Wednesday, August 3, 2016

Trương Minh Tuấn ghi công với đảng mẹ bên Tàu

Hạ Trắng (Danlambao) - Bên cạnh các vấn đề liên quan đến “nước lạ”, sự kiện cá chết, thảm họa môi trường có vẻ đang là “cơ hội” để các thành viên trong đảng cộng sản Việt Nam chạy đua, tranh dành sự nổi tiếng. Và nhất là để thể hiện sự trung thành tuyệt đối với đảng mẹ bên Tàu.

Một trong những cái tên được nhắc nhiều trong thời gian gần đây là Trương Minh Tuấn, Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông. Tuấn nổi tiếng bởi thành tích mị dân, dùng chính hệ thống tuyên truyền mà mình nắm trong tay để đánh lừa dư luận, đăng các tin, bài sai sự thật về thảm họa ô nhiễm môi trường. Một cú lừa ngoạn mục được Tuấn thực hiện là hành động mời nhiều nhà báo đi ăn cá biển tại nhà hàng Hải Yến để "chứng minh" rằng thực phẩm và nước biển ở miền Trung an toàn, người dân hãy vô tư mà tận hưởng.

Tất cả những điều đó không thể gọi là sai phạm, mà phải gọi là tội ác.

Nhưng vì Tuấn là Bộ trưởng một bộ trong chính phủ cộng sản, nên việc gây tội ác đương nhiên không bị trừng trị, ngược lại nó sẽ được thực hiện một cách tự do cho tới khi Tuấn còn đương chức. Chẳng riêng gì Tuấn, các đồng chí đồng rận trong hệ thống cai trị đều thế cả. Nó thuộc về đặc trưng và bản chất của Nhà nước độc tài.

Mới đây nhất, liên quan đến vụ tin tặc tấn công vào một số hệ thống thông tin của sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất, Tuấn lại bổ sung vào bảng thành tích “bán nước hại dân” bằng những phát ngôn hết sức phản động. Với tư cách Ủy viên trung ương, Bí thư Ban Cán sự đảng cộng sản, Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông, kiêm Phó Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Tuấn đã ra chỉ thị cho giới công nghệ Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, đạo đức nghề nghiệp, tránh hành vi khiêu khích, thách thức không cần thiết đối với các nhóm hacker nước ngoài, không kêu gọi dùng hacker Việt Nam tấn công hacker nước này, nước khác. Xin nhắc lại vụ tấn công đã khiến hàng loạt màn hình hiển thị thông tin chuyến bay cùng hệ thống phát thanh của sân bay bất ngờ bị chèn nội dung kích động, xuyên tạc bằng tiếng Tàu về Biển Đông. Làm lộ thông tin về 400 nghìn tài khoản khách hàng thành viên của Việt Nam Airlines, trong đó bao gồm họ tên, ngày sinh, địa chỉ. Một số thành viên còn bị lộ chức vụ, cơ quan công tác, số điện thoại..
Mọi lời bình luận, nhận xét về phát ngôn, hành vi của Trương Minh Tuấn xin nhường cho các còm sĩ và bạn đọc trong thôn Dân Làm Báo.

Hạ Trắng xin mượn lời của cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên trong một bài trả lời phỏng vấn để kết thúc bài viết này:

“Sau mật ước Thành Đô năm 1990, ông Nguyễn Cơ Thạch tuyên bố một thời kỳ bắc thuộc mới đã bắt đầu thì ngày nay tôi có thể nói, thời kỳ Bắc thuộc mới đang đi vào giai đoạn chung kết. 

Tôi cho rằng Việt Nam đang đứng trước ngưỡng cửa sẽ bị diệt vong. Chưa bao giờ nền độc lập của đất nước bị đe dọa như ngày hôm nay. Không chỉ mất một phần đất, một phần biển đảo, mà chúng ta bị khống chế ở mọi lãnh vực, nhất là chính trị và kinh tế. Hiểm họa không còn chỉ đến ở những nòng súng từ biên giới, từ ngoài khơi mà còn đến từ ngay trong chính guồng máy cai trị. Và ngày hôm nay, nguy hiểm bội phần là nó đến từ những công trình của Trung cộng đang là căn cứ địa của họ, trải dài khắp đất nước với những đội quân trá hình và súng đạn là những ống thải và hóa chất độc hại.”

Sự khống chế mà cựu TNLT Phạm Thanh Nghiên nhắc tới, trong trường hợp này là của Trương Minh Tuấn dành cho người dân Việt Nam. Còn gì uất ức hơn khi lòng tự tôn dân tộc, lòng yêu nước và bản năng bảo vệ cuộc sống của con người bị cấm đoán và trừng trị.

Cá nhân Trương Minh Tuấn nói riêng, và thế lực cầm quyền tại Việt Nam ngày càng trắng trợn, công khai thể hiện sự trung thành tuyệt đối đối với đảng cộng sản Trung Quốc. Chúng đang dọn đường để số phận người Việt Nam giống như Tây Tạng. Rồi đây, chúng ta liệu có còn được trìu mến gọi nhau hai tiếng “Việt Nam”?


Tội ác diệt chủng đối với dân tộc Việt của CSVN

Nguyễn Lương Tuyền (Danlambao) - Đối diện với Trung cộng, Việt Nam đang bị tứ bề thọ địch. Tập đoàn cộng sản Hà Nội biểu lộ một sự thần phục, vâng lời cực kỳ hèn hạ. CSVN đã và đang hiến VN cho Tàu để trở thành 1 Khu Tự Trị trong 1 nước Đại Hán. TC, với sự tiếp tay của CSVN, đang tiến hành một cuộc diệt chủng đối với dân tộc Việt. Không còn nghi ngờ gì nữa, dân Việt đang ở bên bờ của vực thẳm DIỆT CHỦNG mà kẻ nối giáo cho giặc là những người Cộng Sản Việt Nam.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: "Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!"

*

Dẫn nhập

Diệt chủng được hiểu là sự phá hủy, tiêu diệt có chủ ý, có hệ thống:

- một dân tộc, một nhóm thiểu số, những người theo một tôn giáo, hay cùng niềm tin về một triết lý (thí dụ Pháp Luân Công ở Trung Hoa).

- một hệ thống tư tưởng tương phản (thí dụ giữa Tư Bản và Cộng Sản).

- một sắc tộc (groupe ethnique) khác. (thí dụ chiến tranh giữa 2 nhóm sắc tộc Tutsi và Hutu ở Rwanda (Phi Châu) cách nay khoảng 20 năm).

Các cuộc giết người hàng loạt của CSVN kể từ khi Hồ Chí Minh và đồng bọn du nhập bằng võ lực, bằng giết chóc vô tội vạ (deliberated killing) chế độ bất nhân CS vào quê hương Việt Nam. Điều này đã phù hợp với định nghĩa kể trên.

CSVN đã tận diệt hầu hết những người khác chánh kiến, khác tư duy; tiêu diệt hết các thành phần khác trong xã hội vì không cùng "giai cấp vô sản, bần cố nông", là thành phần cốt cán, là "raison d'être"' của Chủ Nghĩa Duy Vật CS, một chủ nghĩa điên loạn trong lịch sử loài người.

Hồ Chí Minh và đảng CSVN, theo lệnh của CS Quốc Tế trong tiến trình cộng sản hóa nhân loại, xâm nhập vào Việt Nam từ những năm trước năm 1930 với mục đích "nhuộm đỏ" VN, rồi "nhuộm đỏ" toàn vùng Đông Nam Á.

Hồ Chí Minh & đảng CSVN: tội ác diệt chủng

Sau khi đã loại trừ tất cả các đảng phái Quốc Gia bằng bạo lực, tàn sát, giết chóc, Hồ Chí Minh và đồng bọn, núp dưới danh nghĩa ''chống Pháp, dành độc lập cho quê hương'', đã dành được độc quyền chống Pháp cũng như độc quyền tiêu diệt các Người Việt Quốc Gia, chưa kể những lần CSVN mượn tay Quân Pháp để hủy diệt Người Việt Quốc Gia. Với viện trợ người và vũ khí của Nga, Tàu và của Khối CS Quốc Tế, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã gây ra 2 cuộc chiến tranh Đông Dương (1946-1954 và 1954-1975). Hơn 3 triệu người Việt đã bị chết trong 2 cuộc chiến này. Nhiều cuộc giết người hàng loạt,các cuộc "diệt chủng" nhắm vào chính dân Việt bởi những người CS Việt Nam, những người cùng nòi giống. Hiện tại CSVN đang tiếp tay cho TC để tiếp tục cuộc diệt chủng trong tiến trình bán nước của đảng CSVN.

Tờ Thời Báo Ba Lan (Polaska Times) số xuất bản ngày 5/3/2013, đã xếp hạng 13 nhà độc tài "đẫm máu nhất (blood thirsty dictator)" của thế kỷ thứ 20, trong nhóm "được chọn" đó có Hồ Chí Minh. Trong 24 năm ở vị trí đầy quyền lực (từ 1945 đến 1969), họ Hồ là nguyên nhân trực tiếp hay gián tiếp đưa đến cái chết của gần 2 triệu người Việt. Trong 2 cuộc Chiến tranh Đông Dương I & II, do đảng CSVN của Hồ và các đồng chí gây ra, đã là nguyên nhân gây ra cái chết của từ 3,5 đến 5 triệu người Việt. Những năm mà người CS thống trị quê hương (từ năm 1954 đến nay tại Miền Bắc; từ 1975 tới nay trên toàn cõi VN, từ Nam ra Bắc) là những năm đầy "máu và nước mắt" cho giòng giống Việt.

Sau khi đã thành công, áp đặt được chế độ CS lên quê hương bằng giết chóc, bằng việc phá tan nền văn hóa cổ truyền của dân tộc..., CSVN đang tiếp tục hiến dâng quê hương cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc: CSVN đang tiếp tay với kẻ thù để tận diệt dân tộc Việt bằng mọi phương cách hiểm độc như: di dân Tàu, rất đông dân Tàu, sang lập nghiệp từ Nam chí Bắc trên quê hương ta, đầu độc dân Việt bằng các sản phẩm độc hại... Vụ Formosa chỉ là một mặt nổi (tip of the iceberg) trong trăm phương ngàn kế của "người anh em môi hở răng lạnh" để tận diệt dòng giống Lạc Hồng.

Trong cuộc "trường kỳ chém giết" dân Việt do Đảng CSVN và Hồ Chí Minh chủ trương trong hơn 30 năm của cái gọi là "Chiến tranh Đông Dương 1 và 2" cũng như trong suốt những năm mà CSVN cầm quyền sinh sát trên số phận của mọi con dân đất Việt cho tới tận bây giờ, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã phạm muôn vàn tội ác đối với dân tộc. Chúng tôi chỉ đơn cử vài trường hợp tội ác mang tính cách diệt chủng của người Bolcheviks gốc Việt Nam.

Từ năm 1954 đến năm 1975 tại Miền Bắc Việt Nam

Năm 1954, Hồ Chí Minh cùng những người CSVN, từ chiến khu Việt Bắc về tiếp thu Hà Nội - tiếp thu một nửa nước Việt, từ Ải Nam Quan cho đến vĩ tuyến 17 - theo đúng qui định của Hiệp Định Genève, ký ngày 20 tháng 7 năm 1954.. Trên thực tế, CSVN và ông Hồ đã bắt đầu hành động diệt chủng từ vài năm trước khi Hội Nghị Genève ra đời. Chúng tôi chỉ đơn cử vài "thành quả giết người không gớm tay" của những người Bolchevick gốc Việt:

- Ám sát một cách rất man rợ các người quốc gia, các thành viên của các đảng phái quốc gia. Thủ tiêu "vô tội vạ" các viên chức ở xã ấp... là sở trường tàn bạo của những người CSVN,. Thí dụ trước khi phát động cuộc xâm lăng miền Nam vào năm 1959 ngay sau trận Trãng Sụp ở Tây Ninh, CSVN đã gieo rắc bạo lực ở các hạ tầng cơ sở. Thí dụ trong 2 năm 1957-1958 đã có hơn 3000 viên chức của Miền Nam ở các xã ấp bị CS nằm vùng giết hại.

- Trước khi có Hiệp Định đình chiến ký tại Genève sau chiến tranh Đông Dương lần 1, những người CSVN và Hồ Chí Minh đã bắt đầu xuống tay tiêu diệt tát cả các thành phần chống đối lại Đảng CS trong đó có các đảng phái quốc gia, các tôn giáo chống Cộng Sản như Cao Đài, Hòa Hảo ở Miền Nam. Theo CS: Tôn Giáo là thuốc phiện.

Các công cuộc khủng bố tàn bạo, khốc liệt và đẫm máu như cải tạo công thương nghiệp, các kế hoạch rèn cán chỉnh quân, phong trào ''tam phản '' nhằm loại bỏ ra khỏi hàng ngũ Quân Đội Nhân Dân các thành phần tiểu tư sản, thành phần trí thức không đầu hàng giai cấp vô sản. Tàn bạo nhất phải nói là cuộc cải cách ruộng đất. Đó là một số chiến dịch chết người, với hàng trăm ngàn người bị giết. Chúng tôi không bàn đến "những cuộc giết người ở mức độ nhỏ: một vài trăm, một vài ngàn người".

Một số chiến dịch của CSVN chỉ nhắm vào một nhóm, một giai cấp trong xã hội như Phong Trào Nhân Văn Giai Phẩm, nhắm tiêu diệt giới văn nghệ sĩ chưa chịu phục tùng Đảng, chưa chịu qui hàng giai cấp vô sản. Nhân văn giai phẩm được các người CS phát động sau khi đã "nhử mồi" để các các văn nghệ sĩ rơi vào cái bẫy "trăm hoa đua nở". CS giả bộ cởi mở với nhóm này, cho họ tự do viết lách trong một thời gian ngắn. Các người có ý tưởng chống đối lộ diện. Nhà cầm quyền CS ở Hà Nội bèn mở chiến dịch đàn áp, bỏ tù những người chống đối. Các văn nghệ sĩ đã "bé cái lầm", quá tin tưởng vào độ lương của Bác và Đảng nên mắc mưu.

Cải cách ruộng đất

Rập theo "khuôn vàng thước ngọc" của "đảng CS anh em" Trung cộng, năm 1953 Hồ Chí Minh và đảng CSVN phát động Cuộc Cải Cách Ruộng Đất (CCRĐ) trên toàn Miền Bắc, tức là trước cả Hiệp Định Genève ký ngày 20/7/1954, qua Sắc Luật 42/SL được ban hành ngày 1/7/1951. CSVN cho chỉ tiêu là 5% dân làng là thành phần địa chủ cần phải tiêu diệt bởi Ủy Ban Cải Cách mà sức mạnh hành động là các Đội Cải Cách đã được ví von: "nhất đội, nhì trời".

Các Đội Cải Cách và những người dân "bị xúi dục" học tập với đội này để đứng ra đấu tố, hài tội (đại đa số là các tội do CS bịa đặt ra) các địa chủ. Họ đã giết nhiều người theo đúng khẩu hiệu: trí, phú, địa, hào.. đào tận gốc, trốc tận rễ.

CCRĐ tạm thời bị giảm cường độ năm 1954-1955 vì CS Hà Nội phải lo định cư những thành phần tập kết từ Miền Nam ra định cư ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa theo đúng Hiệp Định Genève ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Năm 1956, Hồ Chí Minh và các đồng chí cho ngưng chiến dịch CCRĐ vì dân chúng oán thán mạnh mẽ "quốc sách (?) CCRĐ" của CSVN. Hồ Chí Minh làm bộ hối hận, giọt ngắn giọt dài, vì những sai lầm chết người của cuộc CCRD và xin lỗi nhân dân. Võ Nguyên Giáp - người hùng Điện Biên Phủ dưới mắt nhân dân lúc bấy giờ - cũng được đưa ra, phụ họa với ông Hồ để xin lỗi nhân dân. Một số nhân vật trách nhiệm như Trường Chinh, Lê Văn Lương, Hồ Viết Thắng... tạm thời bị chuyển chức vụ. Mọi sự lại êm xuôi trở lại - Bác đã xin lỗi rồi mà! tội lỗi giết người của Bác và của các cộng sự được xí xóa, "huề cả làng".

Người ta đưa ra con số hơn 172,008 người bị đem ra đấu trường. Nhưng sự thực con số những người bị đấu tố còn cao hơn con số này rất nhiều. Chỉ cần một con tính nhỏ, ta biết ngay điều đó. Năm 1954, dân số của Miền Bắc là 20 triệu người. 5% của số đó, tức là chỉ tiêu của CS đưa cho Đội Cải Cách tuân theo (tức là số người bị đấu tố) là 1 triệu, cao hơn con số 172,000 gấp bội. 172,000 người bị đấu tố trong đó có 165,000 bị oan (đúng tiêu lệnh của Hà Nội: thà giết lầm còn hơn tha lầm). Đó là nhưng con số do nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra. Hồ đã tuyên bố không mảy may hối hận: "sai thì sửa sai, theo đúng tinh thần của người Bolchevik." Để xoa dịu sự phẫn nộ của dân chúng, CS tại Hà Nội cho thả 12,000 tù nhân bị bắt giam trong chiến dịch CCRĐ.

Theo thống kê chính thức của Viện Thống Kê ở Hà Nội, có 172,008 người bị chết nhưng theo Nhà báo Bùi Tín, số người chết trong cuộc CCRD có thể lên đến trên dưới 1/2 triệu người.

Tội ác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu

Việc tạm lùi bước của CSVN và Hồ Chí Minh đã như một chất xúc tác trong vụ nổi dậy ở Quỳnh Lưu (Nghệ An). Cuộc nổi dậy được khởi đầu vào những ngày đầu tháng 11 năm 1956. Đây là một cuộc đấu tranh đẫm máu chống lại sự cai trị dã man của CSVN. Chính sách CCRĐ đã là nguyên nhân chánh làm bùng nổ sự phẫn nộ của người dân. Ngày 10 tháng 11 năm 1956,, khoảng trên 10,000 dân đã mở Đại Hội. CS đưa đến một lực lượng Công An để đàn áp. Đồng bào đã bao vây Đại Đội Công An. CS bèn đưa nguyên cả 2 Trung Đoàn Bộ Đội đến hiện trường để đàn áp nhưng lập tức 2 Trung Đoàn này đã bị khoảng 30,000 người dân bao vây. Văn Tiến Dũng được lệnh dùng cả Sư Đoàn 304 nhập trận. Ngày 14 tháng 11, Văn Tiến Dũng điều động thêm Sư Đoàn 312 vào tăng cường đàn áp. Có hàng ngàn người bị giết (con số chính xác không bao giờ được nhà cầm quyền Hà Nội tiết lộ). Hơn 6000 người bị bắt. Cuộc nổi dậy của đồng bào Quỳnh Lưu bị CSVN dập tắt.

Các vụ thảm sát trong cuộc xâm lăng Miền Nam của CSVN

Hội Nghị Genève chấm dứt chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất (1945-1954), được ký ngày 20 tháng 7 năm 1954. Quân dân Người Việt không Cộng Sản, kéo nhau về cố thủ ở giải đất trải dài từ phía Nam vĩ tuyến 17 cho đến tận mũi Cà Mâu.Ngay khi các chữ ký trên các văn kiện của Hội Nghị Genève chưa khô mực, Hồ Chí Minh và Đảng CSVN đã bắt bắt đầu bàn ngay kế hoạch cho cuộc chiến xâm lăng Miền Nam. Các cán binh CS không tập kết hết để ra Bắc theo đúng tinh thần của Hội Nghị Genève.Phần lớn đã ở lại nằm vùng ở phía Nam của Vĩ Tuyến 17. Họ chôn dấu vũ khí, đợi lệnh nổi dậy đến từ Miền Bắc hay từ Trung Ương Cục Miền Nam. Lê Duẩn, Xứ Ủy Nam Kỳ đã trốn tập kết, ở lại Miền Nam. Bản "Đề cương Cách Mạng ở Miền Nam" của Lê Duẩn, ra đời vào cuối thập niên 50's, đã quả quyết chỉ có đấu tranh võ lực mới "giải phóng" được Miền Nam. Các cán binh nằm vùng đang chịu áp lực rất mạnh, có thể đi đến tan rã, bởi Chính Phủ Quốc Gia của Tổng Thống Ngô Đình Diệm nên cuộc nổi dậy của các cán binh CS nằm vùng phải được phát động càng sớm càng tốt.

Cuộc "cộng sản hóa Miền Nam" được khởi đi bằng các cuộc chiến tranh du kích, phá hoại, khủng bố. CS đã giết hại hàng ngàn, ngàn viên chức, nhất là các viên chức tại các xã, ấp. CS đã đưa chiến cuộc khủng bố vào các thành phố lớn. Các cuộc nổ bom, pháo kích bừa bãi vào các đô thị đã làm nhiều người bị chết. CS khủng bố, pháo kích bừa bãi vào các nơi công cộng như chợ búa, trường học... khiến nhiều người bị tử thương.

CSVN đã chiếm thành phố Huế suốt 26 ngày trong Tết Mậu Thân 1968. Trong những ngày đó, đồng bào ở Huế đã sống trong địa ngục của khủng bố, của chết chóc, những cái chết cực kỳ dã man ngoài sức tưởng tượng của mọi người. CS đã cho hành quyết hàng loạt hơn 6000 người dân Huế.

Cuộc chiến xâm lăng toàn Miền Nam chưa chấm dứt với sự thắng trận thật bất ngờ của CSVN vào năm 1975. Cuộc chiến "Quốc-Cộng" bước qua một hình thái mới.

Khủng bố, tàn sát do CSVN gây ra sau ngày 30 tháng 4 năm 1975

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, CSVN chiếm được toàn cõi VN do sự xếp đặt của các thế lực quốc tế. Tiếng súng đã hầu như im tiếng nhưng một giai đoạn mới của chết chóc, cực kỳ khổ ải lại đến với dân Miền Nam. Mặt khác, chiến tran đã khiến triệu, triệu người chết ở cả 2 phía Quốc Gia, Cộng Sản.

Hơn 1 triệu Quân, Cán, Chính của Miền Nam bị CS lùa vào hơn 150 trại tù khổ sai ở rải rác trên toàn quốc. CS gọi các trại tù này bằng một cái tên mỹ miều là Trại Học Tập Cải Tạo. Các người bị CS giam giữ không hề được đưa ra Tòa Án. Thời gian trung bình trong các trại giam là từ 5 tới 7 năm. Người bị tù lâu nhứt là 17-18 năm. Một số bị CS giam suốt đời như các Biệt Kích nhảy toán ra Bắc. Không kể hàng ngàn người ngắc ngoải sau một thời gian tù đầy, khổ sai được CS tha về với gia đình để được chết bên các người thân thương, hơn 165 000 người đã bỏ mình trong các trại tù của CS. Theo Tổ Chức Tưởng Niệm Nạn Nhân Cộng Sản (The Victims of Communist Memorial Foundation): con số nạn nhân chết trong các Trại Cải Tạo xấp xỉ 850 000 người. CSVN chưa bao giờ nói thật, đưa ra một con số chính xác.

Việc giam giữ, tù đầy man rợ các Quân, Cán, Chánh của Miền Nam đã vi phạm 5 trong số 11 tội chống nhân loại (Crimes agaist Humanity) theo Luật Pháp Quốc Tế được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome (Article 7 of The Rome Statute)

- Tội ác thứ nhất: Tội cầm tù hay tước đoạt tự do thân thể (Imprisonnement or other severe deprivation of physical liberty in violation of fundamental rules of international law)

- Tội ác thứ hai: Tội tra tấn, hành hạ (torture). Hành hạ bằng cách bỏ đói triền miên. Vì quá đói, người tù dễ dàng đánh mất phẩm giá (dignity). Bỏ đói là một hình thức tra tấn. Nhiều người bị chết vì suy dinh dưỡng, thiếu thuốc men. Hành hạ bằng cách bắt tù nhân lao động kiệt lực (lao động là vinh quang). Tra tấn về tinh thần bằng các buổi tuyên truyền, học tập làm thu hoạch, dự các phiên Tòa của CS, chứng kiến những cuộc xử bắn tù nhân... Đó là những hình thức hành hạ về tinh thần. Nhồi sọ chánh trị (Political indoctrination). Tự phê, tự kiểm (confession)

- Tội ác thứ ba: Tội giết người (murder). Một số lớn các tù nhân trốn trại bị CS tử hình ngay tại chỗ sau khi bị chúng xét xử qua loa.

- Tội thứ tư: Tội bắt làm nô lệ (enslavement). CSVN bắt người tù phải làm việc như người nô lệ.

- Tội thứ năm: Tội thủ tiêu mất tích (Enforce disappearance of persons). Thủ tiêu người là sở trường của CSVN

Đó là sơ lược 5 tội ác chống lại con (crimes contre l'humanité) người của CSVN.

Hơn 500000 người đã bỏ mình trên đường vượt biên để chạy trốn Thiên Đường Cộng Sản. Trong lịch sử hơn 4000 năm của dân Việt, chưa bao giờ một số rất lớn người dân Việt lại bỏ nước ra đi như trong triều đại Cộng Sản. Hiện nay, rải rác trên các nước tự do của thế giới, hơn 3 triệu người Việt đang lập nghiệp. Họ chính là nguồn hy vọng cho Văn Hóa Việt được mãi mãi trường tồn.

Mối nguy mất nước về tay Đại Hán và sự biến mất của giòng giống Lạc Hồng dưới ách đô hộ của người Tàu

Với dân số hơn 1 tỷ rưỡi người, người Tàu cần đất sống như Tướng của Trung Cộng là Trì Hạo Điền (Chi Haotian) đã tuyên bố vào đầu thập kỷ 80's trong bài nói chuyện: "Chiến tranh không xa chúng ta và là Bà Mụ của kỷ nguyên người Tàu." Chiến tranh với Hoa Kỳ là điều Trung Cộng không thể tránh được. Theo họ Trì, việc chiếm nước Mỹ, làm đất cho người Tàu đến định cư là một lối thoát, giải quyết vấn đề dân số quá đông của nước Trung Hoa. Bài nói chuyện này được đăng năm 2005. nhưng khi nói bài này, họ Trì là Bộ Trưởng Quốc Phòng của TC. Chiếm đoạt các nước khác là truyền thống của người Tàu. Sau khi Tàu đô hộ, dân Tàu sẽ kéo qua nước đó lập nghiệp. Tàu sẽ tiến hành diệt chủng. Vài thí dụ điển hình về tội ác diệt chủng của Đại Hán:

Tân Cương: Tên chính là Khu Tự Trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương với diện tích 1,6 km2. Năm 1826, Tàu chiếm cứ Tân Cương, đặt tên mới là Khu Tự Trị Tân Cương. Dân số của cả Tân Cương là 21 triệu 8. Sắc dân Ngô Duy Nhĩ chỉ còn 8, 3 triệu người - 46% dân số, phần lớn theo đạo Hồi. 38% là người Hán, số còn lại là các sắc dân thiểu số khác.

Nội Mông: Là Khu Tự Trị thuộc Tàu từ năm 1947. Dân số là 21,7 triệu nhưng người Mông Cổ chỉ còn lại có 3,7 triệu người.

Tây Tạng: Trung cộng chiếm Tây Tạng năm 1952, biến nước này thành 1 khu tự trị thuộc Tàu. Nền văn minh cũng như các đền đài, di tích bàng bạc không khí Phật Giáo đã bị TC phá hủy. Khi bạn đọc được đọc những giòng này, Học Viện Larung Gar nổi tiếng thế giới ở Tây Tạng, đã bị TC phá hủy. Nền văn minh Tây Tạng đã và đang bị TC tiêu diệt. Một vài thế kỷ tới, văn minh Tây Tạng chỉ còn là chuyện của quá khứ. Dân số Tây Tạng độ 3 triệu người, nhưng rất nhiều người Hán đã sang đây định cư, lập nghiệp. Số người Hán ở Tây Tạng chiếm đa số, người Tây Tạng trở nên thiểu số.

Tóm lại tại các Khu tự trị, người Hán chiếm đa số. Hàng triệu, triệu dân bản địa đã biến mất do chánh sách diệt chủng của Trung Hoa Cộng Sản.

Việt Nam: Việt Nam đã và đang biến thành một khu tự trị như các khu tự trị kể trên. Thảm họa diệt chủng do Trung Cộng chủ mưu với sự cấu kết của đảng CSVN. Khoảng thập niên 90's, Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh và Phạm Văn Đồng đã sang Tàu để ký kết Hiệp Ước Thành Đô. CSVN dấu kín, không cho dân Việt biết nội dung của Hiệp Ước này. Nhưng các "rò rỉ " đã tiết lộ nội dung bán nước của Hiệp Ước: VN sẽ trở thành 1 Khu Tự Trị của Trung Hoa như các Khu tự trị Nội Mông, Tân Cương VV... Tất cả sẽ được bắt đầu vào năm 2020. 

TC đã xâm chiếm VN, biến VN thành 1 Khu Tự Trị thuộc Đại Hán TH mà không cần một phát súng:

- Người Tàu đã sang sinh sống ở VN. Các Đặc Khu Trung Hoa mọc lên như nấm suốt từ Bắc Chí Nam. Miền Tây Nguyên đã hoàn toàn thành khu của người Tàu.

- Tàu đã tung các loại thực phẩm, các gia vị có chứa chất độc sang VN. Thậm chí cá đồ dùng hàng ngày trong nhà như đũa, chén bát, ly tách... đều có thể có chứa thuốc độc, chất gây ra ung thư. Tỷ lệ những người bị ung thư ở VN trở nên cao nhất thế giới.

Vì quá dư thừa - khoảng hơn 200 triệu đàn ông Tàu không lấy được vợ Tàu vì số đàn bà Tàu ít hơn số đàn ông Tàu - đàn ông Tàu sẽ sang VN kiếm vợ rồi ở lại lập nghiệp ở VN - Sau vài chục năm dưới ách đô hộ của người Hán, dân số hơn 90 triệu người VN sẽ dần biến mất vài chục triệu người. Dân số sẽ chỉ còn 10, 20 triệu là con số dự phóng khả tín nhất.

- TC hủy diệt Châu thổ sông Cửu Long ở Miền Nam, hủy diệt Châu thổ sông Hồng Hà ở Miền Bắc bằng rất nhiều Đập nước thiết lập ở Thượng lưu của các con sông này.

Chẳng bao lâu nữa, VN sẽ bị thiếu thực phẩm trầm trọng. Nạn đói đang đe dọa hàng chục triệu người Việt. TC lại dùng nhiều thủ đoạn độc hại như xây các nhà máy để thải chất độc ra sông ngòi của VN (như sông Đồng Nai ở Miền Nam đang bị các chất thải từ các nhà máy bauxite tràn ngập), thả ốc bươu vàng nhằm phá hoại hoa mầu và thủy sản của VN.

- TC đã hủy diệt hệ thống sông ngòi ở Miền Trung cũng như hủy diệt đất đai trồng trọt ở đây bằng bauxit, bằng cách thu mua hết giun đất trong ý đồ phá hoại đất đai trồng trọt của nước ta.

- Ngăn cản ngư dân Việt đánh cá ở Biển Đông bằng khủng bố, bắn giết ngư dân, đánh đắm thuyền đánh cá. Nhà cầm quyền CSVN không có 1 kế hoạch nào để bảo vệ ngư dân VN. Thậm chí CSVN còn không dám nêu thẳng "tàu của TC là thủ phạm mà chỉ dám gọi là "tàu lạ". Nhìn sang nước láng giềng như Nam Dương, ta cảm thấy đau xót cho ngư dân VN. Nam Dương, sau vài lần cảnh cáo, đã không ngần ngại đánh đắm các tầu của TC vào vùng biển của Nam Dương để bắt cá trái phép.

Thải chất độc ra biển, làm ô nhiễm vùng biển rộng cả ngàn cây số vuông. Các chất độc thải ra biển đã làm cá chết hàng loạt. Chưa biết thảm họa môi trường ở vùng biển Hà Tĩnh, Nghệ An... sẽ kéo dài bao lâu? 5, 10 năm hay hàng trăm năm? Nghề cá tại vùng biển này bị hoàn toàn tê liệt, không hoạt động.

Về phương diện Quân Sự, TC đã và đang bao vây VN trên 4 hướng:

- Về phía Đông, Hải Quân TC đã chiếm 85% diện tích Biển Đông. Họ đã xây dựng 1 căn cứ Quân Sự rất lớn ở Đảo Hải Nam, nhìn sang các yếu khu ở Miền Trung của VN. Nếu chiến tranh xảy ra, từ căn cứ ở đảo Hải Nam TC sẽ tiến chiếm Miền Trung để cắt ngang dễ dàng, chia đôi nước Việt làm 2. Chỉ cần một đơn vị nhỏ cỡ 1 Đại Đội "chốt" ở Đèo Ngang (chỗ hẹp nhất của VN, chỉ độ 52km) là VN bị cắt ra làm 2.

- Về phía Tây, TC chỉ cần đóng các đập ở thượng nguồn sông Cửu Long, đóng các đập ở thượng nguồn sông Hồng Hà, sông Đà là VN sẽ bị nguy khốn ngay, hàng triệu người sẽ chết đói.

- Ngay tại VN, người Tàu đã có mặt khắp nơi. Các đặc khu Tàu mọc lên như nấm, từ Nam chí Bắc. Khi hữu sự, các người Tàu này sẽ trở thành đạo quân thứ 5 ngay.

Tóm lại, đối diện với TC, VN đang bị tứ bề thọ địch. Đối với TC, tập đoàn cộng sản Hà Nội biểu lộ một sự thần phục, vâng lời cực kỳ hèn hạ. CSVN đã và đang hiến VN cho Tàu để trở thành 1 khu tự trị trong 1 nước Đại Hán.

TC, với sự tiếp tay của CSVN, đang tiến hành một cuộc diệt chủng đối với dân tộc Việt. Không còn nghi ngờ gì nữa, dân Việt đang ở bên bờ của vực thẳm DIỆT CHỦNG mà kẻ nối giáo cho giặc là những người Cộng Sản Việt Nam.

Nữ nghệ sĩ Kim Chi rất nổi tiếng trong những năm chiến tranh, trong 1 cuộc phỏng vấn mới đây khi bà sang thăm Mỹ, đã tuyên bố thẳng thừng: "Họ đã bán nước cho tàu rồi!!!"

Hỡi những người CSVN, lịch sử của dân tộc sẽ không tha thứ tội bán nước, tội diệt chủng của chúng bay. Người Việt sẽ đời đời nguyền rủa những kẻ đã gây nên cuộc chiến diệt chủng, nay họ lại bán quê hương cho người Tàu, kẻ thù truyền kiếp của giống nòi. Công cuộc diệt chủng tộc Việt đã bắt đầu và đang được CSVN tiếp tục tại quê nhà.

04.08.2016

Đồng Bào Thượng & Đồng Bào Thiệt

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - "Chúng tôi bây giờ chỉ cầu mong tất cả cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và các tổ chức hãy quan tâm đến sự sống của người Thượng tỵ nạn. Đây là lời nói chân thành từ đáy lòng." - Y Thoat Knul

Vào cuối thế kỷ trước, tôi có viết cái truyện ngắn (dự tưởng) về chuyến bay hồi hương của một chàng thanh niên, đang hăm hở trở lại Việt Nam, ngay sau khi đất nước này vừa thoát khỏi hiểm hoạ cộng sản.

Tựa tuy đã quên nhưng tôi vẫn còn nhớ (loáng thoáng) đôi câu: 

Phi cơ chao cánh, nhìn qua khung cửa sổ là một dòng sông yêu kiều lượn khúc, đang lấp lánh dưới ánh nắng chiều: Sông Sài Gòn. Tôi kêu khẽ và không ngăn được đôi dòng nước mắt!

Ảnh: Nguyễn Công Bằng

Chiều qua, khi chiếc Airbus 320 của Vietnam Airlines nghiêng mình trên không phận Sài Gòn, tôi mới thực sự thấy lại hình ảnh của dòng sông (cũ) y như mình đã hình dung, mấy mươi năm trước. Chỉ khác có điều khác là tôi không còn khóc nữa.Tuổi già hạt lệ như sương.

Gã thanh niên năm xưa, nay, đã trở thành một công dân lão hạng mà đường về thì vẫn còn khoá kín. Xuống phi trường Tân Sơn Nhất, thay vì đi lấy hành lý như phần đông hành khách, tôi cùng vài người ngoại quốc rẽ qua lối khác - lối dành cho hành khách quá cảnh.

Dù đã biết rõ lộ trình như vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy nặng lòng, và hơi hụt hẫng. Tôi đã ghé qua rất nhiều phi trường, với tâm trạng trống không, chỉ để chờ chuyến bay kế tiếp. Thực khó mà tưởng tượng, lại có lúc, mình phải “quá cảnh” ngay trên mảnh đất quê hương.

Tôi lặng người nhìn lại Sài Gòn từ sân bay Tân Sơn Nhất. Tôi sinh ra ở thành phố này, và cũng bỏ đi biền biệt từ đây. Hơn ba mươi năm sau tôi mới có dịp trở về chốn cũ, bùi ngùi đứng ngó cố hương qua một khung cửa kính rồi (thở dài) đi tiếp.

Tôi chưa có lối về, đã đành; hàng triệu người dân Việt khác vẫn tiếp tục bỏ đi. Theo dữ liệu của Tổ Chức Di Dân Quốc Tế (IMO) "từ năm 1990 đến năm 2015 có hơn 2,5 triệu người Việt Nam di cư ra nước ngoài. Tính trung bình trong 26 năm, mỗi năm có khoảng gần 100 nghìn người Việt di cư."

Sự kiện trên đã được đạo diễn Song Chi ghi lại qua một bài viết ngắn ("Dòng Người Ra Đi Chưa Bao Giờ Dừng Lại") với ít nhiều cay đắng:

"Thực tế, kể từ sau khi chiến tranh VN kết thúc, người Việt bắt đầu bỏ nước ra đi, và trong suốt 40 năm qua, dù có khi ồ ạt, có khi lặng lẽ, nhưng dòng người ra đi chưa bao giờ dừng lại... 

Nhưng có vẻ như càng ngày số người tính chuyện ra đi càng nhiều hơn, thành phần đa dạng hơn, tạo cảm giác đất nước như một con thuyền đang đắm!" 

Trong số "thành phần đa dạng" này, công luận vẫn thường hay vẫn bỏ quên những người bản địa. Sau những biến động khốc liệt xảy ra ở Tây Nguyên (2001-2004) và Điện Biên (2011), không ít sắc dân miền núi ở Việt Nam cũng buộc phải rời bỏ bảng làng. Họ thường phải trải qua những chuyến đi vô cùng gian lao mà điểm đến thì hoàn toàn vô định, hay... vô vọng. 

Người dân tộc H'mong vô vọng bảo vệ Nhà tang lễ 
trước lúc nhà tang bị tấn công và tàn phá năm 2013. 
Ảnh & chú thích: RFA

Trong những trang sổ tay trước, chúng tôi đã có dịp đề cập đến vài mảnh đời lưu lạc của đồng bào H'mong đến từ Mường Nhé. Những dòng chữ còn lại của S.T.T.D hôm nay xin được dành riêng cho những đồng bào Thượng đi từ Tây Nguyên mà chúng tôi đã có dịp tiếp chuyện - đôi ba lần - ở ven đô Bangkok.

Sở dĩ họ chọn Bangkok là chỗ dừng chân vì nơi đây ngoài vòng ảnh hưởng của nhà nước CSVN nên an toàn hơn nhiều so với Phnom Penh. Thủ Đô nước Thái cũng phú túc hơn nên một di dân bất hợp pháp có thể kiếm sống, bằng cách này hay cách nọ, không mấy khó khăn.

Từ Bangkok, thông tín viên Anh Vũ (RFA) đã gửi đi loạt bài phóng sự truyền thanh ("Làn Sóng Người Ti Nạn Từ Việt Nam") cặn kẽ. Xin ghi lại một vài đoạn ngắn để rộng đường sư luận:

Trong những năm 2001 đến 2007, trước hiện trạng đất canh tác dần dần bị rơi vào tay các đồn điền cao su của người Kinh di cư từ miền xuôi lên, cộng với sự cấm đoán ngặt nghèo của chính quyền đối với các hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo, hàng loạt các cuộc biểu tình của người Thượng Tây nguyên đã nổ ra để đòi trả lại đất đai bị thu hồi và đòi nới rộng quyền tự do tôn giáo.

Để đối phó với các cuộc biểu tình đông người, chính quyền VN đã tiến hành nhiều đợt đàn áp nhằm vào người Thượng ở Tây Nguyên, từ đó nhiều người Thượng Tây nguyên tìm đường trốn chạy sang Campuchia để tìm qui chế tỵ nạn...

Ông Y Heo KNuil Ly dân tộc Ê đê ở tỉnh Đaklac đã chạy sang tỵ nạn tại Thái Lan từ năm 2008 nói với chúng tôi:

“Từ trại tỵ nạn ở Campuchia chúng tôi phải chạy trốn sang Thái Lan vào năm 2008, lý do tôi phải bỏ trốn khỏi đất nước quê hương tôi một phần cũng vì vấn đề chính trị. Trước việc đất đai của cha ông chúng tôi đã bị chính quyền thu hết thì chúng tôi đã đi biểu tình để phản đối cái đó và yêu cầu chính phủ Hà nội phải tôn trọng quyền của người Thượng ở Tây nguyên. Một phần nữa họ đã ghép tôi tội hoạt động tôn giáo Tin lành và họ đã ghét bỏ tôi nên buộc tôi phải chạy sang Campuchia để tỵ nạn.”

Nói về những khó khăn của những người Thượng Tây nguyên tỵ nạn ở Thái Lan đã và đang gặp phải trong thời gian vừa qua, ông Y Thoat Knul bày tỏ:

“Vì mình không có giấy tờ nên phải đi làm chui thôi, làm phụ hồ, làm rửa xe, làm đủ các công việc. Mỗi ngày phải làm việc từ 10-14 tiếng đồng hồ, không có nghỉ, phải chấp nhận làm nô lệ thôi. Với cuộc sống bơ vơ hiện tại thì khôngbiết tin vào ai, không biết phải làm gì và không biết mình sẽ rơi vào tay ai. Đó còn chưa kể đến chuyện ốm đau, bệnh tật và biết bao các thứ chuyện khác...”

Tình cảnh những người Thượng Tây nguyên đang tỵ nạn ở Thái Lan khó khăn là như vậy, song sự quan tâm của các tổ chức và cá nhân người Việt đối với họ còn ở mức hết sức khiêm tốn. Trong một tâm trạng buồn tủi, ông Y Thoat Knul nói về nguyện ước của ông và bà con người Thượng Tây nguyên đang tỵ nạn ở Thái Lan. Ông nói:

“Cuộc sống của chúng tôi rất mong manh, không biết sẽ đi đâu, về đâu khi mà Cao ủy LHQ đã bỏ rơi chúng tôi hoàn toàn. Chúng tôi bây giờ chỉ cầu mong tất cả cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và các tổ chức hãy quan tâm đến sự sống của người Thượng tỵ nạn. Đây là lời nói chân thành từ đáy lòng.”

Bảy người dân Tây Nguyên vừa đặt chân đến Cambodia, 
vào cuối tháng 6 năm 2016. Ảnh tư liệu của MIRO 
chụp tại chùa Samaki Raingsei ở Phnom Penh.

Như đã thưa, tôi đã có dịp cụng ly với qúi ông Y Heo KNuil Ly, Y Thoat Knul, cùng nhiều ông bà, và trẻ em khác nữa. Chúng tôi đều là những kẻ sinh trưởng ở Tây Nguyên, đều rất hảo rượu, và thời tiết Thái Lan thì đặc biệt thích hợp cho loại bia Singha ướp lạnh nên câu chuyện (bên bàn nhậu) luôn luôn rôm rả và rất "đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc"... cho đến khi mọi người đều quá chén. 

Vui quá rồi cũng hóa buồn. Sau khi uống mềm môi những người bạn đồng ẩm của tôi cứ thường nhắc đi nhắc lại những câu nói rất chí tình (tương tự) như lời như ông Y Thoat Knul:

"Chúng tôi bây giờ chỉ cầu mong tất cả cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và các tổ chức hãy quan tâm đến sự sống của người Thượng tỵ nạn. Đây là lời nói chân thành từ đáy lòng.”

Gặp gỡ và cụng ly ở Bangkok. Ảnh: Nguyễn Xuân Kim

May nhờ có rượu nên những người ngồi chung bàn không rằng “lời nói chân thành từ đáy lòng” ủa họ đã khiến tôi đỏ mặt. Tôi xấu hổ vì biết chắc rằng chưa hề bao giờ có bất cứ tổ chức nào bận tâm đến số phận đến những người Thượng đang sống vất vưởng ở Phnom Penh hay Bangkok. Dù ở trong hay ngoài nước, đối với đám người Kinh - nói chung - đồng bào Thượng có lẽ chưa bao giờ là đồng bào thiệt cả. 

Với tâm thức hẹp hòi này thì dân Việt sẽ còn gặp nhiều thảm kịch khác - trong tương lai gần - ngay cả sau khi những người cộng sản đã đội nón ra đi.

Biểu tình trước "động quỷ"

 


CTV Danlambao - Sáng 3/8, một cuộc biểu tình với quy mô nhỏ đã diễn ra trước nhà tù trá hình Trung tâm hỗ trợ xã hội (463 Nơ Trang Long, Bình Thanh, Sài Gòn).

Những người biểu tình tay cầm biểu ngữ và đã hô to khẩu hiệu: "phản đối Trung tâm hỗ trợ xã hội trá hình", "Formosa cút khỏi Việt Nam", "Hoàng sa-Trường Sa là của Việt Nam".

Photo: CTV Danlambao

Trung tâm hỗ trợ xã hội này là nơi đã giam giữ trái phép, đánh đập và xúc phạm nhân phẩm của hàng chục người xuống đường biểu tình vì môi trường.

Chị Thu Nguyệt cho CTV Danlambao biết, sáng nay 3/8, chị đến theo giấy mời của Trung tâm hỗ trợ xã hội (463 Nơ Trang Long, Bình Thanh, Sài Gòn) để giải quyết các khiếu nại của chị về trung tâm đã giam giữ trái phép chị trong 3 ngày 2 đêm (từ ngày 5-8/6) và hành vi xúc phạm nhân phẩm của chị từ các nhân viên của trung tâm.

Chị chia sẻ thêm: “Tuy nhiên, trong thời gian làm việc thì ông Nguyễn Văn Dũng (Giám đốc trung tâm) lại quanh co, thiếu minh bạch về các khiếu nại, đùn đẩy trách nhiệm... Và tôi kết thúc buổi làm việc khi các khiếu nại của tôi vẫn chưa được giải quyết thoả đáng.

Tôi ra bên ngoài và cùng với những người bạn của tôi tiến hành một cuộc biểu tình nhỏ tại trước trung tâm

Tôi muốn nhiều người biết rằng cái trung tâm này là một nhà tù trá hình để giam giữ, xúc phạm và đánh đập những người xuống đường biểu tình vì môi trường.

Và tôi vẫn tiếp tục biểu tình như trước khi tôi bị bắt giữ vào trung tâm này: đòi hỏi phải đóng cửa nhà máy Formosa.”



Phá đường, vá đường

Bạn đọc Danlambao - Trong trường hợp này nói là “phá đường” có lẽ hơi quá. Chính xác là đập phá lan can, thành cầu. Theo dư luận, thì vụ đập phá “gần đứt” phần chân lan can của 7 chiếc cầu bê tông trên tuyến đường liên xã ở huyện Phong Điền, thành phố Cần Thơ là để xe ô tô của “một vị quan” được thuận tiện đi qua. Vì cầu hẹp, xe to nên phần lan can, thành cầu đã trở thành vật cản khiến quan không đi lại thuận tiện được, thành ra phải phá bỏ.

Việc hy sinh quyền lợi của muôn người để phục vụ lợi ích cho một người, là chuyện bình thường. Vì ông ấy là quan, mà lại là quan cộng sản.

Người dân ở đây nói rằng, chính quyền địa phương đã tự ý mang đồ nghề ra đập mà không thông báo cho dân biết. Khi chính quyền đang thực hiện việc phá hoại này, bị người dân phát hiện và thắc mắc thì được “lãnh đạo địa phương” trả lời: “đập để xe cấp cứu, xe taxi vào được tận nhà dân”. (*)

Nghe thật cảm động!

Ông Trần Ngọc Hùng, Trưởng ấp Bình Thạnh, nói: “Theo chủ trương nới rộng cầu của lãnh đạo xã, tôi đã huy động lực lượng đập bỏ phần lan can cầu, sau đó đẩy dạt ra hai bên, nhờ vậy mà bây giờ ô tô con đi lại rất dễ”.

Ông này cũng “tâm tư”: “Bà con ở đây thường hay đau ốm, phải mở rộng cầu thì taxi mới vào chở đi cấp cứu được”, và khẳng định: “chúng tôi mở rộng cầu là theo nguyện vọng của bà con".

Không thấy báo chí phản ánh việc người dân bày tỏ nguyện vọng được “mở rộng cầu”. Càng không thấy phó thường dân nào lên tiếng đồng tình với việc làm của chính quyền địa phương. Câu nói vô tư sau đây của một người dân không chỉ tố cáo sự trí trá, lừa bịp của bọn cán bộ địa phương mà phần nào nói lên sự khác biệt rất lớn giữa mức sống của quan và dân: “Tuyến đường này rất ít ô tô lưu thông, trong xã cũng không ai có ô tô, trừ một cán bộ làm trên huyện”.

Việc làm này đã được chính quyền địa phương thực hiện từ 3 tháng trước. Đến nay, ngoài những phần bị hỏng hóc do đập phá, đường xá ngổn ngang, người ta không thấy cầu được “mở rộng” như giải thích của ông Hùng. 

Hậu quả của việc phá hủy lan can, dẫn đến hỏng hóc gần mười chiếc cầu như thế không chỉ ngăn trở sự đi lại bình thường, mà còn đe dọa đến tình mạng của người dân. Và tiền ở đâu, ai sẽ là người giải quyết, khắc phục những hậu quả do bọn cán bộ gây ra như thế? Đây không phải là tội ác, thì phải gọi nó với cái tên gì?

Trong khi quan chức địa phương ngang nhiên hủy hoại tài sản của dân để phục vụ lợi ích của chúng rồi tự ca ngợi nhau là “vì nguyện vọng của dân”. Thì chính người dân lại bị sách nhiễu, xử phạt, bị khủng bố và đe dọa chỉ vì đi vá đường mà không... xin phép. 

Tôi đang nhắc đến câu chuyện một số người dân đã tự giác bỏ tiền túi, công sức đi san lấp những ổ gà lớn trên đường- nguyên nhân dẫn đến nhiều vụ tai nạn. 


Những con người đầy lòng trắc ẩn ấy đã phải đối mặt với không ít khó khăn khi bị những con rô-bốt mang tên “cán bộ” đến tận nhà chất vấn, khủng bố và đòi “xử lý”. Công việc xây dựng, sửa chữa đường xá, phục vụ cho sự lưu thông, đi lại thuận tiện cho người dân là trách nhiệm của chính quyền, của cơ quan chuyên trách nhà nước. Để xảy ra những sự cố hỏng hóc, gây hậu quả nghiêm trọng đến tính mạng, tài sản, cuộc sống, nhu cầu và phương tiện đi lại của người dân mà không khắc phục, là tội ác. Để người dân phải tự làm thay phần việc của mình là phạm pháp và đê tiện. Nhưng sự đê tiện đã lên đến tột cùng khi những kẻ ác dùng quyền thế để ngăn cản, hỏi tội và trả thù những việc làm đầy tính nhân văn ấy.

Người dân chỉ vá đường thôi, mà còn bị chính quyền khủng bố, xử phạt. Đặt giả thiết, thủ phạm của vụ đập phá 7 chiếc cầu nói trên là người dân, thì hình phạt kinh khủng đến thế nào?

Quan chức, nhà cầm quyền ra sức phá hoại đất nước dưới chiêu bài “phục vụ lợi ích nhân dân”, và chúng ngang nhiên tồn tại, làm giàu trên xương máu của hàng triệu người Việt. Trong khi đó, vẫn có những con người nỗ lực trong tuyệt vọng để vá víu, hàn gắn và cứu nguy cho đất nước, thì bị vu khống và trừng trị.

Câu chuyện quan phá cầu, dân vá đường chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nghịch lý trên đất nước này. Trên thế giới này, chẳng nơi nào như thế.