Saturday, April 13, 2019

‘Thặng dư 6.000 tỷ đồng’ có phải là thành tích của Nguyễn Xuân Phúc?

Minh Quân (VNTB)| Không thể có chuyện ngân sách ‘có thặng dư 6.000 tỷ đồng’, mà đã bội chi gấp 10 lần con số đó trong quý 1 năm 2019 và khiến tỷ lệ bội chi ngân sách của quý này và có thể cả năm 2019 vẫn đội trên 5%…
Tiếp theo năm 2018 được hệ thống tuyên giáo và báo đảng tung hô ‘lần đầu tiên sau 13 năm, ngân sách thặng dư 400 tỷ đồng’, quý 1 của năm 2019 còn đạt được ‘thành tích’ cao hơn thế nhiều: chi ngân sách quốc gia thấp hơn thu ngân sách quốc gia 6.000 tỷ đồng, tương đương khoảng 250 triệu USD.
Ngay lập tức, con số 6.000 tỷ đồng trên được một số tờ báo nhà nước – mà bị nghi ngờ là kênh truyền thông của cánh chính phủ và của riêng Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc – tuyên truyền ầm ĩ. Tức đây là quý hiếm hoi mà ngân sách Việt Nam không những không bị bội chi mà còn có được một chút dôi dư – điều trở nên kỳ diệu khi so sánh với mức bội chi ngân sách thời sếp của Nguyễn Xuân Phúc là Nguyễn Tấn Dũng, bình quân 5 – 6% GDP, tức luôn vượt hơn mức 5% mà Liên hiệp quốc quy định là ‘mức nguy hiểm’.
Từ năm 2016, Thủ tướng Phúc đã quan tâm và chỉ đạo một vấn đề mà có lẽ vào thời Nguyễn Tấn Dũng đã chẳng nghĩ ra: không tính chi trả nợ gốc vào bội chi ngân sách nhà nước từ năm tài khóa 2016.Nhưng có thực là ngân sách quý 1/2019 ‘có thặng dư 6.000 tỷ đồng’?
Đó là lý do tại sao từ năm tài khóa 2016, Chính phủ và Bộ Tài chính đã quyết định “ém” mà không đưa phần chi trả nợ gốc vào mục bội chi ngân sách, cố ép tỷ lệ bội chi/GDP giảm xuống để làm đẹp báo cáo, cùng với sự toa rập của một quốc hội mà chắc chắn thừa biết cái nguyên tắc đương nhiên phải tính nợ gốc vào cơ cấu bội chi, nhưng chỉ biết ‘gật’. Đó cũng là một bí mật riêng có của một chính thể độc đảng và độc quyền về công bố báo cáo thu chi ngân sách, bất chấp yêu cầu về minh bạch tài chính ngân sách của Liên hiệp quốc và các tiêu chuẩn hướng tới một nền kinh tế thị trường đúng nghĩa mà chính thể này đang rất thèm muốn có được để được vay các nguồn tài chính ưu đãi từ quốc tế.
Đến năm tiếp theo – 2017, tỷ lệ bội chi ngân sách lập tức được kéo giảm đầy bất ngờ và kỳ lạ.
Cần nhắc lại, kế hoạch của chính phủ chi trả nợ gốc và lãi năm 2017 là khoảng 260 ngàn tỷ đồng, trong đó phần nợ gốc có thể chiếm khoảng 2/3 trong số đó, tức khoảng 170 ngàn tỷ đồng.
Với dự toán bội chi ngân sách năm 2017 là khoảng 250 ngàn tỷ đồng, nếu tính cả phần chi trả nợ gốc vào bội chi ngân sách năm 2017, con số bội chi thực sự sẽ lên đến khoảng 420 ngàn tỷ đồng, chiếm đến khoảng 89% GDP (so với GDP năm 2017 khoảng 210 – 220 tỷ USD) tức còn cao hơn hẳn mức bội chi kỷ lục “thời Nguyễn Tấn Dũng” vào năm 2013 là 6,6% GDP.
Cũng với thủ thuật ‘ém nợ gốc’như thế, năm 2018 đã được hệ thống tuyên giáo và báo đảng tung hô ‘lần đầu tiên sau 13 năm, ngân sách thặng dư 400 tỷ đồng’.
Vào quý 1 năm 2019, ngân sách Việt Nam phải trả nợ 4 tỷ USD, tương đương khoảng hơn 90.000 tỷ đồng. Nếu tỷ lệ nợ gốc/tổng nợ phải trả vẫn khoảng 2/3, con số nợ gốc mà ngân sách Việt Nam phải trả vào quý 1 năm 2019 là 60.000 tỷ đồng. Mà như vậy, không thể có chuyện ngân sách ‘có thặng dư 6.000 tỷ đồng’, mà đã bội chi gấp 10 lần con số đó trong quý 1 năm 2019 và khiến tỷ lệ bội chi ngân sách của quý nà và có thể cả năm 2019 vẫn đội trên 5%, biến ‘thành tích’ của Thủ tướng Phúc thành nỗi bất hạnh cho cá nhân ông ta, nhưng trên hết là cả một dân tộc bị đè đầu bóp họng để có tiền trả nợ./.

Chính phủ thích… đùa!

Xử phúc thẩm vụ nông dân Đặng Văn Hiến

Trân Văn – VOA

Ông Nguyễn Thanh Sơn, cựu Giám đốc Sở Kế hoạch – Đầu tư tỉnh Đắk Nông, cựu Bí thư Đảng ủy khối các cơ quan cấp tỉnh của Đắk Nông đang xin cấp lại Giấy chứng nhận quyền sử dụng (GCN QSDĐ) đối với bảy lô đất rừng, diện tích mười héc ta ở huyện Đắk Song (1).
Cuối năm 2017, sau khi ông Sơn bị Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN (UBKT của BCH TƯ đảng CSVN) “cảnh cáo” vì gian lận trong việc lập hồ sơ, xin nhận đất rừng theo “chương trình 135” của chính phủ, chính quyền huyện Đắk Song đã thu hồi GCN QSDĐ đối với bảy lô đất rừng này.
Theo tờ Người Lao Động, từ đó đến nay, chính quyền huyện Đắk Song chỉ thu hồi GCN QSDĐ đối với bảy lô đất đã cấp cho ông Sơn, còn trên thực tế, vợ chồng ông Sơn vẫn đang sử dụng bảy lô đất ấy. Giờ, vợ chồng ông Sơn đã chuyển hộ khẩu về huyện Đắk Song. Bởi đã hội đủ “căn cứ”, ông Sơn xin nhận đất theo đúng… “qui định pháp luật”.
Khoan bàn đến chuyện tại sao chỉ “cảnh cáo” ông Sơn trong nội bộ đảng, không truy cứu trách nhiệm hình sự dù đương sự gian lận trong việc xin nhận – sử dụng công thổ, chỉ đối chiếu chuyện hai năm vừa qua, ông Sơn vẫn khai thác và sử dụng đất rừng trái phép, với trường hợp ông Đặng Văn Hiến cũng đủ thấy chính phủ thích… đùa!Một lãnh đạo của Phòng Tài nguyên – Môi trường tỉnh Đắk Nông giải thích, chính quyền huyện này chỉ thu hồi bảy GCN QSDĐ đã cấp cho ông Song, không tổ chức thu hồi mười héc ta đất ông Sơn đang khai thác, sử dụng vì “chưa có hướng giải quyết tài sản gắn liền trên đất thành ra phải xin ý kiến và đang chờ chỉ đạo của tỉnh”.
***
Năm 2008, chính quyền tỉnh Đắk Nông cho Công ty Long Sơn thuê 1.079 héc ta đất rừng. Hai năm sau (2010), Sở Tài nguyên – Môi trường mới hợp thức hóa quyết định ấy bằng hợp đồng cho thuê đất và năm sau nữa (2011), Công ty Long Sơn được cấp GCN QSDĐ.
Giống như nhiều vùng khác ở Tây Nguyên, Tuy Đức là túi chứa di dân tự do – những cá nhân dắt díu nhau đi tìm đất mới, khai hoang với hi vọng có thể thoát khỏi khốn cùng. Ở Tây Nguyên, đất mới là những khu rừng nguyên sinh đã bị khai thác đến cạn kiệt rồi bỏ hoang… và di dân chính là những người “đổ mồ hôi, sôi nước mắt” để phục hóa.
Sau khi được thuê rồi được giao 1.079 héc ta “rừng”, chủ Công ty Long Sơn đã bán cả công ty lẫn quyền khai thác – sử dụng đất cho gia đình ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu. Kể từ đó, gia đình ông Sửu – chủ mới của Công ty Long Sơn bắt đầu tiến trình xua đuổi di dân tự do ra khỏi khu vực mà công ty toàn quyền… khai thác, sử dụng.
Vườn, rẫy – cơ hội đổi đời của hàng trăm gia đình bị chặt phá, bị đốn hạ, nhà cửa bị giật sập. Sau vài thập niên dốc hết sức lực, vốn liếng vào việc khai hoang, định cư, hàng trăm gia đình đối diện với viễn cảnh vừa trắng tay, vừa vô gia cư… Họ bắt đầu tất tả ngược xuôi xin cứu xét.
Chỗ này, chỗ kia bắt đầu đặt vấn đề, khai phá – sử dụng công thổ để mưu tìm cơm no, áo ấm có thể là sai nhưng gạt bỏ thực tế khai thác – sử dụng công thổ cũng như tất cả những tình tiết có liên quan khác để cho phép Công ty Long Sơn phủi tay, không bồi thường, không hỗ trợ dường như không… ổn.
Nếu giao đất, cho thuê rừng nhằm phát triển kinh tế – xã hội địa phương, tại sao “chương trình 135” của chính phủ không cho những gia đình di dân tự do thuê lại phần đất họ đã khai hoang mà lại chỉ dành quyền thuê cả thổ cư, vườn, rẫy của họ cho một số cá nhân hoặc doanh nghiệp như Công ty Long Sơn?..
Hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương không đếm xỉa tới điều đó. Do vậy, Công ty Long Sơn liên tục điều động các loại xe chuyên dụng và “công nhân” dỡ bỏ nhà cửa, hủy diệt những vườn tiêu, vườn điều, vườn cà phê,… trên phần đất mà chính quyền tỉnh Đăk Nông đã giao.
Trong quá trình tự do tổ chức các đợt “cưỡng chế – thu hồi đất”, “công nhân” của Công ty Long Sơn đã đánh đập, gây thương tích cho nhiều người dân ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức chỉ vì họ “dám” bảo vệ nhà cửa, vườn tược vốn là nơi họ từng “đổ mồ hôi, sôi nước mắt”.
Kết quả của tám năm toàn bộ hệ thống công quyền từ xã đến tỉnh ở Đắc Nông án binh bất động là có người ở xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức bị “công nhân” của Công ty Long Sơn dùng rựa vạt mất gần nửa hộp sọ và đang sống với cái đầu bị móp ấy cho đến hết đời. Có phụ nữ bị trụy thai do “công nhân” của Công ty Long Sơn đạp vào bụng,…
Bất nhẫn, một số tờ báo bắt đầu lên tiếng. Đến năm 2015, chính quyền tỉnh Đắk Nông mới quyết định thu hồi 265/1.097 héc ta đã giao cho Công ty Long Sơn vì phần đất này vốn là nơi cư trú, vườn, rẫy của hàng trăm gia đình nhưng quyết định này chỉ có hiệu lực trên… giấy.
Năm sau nữa (tháng 7 năm 2016), sau khi thị sát tại chỗ, ông Trương Hòa Bình, Phó Thủ tướng Việt Nam yêu cầu chính quyền tỉnh Đắk Nông ngăn chặn Công ty Long Sơn “cưỡng chế – thu hồi đất” để kiểm tra lại. Tuy nhiên hệ thống công quyền vẫn không làm gì cả, Công ty Long Sơn vẫn tiếp tục tổ chức “cưỡng chế – thu hồi đất”…
Đó cũng là lý do dân chúng xã Quảng Trực, huyện Tuy Đức quyết định tự cứu họ bằng cách tự vũ trang với súng tự chế. Sau khi bị 30 “công nhân” Công ty Long Sơn hành hung vì ngăn cản dỡ nhà, phá vườn của mình trong đợt “cưỡng chế – thu hồi đất” mà công ty này tiến hành vào ngày 23 tháng 10 năm 2016, ông Đặng Văn Hiến đã chạy về nhà lấy súng tự chế, bắn chỉ thiên để cảnh cáo… Bởi “công nhân” Công ty Long Sơn vừa lao đến, vừa ném đá… ông Hiến chĩa thẳng súng vào đám đông bóp cò…
Chỉ đến khi có ba người chết, 13 người bị thương, hệ thống công quyền ở tỉnh Đắk Nông mới chuyển động. Tuy nhiên những chuyển động ban đầu chỉ nhắm tới chuyện trừng phạt Đặng Văn Hiến, Ninh Viết Bình, Hà Văn Trường vì “giết người”, Đoàn Văn Diện vì “che giấu tội phạm”… Một tuần sau thảm án, ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu, chủ Công ty Long Sơn còn dọa sẽ kiện nhiều cơ quan truyền thông chính thức ra tòa vì thông tin sai sự thật, vừa chỉ dẫn báo chí “lên huyện, lên tỉnh” để tìm… “sự thật”!
Mũi dùi công lý chỉ chĩa vào Công ty Long Sơn khi công chúng sôi lên vì giận. Ông Nghiêm Xuân Thiên Sửu (Phó Giám đốc Công ty Long Sơn) và ông Phạm Công Thiện (Trưởng Ban Quản lý nhân sự) bị khởi tố vì “hủy hoại tài sản hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” và phải hầu tòa cùng với ông Hiến và ba người hàng xóm. Ở phiên xử sơ thẩm, ông Sửu bị phạt sáu năm tù, ông Thiện bị phạt bốn năm tù. Tòa án tỉnh Đắk Nông tuyên tử hình ông Hiến, phạt ông Bình 20 năm tù, ông Trường 12 năm tù, ông Diện chín tháng tù.
Dư luận lại dậy lên thành bão. Đến khi xử phúc thẩm, Tòa án Tối cao giảm cho ông Bình hai năm tù, giảm cho ông Trường ba năm tù, chuyển hình phạt 9 tháng tù giam của ông Diện thành án treo. Ông Sửu, ông Thiện cũng được giảm mỗi người hai năm tù nhưng Hội đồng Xét xử cương quyết giữ hình phạt tử hình dành cho ông Hiến.
Tháng 9 năm ngoái, Thanh tra tỉnh Đắk Nông chính thức thừa nhận, chuyện giao 1.097 héc ta đất rừng cho Công ty Long Sơn là sai pháp luật vì công ty này không đủ khả năng tài chính, không đủ cả nhân lực lẫn phương tiện, các giải pháp đầu tư mà công ty này trình bày khi xin nhận đất không khả thi. Trong 1.097 héc ta đất rừng được giao cho Công ty Long Sơn năm 2008, có 183 héc ta thật sự là rừng nhưng đã bị Công ty Long Sơn đốn sạch mà hệ thống công quyền cùng làm ngơ (2).
Chuyện để Công ty Long Sơn tổ chức các đợt “cưỡng chế – thu hồi đất”, không bồi thường cũng chính thức được xác định là… sai. Thậm chí hệ thống công quyền đã làm ngơ để Công ty Long Sơn “cưỡng chế – thu hồi” phần đất mà từ năm 2015. chính quyền tỉnh Đắk Nông đã từng công bố quyết định thu hồi, không cho Công ty Long Sơn thuê nữa nhằm “giải độc dư luận”… Nếu hệ thống công quyền không làm ngơ, không có thảm án với ba người chết, 13 người bị thương, bốn người lương thiện bị phạt tù!
Nếu không nổ súng, gây ra thảm án ngày 23 tháng 10 năm 2016, ông Hiến đã trắng tay (mất cả nhà lẫn vườn tược như một số nạn nhân trong các vụ “cưỡng chế – thu hồi đất” trước đó của Công ty Long Sơn). Nếu ông Hiến không liều mạng thì nỗ lực kêu oan của ông và hàng trăm gia đình ở xã Quảng Đức, huyện Tuy Đức, tỉnh Đắk Nông chẳng có ai thèm xem xét.
Một số luật sư và những người am tường luât pháp từng thắc mắc, với những tình tiết liên quan đến thảm án ngày 23 tháng 10 năm 2016 ở xã Quảng Đức vốn đã được bạch hóa từ lâu, tại sao hệ thống tư pháp (công an, Viện Kiểm sát, Tòa án) từ địa phương tới trung ương không cải sửa tội danh của ông Hiến từ “giết người” thành “giết người trong tình trạng tinh thần bị kích động mạnh” (hình phạt tối đa là bảy năm tù)?
Yếu tố chính để xác định một cá nhân “giết người trong tình trạng tinh thần bị kích động mạnh” là tinh thần đương sự bị kích động mạnh vì “hành vi trái pháp luật”. Khăng khăng xác định ông Hiến “giết người” – phạt tử hình một thường dân – chẳng lẽ chỉ vì điều đó… đơn giản hơn điều tra, truy cứu trách nhiệm “hành vi trái pháp luật” của hàng loạt viên chức các cấp, với tình tiết tăng năng là hậu quả của thảm án ngày 23 tháng 10 năm 2016? Hoặc vì hình phạt tử hình dành cho ông Hiến còn có tác dụng răn đe?
Khi công bố bản án phúc thẩm, các thẩm phán của Tòa án Tối cao từng nhắc đi, nhắc lại nhiều lần với ông Hiến rằng, ông nên xin Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam tha tội chết. Vẫn chưa biết Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam có tha tội chết cho ông Hiến hay không. Người đàn ông này vẫn bị biệt giam trong khu vực dành cho phạm nhân bị phạt tử hình, thắc thỏm chờ cả ân xá lẫn chờ đội hành quyết đến dẫn mình đi thi hành án…
***
Không may cho người Việt là ở Việt Nam có rất nhiều doanh nghiệp như Công ty Long Sơn luôn luôn sát cánh với hệ thống công quyền các cấp, cùng hệ thống từ trung ương tới địa phương này tổ chức quản trị công thổ như chính quyền tỉnh Đắc Nông. Sau thảm án Tuy Đức, cuối năm ngoái, UBKT của Tỉnh ủy Đắk Nông loan báo đã kỷ luật chín tổ chức đảng và 217 đảng viên vì sai phạm trong việc xin nhận đất theo “chương trình 135” của chính phủ hoặc sai phạm trong việc giao đất (3).
Cho dù ông Ngô Thanh Danh, Phó Bí thư Thường trực của Tỉnh ủy Đắk Nông cam kết: Từ nay đến cuối nhiệm kỳ sẽ thanh lọc bộ máy, loại hết những đồng chí thoái hóa, biến chất để lấy lại niềm tin của nhân dân (4) – song trường hợp ông Sơn, sau khi bị “cảnh cáo”, chuyển hộ khẩu về Đắk Song để có “cơ sở pháp lý” xin cấp lại bảy GCN QSDĐ là ví dụ mới nhất minh họa cho thành tâm, thiện ý của cam kết ấy.
Cần nhắc lại rằng, bốn năm trước khi ông Danh cam kết “thanh lọc bộ máy” ở Đắk Nông, hồi 2014, Tổng Thanh tra từng đề nghị Thủ tướng chỉ đạo Chủ tịch tỉnh Đắk Nông chấn chỉnh công tác quản lý, sử dụng đất và bảo vệ, phát triển rừng. Kiểm tra toàn bộ đất đai mà các công ty đang quản lý để thu hồi nếu sử dụng sai mục đích, bàn giao cho địa phương để bố trí cho các hộ dân thiếu đất, bảo đảm ổn định đời sống dân cư, an sinh xã hội, trật tự kỷ cương (5).
Nếu bộ máy “trong sạch, vững mạnh”, đủ khả năng quản trị, điều hành, chắc chắn không có chuyện hai năm sau, Đặng Văn Hiến, Ninh Viết Bình, Hà Văn Trường,… bị đẩy vào tuyệt lộ, phản kháng rồi bị bắt, bị phạt tù!.. Cho dù các qui định hiện hành về đất đai đã gây ra vô số thảm nạn, thảm án nhưng hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam không muốn cải sửa ngay các qui phạm pháp luật liên quan tới đất đai. Chính phủ Việt Nam vừa rút Dự luật sửa Luật Đất đai khỏi chương trình làm luật năm nay của Quốc hội
(6). Mồ hôi, nước mắt, thậm chí máu của lương dân vẫn chỉ là “đồ chơi” cho một chính phủ thích… đùa tung hứng ở cả hiện tại lẫn tương lai.
Chú thích
(1) https://nld.com.vn/thoi-su/nguyen-bi-thu-tha-thiet-xin-cap-lai-dat-rung-sau-khi-bi-thu-hoi-20190406165921322.htm
(2) https://dantri.com.vn/su-kien/cong-bo-ket-luan-thanh-tra-toan-dien-cong-ty-xay-ra-vu-no-sung-lam-3-nguoi-chet-20180912095715138.htm
(3) https://baotainguyenmoitruong.vn/phap-luat/dak-nong-xu-ly-nhieu-can-bo-sai-pham-trong-giao-nhan-khoan-dat-rung-1260735.html
(4) https://tuoitre.vn/nhieu-quan-chuc-dak-nong-chia-nhau-dat-rung-20180717092242606.htm
(5) http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Xa-hoi/715651/sai-pham-nghiem-trong-trong-viec-giao-dat-giao-rung-tai-dak-nong

(6) http://kinhtedothi.vn/rut-luat-sua-doi-bo-sung-mot-so-dieu-cua-luat-dat-dai-ra-khoi-chuong-trinh-xay-dung-luat-2019-340526.html

Tại sao lại từ chối cái tốt hả Nhạ?

Tâm Don – (VNTB) – Trong ba năm ông Phùng Xuân Nhạ giữ chức bộ trưởng Bộ Giáo dục- đào tạo, ngành giáo dục hiện hình lên đầy đủ những bế tắc, những đau xót, những ung nhọt, những thối rữa tận cùng….Và ông đã có chiến lược gì để vực nó dậy?
***
Tuổi Trẻ online ngày 9-4 có bài phỏng vấn Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phùng Xuân Nhạ, có tựa đề “Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ: Làm giáo dục là đóng góp, không phải làm chính trị”, sau đó Tuổi Trẻ online sửa lại tựa đề thành “Bộ Trưởng Phùng Xuân Nhạ trải lòng sau 3 năm ngồi ghế nóng” (https://tuoitre.vn/bo-truong-phung-xuan-nha-trai-long-sau-3-nam-ngoi-ghe-nong-20190408220524909.htm). Trả lời phỏng vấn của Bộ trưởng Nhạ có nhiều vấn đề không rõ ràng, không cấp tiến, trong đó có vấn đề lựa chọn mô hình giáo dục. Trong bài phỏng vấn, BT Nhạ nói:
“Tham khảo các mô hình tiên tiến để chọn lọc mô hình phù hợp, có thể áp dụng hài hòa trong điều kiện Việt Nam là cách Bộ GD-ĐT đang làm. Ví dụ mô hình của Anh, Mỹ rất tốt, nhưng chưa phù hợp với mình, hay Trung Quốc quá lớn và đa dạng cũng không giống Việt Nam…
Thưa BT Nhạ, tại sao Việt Nam nhận thấy mô hình giáo dục Anh, Mỹ rất tốt nhưng lại không áp dụng vào Việt Nam? Nếu nhận thấy cái tốt, cái ưu việt mà không noi theo, không áp dụng thì bộ trưởng đã có tội rất lớn với các em học sinh sinh viên, với nhân dân, với đất nước và với cả tương lai của đất nước.Các nhà nghiên cứu sau khi khảo sát thì thấy mô hình thành công trong điều kiện gần gũi với Việt Nam là Hàn Quốc và Malaysia. Họ đã trải qua nhiều giai đoạn có những nét tương đồng với Việt Nam. Kinh nghiệm cho thấy, sự tác động của giáo dục đối với sự phát triển của các quốc gia này là rất mạnh mẽ. Mình hoàn toàn có thể tham khảo.”
Bộ trưởng nên nhớ rằng, học sinh sinh viên Việt Nam hoàn toàn thích ứng và thích thú với chương trình- mô hình giáo dục của Anh- Mỹ. Bằng chứng là, khoảng 20 năm trở lại đây, hàng trăm ngàn học sinh sinh viên Việt Nam đã theo học chương trình- mô hình giáo dục kiểu Anh- Mỹ cả ở phổ thông và đại học thông qua các con đường du học. Họ đã nuốt trọn chương trình này một cách nhẹ nhàng và có hiệu quả. Bằng chứng là, hiện nay trên cả nước có hàng trăm trường quốc tế do các nhà đầu tư Mỹ- Anh- Úc- Canada- New Zealand, Singapore….đầu tư đã tiến hành giảng dạy và học tập theo chương trình giáo dục Anh- Mỹ. Học sinh Việt Nam đã nắm bắt rất nhanh, và thích thú, thoải mái với chương trình này. Nếu có một đánh giá và khảo sát công phu và khách quan, chắc chắn rằng, tương lai của những học sinh đã học ở các trường quốc tế sáng sủa hơn các học sinh học trong hệ thống trường học nhà nước vốn có phương pháp sư phạm quá cũ rích.
Hãy ngược lại quá khứ! Việt Nam cộng hòa trước đây, dù vướng vào binh đao lửa đạn nhưng vẫn mạnh dạn áp dụng mô hình giáo dục Anh-Mỹ/Pháp, và đã nhanh chóng thành công. Các bằng cấp của giáo dục Việt Nam cộng hòa được hàng chục nước công nhận. Nền giáo dục Việt Nam cộng hòa đã tạo ra hàng chục ngàn kỹ sư và chuyên viên giỏi, hàng chục ngàn giáo viên giỏi và có trách nhiệm. Trong khi đó, nền giáo dục miền Bắc xã hội chủ nghĩa với sự chính trị hóa sâu sắc đã không gặt hái được thành tựu nào.
Hãy ngược lại quá khứ! Việt Nam trước thời kỳ năm 1945 đã được thụ hưởng nền giáo dục Pháp khai sáng dù nền giáo dục Pháp vào thời điểm ấy nặng nề về từ chương và hàn lâm. Được hưởng thụ một nền giáo dục khai sáng, Việt Nam trước năm 1945 đã có một thế hệ trí thức vàng lừng danh.
Có lẽ nào bộ trưởng không biết rằng, một trong những ước mơ mãnh liệt của các bậc phụ huynh ở Việt Nam là ước mơ con cái mình được học hành ở những hệ thống giáo dục Anh- Mỹ. Tại sao Bộ trưởng không nhận ra điều đó khi mà chắc chắn rằng bộ trưởng có rất nhiều người thân có con cháu du học ở Anh- Mỹ- Úc- New Zealand…..?
Mô hình giáo dục Anh- Mỹ không phù hợp với Việt Nam ở chỗ nào, thưa bộ trưởng? Có phải nó quá tốt, nó quá ưu việt nên không phù hợp với Việt Nam? Bộ trưởng ạ, mô hình nào càng quá tốt, càng ưu việt thì càng phù hợp và cần áp dụng ngay! Bộ trưởng nên nhớ rằng, mô hình giáo dục chỉ là phương tiện để đạt đến cái tốt, cái ưu việt. Vậy tại sao bộ trưởng lại từ chối phương tiện- giải pháp tốt ấy? Nếu bộ trưởng cho rằng, cơ sở vật chất của Việt Nam quá nghèo để áp dụng mô hình giáo dục Anh- Mỹ, thì đó là một ngụy biện. Miền Nam trước năm 1975 nghèo hơn bây giờ rất nhiều, nhưng đã vận dụng thành công mô hình giáo dục Anh-Mỹ. Việt Nam trước năm 1945 nghèo hơn bây giờ rất nhiều nhưng cả người Pháp và người Việt Nam đều áp dụng thành công mô hình giáo dục khai sáng của Pháp. Và nước Anh, nước Mỹ cách đây 200 năm chắc chắn nghèo hơn Việt Nam hiện tại rất nhiều, nhưng họ vẫn áp dụng thành công mô hình giáo dục tiên tiến của mình.
Mô hình giáo dục Anh- Mỹ dù không được quảng cáo, dù không được tuyên truyền, nhưng nó có sức sống mạnh mẽ, sức lan tỏa rộng lớn. Đến thời điểm hiện nay, mô hình giáo dục Anh- Mỹ đã được 140 nước trên thế giới áp dụng triệt để, hoặc áp dụng phần lớn và đã thu được rất nhiều thành tựu, qua đó giúp đất nước phát triển. Iraq là một đất nước Hồi giáo, trải qua rất nhiều tang thương nhưng khi chế độ Saddam Hussein sụp đổ, Iraq đã áp dụng mô hình giáo dục Anh- Mỹ, và đã có thành quả: vào năm 2018, Iraq lần đầu tiên trong lịch sử có một trường đại học nằm trong nhóm 1000 trường đại học tốt nhất thế giới trong khi mô hình giáo dục xã hội chủ nghĩa của Việt Nam không có trường đại học nào lọt vào nhóm 1000 trường đại học tốt nhất thế giới.
Mô hình giáo dục Anh- Mỹ không tuyên truyền nhồi sọ, không tuyên truyền chính trị, không có các tổ chức đoàn đội, không có các tổ chức đảng…, có phải vì vậy mà Bộ trưởng đã chối từ?
Mô hình giáo dục và hệ thống  giáo dục tự thân nó là phi chính trị, phi văn hóa, phi tôn giáo, phi chủng tộc nên nó có thể phù hợp với bất cứ quốc gia nào, trong bất cứ điều kiện nào. Có lẽ, những điều cơ bản này có vẻ xa lạ với những kẻ bị chính trị nhồi sọ và đè nén quá lâu.
Nếu bộ trưởng Nhạ nói riêng và chính thể Việt Nam nói chung cứ mãi chối từ cái tốt đẹp, cái tiến bộ, đất nước này sẽ mãi mãi đắm chìm trong đêm đen của ngu muội và lạc hậu.

Do dư luận áp lực, CSVN lùi thời hạn công bố dự án cao tốc Bắc-Nam

Công luận lo ngại việc xây dựng cao tốc Bắc-Nam sẽ do nhà thầu Trung Quốc thực hiện. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bộ Giao Thông-Vận Tải CSVN loan báo họ sẽ lùi thời gian giới thiệu tổng quan về dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam và một số cơ chế trong quá trình sơ tuyển lựa chọn nhà đầu tư, đánh giá môi trường đầu tư…
Tờ Pháp Luật TP.HCM giải thích việc Bộ này lùi tổ chức hội nghị kêu gọi đầu tư dự án xây dựng một số đoạn đường bộ cao tốc trên tuyến Bắc-Nam phía Đông giai đoạn 2017–2020 “là để công tác chuẩn bị tổ chức được tốt hơn.”
Tờ báo cho biết: “Đối với tám dự án thực hiện theo hình thức PPP (hợp tác công-tư), Bộ Giao Thông-Vận Tải (CSVN) dự kiến trong Tháng Tư sẽ phát hành hồ sơ mời sơ tuyển nhà đầu tư và thời gian kết thúc (phê duyệt kết quả sơ tuyển) khoảng 20 Tháng Tám. Sau khi có kết quả phê duyệt thiết kế kỹ thuật, dự toán của tám dự án này, trong vòng 10 ngày, Bộ sẽ cập nhật, hoàn chỉnh hồ sơ mời thầu, trình lãnh đạo phê duyệt. Sau đó, từ ngày 20 Tháng Mười, Bộ sẽ phát hành hồ sơ mời thầu cho các nhà đầu tư.”
“Nhà đầu tư sẽ có tối thiểu 90 ngày để chuẩn bị hồ sơ dự thầu, thời gian đóng thầu khoảng 20 Tháng Giêng, 2020. Dự kiến, ngày 20 Tháng Ba, 2020, các ban quản lý dự án sẽ công khai kết quả đấu thầu lựa chọn nhà đầu tư của các dự án cao tốc Bắc-Nam thực hiện theo hình thức PPP,” tờ báo của Sở Tư Pháp ở Sài Gòn viết thêm.
Một số đoạn đường trên cao tốc Bắc-Nam đã được sử dụng. (Hình: Zing)
Tin này được loan báo trong bối cảnh mạng xã hội dấy lên lo ngại rằng nhà thầu Trung Quốc sẽ được Bộ Chính Trị CSVN chỉ định thi công tuyến đường huyết mạch của Việt Nam. Người dân càng thêm hoang mang vì họ không được biết gì ngoài bản tin “cuối Tháng Sáu, 2019, khởi công cao tốc Bắc-Nam” mà các báo nhà nước đã đưa.
Theo báo Zing, tuyến cao tốc Bắc-Nam có chiều dài khoảng hơn 2,100 km, chạy qua 32 tỉnh, thành phố và trị giá $15 tỷ. Việc thi công tuyến đường huyết mạch này được dự trù tiến hành theo ba giai đoạn, từ 2017 đến 2025, và ảnh hưởng đến hàng ngàn hộ dân bị giải tỏa mặt bằng.
Đáng lưu ý, một công trình quy mô như thế mà Bộ Giao Thông-Vận Tải, Bộ Xây Dựng (CSVN) và Bộ Chính Trị có thể đưa ra quyết định mà không cần lắng nghe ý kiến phản biện từ giới tri thức, luật sư hoặc các nhà hoạt động xã hội dân sự.
Công luận cũng lo ngại vì việc đưa tin về quá trình thi công tuyến cao tốc Bắc-Nam của các báo nhà nước rất nhỏ giọt và mơ hồ. Chẳng hạn, báo Zing hồi Tháng Mười Hai, 2018 viết: “Bộ Xây Dựng (CSVN) ngay trong quý I/2019 phải hoàn thành việc rà soát, xem xét điều chỉnh định mức chi phí quản lý dự án, tư vấn phù hợp với các công trình đầu tư xây dựng nói chung theo đúng quy định của pháp luật, đảm bảo sát thực tế, tính đúng, tính đủ.”
Luật Sư Lê Công Định ở Sài Gòn đưa cảnh báo trên trang cá nhân: “Đường cao tốc Bắc-Nam mà Trung Quốc sẽ xây dựng chính là một Vạn Lý Trường Thành kiểu mới, bao bọc Việt Nam trong sự bảo trợ kinh tế vĩnh viễn của Trung Hoa, cản trở mọi bang giao kinh tế với phương Tây. Đó là phần quan trọng trong chiến lược ‘Một Vành Đai-Một Con Đường’ của Tập Cận Bình, một Tần Thủy Hoàng thời hiện đại. Do vậy, chấp nhận cho Trung Quốc xây dựng đường cao tốc Bắc-Nam là biến đất nước thành một chư hầu không lối thoát của đế quốc Trung Hoa, giam cầm dân tộc trong vòng nô lệ ngoại bang.” (T.K.)

Friday, April 12, 2019

Vụ án Trịnh Vĩnh Bình: Một bài học đắt giá


Lê Nguyễn Hương Trà|

Chiều tối 11.4, nhiều báo nước ngoài đồng loạt đưa tin v/v triệu phú Trịnh Vĩnh Bình vừa nhận được thông báo của Tòa án Quốc tế dài gần 200 trang. Đi kèm là phán quyết thắng kiện, chính phủ Việt Nam buộc phải bồi thường cho ông Bình tổng cộng 37.581.596 USD thiệt hại và gần 7,9 triệu USD án phí.
Đây là vụ kiện quốc tế chưa từng có đối với chính phủ Việt Nam, với số tiền bồi thường khủng.
—-
Trịnh Vĩnh Bình (1947) là một doanh nhân người Hà Lan gốc Sóc Trăng. Từ năm 1981 – 1996, ông Bình về nước 63 lần mang theo tổng cộng hơn 2,3 triệu USD và gần 100 kg vàng. Năm 1999, ông Bình bị tịch thu tài sản và lãnh án 11 năm tù, bị tạm giữ 18 tháng và trong khi được tại ngoại ông đã trốn thoát khỏi Việt Nam.
-
Năm 2003 ông Bình bắt đầu nhờ tổ hợp luật sư Covington Burling ở Washington, Hoa Kỳ đại diện kiện chính phủ Việt Nam.
Ông Việt Nam cũng thuê một hãng luật của Pháp đại diện. Vụ kiện dự kiến xử ở Trung Tâm Trọng Tài Quốc tế Stockholm tháng 12. 2006, nhưng Việt Nam đã thương lượng với ông Bình ngoài tòa để ký một thỏa thuận tại Singapore. Trong đó Việt Nam sẽ xóa án và bồi thường 15 triệu.
Tháng 1.2015, Trịnh Vĩnh Bình tiếp tục đâm đơn kiện lần 2, lý do là ông Việt Nam không thực hiện đúng cam kết trả tiền và tài sản cho ông Bình trong lần thỏa thuận tại Singapore. Và vì liên quan đến tài sản bị phát mãi và tính trị giá 11 năm bị tuyên án tù. Phiên tòa lần 2 diễn ra tại Tòa án Trọng tài Quốc tế Paris, Pháp gây ồn ào hồi 8.2017.
– Rất ít báo đảng trong nước đưa tin về vụ kiện Trịnh Vĩnh Bình, đọc sơ đây nè:
https://vnexpress.net/…/vi-sao-ong-trinh-vinh-binh-kien-chi…
=========
Thực tế là gần đây có khá nhiều vụ như Trịnh Vĩnh Bình!
Mới nhất là vụ ồn ào lô hàng 700 chiếc BMW 15 triệu Euro nhập khẩu không được thông quan hồi 2016 – liên quan đến Euro Auto và nhiều người bị bắt hình sự; đã bị tập đoàn Sime Darby, Malaysia khởi kiện và giành thắng lợi ngoài nước. Phía Việt Nam đã phải trả lại xe, tái xuất và hoàn lại thuế.
Hồi 2014 là vụ nhà đầu tư Pháp DialAsie kiện Chính phủ Việt Nam trong dự án Bệnh viện quốc tế Thận và Lọc thận tại Tp.HCM. Năm 2017 có hai vụ kiện của 2 nhà đầu tư nước ngoài là Saigon Metropolitan và Recofi. Vụ Metropolitan ông Bộ Tư pháp cùng Bộ Kế hoạch & Đầu tư, Bộ Tài chính, Bộ Công Thương họp báo bảo giải quyết xong. Nhưng theo dõi sẽ thấy vụ này rất là…gân gà khó nuốt, cũng có khả năng lại bị kiện tiếp.
——-
Một vụ nữa khá giống vụ Trịnh Vĩnh Bình là VK Housing và DWS Star Bridge Co., Hàn Quốc với Dự án Khu nhà ở cao tầng The Mark (Quận 7, Tp.HCM) diện tích 29.310m2, có tổng mức đầu tư ban đầu là 79 triệu USD. Sau hơn 10 năm được UBND Tp.HCM chấp thuận đầu tư, hiện The Mark vẫn là bãi đất trống.
Doanh nghiệp nước ngoài này đã bị Tòa án Nhân dân Tp.HCM lạm dụng quyền lực diễn dịch luật tùy tiện và đã nhiều lần gửi đơn kêu cứu với UBND Tp.HCM và văn phòng chính phủ. Vụ án dính tới đại gia Đinh Trường Chinh, Google ra một đống nha ;v
Với thủ tục ISDS, WTO và FTA giữa Vietnam – Korea thì chính phủ nên quan tâm và xem xét chỉ đạo Bộ Công An và những cơ quan thuộc quyền, VKS, Tòa án…vv.. cần giải quyết sớm và không được làm ẩu; nếu không muốn phải đi hầu kiện quốc tế!
Theo luật sư Phùng Anh Tuấn – trưởng Công ty luật VCI LEGAL, người có nhiều kinh nghiệm trong các vụ hòa giải đầu tư và Giải quyết tranh chấp quốc tế; Thì các công ty đầu tư nước ngoài có thể bị ăn hiếp ở Việt Nam, nhưng ra nước ngoài họ kiện theo thủ tục investor-state-dispute settlement thì nhiều phần là thắng chắc trong những vụ lạm dụng quyền lực & diễn dịch luật pháp vô nguyên tắc.
– Và vụ Trịnh Vĩnh Bình là một bài học đắt giá. Mà tính ra so với con số ông Bình đòi ($1,25 tỉ) thì hơn $37,5 triệu vẫn còn…ít chán./.

Bắt 2 tấn ngó sen, bắp chuối ngâm trong hóa chất độc hại ở Sài Gòn

Chất tẩy bị tịch thu tại 3 cơ sở. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Kiểm tra cơ sở chế biến thực phẩm ở Quận 8, cơ quan hữu trách phát hiện gần hai tấn ngó sen, bắp chuối đang được ngâm cùng lúc trong ba loại hóa chất độc hại, cấm sử dụng.
Theo báo Pháp Luật TP.HCM, rạng sáng 11 Tháng Tư, 2019 cảnh sát Sài Gòn ập vào 3 điểm sơ chế ngó sen, bắp chuối của bà Lê Kim Trúc, tại khu dân cư Bến Lức (quận 8, Sài Gòn).
Tại các điểm trên, công an thấy nhiều người đang ngâm tẩm gần 2 tấn ngó sen, bắp chuối bào trong các thùng phuy lớn.
Bắp chuối bào chuẩn bị được đưa đi ngâm hóa chất. (Hình:Pháp Luật TP.HCM)
Bên cạnh đó, công an còn thu giữ 200 kg chất tẩy trắng, 100 kg Acid Acetic (giấm công nghiệp) và 5 kg hàn the.
Làm việc với công an, bà Trúc (chủ 3 cơ sở nói trên) thừa nhận đã dùng 3 loại hóa chất đổ trực tiếp vào thùng phuy để ngâm ngó sen, bắp chuối bào nhằm tẩy trắng, làm dai và giúp sản phẩm bảo quản được lâu hơn.
“Thành phẩm” sau đó được bỏ mối tại các chợ, quán ăn ở Sài Gòn và đưa đi nhiều tỉnh thành tiêu thụ.
Trước đó, hồi Tháng Tám, 2018, Ban Quản Lý An Toàn Thực Phẩm Sài Gòn cũng đã ra quyết định phạt bà Võ Mộng Cầm ở Chợ Đầu Mối Nông Sản Thủ Đức 34 triệu đồng ($ 1,465) do đã sử dụng hóa chất không có trong danh mục để sản xuất thực phẩm và không bảo đảm an toàn thực phẩm trong quá trình sản xuất bắp chuối bào.
Cụ thể, tại thời điểm kiểm tra, cơ quan hữu trách phát hiện bắp chuối bào tại cơ sở bà Cầm được ngâm trong hóa chất tẩy trắng và hàn the. Khu vực sản xuất đọng nước, dơ bẩn, gần nơi đổ rác. (Tr.N)

Con trai cố bí thư Đà Nẵng có thể mất hết chức vụ vì ‘ăn vụng’

Ông Nguyễn Bá Cảnh tại một kỳ họp Hội Đồng Nhân Dân thành phố Đà Nẵng. (Hình: Trí Thức Trẻ)
ĐÀ NẴNG, Việt Nam (NV) – Ông Nguyễn Bá Cảnh, phó trưởng Ban Dân Vận Đà Nẵng, con trai duy nhất của ông Nguyễn Bá Thanh – cố bí thư Đà Nẵng, đã bị đề nghị kỷ luật cách hết chức vụ trong đảng CSVN do “vi phạm luật hôn nhân và gia đình.”
Chiều 12 Tháng Tư, 2019, Thành Ủy Đà Nẵng đã họp và bỏ phiếu kỷ luật đối với ông Nguyễn Bá Cảnh, phó trưởng ban thường trực Ban Dân Vận Thành Ủy Đà Nẵng. Ông Cảnh được cho là đã “vi phạm Điều 5 Luật Hôn Nhân và Gia Đình.”
Theo báo Người Lao Động, hình thức kỷ luật được Ủy Ban Kiểm Tra Thành Ủy Đà Nẵng đưa ra để bỏ phiếu là cách chức tất cả chức vụ trong đảng đối với ông Nguyễn Bá Cảnh. Kết quả bỏ phiếu có 35/43 phiếu hợp lệ tán thành việc trên.
Ông Lương Nguyễn Minh Triết, chánh Văn Phòng Thành Ủy Đà Nẵng, cho biết việc bỏ phiếu này “chưa phải là kết quả cuối cùng.”
“Đây mới chỉ là bước đầu. Khi nào cấp cao nhất quyết định thì mới là kết luận cuối cùng. Việc bỏ phiếu hôm nay là việc đề nghị kỷ luật chứ chưa phải là kết luận cuối cùng,” ông Triết nói.
Ông Nguyễn Bá Cảnh (36 tuổi), quê quán ở xã Hòa Tiến, huyện Hòa Vang, là con trai của ông Nguyễn Bá Thanh – cựu bí thư Thành Ủy Đà Nẵng sau khi được kéo về Hà Nội làm trưởng Ban Nội Chính Trung Ương của đảng CSVN từ Tháng Mười Hai, 2012, thì bất ngờ qua đời hồi Tháng Hai, 2015, chỉ sau hơn nửa năm chống chọi với chứng ung thư máu cùng một số bệnh khác. Thời điểm ông Thanh ra Hà Nội giữa lúc mà cuộc xung đột giữa Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, cùng Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, với Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đang ở vào đỉnh cao.
Ông Cảnh có trình độ thạc sĩ ngành quản trị kinh doanh, từng học Đại Học Kinh Tế Đà Nẵng rồi đi du học ở nước ngoài. Sau một thời gian học ở ngoại quốc, ông Cảnh về làm việc tại Đà Nẵng.
Đến ngày 4 Tháng Hai, 2013, Ban Chấp Hành Thành Đoàn Đà Nẵng họp hội nghị bất thường và đã bầu ông Nguyễn Bá Cảnh làm bí thư Thành Đoàn với 100% số phiếu. Sau năm năm giữ chức vụ trên, ngày 16 Tháng Tám, 2017, Ban Tổ Chức Thành Ủy Đà Nẵng đã công bố quyết định điều động ông Cảnh sang giữ chức phó trưởng ban thường trực Ban Dân Vận Thành Ủy Đà Nẵng.
Về Đà Nẵng, hỏi người dân nào cũng biết ông Nguyễn Bá Cảnh. Không phải chỉ vì ông Cảnh làm quan mà bởi vì ông rất giàu.
Gần đây, dư luận Đà Nẵng ai cũng biết chuyện “vi phạm Luật Hôn Nhân Gia Đình.” Cụ thể là chuyện ngoại tình của ông Cảnh và có con với một cô gái gốc Đà Nẵng vào sống ở Sài Gòn.
Ở Đà Nẵng nhiều người biết vợ ông Cảnh là con gái của một thành viên Hội Đồng Quản Trị của một tập đoàn tiếng tăm ở Hà Nội.
Theo Facebooker Nguyễn Hồng Thư, hôn lễ ngày ấy “hoành tráng” với hơn 1,200 thực khách tại nhà hàng sang trọng Golden Phoenix nổi tiếng thành phố Đà Nẵng. Người ta thấy hiện diện các chính trị gia, doanh nhân máu mặt, các tổng biên tập và tất nhiên không thiếu những cây bút có “số má.”
Còn cô gái nào đã làm ông Cảnh “mê mệt” đến nỗi quên mình đã có gia đình? Quên mình đã có cô vợ xinh và cô con gái đẹp như thiên thần?
Đó là một “hotgirl” (25 tuổi, cao 1m68, trắng trẻo xinh đẹp), nhà ở đường Trần Quốc Toản, gần nhà ông Phan Văn Anh Vũ, tức Vũ “Nhôm,” từng học trường Trung Học Phổ Thông Trần Phú Đà Nẵng. Từng đoạt được giải ba học sinh giỏi văn thành phố; giải nhất đơn nữ Học Sinh Thanh Lịch và giải nhì đơn nữ “Gương mặt khả ái của cuộc thi học sinh sinh viên tài năng, thanh lịch Đà Nẵng.”
“Hotgirl” lọt vào mắt xanh của “Thủ lĩnh thanh niên Đà Nẵng Nguyễn Bá Cảnh” để rồi dính thai ôm bầu, chuyển vào Sài Gòn sống và đã sinh cho ông Cảnh một bé trai.
Về phía ông Cảnh đã cố che giấu những việc mình đã làm với gia đình và tổ chức, kín đến nỗi, vừa nhậm chức tân phó trưởng Ban Dân Vận, ông Cảnh lọt vào danh sách cán bộ đi Mỹ du học hai tháng (từ 17 Tháng Tám, 2017) để rồi cuối Tháng Bảy, 2018, ông Cảnh lại được đưa ra lấy ý kiến cho ghế bí thư Quận Cẩm Lệ.
Nếu không bị phản ứng dữ dội từ phía các cán bộ hưu trí thì ông Cảnh đã nhậm chức bí thư. Và chắc chắn, với tấm bằng thạc sĩ nước ngoài, cao cấp lý luận chính trị… ông Bá Cảnh sẽ nằm trong danh sách “nguồn cao cấp” cho quy hoạch vào Trung Ương Đảng CSVN những khóa sau.
Về phần vợ ông Cảnh, sau khi phát giác đã ly dị, ôm con gái về lại Hà Nội. Riêng về “hotgirl” xứ Đà Thành, có tin nói đã được đưa ra ngoại quốc sinh sống. (Tr.N)

Cháy xưởng ở Hà Nội, 8 người thiệt mạng

Thi thể nạn nhân được đưa ra khỏi đám cháy. (Hình: Người Lao Động)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Vụ hỏa hoạn trong đêm đã thiêu rụi 4 nhà xưởng rộng cả ngàn mét vuông tại phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm, làm 8 người chết, trong đó có 4 người cùng một gia đình.
Sáng 12 Tháng Tư, 2019, Ủy Ban Nhân Dân thành phố Hà Nội, cho biết khoảng 2 giờ khuya ngày cùng ngày tại ngõ 1 Đại Linh, phường Trung Văn, quận Nam Từ Liêm (Hà Nội) đã xảy ra vụ hoả hoạn lớn.
Do khu vực kho xưởng bị cháy nằm sâu trong khu dân cư hàng trăm mét, có nhiều vật liệu dễ cháy như đồ nhựa, đồ gỗ nên đã nhanh chóng cháy lan thiêu rụi cả 4 khu nhà xưởng gồm: xưởng kho lạnh của Công Ty Cổ Phần Cơ Điện Lạnh; xưởng làm hạt chống ẩm của Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Phương Lan; kho chứa đồ gỗ mộc thành phẩm và xưởng sản xuất thùng nhựa đựng rác của Công Ty Môi Trường 79, với tổng diện tích bị cháy khoảng 1,000 mét vuông.
Cảnh Sát Phòng Cháy Chữa Cháy Hà Nội đã huy động hàng chục xe cứu hoả tham gia chữa cháy, nhưng phải mất 4 tiếng mới được dập tắt lửa hoàn toàn.
Các nhân chứng cho biết, ngọn lửa quá to đã làm cánh cửa chính của xưởng sập xuống, số ít người chạy ra may mắn sống sót, trong lúc người dân dùng búa phá tường nhưng không kịp cứu những người bị kẹt bên trong.
Nhiều người hoảng sợ khi nghe tin người thân mắc kẹt bên trong.(Hình: VietNamNet)
Nói với báo VietNamNet, bà Bùi Thúy (nhà sát đám cháy), một trong những người đầu tiên phát hiện cháy cho biết “khu xưởng bị cháy được một lúc thì cánh cửa chính đổ sầm xuống, lúc đó còn người ở bên trong do không kịp chạy ra. Chồng tôi thấy thế liền lấy búa, sang nhà bên cạnh phá tường để cứu người nhưng không kịp.”
Còn chị May, công nhân làm việc tại xưởng bánh kế bên cho hay: “Ban đầu tôi và nhiều người đang làm sôcôla thì thấy lửa phát cháy liền bỏ chạy ra ngoài sân.. Lúc đó, tôi thấy có 6-7 người bên xưởng sản xuất thùng nhựa chạy kịp thoát ra ngoài.”
Bước đầu, cơ quan hữu trách xác định có 8 nạn nhân thiệt mạng và mất tích Tất cả các nạn nhân đều chết trong khu vực xưởng sản xuất thùng nhựa đựng rác của Công Ty Môi Trường 79 gồm: anh Lương Quốc Dân ( 35 tuổi); anh Lương Văn Việt ( 33 tuổi); chị Trần Thị Lan (29 tuổi, là vợ của Lương Văn Việt); cháu Lương Công Minh (5 tuổi, là con của chị Lan); cháu Lương Anh Tuấn (1 tuổi, là con của Lan); anh Tuấn (34 tuổi, lái xe Công Ty Môi Trường 79), em Lê Văn Hải (18 tuổi) và anh Trần Văn Hải (25 tuổi).
Anh Vũ Văn Cần, quản lý xưởng nhựa bị cháy của Công Ty Môi Trường 79, cho biết đám cháy bắt nguồn khu vực để xe máy, nơi dễ cháy nổ.
“Ba mẹ con ôm nhau nằm chết cháy ở cạnh cánh cửa. Cháy lúc 2 giờ khuya, ai cũng ngủ say cả. Quá thảm khốc! Người chồng làm thuê tại đây, còn vợ thì nấu cơm phục vụ công nhân,” anh Cần xót xa nói với báo Thanh Niên.
Tờ Thanh Niên cho biết, đến 9 giờ 45 phút sáng cùng ngày, lính cứu hỏa mới đưa được 5 thi thể ra ngoài và tiếp tục phun nước để dập tắt hoàn toàn đám cháy, làm mát để đưa thi thể các nạn nhân còn lại ra khỏi hiện trường, đưa về Bệnh Viện 198, giao Công An Hà Nội tổ chức nhận diện, làm rõ danh tính.
Trường hợp không nhận dạng được thì sẽ cho xét nghiệm ADN. Hiện Công An Hà Nội đang tiếp tục điều tra làm rõ nguyên nhân vụ hoả hoạn. (Tr.N)

Viettel phủ nhận tin ‘mạng 4G của hãng có thiết bị Huawei’

Viettel muốn tiên phong tại Việt Nam trong việc thử nghiệm công nghệ 5G. (Hình: Dân Trí)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hôm 12 Tháng Tư, nhiều báo nhà nước đăng tải thông cáo báo chí của Tập Đoàn Công Nghiệp-Viễn Thông Quân Đội (Viettel) phủ nhận tin mạng 4G của hãng này “có thiết bị Huawei” trên tạp chí Nikkei Asian Review của Nhật Bản.
Trước đó, tờ Nikkei Asian Review viết: “Mạng lưới 4G của Viettel sử dụng chủ yếu thiết bị của Công Ty Huawei, Trung Quốc.”
Tin này làm mạng xã hội dấy lên quan ngại, vì từ hồi Tháng Hai, 2019, đã có tin cho rằng Bộ Thông Tin Truyền Thông CSVN “dọn đường” cho Huawei thắng thầu trong cuộc đua cung cấp hạ tầng 5G ở Việt Nam, dù hãng này bị tẩy chay trên toàn thế giới.
Thông cáo của Viettel được báo Tuổi Trẻ dẫn lại, ghi: “Viettel khẳng định mạng 4G của họ đã triển khai tại Việt Nam sử dụng toàn bộ thiết bị được nhập khẩu từ các công ty Châu Âu và thiết bị do chính Viettel sản xuất. Hiện nay, Viettel đã đưa thiết bị hạ tầng mạng 4G vào lắp đặt tại Việt Nam và một số thị trường quốc tế. Viettel cũng đang triển khai nghiên cứu để sản xuất thiết bị hạ tầng mạng 5G. Do đó, Viettel đã yêu cầu Nikkei rút lại thông tin sai nói trên. Sau khi nhận được yêu cầu, Nikkei đã sửa lại bài viết của họ và gỡ bỏ thông tin liên quan đến Huawei.”
Tuy nhiên, tờ báo của Thành Đoàn ở Sài Gòn cũng cho biết thêm rằng ông Fan Jun, tổng giám đốc Huawei Việt Nam, “không nói gì về việc có hay không có thiết bị Huawei trong hạ tầng mạng 3G, 4G của các nhà mạng Việt Nam” mà chỉ “đánh giá cao việc Viettel tự sản xuất thiết bị cho hạ tầng mạng 5G”.
Bài báo trên trang web Nikkei Asian Review hôm 12 Tháng Tư không cho thấy họ có sửa thông tin “theo yêu cầu của Viettel” hay không.
Một đoạn trong bài viết: “Do không đủ năng lực chuyên môn cần thiết, Viettel có thể chọn thiết bị do Nokia hoặc Ericsson sản xuất, tùy thuộc vào tiến trình của họ trong các thử nghiệm công nghệ 5G. Đại diện Viettel nói với Nikkei rằng họ quyết định phát triển và sản xuất các thiết bị mạng lõi để tránh nguy cơ không thể trợ giúp an toàn và bảo mật cho mạng viễn thông quốc gia. Viettel đặt mục tiêu sản xuất 80% cơ sở hạ tầng mạng viễn thông vào năm 2020.”
“Với việc Việt Nam đồng ý tăng cường hợp tác quốc phòng với Hoa Kỳ, một nguồn tin ngoại giao phương Tây nói với Nikkei rằng Hà Nội có thể theo chân nỗ lực của Washington để loại trừ việc dùng thiết bị 5G của Huawei. Hoa Kỳ đang gây áp lực buộc các quốc gia khác phải bỏ Huawei khỏi mạng di động của họ, do lo ngại rằng Bắc Kinh sử dụng thiết bị để làm gián điệp – cáo buộc mà Huawei nói là vô căn cứ,” tạp chí Nhật Bản viết.
Hồi Tháng Mười Một, 2018, báo điện tử Dân Trí tường thuật: “Bám sát chủ trương của Bộ Thông Tin Truyền Thông [CSVN] sẽ cấp tần số thử nghiệm 5G vào năm 2019, Tập Đoàn Viettel sẽ quyết tâm trở thành nhà mạng tiên phong trong việc triển khai thử nghiệm công nghệ 5G trong năm 2019. Đến nay, Viettel đã đạt được một số kết quả tích cực: làm chủ công nghệ lõi của phần mềm cho thiết bị 5G; làm chủ thiết kế phần cứng khối thu phát cao tần; làm chủ thiết kế phần mềm lớp vật lý cho thiết bị 5G…” (T.K.)

Thực phẩm Việt Nam ‘hầu như không được kiểm soát chất cấm’

Nhiều sản phẩm trong siêu thị có chất cấm, chất phụ gia không được kiểm soát. (Hình: CafeF.vn)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Sau vụ 18,000 chai tương ớt Chin-su của Công Ty Masan vừa bị chính quyền thành phố Osaka, Nhật Bản ra lệnh thu hồi vì chứa benzoic acid, công luận lại ngỡ ngàng khi giới chức thừa nhận không chỉ tương ớt mà hầu hết hàng thực phẩm Việt Nam “gần như không được kiểm soát chất cấm”.
Báo điện tử VietnamNet hôm 12 Tháng Tư dẫn lời bà Nguyễn Thị Hồng Minh, chủ tịch Hiệp Hội Thực Phẩm Minh Bạch, cựu thứ trưởng Bộ Thủy Sản CSVN: “Hiện nay đối với thị trường nội địa có tiêu chuẩn, nhưng hầu như không được kiểm soát nên rất thương cho người tiêu dùng Việt Nam. Hầu hết các tiêu chuẩn sử dụng chất bảo quản, chất phụ gia trong chế biến thực phẩm ở Việt Nam đều lấy theo tiêu chuẩn Codex (Ủy Ban Tiêu Chuẩn Thực Phẩm Quốc Tế). Thậm chí nhiều khi mình còn rập khuôn không phù hợp với một số sản phẩm truyền thống ví như nước mắm. Trong khi đó, các tiêu chuẩn trong sản xuất VietGap, GlobalGap lại thấp hơi rất nhiều so với tiêu chuẩn của các nước trên thế giới. Các doanh nghiệp lớn thường sản xuất hàng hóa theo tiêu chuẩn Việt Nam. Tuy nhiên, họ thường tự công bố chứ không ai xác nhận được làm đúng hay sai.”
Tờ báo còn dẫn lời ông Nguyễn Duy Thịnh, cựu giảng viên Viện Công Nghệ Thực Phẩm (Đại Học Bách Khoa Hà Nội): “Có nhiều chất ở Nhật Bản bị cấm sử dụng, còn ở Việt Nam, chất đó lại được phép sử dụng với hàm lượng nhất định. Thậm chí, có chất phụ gia có trong danh mục phụ gia bảo quản của Codex, trong đó, Nhật Bản và Việt Nam đều là thành viên. Vì thế, không có gì lạ khi vụ tương ớt Chin-su diễn ra, các doanh nghiệp hoàn toàn có thể nói rằng, sản phẩm đó ‘dành riêng cho thị trường nội địa’ vì trên đó có ghi rõ ‘Dành riêng cho thị trường Việt Nam. Không dành cho xuất khẩu’, hoặc là sản phẩm không rõ xuất xứ.”
Cũng liên quan vụ này, trong công văn gửi cho báo chí và Công Ty Masan hôm 12 Tháng Tư, Cục An Toàn Thực Phẩm, Bộ Y Tế CSVN viết: “Việc Nhật Bản không quy định benzoic acid, sorbic acid làm phụ gia thực phẩm trong tương ớt mà Việt Nam lại cho dùng không có nghĩa là tiêu chuẩn thực phẩm của Việt Nam không được quan tâm như Nhật Bản. Thực tế Việt Nam đang sử dụng tiêu chuẩn thực phẩm, trong đó có tương ớt của Codex. Đây cũng là tiêu chuẩn mà Mỹ, các nuớc Châu Ẩu… đều là những quốc gia phát triển trên thế giới đang sử dụng. Việc sử dụng benzoic acid, natri benzoat, sorbic acid hoặc kali sorbat trong tương ớt theo quy định của pháp luật hiện hành tại Việt Nam không yêu cầu ghi cảnh báo, chỉ yêu cầu đối với các cơ sở sản xuất thực phẩm phải ghi rõ tên nhóm chất phụ, tên chất phụ gia hoặc mã số quốc tế INS nếu có.”
Theo báo Sài Gòn Giải Phóng, Việt Nam hiện đang cho phép sử dụng 23 nhóm phụ gia thực phẩm, gồm 337 chất và hương liệu. Tuy nhiên, chỉ 5%-10% sản lượng được sản xuất tại Việt Nam, còn lại là nhập khẩu, trong đó có 30% phụ gia thực phẩm có nguồn gốc từ Trung Quốc. Những chất phụ gia nhập lậu, bày bán trôi nổi đang là thủ phạm đe dọa tính mạng, sức khỏe người tiêu dùng.
Tờ báo của đảng bộ đảng CSVN này ở Sài Gòn trích lời Bác Sĩ Nguyễn Trung Nguyên, phụ trách Trung Tâm Chống Độc, Bệnh Viện Bạch Mai: “Hiện nay có nhiều hóa chất, phụ gia với độc tính khác nhau đối với cơ thể, mỗi chất có một biểu hiện khác nhau. Song thực tế đã có nhiều bệnh nhân bị ngộ độc cấp tính do sử dụng thực phẩm chứa phụ gia độc hại.”
Trong một diễn biến khác, báo VietnamPlus hôm 11 Tháng Tư cho hay, Việt Nam có tới 165,000 người bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư trong năm 2018, trong lúc con số này hồi năm 2010 là 126,000 người. (T.K.)

Thấy gì qua việc trường học “đấu tố” vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng?

Hòa Ái, RFA-2019-04-10   
Người dân Lộc Hưng phản đối Phòng Giáo dục Tân Bình chỉ thị trường học tuyên truyền về vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng sai sự thật.

Người dân Lộc Hưng phản đối Phòng Giáo dục Tân Bình chỉ thị trường học tuyên truyền về vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng sai sự thật.Courtesy: Facebook Vườn Rau Lộc Hưng. RFA edited

Chính quyền tiếp tục sai trái?

Tròn đúng 3 tháng sau vụ việc cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng xảy ra, các cư dân ở khu vực này tiếp tục lên tiếng phản đối việc làm sai trái của chính quyền địa phương cứ tiếp diễn đối với những hộ gia đình là nạn nhân của vụ cưỡng chế, đặc biệt là đối với con em họ, những học sinh đang theo học tại các trường trong quận Tân Bình.
Hơn 100 hộ dân cư ngụ tại khu vực vườn rau Lộc Hưng rộng khoảng 5 héc-ta bất thình lình bị Chính quyền quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh (TP.HCM) san ủi trong hai ngày 1 và 8 tháng 1 năm 2019 mà không có giấy tờ thông báo.
Trong khi vụ việc chưa được giải quyết dứt điểm, hôm 3/4, Phòng Giáo dục và Đào tạo quận Tân Bình ban hành công văn yêu cầu các trường học trong phạm vi của quận này phải tuyên truyền về chủ trương của chính quyền trong vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng.
Trên trang mạng xã hội Facebook Vườn Rau Lộc Hưng, cư dân Lộc Hưng lên án việc làm của Phòng Giáo dục quận Tân Bình có chính sách dạy học sinh nói dối, không phản ánh trung thực vụ việc cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng.
Không thể ở một cấp quận là Phòng Giáo dục lại đi tuyên truyền như đinh đóng cột rằng việc làm cưỡng chế đó là đúng, thậm chí còn cho rằng người dân khiếu nại là sai, hễ ai lên tiếng phản đối thì cho là có dấu hiệu như phản động và cần phải trình báo công an xử lý…Tức là một cách chỉ thị mang yếu tố áp đặt, một lối tuyên truyền rất thô thiển và không đúng pháp luật
-Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc
Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc, một luật sư tham gia trong nhóm Luật sư Lộc Hưng hỗ trợ pháp lý cho người dân Lộc Hưng nói với RFA rằng việc chỉ thị tuyên truyền của Phòng Giáo dục quận Tân Bình là không đúng pháp luật vì vụ việc liên quan pháp lý là do cơ quan pháp lý giải quyết, mà Ủy ban Nhân dân TP.HCM có trách nhiệm phải giải quyết cho người dân Lộc Hưng. Luật sư Trịnh Vĩnh Phúc khẳng định:
“Không thể ở một cấp quận là Phòng Giáo dục lại đi tuyên truyền như đinh đóng cột rằng việc làm cưỡng chế đó là đúng, thậm chí còn cho rằng người dân khiếu nại là sai, hễ ai lên tiếng phản đối thì cho là có dấu hiệu như phản động và cần phải trình báo công an xử lý…Tức là một cách chỉ thị mang yếu tố áp đặt, một lối tuyên truyền rất thô thiển và không đúng pháp luật.
Quan điểm cá nhân, tôi cho rằng hành vi của ông Trưởng Phòng Giáo dục-Đào tạo quận Tân Bình trong việc ban hành 3 công văn liên tiếp để gọi là hướng dẫn, chỉ thị cho trường mầm non, tiểu học và trung học cơ sở ở trong địa bàn quận để làm công việc tuyên truyền đó là việc làm thể hiện thái độ rất chủ quan, rất coi thường dân, bất chấp pháp luật và kể cả về đạo lý, chúng tôi cho rằng họ cũng bất chấp.”

Hậu quả thế nào?

Cư dân Lộc Hưng yêu cầu được đối thoại với Chính quyền TP.HCM.
Cư dân Lộc Hưng yêu cầu được đối thoại với Chính quyền TP.HCM.Courtesy: Facebook Vườn Rau Lộc Hưng
Qua diễn tiến Chính quyền quận Tân Bình bắt các trường học tuyên truyền về vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng, không ít người quan tâm vụ việc này cho rằng Chính quyền quận Tân Bình hành xử theo cách thức đấu tố thời kỳ Cải cách ruộng đất trong lịch sử Việt Nam hồi thế kỷ trước. Nhiều ý kiến bày tỏ trên mạng xã hội cho rằng động thái này của Chính quyền quận Tân Bình càng minh chứng cho việc làm cố ý cưỡng chế đất đai của người dân Lộc Hưng một cách vô pháp, kể cả biện pháp dùng ngành giáo dục ép buộc học sinh tố cáo thân nhân trong gia đình một khi họ lên tiếng phản đối vụ cưỡng chế.
Đài Á Châu Tự Do nêu vấn đề về cách hành xử của Chính quyền quận Taab Bình trong vụ cưỡng chế vươn rau Lộc Hưng với nhà báo tự do Mạnh Kim, là người theo dõi sát sao tình hình tranh chấp đất đai ở Việt Nam, và được ông đưa ra nhận định rằng không chỉ riêng Chính quyền quận Tân Bình mà là tất cả các cấp chính quyền từ địa phương tới trung ương ở Việt Nam đều chỉ có một cách giải quyết duy nhất mà ông gọi là “lấn tới”:
“Chính quyền không có cách xử lý nào khác nữa hết. Tại vì đất đai không chỉ liên quan đến chính sách không mà nó còn liên quan đến quyền lợi của lợi ích nhóm. Từ Bắc đến Nam chỗ nào cũng có. Từ thành phố lớn cho đến những địa phương nhỏ, chỗ nào cũng dính dáng đến lợi ích nhóm hết sức chồng chéo và phức tạp. Không thể nào giải quyết rốt ráo về lợi ích nhóm và tham nhũng được.
Chính quyền nghĩ rằng nếu họ nhân nhượng trường hợp A thì họ phải nhân nhượng tiếp trường hợp B, ví dụ như vậy cho nên là họ cứ làm tới mà thôi. Và điều này sẽ gây ra tác hại đối với chính quyền rất nhiều, khiến cho lòng dân vốn dĩ đã bất mãn rồi thì càng bất mãn sâu hơn và nặng nề hơn.”
Hồi tháng 10 năm 2017, hai Tổ chức tư vấn TMP Systems và Rights and Resources Initiative, trụ sở tại Anh Quốc, công bố một báo cáo cho thấy khu vực Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam là điểm nóng về tranh chấp đất đai trên thế giới.
Vào ngày 2 tháng 4 vừa qua, báo cáo PAPI 2018, báo cáo về chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam, được công bố với phản ảnh của người dân tham gia khảo sát cho biết nhũng nhiễu liên quan lãnh vực đất đai, có hiện tượng cán bộ sử dụng công quỹ vào mục đích riêng không giảm.
Chính quyền không có cách xử lý nào khác nữa hết. Tại vì đất đai không chỉ liên quan đến chính sách không mà nó còn liên quan đến quyền lợi của lợi ích nhóm. Từ Bắc đến Nam chỗ nào cũng có. Từ thành phố lớn cho đến những địa phương nhỏ, chỗ nào cũng dính dáng đến lợi ích nhóm hết sức chồng chéo và phức tạp. Không thể nào giải quyết rốt ráo về lợi ích nhóm và tham nhũng được...Và điều này sẽ gây ra tác hại đối với chính quyền rất nhiều, khiến cho lòng dân vốn dĩ đã bất mãn rồi thì càng bất mãn sâu hơn và nặng nề hơn
-Nhà báo Mạnh Kim
Luật đất đai của Việt nam quy định đất đai thuộc “sở hữu toàn dân”. Điều này, theo các chuyên gia, đã và đang đẩy hàng triệu người dân trở thành “dân oan” mất nhà cửa, ruộng vườn đầy oan khuất và thậm chí phải nhận lãnh các bản án tù nặng nề, liên quan đến những vụ chống cưỡng chế đất. Thế nhưng, trong cuộc chiến pháp lý về đất đai giữa người dân và chính quyền thì người dân vẫn kiên trì đấu tranh cho quyền lợi hợp pháp và chính đáng của họ. Tiến sĩ xã hội học Trịnh Hòa Bình từng nhận định với RFA rằng chính quyền đã đẩy người dân vào sự chọn lựa cuối cùng trong việc làm giữ đất của họ.
Khâu quản lý hà khắc và cách ứng xử theo kiểu cường quyền, làm cho người dân không còn lối thoát. Trong phần lớn các trường hợp xảy ra thì đấy là những người có trí thức, có hiểu biết, thậm chí có cả hiểu biết về pháp luật, không hề mù mờ. Những hành xử đó không xuất phát trên cơ sở của sự tăm tối, một sự phản ứng thiếu tính toán mà những phản ứng đó có nghiền ngẫm. Tạm gọi trong cuộc kéo co thì phần thua người dân đã dự liệu rồi, chứ không nghĩ là thắng. Và cuộc chiến đấu có thể xem như cuộc chiến đấu cuối cùng của họ theo ý nghĩa ‘bày trận nhưng mà lưng quay ra sông’, nhất thiết phải tiến tới để hoặc là được hoặc là mất”.
Trở lại vụ cưỡng chế vườn rau Lộc Hưng, sau tròn 3 tháng vụ việc xảy ra, cư dân Lộc Hưng vẫn kiên định kêu gọi Chính quyền TP.HCM đối thoại với họ cũng như cùng với Nhóm Luật sư Lộc Hưng theo đuổi các thủ tục pháp lý để đòi lại đất, mà nhiều thế hệ trong gia đình đã đổ nhiều mồ hôi, công sức để tạo nên vườn rau Lộc Hưng từ những ngày đầu di cư ngoài Bắc vào hồi năm 1954.