Sunday, October 28, 2018

Tân Sơn Nhất kẹt xe

Nguyễn Minh Tâm (Danlambao) - Như thường lệ, sáng thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi có mặt tại Cứ điểm Tân Sơn Nhất khoảng 9g30. Theo kinh nghiệm những tuần trước thường từ khoảng 10g30 bao giờ lượng xe cũng đông hơn mọi lúc, và khoảng 11g30 thì giảm xuống lại. Nếu xét từ ngày 10/6, thì tuần sau đó 17/6 lượng xe Tân Sơn Nhất đông nhất, 17/6 bọn CS phải tung tất cả các lực lượng ra CSGT, CSCĐ, TTĐP TTĐT, xếp lớn, xếp nhỏ,… phải ra đường để hối thúc chạy nhanh và phân luồng giao thông.

Lần này 14/7, khoảng 10g chúng tôi cũng cảm thấy lượng xe bắt đầu đông hơn, nhưng vẫn chưa có kẹt xe. Lượng xe dồn từ Lăng Cha Cả sang và từ đường Phổ quang xuống làm khu vực vòng quanh Công viên Hoàng Văn Thụ rất khó đi. Chúng tôi rất ngạc nhiên, không lẽ người dân đã ý thức được biểu tình kẹt xe rồi sao, chúng tôi vẫn tiếp tục chạy mà mừng thầm. Trời ơi xe mỗi lúc một đông hơn, và lượng xe hơi, taxi nhiều vô kể, có thể nói lượng xe hơi nhiều hơn xe máy. Vẫn tiếp tục chạy lòng vòng, không thấy nhiều đầu trâu mặt ngưa, không thấy CSCĐ, chỉ có CSGT đứng phân luồng giao thông, huýt còi inh ỏi. Chúng tôi bấm còi, bấm còi, nhưng không nghe nhiều tiếng đáp trả. Chúng tôi vẫn chưa tự tin đây là cuộc biểu tình của quần chúng. Tuy nhiên chúng tôi vẫn tạm xác định đây có lẽ là ngẫu nhiên, một sự cố va chạm nào đây chăng, nhưng không loại trừ khả năng vẫn có người tham gia biểu tình kín đáo rất kín đáo. Bởi bình thường khu vực Hoàng Văn Thụ vẫn không đông như vậy, chỉ đông lên tương đối thôi. Khu vực vòng xoay Lăng Cha Cả có vẻ ùn ứ.

Khoảng 11g, CSGT chận đường, không cho xe chạy đoạn đường từ Trường Sơn ôm cua qua đầu bên kia chổ có “biểu trưng văn hóa” inox cao 20m... Do đó, xe cộ phải đánh một vòng chạy lên chỗ cầu vượt vô sân bay, dài hơn rồi quay trở lại. Vậy là nguyên tuyến đường Trường Sơn cả 2 chiều đều dày đặt xe cộ. Xe hơi kẹt dài từ cổng sân bay đến công viên Hoàng Văn Thụ. Khu vực chung quanh Hoàng Căn Thụ xe dày đặc, tuy nhiên vẫn nhúc nhích được. Mọi người vẫn im lặng di chuyển, di chuyển, tôi không thấy tiếng ca thán nào, mọi người như chịu đựng quen rồi, hay họ đang tham gia biểu tình kẹt xe, chúng tôi không đoán nổi. Không thấy ai tỏ ta bực bội, chen lấn hối hả hay cáu gắt chửi nhau. Dòng xe cứ vậy mà chầm chậm chuyển động, chạy lòng vòng từ 10g đến 13g trưa, không thấy có dấu hiệu thuyên giảm, và đến khoảng 13g30 dòng xe mới giảm dần. Lúc nó tụ ở chỗ này, lúc tụ ở chỗ khác, nhưng nhìn chung khu vực chung quanh Hoàng Văn Thụ, Lăng Cha Cả vẫn đông nhất. Một sự cố kẹt xe đơn giản như vậy, đâu phải bế tắc hướng đi, tại sao nó không thông thoáng sớm mà quần quần suốt 3 tiếng đồng hồ. Vậy theo bạn đây là biểu tình hay tự nhiên?

Chúng tôi mừng như muốn khóc.

Đất nước tôi, người dân đã thức tỉnh rồi chăng?

Thượng đế đã phù hộ chúng ta ư?


Vậy là từ tai nạn trên đường Xuân Diệu cách đó 3km mà gây kẹt xe Tân Sơn Nhất hay sao? Tai nạn xảy ra khoảng 6g sáng, mà sao đến 10g trưa Tân Sơn Nhất mới bắt đầu kẹt xe? Đường Xuân Diệu đâu phải cửa ngõ Tân Sơn Nhất. Đúng ra, hướng kẹt xe phải là khu vực đó, từ ngã tư Bảy Hiền cách đó 500m đổ về Lăng Cha Cả. Hơn nữa, từ Xuân Diệu qua Lăng Cha Cả còn có ngã tư Út Tịch rất lớn và nhiều ngã tư khác, có thể điều hướng việc lưu thông dễ dàng… Trong khi đó lại kẹt xe công viên Hoàng Văn Thụ, Tân Sơn Nhất, cách đó 3km ở hướng đối diện.


Nghĩa là không loại trừ khả năng đã có người tham gia biểu tình nhiều hơn, cộng với tai nạn lật xe, nên gây ra sự cố kẹt xe đúng thời điểm, đúng ngày giờ kêu gọi biểu tình hằng tuần.

Mặt khác, thói quen của chúng ta suy nghĩ biểu tình là dòng người đi bộ hoặc xe máy. Nếu xe hơi tham gia biểu tình thì sao? Chương trình kêu gọi có xe hơi xe tải, taxi kia mà? Điều này hoàn toàn đúng trong ngày 14/7. Lượng xe hơi đông hơn bình thường, chạy rần rần, bóp còi nhiều hơn, cứ chạy vòng vòng suốt đường Trường sơn và Hoàng Văn Thụ. Nếu kẹt xe đường Xuân Diệu thì có rất nhiều hướng để xe hơi giải quyết lưu thông của mình. Tại sao xe hơi, lại từ hướng Phổ Quang, Cửu Long, Bạch Đằng (hướng cầu vượt Tân Sơn Nhất) lại đổ về Công viên Hoàng Văn Thụ rất nhiều. Xem video sẽ thấy rất rõ điều đó. Trong khi đó Vòng xoay Lăng Cha Cả không nhiều bằng. Hướng Lê Văn Sỹ cũng vắng xe. Không kẹt cứng, nhưng sao xe cộ vẫn cứ rần rần suốt 3 tiếng đồng hồ?






Nghĩa là, có thể lực lượng xe hơi đã tham gia biểu tình, mà chúng ta không thể nào biết được, họ đâu có facebook, họ đâu có liên lạc với những thành phần khác trong xã hội, nhưng họ vẫn im lặng làm việc. Giống như phản đối BOT, họ đã truyền miệng, bí mật làm. Khi thấy xe kẹt trên đường, đúng ngày giờ địa điểm, chúng ta phải hiểu rằng đó là tham gia biểu tình của toàn bộ quần chúng.

Chính xác!!. 

Tại nạn ở Xuân Diệu, mà dòng lưu thông ở Tân Sơn Nhất dâng lên. Bạn thấy sao?

Thật sự chúng ta cũng không cần phải lo lắng hay biện luận đây có phải là cuộc biểu tình hay không? Bởi nguyên tắc của chúng ta vẫn là: dùng một hiện tượng tự nhiên để tạo ra một sự kiện chủ động. Từ một sự cố giao thông (nếu có hoặc không)- sẽ tạo ra một dòng người lưu thông quá tải, nó sẽ tạo ra kẹt xe, và nếu xảy ra thường xuyên thì trở thành hiện tượng, rồi trở thành phong trào làm tê liệt xã hội.

Sự kiện ngày 14/7 đúng như chương trình chúng ta dự tính. Tai nạn giao thông là chất xúc tác, để dòng giao thông ùn tắc. Dù chưa có kẹt xe tắt nghẽn, chưa tạo ra diện rộng thật quy mô, chưa làm tê liệt Tân sơn Nhất, nhưng nó cũng báo hiệu một giải pháp tốt, rất nhiều khả năng thực hiện và thành công. 

Thêm nữa, một sự cố cách 2-3km mà gây cho Tân Sơn Nhất kẹt xe, thì đúng Tân Sơn Nhất là địa điểm lý tưởng. Chúng ta cần phải làm liên tục.

Do đó dù là sự ngẫu nhiên, hay chủ quan từ giới tài xế, song chúng ta cũng chưa đủ lực lượng để biến cái ngẫu nhiên thành sự kiện. Cũng có thể đó là bước đầu thành công, nhưng chúng ta cũng chưa đủ lực lượng để làm chủ tình huống. Chứng tỏ chúng ta hãy còn quá yếu, hãy tập trung lực lượng nhiều hơn.

Có ai biết và dự đoán được quần chúng ở đâu mà xuất hiện cả 10.000 người ngày 10/6 hay không? Họ như ở trên trời rơi xuống rồi sau đó biến mất tăm. Vậy thì sự kiện 14/7 cũng vậy, một sự kết hợp bất ngờ có chủ động nào đó, mà chúng ta chưa lường hết được sức mạnh và sáng tạo của quần chúng. Tuy nhiên, sự ngẫu nhiên nhiều lần mới thành phong trào. Hãy tiếp tục, tiếp tục…

Bài học

Vấn đề của mọi cuộc CM là lực lượng và giải pháp. Đây là giai đoạn chúng ta đang hình thành, phát triển lực lượng, nên không có gì bận tâm chúng ta đã tạo được kẹt xe hay chưa. Chỉ khi nào ý chúng ta có một lực lượng khoảng 1000-2000 người, tham gia thường xuyên, thì chuyện kẹt xe không phải khó khăn, muốn thì có. Khi đó thì CS đâu có đỡ nổi.? Hãy nhìn hiện tại, sự cố 14/7 mà CSVN bó tay phải chấp nhận kẹt xe xảy ra, thì chúng chống đỡ cách nào khi lực lượng chúng ta đông hơn. Hầu như CS chưa có giải pháp nào khác giải quyết chuyện kẹt xe. Chúng chỉ đứng nhìn dòng người lớn lên tự nhiên mà thôi.

Để chiến thắng CS công việc của chúng ta là hãy tiếp tục, tiếp tục xuống đường, tuần nào cũng biểu tình, tháng nào cũng biểu tình. Cái bất ngờ thành công đang chờ trước mặt các bạn.

Sáng thứ 7, chủ nhật hãy xuống khu vực Tân Sơn Nhất tham gia BIỂU TÌNH KẸT XE LẬT ĐỔ CỘNG SẢN như đã kêu gọi. Nhớ rằng BÓP CÒI, BÓP CÒI, đó là tín hiệu để biết rằng chúng ta đang tham gia. Đừng bận tâm việc bạn có cần viết trên facebook hay không, có ai biết việc này hay không, nếu có kẹt xe, báo chí sẽ tự động viết thay cho bạn, và hãy tự hào bạn đã tham gia điều đó. Và nhiều người đang im lặng làm việc hằng tuần như các bạn, vì yêu nước.

Lúc đầu thành công có thể là may rủi, nhưng may rủi lập lại nhiều lần thành ra chủ động, thành ra phong trào, xảy ra nhiều nơi sẽ làm tê liệt xã hội. CS bán nước phải sụp đổ.

NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC, XUỐNG ĐƯỜNG
GIỮ LẤY QUÊ HƯƠNG, HÀNH ĐỘNG.

Sài Gòn 16/7/2018

Wednesday, October 17, 2018

Thân phận trẻ em Việt qua việc 6 trẻ thương vong do điện


Thông tin về sự cố dây điện trung thế bị đứt rơi xuống trước cổng Trường THCS An Lục Long, huyện Châu Thành, tỉnh Long An làm 2 học sinh tử vong, 4 học sinh bị thương vào cuối tuần trước hiện vẫn đang là đề tài bàn tán của nhiều người. Người ta thương cho những em học sinh gặp nạn, người ta bất bình bởi kiểu trả lời “lỗi do ông trời” của giám đốc Điện lực huyện Châu Thành, ông Nguyễn Tuấn Anh khi ông này phát ngôn: “… xác định nguyên nhân là do sét đánh đứt dây điện trong cơn mưa lớn vào chiều 13-10…”. Câu chuyện này một lần nữa phơi bày thân phận của học sinh Việt Nam hiện tại.
Tại sao lại nói đến thân phận học sinh? Xin thưa, dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, các em học sinh buộc lòng phải biết chữ trước khi vào lớp 1 nếu không sẽ thua xa bạn bè. Ở mái trường xã hội chủ nghĩa, các em buộc lòng học một ngày hai buổi (ngoại trừ một số trường bán trú), người thân phải đánh thức các em vào sáng sớm và các em phải ăn víu vắm một thứ gì đó lót bụng rồi tha nguyên một cặp sách tới trường, từ sách giáo khoa cho đến sách tham khảo, sách học dành cho các vùng miền theo quy định (mà nhiều khi là trường buộc học để lấy hoa hồng từ nhà xuất bản sách địa phương), 7 giờ 15 vào lớp, 10h30 các em ra về, 14 giờ chiều lại vào lớp, 16h30 lại về. Thử hỏi, với thời gian như vậy, nếu không có ông bà đón giùm hoặc một người trong gia đình phải ở nhà, thu xếp công việc đưa đón trẻ tới trường thì làm sao đảm bảo các em có mặt ở trường đúng giờ, đón đúng bữa?!
Đó cũng là một trong những nguyên nhân chính buộc các em học tiểu học và trung học cơ sở ở Việt Nam, nhất là các vùng quê phải tự đi bộ hoặc xe đạp đến trường. Nếu như đường đi học ở các nước tiên tiến là quảng đường an toàn để các em tới lớp thì ở Việt Nam, không mấy bậc cha mẹ dám để con ra đường (trước tình trạng ý thức giao thông kém, nạn bắt cóc trẻ em…) nếu họ không còn giải pháp nào khác.

Trẻ em đi học qua sông bằng đu dây cáp
Từ nhỏ, không hiếm trẻ em Việt Nam đã có thể tự lo mọi việc trước khi tới trường nhưng không phải các em được rèn luyện tính tự lập (như trẻ con Nhật Bản chẳng hạn!) mà đó lại là sự thích nghi tồn tại. Cha mẹ bận bịu kiếm cơm, ông bà già còn phải lo mảnh vườn, nuôi con gà, con heo hay thậm chí đi lượm ve chai, đi phụ bán quán cơm, rửa chén, làm thuê cho người ta để kiếm thêm chút tiền trang trải giúp con cháu mua gói xôi ăn sáng, mua cuốn tập… Các em buộc phải tự lập, tự lo cơm ăn, nước uống, đến trường và tự chống chọi với một mớ hỗn độn sách vở cũng như một mớ bòng bòng kiến thức hằng ngày (mà không phải ai cũng may mắn được cha mẹ giúp đỡ) mà chưa chắc đã ứng dụng được gì sau này.
Các em trơ cứng, biết ứng phó với kiểu đói ăn khát uống nhưng không được bày những kỹ năng mềm trong cuộc sống, không được dạy phải ứng phó thế nào lúc có thiên tai. Và phải chăng thân phận các em lộ rõ ra dần từ đây?
Học sinh chui túi nylon vượt sông đi học ở Điện Biên. (Hình: VOV)
Trở lại vụ việc trên, cơ quan điện lực sở tại sau đó đã “hỗ trợ” gia đình mỗi trẻ tử vong 50 triệu đồng, 4 trẻ đang nằm viện điều trị tổng số tiền 50 triệu đồng, tin tức được đưa lên báo chí trong nước và nhận không ít sự phản hồi bất bình từ nhiều người. Người ta cho rằng vụ việc phải được khởi tố để làm rõ trách nhiệm của điện lực, và không thể gọi số tiền trên là “hỗ trợ” mà phải gọi là “bồi thường”. Nhưng, bồi thường hay hỗ trợ thì các em cũng không còn nữa, trẻ bị thương thì khó thoát khỏi nỗi ám ảnh trong những ngày sắp tới. Nhưng lỗi đâu phải của các em?
Nhiều kỹ sư điện hoặc các thợ điện lành nghề cho biết, ở các trạm biến điện, đường dây trung, cao thế đều được lắp đặt hệ thống rơ-le tự động để ngắt điện khi dòng điện bị đoản mạch, chạm chập do sự cố. Vì vậy, khi sét đánh trúng đường dây, dòng điện bị đoản mạch, chập điện thì rơ-le sẽ tự động bật để ngắt nguồn điện.
Vì vậy, vấn đề ở đây là cần làm rõ đường dây trung thế chạy qua trước cổng Trường THCS An Lục Long được sửa chữa bảo trì lần gần nhất là khi nào, việc lắp đặt hệ thống rơ-le tự động có đúng quy trình kỹ thuật hay không, và hệ thống này còn hoạt động hay đã hư hỏng?
Một vấn đề mới được đưa ra, rõ ràng tai nạn các em gặp phải là nhân tai chứ không phải thiên tai. Thân phận các em quá nhỏ bé đễn nỗi giới hữu trách liên quan không biết vô tình hay cố ý không nhìn thấy sự việc, không đưa sự việc ra ánh sáng, một hệ thống từ trên xuống dưới không thấy sự công bằng.
Và thân phận bé nhỏ ấy cũng không thấy được an ủi khi ngay cả trường học, nơi giáo dục các em hằng ngày đến nay vẫn chưa đưa ra lời lên án nào về phía điện lực, ví dụ như bắt đường dây chạy ngay trước cổng trường hay nói rõ hơn về trách nhiệm, đốc thúc truy cứu trách nhiệm?
Nhưng hẳn cũng chẳng có gì ngạc nhiên với hệ thống giáo dục hiện tại. Chưa kể đến giáo trình, học phí, cách dạy… chỉ kể đến việc ứng xử của các trường trước việc đưa đón học sinh đi học đã có cái đáng bàn. Người ta để sân trường trống trơn và đề biển: “Phụ huynh đón con em đứng xa cổng trường…”, thử hỏi cổng trường ngay đường đi, phụ huynh đứng xa cổng trường là đứng ở đâu. Thường thì nhiều phụ huynh đứng ngay trước cổng trường rồi tràn ra đường làm giao thông loạn xà ngầu, trẻ em tự đi xe ra thì không có đường đi, người lớn loay hoay không biết con mình ở đâu rồi khi đón được con rồi thì không có đường cua xe, thử hỏi nếu lỡ có bắt cóc hoặc tai nạn gì đó làm sao xử lý. Sao người ta không mở cổng trường, cắm các mốc cột lớp và phụ huynh cứ theo đến đó mà đón con mình về, âu đó cũng là một cách khả dĩ! (Cũng may là hôm sét đánh ở cổng trường THCS An Lục Long không có phụ huynh nào đứng chờ con, bởi nếu có, e rằng lại có thêm một mạng sống bị cướp!).
Trẻ em bị bảo mẫu bạo hành, trẻ em bị thầy cô bắt tát nhau, trẻ em bị uống nước giặt giẻ lau bảng, trẻ em bị điện giật tại trường hay trẻ em bị dây điện trung thế rơi giật tử vong… Tất cả như những gam màu tối thêm vào trong bức tranh thân phận của trẻ em Việt Nam hiện nay.

Tự hào quá Việt Nam ơi!

FB Đinh Tấn Lực
Phóng viên người ta hỏi Thủ Tướng Áo bác Phúc nhà mình lập tức lao vào trả lời thay, làm anh TT Áo giật hết cả mình.
Trước tiên là câu hỏi của ông Moosbauer, phóng viên đài truyền hình ORF của Áo, nguyên văn như sau:
“Tôi có một câu hỏi cho Thủ tướng Kurz. Hôm nay với nghi thức duyệt hàng quân danh dự, ông đã tiếp đón trọng thể Thủ tướng Phúc của Việt Nam, người đứng đầu Chính phủ xã hội chủ nghĩa của một nước cộng sản độc tài. Trong cuộc hội đàm Thủ tướng Kurz đã trao đổi về vấn đề nhân quyền cụ thể như thế nào, liên quan đến Hội nghị thượng đỉnh giữa EU và ASEAN trong tuần này?“
Mặc dù phóng viên Moosbauer nói rõ ngay từ đầu là đặt câu hỏi cho Thủ tướng Kurz của Áo, nhưng câu hỏi vừa dứt, lập tức Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhanh nhẩu trả lời, nguyên văn như sau:
“Việt Nam là một nước dân chủ, có quan hệ quốc tế sâu rộng, không có chế độ độc tài như ngài vừa nêu. Chúng tôi lên án chế độ độc tài. Hiến pháp Việt Nam bảo vệ nhân quyền, quyền con người hết sức sâu sắc trên tất cả lãnh vực. Nhân quyền Việt Nam, ngay được thế giới, cộng đồng quốc tế và Liên hiệp quốc công nhận. Xin cám ơn Thủ tướng và Chính phủ Áo đã dành cho một cuộc tiếp đón rất trọng thị trong quan hệ truyền thống, lâu đời, hiểu biết giữa hai nước.“
Sau đó Thủ tướng Áo Sebastian Kurz đã mời phóng viên của Thông tấn xã Việt Nam đặt câu hỏi để ông trả lời cả 2 câu hỏi. Sau đây là nguyên văn phần ông trả lời câu hỏi của phóng viên Áo:
“Trước nhất, cho phép tôi trả lời câu hỏi của phóng viên Áo về nhà nước pháp quyền, dân chủ và nhân quyền. Hai bên đã trao đổi với nhau, một mặt về hệ thống, thể chế của châu Âu chúng ta; mặt khác hai bên cũng nói chuyện với nhau về sự khác biệt thể chế của hai nước và về thái độ, quan điểm của chúng ta về sự khác biệt này. Như quí vị đã biết, chúng ta quan niệm rằng nhà nước pháp quyền, dân chủ là nền tảng cho mọi sự chung sống thành công trong tự do. Điều này không chỉ đúng ở châu Âu, mà nó đúng ở khắp mọi nơi trên thế giới. Dĩ nhiên, hai bên cũng nói chuyện về những quyền của người dân, mà họ được tiếp cận những quyền này như thế nào thì trước như sau vẫn còn nhiều khác biệt ở các nước khác nhau trên thế giới. Ngoài ra có một điều quan trọng, tôi nghĩ rằng việc tiếp đón các quốc gia thân hữu một cách thân thiện, đó là một việc đúng đắn và có ý nghĩa, nhưng không có nghĩa là phải im lặng về “những đề tài nào đó” mà hai bên có những ý kiến khác biệt với nhau“.
Mặc dù phóng viên Moosbauer nói rõ ngay từ đầu là đặt câu hỏi cho Thủ tướng Kurz của Áo, nhưng câu hỏi vừa dứt, lập tức Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhanh nhẩu trả lời, nguyên văn như sau:

Không chửi không được !


Fb. Ngô Trường An|

Trong lúc thủ tướng năm nào cũng chạy ra nước ngoài ngửa tay vay mượn để rồi toàn dân phải gánh nợ.
Trong lúc nợ công tăng cao chót vót, nghe đâu mỗi người dân phải gánh trên 50 triệu.
Trong lúc mới 9 tháng đầu năm ngân sách đã thâm hụt hơn 38 ngàn tỷ.
Trong lúc bệnh viện quá tải, bệnh nhân phải nằm chen chúc cả ngoài hành lang.
Trong lúc trẻ em vùng cao phải đu dây qua sông đến trường, đường sá sình lầy, phố xá ngập nước.
Trong lúc nạn thất nghiệp mỗi ngày mỗi tăng, cử nhân – thạc sĩ chẳng có việc làm….
Thế mà chúng nó:
– Lãnh đạo TP HN đề xuất xây dựng tượng đài Điện Biên Phủ trên không, đề xuất đồng phục hóa cho gần 500 trụ sở xã/phường trong TP HN. (Có nghĩa là đập bỏ hết 500 trụ sở hiện tại, xây mới 500 cái khác, cùng kích cỡ, cùng kiểu dáng, cùng màu sơn).
– Lãnh đạo TPHCM thì đề xuất xây nhà hát giao hưởng, xây công viên, xây nhà sàn, ao cá mang tên boác hồ…
Bà mẹ chúng nó! Chúng nó đổ hàng chục nghìn tỷ vào những dự án tào lao. Dự án mà người dân chẳng hưởng lợi được chút xíu nào, chẳng giải quyết việc làm lâu dài cho một lao động nào, và chẳng đem lại một chút hiệu quả kinh tế, y tế, giáo dục gì cả…..Đúng là một lũ lưu manh, chuyên nghĩ cách phá hoại!
Nhiều người thường chỉ trích tôi: sao ông ưa chửi cộng sản thế? Vậy xin hỏi: các người có tai không? Có mắt không? Có lương tri không? Và các người có còn là con người đúng nghĩa không? Nếu, các người còn có đầy đủ các giác quan, có trái tim, khối óc thì đừng hỏi tôi câu đó.
Riêng tôi: không chửi, không được!

Bút ký Thủ Thiêm: tội ác nối dài tội ác

Tác giả nghe chị Phương kể chuyện
Tác giả: Võ Đắc Danh

Chị ơi! Sắp đến ngày kỷ niệm 43 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Em hy vọng đảng bộ thành phố sẽ giải quyết dứt điểm vụ khiếu nại tố cáo của việc cưỡng chế thu hồi đất trái pháp luật tại địa chỉ B26/9 khu phố 1, phường Bình An, quận 2 theo đúng pháp luật để chúng em còn ổn định lại cuộc sống. Đập nhà chúng em, thu gom toàn bộ từ xác nhà và tất cả đồ đạc chở đi đâu đến nay chúng em không biết, làm cho một gia đình đang sinh sống ổn định, hạnh phúc, bỗng chốc nhà tan cửa nát, đó là tội ác. Gần sáu năm nay chúng em sống vất vưởng, chồng em cũng vì việc nầy mà sinh đổ bệnh rồi chết. Tại sao đất nước HÒA BÌNH, ĐỘC LẬP mà chúng em không có TỰ DO, HẠNH PHÚC? Kính xin chị và đoàn đại biểu Quốc hội hãy lên tiếng cho chúng em. Xin hãy thương xót cảnh mẹ góa con côi, thương cảnh con gái em sanh không có nhà để ở . . . ” 

***
Đó là những dòng tin nhắn của chị Nguyễn Thị Kim Phượng gởi chị Nguyễn Thị Quyết Tâm, phó bí thư thành ủy. Trong chiếc điện thoại “cùi bắp” của chị Phượng còn lưu lại hàng loạt tin nhắn với nội dung tương tự như vậy gởi cho các vị lãnh đạo thành phố, nhưng phần lớn những tin nhắn ấy chìm trong im lặng, cũng có vài tin nhắn mà phía dưới có vài câu phản hồi ngắn gọn, vô cảm, khô khốc, lạnh lùng, đại loại như “hãy yên tâm chờ … giải quyết”.

Chị Phượng nói buồn quá, đau quá, tuyệt vọng quá không biết làm gì, chị gởi tin nhắn để cầu may.

Tháng 3 năm 1976, chị Phượng tham gia lực lượng thanh niên xung phong, đi xây dựng nông trường Phạm Văn Hai cùng với ông Trương Tấn Sang. Năm 1978, chị tình nguyện chuyển sang quân đội, làm việc tại phòng vận tải trung đoàn 657, thuộc cục hậu cần quân khu 7. Năm 1981, chị ra quân với cấp hàm thượng sĩ, chuyển qua làm việc tại công ty dược 3/2. Năm 1985, chị kết hôn với anh Trương Việt Hiếu, công nhân cơ khí cùng cơ quan. Năm 1986, vợ chồng chị được cấp và hóa giá căn nhà 87 mét vuông trên đường Lương Định Của. Họ sinh được hai đứa con, một trai một gái. Cuộc sống sẽ kéo dài hạnh phúc, và căn nhà của chị vốn nằm ngoài ranh quy hoạch, cạnh khu đô thị mới Thủ Thiêm, vợ chồng chị sẽ sở hữu khối tài sản trị giá vài chục tỷ đồng nếu ngôi nhà không bị cướp.

Chị Phượng với căn chòi và đống hồ sơ khiếu nại
Một hôm, có một nhóm người của nhà nước tới cho chị hay, nhà của chị nằm trong diện phải thu hồi, đề nghị chị cho họ đo vẽ để chiết tính giá đền bù. Anh Hiếu nói đất của anh không nằm trong quy hoạch khu đô thị Thủ Thiêm, và anh đuổi họ ra khỏi nhà. Cứ thế, mỗi lần họ tới đo vẽ đều bị đuổi. Cuối cùng họ dùng biện pháp cưỡng chế. Ngày 4 tháng 11 năm 2010, hơn một trăm nhân viên công lực cùng với nhân viên địa chính, xe cứu thương, cứu hỏa kéo tới, họ cắt hàng rào lưới B40 rồi xông vào đo vẽ. Sau đó họ lập bảng chiết tính, áp giá đền bù cho vợ chồng chị theo hai phương án: Thứ nhất, chị sẽ nhận số tiền 236.449.000 đồng và được mua căn hộ chung cư 51 mét vuông bằng số tiền ấy, nếu muốn mua căn hộ diện tích rộng hơn thì chị phải trả tiền thêm theo giá bảo toàn vốn. Phương án thứ hai, nếu chị không mua căn hộ tái định cư thì sẽ nhận khoảng đền bù cộng với tiền hỗ trợ di dời tương đương 18.000.000 đồng trên mỗi mét vuông cả nhà lẫn đất, tức khoảng hơn 1,5 tỷ đồng rồi tự đi tìm chỗ ở.

Anh Hiếu và chị Phượng cùng hàng trăm bà con Thủ Thiêm làm đơn khiếu nại, nhưng không thành. Ngày 29 tháng 6 năm 2012, chúng đem quân tới cưỡng chế. Chị Phượng thương lượng xin hoãn lại hai tuần, họ chấp nhận không đập nhà. Chị viết thư gởi khẩn cấp cho ông Trương Tấn Sang hy vọng cầu cứu ở người sếp cũ. Ông Sang chỉ đạo cho văn phòng Chủ tịch nước làm công văn gởi ông Tất Thành Cang, yêu cầu ông Cang tiếp chị Phượng và báo cáo sự việc lên Chủ tịch nước trước ngày 20 tháng 8 năm 2012. Chị Phượng mừng rỡ mang “lá bùa” ấy lên ủy ban quận 2, nhưng ông Cang không tiếp. Ngày 31 tháng 7 năm 2012, tức là trước thời hạn 20 ngày ông Tất Thành Cang phải trả lời Chủ tịch nước, một đoàn xe cứu hỏa, cứu thương, xe tải, xe ủi, xe cuốc cùng với hàng trăm nhân viên công lực kéo đi giải tỏa, đập phá sáu căn nhà ở khu phố 1, đường Lương Định Của, phường Bình An. Căn nhà chị Phượng bị đập vào lúc 10 giờ 30 sáng, toàn bộ vật dụng trong nhà chúng chất lên xe tải chở đi đâu không biết, chỉ nghe chúng nói chở vào khu tạm cư. Vợ chồng chị Phượng không vào khu tạm cư, chị nói trong đó chúng nhét mỗi gia đìng vô căn phòng tạm bợ 21 mét vuông, không đủ chứa vật dụng thì làm sao ăn ở. Hai đứa con, một đứa về nhà cậu, một đứa về nhà ngoại, anh Hiếu vào ở trong cơ quan, chị Phượng lấy bốn khúc tre với tấm nilon dựng mái lều trên cái nền nhà đổ nát, đi kiếm việc làm thuê tạm sống qua ngày, ai kêu lau nhà thì tới lau nhà, ai kêu đón con thì đi đón con. Anh Hiếu có hôm thì ở cơ quan, có hôm thì về tá túc trong mái lều với chị.

Trong cảnh màn trời chiếu đất, anh Hiếu lại lâm trọng bệnh, khi đưa anh vào nhập viện, chị Phượng như sét đánh ngang tai, người ta cho chị hay anh Hiếu bị ung thư phổi ở giai đoạn cuối. Không còn khả năng điều trị, nhưng về đâu? Không thể đưa anh về chờ chết trong mái lều bạt trên nền nhà cũ. May thay, người chị ruột của chị ở Gò Vấp bảo chị đưa anh về đó tạm trú trong những ngày tháng cuối đời. Và cuối cùng, anh Hiếu đã ra đi trong cảnh tan nhà nát cửa. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh nói với chị Phượng rằng khi di quan, hãy cho chiếc xe tang chở anh đi qua con đường Lương Định Của để anh chào vĩnh biệt ngôi nhà, dù bây giờ nó chỉ còn là mái lều trơ trọi. Nhưng khi di quan, nhân viên của nhà chức trách bước lên chiếc xe tang, ngồi cạnh tài xế với lý do là để can thiệp khi tình huống kẹt xe. Thế là, chiếc xe tang đi thẳng về nhà hỏa táng Bình Hưng Hòa.

Tiếp xúc với chị Phượng, tôi cảm nhận được nỗi đau đã làm cho chị biến đổi tính tình. Từ một mái lều bạt, chị nhặt tôn cũ chung quanh về dựng lại căn chòi trên nền nhà cũ, nền rải đá mi, một chic ghế bố, một bàn thờ nhỏ cho anh Hiếu, một chồng hồ sơ khiếu kiện. đó là tất cả những gì còn lại sau trận cướp phá kinh hoàng.

Đã khổ đến thế, nhưng chị Phượng còn quan tâm, chở che cho những thân phận khổ hơn mình. Chị đưa chúng tôi đến thăm chị Vinh, một trong vài căn nhà còn sót lại giữa cái bãi đất hoang tàn, ngổn ngang xà bần của hàng trăm ngôi nhà bị đập phá trên đường Lương Định Của.

Chị Phạm Thị Vinh
Chị Phạm Thị Vinh năm đời cha ông sống ở Thủ Thiêm, chị bị khuyết tật bẩm sinh, phải di chuyển bằng xe lăn và nạng gỗ. Năm 1968, lên 11 tuổi, chị được tổ chức Terre des Hommes đưa sang Tây đức nuôi dưỡng và cho học hành, đến năm 1974, chị quên mất tiếng Việt nên không liên lạc được với gia đình, chị xin phép về Việt Nam ôn lại Việt ngữ một thời gian ba năm, đến năm 1975, chị kẹt ở lại. Cha mẹ qua đời, chi lên Đồng Nai học Đông y rồi về Thủ Thiêm dựng căn nhà gỗ 15 mét vuông cạnh ủy ban phường Bình An, mở quán nước và phòng mạch Đông y từ thiện, khám chữa bệnh bằng thuốc Nam, ai cho bao nhiêu thì bỏ vào thùng phước thiện. Chị nói ở đây hồi ấy còn hoang vu, gần phòng mạch của chị có cái bô rác của chính quyền cũ để lại, chị lên quận xin dọn dẹp để cất nhà ở, ông chủ tịch quận nói mầy cất nhà chỗ đó tao còn mừng, để cái bô rác vừa mất mỹ quan, vừa ô nhiễm môi trường, lại là nơi chích choác của bọn xì ke ma túy. Chị Vinh thuê xe rác tới dọn dẹp rồi thuê người tới đập phá, san lấp mặt bằng, dựng lên căn chòi che mưa che nắng. Phòng mạch của chị bắt đầu thu phí, có được ít tiền, chị thuê thợ xây nhà, mua vật liệu trả góp, vay mượn bạn bè, cuối cùng chị đã dựng lên được ngôi nhà cấp bốn.

Thế nhưng, khi cuộc càn quét Thủ Thiêm xảy ra, chị Vinh không được đền bù vì nhà của chị không có giấy tờ. Người ta chỉ bảo chị đi tạm cư ở một căn hộ chung cư để giao đất cho nhà nước, chị nói tôi què quặt thế nầy là sao ở được chung cư, hồi xưa chỗ nầy là cái bô rác, tôi xin cất nhà, các anh còn mừng, tại sao bây giờ các anh lại cướp của tôi? Nói gì thì nói, không đi thì cưỡng chế, cuộc cưỡng chế lần thứ nhất không thành vì luật sư Trần Vũ Hải đứng ra bảo vệ chị, ông nói nếu các anh cưỡng chế nhà chị Vinh, tôi sẽ tố cáo các anh lên tổ chức bảo vệ người tàn tật thế giới. Chúng tạm dừng lại. Cuộc cưỡng chế lần thứ hai, bà con Thủ Thiêm kéo tới làm hàng rào sống bảo vệ chị. Chúng tạm dừng lại. Cuộc cưỡng chế lần thứ ba, cũng vậy, bà con kéo tới làm hàng rào cản đầu xe ủi, trong nhà, chị Phượng chuẩn bị sẵn đầy một bình xăng trong chiếc Honda, sẵn sàng châm lửa, chị nói với chị Vinh, chuyến nầy hai chị em mình cùng chết. Chúng dùng loa tay đọc lệnh cưỡng chế và kêu gọi chị Vinh mở cửa, mở cổng rào để giao nhà, giao đất. Bà con bên ngoài hò hét, đả đảo, chửi bới làm át tiếng loa, bên trong, chị Phượng mở nắp bình xăng, tay cầm quẹt gas, tay cầm tờ giấy báo làm mồi lửa trong tư thế sẵn sàng. Cuối cùng chúng phải rút quân.

Bà con Thủ Thiêm “ bao vây” tác giả
Còn tiếp….
Nguồn: FB Võ Đắc Danh

Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ gọi hành vi Trung Quốc là cướp đoạt

Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ James Mattis nói chuyện với Bí Thư Thành Ủy ở Sài Gòn Nguyễn Thiện Nhân ngày 16 Tháng Mười, 2018, trên đường đi tới phòng họp. (Hình: Kham/AFP/Getty Images)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Mỹ lo ngại về các hành động “cướp đoạt” của Trung Quốc trên Biển Đông rồi xây dựng các căn cứ quân sự, nhưng Washington không có ý kềm chế sự trỗi dậy của Bắc Kinh.
Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ James Mattis nói với các ký giả trên chiếc máy bay đưa ông sang Việt Nam để thăm viếng và gặp các giới chức nước này trong hai ngày 16 và 17 Tháng Mười, 2018, bắt đầu từ Sài Gòn, Biên Hòa rồi sau đó là Sài Gòn.
Các lãnh đạo Hoa Kỳ mấy ngày gần đây, gồm cả Phó Tổng Thống Mike Pence, Cố Vấn An Ninh John Bolton, liên tiếp có những tuyên bố cứng rắn đối với Trung Quốc từ cuộc chiến thương mại đến chuyện Biển Đông.
“Chúng tôi vẫn vô cùng quan ngại đối với các vụ tiếp tục quân sự hóa các thực thể trên Biển Đông.” Tờ South China Morning Post (SCMP) dẫn lời ông Mattis nói trên chuyến bay mà ông cho rằng sự việc tiếp diễn dù Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình từng tuyên bố không quân sự hóa Biển Đông.
Ông nói tiếp: “Chúng tôi nhìn thấy những gì đã diễn ra gần giống như cướp đoạt, trong một số trường hợp chắc chắn là hành vi Trung Quốc cướp đoạt kinh tế khiến cho một số nước nhỏ chồng chất những khoản nợ khổng lồ mà các phân tích tài khóa xác định chúng rất khó trả nợ.”
Dù phê phán Trung Quốc như thế nhưng ông Mattis nói Mỹ muốn quan hệ với Trung Quốc dựa trên sự công bằng, hỗ tương và “tôn trọng các luật lệ quốc tế và tôn trọng chủ quyền của tất cả mọi quốc gia bất kể nước lớn hay nước nhỏ.”
Ông nói thêm: “Chúng tôi không hành động để kềm chế Trung Quốc.”
Dịp này ông nhận định rằng Trung Quốc và Hoa Kỳ đôi khi “dẫm lên chân nhau” vì cả hai đều là cường quốc Thái Bình Dương. Cho nên, phải tìm cách điều chỉnh quản lý mối quan hệ.
Ngày Chủ Nhật cuối Tháng Chín, Trung Quốc cho khu trục hạm lớp Lữ Dương chặn đầu khu trục hạm Mỹ USS Decatur ở khu vực gần đảo nhân tạo Gạc Ma, buộc nó phải đổi hướng để tránh bị đụng. Phản ứng lại, Bộ Trưởng Mattis đã hủy bỏ chuyến đi Bắc Kinh.
Tin tức cho hay, Mỹ đang có kế hoạch tiến hành thêm nhiều chuyến “tự do hải hành” trên Biển Đông và eo biển Đài Loan quy mô hơn và có thể bắt đầu từ tháng tới.
Ông Thôi Thiên Khải, đại sứ Trung Quốc tại Mỹ, đổ cho chiến hạm Mỹ là xâm phạm vùng biển Trung Quốc nhưng ông Mattis bác bỏ luận điệu này. Ông cho rằng tàu Trung Quốc cố tình gây sự.
Hôm Thứ Ba, 16 Tháng Mười, Bộ Trưởng Mattis đã đến Sài Gòn và gặp Bí Thư Thành Ủy Nguyễn Thiện Nhân. Sau đó, ông sẽ tới căn cứ không quân Biên Hòa.
Ngày 17 Tháng Mười, ông Mattis gặp các giới chức quốc phòng CSVN tại Sài Gòn. Đây là lần thứ năm ông gặp Bộ Trưởng Quốc Phòng CSVN Ngô Xuân Lịch.
Chuyến thăm Việt Nam lần thứ hai trong một năm của bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ tạo rất nhiều chú ý trong dư luận. Trong đó, Washington muốn phát triển các quan hệ an ninh quốc phòng với các nước ASEAN chặt chẽ hơn để cùng đối phó tham vọng bá quyền bành trướng của Bắc Kinh.
Ngày 12 Tháng Mười vừa qua, Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Mỹ John Bolton nói trong cuộc phỏng vấn rằng “Hành vi của Bắc Kinh trong các lĩnh vực thương mại, quốc tế, quân sự, chính trị cần phải được chỉnh đốn.” Theo ông, Trung Quốc đã lợi dụng luật pháp quốc tế quá lâu rồi mà nước Mỹ chỉ đối phó cầm chừng. Bởi vậy “Đã tới lúc phải hành động,” ông Bolton nói.
Trước đó, ngày 4 Tháng Mười, khi đến phát biểu tại Viện Nghiên Cứu Hudson Institute, Phó Tổng Thống Mike Pence tuyên bố nước Mỹ sẽ không để bị cho kẻ khác hù dọa mà lực lượng của Hoa Kỳ hải hành, phi hành tại bất cứ nơi nào trên thế giới luật pháp quốc tế cho phép. (TN)

Tàu cá Quảng Nam lại bị tàu ‘lạ’ tông gần vùng biển Hoàng Sa

Một tàu cá bị tàu “lạ” đâm chìm. (Hình minh họa: Pháp Luật TP.HCM)
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Đang đánh bắt hải sản ở vùng biển Hoàng Sa, một tàu cá của ngư dân Quảng Nam đã bị tàu “lạ” tông vào đuôi, làm hỏng bánh lái. Cũng may các ngư dân được bạn tàu ứng cứu kịp thời nên thoát nạn.
Chiều 16 Tháng Mười, 2018, nói với báo Pháp Luật TP.HCM, ông Ngô Tấn – phó giám đốc Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn tỉnh Quảng Nam – cho biết một tàu cá của ngư dân xã Tam Quang (huyện Núi Thành) đang hoạt động tại ngư trường Hoàng Sa thì bị một tàu khác đâm.
Khoảng 1 giờ trưa 15 Tháng Mười, tàu cá do ông Huỳnh Tèo (xã Tam Quang, huyện Núi Thành) đang hành nghề lưới vây ở khu vực đảo Đá Bắc, quần đảo Hoàng Sa, thì bị một tàu vào phần đuôi gây hư hỏng, có nguy cơ bị chìm. Lúc này, trên tàu có tổng cộng 13 ngư dân.
Ngay lập tức, ngư dân phát tín hiệu cầu cứu. Đến 3 giờ 30 phút trưa cùng ngày, tàu vỏ thép do ông Huỳnh Văn Tạo (56 tuổi, cũng ở xã Tam Quang) đã tiếp cận tàu bị nạn và cứu được 13 ngư dân.
Hiện tại, tàu cá gặp nạn đang được tàu vỏ thép của ông Tạo dắt vào bờ, chưa rõ thời gian và địa điểm cập bến.
Theo báo Zing, sau khi đâm vào tàu cá của ngư dân Quảng Nam, tàu “lạ” bỏ chạy khỏi hiện trường. Ngư dân thấy tàu “lạ” có ghi chữ nước ngoài và không treo cờ.
rước đó, hồi Tháng Ba, hàng loạt tàu cá của ngư dân hai tỉnh Quảng Nam và Quảng Ngãi khi đang núp gió ở đảo Đá Lồi, thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, bị tàu “lạ” sơn trắng số hiệu 46016 và 45103 tấn công đâm va, gây thiệt hại.
Ngay sau đó, Trung Ương Hội Nghề Cá Việt Nam đã kiến nghị giới hữu trách vào cuộc truy tìm các tàu “lạ” có hành vi đâm va, cướp phá tài sản tàu cá Việt Nam để xử lý và ngăn chặn các hành động tương tự, thế nhưng cho đến nay vẫn chưa có kết quả. (Tr.N)

‘Xã hội đen’ đe dọa lấy mạng, tống tiền ‘xã hội đỏ’ ở Quảng Trị

Ông Hoàng Đức Cường, chánh văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Quảng Trị. (Hình: Tổ Quốc)
QUẢNG TRỊ, Việt Nam (NV) – Chánh văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Quảng Trị cho biết tối 15 Tháng Mười, ông nhận được tin nhắn từ số điện thoại lạ với nội dung có người muốn lấy mạng ông với giá 100 triệu đồng (hơn $4,284).
Chiều 16 Tháng Mười, 2018, nói với báo Thanh Niên, ông Hoàng Đức Cường, chánh văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội tỉnh Quảng Trị, cho hay sáng cùng ngày ông đã có đơn gửi Công An tỉnh Quảng Trị trình báo việc ông bị số điện thoại lạ nhắn tin “có nội dung đe dọa tính mạng, tống tiền.”
Theo đơn trình báo của ông Cường, vào khoảng 9 giờ tối 15 Tháng Mười, ông nhận được tin nhắn từ số điện thoại +84901306437 với nội dung: “Ông Cường có người muốn lấy mạng ông với giá 100 triệu đồng. Nếu ông đưa tôi 100 triệu đồng tôi sẽ gửi danh tính người muốn hại ông và bằng chứng cho ông. Tôi cho ông ba ngày và để số tài khoản này cho ông chuyển khoản vào nếu ông chuyển tiền tôi sẽ đi khỏi đất này và giữ lời. Số tài khoản: 060195701256 Sacombank.”
Ông Cường đề nghị Công An tỉnh Quảng Trị “có biện pháp bảo vệ ông trước mối nguy hiểm như nội dung tin nhắn và sớm tìm ra tội phạm để ổn định trật tự xã hội.”
Tin nhắn đe dọa gửi vào điện thoại của ông Hoàng Đức Cường. (Hình: Thanh Niên)
Nói với báo Người Lao Động, ông Cường cho hay, sau khi nhận được tin nhắn này bản thân ông cảm thấy lo lắng, bất an. “Cuộc sống bình thường của mình không có vấn đề gì, không thù oán với ai, không có cái gì mà bây giờ tự nhiên nhận được tin nhắn như vậy,” ông Cường nói và cho biết gia đình không nợ nần gì ai, không có chuyện riêng tư gì để họ lợi dụng tống tiền.
Cũng theo ông Cường, ngoài ông ra, còn có năm người là chánh văn phòng, phó chánh văn phòng Đoàn Đại Biểu Quốc Hội của các tỉnh Thừa Thiên-Huế, Quảng Nam, Quảng Bình, Hà Tĩnh và Bắc Giang cũng nhận được tin nhắn đe dọa như trên.
Nói với báo Tổ Quốc, ông Cường cho hay, thông qua Ngân Hàng Nhà Nước truy tìm theo số tài khoản nêu trên, chủ số tài khoản có tên LVT, ở huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi. Số tài khoản “có giao dịch ở Sài Gòn.”
“Tôi có thông tin cho Văn Phòng Quốc Hội về việc này. Tôi phỏng đoán có thể việc quản lý danh bạ lưu hành nội bộ có vấn đề, có thể bị lọt ra ngoài, nên kẻ xấu lợi dụng… làm bậy,” ông Cường nhận định. (Tr.N)

Đưa tên mẹ, vợ vào ‘hộ nghèo,’ hàng loạt cán bộ xã ở Quảng Bình mất chức

Trụ sở xã Hoàn Trạc, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, nơi có hàng loạt cán bộ lãnh đạo bị cách chức. (Hình: VietNamNet)
QUẢNG BÌNH, Việt Nam (NV) – Để tên mẹ, vợ, con… nằm trong danh sách các “hộ nghèo” của xã để hưởng tiền chính sách, hàng loạt cán bộ xã Hoàn Trạch, huyện Bố Trạch, bị kỷ luật, trong đó ông chủ tịch xã bị cách chức.
Ngày 16 Tháng Mười, 2018, báo VietNamNet dẫn tin từ Ban Thường Vụ Huyện Ủy Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cho hay đã ra quyết định cách chức hàng loạt cán bộ xã Hoàn Trạch sau việc “hợp thức hóa đất công thành tài sản cá nhân” và đưa tên nhiều người thân, họ hàng vào danh sách các hộ nghèo trong xã để trục lợi tiền ngân sách.
Cụ thể, ông Hoàng Quang Trung, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Hoàn Trạch, bị cách chức; ông Hoàng Mạnh Hùng, chủ tịch Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam xã, bị cảnh cáo; ông Hoàng Minh Tài, bị cách chức cán bộ Ủy Ban Kiểm Tra Đảng Ủy xã Hoàn Trạch; ông Hoàng Minh Sáng, trưởng công an xã, cùng ông Hoàng Minh Tường, chủ tịch Hội Đồng Nhân Dân xã, bị khiển trách.
Báo này cho hay, trong quá trình thanh tra, kiểm tra tại xã Hoàn Trạch, giới hữu trách huyện Bố Trạch xác định, nhiều cán bộ, lãnh đạo xã này đã “thiếu trách nhiệm, buông lỏng quản lý trong công tác điều tra, rà soát hộ nghèo.”
Theo đó, giai đoạn từ năm 2011 đến 2013, toàn xã có 153 gia đình khá giả mà hầu hết đều là người thân, bà con của lãnh đạo, cán bộ xã được “ghép nhầm” vào các “hộ nghèo” để được hưởng các chính sách từ sự hỗ trợ của nhà nước.
Chẳng hạn, vợ ông Hoàng Văn Đức, cựu chủ tịch xã, được ghép vào nhà ông Trần Sinh; vợ ông Hoàng Quang Trung, chủ tịch xã đương nhiệm, được ghép vào nhà ông Hoàng Thành; vợ ông Nguyễn Minh Tuấn, chỉ huy trưởng Quân Sự xã, được ghép vào nhà bà Trần Thị Đét…
Cũng theo kết quả kiểm tra của huyện Bố Trạch, sai phạm của ông Trung “có sự tiếp tay, bao che của cựu chủ tịch xã Hoàng Văn Đức, người đang bị Công An tỉnh Quảng Bình điều tra trong một vụ án tham nhũng.”
Khi đang là phó chủ tịch xã, ông Trung đã “trúng đấu giá” mảnh đất có diện tích 818 mét vuông tại thôn 6, xã Hoàn Trạch, với giá cực rẻ. Để được cấp giấy “Chứng nhận quyền sử dụng đất,” ông Trung đã khai gian nguồn gốc thửa đất là “đất khai hoang, sinh sống ổn định từ năm 1986 đến nay.”
Lãnh đạo huyện này cũng xác định, khi đấu giá, Ủy Ban Nhân Dân xã Hoàn Trạch không có văn bản đề nghị thanh lý tài sản cùng các hồ sơ, giấy tờ liên quan để trình cơ quan có thẩm quyền xem xét, phê duyệt. Việc đấu giá chỉ diễn ra bằng miệng. Hiện tại, theo định giá thị trường thì thửa đất trên có giá trị rất lớn. (Tr.N)

Ngân sách CSVN ‘bóc ngắn cắn dài’ triền miên

Một phụ nữ bán trái cây trên đường phố Hà Nội. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Kiểm toán nhà nước CSVN vừa gửi tới Quốc Hội bản báo cáo “tình hình thực hiện ngân sách nhà nước 2018, dự toán ngân sách 2019” chẳng đáng “hồ hởi phấn khởi.”
Bản báo cáo được thực hiện để Quốc Hội chế độ Hà Nội họp từ đầu tuần tới vừa “tấn phong” ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng ôm luôn cái ghế chủ tịch nước nhưng “không phải nhất thể hóa,” rồi ít ngày sau đó biểu quyết thông qua dự toán ngân sách năm 2019.
Theo bản báo cáo vừa kể được báo VNExpress thuật lại hôm Chủ Nhật, 14 Tháng Mười, 2018, “thu ngân sách nhà nước năm nay ước đạt trên 1.35 triệu tỷ đồng; chi ngân sách hơn 1.56 triệu tỷ đồng. Như vậy, bội chi ngân sách 204,000 tỷ đồng (khoảng $8.8 tỷ), bằng 3.67% GDP, tương ứng với tỷ lệ bội chi kế hoạch Quốc Hội giao.”
Các con số “ước đạt” cả thu và chi ngân sách CSVN thấy liệt kê như thế không tương ứng với “bội chi ngân sách” từng được Quốc Hội thông qua ngày 13 Tháng Mười Một, 2017.
Cùng một ngày Chủ Nhật, báo VOV của đài Tiếng Nói Việt Nam kêu rằng nguồn thu của ngân sách nhà nước “hẹp dần” trong khi “cửa” chi của chế độ thì vẫn cứ “phình ra.” Bản tin VOV viết rằng “tốc độ tăng chi ngân sách nhà nước lớn hơn tốc độ tăng thu ngân sách nhà nước, dẫn đến cân đối ngân sách nhà nước khó khăn, bội chi cao, điều này đe dọa tính bền vững của ngân sách nhà nước.”
VNExpress dẫn báo cáo của Kiểm Toán Nhà Nước nói “bội chi ngân sách 204,000 tỷ đồng (khoảng $8.8 tỷ), bằng 3.67% GDP” chứng tỏ con số này chỉ đưa ra để tuyên truyền và qua mặt những ông bà ngồi bấm nút theo chỉ thị ở Quốc Hội.
Quốc Hội CSVN thông qua ngân sách nhà nước 2018 ngày 13 Tháng Mười Một, 2017, đặt mức giới hạn cho chính phủ đi vay để bù đắp lỗ hổng ngân sách là 363,284 tỷ đồng (hơn $15.5 tỷ).
Chỉ năm tháng sau đó, ngày 24 Tháng Tư, 2018, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn “Quyết định 437” do ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc ký về “kế hoạch vay, trả nợ của chính phủ và các hạn mức vay nợ năm 2018,” nói chế độ Hà Nội đi vay “384,000 tỷ đồng, gồm: Vay trong nước 275,970 tỷ đồng và nước ngoài 108,030 tỷ đồng. Trong đó, vay cho cân đối ngân sách nhà nước 341,770 tỷ đồng, vay để bù đắp bội chi là 195,000 tỷ đồng và vay để trả nợ gốc là 146,770 tỷ đồng, vay về cho vay lại 42,230 tỷ đồng.”
Con số mà Quốc Hội biểu quyết thông qua để chính phủ thi hành “vênh” nhau hơn 20,000 tỷ đồng với cái “quyết định” của chính phủ dù chưa được nửa năm thi hành. Nói khác, bội chi ngân sách của chế độ Hà Nội vẫn tiếp tục phình ra to hơn, vì như VOV thuật lời ông Nguyễn Minh Tân, vụ phó Vụ Ngân Sách Nhà Nước, Bộ Tài Chính, “tỷ trọng các khoản thu từ sản xuất kinh doanh có xu hướng giảm xuống cho thấy dư địa thu ngân sách ngày càng hạn chế.”
Vào cuối kỳ họp “Quốc Hội cao su” sẽ có màn biểu quyết thông qua ngân sách 2019, theo báo VNExpress hé lộ “Chính phủ trình Quốc Hội thu ngân sách hơn 1.41 triệu tỷ đồng, tăng 3.9% so với 2018. Tổng chi ngân sách hơn 1.44 triệu tỷ đồng.”
Theo đó bội chi ngân sách của năm sau sẽ “khoảng 222,000 tỷ đồng” chưa chắc sẽ là những con số thật. (TN)

Dân chúng phản đối đường đi bộ lót gỗ lim triệu đô trên sông Hương

Tuyến đường với diện tích mặt sàn trên 2,440 mét vuông lót bằng gỗ lim được cho là “nhập cảng từ Nam Phi.” (Hình: VNExpress)
THỪA THIÊN-HUẾ, Việt Nam (NV) – Một tuyến đường đi bộ được lót sàn gỗ lim dài hàng trăm mét, lấn sông Hương, có giá 64 tỷ đồng (hơn $2.7 triệu) vừa hoàn thành sau hơn tám tháng thi công, nhưng gây nhiều tranh luận.
Hôm 16 Tháng Mười, 2018, báo VNExpress cho hay, sau tám tháng thi công, tuyến đường đi bộ lót sàn bằng gỗ lim, mỗi tấm gỗ dày 5 cm có giá gần 5 tỷ đồng (hơn $214,233) “nhập cảng từ Nam Phi,” có chiều dài hơn 380 mét, rộng 4 mét, có lan can làm bằng đồng được xây dựng ở bờ Nam sông Hương với diện tích mặt sàn trên 2,440 mét vuông đã hoàn thành.
Ông Văn Viết Thành, giám đốc Công Ty Xây Dựng Thủy Lợi Thừa Thiên-Huế, cho biết với tổng kinh phí 64 tỷ đồng, đây là công trình thí điểm nằm trong dự án quy hoạch chi tiết hai bờ sông Hương, kinh phí $6 triệu do cơ quan Hợp Tác Quốc Tế Nam Hàn (KOICA) tài trợ “hy vọng tuyến đường đi bộ lót sàn gỗ lim sẽ kết nối với đường đi bộ Nguyễn Đình Chiểu (đoạn từ cầu Trường Tiền đến công viên Lý Tự Trọng) tạo điểm nhấn cho bờ Nam sông Hương.”
“Đơn vị cùng với tổ chức KOICA đã nghiệm thu kỹ thuật, đang chạy thử điện chiếu sáng để chốt phương án chiếu sáng nghệ thuật. Dự kiến, cuối Tháng Mười tới, KOICA sẽ bàn giao tuyến đường đi bộ cho tỉnh Thừa Thiên-Huế quản lý,” ông Thành nói.
Chính quyền thành phố Huế dự kiến sẽ khánh thành đường đi bộ triệu đô trên sông Hương này cùng lúc với tuyến đường đi bộ Nguyễn Đình Chiểu dọc sông Hương đang thi công trước lễ Noel để “tạo điểm nhấn cho du lịch xứ Huế.”
Thế nhưng, tuyến đường đi bộ chưa đưa vào sử dụng nhiều người dân đã phản đối, chỉ ra những yếu điểm.
Phần đường đã lót gỗ lim xuất hiện dày đặc những vết nứt dọc những thanh gỗ dày 5 cm. (Hình: Zing)
Bày tỏ trên báo VNExpress, bạn đọc tên Thy cho rằng: “Đẹp thì rất đẹp thật. Nhưng giữa lúc nạn phá rừng, đất trống đồi núi trọc ở ta (Việt Nam) đang nhức nhối thì có nên làm bằng một loại gỗ quý hiếm như vậy không? Vẫn biết đây là gỗ nhập từ nước khác chứ không phải ở ta, nhưng hình ảnh này mình thấy như là cổ vũ người ta chặt phá thêm.”
Còn bạn đọc Vỹ Lê cho rằng, con đường này làm mất vẻ đẹp tự nhiên của sông Hương: “Tôi chưa xem quy hoạch tổng thể hai bên bờ sông Hương như thế nào, nhưng theo ý cá nhân, tôi không đồng ý với ý tưởng xây lấn lòng sông để làm một lối đi bộ. Nếu ai ngồi bên bờ sông Hương rồi sẽ thấy, nó không giống như bất kỳ những con sông nào chảy qua các thành phố lớn khác, nó còn rất hoang sơ, tự nhiên, tại sao không cố gắng giữ vẻ đẹp tự nhiên đó?”
Lo phải lãng phí kinh phí ngân sách cho việc bảo trì đã thấy trước, bạn đọc Hoàng Mạnh Phú bày tỏ: “Sao lại làm đường đi bộ ngay mặt nước bằng gỗ nhỉ? Cho dù gỗ lim không bị mục (đoán thế) thì tiền bảo trì hàng năm để giữ được ‘bộ mặt’ con đường này cũng không rẻ.”
Tương tự, bạn đọc Phong Nguyễn cho rằng: “Đẹp độc nhưng không thực tế. Vật liệu bằng gỗ không có mái che, với kiểu thời tiết như Việt Nam mà lại là bên bờ sông nữa, dự là hai năm sau sẽ xuống cấp và gây nguy hiểm cho người đi trên đó.”
Để công tâm, báo VNExpress đã cho lấy ý kiến dư luận. Tính đến 5 giờ 30 chiều 16 Tháng Mười, có đến 75% ý kiến đồng tình “Đường đi bộ lót gỗ lim 64 tỷ đồng làm mất vẻ đẹp tự nhiên của sông Hương.”
Trước đó, hôm 26 Tháng Tám, truyền thông Việt Nam đã đồng loạt loan tin, phần đường đi bộ lót gỗ lim ven sông Hương đã xuất hiện những vết nứt dọc những thanh gỗ dày 5 cm. Hai đầu những thanh gỗ cũng xuất hiện những vết nứt với khoảng hở hơn 1 cm. Tuy nhiên, nhà thầu thi công cho rằng “vấn đề này không ảnh hưởng đến chất lượng của công trình.”
“Kết cấu của những thanh gỗ bị xoắn do đó khi gặp nhiệt độ cao ngoài trời đã xuất hiện những vết trắng 0.1 mm. Đây là vấn đề khó tránh khỏi của gỗ tự nhiên để ngoài trời, tuy nhiên sẽ không ảnh hưởng đến khả năng chịu lực của gỗ nhưng vẫn làm giảm tính thẩm mỹ của công trình,” ông Thành giải thích nguyên nhân với báo Zing. (Tr.N)