Wednesday, December 27, 2017

Bắt chó trên mạng

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Bắt chó trên mạng là “tin vui giữa giờ tuyệt vọng” của giới hành nghề Đả Cẩu.

Như những ai hằng quan tâm đến “thời sự Chó” đều đã biết, thời gian qua, nghề đả cẩu tức bắt chó đang gặp phải bế tắc, có bề phá sản. Lý do đơn giản là vì tinh thần cảnh giác mất chó của khuyển chủ được nâng lên một tầm cao mới, “chói lọi” không thua gì “đỉnh cao chói lọi” của bác Hồ mà nhà văn Dương Thu Hương đã oánh giá và xếp hạng qua tác phẩm Au Zénith của bà ấy, khiến chó chạy rông trở nên cực kỳ khan hiếm, kiếm không ra cho tuyệt đại bộ phận quần chúng luôn sống theo lời bác Hồ dạy, không có gì quí hơn nhựa/rựa mận chó.

Trong tình hình đen như mõm chó vì không có chó mà bắt ấy, dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác Xít bách chiến bách thắng vô địch muôn năm, Đảng lại cho ta, à lộn, Đảng lại cho lực lượng bắt chó, mùa xuân: Mùa Xuân bắt chó trên mạng.

Mùa Xuân bắt chó sẽ nở rộ với bầy khuyển, nghe đâu những mười ngàn con. Mười ngàn con chó sắp được Đảng thả ra gâu gâu trên mạng Anh-tẹc-nét.

26/12/2017

Quân đội có 10.000 dư luận viên trên không gian mạng

Bạn đọc Danlambao - Đó là thông tin được ông Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa - Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam, đưa ra tại hội nghị toàn quốc tổng kết công tác tuyên giáo năm 2017 và triển khai nhiệm vụ năm 2018.

Cũng theo ông thượng tướng này thì 10.000 dư luận viên "vừa hồng vừa chuyên" này là những hạt nhân của "Lực lượng 47" (theo chỉ thị 47) đấu tranh trên mạng, có ở tất cả đơn vị cơ sở, mọi miền mọi lĩnh vực của quân đội.

Nhiệm vụ của một vạn quân dư luân viên quân đội này, cũng như những dư luận viên thuộc biên chế ngành công an, tuyên giáo không gì ngoài nhằm bảo vệ đảng cộng sản; mị dân, định hướng dư luận dối trá có lợi cho chế độ; Nhồi sọ niềm tin vào con đường XHCN; Tuyên truyền xuyên tạc các giá trị tự do- dân chủ; truyền bá tư tưởng nô lệ tàu cộng...

Có thể nói, việc sử dụng lực lượng dư luận viên đông đảo như là một trong những phương thức của nhà cầm quyền nhằm đối phó với sự tiếp cận không gian mạng của người dân. Khi mà hiện nay Việt Nam đã có 62,7% người dân sử dụng Internet, 64 triệu người dùng Facebook.

Mấy chục năm nay, khi nhà cầm quyền cộng sản quỳ gối, tự biến mình thành những kẻ tay sai, bán nước cho thiên triều Bắc Kinh thì quân đội Việt Nam, nơi chịu hoàn toàn sự chi phối, kiềm tỏa của đảng cộng sản cũng mặc nhiên đã đánh mất vai trò vốn có của nó. 

Mặc cho biển đảo bị Trung cộng chiếm đóng, ngày đêm bồi đắp thay đổi hiện trạng, vận chuyển khí tài đồn trú nhằm khống chế lãnh hải của ta. Mặc cho ngư dân đánh bắt trong ngư trường truyền thống bị tàu trung cộng đuổi bắt, cướp phá, đâm chìm, phá ngư cụ thì quân đội vẫn nằm bờ, núp bụi. 

Buông bỏ súng ống để lao vào tranh giành những dự án kinh tế, tham gia những đoàn cướp đất... tất cả chỉ để kiếm thêm tiền đút túi, ngoài những cọc tiền lương hậu hĩnh từ thuế của nhân dân.

26/12/2017

Chúa đã bỏ người Việt?

Nguyễn Xuân Nghĩa (Danlambao) - (Cảm nghĩ ngày Noel) 

Xã hội Việt Nam đang trong thời đại loạn. Các định giá đạo đức xã hội và nhân cách công dân bị đảo ngược. Trong loại xã hội này những người sống tử tế, có lương tri luôn gặp những tai bay vạ gió, gánh chịu bất công. Bạn có nguy cơ biến thành nạn nhân khi tham gia giao thông, dù bạn thuộc lầu làu luật giao thông. Phải nằm viện, bạn cũng có nguy bị cắt oan nội tạng hay một phần cơ thể, bị tiền mất, tật mang dù trước cổng bệnh viện nào cũng có khẩu hiệu "lương y như từ mẫu". Ngay trong một bữa tiệc vui, bạn cũng có thể bị đâm chết dù bạn không say.

Nếu bạn là thương gia, là nhà sản xuất, phải hùn vốn kinh doanh hay kết hợp cùng đối tác làm ra một sản phẩm có ích cho xã hội bạn cũng có nguy cơ bị đối tác phản bội, bị các Thông tư, Chỉ thị, Quyết định của bộ, ngành, cục... làm bạn phá sản, đi ăn mày, thậm chí ra trước vành móng ngựa. Ở pháp đình bạn có thể từ bị hại thành bị can, tội nhẹ thành tội nặng nếu cái văn bản phán quyết của thẩm phán do cô thư ký trong sở Nội chính gõ trước khi mở tòa cả tháng, hoặc thuê nhầm luật sư tố cáo thân chủ. Bạn sinh hạ được một đứa con kháu khỉnh, thông minh... bạn lo ngay ngáy khi phải gửi cháu đến nhà trẻ với những bữa ăn gây nôn mửa, ỉa chảy, co giật; bạn phải ủy thác con bạn cho các bà, các cô " bảo mẫu như hổ báo" và bạn không thể yên lòng khi cùng cháu ra đường, hoặc ngay ở trong nhà vì cháu có xác suất là nạn nhân của các vụ buôn người, cướp mổ nội tạng... Bạn đến tuổi yêu đương, quen được một đối tượng bạn cho là lý tưởng, bạn vẫn có nguy cơ bị đánh thuốc mê, mất hết tư trang, tiền bạc thậm chí cả tính mạng sau khi đã hiến thân...

...

Ai đã gây ra thảm họa này?

Một câu chúc AN LÀNH nhân ngày lễ trong một xã hội như vậy có gì đó thật trục trặc, thật xã giao và thật mỉa mai...

Trịnh Công Sơn vơ đũa cả nắm khi 50 năm trước ông than khóc: "Chúa đã bỏ loài người...". Không đúng! Một ngàn lần không đúng! Chúa không bỏ người Mỹ, người Đức, người Nhật, người Hàn... Chúa chỉ bỏ những kẻ vô đạo, những kẻ a dua cộng sản, những người cam chịu ách cai trị của cộng sản mà không dám làm gì!


Bộ 4T lo ngại truyền thông xã hội ‘vượt mặt’ báo chí

VOA Tiếng Việt-28/12/2017
Mạng xã hội ngày càng có nhiều ảnh hưởng ở Việt Nam, làm nhà chức trách lo ngại
 Mạng xã hội ngày càng có nhiều ảnh hưởng ở Việt Nam, làm nhà chức trách lo ngại
Thứ trưởng Thông tin và Truyền thông Việt Nam Hoàng Vĩnh Bảo nói hôm 26/12 rằng báo chí đang đứng trước nguy cơ bị truyền thông xã hội “vượt mặt” trong việc cung cấp thông tin đến độc giả.
... truyền thông xã hội rất là nhanh nhạy bởi vì nói không bị ai điều khiển cả ... Báo chí chính thống không nhanh nhạy bởi cái gì họ cũng tự kiểm duyệt, sợ trách nhiệm thế này thế kia.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A
Theo tường thuật của báo chí Việt Nam, tại một hội nghị về báo chí ở thành phố Hồ Chí Minh, Thứ trưởng Bảo lưu ý đến thực tế là mạng xã hội ngày càng có khả năng truyền thông tốt hơn, nhờ liên tục có các công cụ, tính năng công nghệ mới. Điều đó đã khiến cho báo chí mất dần vị thế “độc quyền” trên phương diện này, ông Bảo nói.
Báo chí dẫn lời ông Hoàng Vĩnh Bảo cho rằng thậm chí có những lúc mạng xã hội “lấn át” báo chí về độ nhanh nhạy, cập nhật thông tin và cả sự quan tâm của độc giả, đặc biệt trong các vấn đề, vụ việc nhạy cảm, phức tạp.
Việt Nam có hơn 1000 cơ quan báo chí in và điện tử, tất cả đều phải gắn với một cơ quan hay tổ chức nhà nước. Về lý thuyết, ở Việt Nam không có báo chí tư nhân.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động vì dân chủ, nói với VOA ông không thấy “lạ” về tình trạng báo nhà nước đang mất dần tầm ảnh hưởng so với mạng xã hội:
“Có một mảng gọi là truyền thông xã hội rất là nhanh nhạy bởi vì nói không bị ai điều khiển cả. Cho nên nó càng có sức mạnh hơn trong thị trường cung cấp tin. Báo chí chính thống không nhanh nhạy bởi cái gì họ cũng tự kiểm duyệt, sợ trách nhiệm thế này thế kia”.
... người dân đói sự thật, đã bị lừa dối rất lâu rồi, và bây giờ người ta nhận được cái sự thật đấy bằng truyền thông xã hội, thì tác động của nó còn mạnh hơn rất là nhiều.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A
Một lý do khác làm cho mạng xã hội thu hút hơn đối với công chúng, theo tiến sĩ Quang A, là phần lớn thông tin không bị “bóp méo theo định hướng” như trên báo chí nằm dưới quyền kiểm soát của các cơ quan nhà nước Việt Nam. Ông nói:
“Do một đảng độc quyền, cho nên nó phải xuyên tạc sự thật, bóp méo sự thật. Thực sự là người dân đói sự thật, đã bị lừa dối rất lâu rồi, và bây giờ người ta nhận được cái sự thật đấy bằng truyền thông xã hội, thì tác động của nó còn mạnh hơn rất là nhiều”.
Tuy nhiên, một vấn đề của truyền thông xã hội mà cả tiến sĩ Quang A lẫn Thứ trưởng Hoàng Vĩnh Bảo cùng cảnh báo là “tin tức giả mạo”, hay ở một cấp độ khác là “thông tin thiếu kiểm chứng”.
Tại hội nghị về báo chí, Thứ trưởng Bảo nhận định rằng thông tin trên mạng xã hội có những lúc được đưa lên với “mục đích không rõ ràng”, thậm chí là với mục đích “xuyên tạc, lừa đảo”, tung tin giả để “lôi kéo sự chú ý”. Theo ông, báo chí không kiểm chứng thông tin sẽ dẫn đến thông tin sai sự thật.
Ông Lê Quốc Minh, Phó tổng giám đốc Thông tấn xã Việt Nam, được báo chí dẫn lại lời phát biểu tại hội nghị rằng tin giả đã có từ lâu, như một dịch bệnh khủng khiếp, nhờ mạng xã hội lan truyền nhanh hơn nhiều lần.
Gợi ý về giải pháp cho vấn đề này, tiến sĩ Quang A nói:
“Người dân phải ý thức được chuyện đấy, và các tổ chức xã hội dân sự phải vận động, nêu gương để cho người ta kiểm chứng thông tin. Tôi nghĩ có thể tổ chức khá dễ dàng ở trên mạng một sự cộng tác với nhau để mà phân biệt cái nào là giả cái nào là thực, và tìm mọi cách để bảo nhau loại bỏ tin giả”.
Thứ trưởng Thông tin và Truyền thông Hoàng Vĩnh Bảo nói sự phổ cập mạng internet đến nay đã và đang tạo thành cuộc cách mạng thông tin thật sự ở Việt Nam. Trên internet, mạng xã hội đã và đang phát triển nhanh chóng, theo vị thứ trưởng, và đóng vai trò ngày càng quan trọng trong đời sống xã hội hiện đại.
Các con số thống kê cho thấy Việt Nam đã có trên 50 triệu người dùng Internet, chiếm 54% dân số, đây là tỉ lệ cao hơn mức trung bình của thế giới.
Mạng xã hội được cho là phổ biến nhất ở Việt Nam là Facebook. Tính đến mùa thu năm 2017, 64 triệu người có tài khoản Facebook ở Việt Nam, chiếm 3% tổng số tài khoản Facebook toàn cầu, đưa Việt Nam xếp thứ 7 trên toàn cầu về lượng người dùng mạng xã hội này.

Ông Trọng đã nắm được công an chưa?

Theo VOA-27/12/2017 
Lê Anh Hùng 
Cảnh sát khám nhà đại gia bất động sản Phan Văn Anh Vũ ở Đà Nẵng. Ông còn có biệt danh Vũ "nhôm".
Cảnh sát khám nhà đại gia bất động sản Phan Văn Anh Vũ ở Đà Nẵng. Ông còn có biệt danh Vũ "nhôm".
Ngoài cụm từ “đảng trị”, chế độ cộng sản ở Việt Nam còn được mô tả như là chế độ “công an trị”. Lý do thật đơn giản: công an không chỉ nằm trong cơ cấu bộ máy công quyền từ trung ương xuống đến tận thôn bản, mà còn hiện diện gần như khắp mọi ngóc ngách trong xã hội, từ những “đặc tình” được “cài cắm” nhằm đánh phá những người lên tiếng ôn hoà vì một Việt Nam tốt đẹp hơn, cho đến những ông trùm thế giới ngầm kiêm “sỹ quan tình báo cao cấp” như Vũ ‘Nhôm’.
Bài học Nguyễn Tấn Dũng
Trong hệ thống thang bậc quyền lực của cộng sản Việt Nam, Thủ tướng chỉ là nhân vật đứng thứ ba, sau Tổng Bí thư và Chủ tịch nước. Tuy nhiên, suốt một thời gian dài, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lại được coi là nhân vật quyền lực nhất Việt Nam. Ngoài cương vị Thủ tướng, nắm trong tay gần như toàn bộ bộ máy hành pháp quốc gia, vị thế quyền lực của “đồng chí X” còn bắt nguồn từ một nhân tố vô cùng quan trọng – đó là ảnh hưởng của ông ta đối với guồng máy công an.
Khi được lãnh đạo Hà Nội điều ra trung ương, chức vụ đầu tiên mà Nguyễn Tấn Dũng nắm là Uỷ viên Đảng uỷ Công an Trung ương, Thứ trưởng Bộ Nội vụ (Bộ Công an trước kia) từ tháng 1/1995 đến 8/1996.
Trở thành Thủ tướng, ngoài vai trò chỉ đạo trực tiếp về mặt hành pháp đối với Bộ Công an, Nguyễn Tấn Dũng còn được Bộ Chính trị giao phụ tráchĐảng uỷ Công an Trung ương, một vai trò gần giống với Bí thư Quân uỷ Trung ương của Tổng Bí thư.
Chưa hết, 6 năm nắm giữ trọng trách Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng chống Tham nhũng, kể từ tháng 6 năm 2006 cho đến khi bị “truất” khỏi vị trí này tại Hội nghị Trung ương 5 khoá XI trung tuần tháng 5 năm 2012, còn trao cho ngài (cựu) Thủ tướng quyền chỉ đạo trực tiếp hệ thống tư pháp, mà cơ quan quan trọng nhất chính là Bộ Công an.
Liệu Nguyễn Phú Trọng có phải là một Tâp Cận Bình của Việt Nam.
Liệu Nguyễn Phú Trọng có phải là một Tâp Cận Bình của Việt Nam.
Vấn đề không phải nằm ở chỗ quyền lực tập trung vào tay người nào, mà ở chỗ người đó sử dụng quyền lực như thế nào. Và đây là bài học mà hàng chục triệu người Việt sẽ còn phải trả những cái giá rất đắt trong chí ít là nhiều thập niên tới.
Bộ Công an hậu Đại hội XII: chiến trường quyền lực
Rút kinh nghiệm xương máu từ bài học mang tên “đồng chí X”, sau Đại hội XII, ban lãnh đạo CSVN không giao cho bất cứ ai trong “tứ trụ” phụ trách Đảng uỷ Công an Trung ương. Thay vào đó, Bộ Chính trị đã công bố quyết định chỉ định Đảng uỷ Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015 - 2020 từ ngày 21/9/2016. Và Ban Thường vụ Đảng uỷ gồm 7 vị thì 3 trong số đó là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước và Thủ tướng, tức 3 quyền lực mạnh nhất Việt Nam.
Hai lần liên tiếp bị an ninh Việt Nam làm cho mất mặt nghĩa là TBT Trọng vẫn chưa “nắm” được lực lượng an ninh nói riêng và Bộ Công an nói chung.
Nghĩa là, sau quyết định nói trên, trong số các uỷ viên Bộ Chính trị, ngoài Bộ trưởng Công an Tô Lâm thì TBT Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và thậm chí cả Phó Thủ tướng Thường trực Trương Hoà Bình (phụ trách nội chính) đều có thể chỉ đạo trực tiếp đến các cơ quan cục, vụ thuộc Bộ Công an.
Bộ máy công an xưa nay vốn là địa chỉ quan trọng bậc nhất để các thế lực trong đảng tranh giành ảnh hưởng. Sau Đại hội XII, càng ngày nó càng trở thành chiến trường quyền lực nóng bỏng trong hệ thống chính trị, khiến cơ quan nắm giữ trọng trách bảo vệ an ninh quốc gia và bảo đảm trật tự xã hội bị chia năm xẻ bảy. Những gì diễn ra tại Việt Nam thời gian qua là minh chứng rõ ràng cho nhận định đó.
Cảnh sát – cánh tay đắc lực của TBT?
Tại phiên họp toàn thể của Uỷ ban Tư pháp Quốc hội ngày 6/9, Thứ trưởng Bộ Công an Lê Quý Vương cho biết là các cơ quan chức năng “đang giải quyết lợi ích nhóm, sân sau của thời kỳ trước”.
Phát biểu của viên Thượng tướng phụ trách khối cảnh sát diễn ra trong giai đoạn TBT Nguyễn Phú Trọng cùng bộ sậu đang hừng hực khí thế (từ ngày 31/7, khi ngài TBT vung tay quả quyết “Lò nóng lên rồi thì củi tươi vào cũng phải cháy”, cho đến thời điểm Hội nghị Trung ương 6 khai mạc). Vì thế, đó là dấu hiệu cho thấy lực lượng cảnh sát dưới quyền chỉ đạo trực tiếp của vị Phó Bí thư Đảng uỷ Công an Trung ương đang sát cánh với ngài TBT trong chiến dịch “đốt lò” do ông ta phát động.
Điều này cũng phù hợp với những diễn biến trong thời gian vừa qua. Cảnh sát là lực lượng đã khởi tố và điều tra vụ Ngân hàng Đại Dương. Ngày 14/9, khi bào chữa cho cựu Chủ tịch PVN Nguyễn Xuân Sơn tại toà, luật sư Nguyễn Minh Tâm đã khiến dư luận xôn xao khi công bố văn bản do cựu Chủ tịch PVN Đinh La Thăng ký ngày 7/9/2010 với nội dung: “Các đơn vị khẩn trương phối hợp với OeanBank thực hiện và phải báo cáo kết quả về Tập đoàn trước ngày 15/10/2010.”
Bất cứ ai có “kinh nghiệm” về hệ thống tư pháp Việt Nam đều hiểu rằng chẳng luật sư nào muốn tiếp tục hành nghề lại dám tự tiện làm thế nếu không được ai đó “bật đèn xanh”. Và động thái này đã dọn đường về mặt dư luận cho việc Bí thư Sài Gòn Đinh La Thăng bị bắt và khởi tố vào ngày 8/12, tất nhiên cũng do lực lượng cảnh sát tiến hành, để rồi chỉ 12 ngày sau, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an đã công bố bản kết luận điều tra “thần tốc”.
An ninh – liên tiếp làm TBT mất mặt
Tương phản với thái độ phục tùng của lực lượng cảnh sát trong bộ máy công an, cho đến thời điểm này của chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” mang “bản sắc Nguyễn Phú Trọng”, lực lượng an ninh đã ít nhất hai lần khiến ngài TBT phải bẽ mặt.
Có dấu hiệu cho thấy lực lượng cảnh sát dưới quyền chỉ đạo trực tiếp của Phó Bí thư Đảng uỷ Công an Trung ương đang sát cánh với Nguyễn Phú Trọng trong chiến dịch “đốt lò”.
Vụ thứ nhất liên quan đến “đại án PVN”. Trong một diễn biến chưa từng có, tối ngày 9/12, TTXVN cùng một loạt cơ quan truyền thông nhà nước đã đăng bài “cáo lỗi” vì đưa tin sai về vụ hai cựu TGĐ PVN Phùng Đình Thực và Đỗ Văn Hậu bị Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an khởi tố và bắt giam chỉ vài giờ trước. Còn Cơ quan An ninh Điều tra thì thông báo trên website Bộ Công an rằng đó là “thông tin không chính xác”, đồng thời “đề nghị kiểm tra, xử lý những cá nhân đã đưa tin không đúng sự thật”.
Vụ thứ hai liên quan đến cái tên Vũ ‘Nhôm’ đang gây sốt trong dư luận. Mặc dù theo lời Bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa thì “Tổng bí thư đã trực tiếp yêu cầu Bộ Công an điều tra và trả lời” nhưng đến khi các cơ quan báo chí nhà nước đồng loạt đưa tin Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an ra lệnh khởi tố và khám xét nhà Phan Văn Anh Vũ vào tối muộn ngày 22/12 thì vụ khám xét đã diễn ra hơn một ngày trước đó, còn đồng chí Vũ ‘Nhôm’ thì đã “cao chạy xa bay” từ lúc nào không hay.
Trong hai lực lượng chính của bộ máy công an Việt Nam thì an ninh là lực lượng nắm nhiều quyền lực hơn (giám đốc công an các tỉnh thành phần lớn xuất thân từ an ninh). Hai lần liên tiếp bị an ninh Việt Nam làm cho mất mặt nghĩa là ngài TBT vẫn chưa “nắm” được lực lượng an ninh nói riêng và Bộ Công an nói chung, điều mà ông ta đã (phần nào) thành công với lực lượng cảnh sát.
Bất chấp những tai tiếng về tham nhũng, mà vụ Vũ ‘Nhôm’ mới chỉ là phần nổi của tảng băng, cũng như những tội ác mà họ đã gây ra cho nhân dân, việc đến thời điểm này Bộ Công an chưa hoàn toàn bị Nguyễn Phú Trọng thao túng lại là một chỉ dấu may mắn hiếm hoi đem lại hy vọng cho tương lai đất nước. Lý do ư? Nếu điều ngược lại xẩy ra, ngài GS.TS chuyên ngành “xây dựng đảng” sẽ thành công với mưu đồ sử dụng chiêu bài chống tham nhũng để củng cố quyền lực hòng tiếp tục ngự trên “ngôi báu” ít nhất là cho đến hết nhiệm kỳ Đại hội XII, và đất nước sẽ tiếp tục chìm sâu trong vòng xoáy “Hán hoá”.
Suy cho cùng, công an cũng chỉ là công cụ bạo lực của giới lãnh đạo cộng sản. Việc ba nhà lãnh đạo chóp bu của chế độ tự “cơ cấu” vào Đảng uỷ Công an Trung ương là bằng chứng không thể chối cãi cho sự thật đó.
Trước khi trở thành thủ phạm, những người đang khoác quân phục “công an nhân dân” cũng là nạn nhân của một hệ thống tội ác theo cách này hay cách khác.
Vậy nên chừng nào cộng sản Việt Nam còn lo sợ hiện tượng “tự diễn biến, tự chuyển hoá”, chừng đó chúng ta còn có quyền hy vọng vào một kết cục tốt đẹp và vì thế cần thúc đẩy để quá trình ấy diễn ra nhanh hơn trong bộ máy công an.

Khi an ninh, tình báo được mang đi … bán lẻ

Theo VOA-27/12/2017
 Trân Văn 
Tướng Nguyễn Chí Vịnh, sau khi thôi làm Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo quân đội, đảm nhận vai trò… Thứ trưởng Quốc phòng.
Tướng Nguyễn Chí Vịnh, sau khi thôi làm Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo quân đội, đảm nhận vai trò… Thứ trưởng Quốc phòng.
Chưa biết đến lúc nào thì scandal liên quan đến ông Phan Văn Anh Vũ (tự Vũ “Nhôm”) lắng xuống và tất nhiên chưa biết scandal này sẽ kết thúc với kết quả ra sao (?). Tuy nhiên có thể khẳng định, scandal đó là hồi chuông báo tử cho tương lai quốc gia và vận mệnh dân tộc khi an ninh, quốc phòng được đem ra bọc những thương vụ đặc biệt.

***

Cho dù quốc phòng và an ninh là hai lĩnh vực đặc biệt quan trọng đối với tương lai của một quốc gia và vận mệnh của một dân tộc nhưng ở Việt Nam đã có những bằng chứng hết sức rõ ràng cho thấy, thay vì chuyên chú vào việc bảo vệ lãnh thổ, quân đội dường như chỉ quan tâm đến việc kiếm tiền và tương tự, thay vì chuyên chú vào việc bảo vệ - thực thi pháp luật, duy trì an ninh, trật tự thì công an cũng… vậy.
Khi an ninh và quốc phòng được điều hành tùy tiện, dễ bị tiền lũng đoạn đến như vậy thì tương lai quốc gia và vận mệnh dân tộc ra sao?
Sau những scandal về việc biến hàng loạt phi trường quân sự từ Bắc tới Nam thành sân golf và vì nỗ lực thâu tóm đất đai nhân danh “quốc phòng” mà làm bùng phát biến cố Đồng Tâm (một xã thuộc huyện Mỹ Đức, thành phố Hà Nội), giữa lúc các ông tướng quân đội đang ra sức biện bạch để bảo vệ chủ trương quân đội vẫn phải tham gia kinh doanh kiếm tiền thì tình thế đẩy Bộ Quốc phòng đến chỗ phải bắt ông Đinh Ngọc Hệ (tự “Út Trọc”) – một sĩ quan quân đội.
Đó không phải là “họa vô đơn chí”, đó là hệ quả tất nhiên khi hệ thống công quyền dành cho quân đội vô số đặc quyền, đặc lợi kể cả ưu đãi không bao giờ có thể tồn tại ở những xứ sở tôn trọng dân chủ, công bằng là… “bất khả xâm phạm” để quân đội chuyên tâm bảo vệ Đảng.
Do quân đội đã bắt “Út Trọc”, Bộ Công an bị hối thúc phải tính toán trường hợp Vũ “Nhôm”. Có lẽ chỉ Việt Nam mới có chuyện ai cũng biết một thường dân là… sĩ quan tình báo nên đành nhẫn và nhường suốt một thập niên, cũng như cơ quan đặc trách tình báo quốc gia hết mình hỗ trợ “sĩ quan nghiệp vụ” mở rộng sự nghiệp kinh doanh, thâu tóm đất đai và các bất động sản khổng lồ. Chẳng lẽ Bộ Công an Việt Nam – cơ quan vẫn được ca ngợi là có nhiều “biện pháp nghiệp vụ” hữu hiệu không hề hay biết Vũ “Nhôm” lạm dụng danh nghĩa sĩ quan tình báo để trở thành tỷ phú, không thể ngăn chặn Vũ “Nhôm” thu hồi vốn liếng sau khi bị “lộ” và đào tẩu ngay trước khi bị bắt (?).
Thế nhưng chỉ dè bỉu Tổng cục Tình báo của Bộ Công an là chưa… công bằng!
Thập niên trước, hàng loạt công thần của hệ thống công quyền Việt Nam, trong đó có hàng chục ông tướng, kể cả ông Võ Nguyên Giáp, liên tục đòi xử lý Tổng cục Tình báo của Bộ Quốc phòng vì những sai phạm tương tự, song kết quả cuối cùng chỉ là tướng Nguyễn Chí Vịnh thôi làm Tổng cục trưởng Tổng cục Tình báo quân đội để đảm nhận vai trò… Thứ trưởng Quốc phòng. Dường như chỉ có Việt Nam, dù thuộc quân đội hay công an thì với công dân, tình báo chẳng khác gì một thứ tình… tuyệt vọng. Dẫu buồn, giận đến mức nào người ta cũng chỉ có thể tự gặm, nhấm cảm xúc của mình chứ không thể làm gì khác.
***
Nhiều người cho rằng, Vũ “Nhôm” sẽ khiến mạng lưới tình báo của Việt Nam vỡ vụn vì đượng sự bị đẩy vào thế sẵn sàng “bán” mọi thứ để tự cứu mình. Với những “sĩ quan tình báo” như Vũ “Nhôm”, mạng lưới tình báo của Việt Nam có đáng phải bận tâm hay không? Nếu trước nay, mạng lưới an ninh, tình báo của Việt Nam không quan tâm đến chiến lược, chiến thuật của ngoại bang, chỉ chú ý tìm kiếm, ngăn chặn những hoạt động đòi dân chủ, công bằng, đe dọa quyền thống trị, toàn diện của Đảng CSVN thì có đáng bận tâm về việc mạng lưới đó còn hay vỡ?
Xét nhà Vũ Nhôm tại Đà Nẵng.
Xét nhà Vũ Nhôm tại Đà Nẵng.
Vậy thì điều gì đáng bận tâm nhất? Hình như là những người đứng đầu và lối điều hành mạng lưới an ninh, tình báo của cả quân đội lẫn công an. Khi những người đứng đầu mạng lưới an ninh, tình báo – lá chắn cho quốc phòng và an ninh của một quốc gia sẵn sàng bửa lá chắn ra để bán lẻ cho những cá nhân như Vũ “Nhôm”, những du đãng là đàn em của ông trùm Năm Cam thì lấy gì bảo đảm họ sẽ không bán sỉ phần còn lại cho ngoại bang? Khi an ninh và quốc phòng được điều hành một cách tùy tiện như thế, dễ bị tiền lũng đoạn đến như vậy thì tương lai quốc gia và vận mệnh dân tộc ra sao?

Vụ Vũ ‘Nhôm’ có trở thành ‘Trịnh Xuân Thanh thứ hai’?

Theo VOA-27/12/2017 
Phạm Chí Dũng 
Trịnh Xuân Thanh trên truyền thông Đức.
Chỉ ít ngày sau khi thượng tá công an Phan Văn Anh Vũ - trùm bất động sản Vũ “Nhôm” - biến mất ngay trước mũi các tuyến trinh sát của Công an Đà Nẵng, Bộ Công an, vụ Vũ “Nhôm” đang có những dấu hiệu trở thành một vụ “Trịnh Xuân Thanh thứ hai”.

Những tương đồng Vũ “Nhôm” - Trịnh Xuân Thanh

Một vài trang báo điện tử ngoài nước và một số trang facebook ở Việt Nam lẫn ở nước ngoài bắt đầu đưa tin về vụ Vũ “Nhôm” đã tẩu thoát trót lọt, đã có thể ung dung ở một chân trời nào đó ngoài biên giới Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Không chỉ có thế, là một tình báo viên công an, Vũ “Nhôm” đang nắm trong tay một bản danh sách mạng lưới tình báo viên của công an Việt Nam ở nước ngoài và nhiều công ty “bình phong” của ngành công an. Nếu danh sách gián điệp này và các công ty “bình phong” bị Vũ “Nhôm” tiết lộ, sẽ xảy đến vô khối chao đảo trong nội bộ ngành công an…
Bầu không khí mô tả trên về “lợi thế so sánh” của Vũ “Nhôm” là tương đồng, hoặc chính xác hơn là rất tương đồng, với cách thức “dàn trận” của nhóm truyền thông lợi ích chỉ ít ngày sau Trịnh Xuân Thanh biến khỏi Việt Nam vào nửa cuối năm 2016, cũng là khoảng thời gian mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, có thể đã hoảng hốt trước vụ Trịnh Xuân Thanh và cả tổng biên tập báo Petrotimes - đại tá an ninh Nguyễn Như Phong “phản thùng”, phải mở cả một hội nghị trung ương 4 để răn đe về hành vi “tự diễn biến, tự chuyển hóa”.
Ai và thế lực nào đã báo tin và giúp cho Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn?
Đó vẫn là nỗi đau không thể nói thành lời của Tổng bí thư Trọng.
Một điểm tương đồng, không biết chỉ là ngẫu nhiên hay mang tính chủ ý, giữa câu chuyện “ra đi tìm đường cứu nước” của Vũ “Nhôm” và Trịnh Xuân Thanh là cả hai nhân vật này dường như chỉ thoát khỏi vòng vây theo dõi vào khoảng thời gian ngắn ngủi cuối cùng.
Thực tế có thể hình dung ngay là trong tay Vũ “Nhôm” rất có thể đã nắm được những tài liệu khiến nhiều quan chức đang mất ngủ.
Trong vụ Trịnh Xuân Thanh, vào khoảng quý 3 năm 2016, Bộ Công an sùng sục khám xét nhà Trịnh Xuân Thanh, báo chí nhà nước chạy theo tường thuật sôi động, nhưng đột nhiên tất cả đều im bặt. Trịnh Xuân Thanh đã biến mất không một dấu vết.
Hơn một năm sau, đoạn phim trên được công chiếu lại. Vào buổi tối 21/12/2017, khi nhiều tờ báo nhà nước sôi nổi và ồn ào đưa tin “Bộ công an khám nhà Vũ “Nhôm””, thì lại không có tin tức hay hình ảnh nào về việc đại gia Phan Văn Anh Vũ này đã chính thức bị khởi tố bắt giam. Toàn bộ hình ảnh “khám nhà” mà báo chí nhà nước đăng tải chỉ là bề mặt ngôi nhà của Vũ “Nhôm” mà không hề thấy cảnh đại gia này bị công an áp sát hay tra tay vào còng ở trong nhà.

Nếu Vũ “Nhôm” trở thành “Trịnh Xuân Thanh thứ hai”?

Sau khi Vũ “Nhôm” biến mất, các cơ quan công an đã tìm cách đổ trách nhiệm cho nhau. Trước câu hỏi của báo chí về trách nhiệm quản lý của Công an TP.Đà Nẵng và “việc điều tra Vũ 'nhôm' tiến hành đã lâu, sao vẫn để ông Vũ biến mất?”, Phó giám đốc Công an TP. Đà Nẵng Trần Đình Liên giải thích chủ trì vụ án này là Bộ Công an, Công an Đà Nẵng chỉ là đơn vị phối hợp.
Dấu hỏi bật ra là cơ quan công an đã quan liêu đến mức không biết Vũ “Nhôm” đã xa chạy cao bay mà vẫn “khám nhà” như một thói quen, hay đã biết trước đó và đã phát sinh một cơn hoảng loạn trước đó trong nội bộ công an từ cấp thành phố Đà Nẵng đến Bộ Công an, để sau đó đành làm động tác khám nhà Vũ “Nhôm” như một thủ tục “cho có”?
Trịnh Xuân Thanh vẫn là một hồ sơ sống rất có giá trị đối chứng, ít nhất trong vụ cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng bị khởi tố và tống giam vào tháng 12/2017.
Cần nhắc lại, cho đến tận bây giờ, bất chấp nhiều bức bối cùng chỉ trích của cán bộ và tướng lĩnh lão thành, vẫn chẳng có bất cứ tin tức nào được công bố về việc ai và thế lực nào đã bảo kê cho Trịnh Xuân Thanh đào tẩu khỏi Việt Nam ngay trước mũi tổng bí thư. Hậu quả của vụ việc mà ai cũng hiểu là có xuất xứ từ “xung đột nội bộ” này là vụ “tàng hình” ấy chắc chắn đã được giúp sức bởi một thế lực đủ mạnh và đủ “biện pháp nghiệp vụ”, và thế lực giấu mặt này không chỉ mang ý nghĩa nhỏ bé như một hành động chọc tức và khiêu khích đối với Tổng Trọng, mà lớn lao hơn thế nhiều, có thể trở thành một loại đối trọng chính trị theo đúng nghĩa đen của từ điển chính trị học, trở thành tương lai ám ảnh đối với tương lai chính trị có thể còn kéo dài đến ít ra cuối đại hội 12 của tổng bí thư hiện tại.
Chưa bao giờ ông Nguyễn Phú Trọng cùng nhóm quyền lực khuynh đảo trong đảng cầm quyền lại bị vỗ mặt bởi những thách thức vừa khiêu khích vừa sẵn sàng ra đòn hạ độc như hiện thời. Vụ Trịnh Xuân Thanh chắc chắn đã khiến ông Trọng khó ăn khó ngủ, còn nếu Vũ “Nhôm” trở thành “Trịnh Xuân Thanh thứ hai” thì tình thế sẽ “biến” đến thế nào?
Sau khi Trịnh Xuân Thanh đào tẩu thành công vào năm 2016, những trang mạng thuộc phe Thanh hoặc ủng hộ nhân vật này đã đưa tin về việc Trịnh Xuân Thanh nắm trong tay nhiều tài liệu “chết người” - những tài liệu mà nếu bị bắt thì Thanh có thể “làm sụp đổ cả một vương triều”. Tuy thực tế sau đó cho thấy Trịnh Xuân Thanh đã không công bố được tài liệu nào đủ mô tả chiều sâu về những bê bối cung đình của giới quan chức, cũng không có tài liệu nào vẽ ra bức tranh tài sản của giới quan chức như trang Chân Dung Quyền Lực đã tung ra như một cơn địa chấn vào cuối năm 2014 - đầu 2015, nhưng rõ ràng Trịnh Xuân Thanh vẫn là một hồ sơ sống rất có giá trị đối chứng, ít nhất trong vụ cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng bị khởi tố và tống giam vào tháng 12/2017.
Còn giờ đây, tuy chỉ được đánh giá là một con chốt trên bàn cờ tương quan quyền lực và xung đột chính trị ở Việt Nam, nhưng Vũ “Nhôm” lại rất có thể đóng vai trò đột phá khẩu cho bất kỳ phe phái nào biết lợi dụng nhân vật mà bị một số dư luận xem là “tình báo hai mang” này.

Điều 263: cơ hội cư trú chính trị của Vũ “Nhôm” sẽ rộng mở?

Có một chi tiết “lạ” ứng với trường hợp Thượng tá công an Phan Văn Anh Vũ: trong khi báo chí nhà nước ồn ào đưa tin về rất nhiều dự án đất đai và nhà công sản mà Phan Văn Anh Vũ đã trục lợi chính sách để có được và làm giàu bất chính, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an lại tung ra lệnh truy nã của đối với Phan Văn Anh Vũ và khởi tố Vũ do có hành vi “Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước”.
Ông Trịnh Xuân Thanh và ông Đinh La Thăng (Ảnh chụp từ VTV)
Ông Trịnh Xuân Thanh và ông Đinh La Thăng (Ảnh chụp từ VTV)
Một luồng dư luận từ chính dư luận viên của đảng nhận định rằng khi lệnh truy nã Phan Văn Anh Vũ thể hiện tội danh "Cố ý làm lộ tài liệu bí mật nhà nước" theo điều 263 Bộ luật Hình sự, cơ hội cư trú chính trị của Vũ “Nhôm” sẽ rộng mở và như vậy việc bắt, di lý Vũ “Nhôm” sẽ khó khăn hơn. Và trong thực tế, cơ quan an ninh điều tra sẽ phải đối diện với muôn vàn khó khăn nếu Vũ “Nhôm” đã xuất ngoại.
Một luồng dư luận khác ở hải ngoại lại cụ thể hóa luồng dư luận trên: do Vũ có trong tay danh sách màng lưới tình báo viên cùng danh sách các công ty bình phong và công ty sân sau của ngành công an đang hoạt động ở trong và ngoài nước, điều mà rất nhiều quốc gia sẽ chấp nhận cho Vũ được hưởng quy chế tị nạn chính trị nhằm khai thác lợi thế này.
Thực tế có thể hình dung ngay là trong tay Vũ “Nhôm” rất có thể đã nắm được những tài liệu mà khiến nhiều quan chức đang mất ngủ có thể là những tài liệu mang tính bằng chứng về mối quan hệ ngầm trong giới quan chức lãnh đạo, những phi vụ “xămxônai” (cách gọi loại vali chứa đầy đô la) mà các quan chức “lại quả” cho nhau, hoặc những hình ảnh sống động về giới quan chức đã thác loạn với gái trên giường…
Nhưng thượng tá công an Phan Văn Anh Vũ còn có thể sở hữu nhiều tài liệu nội bộ thuộc độ “Mật”, thậm chí “Tuyệt Mật” về những vấn đề nghiệp vụ của ngành công an.
Và của cả những ngành khác…
Một chi tiết bên lề nhưng không thể bỏ qua là “không hiểu sao” chỉ ít ngày sau khi Vũ “Nhôm” bị đặt vào lệnh truy nã, trên mạng xã hội bất thần hiện ra một tài liệu mang tên “Báo cáo tin tình báo”, trong đó đặc biệt đề cập về Vũ “Nhôm” và “phe cánh chính trị” không chỉ ở Đà Nẵng mà còn lên đến “trung ương”. Không biết tài liệu này có tính xác cứ nào, nhưng địa chỉ phát hành nó là Tổng cục 2 (Tổng cục Tình báo) - Bộ Quốc phòng.
Khác nhiều với phong cách “nhanh chóng đập tan các luận điệu xuyên tạc và thù địch” mà hệ thống tuyên giáo của đảng cầm quyền thường tiến hành trong thời gian gần đây đối với một số thông tin trên mạng xã hội, cho tới nay người ta vẫn chưa thấy Bộ Quốc phòng tổ chức họp báo hay có công bố nào để phản bác “Báo cáo tin tình báo” trên.

Lần thứ ba Tổng Trọng ‘gặp’ Thanh: Chuyện gì sẽ xảy ra?

Theo VOA-26/12/2017 
Một trong 2 lần "gặp" Thanh của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. (Ảnh chụp màn hình)
Phạm Chí Dũng Một trong 2 lần "gặp" Thanh của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. (Ảnh chụp màn hình)
Dù không muốn duy tâm, nhưng vẫn có một cái gì đó thật bất xứng giữa đường đi của Nguyễn Phú Trọng và Trịnh Xuân Thanh, kể từ khi hai con người này “hội ngộ”.
Còn nếu tham chiếu ở góc độ cung mệnh, chắc hẳn sẽ có ai đó cho rằng phải ẩn lộ một sự khắc nhau ghê gớm giữa mệnh của Nguyễn Phú Trọng và của Trịnh Xuân Thanh.
Khắc nhau đến độ chỉ mới lần đầu tiên xảy ra xung đột, giữa hai người trên đã trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Và khắc nhau đến mức cứ mỗi lần Tổng Trọng tìm cách ra tay “siết” Trịnh Xuân Thanh thì y như rằng lại xảy ra một hậu quả từ đủ lớn đến dữ dội.

Hai lần trước…

Lần đầu tiên, tháng Sáu năm 2016. Khi đó, Tổng Trọng vẫn còn mang dư vị của thắng lợi giòn giã tại đại hội 12. Vòng hào quang trên đầu ông chói lọi đến nỗi ông đã manh nha trở thành “Nguyễn Văn Linh thứ hai”, hòng tái hiện câu chuyện “những việc cần làm ngay” của vị cố tổng bí thư này.
Lần đầu tiên “gặp Thanh”, và cũng là lần đầu tiên ông Trọng bất ngờ khởi xướng chủ trương “việc cần làm ngay” của ông bằng “con cá” đầu tiên - Trịnh Xuân Thanh.
Nhưng lỗ hổng lớn nhất của Tổng Trọng là khi tung ra chiến dịch truy buộc Trịnh Xuân Thanh bằng vụ xe Lexus ở Hậu Giang cùng khoản lỗ hơn 3.200 tỷ đồng thời Thanh còn là tổng giám đốc ở Công ty PVC, ông Trọng đã “quên” không đóng cửa biên giới đường bộ, đường thủy và đường không. Hậu quả là không chỉ Trịnh Xuân Thanh biến mất chỉ vài tháng sau đó, mà vụ biến mất này chắc chắn đã được giúp sức bởi một thế lực đủ mạnh và đủ “biện pháp nghiệp vụ” để cho tới nay, bất chấp nhiều bức bối cùng chỉ trích của cán bộ và tướng lĩnh lão thành, vẫn chẳng có một manh mối nào về việc ai và thế lực nào đã bảo kê cho Trịnh Xuân Thanh đào tẩu khỏi Việt Nam ngay trước mũi tổng bí thư.
Ngay cả sau vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” theo cáo buộc của nhà nước Đức vào tháng Tám năm 2017, từ đó đến nay vẫn không một cơ quan có trách nhiệm nào, từ Bộ Công an đến Tổng cục 2 Bộ Quốc phòng, và cả Ủy ban Kiểm tra trung ương hay Ban Nội chính trung ương hé ra một chi tiết nào về lực lượng chính trị giấu mặt đã giúp Trịnh Xuân Thanh bỏ trốn.
Hơn ai hết, Tổng bí thư Trọng muốn biết lực lượng đó là những ai.
Bởi thế lực giấu mặt trên không chỉ mang ý nghĩa nhỏ bé như một hành động chọc tức và khiêu khích đối với Tổng Trọng, mà lớn lao hơn thế nhiều, có thể trở thành một loại đối trọng chính trị theo đúng nghĩa đen của từ điển chính trị học, trở thành tương lai ám ảnh đối với tương lai chính trị có thể còn kéo dài đến ít ra cuối đại hội 12 của tổng bí thư hiện tại.
Nhưng hoặc ông Trọng đã không thể biết được cho dù Trịnh Xuân Thanh đã khai sạch sẽ, hoặc có biết cũng đành “ngậm đắng nuốt cay”. Tình thế hiện thời là sau “ruồi Thanh”, Tổng Trọng vẫn phải đối mặt với một đối thủ chính trị ngầm ẩn và nguy hiểm mà có thể sẵn sàng làm ông thất bại cục bộ hoặc thậm chí hất ông khỏi ghế tổng bí thư vào một lúc nào đó.
Lần thứ hai Tổng Trọng “gặp” Trịnh Xuân Thanh, tháng Bảy năm 2017 - khoảnh khắc định mệnh. Chẳng hiểu từ đâu và do duyên cớ nào, người Đức lại phát hiện ra Trịnh Xuân Thanh biến mất khỏi Đức không phải một cách tự do mà bị mật vụ Việt Nam cưỡng bức. Vậy là phát sinh cuộc khủng hoảng “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh”, kéo theo di chứng khủng hoảng ngoại giao Đức - Việt cho tới nay.
Nhiều dư luận cho rằng Tổng bí thư Trọng - người đã phát lệnh “bằng mọi cách tìm bắt Trịnh Xuân Thanh về nước quy án” - là nhân vật chịu trách nhiệm cao nhất trong cuộc khủng hoảng Đức- Việt.
Nhưng hậu quả của lần thứ hai này mới chấn động làm sao! Không ai ngờ là chẳng bao lâu sau tuyên bố phản đối, người Đức đã thẳng tay tạm thời đình chỉ mối quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam - một mức độ trừng phạt thuộc loại cao nhất. Chưa kể đến việc Đức trục xuất một loạt quan chức ngoại giao của Việt Nam và hủy luôn hiệp định giữa hai nước về miễn visa cho quan chức Việt Nam đi công cán ở Đức.
Chưa hết, hậu quả cuộc khủng hoảng Đức - Việt có thể còn lan rộng cả châu Âu, mà bằng chứng ngay trước mắt là Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - châu Âu (EVFTA) đang trở nên xương xẩu hơn rất nhiều so với cách đây chỉ nửa năm.

Lần thứ ba?

Còn bây giờ là lần thứ ba hai người “hội ngộ”. Những ngày cuối tháng 11/2017, Tổng Trọng phát lệnh cho Ban chỉ đạo Phòng chống tham nhũng trung ương khẩn trương đưa vụ Trịnh Xuân Thanh ra tòa. Phiên tòa này còn được ông Trọng khẳng định là sẽ diễn ra vào tháng Giêng năm 2018.
Thái độ của ông Trọng vẫn cho thấy một sự tự tin chừng mực. Ông vẫn có vẻ quyết tâm “tử hình” Trịnh Xuân Thanh và chẳng quan tâm lắm đến đòi hỏi của phía Đức về câu chuyện Việt Nam phải xin lỗi vụ “bắt cóc Trịnh Xuân Thanh” và cam kết “không tái phạm”.
Lần thứ ba… Chuyện gì, hay hậu quả nào sẽ xảy ra?
Đã đành rằng cung mệnh của hai ông Thanh và Trọng có thể khắc nhau quyết liệt, nhưng không biết ông Trọng có tin vào quy luật siêu nhiên ấy…
Từ trước tới nay, trong khi thiên hạ ồn ào về chuyện dàn ủy viên bộ chính trị đi xem bói toán tử vi như đi chợ và có cả một ngôi chùa Bái Đính đồ sộ tiền bạc cùng nghi ngút khói hương ở Ninh Bình, thì lại không có mấy đồn đoán về việc Tổng Trọng duy tâm. Có lẽ xác tín của ông Trọng vẫn là chủ nghĩa Mác - Lê…
Nhưng hai lần “hội ngộ” trước giữa ông Trọng và ông Thanh đã thành tiền lệ, để nếu lần thứ ba không được quyết định bởi chủ nghĩa duy vật biện chứng của Tổng Trọng thì rất có thể sẽ ứng với cái “dớp” của hai lần trước.
Khi đó, nếu có gì xảy ra, một cái gì đó có thể cũng đủ lớn hoặc ghê gớm không kém thua hai lần “gặp nhau” trước, chắc phải là cuộc khủng hoảng mang tên “Nội bộ”, thậm chí mang tính quyết định cho số phận chính trị “ở”, “về” hay “đi đâu khác” của ông Trọng.
Và phải chăng số phận chính thể độc đảng ở Việt Nam - cái đảng đã cầm quyền quá lâu đến rệu mục này - được châm ngòi bởi vận số “Tam Thanh” - Nguyễn Bá Thanh năm 2014, Phùng Quang Thanh năm 2015, Trịnh Xuân Thanh năm 2017?

Hai vấn đề nóng bỏng trong hai vụ đại án

 Theo VOA-26/12/2017 
Ông Trịnh Xuân Thanh (trái) và ông Đinh La Thăng. (Ảnh chụp từ VTV)
Ông Trịnh Xuân Thanh (trái) và ông Đinh La Thăng. (Ảnh chụp từ VTV)
Trong vài tuần tới, 2 vụ đại án mang gọn tên « Đinh La Thăng » và « Trịnh Xuân Thanh » sẽ được đem ra xét xử, theo lệnh của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng kiêm Trưởng ban Chỉ đạo Ban phòng chống tham nhũng trung ương, theo phương châm « khẩn trương, tích cực, triệt để, theo đúng luật ».
Hai vụ án này liên quan chặt chẽ với nhau, cả 2 bị cáo đều thuộc bộ Công thương - là bộ đồ sộ nhất do các bộ Công nghiệp nặng, Công nghiệp nhẹ, Thương nghiệp, Ngoại thương sát nhập - lúc ông Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng.
Hai bị cáo cùng giữ vị trí cao nhất trong Tổng công ty dầu khí PVN một thời gian dài, Tổng công ty to lớn nhất, từng mang lại cho ngân sách những khoản tiền lớn nhất trong một thời gian dài, được coi là con bò sữa béo mập nhất của nền kinh tế, nhưng về sau đổ đốn thành công ty tội phạm to lớn nhất, nhiều cán bộ cấp cao bị truy tố, tạm giam chờ ngày xét xử. Số bị cáo 2 vụ này đã lên đến trên dưới 40 người, làm tổn hại, thất thoát lên đến hàng vài trăm nghìn tỷ đồng của đất nước, liên quan đến hàng loạt ngân hàng tư và ngân hàng Nhà nước.
Hồ sơ 2 vụ án này rất đồ sộ, bao gồm hàng nghìn nghị quyết, thông tư, chỉ thị, thông báo, báo cáo, thống kê, kế toán, kết toán, các văn kiện ký kết, chứng từ, biên nhận, biên bản, các cuộc họp, bàn bạc, trao đổi, thỏa thuận, thư riêng, thư điện tử, các vật chứng, nhân chứng… cho nên việc xử có thể kéo dài, theo phương châm « triệt để », xử đến nơi đến chốn, không để sai sót nào.
Hiện nay dư luận nên chú trọng vào những vấn đề then chốt nhất, không để lôi cuốn bởi những vấn đề thứ yếu.
Trong vụ án Đinh La Thăng, vấn đề lớn nhất là xác định số tiền tham nhũng, làm thất thoát công quỹ thực tế lên đến bao nhiêu, có thể thu hồi về bao nhiêu? Và số tiền tham nhũng đã chia cho những ai, bao nhiêu? mất chục nghìn tỷ hay mất trăm nghìn tỷ đồng?
Trong vấn đề trên cần làm thật rõ 1 điểm, đó là việc bán dầu cho các nước từng đợt, từng quý, từng năm là bao nhiêu? Trong mục này cần xác định có hay không chuyện bán dầu cho Trung Quốc với giá cực rẻ (giá một nửa so với các nước khác) với đổi lại là Trung Quốc trả bằng tiền tươi (Nhân dân tệ hay đôla Mỹ), không chuyển khoản qua ngân hàng, để các quan lớn dễ bề chia chác, đưa phong bì kín đáo riêng tư cho nhau.
Vì có một điều chắc chắn là Đinh La Thăng không thể ăn mảnh một mình, mà có chia nhau, với trên, với dưới, có phường, có nhóm. Vậy trong con số này là những ai, tòa án có công tâm cần xác định thật rõ, không để sót, như trường hợp bà Châu Thị Thu Nga đã bị tòa án cắt lời khi định khai rõ số tiền 30 tỷ đồng (bằng 1,5 triệu đôla) bà đưa cho ai để « chạy » được vào quốc hội, đến nay vẫn là ẩn số.
Trong vụ án Trịnh Xuân Thanh (có tin sẽ xử ngày 10/1/2018), vấn đề số tiền tham nhũng, làm thất thoát bao nhiêu, vào túi những ai, mỗi người cụ thể là bao nhiêu, cũng là một vấn đề lớn, cần làm rõ ràng sòng phẳng, không che dấu, loại trừ một ai, không một ai thuộc vùng cấm.
Vấn đề quan trọng hơn là trước tòa cần làm rõ Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn ra nước ngoài bằng con đường nào và trở về nước bằng con đường nào? Cần đi đến kết luận rành mạch rằng Thanh đã tự mình trốn về nước để tự thú hay bị bắt cóc như phía CHLB Đức nhận định?
Theo dư luận CHLB Đức, vấn đề trên đây là cái đinh nóng bỏng của vụ xử án. Đã có hai nghị sỹ Đức (trong đó có ông nghị Martin Patzelt) ngỏ ý định sang Việt Nam chứng kiến phiên tòa cũng là do vấn đề còn tranh cãi này. Vấn đề thông qua hay không Hiệp ước tự do buôn bán với Liên Âu sẽ tùy thuộc vào phiên tòa này. Sau khi TPP thất bại, đây là nguồn thu lợi duy nhất còn lại của Việt Nam đang đứng trước khủng hoảng kinh tế, tài chính, nợ công chồng chất đến gãy lưng, chưa tìm ra lối thoát.
Đây là 2 vụ xử án đầu tiên trong số 12 đại án sẽ đưa ra xử trong 2 tháng tới. Cũng là cuộc sát hạch quốc gia và quốc tế để xem nền tư pháp Việt Nam đã đổi mới, tiến bộ đến mức nào, công cuộc xây dựng Nhà nước pháp quyền công minh hiện đại như đã hẹn tiến bộ đến đâu, cuộc đấu tranh chống tham nhũng đã thật sự được đẩy mạnh « tích cực, khẩn trương, triệt để, theo đúng luật » hay không, theo lời cam kết, lời hứa danh dự với cử tri của ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Vũ đi liệu Vũ có về?

 Lê Anh Hùng
Theo VOA-26/12/2017 
Cảnh sát khám nhà đại gia bất động sản Phan Văn Anh Vũ ở Đà Nẵng. Ông còn có biệt danh Vũ "nhôm".
Cảnh sát khám nhà đại gia bất động sản Phan Văn Anh Vũ ở Đà Nẵng. Ông còn có biệt danh Vũ "nhôm".
Có lẽ chưa bao giờ sân khấu chính trị Việt Nam lại đem đến cho công chúng nhiều show diễn giàu kịch tính và cảm xúc như hiện nay.
Dư luận chưa hết xôn xao trước sự kiện Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an công bố kết luận điều tra và truy tố cựu Bí thư Thành uỷ Sài Gòn vào chiều 20/12, tức chỉ 12 ngày sau khi bị bắt, lại rôm rả bàn tán về vụ đại gia Vũ ‘Nhôm’, một ông trùm khét tiếng ở Đà Nẵng, bị khám xét nhà vào chiều tối 21/12.
Thiên hạ càng không khỏi ngạc nhiên khi, mặc dù đã bị khám xét nhà từ chiều, nhưng buổi tối cùng ngày, trả lời đề nghị xác tín thông tin việc Vũ ‘Nhôm’ bị khởi tố và bắt giam, Chánh Văn phòng Bộ Công an nói: “Tôi chưa nắm được thông tin này.” Và mãi đến hơn 21h ngày hôm sau, các cơ quan báo chí nhà nước mới đồng loạt đưa tin Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an đã ra lệnh khởi tố và khám xét nhà Phan Văn Anh Vũ ngày 21/12 trước khi phát lệnh truy nã ngày 22/12, bởi đối tượng đã biến mất.
Sau Vũ là ai?
Mặc dù đã trở thành ông trùm quyền lực ngầm tại Đà Nẵng từ lâu, nhưng cũng phải đến tháng 4/2017, cái tên Vũ ‘Nhôm’ mới thực sự được công chúng Việt Nam chú ý, khi báo chí nêu đích danh anh ta chính là chủ doanh nghiệp đã tặng xe sang cho Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. (Cuộc chiến giữa hai phe nhóm quyền lực chính tại Đà Nẵng là Bí thư Thành uỷ Nguyễn Xuân Anh và Chủ tịch UBND Huỳnh Đức Thơ lúc bấy giờ đang đến hồi quyết liệt, trong đó Vũ ‘Nhôm’ được cho là thuộc “phe” Nguyễn Xuân Anh.)
Gần đây, thiên hạ tá hoả khi có tin Vũ ‘Nhôm’ hoá ra là một sĩ quan công an. Chẳng phải ai khác mà chính tân Bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa, trong cuộc gặp mặt các cán bộ quân đội cấp tướng nghỉ hưu trên địa bàn Đà Nẵng ngày 21/12, đã “toạc móng heo” ra rằng Vũ ‘Nhôm’ là một thượng tá công an.
Năm 2013, cái tên Phan Văn Anh Vũ từng được nhắc đến trong kết luận của Thanh tra Chính phủ liên quan đến việc quản lý sử dụng đất của TP Đà Nẵng. Nhưng lúc ấy, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, nhân vật được cho là đứng sau lưng Vũ ‘Nhôm’, đã là một quyền lực hàng đầu Việt Nam nên không ai làm gì được.
Mãi đến cuối tháng 9, sau khi ngài cựu Bộ trưởng Công an thất thế do dính vào vụ Trịnh Xuân Thanh, ông trùm Vũ ‘Nhôm’ mới chính thức bị “lên thớt”. Và Tuổi Trẻ là tờ báo “chính thống” đầu tiên khai mào cuộc tấn công nhằm vào “nhóm lợi ích Vũ ‘Nhôm’” bằng bài “Khuất tất trong bán hàng loạt nhà, đất công tại Đà Nẵng?”.
Kết cục khó tránh
Nhà báo Hoàng Hải Vân, cựu tổng thư ký báo Thanh Niên, từng nhận xét: “Ông Nguyễn Xuân Anh và ông Huỳnh Đức Thơ suy cho cùng cũng là nạn nhân của một khối ung nhọt lưu cữu từ thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Chủ tịch. […] Nhắc đến ông Nguyễn Bá Thanh có thể là chuyện ‘nhạy cảm’ vì ông ấy đã qua đời, nhưng nếu né tránh những di hại mà ông ấy đã để lại cho Đà Nẵng thì những vấn đề cốt lõi của Đà Nẵng sẽ không bao giờ được xử lý đến nơi đến chốn. […] Bộ máy Đảng và Chính quyền Đà Nẵng đang bị các nhóm lợi ích chi phối, khống chế, tạo thành một khối ung nhọt. Ông Nguyễn Bá Thanh không còn, nhưng các nhóm lợi ích này vẫn tồn tại, không chỉ tồn tại mà ăn sâu vào các chân rết trong bộ máy, không Có lẽ chưa bao giờ sân khấu chính trị Việt Nam lại đem đến cho công chúng nhiều show diễn giàu kịch tính và cảm xúc như hiện nay.
Dư luận chưa hết xôn xao trước sự kiện Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an công bố kết luận điều tra và truy tố cựu Bí thư Thành uỷ Sài Gòn vào chiều 20/12, tức chỉ 12 ngày sau khi bị bắt, lại rôm rả bàn tán về vụ đại gia Vũ ‘Nhôm’, một ông trùm khét tiếng ở Đà Nẵng, bị khám xét nhà vào chiều tối 21/12.
Thiên hạ càng không khỏi ngạc nhiên khi, mặc dù đã bị khám xét nhà từ chiều, nhưng buổi tối cùng ngày, trả lời đề nghị xác tín thông tin việc Vũ ‘Nhôm’ bị khởi tố và bắt giam, Chánh Văn phòng Bộ Công an nói: “Tôi chưa nắm được thông tin này.” Và mãi đến hơn 21h ngày hôm sau, các cơ quan báo chí nhà nước mới đồng loạt đưa tin Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an đã ra lệnh khởi tố và khám xét nhà Phan Văn Anh Vũ ngày 21/12 trước khi phát lệnh truy nã ngày 22/12, bởi đối tượng đã biến mất.
Sau Vũ là ai?
Mặc dù đã trở thành ông trùm quyền lực ngầm tại Đà Nẵng từ lâu, nhưng cũng phải đến tháng 4/2017, cái tên Vũ ‘Nhôm’ mới thực sự được công chúng Việt Nam chú ý, khi báo chí nêu đích danh anh ta chính là chủ doanh nghiệp đã tặng xe sang cho Bí thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh. (Cuộc chiến giữa hai phe nhóm quyền lực chính tại Đà Nẵng là Bí thư Thành uỷ Nguyễn Xuân Anh và Chủ tịch UBND Huỳnh Đức Thơ lúc bấy giờ đang đến hồi quyết liệt, trong đó Vũ ‘Nhôm’ được cho là thuộc “phe” Nguyễn Xuân Anh.)
Gần đây, thiên hạ tá hoả khi có tin Vũ ‘Nhôm’ hoá ra là một sĩ quan công an. Chẳng phải ai khác mà chính tân Bí thư Đà Nẵng Trương Quang Nghĩa, trong cuộc gặp mặt các cán bộ quân đội cấp tướng nghỉ hưu trên địa bàn Đà Nẵng ngày 21/12, đã “toạc móng heo” ra rằng Vũ ‘Nhôm’ là một thượng tá công an.
Năm 2013, cái tên Phan Văn Anh Vũ từng được nhắc đến trong kết luận của Thanh tra Chính phủ liên quan đến việc quản lý sử dụng đất của TP Đà Nẵng. Nhưng lúc ấy, Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang, nhân vật được cho là đứng sau lưng Vũ ‘Nhôm’, đã là một quyền lực hàng đầu Việt Nam nên không ai làm gì được.
Mãi đến cuối tháng 9, sau khi ngài cựu Bộ trưởng Công an thất thế do dính vào vụ Trịnh Xuân Thanh, ông trùm Vũ ‘Nhôm’ mới chính thức bị “lên thớt”. Và Tuổi Trẻ là tờ báo “chính thống” đầu tiên khai mào cuộc tấn công nhằm vào “nhóm lợi ích Vũ ‘Nhôm’” bằng bài “Khuất tất trong bán hàng loạt nhà, đất công tại Đà Nẵng?”.
Kết cục khó tránh
Nhà báo Hoàng Hải Vân, cựu tổng thư ký báo Thanh Niên, từng nhận xét: “Ông Nguyễn Xuân Anh và ông Huỳnh Đức Thơ suy cho cùng cũng là nạn nhân của một khối ung nhọt lưu cữu từ thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Chủ tịch. […] Nhắc đến ông Nguyễn Bá Thanh có thể là chuyện ‘nhạy cảm’ vì ông ấy đã qua đời, nhưng nếu né tránh những di hại mà ông ấy đã để lại cho Đà Nẵng thì những vấn đề cốt lõi của Đà Nẵng sẽ không bao giờ được xử lý đến nơi đến chốn. […] Bộ máy Đảng và Chính quyền Đà Nẵng đang bị các nhóm lợi ích chi phối, khống chế, tạo thành một khối ung nhọt. Ông Nguyễn Bá Thanh không còn, nhưng các nhóm lợi ích này vẫn tồn tại, không chỉ tồn tại mà ăn sâu vào các chân rết trong bộ máy, không chỉ ở Đà Nẵng mà còn khống chế ở cấp cao hơn, mà sự e ngại của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam là một ví dụ.”
Về Đà Nẵng thay thế Nguyễn Xuân Anh trên cương vị nhà lãnh đạo cao nhất của thành phố biển chiến lược Miền Trung, ông Trương Quang Nghĩa hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nghĩa là, nếu không chế ngự được ông trùm quyền lực ngầm Vũ ‘Nhôm’, chính ngài Bí thư Thành uỷ sẽ bị vô hiệu hoá hoặc tệ hơn nữa là bị nhấn chìm.
Trong bối cảnh ấy, Vũ ‘Nhôm’ bỗng trở thành đối tượng mà nhiều thế lực buộc phải triệt hạ. Ngoài Bí thư Trương Quang Nghĩa với lý do nêu trên thì Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ lại chính là đối thủ mà anh ta đã “gây thù chuốc oán” suốt mấy năm qua. Dĩ nhiên, hai nhân vật này hoàn toàn không đơn độc, bởi họ còn có các thế lực hậu thuẫn ở trung ương. Đặc biệt, Vũ Nhôm có thể được coi là đại diện của nhóm lợi ích công an, một “thành trì quyền lực” mà TBT Nguyễn Phú Trọng, nếu muốn đẩy mạnh chiến dịch “đốt lò” để nuôi hy vọng “bám trụ” trên ngôi vị số 1 ít nhất là cho đến hết nhiệm kỳ, buộc phải “công phá”.
Sự kiện “Thanh về” đã để lại một vết nhơ không biết bao giờ mới phai mờ trong lịch sử ngoại giao Việt Nam, chưa kể những hệ luỵ lâu dài khác cho đất nước. Trong khi đó, những diễn biến bất ngờ dồn dập trên chính trường thời gian gần đây báo hiệu từ nay đến Hội nghị Trung ương 7 sẽ còn nhiều biến cố khó lường; nhất là khi dư luận tin rằng Vũ Nhôm có thể nắm trong tay những thông tin “nhạy cảm.”chỉ ở Đà Nẵng mà còn khống chế ở cấp cao hơn, mà sự e ngại của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam là một ví dụ.”
Về Đà Nẵng thay thế Nguyễn Xuân Anh trên cương vị nhà lãnh đạo cao nhất của thành phố biển chiến lược Miền Trung, ông Trương Quang Nghĩa hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Nghĩa là, nếu không chế ngự được ông trùm quyền lực ngầm Vũ ‘Nhôm’, chính ngài Bí thư Thành uỷ sẽ bị vô hiệu hoá hoặc tệ hơn nữa là bị nhấn chìm.
Trong bối cảnh ấy, Vũ ‘Nhôm’ bỗng trở thành đối tượng mà nhiều thế lực buộc phải triệt hạ. Ngoài Bí thư Trương Quang Nghĩa với lý do nêu trên thì Chủ tịch Huỳnh Đức Thơ lại chính là đối thủ mà anh ta đã “gây thù chuốc oán” suốt mấy năm qua. Dĩ nhiên, hai nhân vật này hoàn toàn không đơn độc, bởi họ còn có các thế lực hậu thuẫn ở trung ương. Đặc biệt, Vũ Nhôm có thể được coi là đại diện của nhóm lợi ích công an, một “thành trì quyền lực” mà TBT Nguyễn Phú Trọng, nếu muốn đẩy mạnh chiến dịch “đốt lò” để nuôi hy vọng “bám trụ” trên ngôi vị số 1 ít nhất là cho đến hết nhiệm kỳ, buộc phải “công phá”.
Sự kiện “Thanh về” đã để lại một vết nhơ không biết bao giờ mới phai mờ trong lịch sử ngoại giao Việt Nam, chưa kể những hệ luỵ lâu dài khác cho đất nước. Trong khi đó, những diễn biến bất ngờ dồn dập trên chính trường thời gian gần đây báo hiệu từ nay đến Hội nghị Trung ương 7 sẽ còn nhiều biến cố khó lường; nhất là khi dư luận tin rằng Vũ Nhôm có thể nắm trong tay những thông tin “nhạy cảm.”