Showing posts with label XaHoi-TaiNguyen. Show all posts
Showing posts with label XaHoi-TaiNguyen. Show all posts

Saturday, April 12, 2014

Cỡ nào bộ cũng có lý!




ĐĂNG BỞI  - 
Mới đây, tại buổi họp báo thường kỳ tháng 3 của bộ Công thương, thứ trưởng  Đỗ Thắng Hải khẳng định bộ này không xin ưu đãi để giảm lỗ cho hai dự án bauxite Tây Nguyên như báo chí đưa tin.
Các kiến nghị mà bộ gửi lên Chính phủ là để đề xuất điều chỉnh những những nội dung chưa phùhợp theo đúng pháp luật hiện hành cho hai dự án này.
Đã khai thác tài nguyên còn…chịu lỗ
Phần trình bày của thứ trưởng Đỗ Thắng Hải cho biết dự án Tân Rai (Lâm Đồng) xác định sẽ lỗ trong năm năm đầu tiên và mất 12 năm hoàn vốn. Tương tự, dự án Nhân Cơ (Đăk Nông) sẽ lỗ trong bảy năm, mất 13 năm hoàn vốn. 
Thời gian khai thác của hai dự án chỉ diễn ra 30 năm. Nghĩa là, hai phần ba thời gian này phải chấp nhận huề vốn, thậm chí là lỗ do các hệ lụy môi trường và… mất luôn tài nguyên.
Câu hỏi đặt ra là tại sao phải cày, bừa, làm xáo trộn đời sống của dân chúng 20 năm để đổi lại 10 năm “có lời” trên giấy. Bởi lẽ, giá xuất khẩu chưa biết trước, và hao hụt tư bản (vốn, cơ sở hạtầng…) là điều mà giới quan sát đã cảnh báo từ lâu.
Bauxite để sản xuất nhôm, không phải alumina
Khi bàn về vấn đề thuế giá trị gia tăng (GTGT), ông Bùi Quang Chuyện, vụ phó vụ Công nghiệp nặng, cho rằng theo quy định về GTGT năm 2008, sản phẩm xuất khẩu nếu là tài nguyên khoáng sản đã được chế biến sang sản phẩm khác sẽ được áp dụng thuế suất 0%.
Theo vị này, alumina là sản phẩm được chế biến từ quặng bauxite, nên được đề xuất thuế miễn thuếGTGT. Tuy nhiên, cần phải xem lại khái niệm “sản phẩm”. 
Thực tế, mục tiêu quan trọng khi khai thác bauxite không phải là cho ra alumina, mà cái người ta cần là nhôm kim loại sau quá trình tinh chế và điện phân alumina. 
Nghĩa là, suy cho cùng thì alumina cũng chưa phải là sản phẩm khác, mà chỉ là thành phẩm trung gian được “làm sạch” từ quặng bauxite, vốn có chứa hàm lượng rất cao alumina. Phải chăng, lập luận của ông Chuyện có vấn đề?
Phải tính phí môi trường cho thỏa đáng!
Cái vốn theo luật thì bộ “hô biến” ra thành “ngoại lệ” còn cái lẽ ra phải xem xét thì bộ “áp dụng luật” một cách gượng ép.


Đáng nói hơn, theo ông Chuyện, áp dụng phí môi trường đối với hai dự án theo mức từ 30.000 đến 50.000 đồng/tấn quặng bauxite nguyên khai là chưa hợp lý. Bởi lẽ, mức này cao gấp 20-30 lần so với khai thác đá, cao bằng đúng giá thành khai thác quặng bauxite.
Ông Chuyện kết luận “Bộ Công thương đề xuất áp dụng phí môi trường cho sản phẩm này khoảng 10% giá thành khai thác bauxite, như thường lệ đối với những sản phẩm khác”. Nghĩa là từ 3.000 đến 5.000 đồng/tấn quặng bauxite nguyên khai.
Lập luận này của ông Chuyện có vẻ hợp lí, nhưng thực tế thì không. Các tuyến đường quốc lộ, đặc biệt quốc lộ 20, vốn nhà nước đầu tư nâng cấp sửa chữa tốn triệu đô, nay đã bị các xe chở bauxite “bừa nát”.
Đó là chưa kể đến ám ảnh “hồ bùn đỏ”, và những bất ổn về địa chất  sau hàng loạt các bê bối vềnghiên cứu tác động môi trường trong ngành khai thác khoáng sản, tài nguyên. Chắc hẳn chưa ai dám dự báo trước điều gì sẽ xảy ra.
Thử hỏi bừa bao nhiêu mét đất, làm hư bao nhiêu mét đường, làm bất ổn trắc địa nhưng chỉ trả chi phí môi trường theo kiểu “cơm nguội”, thì phần thiệt hại còn lại ai trả? Nhà nước vẫn tiếp tục chi ngân sách làm đường, phục hồi thảm họa…thì suy cho cùng cũng lấy từ túi nhân dân.
Bộ chớ mang dân đen bỏ chợ
Cuối cùng, chuyện “nhạy cảm” nhất là hỗ trợ bồi thường giải phóng mặt bằng, thì ông Chuyện lại “dụng tình, chứ không theo quy định của luật”. 
Vị này cho rằng khai thác bauxite có đặc thù riêng do khả năng hoàn thổ rất nhanh, cụ thể theo ông Chuyện là trong vòng 3 năm đến 5 năm.
Nghĩa là sau thời gian “ngắn”, thì người dân có thể tái sử dụng đất được. Bởi vậy, bộ Công thương đề xuất không chi trả tiền đền bù giải phóng mặt bằng theo quy định hiện hành mà chọn cách để cho nhà đầu tư và người dân tự thỏa thuận với nhau. Bên cạnh đó, chỉ đền bù tài sản hoa màu trên đất và thuê lại đất.
Nhưng xin thưa! Người nông dân Tây Nguyên xưa nay vốn làm đồng án, nay đất cho thuê thì việc thất nghiệp có phí hay không? Giá thuê đất theo bộ là bao nhiêu cho xứng đáng, cho thỏa ước mơ ấm no cho dân, đừng nói đến chuyện giàu. 
Đó là chưa kể, “truyền thống” trùm mền dự án là nỗi ám ảnh khiến những cam kết “một thời gian ngắn trả đất cho dân” trở nên khó tin. Điều gì sẽ xảy ra nếu hai dự án hết thời hạn cho thuê đất mà vẫn ù lì, dân lại tiếp tục khóc điệp khúc “dự án làm khổn gười dân”? 
Một vị giáo sư người Đức từng nói một câu rất tâm đắc “đừng tin doanh nghiệp”. Không phải vị giáo sư có ý kì thị doanh nghiệp, mà là bất kì doanh nghiệp nào cũng chọn tối đa hóa lợi nhuận. Nếu để người “ma mãnh” như doanh nghiệp đi thỏa thuận với dân làm nông, thì khác nào trao “trứng gà” vào “tay ác”.
Nhìn cái cách đại diện bộ trả lời mới thấy, cái vốn theo luật thì bộ “hô biến” ra thành “ngoại lệ”. Trong khi cái lẽ ra phải xem xét thì bộ “áp dụng luật” một cách gượng ép, thiếu thuyết phục. Hóa ra chỉ có dân là cam tâm chịu trận! 
Nguyễn/Người Đô Thị
Ảnh TL (minh họa)

Thursday, February 13, 2014

Bộ Tài nguyên - Môi trường đẩy 1,7 triệu dân vào chỗ thiếu nước


Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Đà Nẵng:



ĐĂNG BỞI  - 
Ngay sau khi Bộ Tài nguyên - Môi trường (TN-MT) hoàn thành Dự thảo quy trình vận hành liên hồ chứa Đăk Mi 4 - A Vương - ông Tranh 2, được sự đồng ý của UBND thành phố Đà Nẵng, Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão - Tìm kiếm cứu nạn thành phố Đà Nẵng đã có công văn số 08/PCLB gửi Bộ TN-MT phản ứng mạnh mẽ và dọa sẽ kiện ra tòa nếu một số điểm trong dự thảo đó không được sửa đổi.
Phóng viên báo điện tử Một Thế Giới đã trao đổi với ông Huỳnh Vạn Thắng - Phó Giám đốc Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Đà Nẵng, thường trực Ban chỉ huy Phòng chống lụt bão - Tìm kiếm cứu nạn TP Đà Nẵng xung quanh vấn đề này.
Thưa ông, điểm nào trong Dự thảo Quy trình vận hành liên hồ chứa Đăk Mi 4 - Sông Tranh 2 - A Vương mà Đà Nẵng cho rằng Bộ TN-MT phạm luật nếu dự thảo này được thông qua?
Ông Huỳnh Vạn Thắng: Dự thảo khống chế mực nước tại trạm Ái Nghĩa trên sông Vu Gia là 2,53m. Cao trình khống chế mực nước tại trạm Ái Nghĩa là 2,53m thì nó tương đương với mực nước trung bình của từng tháng có dòng chảy nhỏ nhất trong năm theo số liệu thủy văn từ năm 1976 đến nay. 
Tương đương với mực nước đó, trong dự thảo Đăk Mi 4 chỉ trả lại sông Vu Gia 12,5 m3/s. Đó là con số chết, hạ du hoàn toàn khô hạn, 1,7 triệu người dân sẽ thiếu nước, ảnh hưởng nghiêm trọng đến đời sống và sản xuất.
Mặc dù có chỉ đạo của Chính phủ, Đăk Mi 4 vẫn không xả một giọt nước nào vào mùa khô. Ngoài việc ăn gian dung tích phòng lũ, thủy điện này còn chia nước từ sông Vu Gia sang sông Thu Bồn làm biến đổi tự nhiên một cách khủng khiếp. Đây là một trong những thủy điện bê bối nhất Việt Nam về tác động môi trường.  
Xin ông nói rõ về cơ sở pháp lý để Đà Nẵng khởi kiện nếu dự thảo đó được thông qua?
Dự thảo đó vi phạm nghiêm trọng Luật Tài nguyên nước tại Điều 3: Khoản 2, khoản 5, khoản 8; Điều 9: Khoản 1; Điều 54: Khoản 1, khoản 2; Điều 55: Khoản 1; Điều 61: Khoản 1; Điều 60: Khoản 3… 
Luật quy định rõ ai gây thiệt hại phải chịu trách nhiệm. Chúng tôi đã gửi văn bản kiến nghị đến Bộ TN-MT nếu không được thỏa mãn thì sẽ kiện chứ không phải dọa vì đó là quyền lợi an sinh của 1,7 triệu người dân của Đà Nẵng và một phần các huyện phía Bắc tỉnh Quảng Nam.
Tại sao lại có một dự thảo như vậy? Trước đây Đà Nẵng và các địa phương khác có được mời tham gia góp ý kiến dự thảo đó không?
Tôi nghĩ dự thảo đó chỉ chú ý đến lợi ích của các thủy điện. Trước đó Bộ TN-MT có mời Đà Nẵng và Quảng Nam ra (Hà Nội - PV) góp ý. 
Chúng tôi đã góp ý rồi nhưng họ không chịu sửa đổi. Thành phố Đà Nẵng đã phải báo cáo với Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải tình trạng thủy điện Đăk Mi 4 chia nước sông Vu Gia về hết sông Thu Bồn. 
Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải cũng chỉ đạo thủy điện Đăk Mi 4 phải trả lại cho dòng chảy sông Vu Gia 25m3/s.
Thưa ông, thế Đăk Mi 4 có thực hiện chỉ đạo của Phó Thủ tườn Hoàng Trung Hải từ năm 2010 không? Đà Nẵng có giám sát được không?
Không! Đăk Mi 4 hoàn toàn không xả một giọt vào mùa khô. Đăk Mi 4 đã lấy đi ½ nước sông Vu Gia nhưng không trả giọt nào vào mùa khô nên thành phố Đà Nẵng thiếu nước trầm trọng. 
Năm vừa rồi suốt 8 tháng mùa khô và gần 1 tháng đầu mùa mưa, nhà máy nước Cầu Đỏ phải lấy nước ở hồ thủy lợi An Trạch. 
Trước khi có thủy điện không có vậy giờ nó (thủy điện Đăk Mi 4 - PV) gây ảnh hưởng thiệt hại đến sức khỏe, đời sống, sản xuất… của hàng triệu người dân. Để chứng minh thiệt hại đó chúng tôi có thể tính toán bằng con số rất dễ dàng.
Ông Võ Văn Điềm - Phó Giám đốc Sở NN&PT NT Quảng Nam: 
Chúng tôi có góp ý cho Dự thảo quy chế vận hành liên hồ chứa Sông Tranh 2 - Đăk Mi 4 - A Vương. Những thể chế, quy chế, quy trình… trước khi có dự thảo này rất lâu chúng tôi cũng có ý kiến và được ghi nhận, sửa chữa. Thủy điện ảnh hưởng đến Quảng Nam mùa lũ, mùa khô ảnh hưởng ít hơn. Mùa khô chủ yếu ảnh hưởng Đà Nẵng nên trong dự thảo này chúng tôi không kiến nghị nữa.
Tại sao lúc dự án thủy điện Đăk Mi 4 mới bắt đầu thiết kế thành phố Đà Nẵng không có ý kiến về việc chia nước sông Vu Gia về sông Thu Bồn mà sau này mới có ý kiến?
Trước đó mình không biết, nó không hỏi ý kiến của Đà Nẵng. Sau này mình tự phát hiện ra nó chia nước mới kêu cứu lên Bộ Công thương nhưng Bộ Công thương kiên quyết bảo vệ. 
Chúng tôi đã từng đề nghị tạm dừng dự án đó cho đến khi giải quyết xong nhưng không được. 
Sau đó chúng tôi kiến nghị lên Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải và được Phó Thủ tướng chỉ đạo trả 25m3/s nhưng nó có trả nước đâu.
Như vậy theo lập luận của TP Đà Nẵng, thủy điện Đăk Mi 4 và cả dự thảo của Bộ TN-MT về vận hành liên hồ chứa mới đây đều vi phạm nghiêm trọng khoản 1, Điều 55 về chuyển nước lưu vực sông trong Luật Tài nguyên nước?
Đúng vậy!                                                                                                                                        
Xin cảm ơn ông!
Minh Sơn thực hiện
Đà Nẵng kinh hoàng mùa khô, Quảng Nam kinh hoàng mùa mưa
Ngày 15.11.2013, thủy điện Đăk Mi 4 xả lũ lưu lượng từ 4.000 đến 4.500 m3/s. Đợt lũ này tỉnh Quảng Nam có 3 người chết, nhiều vùng, nhất là huyện Đại Lộc bị ngập nặng do thủy điện xả lũ. Đăk Mi 4 do Tổng công ty Đầu tư phát triển đô thị và Khu công nghiệp Việt Nam (IDICO) làm chủ đầu tư với công suất thiết kế 190MW nằm ở thượng nguồn sông Vu Gia thuộc huyện Phước Sơn tỉnh Quảng Nam. Trong quá trình thi công, thành phố Đà Nẵng phát hiện thủy điện này đã chia nước sông Vu Gia về Thu Bồn làm cho Đà Nẵng thiếu nước và kiện ra trung ương yêu cầu trả lại nguồn nước. Nhiều năm nay thủy điện Đăk Mi 4 xả lũ vào mùa mưa gây ngập nặng vùng hạ du. Nguyên nhân chính việc xả lũ gây lụt là do nhà đầu tư thủy điện này đã ăn gian dung tích phòng lũ. Đăk Mi 4 có dung tích 516 triệu m3 nước, dung tích phòng lũ theo quy hoạch 149 triệu m3 nhưng chỉ thiết kế vỏn vẹn 2,2 triệu m3 dung tích phòng lũ.