Saturday, February 7, 2015

Còn đảng cộng sản thì không còn mình

Tú Kép (Danlambao) - Nhân ngày thành lập đảng côn đồ cộng sản năm nay, một tờ báo côn an trong nước ra ngày 31-1-2015 đã chạy một bài báo với tựa đề chữ lớn “Chỉ biết còn đảng thì còn mình”, được Dân Làm Báo copy lại như sau:
“Chỉ biết còn đảng thì còn mình” là nội dung tuyên truyền chẳng mới mẻ gì, được côn đồ côn an hâm đi hâm lại nhiều lần như là khẩu hiệu chiến lược sống còn của côn đồ côn an, bởi vì một lý lẽ thật đơn giản như đang giỡn, vì còn đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) thì còn đàn áp, bóc lột, bất công, bạo hành, tù đày. Do vậy, CSVN mới còn cần côn đồ côn an, vì tụi nầy là công cụ “bạo lực cách mạng” để đảng CSVN đàn áp dân chúng. 

Đảng CSVN được ví như cái ghế ba cẳng: một cẳng là quân đội, một cẳng là côn an và một cẳng là thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. Thanh niên CSHCM là tổ chức tình báo “vi mô”, tức phạm vi nhỏ, hay tình báo địa phương trá hình, rình mò từ trong nhà ra ngoài phố, làm ăng-ten cho đảng, đánh hơi ở đâu có tin tức gì mới lạ thì báo cáo cho đảng ngay tức khắc. Nhiều em bé ngây thơ, không biết việc mình làm có hại cho gia đình, cứ “thật thà khai báo” chuyện gia đình cho lãnh đạo đoàn TNCSHCM. Thế là tai họa gia đình xảy ra. 

Quân đội do đám chính ủy chỉ huy. Quân đội nhân rân CSVN tự hào là đã từng chiến thắng hai đế quốc sừng sỏ Pháp và Mỹ, nay bị hớp hồn trước đám âm binh chính ủy do đảng CSVN thống lãnh. Tướng lãnh, sĩ quan đều xếp ve, nằm im dưới quyền điều khiển phù phép của đám chính ủy là những đảng viên CS. Giống như đàn cừu hay đàn dê khiếp vía trước đàn chó săn giữ trật tự cho chủ. Các tướng lãnh nòng cốt của quân đội nhân rân lại mới được dẫn qua Trung Cộng cấy sinh tử phù từ 16 đến 18-10-2014. Về lại nước, tên đại tướng bộ trưởng Quốc phòng, đã phát ngôn ngày 29-12-2014 một câu nghe mà thối lổ nhĩ, thật là nhảm nhí, “xu thế ghét Trung Quốc nguy hiểm cho dân tộc”. Đại tướng bộ trưởng Quốc phòng, tổng tư lệnh quân đội mà chủ bại như thế, sợ sệt như thế, thì còn gì là oai phong quân đội. 

Côn đồ côn an là bộ máy trấn áp hữu hiệu của đảng CSVN. Đảng CSVN càng đàn áp, càng bóc lột, càng bất công, càng bán nước, và dân chúng càng kêu ca, càng phản đối, thì côn đồ côn an CS càng có nhiều “job” để làm. Vì vậy chế độ CS đàn áp bóc lột bất công nhiều chừng nào thì côn đồ côn an nhiều chừng đó. Chưa có bộ máy cầm quyền nào trên thế giới mà côn an đông đến thế so với tỷ lệ dân số như ở Việt Nam cộng sản. 

Hãy thử nhìn vào mỗi phường, xã, cứ khoảng 10 gia đình (CS gọi là hộ dân) thì có 1 côn an khu vực. Mỗi phường, xã có từ vài chục đến hàng trăm côn an, lục lạo, rình mò, vào tận bếp của nhà dân, vừa ngửi mùi phản động, vừa để dòm ngó xem có gì để cướp khéo không? Cướp khéo bằng nhiều trò ảo thuật. Thật thà thì xin, khôn ngoan thì mượn, ngoại giao thì khen, rồi nhờ mua giùm nhưng không trả tiền. 

Chưa có một tổ chức côn an của một nước nào trên thế giới nhiều loại côn an đến thế. Côn an chìm, côn an nổi, côn an khu vực, côn an giao thông, côn an văn hóa, côn an tôn giáo, côn an bảo vệ chính trị, côn an kinh tế, côn an phản gián, thôi thì đủ thứ côn an… Và có một loại côn an lạ lùng là côn an bảo vệ những gia đình có thân nhân ở nước ngoài, theo dõi cả người ngoài nước. 

Ở mỗi trường trung hay tiểu học (mà CS gọi là trường cấp 1, cấp 2, cấp 3), và cả trường đại học, luôn luôn có một côn an bảo vệ văn hóa theo dõi. Tên côn an nầy đứng đầu một hệ thống mật báo viên là những học sinh trong trường, thuộc đoàn thanh niên CSHCM. Bất cứ trường nào có gì động tĩnh là côn ao biết liền và báo cáo ngay, nhất là ngày nay, hệ thống cell phone rất nhạy bén. Cũng thế, tại các chùa hay nhà thờ, đều có côn an bảo vệ tôn giáo, cầm đầu là mấy tên giáo sĩ quốc doanh, báo cáo đầy đủ tình hình sinh hoạt trong chốn thờ phượng tôn nghiêm. Quý vị đi chùa hay nhà thờ đều phải cẩn thận với loại côn an tôn giáo. Dại dột mà tâm sự là bị tù ngay. 

Vì vậy, câu châm ngôn “chỉ biết còn đảng thì còn mình” hoàn toàn đúng với lũ côn đồ côn an CSVN. Tuy nhiên, khổ nỗi, người dân Việt Nam cảm thấy câu nầy chẳng hạp lổ nhĩ tý nào. Trật lất. Người dân Việt Nam hoàn toàn nghĩ khác. Thầm tính sổ cuộc đời mình, người Việt Nam thấy từ khi có đảng CSVN thì mình chẳng còn chi cả. Chẳng có quyền làm người (nhân quyền), chẳng có quyền làm dân (dân quyền), cũng chẳng có tý mẹ gì thứ quyền gì bỏ túi làm thuốc chơi, ngoài cái quyền cúi đầu vâng lệnh đảng CSVN, tung hê đảng CSVN. 

Nầy nhá! Trước đây, nhà nước CSVN thi hành chính sách kinh tế chỉ huy, ngăn sông cấm chợ. Ở nông thôn thì lùa tất vào hợp tác xã nông nghiệp, đánh kẻng ra đồng làm việc tính điểm, gọi là “lúa điểm”, tức “liếm đủa”, chứ có cóc gì đâu mà ăn. Ở thành thị thì nhà nước đánh tư sản mại bản, tư sản dân tộc, tiểu tư sản, tiểu thương, thi hành chủ trương “Công Tư Hợp Doanh”, mà dân chúng diễn dịch lại là “Của Tôi Họ Dành”. Nhà nước, đảng viên, cán bộ dành hết, cơ cấu hết. Đó là nói chữ cho vui chứ thật ra nhà nước cướp hết. Cướp nhà, cướp xưởng, cướp máy, cướp xe, cướp tài khoản. Rồi nhà nước bao cấp, ban phát lợi lộc xã hội theo cấp bậc trong đảng. Đi mua hàng theo kiểu “xã hội chủ nghĩa” là “xếp hàng cả ngày”. 

Đến khi dân đói quá, không có tiền có của hối lộ đảng, đảng cũng đói, nên mở he hé cho kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Trời đất quỷ thần ơi! Định hướng xã hội chủ nghĩa là cái quái gì, ai hiểu nổi? Ngay cả tổng bí thư đảng CSVN cũng không hiểu nỗi. Không ai biết thằng cha nào nghĩ ra chữ nghĩa thật hoa mỹ, định hướng xã hội chủ nghĩa, cho dân chúng ăn bánh vẽ. Dựa vào định hướng nầy, đảng viên cán bộ càng ngày càng vẽ với, càng tham nhũng tợn. Dân oan khắp nước kêu gào long trời lỡ đất mà chẳng có ai xét xử, vì không lẽ chúng tự xét xử chúng. Chúng tự xét xử chúng, diệt tham nhũng đi, còn ai là cộng sản nữa. Ủy ban bài trừ tham nhũng là trò xiếc mua vui mà thôi. 

Đó là ở thành thị, còn ở nhà quê thì dân chúng khổ cực không bút nào tả được. Xem hình ảnh những trường học trống trơn, học trò qua sông phải đu giây như tạc dzăng trên rừng xanh, hoặc qua các cầu khỉ lắt lẻo rất dễ rớt tõm xuống sông, có em phải chui vào bao ny lông kéo qua sông, trông thật tội nghiệp. 

Đó là vài hàng phát thảo vắn tắt đời sống kinh tế. Còn về chính trị, thì điều 4 hiến pháp 1992 định rằng đảng CSVN lãnh đạo toàn dân, ngổi chễm chệ trên đầu dân, mà chẳng ai bầu cho cái đảng thổ tả nầy cả. Nghe dân kêu ca quá, vừa rồi, đảng CSVN quăng ra một miếng da lừa cho dân gặm. Dân đâu có ngu mà gặm. Chỉ có mấy bác trí thức trí ngủ bu vào bàn loạn, đề nghị bỏ điều 4 nầy. Đúng là vớ vẩn. 

Đây là kịch bản khôi hài đen của CSVN vì CSVN quá có kinh nghiệm về việc nầy. Điều 4 hiến pháp 1992 của VNCS sao chép lại điều 6 hiến pháp 1980 của Liên Xô. Ở Liên Xô cũng có thời nổi lên xôn xao dư luận đòi bỏ điều 6 nây. Nhưng nếu bỏ điều 6 thì còn gì là quyền lực của đảng CSLX, nên lãnh đạo CSLX nhất quyết không chịu bỏ. Bây giờ ở VN, các đảng viên CSVN dại gì bỏ điều 4 nầy, vì nếu bỏ điều 4 nầy thì đảng viên chỉ đi ăn mày chứ biết làm gì mà sống, mà ăn trên ngồi trước thiên hạ. 

Hơn nữa, chẳng những điều 4 hiến pháp, mà tất cả những luật lệ của Việt Nam cộng sản hiện nay đều bàng bạc không khí điều 4 hiến pháp. Luật lệ nào ở Việt Nam bây giờ cũng để bào vệ đảng, mà bảo vệ đảng nghĩa là một hình thức điều 4 hiến pháp. Nếu bỏ điều 4 thì cũng như không, vì các luật lệ khác còn khắt khe hơn điều 4 nữa. Xin hãy bỏ ảo vọng đi các bác trí thức trí ngủ ơi. Chế độ CS không bao giờ sửa đổi được, đừng có dại tham gia ý kiến ý cò, chỉ có vứt chế độ CS vào sọt rác là hay nhứt. 

Nếu không vứt vào sọt rác, nếu đảng CSVN vẫn còn đó, thì người dân Việt Nam chẳng còn gì cả. Từ năm 2009, sinh viên Lê Trung Thành đã báo động: "Các anh ơi! Các chị ơi! Các mẹ ơi! Còn cờ đỏ sao vàng thì không bao giờ có độc lập, tự do, hạnh phúc." (đăng trên các website 13-03-2009.) Người dân Việt Nam chúng tôi chẳng có tý tự do nào cả. Đi chùa hay đi nhà thờ thì gặp giáo sĩ quốc doanh. Báo chí thì rặt cả phường bồi bút, chỉ còn một số liêm sỉ thì kẻ bị nghỉ việc, người bị bắt. Nhẹ nhứt là bị theo dõi, de dọa, bôi bẩn...

Còn chính trị thì nhiều chuyện vui nữa. Bầu cử thì đảng cử dân bầu. Người ra ứng cử phải do đảng CSVN cử ra, thông qua Mặt trận Tổ quốc. Cái mặt trận nầy là mặt trận phản quốc vì là cánh tay nối dài của cái đảng thổ tả phản quốc từ khi thành lập cho đến ngày nay. Mà mấy tên dân biểu bầu ra chỉ để làm bù nhìn gật đầu hợp thức hóa những luật lệ do đảng CSVN bày ra. 

Theo điều 4 hiến pháp, đảng lãnh đạo chế độ, nên lãnh đạo tuốt tuột, từ trung ương xuống địa phương. Năm năm đảng họp một lần. Nội bộ tranh giành, chia chác quyền lực. Tên nào cũng bặm trợn, gian ác, tham nhũng, bóc lột. Chỉ khổ người dân. Ỳ ạch đóng thuế để nuôi bộ máy cầm quyền cồng kềnh gồm đảng, chính quyền, rồi cái mặt trận phản quốc nữa. 

Không có gì thì dân chúng kêu oan. Dân chúng kêu oan biểu tình khắp nước thì bị bắt bớ đánh đập. Dân bị bóc lột, cướp nhà, cướp đất, hết đường sinh sống, đâm ra liều lĩnh, biểu tình dài dài. Tuy nhiên, dân oan, khiếu nại, kiện tụng, chống tham nhũng biểu tình, bị bắt rồi có cơ hội được thả ra. Ngược lại những người biểu tình bất bạo động vì đối kháng chính trị, chống Trung Cộng xâm lược, thì bị côn an CSVN đánh dập, bắt giam nặng nề, cô lập, bao vậy, cho chừa cái tật yêu nước chống ngoại xâm. 

Sinh viên Phương Uyên chỉ viết một câu ngắn “Tàu khựa cút đi”, mà bị đì cho đến giờ nầy còn bị đì, không được học hành gì cả. Còn anh chàng nhạc sĩ Việt Khang nhẹ nhàng hỏi: Xin hỏi anh là ai? / Sao bắt tôi tôi làm điều gì sai? / Xin hỏi anh là ai? / Sao đánh tôi chẳng một chút nương tay? / Xin hỏi anh là ai? / Không cho tôi xuống đường để tỏ bày / Tình yêu quê hương này, dân tộc này đã quá nhiều đắng cay!/ Xin hỏi anh ở đâu? / Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm / Xin hỏi anh ở đâu? / Sao mắng tôi bằng giọng nói dân tôi?...” Thế là Việt Khang vào ngồi nhà tù nhỏ gở khoảng 1.500 tờ lịch. 

Tỏ bày lòng yêu nước liền bị côn an CS bắt giam. Như thế, không khác gì nhà nước CSVN tịch thu lòng yêu nước của người dân. Dân chúng không còn gì, chỉ còn lòng yêu nước mà cũng bị tịch thu. Thế thì còn ai dại gì nuôi dưỡng, tỏ bày lòng yêu nước nữa. Vì vậy lòng yêu nước dần dần bị thui chột trong dân chúng. Dân chúng trở nên ù lỳ, vô cảm, lao vào cà-phê, rượu chè, cờ bạc, cá độ, trác táng. Những nhà nghiên cứu xã hội ưa trách cứ thanh niên trong nước ngày nay cà phê cà pháo, rượu chè bù khú cả ngày. Xin đừng trách họ mà hãy dẹp bỏ cái đảng CS và nhà nước CS thổ tả lưu manh thì tình trạng xã hội mới khá hơn được. 

Tình hình dân khí như thế, thì lấy gì mà bảo vệ độc lập dân tộc khi sơn hà nguy biến. Như thế, nếu còn đảng CSVN thì nguy cơ mất nước lồ lộ trước mắt. “Giờ đây / Việt Nam còn hay đã mất / Mà giặc Tàu, ngang tàng trên quê hương ta / Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội / Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu...” (Việt Khang). 

Những mô tả trên đây còn nhiều thiếu sót, chưa nói hết thực trạng xã hội Việt Nam, nhưng cũng đủ cho thấy còn đảng CSVN thì dân Việt Nam chẳng còn gì. Đó là chuyện ở trong nước. Còn chuyện bên ngoài thì thê thảm hơn nữa. 

Không cần trở lui quá khứ xa xôi làm chi, chỉ xin bắt đầu từ thế kỷ 21 trở đi. Đầu tiên, ngày 30-12-1999, hai ngày trước khi bước qua thế kỷ 21, hai bộ trưởng Ngoại giao Việt Cộng và Trung Cộng ký kết tại Hà Nội “Hiệp ước về biên giới trên đất liền Việt Nam - Trung Quốc”, theo đó Việt cộng nhượng cho Trung Cộng 720 Km2 đất liền ở hai tỉnh Cao Bằng, Lạng Sơn; làm mất ải Nam Quan lịch sử và một phần thác bản Giốc. 

Xin mời độc giả tìm đọc các sách về địa lý và lịch sử xuất bản từ sau năm 2000, hầu như không có địa danh Nam Quan. Như thế, con cháu chúng ta sau nầy sẽ không biết có Nam Quan, và nếu có nghe nói đến Nam Quan thì không biết Nam Quan nằm ở đâu? Như thế là còn đảng CSVN thì Ải Nam Quan không còn là ải của mình. Mất mà con cháu về sau không biết. Đau thật. 

Một năm sau, ngày 25-12-2000, tại Bắc Kinh, đại diện hai nước lại ký kết “Hiệp ước phân định lãnh hải”, phân chia quyền lợi trên Vịnh Bắc Việt, làm mất khoảng 10,000 Km2 mặt biển, tức khoảng hơn 8% diện tích Vịnh Bắc Việt. Từ đó, bản đồ Biển Đông của chúng ta không còn một số hải đảo như Hoàng Sa, Trường Sa, vì đã lọt vào tay Trung Cộng. Ngư dân Việt Nam ra biển Đông đánh cá liền bị tàu lạ đuổi chạy có cờ, nghĩa là với chế độ CSVN, mất biển mất đảo mà người dân không biết. Biển Đông không còn là biển của mình. Mất biển mà chính ngư dân không biết. Chán không? 

Rồi núi rừng và cao nguyên Bắc Việt, cùng núi rừng và cao nguyên Trung Việt (mà Việt cộng gọi là Tây nguyên) cho tụi Tàu khựa thuê, khai thác đủ mọi thứ trên đời, làm đồn điền, khai bô-xít, trở thành cứ địa riêng của Tàu khựa. Nhà cầm quyền Việt cộng không được quyền kiểm soát. Biết đâu đó là những căn cứ quân sự của Trung Cộng khi có biến cố gì xảy ra. Như thế còn đảng csvn, núi và cao nguyên cũng không còn là của mình. Mất mà dân không biết. 

Tóm lại, với côn đồ côn an, “chỉ biết còn đảng thì còn mình”. Tuy nhiên, côn đồ côn an chỉ là thiểu số tay chân của đảng CSVN, một đảng thổ tả ăn cướp, phản dân hại nước. Trong khi đó, với đại đó số dân chúng Việt Nam còn lại, còn đảng CSVN thì dân chúng mất hết, mất dân quyền, mất nhân quyền, mất tự do, kể cả những tự do căn bản, và nhất là mất nước. 

Vậy thì câu kết luận thật rõ ràng: “còn đảng csvn thì không còn mình”. Bởi vì khi nước đã mất, thì mình làm sao còn được! Phải không bà con? 


No comments:

Post a Comment