Showing posts with label TinTuc-TheGioi-KhamPha. Show all posts
Showing posts with label TinTuc-TheGioi-KhamPha. Show all posts

Wednesday, January 25, 2017

Những nước hào phóng nhất thế giới

Lindsey Galloway 

BBC Travel 8 giờ trước 

Tại Miến Điện hiến đồ ăn và tiền chủ yếu là cho nhà chùa.Bản quyền hình ảnhGETTY IMAGES
Image captionTại Miến Điện hiến đồ ăn và tiền chủ yếu là cho nhà chùa.
Chúng tôi có nói chuyện với người dân sống ở 5 nước được xếp hạng cao nhất để tìm hiểu điều gì thúc đẩy họ cống hiến thời gian và tiền bạc, và việc này có tác động thế nào đến xã hội tại những nơi đó.
Hình như việc dang tay giúp đỡ một người lạ thì còn ‎có ‎nghĩa hơn cả một hành động tốt.
Thực tế, theo công ty tư vấn nghiên cứu Gallup, một sự sẵn lòng trong văn hóa giúp đỡ người khác là một chỉ số mạnh của các yếu tố kinh tế tích cực, gồm cả GDP và tỷ lệ thất nghiệp dài hạn, cũng như nhiều lợi ích khác như là sự khuyến khích phát triển thịnh vượng chung.
Để hiểu sâu hơn nữa, công ty Gallup đã khảo sát hơn 145.000 người của hơn 140 nước, hỏi người dân là gần đây họ có hiến tiền cho một một cơ quan từ thiện, có làm tình nguyện cho một tổ chức hoặc có giúp một người lạ trong khó khăn hay không. Những kết quả đáng khích lệ này (lấy ở Báo Cáo Vận Động Công Dân Thế Giới 2016), sau đó đã được ước tính cho toàn thế giới hiện là 7,4 tỷ người, và thấy là trong một tháng nhất định có 1,4 tỷ người đã hiến tiền cho từ thiện, gần 1 tỷ người tình nguyện và 2,2 tỷ người giúp đỡ người lạ.
Tuy nhiên, điểm cho nước cá lẻ thì chênh lệch nhau rất xa, dân của một số nước sẵn sàng hơn một cách đáng kể trong việc giúp đỡ dưới mọi hình thức. Chúng tôi đã nói chuyện với dân sống ở 5 nước xếp hạng cao nhất để tìm ra điều gì thúc đẩy họ cống hiến thời gian và tiền bạc, và việc này có tác động thế nào đến xã hội ở đó.

Miến Điện

Ở Miến Điện hiến tặng thức ăn cho nhà sư là việc thông thường theo truyền thống của đạo PhậtBản quyền hình ảnhSTEFANO POLITI MARKOVINA
Image captionỞ Miến Điện hiến tặng thức ăn cho nhà sư là việc thông thường theo truyền thống của đạo Phật
Đa số dân của nước Đông Nam Á nhỏ bé này trả lời "có" cho từng câu hỏi về việc hiến tặng, do vậy nước này có điểm cao nhất, vượt hơn hẳn, trong điều tra khảo sát.
Truyền thống đạo Phật mạnh mẽ ở nước này nói nhiều về khoan hồng và hào phóng. Nữ tiến sĩ Hninzi Thet, người gốc Yangon, cha theo công giáo và mẹ theo Phật giáo, có giải thích là quan niệm về nghiệp chướng của đạo Phật Tiểu Thừa và ưu thế của đạo Phật ở đây đã đóng vai trò quan trọng.
"Mọi việc làm tốt sẽ được củng cố cho kiếp sau và cuộc sống sẽ tốt hơn," bà nói. "Thí dụ vào ngày sinh nhật của một đứa trẻ, họ sẽ hiến thức ăn cho sư là người do công chúng nuôi dưỡng, và họ sẽ được phẩm hạnh tốt."
Hninzi Thet có nói rằng việc hiến thức ăn và tiền chủ yếu chỉ cho sư và nhà chùa. "Chỉ mới gần đây mới có việc bắt đầu hỗ trợ cho trẻ mồ côi và hỗ trợ có tổ chức," bà nói, đặc biệt khi mà những người Miến Điện xa quê đưa đến những quan điểm phương Tây về hiến tặng.
Do sự ổn định chính trị và do tổng tuyển cử trong những năm gần đây, số người nước ngoài tới Miến Điện đã tăng lên. Ngoài việc được xếp hạng số 1 thì mới đây Miến Điện được gọi là đất nước thân thiện nhất thế giới trong đợt khảo sát InterNations Expat Insider 2015, với hơn 96% những người được khảo sát đồng ý rằng dân ở đây niềm nở với người nước ngoài.

Hoa Kỳ

So với Miến Điện, Hninzi Thet, hiện sống ở Baltimore, thấy rằng ở Hoa Kỳ (xếp thứ 2 trong danh sách Gallup) việc hiến tặng ít mang tính tôn giáo.
"Quan điểm cho để nhận lại được cái gì là ít hơn," bà nói. "Điều tôi ngưỡng mộ việc hiến tặng ở Hoa Kỳ là hiến tặng đơn thuần, nó gắn với trách nhiệm công dân."
Hiến tặng trong văn hoá Mỹ có nhiều loại, tùy thuộc vào ở nông thôn, ngoại ô hay thành phố. Naomi Hattaway, ở Nebraska và là người thành lập nhóm văn hoá quốc tế I Am Triangle cho những người sống đã ở nước ngoài và trải nghiệm ở từng nước. "Có rất nhiều tổ chức phi chính phủ và phi lợi nhuận ở Washington DC Metro, nhưng khi ta phát triển ra vùng ngoại ô, tôi thường thấy người dân nói là họ không có khái niệm gì về tình nguyện, tham gia như thế nào và ở đâu," bà nói.
Hiến tặng ở Hoa Kỳ thường là những việc làm từ thiện, phi lợi nhuận và tình nguyệnBản quyền hình ảnhANDREA BOOHER
Image captionHiến tặng ở Hoa Kỳ thường là những việc làm từ thiện, phi lợi nhuận và tình nguyện
Nhưng ở thị trấn nhỏ bé Lucketts ở Virginia, bà thấy "tinh thần của việc hiến tặng, lòng bác ái và việc từ thiện là cái gì gần như bắt buộc đối với hầu hết người dân. Khi ai đó muốn hiến tặng thì dân chúng ủng hộ ngay. Khi quyên góp tiền thì mọi người tham gia nhiệt tình không đắn đo.
Có cảm giác như đây là một đặc điểm được truyền qua các thế hệ. "Ở cả hai nhánh nội ngoại, ông bà tôi liên tục hiến tặng. Họ không khoe khoang về việc này nhưng có kể cho tôi biết các chuyện như đăng cai tổ chức phát thức ăn trong nhiều năm qua thời kỳ kinh tế suy thoái và qua 2 cuộc chiến tranh thế giới I và II," Zoe Helene ở Massachusetts nói. "Tôi nghĩ họ muốn tôi biết là sự thông cảm với người khác là cốt yếu để tạo tính cách và phải biết giúp đỡ lẫn nhau nếu không nền văn minh sẽ tan rã."
Trong khi những người xuất xứ ở nước tương đối giàu này thường cảm thấy họ có thể và nên làm nhiều hơn nữa thì những người nước ngoài lại không hết lời ca ngợi. "Là người Úc sống ở Mỹ, tôi thấy lòng tốt của người Mỹ là phi thường," Jim Dailakis, diễn viên hài, quê ở Perth, nói. "Khi sống ở New York trong vụ 9/11 tôi đã chứng kiến lòng tốt và sự hào phóng vô bờ ở đây. Với riêng tôi, tôi không ngạc nhiên gì. Tôi thấy người New York là một trong những người thân thiện nhất thế giới."

Úc

Quỹ Movember Foundation, thành lập năm 2003 ở Úc, hỗ trợ cho sức khỏe của đàn ông trên khắp thế giớiBản quyền hình ảnhEVA RINALDI
Image captionQuỹ Movember Foundation, thành lập năm 2003 ở Úc, hỗ trợ cho sức khỏe của đàn ông trên khắp thế giới
Đảm bảo rằng mọi người có cơ hội bằng nhau để thành công, đó là một phần cốt lõi của văn hoá Úc.
"Nói cách khác, cơ hội để thành công trong điều kiện như những người khác," Erik Stuebe, tổng giám đốc của InterContinental Melbourne The Rialto và là người gốc ở New South Wales, nói.
"Là một quốc gia trẻ, một lục địa đảo và có dân số thấp, chúng tôi rất tự hào về khả năng so găng với các nước nặng ký hơn ở hầu hết các lĩnh vực hỗ trợ quốc gia. Chúng tôi rất tôn trọng những người thành công nhưng vẫn khiêm tốn và thật thà, gắn bó với cội nguồn và sẵn lòng giúp người khác."
Melbourne là nơi đặc biệt có tinh thần cộng đồng mạnh mẽ và thường tổ chức các sự kiện đóng góp hàng triệu USD cho sự nghiệp của Úc và thế giới. Một số sự kiện có ảnh hưởng thế giới, như quỹ Movember Foundation được bắt đầu năm 2003 và hiện khuyến khích đàn ông trên khắp thế giới để râu vào tháng 11 để khuyến khích đóng góp tiền cho y tế nam giới.
Người Úc cũng rất hào phóng hỗ trợ các cuộc khủng hoảng. "Khi có sóng thần ở Indonesia năm 2004, người Úc đã hiến tặng 42 triệu USD," Dailakis nói. "Nên nhớ rằng dân số năm đó của Úc chỉ hơn 20 triệu người."
Rồi đến 2009, khi cháy rừng gây thiệt hại về người và tài sản, người Úc đã vào cuộc. "Người Melbourne gây quá tải cho hệ thống cứu trợ với việc hiến tặng thời gian, tiền, quần áo, nơi ở nhờ và tin nhắn hỗ trợ," Stuebe nói. "Tôi nghĩ người Úc hiến tặng mọi thứ cần thiết một cách hào phóng và đến hết giới hạn của khả năng họ."
Người Úc đặc biệt tự hào về trách nhiệm xã hội và về mạng lưới an toàn được luật pháp bảo vệ, với luật sử dụng súng nghiêm ngặt, trợ cấp thất nghiệp dồi dào và chăm sóc sức khỏe tốt làm cho người dân cảm thấy an toàn. Như thế không có nghĩa là họ không biết thưởng thức một sự trêu chọc hay, họ thiên về nói đùa tự nhạo mình và xuồng xã, và thường cho người nước ngoài biết chọc ghẹo là dấu hiệu của quý mến.

New Zealand

Những người tham gia cuộc chạy Great Kids Can Santa Run ở New Zealand mặc như ông già Noel để hỗ trợ trẻ em nghèoBản quyền hình ảnhPHIL WALTER/GETTY
Image captionNhững người tham gia cuộc chạy Great Kids Can Santa Run ở New Zealand mặc như ông già Noel để hỗ trợ trẻ em nghèo
Là dân của một đảo quốc nhỏ chủ yếu là vùng nông thôn, họ có một truyền thống lâu đời giúp đỡ người xung quanh.
"Đôi khi có cảm giác là mọi người đều biết nhau, do vậy phải có trách nhiệm với nhau," Katherine Shanahan, người gốc ở Wellington và làm việc ở hãng du lịch, nói. "Có lẽ ý thức cộng đồng mạnh mẽ cũng là lý do vì sao đất nước này có nét đặc trưng từ thiện."
Wellington là nơi đăng cai các sáng kiến như The Free Store mà các hàng ăn và hiệu bánh hiến tặng thức ăn không bán được trong ngày, và người dân có thể có được thức ăn và họ không có khả năng mua. Vào tháng 12, 18 địa điểm trên khắp New Zealand tổ chức cuộc chạy Great Kids Can Santa Run, mà mọi người tham gia chạy 2-3 Km mặc như ông già Noel để hỗ trợ các trẻ em nghèo.
Lần động đất ở Christchurch năm 2011, với hàng trăm người thiệt mạng và hàng ngàn người bị thương, đã làm mạnh thêm tinh thần hiến tặng của đất nước.
"Khi tôi qua Christchurch 5 năm sau động đất, thì thành phố rõ ràng vẫn chưa thể vực lại được. Tôi ngạc nhiên khi thấy các bảng đề 'Tốt rồi chứ?' Shanahan nói. "Trước tôi cứ nghĩ đó là một câu quảng cáo đơn giản và thành thực. Không phải để bán một thứ gì, nó là lời nhắc người dân hãy thỉnh thoảng giúp nhau một tay."
Những người sống ở New Zealand cũng có thể có nhiều thời gian để thưởng thức cảnh đẹp thiên nhiên của đất nước. Là một quốc gia đảo với dân số thấp, ta dễ tìm thấy và tới được các bãi tắm ít người, vì không một nơi nào của đất nước này lại xa biển hơn 130 Km.

Sri Lanka

Tương tự như Miến Điện, hiến tặng ở Sri Lanka là lời dạy bảo của tôn giáo. "Phần lớn người Sri Lanka theo đạo Phật và đạo Hindus, cả 2 đạo chủ trương từ thiện và chia sẻ cho nhau," Mahinthan sống ở thủ đô Colombo, nói.
Việc sẵn lòng giúp đỡ là đặc biệt rõ ở vùng nam thành phố Matara. "Có câu ngạn ngữ ở Sri Lanka rằng 'Dù bạn đi đâu trên đảo này, nếu gặp khó khăn, bạn luôn gặp một người ở Matara vui lòng giúp đỡ bạn,'" Supun Budhajeewa ở Matara nói. "Tình cảm đó nằm sâu trong chúng tôi. Tôi nghĩ chúng tôi là vậy."
Từ việc hiến máu đến hỗ trợ từ thiện cho học hành, luôn được tổ chức thành sự kiện ở Matara và ngoài ra còn khuyến khích lòng hảo tâm. Nhiều tổ chức thành phố và khu vực thường lập các quầy lớn ăn không mất tiền trong những dịp như hội Poya là các ngày nghỉ lễ hàng tháng vào dịp trăng tròn. Các ngày lễ cũng là thời điểm ưa thích để giúp đỡ bằng công lao động như dọn dẹp đường xá, tình nguyện giúp trong bệnh viện và xây nhà cho người vô gia cư.
Cùng với việc người dân sẵn sàng vui vẻ giúp đỡ, Sri Lanka cũng nổi tiếng có thức ăn đa dạng. Do ảnh hưởng từ nhà buôn Bồ Đào Nha, Hà Lan, Anh, Ấn Độ và Ba Tư, các món ăn thường thơm ngon và nhiều gia vị, với món chủ đạo là cơm và cà ri. Món cào cào, bánh tráng có trứng, mật và sữa, là những món được ưa chuộng, ngoài ra có trà Ceylon nổi tiếng thế giới vì đậm đà và có hương chanh.

Monday, November 16, 2015

Bí ẩn những chuyến tàu ma ở Anh

Amanda Ruggeri 

Theo BBC-16 tháng 11 2015

Image copyrightGetty
Vắng tanh không bóng người, những chuyến tàu ma là một trong những điều kỳ quặc nhất của ngành vận tải Anh quốc. Tại sao những chuyến tàu đó vẫn tồn tại? Amanda Ruggeri lên thử một chuyến để tìm hiểu.
Chuyến xe lửa đi qua vùng nông thôn West Yorkshire, chạy từ thành phố Leeds đến thị trấn nhỏ Snaith, chỉ khởi hành một lần mỗi ngày vào đúng 17h16 phút, từ thứ Hai đến thứ Bảy.
Chiều ngược lại khởi hành hai lần, vào lúc 07h16 và 19h01.

Không bóng một hành khách

Nhìn vào lịch trình thưa thớt như thế này, có lẽ bạn nghĩ rằng các toa tàu sẽ đông nghẹt. Nhưng vào giờ cao điểm một thứ Sáu gần đây, khi mà nhà ga Leeds, nhà ga tấp nập thứ hai ở Anh chỉ sau London tràn ngập người thì không có ai ngoại trừ tôi và bạn đồng hành ngồi trên chuyến tàu để đi thêm một vài bến nữa. Rồi các toa tàu nhanh chóng trống trơn hoàn toàn một cách kỳ quặc.
Leeds-Snaith là tuyến đường mà những người hay đi tàu gọi là chuyến tàu ma. Nhà ga Snaith được xem là nhà ga ma.
Trang bán vé qua mạng Thetrainline.com cảnh báo hành khách rằng ở nhà ga này không có máy bán vé. Cũng không có phòng vé, chỗ đón taxi và cả quầy dịch vụ gọi taxi.
Đó là một trong nhiều tuyến tàu trên khắp nước Anh chạy với các toa tàu không có hành khách – lúc thì chạy một đôi chuyến mỗi ngày, thậm chí có lúc chỉ chạy một lần một tuần. Đôi khi đến cả nhân viên bán vé cũng không biết là có tuyến đường này.
Vậy thì tại sao tuyến tàu này vẫn hoạt động?
Không có định nghĩa duy nhất thế nào là một chuyến tàu ma mặc dù có sự nhất trí chung là khi một chuyến tàu trở nên quá thưa thớt khách đi thì nó thật sự trở thành vô dụng. Cách gọi ‘tàu ma’ nghe có vẻ phù hợp.
Nó mô tả một chuyến tàu âm thầm vút qua các làng mạc và thị trấn mà gần như không để lại dấu vết gì.
Có lẽ quan trọng nhất, danh từ ‘tàu ma’ ngụ ý điều gì đó mà chỉ có một số ít người đặc biệt mới biết rằng nó tồn tại.
Người phụ trách báo chí ở Viện Bảo tàng Đường sắt Quốc gia York đã cảm thấy bối rối trước yêu cầu của tôi được phỏng vấn về chuyến tàu ma. Ông ấy nghĩ rằng tôi muốn nói về những vật ‘bị ma ám’ ở bảo tàng.
Image copyrightAmanda Ruggeri
Image captionTrên toa tàu không có bất cứ một hành khách nào

Có bao nhiêu ‘tàu ma’?

Không ai biết chính xác có bao nhiêu chuyến tàu ma đang chạy ngoài kia.
Trên trang mạng The Ghost Station Hunters do những người quan tâm đến đường sắt như Tim Hall-Smith và Liz Moralee lập ra đã liệt kê 37 chuyến tàu như vậy và đó mới chỉ là những chuyến tàu mà cặp đôi gan dạ này đã tới, đi thử và viết bài về chúng.
Hall-Smith nói rằng ông đếm được 50 chuyến tàu ma khi nhìn vào lịch trình tàu chạy.
Số liệu chính thức thì khó mà theo dõi. Công ty Northern Rail, hãng điều hành tuyến đường sắt từ Leeds đến Snaith, cho biết họ có sáu chuyến tàu như vậy trong tổng số 2.500 chuyến tàu mà hãng này chạy mỗi ngày.
Tuy nhiên, khi Bộ Giao thông yêu cầu có con số chung thì kết quả là không có tuyến nào cả.
“Bộ Giao thông không nắm trong tay danh sách xác định những tuyến đường thưa thớt này bởi vì chúng tôi không dùng cách gọi ‘tàu ma’ – không có định nghĩa chính thức thế nào là tàu ma cả,” Andrew Scott, một trong những nhân viên báo chí của Bộ Giao thông nói.
Sự bí ẩn bao quanh những chuyến tàu ma là một phần khiến nó có sức hút khó cưỡng đối với một cộng đồng hẹp những người ‘săn tàu ma’ đầy đam mê. Nó thôi thúc Hall-Smith và Moralee chia sẻ thông tin lên mạng thông qua các trang tương tự như trang web của họ.
Hall-Smith đã theo đuổi việc tìm hiểu các chuyến tàu ma kể từ năm 1993 và đã tới đến 41 nhà ga ma. Với Moralee, con số đó là 32. Ở mỗi nhà ga, họ đều chụp ảnh và đưa lên trang web của mình, kèm theo mô tả chi tiết về cách thức đi tới đó, nơi đó có gì và không có gì.

‘Nơi điên khùng’

Để đánh dấu sinh nhật lần thứ 50 của Hall-Smith, hai người đã đến nhà ga Berney Arms ở Norfolk.
“Đó hẳn là một trong những nơi điên khùng nhất mà cả hai chúng tôi từng đi đến,” ông nói. “Không từ ngữ nào có thể miêu tả nơi đó hẻo lánh đến mức nào.”
Image copyrightAmanda Ruggeri
Image captionMột đoàn 'tàu ma' từ từ chạy vào nhà ga Snaith
Con đường gần nhất cũng cách đó ba dặm đường, công trình xây dựng duy nhất gần đó là một quán rượu và một cối xay gió cũ kỹ.
Đó là một đam mê đòi hỏi sự tận tâm. Do các tuyến tàu này chỉ chạy theo lịch trình cực kỳ không thuận lợi, đôi khi không có chuyến khứ hồi, đôi khi khởi hành trước lúc bình minh, khiến cho ta phải đi bộ rất nhiều. Nếu có một ai đó cũng đi trên tàu thì nhiều khả năng đó cũng là một người đi săn tàu ma.
Các chuyến tàu ở nước Anh thường trong tình trạng đông đúc quá tải, cho nên có thật lạ lùng khi mà có những toa tàu trống trơn vẫn chạy và có những nhà ga vắng vẻ vẫn phải có người được cắt cử tới bảo vệ.
Trong khoảng thời gian từ 1995-96 đến 2011-12, tổng số dặm đường đi lại của hành khách dùng dịch vụ hỏa xa tăng vọt lên đến 91% trong khi toàn hệ thống các đoàn tàu trên nước Anh chỉ tăng có 12%.
“Các chuyến tàu ma vẫn chạy để làm cơ sở pháp lý giúp tuyến đường đó không bị đóng hẳn,” Bruce Williamson, phát ngôn nhân của tổ chức RailFuture, nói.
Hay như Colin Divall, giáo sư về đường sắt tại Đại học York, thì: “Đó là những tuyến đường vô dụng, phục vụ khách ở mức rất hạn chế. Lý do để các chuyến tàu vẫn được duy trì là nhằm đối phó với việc nhỡ có ai muốn tìm cách đóng hẳn hoạt động ở các tuyến đường này.”

Đóng hẳn được không?

Đó là lý do chính tại sao những chuyến tàu ma vẫn tồn tại. Một danh từ chính thức hơn để gọi những chuyến tàu này ‘tàu Quốc hội’ – danh từ xuất hiện vào những năm trước, do để dừng hoạt động của những chuyến tàu này thì Quốc hội cần phải ra một đạo luật.
Nhiều hãng điều hành dịch vụ đường sắt vẫn duy trì những chuyến tàu không có khách nhằm tránh tốn kém và tránh các hậu quả chính trị.
Đóng cửa một tuyến tàu thường không phải là chuyện đơn giản. Trước hết phải có bản đánh giá phân tích tác động của việc này đối với hành khách, môi trường và kinh tế.
Đề xuất sau đó sẽ được trình lên Bộ Giao thông và đến khi đó chi tiết của kế hoạch đóng tuyến tàu phải được công khai trên báo chí trong khoảng sáu tháng trước khi ngừng hoạt động.
Image copyrightAmanda Ruggeri
Image captionBãi đỗ xe hơi và các giá để xe đạp ở ga Snaith hầu như luôn vắng tanh
Tiếp đến là khoảng thời gian tham vấn kéo dài 12 tuần; trong thời gian này ai cũng có quyền phản đối. Đôi khi phải tổ chức các phiên điều trần công khai, nhất là khi việc đóng cửa liên quan đến một tuyến đường nào đó gây tranh cãi.
Cuối cùng, đề xuất được trình lên Ủy ban Đường sắt và Đường bộ – nơi quyết định có đóng cửa tuyến đường đó hay không.
Chính vì vậy mà thông thường thì việc duy trì tuyến đường sắt với tần suất chạy tàu ở mức tối thiểu sẽ ít tốn kém hơn về mặt thời gian, tiền bạc (dẫu là tiền thuế dân), và phiền toái về thủ tục giấy tờ so với việc đóng hẳn.
Các nước khác cũng có những chuyến tàu thưa thớt tương tự, nhưng các chuyên gia cho rằng việc chính trị hóa trong hệ thống đường sắt Anh quốc và việc đẻ ra quá nhiều bước để tiến đến đóng cửa một chuyến tàu ở nước này khiến cho khi người ta nói về ‘tàu ma’ thì thường là họ nhắc tới các chuyến tàu ở nước Anh.

‘Bí ẩn ít người biết’

Còn có lý do lạc quan hơn về việc duy trì các chuyến tàu ma: nó thể hiện niềm hy vọng về việc tuyến đường sắt này có thể sẽ được sử dụng thường xuyên hơn trong tương lai.
Một khi bị đóng lại hoàn toàn thì cơ sở hạ tầng sẽ xuống cấp. Ngay cả khi đường ray tàu vẫn được giữ lại thì nó sẽ bị cây cỏ mọc um tùm.
Đó là chưa kể các lái tàu sau đó phải được đào tạo lại khi chạy trên đường ray này, hay là rất nhiều thủ tục giấy tờ phải đi qua trước khi mở lại chuyến tàu đó.
Nói cách khác, bắt đầu lại từ đầu thì tốn kém hơn nhiều so với việc cứ duy trì cái mà chúng ta đã có sẵn.
Trên chuyến tàu đến Snaith, Hall-Smith và Moralee kể cho tôi nghe về những rắc rối mà Moralee đã gặp phải để mua được chiếc vé.
Chuyến tàu tới Snaith có tên trên bảng khởi hành nhưng nhân viên ở quầy bán vé chưa từng nghe tới nó. “Có lẽ bà đã nhầm lẫn,” người bán vé ấy nói, “Không có chuyến tàu nào đi đến Snaith cả.”
“Đó là điều khiến chúng tôi thích những chuyến tàu ma,” Hall-Smith nói: biết về một bí ẩn mà trong thế giới hoả xa vốn được tổ chức chặt chẽ không nên có.
Một bí mật mà thậm chí ngay cả những người làm việc trong ngành đường sắt cũng không biết tới.
Bản tiếng Anh bài này đã đăng trên BBC Future.

Monday, November 24, 2014

Mặt quỷ xuất hiện trong cực quang? Nhiếp ảnh gia người Mỹ chụp được cảnh tượng bất thường

Tùy Thi 25 Tháng Mười Một , 2014

Nhiếp ảnh gia Tom Mumaichụp được bức ảnh
Vẻ đẹp của cực quang (Hình ảnh trên Internet)
Khi nói về vẻ đẹp của cực quang , bạn sẽ nghĩ rằng đó là một điều kỳ diệu của thiên nhiên, chứ không phải là một cảm giác khủng khiếp, phải vậy không? Nhưng trong bức ảnh cực quang này dường như không hoàn toàn đúng như vậy, bởi vì nó  thực sự trông giống như một bức “mặt quỷ”!
Theo tờ “Daily Express” của Anh báo cáo, nhiếp ảnh gia người Mỹ Tom Mackie mỗi năm đều đi đến Iceland và Na Uy để chụp những bức ảnh về cực quang, trong khi anh đang quay phim ở Iceland năm nay, bất ngờ chụp được bức ảnh kỳ lạ này. Anh cho biết chưa bao giờ thấy một cảnh như vậy, “điều này thật kỳ lạ. Trong thực tế, khoảng 50% dân số của Iceland tin vào sự hiện diện của cái gọi là “ma thuật khổng lồ” (trong truyền thuyết thần thoại của Bắc Âu ), vì vậy sự việc này thật sự khiến cho họ cảm thấy rất kinh ngạc.”
Bên dưới bộ mặt quỷ là một ngôi làng nhỏ, do đó trông như “khuôn mặt” đang quan sát từng nhà một. Tom cũng cho biết đây là nơi tốt nhất mà anh có thể chụp được ảnh cực quang, nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh chụp được một bức ảnh hiếm như vậy.

Wednesday, July 23, 2014

PICS:Choáng ngợp những chùm hoa tuyệt đẹp của cây tử đằng hơn trăm tuổi

(LĐO) B.T - 8:0 AM, 23/07/2014
Những dải hoa tử đằng khi được hắt đèn sáng vào nhìn chúng rủ xuống như chùm pháo hoa lấp lánh trong bầu trời đêm. Cây hoa tử đằng tuyệt đẹp này được trồng ở Công Viên Hoa Ashikaga, Nhật Bản. Nó có diện tích 1,990 mét vuông và tuổi thọ khoảng 144 năm.


Nó thuộc loại dây leo nên khi rủ xuống thì rất nặng.
Do đó, toàn bộ cấu trúc của cây hoa tử đằng được nâng đỡ bởi các cột thép vững chãi.
Cho phép du khách thoải  mái đi bộ dưới tán cây và đắm mình trong ánh sáng màu hồng,tím đúc bằng hoa treo đẹp của nó. 
Cây hoa tử đằng này được trồng ở Công Viên Hoa Ashikaga, Nhật Bản. 
Nó không phải là cây tử đằng lớn nhất thế giới nhưng nó vẫn gây ấn tượng mạnh với người xem bởi diện tích 1,990 mét vuông và tuổi thọ khoảng 144 năm. 
Cây tử đằng lớn nhất có diện tích khoảng 4,000 mét vuông ở Sierra Madre, California, Mỹ. 

Saturday, March 22, 2014

PICS:Thiếu Hồ Chí Minh Là Sai Rồi: 10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử

Trong lịch sử đã có rất nhiều nhà lãnh đạo tài ba nhưng vô cùng độc tài, cũng có không ít người được cho là bạo quyền. Các nhà lãnh đạo độc đoán này thường được chào đón nồng nhiệt khi đương nhiệm nhưng theo thời gian họ đã trở thành mục tiêu 

Trong lịch sử đã có rất nhiều nhà lãnh đạo tài ba nhưng vô cùng nghiêm khắc, cũng có không ít người được cho là bạo quyền.


Trong lịch sử đã có rất nhiều nhà lãnh đạo tài ba nhưng vô cùng độc tài, cũng có không ít người được cho là bạo quyền. Các nhà lãnh đạo độc đoán này thường được chào đón nồng nhiệt khi đương nhiệm nhưng theo thời gian họ đã trở thành mục tiêu những cơn thịnh nộ của quần chúng cả nước vì những gì mà họ đã gây ra cho nhân dân.
Người ta vẫn luôn cho rằng những câu chuyện lịch sử luôn nhắc đến và tôn vinh những người chiến thắng chứ không phải nhớ đến những nhân vật phản diện. Ở nhiều khía cạnh thì điều này có vẻ đúng. Tuy vậy, một số nhân vật nổi tiếng nhất trong lịch sử được nhớ đến vì những việc làm tồi tệ và chế độ độc tài mà họ gây dựng trong khi cai trị đất nước. Chúng ta đã biết đến rất nhiều nhà lãnh đạo độc ác, đã thực hiện những việc làm tàn bạo nhất mà nhân loại từng chứng kiến.
Trong bài viết này, chúng ta sẽ nói về 10 nhà độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử và một số hoạt động của họ. (Bài viết sử dụng tư liệu tham khảo từ các nguồn: Wiki và dựa trên đánh giá của trang OPishPosh)
1. Adolf Hitler
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Adolf Hitler là người gây ra cuộc tàn sát bi thảm nhất trong Thế chiến II. Nhân loại sẽ không bao giờ quên cuộc thảm sát đẫm máu lấy đi hàng triệu mạng người Do Thái của Hitler. Việc làm của ông cũng trực tiếp dẫn đến cuộc chiến tranh bạo lực nhất trong lịch sử thế giới.
2. Pol Pot
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Pol Pot thường được biết đến với cái tên Saloth Sar.  Pot đã tạo ra trại lao động và các trang trại để nhốt người dân nếu họ không thực hiện theo chỉ thị của mình. Trong suốt thời gian đương nhiệm, ông đã ép buộc rất nhiều người dân phải đào mộ chôn cất lượng lớn người. Đó là những người bị chôn sống hoặc bị đánh đến chết để tiết kiệm đạn. Pol Pot bị người Việt Nam lật đổ vào năm 1977, khi dám ngang nhiên đánh phá biên giới Việt Nam. Người ta ước tính rằng một phần tư dân số Campuchia đã bị giết trong thời gian Pot Pot trị vì.
3. Joseph Stalin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Một sự thật ít được biết đến về Joseph Stalin đó là ông đã từng là một tên cướp ngân hàng. Chính quyền cộng sản ban hành luật mới chống cướp ngân hàng, đó là lý do Stalin từ chức và đi cướp ngân hàng để chứng minh bộ luật đó không có tác dụng. Trong vụ cướp ngân hàng này,  bốn mươi người đã bị sát hại. Stalin đã lãnh đạo Liên Xô trong những năm 1922 đến 1956. Trong thời gian này, ông đã một phần gây ra nạn chết đói của người dân nước mình tại các trại lao động.
4. Chủ tịch Mao
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Mao Trạch Đông đã lãnh đạo nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa cho đến năm 1976. Ông đã dẫn đầu  Đảng Cộng sản Trung Quốc giành chiến thắng trong cuộc nội chiến . Mao Trạch Đông đã được ghi nhận như là người anh hùng của nhân dân Trung Quốc cho tới tận ngày hôm nay. Chủ tịch Mao đã sử dụng một số phương pháp lãnh đạo theo chủ nghĩa Mác và ý tưởng từ Đảng cộng sản Nga. Tuy nhiên, rất nhiều chính sách của ông đã gây ra cái chết của hàng triệu người Trung Quốc.
5. Benito Mussolini
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Benito Mussolini đã bắt đầu sự nghiệp chính trị từ khi ông trở thành Thủ tướng của Italy vào năm 1922. Ông đã lãnh đạo Italy lên đến đỉnh quyền lực và giành được nhiều đất đai hơn kể từ thời đế chế La Mã. Ông giữ danh hiệu  "Ngài Benito Mussolini, đứng đầu Chính phủ và người sáng lập  đế quốc". Khi Mussolini muốn nghỉ hưu, Hitler đe dọa và nói rằng nếu ông không trở về Ý và cố gắng khôi phục chủ nghĩa phát xít,  Đức quốc xã sẽ tiêu diệt một số thành phố Ý. Mussolini buộc phải đồng ý. Năm 1945, ông đã bị quân cộng sản  nổi dậy giết chết.  Xương của ông bị treo lộn ngược ở Milan.
6. Vladimir Lenin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Vladimir Lenin luôn tin tưởng vào những ý tưởng bắt nguồn từ chủ nghĩa Mác và chủ nghĩa cộng sản. Ông  xem đó là lực lượng giải phóng. Ông cũng tin tưởng vào phong trào nữ quyền. Lenin đã ra lệnh "khủng bố đỏ" đối với những người phản đối lãnh đạo và nhanh chóng xây dựng các trại lao động. Tỷ lệ tử vong tại các trại lao động rất cao, nơi đây cũng xảy ra hàng loạt vụ hành quyết tại đây.
7. General Franco
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Franco đã từng là một quân nhân. Tây Ban Nha đã trải qua một cuộc cách mạng và một chế độ độc tài mới dưới thời Francisco Franco trong cuộc chiến tranh Thế giới thứ II khi Hitler tiêu diệt người Do Thái. Ông đã làm bạn với một số người tồi tệ nhất trong nền chính trị châu Âu, nhưng Franco chưa bao giờ tham gia vào Thế chiến II. Ông không hiếu chiến tham gia chống lại các quốc gia đồng minh.
8. Fidel Castro
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Fidel Castro là một chính trị gia, nhà lãnh đạo cách mạng, và một luật sư Cuba. Ông đã có đóng góp lớn trong cuộc Cách mạng Cuba. Ông đã thách thức Mỹ trong nhiều thập kỷ. Hầu hết người dân Cuba xem Fidel như con quái vật đã phá hủy Cuba. Một số người khác xem ông như một người nhìn xa trông rộng bảo vệ đất nước tránh khỏi chủ nghĩa tư bản. Fidel đã từ chức khi vẫn còn mang tư tưởng chính trị.
9. Idi Amin
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Idi Amin là một nhà độc tài Uganda, đứng trong hàng ngũ của trung đoàn thuộc địa của Anh và cuối cùng trở thành chỉ huy của toàn bộ quân đội Uganda. Ông nắm quyền kiểm soát một phần nhỏ trung tâm các quốc gia châu Phi  và sau đó tự tuyên bố mình là tổng thống. Ông đã gây ra các vụ vi phạm nhân quyền, giết người và cũng là người gửi thư tình cho Nữ hoàng Elizabeth.
10. Porfirio Diaz
10 nhà lãnh đạo độc tài khét tiếng nhất trong lịch sử
Jose de la Cruz Porfirio Diaz Mori là một vị tướng Mexico, chính trị gia, nhà độc tài, và Tổng thống cai trị Mexico với một bàn tay sắt bạo lực trong giai đoạn 1876-1911. Trong thời gian cầm quyền ông được coi là Porfiriato. Porfirio Diar đã có những đóng góp tích cực vào sự tiến bộ của nền kinh tế Mexico trong thời gian ông tại nhiệm. Nhưng những lợi ích từ việc ông làm không được nhiều người biết đến. Tuy nhiên có hàng triệu người đã phải lao động như nô lệ trong suốt thời gian đó. Nền kinh tế Mexico đã đi vào suy thoái trong những năm đầu của thế kỷ 20, một số lượng lớn thợ mỏ đã đình công. Đây là khởi đầu cho sự kết thúc của triều đại Porfirio Diaz với tư cách một nhà lãnh đạo.
 Song Phương chuyển
http://m.chaobuoisang.net/10-nha-lanh-dao-doc-tai-khet-tieng-nhat-trong-lich-su-1906898.htm