Showing posts with label TinTuc-TheGioi-ChinhTri-NgoaiGiao. Show all posts
Showing posts with label TinTuc-TheGioi-ChinhTri-NgoaiGiao. Show all posts

Tuesday, November 22, 2016

Hoa Kỳ rút lui, Trung Quốc có cơ hội bá quyền khu vực

 Minh Anh 
Theo RFI- 22-11-2016 14:31 
media
Căn cứ hải quân Futenma của Hoa Kỳ thuộc tỉnh Okinawa, Nhật Bản. Wikimedia 
Washington không thể tự cho phép mình bỏ rơi các đồng minh ở châu Á – Thái Bình Dương. Trên đây là nhận định của Philip Golub, giáo sư trường đại học Hoa Kỳ tại Paris khi trả lời các câu hỏi của phóng viên Bruno Philip, trên báo Le Monde ngày 19/11/2016.
Chuyên gia về quan hệ quốc tế Philip Golub từng là một trong những tổng biên tập của nhật báo Asia Times tại Bangkok. Mới đây ông có viết « Một câu chuyện khác về cường quốc Hoa Kỳ » (nhà xuất bản Le Seuil, 2011) và « Sự hồi sinh của Đông Á » (Polity, 216 trang).
Trung Quốc giờ có thể xoa tay nghĩ rằng Hoa Kỳ từ bỏ châu Á ?
Tôi không nghĩ là dưới thời ông Trump, Hoa Kỳ sẽ nhường chỗ của họ tại Đông Á. Từ thế kỷ XIX, Hoa Kỳ đã là một cường quốc tại Thái Bình Dương, và nhất là kể từ khi kết thúc Chiến tranh Thế giới lần II. Ở vùng này, họ có những lợi ích chiến lược quan trọng hàng đầu và không thể cho phép mình bỏ rơi các đồng minh truyền thống như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore… Một hành động đơn phương thoái lui vào lúc mà Trung Quốc đang trở thành một cường quốc lớn có thể làm thay đổi một cách cơ bản không chỉ thế cân bằng trong khu vực, mà cả chính sức mạnh của Mỹ. Một chính sách như thế dường như sẽ không có lợi ích gì cho ông Trump. 
Bắc Kinh sẽ làm gì nếu chính quyền mới ở Mỹ áp đặt chính sách bảo hộ?
Khi từ bỏ Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP, một hiệp định quy tụ 12 quốc gia châu Á – Thái Bình Dương nhưng không có Trung Quốc, ông Trump sẽ cho phép Bắc Kinh thúc đẩy nhanh hơn nữa dự án của họ về một khu vực tự do mậu dịch rộng lớn với trung tâm là Trung Quốc : đó là Khu vực tự do mậu dịch châu Á – Thái Bình Dương (FTAAP).
Trung Quốc sẽ tiếp tục nỗ lực  thành lập các định chế quản lý kinh tế cạnh tranh với Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế IMF và Ngân Hàng Thế Giới, như lập Ngân Hàng Đầu Tư Hạ Tầng Châu Á AIIB, trụ sở tại Thượng Hải, hay như Ngân Hàng Phát Triển Mới NDB, do nhóm BRICS thành lập (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi).
Obama từng hy vọng « xoay trục » sang châu Á. Tuy nhiên, triển vọng này có nguy cơ bị xem xét lại một cách nghiêm trọng…
Đúng vậy, nhưng các định chế về quốc phòng và an ninh Hoa Kỳ và các tác nhân kinh tế mạnh nhất của Mỹ sẽ cực lực phản đối mọi hành động đơn phương rút Hoa Kỳ ra khỏi Đông Á. Nếu Donald Trump tìm cách áp đặt một biện pháp như thế, ông ấy sẽ phải đối mặt với nhiều sự chống đối quan trọng từ bên trong nước Mỹ. Nhất là bởi vì một hành động rút lui của Hoa Kỳ có thể mở ra một không gian quan trọng cho Trung Quốc phát triển quyền bá chủ khu vực. Bởi vì, khi thoái lui, Hoa Kỳ tạo ra một khoảng trống chiến lược mà Bắc Kinh sẽ lấp vào.
Như vậy là ông không tin rằng Hoa Kỳ thoái lui tại châu Á ?
Nhóm cố vấn của ông Trump sẽ định ra một chiến lược thống trị tại Thái Bình Dương. Đổi lại, việc tiếp tục mở rộng sự hiện diện của Mỹ tại châu Á – Thái Bình Dương có thể được thực hiện mà không có vế đa phương và hợp tác mà chính quyền Obama đã triển khai. Điểm khác biệt quan trọng nhất giữa chính sách được tiến hành cho đến lúc này và chính sách dường như đang được Trump chủ trương – hình như không có những ý tưởng rõ ràng về chủ đề này – có lẽ chính là việc Hoa Kỳ từ bỏ cam kết thúc đẩy dân chủ, từng được thể hiện rõ chẳng hạn như trong việc xích lại gần với Miến Điện được Obama quyết định. Với Trump, đó sẽ là thời kỳ « realpolitik » thuần túy.

Saturday, September 26, 2015

“Những hình ảnh thay lời muốn nói”!

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Tiến trình lịch sử của nhân loại cho thấy rất rõ - Quá khứ các quốc gia trên thế giới (kể cả Việt Nam) hầu hết các hoàng gia, vua chúa, khởi đầu triều đại, rất hưng thịnh huy hoàng nhưng rồi (sớm hay muộn) lại suy tàn thậm chí bị diệt vong mà nguyên nhân chính là do tập quán “cha truyền con nối”. Bởi kế thừa, nhưng “vua con” và quần thần triều đại nối dõi không phải lúc nào cũng sáng suốt khôn ngoan bằng “vua cha” nhưng ít có cơ hội bị thay thế (dù là anh em ruột) vì nền quân chủ độc tôn quyền lực.

Không giống về bản chất, nhưng khá là tương đồng, các chế độ độc tài Cộng Sản (như đảng CSVN) cũng có chung mẫu số này, vì là độc tài toàn trị nên dù kém cỏi, sai sót, nhầm lẫn này nối tiếp đến nhầm lẫn khác kéo dài nhưng xã hội, đảng phái, nhân tài của dân tộc không thể thay thế được (như bầu cử dân chủ đa nguyên đa đảng) vì vậy đất nước không tiến lên được để có một vị thế xứng tầm, cứ mãi oằn mình vật vã cúi đầu trong nhược tiểu (nhỏ yếu) so với thiên hạ dù địa chính trị thuận lợi hơn hẳn nhiều nước khác…

Có thể là không cần thiết lắm trong tư duy của “người cộng sản” (họ đã chứng minh rồi) với họ đất nước dân tộc như thế nào là điều không quan trọng, miễn sao đảng CS vẫn độc tài cai trị được toàn dân là đủ yêu cầu rồi. 

Nhưng với nhân văn (văn minh) nhân loại, cụ thể là dân tộc Việt Nam một khía cạnh khác thể hiện qua câu tục ngữ “ lời chào cao hơn mâm cỗ” là lời chào được nói ra và thể hiện như thế nào không chỉ quí hơn mâm cổ mà chính nó cũng phản ảnh một phần nói lên giá trị của người nhận được lời chào đó mà xuyên qua câu chuyện và các hình ảnh dưới đây chúng ta thấy được các chóp bu chế độ CSVN như thế nào trong trái tim người dân mình và dưới mắt thiên hạ ….

Gần đây một chút - Ngày 23/7/2013 Chủ tịch nước (tương đương Tổng Thống) Trương Tấn Sang cùng đoàn đại biểu Việt Nam đáp xuống sân bay quân sự Andrew thủ đô Washington D.C, bắt đầu chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ “theo lời mời của Tổng thống Barack Obama”. Nhưng đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tại chân cầu thang máy bay chỉ có Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, David Shear là người đại diện Bộ Ngoại giao Mỹ, Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Nguyễn Quốc Cường và phu nhân cùng các cán bộ nhân viên Đại sứ quán Việt Nam, không thảm đỏ, không hàng quân danh dự dàn chào, không người đại diện cho Obama chào đón (dù là khách của Tổng Thống mời) không có được đến hàng thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Mỹ đón… mà chỉ là Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, David Shear từ VN bay về Mỹ ra đón? 

Quả là “đạm bạc” quá cho một “Tổng Thống” của nước CHXH/CN/Việt Nam “lừng lẫy năm Châu chấn động địa cầu” …. 

23/7/2013 “Tổng Thống” Trương Tấn Sang tại sân bay Andrew và Đại sứ Mỹ tại Việt Nam, David Shear. 

Cái cách ông “Tổng Thống” Trương Tấn Sang của đất nước CSVN “lừng lẫy năm Châu chấn động địa cầu” vào tòa Bạch Ốc Mỹ cũng không thể nào buồn hơn…

Cổng phụ toà Bạch Ốc và phái đoàn Việt Nam xếp hàng.

Khoảng 9:30 sáng 25 tháng 7 năm 2013, phái đoàn ông Trương Tấn Sang tới cổng Tòa Bạch Ốc, chỉ duy nhất chứ không phải cả đoàn xe (dù tất nhiên là xe của phía Hoa Kỳ) xe của ông Trương Tấn Sang được vào sân trong khi đoàn tùy tùng phải xuống xe bên ngoài đi bộ xếp hàng ở cổng phụ chờ làm thủ tục mới vào được bên trong Tòa Bạch Ốc.? 

Một giờ sau lặng lẽ như khi đến… xe chở ông Trương Tấn Sang rời Tòa Bạch Ốc…

Tuy nhiên ông “Tổng Thống” Trương Tấn Sang chắc cũng “an ủi” phần nào khi chứng kiến kiều bào Việt Nam tại Mỹ đón tiếp rất “ân cần niềm nở” trong tình đoàn kết “khúc ruột ngàn dặm”…

Kiều bào đông vui chào đón “Tổng Thống” Trương Tấn Sang trước tòa Bạch Ốc với biểu ngữ “Đả đảo CSVN”.
“Trìu mến, thân thương” nhắc tên ông “Tong Tong” Nguyễn Tấn Sang

Ngày 6-7-2015 đến phiên Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã đến sân bay quân sự Andrews ở thủ đô Washington D.C, bắt đầu chuyến thăm chính thức Mỹ “theo lời mời của Chính phủ Mỹ”.

6-7-2015 Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại bay quân sự Andrews

Đón “Đảng Trưởng” CSVN Nguyễn Phú Trọng và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam tại sân bay quân sự Andrews cũng y hệt như đón “Tổng Thống” Trương Tấn Sang trước đây, chỉ có Scot Marciel, Phó Phụ Tá Ngoại Trưởng Mỹ (Principal Deputy Assistant Secretary) đại diện Chính phủ Mỹ; Đại sứ Việt Nam tại Mỹ Phạm Quang Vinh cùng các cán bộ, nhân viên Đại sứ quán, chẳng có nghi lễ gì sất, rất trơ trọi dù đây là “lần đầu tiên Tổng Bí thư Đảng của cái đảng “lừng lẫy năm Châu chấn động địa cầu” CSVN đến Hoa Kỳ.

Khác biệt hoàn toàn với hình ảnh Chính Phủ Mỹ đón Tập Cận Bình của Tàu Cộng.

Thay mặt TT Obama, đích thân Phó tổng thống Mỹ Joe Biden đón ông Tập cùng phu nhân tại cầu thang máy bay, trên thảm đỏ, qua hàng lính hải lục không quân Mỹ bồng súng dàn chào.

Khi đến tòa Bạch Ốc được trang hoàng rợp bóng cờ 2 nước – Tổng thống Obama ra tận xe đón Chủ tịch Tập Cận Bình bên ngoài tòa Bạch Ốc.

Một lần nữa Tập Cận Bình cùng TT Obama duyệt hàng quân danh dự 

Cùng lúc là 21 phát đại bác nổ vang chào mừng

Đó là nghi lễ đầy đủ cấp nhà nước để đón tiếp một quốc khách trước khi ngồi vào bàn nghị sự cùng Tổng Thống Mỹ. Mà từ trước đến nay chưa có chóp bu đảng CSVN nào được tiếp đón như vậy. 

Xa hơn - Rọi vào quá khứ, Việt Nam cũng từng có một nguyên thủ mà Chính phủ Hoa Kỳ đã đón tiếp với đầy đủ lễ nghi quân cách, đó là Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm của miền Nam Việt Nam…

Ngày 8.5.1957, Tổng Thống Hoa Kỳ Eisenhower, Ngoại Trưởng John Foster Dulles và Chủ Tịch Hội Đồng Liên Quân Nathan Twining, cùng hàng trăm yếu nhân trong chính phủ Mỹ, đã trực tiếp ra tận chân cầu thang máy bay tiếp đón Tổng Thống Việt Nam Cồng Hòa - Ngô Đình Diệm viếng thăm Mỹ.

Và đây chủ nhà Tàu Cộng, Mao Trạch Đông, đón tiếp “quốc khách” Việt Cộng Hồ Chí Minh để cùng ký “Thỏa Ước” CCRĐ = 20 triệu xác dân Trung Quốc và 172.008 xác dân miền Bắc Việt Nam.

Cũng nên nhắc lại năm 2005 ông Phan Văn Khải cũng thăm Mỹ và 2 năm sau đến phiên Nguyễn Minh Triết… Nhìn xem 2 “VIP” này…

Nhìn ông Phan Văn Khải thì: Ai? để ông phải hàm ơn mà phái “bái” như bái tạ khách phúng điếu tang lễ cha mình? Còn ông Nguyễn Minh triết thì đan 2 bàn tay ngồi thủ phận như “học trò lễ” ngoan ngoãn ngồi nghe TT Bush dạy bảo. 

Tuy nhiên, qua chuyến thăm Mỹ của ông Tập Cận Bình một câu hỏi được nêu ra, cộng đồng người Hoa (người Tàu) tại Mỹ đông hơn Việt kiều (gần 4 triệu) nhưng sao ít thấy hình ảnh phản đối các “VIP” cộng sản Tàu Cộng đến Mỹ như kiều bào Việt Nam? 

Điều này cũng không có gì là khó hiểu - Tuy CS Tàu cũng rất tàn bạo nhưng bất lương, mất nhân tính, vô nhân đạo, thì đảng CSVN hơn hẳn CS Tàu…

Tội ác đảng CSVN

Tàn cuộc chiến tranh đẫm máu và nước mắt do mình gây ra, đảng CSVN còn tiếp tục cắt cử quân đội “giam cầm” hàng chục ngàn mộ phần của tử sĩ miền Nam (hành vi mà cổ kim thế giới chưa từng có) và tập trung lùa hàng trăm ngàn sĩ quan, công chức, trí thức, tinh hoa của VNCH (miền Nam) vào các trại lao tù tại miền Bắc đày đọa giết hại mà những tù nhân này thì chưa bao giờ cầm vũ khí vượt vĩ tuyến 17 ra phía Bắc giết hại đồng bào mình, và cũng chưa từng đứng trước tòa án nào? và tàn bạo hơn nữa, bất luận công ty nhà máy xí nghiệp tư nhân sản xuất nào tại miền Nam sau 1975 đều là “tư sản mại bản” bị đảng CSVN tịch thu hết tài sản và xí nghiệp, đẩy hàng trăm ngàn người Việt phải vượt biển tìm tự do... lấy biển khơi làm mộ phần.

Và vì vậy ngàn thu oan cừu chất ngất như nguyền rủa… theo chân bất cứ chóp bu CSVN nào ra nước ngoài công du…

26/9/2015

Wednesday, April 29, 2015

TT Obama: Mỹ, Nhật tăng cường quan hệ không phải để gây hấn với TQ

Tổng thống Mỹ Barack Obama và Thủ tướng Nhật Shinzo Abe tại Tòa Bạch Ốc, ngày 28/4/2015.
Tổng thống Mỹ Barack Obama và Thủ tướng Nhật Shinzo Abe tại Tòa Bạch Ốc, ngày 28/4/2015.
Theo VOA-29.04.2015

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama tuyên bố mối quan hệ đồng minh vững mạnh giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản không nên bị xem là một sự gây hấn đối với Trung Quốc. Nhà lãnh đạo Mỹ phát biểu như vậy hôm thứ ba khi tiếp kiến thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và thảo luận về việc tăng cường các mối quan hệ an ninh và kinh tế giữa hai nước. Thông tín viên Aru Pande của đài VOA tường thuật từ Tòa Bạch Ốc

70 năm sau khi thế chiến thứ hai chấm dứt, các nhà lãnh đạo của hai nước từng là kẻ thù của nhau đã đứng bên cạnh nhau như những đồng minh thân thiết và cam kết bảo vệ an ninh cho nhau thông qua những qui định mới về hợp tác quốc phòng. Tổng thống Obama phát biểu như sau tại cuộc họp báo chung với thủ tướng Abe.

"Các lực lượng của hai nước sẽ linh hoạt hơn và chuẩn bị tốt hơn để hợp tác đối phó với nhiều thách thức khác nhau, từ an ninh biển cho tới ứng phó với thảm hoạ. Các lực lượng của hai nước sẽ lập kế hoạch, huấn luyện và hoạt động chung với nhau một cách chặt chẽ hơn nữa."

Nhà lãnh đạo Mỹ nói rằng mối quan hệ đồng minh vững mạnh này có ích cho thế giới và không nên bị xem là một sự khiêu khích đối với Trung Quốc.

Ông Obama cho biết Hoa Kỳ luôn luôn hoan nghênh sự trỗi dậy hoà bình của Trung Quốc, nhưng ông cũng thừa nhận là có những mối căng thẳng thật sự vì những yêu sách chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc ở Biển Đông và Biển Hoa Đông, trong đó có quần đảo Senkaku do Nhật Bản kiểm soát và cũng tuyên bố có chủ quyền.

"Thay vì giải quyết các vấn đề này thông qua những cách thức thông thường để giải quyết tranh chấp quốc tế, họ đang sử dụng cơ bắp của mình. Và chúng tôi đã nói với Trung Quốc những gì mà chúng tôi cũng sẽ nói với bất kỳ quốc gia nào trong trường hợp đó. Chúng tôi nói làm như vậy là sai."

Trong lúc không nêu đích danh Trung Quốc, Thủ tướng Abe tuyên bố Nhật Bản và Hoa Kỳ “đoàn kết với nhau để chống lại những mưu toan nhằm đơn phương thay đổi hiện trạng dưới bất kỳ hình thức nào.” Nhà lãnh đạo Nhật phát biểu như sau qua lời một thông dịch viên.

"Bất kỳ vụ tranh chấp nào cũng nên được giải quyết một cách hoà bình dựa trên luật pháp quốc tế chứ không phải thông qua sự cưỡng bức hay hăm doạ."

Thủ tướng Abe cũng cho biết ông hoan nghênh chính sách tái cân bằng sang châu Á của Mỹ."

Ông Shihoko Goto, một chuyên gia Á châu của Trung tâm Wilson, cho rằng mối quan hệ đồng minh vững mạnh giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản là vô cùng cần thiết cho việc thực thi chính sách tái cân bằng và cho sự ổn định của khu vực Á châu Thái Bình Dương.

"Vùng Đông Bắc Á mỗi lúc một bất ổn hơn. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đã gây ra những mối quan tâm cho nhiều nước, chứ chẳng riêng gì nước Mỹ. Cần có một sự đối trọng nào đó."

Bên cạnh an ninh, hợp tác kinh tế cũng là một thánh tố rất quan trọng của chính sách tái cân bằng. Tổng thống Obama và Thủ tướng Abe cam kết dẫn đầu những nỗ lực để hoàn tất Hiệp định Hợp tác thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP.

Thursday, January 1, 2015

Thế giới 2014: Nga-Mỹ so găng, Trung Quốc đắc lợi

(Baodatviet) - Năm 2014 là đỉnh điểm của sự đối đầu Nga-Mỹ, khi họ chuyển từ thế giới đơn cực dưới sự dẫn dất của Mỹ thành chiến tranh lạnh lần thứ hai

Chấm dứt đơn cực, mở ra... chiến tranh lạnh
Bước vào năm 2015, thế giới vẫn dồn dập các sự kiện bất chấp có đang là kỳ nghỉ lễ hay không. Và những sự kiện đó, chủ yếu xuất phát từ những mâu thuẫn tồn tại trong năm 2014. Và như mọi năm, những điểm nóng trên thế giới đều xuất hiện dấu ấn Mỹ, hoặc cụ thể hơn là cuộc đối đầu giữa Mỹ và những thế lực đối lập.
Trong năm 2014, cuộc đối đầu Mỹ-Nga hiện diện trên tất cả các điểm nóng, gần đây nhất là ở Syria của Trung Đông, và Ukraine của Đông Âu. Và vấn đề Ukraine - quốc gia nắm giữ quyền lợi sát sườn của Nga - đã như giọt nước làm tràn ly trong sự đối đầu này.
Tháng 3/2014, Điện Kremlin nhanh chóng ra quyết sách biến bán đảo Crimea trở thành một phần của lãnh thổ nước Nga.
Cuộc sáp nhập đầy ngoạn mục này đã khiến Moscow nhận được không ít những chỉ trích được cho là "cướp đất, ngoại xâm...". Tuy nhiên, kẻ nắm được thời cơ là kẻ thắng, Putin đã ghi một bàn dẫn trước Mỹ trong điểm nóng này. Và tất nhiên, bàn thua này chỉ khiến người Mỹ lao lên quyết ăn thua.
Khi sáp nhập xong xuôi bán đảo Crimea của Ukraine hồi tháng 3/2014, phát biểu trước Quốc hội Nga, Tổng thống Putin đã tự tin tuyên bố rằng nước Mỹ cần phải biết mình biết ta, biết họ đang ở vị trí nào trên thế giới, và sức mạnh của các đối trọng khác ra sao... Và Nga tuyên bố chấm dứt thế đơn cực, dẫn dắt thế giới của Mỹ từ thời điểm đó.
Người dân bán đảo Crimea vui vẻ bên những tay súng bí ẩn được cho là lính Nga được cử đến làm nhiệm vụ bảo vệ bán đảo khỏi tay quân đội Ukraine
Người dân bán đảo Crimea vui vẻ bên những tay súng bí ẩn được cho là lính Nga được cử đến làm nhiệm vụ bảo vệ bán đảo khỏi tay quân đội Ukraine
Theo như những gì ông Putin phát biểu, thì sự đơn cực, tự tung tự tác của Mỹ chỉ mang lại cho thế giới những điều bất hạnh, các bài học của Trung Đông như Iraq, Afghanishtan, Libya, Syria... và nay là Đông Âu với Ukraine đã đủ chứng minh tất cả.
Tuy nhiên, thực tế diễn ra hắn đã không như người Nga mong đợi. Cho tới thởi điểm hiện tại, Moscow vẫn đang oằn mình chống đỡ những đòn hiểm từ phía Mỹ.
Mỹ cùng các đồng minh EU áp đặt các lệnh trừng phạt lên Nga, nó đồng nghĩa với việc Mỹ đã áp đặt cấm vận vào nền kinh tế của một cường quốc. Để đảm bảo đủ sức mạnh đối chọi với Mỹ và phương Tây, tất nhiên nước Nga cũng sốt sắng tìm cho mình những đồng minh chiến lược, chí ít về mặt trận kinh tế. Và họ cũng có được khối BRICS.
Và như vậy, thế giới năm 2014, thế giới đơn cực đã thực sự khép lại, nhưng nó không mở ra điều gì tốt đẹp. Tất cả đều xuất phát từ mâu thuẫn của Nga và Mỹ. Những từ khóa rất nóng như tên lửa chiến lược, vũ khí hạt nhân... đã được cả hai bên nhắc đến trong những ngôn ngữ họ dành cho nhau.
Đâu là võ đài
Có thể xác định được trong cục diện đó, có hai đấu sỹ là Nga và Mỹ, nhưng võ đài để họ tỉ thí là nơi nào? Có thể chỉ ngay ra những điểm nóng trên toàn thế giới đang là hiện thân của các cuộc chiến tranh cục bộ cho cuộc đối đầu kiểu chiến tranh lạnh như thế kỷ 20.
Trước hết là Ukraine, chính quyền Kiev thân Mỹ và lực lượng ly khai Donbass thân Nga vẫn nã pháo vào nhau, bất chấp họ có những thỏa thuận ngừng bắn. Và cả Nga và Mỹ đều nỗ lực gia tăng sức mạnh cho "gà" của mình. Chuyến xe viện trợ thứ 11 cho Donbass của Nga đã lên đường, trong khi Kiev cũng bắt đầu nhận được vũ khí sát thương từ Mỹ.
Bạo loạn ở Ukraine
Bạo loạn ở Ukraine
Cuộc nội chiến không thể tránh khỏi đó là minh chứng rõ ràng cho việc kết quả trên chiến trường Ukraine sẽ là kết quả của cuộc so găng giữa hai võ sỹ Nga và Mỹ.
Chưa dừng ở đó, những hành động can dự vào Syria, Iraq, cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo IS... đều đang là sân chơi mà Mỹ bày ra để đem lại một khu vực Trung Đông hỗn loạn, bất ổn. Mỹ không kiểm soát được khu vực này, và tất nhiên, Nga hay bất kỳ quốc gia nào cũng không thể vào đó mà tranh phần của Mỹ. Đây cũng là một võ đài cho cuộc so găng giữa hai bên.
Và ngoài ra, còn rất nhiều những mặt trận khác, tiêu biểu như cuộc chiến kinh tế giữa Nga và phương Tây. Mỹ hô hào trừng phạt kinh tế Nga, và Moscow đã bắt đầu ngấm đòn trong cục diện này. Mỹ còn tự tin cho rằng "chiến lược kiên nhẫn" của họ sẽ khiến kinh tế Nga nhanh chóng sụp đổ.
Tuy nhiên, để Nga sụp đổ thì EU cũng nhận những tổn thất tương tự. Châu Âu và Nga có quá nhiều hợp tác kinh tế, sự bất ổn của đồng ruble của Nga thời gian qua cũng khiến EU thiệt hại hàng chục tỉ USD.
Không thể nói rằng cả hai nền kinh tế EU, Nga sẽ đều tử vong nếu cuộc chiến kinh tế này phần thắng thuộc về Mỹ, nhưng chắc chắn, EU sẽ bị thương nghiêm trọng trong cuộc đối đầu này. Trong khi đó, kinh tế Mỹ vẫn điềm tĩnh tăng trưởng và họ không nhận được những thiệt hại nào đáng kể.
Điều này để thấy, Mỹ đang thi đấu với Nga trên mọi mặt trận, từ kinh tế, chính trị, quân sự... nhưng mặt trận nào, Mỹ cũng không để ảnh hưởng đến đất nước, người dân của mình. Và Washington đang đem những người Trung Đông, Đông Âu, châu Âu làm lính tiên phong cho cuộc chiến của chính họ, lợi ích của chính họ.
Trung Quốc ranh mãnh
Khi Mỹ và Nga đang tử chiến, vẫn còn đó một con cáo ranh mãnh, làm nhiệm vụ của kẻ "ngồi núi xem hổ đánh nhau", đó chính là Trung Quốc. Từ cuộc đối đầu Nga - Mỹ, Bắc Kinh ung dung dùng đồng tiền của mình để thu lợi. Biết thế khó của Moscow là cần vốn đầu tư, nhanh chóng Bắc Kinh dùng sức hút của tờ Nhân dân tệ mà có được bản hợp đồng dầu khí 400 tỷ USD với đơn giá rất hời, và một loạt những hợp đồng quân sự khác.
Tổng thống Mỹ tuyên bố gia tăng các lệnh trừng phạt kinh tế với Nga
Tổng thống Mỹ tuyên bố gia tăng các lệnh trừng phạt kinh tế với Nga
Với cuộc chiến kinh tế mà Mỹ đang áp đặt với Nga. Tất nhiên, Nga sống dựa vào giá dầu, bởi họ là quốc gia bán dầu hàng đầu thế giới. Nhưng Mỹ đã sử dụng việc giá dầu giảm sâu để gia tăng sự tàn khốc của các biện pháp trừng phạt kinh tế. Nga quả thực đứng trước nguy cơ suy thoái với giá dầu dao động trên 50USD/thùng hiện nay.
Tuy nhiên, Trung Quốc lại là kẻ khát dầu, và sẵn tiền mặt. Đòn trừng phạt Nga của Mỹ lại là cơ hội trời cho của Trung Quốc. Và số lượng tàu chở dầu cập cảng Trung Quốc từ tất cả các nơi trên thế giới đã tăng nhiều lần. Bắc Kinh dễ dàng gia tăng kho dự trữ dầu mỏ từ mâu thuẫn của Mỹ, Nga.
Trong cuộc đối đầu đó, dù bên nào thua, thì Trung Quốc với sự ranh mãnh của mình vẫn đã, đang, và sẽ hưởng lợi rất lớn.
  • Đỗ Phong

Saturday, July 26, 2014

Thảm họa MH17: Cảnh giác Trung Quốc 'Đục nước béo cò'

(Quan hệ quốc tế) - Trước tình cảnh khó khăn của “đồng minh hờ” Moscow, Bắc Kinh đang tỏ thái độ hết sức “bàng quang”. TQ thờ ơ hay có mưu đồ gì trong vụ MH17?

Ngày 17-7 vừa qua, chiếc máy bay dân dụng Boeing 777, thuộc chuyến bay mang số hiệu MH17 của Hãng hàng không Malaysia đã bị rơi ở khu vực Donetsk - Ukraine, cách biên giới với Nga khoảng gần 60km khiến 298 người trên máy bay thảm tử. Đến nay, cơ bản đã khẳng định chắc chắn là nó đã bị bắn hạ bằng một loại vũ khí quân dụng.

Thảm họa MH-17 đang thu hút sự quan tâm, chú ý đặc biệt của dư luận thế giới, bởi nó không đơn thuần chỉ là một thảm họa nhân đạo cướp đi sinh mạng của 298 người vô tội, mà đằng sau đó là những toan tính chính trị hết sức phức tạp có thể biến một vụ tai nạn máy bay rơi trở thành ngòi nổ, phá vỡ cục diện hiện nay tại khu vực Đông Âu, cũng như làm thay đổi mối quan hệ giữa các nước có liên quan.

Mỹ, phương Tây và chính quyền Kiev nhanh chóng đổ lỗi cho Moscow và lực lượng dân quân thân Nga ở miền Đông nước này là bên gây ra thảm họa này, nhưng trên thực tế, mọi người đều biết rằng, cả Ukraine, Nga và thậm chí có thông tin cho rằng lực lượng vũ trang Donetsk cũng sở hữu tên lửa “Buk”- loại vũ khí được cho là thủ phạm bắn hạ chiếc MH17.

Ngược lại, Nga đang đơn độc bác bỏ những cáo buộc đó khi đưa ra các bằng chứng về sự có mặt của các hệ thống Buk của phòng không và máy bay cường kích Su-25 của không quân Ukraine và cho rằng, có thể chính quân đội Ukraine mới là thủ phạm bắn hạ chiếc Boeing này.

Đứng trước lập trường có phần thiên vị của truyền thông phương Tây và tình cảnh khó khăn của Nga lúc này, Trung Quốc đã thể hiện một thái độ vô cùng thờ ơ, mặc dù Bắc Kinh cũng vừa mới trải qua một sự cố tai nạn hàng không hi hữu của chiếc máy bay chở khách của Hãng hàng không Malaysia mang số hiệu MH-370, trên máy bay có 153 người Trung Quốc.

Tuy nhiên, có vẻ như đại sứ Trung Quốc tại Liên Hợp Quốc Liu Jieyi đã có những động thái "rào đón" sẵn với tuyên bố hết sức ngoại giao: "Ưu tiên của chúng ta hiện nay là tìm ra các chứng cứ thực tế. Sẽ không khôn ngoan nếu đưa ra kết luận, giả thuyết hay cáo buộc khi chưa có các dữ kiện đó".MH370 đã bị mất tích một cách bí ẩn, cho đến nay vẫn chưa rõ thực hư thế nào, nhưng không phải vì vấn đề này mà chính phủ Trung Quốc luôn giữ thái độ “lãnh cảm”, không chỉ trích mà cũng không ủng hộ bên nào, chỉ yêu cầu “làm rõ nguyên nhân”.

Như vậy, đứng trước sự kiện máy bay hàng không dân dụng MH-17 bị rơi, rốt cuộc Bắc Kinh đứng về bên nào? Qua những thông tin của truyền thông quốc tế cho thấy, Trung Quốc đang giữ im lặng trong thảm họa máy bay Malaysia rơi ở Ukraine. Hay nói cách khác, Bắc Kinh đang “Tọa sơn quan hổ đấu”, thậm chí có thể lợi dụng cơ hội này để “đục nước béo cò”.

Tờ The Guardian của Anh cho rằng, Bắc Kinh giữ im lặng trong thảm họa hàng không MH17, do có quan hệ mật thiết với Moscow nên không thể chỉ trích Nga trong vụ việc này. Tuy nhiên, Trung Quốc cũng không thể ủng hộ Nga và lực lượng ly khai miền đông Ukraine, bởi như thế sẽ tạo ra những tiền lệ xấu đối với chủ nghĩa ly khai ở các khu tự trị trong nước.

The Guardian còn đề cập đến việc Trung Quốc và Nga đã ký thỏa thuận liên quan đến việc Moscow sẽ cung ứng khí đốt cho Bắc Kinh với giá trị 400 tỷ, trong thời gian hơn 30 năm. Thỏa thuận này thể hiện quan hệ của hai nước đang ngày càng mật thiết, khiến cho 2 bên cần hỗ trợ nhau nhiều hơn trong các sự vụ quốc tế.

Người đứng đầu chính phủ Australia, Thủ tướng Tony Abbott tỏ ra lo ngại rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có thể coi thảm họa MH17 là một cơ hội để đẩy mạnh quan hệ vốn đã nồng ấm “một cách bất thường” trong thời gian gần đây với người đồng cấp Nga Vladimir Putin.

Một số chuyên gia chính trị còn đưa ra nhận định là rất có thể Bắc Kinh sẽ lợi dụng tình hình Nga-Mỹ và EU đang đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán (sắp tới sẽ còn căng thẳng hơn nữa), để đẩy mạnh các hoạt động thăm dò, khai thác kinh tế biển và khẳng định chủ quyền phi pháp trên biển Đông.Các quan sát viên quốc tế cho rằng, Trung Quốc sẽ sử dụng quyền phủ quyết tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc để bảo vệ Nga trước những lời chỉ trích và một những kết quả bất lợi trong một cuộc điều tra quốc tế. Như vậy sẽ càng làm cho Mỹ và EU nổi giận, tìm kế sách khác để “giải quyết” Nga, làm cho căng thẳng rất khó để “hạ nhiệt”.

Điều này cũng có cơ sở khi xét lại vấn đề Trung Quốc kéo giàn khoan Hải Dương 981, hạ đặt trái phép trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, ở khu vực quần đảo Hoàng Sa vào ngày 1-5 vừa qua, cùng với hành động cải tạo môi trường địa chất trên các đảo Chữ Thập và Gạc Ma ở quần đảo Trường Sa nhằm “thay đổi hiện trạng” trên biển Đông.

Thời điểm đầu tháng 5 là giai đoạn bùng nổ cuộc nội chiến giữa chính quyền thân phương Tây ở Kiev và lực lượng dân quân ly khai miền Đông Ukraine. Lúc đó, Mỹ và EU đang ra sức hậu thuẫn cho Kiev và tăng cường bao vây, cấm vận Nga, còn Moscow cũng đang bận tâm tính toán các biện pháp đối phó và đáp trả Washington.

Đặc biệt là sau thời gian hơn mới hơn một tuần rút giàn khoan Hải Dương 981 về Hải Nam để tránh bão, Trung Quốc lại tuyên bố sẽ tiếp tục đưa giàn khoan này xuống hoạt động trong khoảng thời gian hơn 2 tháng nữa trên biển Đông (từ ngày 23-7 đến 30-9). Vì vậy, các nước trên biển Đông cần cảnh giác, theo dõi chặt chẽ những động thái di chuyển tiếp theo của giàn khoan này.

Thanh Son

Sunday, July 13, 2014

Đảo lộn đồng minh

Nga đang hâm nóng quan hệ với cựu thù Trung Quốc. Trung Quốc chìa tay về phía Hàn Quốc trong khi Nhật Bản tỏ ra cởi mở hơn với Triều Tiên. Chưa bao giờ quan hệ đồng minh ở châu Á lại đảo lộn đến vậy.

Tất cả là vì tính lợi ích và chủ nghĩa thực dụng, như ông Sreeram Chaulia - phó hiệu trưởng Trường Quan hệ quốc tế Jindal (Ấn Độ) - nhận xét: “Đó là mối quan hệ bạn - thù lẫn lộn. Thế giới này đang phức tạp hơn nhiều và không ai dám vỗ ngực nói mình là đồng minh hoàn toàn của ai đó”.

Theo AP, Mỹ càng cố xoay trục thì châu Á càng tự chuyển động theo phương hướng riêng - được điều khiển bởi các nền kinh tế năng động, các mối quan hệ thương mại không ngừng mở rộng và cả những tranh chấp lãnh thổ lẫn thù hận kéo dài.

Mỹ hưởng lợi không ít từ hố sâu Nga - Trung kể từ thời chiến tranh lạnh nhưng theo ông Dmitry Trenin, Giám đốc Trung tâm Carnegie Moscow, “thế độc tôn của Mỹ ở Âu - Á từ những năm 1990 đã thành quá khứ”.

Về chuyện Nga - Trung xích lại gần nhau hơn bao giờ hết, ông Trenin bình luận: “Hai nước không thực sự là liên minh và vẫn tồn tại nhiều bất đồng, thậm chí xung đột lợi ích. Nhưng họ cùng thách thức trật tự thế giới mà Mỹ thống trị”.

Thủ tướng Shinzo Abe không lùi bước trong nỗ lực mở rộng ảnh hưởng của Nhật đối với an ninh khu vực Ảnh: AP
 Thủ tướng Shinzo Abe không lùi bước trong nỗ lực mở rộng ảnh hưởng của Nhật đối với an ninh khu vực Ảnh: AP

Mang tính đánh đố hơn nhiều là bàn cờ giữa các đối tác thương mại. Tại sao Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình bỏ qua Triều Tiên để thăm Hàn Quốc - một đồng minh truyền thống của Mỹ - trước?

Nguyên nhân bề mặt là do các nước láng giềng châu Á ngày càng không ưa Trung Quốc vì những hành động quá đáng trên biển Đông và Hoa Đông. Sâu xa hơn, giáo sư chính trị tại Trường ĐH Hồng Kông Willy Lam nhận định gần gũi Hàn Quốc sẽ tiếp sức cho tham vọng tạo dựng một mạng lưới đồng minh mà Trung Quốc giữ vị trí trung tâm, qua đó đương đầu với bộ đôi Mỹ - Nhật.

Ngoài ra, theo ông Christopher Johnson - Chủ tịch bộ phận nghiên cứu Trung Quốc tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) - Bắc Kinh đang muốn chứng tỏ với Seoul rằng Trung Quốc, chứ không phải Mỹ, mới là chìa khóa cho cuộc khủng hoảng Triều Tiên.

Trong khi đó, bất chấp việc Mỹ thể hiện sự ủng hộ ngày càng rõ nét, Nhật Bản đang rất chủ động đi những nước cờ riêng. Lo ngại sự trỗi dậy của Trung Quốc kèm theo bế tắc trong quan hệ với Nga, Nhật đang xé rào để tiếp cận Triều Tiên thông qua việc nối lại đàm phán về các công dân Nhật bị Bình Nhưỡng bắt cóc.

Thủ tướng Nhật Shinzo Abe cũng kiên quyết “cởi trói” cho quân đội, một bước đi được Mỹ hoan nghênh song qua đó cũng tô đậm quyết tâm không bó gối đợi Mỹ cứu, nhất là khi nhiều nước khác đang mong chờ Tokyo đóng vai trò lớn hơn trong an ninh khu vực.

Tình hình có phần rối ren ở châu Á là bài toán không dễ giải cho một “tay chơi” lớn khác: Liên minh châu Âu (EU). Sau hơn 50 năm chứng kiến châu Á phụ thuộc vào hệ thống an ninh xoay quanh Mỹ, bắt đầu từ năm 2012, EU tỏ rõ thái độ muốn trở thành đối tác an ninh lâu dài với châu Á.

Trật tự đang biến chuyển ở châu Á và sự hung hăng của Trung Quốc đối với một số nước ASEAN trên biển Đông có thể mở cánh cửa cho EU chen chân vào. Tuy nhiên, lục địa già đang mang vác quá nhiều vấn đề, nặng nề nhất là cuộc khủng hoảng ở Ukraine, bất ổn ở Trung Đông và tình trạng bùng nổ bạo lực ở khu vực châu Phi hạ Sahara.

Điều này khiến EU không đủ lực để tự “xoay trục”. Thay vào đó, theo The Diplomat, EU có thể chọn chính sách “hướng Đông” để củng cố ảnh hưởng với cả Đông Âu và Đông Á. Nhưng tạp chí này cũng cảnh báo đối diện với những diễn biến phức tạp như trên mà không có chiến lược cụ thể sẽ đẩy EU vào cuộc chơi nguy hiểm.
Thứ Bảy, 22:50  12/07/2014
MỸ NHUNG

Thursday, July 10, 2014

Truyền thông Trung Quốc tố Nhật-Úc cô lập Bắc Kinh

(NLĐO) – Trước việc Nhật Bản và Úc thân mật với nhau, một số tờ báo Trung Quốc tố Tokyo đang cố thành lập liên minh để cô lập Bắc Kinh.

Nhận thấy Nhật Bản và Úc trở thành “đôi bạn thân”, Tân Hoa Xã hỏi: “Họ nhắm vào ai trong thời kỳ “trăng mật" này? “Bằng việc lôi kéo Úc về phía mình, rõ ràng rằng Thủ tướng Shinzo Abe có ý định kiềm chế Trung Quốc. Cho dù Canberra có lựa chọn đứng về Bắc Kinh hay Tokyo, việc chia rẽ châu Á thành 2 nửa sẽ chẳng đem lại lợi ích cho bên nào cả, không giúp gì cho duy trì hòa bình, ổn định và thịnh vượng trong khu vực” – Tân Hoa Xã viết.

Best friends forever. Photo: Alex Ellinghausen
Báo chí Trung Quốc tố Nhật lôi kéo Úc về phía mình. Ảnh: NEWS.COM.AU

Trong khi đó, Thời báo Hoàn cầu mô tả Thủ tướng Úc Tony Abbott như là người “thiển cận”. Nhật báo Nhân dân lại nặng lời công kích Nhật Bản vì “ngụy tạo một hình ảnh hòa bình nhằm tránh sự tự vấn lương tâm”. “Ở Úc, ông Abe đã có 1 bài phát biểu, cam kết sẽ không bao giờ lặp lại lịch sử. Một hành động cố giành sự ủng hộ và cảm thông sẽ không bao giờ thay đổi thực tế là Nhật Bản chẳng chịu xin lỗi” – tờ báo viết.

Trong chuyến viếng thăm Úc của Thủ tướng Nhật Bản Abe, người đồng cấp Úc Abbott ca ngợi những nỗ lực gây tranh cãi của Tokyo khi xây dựng một lực lượng quân đội mạnh mẽ hơn. Không có gì ngạc nhiên khi ý ​​kiến ​​của ông Abbott không nhận được sự đón nhận của Bắc Kinh. Tân Hoa Xã cho tuyên bố đó là “vô cảm” trước nạn nhân của quân đội Nhật Bản trong quá khứ.

Cringe: Posted a snap of him and true friend Japanese leader Shinzo Abe posing in front of a giant tyre in Western Australias Pilbara region
Cư dân mạng phê phán bức ảnh của hai vị Thủ tướng Nhật, Úc. Ảnh: DAILY MAIL

Thủ tướng Úc Abbott đã tặng “người bạn mới” Abe một đôi boot hiệu RM Williams khi đến thăm Pilbara, vùng đất phía tây giàu tài nguyên, trong bối cảnh quặng mỏ được nhận định là đang đóng vai trò quan trọng trong sự tăng trưởng kinh tế của nước Nhật.

Ông Abbott bị cư dân mạng xã hội Twitter chỉ trích vì có tư thế không đẹp trong tấm ảnh chụp cùng Thủ tướng Nhật bên cạnh lốp xe khổng lồ.

Thứ Năm, 21:06  10/07/2014
 H.Bình (Theo BBC, Independent, Daily Mail)

Thủ tướng Úc : "Xích lại gần Nhật không ảnh hưởng đến quan hệ với Bắc Kinh"


Thủ tướng Úc : Tăng cường quan hệ với Tokyo không ảnh hưởng đến tình hữu nghị với Bắc Kinh. REUTERS/Greg Wood/Pool

RFI-Thụy My
Thủ tướng Úc Tony Abbott hôm nay 10/07/2014 nói rằng việc Úc siết chặt quan hệ với Nhật Bản không làm thiệt hại đến tình hữu nghị với Trung Quốc. Tuyên bố trên được đưa ra sau chuyến viếng thăm thành công và hiệu quả của Thủ tướng Nhật Shinzo Abe.

Trong chuyến công du hai ngày, ông Abe đã trở thành lãnh đạo đầu tiên của Nhật phát biểu trước Quốc hội Úc, và các thỏa thuận chủ yếu về tự do thương mại và an ninh đã được ký kết, kể cả việc chia sẻ công nghệ quốc phòng.

Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Úc, đã kiềm chế không phản ứng, cho dù báo chí nhà nước tấn công vào những phát biểu « đáng kinh ngạc » của ông Abbott tại Quốc hội. Trong bài diễn văn, Thủ tướng Úc đã ca ngợi lòng can đảm của các thủy thủ tàu ngầm Nhật trong Đệ nhị Thế chiến.

Nhiều lần nhắc đến mối quan hệ “đặc biệt” trong chuyến viếng thăm của Thủ tướng Nhật, ông Abbott nói rằng vẫn có thể duy trì quan hệ song phương tốt đẹp với cả Nhật Bản và Trung Quốc. Khi các nhà báo chất vấn liệu có thể làm tổn hại cho quan hệ với Bắc Kinh hay không, ông trả lời : « Chúng tôi muốn có tình bạn tốt hơn với Nhật và nghĩ rằng đã đạt được, nhưng cũng muốn có tình bằng hữu tốt đẹp với Trung Quốc. Chúng tôi đang làm việc về một thỏa thuận tự do mậu dịch với Bắc Kinh và tôi tương đối lạc quan về khả năng thành công ».

Tuyên bố của Thủ tướng Abbott được đưa ra trong lúc Ngoại trưởng Julie Bishop nói rằng Úc không sợ phải đối phó với Trung Quốc để bảo vệ hòa bình và các quy định pháp luật. Trả lời phỏng vấn báo Sydney Morning Herald hôm nay, bà nhận định : « Trung Quốc không tôn trọng kẻ yếu. Vì vậy khi có điều gì làm ảnh hưởng đến lợi ích quốc gia, chúng ta phải làm cho rõ ràng thế đứng của mình ».

Lập trường cứng rắn này đã được biểu lộ gần đây nhất vào tháng trước, khi Canberra ủng hộ việc Hoa Kỳ lên án Trung Quốc về các hành động « gây mất ổn định » khi tranh giành chủ quyền tại Biển Đông. Bản thân bà Bishop tháng 11/2013 cũng đã làm cho Bắc Kinh hết sức giận dữ khi cho triệu mời đại sứ Trung Quốc, do đơn phương quy định vùng nhận dạng phòng không tại Biển Hoa Đông. Bắc Kinh tức tối nói rằng điều này gây nguy hiểm sự tin cậy lẫn nhau giữa đôi bên.

Thủ tướng Abbott cho rằng các phát biểu của Ngoại trưởng Bishop hôm nay chỉ nhằm nhắc nhở mỗi nước có quan điểm của mình. Theo ông, đôi khi các nước có bất đồng với nhau nhưng không ảnh hưởng đến tình hữu nghị.

Sunday, May 18, 2014

Giáo sư Thayer: Trung Quốc sẽ hứng chịu tổn thất về ngoại giao

theo VietnamPlus | 18/05/2014 07:21

GS Carl Thayer, chuyên gia về Biển Đông tại Học viện Quốc phòng Australia, chỉ trích hành động của Trung Quốc là “khiêu khích, bất hợp pháp”, làm sống lại “mối đe dọa Trung Quốc".

Ngày 17/5, tờ “The Sydney Morning Herald” của Australia đã đăng tải bài viết với tiêu đề “Động thái hàng hải của Bắc Kinh làm leo thang căng thẳng khu vực”, trong đó nhận định Bắc Kinh biết rõ việc hạ đặt giàn khoan giàn khoan dầu Hải Dương - 981 (Haiyang 981) là “hành động khiêu khích”.
Theo tờ báo, Trung Quốc đã đưa giàn khoan Hải Dương - 981 vào trong Vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, đồng thời điều động máy bay cùng 80 tàu, trong đó có 7 tàu chiến của Hải quân Trung Quốc, tới khu vực đặt giàn khoan trị giá 1 tỷ USD.
Tờ báo chỉ trích các hành động của Trung Quốc “làm gia tăng căng thẳng một cách nguy hiểm trên Biển Đông”.
Tờ báo cho biết các nhà hoạch định chiến lược tại Australia và khu vực đang tìm hiểu lý do Trung Quốc chọn thời điểm này để leo thang căng thẳng với Việt Nam.
Cũng như việc Bắc Kinh tuyên bố thiết lập Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) trên biển Hoa Đông, các nhà phân tích cho rằng các động thái gần đây của Trung Quốc phù hợp với ý đồ đẩy mạnh việc đánh giá phản ứng của các nước láng giềng trong cuộc đấu lâu dài nhằm kiểm soát Biển Đông.
Trước đó, Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Biển Đông tại Học viện Quốc phòng Australia, cũng chỉ trích hành động của Trung Quốc là “khiêu khích, bất hợp pháp” và làm sống lại “mối đe dọa Trung Quốc”.
Giáo sư Thayer cho rằng hành động của Trung Quốc nhiều khả năng khiến các quốc gia Đông Nam Á có yêu sách chủ quyền thêm lo lắng.
Do vậy, các quốc gia này sẽ tìm cách tăng cường năng lực hàng hải của mình, đồng thời tìm kiếm sự tái cam kết ủng hộ từ Mỹ cũng như các cường quốc biển khác như Nhật Bản, Australia và Ấn Độ.
Theo Giáo sư Thayer, Trung Quốc có thể dọa dẫm Việt Nam song sẽ hứng chịu tổn hại về mặt ngoại giao./.

Wednesday, April 23, 2014

Nhật, Đức và nghệ thuật xin lỗi trong ngoại giao

Thứ ba 22 Tháng Tư 2014

Thủ tướng Shinzo Abe thăm ngôi nhà của Anne Frank - Amsterdam. Ảnh ngày 23/03/2014.
Thủ tướng Shinzo Abe thăm ngôi nhà của Anne Frank - Amsterdam. Ảnh ngày 23/03/2014.
REUTERS/Cris Toala Olivares

RFI-Mai Vân
Nhân chuyến công du mà Tổng thống Mỹ Obama sẽ thực hiện từ ngày mai 23/03, lần lượt đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Malaysia, Philippines, nhật báo Pháp Le Figaro hôm nay 22/04/2014 có bài phân tích lý thú với câu hỏi : Có nên xin lỗi trong chính sách đối ngoại hay không ?

Bài báo trở lại mục tiêu chuyến đi của ông Obama là nhằm trấn an các đối tác, đồng minh trong khu vực trong bối cảnh tình hình hành tinh đang bất ổn với hồ sơ Ukraina, với chính sách bành trướng của Trung Quốc và với hành vi khó lường của chế độ Bắc Triều Tiên.
Trong bối cảnh đó, Le Figaro thấy rằng Thủ tướng Nhật Shinzo Abe lại không tạo điều kiện dễ dàng cho Obama, khi cho gởi lễ vật lên đền Yasukuni, nơi có thờ bài vị tội phạm chiến tranh. Trong mắt Hàn Quốc – cũng như Trung Quốc – đây là biểu tượng của thời quân phiệt Nhật.
Hành động trên của ông Abe, theo Le Figaro, có nguy cơ làm yếu đi mặt trận chung của các nền dân chủ châu Á trước sự vươn lên của Trung Quốc trên mặt quân sự.
Le Figaro nhắc lại : Phía Nhật đã đưa ra giải thích rằng lãnh đạo Nhật viếng một đền thờ tử sĩ là một chuyện bình thường ở mọi nơi. Nhưng đối với tờ báo, viếng một nơi có một bảo tàng bên cạnh, thuật lại lịch sử quân sự Nhật, mà các cuộc tấn công vào Trung Quốc từ 1931, đến cuộc tấn công ở vùng Thái Bình Dương từ 1941, như cuộc chiến giải phóng các nước châu Á khỏi ách đô hộ phương Tây và lờ đi những sự cố như vụ thảm sát Nam Kinh, thì quả là một hành động khiêu khích.
Le Figaro lấy làm tiếc là Nhật không biết xin lỗi và để quá khứ tiếp tục đè nặng. Tờ báo cho là từ những năm 1970, các chính phủ Nhật đều lên tiếng xin lỗi, ngay cả về vấn đề phụ nữ giải sầu.
Nhưng khi một quốc gia quyết định xin lỗi, điều quan trọng là nằm ở việc các dân tộc nạn nhân trước đây cảm nhận như thế nào về những lời nói, về hành vi xin lỗi này.
Nhật theo Le Figaro đã không làm được như Đức : Sau khi Thủ tướng Đức Willy Brandt, năm 1970, trong một cử chỉ bất ngờ, gây xúc động mạnh, quỳ gối, chân thành, trước đài tưởng niệm ở khu Do thái tại Vacxava, thì người Đức đã được đón tiếp vui vẻ trở lại ở Đông Âu.
Khi xây dựng ở trung tâm Berlin một đài tưởng niệm nạn nhân vụ diệt chủng người Do thái thời Đức Quốc xã, thì nước Đức đã không tự hạ mình chút nào mà còn được khen ngợi nữa là khác.
Ngày nay thì Đức được tôn trọng, được người ta lắng nghe, khâm phục, không chỉ ở Châu Âu, mà cả trên thế giới. Đáng tiếc là Nhật đã không thành công như thế, đã không hội nhập được một cách hoàn toàn vào môi trường châu Á của mình.
Trong đối ngoại xin lỗi thật tình không phải là tỏ sự yếu đuối mà là tỏ sức mạnh của một nước biết trực diện đối mặt với lịch sử của mình.
Le Figaro còn cho rằng ngay cả Tổng thống Nga Vladimir Putin còn biết cách xin lỗi Ba Lan trong vụ thảm sát Katyn (1940), và cho chiếu vào giờ cao điểm trên đài truyền hình Nga phim của Wajda về sự cố này.
Pháp : Con tin được thả và vấn đề tiền chuộc
Đa số báo hôm nay hầu như đăng cùng một bức ảnh trên trang nhất : Bốn nhà báo Pháp bị bắt làm con tin ở Syria được trả tự do và an toàn về đến Pháp. Ảnh chụp cùng với Tổng thống François Hollande và Ngoại trưởng Laurent Fabius ra tận sân bay Villacoublay đón họ.
Nếu Le Monde chỉ nói đến « 4 người Pháp ra khỏi địa ngục Syria », thì báo Libération bên trên bức ảnh cho biết là đã tìm hiểu « hậu trường vụ trả tự do » : 4 con tin được trở về đã đặt lại vấn đề bắt cóc như một phương thức "kinh doanh" ở các vùng có tranh chấp. Trong khi đó, Le Figaro tiết lộ kế hoạch của Pháp chống các đường dây thánh chiến.
Tại Syria các thành phần nổi dậy tranh nhau bắt cóc con tin, nhóm bắt 4 con tin vừa được trả tự do, được xem là cực đoan nhất, mang tên Nhà nước Hồi giáo tại Irak và Cận đông – gọi tắt là EIIL hay Daesh. Nhóm này nổi tiếng trong các vụ bắt cóc, không phải chỉ để tống tiền mà còn sử dụng con tin làm bia đỡ đạn.
Theo Libération, những con tin lọt vào tay họ xem như mạng sống khó bảo toàn, họ vừa cuồng tín, vừa vô cùng kín đáo, ít sơ hở. Bốn con tin Pháp đã được trả tự do sau nhiều cuộc thương lượng gay go. Theo một số nguồn tin, có lúc như không còn hy vọng, nhưng cuối cùng đã đạt kết cục mỹ mãn. Điều này, theo tờ báo, có lẽ cho thấy là nhóm EIIL có phần nào bị suy yếu.
Đối với Libération, thì dĩ nhiên bí mật vẫn phần nào bao trùm trên việc các con tin được trả tự do, và mọi người cũng tôn trọng nó, vì có liên quan tới an nguy của những người còn bị bắt. Libération nhắc lại còn hơn một chục con tin người phương Tây trong tay nhóm EIIL, tuy nhiên cũng có nhiều người đi theo nhóm thánh chiến này : Trong số những ‘cai ngục’ của các con tin người Pháp, có 4 người Pháp khác và một người Bỉ đi theo thánh chiến. Họ đều bịt mặt. Các con tin bị cảnh cáo, nếu nhìn thấy mặt họ thì sẽ bị giết ngay.
Do đó, Le Figaro hôm nay, trong hàng tựa đầu, nói đến « Kế hoạch của Pháp chống các đường dây thánh chiến ». Tờ báo tiết lộ những hướng chính mà chính phủ sẽ đưa ra trong cuộc họp vào ngày mai, 23/04 để ngăn chặn hiện tượng thanh niên Pháp gia nhập hàng ngũ thánh chiến ở Syria.
Khoảng 20 biện pháp được dự trù, từ việc trẻ vị thành niên phải được giấy phép khi ra khỏi Pháp, cho đến việc theo dõi hành động của các thanh niên lui tới những đền Hồi giáo có xu hướng quá khích, lập ra một cơ chế trao đổi, giúp đỡ các em.
Hiện nay, theo le Figaro, hàng trăm thanh niên Pháp đã đi Syria tham gia thánh chiến. Riêng trong tháng Giêng đã có khoảng 250 em. Trong đó nhiều em độ tuổi 15, 16, có em 14 tuổi.
Các đường dây tuyển mộ sử dụng nguời quen gia đình, quen biết với bạn bè để dụ dỗ các em. Sau đó là những buổi "tẩy não", ca ngợi các em được tôn là những người được ơn trên "chọn" cho cuộc thánh chiến. Những em đi theo, thường là tâm lý không vững vàng hay có những mối bất bình trong gia đình, học đường...
Vụ đắm phà ở Hàn Quốc : Nỗi đau của gia đình các nạn nhân
Về Châu Á, hai báo Le Monde và Le Figaro tiếp tục theo dõi vụ chiếc phà Sewol bị chìm ở Hàn Quốc, tuần qua. Le Figaro nói đến một thảm kịch quốc gia, trong lúc Le Monde nhìn cảnh hoang mang của người thân nạn nhân tai nạn.
Cả hai tờ báo mô tả cảnh đau khổ những người không rời bến cảng Jindo, chờ đợi tin, trông mong người sống sót, nhưng lại thấy cảnh thợ lặn của quân đội, của lực lựợng tuần duyên và cả người dân thường lần lược đưa thi thể người còn kẹt trong phà.
Le Monde còn mô tả cảnh những bà mẹ hỗn loạn, vì có những danh sách nêu sai, nêu tên con mình còn sống nhưng cuối cùng thì nhìn ra được trên bức màn hình lớn xác con mình mà thợ lặn đưa ra khỏi phà.
Thủy thủ đoàn chiếc phà bị ‘kết tội’ nghiêm khắc, vì không những đã rời bỏ phà, bỏ rơi hành khách, mà cuộc điều tra còn cho thấy người lái tàu chưa từng đi qua ngã tắt nguy hiểm mà chiếc phà đã sử dụng vì khởi hành muộn. Hơn nữa thủy thủ đoàn cũng không được huấn luyện trong việc cứu hộ.
Le Figaro cũng nhắc lại yếu tố này, gắn nó với sự kiện là phải mất một khoảng thời gian quý báu : suốt hơn nửa tiếng đồng hồ sau khi báo hiệu cấp cứu, hành khách được lệnh ngồi yên, trong lúc mà phà nghiên một bên và bắt đầu chìm.
Theo tờ báo đây là thảm kịch nghiêm trọng nhất xẩy ra ngoài khơi Hàn Quốc từ hai thập niên nay, và người dân oán hận không chỉ thủy thủ đoàn mà cả chính quyền, đã hành xử tồi nên khiến nhiều người chết.
Vì không tập trung thông tin, cho nên Chính quyền đưa ra thông báo lộn xộn, người dân có cảm giác đi trong sương mù, bị bỏ rơi. Nhiều người tuyên bố thẳng thừng không còn tin tưởng vào chính phủ nữa. Cảm nhận được sự tức giận nguy hiểm này, Tổng thống Hàn Quốc đã lên tiếng vào hôm qua, quy tội thuyền trưởng và thủy thủ đoàn.
Le Figaro nhận thấy thảm kịch phà Sewol là một cú sốc rất lớn đối với một đất nước Hàn Quốc rất nhạy cảm. Nằm trong tổ chức các quốc gia phát triển OCDE – (Tổ chức Hợp tác Phát triển Kinh tế), Hàn Quốc đã cố khẳng định chỗ đứng của mình trên trường quốc tế, nhưng tai nạn Sewol đã phơi bày những thiếu sót về an toàn, phối họp hoạt động, thông tin yếu kém. Hiện nay cũng chưa chắc tai nạn là do đụng phải mỏm đá !
Trung Quốc : Tín hiệu cáo chung của mô hình kinh tế gia công
Trên bình diện kinh tế, báo Les Echos trở lại vụ đình công xưởng gia công giày cho Nike, Adidas, Asics ở Đông Quan, nhận thấy mô hình gia công hiện nay ở Trung Quốc khó thể tồn tại lâu dài. Dưới tựa đề « Trung Quốc đối mặt với chi phí sản xuất ngày càng cao », Les Echos nhắc lại khía cạnh mới trong phong trào đình công của hơn 10.000 công nhân xưởng gia công của một công ty Đài Loan ở Đông Quan : Họ đình công không phải để đòi tăng lương mà đòi các quyền lợi xã hội – bảo hiểm y tế, xã hội – sao cho tương xứng với đồng lương.
Tờ báo cho là vụ đình công ở Đông Quan cho thấy rõ tương quan lực lượng giữa công nhân và chủ nhân ở miền nam Trung Quốc, nơi mà lương bổng đã tăng nhiều trong những năm gần đây, buộc một số nhà sản xuất trong ngành dệt may và đồ chơi phải đóng cửa.
Số lượng đình công ngày càng nhiều, từ đầu năm 2014 đến nay đã tăng như thế là 1/3 so cùng thời kỳ năm ngoái. Giới chủ xí nghiệp tại đây đều có cùng kết luận : Giá sản xuất đã tăng nhanh đến nỗi mà mô hình gia công giá rẻ không còn có thể áp dụng ở Quảng Đông, nơi được xem như cái nôi của sự khởi sắc kinh tế của Trung Quốc.
Một số nhà sản xuất đã đổi chiến lược, hoặc đi vào những vùng nghèo hơn như Quảng Tây, nơi giá nhân công còn dưới 2000 yuan/tháng - trong khi ở Quảng Đông, trung bình là 3000 – hoặc đầu tư nhiều vào việc tự động hóa sản xuất, giảm bớt nhân công nếu tiếp tục ở lại Quảng Đông.
Nhưng theo les Echos, chưa chắc là ở những vùng mới đến, giá sản xuât sẽ còn thấp trong thời gian tới, mà lương hướng sẽ tăng lên, chuyên chở từ những vùng này cũng tốn kém hơn.
Tóm lại trong những ngành không đòi hỏi kỹ thuật cao như vải sợi hay đồ chơi, mô hình gia công, tạo nên sự thành công của Trung Quốc trong thời gian qua, không còn hiệu quả nữa. Theo Les Echos thì không còn cách nào khác là nâng cấp sản xuất.
Trung Quốc : Gấu trúc không bằng mỏ phốt phát ?
Trong lãnh vực môi trường, báo Le Monde hôm nay rất chú ý đến một thực tế ở Trung Quốc được tờ báo nêu bật thành tựa : « Tại Tứ Xuyên, việc bảo vệ gấu trúc bị hy sinh cho ngành khai thác mỏ ». Đặc phái viên Harold Thibault của nhật báo Pháp, được cử đến tỉnh ở miền Tây nam Trung Quốc này không ngần ngại tố cáo : « Số phận của khu bảo tồn thiên nhiên Cửu Đính (Jiuding) chứng tỏ giọng điệu nước đôi của Bắc Kinh trong địa hạt môi trường ».
Phóng viên của Le Monde đã đến thăm một khu khai thác mỏ phosphate tại Trấn Thanh Bình (Qingping), tỉnh Tứ Xuyên, tọa lạc ngay giữa khu bảo tồn thiên nhiên vùng núi Cửu Đính, trên nguyên tắc được dùng làm nơi bảo vệ loài gấu trúc quý hiếm.
Ghi nhận đầu tiên của nhà báo Pháp là công việc khai thác, với hàng đoàn xe tải lên xuống các con đèo, với xe ủi, xe kéo rất ồn ào tại khu mỏ, chưa kể đến các tiếng nổ inh tai của các thanh thuốc nổ được dùng để phá núi, tất cả các điều kiện này hoàn toàn không phù hợp chút nào cho việc bảo vệ môi trường sống cho loài gấu trúc, vốn đã phải chạy đi nơi khác vì hãi sợ.
Theo Le Monde, cho dù chính quyền trung ương Bắc Kinh có ra sức lặp đi lặp lại quyết tâm của họ trong việc bảo vệ môi trường, thì số phận của khu bảo tồn thiên nhiên Cửu Đính San này ở tỉnh Tứ Xuyên, đã chứng minh điều ngược lại, nhất là trong trường hợp khu vực có một nguồn tài nguyên có giá trị.
Tại vùng đã từng bị trận động đất năm 2008 tàn phá, mỏ phosphate là một vận may đáng kể. Giới làm phân bón từ phosphate đã tìm ra những lý lẽ lọt tai thuyết phục chính quyền cho họ quyền mở rộng địa bàn khai thác mỏ, một cách hoàn toàn hợp pháp, ngay giữa khu bảo tồn trên nguyên tắc được lập ra để bảo vệ các con gấu trúc.
Tờ báo nêu bật ví dụ của Tập đoàn hóa chất Hoành Đạt (Hongda), vào mùa hè năm 2012 đã khéo luồn lách để giành được quyền khai thác một diện tích rộng 325 hecta ngay giữa khu bảo tồn. Các đơn xin đặc quyền khai thác trong các khu bảo tồn thiên nhiên ở Tứ Xuyên rất nhiều, và tệ nạn chiếm đất bảo tồn để khai thác mỏ đã tới tai chính quyền trung ương từ rất lâu. Vấn đề này tuy nhiên chưa thể giải quyết vì đụng chạm đến quyền lợi của nhiều người.
Cho dù giới lãnh đạo Trung Quốc, cụ thể là Thủ tướng Lý Khắc Cường, đã hô hào khởi động một « cuộc chiến chống ô nhiễm », tình trạng mập mờ vẫn tiếp diễn và nhiều người chống lại, nhân danh việc bảo vệ môi trường đã bị đàn áp.
Le Monde cho biết là tại thành phố Mậu Danh, miền Đông Nam Trung Quốc, vào đầu tháng Tư này, những người biểu tình phản đối việc mở một nhà máy hoá dầu trong vùng bị công an dùng dùi cui đánh đập thô bạo.
Phóng sự của báo Le Monde kết thúc bằng lời chứng của một thợ mỏ kỳ cựu tại trấn Thanh Bình. Khi được hỏi là ông ta có biết gì về khu bảo tồn thiên nhiên hay không, người này trả lời là có, nhưng lại rất ngạc nhiên trước câu hỏi vì theo ông « tất cả nơi đây đều thuộc về công ty hầm mỏ ».