Showing posts with label XaHoi-SuKien-BinhLuan. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-SuKien-BinhLuan. Show all posts

Wednesday, May 8, 2024

Thế giới đại loạn, Olympic cũng loạn

 


Nếu tôi không nhầm thì thế vận hội Olympic mùa hè đã được tổ chức 28 lần, trong đó kể từ khi tôi theo dõi được, đã có 4 thế vận bị một số nước tẩy chay, mà thường là hai bên Đông(cộng sản) hoặc Tây(Không cộng sản) khơi mào tẩy chay.

Nhẹ nhàng nhất là cuộc tẩy chay thế vận hội Montréal 1976. Nhiều nước Châu Phi tẩy chay để phản đối sự tham gia vào thế vận này của đội New Zealan(Một nước bé tý vài triệu dân gần Châu Úc). New Zealand trước đó có quan hệ với Nam Phi, cho đội bóng bầu dục (rugby) sang thi đấu tại Nam Phi, trong khi mà Nam phi đang bị cấm vận, bị phản đối vì chính sách phân biệt chủng tộc- Apartheid. Các nước tẩy chay gồm có: Tanzanie, Tchad, Zambie, Ouganda, Nigeria.

Vụ khổng lồ nhất là tẩy chay thế vận olympic MAT XCƠ VA 1980 vì Liên Xô(đứng đầu là Nga) xâm lược Afghanistan năm 1979. Khi Nga xâm lược Ukraina(2022), đám não ngắn bò đỏ và đám DLV trẻ trâu ngu lâu, luôn mồm la ó là Nga không bao giờ đi xâm lược nước khác. Đúng là chuyện tiếu lâm. Nga xâm lược Afghanistan là chuyện quá hiển nhiên, đã gây một làn sóng phẫn nộ trên toàn thế giới. Do vậy, toàn bộ các nước phương tây và rất nhiều nước khác, không thân phương tây đã tẩy chay thế vận hội Matxcova, kể cả Trung Quốc. Danh sách các nước tẩy chay quá dài nên tôi không mất công cho vào đây(44 nước).
Ăn miếng trả miếng, ngay sau khi bị tẩy chay năm 1980 thì Liên Xô trả đũa bằng cách lôi kéo các nước XHCN tẩy chay thế vận hội LOS ANGELES 1984. Việc tẩy chay cũng là kết quả của quan hệ Nga-Mỹ căng thẳng vì nhiều lý do trong giai đoạn này. Nhưng vụ trả đũa này lại làm cho Liên Xô một vố đau vì chỉ lôi kéo được 15 nước, đa số là XHCN (Afghanistan, Angola, Bulgarie, Cuba, Tiệp Khắc, Đông Đức, Éthiopie, Hungarie, Lào, Mông Cổ, Bắc Hàn, Ba Lan, Nam Yemen, Viêt Nam). Ba nước XHCN, bất chấp Liên Xô, vẫn cứ chơi là Trung Quốc, Roumanie và Nam Tư. Nghịch lý thay, thế vận Los Angeles lại lập kỷ lục về số các nước và số vận động viên tham gia(140 nước với 7.800 vận động viên).

Cái dớp tẩy tay vẫn tiếp tục đến Thế vận hội SEOUL 1988(Nam Hàn). Nguyên nhân chính là gia đình nhà Ủn (Bắc Hàn) cay cú việc Nam Hàn được chọn làm nước chủ nhà. Bắc Hàn cũng đòi được chia phần, cùng tổ chức thế vận. Không ai dở hơi chấp nhận cùng tổ chức thế vận với mấy thằng cùn nên đòi hỏi của Bắc Hàn không được chấp nhận. Không xin được thì Bắc Hàn quay ra phá bằng cách kêu gọi tẩy chay. Tuy nhiên, lúc đó Bắc Hàn tuổi gì mà kêu gọi tẩy chay. Chỉ có mấy ông cũng gàn gàn dở dở tương tự mới hưởng ứng, cụ thể là: Cuba, Albanie, Ethiopie, Madagascar, Nicaragua, Seychelles(Toàn nước lớn). Cũng nghịch lý như vụ tẩy chay trước, Thế vận Seoul lại lập kỷ lục về số nước tham dự(159). Việc Nam Hàn được tổ chức Thế Vận cũng thể hiện tính hợp pháp chính đáng của nhà nước Nam Hàn, được quốc tế công nhận. Bắc hàn vì thế rất cay.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, chiến tranh lạnh kết thúc, thế giới trở nên hòa bình hơn, Thế vận hội càng vui hơn, rực rỡ hơn. Nó thực sự là một ngày hội của toàn thế giới. Người ta đến đây để đua tài, để làm một ngày hội cực lớn cho toàn thể nhân loại cùng hưởng ứng.
Nước Pháp đã từng tổ chức thế vận hội mùa hè 2 lần(1900 và 1924). Sau 100 năm, Paris mới lại được tổ chức Thế vận lần này từ 26/07 đến 11/08/2024.(Nói tắt là Paris 24)
Không như thời chiến tranh lạnh, đương nhiên lần này không có chuyện bên này hay bên kia tẩy chay thế vận. Tuy nhiên, cuộc vui sẽ không thể trọn vẹn vì Nga đã xâm lược Ukraina. Cái dở với Nga kỳ này là Nga không thể nào tẩy chay Paris 24 vì Nga làm gì còn đồng minh như thời Liên Xô, ngược lại Nga với cuộc xâm lược Ukraina đã tự tạo cho mình một hình ảnh vô cùng xấu xí nên cũng chẳng có uy tín và tư cách gì để kêu gọi tẩy chay. Ngược lại, Hai nước Nga và Bạch Nga bị cấm cửa các môn thể thao đồng đội. Đối với các môn thể thao cá nhân, họ có thể tham gia với tư cách cá nhân, không cờ quạt. Tất cả các cá nhân tham gia Paris 24 lần này bị soi rất kỹ. Nếu đã từng tuyên bố ủng hộ chiến tranh của Nga, có quan hệ mật thiết với chính quyền, có liên quan đến quân đội… sẽ bị loại ngay từ vòng « gửi xe ».

Có rất nhiều người kêu ca phàn nàn là không được « dính » thể thao vào chính trị. Đây là 1 câu chuyện vô cùng rắc rối. Người ta không thể dính chính trị vào thể thao đối với những chuyện chính trị đơn giản. Việc Nga xâm lược Ukraina gây ra biết bao nhiêu tội ác tầy trời, làm cho hơn nửa triệu người đã chết ở cả hai phía còn là vấn đề nhân phẩm, lương tâm (Chết bên nào cũng là thảm thương). Ngay sau khi Nga xâm lược Ukraina, hàng loạt các sự kiện thể thao trên thế giới đã bị hủy bỏ hoặc chuyển sang nơi khác (không làm ở Nga)…

Nếu cứ để cho Nga tham gia thế vận, sẽ có rất nhiều vận động viên, thậm chí nhiều nước sẽ không tham gia thế vận, không phải vì tẩy chay thế vận mà để phản đối Nga. Vậy, vấn đề không chỉ còn là chính trị. Cấm đội Nga và Bạch Nga có lợi chung cho tất cả. Nga và Bạch Nga cũng không được tham gia diễu hành trong buổi khai mạc đại hội. Theo Ủy ban quốc tế Olympic (CIO) hiện tại mới chỉ có 12 cá nhân của 2 nước này được chấp thuận. Tối đa, Nga chỉ có 58 chỗ và Bạch Nga 28.

Việc các cá nhân Nga đi tham dự Paris 24 đang là một vấn đề lớn chia rẽ nước Nga.
Phái ủng hộ Paris 24 cho rằng Olympic là rất quan trọng cho đời người chơi thể thao. Nữ vận động viên bơi lội Ioulia Efimova, người đã từng giữ kỷ lục thế giới môn bơi sải 50 m, nằm trong phái ủng hộ. Cùng với cô, có chủ tịch liên đoàn bộ môn vật, người đã từng tuyên bố « Chúng ta cần phải tham gia, ngay cả khi không có quốc kỳ và quốc ca ». Chủ tịch liên đoàn xe đạp Viatcheslav Ekimov cũng tuyên bố rằng từ chối không tham dự Paris 24 là cũng đánh cược luôn cả các cơ hội tham gia các thế vân 2028 và 2032. Các vận động viên cần phải tham gia kỳ này trong các điều kiện khó khăn, ngay cả khi bị coi thường. Họ cần có sự ủng hộ của chúng ta.

Phái chống đối thì phản đối dữ dội hơn nhiều, không ngần ngại dùng những từ ngữ ghê gớm nhất. Cụ thể là bà chủ tịch liên đoàn thể dục nhịp điệu, Irina Viner đã tuyên bố: «Những kẻ tham gia Paris 24 là một đội quân ăn mày vô gia cư, chúng hoàn toàn mất nhân tính và nhân dân sẽ không tha thứ cho chúng ».

Nói thêm để các bạn biết là bà này là một nhân vật thân chính quyền Nga và đặc biệt là đã bị Liên đoàn thể dục nhịp điệu quốc tế treo giò 2 năm vì « tội » phản đối dữ dội ban trọng tài ở thế vận Tokyo. Chủ tịch liên đoàn trượt tuyết, Elena Valbe còn nói kinh dị hơn nhiều: «những kẻ phản bội, không nên giúp đỡ chúng bất cứ cái gì». Bà Lidia Ivanova, cựu vận động viên Liên Xô còn nói: «Một bọn thể thao đi bằng cách bò ». Còn chủ tịch liên đoàn bộ môn đấu kiếm thì nói:  “Nếu chúng mày yêu mình hơn tổ quốc thì đi mà tham gia ». Chủ tịch ủy ban Olympic quốc gia Nga, Stanislav Pozdniakov thì kết tội các cầu thủ quần vợt nổi tiếng của Nga là đội « nhân viên nước ngoài », từ ngữ mà chính quyền Nga dành cho kẻ thù của nước Nga.(Chắc ở đây ông ta nói đến Daniil Medvedev sống ở Pháp và Andrey Rublev. Hai ông này phản đối chiến tranh Nga).

Mâu thuẫn không chỉ trong giới thể thao mà có thể ngay cả trong 1 gia đình. Hai ông bà chuyên gia nổi tiếng về trượt băng nghệ thuật Liên Xô cũng mỗi người một ý. Cụ ông 93 tuổi, Anatoli Tchaikovski nói: «Thế giới sẽ biết đến các nhà thể thao của chúng ta. Không nên phán xét họ». Cụ bà Elena 84 tuổi lại nói: «Không vì bất cứ cái gì mà để người ta chà đạp chúng ta ». Các nhà lãnh đạo Nga đương nhiên không nói thẳng ra là cấm các vận động viên. Tuy nhiên, chắc các bạn cũng hiểu thế nào là cộng sản. Nga bây giờ không phải là cộng sản, nhưng thực chất vẫn là bóng ma cộng sản. Một số vận động viên đã được CIO duyệt, nhưng họ đã tự từ chối không đi Paris 24, như trường hợp của vận động viên bơi lội Ivan Girev. Nhiều vận động viên khác đã buộc phải bỏ qua Paris 24.

Bộ trưởng thể thao nga Oleg Matytsine nhấn mạnh rằng Olympic không quan trọng đối với Nga.

Nga hiện nay đang bận tổ chức đại hội thể thao thay thế, đại hội BRICS(Brasil, Nga, Ấn độ, Trung Quốc, Nam Phi) và đại hội thể thao Hữu Nghị ở Matxcova Iekaterinbourg…Và anh Pu văn Tin cũng đã lường trước rồi, anh ấy đã quyết « Giải thưởng ngang hàng với các giải thưởng của Paris 24 ».

Đối với Bạch Nga, có 2 chuyện đáng chú ý.

1. Nữ cầu thủ quần vợt Sabalenka gần đây đã cố gắng không muốn dính dáng đến tổng thống Lukachenko bằng tuyên bố «tôi không ủng hộ Lukachenko ». Nhưng tuyên bố này có vẻ muôn màng và không có tác dụng bởi vì ai cũng biết cô ta đã có quan hệ rất mật thiết với gia đình Lukachenko.

2. Bác chủ tịch Lukachenko vừa mới tuyên bố một câu xanh rờn hôm 30/04(chắc nhân ngày « giải phóng Miền Nam »): « Nếu như cháu đã quyết định đi sang đó với quy chế không mầu cờ, hãy đấm vỡ mồm các đối thủ. Hãy chứng tỏ cho chúng nó biết cháu là một người Bạch Nga thực sự ». Đây là một lời khuyến khích động viên của Bác Luka, thực sự đúng với tinh thần và giá trị Olympic?

Ngay cả trong thời kỳ chiến tranh lạnh, nước Nga chưa bao giờ lại bị ở trong một tình thế thảm hại như ngày hôm nay.

Nước Nga rộng lớn bao la, tài nguyên thiên nhiên vô biên, con người cần cù, thông minh đã tạo nên 1 cường quốc hùng mạnh. Nhưng rất tiếc cho nước Nga đã bị tàn phá bởi một học thuyết không phải của họ, Chủ Nghĩa Cộng Sản. Hiện tại trên giấy tờ, Nga không còn là 1 nước cộng sản, nhưng CNCS vẫn tiếp tục tàn phá nước Nga bởi vì sau hàng trăm năm, những tàn dư, lối sống, tư duy, cách điều hành xã hội không thể biết mất một cách nhanh chóng. Nước Nga vẫn còn là bóng ma của CNCS. Nước Nga cũng là 1 bài học lớn cho các nước khác. Từ một chế độ độc tài tập thể trở thành 1 chế độ độc tài cá nhân. To lớn, vĩ đại, hùng cường như thế, mà bây giờ thảm hại. Thử hỏi một nước yếu đuối bé nhỏ như ta nếu cũng bị vào vòng xoáy như vậy thì chúng ta sẽ trở thành cái gì?

Từ độc tài tập thể đến độc tài cá nhân là con đường gần như có tính quy luật và độc tài cá nhân dẫn dắt cả tập thể xuống hố cũng là quy luật. Những lộn xộn gần đây ở nước ta có vẻ như đang làm lộ diện một Putin Việt Nam.

Liệu có thể có một ngày nào đó không xa, đồng chí Tía Văn Tin hạ lệnh tiến quân từ Đông Lào qua Lào? Ai mà biết được. Sự điên khùng không có giới hạn.

Hoàng Quốc Dũng (từ Paris)

Tuesday, April 30, 2024

Sài Gòn đã giải phóng tôi

 Nhà văn Nguyễn Quang Lập

Thứ mì tưởng chỉ dành cho du hành vũ trụ

Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.
.
Kẹt nỗi tôi đang học, ba tôi không cho đi. Sau ngày 30 tháng 4 cả nhà tôi đều vào Sài Gòn, trừ tôi. Ông bác của tôi dinh tê vào Sài Gòn năm 1953, làm ba tôi luôn ghi vào lý lịch của ông và các con ông hai chữ “đã chết”, giờ đây là triệu phú số một Sài Gòn. Ba tôi quá mừng vì ông bác tôi còn sống, mừng hơn nữa là “triệu phú số một Sài Gòn”. Ông bác tôi cũng mừng ba tôi hãy còn sống, mừng hơn nữa là “gia đình bảy đảng viên cộng sản”. Cuộc đoàn tụ vàng ròng và nước mắt. Ông bác tôi nhận nước mắt đoàn viên bảy đảng viên cộng sản, ba tôi nhận hơn hai chục cây vàng đem ra Bắc trả hết nợ nần còn xây được ngôi nhà ngói ba gian hai chái. Sự đổi đời diệu kì.
.
Dù chưa được vào Sài Gòn nhưng tôi đã thấy Sài Gòn qua ba vật phẩm lạ lùng, đó là bút bi, mì tôm và cassette của thằng Minh cùng lớp, ba nó là nhà thơ Viễn Phương ở Sài Gòn gửi ra cho nó. Chúng tôi xúm lại quanh thằng Minh xem nó thao tác viết bút bi, hồi đó gọi là bút nguyên tử. Nó bấm đít bút cái tách, đầu bút nhô ra, và nó viết. Nét mực đều tăm tắp, không cần chấm mực không cần bơm mực, cứ thế là viết. Chúng tôi ai nấy há hốc mồm không thể tin nổi Sài Gòn lại có thể sản xuất được cái bút tài tình thế kia.
.
Tối hôm đó thằng Mình bóc gói mì tôm bỏ vào bát. Tưởng đó là lương khô chúng tôi không chú ý lắm. Khi thằng Minh đổ nước sôi vào bát, một mùi thơm rất lạ bốc lên, hết thảy chúng tôi đều nuốt nước bọt, đứa nào đứa nấy bỗng đói cồn cào. Thằng Minh túc tắc ăn, chúng tôi vừa nuốt nước bọt vừa cãi nhau. Không đứa nào tin Sài Gòn lại có thể sản xuất được đồ ăn cao cấp thế kia. Có đứa còn bảo đồ ăn đổ nước sôi vào là ăn được ngay, thơm ngon thế kia, chỉ dành cho các du hành vũ trụ, người thường không bao giờ có.
.
Thằng Minh khoe cái cassete ba nó gửi cho nó để nó học ngoại ngữ. Tới đây thì tôi bị sốc, không ngờ nhà nó giàu thế. Với tôi cassete là tài sản lớn, chỉ những người giàu mới có. Năm 1973 quê tôi lần đầu xuất hiện một cái cassete của một người du học Đông Đức trở về. Cả làng chạy đến xem máy ghi âm mà ai cũng đinh ninh đó là công cụ hoạt động tình báo, người thường không thể có.
.
Suốt mấy ngày liền, dân làng tôi say sưa nói vào máy ghi âm rồi bật máy nghe tiếng của mình. Tôi cũng được nói vào máy ghi âm và thật vọng vô cùng không ngờ tiếng của tôi lại tệ đến thế. Một ngày tôi thấy tài sản lớn ấy trong tay một sinh viên, không còn tin vào mắt mình nữa. Thằng Minh nói, rẻ không à. Thứ này chỉ ghi âm, không có radio, giá hơn chục đồng thôi, bán đầy chợ Bến Thành. Không ai tin thằng Minh cả. Tôi bĩu môi nói với nó, cứt! Rứa Sài Gòn là tây à? Thằng Mình tủm tỉm cười không nói gì, nó mở casete, lần đầu tiên chúng tôi được nghe nhạc Sài Gòn, tất cả chết lặng trước giọng ca của Khánh Ly trong Sơn ca số 7. Kết thúc Sơn ca số 7 thằng Hoan bỗng thở hắt một tiếng thật to và kêu lên, đúng là tây thật bay ơi!
.
Sài Gòn là tây, điều đó hấp dẫn tôi đến nỗi đêm nào tôi cũng mơ tới Sài Gon. Kì nghỉ hè năm sau, tháng 8 năm 1976, tôi mới được vào Sài Gòn. Ba tôi vẫn bắt tôi không được đi đâu, “ở nhà học hành cho tử tế”, nhưng tôi đủ lớn để bác bỏ sự ngăn cấm của ông. Hơn nữa cô họ tôi rất yêu tôi, đã cho người ra Hà Nội đón tôi vào. Xe chạy ba ngày ba đêm tôi được gặp Sài Gòn. Tôi sẽ không kể những gì lần đầu tôi thấy trong biệt thự của ông bác tôi, từ máy điều hòa, tủ lạnh, ti vi tới xe máy, ô tô, cầu thang máy và bà giúp việc tuổi năm mươi một mực lễ phép gọi tôi bằng cậu. Ngay mấy cục đá lạnh cần lúc nào có ngay lúc đó cũng đã làm tôi thán phục lắm rồi. Thán phục chứ không ngạc nhiên, vì đó là nhà của ông triệu phú. Xin kể những gì buổi sáng đầu tiên tôi thực sự gặp gỡ Sài Gòn.
.
Khấp khởi và hồi hộp, rụt rè và cảnh giác, tôi bước xuống lòng đường thành phố Sài Gòn và gặp ngay tiếng dạ ngọt như mía lùi của bà bán hàng tạp hóa đáng tuổi mạ tôi. Không nghĩ tiếng dạ ấy dành cho mình, tôi ngoảnh lại sau xem bà chủ dạ ai. Không có ai. Thì ra bà chủ dạ khách hàng, điều mà tôi chưa từng thấy. Quay lại thấy nụ cười bà chủ, nụ cười khá giả tạo. Cả tiếng dạ cũng giả tạo nhưng với tôi là trên cả tuyệt vời. Từ bé cho đến giờ tôi toàn thấy những bộ mặt lạnh lùng khinh khỉnh của các mậu dịch viên, luôn coi khách hàng như những kẻ làm phiền họ. Lâu ngày rồi chính khách hàng cũng tự thấy mình có lỗi và chịu ơn các mậu dịch viên. Nghe một tiếng dạ, thấy một nụ cười của các mậu dịch viên dù là giả tạo cũng là điều không tưởng, thậm chí là phi lí.
.
Tôi mua ba chục cái bút bi về làm quà cho bạn bè. Bà chủ lấy dây chun bó bút bi và cho vào túi nilon, chăm chút cẩn thận cứ như bà đang gói hàng cho bà chứ không phải cho tôi. Không một mậu dịch viên nào, cả những bà hàng xén quê tôi, phục vụ khách hàng được như thế, cái túi nilon gói hàng càng không thể có. Ai đòi hỏi khách hàng dây chun buộc hàng và túi nilon đựng hàng sẽ bắt gặp cái nhìn khinh bỉ, vì đó là đòi hỏi của một kẻ không hâm hấp cũng ngu xuẩn. Giờ đây bà chủ tạp hóa Sài Gòn làm điều đó hồn hậu như một niềm vui của chính bà, khiến tôi sửng sốt. Cách đó chưa đầy một tuần, ở Hà Nội tôi đi sắp hàng mua thịt cho anh cả. Cô mậu dịch viên hất hàm hỏi tôi, hết thịt, có đổi thịt sang sườn không? Dù thấy cả một rổ thịt tươi dưới chân cô mậu dịch viên tôi vẫn đáp, dạ có! Tranh cãi với các mậu dịch viên là điều dại dột nhất trần đời. Cô mậu dịch viên ném miếng sườn heo cho tôi. Cô ném mạnh quá, miếng sườn văng vào tôi. Tất nhiên tôi không hề tức giận, tôi cảm ơn cô đã bán sườn cho tôi và vui mừng đã chụp được miếng sườn, không để nó rơi xuống đất. Kể vậy để biết vì sao bà chủ tạp hóa Sài Gòn đã làm tôi sửng sốt.
.
Rời quầy tạp hóa tôi tìm tới một quán cà phê vườn. Uống cà phê để biết, cũng là để ra dáng ta đây dân Sài Gòn. Ở Hà Nội tôi chỉ quen chè chén, không dám uống cà phê vì nó rất đắt. Tôi ngồi vắt chân chữ ngũ nhâm nhi cốc cà phê đen đá pha sẵn, hút điếu thuốc Capstan, tự thấy mình lên hẳn mấy chân kính. Không may tôi vô ý quờ tay làm đổ vỡ ly cà phê. Biết mình sắp bị ăn chửi và phải đền tiền ly cà phê mặt cậu bé hai mươi tuổi đỏ lựng. Cô bé phục vụ chạy tới vội vã lau chùi, nhặt nhạnh mảnh vỡ thủy tinh với một thái độ như chính cô là người có lỗi. Cô thay cho tôi một ly cà phê mới nhẹ nhàng như một lẽ đương nhiên. Tôi thêm một lần sửng sốt.
.
Một giờ sau tôi quay về nhà ông bác, phát hiện sau nhà là một con hẻm đầy sách. Con hẻm ngắn, rộng rãi. Tôi không nhớ nó có tên đường hay không, chỉ nhớ rất nhiều cây cổ thụ tỏa bóng sum sê, hai vỉa hè đầy sách. Suốt buổi sáng hôm đó tôi tha thẩn ở đây. Quá nhiều sách hay, tôi không biết nên bỏ cuốn gì mua cuốn gì. Muốn mua hết phải chất đầy vài xe tải. Giữa hai vỉa hè mênh mông sách đó, có cả những cuốn sách Mác – Lê. Cuốn Tư Bản Luận của Châu Tâm Luân và Hành trình trí thức của Karl Marx của Nguyễn Văn Trung cùng nhiều sách khác. Thoạt đầu tôi tưởng sách từ Hà Nôi chuyển vào, sau mới biết sách của Sài Gòn xuất bản từ những năm sáu mươi. Tôi hỏi ông chủ bán sách, ở đây người ta cũng cho in sách Mác – Lê à? Ông chủ quán vui vẻ nói, dạ chú. Sinh viên trong này học cả Mác – Lê. Tôi ngẩn ngơ cười không biết nói gì hơn.
.
Chuyện quá nhỏ, với nhiều người là không đáng kể, với tôi lúc đó thật khác thường, nếu không muốn nói thật lớn lao. Tôi không cắt nghĩa được đó là gì trong buổi sáng hôm ấy. Tôi còn ở lại Sài Gòn thêm 30 buổi sáng nữa, vẫn không cắt nghĩa được đó là gì. Nhưng khi quay ra Hà Nội tôi bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, đọc khác đi, nói khác đi. Bạn bè tôi ngày đó gọi tôi là thằng hâm, thằng lập dị.
.
Tôi thì rất vui vì biết mình đã “được giải phóng”
.
Nguồn: Nguyễn Quang Lập

Thắng cũng… làm giặc!

 Trúc Phương/Người Việt

“Thua làm giặc” là lẽ thường nhưng “thắng” cũng làm giặc! Nửa thế kỷ qua, kẻ “chiến thắng” dường như chưa bao giờ hưởng trọn cảm giác chiến thắng thật sự, vẫn ấm ức, tức tối, vẫn hậm hực đấm ngực thình thịch: Tại sao cờ vàng vẫn tung bay trong cộng đồng hải ngoại khắp thế giới, từ Mỹ sang Úc, từ Pháp đến Canada? Thế thì “ý nghĩa lịch sử” của ngày “đại thắng mùa xuân 1975” là gì? Gọi tên gì bây giờ về sự kiện này cho đúng nhỉ?

Cờ vàng tại một buổi lễ kỷ niệm Ngày Quân lực VNCH tổ chức ở khu Eden, Falls Church, Virginia. (ảnh: Trúc Phương)

Nói đến cờ vàng là nhà nước CSVN lập tức điên tiết. Tháng Năm 2023, khi Công ty Royal Australia Mint và Bưu chính Úc phát hành các vật phẩm có hình cờ vàng, Phạm Thu Hằng, phó phát ngôn Bộ Ngoại Giao CSVN, lập tức cau mày: “Chúng tôi lấy làm tiếc và kiên quyết phản đối việc công ty Royal Australia Mint và Bưu chính Australia đã phát hành các vật phẩm với hình ảnh ‘cờ vàng,’ cờ của một chế độ đã không còn tồn tại. Việc này hoàn toàn không phù hợp với xu thế phát triển tốt đẹp của quan hệ Đối tác chiến lược Việt Nam-Australia.”

Làm thế quái nào mà cộng đồng người Việt hải ngoại cứ mãi treo “lá cờ của một quốc gia không còn tồn tại, ngoại trừ trong ký ức và trong trí tưởng tượng”; và làm thế nào mà bọn “phản động lưu vong” tiếp tục “luận điệu xuyên tạc cho rằng cờ vàng ba sọc đỏ mới là cờ chính nghĩa trong khi cờ đỏ là cờ máu” nhỉ? Bọn chúng không biết “bố mày là ai” à? Vâng, chúng tôi biết tỏng “bố các anh” là ai. “Bố các anh” chính là những kẻ đưa một thứ chủ nghĩa man rợ vào quê hương, và chúng tôi cũng biết rõ “bố các anh” lẫn các anh tàn phá đất nước này ra sao…

Chuyện cờ vàng-cờ đỏ có phải là di chứng những năm hai miền chia cắt bởi chiến tuyến “cộng sản” và “cộng hòa,” giữa bên “thua trận” và phe “thắng trận”? Yếu tố lịch sử và quá khứ là có nhưng không phải là lý do duy nhất và nguyên nhân lớn nhất. Người Việt hải ngoại vẫn tưởng niệm ngày “Quốc hận;” 30 Tháng Tư được xem là “ngày mất nước;” cờ vàng ba sọc với họ là cờ tổ quốc và họ vẫn đứng nghiêm chào trang trọng lá cờ, cùng với Quốc Ca VNCH. Chế độ cộng sản đang cai trị, với họ, là một chế độ không chính danh và không xứng đáng…

Với nhà cầm quyền CSVN, thái độ của người Việt hải ngoại là sự hằn học và ấm ức của kẻ “thua cuộc.” Những người “không thức thời” này không hiểu rằng cờ đỏ sao vàng mới là lá cờ được quốc tế công nhận… Nhưng mà, nếu đó là một thực tế không thể phủ nhận thì cũng nên thừa nhận những thực tế khác. Sự “chỉ trích” và “lên án” người hải ngoại của nhà cầm quyền cộng sản không phản ánh đầy đủ bản chất vấn đề.

Sự tức giận của người Việt hải ngoại thật ra không chỉ là tâm trạng uất giận của “thế hệ mất nước” sống với quá khứ. Chính hiện tại và thực trạng mới khiến sự căm thù cộng sản của người Việt hải ngoại trở nên không nguôi. Cộng sản với họ chỉ là một bọn ăn hại và tàn phá. Đây mới là yếu tố khiến người Việt hải ngoại thù ghét cộng sản dai dẳng. 30 Tháng Tư có thể chỉ còn là một ký ức cần được khép lại, nếu gần nửa thế kỷ qua Việt Nam đã trở thành một cường quốc khu vực, và nửa thế kỷ qua Việt Nam đã bứt khỏi cái bóng Trung Cộng.

Trong thực tế, khi nhìn vấn đề cờ vàng-cờ đỏ với những tranh luận và lý lẽ quen thuộc của bộ máy tuyên truyền cộng sản, có thể thấy rằng chính phe được mặc định là “thắng cuộc” mới là những kẻ thua cuộc. Sự ấm ức và tức tối phát xuất từ chính tâm lý này. Cho đến giờ, sau gần 50 năm đằng đẵng, cờ đỏ vẫn không thể được treo trong các cộng đồng người Việt hải ngoại nói chung (trong khi tại các cộng đồng người Hoa ở nhiều nước thế giới, cờ Trung Cộng – chứ không phải cờ Đài Loan – đã đường hoàng được treo lên).

Hóa ra “các bố” chưa chiến thắng, chí ít là trong lòng người. Thế hệ cha anh VNCH đã ra đi gần hết nhưng cờ vàng, dù không được treo trong trụ sở Liên Hiệp Quốc như lá cờ của một chính thể được công nhận một cách chính thức, vẫn tồn tại. Quốc ca VNCH vẫn vang lên, không chỉ vào dịp Quốc Hận 30 Tháng Tư. Cờ vàng không chỉ xuất hiện ở những sự kiện lễ lạc hay Tết nhất. Cờ vàng không chỉ có ở những địa điểm cộng đồng. Cờ vàng thậm chí được treo trong nhà hàng, tiệm ăn, trên ngực áo, trên cà vạt và thậm chí được sơn lên xe. Thế này là thế nào? Là “các đồng chí chúng ta” – sau 50 năm – chưa thắng chứ gì!

Nửa thế kỷ qua, nhà cầm quyền CSVN chưa bao giờ ngưng chủ trương chia rẽ. Đó là một chính sách. Cách nói “bọn ba que đu càng” không phải là “cảm xúc;” và những kẻ sử dụng lối nói này không phải là một bọn vô học. Nó là một tổ chức, được đào tạo và huấn luyện để đánh “ba que” trên “mặt trận đấu tranh tư tưởng.”

Các cuộc ra quân của “dư luận viên ba củ” ở những thời điểm cụ thể cho thấy rằng chính quyền cộng sản luôn thiết lập chiến tuyến để phân biệt “địch-ta”, không chỉ đối với người Việt hải ngoại mà cả với người trong nước. Những kẻ từng chiến thắng trên chiến trường nay vẫn cầm AK bàn phím lên mạng tìm diệt kẻ thù. Vấn đề ở chỗ, các chú em bộ đội ngày nay trên trận địa thông tin – dù không còn mang dép râu và đội nón cối mà ngồi trong phòng lạnh – vẫn loay hoay và lúng túng bất lực trên mặt trận giờ đây không còn tiếng “đại bác đêm đêm dội về thành phố…”

Bao giờ mới có một cú sốc 30 Tháng Tư về văn hóa để xóa sạch “bóng quân thù”? Xin lỗi, không thắng nổi, đừng mơ! Trận chiến này là trận chiến của tư tưởng, của tư duy, là cuộc giằng co và lấn lướt của khái niệm tự do. Mặt trận này không đánh nhau bằng súng mà bằng… bolero! Chẳng phải tự nhiên mà “nhạc đỏ” chết không kèn không trống và “nhạc vàng” sống dậy từ Bắc đến Nam. Chẳng phải tự nhiên mà sách báo VNCH bây giờ nhan nhản trên mạng để bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng tải đọc.

Chừng nào tự do không còn là giá trị tất yếu trong tư duy con người và trong lịch sử nhân loại thì chiến cuộc mới ngã ngũ và được phân định với chiến thắng thuộc về phe man rợ. Cờ đỏ muốn thắng cờ vàng thì nhất thiết phải xây dựng được một nền văn hóa rực rỡ và vĩ đại hơn nền văn hóa VHCH. Nói thế thì làm khó “các bố” rồi! Điều này, với cộng sản, vĩnh viễn là một sứ mạng bất khả thi. Chẳng bao giờ “mùa xuân” có thể về “TP.HCM” trên mặt trận văn hóa cả. Sài Gòn vẫn là Sài Gòn. Sài Gòn thất thủ nhưng văn hóa Sài Gòn và văn hóa miền Nam vẫn sống bền bỉ từ 1975 đến nay, cho dù dịp 30 Tháng Tư năm nào, “chính quyền các cấp” luôn tổ chức những chương trình “văn hóa-văn nghệ truyền thống” để “truyền cảm hứng mạnh mẽ cho thế hệ trẻ.”

Thật ra, các đồng chí biết tỏng giới trẻ ngày nay đã ngoảnh mặt với “truyền thống cách mạng” từ… thuở lọt lòng. Một quê hương không còn chế độ cộng sản độc tài mới là một “đất nước trọn niềm vui.”

Một không khí tự do mới là khát khao thật sự. Nếu không đúng thế thì các đồng chí đã không ấm ức chửi ra rả bọn “phản động lưu vong,” trong khi cùng lúc lại lén lén lút lút đưa con cháu sang… sống chung với “đám lưu vong.” Cơ mà như thế cũng “hay.” Nhờ thế con cháu các đồng chí mới có dịp nhìn thấy cờ vàng, phần phật, ngay trước mắt!

Monday, April 29, 2024

Vingroup và công an chỉ “cột dây giày trong ruộng dưa”?

 04/29/2024 — DongPhungViet

Lê Minh Nguyên vừa đưa lên trang facecebook của ông bài lược thuật về tai nạn xảy ra ở Pleasanton – một thành phố nhỏ ở khu vực Bắc California, hôm 24/4/2024. Bài lược thuật đó không dài nên xin dẫn lại: 

Vinfast làm thinh - Báo Việt Nam không được đăng

Xe điện của VinFast được trưng bày ở cửa hàng tại Hà Nội hôm 29/9/2023. Ảnh minh họa. Nguồn: AFP

Gia đình bốn nguời chết hết vì đi xe Vinfast đụng vào cây sồi bốc cháy khoảng 9:00 tối Thứ Tư 24/4 ở Pleasanton, Bắc California. Tốc độ cho phép lái trên đường Stoneridge Drive của thành phố này là 40 dặm một giờ, có nghĩa là tốc độ tương đối chậm, có thể thắng kịp khi gặp sự cố. Cảnh sát cho biết việc xe chạy quá tốc độ có góp một phần vào tai nạn và không có chỉ dấu gì là do rượu, ma túy hay giằng co, gây gổ. Xe va vào trụ lề đường rồi lạc tay lái đụng vào cây, bốc cháy dữ dội ngay sau đó và ông Larry Lai, sống gần đó cho biết, ông đang ở bên ngoài thì nghe thấy tiếng nổ vào thời điểm xảy ra tai nạn. Ông nói: “Cứ năm đến mười giây lại có một tiếng nổ lớn, có thể khoảng năm đến tám lần. Ba nguời chết đã được nhận diện là: Tarun Cherukara George, 41 tuổi. Rowan George, 13 tuổi, Aaron George, 9 tuổi. Nguời thứ tư do bị cháy quá tệ nên chưa thể nhận diện sớm được, chỉ biết là phái nữ.

VinFast từ chối sự tiếp xúc để xin ý kiến của hãng tin NBC Bay Area. Cho tới thời điểm này, Vinfast vẫn còn làm thinh về tai nạn. Trong nước các báo loan tin thì bị gỡ bài. Vinfast không thể và không nên ứng xử thờ ơ trước một tai nạn kinh khủng như vậy ở Mỹ, không nên đem cung cách ứng xử với nguời tiêu dùng ở Việt Nam để áp dụng ở Mỹ, vì sẽ thất bại ê chề!

Việc xe chạy quá tốc độ cho phép, vẫn còn chưa rõ là lỗi từ nguời lái - một kỹ sư làm việc cho Google và được láng giềng quý mến - hay từ phần mềm. Dù cuộc điều tra đang tiến hành để biết chính xác nguyên nhân xảy ra tai nạn nhưng cháy và nổ liên tục khi xe vừa đụng vào cây cho thấy nguời trong xe không có những phút giây cần thiết để tẩu thoát, nguời cứu nạn không có thời gian và điều kiện để tiếp cận giải cứu - đây là những điều mà Tesla đã cẩn thận làm và test tới test lui trước khi đưa ra thị trường.

Vinfast bán xe nhưng nên hiểu là mạng nguời không rẻ rúng (1).

***

Thật ra đã có rất nhiều người trích dịch tin tức từ các cơ quan truyền thông ở Mỹ, trong đó có cả những cơ quan truyền thông hướng đến độc giả người Việt như RFA về vụ tai nạn thảm khốc này (2). Người viết bài chọn giới thiệu lược thuật của ông Lê Minh Nguyên về tai nạn liên quan tới sản phẩm của Vinfast vì vài lý do: Có một số thông tin mới. Chừng mực. Đặc biệt, ông Nguyên cũng là người Việt nhưng chắc chắn không cần phải... đào tẩu và... xin tị nạn như... Sonnie Tran vì ông ở bên ngoài Việt Nam!

Sonnie Trần tên thật là Trần Mai Sơn, 38 tuổi, cũng là người Việt như ông Lê Minh Nguyên nhưng sống ở Việt Nam. Sonnie Tran nổi tiếng vì chuyên chắt lọc, tổng hợp thông tin từ các cáo bạch của Vingroup, đối chiếu với những tài liệu của các doanh nghiệp ngoại quốc như Tata, LongChuan,... để phân tích, nhận định về Vingroup và Vinfast - một trong những sản phẩm nổi tiếng của Vingroup – trên mạng xã hội. Những phân tích của Sonnie Tran được thiên hạ chú ý vì chúng thuộc dạng... điền thế (cung cấp các thông tin, ý kiến về Vingroup hay Vinfast mà thiên hạ quan tâm nhưng không thể tìm thấy trên hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam).

Tuy nhiên đó cũng là lý do Sonnie Tran gặp rắc rối. Từ cuối năm ngoái đến đầu năm nay, Sonnie Tran liên tục bị công an Việt Nam triệu tập để lấy lời khai vì các sản phẩm thông tin mà theo công an là có dấu hiệu “lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”. Việc Sonnie Tran bị sách nhiễu đã khiến một số cơ quan truyền thông quốc tế ngạc nhiên và nêu ra như một hiện tượng vừa kỳ dị, vừa đáng ngại ở Cộng hòa XHCN Việt Nam. Tuy nhiên điều đó không giúp giảm áp lực mà Sonnie Tran phải gánh chịu. Áp lực gia tăng đến mức Sonnie Tran phải trốn khỏi Việt Nam, tìm cách được hưởng quy chế tị nạn chính trị,...

Tin Sonnie Tran đào tẩu xuất hiện gần như cùng lúc với tin về vụ tai nạn thảm khốc ở Pleasanton. Gọi là đào tẩu vì theo Sonnie Tran, ông đã bị cấm xuất cảnh và rắc rối xuất hiện, áp lực càng ngày càng gia tăng bởi công an Việt Nam thực hiện yêu cầu của Vingroup (3). Vingroup đã từng làm như thế với nhiều người. Một trong những vụ từng khuấy động dư luận là chuyện ông Trần Văn Hoàng dám sử dụng YouTube để phàn nàn về những khiếm khuyết của chiếc Vinfast mà ông đã mua rồi bị công an triệu tập...

***

Thiên hạ ở cả trong lẫn ngoài Việt Nam đã từng và có lẽ sẽ còn tiếp tục bàn tán rất nhiều về việc tại sao hệ thống truyền thông chính thức ở Việt Nam lại chọn phương thức hành xử theo kiểu “mũ ni che tai” trước những thông tin, sự kiện mà về mặt nghề nghiệp vốn dĩ không thể bỏ qua nhưng lại cương quyết không màng tới chỉ vì không có lợi cho sự nghiệp của Vingroup. Thiên hạ cũng không thể lý giải tại sao công an Việt Nam lại quan tâm và bảo vệ Vingroup tận tình như vậy?

Ông Tô Lâm – nhân vật lãnh đạo Bộ Công an - có biết hiện tượng hết sức bất thường này không? Đặc biệt là khi hiện tượng hết sức bất thường này trở thành “sự kiện và vấn đề” trên hệ thống truyền thông quốc tế, gây tổn hại cho nỗ lực vận động thiên hạ công nhận Việt Nam là quốc gia có nền kinh tế thị trường hoàn chỉnh – vấn đề có tính chất sống còn đối với sự ổn định và phát triển của kinh tế, xã hội Việt Nam – chẳng lẽ hiện tượng hết sức bất thường đó nằm ngoài phạm trù an ninh kinh tế?

Trong quá khứ, ông Tô Lâm từng dính dáng đến chủ một thực thể vốn gần gũi với người đang nắm giữ quyền điều hành Vingroup. Thực thể đó là Công ty Nghe nhìn toàn cầu (AVG). AVG nằm trong tay của ông Phạm Nhật Vũ – bào đệ của ông Phạm Nhật Vượng. Năm 2014, ông Phạm Nhật Vũ quyết định bán 95% cổ phần cho Mobifone (doanh nghiệp nhà nước hoạt động trong lĩnh vực thông tin truyền thông – TTTT). Giá trị thực của số cổ phần này chỉ có 1.900 tỉ nhưng Mobifone lại mua với giá 8.900 tỉ. Sự việc vỡ lở, một Ủy viên BCH TƯ đảng đồng thời là cựu Bộ trưởng TTTT bị phạt tù chung thân (Nguyễn Bắc Son), một Ủy viên BCH TƯ đảng kiêm Bộ trưởng TTTT lúc đó bị phạt 14 năm tù (Trương Minh Tuấn), Chủ tịch Hội đồng thành viên Mobifone bị phạt 23 năm tù (Lê Nam Trà),... nhưng ông Phạm Nhật Vũ chỉ bị phạt ba năm tù vì hai... ngày trước khi Thanh tra của chính phủ (TTCP) công bố Kết luận Thanh tra (KLTT) đã chủ động đề nghị hủy thương vụ, trả lại toàn bộ tiền cho Mobifone.   

Tuy TTCP khẳng định trong KLTT rằng Bộ Công an đã phát hành ba công văn “trái quy định về chức năng, nhiệm vụ, thẩm quyền”, đồng thời đề nghị “Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo Bộ Công an tổ chức kiểm điểm, xử lý trách nhiệm theo quy định của pháp luật các tổ chức, cá nhân thuộc Bộ Công an trong việc tham mưu ban hành ba văn bản tham gia ý kiến với Bộ TTTT” (4) nhưng ông Tô Lâm khi ấy là Thượng tướng, Thứ trưởng Công an - người ký cả ba văn bản vẫn vô sự.

Phiên xử vụ án Mobifone – AVG cho thấy, cả ba văn bản mà ông Tô Lâm đã ký không chỉ dọn đường để Mobifone mua cổ phần của AVG với giá trên trời mà việc tùy tiện xếp thương vụ vào diện “Mật” hoặc “Tối mật” đã ngăn chặn tất cả mọi người tiếp cận, đề cập đến thương vụ Mobifone mua 95% cổ phần của AVG. Sự việc vỡ lở chỉ vì một số thành viên của Mobifone kiên trì tố cáo không ngưng nghỉ cả bằng đơn, thư gửi đi khắp nơi lẫn bày ra những khuất tất trên mạng xã hội và tương quan thế lực ở thượng tầng thay đổi. 

Một trong ba công văn  (CV số 418/BCA-TCAN ngày 9/3/2015) đề nghị Bộ TTTT “chỉ đạo hai doanh nghiệp không công khai, tuyên truyền sự việc, quản lý chặt chẽ các thông tin, tài liệu liên quan đến việc chuyển nhượng vì đây là bí mật kinh doanh của doanh nghiệp”Đồng thời Thượng tướng Tô Lâm còn “đề nghị Bộ Thông tin Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương chỉ đạo các cơ quan thông tấn, báo chí không đưa tin, bài viết bình luận về hoạt động chuyển nhượng giữa hai doanh nghiệp” (5). Xem lại công văn này ắt thấy, “biện pháp nghiệp vụ” vừa kể đã được dùng nhiều lần, với nhiều đối tượng và đã dùng ắt vấn đề không nhỏ.

Chưa có bằng chứng nào về việc Bộ công an nói chung và lực lượng an ninh thuộc Bộ Công an nói riêng bảo kê cho Vingroup. Cũng chưa có bằng chứng nào về việc Vingroup dùng Bộ Công an song chẳng lẽ tất cả đều là ngẫu nhiên? Ngạn ngữ có câu “trong ruộng dưa đừng cột dây giày, dưới gốc mận đừng sửa mũ”, hàm ý người tử tế nên tránh gây ngộ nhận. Cả Vingroup lẫn Bộ Công an dưới quyền điều hành của ông Tô Lâm chưa chú ý để tránh ngộ nhận và trong tương lai có muốn tránh chăng?    

Chú thích

(1) https://www.facebook.com/LeMinhNguyen22/posts/pfbid046tZ4n4UG8aro4LMVFaKZp8GaVatP9GrnM46Bys43BXNLWyTmLvwQ663TnbQVX8Sl

(2) https://www.rfa.org/vietnamese/news/vietnamnews/vinfast-car-crash-4-deaths-04292024060743.html

(3) https://www.voatiengviet.com/a/sonnie-tran-xin-ti-nan-to-cong-an-sach-nhieu-ham-doa-do-ong-phan-tich-vinfast-vingroup/7587298.html

(4) https://thanhtra.com.vn/thanh-tra/hoat-dong-nganh/Thanh-tra-Chinh-phu-cong-bo-ket-luan-thuong-vu-MobiFone-mua-AVG-131455.html

(5) https://baotiengdan.com/2022/12/27/su-nghiep-cua-hai-pho-thu-tuong-pham-binh-minh-va-vu-duc-dam-cham-dut-phan-2/

“Nhân văn, nhân ái” và bất cận... nhân tình!

 04/29/2024— DongPhungViet


Chuyện BCH TƯ đảng khóa 13 nhất trí cho ông Vương Đình Huệ “thôi chức Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch Quốc hội khóa 15, theo nguyện vọng cá nhân” (1), cho thấy giới lãnh đạo đảng không còn chút liêm sỉ nào.

Một tổ chức chính trị ra rả “nâng cao ý thức pháp luật của cán bộ, công chức, viên chức”, khẳng định đó là “một trong những điều kiện tiên quyết của việc xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (2) nhưng vừa thản nhiên thừa nhận ông Huệ “vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm”, phải “chịu trách nhiệm người đứng đầu theo các quy định của đảng và pháp luật của nhà nước” (3), vừa khẳng định chắc nịch rằng ông Huệ có thể “hạ cánh an toàn” (đồng ý cho thôi chức theo nguyện vọng cá nhân), rồi trước ông Huệ là ông Võ Văn Thưởng (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch thứ 12 của Cộng hòa XHCN Việt Nam), trước ông  Thưởng là ông Trần Tuấn Anh (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Trưởng ban Kinh tế của BCH TƯ đảng), trước ông Anh là ông Nguyễn Xuân Phúc (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương đảng khóa 13, Chủ tịch thứ 11 của Cộng hòa XHCN Việt Nam) cũng... y hệt như vậy. Kiểu hành xử ấy có khác gì vừa tự khoe sạch sẽ vì “học tập, làm theo tư tưởng, đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh”, nỗ lực “giữ gìn vệ sinh thật tốt”, vừa bôi tro, trát trấu vào mặt và bảo đó là điểm “ưu việt” của “nhà nước dân chủ kiểu mới”!

Một trong những lý do dẫn tới việc bốn Ủy viên Bộ Chính trị vừa kể phải “tự nguyện” xin “thôi giữ các chức vụ” và được BCH TƯ đảng nhất trí đáp ứng là không thể thoái thác “trách nhiệm chính trị của người đứng đầu”. Nếu đúng là “người đứng đầu” không thể né tránh “trách nhiệm chính trị” vì “để xảy ra nhiều vi phạm khiến nhiều cán bộ, đảng viên vi phạm pháp luật, bị xử lý hình sự, xử lý kỷ luật đảng, hành chính” thì tại sao ông Nguyễn Phú Trọng chưa tự xử hoặc BCH TƯ đảng khóa 13 không ngồi lại để xem xét, xử lý Tổng bí thư? Nên xếp ông Trọng vào loại nào khi ông thường xuyên răn dạy các đồng chí phải “tự soi lại mình, tự gột rửa” (3), gọi hiện tượng “chân mình còn lấm bê bê, lại cầm bó đuốc đi rê chân người” là bệnh, lớn tiếng cảnh báo căn bệnh này vừa là nguyên nhân dẫn tới, vừa là biểu hiện của “tự diễn biến, tự chuyển hóa” (4) nhưng vẫn không xin thôi làm Tổng Bí thư, cho dù Bộ Chính trị mất năm Ủy viên trong vòng chưa đầy 18 tháng, chưa kể khi đảm nhận vai trò lãnh đạo tiểu ban chuẩn bị nhân sự cho BCH TƯ đảng khóa 13, ông Trọng còn chọn nhầm, giới thiệu sai nên BCH TƯ khóa này mất thêm hơn một chục Ủy viên nữa bởi từng có đủ thứ “vi phạm, khuyết điểm” trước khi được tiến cử vào BCH TƯ đảng khóa này?

***

Bởi thiếu liêm sỉ nên bất chấp thực trạng thế nào, đầu năm 2021, lúc Đại hội 13 của đảng CSVN kết thúc, bất chấp Điều lệ đảng không cho phép một cá nhân đảm nhiệm vai trò Tổng bí thư quá hai nhiệm kỳ (5), sau khi tái đắc cử nhiệm kỳ thứ ba, ông Trọng mới dõng dạc tuyên bố: “Đại hội đã tiến hành nghiêm túc, đúng Điều lệ Đảng, sáng suốt lựa chọn và bầu các đồng chí đủ tiêu chuẩn, xứng đáng vào Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa 13” (6)...     

Tổng bí thư như thế thì đồng đảng cũng thế. Không ít cá nhân phụ họa như ông Nguyễn Xuân Thắng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương: “Chúng ta chuẩn bị rất kỹ lưỡng về chất lượng chứ không chỉ có điều kiện, tiêu chuẩn... Qua công tác nhân sự tại đại hội lần này thấy được niềm tin của nhân dân với đảng, đây là nét rất mới, mang lại thành công lớn của đại hội” (7). May là ông Thắng tán... láo. Ông mà đúng, sau scandal Vương Đình Huệ, sẽ có bao nhiêu triệu dân vì thất vọng mà... tự tử?

***

Mười năm trước, ông Trọng định hướng thế này cho công cuộc chống tham nhũng: “Chúng ta làm rất kiên quyết nhưng phải tỉnh táo, làm lâu dài, giữ cho được ổn định đất nước để phát triển chứ giũ tung tất cả, tạo sự mất niềm tin, nghi kỵ lẫn nhau, rối loạn sẽ rất nguy hiểm... Phải khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định” (8).

“Sự khôn ngoan”, “con mắt chiến lược” nhằm “bảo vệ được bình hoa” là lý do khiến ông Trọng và đảng của ông khẳng định, vừa điều hành công cuộc chống tham nhũng theo hướng “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, vì sự nghiệp chung bất kể đó là ai” (9), vừa bảo đảm “nhân văn, nhân ái, nhân tình” vì “răn đe, giáo dục, ngăn ngừa là chính, nếu phải xử lý thì nghiêm minh, đúng pháp luật và phù hợp với lương tâm, tình cảm của con người” (10).

Phải rất thiếu liêm sỉ mới thản nhiên biện luận về việc đặt định những yêu cầu mâu thuẫn, chẳng nơi nào, thời nào trong lịch sử nhân loại dám dùng trong ngăn ngừa “tham quan ô lại”. Thực trạng kinh tế - xã hội càng ngày càng thê thảm chứng minh “nhân văn, nhân ái, nhân tình”, chỉ kích thích các đồng đảng nhũng lạm táo tợn hơn, không những không “răn đe, giáo dục, ngăn ngừa” được ai mà còn là nguyên nhân khiến các đồng đảng “giũ tung tất cả” nhằm giành phần lớn hơn và cuối cùng vẫn là dân lành lãnh hết hậu quả.    

Chú thích

(1) https://vnexpress.net/trung-uong-dong-y-ong-vuong-dinh-hue-thoi-chuc-chu-tich-quoc-hoi-4735654.html

(2) https://www.tapchicongsan.org.vn/web/guest/quan-triet-va-thuc-hien-nghi-quyet-dai-hoi-xiii-cua-dang/-/2018/824718/nang-cao-y-thuc-phap-luat-cua-can-bo-cong-chuc-vien-chuc-dap-ung-yeu-cau-xay-dung-nha-nuoc-phap-quyen-xa-hoi-chu-nghia-viet-nam.aspx

(3) https://nld.com.vn/thoi-su/tong-bi-thu-nguyen-phu-trong-moi-can-bo-dang-vien-tu-soi-lai-minh-tu-got-rua-tu-sua-minh-20211209160506268.htm

(4) https://www.qdnd.vn/phong-chong-tu-dien-bien-tu-chuyen-hoa/truoc-het-phai-tu-phe-binh-738951

(5) https://tulieuvankien.dangcongsan.vn/van-kien-tu-lieu-ve-dang/dieu-le-dang/dieu-le-dang-do-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xi-cua-dang-thong-qua-3431

(6) https://www.vietnamplus.vn/dien-van-be-mac-dai-hoi-dai-bieu-toan-quoc-lan-thu-xiii-cua-dang-post692965.vnp

(7) https://thanhnien.vn/cong-tac-nhan-su-cua-dai-hoi-xiii-da-duoc-chuan-bi-ky-luong-ve-moi-mat-1851034861.htm

(8) https://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/chong-tham-nhung-danh-chuot-dung-vo-lo-20141006212715536.htm

(9) https://vnews.gov.vn/video/khong-co-vung-cam-khong-co-ngoai-le-vi-su-nghiep-chung-bat-ke-do-la-ai-62856.htm

(10) https://tienphong.vn/chong-tham-nhung-nhan-van-nhung-du-ran-de-ngan-ngua-post1604684.tpo

 

Vụ xác cô gái bị phát hiện đã nằm trên ghế sofa đến hai năm…

 Phúc Lai


Vụ xác cô gái bị phát hiện đã nằm trên ghế sofa đến hai năm không phải là một chuyện mới đối với tôi. Hồi còn công tác và học tập bên Trung Quốc – vốn là nước mở cửa kinh tế trước Việt Nam 10 năm và tốc độ phát triển thì gấp 10 lần Việt Nam (có khi phải là 50 lần), thì thời đầu những năm 2000, cuộc sống của họ đã có nhiều điểm hơn ở Việt Nam bây giờ. Con cái rời quê hương đi làm việc trên thành phố, thậm chí cách nhà đến hàng nghìn ki-lô-mét là bình thường, thế mới có chuyện “xuân vận” hàng năm.

Ở đây tôi muốn nói đến cái quan điểm giữ hay không giữ con ở lại gia đình khi con trưởng thành. Chẳng hạn cô gái được phát hiện hôm qua, đã 29 tuổi thì là phụ nữ, thậm chí có thể gọi là “đàn bà” rồi chứ, việc xa rời gia đình đi làm ăn là chuyện bình thường, chẳng ai giữ được. Nhưng cái mối dây liên hệ với gia đình thế nào mà đứt phựt cái đến cỡ như vậy, thì cũng đem lại nhiều nặng nề và sửng sốt cho tất cả chúng ta.

Riêng với gia đình tôi, cũng có một trường hợp tương tự. Lúc sinh thời, ông bạn của ông cụ nhà tôi cũng đã canh cánh về chuyện con trai bác ấy “biến mất” từ giữa những năm 1990, khi chỉ khoảng ngoài 20 tuổi. Tôi nhớ bác ấy sinh khoảng năm 1933, 1934 gì đó, nghĩa là bây giờ còn sống cũng 90 tuổi, lần cuối tôi gặp là chở ông cụ đến thăm bác lúc ốm nặng sắp mất, cỡ cách đây hơn chục năm, vẫn nhắc chuyện con đi đâu mất mà không biết, không tìm được. Ngay từ hồi đó người ta đã đồn đoán rằng, cậu này giao du với những thành phần bất hảo, được rủ đi buôn ma túy, rồi bị đánh chết vùi xác ở đâu đó.

Khi nghe chuyện này, tôi cũng thấy lạnh lạnh sau lưng, nhớ năm vừa tốt nghiệp lớp 12, Việt Nam – Trung Quốc còn chưa “bình thường hóa” cũng theo mấy anh lớn đi buôn biên giới, phải nhờ bộ đội biên phòng dẫn bò qua bãi mìn. Thỉnh thoảng cũng có người chết vì mìn, nếu mình đi có những chuyến không báo cho gia đình, ở nhà chỉ biết là đi lấy hàng đâu đó, và rủi ro rơi vào đầu thì cũng khác gì những người trên đây đâu.

Nhưng với cha mẹ sinh con ra, một ngày không thấy con đâu và ôm cái đó đến tận hết đời, thì thật đau lòng. Với cái bác bạn ông cụ nhà tôi, chuyện từ thời thông tin còn hạn chế khả năng lan tỏa, mà bây giờ thời của mạng xã hội vẫn còn như thế. Con mình ở xa, một ngày không thấy gọi điện nhắn tin là đã thấy lo rồi, đây đến vài năm thì sợ thật. Sẵn lòng để cho con bay xa là một chuyện chắc chắn phải làm, nhưng “biến mất” mà không đăng báo, nhờ cơ quan điều tra… thì thật khó hiểu.

Năm ngoái, có lần đi cùng bạn là luật sư đến làm việc với một trường hợp bị công an bắt trọn ổ, tóm được cả băng nhóm đến gần 100 cháu nam nữ, trẻ thì 13, 14, lớn chỉ 19, 20 đúng như con mình… Chúng được mấy thằng tội phạm “có chút cộm cán” gom lại sống chung trong một cái nhà khá lớn, xây cao tầng, nhiều phòng và hành nghề… lừa đảo online. Chính đó là cái bọn ngồi gọi điện cho hết người này đến người khác để lừa đảo đấy.

Hầu hết các cháu thất học, nhận thức hết sức thấp kém… nhưng không phải cháu nào nhà cũng nghèo. Chỉ có một điều thống nhất giữa tất cả các cháu (nói thế hơi quá, chắc 95% thôi), là mối dây liên hệ của chúng với gia đình nói chung là ĐỨT. Tất cả là hư hỏng, gia đình dạy dỗ không nổi rồi chính chúng bế tắc, bỏ đi và với gia đình chúng, coi như một sự “nhẹ nợ”.

Nhiều khi tôi rất băn khoăn, là với cái bác bạn ông cụ nhà tôi, người nhẹ nhàng hiểu biết, gia cảnh nghèo thanh bạch, nhưng không hiểu sao con trai lớn thì hư hỏng, con gái nhỏ thì học hành không nổi, bây giờ đi làm thuê cũng không dư giả gì. Tức là, con hư hoàn toàn không phải độc quyền của nhà có của. Cháu tôi ở quê cũng vậy – gia đình không giàu có, chỉ ở mức bình thường nhưng hư vẫn hư, đó là sự hiểu biết về giáo dục con người của cha mẹ là kém.

Tôi không nói cô gái được phát hiện hôm qua là thế này hay thế khác, nhưng cái mối dây liên hệ với gia đình như vậy cũng là bị ĐỨT. Và điều đó với xã hội phương Tây như thế nào tôi không biết, với xã hội phương Đông như chúng ta, chắc chắn gây lo lắng và đau lòng.

Thực sự, khi gặp nhiều bố mẹ, tôi không biết phải nói gì khi người ta cho rằng chỉ cần kiếm nhiều tiền cho con học trường xịn là đủ. Khi đó, gia đình hạnh phúc của họ là những hình ảnh đi chơi du ngoạn hoành tráng, những bữa tiệc xa hoa họ hàng đầy ắp… Nhưng rất nhiều cháu trong số những người con từ các gia đình đó, lại thèm những phút của bữa cơm đầm ấm bình thường, không có. Chúng thèm sự quan tâm từ tốn, nhẹ nhàng nhưng tế nhị và thường xuyên, ngày nào cũng có, giờ nào cũng có của cha mẹ – những điều đó không bao giờ đến với chúng.

Vì vậy, nhiều khi chúng ta chỉ biết được chuyện khi nó lên đến báo chí thôi. Có rất nhiều chuyện chỉ có người này, người khác kể thì chúng ta mới biết. Và cả những tâm tư của tôi viết ở đây, người đọc thì cứ đọc nhưng biến nó thành hành động, không phải ai cũng làm.

________

Bài liên quan: Vụ thi thể khô trên ghế sofa ở Hà Nội: Hé lộ nhiều tình tiết bất ngờ, xe ô tô của nạn nhân biến mất (Kênh 14). – Vụ cô gái “chết khô” trên sofa: Hàng xóm tiết lộ điều bất thường về hai người sống trong căn hộ (ĐS&PL). – Thêm nhiều tình tiết mới trong vụ cô gái trẻ chết khô trên ghế sofa (PNTP).

Sunday, April 28, 2024

Công an chỉ đẩy nhanh các vụ án có lợi cho họ

 


Ngày 26/4, RFA Tiếng Việt cho hay “Bộ trưởng Tô Lâm và hàm ý muốn “đẩy nhanh các vụ án dư luận xã hội quan tâm”.

RFA đề cập đến yêu cầu của Bộ trưởng Bộ Công an Tô Lâm, tại Hội nghị Giao ban Bộ Công an hôm 25/4/2024 ở Hà Nội, theo đó, công an các đơn vị, địa phương, cần đẩy nhanh tiến độ giải quyết các vụ án trọng điểm, thuộc diện Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, tiêu cực theo dõi chỉ đạo, vụ án dư luận xã hội quan tâm…

RFA dẫn nhận định của nhà báo Lê Anh Hùng rằng:

“Theo tôi, họ phải lựa những vụ án nào vừa được lợi cho họ, vừa nhận được sự quan tâm của công chúng xã hội. Thực tế mà nói, người dân quan tâm đến những vụ án liên quan đến vấn đề mang tính đạo đức hơn, mang tính chất đụng chạm lương tâm, lương tri của con người hơn… Chẳng hạn như vụ án của dân oan hay vụ án người dân bị tù oan chẳng hạn. Cái đấy không nằm trong lợi ích cơ quan chức năng, cho nên họ không điều tra, họ phớt lờ. Còn những vụ án liên quan đến tham nhũng, thì tất nhiên nó cũng kích thích tính tò mò sự quan tâm từ công chúng, công chúng muốn thấy mức độ thối nát của chế độ như thế nào?”

Thực tế, những vụ án oan mà dư luận quan tâm, như Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải hay Lê Văn Mạnh, hoàn toàn không được công an để ý đến.

RFA dẫn lời anh Trần Anh Quân, một người hoạt động xã hội ở Sài Gòn, cho rằng, ông Tô Lâm lợi dụng “cái lò” của ông Trọng “để thiêu rụi mọi cây cỏ trên con đường tiến thân của mình”:

“Khi kêu gọi “đẩy nhanh tiến độ các vụ án dư luận xã hội quan tâm”, thì không phải Tô Lâm chỉ nói tới Bộ Công an. Mà còn là một mệnh lệnh yêu cầu bên phía Tuyên giáo phải đẩy mạnh dư luận, tập trung vào các tập đoàn sân sau của đối thủ Tô Lâm. Đây là chiến lược thường thấy mà Tô Lâm đã và đang áp dụng trong thời gian qua: Đầu tiên là tung tin dẫn dắt dư luận, sau đó Bộ Công an vào cuộc, và cuối cùng là triệt hạ đối thủ.”

RFA tiếp tục dẫn quan điểm của Luật sư Nguyễn Văn Đài, từ Đức Quốc, nhận định, Bộ Công an thu thập tất cả thông tin về sai phạm của các quan chức cao nhất, từ Bộ Chính trị, Ban Bí thư, đến Ban Chấp hành Trung ương, từ nhiều năm trước. Đến khi muốn hạ bệ nhau, thì họ sẽ lôi ra những sai phạm từ 5 – 10 năm trước, để xử lý nhau.

Trong khi đó, theo Luật sư Đài, những oan ức của người dân thì không bao giờ được được xem xét một cách thấu đáo.

RFA nhắc lại, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Khóa XIII, ngày 20/3 đã ra thông báo, đồng ý việc để ông Võ Văn Thưởng thôi giữ các chức vụ Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Trung ương Đảng, Chủ tịch nước, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng An ninh.

Truyền thông Nhà nước không đưa tin cụ thể những sai phạm của ông Thưởng là gì, nhưng trước đó, Bộ Công an đã khởi tố vụ án “Vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng”, xảy ra tại Công ty Cổ phần Tập đoàn Phúc Sơn. Đây là Tập đoàn có các dự án lớn tại tỉnh Quảng Ngãi từ thời ông Thưởng còn là Bí thư tỉnh này, khoá 2011 – 2014.

Mới nhất là vào ngày 26/4, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam, ông Vương Đình Huệ cũng đã từ chức, chỉ mấy tuần sau khi Chủ tịch nước phải từ nhiệm.

Lý do, theo Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam là: “Những vi phạm, khuyết điểm của đồng chí Vương Đình Huệ đã gây dư luận xấu, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước và cá nhân.” Tuy nhiên, cụ thể những vi phạm, khuyết điểm gì của ông Vương Đình Huệ không được nêu rõ.


Xuân Hưng – thoibao.de

Tước đoạt cây xanh – bóng mát của người dân

 

VNTB – Tước đoạt cây xanh – bóng mát của người dân

Hùng – Sơn

(VNTB) – Để làm tuyến Metro số 2, sẽ phải đốn hạ 404 cây xanh và di dời 49 cây 

Mới đây, Ban Quản lý đường sắt đô thị TP.HCM đã báo cáo Sở Giao thông vận tải và các đơn vị liên quan về gói thầu di dời, đốn hạ cây xanh làm tuyến metro số 2. Theo đó, 404 cây xanh phải đốn hạ, 49 cây được bứng dưỡng đến nơi khác để chăm sóc.

Một tờ “Giấy phép chặt hạ, dịch chuyển” với 148 cây được bứng, dời qua nơi khác, 37 cây bị chặt hạ đã được Trung tâm phát triển hạ tầng kỹ thuật TP Thủ Đức cấp cho Trung tâm Quản lý giao thông công cộng, thuộc Sở Giao thông Vận tải, kế hoạch sẽ được thực hiện trong tháng 5 này.

Việc “chặt hạ, dịch chuyển” gần 200 cây xanh nêu trên được giải thích là nằm trong dự án “tăng cường khả năng tiếp cận và tổ chức các tuyến buýt kết nối nhà ga Metro số 1”, có tổng vốn đầu tư hơn 93 tỷ đồng. Công trình gồm nhiều hạng mục như làm các trạm dừng, nhà chờ xe buýt, khu vực đón trả khách, bãi đậu xe… quanh 11 ga trên cao; cải tạo vỉa hè đường song hành và xa lộ Hà Nội, tăng khả năng tiếp cận cho khách đi bộ đến các nhà ga. Đồng thời, mạng lưới xe buýt dọc đường Võ Nguyên Giáp (tên gọi một đoạn trên xa lộ Hà Nội, thành phố Thủ Đức) gồm các khu vực: Rạch Đá Đỏ, nút giao Cát Lái, đường song hành… sẽ được tổ chức lại, gom khách cho tuyến metro.

“Làm trạm dừng xe buýt dưới gốc cây xanh cũng được và càng có bóng mát chớ mắc gì phải đốn hạ di dời? Trời nóng mà ngồi chờ ở xe buýt hay trạm dừng metro không có bóng cây nào che thì ai mà ngồi chờ được nổi? Xa lộ Hà Nội nóng dữ dội với còn xe container không, bụi  mịt mù với nắng nóng mùa này thì đúng là hết ý với mấy ông nhà nước thành phố này” – nhiều ý kiến ta thán khi bất ngờ biết tin “chặt hạ, dịch chuyển” gần 200 cây xanh này.

“Mùa này nắng nóng gay gắt, cũng nhờ cây xanh này mà đỡ mệt chút. Ngồi dưới bóng mát cây xanh còn tốt hơn nhiều điều hòa máy lạnh. Nếu chặt cây xanh để làm Metro thì có trồng lại được không?”, một người đàn ông làm nghề bơm vá xe dưới gốc cây sắp bị chặt, bày tỏ.

“Tôi không ủng hộ chặt cây. Tuy nhiên, nếu không chặt cây thì không làm được Metro, như vậy phải ưu tiên Metro hơn nhưng thành phố phải có kế hoạch và ý thức được rằng đô thị này đang thiếu cây xanh. Nếu chặt 400 cây thì phải trồng lại 800 cây. Vấn đề thuộc việc quản lý đô thị nên thành phố cần có phương án tốt nhất”, KTS Ngô Viết Nam Sơn chia sẻ quan điểm của mình.

Việc “di dời” cây xanh có nghĩa là bứng gốc, bảo dưỡng và mang trồng nơi khác, theo cơ quan chức năng sở dĩ có con số thấp hơn nhiều lần so với đốn hạ, vì trước khi bứng phải cắt tán, nên khả năng phục hồi cành tán là rất kém, khả năng chết rất cao. Trong khi đó, chi phí bảo dưỡng cũng rất cao và không hiệu quả về mọi mặt.

Bứng cây có kích thước lớn phải khoanh bầu, cắt nhiều rễ lớn nên khi trồng lại phải được gia cố, giằng chống bằng dây cáp, cọc. Nhưng sau đó khả năng phát triển lại hệ rễ là rất kém nên không thể tháo cáp, cọc chống trong quá trình duy trì tại vị trí trồng. Việc gia cố, giằng chống gây bất lợi cho sinh hoạt cũng như ảnh hưởng đến cảnh quan chung của nơi được bố trí trồng lại. Ngoài ra cây có kích thước lớn khi bứng, di dời buộc phải cắt phần lớn rễ. Do bị cắt các rễ lớn nên khả năng tái tạo rễ như cũ là không thể…

Có một thực tế là theo số liệu nghiên cứu từ Bộ Xây dựng, quy chuẩn diện tích cây xanh đô thị phải đạt từ 4-7 m2/người. Trong khi đó, tỉ lệ đất cây xanh tại TP.HCM chỉ 0,55 m2/người, kế đến là Hà Nội 2,06 m2/người, Đà Nẵng 2,4 m2/người, Hải Phòng 3,41 m2/người…

Làm đường, mở rộng đường – chặt cây đã khá quen thuộc ở các đô thị. Những con đường mới được nâng cấp ngày ngày phơi mình dưới cái nắng chói chang khiến nhiều người không khỏi tiếc những bóng mát trước đây do cây xanh mang đến trên những con đường này…