Friday, October 30, 2015

Kinh dị làm bột nêm bằng 10 tấn xương động vật có giòi

Theo Nguyên Vũ/Zing-22:34 30/10/2015
Nhà chức trách đã bắt giữ gần 10 tấn xương động vật có giòi được vận chuyển từ Đà Nẵng vào Quảng Ngãi để làm bột nêm.
Chiều 30/10, trên quốc lộ 1 đoạn qua xã Bình Tú, huyện Thăng Bình (Quảng Nam), tổ công tác của Trạm CSGT Thăng Bình phát hiện một xe tải chạy hướng Đà Nẵng - Quảng Ngãi chở hơn 9,3 tấn xương động vật có giòi (chủ yếu xương trâu, bò và heo) bốc mùi hôi thối và có giòi.
Kinh di lam bot nem bang 10 tan xuong dong vat co gioi
Xe tải chở gần 10 tấn xương động vật hôi thối bị nhà chức trách bắt giữ. Ảnh: Nguyên Vũ.
Tài xế Trần Văn Viên (32 tuổi, trú xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam) không xuất trình được giấy tờ chứng minh nguồn gốc số hàng trên.
Anh ta khai, số xương động vật này của một người tên Ngãi (ngụ ở Đà Nẵng) gửi vào Quảng Ngãi cho một người tên Nữ để chế biến bột nêm.
Kinh di lam bot nem bang 10 tan xuong dong vat co gioi-Hinh-2
Tài xế khai số xương động vật này được chở vào Quảng Ngãi cho một người tên Nữ để làm bột nêm. Ảnh: Nguyên Vũ.
Nhà chức trách đưa xe xương động vật về trạm CSGT Thăng Bình để xử lý lỗi vi phạm về chở quá tải và thải mùi hôi thối vào không khí.
"Số hàng trên, chúng tôi sẽ bàn giao cho Cảnh sát môi trường - Công an Quảng Nam để tiếp tục điều tra, xử lý", một lãnh đạo trạm CSGT Thăng Bình, cho biết.

Giáo dục ở Việt Nam và bạo lực học đường

Thạch Đạt Lang (Danlambao) Buổi sáng thứ ba 27. Oct. 2015, một bản tin trênyahoo.de khiến tôi chú ý. Aliya May, một nữ sinh 14 tuổi đã ném vào mặt cô giáo từng dạy mình một củ cà rốt dài khoảng 5 cm. Củ cà rốt trúng vào trán cô giáo và câu chuyện bùng nổ lớn dù không có thương tích nào đáng nói.

Nhà trường đã phản ứng ngay tức khắc, quyết định cấm Aliya May không được đến trường trong một tháng. Aliya May đã giải thích đó chỉ là một trò đùa, khi tan học bất ngờ gặp lại cô giáo đã dạy mình, Aliya nổi tính nghịch ngợm, lấy củ cà rốt nhỏ còn lại trong phần ăn trưa vào ném vào cô giáo.

Theo đài truyền hình WTVR.com cho biết, quan điểm của nhà trường rất rõ ràng trong việc duy trì kỷ luật học đường bằng các văn bản, qua đó củ cà rốt có thể coi như vũ khí tấn công.

Karrie May, mẹ của Aliya May cũng nhận được một lá thứ thông báo nội vụ, đồng thời yêu cầu Aliya May phải nhận lỗi, nhưng gia đình bà từ chối.

Nói với đài truyền hình WTVR, "Karrie May đồng ý rằng Aliya phạm lỗi, phải chịu hình phạt không được đến trường một tháng là tương xứng. Tuy nhiên, đưa Aliya ra tòa về tội danh sử dụng bạo lực, gây chấn thương cơ thể là quá đáng. Tôi không hiểu được."

Todd Stone, chuyên gia về luật pháp của đài CBS-6 cho biết, việc đánh giá sử dụng củ cà rốt như một vũ khí là khả dĩ, tuy nhiên cũng thật khó lòng mà kết án một cô gái 14 tuổi vì tội ném một củ cà rốt vào người khác. Ban giám hiệu nhà trường nơi Aliya May học không lên tiếng gì về chuyện này.

Bản tin khiến tôi nhớ lại những video clip quay cảnh nữ sinh đánh nhau ở các trường trung học tại Việt Nam phổ biến đầy trên facebook, youtube... Điểm đặc biệt của đa số các video clip là hầu hết những học sinh tham gia trong việc ấu đã đều là các nữ sinh từ lớp 7, 8 đến lớp 11-12.

Các video clip chắc chắn gây ngạc nhiên chen lẫn bực bội cho những người bình thường, nhất là những ai có con em còn đang đi học, không thích chuyện bạo lực khi thấy 3-4 em nữ sinh xông vào đánh, đá, nắm, giật tóc một em khác trong khi vài nam sinh khác thản nhiên đứng nhìn, không hề ngăn cản, thậm chí có em còn la ó, cổ võ cho những hành vi bạo lực đang diễn ra trước mắt.

Chuyện bạo lực học đường trước năm 1975 ở miền Nam Việt Nam thỉnh thoảng cũng xảy ra, nhưng thường rất ít và hầu hết chỉ xẩy ra ở các trường trung học dành cho các nam sinh. Ngay cả sau khi cho nam nữ học chung ở các trường trung học công lập từ năm 1971, việc các nữ sinh đánh nhau hoặc đánh hội đồng hầu như không có.

Chỉ cần vào Google gõ mấy chữ "bạo lực học đường hiện nay". Chỉ trong vòng 0,46 giây có tất cả 12.200.000 kết quả được tìm thấy.

Trong vài bài viết, nhận định ngay trang đầu, mọi người thấy nhiều phụ huynh cũng như các nhà giáo, những người liên hệ đến ngành giáo dục quan tâm đến sự việc. Cũng có một số sinh viên đại học ngành giáo dục nghiên cứu đề tài Bạo Lực Học Đường làm thành luận án tốt nghiệp. 

Người ta đưa ra nhiều nguyên nhân khiến bạo lực học đường ở Việt Nam ngày nay gia tăng đáng kể so với vài chục năm trước. Những nguyên nhân chính được nêu ra có thể tóm lược như sau:

1. Sự gia nhập của chế độ Cộng sản VN vào nền kinh tế thị trường.

2. Các bậc phụ huynh không quan tâm đúng mức đến sự giáo dục con cái (vì lý do gì thì không thấy ai nói tới).

3. Các nhà giáo đã không làm đúng chức năng của mình.

4. Chương trình giảng dạy, chính sách giáo dục không phù hợp với từng lứa tuổi.

Còn nhiều nguyên nhân khác nữa, nhưng trong phạm vi bài này chỉ bàn về những nguyên nhân nêu trên.

Về nguyên nhân đầu tiên, trang pes.htu.edu.vn cho rằng sự hội nhập của chế độ CSVN vào nền kinh tế thị trường của thế giới là nguyên nhân dẫn đến tình trạng bạo lực học đường tăng cao.

Trích: "Xã hội Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền văn hóa Nho giáo với những lễ nghi, phép tắc và chuẩn mực đạo đức. Chính nhờ những lễ nghi, phép tắc đó mà xã hội luôn được ổn định. Những nét văn hóa ấy đã ăn sâu vào trong tâm thức của mỗi người dân Việt với sự tôn trọng lễ nghĩa giữa cha con, anh em, thầy trò, bằng hữu. Thế nhưng, kể từ khi đất nước chuyển hướng theo cơ chế kinh tế thị trường, cùng với đó là xu thế toàn cầu hóa, đất nước mở cửa hội nhập thì những nét văn hóa truyền thống đã dần thay đổi. Những chuẩn mực đạo đức quý giá ấy đã dần bị phai nhạt, thay vào đó là những nét văn hóa hiện đại, lai căng." - Hết trích.

Đây là một nhận định hoàn toàn sai trái nếu không muốn nói là gian trá, lẽo lự, ngụy ngôn, chạy tội cho chế độ cộng sản VN. Bạo lực học đường ngày hôm nay là hậu quả của chính sách giáo dục của chế độ cộng sản 40 năm ở miền Nam, 70 năm trên cả nước.

Miền Nam VN trước đây đã có 21 năm sống dưới nền kinh tế thị trường, giao dịch với thế giới tự do Âu, Mỹ trong thương mại, trao đổi văn hóa... không hề có giới hạn, tại sao môi trường học đường vẫn bình yên, hiền hòa? Trước năm 1975 hầu như không ai nghe nói hoặc thấy báo chí đăng tin về việc các nữ sinh trung học đánh nhau

Văn hóa truyền thống của Việt Nam với các tiêu chuẩn đạo đức Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín... đã bị văn hóa cộng sản xóa bỏ hoàn toàn từ ngày cộng sản chiếm được miền Nam. Sau 30.04.1975 bao nhiêu sách báo miền Nam đã bị thu gom, đốt sạch. 

Nền giáo dục nhân bản, văn hóa trong sáng của miền Nam đã bị chế độ CS tìm mọi cách hủy diệt không thương tiếc ngay từ sau 30.04.75 chứ không phải chờ đến ngày cộng sản Việt Nam thay đổi chính sách kinh tê XHCN sang kinh tế thị trường vào năm 1990 mới bị văn hóa tây phương ảnh hưởng.

Không cần phải nói đâu xa, hãy nhìn chung quanh, so sánh với các nước láng giềng, những nước Đông Nam Á theo kinh tế thị trường, có nước nào mà nữ sinh trung học bạo hành nhiều như Việt Nam?

Trích: "Sự tiếp biến văn hóa là điều không thể tránh khỏi, thế nhưng để những nét văn hóa không phù hợp du nhập vào và làm lu mờ những nét văn hóa truyền thống tốt đẹp là những điều không nên. Giờ đây, có những học trò ngang nhiên cãi lại thầy, thậm chí đánh thầy ngay trên bục giảng đến mức ngất xỉu; bạn bè đánh đấm, đâm chém nhau xảy ra khá thường xuyên. Chính những hành động ấy đã càng làm lu mờ những nét văn hóa truyền thống của xã hội, thể hiện một sự suy đồi về mặt đạo đức và sự sai lệch về mặt hành vi một cách đáng báo động." Hết trích.

Giao dịch kinh tế kéo theo giao dịch về văn hóa là điều không thể tránh được. Vấn đề là chính sách cai trị, giáo dục của chế độ như thế nào? Tại sao không tự hỏi:- Nước Nhật, khởi đi từ Minh Trị Thiên Hoàng, canh tân xã hội theo tây phương, đưa nước Nhật lên hàng cường quốc thế giới, dù bị thiệt hại nặng nề sau 2 trận thế chiến vẫn là một trong các cường quốc hàng đầu về khoa học, kỹ thuật, bằng cách nào vẫn giữ được nền văn hóa truyền thống của mình? 

Lỗi của người dân hay lỗi của chế độ, của kẻ lãnh đạo? Ai cho phép trò cãi lại thầy, đánh thầy ngay trên bục giảng nếu không phải là chế độ, những kẻ nắm quyền cai trị đất nước? Cứ nhìn xã hội mà xem, chẳng những cho phép mà còn khuyến khích nữa. 

Chính quyền cướp đất của dân, công an cậy quyền thế giết dân trong đồn rồi tung tin là nạn nhân tự tử xẩy ra đều đặn, khắp nơi. Trò đánh thầy ngay trên bục giảng không sợ hậu quả vì trò là đoàn viên đoàn Thanh Niên CS HCM. Tất cả chỉ là hậu quả của chính sách, đường lối giáo dục của cộng sản mấy chục năm qua.

Một nền giáo dục dạy con trẻ những bài toán cộng trừ bằng cách đếm xác "Mỹ Ngụy", đếm máy bay địch bị bắn rớt, tẩm xăng tự đốt cháy chạy vào kho xăng địch... thì học đường không xẩy ra bạo lực mới là chuyện lạ.

Nguyên nhân thứ hai cho rằng các bậc phụ huynh không quan tâm đúng mức đến sự giáo dục con cái lại càng ngụy biện. Thế nào là quan tâm đúng mức? 

Trong trường học, thầy cô dậy rằng Liên Xô thả hai trái bom nguyên tử xuống Okinawa và Hiroshima khiến Nhật đầu hàng, chấm dứt chiến tranh thế giới thứ hai, về nhà bố mẹ nói cô giáo dậy sai, hai trái bom đó do Mỹ thả. Học sinh báo lại cho thầy cô, bố mẹ bị bắt lên trường làm kiểm điểm, bố mẹ còn lòng dạ nào để quan tâm đến con cái nữa? Biết con nói sai, nói bậy cũng chỉ ngậm câm chứ lạng quạng nó báo công an thì đi tù như chơi.

Trừ một thiểu số phụ huynh có lương tâm, còn ưu tư về những vấn đề của xã hội, của đất nước, dân tộc, cố gắng hướng dẫn, giáo dục con cái theo đường lối, phương pháp riêng, đa số các bậc phụ huynh khác giao hết trách nhiệm cho nhà trường, cho xã hội. Chỉ nghĩ đến lo chuyện cơm áo không cũng đã đủ điên đầu, thì giờ đâu lo thêm chuyện khác?

Về nguyên nhân thứ ba, cho rằng nhà giáo không làm đúng chức năng của mình chỉ là một nhận định vô trách nhiệm. Thầy cô đứng lớp nếu không muốn bị trù dập, theo dõi, trả thù... phải dạy cho đúng giáo án, giáo trình, không được thêm bớt, đi lệch lạc ra ngoài. 

Giáo trình do bộ giáo dục, đào tạo soạn thảo với sự chỉ đạo của đảng cộng sản, giáo án soạn ra phải theo đúng giáo trình từ nội dung tới hình thức. Mọi sách vở, tài liệu học tập, nhất là về khoa học nhân văn, khoa học xã hội, lịch sử... không còn tính khách quan mà phải được soạn thảo, giảng dậy sao cho có lợi tối đa cho chế độ, cho chủ nghĩa cộng sản, cho lãnh tụ. 

Bàn tay của đảng thọc thật sâu, sát vào từng trường, lớp, kiểm soát tất cả sinh hoạt học đường bằng các đoàn viên của đoàn TNCSHCM. Ngay cả các thầy cô, ban giám hiệu cũng kiểm soát, theo dõi, báo cáo, dèm xiểm, đề phòng lẫn nhau thì tâm trí đâu để dạy dỗ, hướng dẫn học sinh? Bên cạnh đó còn là vấn đề kinh tế, giáo chức với đồng lương eo hẹp, không đủ sống, phải tìm mọi cách kiếm thêm thu nhập để bù đắp vào chỗ thiếu hụt ngân sách gia đình.


Giáo dục là ngành truyền bá chữ nghĩa, văn hóa, khó lòng ăn cắp vật liệu, tham nhũng. Chỉ có những nơi ấn loát, xuất bản, phát hành sách vở, tài liệu giáo dục mới có thể ăn cắp, cắt xén được vật liệu, ngân sách...Giáo chức vì thế chỉ còn cách chèn ép học sinh, mở lớp dạy thêm ngoài giờ để kiếm tiền. Học sinh nào không theo học sẽ bị điểm xấu trong học bạ hay kết quả thi cử, làm bài kiểm…

Làm đúng chức năng nhà giáo thì chỉ có nước chết đói, bởi giá trị nghề nghiệp, kiến thức chuyên môn không quan trọng bằng phe đảng, bè phái, liên hệ, cấu kết với nhau để tranh giành những chức vụ có quyền hạn có thể làm ra tiền.

Trong một xã hội mà mọi giá trị đạo đức, trật tự xã hội bị đảo lộn như ở Việt Nam hiện nay, chỉ còn một thiểu số giáo chức còn quan tâm đến giáo dục đào tạo con người một cách đúng nghĩa.

Nguyên nhân thứ tư rất đúng, bởi giáo dục dưới chế độ CS chỉ có mục đích đào tạo con người biết nghe, nói, hành động theo lệnh đảng, hoàn toàn không có mục đích huấn luyện con người có tư duy độc lập, suy nghĩ khác biệt những gì đảng, chế độ mong muốn. 

Ngay từ lúc còn nhỏ, bắt đầu đến trường đã bị đoàn ngũ hóa, bị tuyên truyền nhồi sọ, học tập gian dối, theo dõi, nghi ngờ, dò xét người khác thì lớn lên làm sao còn có lòng tự trọng, nhân cách để cư xử cho ta một con người?

Nói tóm lại, với chính sách giáo dục hiện nay của chế độ cộng sản Việt Nam, việc ngăn chận hoặc hy vọng làm giảm bớt bạo lực ở học đường đang xảy ra hàng ngày là điều bất khả thi.



_____________________________________

Tài liệu tham khảo:




Côn đồ cầm hung khí ngang nhiên đập phá buổi sinh nhật No-U Hà Nội


CTV Danlambao - Buổi liên hoan kỷ niệm 4 năm ngày thành lập nhóm No-U Hà Nội đã nhanh chóng bị tấn công bởi lực lượng CA và côn đồ mang theo hung khí.

Vụ việc vừa xảy ra vào tối ngày 30/10/2015, tại nhà hàng Sư Tử, địa chỉ: 96 Thái Thịnh, Quận Đống Đa, Hà Nội.

Trước đó, lực lượng CA đã kéo đến rất đông bao vây nhà hàng. Buổi sinh nhật diễn ra chưa được bao lâu thì đèn điện bất ngờ phụt tắt.

Hình ảnh và video cho thấy, bất chấp hành vi phá hoại của CA, những khách tham dự vẫn đồng thanh ca vang những bài ca đấu tranh, yêu nước.

Nhiều nhà hoạt động còn giơ cao biểu ngữ có nội dung phản đối chuyến đi Việt Nam của chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình.

Ảnh: Facebook Lee Nguyen

Buổi sinh nhật đang diễn ra vui vẻ thì bất ngờ bị một nhóm côn đồ mang theo hung khí xông vào đập phá.

Do được sự bảo kê của chế độ cộng sản, đám côn đồ ra tay hết sức hung hãn. Bọn chúng dùng cả gạch đá, chai thủy tinh ném vào đám đông, trong đó có cả người già, phụ nữ và trẻ em.

Sau khi tiến hành đập phá gây hỗn loạn, đám côn đồ bèn rút ra ngoài để lại cảnh tan hoang, bàn ghế đổ ngã và mảnh thủy tinh vỡ vụn.

Ảnh: Facebook Đặng Bích Phượng

Trước đó, nhà báo Phạm Đoan Trang đã bị CA bắt giam nhiều tiếng đồng hồ khi đang trên đường đến dự tiệc. Blogger Trịnh Anh Tuấn thì bị hành hung gây thương tích ngay trước cửa nhà.

Vụ khủng bố tối 30/10/2015 diễn ra trong bối cảnh Tập Cận Bình chuẩn bị sang Hà Nội gặp giới lãnh đạo chóp bu CSVN.

Chuyến viếng thăm lần này của chủ tịch Trung Cộng hiện đang vấp phải làn sóng phản đối dữ dội của người dân và những nhà hoạt động tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam.

* Video: Facebook Lan Lê


Công an và côn đồ lại nhân danh 'quần chúng' đánh blogger Gió Lang Thang

Đoan Trang - Gần chục thanh niên (có một người đàn ông trung niên) mặt mày hung ác đã đứng vây quanh cổng nhà blogger Gió Lang Thang (tên thật là Trịnh Anh Tuấn, 26 tuổi) vào chiều nay, 30/10/2015, để ngăn anh ra ngoài.

Vào khoảng 4h chiều, khi anh Tuấn cố gắng bước ra khỏi cổng, đám người này xô lại, đấm, tát, cào vào mặt anh. Gã đàn ông trung niên tên Mạc, có vẻ đang say xỉn, người đầy mùi rượu, vừa đánh anh Tuấn vừa luôn miệng chửi tục. Đáng chú ý là một viên an ninh thành phố, cùng công an phường tên Huy, cũng có mặt trong toán côn đồ và cũng tham gia vừa đánh vừa chửi. Anh Tuấn hỏi: “Các ông lấy quyền gì mà chặn tôi ra khỏi nhà tôi?”. Côn đồ đáp: “Đ.m., chúng tao thích chặn mày đấy!”.

Nhân vật Huy, công an phường Long Biên, còn nhiều lần hô hào, kêu người "đánh thằng Tuấn".

Anh Tuấn bị cào xước da, chảy máu ở cằm và cổ. Trước thái độ hung hãn của đám côn đồ và công an, anh buộc phải quay trở lại vào nhà.



Được biết, anh Tuấn đang có kế hoạch đi dự một hội thảo của Viện Nghiên cứu Xã hội, Kinh tế và Môi trường (iSEE) vào buổi chiều nay.

Cùng trong buổi chiều, chị Mai Thảo (Thao Teresa), một nhà hoạt động nhân quyền ở Hà Nội, cũng nhận được điện thoại từ công an quận Hoàng Mai đòi gặp chị để “phạt hành chính” vì đã tham gia giúp đỡ gia đình tử tù Lê Văn Mạnh đi đến Tòa án Tối cao kêu oan cho Mạnh - công an gọi đây là hành vi “gây rối trật tự công cộng”.



Vụ án Lê Văn Mạnh bị kết án tử hình sau một quá trình điều tra đầy rẫy sai phạm của công an, và đã phải sống chờ ngày thi hành án suốt 10 năm qua, gây xôn xao dư luận những ngày cuối tháng 10. Không ai hình dung nổi vì sao các điều tra viên của công an có thể kết luận một người phạm tội mà không dựa vào bất kỳ một bằng chứng nào ngoài lời khai có được do ép cung. Trong khi gia đình vật vã kêu oan, chính quyền cả trung ương và địa phương đều không một lời hồi đáp. Thậm chí khi mẹ và các em của Lê Văn Mạnh - trong thế cùng đường, tuyệt vọng - phải đi biểu tình đòi công lý cho con, công an và dân phòng còn phối hợp đánh đập và bắt nhốt họ.

Suốt những ngày qua, cả chị Thảo và anh Trịnh Anh Tuấn đều đã rất tích cực chăm sóc và bảo vệ những nạn nhân của bất công, sai trái này. Nhờ sự giúp sức của họ, hồ sơ về vụ án Lê Văn Mạnh đã được gửi đến Cao ủy Liên Hợp Quốc về Nhân quyền và tổ chức Ân xá Quốc tế. Có thể điều đó khiên công an Việt Nam lo ngại, và vì không dám làm gì cộng đồng quốc tế, công an quay sang trả thù các nhà hoạt động nhân quyền trong nước.

Nhạc phẩm "LẠ"

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Khoảng 5 năm trước, các trang mạng và diễn đàn internet có chuyền đi bài thơ "LẠ" của một tác giả giấu tên từ trong nước. Bài thơ trở nên quen thuộc một cách nhanh chóng vì nói lên thực trạng đau lòng của đất nước. Việt Nam “trải bao đời lưu danh Lạc Việt” mà “từ bao giờ thói hèn hạ thành quen”.

Bài thơ cũng dành nhiều câu mô tả cho số phận đau thương của ngư dân Việt Nam “Ngư dân tôi cúi đầu nhẫn nhục Hải quân "lạ" ngang dọc khắp biển khơi”. Đúng vậy, suốt 40 năm nay, mỗi chuyến trở về của ngư dân Hải Phòng, Thái Bình, Thanh Hóa v.v... là một lần sống sót, không phải sống sót từ những trận bão tố ngoài khơi, những ngọn sóng to, những cơn gió lớn mà sống sót từ những viên đạn không một chút xót thương của hải quân nước “LẠ”.

Khi bắt gặp bài thơ “LẠ”, nhạc sĩ Vũ Đức Duy phổ nguyên văn thành ca khúc mang cùng tên. 

Người đầu tiên được nghe Vũ Đức Duy bài hát này là Luật sư Nguyễn Xuân Phước, một người bạn thân thiết của Vũ Đức Duy. Anh Nguyễn Xuân Phước qua đời vào tháng Sáu năm nay sau cơn bạo bịnh. Anh mất đi nhưng để lại một di sản tinh thần rất quý, đó là tình yêu quê hương sâu đậm và lý tưởng đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ mà anh nhiều năm theo đuổi. Điều kiện bận rộn và chương trình tang lễ khá nhiều chi tiết vào tháng Sáu 2015 không cho phép gia đình và thân hữu có thời gian thảo luận một phương cách để giữ gìn những hoài bão, ước mơ của anh không những sống mà còn sống một cách tích cực như khi Phước còn bên cạnh chúng ta. Buổi tưởng niệm đã diễn ra vào chiều Chủ Nhật 25/10/2015 tại Dallas trong không khí trang nghiêm và cảm động, và một Quỹ Tưởng Niệm Nguyễn Xuân Phước (Nguyen Xuan Phuoc Memorial Fund) cũng đã được thành lập.

Bên cạnh những phát biểu của đại diện gia đình và thân hữu, nhiều bài hát về tình yêu quê hương đất nước đã được hát lên trong buổi tưởng niệm Luật sư Nguyễn Xuân Phước. Đặc biệt, nhạc phẩm “LẠ” do nhạc sĩ Vũ Đức Duy phổ và chính anh hát trong chương trình này. 

Nhân dịp Tập Cận Bình, Chủ Tịch nước “LẠ” sắp đến Việt Nam, tôi xin giới thiệu bài hát này để nhắc nhở chúng ta một điều quan trọng: Đồng chí của đảng CSVN là kẻ thù của nhân dân Việt Nam. 

Mời nghe nhạc phẩm “LẠ” của nhạc sĩ Vũ Đức Duy:

Đất nước tôi bây giờ rất lạ
Từ bao giờ thói hèn hạ thành quen
Tàu nước "Lạ" đi vào vùng “nhạy cảm”
Tàu nước tôi bỏ bãi cá than trời

Ngư dân tôi cúi đầu nhẫn nhục
Hải quân "Lạ" ngang dọc khắp biển khơi
Công ty "Lạ" lên Tây Nguyên đào quặng
Dân xứ "Lạ" đến đập núi phá rừng

Cao Nguyên ơi đâu rồi tiếng trống
Tiếng sáo buồn trôi tiếng đàn t’rưng
Đất nước tôi bây giờ rất lạ
Phim "Lạ" lên ngôi, tiếng "Lạ" đổi đời

Hàng xứ "Lạ" khắp hang cùng ngõ hẻm
Em gái theo chồng "Lạ" kiếp đời trôi
Ôi lạ thật cái gì cũng "Lạ"
Đâu mất rồi con cháu Rồng Tiên 

Trải bao đời lưu danh Lạc Việt
Mà bây giờ thói hèn hạ thành quen.


31/10/2015

Trần Trung Đạo
danlambaovn.blogspot.com

Tiếng Trống Mê Linh! Tàu cộng Tập Cận Bình không được bước chân vào Việt Nam, làm dơ bẩn đất nước chúng ta!

Nhóm cựu nữ sinh Trưng Vương Sài Gòn (Danlambao) - Có những nhà lãnh đạo khi đi đến đâu thì thì người ta mến mộ và hân hoan đón chào, bằng những rừng cờ phất phới cùng với những tiếng hoan hô vang dậy. Cũng có những kẻ được đón tiếp nhưng bằng những rổ trứng thối hay cà chua thối ném tận mặt, cùng với những rừng biểu ngữ xua đuổi, chửi bới, còn tệ hơn xua đuổi một con thú hung ác hay loài vi trùng độc hại! Tập Cận Bình, chủ tịch cái nước Tàu Cộng đã được đón tiếp tại nước Mỹ tháng 9/2015 vừa qua, ở dạng thứ hai, trái hẳn với một vị lãnh đạo khác cùng được tiếp đón tại Mỹ vào cùng thời điểm, là Đức Giáo Hoàng Phanxicô của Tòa Thánh La Mã, một nước có lãnh thổ khiêm nhường chừng 1 cây số vuông, so với lãnh thổ của Tập Cận Bình lớn gấp hàng triệu lần, và một dân số đông như kiến, hàng tỷ người!

Tại sao vậy thì ai cũng biết rồi: con hổ đói Trung cộng từng lê chân đi khắp thế giới để nhòm ngó ngắm nghía đất đai, lãnh thổ, tài nguyên thiên nhiên của các dân tộc để về lên kế hoạch ăn cướp, nuốt trửng! VN là một miếng mồi béo bở hạng nhất mà con hổ đói này đang chực nuốt! Và “Cái chết từ Trung quốc” đã là một đề tài nóng sốt mà cả thế giới cùng đang nghiền ngẫm, từ khi nước của họ lập bang giao, trao đổi hàng hóa “gian giả chính hiệu” của Tàu, lại còn được sao tẩm độc chất để “tiêu giệt lâu dài” những dân tộc khách hàng ham rẻ, chuộng màu mè của Tàu, như VN là một, để chúng “tiến đến tương lai” của Hán tộc!

Nói đến Tàu cộng là nói đến một con ác quỷ mang hình người, một con yêu tinh gian manh quỷ quyệt, luôn nhe nanh, trợn mắt, giơ vuốt toan chụp lấy đối tượng mà cấu xé, mà nhai ngấu nghiến và ăn tươi nuốt sống! Tập Cận Bình là biểu trưng xứng đáng nhất của loài yêu quỷ đó! Thế mà nhà nước CS VN hiện đang mời rước con yêu quỷ này vô nhà, hòng cấu kết làm thịt dân ta, nuốt trọn Nước ta! Hàng trăm chữ ký của những người VN đang còn thức tỉnh và e sợ nanh vuốt của tên gian phi Tàu Tập này, đã được gửi cho bọn đàn em tay sai của Tàu cộng tại VN, đang tính thông đồng với giặc, để yêu cầu chúng đừng có “cõng rắn cắn gà nhà”! Nhưng đời nào chúng thèm nghe dân, vì “bán nước thì ăn hết đời trước đến đời sau”, còn “nghe dân thì cọng rau cũng không có”, bởi chúng là bọn bất tài vô đức, tham ô đạo tặc, làm gì ra tiền của, ai thèm dùng chúng mà chi tiền cho chúng nếu chúng không đi ăn cướp? 

Giờ đây, với tư cách là những phụ nữ VN, là miêu duệ của những vị anh hùng từng xả thân vì nước, là con cháu của những vị nữ anh hùng từng hiên ngang đánh đuổi giặc Tàu phương Bắc, chúng tôi thề quyết theo gót tiền nhân để xua đuổi giặc thù cướp nước. Dưới bàn tay sắt máu của quân nội thù CS vô thần, vô tổ quốc, sẵn sàng tàn sát không thương tiếc những người yêu nước và muốn bảo vệ tổ quốc VN thân yêu, chúng ta phải làm gì? Giặc sắp đến nhà, đàn bà cũng phải lên tiếng. Nhóm phụ nữ VN chúng tôi, là những cựu nữ sinh trường Trung học Trưng Vương Sài Gòn trước năm 1975, hậu duệ của Hai Bà Trưng, chúng tôi cùng đồng tâm nhất trí biểu lộ lòng yêu nước và quyết bảo vệ quê hương thân yêu, không cho tên Tàu cộng Tập Cận Bình bước vào nhà VN của chúng ta. Chúng tôi cũng kêu gọi mọi đồng bào VN trong và ngoài nước hãy cùng chúng tôi lên tiếng trong dịp này. Hãy cùng chị em chúng tôi đồng thanh hô thật to lên những tiếng oán hận phát xuất từ đáy tim, từ lòng yêu nước thiết tha, từ tinh thần trách nhiệm của người con nước Việt đối với Tiền Nhân anh dũng, đã hy sinh xương máu để gây dựng và bảo vệ non sông hoa gấm VN qua bao nghìn năm. Nào chúng ta cùng hô thật to với hết sức của mình, để trời xanh nghe thấu, thế giới giật mình:

- Đả đảo giặc Tàu xâm lược! 
- Đả đảo quân cướp nước Tàu cộng! 
- Đả đảo tên tướng cướp Tập Cận Bình! 
- Tập tướng cướp không được đặt chân vào đất Việt Nam làm dơ bẩn quê hương chúng ta! 
- Đả đảo bọn Việt gian cs cấu kết với giặc để bán đứng quê hương, làm nhục quốc thể, thủ tiêu dân tộc! 

Tất cả chúng ta đồng lòng yêu cầu “nhà cướp quyền” CSVN phải hủy bỏ lời mời tên Tàu cọng họ Tập vào nước ta, vì Tập tướng cướp vừa mới tuyên bố một cách tráo trân rằng Hoàng Sa, Trường Sa là của Tàu từ thời “cổ đại hoang đường” của nó, bất chấp lịch sử thế giới, lịch sử của VN và cả của Tàu, rằng Trường Sa, Hoàng Sa là của VN qua rất nhiều triều đại cổ xưa đến nay, mà tài liệu minh chứng còn dư thừa. Tập cướp cạn đã có mắt mà nhắm thành mù, có tai mà bịt thành điếc, để tảng lờ cái trận chiến cướp Hoàng Sa của VNCH năm 1974, và Trường Sa năm 1988, mà tên tướng đui mù Lê Đức Anh CS đã nướng hết hơn 60 người lính VN trên họng súng của Tàu, để mua danh lợi riêng, tự xác minh bản chất phản quốc, tay sai của giặc Tàu, khiến mọi người dân VN và cả thế giới cùng ghê tởm, cái bản mặt người không ra người, ngợm không ra ngợm, bọc ngoài cái lòng lang dạ thú của hắn! Tàu cộng có HS - TS là chỉ từ cái công hàm khốn nạn của tên thủ tướng CS Phạm Văn Đồng theo lệnh HCM ký cho chúng năm 1958, công nhận HS-TS của Tàu một cách bất hợp pháp, vì HS - TS lúc đó nằm dưới vĩ tuyến 17, thuộc quyền của nước VNCH, và từ cái hội nghị Thành Đô mà bọn chóp bu CSVN cu li của CS Tàu đã ký kết với đàn anh năm 1989 để xin núp bóng Tàu, vì sợ đảng CS của chúng bị lật đổ, chúng dâng đất cho Tàu để mong núp bóng tên đàn anh ăn cướp mà giữ cái đảng lưu manh hầu phân thây xẻ xác đất nước ta mà chia nhau hưởng lợi! Chính tên tướng cướp họ Tập đã đưa giàn khoan HD981 xâm nhập vào lãnh hải của nước ta tháng 5 vừa rồi để cướp cạn, và cũng chính hắn đang cơi nới các đảo chiếm được của ta để đưa “quân đội cướp biển” của nó vào mà nuốt trửng Biển Đông của VN! Thù này không trả xong khó lòng nhắm mắt! Hễ cứ nhìn thấy cái bản mặt phèn phẹt với cách tủm tỉm cười ruồi đầy gian manh giả hình, ngây ngô vô số tội của hắn, là chúng tôi giận căm gan tím ruột! Tiếc thay chỉ là phụ nữ chân yếu tay mềm, và tuổi đã cao, sức đã mòn, nếu không chắc chắn những nữ sinh Trưng Vương chúng tôi sẽ kết thành một đội quân Mê Linh thứ hai để đánh đuổi tên tướng cướp họ Tập, như đội quân Mê Linh xưa từng đánh đuổi tên Tô Định chạy trối chết về Tàu, để xứng danh con cháu Hai Bà, và đáp đền công ơn của Tiền Nhân, để tiếp tục giữ nước bình yên, giữ nền độc lập tự do cho dân tộc. 

Hỡi bọn thổ phỉ phương bắc, hỡi tên tướng cướp Tập Cận Bình! Chúng bay đừng hòng cướp nước của dân VN ta, chúng bay sẽ phải trả giá đắt và phải đền tội đó, kể cả đời chúng bay và đời con cháu chúng bay nữa! Không tin thì hãy bước vào xem chúng bay có được ngày nào bình yên trên đất nước VN này không. Tên Tập gian manh ngươi hãy coi chừng! Trời sẽ không dung, đất sẽ chẳng tha ngươi đâu, hỡi tên mang tội ác ngập đầu! Bàn tay ngươi đã thấm đầy máu đồng bào ngươi, và đã nhuốm máu của nhiều người VN cũng như của nhân loại trên thế giới này, do những chế phẩm độc hại xuất phát từ cái lò yêu quỷ của ngươi! Lòng tham lam của ngươi vô đáy, sự tàn độc của ngươi hơn cả quỷ satan, ngươi gian hùng còn hơn loài yêu tinh quỷ quái! Ngươi sẽ phải chết thảm còn hơn cả Gaddaphy! Bản án của ngươi ông Trời đã sắp sẵn, chỉ chờ ngày giao cho quỷ sứ thi hành cho ngươi, ngày ấy không xa đâu! Cả những tên tay sai, đàn em của ngươi ở Tàu và ở VN cũng sẽ cùng chung số phận, đã ăn chung thì chết cũng chung!

Lời cuối, chúng tôi tha thiết mong mỏi các đồng bào VN yêu nước đang vì nạn CS mà phải sống tha hương viễn xứ trên toàn thế giới, hãy tiếp tay với đồng bào trong nước, đưa ra nhiều sáng kiến để lên tiếng tảy chay sự xâm nhập của tên Tàu cộng họ Tập sắp vào nước ta, mục đích của hắn là nhòm ngó và chỉ thị đàn em CS chiếm trọn nước ta. Toàn thể đồng bào, các đoàn thể trong nước đang tranh đấu cho tự do-nhân quyền, cũng xin góp lời góp mặt, lên tiếng chống sự xâm nhập của tên Tập tướng cướp vào VN, làm nhơ bẩn đất nước của ta, tốt nhất là có một cuộc xuống đường chống Tàu và chống Tập, để nó thấy được người đang nắm chủ quyền nước VN là dân tộc VN, chứ không phải mấy tên CS tay sai của nó, và nó sẽ phải bẽ bàng xấu hổ, vì bước vào một nơi không bao giờ dành cho nó và đảng cướp của nó. Nếu chúng ta không phản ứng kịp thời, để cho tên cướp cạn Tàu phù này đạp gót giày trên đất nước của Tổ Tiên ta, là chúng ta vô trách nhiệm, và phản bội lại tổ tiên anh dũng của chúng ta đó!

Xin mời mọi người cùng chúng tôi hát lên những lời ca hùng tráng này, để chúng ta cùng “hành quân giệt giặc”

Trưng Nữ Vương lau phấn son mưu thù nhà! Mài gươm vang khúc toàn thắng hùng ca. Thu về giang san cho lừng uy gái Nam. Bầu trời Á sáng ngời ánh quang! Nợ nước phó tay người nhi nữ! Tình riêng cứu nguy cho toàn dân. Một lòng trung trinh son sắt bền, Hát Giang sóng rền! 

Trưng Nữ Vương! Dày đức cao ân! Xin ứng linh ban phước cho giang sơn hòa bình! Trưng Nữ Vương! Nước Nam còn đó, giống Lạc Hồng quyết kiên lòng bồi đền non sông! 

Hồn quốc gia mờ phai má đào! Nhà Việt lặng buồn rầu rĩ sầu đau! Xui lòng nhi nữ mưu phục thù: Mê Linh rợp trời cờ Việt sắc phô! 

Mang phấn son tô màu sơn hà, lòng vì nước vì nhà. Cho Việt Nam muôn đời hùng cường, nhờ ân đức Trưng Vương!

Những lời ca uy hùng và thúc giục lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm với non sông tổ quốc này, đã từng hun đúc tâm hồn những người nữ sinh của trường nữ trung học Trưng Vương Sài Gòn chúng tôi trong suốt bảy năm miệt mài trên ghế nhà trường thân yêu mang tên hai vị nữ anh hùng dân tộc, để sau đó chúng tôi như những cánh chim tung bay đi khắp bốn phương trời, luôn luôn nặng mang trong tâm hồn một lòng yêu Tổ Quốc thiết tha, yêu dân tộc nồng nàn, và lòng kính yêu cùng tri ân Tổ Tiên anh hùng không lúc nào ngơi! Hơn bốn mươi năm qua, chúng tôi dù ở trong hay ngoài nước, vẫn luôn nhớ về quê hương, và cùng chia sẻ với mọi người mối hận mất nước, và đau chung những nỗi đau của đồng bào, của dân tộc VN thân yêu đang bị ngập chìm trong dòng lũ oan nghiệt CS này!

Trưng Vương hỡi! Hồn Thiêng sông núi hỡi! Hãy giúp chúng con xua tan giặc thù cướp nước, và quét sạch quân CS bạo tàn, để cứu quê hương, dành lại độc lập tự do cho dân tộc! 

Thượng Đế hỡi! Hãy lắng nghe người dân Việt kêu than, và mau cứu dân con thoát khỏi cảnh lầm than đã quá lâu rồi!

“Hi vọng luật pháp sẽ trở lại Biển Đông”?

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Biển Đông hệ lụy nhân quả, như bài học nhãn tiền để đảng CSVN tái tê cay đắng thêm cho cái “tình đồng chí anh em giữa 2 đảng CSVN và CSTQ” (lời TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng - 2015) Bởi thằng anh Trung Quốc mà “đảng ta” xem như cật ruột ca ngợi ngất trời dù đã cùng nhà nước CS/Việt Nam thò tay ký vào Công ước quốc tế Luật biển UNCLOS (United Nations Convention on Law of the Sea) nhưng Trung Quốc đếch thèm tôn trọng, còn Mỹ một “đế quốc xâm lược” kẻ thù của “đảng ta” dù không nằm trong công ước nhưng lại rất tôn trọng UNCLOS, lên án Trung Quốc vi phạm, trợ giúp các quốc gia khác trong khu vực (trong đó có Việt Nam) thực thi khẳng định những điều khoản của Công ước Luật biển này!?.

Hai ngày sau chuyến đi thách thức vào khu vực 12 hải lý bên trong bãi cạn Su Bi của khu trục hạm Mỹ USS Lassen hôm 27-10 - Ngày 29/10/2015 trên tờ báo phát hành nhiều nhất nước (Tuổi Trẻ) chạy tít: “Hi vọng luật pháp sẽ trở lại Biển Đông”! Dù không nói là ai, nhưng khắc biết đối tượng hy vọng nhiều nhất ở đây chính là “nhà nước đảng CSVN”. Tất nhiên lẽ thường trước khi hy vọng vào điều gì thì người ta đã từng và đang tuyệt vọng. Thật mỉa mai và buồn cười, tuyệt vọng với hành vi như thảo khấu hải tặc của ông “anh” đầu gối tay ấp Tàu Cộng… nhưng lại đặt “hy vọng” vào động thái của kẻ thù (vẫn còn hay nhắc đến) là thế lực quân sự Mỹ?

Hi vọng luật pháp sẽ trở lại Biển Đông? Khi bài báo nhấn mạnh hy vọng “sẽ trở lại” thì tất nhiên trước đó nó đã ra đi, vô hình chung cũng có nghĩa xác nhận ít nhất thì luật pháp trên Biển Đông đã từng theo chân quân đội Mỹ hiện diện tại nơi này trước khi nó ra đi… Tại sao nó ra đi? Để bây giờ mong nó “sẽ trở lại”?, hơn ai hết, đảng CSVN biết rất rõ điều này vì chỉ duy nhất chính họ đích thực là thủ phạm lấy máu xương dân tộc để làm thay đổi địa chính trị hất đi cây gậy quân sự của “cảnh sát Mỹ” gây bất lợi cho quốc gia tạo điều kiện cho Trung Quốc rảnh tay một mình một cõi lộng hành vô luật pháp trên biển Đông ngày hôm nay, âu đó cũng là “nhân, quả”. 

Nhìn sang biển Hoa Đông không khác mấy so với biển Đông, khi kinh tế quân sự lớn mạnh Trung Quốc sẵn sàng tranh chấp đảo biển trái với thông lệ quốc tế, quần đảo Senkaku (Nhật Bản) và đảo Ieodo (Hàn Quốc) Trung Quốc cho rằng 2 nhóm đảo này thuộc chủ quyền và nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của mình, dù Senkaku nối liền một dãy đảo biển của Nhật và khoảng cách đảo Ieodo xa gấp đôi so với Hàn Quốc…

Trung Quốc tranh chấp Senkaku với Nhật Bản

Trung Quốc tranh chấp đảo Ieodo với Hàn Quốc

Tuy nhiên trên biển Hoa Đông, Trung quốc không thể ngang nhiên “tung hoành” như tại biển Đông vì quân đội Mỹ như lá chắn bảo vệ, vẫn hiện diện qui mô tại Nhật Bản và Hàn Quốc từ sau thế chiến 2 đến nay. Tại Việt Nam và biển Đông sẽ không khác mấy như thế nếu CS Bắc Việt không rắp tâm “ngu suẩn” mất cảnh giác thiếu tầm nhìn chiến lược, cuồng tín và nhiệt tình làm tay sai cho CS Nga -Tàu với tham vọng nhuộm đỏ miền Nam Việt Nam và Đông Nam Á làm thay đổi cục diện mang bất lợi nhiều nhất về cho chính Việt Nam trong “bàn cờ” biển Đông ngày nay.

Phước bất trùng lai, họa vô đơn chí (May mắn không lập lại, nhưng tai họa thì đến nhiều lần)… Trước 1975, May mắn cho miền Nam Việt Nam như Nam Hàn (liên minh với Mỹ) để giữ gìn bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa và ngư trường truyền thống biển Đông đã bị chính đồng bào mình (CS Bắc Việt) gây chiến phá nát mà “Phước thì bất trùng lai” may mắn ấy chẳng bao giờ tái diễn lại để mà: “Hi vọng luật pháp sẽ trở lại Biển Đông như trước 1975 được nữa dù Mỹ cho khu trục hạm USS Lassen tuần tra vào khu vực 12 hải lý và mới nhất ngày 30/10 các trang báo “nhà nước, đảng ta” đồng loạt hồ hởi loan tin: 

“Đêm 29/10 - Tòa Trọng tài thường trực (PCA) tại The Hague-Hà Lan chính thức thông báo họ có đủ thẩm quyền để phân xử vụ Philippines kiện Trung Quốc về tranh chấp trên Biển Đông vì cả 2 Philippines và Trung Quốc đều đã ký Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) nên phải giải quyết các tranh chấp theo công ước này”. (Riêng CSVN thì không dám thưa kiện TQ?). 

Khái quát toàn cảnh cho chúng ta thấy dù cuối cùng Tòa Trọng tài thường trực (PCA) có tuyên bố Philippines thắng kiện và Mỹ có điều cả hạm đội tàu sân bay vào tuần tra vùng 12 hải lý quanh các đảo mà Trung Quốc tôn tạo tuyên bố chủ quyền trên biển Đông thì chắc rằng cũng không thể khiến Bắc Kinh chùn tay thay đổi ý đồ và tham vọng bành trướng biển đảo bởi không có một định chế công pháp hữu hiệu nào (ví dụ như cấm vận) để buộc TQ phải tuân thủ phán quyết của các quan tòa (PCA) mà nếu có thì vì quyền lợi “zích zắt” của các bên liên quan trước nền kinh tế Trung Quốc lớn thứ 2 thế giới rất khó thi hành… Còn trên biển khơi thì càng mông lung hơn, máy bay tuần tiểu hay tàu tuần tra của Mỹ có đi qua rồi cũng chạy qua thôi, phải trở về căn cứ… Dù ngoài miệng có la lối phản đối như thế nào thì trong thâm tâm Trung Quốc sẽ khôn ngoan để biết rằng trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không xem hành động đó là sự khiêu khích nhưng… xây dựng thì vẫn tiếp tục củng cố các nhóm đảo tiền tiêu theo kế hoạch. 

Mà ngay cả trong lúc này nếu Tàu Cộng kềm chế không gây căng thẳng tuyên bố vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) và cam kết tự do hàng hải qua biển Đông rồi tiến hành đánh chiếm quần đảo Trường Sa của Việt Nam (như Nga sáp nhập Crimea từ Ukraine) thì không chắc Mỹ có chịu nổ súng “cảnh cáo” không? Chứ chưa nói gì đến trực diện chiến tranh, bởi khi đánh chiếm Trường Sa thì chắc chắn Bắc Kinh sẽ nói rằng đây là chuyện nội bộ song phương của Việt Nam và Trung Quốc, trình ra trước công luận quốc tế Công Hàm 1958 Ngoài ra, Bộ Ngoại giao Trung Quốc có trong tay một số tấm bản đồ thế giới do Cục Đo đạc và Bản đồ thuộc Phủ Thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (Bắc Việt) xuất bản từ năm 1960-1972 trong đó ghi Tây Sa và Nam Sa theo tên và thuộc Trung Quốc. (BBC 20 tháng 1 2014) chưa nói đến văn kiện “Hội Nghị Thành Đô-1990” mà trong đó ẩn chứa nhiều điều bất lợi cho Việt Nam mà 2 đảng CSVN và Trung Quốc còn giữ bí mật. Hơn nữa điểm nóng thật sự khiến nhân dân và CP/Hoa Kỳ quan tâm là tại Trung Đông với Israel, Iran, Syria, IS, Iraq, Thổ Nhĩ Kỳ, Pakistan, Afghanistan, chứ không hề là Việt Nam với biển Đông, cho dù sang năm 2016 có thay đổi Tổng Thống nào của đảng Cộng Hòa hay Dân Chủ.

Kết lại “Hi vọng luật pháp sẽ trở lại Biển Đông” như trước 1975 khi Mỹ thống báo cho Tàu Cộng toàn khu vực biển Đông là vùng “chiến sự” chỉ duy nhất chiến hạm Mỹ và VNCH hiện diện chỉ còn là “hoài niệm” bởi Phước bất trùng lai (may mắn không lập lại) mà họa vô đơn chí (tai họa sẽ thì đến nhiều lần) cho bà con ngư dân chúng ta phải trả giá khi léo hánh vào vùng 12 hải lý (20km) gần Hoàng Sa…


Và thời gian tới cho 7 đảo đá mà sau khi hoàn thiện thành các pháo đài quân sự Trung Quốc chắc chắn cũng sẽ áp đặt mọi tàu thuyền Việt Nam cấm vào vùng 12 hải lý quanh các đảo: Chữ Thập, Châu Viên, Gạc Ma, Gaven, Subi, Hughes, Vành Khăn (mà nhà nước, đảng ta xác định là thuộc chủ quyền Việt Nam).

4000 năm sử Việt, dòng giống Lạc hồng ơi? Bao giờ thì mới câm lặng cái luận điệu nặng mùi: “tình đồng chí anh em giữa 2 đảng CSVN và CSTQ” (lời TBT/CSVN Nguyễn Phú Trọng -2015).

30/10/2015

Căng thẳng Biển Đông: Tàu Nhật sắp cập bến Cam Ranh

Lực lượng Tự vệ Hàng hải Nhật (JSDF) trong một buổi diễn tập quân sự.
Lực lượng Tự vệ Hàng hải Nhật (JSDF) trong một buổi diễn tập quân sự.
VOA-30.10.2015
Lực lượng Tự vệ Hàng hải Nhật sẽ cập bến Vịnh Cam Ranh của Việt Nam trong năm tài khóa 2016, một bước quan trọng trong các nỗ lực của Tokyo hầu tăng cường những hoạt động ở Biển Đông và cùng với đồng minh đối phó trước sự bành trướng của Trung Quốc.

Cảng Cam Ranh nằm gần quần đảo Trường Sa, nơi Bắc Kinh vẫn đang tiếp tục bồi đắp các bãi đá chìm thành những hòn đảo nhân tạo.

Nhật dự kiến năm sau đưa tàu tới Cam Ranh cho các hoạt động tiếp tế nhiên liệu, thực phẩm và các vật phẩm tiếp liệu khác.

Truyền thông Nhật ngày 30/10 loan tin trong chuyến công du Việt Nam vào tuần tới, Bộ trưởng Quốc phòng Nhật, Tướng Nakatani, sẽ ký thỏa thuận về kế hoạch này với người đồng nhiệm phía Việt Nam, Đại tướng Phùng Quang Thanh, trong cuộc gặp ngày 6/11 tại Hà Nội.

Trước hành động lấn lướt của Trung Quốc ở Biển Đông, Việt Nam dự kiến sẽ đưa tàu ngầm tới đặt ở một căn cứ tại Cam Ranh.

Bộ trưởng Quốc phòng Nhật trong chuyến thăm Việt Nam sắp tới cũng sẽ ghé thăm cảng này, một thông điệp rõ ràng của sự hợp tác an ninh hải quân Việt - Nhật.

Tàu của Lực lượng Tự vệ Hàng hải Nhật đã neo đậu tại các cảng ở Sài Gòn, Đà Nẵng cùng một số nơi khác, nhưng các địa điểm này xa các khu vực có tranh chấp ở Biển Đông hơn so với cảng Cam Ranh.

Theo phân tích trên tờ Nikkei Asian Review của Nhật, việc Hà Nội cho phép tàu Nhật tiếp tế nhiên liệu và nhu yếu phẩm tại Cam Ranh sẽ giúp mở rộng rất nhiều tầm hoạt động của Lực lượng Tự vệ Hàng hải Nhật trong khu vực.

Một giới chức chính phủ Nhật được dẫn lời cho biết kế hoạch đưa tàu cập bến Cam Ranh nhằm đối phó với khả năng quân sự hóa của Trung Quốc trong vùng. Giới chức này nhấn mạnh tăng cường sự hiện diện của Nhật tại Cam Ranh sẽ góp phần ngăn cản hoạt động quân sự của Trung Quốc trên Biển Đông.

Tin này được đưa ra sau khi Mỹ hồi đầu tuần cho tàu chiến tuần tra áp sát các đảo nhân tạo Trung Quốc xây ở Biển Đông trong bối cảnh cả Hoa Kỳ và Nhật Bản đang tìm cách siết chặt hợp tác quân sự với các nước trong vùng trước sự trỗi dậy hung hăng của Trung Quốc.

Tuy nhiên, Nhật vẫn cẩn trọng không muốn khiêu khích Trung Quốc. Tokyo hiện chưa có ý định dùng cảng Cam Ranh cho các hoạt động giám sát và cảnh báo. Các tàu Nhật sắp cập bến Cam Ranh chỉ giới hạn hoạt động trong các nỗ lực chống hải tặc và huấn luyện.

Chưa rõ liệu Việt Nam, Mỹ và các nước khác sẽ khống chế được sự phát triển quân sự của Trung Quốc trên Biển Đông tới mức nào, nhưng một giới chức Bộ Quốc phòng Nhật nói với báo Nikkei Asia Review rằng cho dù các nỗ lực tuần tra của Mỹ tại vùng biển xung quanh đảo nhân tạo của Trung Quốc có tiếp diễn đi chăng nữa, "chúng ta cũng không thể làm gì ngăn Bắc Kinh xây dựng các đường băng, các cơ sở radar và các công trình khác trên những hòn đảo này".

Nhiều người lo rằng Trung Quốc càng quân sự hóa Biển Đông, sẽ càng mở rộng khả năng giám sát cùng các hoạt động khác của Bắc Kinh trong khu vực.

Theo Nikkei Asian Review, DPA.