Showing posts with label LichSu-ChienTranh-1988. Show all posts
Showing posts with label LichSu-ChienTranh-1988. Show all posts

Wednesday, March 14, 2018

Tưởng niệm 30 năm sự kiện Gạc Ma

CTV Danlambao - Cập nhật: Khoảng 18 giờ cùng ngày ông Huỳnh Ngọc Chênh và ông Trương Văn Dũng đến đồn công an số 3 Nguyễn Gia Thiều, phường Trần Hưng Đạo, quận Hoàn Kiếm – Hà Nội để đòi người.

Trong khi ông Chênh vào đồn công an để hỏi lý do tại sao bắt vợ ông là bà Nguyễn Thuý Hạnh, thì ông Dũng bên ngoài bị đám côn an, an ninh lôi vào trong đồn rồi bè đánh hội đồng cho đến ngất xỉu. Sau đó bọn chúng mới vứt anh ra công viên gần đó.


Ông Huỳnh Ngọc Chênh tường thuật lại trên Facebook cá nhân của mình:“Chiều nay lúc hơn 6g tôi chạy đến cơ quan an ninh điều tra của bộ công an để hỏi thăm về lý do bắt Nguyễn Thúy Hạnh thì đã thấy Dũng Trương ngồi chờ sẵn trước cửa cơ quan an ninh tại số 3 Nguyễn Gia Thiều. Tôi rủ Dũng cùng vào với tôi, nhưng Dũng nói để ngồi ngoài dễ hút thuốc.

Khi tôi bị bắt giam vào phòng hỏi cung, đang cãi cọ to tiếng với một tay an ninh rất mất dạy thì nghe tiếng la hét bên ngoài. Có lẽ Trương Dũng bị đánh vào lúc đó.

Sau đó, lừa lúc ko có ai trong phòng, tôi mở cửa phòng la to về phía phòng hỏi cung bên cạnh, nhưng không nghe tiếng trả lời.

Một lát sau tôi lại nghe tiếng la hét, tôi lại xông ra gọi Trương Dũng, nhưng cũng không nghe tiếng la hét nữa và ngay lập tức tôi bị kéo vào phòng khóa chặt.

Sau đó xảy ra chuyện Hạnh bị tụt huyết áp và rối loạn tiền đình phải đưa đi cấp cứu nên tôi quên mất chuyện Trương Dũng.

Như vậy là chúng đã đánh Trương Dũng đến chết ngất rồi mang ra vứt ngoài công viên.

Quân khốn nạn”.

Sau đó người dân gần đó đưa ông Dũng vào bệnh viện cấp cứu. Mặc dù ông đã tỉnh lại nhưng tình trạng sức khoẻ rất tồi tệ. Ông bị gãy răng, khắp thân thể đau buốt, trên mặt, ngực và vùng bụng đều có vết bầm tím.Được biết bọn chúng còn cướp số tiền trong ví của ông là 3 triệu đồng.

*

Sáng nay 14/3/2018, một số người hoạt động nhân quyền đã đến trước khu tượng đài Lý Thái Tổ (Hà Nội) để thắp nhang tưởng niệm sự kiện thảm sát Gạc Ma. Tròn 30 năm trước, hải quân Trung cộng đã tấn công Gạc Ma, bắn chết 64 chiến sĩ, bắt làm tù binh và gây thương tích cho nhiều công binh, hải quân khác.

Sự kiện đau thương tại Gạc Ma sau này được tiết lộ do chính Lê Đức Anh (hồi ấy là bộ trưởng Quốc phòng, sau làm Chủ tịch nước) ra lệnh cho các chiến sĩ hải quân VN phải đầu hàng. Thậm chí không được nổ súng ngay cả khi bị hải quân Trung cộng tấn công.

Ảnh: Facebook Nguyễn Thuý Hạnh

Giống như các buổi tưởng niệm diễn ra hàng năm, lần này đám dư luận viên và mật vụ cũng kéo đến để phá phách. Tuy nhiên, cuộc tưởng niệm vẫn diễn ra trang trọng.

Kết thúc buổi tưởng niệm, mọi người ra về thì blogger Nguyễn Thuý Hạnh đã bị hơn chục tên côn an, mật vụ chặn lại ở nhà xe. Bọn người này yêu cầu bà Hạnh lên đồn “làm việc” với lý do “ lúc nãy xảy ra việc gây rối tại khu Tượng Đài”. Bà Hạnh yêu cầu bọn người này xuất trình giấy mời nhưng không ai trong số họ đáp ứng được yêu cầu chính đáng của bà. Theo lời tường thuật của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh, chồng bà Hạnh thì trong khi hai bên đang cự cãi nhau, bất ngờ một chiếc xe 16 chỗ, mang biển số 29K-1444 lao tới, tống bà Hạnh lên xe rổi đưa đi đâu không rõ.

Khoảng 16 giờ cùng ngày, ông Chênh nhận được điện thoại của vợ báo về là bà đang ở trụ sở cơ quan an ninh điều tra. Ông Chênh khẳng định vợ mình không làm gì sai. Và ông bà đã chuẩn bị đón nhận những tình huống xấu nhất, kể cả bị bắt giam và khởi tố.

Bà Nguyễn Thuý Hạnh là một trong những blogger độc lập có nhiều hoạt động đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ vài năm trở lại đây. Từ những cuộc biểu tình ôn hoà chống Tàu, tưởng niệm các sự kiện như Hải chiến Hoàng Sa (19/1), chiến tranh biên giới 17/2, Gạc Ma (14/3), đến các hoạt động hỗ trợ cho các TNLT...

Cũng theo tường thuật của nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh thì ngay từ đầu buổi tưởng niệm “đã xuất hiện một gã đàn ông ăn mặc lôi thôi, hôi hám, đến trước khu tượng đài vùng tay múa chân, la lối om xòm bằng những lời lẽ tục tĩu. Sau đó mọi người mới nhận ra người đàn ông bẩn thỉu ấy là Trần Nhật Quang”.

Trần Nhật Quang là một trong những tên Dư luận viên hung hăng nhất tại Hà Nội. Hắn được sự chỉ đạo của côn an Hà Nội, thường cầm đầu một đám dư luận viên chuyên đi gây rối, phá các cuộc tưởng niệm tử sĩ chống Tàu. Lời lẽ tục tĩu, lý luận vô lối, thái độ hung hăng khát máu là đặc tính của tên Dư luận viên này cũng như đồng bọn của hắn. 

Trần Nhật Quang và các tên DLV khác thường xuyên gây rối, thậm chí đánh người không những không bị “mời đi làm việc” mà còn được bao che, bảo vệ bởi chính côn an Hà Nội. Trong khi người dân bày tỏ lòng yêu nước, tưởng nhớ những chiến sĩ đã hy sinh hay đồng bào bị sát hại bởi quân Trung cộng thì bị bắt bớ, đánh đập. Hành động này của nhà cầm quyền Việt Nam xác quyết một điều duy nhất: Coi nhân dân là kẻ thủ, coi giặc Trung cộng là cha.

Mời độc giả xem một số hình ảnh của buổi tưởng niệm và clip tên Dư luận viên Trần Nhật Quang gây sự, chửi rủa những người dân tham gia buổi tưởng niệm.



Thảm sát Gạc Ma 14/3/1988 - Người dân Việt mãi mãi khắc cốt, ghi tâm

Trần Quang Thành (Danlambao) - Luật sư Lê Công Định trả lời phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

14/3/1988 – Ngày ấy cách đây vừa tròn 30 năm, tại đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa, hải quân Việt Nam đã phải đương đầu với một cuộc chiến mà kẻ gây chiến lại là những người “vừa là đồng chí, vừa là anh em”- Hải quân Trung Quốc.

Theo lời kể của trung tá Nguyễn Văn Lanh, người sống sót sau trận Gạc Ma “Lúc đó quân Trung Quốc tràn lên giàn hàng ngang; Lính công binh chỉ có cuốc chim và xẻng. Phía bên kia là AK và lưỡi lê. Tình thế giáp lá cà lúc đó chúng tôi vẫn không nghĩ rằng Trung Quốc sẽ bắn vào mình! Nhưng phía Trung Quốc đã bắn!”

Và như Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm đã khẳng định “Phải nói thẳng cho thế giới biết rằng Gạc Ma là một cuộc thảm sát của hải quân Trung Quốc đối với hải quân Việt Nam”

Từ Sài Gòn, Luật sư Lê Công Định nói lên những suy tư của mình về thảm sát Gạc Ma 14/3/1988 qua cuộc phỏng vấn của nhà báo Trần Quang Thành

Nội dung như sau – Mời quí vị cùng nghe

YouTube PV luật sư Lê Công Định




Wednesday, March 16, 2016

Tưởng niệm Gạc Ma: Không thể để những người ngã xuống vì Tổ Quốc bị lãng quên


Gạc Ma là cái gì hả chú?
Sáng nay, tôi đến khu tượng đài Lý Thái Tổ để cùng anh chị em, những người yêu nước tưởng niệm những người con của Tổ Quốc đã hy sinh trong ngày 14/3/1988 tại đảo Gạc Ma, một hòn đảo trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam đã bị Trung Cộng xâm lược từ đó.
Những năm trước, cũng ngày này, từ sáng sớm xung quanh ngõ nhà đã có một đám an ninh quanh quẩn canh gác và nhòm ngó nhà tôi, họ đứng ngồi, nhấp nhổm chờ đợi và theo dõi. Khi thì họ thầm thì, lén lút, khi họ công khai.
An ninh vây quanh ngõ vào nhàMấy bà hàng xóm bảo: Cái đám ấy, cứ rỗi việc đến đứng rình rồi đái thối ngõ, chúng tôi đuổi thì nó bảo: Canh nhà ông Vinh. Nhiều lần bực quá, tôi phải quát vào mặt: Nếu người ta buôn gian, bán lậu, cờ bạc đĩ bợm, ma túy thì vào nhà mà bắt chứ việc gì phải rình rập như kẻ trộm thế. Sau chúng tôi mới biết là anh đi biểu tình chống Trung Cộng hoặc tưởng niệm liệt sỹ giữ nước chống Tàu là nó canh. Khốn nạn thật, anh nhỉ, tưởng nhớ đến những người đã chết vì đất nước giờ là phản động. 
Tôi chỉ cười. Thì ra, không phải người dân đều ngu dốt như người ta vẫn tưởng.
Năm nay có khác hơn, vài cuộc tưởng niệm các liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ Quốc như ngày 19/1 kỷ niệm Hoàng Sa rơi vào tay giặc, ngày mở đầu cuộc chiến xâm lược 17/2 trên biên giới, đám người này không thấy xuất hiện. Việc tưởng niệm cũng đơn giản và yên bình hơn. Và hôm nay, ngõ đường cũng vắng vẻ hơn, tôi thầm nghĩ: Vậy là rồi cũng phải tiến bộ ra  chứ.
Qua chỗ Bưu điện Hà Nội, một cô bạn quen mặt bảo: Ở đây, bảo vệ không nhận trông xe cho những người đi tưởng niệm anh ạ. Tôi nghĩ, chẳng lẽ lại cứ tiếp tục những trò bẩn như trước chăng.
Tiếp tục rảo bước về phía tượng đài, chợt gặp một người quen quen, tôi chợt nhớ ra người này và hỏi:
- Em chú ra sao rồi?
-Em nào?
- Đứa em mà lần trước, chú gặp anh và mấy người chú cứ gây sự là "mày đánh em tao ấy mà".
- À...
Chả là chú này không rõ làm gì ở đâu, nhưng là một trong những người thưởng xuyên bảo kê cho đám phá rối các cuộc tưởng niệm và tìm cách gây sự với những người kêu oan. Lần trước, khi đến chỗ mấy người kêu oan vì án tử hình của Lê Văn Mạnh, thì chú này xông đến và gây sự với mọi người với bài: Mày đánh em tao.
Và chú cười ngượng. Tôi nói:
- Này chú, làm công an hay cán bộ, thì cũng nên đàng hoàng một chút cho nó thành con người. Những trò đó xưa lắm rồi, không nên sử dụng nữa. Muốn làm nô lệ thì cũng nên biết làm con người đôi chút, chứ diễn thế thì nhạt lắm.
Mấy người xung quanh nghe cười ầm lên, chú ngượng và giơ tay ra:
- Thì cũng cho bắt tay anh một cái, bắt tay nhau một cái có sao đâu.
- Ừ, bắt thì bắt. Xong ra tưởng niệm chiến sỹ Gạc Ma đi.
Tôi giơ tay bắt và đi ra tượng đài.
Mấy cô gái chừng là sinh viên một trường nào đó, nghe tôi nói đến Gạc Ma và thấy tôi đi qua mang chiếc áo  tưởng niệm 64 chiến sỹ Gạc Ma 1988, môt cô hỏi:
- Chú ơi, Gạc Ma là cái gì hả chú?
Tôi bỗng sững người lại và thấy xót xa. Câu hỏi ấy cứ lẩn quất trong tôi cho đến khi ra về.
Tưởng niệm
Đến khu tượng đài Lý Thái Tổ, một số nhân sỹ, trí thức cùng với khoảng vài trăm người đã đến để dâng hương tưởng niệm, có nhiều người như Tiến sĩ Nguyễn Quang A, Giáo sư Hoàng Xuân Phú Giáo sư, Viện Toán học, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam, Nhà giáo Phạm Toàn, nhà thờ Dương Tường và nhiều người khác đang đứng trao đổi.
Đám an ninh, công an vẫn đứng dày đặc như mọi khi, có điều là lần này họ đứng nhìn từ bên ngoài mà không như những lần trước.
Đi qua một số thanh niên đang đứng trước tượng đài Lý Thái Tổ, cầm hương và những bông hoa cúc chuẩn bị lễ dâng hương đang chuyện trò  khá rôm rả:
- Năm nay, không thấy thợ cắt đá sửa tượng đài và bảo vệ cầm loa gí vào tai hét nữa nhỉ? Cũng không thấy một đàn mấy mụ già ra đú đởn nhảy múa "Con bướm xinh" đâu nữa.
Một người đáp lại:
- Tàu nó chiếm mẹ Biển Đông rồi, nhà nước hèn như chuột ngày, giờ mà giở trò đó ra nữa thì có mà bằng tự trát cứt vào mặt mình à - Một người đáp lại.
- Nhưng sáng nay ở Dương Nội, bà con ra đi vẫn bị chặn đấy thôi, trong Sài Gòn cũng thế.
- Thì vẫn bài cũ "bạn vàng 4 tốt" đấy mà, chẳng qua là mọi sự đã rồi.
- Liệu lát nữa đám cờ búa liềm có ra "như có bác hồ trong ngày vui đại thắng" để tưởng niệm Gạc Ma bị mất như năm ngoái nữa không đây?
- À, nếu Công an khôn ngoan, thì hôm nay phải đổ keo con voi mấy cái khóa cửa nhà mấy thằng Dư luận viên ấy lại, kẻo nó phản chủ do cái ngu của chúng. Công an Hà Nội đang điều tra một năm rồi mà chưa thấy kết quả đấy, nếu chúng nó ra, ta bắt giao Công an luôn đỡ khỏi điều tra.
Câu chuyện đang rôm rả thì buổi tưởng niệm bắt đầu, mọi người thành kính đứng thành hàng lối và dâng những tâm tư của mình, hướng về các anh hùng, liệt sĩ đã bỏ thân mình vì đất nước.
Không khí thoang thoảng mùi trầm hương và những tiếng nức nở của một số người khi nghe đọc diễn văn tưởng niệm của nhóm No_U Hà Nội.
Bài diễn văn đã nói về một cuộc chiến, ở đó, một phần lãnh thổ của Tổ Quốc đã rơi vào tay giặc bành trướng, hàng chục chiến sĩ đã bỏ mình vì Tổ Quốc và cho đến hôm nay vẫn trôi nổi phiêu dạt không biết ở nơi nào ngoài Biển Đông. Những thân nhân của họ vẫn cứ vô vọng ngóng chờ họ khi mà không còn cả nước mắt để khóc.
Bài diễn văn cũng đã nêu lên một điều đau đớn khác, đó là phần lãnh thổ bị mất, cuộc chiến dẫn đến sự hy sinh của 64 chiến sĩ con em nhân dân ngày 14/3/1988 ấy, đã bị cố tình quên lãng từ đó đến nay. Thậm chí, những cuộc tưởng niệm, tưởng nhớ đến họ cũng được xếp vào hàng "phản động". Phải chăng, họ đã nhầm lẫn khi cầm súng với một ước nguyện bảo vệ đất nước?
Không, họ không nhầm lẫn, có điều là họ đã "không được nổ súng" như thông tin đang lan tràn trên mạng, hoặc đã "không được nổ súng trước" như thông tin một số quan chức đưa ra để giải thích gần đây.
Có lẽ, họ phải chờ khi bọn Trung Cộng nổ súng xong, bắn giết hết tất cả 64 chiến sĩ đang đứng dầm mình dưới nước xong, thì các xác chết ấy mới được nổ súng chăng?
Chẳng có sự đau đớn và hèn mạt nào bằng. Lịch sử chân chính sẽ ghi lại những tội ác đó.
Cuộc tưởng niệm không kéo dài, tiếng đàn của cụ Tạ Trí Hải réo rắt bản nhạc buồn: Hồn tử sĩ, tiếng đàn như thấm vào từng thớ thịt, đường gân những người đứng tưởng niệm.
Có lẽ, ai giữ được sự lạnh lùng và bình thản trong không khí đó, là một điều hết sức cừ khôi, đòi hỏi những người đó phải có trái tim bằng đá.
Và các chiến sĩ an ninh, công an đã làm được điều đáng khâm phục này.

Và nhắc nhở: Không được lãng quên
Buổi tưởng niệm xong, những thẻ hương, những bông hoa cúc được thành kính cắm lên trước tượng đài. Những người tưởng niệm đang chìm trong những tâm tư của mình, thì một nhóm người mang băng rôn dài nhất, đã dương băng rôn tiến ra phía trước quảng trường.
Cả dòng người như tỉnh dậy. Một ý nghĩ chạy nhanh qua đầu tôi: Đúng rồi! Phải nói lên, phải hét lên cho cả đất nước, cả nhân loại này biết đến Gạc Ma, biết đến những người đã ngã xuống vì Tổ Quốc. Phải nói lên, để những lớp thanh niên, học sinh không còn phải hỏi "Gạc Ma là gì hả chú" như sáng nay nữa.
Và dòng người cứ thế nối đuôi nhau vòng quanh Bờ Hồ Hoàn Kiếm.
Họ vừa đi vừa hô những câu khẩu hiệu như xé lòng: "Hoàng Sa- Trường Sa - Gạc Ma - Việt Nam". Rồi thì "Đả đảo Trung Cộng xâm lược".
Họ cứ đi, cứ hô mà không cần biết hàng đoàn Công an, An ninh vẫn đi bên cạnh họ, lạnh lùng nhìn họ vô cảm, thù địch.
Họ cứ tiến về phía trước, hô đến khản giọng mà không cần biết những chiếc máy quay, máy ảnh của Công an đang nhăm nhăm vào họ để ghi hình, để... lấy bằng chứng.
Họ cứ đi mà không cần nghe tiếng loa từ những chiếc xe công an đang đi ngược chiều đường và hò hét: Yêu cầu giữ gìn trật tự công cộng.
Và buổi tưởng niệm kết thúc tốt đẹp ở Tượng đài Quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh mà không có hiện tượng nhân viên ra cầm vòi tưới hoa dưới trời mưa như năm trước để ngăn cản họ.
Thế rồi, họ chia tay nhau với một câu hỏi:
Không rõ cuộc tưởng niệm và biểu tình năm nay, nhà nước và công an có biết điều hơn mọi năm, hay vì họ quá bất ngờ trước tình cảm của những người yêu nước đối với Tổ Quốc, với những người đã xả thân vì đất nước mà họ đã không bị đám tay chân giặc Tàu đàn áp?
Tôi ra về cũng câu hỏi đó, nhưng lời đáp đơn giản hơn: Hình như, mọi sự đã rồi?
Hà Nội, ngày 14/3/2016
  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Tuesday, March 15, 2016

Hải chiến hay nỗi nhục Trường Sa?

Trúc Giang (Danlambao) - Trong những ngày vừa qua truyền thông của nhà nước CS đã bất ngờ hướng về Trường Sa với những mỹ từ đại loại như: “Vòng tròn bất tử” hay “Hải chiến Trường Sa” để khơi lại nỗi đau mà thực ra là nỗi nhục 28 năm về trước khi Trung Cộng thảm sát 64 chiến sĩ hải quân Việt Nam mà kẻ thù lúc đó không đổ bất cứ một giọt máu nào khi cưỡng chiếm Gạc Ma. Họ chiếm Gạc Ma dễ dàng như lấy trứng trong rổ ra để luộc. Ai cũng biết nỗi nhục và hèn này không phải xuất phát từ nỗi sợ giặc của các chiến sĩ hải quân Việt Nam mà xuất phát từ một vị tướng hèn hạ của quân đội VN: cấm nổ súng chống TC trong bất kỳ hoàn cảnh nào!

Thật ra mỹ từ “Hải chiến” chỉ là ngoa từ. Bản chất từ “chiến” thì phải có đánh nhau, có bắn nhau, có đổ máu 2 bên bất kể bên mạnh, bên yếu. Ngày 14/3/1988 ở Gạc Ma lúc đó chỉ là một cuộc thảm sát mà bia tập bắn của những tên lính TC xâm lược là những chiến sĩ công binh VN tay không vũ khí. Bảo vệ một hòn đảo quan trọng mà TC đã lăm le xâm chiến trước đó bằng những chiến sĩ công binh trong tay chỉ có cuốc, xẻng, dụng cụ sửa chữa, xây dựng đảo thì quá sức khôi hài! 

Nói về “hải chiến” làm chúng ta nhớ lại trận “Hải chiến Hoàng Sa” 17/01/1974 của quân đội VNCH chống lại sự xâm lăng của Trung cộng. Đây rõ ràng là một trận “hải chiến” thật sự làm cho kẻ thù kinh hồn bạc vía. Tuy thất bại nhưng mức độ bi tráng, sự gan dạ và can trường của các chiến sĩ VNCH mà đặc biệt là hành động dám khai hỏa trước khi giặc vào nhà và sự hy sinh anh dũng chết theo tàu của hạm trưởng Ngụy Văn Thà sử sách Việt Nam luôn ghi nhớ mãi. 

Nên nhớ VNCH ở trong hoàn cảnh hết sức khó khăn khi xảy ra trận hải chiến Hoàng Sa: Ở trong nước Bắc CS vi phạm hiệp định Paris tấn công và chiếm tỉnh Phước Long vào ngày 9/1/1974, đối ngoại thì Mỹ đã phản bội, cắt viện trợ đi đêm với TC và bỏ rơi VNCH. Trong hoàn cảnh “thù trong giặc ngoài” như thế mà các tướng lĩnh của VNCH đã sáng suốt dám khai hỏa bắn chìm tàu giặc trước, giết chết mấy chục lính TC thì thật là dũng cảm và can trường. 

Với tôi chỉ có duy nhất trận “Hải chiến Hoàng Sa”, Trường Sa không xứng đáng gọi là “hải chiến”. Hoàng Sa càng bi tráng, anh dũng bao nhiêu thì Trường Sa càng là vết dơ, là nỗi nhục ngàn đời không rửa sạch của CS VN bấy nhiêu.

SG, 15/3/2016

Monday, March 14, 2016

Gạc Ma, Biên giới - Bài học lịch sử cho ai?

03/14/2016 - 17:01 

"Ai khống chế quá khứ sẽ kiểm soát tương lai, ai khống chế hiện tại sẽ kiểm soát quá khứ" - Văn hào nổi tiếng với các tác phẩm về chủ nghĩa toàn trị Geogre Orwell đã từng viết như vậy. 
Lịch sử là những điều xảy ra trong quá khứ, chỉ có một, song rất tiếc nó không thể tự mình lên tiếng. Thế là, những ai đang nắm giữ quyền lực chính trị đồng nghĩa là độc quyền về truyền thông sẽ buộc lịch sử phải lên tiếng theo cách mà họ muốn. 
Và đôi khi, trong nhiều trường hợp, họ còn có thể khiến lịch sử im bặt.
Lịch sử về các cuộc chiến nửa cuối thế kỷ XX của Việt Nam chống lại quân Trung Quốc xâm lược cả trên bộ lẫn trên biển là một thứ lịch sử bị tắt tiếng như thế, trong suốt hàng chục năm kể từ nó kết thúc, vì tình hòa hiếu ý thức hệ giữa hai đảng cộng sản đang nắm quyền lực độc tôn ở hai quốc gia.
Nay thì tình hòa hiếu đó đang dần bị vứt vào sọt rác vì những diễn biến hung hăn trên biển Đông của quốc gia phương Bắc, vốn chưa từng từ bỏ tham vọng kiểm soát người làng giềng phương Nam.
Những người nắm quyền Việt Nam, trước tình thế mới, cùng với áp lực từ phía số đông quần chúng đang đòi hỏi những biện pháp cứng rắn hơn trong quan hệ với Trung Quốc, đã buộc phải tháo vòi kìm kẹp đối với báo chí trong dịp kỷ niệm thảm sát Gạc Ma 1988 và chiến tranh biên giới 1979 lần này.
Tuy nhiên họ cũng đã kịp có những động thái trốn tránh trách nhiệm đối với việc tại sao phần lịch sử về hai sự kiện bi thương kia bị câm lặng quá lâu. 
Bằng cách nào? Thật dễ dàng, họ đổ hết lỗi cho giới trẻ đã thiếu quan tâm tới lịch sử. Họ nhấn mạnh rằng “Ngày 17/2/1979 mãi là bài học cho các thế hệ trẻ” [1]  và kêu gọi người trẻ hãy học bài học lịch sử từ “vòng tròn bất tử Gạc Ma”để “bồi đắp lòng yêu nước, ý chí bất khuất, quật cường của dân tộc Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc cho thế hệ hôm nay và mai sau.” 
Nếu thực sự có một bài học nào đó từ chuyện Gạc Ma cho người trẻ chúng tôi, đó sẽ không phải là ba cái câu sáo rỗng như văn mẫu: "góp phần giáo dục truyền thống, bồi đắp lòng yêu nước"
Mà đó nên là bài học về sự phản bội của những người lớn nắm quyền - những kẻ sẵn lòng vì chiếc ghế của họ và thứ tình đồng chí ý thức hệ viển vông mà vài chục năm qua đã bán đứng máu xương của các chiến sĩ Hải quân.
Những kẻ đã triệt để ràng buộc dư luận báo chí, không cho bàn về cuộc chiến, để người lớn tuổi thì dần dần lãng quên, người nhỏ tuổi thì không hề biết đến.
Những kẻ đã thẳng tay xóa sạch mọi thông tin cuộc chiến trong sách giáo khoa, khiến những người đã nằm xuống và gia đình của họ sống trong tủi hờn đến hàng chục năm, khi mà xương máu cha, anh, chồng, con của họ bị coi như bọt biển, chẳng hề được công nhận.
Những kẻ đã công nhiên sai quân quấy phá lễ tưởng niệm, tổ chức múa hát tưng bừng tại nơi làm lễ, giẫm đạp hương hoa mà nhân dân thành kính dâng lên để tri ân những bậc tử sĩ.
Những kẻ như thế, lấy tư cách gì để dạy cho người trẻ chúng tôi bất kỳ bài học gì về lịch sử?
[1]:Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: "Ngày 17/2/1979 mãi là bài học cho các thế hệ trẻ”
URL: http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Tuong-Thuoc-Ngay-1721979-mai-la-bai-hoc-cho...
[2]: Vòng tròn bất tử ở Gạc Ma và bài học cho người trẻ, URL: http://news.zing.vn/Vong-tron-bat-tu-o-Gac-Ma-va-bai-hoc-cho-nguoi-tre-p...

Thủ phạm tiếp tay TQ đánh chiếm Gạc Ma là ‘lãnh đạo cấp cao’

Video: Tướng Lương chua chát tiết lộ thủ phạm tiếp tay Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma, sát hại 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam năm 1988

CTV Danlambao - Thiếu tướng quân đội Lê Mã Lương gián tiếp tiết lộ thủ phạm tiếp tay cho Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam chính là ‘một đồng chí lãnh đạo cấp cao’.

Theo tướng Lương, trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, quân đội Việt Nam đã phải phải nhận lệnh ‘không được nổ súng’ trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.

Hậu quả là ngày 14/3/1988, hải quân Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma và ra tay thảm sát 64 người lính hải quân Việt Nam chỉ sau một trận chiến ngắn.

Hiện nay, Trung Quốc đang ráo riết xây sân bay quân sự trên đảo Gạc Ma, biến nơi này thành một tiền đồn uy hiếp toàn bộ khu vực miền Nam của Việt Nam.


Ai ra lệnh không được nổ súng?

Đại tướng Lê Đức Anh 
Mặc dù tướng Lương không nêu tên đích danh, nhưng ai cũng hiểu ‘đồng chí lãnh đạo cấp cao’ là để ám chỉ ông Lê Đức Anh, khi ấy đang giữ chức bộ trưởng bộ quốc phòng.

Đại tướng Lê Đức Anh là người duy nhất trong bộ chính trị CS vào năm 1988 có đủ quyền lực để ra lệnh cho quân đội Việt Nam không được nổ súng. 

Theo tướng Lương, trong một cuộc họp của bộ chính trị diễn ra sau đó, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn chất vấn: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Theo các tài liệu đã được tiết lộ một phần, sau trận Hải chiến Trường Sa năm 1988, đại tướng Lê Đức Anh đã ‘đi đêm’ với Trung Quốc, dẫn tới kết quả là Hội Nghị Thành Đô diễn ra vào năm 1990.

Phía Trung Cộng áp lực CSVN phải loại bỏ bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch vì quan điểm chống Trung Quốc của ông này. 

Bộ chính trị CSVN đã chấp nhận các yêu cầu của Trung Cộng ‘để bình thường hóa quan hệ’. Vài tháng sau, ông Nguyễn Cơ Thạch bị gạt bỏ mọi quyền lực. Còn đại tướng Lê Đức Anh chỉ 2 năm sau lên làm chủ tịch nước.

Hiện nay, dù đã về hưu nhưng đại tướng Lê Đức Anh vẫn là một thế lực đáng sợ trong giới chóp bu Ba Đình.
Nỗi đau người lính

Tướng Lê Mã Lương
Thiếu tướng Lê Mã Lương là cựu giám đốc bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Từng tham chiến trong cuộc chiến tranh Việt Nam, chiến tranh biên giới Việt - Trung. 

Ông được phong làm anh hùng lực lượng vũ trang ở tuổi 21. Theo sách vở cộng sản, tướng Lương là người nổi tiếng với câu nói: “Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù”.

Phát biểu của tướng Lê Mã Lương được đưa ra hôm 14/6/2014 tại hội thảo Minh Triết Biển Đông. Video phần phát biểu đã được báo Pháp Luật Việt Nam ghi lại.

Trong video, có thể thấy vị tướng này tỏ ra rất xúc động khi nói về trận Hải chiến Trường năm 1988. Có những đoạn, dường như ông phải cố gắng kiềm chế để tránh nói ra hết những hiểu biết của mình. 

Về câu hỏi vì sao Trung Quốc chỉ tập trung đánh chiếm Gạc Ma, tướng Lương thuật lại lời đô đốc Giáp Văn Cương - người đứng đầu hải quân Việt Nam năm 1988 nói:

“Nó chỉ có thể lấy được Gạc Ma. Còn những đảo khác, nếu lấy thì vấn đề không phải như thế... không còn là câu chuyện của 64 chiến sỹ hy sinh và 3 tàu của chúng ta chìm dưới biển như thế”.

Tướng Lương giải thích tiếp:

“Bởi vì câu chuyện như thế này, có đồng chí lãnh đạo cấp cao đã lệnh là bộ đội ta không được nổ súng nếu như [Trung Quốc] đánh chiếm đảo Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa.

Không được nổ súng!

Và sau này có một câu chuyện và tài liệu đã rõ rồi. Cho nên trong một cuộc họp của bộ chính trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói: Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Chính vì thế khi Trung Quốc tấn công vào đảo Gạc Ma, nó chỉ có hơn 40 lính với mấy cái xuồng bằng hợp kim nhôm đổ bộ vào. Trong khi bộ đội ta, trong đấy có một người sau này được truy tặng anh hùng là thiếu úy Trần Văn Phương chỉ có mỗi tay không và giữ chặt lá cờ trên đảo Gạc Ma. Không có súng.

Và rồi lính Trung Quốc bắn, nó đâm. Nó đâm hạ sỹ Nguyễn Văn Lanh nhiều nhát trọng thương. Anh em cứ quần lộn với lính Trung Quốc như vậy... 

Nó vừa chiếm được đảo Gạc Ma sau đó nó chuyển hướng, nó bắn tàu 505, 604, 605.” 

Tàu HQ-604 của hải quân Việt Nam hứng chịu đạn pháo dữ dội của lính Trung Cộng và chìm dần xuống biển.

Theo tướng Lương, lệnh không được nổ súng cộng với sự chênh lệch lực lượng và khí giới đã khiến cho Trung Quốc dễ dàng đánh chiếm đảo Gạc Ma, 64 người lính hải quân Việt Nam hy sinh trên biển. Vị tướng này chua xót nói:

“Đứng về góc độ người lính, đây là nỗi đau không chỉ của người lính hải quân mà cả người lính quân đội nhân dân Việt Nam.

Trong lịch sử hải quân Việt Nam, chưa có trận nào mà chỉ có mấy phút thôi mà hải quân ta chết đến hơn nửa đại đội. Lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh cũng thế, làm gì có mấy phút mà ‘đi’ như thế... trong đánh nhau, ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó.

Đó là nỗi đau, mà nỗi đau này nó âm ỷ và sẽ đi cùng người lính cho đến khi kết thúc sứ mệnh trên mảnh đất này.”

Trong phát biểu của tướng Lương, có một phần mà đoạn video đã không ghi lại. 

Đó là câu chuyện dưới thời TBT Nông Đức Mạnh, một quan chức ngoại giao đã đề nghị nhà nước nên yêu cầu Trung Quốc để phía Việt Nam được đến Gạc Ma trục vớt 3 chiếc tàu bị bắn chìm cùng 61 thi thể các chiến sỹ hy sinh trên biển. 

TBT Nông Đức Mạnh nghe xong liền nói: “Có nên làm việc đó không? Cứ để họ nằm đó cũng đã làm sao"

Gac Ma 1988 và chủ trương mở miệng

Bạn đọc Danlambao - Báo điện tử VNExpress vừa thực hiện một clip phỏng vấn người dân ngoài đường về cuộc thảm sát tại đảo Gạc Ma năm 1988. Theo đoạn clip thể hiện, hầu như những người được hỏi đều không biết hoặc biết rất lơ mơ về biến cố này.

Điều này thể hiện chuyện gì?

Lịch sử chỉ được mở miệng khi Ban Tuyên giáo cho phép?

Anh hùng chỉ được thừa nhận khi “hợp thời cơ”?

Gạc Ma 1988 không phải là hải chiến, bởi trong trận chiến đó, người lính Việt Nam đứng im đón đạn của Trung Quốc.

Và hơn 10 năm sau họ vẫn không được thừa nhận.

Gạc Ma 1988 - ai muốn xoá phần lịch sử này để bảo vệ mối quan hệ 16 chữ vàng?

Người dân không biết đến việc Trung Quốc chiếm đảo Gạc Ma, là tội của đảng Cộng sản.



Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh tố cáo Lê Đức Anh 'phản quốc' trong trận Gạc Ma


"Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc" - thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh

Ai ra lệnh không được nổ súng trong trận Gạc Ma?

Mặc Lâm (RFA) - Mỗi năm vào ngày 14 tháng Ba, hình ảnh cuộc tàn sát 64 bộ đội công binh Quân đội Nhân dân Việt Nam lại ám ảnh gia đình họ và người có quan tâm. Những cái chết này là một sự kiện lịch sử cần phải làm rõ ai là thủ phạm trực tiếp, trói tay bộ đội bằng chính sách kềm chế trước đội quân hung hãn Trung Quốc

Lệnh không được nổ súng

Từ đầu năm 1988 Trung Quốc đã có những hành động lấn chiếm các đảo đá thuộc quần đảo Trường Sa bằng cách đưa hai chiến hạm thị uy chung quanh khu vực. Trước hành động khiêu khích công khai ấy Việt Nam đã khởi động chiến dịch có tên Chủ quyền 88 viết tắt là CQ-88 bằng cách gửi bộ đội công binh mang vật liệu xây dựng tới nhóm đảo Cô Lin, Len Đao và Gạc Ma để xây dựng các cơ sở tại đây nhằm khẳng định sự có mặt của Việt Nam trên nhóm đảo quan trọng này.

Tuy biết trước sự hiếu chiến và quyết tâm chiếm đảo của Trung Quốc nhưng bộ đội công binh Việt Nam lại không được trang bị vũ khí và quan trọng hơn nữa họ được lệnh không được bắn trả lính Trung Quốc. Chỉ một vài bộ đội trên tàu mang vũ khí cá nhân và nhóm bộ đội tiến vào cắm cờ trên đảo Gạc Ma đã tay không đối diện với giặc. Anh Nguyễn Văn Thống một người sống sót trong khi tiến vào Gạc Ma xác nhận với Đài Á Châu Tự Do lệnh không được nổ súng này

-Bên mình lúc ra đi là quán triệt không được nổ súng bất kỳ giá nào cũng không được nổ súng.

Thượng tá Hoàng Hoan, Chỉ huy phó Chính trị trung đoàn công binh 83 kể lại với báo chí cái chết của trung úy Trần Văn Phương người đầu tiên ôm cờ chịu bị lính Trung Quốc bắn chết trước mặt đồng đội. Thượng tá Hoan xác nhận đây là hành động kềm chế trước sự hung hãn của lính Trung Quốc:

    Bên mình lúc ra đi là quán triệt không được nổ súng bất kỳ giá nào cũng không được nổ súng

    Anh Nguyễn Văn Thống

- Sau một thời gian giằng co nhau quyết liệt và xảy ra việc Phương bị thương và sau chết tại đảo và Lanh thì bị thương nằm gục xuống rồi thì anh em cùng với nhau đối với bọn Trung Quốc đó cuối cùng thì bọn nó nhanh chóng rút lui ra. Nhưng mà nó có cái chuyện, tức là nó nổ súng trước còn ta thì có thái độ kềm chế chủ yếu là mềm dẻo để giải quyết đúng đắn khẳng định rõ chủ quyền Việt Nam, tôi đã ở đây rồi! Thế nhưng phía Trung Quốc vẫn cứ nổ súng vào cán bộ chiến sĩ của xây dựng và đi giữ đảo.

Tàu chiến Trung Quốc trực xạ bắn vào tàu vận tải công binh của Việt Nam khiến 64 chiến sĩ Hải quân VN đã hy sinh cùng với lệnh không được nổ súng...

Câu chuyện của 27 năm về trước vẫn nằm im trong những trang sử của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Lời kể của những bộ đội công binh không đủ sức thuyết phục dư luận cho đến khi chính một vị tướng chính thức lên tiếng về việc này. Ông là thiếu tướng Lê Mã Lương, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, từng giữ chức Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam nói trước cuộc tọa đàm kỷ niệm cuộc chiến Gạc Ma do Trung tâm Minh triết tổ chức vào năm ngoái, Tướng Lê Mã Lương cho biết:

-Nó có một câu chuyện như thế này: Có đồng chí lãnh đạo cấp cao ra lệnh bộ đội ta không được nổ súng nếu như đánh chiếm cái đảo Gạc Ma hay bất kỳ đảo nào ở Trường Sa. Không được nổ súng! Và sau này nó có một câu chuyện và nó đã được ghi vào tài liệu mà ta đã rõ rồi là khi trong một cuộc họp của Bộ Chính Trị, đồng chí Nguyễn Cơ Thạch đập bàn và nói là ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?

Những người lính hy sinh đầu tiên ấy cộng thêm con số bộ đội bị quân Trung Quốc sát hại nâng lên 64 người là một vết thương lớn cho người lính bất cứ quân đội nào khi họ không được cầm súng chống lại quân thù, tướng Lê Mã Lương chia sẻ:

    Ngài Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là ngài Lê Đức Anh đã ra cái lệnh như vậy mà anh Lê Mã Lương đã tường thuật trong hội thảo tưởng niệm Gạc Ma của chính Trung tâm Minh Triết tổ chức ở Khách sạn Công đoàn năm ngoái, thì bây giờ ta phải công khai cái này

    Ông Nguyễn Khắc Mai

-Trong lịch sử của Hải quân Nhân dân Việt Nam chưa có trận nào mà hải quân ta chỉ có mấy phút thôi chúng ta chết đến hơn nửa đại đội. Không có chuyện lịch sử Hải quân, lịch sử của các đơn vị chiến đấu bộ binh chỉ trong mấy phút mà tiêu như thế, trừ bom, nó bỏ trúng đội hình đang hành quân hoặc là nó thả trúng đội hình đang đóng quân còn trong đánh nhau ta cũng trong thế chủ động thì không có chuyện đó. Cho nên đó là cái nỗi đau mà nỗi đau này nó âm ỉ và nó sẽ đi với người lính cho tới khi kết thúc sứ mệnh trên cái đất này.

TS Nguyễn Văn Khải người tham dự buổi hội thảo cho biết nhận xét của ông về việc tướng Lương công khai điều mà Bộ quốc phòng Quân đội Nhân dân Việt Nam giấu kín sau sự cố Gạc Ma:

-Câu đó của Lê Mã Lương là hoàn toàn đúng bởi vì những năm 80 tôi là TS Thiếu tá và có anh họ là Lê Ngọc Hiền là Thứ trưởng Quốc phòng, Lê Trọng Tấn là Tổng Tham mưu trưởng quân đội cho nên những chuyện này chúng tôi biết cả.

Bộ trưởng Quốc phòng, Lê Đức Anh

Ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết cho biết vai trò của ông Lê Đức Anh lúc ấy là Bộ trưởng Quốc phòng, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng:

-Ngài Bộ trưởng Bộ Quốc phòng hồi bấy giờ là ngài Lê Đức Anh đã ra cái lệnh như vậy mà anh Lê Mã Lương đã tường thuật trong hội thảo tưởng niệm Gạc Ma của chính Trung tâm Minh Triết tổ chức ở Khách sạn Công đoàn năm ngoái, thì bây giờ ta phải công khai cái này.

Một Bộ trưởng Quốc Phòng thấy giặc nó xâm lấn bờ cõi của mình mà ra lệnh không được chống lại, đứng im như thế cuốn cờ lên người mình để cho nó nã súng nó bắn!

Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu, am hiểu sâu sắc vấn đề Trung Quốc đánh giá quyết định không nổ súng của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh:

- Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc.

Ông Lê Đức Anh là cai đồn điền cao su của một người tình báo của Pháp chứ ông ta không phải tham gia cách mạng lâu dài gì đâu. Chẳng qua ông ấy khai man lý lịch rồi thì được lòng ông Lê Đức Thọ, ông Lê Đức Thọ cứ đưa ông ấy lên vù vù trở thành Bộ trưởng Quốc phòng, sau này thành chủ tịch nước. Cái điều đó những người biết chuyện như tôi lấy làm đau lòng lắm và cho là một nỗi nhục của đất nước.

Sau khi bị tàn sát, thi thể những người lính tay không súng ống ấy không phải đều được về nhà mà một số rất lớn đã trôi dạt khắp vùng biển quê hương bởi Bộ Quốc phòng Việt Nam không có một một cố gắng nào mang họ về đất liền như tất cả mọi quân đội khác trên thế giới phải làm. Ông Nguyễn Khắc Mai nhận xét:

-Cho đến hôm nay 64 người anh hùng liệt sĩ ở Gạc Ma đấy nhiều người xác vẫn còn nằm dưới biển và cái ông Nông Đức Mạnh nguyên Tổng bí thư lại trả lời rằng thôi cứ để yên như thế! Đáng lẽ anh phải can thiệp với Chữ thập đỏ quốc tế để tìm cách vớt và đưa thân xác của các liệt sĩ ấy về quê mẹ thì anh lại để im, bởi vì anh sợ Tàu mà. Động chạm đến Tàu thì anh run lên vì anh bị cầm tù rồi.

Tại sao cứ im lặng? chỉ cho mấy cái anh cấp người phát ngôn Bộ Ngoại giao nói tới nói lui một điệp khúc nhàm chán vô cùng và bọn Trung Quốc nó không thèm đếm xỉa gì tới, nó coi đấy là cái chuyện tào lao thì đấy là cái đau, đấy là cái nhục về Gạc Ma.

Ngày 14 tháng Ba mỗi năm không những là ngày giỗ chung của 64 gia đình liệt sĩ nhưng còn là ngày mà lịch sử Việt Nam sẽ phải làm rõ ai là thủ phạm chính trong cuộc tàn sát này. Mặc dù nó được phóng lớn lên thành cuộc chiến Gạc Ma nhưng người trong cuộc biết rõ đó là một cuộc chiến mà bên bị hại không được nổ súng.

Mặc Lâm