Friday, April 17, 2020

Những bài học lịch sử từ 45 năm qua

Trần Diệu Chân
Sau cuộc đổi đời kinh hoàng ngày 30-4-1975, biết bao nhiêu biến chuyển đã xảy ra trên đất nước Việt Nam và trong đời sống của hàng triệu gia đình đã liều mình chạy trốn ách độc tài Cộng sản.  Những chuyển biến đó đã để lại cho chính chúng ta và con cháu hậu duệ rất nhiều bài học xương máu mà dân tộc Việt Nam đã phải trả bằng mạng sống của hàng triệu sinh linh.
Nhân đánh dấu 45 năm biến cố 30 tháng 4, chúng ta cần nhìn lại một số điều như những bài học cần rút tỉa, để tránh được những lầm lỡ tai hại, giúp lịch sử dân tộc được sang trang, khép lại những tháng ngày đen tối và mở ra một chân trời mới bình an, hạnh phúc.
Bài học I : Không có bữa ăn trưa nào miễn phí
Người Tây Phương có câu “no free lunch,” tạm dịch là không có bữa ăn trưa nào miễn phí. Triết lý này đặc biệt đúng trong quan hệ quốc tế, nơi chỉ có tương quan quyền lợi, sự giúp đỡ của nước khác với nước ta sẽ không bao giờ hoàn toàn là vì lòng nghĩa hiệp.
Do vậy, trong tương quan quốc tế, chúng ta cần biết cân nhắc và đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết để không bị lợi dụng hoặc thất vọng vì mong chờ được giúp đỡ miễn phí, mà hãy nhớ rằng mọi bang giao hay trợ giúp từ ngoại bang đều nhắm vào một điểm lợi nào đó cho họ trong ngắn hạn hay dài hạn. Khi đối tượng là một thể chế xấu, càng phải cẩn trọng hơn như trường hợp Trung Cộng đối xử với nước ta từ bấy lâu nay – luôn coi Việt Nam là chư hầu để khai thác kinh tế và chính trị.
Trong cuộc chiến Quốc-Cộng (1954-1975), chính thể miền Bắc đã sai lầm đi theo khối Cộng sản Quốc tế, làm tay sai cho Trung Cộng và Liên Sô trong âm mưu cộng sản hoá Đông Dương, gây ra cuộc chiến tương tàn đẫm máu giữa hai miền đất nước. Miền Nam muốn bảo vệ phần đất tự do từ khối Cộng Sản nên phải nhờ đến đồng minh Mỹ và khối Tự Do, nhưng đã quá tin tưởng hầu như “tuyệt đối” vào vai trò “tiền đồn chống Cộng”, tới độ tự hào mà không đề phòng để sửa soạn cho mình một tinh thần và thế đứng tự lập, tự cường khi đồng minh thay đổi đường lối và chính sách “be bờ – chống cộng.”  Bài học đau đớn của người Kurks tại Bắc Syria mới đây khi bị đồng minh Mỹ bỏ rơi (tháng 10/2019) đã gợi nhớ cho chúng ta thảm cảnh 30-4-1975.
Ngoài ra, việc Trung Cộng tiến hành chính sách xâm lược Biển Đông cùng chiến lược Hán hóa Việt Nam trong nhiều thập niên qua đã cho thấy dã tâm bành trướng của Phương Bắc, thế mà Cộng sản Việt Nam (CSVN) vẫn ôm cứng Bắc Kinh với cái gọi là láng giềng hữu nghị “16 vàng – 4 tốt.” Họ đã hoàn toàn bị Bắc Triều khống chế, trở thành công cụ cho ngoại bang và đi ngược lại với quyền lợi của dân tộc chỉ vì muốn giữ chặt quyền lực độc tôn của đảng.
Ngày nay, chúng ta có thể khẳng định rằng tình trạng lệ thuộc của Việt Nam vào Trung Cộng chỉ có thể chấm dứt khi tập đoàn lãnh đạo CSVN không còn cầm quyền, và được thay thế bởi một chính quyền do chính lá phiếu của người dân chọn lựa. Đừng bao giờ chờ đợi lãnh đạo CSVN biết đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của đảng, trở về với dân, và dựa vào sức mạnh của dân tộc để xây dựng thế độc lập hầu thoát khỏi vòng kim cô Trung Cộng.
Bài học II : Sức mạnh dân tộc là chính. Vận mệnh dân tộc nằm trong tay người Việt.
Sẽ không cường quốc nào có thể thao túng, lợi dụng hay quyết định số mệnh của Việt Nam nếu chúng ta biết đoàn kết và đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết.
Sẽ luôn luôn có những thế lực bên ngoài muốn ảnh hưởng hay khai thác đất nước ta, nhất là với một vị trí địa dư quan trọng và dân số đông gần 100 triệu người. Nhưng từ mối tương quan quyền lợi trong bang giao quốc tế, chúng ta phải biết khai dụng sức mạnh chính trị, kinh tế, và địa dư của đất nước để phục vụ cho quyền lợi của dân tộc. Và giá trị hơn cả vẫn là sức mạnh đoàn kết của toàn dân thể hiện qua những người đại diện xứng đáng trong một chính quyền thực sự vì dân và do dân bầu ra. Hiểu rõ sức mạnh “tự thân” này, chúng ta sẽ vượt qua mặc cảm nhược tiểu, không chờ đợi ai ban phát điều gì, không để bị cường quốc nào thao túng hay khai thác, và sẽ tự quyết định lấy vận mệnh của dân tộc qua những chính sách đối ngoại thân thiện, khéo léo, hài hòa, hợp tác khôn ngoan và bình đẳng với mọi quốc gia trên thế giới.
Bài học III : Công bằng xã hội chỉ nẩy nở trong một thể chế đa nguyên
Thể chế chính trị Độc tài-Độc đảng-Xã hội Chủ nghĩa (XHCN) hay Cộng sản, và nền “Kinh tế Thị trường dưới Định hướng XHCN” đã bị chứng minh là tai hại, kém cỏi, thua xa thể chế Tự do-Dân chủ và nền Kinh tế Thị trường Tự do trong mục tiêu phát triển và phục vụ con người.  Thế giới trong hơn một thế kỷ qua đã cho thấy: một đất nước, một xã hội chỉ có thể phát triển và thăng hoa khi chấp nhận sự khác biệt và giải quyết những khác biệt đó bằng nền tảng sinh hoạt chính trị đa nguyên, đa đảng.
Bằng chứng cụ thể nhất là các quốc gia Đông Âu sau cuộc cách mạng dân chủ vào năm 1989, đã may mắn thoát ra khỏi guồng máy Cộng sản và theo đuổi mô hình chính trị tự do-dân chủ trong 30 năm qua, nay trở thành cường quốc so với Việt Nam trong cùng một giai đoạn (1989-2019) dù tài nguyên thua xa Việt Nam. Chỉ cần nhìn qua một số đối chiếu sau đây, chúng ta thấy rõ Việt Nam đã và đang bị tụt hậu đối với Đông Âu, qua những chỉ số phát triển được định hình bởi các tổ chức quốc tế:
Thứ nhất, chỉ số Thu nhập Quốc dân (Gross National Income – GNI), là chỉ số kinh tế xác định tổng thu nhập của một quốc gia trong một năm, và là chỉ tiêu đo thực lực của quốc gia.
Theo số liệu công bố năm 2018 của Quỹ Tiền Tệ IMF, lợi tức đầu người (tức GNI chia đều cho dân số) của 170 quốc gia trên toàn thế giới, bao gồm một số các nước cựu cộng sản được xếp theo thứ tự cao-thấp như sau: Cộng hòa Slovenia, 26.000 Mỹ kim – đứng thứ 32/170; Cộng hòa Tiệp,  22.000 Mỹ kim – đứng thứ 28/170; Hungary, 16.000 Mỹ kim – đứng thứ 52/170; Ba Lan, 15.400 Mỹ kim – đứng thứ 54/170; và Rumania, 13.000 Mỹ kim, đứng thứ 67/170. Trong khi đó, GNI của Việt Nam là 2.800 Mỹ kim và đứng thứ 129/170.
Chỉ số GNI nói trên cho thấy là tiềm năng kinh tế của các quốc gia tại Đông Âu đã không những phục hồi tốt đẹp mà còn bỏ xa Việt Nam ngày nay, dù mức độ kinh tế của Đông Âu và Việt Nam vào năm 1990 có cùng một điểm xuất phát là rất nghèo.
Thứ hai, chỉ số phát triển con người (Human Development Index – HDI) là chỉ số tổng hợp của tuổi thọ trung bình, tỷ lệ biết chữ, giáo dục và các tiêu chuẩn về cuộc sống của các quốc gia trên thế giới. Đây là chỉ số đánh giá chất lượng cuộc sống, đặc biệt là phúc lợi trẻ em. Đây cũng là chỉ số xác định ảnh hưởng của các chính sách kinh tế đến chất lượng cuộc sống.
Chương Trình Phát Triển Liên Hiệp Quốc (UNDP) vào năm 2017 đã công bố chỉ số phát triển con người (HDI) của 197 quốc gia và khu vực để so sánh, với kết quả cho thấy: Cộng hòa Slovenia đứng ở vị trí 26/197; Cộng hòa Tiệp ở vị trí 27/197; Ba Lan ở vị trí 36/197; Rumania ở vị trí 50/197; Cộng hòa Albania ở vị trí 68/197. Việt Nam đứng ở vị trí 116/197 thuộc hạng nước kém phát triển.
Thứ ba, chỉ số dân chủ (Index of Democracy) do tạp chí Economist ở Anh khảo sát dựa trên năm phân loại chung: 1) Việc tiến hành bầu cử công bằng và tự do; 2) Các quyền tự do của công dân; 3) Sự hoạt động của chính quyền; 4) Việc tham gia chính trị; và 5) Văn hóa chính trị.
Năm 2018, Tổ chức Economist Intelligence Unit (EIU) đã xếp hạng các quốc gia cựu cộng sản Đông Âu về chỉ số dân chủ như sau: Cộng Hòa Tiệp đứng hàng thứ 34/167; Cộng Hòa Slovenia 36/167; Bulgary 46/167; Ba Lan 54/167; Hungary 57/167; Rumania 66/167; và Việt Nam 139 /167.
Dựa vào các chỉ số nói trên, rõ ràng là người dân tại những quốc gia cựu cộng sản Đông Âu sau 30 năm thay đổi, đã được hưởng những quyền lợi căn bản về an sinh xã hội, giáo dục, chính trị và các quyền tự do căn bản khác như người dân tại các quốc gia Tây Âu vốn có một nền dân chủ lâu đời.
Bài học IV: Sức mạnh dân tộc sẽ chỉ có thể phát huy trên nền tảng nhân bản – tôn trọng nhân quyền và nhân phẩm.
Nhân bản là nền tảng để vạch ra những chính sách phục vụ cho hạnh phúc của  người dân. Đây là kim chỉ nam để xây dựng đất nước và thực hiện những chính sách vừa ổn định được xã hội, vừa mời gọi được sự đóng góp tích cực của nhân dân, vừa phát triển được mọi tiềm năng của dân tộc.
Những chính sách được soi sáng bởi mục tiêu phục vụ và nhân bản này sẽ đem đến các thành quả mà chúng ta đã thấy tại các quốc gia phát triển đứng đầu thế giới về chỉ số hạnh phúc như các nước Bắc Âu, Thụy Sĩ, Hòa Lan, Canada, Úc, New Zealand, Đức … nơi người dân tuy không giầu có bằng Mỹ, nhưng lại sống an nhàn, bớt căng thẳng, và hạnh phúc hơn, không bị bạo lực súng đạn đe dọa, được bảo vệ sức khỏe khi đau ốm v.v… Gần Việt Nam về địa dư và văn hóa là các quốc gia có mẫu mực phát triển đáng học hỏi như Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản, Singapore, đã giúp họ trở thành những cường quốc kinh tế, được thế giới vì nể, và người dân hãnh diện được làm con dân của đất nước mình.
Vì thế, một nước Việt Nam văn minh, tiến bộ trong thế kỷ 21 khiến người Việt hãnh diện sẽ là một đất nước mà mọi người, mọi giới, mọi sắc tộc đều được tôn trọng như nhau, cùng có cơ hội bình đẳng để theo đuổi ước mơ riêng và sống đời hạnh phúc. Muốn như vậy, luật pháp quốc gia được soạn thảo là để bảo vệ và phục vụ người dân, không dùng để đàn áp người dân hầu bảo vệ quyền lợi cho một thiểu số cầm quyền. Đặc biệt là xã hội phải luôn luôn khuyến khích và chú tâm vào việc phát huy và xây dựng tin yêu, đoàn kết để hàn gắn những đổ vỡ, đau thương. Dựng lại niềm tự hào dân tộc trong tinh thần khiêm cung và sống thân ái với mọi quốc gia bạn.
Kết luận : Bốn bài học nói trên sẽ giúp dân tộc chúng ta “đốt giai đoạn” để mau chóng bắt kịp đà văn minh của nhân loại và thực hiện ƯỚC MƠ VIỆT NAM mà biết bao thế hệ đã anh dũng hy sinh nhưng vẫn chưa đạt được, đó là niềm hãnh diện được sống trên quê hương giầu đẹp, trong tự do, no ấm, thái hòa, người người biết thương yêu nhau, nhân vị được tôn trọng; không còn bị bạo lực, áp bức, bất công, sợ hãi và đói nghèo vây bủa.
Ước mơ này sẽ trở thành hiện thực một ngày không xa nếu chúng ta quyết tâm hành động bằng sự chung sức của mọi người. Tưởng niệm 45 năm Quốc Hận 30 tháng 4 chính là cơ hội lớn để mọi con dân Việt Nam cùng cam kết thực hiện ƯỚC MƠ VIỆT NAM trong tinh thần tri ân sâu xa, và đền đáp nghĩa cử của biết bao người đã nằm xuống vì tiền đồ của dân tộc.
Ngày 8/4/2020
Trần Diệu Chân

Mắc nghẹn vì một cái công hàm

Trung cộng lại nhắc Công hàm Phạm Văn Đồng | Chân Trời Mới Media
Ngày 4 tháng 9 năm 1958, Quốc hội Trung Cộng họp bàn và ra bản Tuyên bố đưa ra 4 quan điểm về vấn đề Đài Loan và chủ quyền trên biển của Trung Cộng. Trong 4 điểm đó, đáng chú ý là điểm thứ nhất vì nó có dính tới quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Nội dung điểm 1 trong bản tuyên bố này có nội dung như sau: “Chiều rộng lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.” (hết trích)
Vấn đề chiều rộng lãnh hải 12 hải lí là đúng luật không có gì bàn cãi, nhưng ở đây họ kèm vào đó là chủ quyền của họ ở Tây Sa (tức Hoàng Sa) và Nam sa (tức Trường Sa) của Việt Nam. Thế nhưng không biết vì lí do gì 10 ngày sau đó, ông Phạm Văn Đồng đã ký một công hàm công nhận bản tuyên bố của CHDCND Trung Hoa ngày 4 tháng 9 năm 1958, và giao cho Nguyễn Khang -đại sứ Việt Nam DCCH tại Trung Quốc trình lên Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trung Cộng-Cơ Bàng Phi. Như vậy là phía Trung Cộng xem công hàm này là sự thừa nhận của phía Việt Nam DCCH đối với chủ quyền của Trung Cộng trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.
Và từ đó đến nay, Trung Cộng xem Công hàm này như là sự bảo chứng cho “chủ quyền hợp pháp” của họ trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Chính vì thế ngày 30 tháng 1 năm 1980 khi Việt Nam ra sách trắng về chủ quyền biển đảo thì Trung Cộng trưng công hàm này như “một bằng chứng không thể chối cãi” về chủ quyền của họ trên 2 quần đảo này. Tiếp theo là để bao biện cho việc kéo dàn khoan HD-981 vào lãnh hải Việt Nam, ngày 20 tháng 5 năm 2014 đại sứ Trung Quốc tại Indonesia – Lưu Hồng Dương cho đăng công hàm trên báo Jakarta Post để báo cho thế giới biết rằng “nó đã bán cho tao rồi nè!”. Và cứ mỗi khi phía Trung Cộng trưng công hàm này thì phía Việt Nam lại im lặng.
Thực ra công hàm đó của ông Phạm Văn Đồng là đã bán nước thật chứ không phải chối cãi gì nữa. Vấn đề là khi ông Đồng kí bán là ông ta “bán vịt trời”, tức bán những thứ không thuộc chủ quyền của phía ông ta. Giờ chỉ có VNCH mới đủ tư cách đòi chủ quyền (về lí) chứ CHXHCN Việt Nam thì làm sao đủ tư cách? Nếu nói CHXHCN Việt Nam làm chủ hợp pháp phần lãnh thổ vốn thuộc VNCH thì tại sao Trung Cộng không làm chủ “hợp pháp” 2 quần đảo Trường sa và Hoàng Sa? Cả 2 đều đánh chiếm để cướp của kẻ khác chứ có ai được bán hay được cho hay được nhường một cách hợp pháp đâu? Một khi anh giết người cướp của thì làm sao anh là chủ nhân hợp pháp những gì anh cướp được từ nạn nhân? Tất nhiên nếu dựa vào hành động đánh cướp thì Trung Cộng không đủ lí, nhưng nên nhớ trên tay của Trung Cộng đang giữ công hàm của Phạm Văn Đồng nên họ sẽ vin vào đó mà cho rằng, họ là chủ sở hữu hợp pháp 2 quần đảo của Việt Nam. Đây là yếu điểm chết người, và chính nó sẽ được phía Trung Quốc khai thác nếu Việt Nam dám kiện.
Nếu Trung Quốc có cơ sở để trưng bằng chứng chủ quyền của họ trên Hoàng Sa và Trường Sa thì ngược lại, CS Hà Nội sẽ không có cơ sở để tuyên bố mình đủ tư cách để thay mặt VNCH đòi lại chủ quyền với 2 quần đảo trên. Anh cướp của người ta thì sao anh đủ tư cách hợp pháp được? Cho nên có thể nói, dù cho chính quyền Cộng Sản có thừa nhận chính thể VNCH là một chính quyền hợp pháp thì họ vẫn không đủ lý để cho rằng, họ là chủ hợp pháp của những phần đất vốn thuộc VNCH trước đây. Đó là một lẽ mà chính quyền CS Việt Nam hiện nay không dám kiện Trung Cộng, đấy là chưa nói đến phận chư hầu mà ĐCS Việt Nam đang tự chấp nhận.
Hiện nay phía CS Việt Nam cho rằng, Trung Cộng chiếm 2 quần đảo là bất hợp pháp nên phần chủ quyền biển mà Trung Cộng tự vẽ ăn theo phần ăn cướp kia cũng bất hợp pháp. Đúng! Thế nhưng thực tế Trung Cộng phớt lờ lý do đó, họ chỉ xoáy vào công hàm bán đảo của Phạm Văn Đồng thì sao đây? Văn bản cấp nhà nước chứ đâu phải là trò chơi con nít đâu mà ĐCS Việt Nam có thể phủ nhận? Như vậy qua đây chúng ta thấy, ngay cả việc giành lấy cái lý cho mình thì CS Việt Nam cũng không thể làm được thì nói gì đến việc giành lại chủ quyền “bằng biện pháp hòa bình”? Người ta nói “danh không chính thì ngôn không thuận” là rất đúng trong trường hợp này. ĐCS thực ra là kẻ ăn cướp phần lãnh thổ của một quốc gia có chủ quyền thì hôm nay họ không thuận ngôn trong vấn đề phản đối sự lộng hành của Trung Cộng ngay trên lãnh hải vốn của Việt Nam. Trung Quốc sẽ nắm yếu điểm này mà quật lại, chắc chắn. Để chỉ mặt Trung Cộng một cách hợp pháp thì chỉ có VNCH, nhưng VNCH đã chết nên việc giành lấy cái lí cho mình thì CS Việt Nam không thể. Cho nên nên câu nói “Đời tôi, đời các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục đòi lại” của ông Vũ Đức Đam là câu nói khốn nạn vô cùng. CS tiếp tục gạt thế hệ con cháu trong khi mình đã bán hết cho giặc.
Ngày 30 tháng 3 năm 2020, CS Việt nam trao công hàm lên Liên Hiệp Quốc để bày tỏ quan điểm ủng hộ Công hàm số CML/14/2019 ngày 12 tháng 12 năm 2019 của Malaysia gửi Ủy ban Ranh giới thềm lục địa và tất nhiên việc ủng hộ Công hàm của Malaysia thì cũng đồng nghĩa với việc phản đối Công hàm số CML/11/2020 ngày 23 tháng 3 năm 2020 của Phái đoàn Trung Cộng gửi Tổng thư ký Liên Hợp Quốc.
Trung Quốc khẳng định chưa từng che giấu về dịch COVID-19
Triệu Lập Kiên
Lập tức ngày 14 tháng 4, Bắc Kinh mở cuộc họp phản pháo lại công hàm Việt Nam. Tại cuộc họp, người phát ngôn ngoại giao Trung Cộng Triệu Lập Kiên khẳng định “Quần đảo Tây Sa (tức Hoàng Sa), quần đảo Nam Sa (tức Trường Sa) là lãnh thổ Trung Quốc. Các chủ trương liên quan của phía Việt Nam là vi phạm luật pháp quốc tế (trong đó có Hiến chương LHQ và Công ước LHQ về Luật biển), là phi pháp và vô hiệu.”
Vâng! Tại sao Trung Cộng cho họp báo không đáp trả phía malaysia mà đáp trả thẳng thừng phía Việt Nam? Bỡi vì đơn giản, phía Trung Cộng đang nắm Công hàm của Phạm Văn Đồng trên tay. Chính công hàm này biến mọi hành động cướp bóc của Trung Cộng đều trở thành “hợp pháp” trước mọi cuộc tranh chấp với Việt Nam. Nói thật, trên mặt chữ của công hàm năm 1958 thì ông Đồng đặt bút ký, nhưng chủ trương thì phải là kẻ có quyền cao hơn, kẻ đó là ai chắc không cần phải giải thích./.

Người nghèo ở Hà Nội mất phương hướng trong đại dịch COVID-19

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Cùng 11 tỉnh thành khác, Hà Nội tiếp tục “cách ly xã hội” thêm ít nhất một tuần nữa, khiến những người lao động nghèo chơi vơi, mất phương hướng tìm kế sinh nhai chỉ còn cơm trắng.
Họ là những người dân nghèo ở các tỉnh thành lân cận xuống làm việc, thuê phòng ở trong những xóm trọ tạm bợ quanh phường Phúc Tân, phường Đồng Xuân (quận Hoàn Kiếm), hay những khu vực nghèo khác.
Theo báo Zing, tại các xóm trọ tạm bợ ở phường Phúc Tân (quận Hoàn Kiếm), hàng trăm lao động nghèo làm đủ các ngành nghề từ kéo xe, bốc hàng, xe ôm… đều là những nghề không thiết yếu, bắt buộc phải tạm dừng trong thời gian Hà Nội “cách ly xã hội.”
Song, sống trong cảnh “ăn không ngồi rồi” không có người thân, gia đình bên cạnh do “mắc kẹt” ở lại Hà Nội vì “Về quê chẳng may sẽ lây bệnh cho gia đình, dù sao Hà Nội cũng là một thành phố đang có dịch,” như anh Nguyễn Văn Tới cho biết, nhiều người lại cảm thấy chơi vơi.

Người và xe kéo ở xóm trọ phường Phúc Tân, quận Hoàn Kiếm, “ế việc” nhiều ngày qua. (Hình: Duy Hiệu/Zing)

Anh Nguyễn Văn Tường, chuyên bốc hàng tại chợ Đồng Xuân, cho biết từ ngày 29 Tháng Ba, khi chợ đóng cửa để phòng dịch COVID-19 cũng là ngày anh không có việc làm cho đến nay. Mỗi ngày, anh Tường quanh quẩn tại xóm trọ, ăn uống tạm bợ chờ đợi thông tin chợ mở cửa để quay lại công việc.
Tương tự, anh Thiều Viết Khánh, chạy xe ôm “công nghệ,” cũng tạm thời nghỉ việc được gần hai tuần. Những ngày qua, anh Khánh dùng số tiền tích góp trước đây để trang trải cuộc sống và dành phần lớn thời gian trong căn phòng trọ chật hẹp, nấu ăn rồi tìm những trò giải trí trên điện thoại cho qua ngày.
Trong khi đó, bà Cao Thị Thắng (59 tuổi), kéo hàng thuê tại chợ Long Biên (quận Ba Đình), cho biết do không có nguồn thu nhập nào khác nên từ ngày 1 Tháng Tư đến nay, bà phải chạy ăn từng bữa ăn. Nhiều lúc biết không nên ra đường vì dịch bệnh, nhưng bà vẫn phải loanh quanh các bãi rác để nhặt ve chai bán lấy tiền thêm thắt bó rau, quả trứng cho bữa cơm.
Có những ngày hết rác, bà Thắng phải vay hàng xóm 20,000-30,000 đồng (khoảng $1) để mua thức ăn. Một quả trứng vịt chiên, không có nước mắm, bà dùng muối để làm gia vị cho chén bí luộc. “Có đạm, có rau thế là đủ rồi,” bà cười nói.

Ông Nguyễn Văn Bình (phải) lo lắng nếu kéo dài cách ly không biết lấy tiền đâu để trả cho nhà trọ và chi phí điện, nước. (Hình: Duy Hiệu/Zing)

Trong căn phòng trọ chừng 10 mét vuông, ông Nguyễn Văn Bình lo lắng sau khi hết “cách ly xã hội,” các tiểu thương không đến chợ Long Biên lấy hàng thì công việc của mình “sẽ ra sao ngày sau.” Giờ đây, ông chỉ mong ngóng ngày hết dịch hoàn toàn để được đi làm, bởi vì dù ở trong căn phòng trọ tạm bợ ông vẫn phải trả chi phí từ nhà trọ, điện, nước.
Cách căn gác nhỏ trên phố Hàng Buồm 2 cây số về phía bãi sông Hồng, 10 ngày nay mẹ con bà Nguyễn Thị Dung (hơn 50 tuổi, quê huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam) sống qua ngày bằng gạo cứu tế và đồ ăn thừa của hàng xóm.
Theo báo VNExpress, xóm trọ nơi bà Dung ở nằm trong một vườn bưởi, nơi người ngụ cư tứ xứ thuê những chái nhà vài mét vuông sau chợ Long Biên, kiếm ăn bằng nhiều việc tay chân, người kéo xe, bốc vác, người bán bánh mì, nước chè, lượm rác, ve chai.
Buổi chiều, tiếng cọ xoong nồi và mùi xào nấu lan khắp các góc bếp. Căn nhà cuối xóm của bà Dung không nổi lửa. Đứa con gái 15 tuổi bị bệnh tâm thần ôm chân mẹ trông ra cửa, hít hít, nhận ra mùi trứng rán bên nhà hàng xóm, đòi ăn. Bà Dung kéo con vào nhà, đóng cửa tránh ngửi mùi thức ăn.
Cuối Tháng Ba xe hàng ít về, chợ Long Biên vắng hoe. Việc ít, tiểu thương cũng ưu tiên thuê những người khỏe, làm nhanh. Được một xe chở dứa quen thương tình thuê ba chuyến trả công 50,000 đồng ($2.13) bà Dung chia ra, mẹ con ăn ba ngày, sáu bữa trứng gà dầm nước mắm thật mặn.

Chợ Long Biên buôn bán về đêm, nơi tập trung của nhiều người kéo xe, bốc vác mưu sinh. (Hình: Thanh Huế/VNExpress)

Bốn năm nay, bà Dung bắt đầu quãng đời nằm viện nhiều hơn chạy chợ. Nằm nghỉ dăm ngày bà mới dậy làm được một tối. Giờ vai bà chỉ gánh được 20 kg, đêm bốn chuyến, có bận đang gánh quả qua đường thì ngã ra bất tỉnh.
Đầu Tháng Tư, đến hạn trả tiền thuê nhà, bà Dung lôi những đồng bạc lẻ ra đếm đi đếm lại được 200,000 đồng ($8.53), phải chạy sang nhà hàng xóm vay thêm 1 triệu đồng ($42.67) để đóng. Khi chưa dịch và còn nhiều việc, mỗi lần vay tiền bà Dung khất mươi ngày sẽ trả. Nhưng giờ bà không dám hứa, người hàng xóm cũng không nỡ đòi.
Nhờ có dịch, Hà Nội xuất hiện “ATM gạo” miễn phí, siêu thị 0 đồng cho lao động nghèo không còn việc. Bà Dung không biết thông tin, cũng không còn sức đi bộ hàng chục cây số để nhận đồ từ thiện.
Theo lịch ngày 15 Tháng Tư, Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã Hội trình chính phủ CSVN dự thảo về các nhóm được hưởng trợ cấp 62,000 tỷ đồng ($2.64 tỷ). Những người làm thuê như bà Dung, bà Thắng, anh Tường, ông Bình… có cơ hội “được xem xét hỗ trợ.”
Thế nhưng trong khi chờ được cứu trợ  và đợi ngày Hà Nội hết “cách ly xã hội,” trở lại sinh hoạt bình thường, những người nghèo “ráo mồ hôi hết tiền” như họ không biết có vượt qua được hay không khi phải tiếp tục “thắt lưng buộc bụng” do không thể ra đường mưu sinh. (Tr.N) [qd]

3 cảnh sát ở Hà Nội bị 2 đồng nghiệp lừa tiền ‘chạy kỷ luật’


Hai công an tại Hà Nội bị truy tố vì lừa đảo hàng tỷ đồng của đồng nghiệp là ba cảnh sát giao thông. (Hình minh họa: Pháp Luật TP.HCM)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai cựu cán bộ công an quận ở Hà Nội nhận tiền tỷ của ba đồng nghiệp nhờ “chạy kỷ luật,” nhưng sau đó chiếm đoạt không làm.
Theo báo VietNamNet, Viện Kiểm Sát Nhân Dân thành phố Hà Nội đã hoàn tất cáo trạng truy tố bà Nguyễn Thị Thanh Thủy (37 tuổi), cựu cán bộ Công An huyện Đan Phượng, và ông Phạm Hoài Nam (42 tuổi), cựu Công An quận Cầu Giấy, về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Báo Zing dẫn cáo trạng cho hay, chiều ngày 7 Tháng Năm, 2015, ba cán bộ Đội Cảnh Sát Giao Thông số 2 thuộc Công An Hà Nội gồm các ông Nguyễn Minh Anh, Vũ Anh Duy và Nguyễn Thái Bình bị phát giác “bỏ vị trí công tác để đi hát karaoke trong giờ làm việc.”
Sợ bị cấp trên kỷ luật, thông qua nhiều người, ông Nguyễn Minh Anh liên hệ với bà Thủy đang là điều tra viên Đội Cảnh Sát Điều Tra Tội Phạm Về Kinh Tế và Ma Túy Công An huyện Đan Phượng, để nhờ “chạy án” kỷ luật.
Bà Thủy nhận lời ông Minh Anh, sau đó bàn với ông Phạm Hoài Nam đang là phó Đội Cảnh Sát Ma Túy Công An quận Cầu Giấy để nhờ ông Nam “liên hệ với cấp trên.”
Tối ngày 10 Tháng Năm, 2015, nhóm ba cán bộ cảnh sát giao thông cùng người thân đến gặp bà Thủy tại nhà riêng ở xã Di Trạch, huyện Hoài Đức (Hà Nội). Theo thỏa thuận, bà Thủy yêu cầu gia đình nhóm cảnh sát giao thông chuẩn bị tiền để lo “chạy kỷ luật.”
Thế là đến giữa Tháng Năm và đầu Tháng Sáu, 2015, bà Thủy nhiều lần nhận tiền từ nhóm đồng nghiệp trên với tổng số tiền gồm 690 triệu đồng ($27,647) và $30,000. Sau đó bà Thủy đưa cho ông Nam $30,000, phần tiền còn lại giữ cho riêng mình.
Ngày 8 Tháng Mười, 2015, Công An Hà Nội ra quyết định kỷ luật, điều động các ông Minh Anh, Anh Duy và Thái Bình từ Phòng Cảnh Sát Giao Thông về công tác tại Phòng Cảnh Sát Bảo Vệ Công An Hà Nội.
Biết mình bị lừa, nhóm cảnh sát giao thông đã gửi đơn tố cáo bà Thủy và ông Nam đến Công An Hà Nội tố giác về tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản,” kèm theo bằng chứng là một thiết bị ghi âm, quay phim dạng cây viết; một USB có nội dung ghi âm liên quan đến việc bà Thủy nhận tiền.
Qua điều tra, bà Thủy thừa nhận việc mình có nhận tiền và đã đưa $30,000 cho ông Nam. Tuy nhiên, sau đó bị can đã thay đổi lời khai cho rằng “đã đưa toàn bộ số tiền cho ông Nam.”
Tại cơ quan điều tra, ông Nam thừa nhận bà Thủy có liên hệ nhờ lo cho người quen. Song, ông Nam từ chối vì cho rằng mình không có khả năng giúp “chạy án” nhưng bà Thủy vẫn cương quyết đưa $30,000. Ngoài ra, ông Nam thừa nhận có hai lần nhận 30 triệu đồng ($1,277).
Căn cứ tài liệu có được, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Hà Nội cáo buộc bà Thủy “đã có hành vi gian dối, đưa ra những cam kết, hứa hẹn giúp ba người không bị xử lý kỷ luật để nhận tiền nhưng sau đó bị can không thực hiện cam kết, lấy tiền sử dụng mục đích cá nhân.”
Với hành vi này, các bị can Nguyễn Thị Thanh Thủy và Phạm Hoài Nam bị truy tố tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản,” với khung hình phạt từ 12 đến 20 năm hoặc tù chung thân. (Tr.N) [qd]

5 triệu người nghèo Việt Nam bị nhà cầm quyền ‘đánh đố’ nếu nhận trợ giúp COVID-19


Năm triệu lao động tự do là người bán vé số, hàng rong, xe ôm… không biết nhận cứu trợ COVID-19 thế nào. (Hình: Lillian Suwanrumpha/AFP via Getty Images)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sau vài ngày chính phủ CSVN công bố gói trợ giúp 62,000 tỷ đồng ($2.6 tỷ) cho người nghèo và người mất việc do bị ảnh hưởng từ đại dịch COVID-19, khoảng 5 triệu lao động tự do là người bán vé số, hàng rong, xe ôm… vẫn không biết làm cách nào để được nhận.
Theo báo Giao Thông, những người bán hàng rong thuộc diện được nhận trợ giúp 1 triệu đồng ($42.5)/tháng, tuy nhiên họ “phải đáp ứng một số điều kiện như không có đất sản xuất nông nghiệp, mất việc làm và không có thu nhập hoặc có thu nhập thấp hơn mức ‘chuẩn nghèo quốc gia.’” Những tiêu chí này khá “tù mù,” “đánh đố” người nghèo trong việc kê khai, làm thủ tục để được hưởng tiền trợ giúp.
Ông Đào Ngọc Dung, bộ trưởng Lao Động-Thương Binh và Xã Hội CSVN, nói với báo Zing hôm 16 Tháng Tư rằng vài ngày gần đây ông “nhận được hàng trăm cú điện thoại, tin nhắn hỏi chủ yếu về việc trợ giúp cho nhóm lao động tự do.”
Ông Dung thừa nhận việc xác định người làm nghề nào được ghi nhận là lao động tự do như trong gói trợ giúp “là vấn đề rất khó, bởi họ không có quan hệ, giao kết lao động.” Và do đây là “vấn đề khó,” nên người đứng đầu Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã Hội CSVN đẩy cho lãnh đạo các tỉnh thành phải chịu “trách nhiệm chính” trong việc trao tiền giúp người nghèo.
Ông Đào Ngọc Dung, bộ trưởng Lao Động-Thương Binh và Xã Hội CSVN, thừa nhận việc xác định người làm nghề nào được ghi nhận là lao động tự do như trong gói trợ giúp “là vấn đề rất khó.” (Hình: Zen Nguyễn/Zing)
Trước đó, cũng chính Bộ Trưởng Dung mạnh miệng hứa hẹn trên báo điện tử Chính Phủ rằng sẽ đưa tiền trợ giúp đến người dân “ngay trong Tháng Tư” và còn cam đoan rằng việc này sẽ được tiến hành “đúng người cần giúp, công khai, minh bạch.”
Trong một diễn biến khác, giới xã hội dân sự cho hay tính đến hôm 16 Tháng Tư, khoảng 2,500 người bán vé số dạo ở tỉnh Tiền Giang vẫn chưa nhận được khoản trợ giúp “1,050,000 đồng” ($44.6) mà Ủy Ban Nhân Dân tỉnh này hứa hẹn từ hôm 4 Tháng Tư.
Khoản tiền này của chính quyền tỉnh Tiền Giang được báo đảng ghi nhận là để giúp người bán vé số trang trải trong nửa tháng vé số dừng phát hành theo chỉ thị “cách ly xã hội” của Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc.
Theo báo Zing, cuộc khảo sát gần đây của Bộ Lao Động-Thương Binh và Xã Hội CSVN đưa dự báo, nếu dịch bệnh COVID-19 tiếp diễn, tỷ lệ người thất nghiệp và thiếu việc làm, mất việc làm ở Việt Nam trong Tháng Tư và Tháng Năm là khoảng 2 triệu rưỡi người. Trong trường hợp dịch bệnh tiếp tục bùng phát sau thời gian đó, tình trạng người mất việc, thiếu việc làm, thậm chí thất nghiệp lên đến khoảng 3 triệu rưỡi đến 4 triệu người. (N.H.K) [qd]

Nguyễn Đức Chung ‘nhắc khéo’ thuộc cấp ăn chặn tiền chống dịch COVID-19

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Các vụ mua sắm vật tư chống thiên tai như bão lũ hoặc chia tiền quyên góp cứu trợ luôn là dịp béo bở để quan chức các địa phương tha hồ xà xẻo, kê giá và ăn chặn.
Hôm 16 Tháng Tư, báo VietNamNet dẫn lời ông Nguyễn Đức Chung, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội: “Chúng ta được giao nhiệm vụ này [chống dịch] mà có biểu hiện, việc làm móc ngoặc, nâng khống giá lên để tham ô, tham nhũng thì không chỉ mang tiếng với địa bàn thành phố, cả nước mà cả cộng đồng quốc tế.”
Khuyến cáo của ông Chung được đưa ra trong thời điểm Sở Y Tế và các quận, huyện ở Hà Nội đang được rót tiền thuế và tiền đóng góp của người dân để mua sắm vật tư, trang thiết bị y tế phòng chống dịch COVID-19.
Để việc mua sắm này diễn ra “minh bạch,” ông Chung hứa hẹn thêm là sẽ cử Ban Kinh Tế Ngân Sách của Hội Đồng Nhân Dân thành phố “giám sát,” nếu cần thì mời thêm Mặt Trận Tổ Quốc.
Hồi Tháng Sáu, 2018, tờ Người Lao Động tường thuật vụ cơ quan phòng chống thiên tai ở Thái Bình dự định chi tiền ngân sách cho cán bộ đi thị sát tình hình lũ lụt, trong đó chỉ tính riêng tiền áo mưa đã hết 300 triệu đồng ($12,780), áo mưa không rõ thương hiệu của công ty nào nhưng giá 1 triệu đồng ($42.6)/bộ. Sau khi bị dư luận chỉ trích, vụ mua áo mưa giá cao đã bị dừng lại.
Các vụ chia tiền quyên góp cứu trợ luôn là dịp béo bở để quan chức các địa phương tha hồ xà xẻo. (Hình: Nhac Nguyen/AFP via Getty Images)
Mặt khác, đến nay quan chức chỉ quen “nói lời chót lưỡi đầu môi” về yếu tố “minh bạch” trong chuyện chi tiền thuế hoặc tiền đóng góp của người dân chứ không có hành động mang tính thuyết phục. Việc buộc tất cả các mạnh thường quân, doanh nghiệp muốn quyên góp chống dịch COVID-19 đều phải qua Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc càng khiến người ta nghi ngại về việc liệu đồng tiền mà họ chi ra có đến được các y bác sĩ ở những bệnh viện trên tuyến đầu.
Facebook Thanh Hằng kể trên trang cá nhân về vụ một doanh nghiệp muốn đóng góp 500 triệu đồng ($21,300) cho Trung Tâm Kiểm Soát Bệnh Tật thành phố Hà Nội nhưng “lòng thành không được đón nhận,” vì Ủy Ban Mặt Trận Tổ Quốc được chỉ định nhận tất cả tiền và hàng tài trợ rồi phân bổ lại sau.
“Tôi thấy cách quản lý cũ kỹ kiểu này hoàn toàn không phù hợp với thực tế nóng giãy của dịch bệnh hiện nay. Nhà tài trợ đương nhiên muốn nhìn thấy đồng tiền của mình trao tới nơi họ muốn tặng, là các nhân viên y tế trên tuyến đầu, chứ không bao giờ muốn tiền của họ trôi nổi bao giờ đến, có đến không và đến được bao nhiêu phần trăm, mà họ lại không biết được! Tiền là mồ hôi nước mắt chứ có phải vỏ hến đâu?,” theo Facebook Thanh Hằng. (N.H.K) [qd]

Thursday, April 16, 2020

“Chết dưới tay Trung Quốc”

Diễm Thi (VNTB)Không vì dịch bệnh mà Trung Quốc bỏ quên mộng Trung Hoa, Biển Đông vì thế vẫn nổi sóng.
Trung Quốc càng cường thịnh, nhu cầu bá quyền càng cao, ý thức hệ không ngăn được dã tâm Trung Quốc trong các vấn đề mà Bắc Kinh coi là “cốt lõi quốc gia”.
Chúng ta có virus Vũ Hán khiến hàng ngàn người chết, nhưng virus nguy hiểm nhất chính là virus đỏ bá quyền Bắc Kinh.
Người Mỹ và lục địa già Âu châu bị lừa trong ít nhất ba thập niên trở lại đây, họ không tin rằng Trung Quốc lại có thể trở thành đối thủ khác trong một cuộc chiến tranh lạnh giống như Liên Xô, bắt đầu từ thời điểm Nixon kết bạn với Trung Quốc.
Năm 1999, ít người quan tâm rằng Trung Quốc Cộng sản đang trở thành cường quốc thế giới. Và giờ ít người biết rằng
Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày nay lớn hơn cả Đảng Cộng sản Liên Xô và Trung Quốc cộng lại trước thời điểm 1970.
Thế giới đang đối mặt với hệ thống chủ nghĩa tư bản kinh tế và chủ nghĩa độc đoán về chính trị. Dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình, Trung Quốc trở thành đế chế tà ác mới với mục tiêu bá chủ thế giới bằng cách gây ảnh hưởng đến từng quốc gia và tổ chức liên khu vực.
Trung Quốc có chân quan trọng trong Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Bắc Kinh cũng là ‘ông chủ’ của tổ chức Y tế thế giới hiện thời.
Bắc Kinh đã lợi dụng niềm tin ngây thơ của giới phương Tây, khiến giới tinh hoa phương Tây tin rằng việc kết hợp kinh tế thị trường vào hệ thống chính trị của Trung Quốc sẽ dẫn đến một Trung Quốc tự do hơn, với mối quan hệ chặt chẽ và mật thiết với Mỹ, thân thiện với các nước phương Tây và các nước láng giềng châu Á. Thực tế hoàn toàn khác, Trung Quốc là vùng đất dữ của nhân quyền, ăn cắp sở hữu trí tuệ, và dần trở thành một đế quốc trong mắt các nước láng giềng khu vực.
Đảng cộng sản đang cai trị Trung Quốc, một nhóm nhỏ những người nắm giữ quyền lực. Và bắt đầu nazichina được xướng danh như cảnh báo về tính phát xít ẩn chứa bên trong chính quyền Tập Cận Bình.
Trung Quốc phát triển thành một quốc gia phi tự do, là mối đe dọa với thế giới. Bằng cách tích luỹ nguồn của cải từ sự cưng chiều và ngây thơ của giới Âu Mỹ, Trung Quốc hình thành tự do kinh tế và cho phép những người cộng sản thực thi các chính sách dùng tiền bẻ cong các tiêu chuẩn luật pháp hiện đại, nền tảng đạo đức.
Trung Quốc giương cao ngọn cờ của Mao Trạch Đông! Và Mao Trạch Đông là người khiến hàng triệu người trong nước lẫn bên ngoài Trung Quốc chết oan trong nạn đói, lao động cưỡng bức và chiến tranh.
Tập Cận Bình từng đe doạ những người tự do ở Hồng Công với ngôn từ sắt máu, ông ta thề sẽ “giết, nghiền nát thi thể và xương” những ai có ý đồ tách vùng lãnh thổ này ra khỏi đại lục, ám chỉ các cuộc biểu tình diễn ra tại Hồng Công. Lời đe doạ này không khác gì cách Trung Quốc từng thể hiện ở quảng trường Thiên An Môn. Và Trung Quốc sẽ sử dụng ý chí sắt máu này ngay tại Biển Đông bới tưu duy cốt lõi như thế.
Nhân loại đang trở thành nạn nhân và chết dưới tay Trung Quốc nếu như không thức tỉnh kịp thời, kể cả Việt Nam.
Trước là Made in China với công xưởng giá rẻ khiến cả thế giới phụ thuộc, nay là Mộng Trung Hoa với lợi ích cốt lõi..

Tản mạn về việt kiều, doanh nhân, giang hồ và chế độ cs độc tài tham nhũng



Hoa Mai Nguyen|

Trong một chuyến du lịch về phép quê nhà cũng là có dịp thăm lại mồ mả ông cha tại một vùng quê hẻo lánh.
Vào một buổi chiều , tôi và người anh con ông bác đang ngồi ở hiên nhà cùng nhau uống nước chè và đàm chuyện thì một anh Chủ tịch xã đến chơi, tiện thể hắn ngồi uống chè cùng với hai anh em chúng tôi.
Người anh con ông bác giới thiệu về tôi là một chú em họ đang định cư ở nước ngoài nay về phép thăm lại quê hương và mồ mả ông cha, sau một hồi giới thiệu qua loa cùng với những câu chuyện nhạt nhẽo thì hắn bắt đầu khơi mào để đi vào nội dung chính.
Hắn hỏi tôi rằng, anh trở về thăm quê hương có cảm nhận thấy đất nước ta đã thay đổi rất nhiều so với thời kỳ anh cất bước ra nước ngoài sinh sống không?. Đó cùng là những chủ trương đúng đắn của đảng và nhà nước VN. Nhờ đảng mà bà con ở vùng quê này đã được ấm no và hạnh phúc, cuộc sống ngày một cải thiện tốt hơn v.v.
Trong lúc đó tôi cứ ngồi im để nghe hắn tuyên truyền sự dối trá nhằm mục đích gì, và cuối cùng thì hắn hỏi tôi một điều rằng. Anh có ý định trở về quê làm ăn kinh doanh sản xuất gì không?, nếu anh muốn kinh doanh sản xuất ở xã Nam Tiến này thì anh muốn thuê bao nhiêu đất và bất cứ ở chỗ nào tôi cũng có thể đáp ứng cho anh, Nghe đến điều đó tôi liền hỏi lại, thế những mảnh ruộng, nhà cửa của bà con trong xã này thì sao, hắn trả lời rằng vấn đề đất đai của bà con, xã sẽ có chính sách đền bù vì vậy anh không phải lăn tăn. Tôi hỏi tiếp nếu xã đền bù không thỏa đáng cho bà con, gây nên sự chậm trễ thi công xây dựng và sản xuất thì sao. Hắn trả lời rằng anh an tâm chúng tôi đã có lực lượng công an xã để đứng ra đàn áp trong lúc bà con bức xúc gây cản trở công việc.
Qua câu chuyện có thật ở trên, chúng ta nhận thấy rằng chỉ có một tay Chủ tịch xã ở một vùng quê hẻo lánh cũng đã nghĩ tới chuyện làm ăn chia chác với các doanh nghiệp để lấy cưỡng chế đất của bà con trong xã với mức đền bù rẻ mạt. Khi tay Chủ tịch xã ngửi thấy mùi tiền có thể kiếm ăn được là hắn lao như con thiêu thân và không cần biết cá nhân tôi hiện đang ở nước ngoài là thành phần như thế nào, và cho dù tôi là thành phần buôn thuốc phiện, hay là cướp nhà băng, xã hội đen đi chăng nữa, hắn không thèm quan tâm, với hắn chỉ coi tôi là miếng mồi để làm giàu cho hắn.
Nhiều năm qua đã có nhiều ACE Việt kiều trở về quê hương kinh doanh chỉ làm mồi cho đám quan thầy CS mà thôi, cuối cùng đành phải bỏ của để chạy lấy người, nhiều doanh nghiệp ở trong nước cấu kết ăn chia với chính quyền tham nhũng, khi làm ăn thua lỗ, hoặc phi pháp, bị giam giữ thì tự phải gánh chịu còn bọn chúng vẫn ung dung và được thăng quan tiến chức ở một guồng máy độc tài và tham nhũng.
Vừa qua ngày 11/4, Công an tỉnh Thái Bình cho biết bị can Đường bị bắt lúc 21h ngày 10/4 tại thôn 8, xã Hào Hậu, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam.
Đường bị cáo buộc liên quan vụ án cố ý gây thương tích cho tài xế do vợ Nguyễn Thị Dương (40 tuổi) chỉ đạo. Ngày 7/4, Dương và hai nhân viên Nguyễn Đức Mạnh (28 tuổi, trú thành phố Thái Bình, lái xe) và Phạm Ngọc Quý (17 tuổi, trú huyện Vũ Thư, Thái Bình) bị khởi tố, tạm giam để điều tra tội Cố ý gây thương tích, theo khoản 2 điều 134 Bộ luật Hình sự.
Những người dân ở Thái Bình khi nghe đến tên vợ chồng Đường Dương đều khiếp sợ, đó là một băng đảng xã hội đen có một hệ thống chính quyền bảo kê những việc làm đen tối như sử dụng côn đồ, giang hồ xã hội đen để chèn ép, hăm dọa buộc các nhà thầu khác phải “bán sới” khỏi các cuộc đấu giá đất trong suốt chục năm qua.
Rõ ràng chúng ta thấy vợ chồng Dương Đường và đàn em của hắn đã bị bắt, nhân dân Thái Bình tỏ ra phấn khởi nhưng không ai chú ý tới kẻ bao kê cho băng nhóm này đã ngang nhiên hoạt động trong suốt nhiều năm qua, tuy có nhiều đơn tố cáo của bà con nhưng Công an TP Thái Bình không hề giải quyết đã thế chồng Dương Đường còn chia sẻ hình ảnh gặp gỡ, giao lưu với một số lãnh đạo, chụp ảnh chung với cựu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
Kết luận
Cuối cùng chúng ta khẳng định một điều rằng, những Việt kiều trở về nước kinh doanh, cũng như các doanh nghiệp ở trong nước và băng đảng trùm xa hội đen đều là nạn nhân của một guồng máy độc tài tham nhũng đã và đang nuôi béo chúng nó, khi làm ăn thua lỗ, phá sản hoặc bị bắt giữ thì bọn chúng phủi tay, cùng lắm thì một số cán bộ đảng viên nhỏ bé bị kiểm điểm đình chỉ công tác hoặc bị bắt giữ như một con vật tế thần, còn đám chóp bu vẫn ung dung tại vị.
Hãy nhìn những vụ án mang tầm cỡ quốc gia như án Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, Trần Bắc Hà, v.v, đó là tay chân của cựu TT Nguyễn Tấn Dũng đã bị bắt và chết trong tù nhưng ông Nguyễn Tấn Dũng vẫn ung dung tự tại và không ai dám động đến hắn.
Chế độ CS độc tài là guồng máy nảy sinh ra tham nhũng, cửa quyền và quan liêu, nhiều năm qua ĐCSVN phát động phong trào quyết tâm chống tham nhũng bằng miệng để lừa gạt nhân dân, có khi nào kẻ tham nhũng lại chống lại chính mình đang tham nhũng không nhỉ? chúng ta cứ nhìn vào khối tài sản kếch xù của đám cán bộ đảng viên cao cấp trong Ủy viên BCT thì sẽ rõ.
Đất nước VN chỉ có xóa bỏ được chế độ CS độc tài thì những tệ nạn tham nhũng, bảo kê cho các xã hội đen, bao che lậu thuế cho các doanh nghiệp sẽ tan biến đi rất nhiều.
Xóa bỏ được chế độ CS, đất nước VN có tự do, dân chủ, xã hội công bằng, pháp luật công minh thì nhân dân VN ta sẽ có một cuộc sống ấm no và hạnh phúc.
13.04.2020
HMN.

Chính phủ ở đâu?

Ảnh: Người Dân chen lấn ngày hôm qua tại thủ đô để đi nhận gạo, từ “ATM gạo” do một tổ chức thiện nguyện phát cho dân, còn chính phủ nói thì Dân lên tivi mà nhận nhé.
Phạm Minh Vũ|
Thiên tai hạn hán, thủy điện xả lũ làm dân chết, tài sản nhà cửa trôi theo. Lúc dân khó khăn nhất chính phủ ở đâu? Hay chỉ có những nhà hảo tâm quyên góp rồi cứu trợ dân, có khi chính quyền địa phương phải có phần thì cuộc cứu trợ mới suôn sẻ.
Chính phủ nói tung gói cứu trợ 350 tỷ cứu 5 tỉnh miền Tây khỏi hạn hán, tiền đó về tay dân chưa hay về nhà quan hết cả rồi? Có ai thấy chính phủ cứu dân chưa hay là chỉ có các nhà hảo tâm mua máy lọc cứu dân? Mà mua cho máy rồi, chính quyền còn tiếc tiền điện để đắp chiếu máy, mặc cho dân chết khát, vai trò chính quyền làm được gì cho dân?
Trong khi các nước khác đã chuyển tiền vào tài khoản hỗ trợ cho dân, còn chính phủ VN thì sao? Ngoài bánh vẽ để mị dân ra có ai thấy gói 62 ngàn tỷ ở đâu không? Có ai nhận được một đồng từ gói cứu trợ khẩn cấp đó chưa?
Tôi thấy, ở VN tất cả những hội đoàn chính phủ rót tiền kinh khủng để nuôi đám đó nhưng chỉ ăn hại, không giúp gì thiết thực cho dân nhất là chẳng có tập đoàn nào phát gạo cho dân như những máy ATM gạo này, chỉ do các tổ chức thiện nguyện mua gạo, mua thức ăn cứu dân trên khắp cả nước, trong khi đó có tổ chức nào do chính phủ dựng lên đã làm như vậy chưa?
Chính phủ ở đâu? Sao lại để dân đói dân chen lấn đi nhận gạo từ các nhà hảo tâm như thế?
Tôi chẳng hiểu, ngoài ăn hại, tàn phá tài nguyên quốc gia thì chính phủ VN đã làm được gì cho Nhân dân, ít nhất một kg gạo lúc dân đói, phải chăng chúng ta nuôi chúng thật phí tiền thuế của ta!

Hỗ trợ Covid-19: lên đài truyền hình VN mà nhận tiền


Hoa Mai Nguyen|

TẢN MẠN VỀ MÙA DỊCH COVID-19 (Tựa của tác giả)

Hôm nay (15.4.2020), Chính phủ Đức họp về vấn đề cho phép một số Bộ ngành, cơ sở sản xuất được phép hoạt động trở lại, tính từ ngày 19.04, theo cá nhân tôi nhận định rằng CP Đức sẽ cho phép học sinh đi học lại bình thường và các quán xã cũng có thể được phép mở cửa.
Trong những thời giai này, người dân đang sinh sống ở nước Đức ngồi nhà tránh dịch cũng có thời gian để sửa chữa, dọn dẹp nhà cửa như quét vôi tường nhà, phụ nữ có thời gian thể hiện những món ăn ngon cho gia đình, còn vấn đề mức lương, những người hưởng trợ cấp xã hội vẫn được hưởng bình thường cho người dân ngồi nhà tránh dịch và không phải lo lắng vì đã có nhà nước Đức đã lo thay.
Nhưng cũng thời gian này thì ở đất nước VN lại hoàn toàn khác, Chính phủ VN lợi dụng đại dịch đã đục nước thả câu để hô hào nhân dân chung tay cứu giúp với tinh thần tương thân tương ái nhưng số tiền đó đã chạy hết vào túi riêng của đám chóp mu lãnh đạo, gần 3 triệu USD do Mỹ giúp đỡ cho đợt dịch bệnh này cũng chạy hết vào túi bọn chúng, cho nên đám tham nhũng này đang được hưởng những số tiền NO BÉO.
Bọn chúng ăn no béo còn rửng mỡ, lấy tiền thuế của nhân dân tiếp tục hỗ trợ lương thực và nhu yết thiết phẩm các nước có dịch bệnh, trong khi đó nhân dân VN đang thiếu thốn mọi thứ.
Nhân dân VN lúc này đang lo lắng bởi ngồi nhà nhưng chưa nhận được đồng tiền hỗ trợ của Chính phủ VN, theo cái đà này thì ngồi nhà tránh dịch bệnh và không biết đến dịch bệnh Covid 19 đến khi nào mới hết, nhưng hết tháng này thì người dân VN sẽ có rất nhiều người chết đói và không có khả năng chi trả tiền nhà, tiền điện nước v,v.
Mấy hôm nay nhân dân đã nghe thấy TT Nguyễn Xuân Phúc triển khai gói cứu trợ 62 nghìn tỉ đồng tới nhân dân trong cả nước trên các phương tiện truyền thông báo chí.
Nhân dân VN chỉ biết nghe và đọc thấy như thế nhưng cho tới nay chưa nhận được một đồng xu cắc bạc nào từ trong gói cứu trợ, rất nhiều người tỏ ra chán nản và thất vọng với lời hứa suông của Phúc nổ, còn có nhiều người thốt nên rằng, ông Phúc nói trên ti vi thì ngày mai chúng ta lên đài truyền hình VN để mà nhận tiền.
Rõ ràng chúng ta thấy, cũng là một con người sinh sống trên trái đất này nhưng sống ở 2 thể chế khác nhau được đối xử cũng hoàn toàn khác nhau.
Nhân dân VN đi làm và đóng thuế cho một đám ăn hại và không hề quan tâm đến cuộc sống của người dân, chúng chỉ muốn cướp đoạt thêm những đồng tiền nhỏ bé của nhân dân để làm giàu cho chúng. Vì vậy nhân dân ta đóng thuế nuôi bọn lãnh đạo CS độc tài thật là quá lãng phí. Nuôi con chó, con mèo có khi còn lợi hơn nuôi một đám cán bộ lãnh đạo ăn hại đái khai này.
Còn người dân đang sinh sống ở một đất nước tự do dân chủ, họ đóng thuế nuôi Chính phủ, mà CP đó thực sự đang làm việc để chăm lo và phục vụ người dân. Cuộc sống của người dân luôn ấm no và hạnh phúc, những đồng tiền thuế đóng cho Chính phủ ở một thể chế dân chủ không hề bị thất thoát, cho nên người dân họ dân hài lòng với một thể chể chế dân chủ và đa nguyên.
*Kẻ viết bài này cũng rất hài lòng khi đóng những đồng thuế của mình để nuôi Chính phủ Đức.
*Còn các bạn ở VN đang đóng thuế nuôi Chính phủ có thấy hài lòng hay không?
15.04.2020
HMN

Nước, nước nhà, nhà nước và CSVN


Nước – một từ trung tính, không phân biệt xu hướng tình cảm hay xu hướng chính trị. Nước dùng để chỉ một vùng lãnh thổ có chủ quyền, kể từ khái niệm “nhà nước” ra đời. Ví dụ: nước Mỹ, nước Tàu, nước Việt Nam v.v…

“Nước nhà” còn được gọi bằng nhiều cách khác nhau như: đất nước, quê hương, tổ quốc, đất mẹ, quê cha đất tổ v.v… để bày bỏ tình cảm, như: yêu nước, yêu tổ quốc, đất nước mến yêu, nơi chôn nhau cắt rún v.v…

“Nhà nước”, gọi theo chữ Hán – Việt là quốc gia – một tổ chức do dân lập ra bằng phương cách bầu cử (phải tự do – công bằng mới đảm bảo sự bền vững và chính danh). Điều này có nghĩa, nhà nước là một tổ chức, nó được lập ra để phụng sự tất cả yêu cầu của người dân sao cho xã hội an hòa, thịnh vượng và bảo đảm “nước nhà” được vẹn toàn lãnh thổ.

Báo Mới số ra ngày 10 tháng Tư năm 2020 cho hay, Bộ Giáo dục – Đào tạo định đưa khái niệm “yêu nước” vào tiêu chí xếp loại học trò vừa phi sư phạm vừa chính trị hóa bởi:

– Đặt dấu “bằng” giữa chủ nghĩa Yêu Nước và lòng yêu nước sẽ dẫn đến phép ngụy biện dựa vào dân chúng (Fallacy of argumentum ad populum). Sai lầm của phép ngụy biện này, thông thường là cách kêu gọi về tình cảm nhằm hướng người dân đến một kết quả (ngỡ rằng tốt đẹp) bằng tình cảm hơn là lý trí. Tức là, mọi “quốc đề” được giải quyết bằng tình cảm và cảm tính chứ không phải bằng lý trí và khoa học. Theo đó, sự mù quáng tất yếu phải lên ngôi. Khi mù quáng ngập tràn trong dân chúng với bối cảnh xã hội hiện nay, thật khó khăn để ngăn cản sự giận dữ bùng nổ trong mọi thành phần và mọi hoàn cảnh.

– Xã hội từ đó hỗn loạn về mọi mặt, đặc biệt về nhân cách và đạo đức, vì bất kỳ ai (cũng được) chỉ cần nhân danh “lòng yêu nước”, phát hiện “bọn phản động” là “mạnh dạn” thay thế tất cả mọi giá trị và chuẩn mực để hành xử cá nhân và không loại trừ yếu tố nhằm trả thù vì những lý do nào đó.

– Lòng yêu nước chi phối toàn diện, tất nhiên pháp luật sẽ bị bỏ xó. Một xã hội vô chính phủ hiện nguyên hình bằng những hành vi hoang dã nhân danh “lòng yêu nước gắn liền yêu CNXH”, từ đó sẽ làm đảo lộn toàn bộ mọi lãnh vực từ kinh tế – chính trị, an ninh quốc phòng cho đến giáo dục – y tế, văn hóa – thể thao v.v…

KẾT:
Bộ Giáo dục – Đào tạo đưa khái niệm trừu tượng “yêu nước” vào nhà trường để xếp loại học trò ngay từ cấp tiểu học, tức là tiếp tục chủ trương NHỒI SỌ – một thứ độc dược ghê gớm nhất mà loài người từng biết đến, với sức phá hủy mãnh liệt và liên tục NHÂN CÁCH dân tộc Việt Nam!

Người CSVN phải chấm dứt gây tội ác ngay lập tức!