Monday, October 31, 2016

Phát triển kinh tế bằng mọi giá: Ai được? Ai mất?

Cát Linh, RFA 2016-10-28  
Hình ảnh nhà máy luyện gang thép Formosa Vũng Áng, Hà Tĩnh ở thị xã Kỳ Anh. Photo AFP

 Hình ảnh nhà máy luyện gang thép Formosa Vũng Áng, Hà Tĩnh ở thị xã Kỳ Anh. Photo AFP  Photo AFP
Vấn nạn ô nhiễm môi trường, thực phẩm bẩn, nhóm lợi ích …Tất cả phơi bày sau một quá trình tăng trưởng kinh tế bị cho là bằng mọi giá. Ai là người phải gánh chịu tác hại của những tình trạng đó? Và ai hưởng lợi?
Từ tháng 4 năm nay, sau sự cố thảm hoạ môi trường biển do công ty gang thép Formosa Vũng Áng gây ra, các nhà quan sát và các chuyên gia trong và ngoai nước lại gióng lên quan ngại về chính sách phát triển kinh tế thiếu bền vững, bất chấp mọi trả giá kể cả môi trường của chính phủ Việt Nam.
Không đáp ứng về môi trường 
Dự án xây dựng nhà máy luyện thép ở Vũng Áng, Hà Tĩnh từng được cảnh báo có thể gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Thế nhưng,  cảnh báo đó đã không thuyết phục được giới thẩm quyền trong bộ máy nhà nước. Việc cấp giấy phép 70 năm cho Formosa vẫn được thực hiện.
Nói về điều này, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, từ Hà Nội nhận định rằng:
“Ông Cự thật sự đã phạm pháp về chuyện cấp giấy phép 70 năm cho Formosa. Vì theo đúng luật thì ông ấy chỉ được quyền, và bất kể ai cũng chỉ được cực đại là 50 năm. Và chính phủ thì mới có quyền cấp trên 50 năm. Ông Võ Kim Cự đã cấp 70 năm rồi.”
Sau khi xảy ra thảm họa môi trường hồi tháng tư, đến cuối tháng sáu, chính phủ phải thừa nhận hóa chất mà nhà máy Formosa Hà Tĩnh thải ra biển giết chết hải sản, san hô tác động đến cuộc sống của hơn 200 ngàn người dân. 
TS Nguyễn Quang A trong lần trả lời Đài Á Châu Tự do đã kêu gọi:
“Tai họa môi trường này phải là một bài học cảnh tỉnh đối với các nhà chức trách Việt Nam, phải cân nhắc rất là kỹ. Các chuyên gia thực sự đã cảnh báo về vấn đề phát triển bền vững, về vấn đề hủy hoại môi trường, về những dự án nhất là dự án công nghiệp nặng. Từ lâu lắm rồi từ vụ bauxite Tây nguyên…hoặc ở IDS chúng tôi 8-9 năm trước thì anh Trần Vĩnh Nguyên đã đặt ra khái niệm GDP bẩn, việc chỉ chú trọng tăng trưởng mà không chú trọng đến vấn đề bảo vệ môi trường thì có thể được một cái trước mắt, nhưng mà hại một cái vô cùng lâu dài và sẽ rất tốn kém để sửa lại những lỗi lầm đó…rất đáng tiếc những hậu quả ấy nay đã hiển hiện lên rồi.”
Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc, trong lần trả lời phỏng vấn qua điện thoại với chúng tôi nói rằng:
“Có lẽ việc này thì theo tôi nghĩ rằng cần phải xem xét lại toàn bộ cái sai trái mà ta vẫn hay gọi là qui trình trong việc cấp phép cho một dự án lớn.”
Tai họa môi trường này phải là một bài học cảnh tỉnh đối với các nhà chức trách Việt Nam, phải cân nhắc rất là kỹ. Các chuyên gia thực sự đã cảnh báo về vấn đề phát triển bền vững, về vấn đề hủy hoại môi trường, về những dự án nhất là dự án công nghiệp nặng - TS Nguyễn Quang A
Tiếp tục những dự án tương tự
Ngay sau đó. trong buổi phát biểu trước cử tri Thành phố Hải Phòng vào tháng tư năm 2016, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc nói rằng sẽ không phát triển kinh tế bằng mọi giá.
Thêm vào đó báo chí trong nước dẫn lời Thủ tướng rằng “Không thể để tình trạng như Formosa vừa rồi tái diễn trên đất nước ta. Tất cả các dự án đều phải được kiểm soát, kiểm tra, không thể để tái diễn tình trạng ô nhiễm môi trường như vậy được. Chúng ta không phát triển kinh tế bằng mọi giá”
Thế nhưng ngay sau đó, thông tin về dự án nhà máy thép tại Cà Ná do Tôn Hoa Sen thực hiện thêm một lần nữa khiến người dân sợ hãi sau những gì Formosa gây ra và để lại vẫn chưa được giải quyết.
Gần đây nhất, ngày 20 tháng 10 vừa qua, Bộ Công thương Việt Nam đưa ra một danh sách khoảng 30 dự án nhiệt điện, hóa chất, thủy điện, khai thác khoáng sản có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường hoặc có những tồn tại trong chấp hành luật bảo vệ môi trường.
Tất cả những dự án, tập đoàn đó đều là những cơ sở lớn như Tập đoàn Điện lực Việt Nam, tập đoàn Dầu khí Việt Nam, tập đoàn công nghiệp than-khoáng sàn Việt Nam, tập đoàn hoá chất Việt Nam, tổng công ty thép Việt Nam.  
Trong một lần trả lời đài Á Châu Tự Do về những quyền và trách nhiệm của chính phủ trong việc cấp phép cho các dự án lớn như thế này, chuyên gia tài chánh Bùi Kiến Thành đưa ra nhận xét:
“Tình hình Việt Nam bây giờ nó cũng dễ mua chuộc các cơ quan nhà nước. Đảng với nhà nước cũng rất nhức nhối đã đưa ra bao quyết định phòng chống tham nhũng này nọ nhưng mà có giải quyết được đâu? Vẫn tham nhũng vẫn bị mua chuộc, do đó cái khả năng các nhóm lợi ích nó đem tiền ra ảnh hưởng quyết định của các cơ quan là điều mà có nguy cơ xảy ra.
Trong các bộ các ngành, trong các tổ chức gọi là tư vấn hay tham mưu cho các bộ nó có nhiều vấn đề lắm. Có nhiều khi tổ chức tham mưu cho chính phủ nói một đường nhưng chính phủ làm một nẻo. Chúng ta đã biết các nhà máy điện của Việt Nam bây giờ ngay các nhà máy đang xây dựng lên thì 100% do Trung Quốc thầu và trúng thầu. Công nghệ của Trung Quốc thì lạc hậu làm nhà máy điện chưa xong thì đã lạc hậu rồi thì tại sao nhà nước, tập đoàn điện lực Việt Nam lại chấp nhận cho công ty Trung Quốc thầu hết các nhà máy điện lớn của Việt Nam thì đó là cả vấn đề mà chúng ta phải suy nghĩ, tại làm sao như thế?
Vấn đề này nó sẽ áp dụng vào các dự án lớn khác ở Việt Nam với số tiền to. Tiền to chừng nào thì dự án bị mua chuộc càng lớn chừng ấy.”
Tình hình Việt Nam bây giờ nó cũng dễ mua chuộc các cơ quan nhà nước. Vấn đề này nó sẽ áp dụng vào các dự án lớn khác ở Việt Nam với số tiền to. Tiền to chừng nào thì dự án bị mua chuộc càng lớn chừng ấy - Bùi Kiến Thành
Hậu quả và người nhận hậu quả
Tiến sĩ Nguyễn Quang A cũng từng lên tiếng với Đài Á Châu Tự do rằng “Đã đến lúc phải lên tiếng, phải cảnh báo và phải bằng áp lực xã hội để buộc những người có quyền quyết định phải lắng nghe ý kiến của người dân và phải cân nhắc những vấn đề môi trường, không thể có chuyện đánh đổi tăng trưởng lấy môi trường, hủy hoại môi trường… Hiện bây giờ rất đáng tiếc là những hậu quả ấy đã hiển hiện lên rồi.”
Sau một loạt những sự việc diễn ra liên quan đến vấn đề môi trường, mà cụ thể nhất là vụ Formosa Vũng Áng, cho đến nay, tất cả hình ảnh và tường trình từ báo chí chính thống cho đến truyền thông mạng đều cho thấy người dân đang gánh chịu hậu quả và tổn thất rất nặng nề.
Hệ luỵ khác
Không chỉ dừng lại ở đó, cách xử lý hậu quả và đền bù tổn thất cho người dân trong thời gian qua của chính quyền nhà nước lại gây thêm hệ luỵ khác, đó là mất lòng tin, lòng tin đối với người lãnh đạo cao nhất của đất nước, lòng tin đối với những chính sách cụ thể của chính quyền.
Sự mất niềm tin này theo Giáo sư Chu Hảo “là đỉnh điểm của việc mất lòng tin, đi đôi với việc an sinh xã hội, sự bất an trong lòng dân.”
Theo ông, qua sự kiện cá chết hàng loạt và biển ô nhiễm, người dân đã cảm thấy bất an trong cuộc sống. và  càng ngày họ càng còn cảm thấy khủng hoảng niềm tin và mất hết sự kiên trì vào việc chờ đợi phương hướng giải quyết từ chính quyền và những người lãnh đạo cao nhất.

Nếu Đảng tự nhốt quyền lực trong “lồng pháp luật”

Nam Nguyên, phóng viên RFA 2016-10-31 
Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, ảnh minh họa chụp hôm 5/10/2016 tại Hà Nội.
Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng, ảnh minh họa chụp hôm 5/10/2016 tại Hà Nội.  AFP
Tham nhũng ngày càng nghiêm trọng, đe dọa sự phát triển kinh tế và sự tồn vong của chế độ. Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri Hà Nội hôm 7/10/2016 là cần có cơ chế kiểm soát quyền lực và phải nhốt quyền lực trong “lồng luật pháp”.

Cần chống tham nhũng từ gốc

Trả lời phỏng vấn của Nam Nguyên thực hiện qua điện thoại vào tối 28/10/2016, TS Nguyễn Thanh Giang một nhà hoạt động ở Hà Nội mô tả điều ông gọi là “hai buồng trứng cơ bản” đẻ ra tham nhũng, thứ nhất đất đai là tài sản toàn dân, thứ hai kinh tế quốc doanh làm chủ đạo… Vẫn theo TS Nguyễn Thanh Giang, ở Việt Nam tài nguyên, đất đai về hình thức là của toàn dân, nhưng các thế lực, những người có quyền có chức đã lạm dụng quyền sử dụng…  tình trạng này sản sinh ra lợi ích nhóm và chiếm đoạt đất đai của nhân dân để làm giàu. Hiện nay giai cấp tư bản Đỏ kếch xù hơn tư bản ngày xưa đã từng bị Đảng Cộng sản Việt Nam tiêu diệt. TS Nguyễn Thanh Giang nhấn mạnh:
Tôi cho là chống tham nhũng bằng cách chống những người tham nhũng thì không đời nào chống được, mà phải chống cái nguyên nhân sản sinh ra những người tham nhũng.
-TS Nguyễn Thanh Giang
“Tôi cho là chống tham nhũng bằng cách chống những người tham nhũng thì không đời nào chống được, mà phải chống cái nguyên nhân sản sinh ra những người tham nhũng.”
Ở các nước dân chủ áp dụng chế độ tam quyền phân lập, Hành pháp – Lập pháp – Tư pháp có vị thế độc lập và giám sát lẫn nhau cho nên quyền lực được giám sát có hiệu quả. Trong khi đó ở Việt Nam, trước trào lưu mong muốn cải cách chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ngay từ năm 2012 đã tái khẳng định Việt Nam không theo thể chế tam quyền phân lập.
Điều 4 Hiến pháp 2013 tiếp tục khẳng định Đảng Cộng sản là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Tuy rằng, có thêm một ít dòng được cho là mới mẻ, đó là “Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ pháp luật.” Ông Nguyễn Phú Trọng cũng như các giới chức cao cấp của Đảng và Nhà nước luôn có chung một cách lập luận, quyền lực Nhà nước là thống nhất, có sự phân công, phối hợp và kiểm soát giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp.

Nhốt quyền lực sẽ trói tay Đảng

Được biết, ngày 7/10 khi tiếp xúc cử tri Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói phải có cơ chế kiểm soát quyền lực và nhốt quyền lực vào lồng pháp luật. TS Nguyễn Thanh Giang từ Hà Nội nhận định:
“ Mãi cho tới gần đây ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mới nói được một câu tương đối hay như vậy. Nhưng nếu nhốt quyền lực vào cái lồng luật pháp thì Đảng bị trói tay, không còn Đảng.  Ông ấy nói điều ấy phi thực tế, ở Việt Nam chính ông Nguyễn Phú Trọng luôn kêu gọi tất cả mọi thứ đều phải dồn cho Đảng, quân đội, công an tất cả phục vụ Đảng và chính ông ấy nói Hiến pháp chỉ là thể chế hóa Cương lĩnh Đảng, tức là ông ấy đặt Đảng trên cả dân tộc, trên cả pháp luật thì đời nào mà ông ấy chống được tham nhũng.”
Trong cùng một ý nghĩa về việc tại sao Đảng Cộng sản Việt Nam hơn 20 năm đề ra rất nhiều Nghị quyết để phòng chống tham nhũng, mà không đạt hiệu quả. Ông Nguyễn Trung Dân, cựu Phó Tổng Biên tập phụ trách báo Du Lịch, người từng bị cách chức năm 2009 sau khi duyệt đăng bài viết “Tản mạn đảo xa”, đề cao tinh thần yêu nước trước mối đe dọa từ phương Bắc, từ Saigon nhận định:
“Bao giờ mà pháp luật không được thượng tôn, luật pháp làm ra không bình đẳng vẫn có sự phân biệt giữa người này người khác, phân biệt nhân thân giữa người này người kia… tóm lại một câu, khi nào Đảng vẫn đứng trên pháp luật, Đảng chỉ huy pháp luật thì chắc chắn không thể có được sự gọi là minh bạch và rõ ràng để mà xử lý tham nhũng hết.”
Trên một phương diện khác, chế độ độc đảng ở Việt Nam được cho là một chính quyền mạnh và ổn định. Đây là những điều kiện tối cần thiết để giúp một quốc gia thành đạt về mặt kinh tế. Nhiều nhà nghiên cứu chính trị đã ghi nhận sự kiện Đài Loan, Nam Hàn từng có nhiều thập niên gần như độc đảng, chế độ chính trị khắc nghiệt nhưng các nước đó đã phát triển kinh tế vững mạnh và bước tiếp theo mới thực hiện cải cách chính trị dân chủ.
Nếu nhốt quyền lực vào cái lồng luật pháp thì Đảng bị trói tay, không còn Đảng.
-TS Nguyễn Thanh Giang
TS Nguyễn Thanh Giang nhận định về việc tại sao Việt Nam tiếng gọi là chính quyền mạnh và ổn định, nhưng lại ách tắc kinh tế tụt hậu so với láng giềng trong khu vực. Ông nói:
“ Sự ổn định ở Việt Nam là một thứ ổn định khiên cưỡng, ổn định áp chế bằng độc quyền, độc tài, độc đoán, áp chế bằng súng đạn và nhà tù, áp chế bằng sự đàn áp dã man dưới mọi hình thức của công an và chính quyền. Sự ổn định đó giống như nồi áp suất đang bị bít rất chặt bởi luật pháp chỉ phục vụ Đảng Cộng sản Việt Nam. Cho nên sự ổn định đến một lúc nào đó sẽ nổ bung ra. Thực tế đó được nhìn thấy như ở các nước xã hội chủ nghĩa, kể cả bậc thầy xã hội chủ nghĩa của Cộng sản Việt Nam là Cộng sản Liên Xô trước đây.”
Cuộc chiến đấu phòng chống tham nhũng không ngừng nghỉ ở Việt Nam được xem như  thất bại. Lên tiếng trong Hội nghị lấy ý kiến đánh giá 10 năm chống tham nhũng ở Việt Nam tổ chức hôm 27/10 ở Hà Nội, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực Trương Hòa Bình nhìn nhận tình trạng tham nhũng trên cả nước là thách thức nghiêm trọng đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và hiệu lực quản lý của Nhà nước và trên hết là đe dọa sự tồn vong của chế độ.
Theo TS Nguyễn Thanh Giang tham nhũng quyền lực là tình trạng phổ biến ở Việt Nam. Tham nhũng quyền lực lại có vai trò nguy hiểm nhất từ đó biến hóa muôn hình vạn trạng các loại tham nhũng khác. Nếu lời hứa hẹn của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “nhốt quyền lực trong lồng pháp luật” không phải là một lời nói suông, hay theo cách mô tả của TS Nguyễn Thanh Giang là nói cho sướng miệng, thì đây có thể là một sự may mắn cho tiến trình cải cách ở Việt Nam.

Lại chuyện chống tham nhũng bằng mồm

Hạ Trắng (Danlambao) - “Quan chức có anh nào kê khai đó là nhà cửa tài sản của họ đâu, toàn kê là của người khác thôi”. Nghe đã lỗ tai chưa. Đấy là lời của ông Cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng (Thanh tra Chính Phủ) Phạm Trọng Đạt nói với báo chí hôm nay, 31/10/2016 đấy nhé.(*)

Cuộc bàn thảo về “Đề án kiểm soát thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn”xem ra cũng tốn công sức của Cục thật.

Cái khó nhất là không biết nhằm vào nhóm đối tượng, thành phần đồng chí nào cho hợp lý để khỏi rơi vào tình thế quân ta đánh quân mình. Chính vì thế nên các đồng chí bự của đảng ta từ đồng chí Cục trưởng Phạm Trọng Đạt đến đồng chí Phó chủ nhiệm UB Kiểm tra TƯ Lê Thị Thủy đều phải lên báo để thể hiện tâm tư cũng như quyết tâm loại trừ tham nhũng. Khó, khó quá! Tham nhũng, chả hiểu sao càng trở nên trầm trọng và tỉ lệ thuận với quyết tâm chống tham nhũng của đảng ta.

Một loạt những khó khăn đã được đồng chí gái là Phó chủ nhiệm UB Kiểm tra TƯ liệt kê ra rồi. Tuy quyết tâm cao ngút đấy, nhưng một khi khó quá thì cũng đành… tặc lưỡi bỏ cuộc. Có điểu cứ phải thể hiện bằng miệng cho thằng dân biết rằng đảng ta là đảng trong sạch, là văn minh và tiến bộ. Đồng chí Cục trưởng Cục còn bạo miệng “đề nghị kê khai tài sản của cả những người thân trong gia đình những người có chức vụ quyền hạn” mới ghê. Đồng chí giải thích thêm lý do vì sao mình đề nghị như thế là “vì quan chức có anh nào kê khai đó là nhà cửa, tài sản của họ đâu, toàn kê là của người khác thôi”. Hic, đồng chí nói như thể mình vô can, mình không tham nhũng, mình không tẩu tán hay cho người thân đứng tên tài sản cướp được của dân ấy. Xin hỏi đồng chí Cục trưởng Cục, nếu không là một trùm tham nhũng, liệu đồng chí có ngồi lên chức cao chót vót như thế để phán như thánh tướng thế không?

Nhưng khi đồng chí than thở, vấn đề là “phải biết được nguồn gốc tài sản đấy từ đâu” thì tôi nể đồng chí về độ dày của da mặt thật. 

Thôi thì cứ nói toẹt cho nó nhanh: nguồn gốc tài sản đấy là do tham nhũng mà có, do cướp của dân mà có. 

Nói đâu không ra, ngồi vắt chân lên ghế Tưởng thú Ma-dzê- in Việt Nam mà mỗi tháng cũng chỉ được 17 triệu đồng lương Hồ tệ thì lấy đâu ra lắm tiền mà xa xỉ. Thủ tướng chỉ được 17 triệu tiền lương mỗi tháng thì đương nhiên cấp dưới phải ít hơn. Thế mà chỉ mới là lãnh đạo cấp xã, thôn thôi cũng đã rủng rỉnh tiền cho con đi du học nước ngoài và sống sung túc ngoài sức tưởng tượng của người dân. Xem các dinh thự của các “nguyên” lãnh đạo cộng sản như Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu, Trần Văn Truyền, hay nhà thờ tổ của Nguyễn Tấn Dũng thì rõ. Đấy là những thứ mà báo lề đảng vô tình để lộ khiến bàn dân thiên hạ nhìn thấy. Còn khối tài sản khổng lồ do người thân trong gia đình như vợ, con, anh em chú bác, bồ bịch đứng tên sở hữu thì nhiều vô kể.

Cho nên, mọi trò chống tham nhũng chỉ là thói lừa dân dối nước. Không chỉ tham nhũng mà còn bán đất, bán biển của tổ tiên để trục lợi. Tham nhũng là đặc tính của thể chế độc tài đảng trị. Chống tham nhũng cũng là chiêu trò sở trường mà cộng sản luôn sử dụng trong suốt thời gian cai trị của họ.

Chống tham nhũng có nghĩa là đảng tự khai tử cho mình. Vì thế, đừng ai mơ chuyện đảng cộng sản tự giết mình.

31.10.2016



Cùng liên minh, cùng hợp tác để xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị

Trần Quang Thành (Danlambao) - Nhà báo Nguyễn Vũ Bình trao đổi với nhà báo Trần Quang Thành

Sau đại hội 12 diễn ra vào đầu năm 2016, gần 10 tháng qua, nội tình đảng cộng sản Việt Nam đang diễn ra rất phức tạp. Tuy đã nắm được quyền lực, nhưng đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng vẫn chưa chặn đứng được các cuộc đấu đá diễn ra giữa các phe nhóm quyền lực, lợi ích. Kinh tế vẫn trên đà suy sụp, nợ nần chồng chất phải vay nợ mới để trả nợ cũ. Đời sống người lao động ngày càng cơ cực, bất ổn xã hội gia tăng. Sự suy sụp của chế độ độc tài toàn trị là không thể tranh khỏi.

Hiện tình đất nước, đặt ra cho phong trào dân chủ, cho những người đấu tranh vì dân chủ, dân sinh ở Việt Nam làm gì để cùng liên kết cùng hợp tác xóa bỏ chế độ độc tài toàn trị.

Đó là nội dung cuộc trao đổi giữa nhà báo Nguyễn Vũ Bình từ Hà Nội với nhà báo Trần Quang Thành.

Mời quí vị cùng nghe.

(Youtube PV nhà báo Nguyễn Vũ Bình) 



Hà Nội tăng trấn áp, để rảnh tay bán nước cho Tàu

Trần Nguyên Thao (Danlambao) - Hà Nội đang tiến hành kế hoạch bán thêm tài nguyên quốc gia cho Tàu cộng, nhằm kiếm tiền cứu ngân sách thâm thủng hiện tại và những năm kế tiếp. Để hoàn thành được việc này, Hà Nội chọn con đường trấn áp mọi tiếng nói ôn hòa bằng vu khống, đe dọa bắt bớ bất cứ ai dám phản đối cách thức Hà Nội đứng ra bảo kê công ty Formosa, phần lớn vốn được Tàu cộng “phù phép”. Hà Nội quyết dẹp yên vụ Formosa, để công ty luyện thép Hoa Sen, cũng vốn Bắc phương ung dung đi vào hoạt động; đồng thời mở đường bán thêm nhiều mảng tài nguyên khác nằm trong khối doanh nghiệp nhà nước, hay bất kể thứ gì Tàu cộng muốn. Một công hai ba việc: được Tàu cứu khi có biến; được chia tiền để duy trì chế độ cực kỳ tàn ngược bằng mọi giá, rảnh tay vơ vét tiền tài quốc gia.

Hà Nội đang đối mặt từng ngày với cơn túng quẫn: Thiếu hụt ngân sách chi tiêu; nợ đáo hạn và các khoản lãi của các món nợ quốc tế. Tham nhũng bất trị có hệ thống, từ đảng trưởng Nguyễn phú Trọng, vẫn được đàn em “đánh bóng” là trong sạch, cũng bị đảng viên tố cáo nhận quà biếu hàng chục năm nay, mỗi món quà trị giá bạc triệu Mỹ Kim. Gần đây nhất ông Trọng bị tố nhận của Formosa tượng đúc HCM bằng vàng, nặng tới 50 ký lô. Các cấp khác thì sống đời xa hoa như vua chúa, ở biệt thự nguy nga, ăn cắp của dân rồi chia nhau hàng tỷ Mỹ Kim, và đã “lập xong nhịp cầu” cuốn gói ra nước ngoài sinh sống dễ dàng khi không còn tại vị[1]. Thảm trạng này biến Việt Nam như một thân hình “mất máu” dẫn tới nguy cơ sụp đổ toàn nền kinh tế, tài chánh.

  

Báo mạng trích nguồn tin, cho đến lúc đó “chưa hề bị vẩn đục” thuật rằng, “Hà Nội thất bại trong dự định phát hành trái phiếu công 10 tỷ Mỹ Kim ra thị trường quốc tế. Mọi thăm dò, thương thảo đều cho thấy, nếu có phát hành cũng không có người mua”. 

Hai tuần sau, Bộ Tài Chính phản bác tin trên bằng báo cáo nói, “năm 2016, Chính phủ đặt kế hoạch vay 452.000 tỷ đồng (tương đương khoảng 20 tỷ Mỹ Kim), trong đó gần một nửa là thông qua phát hành trái phiếu Chính phủ, còn lại là vay ODA, quỹ bảo hiểm, Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) và trái phiếu quốc tế.” Bộ Tài Chánh nói là “công tác phát hành trái phiếu Chính phủnăm 2016 khá thuận lợi [2], đáp ứng kịp thời các nhiệm vụ chi ngân sách theo dự toán. Đến hết ngày 30/9/2016, đã phát hành được 250.320,5 tỷ đồng, tương đương khoảng hơn 11 tỷ Mỹ Kim trái phiếu Chính phủ bằng 88,86% kế hoạch năm 2016. Như vậy, tính chung cả vay nợ nước ngoài và huy động qua trái phiếu (quy đổi ra Mỹ Kim), 9 tháng Chính phủ đã vay thêm khoảng 16 tỷ Mỹ Kim”. 

Từ nhiều năm nay, các tổ chức tín dụng quốc tế nghi ngờ về các số liệu, tính minh bạch, phương thức điều hành thị trường tiền tệ và tài chánh của chuyên gia chế độ Hà Nội. 

Trước sức công kích của báo mạng về tình trạng tham nhũng, làm phá sản nền kinh tế, gia tăng trấn áp dân chúng, bắt bớ, bỏ tù các tiếng nói bất đồng ôn hòa. Để đáp lại, Hà Nội lên tiếng đôi co với báo mạng qua hệ thống truyền thông, và dư luận viên của đảng. Cử chỉ này càng làm cho công luận nhận ra chế độ độc tài đang mất dần sức mạnh. Và làm cho “làng báo đảng” phải “cúi mặt”, vì mang tiếng bồi bút cho chế độ bất nhân. Tình trạng này đưa đến việc nhiều nhà báo không chịu nhục đã và sẽ tìm đường ly khai khỏi đảng. Gần đây, hai tờ báo Tầm Nhìn và PetroTimes bị đình bản vì toan sự thoát ly khoải đảng.


Hẳn độc giả còn nhớ, trong mục này, đã có lần nói đến Hà Nội bày ra kế hoạch thoái vốn nhà nước khỏi những doanh nghiệp quốc doanh được đánh giá sẽ giúp ngân sách cải thiện nguồn thu, bù đắp bội chi, giảm tỷ lệ vay nợ nước ngoài. 

Nay kế hoạch đó bị lộ ra là Hà Nội chọn Tàu cộng thành đối tác ưu tiên hàng đầu, duy nhất được mua rẻ mạt những cổ phần nhà nước Việt Nam có trong những tập đoàn, công ty mà Tàu cộng muốn mua. Số tiền bước đầu Hà Nội thu được cho riêng lần này chừng 10 tỷ Đôla [3]. Đây là số tiền trước mắt sẽ giúp Hà Nội qua được giai đoạn khó khăn đến năm sau, và là số tiền nằm trong 16 tỷ Mỹ kim được Bộ Tài Chính nhắc đến ở trên (?). Việc này nằm trong nhóm hơn 10 văn kiện mà nội các Nguyễn xuân Phúc đã ký kết trong chuyến thăm Tàu kết thúc giữa tháng 9-2016, theo đó có lĩnh vực thương mại, đầu tư, tài chính, nông nghiệp, ứng phó biến đổi khí hậu, giáo dục, du lịch [4]. 

Thêm thương vụ mua bán lần này, Tàu cộng đã kiểm soát được phần lớn nền kinh tế của Việt Nam. Có được cam kết công an, quân đội Việt Nam phải có trách nhiệm bảo vệ phần vốn của Tàu cộng. Nếu có nguy hại gì ảnh hưởng đến phần vốn này, Tàu cộng sẽ nhảy vào bảo vệ tài sản của họ, cũng đồng thời bảo vệ chế độ Hà Nội. Trong tầm nhìn bảo vệ tài sản lâu dài của Tàu trên đất Việt và đô hộ tinh thần người Việt, Bắc Kinh còn ép Hà Nội phải dạy tiếng Tàu cho học sinh Việt Nam. 

Thực tế trên phanh phui phần nào các điều thầm kín, về lý do Hà Nội quyết tâm bảo vệ Formosa hay Hoa Sen đang thành hình. Trong trường hợp Formosa, Hà Nội đã cầm hàng chục tỷ Mỹ Kim từ Bắc kinh dưới hình thức vay nợ. Khoản nợ đó được hai bên “phù phép” chia chác qua nhiều ngã và phần cuối cùng dừng lại ở Formosa dưới hình thức tín dụng từ ngân hàng quốc doanh của Hà Nội. Khi làm ăn thất bại, tổn số tiền này vẫn là “nợ” Hà Nội vay của Bắc Kinh. Bắc kinh muốn tạo ra tiền lệ, dù Formosa hay công ty nào khác, cứ vay nợ là phải mướn công nhân và mua máy móc thiết bị của Tàu cộng. Trong cách làm ăn này, Formosa hay Hoa Sen chỉ là “cái bóng” của Bắc kinh trong nền “kinh tế thị trường định hướng xã hôi chủ nghĩa” do Bắc kinh điều khiển. Đó cũng chính là lý do, khi chọn cách trấn áp dân chúng, Hà Nội bị hoen ố trước con mắt loài người, nhưng đồng tiền lại làm mờ tầm nhìn của Hà Nội. 

Sau khi tung cò mồi thăm dò về kế hoạch huy động vàng, bị phản đối kịch liệt. Lần này Hà Nội lại tung thêm dự tính “lấy ngân sách xử lý nợ xấu”. Hồi trước Hà Nội lấy tiền dân đóng thuế chia cho đảng viên dưới hình thức các “dự án ma”, hay kinh doanh kiếm lời thất bại có dự mưu; thì bây giờ lại muốn lấy tiền đóng thuế của dân lần nữa trả cho chủ nợ, là các ngân hàng thương mại (đa phần do đảng viên điều hành). 

Hà Nội cho công ty mua bán nợ xấu VAMC chào đời, tháng 7-2013. Khi đó, các viên chức điều hành huyênh hoang rằng VAMC mua nợ xấu bằng “tiền tươi thóc thật”, thì đến năm 2016 mọi chuyện đã hoàn toàn bế tắc. Tiến sĩ Lê Hồng Giang, Công ty Quản lý quỹ TGM tại Australia, nói toạc ra: “VAMC thực chất chỉ là một dạng “thủ thuật kế toán” để đưa nợ xấu ra khỏi bảng cân đối kế toán của các ngân hàng”.


Tổng nợ xấu luôn được giữ kín, và nói là ở mức “chấp nhận được”. Các chuyên gia độc lập ước tính nợ xấu lên đến 500.000 tỷ đồng, trong số này có khoảng 350.000 tỷ (70%) do các công ty quốc doanh (đảng viên) mượn nợ để mua bán địa ốc kiếm lời. Khi thị trường địa ốc bể bong bóng, đám này quỵt nợ. Nhà nước lập ra VAMC để mua bán nợ xấu, nhưng vốn liếng lúc đầu chỉ có 500 triệu, đến tháng 4-2015, tăng lên gấp 4 lần là 2.000 tỷ. VAMC lập được 500 hồ sơ chào bán nợ xấu khắp nơi. Gần 2 năm sau, chưa có nhà đầu tư nào trong nước hay ngoại quốc ngắm nghía hay đánh tiếng mua nợ xấu của Hà Nội. 

Nợ công khác với nợ xấu, hai núi nợ vẫn đang tăng nhanh. Tiền đồng của Việt Nam so với Mỹ Kim đang chịu sức ép mất giá. Một Mỹ Kim hiện nay đang có giá gần 22.300 đồng bạc Việt Nam, đến cuối năm có thể phải bỏ ra đến 22.700 đồng mới mua được một Mỹ Kim. 

Trong hoàn cảnh này, Hà Nội sẽ còn bán thêm nhiều tài nguyên nữa, kể cả doanh nghiệp tư nhân, cũng có thể bị Hà Nội ép bán cho Tàu cộng. Đó chính là lý do Hà Nội muốn dẹp hẳn tiếng nói ôn hòa bất đồng, để độc quyền muốn bán nước kiểu nào cũng không còn ai chống đối. Tuy nhiên, từ đầu năm 2016, rất nhiều sự kiện đã diễn ra cho thấy, chính trường Việt Nam đang “nhen nhúm” một khuynh hướng dựa vào Tây phương. Nếu khuynh hướng này thành hình như một nhóm có thế lực, thì việc bán thêm tài nguyên kinh tế Việt Nam cho Tàu cộng có thể gặp chống đối (?). 

Trước mắt dân chúng, đảng cộng sản Việt Nam giờ đây là một cơ chế nhơ nhớp ngay từ cốt lõi, sản sinh ra đa phần đảng viên là đám giòi bọ, hung hăng lùng sục để ăn bẩn. Ngày nay, ngoài việc dùng mưu hèn, chước bẩn, thái độ “ma-cô” để chèn ép toàn dân, coi dân như thế kẻ thù, cộng đảng còn sẵn sàng bắn thiệt mạng dân công khai như vụ cướp đất mới nhất cuối tháng 10, tại Dak Nông, vùng Cao nguyên Việt Nam. Mọi hành vi của cộng đảng chỉ nhằm tước đoạt tất cả của cải còn sót lại trong dân. Thực tế này gây ra một làn sóng đắng cay đầy phẫn nộ trong toàn xã hội Việt Nam. 

Tình thế này đã đẩy đưa gần như phần lớn người dân trở thành nạn nhân của thể chế bạo tàn. Từng lớp người bớt sợ hãi, hiên ngang bước vào hàng ngũ những người chống lại cường quyền đang gia tăng. Ngày toàn dân đứng lên dẹp tan chế độ tàn ngược đang rõ dần. 

TNT, Oct 28-2016 



_________________________________

Chú thích:

Đất nước không phải của riêng ai…

Ts. Mai Thanh Truyết (Danlambao) - Đất Nước là Đất Nước của chung, của mọi người Dân, của cả dân tộc. Từ người lãnh đạo quản lý Đất Nước cho đến người dân cùng đinh trong xã hội cần phải được dự phần và chia xẻ trách nhiệm đối với Đất Nước. 

Ở các quốc gia tiến bộ và phát triển, người có quyền hạn càng cao thì trách nhiệm càng lớn. Một tai nạn xe lửa hay máy bay có thể khiến cho ông/bà Bộ trưởng Giao thông phải nhận lãnh trách nhiệm và từ chức. Huống chi trong việc quản lý một Đất Nước.

Việt Nam từ bao năm nay, có biết bao chính sách, kế hoạch... bị phá sản mà nhân sự đề ra chính sách vẫn ung dung tự tại trên cương vị cũ, có khi càng cao hơn để có điều kiện đề ra những chính sách phá sản khác! 

Đó là một trong nhiều nghịch lý làm trì trệ sự tiến hóa và phát triển của Dân tộc do CSVN là thủ phạm chính. 
Để kết luận, chúng ta thử hình dung các mắc xích có thể kết nối bốn sự kiện đang được khai triển ở Việt Nam và các quốc gia lân cận. Đó là các công trình xây dựng xa lộ Trường sơn, đường số 9 nối liền biên giới Thái-Lào ra biển Đông, nhà máy lọc dầu Dung Quất, và dự án quốc tế giữa Trung Cộng và Thái Lan trong việc nạo vét khai thông lòng sông Cửu Long để tàu vận tài nặng có thể lưu thông trên thủy lộ này.

- Trước hết, theo quan điểm về chiến lược quân sự mới, xa lộ Trường Sơn sẽ không còn là con đường chiến lược một khi có chiến tranh như lãnh đạo CSVN biện minh cho việc xây dựng này. Thiết nghĩ đây là con đường chiến lược dành cho mục đích kinh tế-chính trị, nhưng không hẳn để áp dụng cho Việt Nam vì trong suốt chiều dài của xa lộ là vùng thưa dân cư nếu không nói là hoang dã. Quốc lộ I, con đường huyết mạch của Việt Nam, cần phải được nâng cấp, nhất là từ Quảng trị trở ra Bắc nhưng không được lưu tâm đến. 

Đường số 9 từ Đông Hà được nới rộng thành một xa lộ để mở một huyết mạch đông tây từ cảng Madchamay, Ấn Độ dương, Thái Lan ra biển Đông. 

Về nhà máy lọc dầu Dung Quất, tuy vùng nầy không có hạ tầng cơ sở như giao thông, điện nước, và dân cư thưa thớt, và rất xa trung tâm sản xuất dầu thô hàng ngàn dậm. Địa điểm nầy phải chăng được chọn lựa để đáp ứng mục tiêu chuyển vận dầu khí vào vùng đất phía Tây Nam của Trung Cộng như Vân Nam và Tứ Xuyên? Năm 2014, Dung Quất chuyển vận qua Vân Nam 7 triệu tấn đầu thô. (Hàng năm Dung Quất bị lỗ hàng chục triệu Mỹ kim ngay từ ngày bắt đầu đi vào sản xuất. Hiện tại có nguy cơ đóng của, làm tiêu tốn của cải quốc gia trên 15 tỷ Mỹ kim!)

Và công trình quốc tế thứ tư là việc nạo vét cùng nới sâu lòng sông Cửu Long không ngoài mục đích khai thông vận chuyển của các tàu vận tải hàng hóa lớn nối liền Vân Nam (Tây Nam TC), Thái, Lào, và Việt Nam? Vào cuối tháng 12/2014, hai chiếc tàu chở dầu từ Ấn Độ dương qua hải cảng trên để tiếp vận dầu cho tỉnh Vân Nam với nhu cầu 1 triệu thùng dầu thô mỗi ngày).

Nếu tổng hợp bốn mắc xích trên lại với nhau, chúng ta có thể hình dung được một sự phối hợp chiến lược nhuần nhuyễn về kinh tế-chính trị do CSVN thực hiện từ hơn 10 năm qua.

Nhưng tất cả những sự phối hợp đó chỉ nhằm mục đích “phục vụ cho nhu cầu của đàn anh nước lớn tức Trung Cộng” để:

- Chuyển vận hàng hóa xuất cảng từ lục địa Tây Nam Trung Cộng sang Thái, Lào, Việt Nam và quốc tế. 

- Sản phẩm nhập cảng chiến lược của TC là dầu khí, và Dung Quất sẽ là nguồn cung cấp quan trọng cho vùng này. 

Các diễn biến từ quá khứ đến nay cho phép chúng ta kết luận là CSVN đã hành xử việc hội nhập và phát triển quốc gia như trên đã không thể hiện tinh thần hội nhập và phát triển bền vững theo tinh thần của Liên Hiệp Quốc đề ra mà chỉ tô đậm thêm lý tính thần phục, nếu không nói là nô lệ của cường quyền để phục vụ cho nhu cầu kinh tế, chính trị, và quân sự của TC hơn là tạo thêm phúc lợi cho người dân Việt

Xuyên qua bốn sự kiện đã phân tích ở phần trên để lý giải cho việc phát triển không đồng bộ đưa đến tình trạng bế tắc hiện tại của Việt Nam trong vấn đề hội nhập vào tiến trình toàn cầu hóa trên thế giới, 

CSVN đang tiếp tục đi theo chiều hướng kinh tế chỉ huy dưới mỹ từ “phát triển kinh tế tư bản theo định hướng xã hội chủ nghĩa” mà không ai trong Bộ Chính trị, Trung ương đảng giải thích được... định hướng xã hội chủ nghĩa như thế nào. 

CSVN phát triển Đất và Nước như người mù đi tìm cây kim trong biển cả!

Do đó họ không còn đủ sức quán tính mạnh để vượt ra khỏi rào cản thần phục và xin-cho, để rồi cuối cùng giải pháp thần phục vẫn là giải pháp dễ nhất và an toàn nhất cho công cuộc bảo vệ quyền lực của đảng. 

Từ những lý do trên, thử hỏi làm sao lãnh đạo CSVN có thể đem lại niềm tin cho người dân được? 

Biết đến bao giờ thái độ thần phục của đảng CSVN chấm dứt để cho người dân Việt có khả năng đứng vững trên hai chân của mình?

Lịch sử Việt Nam trong tương lai chắc chắn sẽ không quên ghi lại những trang sử đen tối của dân tộc trong giai đoạn cai trị của đảng CSVN.

30.10.2016

Một triệu thằng “ta” bên Tàu bị xử lý... những thằng “ta” bên nước Việt liệu có chùn tay?

Nhạc sĩ Tô Hải (Danlambao) - (Xin phép từ nay được gọi là “Ta” để chỉ những thằng cộng sản thoái hóa, tự diễn biến, ăn cắp, ăn cướp... cho đúng định nghĩa chữ “Ta” của nhà đại giáo sĩ-tiên sư-ný nuận biện chứng... hoàng đế độc quyền của cái tập đoàn chính trị vô lý tưởng vẫn bám víu một cách trơ trẻn lấy cái tên Cộng Sản “để lãnh đạo toàn diện” đất nước VN này).

Để mở đầu cho bài viết, tôi xin mượn một câu kết luận của đại tá công an Nguyễn Đăng Quang, một đảng viên CS kỳ cựu nhưng đã sớm nhìn thấy và đã nói toẹt ra“cái nguyên nhân của mọi nguyên nhân” là:

“25 năm đã qua 5 kỳ Đại hội Đảng, mỗi một kỳ Đại hội Đảng thì tình trạng tham nhũng càng nặng nề hơn, mức độ càng nghiêm trọng hơn và đối tượng phạm tội càng cao cấp hơn. Cho nên có thể nói là càng chống tham nhũng thì tham nhũng càng phát triển. Theo tôi cơ chế này ở Việt Nam đẻ ra tệ nạn tham nhũng và bọn tham nhũng lại ra sức bảo vệ cơ chế này. Do vậy nếu giao phó cho Đảng Cộng sản Việt Nam độc quyền chống tham nhũng thì tham nhũng càng phát triển.”

Còn với mình thì xin nói cụ thể và không còn e dè sợ sệt chút nào như sau:

Muốn diệt được bọn “nội xâm” đang tàn phá đất nước này thì:

1- Hãy giải tán ngay cái đảng lãnh đạo toàn diện nay đi;

2- Hãy tước ngay quyền hành trị vì 90 triệu dân Việt khỏi sự chăn dắt như súc vật của tất cả những cá nhân, tổ chức nhắm mắt ăn theo và làm theo những kẻ đầu sỏ mà chóp bu là một tên điên, nhưng rất ngạo mạn, tự kiêu, coi thường tất cả thế giới khi nắm trong tay toàn bộ quyền hành, coi nhân dân, lập pháp, hành pháp, tư pháp chỉ là những nơi chấp hành lệnh của hắn ta vì cho đến thời đại này chỉ có lão ta là tuyệt đối đúng mà thôi!

Chuyện giải quyết “nội xâm” chẳng cần đến lúc lão này, từ chỗ “nâng đỡ”, “bao che”, bằng các thứ ný nuận cực ngu như:

“Thầy Đường Tăng đi thỉnh kinh cũng phải hối lộ nữa là”;

“Chống tham nhũng nhưng làm sao đừng có đánh chuột làm vỡ “bình quí”nên phải kiên trì, lâu dài, đừng để các lực lượng thù địch gây chia rẽ v.v...”

Cho đến “biến chứng” tuyệt vời và... cực ngu:

“Đánh nội xâm khó vì là... “Ta đánh Ta”...

Thì quả là sự u mê, rối trí, bấn loạn của tay “đảng trưởng to hơn vua” này đã đến mức... không mấy ai còn chút lương tâm chịu nổi nữa!

Và rõ ràng đã có một sự “phản ứng” khá khéo léo của ngay giới báo chí do họ “cầm tay chỉ việc”, dạy ăn, dạy nói đến từng tiếng mẹ đẻ, thậm chí ngay trong cái quốc hụi vô tích sự của đoảng cũng có những lương tâm đã vùng lên ăn nói khá là... “bạt mạng”!

Tới đây, mong các bạn hay có dị ứng với “báo đảng ta” hãy chịu khó đọc vài dòng trên báo in và báo mạng của họ để thấy “có một sự nứt rạn rõ ràng trong đường lối” nói dối, nói bậy, dấu giếm, thập thò, tô hồng lấy được xưa nay với một lực lượng đã muốn có một sự thay đổi triệt để mong đi đến tận cùng của sự thật... Đây nè! mới toanh là Tuổi Trẻ và TTO:

TTO (28/10/2016 08: 12 GMT+7) - Hôm nay (28-10), Tổng thanh tra Chính phủ báo cáo về công tác phòng chống tham nhũng (PCTN) năm 2016 trước Quốc hội. Sau đó, chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp sẽ trình bày báo cáo... 

Trong báo cáo thẩm tra (đã gửi đến Quốc hội), Ủy ban Tư pháp đồng tình với đánh giá của Chính phủ là “tình hình tham nhũng vẫn đang diễn ra phức tạp, xảy ra ở nhiều cấp, nhiều ngành, nhiều lĩnh vực với mức độ phổ biến, tính chất rất nghiêm trọng”.

Ủy ban Tư pháp cho rằng báo cáo của Chính phủ đã nêu lên nhiều tồn tại, hạn chế trong công tác PCTN nhưng “chưa chỉ rõ địa chỉ của tồn tại, hạn chế đó và trách nhiệm cá nhân của người có thẩm quyền”. 

Trong nhiều phiên thảo luận, đại biểu Quốc hội khóa XIII đánh giá một trong những nguyên nhân dẫn đến hoạt động của bộ máy nhà nước trì trệ, nhất là tình hình tham nhũng còn nghiêm trọng, là do trong nhiều năm các báo cáo này vẫn còn biểu hiện nể nang, ngại va chạm, đánh giá chung chung: “có một số nơi”, “có một bộ phận”, “một số người đứng đầu”, “một số cơ quan, đơn vị”... mà không có địa chỉ cụ thể nên không xác định được trách nhiệm cá nhân và không có tác dụng mạnh mẽ để chỉnh đốn, thay đổi. 

“Quyết tâm chống tham nhũng chỉ nằm trên văn bản, còn hành động trên thực tế lại chưa tương xứng. Đáng lưu ý, có một số cán bộ còn bao che, tiếp tay, "bảo kê” cho vi phạm”. 

Đáng lưu ý, trong báo cáo năm nay, cơ quan thẩm tra chỉ ra một vấn đề đang có tính thời sự, đó là: đại biểu Quốc hội, dư luận cử tri và báo chí phản ánh trong công tác điều động, bổ nhiệm cán bộ thời gian qua có một số trường hợp lạm dụng quy định để điều động, bổ nhiệm cán bộ không đủ điều kiện, tiêu chuẩn, phẩm chất, là người thân trong gia đình; có trường hợp bổ nhiệm ồ ạt vào thời điểm chuyển giao nhiệm kỳ... đã gây nghi ngờ, bức xúc, bất bình trong dư luận... 

Ngay bên cạnh, là một bài báo vạch tội một gương mặt mốc mới toanh: Tổng thanh Tra Chính Phủ Huỳnh Phong Tranh! (đã hạ cánh an toàn sau Tổng thanh tra Trần văn Truyền), đã bị khiển trách do về hưu sau khi “lao động thối móng tay” đã xây nên tòa lâu đài độc nhất vô nhị tại đồng bằng sông Cửu Long sai qui trình phép tắc!)

Báo cáo của Chính phủ về công tác PCTN năm 2016 đã được TTO và Tuổi Trẻ viết (và TTO có đưa ảnh) rằng: Cái ông tướng mạo rất không thật thà tí nào đã phê phán rất nhiều “Ta” biến chất nhưng... trong thời gian sáu tháng trước khi nghỉ hưu, ông Huỳnh Phong Tranh đã bổ nhiệm 35 cán bộ thanh tra, trong đó nhiều cán bộ cấp phòng, cấp vụ được bổ nhiệm mới mà không thực hiện điều chuyển từ “nơi thừa sang nơi thiếu”. 

Đặc biệt báo in thì bao giờ cũng chạy tít nhẹ nhàng khiêm tốn nhưng báo mạng thì thường đổi tít khác, đọc lên có vẻ “đứng sang lề trái” nên hút khách hơn nhiều. Ví dụ: Cùng một nội dung, Tuổi Trẻ (báo in) thì chạy tít nhỏ “Tính chất tham nhũng đang rất nghiêm trọng” nhưng TTO thì chạy tít lớn “Quyết tâm chống tham nhũng chỉ nằm trong văn bản”.

Cũng thời gian này, báo của đảng họ, đặc biệt là báo mạng đều cấp tập đưa tin về chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” từ bên Thiên Triều để người đọc có dịp đối chiếu và thấy ngay “Chống tham nhũng ở VN chỉ là trò... bịp”!

Con số một triệu tên tham nhũng bị xử lý với hình ảnh, tên tuổi chức vụ mới như Quách Quảng Xương, Trương Khiết Mỹ, Quách Bá Hùng, Hễ Hiếu Minh... đều được “sắp hàng ngang” cùng những Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Lý Đông Sinh, Lưu Tuấn Sơn, Lệnh Kế Hoạch... Tất cả đều là những tên “Hổ ra Hổ”... Nghĩa là từ phó chủ tịch tới thường trực Bộ Chính Tri, Bí thư các Tỉnh Ủy giàu có, hoặc nhũng tên cầm đầu các ngành dầu khí, xây dựng, năng lượng, tòa án... Và đây một gương mặt “Ta” của Tàu mới được lên bảng ‘đại hổ’: Tỷ phú Warren Buffet Trung Quốc bị bắt giữ. -Quách Quảng Xương, tỷ phú được ví như Warren Buffett của Trung Quốc bị cảnh sát giữ để phục vụ cho một cuộc điều tra tham nhũng:


Còn hàng loạt những gương mặt mốc nhưng béo tròn mới, đều được báo mạng của “Ta” và Tàu đưa lên, có ngày tới gần 10 tên: "cướp kễnh". Xin đọc ở đây: (http: //vnexpress. net/chien-dich-da-ho-diet-…/topic-18356. htm)

Tuy vậy, hãng Sino ngày 24/10/2016 vẫn đưa tin công khai: Trong số một triệu tên tham nhũng vẫn còn 834 tên trốn thoát ra nước ngoài và đang trở thành những tỉ phú lớn so với tỉ phú Mỹ nghĩa là với tài sản chúng húng cướp được, chúng đã trở thành gần như... bất khả xâm phạm!

Và đây 100 tên “Ta” của Tàu bị truy nã toàn cầu:



Trở lại với cái kiểu cách giả vờ phát động phong trào chống tham nhũng của lão vua xứ Việt mấy hôm nay bị chính báo chí và nghị sĩ của họ lớn tiếng lên án là “không có hiệu quả” là “ngày càng diễn biến tinh vi và phức tạp” là “chỉ chống tham những bằng khẩu hiệu”, là “không có cơ chế để thực hiện” v.v... và v.v...

Rồi nhìn về sáu cái đại án mà vua của họ chỉ ra phải “làm đến cùng nhưng phải thận trọng” mà... nực cười vì đúng như anh cả Trọng của họ nói từ lâu khi đang còn chưa điên quá độ là: “Tham nhũng như ngứa ghẻ (!?) sờ đâu cũng thấy, ngoảnh đâu cũng thấy”... thì trên cái thân thể thối tha ung thư giai đoạn cuối này, “6 cái đại án của lão vua cộng Việt” này đúng chỉ là 6 cái... mụn ghẻ! Chưa một cái nào mọc nổi trong tim, trong óc của bọn họ thật!

Mà chạm tới, dù chỉ là cái lông chân của một “chung chung - ương ương”, một “tỉnh quỷ”, “huyện quỷ”... của họ, thì báo nào của họ cũng sớm bị đóng cửa và tổng biên tập cũng sẽ ô-tô-ma-tích mất chức, rút thẻ nhà báo, thậm chí truy tố như trường hợp cụ Kim Quốc Hoa, 70 tuổi tổng biên tập báo “Người Cao Tuổi” đã bị truy tố, khám xét nơi ở và, tạm giam vì đã dám duyệt cho ra mắt 11 bài “lợi dụng dân chủ” nêu lên những chuyện “có hại cho đảng-nhà nước” mà nguy hiểm nhất là bài “Thị trường sao vạch”, một chuyện “nội xâm” rộng khắp mà cả nước ai cũng biết là có thật 100%! Bộ máy chính quyền mới với các tay lãnh đạo “háu đá” mới, đang tỏ vẻ ta đây “quyết chống suy thoái, tự diễn biến quyết liệt” đến cùng, đã ra tay với 4 tờ không nhẹ tay rồi đó! (Chưa kể một tổng biên tập một tờ báo vốn “có vấn đề” là tờ Lao động-xã hội mới bị sộ khám do... đánh bạc?).

Rõ ràng là: Dù cho láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện nhưng học tập “đả hổ diệt ruồi” kiểu các Thồông chí thì em... xin kiếu! Vì bắt chước các thồồng chí có mà đảng chúng em giải tán à?

Vả lại cuộc chiến “Ta chống Ta” này của chúng em mà không có một “Ta quan trọng” nào mất mạng thì số tiền họ mang sang bên nớ sau này càng đầy két các nhà băng Thiên Triều thôi, nhất là từ nay, đồng Nhân Dân Tệ của các thôồng chí được chính thức công nhận là một trong năm đồng tiền được lưu hành quốc tế thì... việc “phù phép” trong quy hoạch buôn bán, đầu tư giữa hai bên, cái gì thống nhất nhập siêu? cái gì thống nhất xuất siêu? sẽ càng thêm vô cùng thuận lợi!

Thôi thì các thồng chí cứ đả hổ diệt ruồi để tiến lên xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc! Còn bên này chúng em “Ta đánh Ta” bằng văn bản cũng chỉ nhằm thẳng hướng xã hội chủ nghĩa với lý tưởng tương đồng nhưng mang màu sắc Việt Nam “Dĩ Hòa Vi Quí”tí chút!

30.10.2016