Monday, January 11, 2021

Cướp lớn

 


Phạm Văn (Danlambao) - Trong thời gian ba bốn năm trở lại đây tôi thấy xuất hiện những lời nói, quan niệm ở nhiều tầng lớp xã hội cả trong và ngoài nước, cho rằng đảng cộng sản, chế độ cộng sản là một hoặc những tổ chức “ăn cướp”, thậm chí là “cướp sạch” (CS). Đã có rất nhiều hành vi, việc làm cụ thể của đảng, người cộng sản và chế độ của chúng đã được nêu ra để chứng minh cho điều trên một cách rõ ràng.


Lúc đầu tôi nghĩ đây là những lời nói, cách hiểu chỉ nhằm trút lên người cộng sản, đảng và chế độ của chúng những cơn giận dữ và cả lòng căm thù hoặc chỉ là về những gì có tính hiện tượng, cục bộ, cá biệt. Nhưng sau khi tìm hiểu, đặt tất cả các sự việc vào tiến trình của chúng, tôi không còn nghi ngờ sự thật này nữa. Dường như cướp mới là đặc tính bản chất nhất bao trùm lên các đặc tính khác như tham lam, phản dân chủ, dối trá, ngu dân, tàn bạo, mafia, khủng bố v.v... của chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản nói riêng. Đáng nói là vào lúc này bọn chúng đang chuẩn bị cướp lớn.

1. Thế nào là cướp? Và tính chất, hình thức đặc biệt của cướp cộng sản 

Trong “Bộ luật hình sự” của nước CHXHCN ở Việt Nam “tội cướp tài sản” được xác định về cơ bản như sau: 1 (Khoản hay điểm 1). “Người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công lâm vào tình trạng không thể chống cự được nhằm chiếm đoạt tài sản của họ (chữ “của họ” này tôi thêm vào) thì bị phạt tù từ ba năm đến mười năm”. Đồng thời, tội cướp tài sản còn được bổ sung, làm rõ hơn bởi các khoản 2, 3, 4 với những mức độ, trường hợp, tình tiết khác như phạm tội có tổ chức, có tính chất chuyên nghiệp, gây hậu quả nghiêm trọng v.v..., theo đó hình phạt có thể nâng lên đến tù chung thân hoặc tử hình. Yếu tố đặc trưng của hành vi cướp và tội cướp là “dùng và đe dọa dùng vũ lực hoặc có hành vi khác làm cho người bị tấn công không thể chống cự được”. Lưu ý rằng trong “định nghĩa” này chữ “ngay lập tức” chỉ nói về một trong những hiện tượng của hành vi cướp, tội cướp.

Để hiểu rõ hơn hành vi cướp và tội cướp còn phải thấy rõ các nguyên nhân của chúng. Trong thực tế có thể tồn tại hai loại “trộm xấu và trộm tốt” (tên một bộ phim) và hai loại “cướp tốt” và cướp xấu. Có thể hiểu “cướp tốt” là cướp lại tài sản từ những tên cướp để trả lại cho người bị cướp. Cướp xấu thường là việc làm của những kẻ có khả năng lao động nhưng không chịu lao động, không thể tự mình lao động, hoặc ở trong cảnh cùng khốn, trong khi đó lại mang lòng tham, muốn nhanh chóng có được tài sản, thậm chí là tài sản lớn để thỏa mãn khi lòng tham không có sự kiểm soát của trí tuệ và những quy tắc, chuẩn mực đạo đức, vì thế phải trộm, cướp tài sản của người khác. Có khi cướp xấu núp dưới những cách nói mỹ miều như “tước đoạt kẻ tước đoạt”, “lấy của nhà giàu chia cho người nghèo” v.v... 

Từ nội dung điều luật khách quan và có giá trị phổ quát mà chính chế độ cộng sản đặt ra này và từ việc hiểu những nguyên nhân, nguồn gốc của hành vi cướp, tội cướp đem áp dụng vào những việc làm, hành vi của đảng cộng sản, chế độ của nó ở Việt Nam ta thấy rõ bản chất cướp của chúng. Đảng cộng sản và chế độ của cộng sản là một, là những tổ chức ăn cướp và đã phạm tội cướp với tính chất, hình thức đặc biệt nguy hiểm là cướp có tổ chức, có hệ thống, rất chuyên nghiệp và gây hậu quả nghiêm trọng nhất là đối với toàn xã hội, cộng đồng, đối với Nhân dân, Dân tộc Việt Nam trên mọi lĩnh vực kinh tế, giáo dục, xã hội, nhất là về văn hóa nói chung. Trong một chế độ ăn cướp thì những việc làm gọi là tham nhũng, kể cả những ngụy biện rằng “vì đồng lương thấp nên phải “nhận” của người khác, của học sinh, sinh viên”, thực chất cũng là cướp mà thôi. 

Không cần phải nói về điều đã rất rõ ràng là đảng, chế độ cộng sản đã công khai hoặc ngấm ngầm, tinh vi hoặc thô bạo dùng và đe dọa dùng vũ lực hoặc có nhiều hình thức khác trong đó có cả cái gọi là luật pháp, không chỉ ngay lập tức mà hơn thế, còn thường xuyên, khiến cho người bị tấn công, nhất là người dân, cả những người đồng chí-đồng đảng của chúng, không thể chống cự được để chiếm đoạt tài sản mọi mặt của người dân và “tài sản” của những tên cướp khác đã bị lộ, như thế nào. Về nguyên nhân, sự ra đời của đảng cộng sản dựa trên một chủ thuyết về cơ bản là sai lầm, không tưởng. Nó tuyệt đối hóa quan hệ giai cấp khi dựa trên một nguyên lý về cơ bản khiếm khuyết, trừu tượng cho rằng kinh tế nói chung là nền tảng của đời sống xã hội, hoàn toàn bỏ qua hoặc không hiểu điều rất cơ bản rằng cơ sở kinh tế thực sự của đời sống xã hội là kinh tế dựa trên sở hữu tư nhân với những cá nhân con người mang các đặc trưng là tự do - trí tuệ - đạo đức. 

Cho nên, chủ thuyết ấy cổ vũ những người lao động vốn chỉ có thể tiến hành lao động có hiệu quả trong hệ thống sản xuất do nhà tư bản tổ chức, “đứng lên” đấu tranh chống lại nhằm tiêu diệt những người tư sản, bằng cách chủ yếu khích lệ các xúc cảm “mất mát”, “đau khổ” nhất thời của họ. Vì thế, nó chỉ có thể dạy cho người lao động các kỹ năng đấu tranh để giành - cướp chính quyền bằng bạo lực. Nhưng đáng nói là hầu hết những người cộng sản Việt Nam trong đó có cả lãnh tụ tối cao của chúng là Hồ Chí Minh về cơ bản không hiểu học thuyết này, chỉ cúi đầu, sùng bái, cao hơn một chút là giáo điều theo nó. Cần nhớ một nguyên tắc cơ bản, rất rõ là: người nào thực sự hiểu học thuyết Marx thì nhất định không theo hoặc từ bỏ nó. 

Rõ ràng, một tổ chức cầm quyền mà dựa trên một chủ thuyết về cơ bản là sai lầm, không tưởng thì tổ chức ấy không thể có năng lực tổ chức, quản lý đời sống xã hội, ngoài việc áp đặt ý chí, ý muốn chủ quan của nó lên đời sống xã hội. Cho nên, tổ chức cầm quyền ấy là không chính danh. Vậy, tổ chức, chế độ ấy duy trì sự tồn tại của chúng bằng cách nào? Câu trả lời đã quá rõ là: cướp. Lịch sử đảng cộng sản và chế độ của nó đã cho thấy những thời kỳ cơ bản thể hiện bản chất cướp của nó, có thể quy thành ba thời kỳ - ba lần chính. Chúng đã thực hiện xong hai lần và giờ đây đang chuẩn bị cướp lớn: cướp lần thứ ba.

2. Ba lần cướp của cộng sản 

Lần cướp thứ nhất. Đã có nhiều bằng chứng rất rõ cho thấy lần cướp thứ nhất của đảng cộng sản là cướp chính quyền của vua Bảo Đại, chính phủ Trần Trọng Kim. Thậm chí điều này còn được chính cộng sản lưu truyền trong sử sách, văn chương (“Tháng tám bốn mươi lăm (tháng 8 năm 1945), Dân ta tổng khởi nghĩa, Đứng lên cướp chính quyền...”). Có cái gì đó chân thật, ngây thơ trong những lời nói này, nhưng lại biểu hiện một sự thật rất rõ ràng. Nhà nước ở Việt Nam mới thành lập được gọi là nhà nước “dân chủ cộng hòa” thực chất là nhà nước cộng sản do đảng cộng sản lập ra dựa trên việc ăn cướp. Đã có những bàn luận rất đáng quan tâm rằng nếu chính phủ Trần Trọng Kim được duy trì thì rất có thể có nhiều khả năng khác diễn ra có lợi cho Dân tộc, Nhân dân Việt Nam, trong đó có cả việc có thể thực dân Pháp không quay lại chiếm đóng, hoặc chiếm đóng dưới hình thức khác. Đành rằng lịch sử không có cái “nếu”, nhưng cũng cần nêu lên để hiểu thấu đáo hơn.

Sau thẳng lợi của cuộc chiến chống thực dân Pháp xâm lược mà chủ yếu dựa vào phe xã hội chủ nghĩa với sự chi phối của Liên Xô và chế độ cộng sản Tàu theo những cách khác nhau, nhà nước cộng sản càng được củng cố và trở thành công cụ bạo lực mạnh mẽ đắc lực cho sự cai trị của đảng cộng sản đối với toàn thể Dân tộc, Nhân dân Việt Nam. Tiếp đó là việc lựa chọn cuộc chiến tranh được gọi là “chống Mỹ, cứu nước” hay “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” cũng nằm trong quỹ đạo của chủ nghĩa xã hội do Liên Xô đứng đầu, mà trong đó yếu tố Tàu cộng lại chi phối ngấm ngầm con đường của cộng sản Việt Nam theo một hướng khác mà bây giờ thì đã biểu hiện rất rõ. 

Sau khi các cuộc chiến tranh kết thúc, đảng đã cướp “công lao xương máu” của Nhân dân khi khẳng định rằng đó là do “tài lãnh đạo” của đảng. Không phải là công của đảng sao được, khi chính đảng chứ không phải ai khác đã “lựa chọn” cho Nhân dân, Dân tộc Việt Nam những cuộc chiến tranh đẫm máu tuổi trẻ, đồng bào! Nhưng rất cần phải nói rõ ở đây là đảng cộng sản ở Việt Nam về cơ bản không có đường lối độc lập, tự chủ trong các lựa chọn, giải quyết những vấn đề có tính chất sống còn của của Dân tộc. Vì thế, phải xem lại cái gọi là “tài tình” của đảng trong lãnh đạo, tổ chức các cuộc chiến tranh. Cho nên, ở đây vấn đề “cuộc chiến tranh của chúng ta” và “thắng lợi” của nó còn là câu chuyện phải bàn luận riêng và bàn thêm (xem bài Nghĩ về “cuộc chiến tranh của chúng ta”: Tôi là ai - và nếu vậy thì bao nhiêu? của tác giả đã đăng trên Dân làm báo 29 - 4 - 2019). Vì vậy, tôi nói “công lao xương máu” chứ không nói “công lao giành thắng lợi” của Nhân dân.

Hậu quả của lần cướp thứ nhất này là đảng và chế độ cộng sản đã cướp-phá tan, tận gốc những cơ sở kinh tể tư nhân ở cả ba miền Bắc, Trung, Nam, thiết lập chế độ HTX, xí nghiệp, nhà máy quốc doanh phản quy luật tự nhiên của kinh tế, biến ruộng đất và mọi tài sản khác thành tài sản “công” (“xã hội”) nhưng thực chất thành tài sản của đảng, đã để lại những vết thương, di chứng chiến tranh khó và không thể lành được trên cơ thể Dân tộc-giống nòi Việt Nam. Đảng đã tiêu diệt những người có quan điểm, tư tưởng ngược, thậm chỉ chỉ khác với mình, nhất là của những trí thức, nhân sĩ được học hành, đào tạo bài bản theo văn hóa phương Tây văn minh, chỉ sử dụng chừng mực những người nào đi theo, nghe theo đảng, nhưng lại công khai hoặc ngấm ngầm sử dụng-cướp những kết quả lao động trí tuệ của họ. Đặc biệt, đảng đã đầu độc nền giáo dục, tuổi trẻ, thanh niên, đầu độc tương lai của Dân tộc-giống nòi Việt Nam bằng lý tưởng cộng sản hoang đường, do đó đã làm tê liệt đời sống tinh thần xã hội, xã hội Việt Nam tự phát hoặc công khai bị định hướng bởi những giá trị cục bộ, tầm thường, ích kỷ, nhưng lại được phủ lên, ngụy tạo, tự lừa dối bằng những giá trị tinh thần mơ hồ. Vào những năm 70 - 80 của thế kỷ 20 xã hội Việt Nam rơi vào khủng hoảng trầm trọng, nhất là về kinh tế.

Lần cướp thứ hai. Cuộc khủng hoảng đã đẩy người dân đến chỗ phải tự tìm lối thoát cho mình. Ngay TBT Nguyễn Văn Linh lúc đó cũng phải bất lực tuyên bố trước toàn xã hội: “Hãy tự cứu mình, trước khi trời cứu”. Còn minh chứng nào rõ ràng hơn điều này! Và sự thực là chính người dân đã tự cứu mình. Cần khẳng định rõ và dứt khoát rằng chính người dân chứ không phải ai khác, là người đầu tiên khi tìm cách cứu mình, đã tìm ra những hình thức, con đường phát triển mới cho đất nước trước hết là trong lĩnh vực kinh tế như làm kinh tế tư nhân, “khoán chui”, tự do buôn bán, kinh doanh với những hình thức từ nhỏ đến lớn cả trong nước và ngoài nước. Cùng với kinh tế, đời sống xã hội nói chung đã có những bước chuyển nhanh chóng, chủ động hơn, năng động hơn, ít trì trệ và bảo thủ hơn. Trên lĩnh vực tư tưởng đã xuất hiện những con người can đảm dám nói thẳng, nói thật, thậm chí đòi hỏi đa nguyên đa đảng tức là thay đổi căn bản về thể chế chính trị để mở đường cho kinh tế, xã hội phát triển.

Nhưng công lao này của người dân đã bị đảng, chế độ cai trị cộng sản cướp luôn. Đảng tự cho mình là người “khởi xướng” và “lãnh đạo” sự nghiệp đổi mới! Vậy, rất cần nói rõ hơn nghĩa, nội dung của từ ngữ và khái niệm “đổi mới”. Từ ngữ, khái niệm này có hai nghĩa, hai nội dung khác nhau căn bản. Thứ nhất, nó nói về tìm tòi, sáng tạo của người dân. Trên thực tế, đổi mới theo nghĩa này đi theo một hướng hoàn toàn khác-mới. Nó là bước khởi đầu của con đường đi đến tự do - dân chủ thực sự, một quá trình tuân theo các quy luật tự nhiên của kinh tế - xã hội: tư hữu - con người cá nhân - tự do và do đó nhất định phải đi đến và thực hiện dân chủ. Nhưng đảng cộng sản ngu tối, bảo thủ và tham lam không muốn mất quyền lãnh đạo - cai trị xã hội của mình, không muốn từ bỏ chế độ, vì thế đã cướp công của người dân. Công cuộc “đổi mới” vẫn tiếp tục, nhưng theo một đường hướng khác về căn bản so với sự tìm tòi, sáng tạo của người dân. 

“Đổi mới” theo quan điểm của đảng, đó là vẫn giữ nguyên quyền cai trị - lãnh đạo tuyết đối của đảng, củng cố và “phát triển” hơn chế độ độc tài toàn trị, duy trì chủ Marx sai lầm, hoang tưởng và cộng thêm cái gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh”. Không phải H.C.M “không có tư tưởng”, trái lại cái cốt lõi trong mớ hỗn tạp tư tưởng của Người là khẳng định: “Đảng ta là đảng cầm quyền” và sau này nó được thể hiện rất rõ ở điều 4 Hiến pháp của CHXHCN ở Việt Nam, trong “tối cao kiến” của một trong những học trò xuất sắc của Người cho rằng “hiến pháp là thứ hai, sau cương lĩnh của đảng”. Đây là một, là những tư tưởng rất phản dân chủ, phản tiến bộ và tất nhiên, rất phản nhân văn (bao gồm cả phản Dân tộc, phản Nhân loại) và nó mới chính là tư tưởng phản động đúng với từ ngữ mà cộng sản thường dùng để “chụp” cho những người yêu nước chống độc tài. Đồng thời, “đổi mới” còn là vận dụng tư tưởng Lenin về “học tập chủ nghĩa tư bàn” và tư tưởng Tàu Cộng - Đặng Tiểu Bình với “chủ nghĩa xã hội cũng có thể áp dụng kinh tế thị trường” để sản sinh ra thứ gọi là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”. 

Như vậy, đường lối “đổi mới” của đảng về lý thuyết, tư tưởng chỉ là một mớ hổ lốn, đầu chẳng ra đầu, đuôi chẳng ra đuôi, trong đó chứa đầy sự suy diễn, tưởng tượng-hoang tưởng. Tuy vậy, điều này thì rất rõ: không để mất đảng, mất chế độ, thậm chí “thà mất nước chứ không để mất đảng”! Thật man rợ và điên rồ. Cho nên, những gì là đổi mới thực sự do người dân tìm ra từ chính lao động chân chính, khó nhọc, bước đầu có yếu tố tự do đã bị đặt vào quỹ đạo của đảng và chế độ độc tài cộng sản. Vì sợ “chệch hướng” nên mọi mầm mống của những gì tích cực, tiến bộ đều bị khống chế, kìm hãm, những con người trung thực, thẳng thắn, dám nói lên sự thật bị đẩy vào vòng lao lý hoặc bị vô hiệu hóa. “Nói Và Làm” (N.V.L) trở nên bất nhất, dối trá. Từ lâu đảng đã trở thành thế lực đối lập với Nhân dân.

Không nghi ngờ gì nữa, chính cuộc-vụ cướp lần thứ hai đã làm nảy sinh một thứ lợi ích mới nguy hiểm trong xã hội: lợi ích nhóm - một thứ lợi ích bè phái vừa có tính bầy đàn man rợ, vừa hết sức tinh vi, gian manh, xảo quyệt mà về mặt kinh tế nó được gọi là “tư bản đỏ” hay “tư bản thân hữu”. Đúng ra nó phải được gọi với cái tên là “tư bản” ăn cướp [chữ “tư bản” cần được đặt trong ngoặc kép vì nó khác căn bản với tư bản đã làm nên nền văn minh nhân loại hôm nay]. Trong các nhóm lợi ích thì nhóm lớn nhất là nhóm đảng, nhóm của những kẻ cầm quyền. Nó được che đậy rất tinh vi khi thường nhân danh Tổ quốc, Dân tộc, Nhân dân. Không phải nó có “vua tập thể”, mà là “vua ảo”, “vua giấu mặt”. Hiện giờ nó vẫn còn đánh lừa được khá nhiều người dân ngu ngục khi nghĩ rằng “đảng chống tham nhũng”. Còn có nhiều nhóm lợi ích khác, trong đó có cả những nhóm ngay trong nhóm đảng, chúng hình thành ở mọi lĩnh vực đời sống xã hội bao gồm cả y tế, giáo dục, (mới đây người ta phát hiện Tổng công đoàn lao động đã gửi ngân hàng 29 ngàn tỷ). Tất cả các lợi ích nhóm đều ở dưới “sự lãnh đạo”, chi phối của nhóm đảng, chúng thao túng, tàn phá đời sống xã hội về mọi mặt, nhất là về giáo dục, văn hóa nói chung. 

Bọn lợi ích nhóm chỉ biết theo đuổi những giá trị vật chất trần trụi. Những nhóm người quyền cao, giàu có bảnh chọe, bóng nhẫy, trơn mượt trong những căn nhà, những chiếc xe, những phương tiện hoạt động và tiện nghi sinh hoạt rất hiện đại, nhưng vẫn không che đậy được sự kém cỏi, tầm thường về trí tuệ, sự suy đồi, bệnh hoạn về nhân cách của chúng, có khi chúng còn toe toét, nhăn nhở với những cái đầu chìm giữa những hoa (xem thêm “Ôi, Hoa!” - Bài về Chu Ngọc Anh nhận chức Chủ tịch Hà Nội trên Vietlive TV). Bọn chúng là những lũ người tham lam, dối trá, cơ hội, hèn nhát, lì lợm và tàn ác, rất tàn ác. Chúng quyết không từ bỏ sự cai trị đối với toàn xã hội, tiếp tục định hướng “giá trị” cho con người, xã hội Việt Nam, lại còn muốn cải cách, phát triển cả giáo dục. Người có lương tri thấy giáo dục quan trọng như thế nào đối với tương lai của một Dân tộc và cả Nhân loại. Bọn chúng không cần biết. Chúng bảo, chính chúng tiêu biểu cho tương lai của Dân tộc và Nhân loại. Chúng thật tham lam, trơ trẽn, xảo trá và thâm độc. 

Lần cướp thứ ba: cướp lớn. Như những gì được nói ở trên, trên thực tế xã hội Việt Nam đã ở trong cuộc khủng hoảng mới. Lần này không chỉ cái đói, cái thiếu, cái khổ về vật chất đang đe dọa, mà đặc biệt con người, cộng đồng, xã hội đang ở trong cuộc khủng hoảng trầm trọng về giá trị. Sự hoang đường của lý tưởng cộng sản đã và đang sụp đổ, tan rã hoàn toàn, độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội chỉ là sự ghép nối tùy tiện, ngụy tạo, đời sống xã hội nói chung trở nên vô định, không phương hướng, tuổi trẻ chơi vơi, lạc lối, con người hầu như chỉ còn biết quan tâm đến những nhu cầu thân xác, cái giả, cái ác lên ngôi. 

Nhưng trong khi cộng sản quyết duy trì chế độ độc tài ngu dân, tham lam, hèn nhát của chúng thì một lần nữa Nhân dân lại đứng lên. Việc quốc hội bù nhìn ở Việt Nam định thông qua “luật đặc khu” và “an ninh mạng” và nhất là nguy cơ Tàu Cộng tràn vào xâm chiếm đất nước, chính là những nguyên do trực tiếp chủ yếu làm bùng nổ tinh thần yêu nước mới của Nhân dân Việt Nam: Yêu nước không chỉ là đánh đuổi giặc ngoại xâm giữ gìn non sông, gấm vóc, mà căn bản gắn chặt với phát triển con người, xây dựng đất nước Việt Nam theo con đường Tự do - Dân chủ. Một trang lịch sử mới của Dân tộc gắn chặt với thời đại mới của loài người đang mở ra.

Thời đại mới đã hình thành. Toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế ngày càng chứng tỏ rằng nó-chúng không phải là quá trình kinh tế thuần túy, mà hơn thế, là quá trình khẳng định những giá trị phổ quát của con người, loài người, nhất là Tự do, với những nội dung, tính chất và hình thức mới. Những cuộc cách mạng đang diễn ra trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội loài người, trong đó cốt lõi là cách mạng công nghệ - cách mạng 4.0 (và có thể còn những cuộc cách mạng tiếp theo nữa). Cách mạng 4.0 đã chứng tỏ rằng tài sản lớn nhất, quý giá nhất của con người, loài người hiện nay là trí tuệ. Nhưng khác với mọi lần khi các cuộc cách mạng kỹ thuật, công nghệ thường có xu hướng độc lập, tách khỏi những cuộc cách mạng khác, vì thế kỹ thuật, công nghệ (cả khoa học) bị lợi dụng cho những mục đích ích kỷ, đen tối, bởi các thế lực đen tối, thì lần này cách mạng công nghệ đòi hỏi sự đi đôi tương xứng với nó về phẩm giá, nhân cách tốt đẹp lớn lao của con người.

Thời đại mới đã làm bộc lộ sâu sắc, toàn diện những gì là tăm tối, lạc hậu, sai lầm xưa nay của con người, loài người trên các lĩnh vực. Chủ Marx về cơ bản đã bị phá sản cả về thực tế và lý thuyết, tư tưởng, những ẩn giấu tăm tối, gian manh và tàn độc của phương Đông - Trung quốc thường được che đậy một cách tinh vi đã lộ diện ngày càng rõ ràng. Các chế độ cộng sản ở Trung quốc, Việt Nam và Bắc Triều tiên, theo tôi hiểu, thừa biết chủ nghĩa Marx về cơ bản không còn ý nghĩa đối với chúng nữa, những cố gắng của chúng về mặt tư tưởng trong đó có việc như “xây dựng xã hội hài hòa” (ở Trung Quốc) và “tư tưởng Hồ Chí Minh” ở Việt Nam v.v... chỉ mang tính chất xào xáo, ngụy tạo và vớt vát, chúng không thể giúp tổ chức, quản lý và phát triển xã hội một cách tích cực, tiến bộ. Thực ra các chế độ này đang muốn những gì mới, tiến bộ hơn trong đó có tư tưởng, nhưng tự mình chúng không thể làm được vì chúng độc tài, không có Tự do. Cho nên, chúng chỉ có thể cướp. 

Trên thực tế cộng sản đã, đang cướp tài sản nói chung của người dân, của những người Tự do - Dân chủ và của chính đồng chí-đồng đảng của chúng. Lần này mục tiêu chính của chúng là tài sản trí tuệ. Đây là nội dung cơ bản của cướp lớn. Cộng sản Tàu cộng là hình mẫu tiêu biểu cho vụ cướp này. Theo tôi, không nên chỉ nói chúng làm ăn không sòng phẳng, không công bằng hay gian lận, hoặc ăn cắp (công nghệ) mà phải nói là chúng ăn cướp. Chúng chiếm đoạt các thành quả lao động của người dân, của các nước khác, của loài người nói chung bằng bộ máy bạo lực khổng lồ không ngừng được gia tăng đứng sau các hành động dùng vũ lực cục bộ công khai hoặc ngầm ngầm, đặc biệt bằng “quyền lực mềm”. Nhưng những phi vụ đầu tiên của vụ cướp lớn của Tàu Cộng đã và đang bị chặn lại. Liệu chúng có thể thực hiện trọn vẹn vụ cướp lớn này được không?

Ở Việt Nam cướp lớn cũng đã, đang diễn ra. Chính cuộc cách mạng truyền thông, chính cuộc đấu tranh mạnh mẽ của những người theo đường lối Tự do - Dân chủ mới, rõ ràng đã làm cho chế độ độc tài ít nhiều thức tỉnh, thấy được tính chất ngu tối, phản tiến bộ, phản nhân văn, phản dân tộc và nhân loại của chúng. Nhưng rất nhiều người đã bị chế độ cộng sản bắt bớ, tra tấn, tù đày. Bọn chúng đã và đang cướp công lao của họ. Những thành tựu khoa học-công nghệ mới bí cướp đã và đang được sử dụng chủ yếu vào việc phục vụ quyền lợi, địa vị của bọn cai trị, bọn lợi ích nhóm. Hiện giờ chúng càng thể hiện rõ tham vọng của mình với tính chất, quy mô ghê gớm. Gần đây Tưởng thú Ngu Xuân Phúc và bọn cầm quyền nói chung thường nổ rất to về “cách mạng 4.0”, xây dựng nhà máy, đô thị, thành phố “thông minh”, “sáng tạo”, đã xuất hiện tham vọng về “triết học của thời đại 4.0”, gần nhất là việc “Thượng tướng triết học văn võ song toàn” trưởng ban tuyên láo Võ Văn Thưởng đã “ra trận” chỉ đạo đại hội thành lập Hội triết học với tham vọng từ đây sẽ sản sinh ra những triết gia tầm cỡ khu vực và thế giới và việc thằng “mồm to” Đào Duy Quát muốn TBT phải là “tổng tư lệnh” của cuộc xây dựng “nền văn hóa” Việt Nam v.v.. 

Nghĩ mà rùng mình! Bọn chúng quyết giữ địa vị thống trị xã hội, đất nước với những cuồng vọng, hoang mê rằng “đảng sẽ tự mình trở thành dân tộc” (lời của Nhị Lê), rằng nhiệm vụ mới của tuyên láo là “xây dựng và khẳng định phẩm chất, cốt cách, bản lĩnh và trí tuệ của con người Việt Nam trong thời đại mới” (trong bài viết đầy tham vọng nhưng rất mơ hồ “Vươn tới tầm cao tư tưởng và chiều sâu lòng người”) và “đảng sẽ chăm lo, làm cho cuộc sống của người dân thực sự hạnh phúc” (lời của phó chủ tịch hội đồng lú lẫn TƯ Ph. Phú) v.v.. Bọn chúng có thể thực hiện được những tham vọng-hoang tưởng ấy? Chúng “tin” là sẽ thực hiện được một khi đảng cộng sản, chế độ của chúng vẫn được giữ vững nhờ có được tài sản trí tuệ trong đó bao gồm cả tư tưởng-triết học mới. Chúng không hiểu hoặc cố tình không hiểu chân lý hiển nhiên: loài người nói chung không tồn tại, tiến bộ và văn minh nhờ ngu tối - trộm cướp. 

3. Thay cho lời kết

Phải nói rằng hầu hết những gì tiến bộ-văn minh được thực hiện trên đất nước này lâu nay, đều là do tìm tòi, sáng kiến của người dân, của những con người tự do - dân chủ hay có khuynh hướng tự do - dân chủ. Nhưng từ khi có đảng, chế độ cộng sản, chúng đã lợi dụng, cướp đi của họ và lừa dối rằng đó là do sự “lãnh đạo tài tình” của chúng. Nhưng thực tế đã cho thấy tất cả những gì làm theo chủ nghĩa Marx - Lenin, kể cả “tư tưởng Hồ Chí Minh”, đều thất bại và để lại những hậu quả nặng nề cho Dân tộc nhất là về văn hóa, trong đó điều tệ hại và nặng nề nhất là nó khiến cả một dân tộc cúi đầu cam chịu kiếp nô lệ, không thấy được những giá trị con người, làm người, mà đau đớn thay, nhiều người dân vẫn còn mang ơn chúng. 

Bởi vậy, lần này cần gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho Dân tộc, Nhân dân và cả Nhân loại về cuộc-vụ cướp lần thứ ba - cướp lớn của cộng sản. Cần thấy rằng một khi những tài sản trí tuệ rơi vào tay những tên cướp có tổ chức, hơn thế của cả một chế độ, hệ thống cướp, thì hậu quả thật khôn lường. Vì nó sẽ sản sinh ra những thứ “tư bản” ăn cướp còn quái dị hơn, thâm hiểm và tàn độc hơn cả chủ nghĩa phát xít. Hơn bao giờ hết những người Tự do - Dân chủ, những người dân, loài người tiến bộ văn minh cần ý thức cao hơn, đầy đủ hơn về bản thân, rằng những tài sản, đặc biệt là tài sản trí tuệ, do mình tạo ra thì chỉ có họ mới có quyền sử dụng chính đáng vì lợi ích và hạnh phúc của mình, cho nên không được vì các lợi ích trước mắt, cục bộ hoặc vì lý do nào đó mà trao chúng cho kẻ cướp, nhất là cho những chế độ độc tài mang tên cộng sản.

Người Việt Nam có câu “quá tam ba bận”. Thành ngữ này như một câu nói cửa miệng, có nghĩa đơn giản là người ta làm việc gì mà đã đến lần thứ ba không thành công thì nên dừng lại, không nên làm nữa. Tuy nhiên, theo tôi thành ngữ này còn có nội dung triết lý rất sâu xa về cấu trúc, quan hệ bộ ba có tính quy luật khá phổ biến, biểu hiện tính vững chắc, hoàn thành, hoàn chỉnh của mọi tồn tại, mà cả người phương Đông và phương Tây đều thấy được. Chẳng hạn, chúng ta thường gặp các cấu trúc, từ ngữ hoặc mệnh đề như “tam giác”, “tam giác hình”, “tam cực”, “tam bảo”, “tam bất hủ”, “tam vị nhất thể”, “phủ định của phủ định”, “tam quyền phân lập” v.v.. Đặc biệt, tôi muốn nhấn mạnh rằng phép “tam đoạn luận” có ý nghĩa rất quan trọng, to lớn trong sự phát triển tư duy, chủ nghĩa duy lý, điều mà ở Trung quốc và Việt Nam còn rất yếu kém.

Vậy, phải chăng người ta phải chờ sau khi cộng sản thực hiện trọn vẹn lần cướp thứ ba bất thành rồi chúng “tự” rời bỏ địa vị của mình? Không phải như thế. Hoạt động con người khác cơ bản với những quá trình của tự nhiên ở chỗ con người có nhận thức, ý thức. Cho nên, chỉ có những kẻ quá ngu đần, hoặc rất tham lam, hoặc còn có nhiều cái bất minh, bất chính và rất lớn cần phải che đậy, bảo vệ đến cùng, mới tiếp tục cái công việc mà nó biết rõ là sai, không thể thành công. Nhưng người tỉnh táo, sáng suốt có thể dừng ngay công việc mà nó biết là sai, thậm chí ngay từ ý tưởng, nhận thức chứ không phải chờ đến “lần thứ ba”. Thành ngữ “quá tam ba bận” biểu hiện tính quy luật của tồn tại về thực chất khuyên người ta nên biết dừng lại đúng lúc, nên có chừng, có mực, hơn thế phải “bắt nó” dừng lại đúng lúc.

Tôi hiểu rõ rằng con đường phát triển của Đất nước, Dân tộc Việt Nam phải do chính Nhân dân Việt Nam đề ra và thực hiện. Nó phụ thuộc vào việc Dân tộc, Nhân dân sản sinh ra những người tổ chức, lãnh đạo tài năng của chính mình, những người đã, đang, sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh cho Tự do - Dân chủ. Nhưng chúng ta cần liên minh chặt chẽ với các nước, các dân tộc khác và cả loài người tiến bộ. Rất may cho người Mỹ và cả nhân loại, vụ cướp lớn này của cộng sản đã bước đầu bị chặn lại bởi người Mỹ đứng đầu là Tổng thống D. Trump, mặc dù không ít gian nan phía trước. Chúng ta đề nghị, kêu gọi Liên hợp quốc, các tổ chức, quốc gia, cộng đồng và nhân loại tiến bộ hãy đoàn kết để xóa bỏ các chế độ ăn cướp, hãy lên tiếng và có biện pháp tích cực, hiệu quả hơn nữa ủng hộ, bảo vệ cuộc đấu tranh của Nhân dân, Dân tộc Việt Nam, nhất là đối với những thanh niên-tuổi trẻ vì tương lai tốt đẹp, tươi sáng của con người Việt Nam cũng là của Nhân loại. 

Nói thêm: viết bài này tôi hoàn toàn không có ý “khuyên” cộng sản dừng lại khi quá muộn, chỉ mong những người cộng sản nào còn chút lương tri hãy thức tỉnh.

Phạm Văn

Sunday, January 10, 2021

Chỉ có đảng CSVN mới mang lại độc lập, tự do và hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam?

 


Trần Trung Đạo|

Bộ máy tuyên truyền của đảng CS nhuộm đỏ nhận thức người dân Việt Nam bằng lý luận chỉ có đảng CSVN mới là đảng duy nhất thật sự mang lại độc lập, tự do và hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam.

Không phải.

Đừng quên, bảy mươi mốt năm trước khi đảng CSVN thành lập năm 1930 con đường chiến đấu vì độc lập, tự do của toàn dân tộc Việt đã bắt đầu.

Bắt đầu với máu của Đô Đốc Lê Đình Lý bị trọng thương ở Đà Nẵng, bằng thanh gươm của Tổng Đốc Võ Duy Ninh tự sát sau khi thành Gia Định thất thủ.

Con đường chống thực dân Pháp được tiếp tục lót bằng sự xương máu của Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, Trương Công Định, Thiên Hộ Dương, Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Hữu Huân, Phan Đình Phùng, Tôn Thất Thiệp, Tôn Thất Đạm, Nguyễn Duy Hiệu, Tống Duy Tân, Đinh Công Tráng, Hoàng Hoa Thám và vô số anh hùng dân tộc khác.

Đừng quên, bốn mươi năm trước khi Hồ Chí Minh đặt chân trở lại Việt Nam lần đầu năm 1941, các tư tưởng dân chủ khai phóng của Jean-Jacques Rousseau, Montesquieu, Voltaire, Duy Tân Nhật Bản đã được các nhà cách mạng Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp và các nhà cách mạng của phong trào Duy Tân truyền bá khắp ba miền.

Phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục do các nhà tân học miền Bắc như Lương Văn Can, Đào Nguyên Phổ đề xướng được đông đảo đồng bào ủng hộ.

Phong trào Đông Du do cụ Phan Bội Châu kêu gọi đã thúc giục hàng trăm người Việt yêu nước như Lương Ngọc Quyến, Hoàng Trọng Mậu lên đường sang Nhật theo học tại các trường đại học quân sự Nhật.

Đừng quên, trước khi đảng CSVN ra đời đã có rất nhiều đảng phái chính trị chống thực dân Pháp được thành lập như Việt Nam Quang Phục Hội do cụ Phan Bội Châu lãnh đạo, đảng Lập Hiến của nhà cách mạng Bùi Quang Chiêu, Thiên Địa Hội của Phan Xích Long, Việt Nam Quốc Dân Đảng do nhà cách mạng Nguyễn Thái Học lãnh đạo.

Các tổ chức cách mạng đó có khác nhau về phương pháp thực hiện nhưng đều đặt cơ sở trên nền tảng dân tộc và hướng tới một chế độ Cộng Hòa.

Hai nhà cách mạng Phan Bội Châu và Phan Châu Trinh chỉ khác nhau về đường lối tiến hành cách mạng chứ không khác nhau về mục đích và thể chế chính trị sau khi cách mạng dân tộc thành công.

Ngay từ thời điểm đó, hai cụ Phan cũng đã khẳng định chế độ Cộng Hòa là con đường thời đại và là chế độ mang lại tự do, dân chủ và thịnh vượng cho dân tộc Việt Nam.

Cương lĩnh của Việt Nam Quang Phục Hội do cụ Phan Bội Châu lãnh đạo vạch rõ mục tiêu của cách mạng là “đánh đuổi thực dân Pháp giành lại nước Việt Nam độc lập, thành lập Cộng Hòa Dân Quốc Việt Nam.”

Đừng quên, chín mươi năm trước khi Tạp chí Cộng Sản ra đời 1955, mấy mươi tờ báo đã được phát hành khắp nước như Gia Định Báo (1865), Tiếng Dân (1876), Nông Cổ Mín Đàm (1901), Đông Dương Tạp Chí (1913), Nam Phong Tạp Chí (1917), An Nam Tạp Chí (1926), Phụ Nữ Tân Văn (1929), Tiểu Thuyết Thứ Bảy (1934) và nhiều báo Pháp Ngữ. Dù khác nhau lập trường chính trị, lề lối điều hành nhưng tất cả đều nhằm thúc đẩy tiến trình khai dân trí tại Việt Nam.

Đừng quên, năm 1945, theo tài liệu chính thức của đảng CSVN, tổng số đảng viên CS chỉ vào khoảng năm ngàn người trong khi con số người Việt yêu nước bị tù đày trên Côn Đảo qua nhiều thời kỳ đã lên đến hai trăm ngàn người.

Điều đó cho thấy, dù số lượng đảng viên CS có tăng dần, đại đa số những thế hệ Việt Nam chống Pháp là những người không Cộng Sản.

Bức ảnh bi thương của ba chiếc đầu Đặng Đình Nhân, Nguyễn Trị Bình và Nguyễn Văn Cốc đựng trong rọ sau khi bị chém ngày 8 tháng 7 năm 1908 trong vụ Hà Thành Đầu Độc là một trong vô số bằng chứng hùng hồn truyền thống yêu nước của dân tộc Việt Nam.

Nhưng tại sao CS thắng?

CS thắng chỉ vì họ không từ chối bất cứ một thủ đoạn nào dù bất nhân đến bao nhiêu, không hề tính toán cân nhắc phải chết hay phải giết chết bao nhiêu người miễn là đạt được mục đích CS hóa Việt Nam.

Song song đó, đảng CS áp dụng một chính sách tuyên truyền tẩy não, lợi dụng lòng yêu nước, bưng bít thông tin một cách tinh vi và tàn nhẫn nhất trong lịch sử loài người.

Các đảng phái quốc gia Việt Nam không làm được điều đó. Họ nhân ái quá. Họ Việt Nam tính quá.

Chính vì lòng nhân ái và Việt Nam tính đó mà phần đông những nhà cách mạng độc lập và dân chủ đã chết, không chỉ chết dưới máy chém thực dân mà còn do CS thủ tiêu như Đức Huỳnh Giáo Chủ, Trương Tử Anh, Phạm Quỳnh, Khái Hưng, Phan Văn Hùm, Trần Văn Thạch, Bùi Quang Chiêu, Hồ Văn Ngà, Nguyễn Thế Nghiệp v.v…

Và hôm nay, một trăm sáu mươi ba năm từ buổi sáng ngày 1 tháng 9, 1858 ở Đà Nẵng nhiều người Việt yêu nước lại tiếp tục con đường Phạm Hồng Thái, Lương Ngọc Quyến, Tôn Thất Thiệp đã đi, để viết nên trang sử độc lập tự do cho mỗi người Việt Nam và cho dân tộc Việt Nam.

Không ai có quyền viết sử Việt Nam ngoài chính dân tộc Việt Nam đang chịu đựng dưới ách độc tài CS.

Con đường có thể còn xa nhưng là con đường chính sử.

Chuyến xe có thể phải chậm vì chạy bằng máu của chính mình nhưng là chuyến xe tự chủ, không nô lệ cho bất cứ một ngoại bang nào./.


Đồng Tâm – một tấm bia ghi lại tội ác cộng sản thời hiện đại



 Đỗ Ngà|

Hôm 09.01.2021 là giáp năm ngày giỗ cụ Kình, chính là ngày mà công an Hà Nội xua 3.000 quân nửa đêm vào thôn Hoành bắn cụ Kình rồi mang xác về phanh thây. Việc làm này của công an Hà Nội phạm 3 cái sai:

thứ nhất, là đem công an đến cưỡng chế nơi không phải là đất tranh chấp;

thứ nhì là ập vào nhà dân lúc nửa đêm ngoài khung giờ cưỡng chế theo quy định của pháp luật;

thứ 3 là giết người phanh thây một công dân đang ở tại nhà không hề gây nguy hiểm cho xã hội.

Cho đến bây giờ, chính quyền cũng không thể giải thích cho suôn sẻ việc làm của họ được. Tất cả mọi vấn đề liên quan tới Đồng Tâm bây giờ chỉ có cấm, cấm và cấm.

Cả Đồng Tâm và Thủ Thiêm đều có chung một điểm. Đó là trung ương thu hồi đất thời giá đất còn rẻ, rồi treo quy hoạch. Sau thời gian chừng một vài thập kỷ, khi giá đất tăng lên thì miếng đất quy hoạch treo ấy thành một khối tài sản có giá trị cao và chính quyền địa phương sẽ ra quyết định quy hoạch mới thay thế cái quy hoạch treo cũ. Nếu quy hoạch mới sử dụng đúng phần đất quy hoạch cũ thì không có gì xảy ra, tuy nhiên vì tham, chính quyền đã lấy nhiều hơn phần đất quy hoạch cũ mà không có giải quyết thỏa đáng cho người dân.

Cụ Kình và dân Đồng Tâm đã đứng lên giữ phần đất cướp thêm ấy của chính quyền là hành động chính đáng. Điều đáng nói là chính quyền sai nhưng họ không sửa sai mà quyết dùng quyền lực nhà nước chèn ép để buộc dân nhường bước. Sự chèn ép cứ leo thang vì chính quyền họ ỉ vào có sức mạnh công an, dân thì bị cướp quá trắng trợn nên không thể nào buông. Kết quả là chính quyền CS đã ra tay, họ lùa hàng ngàn công an nửa đêm xông vào nhà dân giết người y hệt như một đám thổ phỉ. Cuộc tấn công này nó mang tính vừa trả thù vừa răn đe những người dân đòi quyền lợi chứ nó không mang ý nghĩa của một hành động chấp pháp.

Vụ án cướp đất Đồng Tâm nó thể hiện bản chất lưu manh, man rợ đến tột cùng của một tổ chức tự xưng là “nhà nước XHCN”. Kẻ cướp sau khi giết người thì cho bắt luôn dòng họ thân quyến của nạn nhân. Với công cụ tòa án trong tay họ tuyên thêm 2 án tử hình và 1 án chung thân cho con cháu cụ Kình, ấy là chưa kể nhiều bản án có thời hạn khác. Nói đơn giản là CS sản giết “giết nóng” chưa thỏa họ còn ra tay “giết nguội” gia đình nạn nhân bằng công cụ tòa án.

Nói về tranh chấp chi tiết thì chắc cũng tốn hàng trăm trang giấy, nhưng tóm tắt thì đơn giản thế này: Chính quyền tham lam lấn đất của dân bằng quyết định quy hoạch, dân quyết giữ đất tới cùng thì chính quyền kéo quân tới nhà dân bắn bỏ và tóm thêm người đưa ra cái gọi là “tòa án nhân dân” để giết tiếp. Hành động man rợ này làm cả thế giới lên án, làm người có lương tri kinh tởm. Đồng Tâm là một cột mốc lịch sử, nó ghi lại tội ác của ĐCS thời hiện đại. Qua bao thời gian, dù CS đã bắt tay với văn minh nhưng sự man rợ thì vẫn y nguyên như vậy, họ không khác gì thời họ tràn vào Miền Nam đánh giết đồng bào. CS mà! Hy vọng họ tốt hơn là điều không tưởng, chỉ có khéo che đậy hơn mà thôi./.

-Đỗ Ngà-

Nhân sự đảng: Tuyệt mật và… dập mật!

 

Tại một hội nghị của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Hình minh họa. Photo Nhan dan.
Trân Văn – VOA

Chuyện ông Nguyễn Nhân Chinh vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Sở Lao động – Thương binh – Xã hội (Sở LĐ-TB-XH) tỉnh Bắc Ninh chính là ví dụ minh họa mới nhất cho thảm cảnh quốc gia, dân tộc… dập mật vì đảng CSVN tiếp tục xác định lựa chọn – sắp đặt nhân sự là… tuyệt mật!

***

Ông Nguyễn Nhân Chinh là con trai ông Nguyễn Nhân Chiến – Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN và vừa mới thôi làm Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh. Tháng 7 năm ngoái, ông Chinh – khi đó là Bí thư Tỉnh đoàn Bắc Ninh được Ban Thường vụ (BTV) Tỉnh ủy Bắc Ninh… “chỉ định” làm Bí thư thành phố Bắc Ninh.

huyện ông Nguyễn Nhân Chinh vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Sở Lao động – Thương binh – Xã hội (Sở LĐ-TB-XH) tỉnh Bắc Ninh chính là ví dụ minh họa mới nhất cho thảm cảnh quốc gia, dân tộc… dập mật vì đảng CSVN tiếp tục xác định lựa chọn – sắp đặt nhân sự là… tuyệt mật!

***

Ông Nguyễn Nhân Chinh là con trai ông Nguyễn Nhân Chiến – Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN và vừa mới thôi làm Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh. Tháng 7 năm ngoái, ông Chinh – khi đó là Bí thư Tỉnh đoàn Bắc Ninh được Ban Thường vụ (BTV) Tỉnh ủy Bắc Ninh… “chỉ định” làm Bí thư thành phố Bắc Ninh.

Khi đảng CSVN còn là tổ chức chính trị duy nhất, nắm giữ độc quyền lãnh đạo toàn diện tại Việt Nam thì lựa chọn – sắp đặt những cá nhân như ông Chinh tham gia quản trị – điều hành cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương còn… hợp lý và… hợp lẽ!

***

Trung tuần tháng trước, tại Hội nghị Tổng kết công tác phòng – chống tham nhũng giai đoạn 2013 – 2020, ông Nguyễn Phú Trọng khoe: Đảng đã kỷ luật 131.000 đảng viên và riêng nhiệm kỳ này (2016 – 2021) đã kỷ luật hơn 3.200 đảng viên liên quan đến tham nhũng, kiến nghị thu hồi, xử lý tài chính hơn 700.000 tỉ đồng, hơn 20.000 héc ta đất.

Cần chú ý là ông Trọng chỉ báo… công chứ không nhận trách nhiệm, dù đảng chỉ thu hồi được… 32% của… 700.000 tỉ công sản và 20.000 héc ta công thổ đã bị những cá nhân do đảng lựa chọn – sắp đặt làm lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền từ trung ương đến địa phương, chia nhau trộm cắp và cưỡng đoạt (2).

Liệu có thể đẩy mạnh việc xây dựng, hoàn thiện thể chế về quản lý kinh tế – xã hội và phòng – chống tham nhũng, từng bước hoàn thiện cơ chế phòng ngừa chặt chẽ, bảo đảm “không thể”, “không dám”, “không muốn”, “không cần” tham nhũng như ông Trọng tuyên bố khi có… hơn 3.200 đảng viên liên quan đến tham nhũng nhưng trong bảy năm (2013 – 2020) mà chỉ xử lý hình sự được… gần 700 vụ, trong đó chỉ khỏang 1% số vụ bị khởi tố – truy tố – xử phạt do tham nhũng, nhận hối lộ?

Nếu công tác cán bộ, cải cách hành chính, công khai, minh bạch, trách nhiệm giải trình trong hoạt động của các cơ quan, tổ chức, đơn vị được tập trung lãnh đạo, chỉ đạo thực hiện và đạt kết quả tích cực để phòng ngừa tham nhũng thì tại sao lại xảy ra những sự kiện như Nguyễn Nhân Chinh – chỉ là quý tử của một Ủy viên BCH TƯ đảng mà trong sáu tháng, có tới ba lần được đặt, để vào hết vị trí lãnh đạo này của hệ thống chính trị đến vị trí lãnh đạo khác của hệ thống công quyền ở Bắc Ninh?

Chính phủ Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam vừa sử dụng công quyền, xác định, những nội dung liên quan đến nhân sự lãnh đạo đảng CSVN là… “bí mật nhà nước”. Nếu đảng không muốn hoặc chưa công bố, tất cả những thông tin liên quan đến lựa chọn, sắp đặt, kiểm tra – kỷ luật những cá nhân đã hoặc sẽ lãnh đạo đảng đều là… tuyệt mật (3)!

Đảng vừa chọn xong các ứng viên cho Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa tới, Ủy viên Bộ Chính trị kiêm Thủ tướng Việt Nam lập tức xác định thông tin liên quan đến nhân sự đã, đang hoặc sẽ lãnh đạo đảng là… tuyệt mật, kể cả tố cáo, khiếu nại nếu đủ căn cứ cho rằng cá nhân nào đó bất xứng.

Ai sẽ đủ dũng cảm để công bố bản kê khai tài sản mà một số cá nhân vừa được lựa chọn vào Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa tới đã nộp cho đảng, lên tới… hàng ngàn tỉ đồng? Tiếp tục biến bí mật của một vài cá nhân trong đảng thành “bí mật nhà nước” ở mức “tuyệt mật”, dân tộc này, xứ sở này tiếp tục… dập mật!

Chú thích

(1) https://tuoitre.vn/chi-trong-6-thang-ong-nguyen-nhan-chinh-da-kinh-qua-3-vi-tri-lanh-dao-tai-bac-ninh-202101050959434.htm

(2) https://hcma.vn/vanban/Pages/quy-che-qui-dinh.aspx?CateID=0&ItemID=30926

(3) https://dantri.com.vn/xa-hoi/phuong-an-nhan-su-tong-bi-thu-chu-tich-nuoc-thu-tuong-la-tuyet-mat-20201230150346759.htm


Đảng tính của đảng cs là tạo bất công và chia rẽ

 


Đỗ Ngà|

Doanh nghiệp quốc doanh có đặc quyền được ưu đãi bằng chính sách, có đặc quyền được nhà nước giải cứu nếu thua lỗ vv.. chính vì thế nó trở thành một thế lực ăn trên ngồi trốc đối với loại doanh nghiệp của thường dân. Nếu so sánh giữa doanh nghiệp quốc doanh và doanh nghiệp tư nhân thì rõ ràng doanh nghiệp quốc doanh là loại doanh nghiệp bóc lột, còn doanh nghiệp tư nhân là loại doanh nghiệp bị bóc lột. Doanh tư nhân bị ai bóc lột? Họ bị tham nhũng bóc lột, họ bị chính sách bất công bóc lột, và thậm chí họ bị doanh nghiệp nhà nước bóc lột.

Thực ra sau nhiều năm phát triển nền kinh tế thị trường “định hướng XHCN”, thì mô hình kinh tế này ngày nay nó đã biến tướng. Trước kia loại doanh nghiệp bóc lột chỉ giới hạn là những doanh nghiẹp 100% vốn nhà nước thì nay nó phát sinh thêm loại doanh nghiệp sân sau – một loại doanh nghiệp tư nhân nhưng phục vụ lợi ích cho quan chức. Được biết, có rất nhiều doanh nghiệp 100% vốn nhà nước sau khi chủ trương cổ phần hóa thì nó đã biến thành những doanh nghiệp sân sau chuyên hưởng ưu đãi bởi những chính sách nhà nước.

Nói về bóc lột và bị bóc lột rõ nhất đó là BOT, doanh nghiệp BOT được sự bảo kê của Bộ GTVT đã đặt trạm trấn lột khắp nơi, có nơi đặt sai chỗ. Biết bao nhiêu người đấu tranh cho BOT bẩn phải vào tù nhưng nạn BOT bẩn vẫn tràn lan. Chính nạn BOT dày đặc mà nó đẩy giá vận chuyển trong nước lên cao chót vót, kéo theo đó là giá thành sản phẩm của hàng Việt Nam bị đẩy lên cao phi lí làm giảm khả năng cạnh tranh. Ngày 16/07/2020, báo Người Lao Động có bài viết “cước vận tải làm khó nông sản”, trong đó Tổng Giám đốc Vina T&T Group cho biết, doanh nghiệp có đưa mấy container vải thiều từ Bắc Giang vào nhà máy ở Tiền Giang để xử lý với giá cước lên tới 68 triệu đồng (khoảng 3.000 USD). Hàng sau đó được xuất sang Úc, Mỹ bằng tàu biển, với giá cước lần lượt 1.600 USD và 1.800 USD. Như vậy câu hỏi đặt ra là, nguyên nhân phí vận chuyển nội địa tăng là do đâu? Do “đại dịch” BOT, không khó để trả lời.

Hôm nay ngày 8/1/2021 tờ Vneconomy có cho biết, vì dịch Covid-19 các doanh nghiệp vận tải đang điêu đứng vì thiếu hàng. Họ nhờ cử tri tỉnh Bình Định phản ánh lên đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh này, nhằm mục đích nhờ đoàn đại biểu này kiến nghị lên bộ GTVT điều chỉnh giảm giá cước BOT để chừa họ con đường sống. Kết quả bộ GTVT giao nhiệm vụ cho đoàn đại biểu Quốc hội về tỉnh thuyết phục doanh nghiệp chấp nhận giá cước cũ. Nói thẳng ra là bộ GTVT không lắng nghe tiếng nói của những doanh nghiệp bị bóc lột đang ngáp ngáp, bởi đơn giảng họ đang bảo vệ những doanh nghiệp bóc lột mà trong đó họ đang có quyền lợi.

Bản chất của ĐCS là phân biệt giai cấp. Trong thứ tự ưu tiên chế độ ưu đãi họ phân biệt “gia đình có công và gia đình không có công”, trong xét tuyển nhân sự họ phân biệt “lý lịch đỏ và lí lịch đen”, trong chính trị họ phân biệt đảng viên ĐCS và “bọn phản động”, trong thế giới doanh nghiệp họ phân biệt “doanh nghiệp bóc lột, và doanh nghiệp bị bóc lột” vv… nói chung, trong lĩnh vực, CS đều phân biệt giai cấp để chia chác ưu đãi. Chính vì vậy mà về bản chất của xã hội này nó phân tầng khủng khiếp. Kẻ phá hoại thì hưởng đủ thứ đặc quyền, người có ích thì bị tước đoạt rất nhiều. Nếu nhìn toàn xã hội sẽ thấy khoảng cách xã hội ngày một nới rộng. Nếu nhìn vào thế giới doanh nghiệp thì cũng thấy bất công rất lớn trong chính sách ưu đãi. Trong vấn đề hòa hợp hòa giải dân tộc thay vì xóa bỏ sự phân biệt đối xử để bên kia xích lại thì họ lại luôn đào sâu khoảng cách bằng sự kì thị, sự kì thị gây chia rẽ. Có thể nói rằng, hiện nay, sự chia rẽ sâu sắc đến mức hai bên phải thù oán lẫn nhau. Bản chất của CS là vậy, nó được sinh ra là để tạo ra bất công xã hội. Và bản chất đó là đảng tính của ĐCS, nó không bao giờ thay đổi./.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://nld.com.vn/…/cuoc-van-tai-lam-kho-nong-san…

https://plo.vn/…/nghich-ly-phi-van-chuyen-noi-dia-dat…

https://vneconomy.vn/bo-giao-thong-khong-dong-y-giam-gia…

“Chính quyền nằm trên nòng súng”

 Ls. Nguyễn Văn Đài|

Ngày 3 tháng Giêng, 2021 vừa qua tại cuộc gặp mặt kỷ niệm 75 năm ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (6/1/1946-6/1/2011) tại thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam, ông Nguyễn Xuân Phúc có đề cập đến nhóm từ “Chính quyền nằm trên nòng súng” khiến cho nhiều người lùng bùng. Câu hỏi đặt ra là nhóm từ này từ đâu và tại sao có câu này?

Câu này là do ông Phúc học và biến tấu từ câu nói của Mao Trạch Đông “Họng súng sinh ra chính quyền” thành là “Chính quyền nằm trên nòng súng.”

Triết lý của Mao Trạch Đông về “Họng súng sinh ra chính quyền” bắt đầu từ cuộc đối đầu với Tưởng Giới Thạch để độc chiếm đại lục trong giai đoạn 1945-1949. Câu chuyện như sau:

Tưởng Giới Thạch là một lãnh tụ độc tài với bàn tay sắt, ông thực hiện hình thức thống trị “tam nhất” (ba một): một chính đảng, một chủ nghĩa, một lãnh tụ, đó là Quốc Dân Đảng, chủ nghĩa tam dân và có lẽ mỗi một Tưởng Giới Thạch mà thôi. Tháng Bảy, 1945, tại Diên An, Mao Trạch Đông đã nói “Tưởng tiên sinh cho rằng thiên vô nhị nhật, dân vô nhị chủ (Trời không có 2 mặt trời, đất nước không có 2 chủ), tôi, không tin là thuyết nên cứ để hai mặt trời mọc lên cho ông ấy xem sao.”

Hai người sinh cùng thời, Tưởng Giới Thạch lớn hơn Mao Trạch Đông 5 tuổi, và chết trước 1 năm. Tưởng Giới Thạch thọ 88 tuổi, Mao Trạch Đông thọ 84 tuổi. Như vậy trong đó họ có những 83 năm từng “chung sống với nhau trên thế gian này.”

Luận về khí chất, hai người quả nhiên khác nhau. Tưởng Giới Thạch khí chất quân nhân, mỗi sớm tinh mơ đều thức dậy luyện tập, luôn đọc tam bảo thư: “Truyện Bismarck”, “Tằng hồ trị binh ngữ lực” và “Tằng văn chính công gia thư”. Tưởng Giới Thạch không hút thuốc, không uống rượu, thậm chí không ẩm trà, chỉ dùng nước trắng đun sôi, ưa các hải sản tươi, rau muối xào cá hoặc rau khô Thiệu Hưng.

Mao Trạch Đông tư chất thi nhân, thiện nghệ sáng tác thơ ca, thảo chương, đề từ, thức khuya dậy muộn, sách vở không rời tay, ông đã đọc không biết đến bao nhiêu lần cuốn “Tư trị thông giám”, muôn từ trong rối loạn của lịch sử tìm ra đôi điều kinh bang tế thế. Mao Trạch Đông chỉ uống chút ít rượu nho, nhưng liều mạng hút thuốc, ưa uống trà đậm, ăn ớt cay, và thường lấy thịt nướng làm thuốc “bổ não”.

Hai người có hành trình chính trị tương tự.

Năm 1924, Tưởng Giới Thạch được bổ nhiệm làm hiệu trưởng Trường sĩ quan lục quân Quốc dân đảng Trung Quốc (vì trường đóng quân tại Hoàng Phố – Quảng Châu, nên người ta thường gọi là Trường quân sự Hoàng Phố), và từ đó thế lực của ông trong quân đội ngày một phát triển, nắm dần quân quyền, từ uỷ viên hội đồng quân sự trở thành Tổng giám, rồi Tổng Tư lệnh Quân cách mạng Quốc dân đảng. Tưởng Giới Thạch xem quân đội là mạng sống của đời mình.

Còn Mao Trạch Đông, mùa thu năm 1927, phát động khỏi nghĩa nông dân ở Hồ Nam, đảm nhận chức bí thư ban chấp hành tiền phương, sau đó cùng Chu Đức hội sự tại Tĩnh Cương Sơn – Giang Tây, thành lập Quân cách mạng công nông Trung Quốc, Chu Đức làm chỉ huy, Mao Trạch Đông là người đại diện của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Từ đó Hồng quân Chu – Mao bắt đầu đổi địch với Tưởng Giới Thạch và một danh ngôn của Mao Trạch Đông – “họng súng đẻ ra chính quyền” cũng bắt đầu lưu truyền cùng thời.

Mao Trạch Đông từng nói, Tưởng Giới Thạch “xem quân đội như sinh mạng”, “có quân đội là có chính quyền, đấu tranh giải quyết tất cả”. Ông cười mà cho rằng: quân đội đối với Tưởng Giới Thạch như hòn đá treo trên cổ của Giả Bảo Ngọc, “về điểm này cần phải học tập ông ấy, và Tưởng Giới Thạch quả là tiên sinh của chúng ta!”

Mao Trạch Đông lại nói, “Đảng viên cộng sản không dành binh quyền cho cá nhân, mà vì đảng và nhân dân”. Ông cho rằng “họng súng đẻ ra tất cả”, “thế giới chỉ có thể cải tạo bằng súng ống”.

Đó là nguồn gốc của triết lý “họng súng sinh ra chính quyền”

Trở lại với Nguyễn Xuân Phúc.

Một điều thực sự bất ngờ là bước sang thập niên thứ 3 của thế kỷ 21, Nguyễn Xuân Phúc vẫn còn thấm nhuần tư tưởng của Mao Trạch Đông về quân đội và chính quyền.

Đại ý phát biểu của Phúc ngày 3 tháng 1 ở Quảng Nam:

“Muốn thay đổi đất nước thì lực lượng đối lập phải đối đầu với quốc hội và chính phủ. Và nếu không có quân đội bảo vệ thì gặp khó khăn. Bởi vậy không được phi chính trị hóa quân đội. Vì “chính quyền nằm trên nòng súng”.

Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu xem tại sao NXP lại nói như vậy?

Để có được quyền lực tuyệt đối cai trị đất nước và Nhân dân, chế độ độc tài CSVN đã xây dựng quân đội được định hướng cho mục đích dùng bạo lực để xây dựng nhà nước độc tài CSVN. Tạo ra 1 quân đội chỉ biết nghe theo và thực hiện tham vọng cho tầng lớp chop bu của chế độ độc tài CSVN. Và họ đã dùng quân đội thực hiện cuộc chiến tranh đẫm máu chiếm VNCH vào 30.4.1975.

Sau khi đoạt được quyền lực, chế độ độc tài CSVN tiếp tục dùng quân đội để trấn áp Nhân dân nhằm bảo vệ sự cai trị tuyệt đối của họ.

Ở các quốc gia dân chủ đa đảng văn minh, quân đội là trung lập, không thuộc về bất kỳ đảng phái chính trị nào.

Đảng nào nắm quyền thì sẽ lãnh đạo quân đội để bảo vệ đất nước và Nhân dân trong nhiệm kỳ đó.

Trong nhiệm kỳ của mình, đảng cầm quyền không được sử dụng quân đội để đàn áp các đảng đối lập.

Hết nhiệm kỳ thì quân đội sẽ được lãnh đạo bởi đảng thắng cử trong nhiệm kỳ tiếp theo.

Đảng thất cử phải chuyển giao quyền lực trong hòa bình theo Hiến pháp.

Nhưng ở chế độ độc tài CSVN thì ngược lại hoàn toàn.

Đảng CSVN đã xây dựng các tổ chức đảng trong quân đội, chỉ huy các cấp trong quân đội đều là đảng viên đảng CSVN. Quân đội thì của đảng, nuôi quân đội lại bằng tiền thuế của dân. Đây là bất công.

Ngày nay, trong xu hướng hội nhập quốc tế và trào lưu dân chủ hóa diễn trên toàn cầu. Đáng lẽ ra đảng CSVN phải triệt thoái các tổ chức của họ ra khỏi quân đội.

Nhưng đảng và chế độ độc tài CSVN ngày càng tham nhũng, hủ bại và thối nát như một căn bệnh ung thư di căn chỉ còn liều thuốc duy nhất là sự trung thành và bảo vệ của quân đội.

Nên NXP phát biểu có ý rằng thiếu sự trung thành và bảo vệ của quân đội thì đảng và chế độ độc tài CSVN sẽ bị diệt vong.

Bởi vậy chính quyền độc tài cộng sản VN nằm trên nòng súng là vậy.

Qua đây chúng ta thấy đảng CSVN hèn nhát và phi nghĩa như thế nào./.

Hình ảnh của một số người Việt tử vong trong thùng xe tải ở Anh.

 


Hình ảnh của một số người Việt tử vong trong thùng xe tải ở Anh.

Cảnh sát Anh mới đăng tải tâm sự của gia đình ba nạn nhân Việt vụ 39 người chết trong thùng xe tải, cám ơn họ vì “sẵn lòng chia sẻ với cộng đồng”.

Lời chia sẻ từ người thân của 3 nạn nhân, trong đó có một thiếu niên 15 tuổi, được công bố cuối tháng trước, khi bốn người đàn ông bị kết tội vì liên quan đến một đường dây buôn người, gây ra cái chết của 39 nam giới, phụ nữ và trẻ em Việt Nam hồi tháng 10 năm 2019.

Anh Tuyên muốn đến Anh Quốc để có thể tham dự thánh lễ vào Chủ nhật hàng tuần. Để có thể làm vơi bớt nỗi đau, chúng tôi luôn luôn hướng về Chúa và cầu nguyện. Tôi và gia đình luôn cùng cầu nguyện cho linh hồn anh trai tôi được siêu thoát. Trái tim của mọi người trong gia đình chúng tôi thực sự tan nát”.

Trong khi đó, con trai của nạn nhân Phan Thị Thanh, 41 tuổi, người Hải Phòng, lại làm một bài thơ để tưởng nhớ và bày tỏ tình yêu thương dành cho mẹ mình, trong đó người con này mong thời gian “xin hãy ngừng trôi” để “con luôn được nghe tiếng mẹ”.

Cậu con trai của nạn nhân Thanh cũng kêu gọi “những ai vẫn đang còn có mẹ” thì “xin đừng làm mẹ khóc” và “hãy yêu thương và kính trọng mẹ”.

39 người Việt Nam, gồm đàn ông, phụ nữ và trẻ em, đã được phát hiện nằm bất động trong thùng xe tải ở Grays, Essex, hồi cuối tháng 10 năm 2019. Cảnh sát Essex cho biết rằng sau khi tài xế chiếc xe container bị bắt, họ đã tiến hành cuộc điều tra “lớn nhất trong lịch sử” của cảnh sát địa hạt này và đã khám phá ra “một mạng lưới tội phạm có tổ chức hoạt động ở Anh và ở nước ngoài”.

Trong lời tâm sự, bố mẹ của Nguyễn Huy Hùng, một trong hai nạn nhân trẻ nhất trên xe tải, cho biết rằng con mình “luôn mơ ước được đến Vương quốc Anh và cháu đã rất cố gắng học tập ở trường cũng như học tiếng Anh vì mục đích đó”.

“Sự ra đi của con trai là quá đột ngột đối với chúng tôi và con trai chúng tôi đã không có cơ hội thực hiện ước mơ của mình”, chia sẻ của cha mẹ cậu bé 15 tuổi có đoạn, theo cảnh sát Essex. “Chúng tôi cầu nguyện cho linh hồn con trai được yên nghỉ và hy vọng ước mơ của con trai chúng tôi sẽ thành hiện thực trong một thế giới tốt đẹp hơn”.

Theo cảnh sát địa hạt Essex, nơi phát hiện thi thể của gần 40 người Việt trong thùng xe tải, em gái của nạn nhân Đặng Hữu Tuyên, 22 tuổi, quê ở Nghệ An, cho biết rằng anh mình “hiền lành, dễ mến và là người rất ngoan đạo, không bao giờ làm tổn thương người khác”.

“Anh ấy giống như một thiên thần đã được Chúa phái đến sống với chúng tôi và ở lại một thời gian trước khi trở về với Chúa. Anh là một thanh niên tốt bụng. Bây giờ anh Tuyên hẳn có một chỗ xứng đáng trên thiên đàng, nơi anh ấy có thể tận hưởng cuộc sống vĩnh cửu”, em gái của nạn nhân nói trong thông cáo của cảnh sát Essex.

Cảnh sát Essex cũng ngỏ lời “cám ơn ba gia đình vì đã sẵn lòng chia sẻ với cộng đồng sự tiếc thương của họ dành cho những người thân yêu đã mất” và nói thêm rằng “không có cách nào có thể đưa những người thân yêu của họ trở lại, nhưng chúng tôi hy vọng rằng chúng tôi đã giúp mang lại công lý cho họ”.

Hôm 22/12, sau một phiên tòa kéo dài tám tuần, bốn người đàn ông đã bị kết tội vì liên quan đến cái chết của 39 người Việt với các tội danh như “ngộ sát” hay “âm mưu tiếp tay nhập cư bất hợp pháp”.

Tin cho hay, hồi tháng Ba năm ngoái, một nhóm cảnh sát Anh của Essex đã tới sáu tỉnh thành của Việt Nam để “trực tiếp chia buồn” với người nhà các nạn nhân cũng như sẵn sang “giải đáp các thắc mắc”.

Trong chuyến đi kéo dài khoảng hai tuần, một nhóm cảnh sát của Essex đã tới Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Thừa Thiên – Huế, Hải Phòng và Hải Dương. Đây là những nơi xuất phát của 39 công dân Việt Nam tìm đường vào Anh trái phép và đã tử vong trong thùng xe tải.

Lại cấm tặng quà Tết

Theo RFA-Huỳnh Mai -2021-01-09 

 Lại cấm tặng quà Tết

Hình minh hoạ. Trang trí trên phố mừng Đảng, mừng Xuân ở Hà Nội hôm 1/2/2014. Reuters

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông  cụ  già

Tên gì ai cũng rõ

Nói to: “Không tặng quà”.

Còn năm tuần nữa là tết Nguyên đán rồi. Cơ mà quan trọng hơn, còn hai tuần rưỡi nữa là khai mạc Đại hội Đảng rồi.

Với một số ít người đang là ứng cử viên cho những vị trí quyền lực quan trọng nhất tại Việt Nam (và những người ủng hộ họ), tết sẽ đến sớm hơn rất nhiều, khi kết quả bầu cử được công bố. Hoặc ngược lại.

Như thường lệ, trước mỗi dịp Tết, Ban bí thư trung ương Đảng lại ra một chỉ thị, trong đó nội dung quan trọng là cấm tặng quà tết cho cấp trên dưới mọi hình thức.

Tại sao cấm tặng quà tết cho cấp trên?

Theo từ điển tiếng Việt, quà là vật thể hoặc phi vật thể được tặng, biếu để tỏ lòng biết ơn, quan tâm, quý mến.

000_Hkg8255742.jpg
Hình minh hoạ. Một người viết chữ Tết ở nội thành Hà Nội hôm 8/2/2013. AFP

Mang ý nghĩa đẹp đẽ như vậy, tại sao ở Việt Nam, nó lại bị cấm? Và tại sao lại chỉ bị cấm tặng quà cho cấp trên, chứ không cấm cấp trên tặng quà cấp dưới, hay ngang cấp tặng quà nhau?

Chỉ cái gì xấu, gây hại cho người khác, cho xã hội thì mới bị cấm chứ nhỉ?

Trong Quy định số 205 của Bộ Chính trị, tại nhóm “Quy định về việc kiểm soát quyền lực trong công tác cán bộ và chống chạy chức chạy quyền” có một khoản như sau:

(Hành vi bị cấm): “Tranh thủ mọi lúc, mọi nơi, nhất là các dịp lễ tết, sinh nhật và các cơ hội khác, sử dụng danh nghĩa tình cảm cá nhân hoặc danh nghĩa tổ chức, cơ quan, đơn vị, cá nhân khác để tặng quà, tiền, bất động sản, sắp xếp các hoạt động vui chơi, giải trí cho cán bộ lãnh đạo, người có thẩm quyền hoặc người có liên quan nhằm mục đích được sự ủng hộ, tín nhiệm, được vị trí, chức vụ, quyền lợi”.
À ra thế! Quà mà bị cấm tặng cho cấp trên dưới mọi hình thức chính là loại “quà” này.

Núp dưới danh nghĩa “quà tặng”, thực ra nó chính là các khoản trả công cuối năm, làm quen, thăm dò, bắt mối, bôi trơn, xin xỏ, chạy vạy… và tạo dựng các mối quan hệ nhằm bảo đảm lợi ích sẽ thu lại từ việc đó.
Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua… vì đại hội đảng sẽ kết thúc ngay trước tết, đồng nghĩa với việc ‘xóa bàn làm lại” trong các đường dây, các nhóm chức quyền. Các vị trí mới được thay thế sẽ thu hút vô số người đến làm quen. Còn cớ gì dễ chấp nhận hơn nữa ngoài món quà tết đầy văn hóa, trân trọng và tình nghĩa? Vì là phong tục truyền thống của dân tộc nên người được tặng quà cũng phải giữ  thái độ trân trọng với tất cả món quà (và người tặng) được tặng, không thể “kén chọn”, “cứng rắn” như ngày thường (nếu có).

Còn dịp nào tốt hơn thế?

Thế cho nên việc lặp đi lặp lại quy định cấm tặng quà ngày tết hết năm này qua năm khác tự thân nó đã chứng tỏ quy định này không có mấy hiệu lực.

Những món quà của cơ chế

Năm 1994, ông Hoàng Văn Nghiên trúng cử làm Chủ tịch UBND TP Hà Nội (đến 2004 thì về hưu).

Sau cái tết đầu tiên với chức vụ mới, ông Nghiên gây rúng động dư luận (và nỗi lòng các quan chức tiền nhiệm) với cái tin ông mang đến Kho bạc Nhà nước nộp lại bốn tỷ đồng tiền mừng tết do các cơ quan, doanh nghiệp cấp dưới tặng.

bietthuhoangvannghien111.jpg
Hình minh hoạ. Biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa, quận hoàn Kiếm, Hà Nội, nơi ông cựu chủ tịch hoàng Văn Nghiên khăng khăng không trả suốt 8 năm. Vietnamnet

Những cái  tết sau đó, người ta không thấy ông Nghiên nộp lại quà tết nữa. Không rõ cấp dưới và doanh nghiệp bị khuất phục trước tinh thần trong sáng như nước đầu xuân của ông nên rụt tay hay không, nhưng đúng 20 năm sau, ông lại gây hoang mang cho dư luận lần nữa khi bỗng dưng làm đơn trả nhà.
Bỗng dưng là vì trước đó, khi hết nhiệm kỳ, ông Nghiên đã “quên” thanh lý hợp đồng thuê ngôi biệt thự ngay sát con đường lớn và đẹp nhất của TP Hà Nội suốt nhiều năm. Đến khi cơ quan quản lý nhà công vụ bỗng nhớ ra và đi đòi thì 8 năm sau, ông vẫn chưa trả.

(Tôi mà là ông Nghiên, tôi cũng không trả. Dại gì! Cái biệt thự 400 m2 thời giá cách đây năm bảy năm đã khoảng 120 tỷ đồng. Nghĩ sao bảo người ta trả? Ai làm quan chức được cấp nhà trăm tỷ xong cũng trả thì lấy ai ra mà làm nữa?)

Liệu sau năm 2019 củi lò phừng phực, các thanh củi dự bị đã biết sợ?

Tôi e chừng khó, vì quy định cấm tặng quà là quy định con, còn mẹ của nó là quy định 08 tận từ tháng 10/2018 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng cơ. Trong đó chế tài nặng nhất là kịp thời xử lý nghiêm những vi phạm để làm gương cho cấp dưới.
Nhưng ba cái tết trôi qua, có thấy vi phạm nào về nhận quà tết đâu cơ chứ?
Mà cũng ba cái tết trôi qua, có phải không có quan chức nào bị ra tòa vì tham nhũng đâu cơ chứ?
Thế nghĩa là quan chức người ta tham nhũng ở đẩu ở đâu ấy, chứ không ai đi nhận quà tết hay cả.

Chính vì sự vi diệu này, chúng ta cần định nghĩa lại quà tết.

Quà tết, ấy là không phải quà tết, mà chính là quà tết. Bản chất nó là hối lộ, tham nhũng, chia chác, chạy quyền chạy chức. Đâu cần phải đến tết mới tặng, hay được gói đẹp, nhét vào phong bì, thì mới là quà.

Xét cho cùng, ngôi biệt thự trăm tỷ mà ông Hoàng Văn Nghiên nhất quyết không trả, cũng như các căn hộ hơn 100 m2 ngay giữa trung tâm Hà Nội mà 12 vị cựu quan chức thuộc các cơ quan trung ương nhất quyết không trả, cũng là món quà mà cơ chế tặng cho quan chức chứ đâu.

(12 vị kể trên là số nhỏ trong tổng số các thủ phạm của nạn tham nhũng nhà công vụ, bao gồm

3 cựu phó chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam, 2 cựu phó chủ tịch Trung ương Hội Nông dân Việt Nam, 1 cựu phó chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, 1 cựu phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, 1 cựu phó chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc, 1 cựu thứ trưởng Bộ Văn hóa - thể thao và du lịch, 1 cựu tổng cục trưởng Tổng cục Thi hành án dân sự (Bộ Tư pháp), 1 cựu tổng biên tập báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam, và đặc biệt, 1 cựu phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Đảng).
Cho nên, xin lỗi cụ Vũ Đình Liên, bèn có thơ rằng:
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông cụ già

Tên gì ai cũng rõ

Nói to: “Không tặng quà”.

Bao người xem nghị quyết

Tấm tắc ngợi khen tài

“Hoa tay soạn chỉ thị

Như phượng múa, rồng bay”.

Nhưng mỗi năm mỗi lắm

Người trong sạch toàn... die!

Tham nhũng loạn trên báo

Hối lộ oang trên đài.

Chính sách vẫn mạnh mẽ

Chỉ thị vẫn hùng hồn

Vỗ tay vẫn như pháo

Hiệu quả vẫn như …(tự kiểm duyệt).

Năm nay đào lại nở

Lại cấm tết tặng quà

(Những Hoàng Văn Nghiên mới

Chiếm villa đến giờ).

_______________________________________________

Tham khảo:

https://tuoitre.vn/12-cuu-quan-chuc-da-ky-bien-ban-tra-nha-cong-vu-cho-bo-xay-dung-20200505154036005.htm

https://thuvienphapluat.vn/van-ban/Van-hoa-Xa-hoi/Chi-thi-48-CT-TW-2020-to-chuc-Tet-nam-2021-459412.aspx

https://thanhnien.vn/thoi-su/ban-bi-thu-nghiem-cam-bieu-tang-qua-tet-lanh-dao-cac-cap-duoi-moi-hinh-thuc-1317939.html

* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do