Showing posts with label XaHoi-PhapLuat-ChinhTri-SaiPham. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-PhapLuat-ChinhTri-SaiPham. Show all posts

Tuesday, November 28, 2023

Hà Tĩnh khởi tố ba người về tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi”

Theo RFA- 2023.11.28

Hà Tĩnh khởi tố ba người về tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi”Ông Lê Danh Tạo lúc bị Công an Hà Tĩnh thẩm vấn.-Báo Nhân Dân

Ba người gồm hai vợ chồng ông bà Lê Danh Tạo (57 tuổi), Hồ Thị Hải (41 tuổi), cùng em trai bà này  Hồ Kim Cường (35 tuổi) bị Công an tỉnh Hà Tĩnh khởi tố về tội “lợi dụng ảnh hưởng đối với người có chức vụ, quyền hạn để trục lợi” theo khoản 2, Điều 366 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.

Phòng Cảnh sát Hình sự (CSHS) thuộc Công an tỉnh Hà Tĩnh vào chiều tối ngày 27/11 cho biết biện pháp vừa nêu.

Kết luận điều tra cho thấy, ông Lê Danh Tạo từng là nhà báo, cộng tác viên của một số báo, tạp chí gồm Pháp Luật Việt Nam, Vận tải Ô tô, Môi trường- Đô thị, Thương hiệu- Công luận…

Trong quá trình công tác, ông Lê Danh Tạo quen biết được nhiều cảnh sát giao thông, thanh tra giao thông tại các tỉnh/thành; cũng như quen biết một số nhà xe vận tải đường dài.

Qua nhận xét thấy nhiều lái xe thường mắc lỗi vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ nên ông Lê Danh Tạo yêu cầu họ chung chi từ 6-8 triệu đồng mỗi tháng để ông lo “bảo kê” cho họ. Số tiền mà ông Tạo thu được hằng tháng là hơn 1 tỷ đồng.

Đối với cảnh sát hay thanh tra giao thông không chịu hợp tác trong vấn đề vừa nêu là bỏ qua hay xử lý nhẹ các lỗi của tài xế đã chi tiền cho Tạo; ông đe dọa sẽ viết bài về những sai phạm trong quá trình công tác của họ.

Bà Hồ Thị Hải, vợ ông Lê Danh Tạo, được cho là tích cực hỗ trợ cho chồng trong các phi vụ vừa nêu. Bà này là giám đốc Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Truyền thông Sống khỏe & Pháp luật. Bà phụ trách quản lý các tài khoản ngân hàng để nhận tiền, nhắc nhở tài xế đóng tiền hằng tháng, gửi logo ám hiệu cho các tài xế để công an, thanh tra nhận biết để bỏ qua.

Ông Hồ Kim Cường, cộng tác biên Tạp chí Môi trường & Đô thị, đảm nhận việc đặt vấn đề với các trạm cảnh sát giao thông.

Monday, November 6, 2023

5 giới chức Bộ Công Thương và Tập Đoàn Điện Lực CSVN bị bắt

 HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Năm giới chức của Bộ Công Thương CSVN và tập đoàn Điện Lực Việt Nam vừa bị bắt, khởi tố với cáo buộc “lợi dụng chức vụ, quyền hạn khi thi hành công vụ.”

Theo báo Thanh Niên hôm 4 Tháng Mười Một, danh tính năm bị can gồm các ông: Trần Quốc Hùng, phó trưởng Phòng Cấp Phép và Quan Hệ Công chúng, Cục Điều Tiết Điện Lực, Bộ Công Thương; Trịnh Văn Đoàn, chuyên viên phòng nêu trên; Nguyễn Hữu Khải, trưởng Phòng Kinh Doanh Mua Điện, công ty Mua Bán Điện, EVN; Đỗ Ngọc Tuyền, chuyên viên EVN, và Trương Hoàng Dũng, chuyên viên phòng Kỹ Thuật và Công Nghệ Thông Tin, công ty Mua Bán Điện.

Năm bị can vừa bị bắt chỉ ở cấp phòng của Bộ Công Thương Việt Nam. (Hình: Thanh Niên)

Bản tin giấu chi tiết về hành vi phạm pháp của năm bị can và chỉ cho biết rằng Cơ Quan An Ninh Điều Tra Bộ Công An đang “làm rõ, xử lý theo quy định pháp luật.”

Đáng nói, những bị can trong vụ án nêu trên chỉ là giới chức quản lý cấp phòng trở xuống, trong lúc cấp trên của họ dường như vẫn “vô can” trong các vụ bê bối của ngành điện.

Theo báo VNExpress hôm 4 Tháng Mười Một, trong vụ để xảy ra tình trạng thiếu điện ở miền Bắc, một phó tổng giám đốc phụ trách điều độ hệ thống điện, một giám đốc, hai phó giám đốc Trung Tâm Điều Độ Hệ Thống Điện Quốc Gia (A0) chỉ bị… khiển trách.

Danh tính của những giới chức này không được tiết lộ.

Các báo ở Việt Nam cho hay từ hồi cuối Tháng Năm đến giữa Tháng Sáu, các tỉnh miền Bắc thường xuyên bị mất điện. Nguyên nhân là “lượng điện tiêu thụ tăng mạnh trong khi thủy điện, một trong hai nguồn cung chính, bị sụt giảm huy động do hạn hán.”

Tình trạng này khiến nhiều doanh nghiệp có nhà máy đặt tại các khu công nghiệp phía Bắc vì thế bị cắt điện nhiều giờ, nhiều ngày liên tiếp.

World Bank (Ngân Hàng Thế Giới) ước tính, phí tổn kinh tế của các đợt mất điện tại miền Bắc Việt Nam là khoảng $1.4 tỷ, tương đương 0.3% GDP.

Nhiều đập thuỷ điện lớn ở nhất miền Bắc cạn kiệt nước không đủ vận hành. (Hình: Báo Tiền Phong)

Trong một diễn biến khác, theo tờ Tuổi Trẻ, lãnh đạo Bộ Công Thương muốn “điều chỉnh”, tức tăng giá điện cứ ba tháng một lần, nhằm “giúp việc điều hành giá điện linh hoạt, hiệu quả hơn với tình hình kinh tế.”

Bên dưới bản tin, độc giả “Phong” đặt hai câu hỏi: “Tại sao điện cần điều chỉnh giá như xăng dầu trong khi nguồn cung là các nhà máy của Việt Nam và nguồn than nếu có nhập cảng thì cũng có mức giá tính theo năm rồi? Tại sao [chính phủ] lại cho EVN tự quyết, vậy người đá bóng và thổi còi là một thì tác dụng [của] nhà nước để làm gì?” (N.H.K) [kn]

Friday, September 4, 2020

‘CSVN nếu xử vụ Đồng Tâm theo án bỏ túi là tội ác khủng khiếp’

 HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bốn ngày trước phiên tòa dự trù xử vụ Đồng Tâm, hôm 3 Tháng Chín, giới xã hội dân sự lên tiếng cảnh báo nhà cầm quyền “sẽ phạm tội ác” nếu nhất quyết tuyên phạt 29 bị cáo trong vụ này dựa theo “án bỏ túi.”

Phiên tòa dự trù sẽ kéo dài 10 ngày, bắt đầu từ Thứ Hai, 7 Tháng Chín, đang là tâm điểm của giới quan sát, trí thức và xã hội dân sự.

Thôn Hoành, xã Đồng Tâm. (Hình: Tiền Phong)

Càng gần đến ngày diễn ra phiên tòa, hệ thống truyền thông nhà nước liên tục đăng bài nhằm “tuyên truyền” theo chỉ đạo của Bộ Công An CSVN rằng kế hoạch giết người được người dân Đồng Tâm “chuẩn bị kỹ càng, bài bản, có chủ đích.”

Bài đăng trên báo VTC News hôm 3 Tháng Chín tiếp tục đưa cáo buộc “những kẻ ở Đồng Tâm dùng dao phóng lợn tấn công khiến ba chiến sĩ ngã xuống hố sâu, sau đó chúng nhẫn tâm đổ xăng xuống và châm lửa đốt…”

Bài báo cũng dẫn lời Luật Sư Đặng Văn Cường: “Một số đối tượng [người dân Đồng Tâm] quá manh động sử dụng cả lựu đạn, bom xăng, dao phóng… để chống lại lực lượng chức năng. Bởi vậy, cần phải xử lý nghiêm minh, triệt để trước pháp luật các đối tượng đã có hành vi vi phạm pháp luật hình sự.”

Việc báo đảng được Ban Tuyên Giáo cho đồng loạt đăng bài cáo buộc một chiều nhắm vào dân Đồng Tâm là chỉ dấu cho thấy các bị cáo trong phiên tòa tới đây nhiều khả năng sẽ bị “lên án” và “nhận lãnh các mức hình phạt thích đáng.”

Theo báo VNExpress, 25 người bị truy tố với cáo buộc “Giết người” phải đối mặt với mức 12 đến 20 năm tù, tù chung thân hoặc tử hình. Bốn người còn lại bị cáo buộc “Chống người thi hành công vụ,” đối mặt với mức án 2-7 năm tù.

Đáng lưu ý, các bài trên báo nhà nước không hề hỏi bình luận của nhóm luật sư nhận bào chữa cho các bị can trong vụ này.

Trong khi đó, văn bản do Câu Lạc Bộ Lê Hiếu Đằng phát đi trên mạng xã hội cùng ngày ghi nhận theo chiều hướng ngược lại với báo đảng: “…Công an là lực lượng tấn công, giết ông Kình và bắt đi 29 người, rồi chính công an lại điều tra, sao tin được tính khách quan? Không thực nghiệm hiện trường xem nghi phạm đã đổ xăng thiêu ba công an dưới hố cháy thành tro thế nào, sao đã kết luận 25 người tội ‘Giết người?’ Không những thế, chính quyền còn cản trở các luật sư không được gặp, làm việc với các thân chủ và bị hạn chế tiếp cận hồ sơ vụ án…”

Tòa Án Nhân Dân thành phố Hà Nội là nơi diễn ra phiên xử vụ Đồng Tâm. (Hình: Trang web Tòa Án Nhân Dân thành phố Hà Nội)

“Nếu tòa án xử theo kịch bản đã định trước, tức ‘án bỏ túi’ quy tội ‘Giết người’ cho các nạn nhân với những hình phạt nặng nề, thì đây là tội ác khủng khiếp,” văn bản đưa nhận định.

Tổ chức quy tụ những trí thức, nhân sĩ bị nhà cầm quyền CSVN coi là giới bất đồng chính kiến, cũng viết thêm: “…Nay nếu các nhà lãnh đạo cũng dũng cảm nhìn thẳng vào bản chất của vụ án Đồng Tâm để ứng xử thì cứu vãn được phần nào lòng tin của dân để cùng đoàn kết vì những mục tiêu lớn lao, cấp bách của đất nước. Còn nếu như đảng cứ tiếp tục dùng cường quyền để ‘thắng’ dân bằng mọi giá thì sẽ gây thêm tội ác, càng thêm nỗi đau đớn, hận thù trong lòng dân với đảng mà thôi.” (N.H.K) [qd]

Monday, March 13, 2017

Kon Tum: Phó chủ tịch hội đồng xã bán bằng giả, chỉ bị án treo

Bà Phạm Thị Màu tại tòa. (Hình: báo Tuổi Trẻ)
KON TUM (NV) – Bà phó chủ tịch Hội Ðồng Xã Ya Xiêr, huyện Sa Thầy, đã làm nhiều bằng tốt nghiệp cấp 3 giả, bán cho nhiều người có nhu cầu để lấy tiền bất chính.
Ngày 13 Tháng Ba, tòa án tỉnh Kon Tum đã tuyên phạt bà Phạm Thị Màu, nguyên phó chủ tịch Hội Ðồng Xã Ya Xiêr, huyện Sa Thầy 12 tháng tù treo về tội “Làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan, tổ chức.”
Báo Tuổi Trẻ dẫn cáo trạng cho biết, từ năm 2007 đến năm 2010, bà Màu nói với nhiều người dân ở xã Ya Xiêr và các xã khác trong huyện Sa Thầy mình có khả năng “lo” được bằng tốt nghiệp trung học phổ thông ( cấp 3) mà không cần phải học hành, thi cử.
Nhiều người truyền tai nhau và tìm đến tận nhà bà Màu để nhờ cậy và nhờ “tài năng” của mình, bà phó chủ tịch hội đồng nhân dân đã “lo” được “bằng tốt nghiệp” như ý.
Tại tòa, bà Màu khai nhận đã lên mạng Internet tìm hiểu và copy mẫu, chữ ký bằng tốt nghiệp cấp 3, sau đó tự đi in ấn “sản xuất” 8 cái bán cho 8 người dân ở huyện Sa Thầy với giá trên dưới một triệu đồng/cái.
Ðặc biệt, bà Màu còn “cấp” bằng cho hai người con đẻ của mình là ông Nguyễn Văn Ðoàn và bà Nguyễn Thị Ba. Ðến cuối năm 2016, người dân tố cáo vụ việc vỡ lở, bà Màu bị khởi tố. (Tr.N)

Thursday, May 26, 2016

"Thành quả" của các quyết định chính trị

Hình ảnh ngập lụt ở Hà Nội 

Thien Dinh Tran (Danlambao) - Cao trào người dân đang vui mừng thưởng thức "luồng gió" ngoại bang thì "thuỷ triều đỏ" lại biến "trái tim" của tổ quốc ngừng đập và phơi bày, xáo trộn các tập hợp tố làm cho người Hà Nội đứng tim và loạn não.

Chỉ sau một trận mưa bình thường, Hà Nội thành một cái hồ chứa đầy những tạp chất tai hại và gây ra sự bất tiện khủng khiếp cho cuộc sống. Tạp chất mà ai cũng tưởng tượng ra nhanh là vi khuẩn độc hại, mùi hôi thối..., bất tiện là rủi ro việc đi lại, thiệt hại của cải vật chất, tính mạng. Có một thứ "tạp chất" mà có thể ko nhiều người nhận ra kể cả bác sỹ, thứ mà ko nằm hiện hình trong cơn nước đang dâng, nhưng nó hiện hữu phía trên mặt nước một chút, mà có khi nó cũng bị quyền vào vùng ngập đó.

Đó là loại "tạp chất" có tên gọi là ý chí và quyết định chính trị.

Tôi xin gọi loại này là "tạp chất CS"

Tại sao tôi nói ngập lụt ở Hà Nội lại xuất hiện tạp chất CS. Thực chất, tạp chấy CS có trước các cơn ngập lụt, chính nó mới gây ra ngập lụt. Hay nói cách khách ngập lụt hay các thảm hoạ phi thiên nhiên là "thành quả của ý chí và quyết định chính trị (tạp chấp CS")

Các quyết định chính trị không phù hợp với yêu cầu của cộng đồng, hay nói mạnh hơn, các quyết định trớ trêu của nhưng tay đọc tài ngu xuẩn thì không những ko thể đáp ứng hay phát triễn thêm cho cộng đồng mà còn cản trở, phá hoại sự phát triên đó, có khi nó còn ko thể duy trì nỗi nhu cầu thiết yếu nhất. Các quyết định chính trị cụ thể gây nên ngập lụt là quy hoạch, xây dựng cơ sở hạ tầng, hệ thống khu dân cư....

Quy hoạch có đúng, có đồng bộ hay không là quyết định quan trọng nhất. Khi quy hoạch rồi thì ai làm là khâu quạn trọng nữa. Và các bước quan trọng tiếp theo là làm như thế nào, thực chi cho công trình được bao nhiêu phần trăm; khâu hậu kiễm và chế tài vi phạm ra sao. Tất cả các bước này đều xuất phát từ những quyết định chính trị từ trên xuống dưới, từ to đến nhỏ. Và chúng cho ra sản phẩm hiện hữu trên cộng đồng.

Nhà sập, đường hẹp, gập ghềnh, tai nạn, bệnh tật, ngập lụt... cho đến tha hoá phẩm chất sống phần là nguyên do từ ý chí và quyết định chính trị sai lệch. Ý chí và quyết định chính trị thì xuất phát từ các thành phầm làm chính trị. Chính trị gia khờ khạo thì cho ra các quyết định độc hại.

Có những chính trị gia suy nghĩ và biện hộ rằng họ cũng là người Việt, từ dân mà ra, chứ có phải từ một vùng nào bí ẩn của trái đất mới xuất hiện đâu mà cho họ là khờ; họ giỏi hơn người khác thì mới làm các chức vị này kia được.

Đúng! Họ đưa ra lí giãi đúng, họ cũng là dân tộc Việt, từ dân mà ra. Tiếc thay họ không nhận ra hoặc cố tình không nhận ra là cái làm cho họ khờ, làm cho dân tộc Việt khốn đốn là chủ nghĩa sai lệch và thể chế chính trị.

Họ ko động não suy nghĩ để đưa ra giải pháp mà họ chỉ động binh thôi khi có góp ý, chính kiến. Có khi họ động não thì họ cho là tại dân kém, dốt, không có trình độ, kĩ năng để làm việc, để thành người thành công, có ích...

Ý chí chính trị là vô hình, thay đổi yếu tố vô hình đó sẽ làm cho dân tộc Việt (bao gồm họ) hữu hình văn minh, phồn thịnh.

Từ bỏ quan niệm sai lễch, chủ nghĩa rác rưỡi thì nhà sẽ thơm, đường sẽ thoáng, nước sẽ sạch, dân không đứng hàng giờ đón ngoại bang nữa, đất nước không "ngộ quá phải không anh" nữa.

Hình ảnh ngập lụt ở Biên Hoà.

Thursday, November 13, 2014

Giao trứng cho ác


Dư luận bất bình 

Dư luận phản ứng gay gắt về việc chính quyền Thừa Thiên-Huế cấp giấy chứng nhận đầu tư khu nghỉ dưỡng rộng 200 ha cho Công ty Trung Quốc Thế Diệu ở đèo Hải Vân. Đây là một vị trí chiến lược khống chế cả vùng trời vùng núi và vùng biển Đà Nẵng và có thể chia cắt Việt Nam ở vĩ tuyến 16. 

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng một công dân Đà Nẵng đồng thời là một nhà hoạt động xã hội dân sự đã nhanh chóng phản ứng: 

“Cũng như bạn bè và học trò, chúng tôi vô cùng sửng sốt không hiểu tại sao chính quyền Thừa Thiên Huế lại làm việc này. Chúng ta biết là Việt Nam trong quá trình mở rộng về phương Nam thì đèo Hải Vân là một trong những chướng ngại thuở xưa. Trong chiến tranh gần đây cũng thế đèo Hải Vân chia cách đất nước Việt Nam, ở đỉnh cao hiểm trở như thế mà cho người nước ngoài thuê để làm cái này cái kia thì đó là điều không thể nào chấp nhận được. Nói thật là chúng tôi vô cùng sửng sốt về chuyện này.”

Đây là dự án khu du lịch nghỉ dưỡng quốc tế World Shine-Huế do doanh nghiệp Trung Quốc làm chủ đầu tư với tổng vốn 250 triệu USD. Người Trung Quốc được phép sử dụng diện tích 200 ha tại khu vực mũi Cửa khẻm, nơi núi Hải Vân đâm ra biển. Tại đây nhà đầu tư Trung Quốc sẽ xây dựng khu nghỉ mát tiêu chuẩn 5 sao với 450 phòng, một trung tâm hội nghị quốc tế 2.000 chỗ ngồi, khu nhà nghỉ dưỡng năm tầng với 220 căn hộ cao cấp, 350 biệt thự và khu du lịch, nhà hàng bãi tắm. Dự án này được triển khai theo ba giai đoạn từ 2013 đến 2023 trên thực tế đã bắt đầu xây dựng một số hạng mục và cơ sở hạ tầng.

Tuy vậy Ủy ban Nhân dân TP. Đà Nẵng vừa kiến nghị Chính phủ rút giấy phép đầu tư mà Tỉnh Thừa Thiên-Huế đã cấp cho Công ty Thế Diệu của Trung Quốc. Lý do Chính quyền Đà Nẵng đưa ra là dự án nằm ở vị trí trọng yếu về an ninh quốc phòng. Hơn nữa về nguyên tắc dự án này có một vùng chồng lấn trong khu vực chưa thống nhất về địa giới hành chính giữa Thừa Thiên Huế và Đà Nẵng.

Đối với sự kiện một dự án trải rộng 200 ha nằm ở khu vực có vị trí chiến lược lại nằm trong tay nước ngoài đặc biệt là Trung Quốc. Thiếu tướng hồi hưu Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc từ Hà Nội phát biểu với Đài Á Châu Tự Do:

“Những chỗ tốt đẹp có vị trí chiến lược lại cứ bán cứ để cho Trung Quốc làm dự án trong khi mình có thể làm được, Như thế là các anh ấy không suy nghĩ và chỉ thấy có tiền thôi. Tôi cho là chỉ thấy có tiền, nhiều tỉnh cũng thế thôi nghĩa là chỉ thấy có tiền mà không thấy cái nguy hiểm cho đất nước.”

Vị trí yết hầu có thể chia cắt đất nước

Đại tá Thái Thanh Hùng, nguyên chỉ huy phó Bộ chỉ huy quân sự TP. Đà Nẵng, đương kim Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Đà Nẵng được báo điện tử Infonet trích lời nói rằng: “Dự án Trung Quốc trên đèo Hải Vân nằm ở vị trí yết hầu có thể chia cắt đất nước. Nắm vị trí đó là nắm cả vùng trời, vùng núi, vùng biển khu vực phòng thủ Đà Nẵng.”

Cửa Hầm Hải Vân phía nam, ảnh chụp 6/7/2011. RFA PHOTO. 

Là một nhà quân sự Đại tá Thái Thanh Hùng nhấn mạnh rằng, đây là vị trí chiến lược, là địa bàn trọng điểm. Ở miền Trung thì khu vực đèo Hải Vân ai cũng biết cả…Nếu xảy ra chiến tranh, nơi này bị chiếm thì đất nước bị chia cắt liền. Do nó đặc biệt quan trọng như vậy nên Đại tá Thái Thanh Hùng cho là không nên cho nước ngoài đầu tư vào khu vực đó.

Vẫn theo Infonet và Đại tá Thái Thanh Hùng, vị trí Thừa Thiên-Huế cấp phép cho phía Trung Quốc xây dựng khu du lịch lại nằm ngay mũi Cửa Khẻm, nơi núi Hải Vân đâm ra biển và coi như bao trùm cả hòn Sơn Trà con cách đó không xa. Khu vực này chính là “yết hầu” của vịnh Đà Nẵng với núi Hải Vân và bán đảo Sơn Trà tọa thành hình cánh cung trấn giữ phía Bắc và phía Đông Bắc. Trong khi vịnh Đà Nẵng là một trong những khu vực vô cùng trọng yếu trên dọc tuyến biển Việt Nam.

Dự án khu nghỉ dưỡng trên đèo Hải Vân với chủ đầu tư là là doanh nghiệp Trung Quốc gây ra mối lo ngại về an ninh quốc phòng, là sự kiện mới nhất về việc các tỉnh trao nhiều đặc quyền cho nhà đầu tư Trung Quốc trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Thiếu tướng hồi hưu Nguyễn Trọng Vĩnh nối kết các sự kiện liên quan đến nhiều dự án ở những vị trí trọng yếu được trao cho nhà đầu tư Trung Quốc. Ông nói:

“Hà Tĩnh là cái yết hầu của miền Trung và hơn nữa nó xây dựng thành một thứ căn cứ, ở trong đó phức tạp lắm chứ không phải chỉ đơn giản là chỗ luyện thép đâu. Hay Cảng Đông Hà cũng vậy thôi cũng là một chỗ quan trọng cũng là bán cho nó, cho nó thuê nó có thể làm thành căn cứ quân sự, rồi từ Kỳ Anh vào tới chân đèo Ngang cũng thế thôi cũng lại cho nó thuê, phía biển nó làm gì ngoài ấy cũng không biết. Những người lãnh đạo chỉ huy các tỉnh chỉ thấy tiền mà không thấy nguy hiểm cho đất nước, những người ấy vô hình chung tạo điều kiện để mất nước, dù là không có ý thức đi nữa thì cũng là tạo điều kiện để cho Trung Quốc nó chiếm nước mình.”

Chuyên gia kinh tế Bùi Kiến Thành hiện làm việc ở Hà Nội từng báo động về việc các nhà đầu tư Trung Quốc, lợi dụng chính sách của Việt Nam đã thuê dài hạn nhiều khu vực dọc theo biên giới phía Bắc giáp Trung Quốc để trồng và khai thác lâm sản, đặc biệt là các dự án ở Vũng Áng Hà Tĩnh mang vị trí chiến lược đặc biệt quan trọng. Ông Bùi Kiến Thành nhận định:

“Vùng Vũng Áng Hà Tĩnh đối diện gần với Hải Nam, nếu ngày nào Trung Quốc xây dựng Cảng Vũng Áng mà Hải Nam chĩa ngay qua Vũng Áng thì có thể nói Vịnh Bắc Bộ biến thành một cái ao hồ của Trung Quốc và nó ngăn cản sự vận chuyển giao thông hàng hải của Việt Nam từ Bắc vào Nam thì sẽ ra sao. Ngoài ra nó có những nguy cơ về quốc phòng từ cảng Vũng Áng đi qua Lào chỉ 50 km thôi. Như vậy nếu có chuyện thì làm sao phòng thủ, Trung Quốc từ bên Lào đi xe ô tô qua Vũng Áng chạy ô tô vài tiếng đồng hồ là cắt đôi Việt Nam ra làm hai khúc.”

Không hiểu Chính phủ Việt Nam từ Trung ương xuống địa phương nhận thức thế nào về hiểm họa quốc phòng, khi bất chấp ý kiến của giới nhân sĩ trí thức cựu sĩ quan cao cấp, kể cả chiến lược gia quân sự Võ Nguyên Giáp khi còn sống, cũng gởi thư cho Trung ương Đảng và lãnh đạo nhà nước để cảnh báo về việc không thể cho thuê đất ở các vị trí chiến lược.

Dự án Khu nghỉ dưỡng quốc tế World Shine ở mũi Khẻm núi Hải Vân, nơi chia cách Thừa Thiên-Huế và Đà Nẵng, chỉ là một mắt xích mới nhất trong chuỗi vị trí chiến lược trọng yếu về an ninh quốc phòng đã và đang được trao vào tay nhà đầu tư Trung Quốc.


Thursday, October 16, 2014

Quốc hội không dám bạch hóa Mật nghị Thành Đô 1990

Danlambao - Sáng ngày 15/10/2014, an ninh 2 đầu Hà Nội và Sài Gòn đã huy động tối đa lực lượng nhằm ngăn chặn, sách nhiễu những người dự kiến sẽ đến trụ sở Quốc hội để trao "Yêu cầu Quốc hội bạch hoá Hội nghị Thành Đô". 

Đúng như đã dự đoán, bóng ma mật ước Thành Đô 1990 đã khiến đảng cộng sản hoảng loạn. Nhiều thủ đoạn đã được lực lượng công an tung ra nhằm trấn áp, triệt hạ quyền được biết của người dân yêu nước.
Trịnh Kim Tiến giữa vòng vây công an

Tại Hà Nội, từ tối ngày 14/10/2014, đã có 3 nhân viên an ninh và 1 công an khu vực ngồi canh ngay trước cửa nhà của Trịnh Kim Tiến. Sáng hôm sau, dù không đi được nhưng Kim Tiến đã phản đối bằng cách đứng trước các an ninh và chụp hình với tấm bảng "I want to know". 

Rất nhiều người khác cũng bị lâm vào trường hợp bị ngăn chận tương tự.

Dù vậy, đã có một số người vượt thoát vòng canh, chặn của an ninh để đến địa điểm tập trung - gồm có: Nữ nghệ sĩ Kim Chi, Nguyễn Văn Viên, Nguyễn Văn Lịch, Lê Hồng Phong, Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, Ngô Duy Quyền, Vũ Quốc Ngữ, Nguyễn Thanh Thuỷ, Lê Hùng, Hà Thanh... và một số bà con dân oan.
Lực lượng lớn gồm cảnh sát 113, dân phòng, an ninh mật vụ và các Dư luận viên, hồng vệ binh được huy động đông đảo để ngăn cản quyền chính đáng của công dân: Quyền được biết và quyền thể hiện trách nhiệm với Đất nước. 

Thậm chí, lực lượng dư luận viên đã “gây sự” bằng cách chửi bới, xúc phạm những người đi trao bản yêu cầu bạch hoá Thành Đô. Một số kẻ xông vào định đánh Blogger Nguyễn Tường Thụy. Thay vì nổi nóng hay phản ứng với những kẻ kích động, những người bạn của ông đã đứng thành vòng tròn để bảo vệ ông một cách rất ôn hoà nhưng cương quyết không để quần chúng tự phát khiêu khích để an ninh lấy cớ gây rối trật tự công cộng và bắt giữ. 

Các dư luận viên còn in ra những tờ rơi có nội dung chửi bới, mạ lỵ xúc phạm Blogger Trương Văn Dũng.
Khi đoàn người vào đến trụ sở Văn phòng Quốc Hội số 22 Hùng Vương thì bị người bảo vệ ngăn cản với câu trả lời là: “Ở đây không tiếp nhận đơn thư, yêu cầu” và nói đến số 1 Ngô Thì Nhậm là trụ sở tiếp dân của Trung Uơng đảng và Nhà nuớc.

Quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước, là nơi đại diện cho tiếng nói và nguyện vọng của người dân nhưng khi người dân đến thực thi quyền công dân thì liên tục bị ngăn cản, bị xúc phạm, bị hành hung, bị xe cảnh sát mang theo loa phóng thanh liên tục bám sát và xua đuổi.

Tại Sài Gòn, tình trạng ngăn chặn cũng đã diễn ra gắt gao từ đêm trước. Sáng sớm thứ Tư, công an đã tập trung dày đặc quanh khu vực đường Hoàng Văn Thụ. Trụ sở văn phòng quốc hội đã được rào chắn, cổng đóng kín và không hề có dấu hiệu hoạt động. Bên ngoài, xuất hiện lực lượng công an và quần chúng tự phát "đông như quân nguyên". 

Tại Sài Gòn, trụ sở quốc hội hoàn toàn đóng kín cổng

Vào lúc 9 giờ sáng, hưởng ứng lời kêu gọi tham gia, Phong trào Liên đới dân oan với 30 thành viên từ nhiều tỉnh miền Tây cũng đã kéo về Sài Gòn ủng hộ và đồng hành trao bản yêu cầu đến Quốc hội. Hàng trăm công an, an ninh nam nữ đã xông tới đàn áp thô bạo, đánh đập, giật điện thoại, bắt chị Trần Thị Hoàng và 11 người khác chở về các tỉnh.


Theo các bạn thực hiện Chúng Tôi Muốn Biết thì từ những kinh nghiệm quá khứ, họ hoàn toàn không ngạc nhiên gì về hành vi của an ninh. Tuy nhiên, việc trao yêu cầu cho quốc hội vẫn được thông báo và kêu gọi nhiều người tham gia và xem đây chỉ là bước khởi đầu cho một tiến trình vừa tranh đấu lâu dài để đòi hỏi quyền được biết, vừa chứng minh cho nhân dân và thế giới thấy những sai trái của các cơ quan chức năng bằng chính hành động của họ:

- An ninh tìm mọi cách để ngăn chận người dân Việt Nam thực hiện quyền căn bản nhất của công dân là trao yêu cầu, nguyện vọng của cử tri đến những người được xem là đại biểu của họ.

- Những đại biểu Quốc hội đã đóng kín cửa và trốn trong những bức tường kín không dám tiếp nhận những yêu cầu của công dân.

Rõ ràng là Hội nghị Thành Đô có những khuất tất và đang được tìm mọi cách để che giấu, ngày cả việc yêu cầu công bố nội dung một cách đúng luật của công dân cũng bị ngăn chặn.

Sunday, August 17, 2014

Ai là kẻ "phản động? Câu hỏi dành cho ông Nguyễn Tấn Dũng


David Thiên Ngọc (Danlambao) - Chủ nghĩa CS là một chủ nghĩa không chỉ "phản động" mà là "đại phản động". Mới đọc những lời đầu của bài viết chắc hẳn có một số không ít bạn đọc cho rằng tác giả quá cực đoan! Thế nhưng nhìn lại hiện tình đất nước, nhân dân VN một cách rộng rãi và đa chiều thì chúng ta sẽ thấy vấn đề được khách quan hơn. Trước hết tôi xin nói về phạm trù "phản động".

Phản: Ngược lại, làm ngược lại. 

Động: Sự di chuyển, ở đây chỉ sự tiến lên theo chiều tích cực. Theo sự tiến hóa với nỗ lực của con người để xã hội tiến lên văn minh, tiến bộ.

Vậy phản động là đi ngược lại, là trái lại và cản trở bước tiến bộ để hoàn thiện hơn, tốt đẹp hơn, ngược lại sự tiến hóa của con người, của xã hội. Như vậy những ai, tổ chức nào làm cản trở bước đi lên của sự phát triển của mọi vấn đề từ con người đến xã hội là những kẻ "phản động", những tổ chức phản động. Nếu sự phản động kéo dài và gây tác hại lớn, để lại hệ luỵ không lường cho con người, cho xã hội thì những kẻ đó, tổ chức đó là "Đại phản động".

Ta hãy đứng độc lập ra bên ngoài xã hội VN kể từ sau mùa xuân 1975 và tách khỏi khuynh hướng chính trị để có một cái nhìn khách quan và công bằng.

Trong những năm của thập niên 60s và đầu thập niên 70s của thế kỷ trước, nước VNCH có một vị trí khá cao ở Đông Nam Á và kể cả Đông Bắc Á về lĩnh vực kinh tế, khoa học, văn hóa xã hội và kể cả chính trị. Những nước như Hàn Quốc, Singapore, Malaysia, Philippines, Indonesia, ThaiLan... đều đứng sau VNCH trong những lĩnh vực kể trên và VNCH xứng đáng với danh Hòn Ngọc Viễn Đông. Thế mà chỉ sau mùa xuân 1975 khi cộng sản nhuộm đỏ miền Nam Việt Nam đem chủ nghĩa cộng sản "thần thánh" gieo rắc khắp hang cùng ngõ cụt, từ rừng núi đến thôn quê, đến tận trong xó bếp của mọi gia đình, đến các chuồng trâu, chuồng lợn, chuồng gà... ra đến ao bèo ngoài đầu ngõ... đâu đâu cũng có sự lăm le của chiếc búa, lưỡi liềm.

Theo báo cáo phát triển Việt Nam năm 2009 của WB thì VN đã tụt hậu so với Indonesia 51 năm, với Thailand 95 năm, với Singapore 158 năm và 200 năm so với Hàn Quốc.

Đó là sự đánh giá có tài liệu, hồ sơ, có căn cứ cơ sở khoa học của ngân hàng thế giới một tổ chức phi chính trị và luôn có cái nhìn, đánh giá chính xác và khách quan. Tôi xin kiểm chứng như sau.

Những người dân miền Nam VN từ khi có đảng chạy khắp đồng ruộng, phố phường không ai mà không thấy được 2 bức tranh xã hội mang 2 gam màu tương phản trước và sau 30/4/1975.

Trước hết là mặt kinh tế xã hội đời sống vật chất của nhân dân. Kể từ khi nhân dân miền Nam trở thành "con người mới"- từ của đảng CSVN dùng để chỉ cho nhân dân miền Nam sau 30/4 - cái họa trở thành tội phạm và chữ tù luôn treo lơ lửng trên đầu và tròng vào cổ bất cứ lúc nào không biết từ các nguyên nhân sau: Nơi đây tôi chỉ nhắc lại một số điểm căn bản mà cả nhân dân MNVN ai cũng rõ.

Ở MNVN trước 30/4/75 các phương tiện giao thông cá nhân bằng xe gắn máy, xe hơi là bình thường, ai cũng có thể có được. Và tất nhiên là xăng dầu đáp ứng cho phương tiện vận hành là tự do. Thế nhưng sau những năm đầu sau 30/4/75 xăng dầu là hàng quốc cấm, là vật tư quốc phòng. Nếu tàng trữ từ 3-5 lít xăng mà không có phiếu và sổ xăng (chỉ có cán bộ cs trung cấp trở lên mới có) bị xem như tàng trữ hàng quốc cấm, vi phạm an ninh quốc phòng. Như vậy nếu bị phát giác, tố cáo thì đi tù là cầm chắc mà chẳng có một bản án nào được xét xử công minh.

Gạo là lương thực chiến lược có tính cách an ninh quốc gia. Lúc đó sổ hoặc tem phiếu gạo được cấp cho người dân từ 15kg-21kg/tháng tùy theo đối tượng lao động, trong đó 50% là gạo mục và 50% là mì (sắn) khô để ăn độn. Do đó ai mà tàng trữ 10 kg gạo trắng trở lên xem như phạm tội xâm hại đến an ninh quốc gia nếu bị phát giác như xăng dầu thì chữ tù là cầm chắc. Mà khổ nỗi là lúc đó các cán bộ cs bày vẽ cho các em cháu trong đội thiếu niên tiền phong đi lục lạo các nhà để phát hiện các thứ trên và tố cáo.

Lúc đó "luật" rất nghiêm minh, tên “hoạn lợn, thiến heo” Đỗ Mười (sau này là một trong 3 tên tội đồ ký mật ước Thành Đô tháng 9/1990 bán nước VN cho Tàu) đi công cán ở miền Tây Nam Bộ về lại Sài Gòn, "nhân dân ái mộ, ghi ơn" ông trong công cuộc cải tạo công thương nghiệp đẩy hàng triệu người dân xuống biển lên rừng... nên có quà tặng cho ông 10kg gạo trắng ngon, nhưng khi xe ông lên đến trạm kiểm soát liên hợp Tân Hương Long An bị nhân viên quản lý thị trường tịch thu. Lúc đó "cần vụ" của ông nói là của đ/c Đỗ Mười!- “Đ…mẹ của thằng Đỗ Mười Một tao cũng bắt tịch thu luôn chứ đừng nói Đ.M”. Đó! các bạn thấy không? "công pháp bất vị thân" mà, rất nghiêm minh, một nhân viên quèn ở trạm kiểm soát mà còn dám xử lý không nương tay, sòng phẳng với "Một đ/c ủy viên Bộ Chính Trị" và xem ngang bằng với một con dân buôn bán nhỏ lẻ qua đường kiếm cơm độ nhật! khi vi phạm thì dân đen và một đ/c ủy viên Bộ Chính Trị đều bị xử lý như nhau. Chứ đâu như hậu duệ của cs ngày nay, tội trạng như đ/c X bán cả giang san, thâu tóm cả tài nguyên vật lực của Quốc Gia Dân Tộc về cho riêng mình và dòng họ con cháu mà cả bầy đệ tử của "Mao Hồ" cũng cắn móng tay đứng nhìn mà còn thở ra buông câu "vì hoàn cảnh"... và đ/c X ngạo nghễ ném về phía đám bất tài một nụ cười thách thức bí hiểm của Mona Lisa. Những con người luôn ra rả vì nước, vì dân... thế mà giặc nội thù đạp bằng cả giang sơn dân tộc mà bất lực nhu nhược buông lời vô cảm, buông xuôi để mặc cho giặc thù tiếp tục xà xẻo Quốc Gia. Nói như dân dã là "Bù trớt".

Phương tiện đi lại đường xa của nhân dân thời tư bản giãy chết thì bạt ngàn... từ Sài Gòn ra đến Đà Nẵng, Huế ngoài phương tiện máy bay còn xe khách các hãng như Phi Long-Tiến Lực, Phi Mã... người dân thoải mái lên xe nghe nhạc, ngủ... là đến nơi, chỉ trừ khi nào có vịt cộng ra đắp mô, phá cầu phá đường là bị trở ngại mà cũng chỉ trong thời gian ngắn là tái lập giao thông ngay. Thế mà sau khi đảng về, xăng dầu là vật tư quốc phòng, là hàng quốc cấm do đó xe cộ phải chuyển qua xài "than". Đi một đoạn đường ngắn từ Sài Gòn ra Biên Hòa, Long Khánh là hành khách ngửi khói than mịt mù và hơi nóng hừng hực như lò bát quái, mồ hôi lẫn khói đen, mặt mày nhễ nhại, nước mắt chảy ròng vì cay như đang diễn tuồng "trướng hạ biệt Ngu Cơ". Lơ (phụ) xe thì tay cầm khúc gỗ lớn gõ liên tục vào thùng than phía sau xe tung bụi, than hồng vung vãi khắp mặt đường như hỏa diệm sơn, như mưa sa gió cát... Mặt mũi thì đủ vầng đen, xám như thể "anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than", như công nhân ở mỏ Hòn Gai, Cẩm Phả.

Cuộc sống thần tiên của những "con người mới" không giấy bút nào kể ra cho xiết. Nơi đây tôi chỉ đơn cử một số hình ảnh để chứng minh rằng sự đánh giá về phát triển của VN do Ngân hàng Thế giới báo cáo là không sai.

Các điểm nêu trên mới chỉ là bức tranh kinh tế xã hội VN trong bối cảnh những năm tháng đầu đảng cs Bắc Việt cưỡng chiếm MNVN. Bây giờ ta thử bước vào lĩnh vực văn hóa, chính trị.

Văn hóa là một biển trời mênh mông... từ mọi nét sinh hoạt trong cuộc sống, trong xã hội, học đường đến gia đình đâu đâu cũng toát lên một gam màu ảm đạm đen tối...

Đạo đức suy đồi, băng hoại một cách trầm trọng mà bao phen những nhà làm văn hóa, giáo dục có tâm huyết với dân tộc đã gióng lên những hồi chuông báo động, thậm chí có những tiếng gào thét kêu cứu trước sự diệt vong của một nền văn hóa, đạo đức mà ông cha đã vun xới tô bồi qua bao thế hệ để thay thế bằng một nền đạo đức gọi là đạo đức cách mạng rồi biến thái thành đạo đức HCM. Một nền văn hóa phi nhân bản gọi là văn hóa xhcn phá bỏ mọi giềng mối, kỷ cương, đức tin tôn giáo mà hàng ngàn năm trên khắp hành tinh được loài người tôn vinh, làm con đường sáng để tiến về phía trước, làm thước đo cho mọi giá trị tinh thần và là những giáo trình, giáo án để truyền dạy cho con cháu đời sau.

Cái hiểm họa diệt vong cho dân tộc chính là sự băng hoại về đạo đức, suy đồi về văn hóa. Sự tha hóa của một xã hội mục ruỗng về mọi mặt như xã hội VN hiện nay, nếu muốn cứu nguy cho dân tộc thì ta chỉ còn có một con đường duy nhứt là đào thải cái văn hóa nô dịch là phương tiện truyền tải cho chủ nghĩa cs với mộng xâm lăng, bá quyền Tàu cộng.

"Sai lầm về văn hóa có thể làm chết muôn đời..." Lão Tử đã nói hơn hai ngàn năm qua rồi đó sao?

Nói về chính trị thì rõ ràng đảng csvn đang áp đặt một nền chính trị độc đảng, độc tài, độc đoán, độc tôn và cuối cùng là độc ác với nhân dân. Ở đây ta không bàn thêm về học thuyết của chủ nghĩa cs mà chỉ nói lên một khía cạnh là đảng csvn đã làm cản trở và triệt tiêu bước tiến của Quốc Gia, của dân tộc. Trong đó đảng csvn đã phạm một trọng tội đối với tổ tiên, dân tộc VN là triệt tiêu lòng yêu nước của nhân dân. Đảng csvn đã tự vạch ra cho mình lằng ranh giới tuyến tách biệt với nhân dân và phân định rạch ròi địch-ta (giữa đảng với dân) một cách công khai.

Không riêng gì nhân dân VN mà nhân dân trên toàn thế giới đều biết rõ và rất rõ rằng Trung Quốc đang xâm chiếm cõi bờ, biển đảo và từng bước Hán hóa dân tộc VN bằng mọi hình thức nào có thể.

Nhưng cũng có một điều dứt khoát rằng, cho dù trong mọi hoàn cảnh nào dù là sức yếu thế cô dân tộc VN cũng không bao giờ chịu cúi đầu, bó tay khuất phục trước quân thù. Điều này đã chứng minh qua mấy ngàn năm lịch sử. Giặc Tàu đặt ách đô hộ lên dân tộc Việt cả ngàn năm nhưng nào có xóa được biên cương? có đồng hóa được dân tộc? có xóa tan được nét văn hóa dân tộc đặc thù và cuối cùng dân tộc Việt vẫn ngẩng cao đầu trước bốn bể năm châu.

Ở đây tôi muốn nói lên một điều rằng đảng csvn cho dù đặt lên đầu, lên cổ nhân dân VN bằng một thể chế chính trị man rợ, một chính sách tàn độc, dã man và bằng mọi cách triệt tiêu lòng yêu nước của nhân dân cũng không thể nào dập tắt được những ngọn lửa kiêu hùng, bất khuất của vạn vạn lớp anh thư, tuấn kiệt mang trong người dòng máu liệt oanh của bà Trưng, bà Triệu, của Hưng Đạo Vương, Quang Trung Nguyễn Huệ... hùng anh.

Tôi cũng xin nói lên một điều nữa rằng chỉ có quân xâm lăng cướp nước mới ra tay triệt tiêu lòng yêu nước của công dân VN, mới hung hăng tàn sát, tù đày đánh đập, khảo tra người yêu nước VN.

- Người yêu nước VN chống Trung Quốc xâm lăng là chống đảng? Vậy đảng csvn là của ai? và đang thực hiện mưu đồ mục đích gì?

- Nhân dân VN thể hiện lòng yêu nước mà đảng csvn cho là thế lực thù địch? Vậy đảng csvn đã tự thú rằng chính họ là kẻ thù của dân tộc VN!

- Nữ sinh viên Nguyễn phương Uyên nói lên tiếng nói yêu nước VN, yêu dân tộc VN, ghét kẻ xâm lăng nhiều mưu ma chước quỉ thâm độc hãm hại dân tộc VN khi vừa tròn 20 tuổi. Cũng vì trái tim rạo rực, trăn trở với tình yêu nước nồng nàn đó mà đảng cs VN đã cho tay sai bắt cóc rồi tống cô vào ngục không khác gì phường thảo khấu lục lâm!

Với tâm hồn trong trắng, tinh khôi, với trái tim yêu nước nồng nàn, với lời lẽ trong sáng và mạnh mẽ, với hành động cao đẹp chính danh, với tuổi đời trẻ trung đầy sức sống, ngoan cường bất khuất... Phương Uyên nhất định phải thắng và đã thắng. Thế hệ trẻ yêu nước như Phương Uyên, Minh Hạnh, Nguyên Kha, Việt Khang, Thanh Nghiên, Hoàng Vi, Thục Vy, thị Nga và hàng hàng anh thư tuấn kiệt khác sẽ cất cao đầu trên đỉnh vinh quang của niềm tin và hy vọng. Tôi hoàn toàn tin là như thế.

Một Việt Khang. Người thanh niên dũng cảm không hề nao núng trước bạo lực của kẻ hung tàn. Anh luôn cất cao giọng hát với cung đàn theo nhịp hành khúc tương lai của đất nước. Những kẻ chống lại anh, che lấp bóng hình anh, bịt tắt tiếng hát anh chính là những kẻ đã tự đưa đầu vào cho bánh xe lịch sử lăn qua và làm cho cung bậc của nốt nhạc quê hương thêm bay bổng.

Xuyên suốt các sự việc, qua hành động của đảng csvn và tinh thần người yêu nước VN hẳn chúng ta và toàn thể nhân loại cũng đã rõ ai là kẻ "phản động", "đại phản động"?. Cho dù dưới hình thức nào, phương tiện nào kẻ tà quyền dùng làm vũ khí để chụp lên đầu những người yêu nước VN với phạm trù "phản động" thì lẽ tất nhiên phạm trù đó nó sẽ tự quay về nơi nào là vị trí đích thực của nó.

Những lời này tôi xin gởi đến cho tất cả những anh hùng liệt nữ của dân tộc VN đang chịu sự sách nhiễu, đọa đày bởi gông cùm tàn độc của quân khát máu hung tàn, đồng thời để trả lời cho ông Nguyễn tấn Dũng về bài phát biểu của ông tại bộ côn an nhân ngày kỷ niệm 69 năm thành lập đội ngũ "còn đảng còn tiền".

Ngày 17.8.2014


Friday, August 15, 2014

Thuộc địa kiểu mới


VietTuSaiGon (RFAVietnam) - Gần đây, vấn đề bạch hóa hội nghị thành đô đang được nhắc tới nhiều và câu hỏi “Liệu Việt Nam có thể trở thành một khu tự trị của Trung Cộng?” cũng đang được đặt vấn đề mạnh mẽ. Nhưng, vấn đề Việt Nam trở thành một khu tự trị trực thuộc Trung Quốc vào năm 2020 sẽ là vấn đề không tưởng mà với diễn biến hiện tại, cho thấy Việt Nam sẽ là một thuộc địa mới, mới về cả nội dung lẫn hình thức của Trung Cộng.

Vì sao nói Việt Nam sẽ không bao giờ thành đặc khu kinh tế hoặc khu tự trị của Trung Quốc? Có hai lý do để tin rằng Việt Nam không bao giờ thành một khu tự trị của Trung Quốc: Kinh nghiệm “một ngàn năm đô hộ giặc Tàu” đã ăn sâu trong huyết quản dân tộc Việt Nam; Lực lượng trí thức không nằm trong bộ máy của đảng cầm quyền chiếm con số rất đông và đương nhiên, những trí thức “không đỏ” này không bao giờ chấp nhận Việt Nam bị giặc Tàu đô hộ một lần nữa! 

Ở khía cạnh thứ nhất, kinh nghiệm một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, có thể nói rằng điều này không nằm trong ý thức mà đã nằm trong vô thức của người Việt, dường như một đứa trẻ đủ trưởng thành cũng có thể thấy ngay rằng giữa người Việt và người Tàu khó có thể sống chung trong một quốc gia hay thể chế chính trị/nhà nước. Vấn đề này không cấn lý giải nhiều, nó thuộc về ký ức tập thể của một dân tộc. 

Ở khía cạnh trí thức không thuộc hàng “đỏ”, có thể nói rằng đa phần họ muốn Việt Nam thân Mỹ, lý do để họ mong mỏi điều này là vì Mỹ là một nước dân chủ, tiến bộ và thực dụng một cách rõ ràng. Với người Mỹ, họ không bao giờ bỏ ra đồng nào nếu không thu lợi về cho họ ít nhất là một đồng rưỡi. Trong khi đó, với người Tàu, đặc biệt là Tàu Cộng, họ không bao giờ bỏ ra bất cứ đồng nào nếu một đồng của họ không làm cho người khác mất đi hai đồng. Chính vì bản tính giảo hoạt này của họ, người Việt, đặc biệt là trí thức Việt luôn e ngại và tránh xa Tàu Cộng. Và nghiêm túc mà nói, nếu chọn giữa hai thứ: Trở thành một khu tự trị của Trung Quốc hay là trở thành một tiểu bang của Mỹ? Chắc chắn ít nhất cũng trên 80% dân số Việt Nam chọn trở thành tiểu bang của Mỹ! 

Và đây là vấn đề mà chế độ Cộng sản Trung Quốc cũng như chế độ Cộng sản Việt Nam rất sợ hãi. Cộng sản Trung Quốc sợ vì nếu Việt Nam thân Mỹ, xa hơn một chút nữa là thành tiền trạm và một tiểu bang của Mỹ chẳng hạn, thì mức độ khó chịu cũng như sức mạnh khối Cộng sản ở Đông Nam Á chỉ còn co cụm trên lãnh thổ Trung Quốc, lúc đó Campodia và Lào cũng suy nghĩ lại về mối quan hệ với Trung Quốc và có những lựa chọn mới. Điều này là không thể tránh khỏi. Và với Cộng sản Việt Nam, một khi Việt Nam thân Mỹ, nhà nước độc tài Cộng sản Việt Nam sẽ thoái vị và đến một lúc nào đó, chủ nghĩa Cộng sản sẽ chết khô trên dải đất hình chữ S này. 

Nhưng nếu không chấp nhận thân Mỹ, Việt Nam sẽ rơi vào tay Trung Cộng. Mà với người Cộng sản, dù rất huyễn hoặc và tự vỗ về nhau nhưng họ vẫn mê tín vào chủ nghĩa Cộng sản và quốc tế Cộng sản bởi đây là chỗ dựa duy nhất và cuồi cùng để họ tồn tại. Chính vì thế mà họ đã lựa chọn việc đến với hội nghị Thành Đô 1990 để biến trung ương Cộng sản Việt Nam thành những thái thú Tàu gốc Việt, và đây cũng là mấu chốt vấn đề thuộc địa mới của Trung Quốc. 

Xâu chuỗi lại những mốc lịch sử, có thể nói rằng suốt quá trình dài ngót nghét ngàn năm đô hộ xứ Việt, các thái thú gốc Tàu chưa bao giờ yên thân để về nước nếu không nói là khi có biến, các thái thú người Tàu có thể không toàn thây để về quê. Chính vì thế, việc một lần nữa biến Việt Nam thành một vùng tự trị dưới sự giám sát, điều hành của thái thú người Tàu là một việc hết sức sai lầm và ấu trĩ. Chính vì thế, hội nghị thành đô có thể nói chính là thành tựu/tì vết đô hộ tích tụ trên ngàn năm nay mà người Tàu đã đúc kết thành kinh nghiệm xương máu để một khi có cơ hội sẽ ra tay với Việt Nam, và hội nghị Thành Đô 1990 là cơ hội ngàn năm có một, người Tàu ngay tức khắc đưa ra những yêu sách để biến bộ sậu trung ương đảng Cộng sản Việt Nam thành một đám thái thú người Việt dù muốn hay không muốn cũng phải răm rắp tuân lệnh của họ. 

Kế hoạch thu thập đám thái thú người Việt cùng hàng loạt chiến lược, phương án xâm lược Việt Nam trên các mặt trận kinh tế, chính trị, văn hóa và quân sự suốt từ năm 1991 cho đến nay. Và có một điều rất chắc chắn là hội nghị Thành Đô đã rất thành công, bởi vì nếu như lúc đó, người Tàu sang làm thái thú Việt ở những vị trí trung tâm, đầu não thì sớm muộn gì họ cũng bị nhân dân lật tẩy và lật đổ họ. Chính vì thế, các thái thú người Việt sẽ giữ những chức danh trọng yếu và chịu sự quan sát của các gián điệp cũng như các đại diện Trung Cộng được ém trong bộ máy cầm quyền Việt Nam là một sách lược khả thể. Đứng ở những vị trí giám sát, gián điệp, họ vừa nắm được thông tin, đường hướng của đám quan lại người Việt lại vừa chỉ đạo sau sân khấu để đám thái thú trung ương này thực hiện mọi sách lược của họ, mau chóng biến Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới của Trung Cộng. 

Và một khi đã có thuộc địa mới trong tay với một đám lâu la gốc Việt làm thái thú, bản chất háo thắng của Trung Cộng lại nổi lên, bắt đầu có những hành động ngang ngược và chẳng còn nghĩ đến đàn em, lâu la bị phương hại ra sao. Chính sự háo thắng này vô hình trung đẩy đám lâu la đàn em rơi vào tình thế nổi loạn, và một khi có những pha diễn không ăn nhập gì với nhau đã làm lộ bộ mặt thật của đám lâu la cũng như dã tâm của chúng. Kết cục là nhân dân kinh tởm những gì lâu nay họ phải sống chung và một nguy cơ mới của chủ nghĩa Cộng sản đang bùng cháy mỗi lúc một dữ dội. 

Và, với nhân dân, bộ mặt thật cũng như cái chết chậm của chủ nghĩa Cộng sản là một sự may mắn mà cũng là một vận hội mới để cả dân tộc bước dần ra ánh sáng! 

Viết từ Sài Gòn, ngày 13/08/2014

Tuesday, August 12, 2014

Bán nước lộ liễu

Trần Văn Trộn (Danlambao) - Thằng cướp nước đã nhởn nhơ nhổ sào không một tiếng chào và đoàn chủ nhà lặng lẽ cúi đầu tiễn khách, đó không phải là thảm họa đánh tráo trong việc chăn dân sao? "lộ trình" kiện China của các ông đến đâu rồi? múi chanh ngư dân vắt có còn chút nước nào đọng lại? 

*

Đảng cầm quyền đã thấm mệt và hơn bao giờ hết hiểu rằng đây là thời khắc lịch sử sắp phải sang trang. Hơn bao giờ hết cơn ác mộng miền Nam là một chảo lửa âm ỉ, miền Bắc cũng là một con đập tức nước, nơi nào cũng chực chờ đốt cháy, quét phăng đã ám ảnh và làm cho đảng hoàn toàn mất tự tin.

Từ 1964, phong trào miền Bắc mỗi người làm việc bằng hai vì miền Nam "thành đồng tổ quốc" đã vắt kiệt sức lực và tiêu hao biết bao sinh mạng cả hai miền cũng chỉ vì hai chữ "giải phóng" của đảng cầm quyền mà bản thân nó đã không định nghĩa được đó là một sự giải thoát hay siết chặt thêm gông xiềng.

Những tưởng rằng sau thành quả giải phóng, miền Bắc sẽ được ưu ái hơn miền Nam, nhưng quả đắng đã được phân phối công bằng cho cả hai miền, chóp bu cộng sản đã lộ rõ là một kẻ thừa hành của Tàu đại hán, ra sức củng cố đảng quyền, vơ vét, tư túi trên mọi hình thức, bất kể thành phần có công, vô công, công thần đều là nạn nhân của một độc đảng không đối thủ. Đảng cũng lộ rõ là không cần dân, không cần lãnh thổ tổ quốc qua việc giao du với một tên láng giềng du thủ du thực coi nhau như "vừa là bạn vừa là đồng chí".

Từ Tổng bí thư xuống đến các ông chóp bu Chủ tịch nước, Quốc hội, Thủ tướng dân đều không thương. Ông Chủ tịch nước chưa một lần gặp dân oan, ông Tổng bí thư sinh ra nằm ngay trên đống rạ, cái búa cái liềm nên một đời ông luôn cấp bách xây dựng đảng búa liềm, nhìn đâu cũng thấy suy thoái ở tất cả các bộ phận không nhỏ, ông Chủ tịch quốc hội một đời chăm lo đảng hóa quốc hội, đẻ ra luật nhưng không nuôi, hữu sinh vô dưỡng, ông Thủ tướng sinh ra ở phòng thí nghiệm, nên sai đâu sửa đó, những cuộc thí nghiệm không có đoạn kết, chưa có quốc gia nào mà đảng và chính phủ cùng đồng tổ chức cho tất cả các sự kiện hệ trọng đất nước, cho nên trách nhiệm đã trở nên mơ hồ.

Các ông chóp bu, rộng thêm là các ngài trưởng thứ các bộ xuống với dân bằng một cuộc dẹp đường đầy tiếng còi điên cuồng vội vã của đoàn vũ trang, đến không ai biết trước về chẳng ai hay, sinh mạng quý ông bà trọng hơn cái gần gũi bắt tay của dân thường vậy sao. Ông Bill Clinton đó, tổng thống của đế quốc Mỹ xâm lược đó, lội bộ trong một rừng dân của đất nước cộng sản, dân mình người ta sao lại quá đỗi thân thiện giáp mặt và mừng rỡ đến như vậy. Có cần xem lại lời nói và việc làm không?

Lại nói về dàn khoan của thằng bạn du thủ du thực, nó quay lại thì sao nào, cấm dân biểu tình thì các ông tự tổ chức biểu tình đi, các ông rất giỏi trong việc tổ chức một cuộc biểu tình có đăng ký và trong phạm vi khuôn khổ, không khéo quốc tế nhìn người ta cứ tưởng "Vietnam welcome to Rig of China".

Lại nói về hậu dàn khoan, dân có cần biểu lộ chửi mắng quân xâm lược đâu, mà chửi làm gì để phải vào tù, nhưng các ông cần động não để biết dân đang cần gì và muốn nói gì, chỉ vài thường dân thôi, người ta dương tấm biển "KHÔNG BÁN NƯỚC" với bình nước miễn phí trên tay là phải nghĩ ngợi về một thông điệp không đẹp mặt cho những tên có dã tâm bán nước và cướp nước.

Bán nước lộ liễu, thằng cướp nước đã nhởn nhơ nhổ sào không một tiếng chào và đoàn chủ nhà lặng lẽ cúi đầu tiễn khách, đó không phải là thảm họa đánh tráo trong việc chăn dân sao? "lộ trình" kiện China của các ông đến đâu rồi? múi chanh ngư dân vắt có còn chút nước nào đọng lại?

Ủng hộ đóng góp biển đảo gì chứ? các ông dối trá thường dân đến bao giờ mới thôi, tiền của công sức ấy không trúng vào đâu cả, chỉ tô màu cho cái gọi là "biển đảo tổ quốc" sặc mùi yêu nước mà không hề có tên tuổi của đứa xâm lược. Những buổi đại nhạc hội ca ngợi biển đảo biến tướng đã làm cho hình ảnh đảng cầm quyền trở nên biết yêu nước giả dối hơn bao giờ hết. Hình ảnh quân đội càng trở nên quá mờ nhạt trước mắt người dân.

Tất cả mọi hình ảnh vận động cho bình yên biển Đông Việt Nam trước quốc tế đều là trò hề, người Mỹ biết sâu hiểu rộng hơn nhiều các động tác giả của người cộng sản VN. Việc một ông Nghị cấp thành phố kiêm cán bộ đảng đi qua Mỹ vận động với món quà biếu không có văn hóa ngoại giao là hành động không có thiện chí. Liệu nước Mỹ văn minh có dám ký kết tay đôi với một sứ giả tầm thường như vậy không? Hai nữa là thái độ không cân nhắc của đảng cầm quyền VN trước việc đánh bóng thái quá sự kiện vịnh Bắc bộ và ngày da cam trong khi cố tình không nhắc gì về hành vi của TQ cũng đã nói lên tâm khảm phục Hán một cách quá lộ liễu. Ba là những cuộc gặp gỡ với thằng du thủ du thực hậu dàn khoan vẫn diễn ra rất là anh em và đồng chí.

Đứng trước cái giá treo cổ, một con chuột cũng biết tìm cách tránh nạn. Người CSVN quá thừa kinh nghiệm và cân nhắc đắn đo khi đứng trước những lựa chọn. Khi mà CÒN ĐẢNG LÀ CÒN TẤT CẢ, thì trong đó không bao giờ tồn tại hai chữ HOA KỲ. 

Xin mượn phong cách ngôn từ của Tổng bí thư Nguyễn phú Trọng để kết thúc đóng bài: "Đó là suy thoái, là bán nước lộ liễu chứ còn gì nữa."

Thursday, August 7, 2014

Đã đến lúc giải mật Hội Nghị Thành Đô?


"Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây... Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc." - Thời báo Hoàn CầuTân Hoa Xã

Mặc Lâm (RFA) - Hội Nghị Thành Đô là cụm từ nhức nhối đối với người quan tâm tới vận mệnh đất nước có liên quan đến yếu tố Trung Quốc. Hồi gần đây sự đòi hỏi minh bạch hội nghị này ngày một xuất hiện nhiều hơn trong giới sĩ phu cũng như tướng lãnh quân đội Nhân dân Việt Nam. 

Bí ẩn vẫn bao trùm Hội nghị Thành Đô

Trong hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 Hội nghị Thành Đô được tổ chức tại Tứ Xuyên quy tụ lãnh đạo cao cấp của hai nước Việt Nam-Trung Quốc cho đến nay vẫn còn để lại trong lòng người dân nhiều câu hỏi về những gì mà hai bên bàn luận. Những khuôn mặt phía Việt Nam như Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh, Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Đỗ Mười, và Phạm Văn Đồng, cố vấn ban chấp hành Trung ương Đảng. Phía bên kia là Giang Trạch Dân, Tổng bí thư đảng cộng sản Trung Quốc cùng với Lý Bằng, Thủ tướng Quốc vụ viện Trung Quốc.

Chụp ảnh lưu niệm sau hội đàm Thành Đô
Qua hình ảnh, những cái bắt tay đi kèm những nụ cười cho biết họ vừa bàn thảo những sự kiện quan trọng nhưng không ai được đọc hay nghe những gì mà hai bên thỏa thuận bên trong hội nghị. Từ đó đến nay, sự bí mật, hay nói đúng hơn là bưng bít vẫn bao trùm câu chuyện Thành Đô như một vùng cấm của người cộng sản mặc dù nội dung của nó liên quan đến vận mệnh quốc gia dân tộc.

Lịch sử cho thấy bất cứ sự thỏa hiệp mờ ám nào dù tinh vi tới đâu cũng bị lật tẩy. Không ai có thể buộc kẻ thù không được công bố những gì mà trong quá khứ đã trót bằng lòng với chúng. Câu chuyện công hàm Phạm Văn Đồng là một thí dụ lớn nhất mà nhà nước có thể lấy làm bài học vì thời gian dù có bao lâu vẫn không mài mất được chữ ký của một Thủ tướng.

Công hàm Phạm Văn Đồng do Hà Nội quá lâu không lên tiếng giải bày khiến Trung Quốc có lợi thế như một yếu tố phân hóa quần chúng không còn tin tưởng vào sự lãnh đạo của chính quyền khi xảy ra vấn đề tranh chấp biển đảo với Trung Quốc. Tương tự như vậy, Trung Quốc đã dùng sự mập mờ của Hội Nghị Thành Đô để bịt miệng lãnh đạo Việt Nam trong hoàn cảnh lịch sử khiến tay họ trót nhúng chàm vì quá tin vào người bạn xã hội chủ nghĩa.

Năm 2004 tập hồi ký của nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch cho thấy phần nào sự bí ẩn phía sau khi ông bị Trung Quốc gạt ra khỏi Hội Nghị vì quan điểm chống Trung Quốc công khai của ông. Yếu tố này một lần nữa chứng minh sự gượng ép của những người đại diện Việt Nam tham gia hội nghị và mãi một phần tư thế kỷ sau đó bí mật vẫn bao trùm câu chuyện Thành Đô.

Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang là người từng nhiều lần tiếp xúc với nguyên Ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch cho biết:

"Trung quốc đưa ra một điều kiện tiên quyết đó là Việt Nam thực tâm muốn bình thường, cải thiện quan hệ ngoại giao với Trung Quốc thì việc đầu tiên là Việt Nam phải loại bỏ Bộ trưởng Thạch, đó là điều anh ấy nói riêng với tôi và sau này tôi được biết anh ấy nói công khai trong Bộ Ngoại giao. Còn nhiều việc anh ấy nói với tôi nữa nhưng tôi chưa dám công bố bởi vì có thể những việc đó anh ấy sẽ viết trong cuốn hồi ký của anh ấy.

Anh ấy là người rất hiểu Trung Quốc và hiểu tận tim gan của họ. Ví dụ như Trung Quốc nói rằng đảo Hoàng Sa có xương của người Trung Quốc thì ảnh đập lại anh ấy nói nếu như thế thì ngay thủ đô Hà Nội cũng sẽ là đất của Trung Quốc bởi vì gò Đống Đa có rất nhiều xương của Trung Quốc vì người Hán bị vua Quang Trung tiêu diệt chất thành cả một cái gò như thế. Nếu nói đâu có xương của người Hán người Trung Quốc thì nơi đó là dất của Trung Quốc thì phi khoa học."

Việt Nam một tỉnh tự trị của Trung Quốc?

Tài liệu về hội nghị này hết sức ít ỏi khiến bao nhiêu học giả muốn nghiên cứu về nó phải chịu thua vì sự trung thành của người trong cuộc. Bí mật càng giữ, sự xuyên tạc sự thật về nó càng khiến người ta tin hơn, đặc biệt nếu sự xuyên tạc ấy đến công khai từ phía Trung Quốc khi hai nước chạm trán với nhau trên vấn đề biên cương lãnh thổ.

Tờ Thời báo Hoàn Cầu và Tân Hoa Xã vừa cùng nhau công bố những chi tiết mà hai cơ quan này gọi là sự thật về “Kỷ Yếu Hội Nghị” trong những ngày vừa qua với những câu chữ như sau:

"Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản, Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố gắng hết sức mình để vun đắp tình hữu nghị vốn lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã dày công xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh, như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây...

Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc."

Với những từ ngữ tuyên giáo như thế không ai có thể tin rằng lãnh đạo Việt Nam đã mù quáng đến nỗi đi tới quyết định như vậy mặc dù sự xụp đổ của Liên Xô đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam phải tìm cách dựa vào Trung Quốc để sống còn.

Dù sao thì Chủ nghĩa Xã hội cũng không thể biến Việt Nam thành một tỉnh tự trị của Trung Quốc vì ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười cộng với Phạm Văn Đồng không đủ chính danh để ký một văn tự vô giá trị như thế.

Tuy nhiên vì Hà Nội tiếp tục im lặng nên câu hỏi đã dần dần biến thành sự thật cho dù chỉ phân nửa sự thật đến từ Hoàn Cầu Thời Báo.

Phản ứng của nhân sĩ trí thức và tướng lãnh Việt Nam rõ ràng là phẫn nộ và họ đòi hỏi nhà nước phải bạch hóa sự kiện Thành Đô. Trước tiên là Thiếu tướng Lê Duy Mật sau đó là Đại tá công an Nguyễn Đăng Quang cùng nhiều người khác đã công khai kiến nghị lãnh đạo phải giải thích minh bạch những điều mà Trung Quốc đưa ra như đã từng đưa sự việc công hàm Phạm Văn Đồng khiến Hà Nội phải ngậm bù hòn làm ngọt không thể tiến tới một vụ kiện phản đối Trung Quốc.

Nói với chúng tôi Thiếu tướng Lê Duy Mật cho biết:

Vấn đề Thành Đô quan hệ như thế nào nó ảnh hưởng ra sao và hậu họa của nó thế nào thì giờ mình cũng chưa thật rõ cho nên tôi nêu ra vấn để để các đồng chí lãnh đạo xem xét và đồng thời có ý kiến với toàn bộ đảng toàn nhân dân thế thôi. Bây giờ thì cứ chờ họ xem quan điểm, thái độ và cách giải quyết như thế nào. Còn bây giờ mình hãy nêu vấn đề, một vài ví dụ thế thôi. Nó là vấn đề bang giao chiến lược và của tập thể chứ không phải của một cá nhân nào.

Đại tá Nguyễn Đăng Quang không tin vào những thông tin này tuy nhiên theo ông nếu nhà nước vẫn chủ trương im lặng thì không khác gì trao vũ khí tuyên truyền cho giặc, ông chia sẻ:

Cái thông tin này thì bản thân tôi nghĩ rằng không phải là thật. Hoàn Cầu Thời báo nó tung ra để gây chia rẽ mâu thuẫn trong nội bộ lãnh đạo Việt Nam với nhau thôi và gây phân hóa trong người dân Việt Nam với nhau.

Hoàn Cầu Thời báo thì nó không phải là cơ quan chính thức của dảng và nhà nước Trung Hoa cho nên nó đưa như thế ai muốn hiểu thế nào thì hiểu. bản thân cá nhân tôi thì tôi không tin đó là sự thật. Thế nhưng nếu mình im lặng trong chuyện này thì bất lợi cho mình. Phải có một kênh thông tin nào đó để phản bác lại chuyện đó.

Còn chuyện có công bố cho dân biết về Hội nghị Thành Đô hay không thì tôi nghĩ rằng không phải là chuyện dễ làm nhưng phần nào ít nhiều gì cũng phải cho người dân biết.

Hội Nghị Thành Đô như một giọt nước tràn ly, đây là cơ hội để nhà nước bạch hóa một sự thật được giữ kín trong suốt 24 năm. Tuy nhiên bí mật khi đã trở thành gai nhọn thì cách hay nhất vẫn phải chịu đau mà lấy gai lể nó.