Thursday, January 14, 2016

Những phiên bản đại hội 12 đảng CSVN

 VietTuSaiGon 01/14/2016 - 02:06 

Hiện tại, cuộc chơi của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) là một cuộc chơi của những phiện bản và không có bất kỳ một phiên bản nào là ổn định cho dù nó định vị mọi thứ từ ghế ngồi, chức danh cho đến quyền lực sau đại hội 12 này. Vì sao nói đại hội 12 là đại hội của nhiều phiên bản?
Có ba lý do để nói rằng đây là đại hội của nhiều phiên bản: Không có sự đoàn kết trong bộ sậu trung ương đảng CSVN; Tình hình chính trị trong nước và khu vực cũng như thế giới bắt buộc các đảng viên trung ương CSVN phải tự thỏa hiệp với nhau để giữ quyền lực; Nhân dân đã chính thức thành “thế lực thù địch” của CSVN.
Ở lý do thứ nhất, bộ sậu trung ương đảng chưa bao giờ có sự đoàn kết. Điều này dễ nhìn thấy và cũng dễ hiểu. Bởi do kéo dài độc đảng quá lâu, chính nội bộ đảng sẽ có sự phân hóa quyền lực, chia năm sẻ bảy phe phái để tạo ra một hệ thống quyền lực riêng vừa làm hậu thuẫn cho mỗi “ông lớn” lại vừa ăn chia lợi tức từ thuế của nhân dân, từ quĩ đất, tiền vay nước ngoài, các khoản bán được từ tài nguyên con người đến tài nguyên đất nước và các khoản đút lót của hệ thống các công ty nước ngoài khi họ đến làm ăn tại Việt Nam.
Mỗi “ông lớn” ở trung ương trở thành một đầu lĩnh, thống soái hệ thống đàn em bên dưới gồm quan chức cấp tỉnh, đại biểu quốc hội, doanh nghiệp tư nhân, những giám đốc doanh nghiệp nhà nước, báo chí nhà nước, nhà báo và nhiều loại xã hội đen có quyền lợi liên đới với “ông lớn”. Và khi các hệ thống quyền lực này đã hình thành cụ thể, có trên có dưới, có đầy đủ ban bệ, lúc này người ta tính đến chuyện ban phái nào sẽ thống lĩnh toàn bộ các ban phái còn lại.
Tình trạng Việt Nam là một tình trạng lộng hành các ban phái trong bộ sậu trung ương đảng. Mặc dù đất nước không có dân chủ, không có đa nguyên nhưng lại có đa phái, đa diện và đa quyền. Riêng vấn đề này, người dân thay vì chịu sức ép của một hệ thống quyền lực duy nhất là đảng CSVN thì phải gánh thêm một gánh nặng khác từ sự đè đầu cưỡi cổ, bóc lột của quyền lực địa phương dưới sự ủy nhiệm không văn bản của các ban phái.
Và cũng bởi chịu chung một nguyên tắc “còn đảng còn mình”, nhận quyền hạn cũng như lợi lộc từ hệ thống và nguyên lý độc tài nên bắt buộc các ban phái trong nội bộ đảng dù đứng trên phe nào thì cũng phải bảo vệ độc tài. Bởi chỉ có độc tài mới đảm bảo mối lợi từ quyền lực đến tiền bạc của họ được kéo dài. Trường hợp ngược lại, giải trừ độc tài, đi đến đa nguyên đa đảng, lúc này những tội lỗi và những lỗi hệ thống của đảng Cộng sản sẽ bị phơi bày dưới ánh sáng khoa học và công lý.
Điều này sẽ dẫn đến hệ quả là rất có thể mọi thứ lợi lộc tích tụ mấy chục năm nay nhờ vào quyền lực sẽ trở về số không. Hay nói một cách ví von như nhiều người đã nói là mối lợi lộc và quyền lực của đảng Cộng sản là mối lợi của mâm thịt chó. Mặc dù ghét nhau như thế nào đi nữa thì phải giữ mâm thịt chó cho hoành tráng để cùng ăn. Không để quá căng dẫn đến có người nổi khùng hất đổ mâm. Đại hội 12, dù đứng trên góc nhìn nào thì vẫn có thể nhìn ra những qui ước giữ mâm thịt chó cho hoành tráng mà cùng ăn.
Hơn nữa, tình hình thế giới và khu vực là một bài học kinh nghiệm cho những kẻ có tham vọng độc tài và nắm quá nhiều quyền lực, mối lợi từ chế độ độc tài. Những cuộc cách mạng dân chủ nổ ra khắp thế giới cũng như thái độ chấp nhận giải trừ độc tài, bắt tay với dân chủ của chính quyền Miến Điện và những phản ứng, yêu cầu, nguyện vọng dân chủ, công bằng, văn minh từ nhân dân trong nước đã làm cho chế độ Cộng sản lung lay hơn bao giờ hết. Hay nói cách khác, giờ cáo chung của chế độ đang được đếm ngược.
Bên cạnh đó, tình hình của nước đàn anh Cộng sản Trung Quốc cũng chẳng mấy khả quan. Nhà nước Cộng sản Trung Quốc buộc phải bằng mọi giá phô trương sức mạnh quân sự của họ để một mặt áp đảo những nước nhỏ hơn nhằm giải quyết nạn nhân mãn, ô nhiễm, nhằm vừa dọa nạt, răn đe lại vừa lấy lòng nhân dân khi mà số người phản đối độc tài, phản đối sự chậm chạp, ì ạch của nhà nước và đứng lên kêu gọi, đòi hỏi dân chủ ngày càng nhiều ở Trung Quốc. Và để đáp ứng nhu cầu bức thiết về chính trị trong nước, Trung Quốc bắt buộc phải dùng đến sách lược Đại Hán để mở rộng vành đai quyền lực, Việt Nam trở thành đích ngắm đầu tiên của họ.
Một khi nhân dân Việt Nam thấy được mối nguy từ Trung Quốc và thái độ yếu kém của nhà cầm quyền Việt Nam, niềm tin của nhân dân vào đảng lãnh đạo sẽ sút giảm nghiêm trọng. Và đại hội 12 giống như một cuộc đấu trí giữa đảng và nhân dân. Đảng CSVN phải dùng rất nhiều phiên bản đại hội để bằng mọi giá hoàn tất hệ thống ban bệ, đặt định quyền lực để khi đại hội kết thúc thì không có vấn đề gì xảy ra.
Và có ít nhất là năm phiên bản đại hội 12: Cuộc đảo chính do phe Nguyễn Tấn Dũng lãnh đạo để hướng đến dân chủ bởi phe này thân Mỹ; Phe thân Trung Nguyễn Phú Trọng hất cẳng phe Nguyễn Tấn Dũng để tiếp tục nắm quyền; Nhân dân ủng hộ phe Nguyễn Tấn Dũng lên làm bí thư đảng CSVN; Các phe phái miền Bắc đang tìm mọi cách để loại Nguyễn Tấn Dũng cùng ban bệ của ông ta; Trung Quốc gây sức ép lên đại hội 12 để hợp thức hóa vấn đề Biển Đông.
Các phiên bản này được tạo ra để tung hỏa mù dư luận, để thấy vấn đề Biển Đông là chuyện đã rồi bởi Trung Quốc đánh ngay điểm nhạy cảm là đại hội 12 khiến cho đảng CSVN không kịp trở tay. Và các phiên bản này cũng dẫn dắt dư luận tập trung vào chuyện ai sẽ nắm quyền, nếu Trọng nắm quyền thì thân Trung, Dũng nắm quyền thì thân Mỹ. Hơn nữa, các phiên bản này là cái cớ mạnh nhất để trả lời thắc mắc tại sao đại hội 12 lại có quá nhiều quân đội, công an, lực lượng chống khủng bố tụ về Hà Nội để bảo vệ.
Đặc biệt, 48 chuyến bay thử bằng máy bay dân sự của Trung Quốc trên Đá Chữ Thập, xâm lấn vào vùng bay Hồ Chí Minh FIR nhiều lần nếu nhìn bề ngoài thì đơn giản đây là chuyện xâm lăng của Tàu, là ý đồ bành trướng Đại Hán gì gì đó… Đại khái là vậy. Nhưng trên thực tế, nếu xâu chuỗi những thông số từ hội nghị Thành Đô cho đến nay, rõ ràng việc bay của Trung Quốc là một bước kế tiếp nhằm che chở cho đại hội 12 CSVN và dần sáp nhập vùng bay Việt Nam vào Trung Quốc.
Về vấn đề che chở đại hội 12, tiếp theo những chuyến bay dân sự, thiết lập vùng bay và mặc định vùng bay dân sự sẽ là cho việc thử nghiệm những chuyến bay quân sự. Trong khi đó, mối bận tâm của nhân dân về nhân sự trong đại hội đảng sẽ chuyển từ ai nắm quyền, ai thân Mỹ, thân Tàu sang chỗ đất nước sẽ bị mất nếu như nội tình chính trị khủng hoảng. Và một lần nữa, nhân dân phải chờ đợi, hướng tập trung bị đánh lạc, vấn đề dân chủ, đa nguyên, đa đảng bị đánh lạc sang hướng khác.
Vở kịch “cùng nhau bảo vệ đất nước” được đảng CSVN diễn rất thành công nhờ vào sự phối hợp nhịp nhàng của đàn anh Trung Quốc. Và dưới bàn tay che chở của Trung Quốc, đại hội 12 diễn ra trong sự bảo vệ bằng nhiều vành đai quân sự. Nếu nhân dân nổi dậy, viện binh Trung Quốc sẽ xuất hiện và tạo cớ để đàn áp, thậm chí, những chuyến bay quân sự của Trung Quốc trên bầu trời Việt Nam sẽ là vành đai lửa nhằm che chở cho vành đai quân sự bên dưới đang ra sức đàn áp nhân dân khi có biến.
Ngược lại, nếu không có biến cố nào, đại hội kết thúc, bộ sậu lãnh đạo “mới” lên nắm quyền, lúc này, vấn đề biển đảo, vùng trời, kinh tế, chính trị, xã hội Việt Nam bị Trung Quốc thao túng, thâu tóm cũng là chuyện đã rồi. Không chừng, lúc đó sẽ có những kiểu lý luận so sánh GDP của Trung Quốc với GDP Việt Nam và dần gieo rắc vào đầu óc nhân dân rằng nếu Việt Nam sáp nhập vào Trung Quốc, đời sống sẽ khá hơn, GDP sẽ tăng dựa trên GDP Trung Quốc và làm một công dân của nước lớn, nước mạnh bao giờ cũng tốt hơn làm công dân của một nước luôn bị đe dọa… Làm anh em bao giờ cũng no lưng ấm cật hơn làm kẻ thù…(?!).
Bởi hiện tại, cái điều mà người dân mong mỏi rằng “sẽ có một lãnh đạo đủ mạnh đứng lên như một Gorbachev của Liên Xô mang lại dân chủ cho Việt Nam” là chuyện rất hão huyền. Bởi lẽ, tài sản, quyền lợi và tội lỗi của những “ông lớn” Việt Nam quá nặng, họ sẽ không dám đánh đổi và con đường duy nhất để họ không bị mất gì cả chính là giữ độc tài.
Và khi giữ độc tài, đàn anh Trung Quốc sẽ là chỗ dựa cho chiếc ghế quyền lực của họ. Và giả sử nếu có sáp nhập Việt Nam vào Trung Quốc thì lúc đó họ cũng đã hạ cánh an toàn, con cháu họ sẽ là những thái thú có sân sau, dựa vào khối tài sản đã chính thức được rửa sạch ở các ngân hàng tư bản. Xem như chuyện đã rồi.
Có thể nói rằng đây là lộ trình quyền lực của CSVN và họ phải đưa ra nhiều phiên bản đại hội 12 nhằm đánh lạc hướng mọi chuyện để bằng mọi giá giữ độc tài. Đất nước vẫn chưa hết u ám, trừ khi nhân dân thấy được phép màu và không còn sợ hãi!

Cuộc đua chưa hết, song ông Nguyễn Tấn Dũng khó có thể trở thành Tổng BT

 01/14/2016 - 05:49 

Cho dù Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương lần thứ 14 - Khóa XI (HNTW14) đã kết thúc vào cuối ngày 13/01/2016. Tuy vậy, việc ai sẽ là Tổng Bí thư cũng như ba chức danh Chủ tịch Nước, Thủ tướng và Chủ tịch Quốc hội tại Đại hội Đảng CSVN lần thứ 12, là chủ đề được người ta bàn tán sôi nổi nhất thì vẫn chưa có câu trả lời. Nếu có, thì đó chỉ là những tin tức đồn đoán thiếu cơ sở từ một vài cá nhân và cũng không loại trừ rằng việc có những thế lực chính trị tung ra các "kết quả bỏ phiếu" để phục vụ cho các mưu đồ riêng của họ.
Những tin tức đồn đoán thiếu cơ sở
Trước hết theo Thông báo về Hội nghị Trung ương 14 đã cho biết: "Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận dân chủ, thẳng thắn, trách nhiệm và biểu quyết thông qua nhân sự đề cử bổ sung một số đồng chí Uỷ viên Trung ương khoá XI thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khoá XII; nhân sự là Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khoá XII và danh sách đề cử các đồng chí ứng cử các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước nhiệm kỳ khoá XII với số phiếu rất tập trung.". Điều đó có nghĩa là không có chuyện bầu (kể cả là sơ bộ) các chức danh tứ trụ, mà chỉ dừng lại ở mức biểu quyết danh sách ứng viên cho các chức vụ chủ chốt - "tứ trụ" mà thôi.
Bên cạnh những phỏng đoán kiểu "Hạ màn! Dũng thắng" hay thì cũng có nhưng bản tin được cho là theo các nguồn tin khả tín về kết quả bỏ phiếu cho 4 vị trí chủ chốt tại HNTW14" của trang ABS hay từ báo Người Việt, với thông tin chỉ khác nhau ít nhiều về con số đều cho rằng: "Kết quả bỏ phiếu kín đề cử cho 4 chức danh chóp bu hay gọi nôm na là “tứ trụ” bao gồm: Nguyễn Phú Trọng - Tổng bí thư: 137/175 phiếu, Trần Đại Quang - Chủ tịch Nước: 157/175 phiếu, Nguyễn Xuân Phúc - Thủ tướng: 153/175 phiếu và Nguyễn Thị Kim Ngân - Chủ tịch Quốc Hội: 161/175 phiếu." . Thậm chí còn có thông tin "tại hội nghị 14, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng chỉ được “rất ít ủy viên trung ương giới thiệu.". Trong lúc theo VNN dưới tiêu đề "Trung ương biểu quyết nhân sự 'đặc biệt' tái cử" cho biết, Trung ương biểu quyết thông qua nhân sự đề cử là ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá 11 thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khoá 12.
Do vậy có nhiều khả năng cho thấy, đây là những nhận định và thông tin không có cơ sở. Vì các lý do:
1. Danh sách đề cử các ứng viên được giới thiệu cho mỗi chức danh sẽ phải có hơn một người (>1), vì đã có vấn đề "nhân sự đề cử bổ sung". Điều đó cho thấy có sự bất hợp lý số phiếu bầu tập trung ở mức cao, ở mức xấp xỉ 80% đối với những ứng cử viên được bầu (theo danh sách nêu trên) là điều khó có thể tin. Nhất là đối với ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong lúc đối thủ của ông là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trong lúc các đồn đóan cho rằng ông Dũng hiện nay đang nắm đa số trong BCHTW. Không có lẽ đã xảy ra chuyện đa số các Ủy viên Trung ương tay chân của ông Nguyễn Tấn Dũng đã đồng loạt "lật kèo" đối với ông Dũng? Đây là điều không thể có, vì những UVTW - những người đã cứu ông Dũng tại HNTW6 sẽ không bao giờ làm điều đó, nhất là trong lúc màn đấu đá giữa 2 phe của ông Trọng và ông Dũng đang quyết liệt hơn bao giờ hết.
2. Hiện nay, đa số các Ủy viên Chấp hành Trung ương rất bất bình với sự độc đóan chuyên quyền của Bộ Chính trị, dưới sự chỉ đạo của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đối với quyết định 244/QĐ/TW ngày 09 tháng 6 năm 2014 về "QUY CHẾ BẦU CỬ TRONG ĐẢNG". Được cho là đã thu hẹp dân chủ trong Đảng, và đã vi phạm nghiêm trọng Điều lệ Đảng. Đây chính là nguyên nhân dẫn đến việc, trong các Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương các nghị quyết hay quyết định của Bộ Chính trị, khi đưa ra trình Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương đều bị phản bác và trả về để yêu cầu làm lại. Việc "Trung ương đã thống nhất cao bằng hình thức bỏ phiếu kín đề cử nhân sự chức danh Tổng bí thư; đề cử chức danh Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch QH nhiệm kỳ 2016 - 2021 để Trung ương khoá 12 xem xét.". Đã khẳng định điều này và đây là một tiến bộ vượt bậc trong công tác bầu cử nhân sự cao cấp trong đảng, điều đó cho thấy quyết định của Ban Chấp hành Trung ương đã bác bỏ quyết định 244/QĐ/TW.
3. Việc trong các cuộc họp Bộ Chính trị về công tác nhân sự cho Đại hội 12 gần đây, ông Dũng đã luôn tỏ ra không mặn mà, thậm chí là hờ hững với việc Bộ Chính trị đề cử trường hợp nhân sự "đặc biệt". Ông Dũng không chỉ đã không tự ứng cử, mà còn khẳng định rằng "TÔI XIN KHÔNG TÁI CỬ", thậm chí còn chủ động giới thiệu Nguyễn Phú Trọng ra ứng cử chức vụ Tổng Bí Thư tại Đại hội 12. Vì ông Nguyễn Tấn Dũng căn cứ vào Điều 11, Mục  5 của quyết định 244/QĐ/TW đã quy định rõ rằng: ”Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương đề cử Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khác để được bầu vào Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ủy ban Kiểm tra Trung ương; đề cử Ủy viên Bộ Chính trị để được bầu làm Tổng Bí thư ...”, thì mọi giới thiệu của Bộ Chính trị và ông Trọng không chỉ vi phạm Điều lệ Đảng mà còn vi phạm nghị quyết 244/QĐ/TW. Điều đó cho thất phương án nhân sự trình HNTW14 có nguy cơ bị các UVTW bác bỏ là cao và khả năng diễn ra đúng như dự tính. Việc đã có nhiều Ủy viên Trung ương đã giới thiệu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào danh sách ứng viên chức vụ Tổng Bí thư đã phản ảnh điều đó.
4. Ngay sau khi HNTW14 kết thúc, thì trường chứng khoán Việt nam không có các  diễn biến bất thường. Đặc biệt khi quan sát các định chế kinh tế, tài chính của các tập đoàn, doang nghiệp được cho là sân sau cũng như của con rể và con gái ông Dũng làm chủ cũng thì cũng chưa ko những dấu hiệu giao dịch dịch bất thường.
Ông Nguyễn Tấn Dũng khó có thể là Tổng BT
Việc ông Nguyễn Tấn Dũng được bầu làm Tổng bí thư của Đai hội 12 đang là mong ước của một số đông người dân Việt nam, vì họ kỳ vọng rằng ông Dũng vốn có nhiều kinh nghiệm trong việc xử lý các các vấn đề. Song quan trọng hơn có lẽ là dân chúng thích sự bày tỏ quan điểm rõ ràng trong vấn đề chủ quyền nói riêng hay vấn đề quan hệ với Trung quốc nói riêng. Tuy vậy, con đường tiến đến chiếc ghế chức vụ Tổng Bí Thư tại Đại hội 12 của ông Nguyễn Tấn Dũng đến lúc này không hoàn toàn dễ dàng. Bởi các lý do sau đây:
1. Việc ông Dũng được bầu làm Tổng bí thư là một trường hợp hy hữu chưa từng có trong tiền lệ, vì từ trước đến nay trong Đảng CSVN chưa bao giờ có một viên chức cao cấp nào trong Bộ chính trị đã quá tuổi lại được bầu chọn giữ một chức vụ cao cấp hơn.
2. Theo các chuyên gia tướng số thì "Tháng Sửu năm Mùi bầu bán thì ắt hẳn hai ông tuổi Kỷ Sửu bị năm xung tháng hạn ( Tháng Sửu tuổi Sửu là tháng hạn, Mùi & Sửu là 1 trong 6 cặp tuổi xung gọi là Lục Xung -và 1 trong 3 cặp Tương hình , cho nên ai tuổi Kỷ Sửu sẽ khó trúng ! Còn tuổi Tuất cũng Tự hình với Mùi , Sửu nên cũng khó được ! Còn lại Giáp Thân là số tốt hơn cả !".
3. Việc ông Nguyễn Tấn Dũng trở thành Tổng Bí thư đã không được đa số thành viên Bộ Chính trị và lực lượng các đảng viên kỳ cựu ủng hộ, vì họ lấy lý do rằng sau khi nắm trọn các chức vụ này, ông Dũng sẽ cải cách thể chế chính trị và trở thành một vị tổng thống. Điều đó sẽ ảnh hưởng tới sự tồn vong của Đảng CSVN. Thậm chí quan điểm “ai làm Tổng Bí thư cũng được, trừ ông Dũng” khá phổ biến trong đảng thiện nay.
4. Ông Nguyễn Tấn Dũng là cái gai trong Bắc kinh, một thế lực chính trị khổng lồ từ lâu nay đã thâu tóm chính trường Việt nam. Và chắc chắn, Bắc Kinh không bằng cách này thì cách khác, kể cả việc tạo xung đột về quan sự giữa 2 nước Trung - Việt là điều hoàn toàn có thể. Việc Trung quốc gây áp lực trên biển, trên không đối với Việt nam trong những ngày qua đã cho thấy điều đó. Hơn nữa, nếu để cho chiến tranh Việt - Trung lúc này là chế độ hiện nay sẽ sụp đổ. Vì thế, trong điều kiện hiện nay việc để ông Nguyễn Tấn Dũng giữ chức vụ Tổng Bí thư có thỏa mãn mong đợi của đa số nhân dân và có lợi cho đất nước. Song sẽ không có lợi cho Trung quốc và phe thân Tầu, vì vậy bằng mọi cách họ sẽ phải triệt hạ bằng được ông Nguyễn Tấn Dũng.
Tóm lại, cuộc đua vào chiếc ghế Tổng Bí thư cũng như các chức vụ còn lại của "tứ trụ" chưa kết thúc. Mọi sự thay đổi vào phút cuối cùng của mỗi bên là điều hoàn toàn có thể. Song nguy cơ ông Nguyễn Tấn Dũng thát bại là khả năng cao. Vì vậy, con đường duy nhất của ông ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ phải "chặt cầu để tiến" bằng cách sử dụng tất cả các thủ đoạn có thể để lật ngược thế cờ. Lùi bước lúc này ông Dũng không chỉ sẽ trở thành vật tế thần nhà cầm quyền Bắc Kinh và của phe thân Trung quốc trong Đảng, mà các đồng chí luôn theo sát và ủng hộ ông sẽ cũng sẽ không buông tha cho ông.
Ngày 14/01/2015
© Kami
* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA.

Đại hội 12: Đảng của dân tộc hay hội kín của Mafia?

— 01/13/2016 - 19:44 

Cõ lẽ, trong suốt 12 kỳ Đại hội của Đảng Cộng sản Việt Nam, chưa có kỳ nào mà những sự kiện, những vấn đề liên quan đến Đảng CS nóng lên như những ngày này. Đó là cuộc đấu đá trong đời thực đã được phản ánh trên các mạng xã hội và sự hoảng hốt, hăm dọa cũng như những lời nói của quan chức, cách làm của đảng đã cho người dân thấy sâu sắc hơn nhiều điều cốt tử về bản chất của đảng là gì.
Đảng của nhân dân, của dân tộc?
Hệ thống tuyên truyền Cộng sản xưa nay chưa bao giờ ngớt đưa ra những lời tuyên bố rằng thì là "Đảng CSVN là đảng của dân tộc, của nhân dân", là "đại biểu ưu tú" của nhân dân... Thôi thì đủ mọi loại ngôn từ đẹp đẽ như chính cái đảng này là của nhân dân vậy. Thậm chí, ngay trong cái gọi là Hiến pháp, Đảng CS còn được trịnh trọng ghi rõ rằng: "Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc..."
Vì vậy, nên Đảng mặc sức lấy tiền thuế của dân tiêu không cần ai cho phép.
Thế nhưng, đảng có phải của nhân dân? Của dân tộc hay không?
Hãy nhìn những gì đã diễn ra trong thời gian qua, câu hỏi này không khó xác định.
Khi trên Biển Đông, bọn bành trướng bá quyền Trung Cộng đã chiếm Hoàng Sa từ xa xưa, nay Trường Sa đang bị chiếm đóng, bồi lấp các đảo chìm thành đảo nổi, đưa hàng ngàn tàu thuyền, thậm chí là cả dàn khoan khổng lồ vào tận thềm lục địa Việt Nam khoan thăm dò dầu khí, ngư dân bị tàu Trung Cộng bắn giết trên biển... thì cả hệ thống đảng lãnh đạo tuyệt đối đến nhà nước Việt Nam hầu như im hơi lặng tiếng hoặc vài lời phát ngôn lấy lệ.
Điều đó ban đầu gây nghi ngờ cho dân chúng, thậm chí nhiều người nghĩ rằng chẳng có một cái đảng nào, một nhóm hội nào là của dân tộc, của đất nước lại có thể im lặng trước chủ quyền đất nước, lãnh thổ bị xâm lăng trắng trợn như vậy. Thậm chí, một số người còn nghi ngờ rằng chắc "đảng và nhà nước" đã có những phương án hữu hiệu để gìn giữ đất nước, non sông?
Thế nhưng, đến khi Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng tuyên bố rằng"nếu có đụng độ trên Biển Đông, thì chúng ta có ngồi yên để bàn chuyện Đại hội Đảng được không". Đến khi đó, thì mọi người mới giật ngữa mình khi biết sự thật đằng sau. Đó là Đảng chỉ lo việc lấy tiền dân cho cái Đại hội của đảng là quan trọng nhất, còn việc lãnh thổ, chủ quyền và tính mạng người dân chỉ là chuyện con tép con tôm.
Ngay lập tức, mạng xã hội đã đưa câu nói của Nguyễn Phú Trọng như một chủ đề nóng về bản chất của đảng là gì. Đọc những phản ứng của dân chúng trên mạng xã hội, chợt nhớ đến câu Kiều ngày nào:
Lời ngay, đông mặt trong ngoài,
Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô lương !
Cũng vì thế, đảng đón tiếp Tập Cận Bình, tên trùm xâm lược bằng 21 phát đại bác chưa dứt và màn bắt bớ, giam cầm, đánh đập trấn áp người dân Việt để lấy lòng Tập Cận Bình chưa xong, thì họ Tập đã bắn lại cả hệ thống đảng và nhà nước Việt Nam bằng một khẩu siêu đại bác với câu nói khẳng định Trường Sa, Hoàng Sa của Việt Nam là của Tàu ngay khi vừa cắp đít ra khỏi Quốc hội Việt Nam.
Tưởng rằng cái tát vỗ mặt đó sẽ làm tỉnh ngộ những người cầm quyền trong đảng CSVN, nếu đúng là đảng của dân tộc, của đất nước. Thế nhưng không, với đảng CSVN, thì những hành động xâm lược, những âm mưu và hành động giết chóc người dân của Tàu Cộng chưa là gì. Đảng vẫn coi kẻ thù của dân tộc, của nhân dân là bạn vàng của đảng.
Vì thế trước khi tổ chức Hội nghị Đảng, Nguyễn Sinh Hùng còn te tưởi chạy sang Trung Cộng để khấu đầu trước Mao Trạch Đông, kẻ đã đưa quân xâm lược Hoàng Sa của Việt Nam.
Có lẽ nhà cầm quyền Trung Cộng thấy rằng sự khinh bỉ, sự ngạo ngược của chúng chưa đủ cho đám cầm quyền CSVN thấy nhục, thấy hèn. Nên ngay sau khi Nguyễn Phú Trọng đón họ Tập, Nguyễn Sinh Hùng chạy sang Tàu về đến nơi, họ Tập đã cho hàng chục lượt máy bay bay qua không phận Việt Nam như chỗ không người. Và hành động của Việt Nam đối với việc này lại là sử dụng "Người phát ngôn" để rồi từ "quan ngại" đến "hết sức quan ngại" là coi như xong việc.
Điều này làm người ta nhớ lại hành động mới đây của Thổ Nhĩ Kỳ đã bắn rơi máy bay Nga khi chỉ mới xâm phạm không phận đất nước họ 17 giây. Sự so sánh đó, để thấy rằng đảng CSVN đang là của dân tộc hay của ai.
Với giặc thì vậy, còn với dân?
Nếu như trước đây, các Đại hội Đảng thường được kêu gào, tuyên truyền từ hàng năm trời trước đó, rồi đưa ra "Dự thảo Báo cáo chính trị" để hò hét "lấy ý kiến nhân dân" như những màn diễn hài hước. Thì lần này, Đảng coi như việc Đại hội là việc của một hội kín nào đó đang mua bán ma túy nào đó chứ nhân dân chẳng là gì và màn diễn đó không ồn ào như trước nữa.
Khi chưa đưa ra Dự thảo Báo cáo chính trị, đảng đã dọa dẫm người dân "lợi dụng khi góp ý". Và cứ thế, đảng âm thầm muốn viết gì, nói  gì là coi như việc của mình.
Trong khi người dân được đảng hô hào "bám biển giữ chủ quyền" và bị giặc giết, cướp ngoài biển không ai hay, thì quân đội, cảnh sát được đảng lấy tiền dân nuôi béo lại được sử dụng để tập duyệt bảo vệ Đại hội đảng với hơn nửa vạn người cùng đầy đủ súng ống, đạn dược và các phương tiện thiết bị đắt tiền mà người dân một nắng hai sương nhịn ăn nhịn mặc để nộp thuế cho đảng mua.
Hài hước hơn nữa, các cuộc diễn tập đó, đảng ngang nhiên coi người dân là thù địch và là đối tượng cần trấn áp để cho Đảng được yên. Những người dân một thời theo đảng, cầm lá cờ đỏ chạy theo phục vụ đảng cung cúc, tưởng rằng đảng nói thật khi kêu gọi chống tham nhũng... nay được đảng chỉ thẳng mặt, vạch rõ tên là đối tượng phản động và trở thành đối tượng của hàng ngàn công an, bộ đội trấn áp không thương tiếc. Quy mô trấn áp được đưa ra là hàng ngàn người dân giương khẩu hiệu chống tham nhũng và khiếu kiện đất đai do bị nhà nước và đảng cướp mất.
Hẳn rằng, đảng đã biết rằng bây giờ đảng có trở mặt thì thằng dân bao nhiêu đời nay "dưới sự lãnh đạo sáng suốt" bằng nhà tù, súng đạn của cái gọi là "chuyên chính vô sản", thì dân chúng vẫn đủ khiếp sợ, không dám mở mồm kêu la chứ chưa dám nói đến việc chống lại.
Còn lòng tin yêu của người dân với đảng như hệ thống tuyên truyền bao năm ra rả tâng bốc ư? Đã đến lúc đảng nắm chắc vũ khí, xây đủ nhà tù thì những điều đó đâu cần nữa. Mặc dù vậy, bộ máy tuyên truyền của đảng vẫn leo lẻo không ngượng rằng: "Nhân dân đã tin tưởng và trao quyền lãnh đạo cho đảng".
Hỡi ôi, không rõ nhân dân trao cho đảng khi nào và trao bằng cách gì? Phải chăng, họ đã biến nghĩa của chữ "cướp" thành chữ "trao"?
Có lẽ trong lịch sử của Đảng CSVN, đây là lần đầu tiên, đảng hiểu rằng người dân không còn là của đảng, hay nói cách khác, là tự đảng biết rằng người dân đã biết đảng chẳng phải là của nhân dân. Và việc "bảo vệ Đại hội đảng được đưa ra quy mô như vậy đối với nhân dân là nhằm trấn áp lại nhân dân, đã làm cho người ta hiểu ra bản chất của đảng.
Điều này cũng dễ hiểu. Trong đời thường, khi một nhà nông tự biết mình không đủ chính nghĩa, không có sức mạnh của sự tin yêu, không đủ lòng tin vào hàng xóm, vào cộng đồng, thì việc tăng cường khóa cổng, hàng rào và nuôi thêm đàn chó là cần thiết.
Hội kín?
Thông thường, một việc làm chính nghĩa trong sáng và lành mạnh, thì người ta không ngại bất cứ một sự nhòm ngó hoặc chê bai. Trong khi đảng tự nhận là đầy tớ của nhân dân, phục vụ nhân dân. Lẽ ra đã là đầy tớ, thì mọi việc làm, hành động của mình phải được ông chủ cho phép sau khi báo cáo hẳn hoi. Nhưng, ở đây thì ngược lại. Mọi hành động của đám đầy tớ này là bí mật, những ông chủ chỉ đứng từ xa để nghe ngóng, để đánh hơi và dài cổ chờ đảng... diễn trò. Tất cả mọi hoạt động họp hành của đảng, đều được giữ kín như bưng trước mặt ông chủ của mình.
Theo dõi những hành tung của Đảng thời gian qua, người dân thấy đảng đang hành động như một Hội kín nào đó của một tổ chức mua bán ma túy hoặc giết người chứ không thể là của một đảng quang vinh, vi đại và là đại biểu trung thành của họ.
Những kỳ họp hành Hội nghị, đảng tuyên bố lập lờ rằng có những ứng cử viên "đặc biệt" để lại khóa sau. Rồi họp hành là tuyệt mật, là bảo vệ kín đáo từ lời nói đến việc làm, từ con người đến kế hoạch, chương trình...
Những cuộc Hội nghị Trung ương, người dân thường chỉ được nghe Tổng Bí thư đọc những lời lẽ tốt đẹp, thành công rực rỡ... và chấm hết.
Thậm chí, mới đây, đảng còn tuyên bố kỷ luật một số đảng viên đã làm lộ bí mật về nhân sự ở Đại hội đảng bộ huyện cho đảng viên khác biết, chứ chưa cần nói với người dân.
Vậy thì đảng đang làm gì và chọn những tên đầy tớ như thế nào, mặt mũi nó ra sao để "làm đầy tớ phục vụ người dân"?
Theo thông báo của đảng, những ngày tới đây, chỉ có hơn 1000 đảng viên, nhưng khi đảng họp, thì hàng loạt tuyến phố sẽ bị cấm, hàng loạt sinh hoạt, đời sống người dân sẽ bị ngưng trệ. Tất cả để bảo đảm cho đám đảng viên được yên tâm ngồi họp kín với nhau.
Quan sát những hành động của đảng chuẩn bị cho đại hội lần này, người dân không khỏi đặt ra câu hỏi: Đảng đang định diễn thêm những trò gì khi mà đảng đang giành lấy bằng được cái quyền lãnh đạo người dân?
Lẽ nào, cơ đồ đất nước này qua hàng ngàn năm xây dựng, giữ gìn và xây đắp bằng xương máu của bao thế hệ, tính mạng cả trăm triệu người dân hiện nay cả hiện tại và tương lai của họ, họ lại ngu xuẩn đưa đi giao cho một cái đảng mà mọi sinh hoạt, mọi việc làm như của một hội kín hoặc một đám mafia nào đó họ không thể biết?
Tôi không tin người dân Việt Nam lại ngu xuẩn đến thế.
Hà Nội, 13/1/2015. Ngày kết thúc Hội nghị Trung ương đảng thứ 14.
J.B Nguyễn Hữu Vinh

'Lợi dụng Đại hội để nói xấu lãnh đạo là ảo tưởng'?

Theo VNTB -14.1.16
Hoàng Oanh (VNTB) Hội nghị T.Ư 14 đã kết thúc, nhưng trong dư luận quan tâm chính trị quốc gia vẫn nổi lên vấn đề đấu đá nội bộ, phe phái trong tầng lớp lãnh đạo tinh hoa của Đảng (175 ủy viên chính thức và 25 ủy viên dự khuyết BCH T.Ư khóa XI).

Hội nghị T.Ư 14, suy cho cùng là cuộc chơi của Đảng và những ông lớn của Đảng với câu chữ rất quen thuộc đi kèm: T.Ư đề cử và bỏ phiếu kín đề cử các chức danh chủ chốt.

Thiếu một sự công khai và minh bạch trong bầu cử, nhưng nếu nội bộ đã thống nhất theo hướng “đề cử” thì hẳn các trang web xấu với nội dung nhạy cảm sẽ không ra đời.

Vấn đề không nằm ở số lượng trang web bao nhiêu, tập trung vào lãnh đạo nào, mà các chi tiết được phản ánh trên trang web xấu đó chi tiết hóa đời tư của các lãnh đạo, rõ đến bất ngờ.


Dẫn đến thực trạng rất buồn cười là, cuộc chơi bầu cử đáng ra cần công khai thì lại giữ kín, đời tư đảng viên cấp cao đáng lẽ giữ kín thì lại được phơi bày.

Khi nhà báo Đức Lượng, nguyên Phó tổng biên tập báo Nhân Dân trả lời VOV về vấn đề thông tin độc hại trước thềm Đại Hội, ông cho hay, mục đích của việc này là nhằm “phân tán lực lượng, đánh vào sự đoàn kết thống nhất trong Đảng, trước hết là đánh vào sự đoàn kết, thống nhất giữa các vị lãnh đạo của Đảng.”

Vậy nội bộ đảng có thực sự thống nhất? Nhà báo Đức Lượng cho biết, ông thừa nhận “trong Đảng ta có những nhóm lợi ích”, nhưng ông cho rằng, “đó không phải là số đông, bởi có những người rất liêm khiết”, và tất nhiên Đảng đang đấu tranh với việc đó. 

Hẳn là thế, đảng viên còn rất nhiều người tốt, nhưng nhóm lợi ích dù không phải số đông nhưng lại tập trung ở lãnh đạo cấp cao, Đảng vẫn làm tốt việc đấu tranh chống nhóm lợi ích gắn liền với tham nhũng, và kết quả là các tỉnh thành thi nhau báo cáo về việc “100% không phát hiện các trường hợp tham nhũng” hay lợi ích nhóm vậy. 

Do đó, mà trong phát biểu chuẩn bị nhân sự cho BCH T.Ư khóa 12, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh sự kiên quyết không để lọt vào BCH T.Ư những người có một trong các khuyết điểm, như: Bản lĩnh chính trị không vững vàng, không kiên định đường lối, quan điểm của Đảng, có biểu hiện cơ hội chính trị, nói và làm trái Cương lĩnh, đường lối, nguyên tắc của Đảng; tham vọng quyền lực, xu nịnh, chạy chọt, vận động cá nhân, tư tưởng cục bộ, phe cánh, lợi ích nhóm...

Nhưng nếu áp dụng các quan điểm của Tổng Bí thư đối với dàn tinh hoa của Đảng, thì chắc hẳn, Hội trường Quốc Hội chỉ còn lại lễ tân, phục vụ. Bởi có người liêm khiết về mặt đạo đức thì lại rơi vào cái gọi là “bản lĩnh chính trị không vững vàng”, và ngược lại.

Thế nên, PGS.TS Phan Xuân Biên, nguyên trưởng Ban Văn hóa tư tưởng Thành ủy TP.HCM, hiện là Ủy viên Hội đồng lý luận TƯ buộc phải thừa nhận trong một bài viết trên VNN rằng, “Lãnh đạo ở phương Tây và người dân quan hệ với nhau chủ yếu theo luật. Cho nên làm gương hay không làm gương không quan trọng, không có vấn đề gì. Miễn là làm đúng luật, đừng vi phạm luật. […] Còn ta thì khác, lãnh đạo của ta phải làm gương, nên phải có “phê và tự phê”. Nhưng cái gương của ta đang ngày càng nhòa đi. Thì sao sao lòng tin của người dân không giảm?”

Gương cán bộ và tham ô quyền lực, tham nhũng vật chất cũng phần nào làm tê liệt luôn Nghị quyết TW 4 về xây dựng Đảng. Như, một số cấp ủy, tổ chức đảng và cán bộ, đảng viên trong quá trình chuẩn bị và tiến hành kiểm điểm, tự phê bình và phê bình tập thể, cá nhân còn nêu nhiều ưu điểm, né tránh khuyết điểm. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy tội, cục bộ, “lợi ích nhóm” vẫn chưa làm rõ được thực chất và mức độ nghiêm trọng của tình hình; tình trạng suy thoái về tưởng chính trị, đạo đức, lối sống trong cán bộ, đảng viên vẫn đang tồn tại, thậm chí có mặt còn phát triển tinh vi, phức tạp hơn trước; sau kiểm điểm tự phê bình và phê bình, một số nơi chậm đề ra kế hoạch sửa chữa, khắc phục khuyết điểm hoặc xây dựng kế hoạch còn chung chung;…

Chúng ta đang phải đối diện với thực tế hết sức đau lòng và nghiệt ngã. Đó là sự biến chất, suy thoái trong một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên. Công cuộc phòng và chống tham nhũng bấy lâu nay dường như chưa đủ sức ngăn chặn, triệt tiêu mối họa này có đúng không?

Điều quan trọng là nhà báo Đức Lượng đã hiểu ra rằng, đất nước này, chế độ này thiếu sự minh bạch. Và khi còn thiếu điều này, thì sự đấu đá trong đảng và phe phái trong đảng vẫn còn tiếp diễn qua những trang “web đen”.

Có ảo tưởng hay không? Điều đó tự bản thân nhà báo Đức Lượng hiểu rõ, khi trở lại quá khứ vào năm 1945, 5.000 Đảng viên im như thóc, giờ đây, số lượng Đảng viên lên gần 4 triệu, nhưng mọi sự thật liên quan đến lãnh đạo cấp cao lại được phơi bày. Mấu chốt là ai có khả năng làm điều đó, ngoài yếu tố nội bộ cấp cao hoặc được sự chỉ đạo của cán bộ cấp cao, và chính nó đã cho thấy sự “đấu đá quyền lực” bên trong Đảng. 

Chế độ, vai trò lãnh đạo của Đảng không thể bị đánh gục, nhưng về lâu dài, nó làm xói mòn niềm tin của người dân vào Đảng, và sự lãnh đạo của Đảng trong thực trạng “tham nhũng như con ghẻ”.

Nhà báo Đức Lượng kêu gọi tỉnh táo và dừng lại, nhưng ai đã nhúng chàm siêu quyền lực vật chất thì khó có thể nghe lời kêu gọi đó, trừ phi đó là một sự giám sát chặt chẽ bởi luật và nhân dân từ khâu lựa chọn cán bộ đến bầu cử chức danh chủ chốt.

Trong khi đó,  đấu đá nội bộ trong Đảng vẫn là nguồn lợi duy nhất mà người dân đang được hưởng, ít ra họ biết được đời tư, gia thế và sự nghiệp của ông lãnh đạo cấp cao kia ra sao, để tránh mơ hồ trong câu chữ tuyên truyền “lãnh đạo XYZ là tận tâm với nước với đảng, sống bình dị, đơn sơ, không tham quyền cố vị.”. 


Tất nhiên, qua trang web xấu với nội dung nhạy cảm.

Đại Hội 12: Đường đi không đến

Theo STBN-01/13/2016 - 23:24
Trong suốt quá trình tồn tại, không ít những kỳ đại hội đảng CSVN là những lần thay bậc đổi ngôi không êm thắm. Nói khác đi, triều đình phong kiến kiểu mới của Hà Nội luôn giữ vững bản chất tranh giành và thanh trừng lẫn nhau, như “các đồng chí Liên Xô” trong thời kỳ cầm quyền của Stalin.
Bế tắc chọn tứ trụ
Trong bối cảnh một đất nước đang rơi vào tình cảnh mất dần chủ quyền vào tay ngoại bang, vấn đề sắp xếp nhân sự cho đại hội 12 làm nổi lên tính cách tham quyền cố vị của các lãnh đạo đảng.
Việc chuẩn bị Đại hội 12 khởi đầu từ Hội nghị Trung ương 10 và qua Hội nghị 11, Trung ương đảng CSVN đã “nhất trí” với các tiêu chuẩn Ủy viên Trung ương Đảng khóa mới; đồng thời quy định tuổi tái cử đối với Ủy viên Trung Ương Đảng không quá 60 tuổi, và đối với các Ủy viên Bộ Chính trị không quá 65 tuổi.
Bước qua Hội Nghị Trung Ương 12 là một bước đệm tiếp tục giải quyết khúc mắc trong vấn đề nhân sự, nhất là những ai đủ tiêu chuẩn và điều kiện trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh cao nhất của chế độ.
Chính độ tuổi của 4 chức vụ cao nhất trong đảng và nhà nước mà các công dân mạng thường gọi là “tứ trụ triều đình” là cục xương khó nuốt của Hội Nghị Trung Ương 13. Vì theo quy định từ trước, các Ủy viên Bộ Chính Trị muốn được tái cử phải từ 65 tuổi trở xuống.
Hội nghị 13 họp từ ngày 14 đến 21 Tháng Mừời Hai là Hội nghị quyết định về danh sách đề cử những người tham gia vào Trung ương đảng khóa XII, sẽ do 1.500 đại biểu của đại hội XII bầu chọn. Vấn đề then chốt và gay cấn nhất là nếu những người quá tuổi hưu (trên 65) mà không được Trung ương chọn tái cử để đưa vào danh sách để các đại biểu bầu thì coi như sau Đại hội sẽ về vườn.
Được biết cũng tại Hội Nghị Trung Ương 13, các Ủy viên Trung ương đã viết phiếu giới thiệu nhân sự Ủy viên Bộ Chính Trị đủ điều kiện, trong độ tuổi để ứng cử vào các chức danh “lãnh đạo chủ chốt” của đảng và nhà nước là Tổng BíThư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng và Chủ Tịch Quốc Hội.
Trong bốn gương mặt hiện tại, không có ai có vẻ muốn rời bỏ chiếc ghế quyền lực đang nắm giữ, mà nhất định nó sẽ mang lại vô số lợi ích cho bản thân và đám đàn em.
Qua độ sôi sục của cuộc đấu đá, nếu không giữ được ghế thì không biết chừng sẽ là đại họa cho bản thân, gia đình và đàn em. Khổ thay, tứ trụ Sang-Trọng-Hùng-Dũng sang năm 2016 đều trở thành những ứng viên lão làng vượt qua số tuổi quy định 65. Hai trụ trẻ nhất trong bốn trụ là Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đều sinh năm 1949, tức 67 tuổi.
Hội nghị 13 đã thất bại vì bế tắc chung quanh chiếc ghế tổng bí thư đảng sẽ thuộc về ai. Nếu tạm thời loại trừ Nguyễn Sinh Hùng và Trương Tấn Sang bị coi như yếu thế hơn, cuộc chiến đấu chỉ còn lại hai đối thủ nặng ký nhất là tổng bí thư và thủ tướng đương nhiệm. Nguyễn Phú Trọng lâu nay vẫn được dư luận coi như đứng đầu phe đảng và Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu phe chính phủ.
Hai phe cũng được mô tả như đối nghịch nhau trong một số quan điểm. Một phe bảo thủ dựa vào Bắc Kinh để tồn tại vững bền; một phe hướng về cải cách hội nhập càng ngày càng sâu vào thế giới Tây phương. Mặt ngoài, dù được một nhà quan sát đánh giá là “hai phe”, nhưng phe nào cũng cố giữ màu sắc chính thống của một đảng đã rệu rã lúc về chiều.
Vậy ai là người có thể được tái cử lần này? Một câu hỏi khó trả lời, một vấn đề hóc búa mà Hội nghị 13 đành buông tay trao lại cho Hội nghị Trung Ương 14 quyết định. Nhưng sau ba ngày nhóm họp từ ngày 11 đến 13 Tháng Giêng, 2016, Hội nghị 14 cũng bế tắc không lập được danh sách đề cử ai là những ứng viên sáng giá cho 4 chức danh Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước, Thủ Tướng, Chủ Tịch Quốc Hội mà đành phải để cho Trung ương đảng khóa XII giải quyết với một lô danh sách tổng hợp từ đề nghị của Bộ chính trị và Trung ương đảng khóa XI.
Đại hội hoàng hôn
Những bế tắc trong việc chọn lựa các chức danh chủ chốt đã cho thấy tính cách quyết liệt của cuộc chiến tranh giành ngôi vị Tổng Bí Thư giữa hai phe đảng và chính phủ. Hậu quả tất nhiên là hai phe đã phải dùng đến đòn “thư tố cáo” để mà tạo hỏa mù trong dư luận. Do đó mà liên tục nhiều ngày qua trên các trang mạng xã hội người ta thấy xuất hiện nhiều bài viết dưới hình thức đơn, thư, ý kiến đảng viên cáo buộc Nguyễn Tấn Dũng hay chê bai Nguyễn Phú Trọng.
Điển hình là tài liệu 9 trang được cho là “Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính Trị” giải trình những cáo buộc chung quanh bản thân và gia đình mình. Tài liệu nội bộ này được ai đó tung ra rộng rãi trên các diễn đàn công cộng góp phần đẩy mạnh cuộc đấu đá trở thành quyết liệt hơn.
Dù là dưới hình thức giải trình những điểm bị cáo buộc nhưng lại bạch hóa những vấn đề lâu nay vẫn được đồn đãi quanh Nguyễn Tấn Dũng. Chẳng hạn chuyện con gái Nguyễn Thanh Phượng có chồng là con trai một sĩ quan chế độ cũ; sự giàu lên nhanh chóng của gia đình (và thân nhân) người đứng đầu nhà nước với nhiều tài sản bất minh. Hay những tuyên bố gây sốc về Biển Đông và bang giao với Trung Cộng cũng là điều mà Nguyễn Tấn Dũng bị cho là quá trớn, có thể làm mất lòng người bạn đồng thời là “người thầy của Cách Mạng Việt Nam.”
Đây là một cuộc chiến tranh quyền lực đã phân rõ chiến tuyến giữa đôi bên. Vì vậy người ta nhìn thấy ngay những bài viết, những lá thư tố cáo đều nhằm mục tiêu phục vụ cho trận chiến đang đi đến giai đoạn một mất một còn.
Cũng qua đó, dù là tố cáo ông Dũng hay chê bai ông Trọng nó cũng cho thấy ba điều:
1/ Hai phe Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng lâu nay đã hình thành thế kình chống nhau từ Hội nghị Trung ương 6 khiến Nguyễn Phú Trọng rơi lệ vì không kỷ luật được “đồng chí X”. Nay nhân Đại hội đảng, sự tranh giành ngôi thứ có cơ hội bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.
Nội bộ đảng CSVN lần này không còn giấu giếm được bộ mặt đạo đức giả khi hai phe công khai ở vào thế sát phạt nhau và không còn có thể thỏa hiệp như trong quá khứ. Nhu cầu bảo vệ đảng đã trở thành thứ yếu trước quyền lợi phe nhóm. Do đó quyền lợi dân tộc lại càng bị bỏ rơi, mặc cho ngoại bang tha hồ xâu xé.
Trước đây đôi khi dù có đấu đá nhau quyết liệt nhưng đến lúc cuối cùng, những người cộng sản vẫn khôn khéo tìm cách tương nhượng nhau để có thể cùng tồn tại. Nhưng trong kỳ Đại hội này, sự thỏa hiệp không còn nữa. Phe nào cũng ra sức khua môi múa mỏ, không ngớt tung ra những ngón đòn hiểm ác để hạ đối thủ đo ván. Vì cả hai phe đều biết, nếu thua thì quyền lực của chính phe nhóm mình không những mất mà nguy hiểm đến tính mạng. Tình đồng chí hiện nay được tính trên số tiền mà họ đã bòn rút được của nhân dân để chia chát cho nhau.
2/ Kế đến, hai phe Trọng-Dũng đánh nhau gay gắt tất nhiên phải có bàn tay của thế lực bên ngoài. Trung Cộng chưa bao giờ từ bỏ giấc mộng thu hồi lãnh thổ phía nam mà họ gọi là “phiên thuộc” của Đại Hán ngày xưa trước hết là Việt Nam. Tham vọng ấy cộng với sức mạnh kinh tế đang trỗi dậy hiện nay càng khiến Trung Cộng tha thiết với tham vọng mở rộng biên cương trên đất liền và ngay trên Biển Đông.
Những gì đang diễn ra gần đây nhất cho thấy Trung Cộng đang lặng lẽ thực hiện mưu đồ khống chế và trên thực tế họ đã làm chủ hải lộ quan trọng nhất Á Châu này. Trong bối cảnh Hoa Kỳ ngập ngừng tiến hành chiến lược “xoay trục” về Châu Á, Trung Cộng càng ráo riết nắm lấy quân cờ Việt Nam thông qua các tay sai trung thành để làm thất bại nỗ lực của Hoa Kỳ tại đây.
Do đó, cuộc chiến không tương nhượng này còn cho thấy là nó nhằm phục vụ cho mẫu quốc đứng phía sau. Trong trường hợp này, Trung Cộng sẽ là người được lợi nhiều nhất và 90 triệu dân Việt Nam là những người khó tránh thân phận nô lệ về sau.
3/ Về phía những nguời đứng tên trên các thư tố cáo, kiến nghị thực tế đều chỉ là con cờ của mỗi phe. Đó là những người đã về hưu, viết ra nhằm tung hỏa mù trong dư luận và làm lợi cho phe mình. Do đã rời xa quyền lực không còn chút ảnh hưởng gì nên những thông tin họ đưa ra là những thông tin một chiều, chưa hẳn là những người thực tâm yêu nước thương nòi.
Rõ ràng, sau nhiều thập niên độc quyền lãnh đạo, quyền lực của đảng đã bị sói mòn do những thất bại trầm trọng khi điều hành đất nước. Nhưng đồng thời giới lãnh đạo chóp bu cũng biết lăn xả vào thế lực tiền tài, thúc đẩy sự tham quyền cố vị lên đến đỉnh cao. Các phe phái trong đảng không còn có thể thỏa thuận nhau do quyền lợi quá nhiều. Mặt khác, sự khuynh loát hậu trường chính trị của nhửng thế lực quốc tế góp phần thúc đẩy tinh thần nô lệ ngoại bang của các nô tài mới trong đảng.
Bốn Hội nghị Trung ương để giải quyết vấn đề nhân sự; hàng ngàn công an rầm rộ diễn tập bảo vệ Đại hội đảng; sự đấu đá một mất một còn; tận tình bêu rếu nhau trên internet một lần nữa cho thấy đảng CSVN đang trong tiến trình tự tan rã bên trong.
Hơn 3 năm trước ông Nguyễn Phú Trọng mếu máo đọc bài diễn văn bế mạc Hội Nghị Trung Ương 6. trong bài diễn văn đó ông Trọng đã cố “thiêng liêng hoá” cái đảng của ông. Giờ đây cái đảng này không những đã mất thiêng mà còn trở thành cái giỏ rác để quần chúng trút vào đó những mỉa mai, căm hận.
Bởi vậy, như một blogger ví von, Đại hội đảng lần thứ 12 là một “đại hội hoàng hôn”. Hay nói cách khác đây là “đại hội của đường đi không đến”. Vì dù nhà lý luận Nguyễn Phú Trọng trở thành người thắng cuộc, hân hoan ngồi lại ghế tổng bí thư trong khi Nguyễn Tấn Dũng ngậm ngùi về vui thú điền viên, thì Đảng CSVN cũng đang nhắm mắt tiến vào một đường hầm không lối thoát.
Phạm Nhật Bình
Bài viết được tác giả gởi đến SBTN
(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Đảng XII và TPP

Phạm Trần (Danlambao) - Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) đã đặt đất nước và nhân dân vào hoàn cảnh tiếp tục gian nan, sau lần họp cuối cùng của Khóa đảng XI ở Hà Nội.

Tại Hội nghị Trung ương 14, từ ngày 11 đến 13/01/2016, đảng cho biết đã làm được 2 việc:

Thứ nhất: “Thông qua chủ trương ký Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP).” 

Thứ nhì: “Thông qua dự thảo báo cáo công tác nhân sự Ban chấp hành Trung ương khóa 12; thống nhất cao bằng hình thức bỏ phiếu kín đề cử nhân sự chức danh Tổng bí thư; đề cử chức danh Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch QH nhiệm kỳ 2016 - 2021 để Trung ương khóa 12 xem xét.”

Trong diễn văn bế mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói thêm: “Ban Chấp hành Trung ương đã thảo luận dân chủ, thẳng thắn, trách nhiệm và biểu quyết thông qua nhân sự đề cử bổ sung một số đồng chí Ủy viên Trung ương khóa XI thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khóa XII; nhân sự là Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI thuộc trường hợp "đặc biệt" tái cử khóa XII và danh sách đề cử các đồng chí ứng cử các chức danh lãnh đạo chủ chốt của Đảng và Nhà nước nhiệm kỳ khóa XII với số phiếu rất tập trung.”

Danh sách đề cử được giữ kín cho đến ngày họp Đại hội XII từ ngày 20 đến 28/01/2016. Ông Nguyễn Phú Trọng đã cố tình giảm nhẹ tầm quan trọng của việc Trung ương đã bỏ phiếu chấp thuận “Báo cáo công tác nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XII” nên nói ngắn hơn vấn đề TPP.

Nhưng cũng chính vì nói ít mà đã có nhiều suy luận ai ở, ai đi trong số 16 Ủy viên Bộ Chính trị khóa XI, kể cả 4 Lãnh đạo chủ chốt gồm ông Trọng, Tổng Bí thư; Chủ tịch nước Trương Tấn Sang; Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Đáng chú ý là Hội nghị 14 đã đồng ý “bổ sung” vào danh sách tái cử vào Trung ương XII thêm 2 thành phần được gọi là “đặc biệt” gồm: "Ủy viên Trung ương khóa XI” và “Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI.”

Tuy nhiên, ông Trọng không tiết lộ số người được bổ sung, cũng không cho biết thế nào là “đặc biệt”? Nhưng nhiều tin rò rỉ đã nói đến triển vọng ông Trọng sẽ ngồi lại, ít nhất cho hết nửa nhiệm kỳ khóa XII (2018) để bảo đảm tính liên tục giao hảo tốt với Trung Quốc. 

Hai ông Sang-Dũng sẽ nghỉ hưu trong tình trạng bất mãn và chia rẽ. Nhưng còn ông Hùng 70 tuổi thì sao, hay ông là một trong số “Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI” thuộc diện “đặc biệt” được chọn ngồi lại để nối nghiệp ông Trọng giữ chức Tổng Bí thư của nửa nhiệm kỳ sau của XII?

Có tin ông Hùng sẽ thay ông Trương Tấn Sang làm Chủ tịch nước. 

Lý do có dự đoán này vì ông Hùng thuộc dòng họ Nguyễn Sinh ở xã Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Ông Hùng có họ hàng với gia đình ông Nguyễn Sinh Sắc, thân sinh của ông Hồ Chí Minh, người sáng lập ra đảng CSVN.

Dựa vào tiêu chuẩn địa phương và đảng tịch thì ông Nguyễn Sinh Hùng, cũng giáo điều và bảo thủ như ông Trọng, có đủ điều kiện hơn nhiều người. Vì vậy, đã có lời đồn thổi khiến Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Đinh Thế Huynh phải cải chính ông Hùng đã sang Trung Quốc, từ ngày 23 đến 27/12/2015, với vai trò Đặc sứ của ông Trọng để “báo cáo” nhân sự cao cấp khóa đảng XII và nhận được ủng hộ của Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung quốc Tập Cận Bình.

Đinh Thế Huynh nói: “…Cư dân mạng nói sang là để Trung Quốc can thiệp vào Đại Hội 12 của Đảng, tác động vào nhân sự của Đại Hội. Tôi xin bác bỏ những thông tin này. Tôi khẳng định TQ không thể tác động vào Đại Hội 12 của Đảng… Ta có tư thế, nguyên tắc của ta, ai dám tác động nào? Mà tác động sao nổi. Đảng dày dạn trong lãnh đạo cách mạng và trong công cuộc đổi mới, có đủ bản lĩnh để giữ vững sự độc lập.” (ViệtNamNet,30/12/2015)

Ông Huynh nói vậy thì biết vậy, không ai muốn tranh cãi với ông nhưng mọi người đều nhìn thấy rõ viễn ảnh đen tối tiếp tục bao phủ lên đất nước và con người Việt Nam sau Hội nghị Trung ương 14.

Đảng CSVN vẫn “ngựa quen đường cũ” một mực chũi đầu xuống cát đi theo Trung Quốc vì nước này chưa “đổi mới chính trị” thì Việt Nam cũng không dám để thoát Trung đưa đất nước tiến lên.

Báo cáo Chính trị của khóa đảng XI sẽ trình ra Đại hội XII đã lột tả tất cả tính phụ thuộc chính trị vào Trung Quốc của đảng CSVN. Vì Trung Quốc vẫn lấy Chủ nghĩa Cộng sản làm nền tảng cai trị và giữ nước với ngôn ngữ mới “Chủ nghĩa Xã hội đặc sắc Trung Quốc” nên đảng CSVN đã tuyên bố tiếp tục: "Kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, vận dụng sáng tạo và phát triển phù hợp với thực tiễn Việt Nam; kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội…"

Sau 40 năm thống nhất đất nước và 30 năm đổi mới kinh tế, không người Việt Nam nào còn mơ hồ tin vào người láng giềng Trung Quốc gian dối đã lừa đảo hết thế hệ Lãnh đạo Việt Nam này đến thế hệ cầm đầu khác.

Bằng chứng Trung Quốc đã lấn chiếm lãnh thổ, đất liền và biển đảo, của Việt Nam rành rành ra đấy mà đảng vẫn vui vẻ như con thiêu thân mù lòa chui vào cái bẫy 16 vàng và 4 tốt (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt") để kéo dài lệ thuộc mỗi ngày một sâu hơn vào kinh tế thì khóa đảng XII sẽ làm được gì hơn khóa XI?

Đó cũng là kết luận đối với Lãnh đạo tương lai của CSVN, kể cả những người dự đoán sẽ được cơ cấu vào các chức vụ “chủ chốt” như Đại tướng, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang; Phó Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

TPP đến dân chủ - nhân quyền

Nhưng bên cạnh những điều chướng tai gai mắt của Hội nghị 14 thì cũng lóe lên một tia sáng ở cuối đường hầm khi Ban Chấp hành Trung ương đã “thảo luận, tán thành kết quả đàm phán Hiệp định TPP”, và “tán thành, đồng ý để Chính phủ cùng chính phủ các nước ký Hiệp định TPP vào đầu tháng 02-2016.”

Thông báo của Hội nghị 14 viết: “Ban Chấp hành Trung ương nhận định, cơ hội mà Hiệp định TPP đem lại cho nước ta là rất lớn và cơ bản. Song thách thức không nhỏ. Tuy nhiên, các thách thức này đã được nhận diện và với kinh nghiệm của 30 năm đổi mới, hội nhập kinh tế quốc tế, với nỗ lực, sáng tạo và ý chí của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta và cộng đồng doanh nghiệp, chúng ta quyết tâm vượt qua thách thức, tận dụng cơ hội do Hiệp định TPP mang lại để phát triển đất nước nhanh và bền vững.”

Tinh thần tự tin và lạc quan này liệu có bền vững trong bối cảnh vừa hội nhập vừa phải tuân thủ Luật pháp và thực hành các Thỏa hiệp mà Việt Nam đã ký kết với Quốc tế là điều tương lai sẽ hiện ra khi TPP có hiệu lực ở Việt Nam.

Vì vậy, Ban Chấp hành Trung ương đã thực tế nhận ra những bất lợi nếu cứ làm kinh tế và hội nhập nửa vời theo lối mòn xưa cũ và giáo điều rằng “đổi mới nhưng không đổi màu, hội nhập mà không hòa tan”.

Thông báo đã phản ảnh tâm trạng này: “Thảo luận kỹ về những khó khăn, thách thức khi tham gia Hiệp định TPP, Ban Chấp hành Trung ương nhận định: Các cam kết về mở cửa thị trường hàng hóa trong TPP tạo ra sức ép cạnh tranh lớn hơn, đặc biệt là với ngành nông nghiệp; một số doanh nghiệp, trước hết là các doanh nghiệp có công nghệ sản xuất và kinh doanh lạc hậu có thể lâm vào tình trạng khó khăn. Tham gia Hiệp định, chúng ta sẽ phải điều chỉnh, sửa đổi một số quy định pháp luật về thương mại, hải quan, đầu tư, đấu thầu, sở hữu trí tuệ, lao động... Việc thực hiện các quy định về lao động trong Hiệp định TPP cũng đặt ra nhiều thách thức, đòi hỏi phải tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước và nâng cao hiệu quả hoạt động của các tổ chức chính trị-xã hội đối với các hoạt động có liên quan đến quan hệ lao động, giữ vững ổn định chính trị-xã hội để phát triển đất nước.”

Nhưng nếu đảng và nhà nước lại đánh trống bỏ dùi, vừa đánh vừa run hay can thiệp thô bạo vào “Quyền tự do hiệp hội và việc bảo vệ quyền được tổ chức”theo Công ước 87 của Tổ chức Lao động Quốc tế (International Labour Organization) thì Việt Nam sẽ vi phạm Hiệp định TPP.

Những Điều quan trọng và cơ bản của Công ước viết: “Người lao động và người sử dụng lao động, không phân biệt dưới bất kỳ hình thức nào, đều không phải xin phép trước mà vẫn có quyền được tổ chức và gia nhập các tổ chức theo sự lựa chọn của mình, với một điều kiện duy nhất là phải tuân theo điều lệ của chính tổ chức đó.” (Điều 2)

Hay: (1)“Các tổ chức của người lao động và của người sử dụng lao động có quyền lập ra điều lệ, những quy tắc quản lý, tự do bầu các đại diện, tổ chức việc điều hành hoạt động và soạn thảo chương trình hoạt động của mình.”

(2) “Các cơ quan có thẩm quyền phải tránh mọi sự can thiệp có tính chất hạn chế quyền đó, hoặc cản trở việc thi hành hợp pháp quyền đó.”

Quan trọng hơn, Điều 4 khẳng định: “Các tổ chức của người lao động và của người sử dụng lao động không thể bị bất cứ một cơ quan hành chính nào buộc phải giải tán hoặc đình chỉ.”

Nhằm tạo sức mạnh cho quyền của người Lao động, Công ước 87 viết trong Điều 5: “Các tổ chức của người lao động và của người sử dụng lao động có quyền hợp thành các liên đoàn, tổng liên đoàn, và mọi tổ chức, liên đoàn hoặc tổng liên đoàn đó đều có quyền gia nhập đều có quyền liên kết với các tổ chức quốc tế của người lao động và người sử dụng lao động.”

Để bảo đảm sự minh bạch và công bằng giữa người lao động, người sử dụng lao động và nhà nước, Điều 8 nói rõ: “(1)Trong khi thi hành những quyền mà Công ước này đã thừa nhận cho mình, người lao động, người sử dụng lao động và các tổ chức tương ứng của họ, cũng như mọi người và mọi tập thể có tổ chức khác, đều phải tôn trọng pháp luật trong nước.”

Tuy nhiên trách nhiệm phải tuân thủ Luật pháp cũng buộc nhà nước phải tuân thủ quy định ở khoản 2 trong Điều 8 viết rằng: “(2) Pháp luật quốc gia không được có những quy định mang tính chất xâm hại, cũng như không được áp dụng với mục đích xâm hại tới những đảm bảo đã được quy định trong Công ước này.”

Thách thức cho Việt Nam

Vậy Việt Nam phải làm gì để việc thi hành TPP không gặp trở ngại khi Ban Chấp hành Trung ương 14 viết trong Thông báo rằng Việt Nam phải "tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước và nâng cao hiệu quả hoạt động của các tổ chức chính trị-xã hội đối với các hoạt động có liên quan đến quan hệ lao động, giữ vững ổn định chính trị-xã hội để phát triển đất nước"?

Một tài liệu liên quan đến Tổ chức nghiệp đoàn được Việt Nam phổ biến đã rào đón thế này: “Về quyền thành lập tổ chức đại diện của người lao động, theo Hiệp định, Việt Nam cũng như tất cả các nước tham gia TPP phải tôn trọng và bảo đảm quyền của người lao động trong việc thành lập và gia nhập tổ chức của người lao động tại cơ sở. Tổ chức của người lao động tại cơ sở có thể lựa chọn gia nhập Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam hoặc đăng ký với cơ quan nhà nước có thẩm quyền để được chính thức hoạt động và sẽ chỉ được hoạt động sau khi được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền chấp nhận đăng ký theo một quy trình minh bạch và được quy định cụ thể trong các văn bản quy phạm pháp luật. Tổ chức của người lao động, sau khi hoàn thành việc đăng ký, sẽ có một số quyền tự chủ phù hợp với quy định của ILO và pháp luật Việt Nam. ILO cũng như TPP luôn nhấn mạnh việc tất cả các tổ chức của người lao động phải tuân thủ Hiến pháp, pháp luật của nước sở tại cũng như phải hoạt động phù hợp với tôn chỉ, mục đích và phương thức hoạt động đã được đăng ký…"

Văn bản này cũng nói rằng: “Các tổ chức của người lao động không được phép tiến hành bất cứ hoạt động nào có khả năng xâm hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội cũng như không được tham gia bất cứ hoạt động nào ngoài tôn chỉ mục đích phù hợp với quy định của ILO và đã đăng ký với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền…”

Đối với Việt Nam là nước phải sửa đổi nhiều Luật không phù hợp với TPP, tài liệu chi tiết thêm: “Sau một thời gian chuẩn bị là 5 năm kể từ ngày Hiệp định có hiệu lực đối với Việt Nam (tức là khoảng 7 năm kể từ khi ký Hiệp định), các tổ chức của người lao động ở cấp cơ sở có thể gia nhập hoặc cùng nhau thành lập tổ chức của người lao động ở cấp cao hơn như cấp ngành, cấp vùng theo đúng trình tự đăng ký được pháp luật quy định một cách công khai, minh bạch. Tôn chỉ, mục đích, trình tự, thủ tục thành lập các tổ chức của người lao động ở cấp cao hơn này cũng phải tuân thủ đầy đủ theo các quy định của pháp luật Việt Nam, không trái với các tiêu chuẩn của ILO. Thời gian chuẩn bị này là để Việt Nam hoàn thiện hệ thống pháp luật cũng như tổ chức bộ máy để bảo đảm tốt nhất quyền lợi cho người lao động. Việc các nước dành một khoảng thời gian hợp lý để Việt Nam chuẩn bị là việc chưa từng có tiền lệ, thể hiện uy tín của Việt Nam trong việc thực thi nghiêm túc các cam kết quốc tế, trong đó có các cam kết về bảo đảm điều kiện làm việc tốt nhất cho người lao động….”

Đối với Chính phủ Việt Nam, Văn kiện này nói rõ: “Để bảo đảm thực thi có hiệu quả các nội dung nêu trên, Việt Nam cũng sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nhằm hoàn thiện tổ chức bộ máy, tăng cường năng lực của các thiết chế có liên quan như Thanh tra lao động, cơ quan quản lý Nhà nước về công đoàn và quan hệ lao động.” 

Như vậy, sau khi Quốc hội Việt Nam phê chuẩn Hiệp định TPP trong Khóa Quốc hội 14, sau cuộc bầu cử tháng 5 năm 2016, người công nhân Việt Nam có toàn quyền tổ chức và thành lập Nghiệp đoàn tự do không do Nhà nước quản lý và điều hành như Tổng Liên đoàn Lao động VN. Nhưng liệu có nhóm Công nhân nào dám đứng ra tổ chức để bảo vệ quyền lợi của mình như ở các nước tự do dân chủ khác là điều tương lai sẽ cho chúng ta biết.

Chỉ có điều chắc chắn là khi quyền lao động và các quyền tự do của công nhân bị nhà nước xâm phạm bằng bất kỳ hình thức nào thì Việt Nam sẽ khó mà ăn ngon ngủ yên với 11 nước thành viên TPP khác, đứng đầu bởi Hoa Kỳ.

Đó là tia hy vọng duy nhất có thể tìm thấy ở Việt Nam sau Đại hội đảng XII, bất kể ai làm Tổng Bí thư. -/-

(01/016)