Friday, April 10, 2020

Nhật Bản bỏ bạc tỷ để khuyến khích các công ty Nhật rời Trung Quốc

 Theo VOA-11/04/2020 
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và Chủ tịch TQ Tập Cận Bình tại Đại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh ngày 23/12/2019. Noel Celis/Pool via REUTERS
Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và Chủ tịch TQ Tập Cận Bình tại Đại Sảnh đường Nhân dân ở Bắc Kinh ngày 23/12/2019. Noel Celis/Pool via REUTERS
Chính phủ Nhật Bản đã dành riêng hàng tỷ đô la trong một gói kích thích kinh tế để khuyến khích các hãng xưởng Nhật rời Trung Quốc và chuyển khâu sản xuất sang các nước khác.
Tin Bloomberg cho biết, gói kích thích trị giá 220 tỷ yên, tương đương với 2,2 tỷ USD, là nhằm bù đắp cho các công ty chuyển sản xuất từ Trung Quốc về lại Nhật Bản, và 23,5 tỷ yên cho các công ty chuyển sang các quốc gia khác.
Kinh tế gia Shinichi Seki của Viện nghiên cứu Nhật Bản nói gói kích thích sẽ tạo ra thay đổi lớn. “Gói kích thích này chắc chắn sẽ là một động lực. Các công ty sản xuất cho thị trường Trung Quốc, như các công ty sản xuất xe hơi, có thể sẽ ở lại”, ông nói.
Chính phủ Nhật hành động giữa lúc Thủ tướng Shinzo Abe đang cố gắng vun xới mối quan hệ thân thiện hơn với Trung Quốc.
Một cuộc họp giữa Thủ tướng Abe và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã được dàn xếp cho đầu tháng này ở Nhật Bản, lẽ ra là lần đầu tiên một lãnh đạo TQ tới Nhật Bản trong một thập kỷ, đã bị hoãn lại vì đại dịch COVID-19.
Được hỏi về mối quan hệ song phương Trung-Nhật, người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Trung Quốc Zhao Lijian cho biết trong một cuộc họp báo hôm thứ Tư tại Bắc Kinh:
“Chúng tôi đang cố gắng hết sức mình để hồi phục kinh tế. Trong quá trình này, chúng tôi hy vọng là các quốc gia khác cũng sẽ hành động như Trung Quốc và thực hiện các biện pháp phù hợp để bảo đảm nền kinh tế thế giới và chuỗi cung ứng ít bị ảnh hưởng nhất có thể.
Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Nhật Bản, nhưng dịch Covid-19 đã buộc các nhà nhà máy TQ phải đóng cửa, ảnh hưởng tới hoạt động của các nhà sản xuất Nhật Bản.
Tình trạng này lại khơi dậy cuộc tranh luận về nhu cầu các nhà sản xuất Nhật phải giảm lệ thuộc vào Trung Quốc.
Một ủy ban về đầu tư tương lai của chính phủ Nhật hồi tháng trước thảo luận về nhu cầu dời chuyển sản xuất các sản phẩm giá trị tăng cao về lại Nhật Bản, và đa dạng hóa nguồn cung bằng cách dời sản xuất các sản phẩm khác sang nhiều nước ở Đông Nam Á.

1,6 triệu ca nhiễm, 100 ngàn người chết vì corona

Reuters-11/04/2020 
Một phòng cấp cứu hồi sức ở Cộng hoà Czech đang cứu chữa bệnh nhân COVID-19.
Một phòng cấp cứu hồi sức ở Cộng hoà Czech đang cứu chữa bệnh nhân COVID-19.
Số người chết vì virus corona lên tới 100.000 hôm 10/4, số ca nhiễm vượt qua 1,6 triệu, theo số liệu Reuters theo dõi.
Ca tử vong đầu tiên vì COVID-19 xuất phát từ Vũ Hán hôm 9/1. Sau 83 ngày, thế giới có 50.000 người thiệt mạng và chỉ 8 ngày tiếp theo, tổng số người chết lên tới 100.000.
Tỷ lệ tử vong tăng hàng ngày từ 6% tới 10% trong tuần qua.
Tỷ lệ này giờ đây được so sánh với Cái Chết Đen giữa thập niên 60, một căn bệnh truyền nhiễm ở London đã giết hơn 100.000 người, vào thời đó là 1/3 dân số của toàn bộ thành phố London.
Tuy nhiên dịch corona hiện nay còn thua dịch cúm Tây Ban Nha khởi phát năm 1918 đã cướp đi sinh mạng của khoảng hơn 20 triệu người.
Virus corona chủng mới được cho là xuất hiện đầu tiên ở Vũ Hán, sau đó lan nhanh ra khỏi biên giới Trung Quốc và phát tán khắp thế giới.
Những con số tính tới 10/4 – 100.000 người chết và 1,6 triệu người nhiễm – cho thấy tỷ lệ tử vong ở mức 6.25%, nghĩa là trong 100 người nhiễm thì có hơn 6 người chết, nhưng nhiều chuyên gia tin rằng tỷ lệ thực sự thì thấp hơn bởi chưa tính tới những người bị nhiễm có triệu chứng nhẹ hay không triệu chứng. Khi người nhiễm không có triệu chứng thì không được tính vào số ca nhiễm tổng cộng.
Một số nước, bao gồm Ý, Pháp, Algeria, Hà Lan, Tây Ban Nha và Anh hiện báo cáo hơn 10% các ca nhiễm là tử vong.
Một trong những cuộc nghiên cứu lớn nhất về tỷ lệ tử vong của virus corona, gồm 44.000 bệnh nhân ở Trung Quốc, cho thấy tỷ lệ này là 2.9%.
Cuộc nghiên cứu này nói 93% các ca tử vong là người trên 50 tuổi, trong đó hơn phân nửa là trên 70 tuổi.
Tuy nhiên, số tử vong toàn cầu ngày càng xuất hiện nhiều người trẻ và thiếu niên.
Bắc Mỹ hiện chiếm hơn 30% các ca tử vong.
Tại Châu Âu, các nước có dân số già như Tây Ban Nha và Ý có số tử vong cao.
Miền Nam Châu Âu chiếm hơn 1/3 số ca thiệt mạng trên thế giới.
Tại nhiều nước, dữ liệu chính thức chỉ bao gồm các ca tử vong trong bệnh viện, không tính tử vong tại gia hay ở viện dưỡng lão.

Kiến nghị Tổng Giám đốc WHO từ chức!

RFA-2020-04-09
Tổng Giám đốc WHO Tedros Adhanim Ghebreyesus.Reuters
Tính đến ngày 9 tháng 4, đơn kiến nghị trực tuyến kêu gọi ông Tedros từ chức trên trang mạng change.org được dịch ra nhiều ngôn ngữ khác nhau, trong đó có tiếng Việt, đã thu hút được hơn 775.000 chữ ký của cộng đồng quốc tế.
Osuka Yip, tác giả của đơn kiến nghị này cho rằng ông Tedros đã quá tin tưởng thông tin do chính quyền Trung Quốc đưa ra về dịch bệnh mà không chủ động lên kế hoạch độc lập để điều tra và xác minh số ca tử vong và lây nhiễm của Hoa Lục. Theo tác giả, Tổ chức Y tế Thế giới phải đóng vai trò trung lập trong vấn đề chính trị.
Trước vấn đề trên, bác sĩ Phạm Nhật An trong cuộc phỏng vấn cùng RFA cho biết ý kiến cá nhân của mình rằng lần này, phản ứng của Tổ chức Y tế Thế giới WHO về dịch Covid-19 có phần chậm chạp:
“Theo ý kiến cá nhân và một số trao đổi với các đồng nghiệp ở đây thì thấy Tổ chức Y tế Thế giới lần này phản ứng không được hiệu quả lắm và cũng không kịp thời lắm. Cho nên nhiều người nói tổ chức y tế thế giới hiện nay có chức năng và hiệu lực kém hơn trước.
Vai trò dẫn dắt trong việc phòng chống dịch trong đợt này rõ ràng được nhận thấy là chưa có hiệu quả tốt. Việc xử lý của mỗi nước nó khác nhau và hiệu quả nó khác nhau; trong điều đó, Tổ chức Y tế Thế giới người ta cho rằng đã cảnh báo dịch muộn và đưa hướng dẫn chung muộn, vì Tổ chức Y tế Thế giới từ xưa đến nay họ vẫn đóng vai trò dẫn dắt. Lần này nghe rằng họ chưa làm tốt cho đợt dịch này.”
Theo nhận định của ông An, trong đợt này WHO chưa theo kịp yêu cầu trong trọng trách dẫn dắt hệ thống y tế của thế giới một cách kịp thời, hiệu quả. Lý do vì trước khi có công bố đại dịch rất lâu, trong giới y tế đã có thông tin từ một nhà khoa học cảnh báo trước về nguy cơ lây lan của dịch bệnh.
Nhà hoạt động Lã Việt Dũng cho rằng với vai trò của tổng giám đốc một tổ chức y tế, ông Tedros cần phải tập trung vào vấn đề quan trọng nhất là y tế và sức khỏe toàn cầu và không thể đem sức ép của chính trị từ bất cứ quốc gia nào để lấy lý do cho việc không công bố thông tin về đại dịch kịp thời:
“Có rất nhiều nguồn tin cho rằng tổ chức này (WHO) họ cũng bị sức ép chính trị từ phía chính quyền Trung Quốc, nên mọi việc họ làm từ ngày xảy ra dịch virus Vũ Hán đến nay họ đều có vẻ né tránh và bao che cho việc chính quyền cộng sản Trung Quốc và trách nhiệm của Trung Quốc. Do vậy, tôi nghĩ rằng nó là một nguyên nhân không nhỏ dẫn đến việc thông tin không đúng và gây nên cho tình hình (đại dịch) hiện nay.”
Devastated nations should sue China $4 trillion for coronavirus ...
Tổng Giám đốc WHO Tedros Adhanim Ghebreyesus cùng Tập Cận Bình trong chuyến thăm Trung Quốc. Reuters
Đồng tình, nhà báo Võ Văn Tạo cũng đặt dấu chấm hỏi cho việc ông Tedros thiên vị với phía Trung Quốc và đi theo những nhận định từ chính quyền nước này khi tuyên bố những thông tin về dịch Covid-19:
“Theo quan sát, ông Tổng Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới từ lúc đầu khi lộ ra thông tin của dịch Covid-19 này, rất nhiều người trong đó có tôi cũng đặt dấu hỏi to là vì sao mà Tổng GĐ Tổ chức Y tế Thế giới có vẻ như thiên vị với Trung Quốc và thông đồng với phía Trung Quốc trong việc nhận định về cái dịch này. Thậm chí kể cả khuyến cáo cần thiết, tuyên bố về mức độ nguy hiểm của nạn cúm cũng rất chậm chạp cũng những các biện pháp để hạn chế lây lan của cái dịch này.”
Theo ý kiến ông Tạo, Tổng Giám đốc WHO đã đưa ra các nhận định khuyến cáo sai lầm, như khi ông Tedros đã không tán thành việc Hoa Kỳ ra tuyên bố đóng cửa biên giới với một số nước để ngăn chặn việc lây nhiễm. Tiếp theo là vấn đề đặt tên cho coronavirus chủng mới, ông Tedros đã có phần lúng túng khi phải đổi tên dịch bệnh này vài lần trước khi quyết định với tên chính thức là Covid-19 như hiện nay:
“Đặc biệt là chuyện tên của con virus, ông ấy lúng túng phải đổi tên 2-3 lần, tránh né việc nó xuất phát từ Vũ Hán, Trung Quốc. Tại aso phải tránh né? Một trong những lý do đưa ra là vì như vậy là kỳ thị, cái đấy chỉ xảy ra một lần thôi. Nhưng trong lịch sử có dịch cúm Tây Ban Nha, hay Ebola (châu Phi)…v.v. đều có tên từ địa phương, quốc gia, vùng miền, nhưng dứt khoát tránh né, không đụng đến Trung Quốc và đặt tên rất quái đản, khó nhớ.”
Về chiến dịch yêu cầu Tổng Giám đốc WHO Tedros từ chức, nhà hoạt động Lã Việt Dũng cho biết ông cũng băn khoăn về vấn đề này:
“Tôi có cảm giác rằng đây là một tổ chức gần như nó chỉ mang tính khuyến cáo ở cộng đồng. Đây là việc mà rất nhiều người muốn ông (Tổng Giám đốc) từ chức, nhưng mà tôi cũng băn khoăn việc ông có nên từ chức hay không hay ông ấy có chịu từ chức hay không; liệu việc ông ấy từ chức sẽ có một tác dụng to lớn nào hay không.”
Còn theo nhà báo Võ Văn Tạo, ông Tedros nên từ chức khi có rất nhiều người trong cộng đồng quốc tế lên tiếng phản đối vai trò của ông. Cũng theo ông Tạo, vai trò của ông Tedros trong cương vị của một tổng giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới lần này yếu kém trong phương thức phòng chống lây nhiễm dịch bệnh và tuyên bố thông tin về đại dịch xuất phát từ Vũ Hán, Trung Quốc còn rất chậm chạp:
“Đặc biệt, chính trị là việc của chính trị, nhưng ông Tổng GĐ Tổ chức Y tế Thế giới không phải là nhà chính trị; ông ấy có chuyên môn là một nhà khoa học, nên phải có tính nhanh nhẹn và chính xác. Về chuyên môn như thế, tôi chor ằng ông ấy không đạt được. Chính vì lẽ đó mà rất nhiều nước hiện nay cũng chịu hậu quả rất nặng nề do cái cách làm việc của ông Tổng GĐ của Tổ chức Y tế Thế giới này.
Tôi có quan sát thông tin của truyền thông cả nước ngoài và Việt Nam đưa tin, tôi nghĩ ông này không minh bạch trong việc thông báo thông tin về cái dịch này xuất phát từ Vũ Hán, Trung Quốc”
Theo nguồn thông tin của của trang báo Ethiopia Nege thuộc quốc gia Ethiopia, nơi sinh ra của ông Tedros Adhanim Ghebreyesus, ông Tedros từng nắm chức kiến trúc sư trưởng của đảng cộng sản Ethiopia Tigray People’s Liberation Front (TPLF) (tạm dịch Mặt trận Giải phóng Nhân  dân Tigray). Chế độ độc tài của đảng cộng sản TPLF đã bị Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lên án cho tội ác chống lại loại người và sự tàn bạo đối với người dân Ethiopia trong 27 năm cầm quyền.
Chính vì lẽ đó, trong cuộc vận động tranh cử chức Tổng Giám đốc WHO vào năm 2017 của ông Tedros, đã có rất nhiều người, nhất là những cộng đồng dân tộc Ethiopia đã trực tiếp bị ảnh hưởng dưới quyền của Đảng Cộng sản TPLF, lên tiếng phản đối; trong đó, có bức thư của nhóm tổ chức dân sự phi lợi nhuận Amhara Professionals Union (APU) tại Washington DC, gồm các thành viên có gốc gác của nhóm dân tộc Amhara thuộc quốc gia Ethiopia, nêu lên những lý do vì sao không nên đề cử ông Tedros vào chức Tổng Giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới WHO. Các mục trong bức thư này có kể đến vai trò của ông Tedros khi còn nắm quyền trong Đảng Cộng sản TPLF.

Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo kêu gọi các chính phủ trả tự do cho tù nhân lương tâm trong dịch COVID-19

RFA-2020-04-10 
Ảnh minh họa: Các tù nhân trong buồng giam tại nhà tù Quezon City, ở Manila, Philippines. Hình chụp ngày 27/03/2020.
Ảnh minh họa: Các tù nhân trong buồng giam tại nhà tù Quezon City, ở Manila, Philippines. Hình chụp ngày 27/03/2020.AFP
Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo (USCIRF) kêu gọi các chính phủ khắp thế giới trả tự do cho các tù nhân lương tâm vì niềm tin và thực hành tôn giáo của họ. Biện pháp này là một trong những nỗ lực ngăn chặn đại dịch COVID-19.
Trong thông cáo báo chí, phổ biến vào ngày 10/4/2020, Chủ tịch Tony Perkins của USCIRF kêu gọi chính phủ các quốc gia trong thời gian dịch bệnh hãy trả tự do cho tất cả những người đang bị giam giữ sai trái, nhằm đảm bảo sức khỏe và an toàn cho các tù nhân lương tâm đó.
USCIRF trưng dẫn theo luật nhân quyền quốc tế thì các quốc gia phải thực hiện các bước để ngăn chặn mối đe dọa của dịch bệnh. Tuy nhiên, chính quyền của nhiều nước không làm theo các hướng dẫn về sức khỏe cộng đồng để xử lý virus trong trại giam. Trong khi đó, các nhà tù thường quá đông, có nguy cơ lây lan nhanh chóng giữa những tù nhân trong dịch bệnh COVID-19 bởi vì họ không được có điều kiện chăm sóc sức khỏe đúng mức và sống trong môi trường thiếu vệ sinh.
Phó Chủ tịch Gayle Man của USCIRF nhấn mạnh trong thông cáo báo chí rằng đối với trường hợp khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng như thế này, các tù nhân lương tâm tôn giáo không thể bị trừng phạt thêm nữa trong chốn lao tù, bất chấp mối đe dọa từ dịch bệnh COVID-19.
USCIRF cũng nhắc đến lời kêu gọi của bà Michelle Bachelet, thuộc Cao ủy Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền  rằng các chính phủ hãy thả tất cả những người bị giam cầm mà không có cơ sở pháp lý và những người bị bỏ tù vì thể hiện quan điểm bất đồng chính kiến. Lời kêu gọi này nhằm mục đích giảm số lượng người ở tù đang bị đe dọa bởi dịch COVID-19.
Vào hôm 3/4, USCIRF nhắc lại lời kêu gọi chính phủ Việt Nam hãy trả tự do cho ông Nguyễn Bắc Truyển, một trong những tù nhân lương tâm tôn giáo tại Việt Nam.
Ủy viên Anurima Bhargava của USCIRF, phụ trách trường hợp ông Nguyễn Bắc Truyển trong Dự án Tù nhân Tôn giáo USCIRF, lên tiếng rằng ông Truyển cần được trở về với gia đình, đặc biệt là khi đại dịch coronavirus đang gây hại cho sức khỏe cộng đồng, vô cùng nguy hiểm cho các tù nhân. Thêm vào đó, các vấn đề sức khỏe của ông Truyển đang ngày trầm trọng hơn kể từ khi ông bị giam giữ.
Ông Nguyễn Bắc Truyển là một người ủng hộ tự do tôn giáo Việt Nam và Phật giáo Hòa Hảo không theo phái quốc doanh. Ông bị kết án 11 năm tù giam với cáo buộc ‘Âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân’ theo điều 79 của Bộ luật Hình sự Việt Nam năm 1999.

Xử phạt nghiêm người không thực hiện giãn cách xã hội

RFA-2020-04-10 
Thủ tướng Phúc yêu cầu các địa phương xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm giãn cách xã hội
Thủ tướng Phúc yêu cầu các địa phương xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm giãn cách xã hội-Reuters (RFA edited)
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu mọi người dân phải thực hiện nghiêm giãn cách xã hội, đeo khẩu trang nơi công cộng. Ai không thực hiện thì phải bị xử phạt nghiêm.
Ông Nguyễn Xuân Phúc nói điều đó tại cuộc họp thường trực Chính phủ về công tác phòng chống dịch COVID-19 diễn ra ngày 9/4 và được truyền thông trong nước loan ngày 10/4.
Thủ tướng Phúc cũng nhắc các địa phương cần chấn chỉnh, thực hiện nghiêm cách ly xã hội với biện pháp mạnh, nhưng không "quá tả" trong thực hiện, không "quá hữu" dẫn đến buông xuôi khi có thông tin người dân bắt đầu ra đường trở lại trong những ngày gần đây.
Bên cạnh đó ông Phúc cũng yêu cầu các cơ quan chức năng thực hiện đúng tinh thần Chỉ thị 16, tiếp tục giữ chặt biên giới, hạn chế người từ nước ngoài vào Việt Nam, trừ một số trường hợp đã được quy định.
Đồng thời, tiếp tục kiểm soát chặt chẽ các chuyến bay, tạm dừng các chuyến bay quốc tế, trừ chở hàng và công tác bảo hộ công dân được sự cho phép của Thủ tướng; hạn chế các chuyến bay nội địa và khuyến cáo công dân Việt Nam không về nước trước ngày 15/4, trừ một số trường hợp đặc biệt. Với tất cả người nhập cảnh vào Việt Nam, đều thực hiện cách ly từng đối tượng cụ thể.
Cũng trong ngày 10/4, thành phố Hà Nội ban hành công văn yêu cầu UBND quận, huyện xử nghiêm các hành vi vi phạm phòng chống dịch COVID-19.

Có tùy tiện, lạm quyền trong xử phạt lệnh giãn cách xã hội?

Theo RFA-Thanh Trúc-2020-04-09 
Hình minh hoạ. Người đeo khẩu trang chống dịch COVID-19 ngồi cách xa tại một nơi xét nghiệm ở Hà Nội hôm 31/3/2020
Hình minh hoạ. Người đeo khẩu trang chống dịch COVID-19 ngồi cách xa tại một nơi xét nghiệm ở Hà Nội hôm 31/3/2020-AFP
Theo chỉ thị từ Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Dịch Trung Ương từ ngày 28 tháng Ba, Ủy Ban Nhân Dân cấp phường có quyền xử phạt hành chính ngay lập tức những ai không đeo khẩu trang khi ra nơi công cộng.
Bên cạnh đó, lệnh ‘giãn cách xã hội’, ở yên trong nhà và chỉ ra ngoài khi thực sự cần thiết, cũng được yêu cầu thực hiện một cách triệt để kể từ ngày 1 tháng 4.
Đây là những biện pháp được đại đa số người dân hoan nghênh cũng như chấp hành. Tuy nhiên tờ Tuổi Trẻ Online ngày 5 tháng Tư đã phản ảnh 3 trường hợp ở quận Ba Đình, Hà Nội, bị phạt mỗi người 200.000 Đồng vì ra đường không có lý do cần thiết. Quyết định phạt dựa trên Điểm A Khoản 1 Điều 11 của Nghị định 176/2013 về hành vi "không thực hiện biện pháp để bảo vệ cá nhân đối với người có nguy cơ mắc bệnh dịch theo hướng dẫn của các cơ quan y tế".
Những chuyện như vậy có bị cho là tùy tiện hay lạm quyền không? Cô Ngọc, một cư dân Sài Gòn, nói rằng cô không tin có sự tùy tiện hay lạm quyền trong việc xử phạt hành chính ở đây:
“ Cho đến thời điểm hiện tại thì cũng chưa thấy chính quyền địa phương hay công an, nói chung là những người thực hiện xử phạt, thì tôi chưa thấy vấn đề tùy tiện hoặc lạm dụng chức quyền để xử phạt những người không thực hiện giãn cách xã hội, chưa thấy vấn đề đó xảy ra”
Vẫn lời cô Ngọc, giả như có sự xử phạt tùy tiện hay lạm quyền gì đó thiết tưởng người dân cũng nên ý thức trước tiên là đừng tùy tiện vi phạm dẫn  đến những tranh cãi đôi co không đáng có giữa mình với người thi hành việc xử phạt:
 Thực sự nếu có ý thức cho bản thân mình và cho cộng đồng thì họ tự biết mình phải làm như thế nào. Trước khi đưa ra lệnh phải đeo khẩu trang hay không được tụ tập đông người thì chính phủ và Bộ Y Tế đã luôn luôn nhắc nhở, gởi tin nhắn mỗi ngày cho dân. Tên những mạng như Vietnam Mobil hay Mobil Phone gì đó thì chính phủ đổi thành “Hãy Ở Nhà”, ví dụ như vậy. Kể cả những người bán ve chai, bán vé số, quét rác mà còn biết dịch thế nào, bản thân họ có sự đề phòng. Nhưng đến khi chính phủ thấy có những người ra đường không đeo khẩu trang, vẫn tụ tập vẫn ăn chơi vẫn tiệc tùng này nọ thì nhà nước phải đưa ra luật xử phạt đó”.
Hình minh hoạ. Nhân viên y tế kiểm tra thân nhiệt của khách đến bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội hôm 24/3/2020
Hình minh hoạ. Nhân viên y tế kiểm tra thân nhiệt của khách đến bệnh viện Bạch Mai ở Hà Nội hôm 24/3/2020 AFP
Theo luật sư Đặng Trọng Dũng, Đoàn Luật Sư thành phố Hồ Chí Minh, xử phạt hành chính đối với hành vi được cho là vi phạm giãn cách xã hội luôn phải căn cứ trên nội dung, điều khoản mà chính phủ đã ban hành:
“ Nhất là có hướng dẫn thông tư Tòa Án Nhân Dân Tối Cao do chánh án Nguyễn Hòa Bình ký và ban hành khẩn cấp. Tuy nhiên do vấn đề này hoàn toàn mới, chưa được thông hiểu kỹ mà phải mang ra áp dụng ngay  thành rất khó cho cán bộ thực thi pháp luật”
“ Tôi lấy thí dụ cụ thể, trong văn bản xử phạt vi phạm hành chánh, hay là  Chỉ Thị 16, có một câu tức là chỉ được đi ra ngoài đường khi thấy thực sự cần thiết. Cái thực sự cần thiết này đối với nhiều người nó khác nhau, thực sự cần thiết của ông khác với thực sự cần thiết của tôi. Do đó nếu dung từ như vậy trong một văn bản quan trọng như vậy tạo ra sự tùy tiện”.
“ Báo thành phố Hồ Chí Minh có nêu một trường hợp người xử phạt hành chánh sai và sau đó phải có văn bản xin lỗi người bị xử phạt. Lạm quyền hay không trong xử phạt hành chính đối với sự việc giãn cách xã hội này là vấn đề đã xảy ra”.
Một số tỉnh, thành trong những ngày qua cũng có chỉ thị riêng về việc không cho người dân trong tỉnh đến nơi khác hay từ nơi khác đến địa phương của họ.
Cụ thể vào ngày 9 tháng 4, Ban chỉ đạo phòng chống dịch COVID-19 tỉnh Bắc Giang có công văn yêu cầu tất cả công dân Bắc Giang nếu không vì lý do công vụ thì không được di chuyển đến các tỉnh, thành phố có dịch như Hà Nội, TPHCM…
Vào ngày 2 tháng Tư, tỉnh Thái Bình không cho người từ những vùng bị cho là có dịch vào tỉnh này.
Một số nơi như Đà Nẵng, Quảng Nam, Hải Phòng…đã ra văn bản với qui định những ai đến từ Saigon, Hà Nội đều nằm trong diện cách ly tập trung.
Hình minh hoạ. Một người đàn ông đứng trong nhà nhìn ra ngoài đường ở Hà Nội hôm 9/4/2020
Hình minh hoạ. Một người đàn ông đứng trong nhà nhìn ra ngoài đường ở Hà Nội hôm 9/4/2020 AFP
Các chuyên gia pháp lý cho rằng những địa phương này đang lạm quyền Bộ Y Tế và Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Dịch Trung Ương vì trên nguyên tắc chưa có văn bản chính thức thì không được xác định vùng nào là vùng dịch.
Đó cũng là nhận định của luật sư Đào Kim Lân, Đoàn Luật Sư thành phố Hồ Chí Minh. Theo ông, địa phương đã phạm luật khi  tự tiện quyết định cách ly bắt buộc đối với người đến từ Sài Gòn hay Hà Nội mà không cần biết họ có tiếp xúc gần với bệnh nhân COVID 19 hay là có gần với người bị nghi nhiễm COVID-19 hay không. Điều này có nghĩa địa phương đã hồ đồ khi tự xác định Sài Gòn hay Hà Nội là “vùng dịch”.
Luật sư Huỳnh Phước Hiệp, Đoàn Luật Sư thành phố Hồ Chí Minh, còn nêu Điều 2 Luật Phòng chống dịch bệnh truyền nhiễm, xác quyết vùng có dịch phải được định nghĩa là khu vực được cơ quan thẩm quyền xác định có dịch”.
Từ Nha Trang, nhà báo Võ Văn Tạo góp ý như sau:
“Với tư cách người có bằng cử nhân Luật và đồng thời có 8 năm làm Hội Thẩm Nhân Dân tôi  nghĩ ý thức về Luật của tôi không đến nỗi quá tệ. Đà Nẵng  đã tự ra qui định mà tôi cho là vi phạm pháp luật. Bởi vì hiện nay chính phủ Việt Nam đã công bố thành phố Hồ Chí Minh hay Hà Nội là vùng dịch đâu mà họ dám đặt ra những qui định như thế? Đấy là cái tôi cho là lạm quyền, là vi phạm”.
Nguyên nhân lạm quyền hay vi phạm nhiều phần bắt nguồn từ câu chữ có phần mập mờ hay không rõ nghĩa trong Chỉ Thị 16 của thủ tướng chính phủ. Nhà báo Võ Văn Tạo phân tích:
“Trong Chỉ Thị 16 có câu rất rõ ràng, cách ly xã hôi thì ghi là thôn cách ly với thôn, xã cách ly với xã, huyện cách ly với huyện, tỉnh cách ly với tỉnh. Cho nên có hiện tượng Hà Nội và Sài Gòn lập một số điểm chốt, người Sài Gòn từ trong nôi thành ra ngoại ô để đi tỉnh khác thì bị chặn lại, buộc quay đầu trở về. Xe từ ngoại thành muốn vào Sài Gòn mà đến cửa Sài Gòn thì bị chặn lại, buộc quay đầu xe không cho vào Sài Gòn. Tôi nghĩ vì văn bản viết như thế cho nên các địa phương hiểu lầm thì không có gì chê trách người ta được, văn bản soạn thảo đã không chính xác về từ ngữ.
“Cho nên sau này, thấy tình hình có vẻ cực đoan thì Văn Phòng Chính Phủ lại truyền đạt ý kiến là các địa phương đã hiểu sai Chỉ Thị 16. Tôi nghĩ họ không hiểu sai bởi vì câu chữ nó rành rành như thế, thậm chí trước đó còn qui định rằng máy bay từ các tỉnh không được phép vào Sài Gòn hay ra Hà Nội và ngược lại, và từ Hà Nội đến Sài Gòn mỗi hang máy bay chỉ được bay 1 chuyến/ ngày thôi. Rõ ràng cấm máy bay thì ô tô cũng bị hạn chế. Tôi cho rằng lúc đầu do tình hình dịch căng cho nên người ta nhận thức chưa rõ, không phù hợp với tình hình thực tế cho nên sau này phải có công văn của Văn Phòng Chính Phủ giải thích lại”.
Luật sư Đăng Trọng Dũng cũng như nhà báo Võ Văn Tạo đồng quan điểm với giải thích trên báo chí của luật sư Đào Kim Lân, rằng Chỉ thị 16 của Thủ tướng, Công văn 1601 của Văn Phòng Chính Phủ  không ngăn cấm sự tự do đi lại của người dân các tỉnh, thành, cũng không thực hiện lệnh phong tỏa giữa các địa phương.
Nói một cách khác, việc một số tỉnh buộc cách ly tập trung người đến từ thành phố Hồ Chí Minh, từ Hà Nội…cần phải có ý kiến chính thức của thủ tướng, của Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Dịch Quốc Gia và của Bô Y Tế chứ không thể tùy tiện mà được.  Nhà báo Võ Văn Tạo:
“Trong quá trình thực hiện có một số những nơi, những người, kể cả chính phủ, kể cả như Hà Nội, Quảng Ninh, Hải Phòng, Đà Nẵng… đã có những biện pháp không đúng, nó cực đoan quá đáng, nó cũng tác động đến người dân mà không cần thiết”.
“Tôi cho rằng Ban Chỉ Đạo Phòng Chống Dịch Quốc Gia khi thấy có những địa phương có những biểu hiện như thế là phải có ý kiến ngay, lập tức phải có ý kiến với Đà Nẵng ngay tức khắc. Thế nhưng đến hôm nay vẫn chưa thấy”.
Báo chí trong nước hôm 8/4 dẫn lời Luật sư Nguyễn Đình Thuận, Đoàn Luật sư TP. HCM, cho biết khoản 9 điều 22 quy định Chủ tịch UBND tỉnh là người có nhiệm vụ chỉ đạo và áp dụng các biện pháp để giải quyết công việc đột xuất trong phòng chống thiên tai, dịch bệnh trên địa bàn tỉnh nhà. Làm đúng theo quy định pháo luật là điều được Luật sư Nguyễn Đình Thuận nhấn mạnh, nghĩa là không được sáng chế kiểu cách riêng để một mình một chợ trong việc phòng chống dịch.

Wednesday, April 8, 2020

Cò tuyên giáo

Lâu nay nghe Võ Văn Thưởng chỉ tuyên truyền sai sự thật, dối trá, xuyên tạc, không ngờ trong đợt dịch Virus Tàu này, nhờ nó mới biết Thưởng thế mà có số làm cò. Người ta cò đất, cò xe, còn Thưởng thì cò lương tâm. Cò xe cò đất cũng là cái nghề chấp nhận được trong xã hội đày đoạ này, Cò lương tâm là một thứ nghề có lẽ tận cùng của sự vô đạo đức, vô liêm sỉ, thế mà Thưởng làm được.
Lợi dụng dịch Virus Tàu, ngoài Xuân Phúc kêu gọi trên truyền hình ai có tiền góp tiền ra, Nguyễn Thiện Nhân bí thư thành Hồ nhắn tin qua điện thoại xin tiền liên tục thì Thưởng tinh vi hơn, không xin xỏ trắng trợn như Phúc và Nhân đang làm, mà Thưởng đánh vào lương tâm người Việt, lòng yêu nước yêu thương đồng bào của người Việt có lẽ trên thế giới này khó có dân tộc nào vượt qua, người Việt tốt đến nỗi “chơi với bạn còn cái quần xà lỏn cũng chơi”, tốt tới nỗi kêu vợ mình qua chăm sóc để bạn học hành thành tài (Lưu Bình- Dương Lễ).
Lợi dụng lòng tốt người Việt, Thưởng nó cho lên hàng loạt bài kiểu rưng rưng, xúc động, ấm lòng tổ quốc khi những người hoàn cảnh khó khăn nhất vẫn chung tay cùng đảng chống dịch.
Khi cho lên các bài viết này Thưởng đã không tính tới hệ lụy và ảnh hưởng sâu xa tới xã hội VN, nói không ngoa nó đang chia rẽ một phần lớn người Việt. Vì sao ư?
Các em học sinh khác nghĩ sao khi 2 học sinh nọ quyên góp tận 200 triệu, điều ai cũng biết đó là tiền của bố mẹ cho, các em khác đọc tin ấy làm sao không tránh được sự tủi thân, làm sao không khỏi sự mặc cảm, tự ti và thầm trách, hoài nghi sự hèn kém của bố mẹ mình không cho tiền để mình quyên góp như 2 bạn ấy? Tâm lý tổn thương ấy sẽ ảnh hưởng đến hành vi sau này có thể sinh ra một thế hệ bất hảo, Thưởng có tính tới chuyện đó khi lên tin kiểu “lên đồng” như vậy không?
Chưa kể, người ta sẽ đặt câu hỏi biệt phủ hàng trăm tỷ của các quan đâu không quyên góp một ít vào đó? Nông Đức Mạnh sống trong Lâu đài nguy nga bằng vàng lấp lánh, hay Nguyễn Tấn Dũng ngồi trên núi vàng sau 2 nhiệm kỳ làm thủ tướng, núi vàng của Dũng được xây nên bởi vì ăn sạch tài nguyên quốc gia, hoặc các tướng như nhà của Tướng Ước chẳng hạn… sao chúng không đem ra hoặc tới gõ cửa nhà chúng nó mà xin, chẳng lẽ chúng không có tình người khi bỏ một số tiền nhỏ để chung tay chống dịch? Các cụ già neo đơn gạo không có mà ăn, các em học sinh chưa làm ra tiền mà vẫn góp, lẽ nào tài sản kếch xù các quan lại tiếc?
Người ta cũng trách sao chính quyền địa phương lại có thể ngửa tay lấy tiền của các cụ già neo đơn, tiền ăn các cụ không có, không cho thêm các cụ thì thôi, lại để các cụ bán gà mà vẫn ngửa tay lấy thì quả chính quyền khốn nạn mà.
Khi các nước phát tiền mặt cho dân xài, còn VN lại nỡ lòng nào lấy tiền của các cụ già và các em học sinh? Người ta sẽ đặt câu hỏi chế độ ưu việt ở đâu? Đảng là đạo đức là văn minh ở đâu? Chỉ có người tâm thần hoặc thiếu não hoặc tham lam, ăn không từ cái gì của dân mới hãnh diện với việc ăn xin được cả từ 50 ngàn đồng của người già ốm yếu.
Ở VN nhà giàu đều là bí thư này, chủ tịch nọ. Chưa thấy các quan giàu nứt vách góp tiền ủng hộ ta? Sao người cộng sản keo kiệt quá, người cộng sản tệ quá vậy?
Mà bỏ đi Thưởng, đã làm tuyên giáo nên nói láo thôi, lại học đòi làm cò vạc, chơi ngu ak 47, dlv nó khinh cho ấy./.

Biển Đông vẫn… ‘động’ nếu còn… biết ơn!


Cảnh sát biển Việt Nam tuần tra.
Liệu công hàm mà chính phủ Việt Nam gửi cho Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, bác bỏ yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông, khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam có phải là những… tin vui giữa giờ tuyệt vọng?
Nhìn một cách tổng quát, việc tiết lộ công hàm mà chính phủ Việt Nam gửi cho Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, bác bỏ yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền tại biển Đông, khẳng định hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam chẳng khác gì mở van, xả bớt áp lực đang tăng nhanh và cao trong tâm tư của người Việt trước sự kiện tàu hải cảnh của Trung Quốc lại đâm chìm thêm một tàu đánh cá (mang số hiệu QNg 96017) ở vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa hôm 2 tháng 4.
Sự kiện QNg 96017 lại làm người Việt sôi lên vì giận. Bộ Ngoại giao Việt Nam lại chỉ trích, đòi Trung Quốc điều tra và bồi thường. Bộ Ngoại giao Trung Quốc tiếp tục đưa ra những tuyên bố trâng tráo: QNg 96017 đắm là do… lao vào tàu của hải cảnh Trung Quốc!.. Đây không phải là lần cuối cùng tàu của Trung Quốc xâm nhập vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân Việt! Chắc chắn sẽ còn nhiều sự kiện tương tự và Việt Nam sẽ còn… giao thiệp với Trung Quốc nhiều lần nữa!
Những đợt… giao thiệp như thế không còn giúp người Việt hạ hỏa nhưng công hàm vừa được tiết lộ giúp họ bình tâm: Dường như chính phủ Việt Nam đã dấn bước trên con đường kiện Trung Quốc tại Tòa án Quốc tế! Trong bối cảnh như hiện nay, Việt Nam sẽ không đơn độc khi đối đầu với Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền của mình tại biển Đông. Ít nhất là ngay sau khi xảy ra sự kiện QNg 96017, Mỹ đã lên án Trung Quốc lợi dụng đại dịch COVID-19 để củng cố các yêu sách phi pháp tại biển Đông…
Liệu đó có phải là những… tin vui giữa giờ tuyệt vọng? Muốn tìm câu trả lời thỏa đáng, có lẽ nên đối chiếu với một loạt yếu tố trong tương quan về thời gian với sự kiện: Biển Đông không phải là tài sản riêng của đảng ta, quốc hội ta, nhà nước ta, chính phủ ta, tại sao “ta” không báo cáo với hàng trăm triệu người Việt – đối tượng mà “ta” phục vụ và “ta” vẫn thường khẳng định có quyền “biết”, quyền “bàn”, quyền “hành động” quyền “kiểm tra” – về việc gửi công hàm?
Công hàm gửi ngày 30 tháng 3. QNg 96107 bị đâm chìm ngày 2 tháng 4. Ngày 6 tháng 4 Bộ Ngoại giao Mỹ vừa chỉ trích Trung Quốc về hành động càn rỡ đối với QNg 96107, vừa công bố hàng loạt kế hoạch nhằm gia tăng khả năng giành chiến thắng khi đối đầu trực tiếp với Trung Quốc tại biển Đông nếu Trung Quốc không thoái bộ… Đồng đội, đồng chí, đồng bào bắt đầu đưa ra những so sánh bất lợi cho “ta” về trách nhiệm đối với quốc gia, dân tộc, ngày 7 tháng 4 “ta” mới bạch hóa công hàm…
Công hàm “ta” gửi Liên Hiệp Quốc có thể là dọn đường cho việc dựa vào luật pháp quốc tế, sử dụng các định chế quốc tế, đối đầu với Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền của Việt Nam tại biển Đông. Tuy nhiên, từ trước tới nay, có bao nhiêu lần “ta” hành xử hợp quy luật và theo logic thông thường? Bao nhiêu lần “ta” làm thiên hạ chưng hửng? Dã tâm của Trung Quốc như thế nào thì cả thiên hạ lẫn “ta” biết cả, thế thì tại sao ở “ta”, bày tỏ tâm tư về Trung Quốc vẫn bị xem là bị “các thế lực thù địch lôi kéo, kích động”?
***
Vì nhiều lý do, Trung Quốc đã và sẽ còn là một đối thủ không dễ đối phó. Đối đầu với Trung Quốc có thể phải gánh chịu nhiều thiệt hại, ít nhất là về kinh tế – xã hội nhưng không phải là không thể. Chẳng hạn so với “ta”, Đài Loan ở tình thế ngặt nghèo hơn nhiều. Hòn đảo này đã bị tước bỏ tư cách thành viên Liên Hiệp Quốc, mất tư cách một quốc gia từ đầu thập niên 1970. Dù Trung Quốc tìm đủ mọi cách để nuốt chửng Đài Loan – “lãnh thổ” phụ thuộc Trung Quốc – nhưng 50 năm qua vẫn không nuốt nổi.
Bất kể Trung Quốc tận dụng tối đa ưu thế về thị trường, về giá nhân công, về khả năng thu hút đầu tư khuynh loát sức cạnh tranh của nhiều nền kinh tế, liên tục gây sức ép với các quốc gia trên toàn thế giới để cô lập Đài Loan, dù kinh tế Đài Loan cũng bị Trung Quốc chi phối, thậm chí còn liên tục bị Trung Quốc hăm dọa sẽ dùng vũ lực để “thống nhất lãnh thổ” song Đài Loan vẫn tìm được lối riêng để đi.
Đài Loan – “lãnh thổ” xếp thứ 21 trên thế giới về sức mạnh kinh tế – tiếp tục củng cố tư thế như một đối tác đáng kính trọng của các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc. Gần đây, ấn tượng mà Đài Loan tạo ra trong việc đối phó với COVID-19, viện trợ của Đài Loan cho nhiều quốc gia khác để cùng phòng, chống COVID-19 làm Trung Quốc nổi điên song không thể làm gì khác hơn… chửi đổng. Cục diện quốc tế có những ràng buộc để Trung Quốc không thể vọng động theo kiểu “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”.
Chưa rõ chính quyền Đài Loan sẽ ứng xử thế nào trước sự kiện mới nhất: 70% dân chúng Đài Loan muốn bỏ “China” ra khỏi Quốc hiệu (Republic of China) để minh định với cộng đồng quốc tế, Đài Loan là Taiwan, không liên quan đến Trung Quốc, thiên hạ không nên đối xử với người Đài Loan bằng định kiến dành cho công dân Cộng hòa nhân dân Trung Hoa nhưng có thể dùng sự kiện đó để so với… “ta”! Lúc nào thì “ta” – vẫn thường tuyên bố là “của dân, do dân, vì dân” – cho dân “ta” bày tỏ chính kiến như vậy?
Trong quan hệ với Trung Quốc, tại sao Đài Loan có thể đứng vững trên đôi chân của họ? Cứ quan sát và ngẫm nghĩ kỹ ắt sẽ thấy, yếu tố đầu tiên là hòn đảo này có nhiều tổ chức chính trị cạnh tranh với nhau để cầm quyền. Giống như nhiều quốc gia khác, ở Đài Loan, các tổ chức chính trị muốn trở thành đảng cầm quyền phải tự chứng minh họ hữu dụng, có khả năng nâng cao nội lực và bảo vệ sự độc lập của Đài Loan, tôn trọng quyền tự quyết của đồng bào, kể cả quyền lựa chọn tổ chức chính trị cầm quyền.
May cho Đài Loan là không có tổ chức chính trị nào trở thành đảng cầm quyền nhờ được Trung Quốc hậu thuẫn “thống nhất đất nước”, thành ra không có đảng cầm quyền nào luôn luôn bày tỏ sự “biết ơn” vô điều kiện đối với “sự giúp đỡ quý báu” của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
May cho Đài Loan là không có đảng cầm quyền nào đinh ninh: Có gạt bỏ toàn bộ dã tâm, sự càn rỡ của Trung Quốc – “người bạn xã hội chủ nghĩa rất lớn ở ngay bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ để xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội” – thì mới duy trì được “quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối” trên xứ sở của mình. Đó là lý do, Trung Quốc không ngừng khuấy động nhưng eo biển Đài Loan không… “động”!
Chắc chắn tại Đài Loan, không có chính quyền nào thuộc bất kỳ đảng nào có thể lẳng lặng gửi cho Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc một công hàm phản đối sự càn rỡ của Trung Quốc và không thèm nói tiếng nào với dân chúng Đài Loan. Chắn chắn không có người nào trong số khoảng 25 triệu dân Đài Loan xem đó là hành động “tài tình, sáng suốt” và vì vậy tiếp tục “ngậm đắng, nuốt cay”, tự an ủi là còn có thể hy vọng. Chắc chắn không có chính quyền nào thuộc bất kỳ đảng nào ở Đài Loan dám bày tỏ sự “biết ơn” vì Đảng Cộng sản Trung Quốc đã giúp cho mình trở thành đảng cầm quyền và sẽ giúp cho mình mãi mãi là đảng cầm quyền!
Nếu Đài Loan có một chính quyền như thế thuộc một đảng cầm quyền như thế thì eo biển Đài Loan đã… “động” từ lâu và có nên từ đó mà ngẫm xem biển Đông có còn… “động” không, nếu nguồn lực quốc gia tiếp tục thất tán, sau các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, sắp đến lúc hợp tác xã lên ngôi vì “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” sắp tái đăng quang? Làm sao có thể giữ biển Đông không… động khi kinh tế – xã hội Việt Nam tiếp tục chao đảo, ngả nghiêng, sự phụ thuộc vào Trung Quốc càng lúc càng lớn nhưng với đảng ta, quốc hội ta, nhà nước ta, chính phủ ta vấn nạn đó vẫn không quan trọng bằng việc tiếp tục uốn éo nhằm duy trì sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của mình?

Có thật là không để ai bị bỏ lại phía sau ?

Chúng ta đang sống những thời khắc khó khăn, nhưng quý vị có thể thấy rằng, không người Hung nào bị bỏ rơi“.
Tôi không biết liệu người dân Hungary có cảm thấy được vỗ về bởi lời phát biểu của ông Orbán Viktor, Thủ tướng Hungary, về những gì đang xảy ra khi bạo dịch tấn công châu Âu như một trận càn.
Nhưng, tôi e rằng, nhiều công dân Việt Nam có thể sẽ thấy tủi lòng, như gần 300 công dân Việt Nam đang bị kẹt tại Singapore không thể về nước.
Gần 300 công dân Việt Nam đang lang thang ở Singapore, chờ đợi trong mỏi mòn và vô vọng là những người lao động đã bị mất việc làm, là những công dân đã xong công việc và đến ngày phải trở về… Họ bị kẹt lại từ 28-3, có những người đằng đẵng từ 25-3.
Người Việt sống gần một bệnh viện ở Singapore xếp hàng để kiểm tra thân nhiệt trước khi vào nơi ở. Ảnh: VNN
Họ là người Việt. Họ mang quốc tịch Việt Nam. Họ vẫn còn trong tay cuốn hộ chiếu Việt Nam. Nhưng họ không thể về đất nước của mình.
Hôm nay, Thông điệp mới nhất của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được phát đi về tình hình dịch bệnh đã nhấn mạnh rằng, “không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Không để ai bị bỏ lại phía sau, sao giờ này vẫn để công dân của mình ở ngoài?
Một Chính phủ có trách nhiệm không thể quay lưng với lời kêu cứu khẩn thiết của gần 300 công dân.
Một Chính phủ có trách nhiệm không thể chậm trễ trước lời thúc giục của người dân, trước lời khẩn cứu cho họ được trờ về nhà, được trở về đất nước của họ – nơi họ đã đóng thuế nuôi bộ máy chính quyền.
Một công dân Đoàn Thị Hương khi vướng vào vụ ám sát, Chính phủ vẫn đứng ra bảo hộ. Một người như Vũ Nhôm vẫn có thể làm việc để Singapore chấp thuận Việt Nam dẫn độ về nước. Vậy thì cớ gì giờ này vẫn còn gần 300 công dân bơ vơ cầu cứu?
Người dân cho biết sẵn sàng trả chi phí máy bay. Họ cũng khẳng định thực hiện cách ly đủ 14 ngày và tự trả phí cách ly. Lượng người ở các khu cách ly tại TP.HCM cũng đã giảm, cớ gì chưa đón họ trở về?
Chính phủ đang dốc toàn lực để chống dịch. Trận chiến chống virus Vũ Hán là trận chiến sinh tồn của đất nước.
Nhưng, liệu chúng ta có thực sự thắng khi vẫn phải bỏ lại phía sau dù chỉ một người?
Việt Nam ngạo nghễ đâu rồi?

Tập Cận Bình ắt phải biết điều đó

(VNTB) – Khủng hoảng sức khỏe cộng đồng toàn cầu tiếp diễn nguyên nhân chính là từ hành vi và chính sách gian dối của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Bắc Kinh đã trấn áp những người tố giác và truyền tin, hủy các mẫu virus phòng thí nghiệm và ngăn Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC), Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tiếp cận với virus này.

***
Thử kiểm tra nguồn gốc của COVID-19.
Tháng 12 năm 2019, Trung Quốc biết rằng virus này truyền từ người sang người. Từ ngày 27 tháng 12 năm 2019 đến ngày 5 tháng 1 năm 2020, năm cơ quan và tổ chức đã phát hiện một loại virus giống SARS gây viêm phổi trong người dân ở Vũ Hán. Các nhà nghiên cứu lần đầu tiên giải mã virus nói rằng virus có thể lây hơn bệnh dịch hạch. Một số báo cáo cho rằng virus mới này giống SARS.
Sở Y tế thành phố Vũ Hán ngay lập tức đưa ra thông báo khẩn cấp nội bộ về virus và báo cáo với chính quyền trung ương, nhưng đồng thời địa phương cũng thông cáo với người dân rằng không có bằng chứng rõ ràng về lây truyền từ người sang người. Điều này [không ngăn được] ít nhất tám chuyên gia y tế cảnh báo [thực tế] người dân. Công an Trung Quốc đã lên án “những kẻ buôn tin đồn” và bịt miệng các nhà báo.
Vào ngày 31 tháng 12, Ủy ban Y tế trung ương Trung Quốc đã gửi các chuyên gia đầu tiên đến Vũ Hán và WHO đã được thông báo về dịch.
Chần chừ 
Sự thật là ít nhất 104 ca nhiễm ở Vũ Hán vào cuối năm 2019. Trong rất nhiều trường hợp, hầu hết các chính phủ sẽ có phản ứng khẩn cấp. Thế nhưng tại Vũ Hán lại không như vậy. Vào ngày 1 tháng 1, Sở y tế ở tỉnh Hồ Bắc đã chỉ thị cho cơ sở xét nghiệm virus này ngừng kiểm tra, đồng thời hủy tất cả các mẫu và giữ bí mật thông tin.
Hai ngày sau, cơ quan y tế trung ương đã ban hành một chỉ thị chính thức tương tự cho các cơ quan xét nghiệm trên cả nước. Tuy nhiên, vào ngày 5 tháng 1, Trung tâm Y tế Công cộng Thượng Hải đã phát hiện virus Corona giống SARS từ các mẫu ở Vũ Hán và báo cáo với chính quyền Thượng Hải cũng như Bộ y tế, kêu gọi chính phủ hành động ngay lập tức để kiểm soát sự lây lan dịch bệnh.
Quan chức ĐCSTQ đã nói với các phóng viên rằng họ biết virus có thể lây từ người sang người và bắt đầu bảo các bác sĩ thực hiện các biện pháp phòng ngừa. Đây là lý do tại sao Bộ y tế Trung Quốc cuối cùng đã đưa ra một phản ứng thứ cấp vào ngày 6 tháng 1. Sau đó, lần đầu tiên, phòng thí nghiệm trung tâm đã cung cấp trình tự gen của virus cho cộng đồng quốc tế và người Trung Quốc đã buộc phải cách ly.
Tóm lại, Tập Cận Bình chắc chắn phải biết chuyện gì đã xảy ra. Vào ngày 7 tháng 1, ông đã chủ trì cuộc họp với đảng viên cao cấp ĐCSTQ và các quan chức y tế và nắm thông tin về những gì đã xảy ra ở Vũ Hán. Từ những hành động và thông tin bị rò rỉ sau đó, chúng ta biết rằng Trung Quốc đã bắt đầu thực hiện các biện pháp để ngăn chặn sự phát triển của dịch bệnh, trong khi vẫn giấu dân. Tập Cận Bình ra lệnh không được làm gián đoạn không khí đón Tết Nguyên đán và kết quả 3 tỷ chuyến di chuyển trong nội địa. Đây có thể là lý do chính tại sao chính quyền Trung Quốc và các phương tiện truyền thông của nước này đã cố tình đánh lừa người dân về căn bệnh truyền nhiễm này.
Trong giai đoạn quan trọng từ ngày 6 tháng 1 đến ngày 19 tháng 1, thành phố Vũ Hán đã không báo cáo các ca nhiễm bệnh mới, vì lúc này chính quyền tỉnh Hồ Bắc bắt đầu tổ chức phiên họp toàn thể hàng năm và Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân Trung Quốc, tổng cộng hơn 2.300 người tham gia. Chính quyền thành phố Vũ Hán còn có bữa tiệc tết Nguyên đán vào ngày 18 tháng 1, với 40.000 gia đình sẽ tụ tập ăn uống.
Gian dối số liệu – che giấu thông tin 
Theo Tạp chí Y học New England, chúng tôi ước tính rằng khoảng 300 trường hợp COVID-19 đã được xác nhận trong thời gian này. Con số 41 ca chính thức tính đến ngày 19 tháng 1 chắc chắn là sai. Thông tin từ các phương tiện truyền thông cho thấy các quan chức y tế trung ương không khuyến khích các bác sĩ Vũ Hán báo cáo các ca nhiễm mới vào thời điểm đó, mặc dù rõ ràng chính phủ đã thực hiện các biện pháp nội bộ để kiểm tra hành khách tại sân bay và nhà ga.
Vào ngày 20 tháng 1, Bộ y tế Trung Quốc tuyên bố virus sẽ không lây từ người sang người. Ngay cả Chung Nam Sơn (chuyên gia hàng đầu về các bệnh phổi và hô hấp của Trung Quốc) cũng coi nhẹ mối nguy hiểm này và tuyến bố chắc chắn rằng Trung Quốc sẽ không lặp lại dịch SARS năm 2003. Lãnh đạo Vũ Hán sau đó đã giải thích trong một cuộc phỏng vấn rằng ông không thể thông tin mà không được phép. Ông ám chỉ rằng Vũ Hán có thể ra lệnh phong tỏa vào ngày 23 tháng 1 chỉ sau khi Tập Cận Bình quyết định công khai vào ngày 20 tháng 1.
Nhưng đến lúc đó thì đã quá muộn, 5 triệu người rời khỏi thành phố và virus bắt đầu lây lân trên toàn cầu.
Ngay cả khi các ca nhiễm COVID-19 được ghi nhận ở các quốc gia khác, Trung Quốc và WHO vẫn đánh lừa thế giới bằng cách giảm thiểu mối đe dọa. WHO yêu cầu virus có tên COVID-19, không phải là thuật ngữ liên tưởng đến Trung Quốc và từ chối liên hệ với các chuyên gia quốc tế, bao gồm cả CDC. Tập Cận Bình kêu gọi các nhà lãnh đạo của nhiều quốc gia, bao gồm cả Tổng thống Trump, cung cấp những nhận định lành tính về tình huống vốn nghiệt ngã này.
Kết quả là thế giới buộc phải hạ thấp phản vệ. Tập Cận Bình tự cho mình là lãnh đạo có khả năng kiểm soát. Theo quan điểm tuyên truyền của ĐCSTQ, phong trào chống đại dịch của lãnh đạo Tập Cận Bình đã giải phóng Trung Quốc khỏi thảm họa và giờ Trung Quốc sẽ dành thời gian còn lại để chống lại đại dịch cho thế giới.
Mọi người nghi ngờ quản lý khủng hoảng của Trung Quốc. Bắc Kinh ngay lập tức đã phát động một chiến dịch nâng cao nhận thức toàn cầu lên án Hoa Kỳ và Ý đã đưa virus vào Vũ Hán. Thông qua truyền thông xã hội, Trung Quốc truyền bá thông tin sai lệch, làm tăng sự lo lắng của người Mỹ gốc Hoa. Trung Quốc sử dụng vật tư y tế – khẩu trang, máy thở và các thiết bị khác cần thiết để điều trị bệnh nhân mắc COVID-19 – như một đòn bẩy chặn miệng các nhà chỉ trích. Cảnh Sảng, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, đã công khai với thế giới rằng những người không thân thiện với Trung Quốc không thể có được khẩu trang do Trung Quốc sản xuất. Những nước nhận được nguồn cung cấp của Trung Quốc, chẳng hạn như Tây Ban Nha, Cộng hòa Séc và Hà Lan, nhận thấy rằng độ chính xác của kit kiểm nghiệm virus có độ lệch lên đến 70% đến 80% và nhiều khẩu trang bị lỗi.
Những gì chúng ta biết về dịch bệnh ở Trung Quốc hiện nay chủ yếu là do các nhà báo và người dùng Internet Trung Quốc không muốn im lặng. Bắc Kinh đã gỡ bỏ và chặn hơn 41 báo cáo điều tra từ các nhà báo. Các nhà báo công dân như Phương Bân, Lý Trạch Hoa và Trần Thu Thực vẫn đang bị công an Trung Quốc giam giữ. Thế giới sẽ không biết toàn bộ sự thật cho đến khi họ được trả tự do và tự do giải thích ĐCSTQ đã để đại dịch xảy ra như thế nào.
_________________
Tác giả:
Bradley A. Thayer là giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Texas, San Antonio
Hàn Liên Triều là phó chủ tịch của Tổ chức ‘Các sáng kiến Quyền lực Công dân cho Trung Quốc.

Trung Quốc đang lừa đảo cả thế giới!

Thủ Tướng Anh, Borris Johnson
nguyễn thế khoa
Sau khi Tổng thống Mỹ Trump lên án Trung Quốc về việc dấu nguyên nhân và thực trạng nghiêm trọng của dịch covid 19 đã diễn ra ở Trung Quốc, làm cả thế giới bất ngờ không đối phó kịp với tốc độ lan truyền dịch, đến lượt nhiều nhà lãnh đạo châu Âu đã vạch trần sự lừa đảo và vụ lợi của Trung Quốc trong cơn đại dịch làm điên đảo toàn cầu này.
Tổng thống cộng hòa Séc từng ca ngợi Trung Quốc như một cứu tinh duy nhất trên thế giới đến với Séc trong cơn đại dịch thì ngay sau đấy khi Séc nhận rồi sử dụng hàng viện trợ và mua của Trung Quốc họ mới biết minh bị ngậm “quả đắng” khi hơn 80% là hàng dởm. Séc phải lập tức gửi trả ngay Trung Quốc số hàng dởm ấy và thị trưởng Praha đã tuyên bố: “Séc sẽ vĩnh viễn không bao giờ mua và nhận hàng viện trợ của Trung Quốc”.
Tiếp đó, Tây Ban Nha, Hà Lan tiếp tục kêu trời vì số khẩu trang và vật tư y tế quá kém chất lượng của Trung Quốc, gây nhiều khó khăn cho họ trong điều trị bệnh nhân.
Gần đây, Thủ tướng Anh, người nhiễm virus covid 19, phải trực tiếp điều hành đất nước trực tuyến từ nơi cách ly, đã lên án Trung Quốc rất mạnh mẽ. Ông cho rằng thực tế Trung Quốc đã giấu ít nhất đến 40 lần lượng người nhiễm và chết vì dịch. Trung Quốc cố ý làm cho Anh lầm tưởng số người nhiễm và chết ở nước họ là không bao nhiêu và nhiều người không cần điều trị cũng tự khỏi làm cho Anh lơ là, không kịp trở tay khi dịch tràn đến. Ngoài việc Trung Quốc đã cung cấp vật tư có nhiễm virus covid 19 cho Anh, Thủ tướng Anh còn tố cáo dường như Trung Quốc đã biết trước quy mô của đại dịch covid 19 trên toàn cầu nên trước và trong dịch đã cho gom mua khẩu trang, vật tư y tế chống dịch từ khắp thế giới để giờ trở thành nhà đầu cơ lớn nhất thế giới các loại vật tư này và họ đang bán ra khắp thế giới với giá cắt cổ hoặc viện trợ kèm theo các điều kiện chính trị ngặt nghèo.
Thủ tướng Anh tuyên bố sẽ hủy bỏ mọi hợp tác với doanh nghiệp viễn thông Trung Quốc Huawei và hủy luôn việc cho Huawei thực hiện mạng 5 G ở Anh.
Nhiều quốc gia phương Tây và thế giới khác trong đó có những nước đã rơi vào “bẫy nợ” hoặc các công trình hợp tác còn hơn ăn cướp kiểu đường sắt Hà Đông – Cát Linh ở VN của Trung Quốc, đều cho biết sau dịch họ sẽ cho xem xét hủy bỏ nhiều dự án hợp tác với Trung Quốc bởi đó đều là các dự án lợi bất cập hại với quốc gia đang dùng nhiều thủ đoạn bẩn thỉu, tán tận lương tâm để hòng thống trị thế giới.


Ngay trong đỉnh đại dịch covid 19, tranh thủ Mỹ đang tập trung sức chống dịch, Trung Quốc đã thể hiện ý đồ bá chủ biển Đông khi cho các tàu biển cấp tập ùa vào khống chế các đảo của Việt Nam ở Trường Sa, đâm chìm tàu rồi bắt tàu và ngư dân Việt Nam gần đảo Hoàng Sa. Họ còn trắng trợn vu cáo một cách trơ trẽn tàu cá Việt Nam đã đâm vào tàu hải cảnh của Trung Quốc. Luồng ý kiến cho rằng Trung Quốc chính là tác giả của covd19 và kịch bản đưa con virus đi tàn phá toàn thế giới rồi nhân cơ hội đó Trung Quốc sẽ hoàn thành giấc mộng bá quyền của mình chưa có các bằng chứng xác thực nhưng việc Trung Quốc lừa đảo và nhân cơ hội đại dịch họa của toàn nhân loại để thủ lợi cho minh trên máu xương của đồng loại thì không còn gì có thể bào chữa nữa. Hãy tẩy chay ngay kẻ lừa đảo lớn nhất, bất lương nhất trong lịch sử nhân loại!