Wednesday, July 12, 2017

Núi nợ gần 500 ngàn tỷ đồng, EVN sẽ thiêu thân tăng giá điện!

Minh Quân-13-07-2017
(VNTB) - Với lợi nhuận trước thuế năm 2016 của EVN vào khoảng 5 ngàn tỷ đồng, để trả hết nợ hiện thời, EVN sẽ phải liên tục tăng giá như thiêu thân hàng trăm năm nữa.
Quyết định tăng giá điện của Thủ tướng Phúc bị xem là tiếp tay lộ liễu cho EVN tàn hại dân sinh. 

Vào năm 2014, một con số hiếm hoi về nợ của Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) đã được tiết lộ, theo đó EVN trở thành “quán quân” con nợ của ngân hàng với khoảng 140 ngàn tỷ đồng.

Tuy nhiên, thành tích quán quân đó vẫn quá xa vời với thực tế chúa chổm của EVN.  

Đến cuối năm 2015, vào lúc nhiều thông tin cho biết Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng - nhân vật có nhiều biểu hiện “bảo kê” cho EVN trong hàng loạt vụ việc gây nghi ngờ về những khuất tất lớn của tập đoàn này, phải “nghỉ” sau Đại hội 12, thêm một con số nợ nước ngoài nữa của EVN được công bố: khoảng 9 tỷ USD.

Gần đây, một báo cáo của cơ quan chức năng đã xác nhận khoản nợ khổng lồ lên đến 9,3 tỷ USD của EVN. Vốn vay của EVN phần lớn là nợ vay được chính phủ bảo lãnh.

Nhưng vẫn còn xa với thực tế.

Báo cáo tài chính hợp nhất đã được kiểm toán vừa được EVN công bố cho thấy, cuối năm 2016 tổng nợ phải trả của Tập đoàn này đã tăng lên xấp xỉ 487 nghìn tỷ đồng (tương đương khoảng 21 tỷ USD), tăng 7,1% so với cùng kỳ năm 2015.

Đáng chú ý là kết luận của hãng kiểm toán Delotte Việt Nam, đơn vị kiển toán cho EVN đã nhấn mạnh rằng: Tại ngày 31/12/2016, Tập đoàn có một số nợ tiềm tàng. Điều đó đồng nghĩa rằng, số nợ thực của EVN có thể còn lớn hơn so với con số gần 487 ngàn tỷ đồng đã báo cáo.

Theo con số do EVN báo cáo, tỷ lệ nợ của EVN đã lên đến 70,3% trên tổng tài sản, gấp 2,37 lần nợ/vốn chủ sở hữu.

Vì sao EVN - doanh nghiệp độc quyền đã từng nhập khẩu điện từ Trung Quốc trong nhiều năm với giá cao gấp 3 lần giá thành sản xuất trong nước - lại rơi vào cảnh chúa chổm như thế?

Có rất nhiều nghi ngờ về lối xài tiền vô tội vạ của tập đoàn này.

Vào năm 2014, một cuộc thanh tra của Tổng thanh tra chính phủ đã phát hiện không ít khuất tất trong hạch toán giá thành của EVN, trong đó tập đoàn này đưa cả việc xây dựng khách sạn và hồ bơi vào giá để “thanh toán” với nhân dân. Những tưởng vụ việc sẽ được làm rõ trắng đen, nhưng qua một thời gian, giới quan chức của hai bộ Tài chính và Công thương lại vẫn ung dung mở ra lối thoát cho EVN. Cuối cùng, vụ việc này đã hoàn toàn chìm xuồng.

Những năm 2007-2009, EVN cũng là tác nhân gây ra khoản lỗ khủng khiếp lên đến 30.000 tỷ đồng khi đầu tư trái ngành vào bất động sản, chứng khoán, bảo hiểm. Các nhà máy thủy điện của EVN còn xả lũ lên đầu dân chúng vào năm 2013 mà gây ra đến hơn năm chục cái chết của dân nghèo… Nhưng tất cả những tội ác đó đã không bị một cấp nào xử lý.

Còn giờ đây, với số nợ gần 500 ngàn tỷ đồng, EVN đang là một tác nhân gây “nợ máu” cho tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam bởi vì “thú tính” tăng giá điện bất chấp dân sinh. Chỉ riêng năm 2015, giá điện bình quân đã tăng gần 13%, giúp doanh thu của tập đoàn tăng đến 18,5% so với năm 2014, giúp cho doanh nghiệp này giảm được một phần lỗ của mình.

Với lợi nhuận trước thuế năm 2016 của EVN vào khoảng 5 ngàn tỷ đồng, để trả hết nợ hiện thời, EVN sẽ phải liên tục tăng giá như thiêu thân hàng trăm năm nữa.

Mới đây, Thủ tướng Phúc đã ký quyết định cho phép EVN được tự quyết tăng giá điện 2 lần mỗi năm với mức từ 3 đến dưới 5%, Bộ Công thương được quyết tăng giá điện từ 5 - 10%.

Trong trường hợp “nhân đạo” nhất, EVN sẽ được quyền tự quyết định tăng giá diện dưới 5% và được hai lần một năm, nghĩa là giá điện ngay trong năm 2017 sẽ tăng khoảng gần 10%.

Còn kém “nhân đạo” hơn, không phải EVN mà chính là Bộ Công thương sẽ “trảm” dân. Nối tiếp truyền thống bao che thời Bộ trưởng Vũ Huy Hoàng, bộ này sẽ có hai lần tăng giá điện trong năm với biên độ gần 10%/lần, để “kết quả dân chúng” bằng tỷ lệ tăng cả năm lên đến gần 20%!

Ngay lập tức, quyết định trên của Thủ tướng Phúc bị xem là tiếp tay lộ liễu cho EVN tàn hại dân sinh. 

Phải chăng báo chí lề phải đã hết đề tài để viết?

Đào Đức Thông

(VNTB) - Phải chăng báo chí lề phải ở Việt Nam ta đã hết đề tài để viết? Cớ sao cứ phải đeo bám mãi vụ án Đại Gia – Hoa Hậu? 

Tuyệt đại đa số báo chí Việt Nam đã quay lưng với nhà đấu tranh nhân quyền Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, trong lúc lại khai thác tỉ mẩn đến từng chi tiết đời tư của Phương Nga...


Nghịch lý đau lòng

Những ngày tháng qua, trong lúc cả nước Việt Nam đang bức xúc về việc các quan chức CS tham nhũng xây biệt phủ khắp nơi trong nước, sống xa hoa truỵ lạc. Nhà cầm quyền Việt Nam và đảng thì hàng ngày không ngừng hô hào phong trào vạch mặt bọn tham nhũng, lợi ích nhóm, bộ phận Tuyên Giáo không ngừng kêu gọi người dân Việt Nam cùng chống tham nhũng...  trong khi đó báo chí lề phải Việt Nam lại ào ạt khai thác tỷ mỷ từng câu từng chữ trong vụ kiện giữa Cao Toàn Mỹ và Trương Hồ Phương Nga: một gã đàn ông chơi gái không sòng phẳng và một cô gái Việt vì tiền mà bán danh phẩm đạo hạnh.

Thử nhìn lại vấn đề của 2 bên:

Cao Toàn Mỹ - Một gã đàn ông ham vui mải chơi háo sắc, bủn xỉn và đê tiện cộng với tính hèn hạ không đáng nói trên đời, và hoàn toàn không đủ tư cách để được gọi là "đại gia" vì trên thế giới chẳng có người nào mang danh đại gia mà hèn như gã.

Trương Hồ Phương Nga- Một cô gái gốc Việt từng có thời gian sinh sống ở Liên Ban Nga nhưng không giữ được công dung ngôn hạnh của người Phụ nữ Việt Nam. Mang danh "hoa hậu" của một cộng đồng khoảng 70 ngàn người Việt Nam ở Nga (tại thời điểm PN được vinh danh Hoa Hậu), nhưng nếu lấy con số người đó so ra thì cũng chỉ tương đương với hoa hậu của một huyện nhỏ không có gì đáng nói.

Phải chăng báo chí lề phải ở Việt Nam ta đã hết đề tài để viết? Cớ sao cứ phải đeo bám mãi vụ án Đại Gia – Hoa Hậu? Xin lỗi những người làm báo chân chính nhưng không thể không đặt ra câu hỏi này!

Câu chuyện  về  gã Đại Gia “dỏm” và Hoa Hậu “bán dâm” thiết nghĩ báo chí và người dân nên biết dừng lại ở đây. Các phóng viên báo chí lề phải trong nước không nên quá tò mò khai thác đời tư những người trong cuộc của một vụ án tế nhị và đau buồn này.

Mỗi người Việt Nam những ai yêu sự tự thật, công lý, v.v… thì nhất thiết cần phát huy nghề làm báo, viết báo, nói sự thật của mình trên facebook và mạng xã hội.

Mỗi trang Facebook là một tờ báo do chính mình làm chủ bút, tự chịu trách nhiệm, hãy nói tiếng nói tốt nhất, thật nhất để có hàng triệu tiếng nói cùng xây dựng đất nước Việt Nam. Các tầng lớp xã hội đừng chụp ảnh tự sướng, ăn uống, và kể những câu chuyện hoặc than vãn đời tư. Hãy mạnh mẽ, đứng lên đi thẳng và nói thật bằng tất cả trái tim của một người Việt Nam vì tự do bản thân, gia đình; vì vận mệnh của đất nước.

Báo chí không thiếu việc để làm, nhất là báo chí lề phải, việc của báo chí là lên tiếng bảo vệ nhân dân bảo vệ chính nghĩa,  không thể lạm quyền báo chí  để đi bới móc nhặt nhạnh giật tít những câu chuyện tầm thường, điều này vô hình trung làm nên phản ứng số đông khiến mọi người nhao nhao bàn luận và đối tượng bị chê trách thì cứ nghĩ mình là "ngôi sao" trong lòng khán giả sẽ để lại nhiều hệ quả rất tai hại.

Nếu báo chí lề phải có tâm vì cộng đồng, vì đất nước thì hãy nói về tham nhũng, về bè  phái, lợi ích nhóm đang ngày đêm phá tan Tổ quốc, phải dám mạnh mẽ lên án những vụ quan tham, dám đứng ra bênh vực cho những người đấu tranh vì lẽ phải.

Những người dám nói lên sự thật chống lại lợi ích nhóm thì bị cầm tù, cứ cho là trong đó có thông tin đúng và có thông tin sai, nhưng phải xét động cơ của họ, và nguyên nhân vì sao để họ có động cơ đó.

Vụ "Mẹ Nấm" - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, bị bắt giữ nhiều lần do tham gia các hoạt động dân sự, đòi dân quyền, và biểu tình phản đối Trung Quốc chiếm biển đảo tại biển Đông, phản đối công ty Formosa trong vụ là nguyên nhân gây cá chết hàng loạt tại miền Trung. Gần đây nhất sau khi  Như Quỳnh bị bắt và khởi tố ngày 10 tháng 10 năm 2016 tại Nha Trang với tội danh theo điều 88 khoản 1 - tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam bị Tòa án CS Việt Nam  xử 10 năm tù là vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Nhưng vụ này và những vụ tương tự tuyệt nhiên không có nhà báo, phóng viên lề phải nào lên tiếng cả. Không có luật sư nào dám dũng cảm tranh tụng quyết liệt và đến cùng.

Ở Việt Nam, phần lớn người dân bình thường đều có quan điểm cùng thủ thân, thủ miệng không dám nói lên chính kiến của mình, mặc dù họ thấy điều này sai, điều kia oan khuất. Người thực thi luật pháp thì tự sướng kiểu "thủ dâm" tập thể, tự cho mình cái quyền hạch sách và kiêu ngạo?

Cứ như vầy thì Tổ quốc ta sẽ đi về đâu, nhân dân ta sẽ mở mang trí tuệ đến đâu? Ngành nào dưới sự lãnh đạo của CS cũng tự thủ dâm, tự ca ngợi mình và tự đề cử những việc "nhất thế giới".

Cái hố to nhất thế giới đang cuốn người Việt vào vòng xoáy đó! Vòng xoáy của sự mất niềm tin và vô cảm! Nó sẽ diệt vong tất cả những kẻ tự sướng và tự ca ngợi mình!

Trong triết lý vẫn nói: " Người thông minh có thể bị đi tù vì chống lại bọn ngu mà chúng lại quá đông"! Đó là những gì chúng ta đang thấy ở nước Việt Nam ta ngày nay.

Nhưng lại có câu: " Những kẻ ngu si có thể sẽ bị đi tù vì chống lại và xâm hại tới sự văn minh của xã hội". Đó là những gì chúng ta sẽ thấy trong tương lai không xa.

Hai chữ “bí mật” trên xứ Việt


Hiếm có nơi nào mà hai chữ “bí mật” được sử dụng tùy tiện như Việt Nam hiện nay. Đụng thứ gì cũng nghe bí mật! 
Tàu ngư dân Việt bị tàu hải giám Trung Quốc đâm chìm, bắt bớ, cướp bóc, thậm chí nổ súng giết người, bí mật!
Người Việt Nam lang thang, chui nhủi ở xứ người làm thuê, bữa no bữa đói, chị giới chủ ép đủ điều vì không được bảo vệ quyền lợi theo hợp tác quốc tế, bí mật!
Rừng Việt Nam bị chặt sạch cây cổ thụ, trở thành đất trống đồi trọc, bí mật!
Biển Việt Nam từng là vùng biển đẹp, hoang sơ và giàu tài nguyên một thuở, nay thành biển độc, bí mật!
Người lao động Việt Nam bị giới chủ nước ngoài đánh đập, ức hiếp ngay trên quê hương, bí mật!
Họp ủy ban thường vụ quốc hội, cho báo chí có mặt vài phút lấy lệ rồi đóng cửa bí mật!
Chuyện tham nhũng, điều tra, bóc mẽ chiếu lệ cho vui rồi lại bí mật!
Thủy thủ đoàn Việt Nam bị phiến quân Abu Sayyaf bắt cóc làm con tin đòi tiền chuộc, bí mật!
Đến khi có hai người bị phiến quân giết dã man, gia đình vật vã, đau khổ, kêu gọi nhà nước và công ty chủ quản mang xác con họ về, vẫn phải bí mật!
Dường như không có thứ gì là không bí mật trên đất nước này, từ cây kim, sợi chỉ cho đến con gà, con cá, con lợn, con bò, tất cả sẽ đi vào vòng bí mật nếu như một ngày đẹp trời nào đó, ông thôn, ông xã, ông huyện, ông tỉnh hay ông trung ương nổi hứng, xếp nó vào diện bí mật.
Càng buồn cười hơn là những thứ mà người dân dù có mắt nhắm mắt mở vẫn thấy nó sờ sờ ra đó, nhưng họ lại phải giữ bí mật về cái điều hết sức công khai, lộ liễu kia, họ bí mật mà không hiểu vì sao mình phải bí mật. Bởi bí mật đôi khi là chiếc bùa hộ mệnh, giúp người ta sống sót và ít bị quấy nhiễu.
Và đặc biệt hơn là hiếm có quốc gia nào có những qui định bí mật vớ vẩn như Việt Nam, ví dụ như chuyện liên quan đến nghĩa tử nghĩa tận, chuyện sinh mạng, chuyện cái chết tromng trại tạm giam, lẽ ra phải được bạch hóa, phải trả công bằng cho nạn nhân thì đảng, nhà nước lại cho vào bí mật, cấm đoán, ngăn cản bằng mọi cách để câu chuyện không được công khai.
Ngay cả cái nhà của Phạm Sĩ Quí, nó cũng được xếp vào vòng bí mật mặc dù nó chẳng có gì là bí mật, thậm chí nó cần phải được công khai, bạch hóa cho người dân biết được tài năng làm kinh tế, nuôi lợn, nuôi gà, đánh bạc của ông giỏi đến mức có thể xây được biệt phủ nghìn tỉ. Nhưng không, đó là bí mật, không tin thì đến nhà của ông Quí, đưa máy lên chụp ảnh thì biết ngay, một bà cắt cỏ cũng có thể cầm kéo đe dọa người chụp hình bởi bà không cho phép người ta chụp hình bãi cỏ, tượng đá hay cây cối. Bởi nó là bí mật.
Vậy những thứ gì không xếp vào vùng bí mật trong truyền thông?
Đó là chuyện cô hoa hậu đi ăn vặt, bị cắn lưỡi chảy máu, câu chuyện được giật tít lớn ở một tờ báo lớn và thu hút một lượng lớn bạn đọc.
Đó là chuyện anh chàng ca sĩ hát nhép, hát chữa cháy đùng một cái thành ngôi sao ca nhạc và tuôn ra những lời phát biểu bổ bả chẳng ra làm sao cả nhưng được giật tít ngay điểm nhấn của trang đầu một tờ báo lớn như một sự kiện lớn, một triết gia lớn, một nghệ sĩ lớn đang nhả lời vàng ngọc.
Đó là một cô người mẫu chân dài rủa sả người đối diện vì người đó chê cô ta vú mướp và cô dạy cho người đó một bài học bằng lời rủa sả không thương tiếc. Câu chuyện được khai thác hết cỡ trên các mặt báo.
Đó là mấy câu thơ đọc vừa sai nội dung, vừa sai tác giả của ông Thủ tướng đương nhiệm được lăng xê thành“câu thơ phản ánh ba giai đoạn lịch sử”, mà dù có cố vắt óc nghĩ cũng không ra ba giai đoạn này nằm ở đâu trong câu thơ. Hỏi nhà thơ Đỗ Trung Quân, tác giả chính thức bị tráo tên và đạo thơ về bà giai đoạn đó, không chừng ông tưởng mình đang nói chuyện với đứa khùng. Thử hỏi, những câu “Quê hương mỗi người chỉ một/ Duy chỉ một mẹ thôi” của ông Nguyễn Xuân Phúc đọc từ hai câu gốc là “Quê hương mỗi người chỉ một/ Như là chỉ một mẹ thôi” của nhà thơ Đỗ Trung Quân phản ánh ba giai đoạn lịch sử nào? Vậy mà các nhà báo Việt Nam thường trú tại Đức cố vặn vẹo, nhét vào mồm nó ba giai đoạn lịch sử. 
Chung qui, những thứ được công khai tại Việt Nam là những thứ mà người nghèo ngửi không vô, kẻ có tiền, có quyền thì khạc nhổ xong rồi sờ mó lên nó. 
Và mọi thứ thuộc về bài học lương tri, bài học làm người đều phải xếp vào góc tối, trong căn phòng bí mật, những thứ trơ trẽn, hớ hên được cổ xúy tối đa để thành đề tài nóng trong xã hội.
Một phiên tòa có ảnh hưởng đến tương lai dân tộc, ảnh hưởng đến chính trường Việt Nam như phiên tòa xử Mẹ Nấm bị bịt kín, bị xếp vào bí mật nhưng một phiên tòa xử về một bản hợp đồng tình dục giữa một tay trọc phú với một cô chân dài lại được báo chí trong nước quan tâm hết mức, số lượng bài đi trên các trang báo lên đến hàng trăm, thậm chí có thể hàng ngàn nếu xét thêm các status của các dư luận viên và những người rỗi hơi, hóng chuyện.
Tại sao lại có chuyện kỳ cục và thối nát như vậy?
Thực sự, điều này cho thấy rằng đảng Cộng sản mặc dù độc tài, mặc dù nắm hết toàn bộ mọi thứ từ quyền lực đến tài nguyên. Nhưng có một thứ họ không thể nắm được, và cho đến bây giờ thì họ không thể có được, nếu không muốn nói là họ sẽ vĩnh viễn không chạm tới được, đó là Lòng Dân.
Và trong một xã hội mà mọi chuyện dấy động lòng dân, gây bi thương và phẫn uất trong nhân dân lại có nguyên nhân, gốc gác từ sự lãnh đạo chểnh mãn, từ sự kém cỏi và thiếu lương tâm của nhà cầm quyền thì chắc chắn nó khó có cơ hội được công khai. 
Ngược lại, một xã hội độc tài bao giờ cũng muốn dân chúng trở thành một bầy cừu biết vâng lời, răm rắp nghe theo sự chỉ dẫn của chủ và luôn sợ những con chó săn trong bụi rậm, chúng phải luôn câm mồm để gặm cỏ và chẳng bao giờ dám mở miệng vì sợ chó săn nghe tiếng. Có cách gì làm cho xã hội nhanh chóng bị ngu đần nhanh hơn là hằng ngày, hằng giờ cho người ta tiếp thu và hấp thụ những thứ vô bổ nhưng lại có khả năng kích động bản năng?
Như lời của một ông trưởng xóm ở miền Bắc từng nói với ông chủ tịch xã để xin kinh phí cúng xóm: “Xin cấp trên hãy cho tôi kinh phí để thuê giàn loa, giàn nhạc thật oách. Tiền mua rượu bia thì xóm đã chung mua đủ. Muốn xóm làng bình yên, đừng thằng nào quan tâm đến chính trị hay nêu nó ra thì tốt nhất là sau khi cúng, chó chúng ăn uống thật nhiều và ăn uống no say rồi thì cho chúng tranh nhau hát, chỉ có vậy mới yên!”.
Cái câu nghe tưởng chừng là ngu ngốc của ông trưởng xóm kia lại rất minh triết trong chiến lược ngu dân của nhà độc tài. Và có lẽ do vậy mà xứ Việt cứ đụng thứ gì cũng bí mật, trừ những thứ rác rưởi, hôi hám ngửi không vào thì được công khai!

Việt Nam-một đất nước bình yên?


Một trong những luận điệu thường hay được đám dư luận viên, những người bênh vực đảng và nhà nước cộng sản VN đưa ra mỗi khi có bất cứ ai lên tiếng chỉ trích tình trạng đất nước, xã hội VN hiện nay, đó là: “Nói gì thì nói, VN vẫn là một quốc gia bình yên, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có những kẻ tâm thần thỉnh thoảng lại xuất hiện nổ súng hàng loạt giết hại người vô tội…Cứ thử nhìn sang các nước Bắc Phi, Trung Đông, châu Âu và cả Hoa Kỳ xem!”“Người dân mình được yên ổn làm ăn như thế này là may mắn lắm, không có đảng và chính phủ lãnh đạo liệu có được như vậy không?” v.v…
Đúng là VN không có chiến tranh, không có nạn khủng bố do những tổ chức Hồi giáo cực đoan gây ra, không có những vụ sả súng giết người hàng loạt mà thường là có yếu tố chính trị, tôn giáo, lòng thù hận (hate crime)…nhiều hơn là do tâm thần, nhưng VN có thật là một quốc gia bình yên?
Tội ác tràn lan, ngày càng tàn bạo.
Nói về sự bình yên, ở cấp độ thứ nhất, mắt thấy tai nghe, hàng ngày khi mở những tờ báo ra, bật TV lên, hay khi đi ngoài đường tận mắt chứng kiến, chúng ta có thể thấy ngay câu trả lời. Ở VN bây giờ ngày nào cũng có những vụ cướp, giết, hiếp…xảy ra ở chỗ này chỗ khác, với mức độ táo bạo và tàn bạo ngày càng tăng.
Tội ác tràn lan, người ta có thể dễ dàng đoạt mạng nhau chỉ vì một cái “nhìn đểu”, một câu nói “không lọt tai” và vô số những lý do hết sức vớ vẩn, nhỏ nhặt khác, cho tới những nguyên nhân thường thấy dính dáng đến tư thù cá nhân, tiền bạc và nhất là những mâu thuẫn trong tình cảm-chồng giết vợ, vợ giết chồng, giết người tình, giết tình địch, cha giết con, con giết cha…, thậm chí vì tuyệt vọng, cùng quẫn, có những người làm cha làm mẹ nỡ giết hại cả con mình trước khi tự vẫn, để lại nỗi đau tột cùng cho người thân.
Càng ngày tính chất sát nhân tàn bạo càng tăng, trong năm 2015 chẳng hạn, có một số vụ thảm sát làm rúng động dư luận như vụ “thảm sát Bình Phước”, hung thủ là Nguyễn Hải Dương cùng với một người bạn đã giết hại tất cả 6 mạng người kể cả người yêu cũ do hận tình; hay vụ cả cả bốn người trong một gia đình ở Yên Bái bị một người họ hàng giết hại do tranh chấp đất rẫy, hung thủ tên Đặng Văn Hùng; thậm chí, chỉ vì một mâu thuẫn bộc phát, kẻ thủ ác tên Vi Văn Hai ở Nghệ An đã dùng dao chém chết 4 người trong gia đình người hàng xóm v.v…
Những vụ giết cùng diệt tận cả nhà tiếp tục xảy ra trong năm 2016 với vụ Tấn Láo Lở, tỉnh Lào Cai giết chết cả 4 người đều là phụ nữ, trẻ em rồi dìm xác dưới suối chỉ vì mâu thuẫn cá nhân; hay vụ tên Doãn Trung Dũng ở Quảng Ninh tới vay tiền không gặp người cần hỏi, giết luôn 4 người họ hàng bên vợ.
Tính chất man rợ, độ máu lạnh của kẻ thủ ác trong nhiều vụ án khiến chúng ta không khỏi rùng mình. Giết người yêu cũ xong chặt đầu vứt một nơi, thi thể vứt một nơi để phi tang như vụ án Nguyễn Hữu Nghĩa, Hà Nội năm 2010, những vụ đốt xác phi tang (VNEXpress), những vụ giết người chặt xác phi tang; giết người, cắt bộ phận sinh dục, rạch bụng rồi ném xuống sông để xác không nổi ở Hưng Yên tháng 5.2017 cho tới chém người đầu lìa khỏi cổ ở Vĩnh Phúc mới đây, tháng 7.2017…Có thua kém gì những vụ án máu lạnh nhất trên thế giới?
Trong năm 2016 còn cò một vụ án khác gây chấn động dư luận là vụ Đỗ Cường Minh (Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái) dùng súng K59 bắn chết ông Phạm Duy Cường (Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái) và ông Ngô Ngọc Tuấn (Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy) ngay tại phòng làm việc sau đó tự sát.
Có lẽ từ sau vụ này, và rải rác nhiều vụ khác, đám quan chức địa phương cũng muốn có người bảo vệ và đề xuất đó đã được đưa ra tại cuộc họp Quốc hội về dự án luật Cảnh vệ ngày 6.6.2017 “Nhiều tỉnh muốn có cảnh vệ cho bí thư, chủ tịch” (Tuổi Trẻ), và một số chức danh khác, nhưng cuối cùng, đề xuất này không được thông qua. Điều này chứng tỏ sự ất ổn trong xã hội và sự bất an trong lòng một số quan chức VN, sợ dân chỉ một phần nhỏ, cái chính là sợ lẫn nhau, họ sợ những mâu thuẫn trong chia chác quyền lợi dẫn tới thanh toán nhau như vụ Yên Bái, chứ nếu một quốc gia bình yên làm sao mà cả đến các quan chức địa phương cũng đòi được bảo vệ?
Ngoài những vụ cướp, giết, hiếp, những vụ án do mâu thuẫn tình, tiền, tư thù..; đối với trẻ em ở VN có một nỗi lo ngại lớn là nạn xâm hại tình dục. So với trước đây chừng mươi năm thôi, bây giờ chúng ta thường xuyên đọc thấy những vụ xâm hại, cưỡng bức trẻ em ở nơi này nơi khác, trong đó có nhiều vụ gây phẫn nộ vì nạn nhân còn quá bé, kể cả 1-2 tuổi, hoặc bị thiểu năng trí tuệ, bị tàn tật; có những vụ để lại hậu quả nghiêm trọng như tổn thương quá nặng, mang thai khi còn nhỏ tuổi, nạn nhân vì uất ức, xấu hổ mà tự vẫn …
Mới đây, báo Thanh Niên có làm một loạt bài về đề tài này: “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 1: Những con số đáng báo động”, “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 2: Tội ác mang khuôn mặt 'thân quen', “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 3: Những câu chuyện chìm trong bóng tối”, Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 4: Cả đời cúi mặt”, “ Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 5: Trẻ em nam, phần chìm bị quên lãng”…Trong đó, ngay bài thứ nhất, tác giả đã đưa ra những con số khiến người đọc kinh hoảng:
“Cứ 8 giờ trôi qua, lại có một trẻ em Việt Nam bị xâm hại tình dục. Hơn 90% thủ phạm là người thân quen
….trong 5 năm (2011 - 2015), cả nước phát hiện trên 8.200 vụ xâm hại trẻ em, với gần 10.000 nạn nhân, trong đó số vụ bị xâm hại tình dục là 5.300 vụ. Con số này cũng chỉ là những vụ việc được báo cáo.” …
Điều đáng nói ở đây là nạn xâm hại tình dục trẻ em ở VN đáng báo động như vậy nhưng nhiều bậc cha mẹ do thiếu hiểu biết hoặc do vô tâm vẫn chưa thực sự đề phòng cảnh giác, cũng như giáo dục con biết cách đề phòng, tự bảo vệ mình, luật pháp chưa thực sự nghiêm khắc, có rất nhiều vụ cuối cùng bị “chìm xuồng”-do thiếu chứng cứ hoặc chứng cứ yếu, do cách xử lý chậm chạp và không loại trừ cả yếu tố “chạy án” nên những kẻ thủ ác vẫn cứ nhởn nhơ.
Đó là chưa nói đến những vụ bắt cóc, sát hại trẻ em “Những vụ bắt cóc trẻ em gây ‘chấn động’ dư luận” (báo Công An TP.HCM),“Truy lùng nhóm bắt cóc bé trai 2 tháng tuổi giữa đêm” (Công An Nhân Dân), “Rùng mình những vụ trẻ em bị bắt cóc, sát hại dã man” (Việt Báo), trong đó mới nhất là vụ cháu bé 6 tuổi ở Quảng Bình bị bắt cóc, giết hại, tháng 7.2017…
Một xã hội mà ngay cả những đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bị bắt cóc ngay trong sân nhà, ngay trong chớp mắt, có thể bị xâm hại tình dục ngay từ những người thân trong gia đình hay những người quen, họ hàng thì xã hội đó liệu có thể gọi là bình yên?
Có lẽ có người sẽ bảo ở nước nào mà chả có tội ác cướp, giết, hiếp, những vụ xâm hại tình dục trẻ em, trẻ em. Đúng vậy, nhưng nếu trong một xã hội có luật pháp nghiêm minh, có bộ máy chính quyền làm việc công tâm và hiệu quả, có nền giáo dục nhân bản và tôn trọng con người, thì sẽ hạn chế được phần nào. Ngoài ra, trình độ dân trí, sự hiểu biết về pháp luật, ý thức cảnh giác của người dân cũng là một yếu tố hết sức quan trọng trong việc đề phòng, ngăn chặn, kể cả báo động và tham gia hỗ trợ cơ quan điều tra trong việc phá án.
Không một môi trường nào, lứa tuổi nào là an toàn
Có thể nói không ngoa, ở VN bây giờ không có một môi trường nào, độ tuổi nào là an toàn. Ngay cả những môi trường như trường học, nhà trẻ, mẫu giáo. Các cô nuôi dạy trẻ, các thầy cô giáo là những người chịu trách nhiệm chăm sóc, giáo dục trẻ, tất phải có tư cách, có đạo đức và có lòng thương yêu trẻ em. Thế nhưng, thỉnh thoảng chúng ta lại đọc/nghe/chứng kiến những vụ như cô bảo mẫu, cô giáo mầm non đánh đập, hành hạ trẻ theo nhiều kiểu, có những vụ dẫn tới tử vong, vô ý hay cố tình:
“Hà Nội: Hai cô giáo làm cháu bé tử vong do sặc cháo lĩnh án” (Báo Mới), Hà Nội: “Sốc: Cô giáo mầm non bị tố nhốt trẻ trong nhà vệ sinh rồi… quên luôn” (Dân Việt), Lào Cai “Cách chức hiệu trưởng mầm non dọa thả học sinh vào máy vặt lông gà” (VietnamNet),“Cô giáo mầm non đánh trẻ như đánh quân thù” (VTV), “TP HCM: Bảo mẫu đạp cháu bé 18 tháng tuổi tử vong” (Infonet)…
Lớn hơn, cấp một, cấp hai, cấp ba…thì có những vụ học sinh bị xâm hại tình dục ngay tại trường, có khi là do nhân viên của trường như vụ bảo vệ trường tiểu học Đồng Hóa (xã Đồng Hóa, huyện Kim Bảng, Hà Nam) có hành vi dâm ô với nhiều học sinh, có khi chính thầy giáo xâm hại tình dục học sinh…Chỉ cần gõ google cụm từ “thầy giáo xâm hại học sinh” sẽ cho ra hàng loạt kết quả.
Một môi trường khác cũng được coi là an toàn, đó là các bệnh viện; nghề y-với các y bác sĩ, nhân viên y tế vốn được xã hội trân trọng cùng với nghề giáo, nhưng suốt trong thời gian qua, đã có quá nhiều những vụ tai tiếng gây chết người do làm ăn tắc trách, cẩu thả, thiếu y đức, hay do trình độ chuyên môn, tay nghề kém…
Trong đó có những vụ gây tổn thất nghiêm trọng như trong vòng hai năm 2012-2013, hàng loạt trẻ em đã bị tai biến, tử vong sau khi tiêm vaccine Quinvaxem 5 trong 1, một loại vaccine mà nhiều nước tiên tiến đã không còn sử dụng nữa. Thế nhưng sau một thời gian tạm ngừng, Bộ Y tế lại khẳng định các ca tai biến nặng và tử vong sau khi tiêm không phải do vaccine và cho phép tiêm vaccine Quinvaxem trở lại.
Và cho đến nay, những trường hợp trẻ em tử vong do tiêm vaccine Quinvaxem vẫn tiếp tục xảy ra. Bài báo viết năm 2015 kể ra một số trường hợp tử vong từ năm 2010-2015 “Vắc xin Quinvaxem đã khiến bao nhiêu trẻ em tử vong?”, và mới đây, năm 2017:“Bé trai tử vong sau một ngày tiêm vắc xin”, Zing.vn!
Đó là chỉ mới nói đến tai biến do tiêm vaccine, một số vụ tai tiếng nổi cộm khác mà dư luận còn nhớ như vụ bệnh nhân phong tại trung tâm Da liễu Hà Đông, trụ sở ở xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, Hà Nội bị ăn bớt thuốc điều trị, vụ “nhân bản” phiếu xét nghiệm tại BV Đa khoa Hoài Đức, Hà Nội, vụ tráo thủy tinh thể ở BV Mắt, Hà Nội…trong năm 2013. Năm 2016: “Những vụ 'mổ nhầm' của ngành y gây chấn động” (Em Đẹp), “Những vụ chữa 'lành thành què' hy hữu của ngành y tế Việt Nam” (Phụ Nữ News), vụ hàng chục tấn rác thải y tế độc hại đang được âm thầm sơ chế tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) sau đó được tái chế thành sản phẩm nhựa tại cơ sở sản xuất thủ công ngay ngoại thành Hà Nội…Và mới đây nhất, là vụ 8 bệnh nhân chạy thận bị tử vong tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình do quên rửa hóa chất cực độc trong các đường ống nước dẫn vào máy lọc thận!
Nhắc lại, ở bất cứ quốc gia nào dù văn minh, tiến bộ, giàu có đến đâu cũng sẽ có những vụ sai sót, tai biến trong ngành Y. Nhưng năm nào cũng để xảy ra những vụ gây hậu qủa nghiêm trọng, làm chết nhiều người thì không còn là chuyện bình thường nữa. Và điều đáng nói là ở những quốc gia tự do, dân chủ, thượng tôn pháp luật khác, khi xảy ra một vụ việc nghiêm trọng thì những người sai phạm bị xét xử nghiêm khắc mà những người ở cấp cao hơn, kể cả Thứ trưởng, Bộ trưởng ngành Y tế cũng phải bị cách chức hoặc tự nguyện từ chức, có như thế những sai sót mới bớt đi.
Qua bức tranh toàn cảnh của hai ngành giáo dục, y tế, chúng ta nhận thấy những sai phạm, kể cả tội ác gây ra có một phần là do những lỗ hổng trong kiến thức, tay nghề, chuyên môn-hậu quả của khâu đào tạo, tuyển chọn, hiện tượng “chạy ghế”, “chạy chức”, bằng giả…Nhưng quan trọng hơn là sự xuống cấp về đạo đức xã hội, lương tâm nghề nghiệp, sự thiếu vắng lòng nhân bản trong đối xử giữa người với người.
Nói về hai ngành giáo và ngành y chỉ là vì trong bất cứ quốc gia nào thì giáo dục và y tế cũng rất quan trọng, gắn bó với đời sống người dân. Người dân trong suốt cuộc đời mình rồi cuộc đời của con cái, không thể nào không dính dáng đến trường lớp, bệnh viện, đi học, đi khám bệnh…Có thể không tin vào công an, vào chính quyền, nhưng nếu đến thầy cô giáo hay bác sĩ mà cũng không thể đặt niềm tin vào nữa thì quả là bi kịch. Và nếu môi trường y tế, giáo dục mà cũng không an toàn thì làm sao có thể cho rằng một quốc gia đó là “bình yên”?
Bên cạnh đó, người Việt Nam còn có những mối lo âu khác. Ra đường thì sợ tai nạn giao thông. Trên trang World Heath Rankings, về tai nạn đường bộ (Road traffic accidents), death rate per 100,000, VN đứng hàng thứ 45/172 quốc gia với tỷ lệ 23.10 người chết, vẫn chưa phải thuộc vào top 10 quốc gia có tỷ lệ tai nạn giao thông và tỷ lệ người chết vì tai nạn giao thông cao nhất thế giới (trong đó hầu hết là các quốc gia ở châu Phi), nhưng vẫn thuộc hàng cao, “Mỗi ngày cả nước vẫn có 24 người chết và 60 người thương tật suốt đời vì tai nạn giao thông” (“24 người chết vì tai nạn giao thông mỗi ngày”, VietnamNet), 
“ Trong năm 2016, cả nước xảy ra 21.589 vụ tai nạn giao thông, làm chết 8.685 người, làm bị thương 19.280 người.” (“8.685 người chết vì tai nạn giao thông năm 2016”, Người Lao Động).
Thực phẩm bẩn và vấn đề an toàn thực phẩm chưa bao giờ hết “nóng” trong những năm qua, chỉ cần gõ google cụm từ “thực phẩm bẩn” là sẽ có hàng loạt kết quả. Người Việt than thở bây giờ ăn thứ gì cũng sợ, thứ gì cũng có thể phun, ướp, tẩm đủ loại hóa chất, thuốc trừ sâu, chất cấm, chất bảo vệ thực vật… do hàng hóa thực phẩm từ Trung Quốc tràn sang cũng có, mà do người Việt ham lợi nhuận, làm ăn không có lương tâm, “giết” nhau cũng có, thêm từ hồi xảy ra thảm họa Formosa tới giờ người Việt đâm sợ ăn cá, hải sản.
Còn nhớ trong kỳ họp Quốc hội tháng 11.2016, một đại biểu đã phải thốt lên: “Đại biểu Trần Ngọc Vinh: 'Con đường từ dạ dày đến nghĩa địa chưa bao giờ ngắn thế' (VNExpress). Rồi nào môi trường bẩn, ô nhiễm, độc hại…Làm sao có thể nhịn ăn, nhịn uống, nhịn thở được. Hậu quả là người Việt mỗi ngày tiêu thụ, hít thở đủ loại độc hại vào người, cơ thể vì vậy đủ thứ bệnh tật, ung thư.
Trong một quốc gia độc tài, sự bình yên chỉ là giả hiệu
Trong mọi quốc gia độc tài, sự bình yên là giả hiệu, do nhà cầm quyền sử dụng bàn tay sắt đàn áp mọi tiếng nói chỉ trích, mọi cá nhân, tổ chức đối kháng, đối lập. VN cũng vậy. Nhưng người dân thì không bao giờ được bình yên thực sự vì mọi quyền tự do tối tối thiểu và căn bản nhất của một con người, một công dân đều bị tước đoạt, nhân quyền bị chà đạp.
Ở VN không có những tổ chức khủng bố Hồi giáo cực đoan nhưng thật ra, mọi nhà nước độc tài nói chung và cộng sản nói riêng đều là những tổ chức khủng bố lớn nhất, nhiều quyền lực nhất đối với người dân của nước đó, từ Liên Xô, các nước Đông Âu trước kia cho tới Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba, Bắc Hàn bây giờ. Những quốc gia độc tài cộng sản này, trải qua các thời kỳ Lenin-Stalin của Liên Xô, Mao Trạch Đông của Trung Quốc, Hồ Chí Minh-Lê Duẫn của Việt Nam, Pol Pot-Ieng Sary của Cambodia, Fidel Castro của Cuba hay cả gia đình mấy đời từ Kim Il-sung, Kim Jong-il, Kim Jong-un của Bắc Hàn… cho tới tận bây giờ, sẵn sàng sử dụng những biện pháp thanh trừng nội bộ, trấn áp trong nhà nước và ngoài xã hội để loại bỏ mọi mầm mống bất ổn ngay từ trước khi bộc lộ.
Trong lịch sử hơn bảy thập niên cầm quyền ở miền Bắc và hơn bốn thập niên độc quyền lãnh đạo trên toàn quốc, đảng và nhà nước cộng sản VN đã khủng bố người dân bằng bạo lực và sự sợ hãi, bằng các phương pháp tuyên truyền một chiều, nhồi sọ, “tẩy não”, đã bỏ tù bao nhiêu người vì lý do chính trị. Cho đến những năm đầu thế kỷ XXI này, mọi tiếng nói chỉ trích ôn hòa vẫn bị đàn áp, những người dám lên tiếng vẫn bị xách nhiễu, đàn áp, bỏ tù từ 6, 10, cho đến 16 năm, rồi khi có sức ép quốc tế hoặc khi cần thương lượng, mặc cả điều gì đó với thế giới thì “nhượng bộ” bằng cách trục xuất người tù chính trị từ nhà tù sang thẳng nước khác. Mới đây nhất, là trường hợp cựu tù nhân lương tâm, blogger, Giáo sư Phạm Minh Hoàng, người có song tịch Việt-Pháp đã bị tước quốc tịch VN và trục xuất sang Pháp. Và trường hợp blogger Mẹ Nấm, một người đấu tranh hết sức ôn hòa đã bị kết án 10 năm, bỏ lại hai đứa con nhỏ cho người mẹ già nuôi nấng.
Không chỉ thế, nhà nước này còn sử dụng công an đội lốt côn đồ xách nhiễu, đánh đập những người bất đồng chính kiến, tu sĩ, dân oan.
Trong một xã hội độc tài, công an (và quân đội) luôn luôn là thành phần con cưng, được ưu đãi đủ thứ, được bao che, dung túng để trung thành và bảo vệ chế độ, do đó đám cảnh sát, công an trở thành kiêu binh, muốn làm gì thì làm, coi dân như cỏ rác. Những năm qua đã có hàng trăm trường hợp người dân bị công an mời về đồn tạm giữ vì những lý do rất nhỏ nhặt như vi phạm giao thông, xích mích ẩu đả với hàng xóm, sau đó bị công an lạm dụng quyền lực bạo hành, đánh đập họ đến chết. “Ba năm có tới 226 người chết trong trại tạm giam, tạm giữ” (Thanh Niên), và công an đều đổ thừa là do bệnh lý hoặc tự sát, khi thì tự sát bằng dao gọt hoa quả, khi thì dây giày, dây thun quần hoặc áo!
Hãy nói bạn có cảm thấy bình yên khi sống ở VN? Và nếu câu trả lời là có, nếu đất nước này thật sự bình yên, êm ấm, vì sao từ dân cho tới đám quan chức lớn nhỏ vẫn tìm mọi cách để ra đi hoặc sửa soạn “bãi đáp” sẵn ở nước ngoài?

Chính quyền Huế quyết tâm lấy đất Đan viện Thiên An

Hòa Ái, phóng viên RFA 2017-07-12  
Đan viện Thiên An
Đan viện Thiên An Đan viện Thiên An File photo
Buổi làm việc chính thức lần đầu tiên giữa chính quyền Thừa Thiên-Huế với đại diện của Đan viện Thiên An liên quan khiếu nại, khiếu kiện đất của Nhà dòng này kéo dài gần 20 năm được cho biết không có kết quả và rơi vào bế tắc.

Đất của Đan viện vẫn bị trưng thu

“Cuộc họp hôm nay không có kết quả gì sáng sủa hết, bởi vì đã 20 năm rồi mà họ vẫn dựa vào những văn bản rất lập lờ, dựa vào các tin tức cũng như những chính sách rất mờ ám. 20 năm trước họ nói như thế nào thì hôm nay họ vẫn dùng nhưng lời lẽ như vậy.”
Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi, một trong những đại diện của Đan viện Thiên An cho biết như vừa nêu về buổi gặp gỡ do Ủy ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên-Huế mời và do Phó Chủ tịch Thường trực tỉnh, ông Phan Ngọc Thọ chủ trì vào sáng ngày 12/07/2017.
Lần gặp gỡ này được xem là buổi làm việc chính thức giữa chính quyền tỉnh với Đan viện Thiên An cùng đại diện của Hội đồng Giáo xứ và đại diện Tòa Giám Mục Huế, sau suốt gần 20 năm dài Đan viện khiếu kiện liên quan 49 héc-ta đất (rừng thông) bị trưng thu hồi năm 1988.
Cuộc họp hôm nay không có kết quả gì sáng sủa hết, bởi vì đã 20 năm rồi mà họ vẫn dựa vào những văn bản rất lập lờ, dựa vào các tin tức cũng như những chính sách rất mờ ám. 20 năm trước họ nói như thế nào thì hôm nay họ vẫn dùng nhưng lời lẽ như vậy
-LM.Phêrô Khoa Cao Đức Lợi
Cuộc họp kéo dài 3, 5 tiếng đồng hồ nhưng Chính quyền Thừa Thiên-Huế và Đan viện Thiên An không đạt được sự đồng thuận nào do mấu chốt khác biệt là chính quyền địa phương vẫn căn cứ vào hai Quyết định số 1230 và 577, do Phó Thủ tướng Nguyễn Công Tạn và Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Quốc Vượng ký.
Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi tường trình lại diễn tiến của cuộc họp sáng nay:
“Họ nói quyết định 1230 và quyết định 577 của Chính phủ là hoàn hảo và họ cứ vậy mà làm việc. Cho nên chúng tôi thấy bế tắc và Đan viện đã ra về và không ký một chữ ký nào hết. Họ nói ‘nếu được thì sau này có thể tổ chức một cuộc họp khác’. Nhưng tôi nghĩ Đan viện sẽ không đi họp với kiểu làm việc vô trách nhiệm như vậy.”
Đan viện Thiên An cho rằng Chính quyền Thừa Thiên-Huế đã đánh lận con đen trong việc lấy 49 héc-ta đất (rừng thông) của Đan viện trong khi Quyết định 577 ghi là “thu hồi đất hoang trên đồi thông Thiên An”. Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi còn cho biết tại buổi làm việc, Chính quyền không chỉ không giải quyết khiếu nại, khiếu kiện 49 héc-ta đất (rừng thông) đã bị trưng thu gần 20 năm trước mà họ sẽ tiếp tục lấy thêm phần diện tích còn lại trong tổng số 107 héc-ta của Đan viện.

Đan viện tiếp tục đấu tranh giữ đất

Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi nói Chính phủ đã nhận thấy trong Quyết định 577 có sai sót và đã ra thêm một quyết định khác, Quyết định số 62 để giải quyết vấn đề thu hồi đất của Đan viện Thiên An. Tuy nhiên Chính quyền Thừa Thiên-Huế đã không thực thi Quyết định 62 của Trung ương. Đan viện Thiên An vào ngày 13/07, sẽ liên lạc với Trưởng ban Tôn giáo Thừa Thiên-Huế thông báo lý do Đan viện không ký vào biên bản họp sáng ngày 12/07 là vì Ủy ban Nhân dân tỉnh không có thiện chí giải quyết vụ việc, chứ không phải Đan viện Thiên An không hợp tác.
Trả lời câu hỏi của Đài Á Châu Tự Do, xoay quanh vụ việc khoảng 100 công an, an ninh và côn đồ đến Đan viện Thiên An đập phá Thập Tự giá và hành hung các tu sĩ đến đổ máu trong hai ngày 28 và 29 tháng Sáu có được đề cập tại buổi họp, Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi lập lại lời nói của Phó Chủ tịch Thường trực tỉnh Thừa Thiên-Huế, ông Phan Ngọc Thọ:
“Ông nói rằng vấn đề đập, đánh này nọ thì Đan viện đã gửi đơn đến cho Viện Kiểm sát, Công an thị xã và Công an tỉnh thì chính các đơn vị đó sẽ có trách nhiệm làm việc với Đan viện. Còn ông thuộc về đại diện phía Nhà nước nên ông chỉ giải quyết về chuyện đất đai mà thôi.”
Liên quan đến dự định trong thời gian tới của Đan viện viện Thiên An, Linh mục Phêrô Khoa Cao Đức Lợi cho biết:
Chúng tôi sẽ tiếp tục đấu tranh. Nay mai chúng tôi sẽ kéo nhau ra Hà Nội, trực tiếp xin gặp Thủ tướng để chỉ đạo cho tỉnh giải quyết, chứ như thế này là bế tắc
-LM.Phêrô Khoa Cao Đức Lợi
“Đan viện chúng tôi đang cố gắng hết sức sẽ làm tiếp tục. Nhưng bây giờ chúng tôi làm trong cách thức để tránh đổ máu xảy ra. Chúng tôi cũng nói với tỉnh rằng chúng tôi sẽ tiếp tục làm vì chúng tôi vẫn luôn luôn bảo vệ phần đất của mình. Chúng tôi sẽ báo cho tỉnh biết đợt tới sẽ làm việc này, việc kia…Còn chính quyền đồng ý cho làm hay không thì không quan trọng.”
Sau cuộc họp chính thức giữa Ủy ban Nhân dân Thừa Thiên-Huế và Đan viện Thiên An vào sáng 12/07/2017, Đan viện khẳng định với RFA sẽ kiên trì đấu tranh không để mất thêm tấc đất nào nữa về tay của chính quyền địa phương.
“Chúng tôi sẽ tiếp tục đấu tranh. Nay mai chúng tôi sẽ kéo nhau ra Hà Nội, trực tiếp xin gặp Thủ tướng để chỉ đạo cho tỉnh giải quyết, chứ như thế này là bế tắc.”
Xin được nhắc lại, trong một lần trao đổi với Đài Á Châu Tự Do về những hệ lụy của việc Hà Nội trưng thu đất đai cùng cơ sở vật chất và thờ phượng của các tôn giáo, nhà quan sát tình hình Việt Nam-Tiến sĩ Phạm Chí Dũng nhận định Chính quyền Thừa Thiên-Huế đã và đang hành xử một cách thiếu khôn ngoan và nếu vấn đề đất đai của Đan viện Thiên An không được giải quyết triệt để thì hậu quả sẽ khôn lường do mối xung khắc giữa Công giáo và nhà cầm quyền Việt Nam trong nhiều thập niên qua sẽ bùng phát.

Báo chí không được dự họp Thường vụ Quốc hội: “Một bước thụt lùi!”

RFA 2017-07-12  
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, người chủ trì phiên họp thứ 7 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, người chủ trì phiên họp thứ 7 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.  AFP photo
Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc vừa ra chỉ đạo rằng kể từ phiên họp thứ 12 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (ngày 11-7), phóng viên chỉ được dự 5 phút đầu, cuối cuộc họp sẽ ra thông cáo báo chí gửi đến các phóng viên.

Một bước lùi về báo chí?

Giải thích về quyết định này, Chủ nhiệm Văn phòng, Tổng thư ký Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc nói rằng việc báo chí không tham dự phiên họp là để giữ kín các bí mật an ninh quốc gia:
“Nhiều khi có anh em báo chí vào thì cũng ngại, phát biểu không hết ý. Có những vấn đề bí mật nhà nước mà vô tình nói ra thì không hay, lại phải đề nghị báo chí không đăng tải. Vì vậy, quyết định này nhằm giúp các đại biểu thảo luận sâu, nói hết ý, kể cả vấn đề bí mật.”
Tất cả những gì các phiên họp của Uỷ ban thường vụ Quốc hội cũng như của Quốc hội từ trước đến giờ thông tin trên báo chí theo tôi không có gì là bí mật quốc gia cả.
-  Tiến sĩ Phạm Chí Dũng
Nhà báo độc lập, tiến sĩ Phạm Chí Dũng hiện đang sinh sống ở Sài Gòn nói rằng theo kinh nghiệm của ông thì không có những thông tin về an ninh quốc gia hay bí mật nhà nước trong những cuộc họp Quốc hội:
“Tất cả những gì các phiên họp của Uỷ ban thường vụ Quốc hội cũng như của Quốc hội từ trước đến giờ thông tin trên báo chí và báo chí đăng tải lại thì theo tôi không có gì là bí mật quốc gia cả. Bản thân báo chí cũng tự định tính được như thế nào là bí mật quốc gia thành thử họ cũng đưa tin rất là dè dặt. Huống chi, họ lại chịu vòng kim cô là Ban Tuyên giáo Trung ương nên có gì là bị tuýt còi ngay.
Chuyện báo chí được vào dự các cuộc họp của Quốc hội để đưa tin bắt đầu từ những đầu những năm 2000. Lúc bấy giờ Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An đã quyết định “mở cửa” để phóng viên báo chí tham dự, đưa tin nội dung các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Khi được hỏi về quyết định này, ông An đáp: “Đã là đại biểu của dân thì chúng ta phát biểu gì, chính kiến thế nào dân phải được biết. Tôi quyết định để báo chí vào đưa tin nhằm minh bạch hóa hoạt động của Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Nếu báo chí đưa tin sai thì xử lý theo pháp luật, còn nếu đại biểu phát biểu thiếu chuẩn mực bị đưa lên thì khó có thể trách báo chí”.
Từ Đà Nẵng, blogger Trương Duy Nhất nói với chúng tôi rằng việc cấm báo chí vào dự họp Thường vụ Quốc hội là một bước thụt lùi so với Quốc hội thời ông Nguyễn Văn An đứng đầu:
“Giai đoạn ông Nguyễn Văn An làm chủ tịch là giai đoạn báo chí cởi mở thực sự. Những sự việc lúc bấy giờ như PMU 18, bắt các quan chức hàng thứ trưởng, tôi nhớ cảnh các nhà báo còn trèo lên nóc xe cảnh sát để đi vây bắt. Cái chuyện đó bây giờ khó xảy ra. Đó không chỉ là vai trò của riêng ông An mà xã hội báo chí lúc đó không bị siết như bây giờ, đó là chủ chương của Đảng và Chính phủ.”
PMU18 là một vụ bê bối liên quan đến tham nhũng trong Bộ Giao thông Vận tải đầu năm 2006. Mặc dù theo quan điểm của blogger Trương Duy Nhất truyền thông lúc bấy giờ khá cởi mở, nhưng hai nhà báo chống tham nhũng nổi tiếng của tờ Thanh Niên và Tuổi Trẻ vẫn bị bắt với tội danh "Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ" vì bị cho rằng đưa tin sai sự thật liên quan đến vụ án này.
tudobaochi
Bản đồ tự do thông tin do tổ chức Phóng viên Không biên giới cung cấp, Việt Nam nằm trong số các nước bị bôi đen. Courtesy of RFA
Trong khi đó, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng lại cho rằng thời nào cũng vậy, giới lãnh đạo luôn nói cần cởi mở với báo chí nhưng lời nói và hành động của họ cách quá xa nhau:
“Từ thời ông Nguyễn Văn An, đến sau đó là Nông Đức Mạnh và Nguyễn Sinh Hùng cho tới bây giờ là Nguyễn Thị Kim Ngân, tất cả các vị đều nói vì dân thôi. Tức là phải cởi mở với báo chí vì báo chí là kênh dẫn tới người dân. Cái đó đương nhiên là đúng rồi, có điều các vị nói thôi chứ không có làm. Và thực ra thông tin cung cấp cho báo chí rất ít, chủ yếu họ lấy từ những bản thông cáo của Uỷ ban thường vụ quốc hội hay Văn phòng Quốc hội. Và những bản thông báo đó đã cắt, gọt giũa đi rất nhiều rồi.”
Nhà báo này cũng nói thêm là việc chỉ cho báo chí dự cuộc họp có 5 phút sẽ tạo ra một hố ngăn cách rất lớn giữa Quốc hội và người dân – những người bầu ra các đại biểu Quốc hội và làm mất đi kênh liên lạc cuối cùng giữa Quốc hội và người dân.
Nó đã tạo sức ép về phía chính quyền nên họ thấy ngại quá, họ lo sợ nên phải siết lại thôi.
- Blogger Trương Duy Nhất
Đồng quan điểm với Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, nhà báo Trần Đăng Tuấn viết trên trang Facebook cá nhân rằng:“Với quyết định không cho báo chí theo dõi và phản ánh tường tận các buổi họp của mình, Uỷ ban thường vụ Quốc hội tự bớt đi cơ hội để dân hiểu công việc mình đang làm, cảm nhận hơi thở của nghị trường, những nỗ lực đang diễn ra trong phòng họp để thúc đẩy quốc kế dân sinh”.

Vì sao “cấm cửa” vào lúc này?

Mặc dù đại diện Quốc hội đã lên tiếng giải thích lý do “cấm cửa” báo chí là vì muốn được bàn luận một cách thoải mái và giữ kín các bí mật quốc gia. Tuy nhiên, blogger Trương Duy Nhất nói rằng đây chỉ là cái cớ, mà bản chất là họ lo sợ những nhà báo này sẽ đăng những mặt tiêu cực lên trang mạng xã hội:
“Giai đoạn vừa rồi tác động của truyền thông mạng rất rõ, ví dụ như các câu chuyện về Bí thư Thanh Hóa, biệt phủ ở Yên Bái,… tất cả đều xuất phát từ trên Facebook ra. Vì vậy nó đã tạo sức ép về phía chính quyền nên họ thấy ngại quá, họ lo sợ nên phải siết lại thôi.”
Từ đầu năm nay Chính phủ Hà Nội liên tục có các hành động nhằm thắt chặt an ninh mạng chẳng hạn như yêu cầu các công ty lớn gây áp lực các hãng như Facebook, Google, Youtube, phải xóa bỏ các thông tin mà Việt Nam cho là “độc hại”. Người đứng đầu ngành Thông tin Truyền thông của Việt Nam hồi tháng 4 đã gặp mặt đại diện Facebook cũng để bàn bạc về vấn đề này. Rồi sau đó Bộ công an ban hành các dự luật nhằm tăng cường đàn áp các tiếng nói trên mạng xã hội mà nhiều người dân e rằng có thể vi phạm quyền tự do ngôn luận của họ.
Nhà báo Phạm Chí Dũng lại suy luận lý do Uỷ ban thường vụ Quốc hội ngăn cản sự tham gia của báo chí như sau:
“Có phải gần đây có một số vấn đề bức xúc về kinh tế, xã hội được bàn thảo trong Uỷ ban thường vụ Quốc hội và báo chí đưa tin ra ngoài và các vị sợ rằng có thể vô tình tiếp tay cho các thế lực thù địch để thổi phồng các hiện tượng đó ra hay không?”
Một ví dụ được nhà báo này dẫn ra là việc báo chí đưa tin Quốc hội không đưa Luật biểu tình và Luật về hội vào chương trình xây dựng luật 2017-2018. Sau khi báo chí đưa tin, dư luận trong nước và quốc tế đều lên tiếng chỉ trích là tại sao Việt Nam lại không quan tâm đến quyền cơ bản của người dân.
Tổ chức Freedom House  hồi đầu năm đã công bố phúc trình cho thấy Việt Nam đứng thứ 177 trong số 198 quốc gia trên toàn cầu về tự do báo chí, nằm trong nhóm màu đen trên bản đồ -  tức nhóm các nước không có tự do báo chí so với thế giới cũng như trong khu vực.

Người dân Quảng Nam lại chặn nhà máy thép gây ô nhiễm

Người dân Quảng Nam lại chặn nhà máy thép gây ô nhiễm
Khoảng một tuần nay, nhiều người lại dựng lều trại trước cổng một nhà máy thép ở thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, để phản đối nhà máy này gia tăng hoạt động ngày đêm gây ô nhiễm.
Theo các cư dân địa phương, thời gian gần đây nhà máy thép Việt Pháp trong cụm công nghiệp Thương Tín, thuộc phường Điện Nam Đông, tăng công suất hoạt động từ 10 giờ đêm đến 4 giờ sáng hôm sau. Cư dân trong vùng nói rằng trong khoảng thời gian đáng lẽ dành để ngủ, thì họ bị tra tấn bởi bầu không khí ô nhiễm và tiếng ồn do hoạt động tinh luyện sắt thép của nhà máy. Một số người còn lo ngại về ô nhiễm đối với nguồn nước trong khu vực.
Để gây áp lực, những người biểu tình còn chặn xe vận tải ra vào khu sản xuất của nhà máy.
Được biết, kể từ năm 2009, khi nhà máy thép Việt Pháp đi vào hoạt động, các cư dân trong vùng sống trong ô nhiễm và tiếng ồn. Năm nào cũng có nhiều người dựng lều trước cổng nhà máy thép để phản đối, nhưng tình hình vẫn không thay đổi. Báo Dân Trí dẫn lời bà Nguyễn Thị Hà, một trong những người dựng lều trước cổng nhà máy, cho hay, nhà cầm quyền tỉnh và ban giám đốc nhà máy thép hứa đến tháng 6 di dời đến nơi khác, nhưng nay đã đến tháng 7 mà nhà máy vẫn còn hoạt động. Ông Nguyễn Đức Tài, phó giám đốc trung tâm phát triển cụm công nghiệp thị xã Điện Bàn, xác nhận tỉnh Quảng Nam chưa tìm được địa điểm thích hợp để di dời nhà máy.
Huy Lam / SBTN

Bộ trưởng quốc phòng CSVN bảo vệ nhóm lợi ích đầu tư sân golf Tân Sơn Nhất

Bộ trưởng quốc phòng CSVN bảo vệ nhóm lợi ích đầu tư sân golf Tân Sơn Nhất
Bộ trưởng quốc phòng CSVN- đại tướng Ngô Xuân Lịch- nói quân đội sẵn sàng giao lại mảnh đất sân golf trong phi trường Tân Sơn Nhất để mở rộng phi trường, nhưng “cần tính đến lợi ích chính đáng của các doanh nghiệp đầu tư vào sân golf”.
Truyền thông trong nước trích dẫn tuyên bố trên của ông Lịch, tại buổi làm việc với tổng công ty Tân Cảng Sài Gòn hôm Thứ Tư 12 tháng 7. Theo ông Lịch, từ đầu năm nay, Bộ Quốc Phòng CSVN đã đơn phương ra lệnh dừng tất cả các hoạt động xây dựng nhà hàng, khách sạn, biệt thự và chung cư thuộc dự án sân golf trong phi trường Tân Sơn Nhất. Họ đưa ra lệnh này trước khi chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc ra một chỉ thị có tính hình thức, về cùng một nội dung hồi giữa tháng 6 vừa qua.
Trong tuyên bố hôm Thứ Tư, ông Lịch cũng nói nếu đã thu hồi sân golf thì “cương quyết không cho phép bất cứ doanh nghiệp nào khác đầu tư vào khu vực đó”.
Được biết sân golf trong phi trường Tân Sơn Nhất là của công ty Long Biên, được thành lập năm 2006 với mục đích kinh doanh sân golf này. Sau nhiều đợt thay đổi thành phần cổ đông, Bộ Quốc Phòng CSVN nay không còn cổ phần trong công ty Long Biên. Công ty này nay thuộc về một số anh em của ông Dương Công Minh, chủ tịch công ty Him Lam, một cựu thiếu tá quân đội CSVN. Tuyên bố của Tướng Lịch yêu cầu “tính đến lợi ích” của các nhà đầu tư sân golf chính là nhắm bảo vệ nhóm thương gia này.
Huy Lam / SBTN

Cuộc đối thoại giữa Đan viện Thiên An với chính quyền CSVN Thừa Thiên Huế không có kết quả

Cuộc đối thoại giữa Đan viện Thiên An với chính quyền CSVN Thừa Thiên Huế không có kết quả
Cuộc họp giữa đại diện các Đan sĩ thuộc Đan viên Thiên An và đại diện lãnh đạo nhà cầm quyền Thừa Thiên Huế đã diễn ra vào ngày 12/7/2017. Tuy nhiên, cuộc họp đã không dẫn đến một kết quả tích cự nào, vì không giải quyết gốc rễ của vấn đề.
Cuộc đối thoại được nhà cầm quyền Thừa Thiên Huế thông báo và lên lịch hẹn với các Đan sĩ. Họ hứa rằng sẽ giải quyết vấn đề tranh chấp đất đai. Tuy nhiên, nội dung cuộc họp vẫn là đôi co giữa hai bên về quyền sử dụng 107 hecta đất mà Đan viện Thiên An đang quản lý và nhà cầm quyền lại muốn “cướp” để bán cho tư nhân. Phía Đan viện Thiên An quả quyết 107 hecta đất bao gồm khu vực nội vi, rừng thông, đồi Thánh Giá, hồ Thuỷ Tiên thuộc quyền quản lý của Đan viện. Phía Đan Viện có đủ giấy tờ cơ sở pháp lý chứng minh nguồn gốc hợp pháp. Tuy nhiên, phía nhà cầm quyền Thừa Thiên Huế phớt lờ những lý luận, nguyện vọng của các Đan sĩ. Họ một mực vẫn muốn cưỡng chiếm khu vực đất đồi thông, đồi Thánh Giá, hồ Thuỷ Tiên nhằm tư nhân hoá đất đai.
Cũng trong buổi họp, các Đan sĩ đã lên án mạnh mẽ những hành vi thô bạo, xâm hạ, hành hung thân thể các Đan sĩ, những lời nói tục tĩu chà đạp danh dự, nhân phẩm người tu hành của các cán bộ, nhóm côn đồ, đám phụ nữ được công an bảo kê và kích động. Đan viện lên án mạnh mẽ hành vi xúc phạm sự thánh thiêng của Tôn giáo, qua việc phá hủy Thánh Giá ngay trong khuôn viên Đan viện xảy ra vào ngày 28/6-29/06/2017 vừa qua. Tuy nhiên, phía nhà cầm quyền đã cấm các đan sĩ quay phim về nội dung cuộc họp. Họ bào chữa rằng sự việc xảy ra quá bất ngờ, không kịp ngăn chặn “do người dân tự phát”. Chính quyền đã không nhận trách nhiệm về những hành vi chà đạp tôn giáo này.
Một đan sĩ cho phóng viên SBTN biết: “Đến cuối buổi họp, nhà cầm quyền Thừa Thiên Huế đã yêu cầu các Đan sĩ ký vào một biên bản khoảng 11 trang giấy A4 dường như đã được chuẩn bị trước nhưng các Đan sĩ đã từ chối ký bất kỳ một biên bản nào và ra về”.
Chính quyền CSVN đã thực hiện việc nhiều cuộc cưỡng chiếm đất đai, tài sản của nhiều tôn giáo khác nhau, trong hơn 40 năm cưỡng chiếm Miền Nam. Gần đây nhất là vụ phá hủy chùa Liên Trì ở Thủ Thiêm Sài Gòn, nhưng chính quyền đã không gặp một sự phản kháng đáng kể nào. Sự đoàn kết của Giáo Hội Công Giáo trong vụ Đan Viện Thiên An đang làm chính quyền CSVN phải kiêng nể, đi đến đối thoại.
Nguyên Nguyễn/SBTN

Nguyễn Xuân Phúc đòi thủ tướng Úc ngăn chặn các thành phố công nhận cờ vàng

Nguyễn Xuân Phúc đòi thủ tướng Úc ngăn chặn các thành phố công nhận cờ vàng
Bên lề hội nghị thượng đỉnh G20 hồi cuối tuần qua, Thủ tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc đã tìm đến Thủ tướng Úc Malcolm Turnbull, để nêu lên mối lo ngại về phong trào các chính quyền địa phương ở Úc liên tiếp ủng hộ việc treo cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa.
Báo Sydney Morning Herald cho hay như vậy trong một bài tường thuật hôm 9 tháng 7 về các hoạt động của thủ tướng Úc tại thượng đỉnh G20.
Trong một dịp cuối tuần bận rộn, ông Turnbull đã gặp gỡ các nhà lãnh đạo G20 và Châu Âu. Bên lề hội nghị, ông cũng có các cuộc gặp gỡ song phương với các nhà lãnh đạo của Trung Cộng, Nam Hàn, Indonesia, Việt Nam và một số nước khác.
Tờ báo Úc chỉ nêu một vấn đề duy nhất được thủ tướng CSVN đề cập, đó là việc có năm hội đồng thành phố ở Úc công nhận và cho treo cờ vàng ba sọc đỏ. Ông Phúc yêu cầu Thủ tướng Turnbull dùng ảnh hưởng của mình để ngăn chặn điều này.
Phong trào vận động các thành phố treo cờ vàng ba sọc đỏ khắp thế giới tự do rõ ràng đang khiến cho các lãnh đạo chóp bu CSVN cảm thấy bất an.
Cho đến nay, các thành phố Maribyrnong ở bang Victoria, Bankstown ở Sydney, Yarra ở Victoria, Charles Sturt ở Nam Úc, và Fairfield ở Tây Sydney đã thông qua những nghị quyết treo cờ vàng.
Với não trạng độc tài, các giới chức CSVN không thể hiểu được sinh hoạt dân chủ ở Úc, nên mới có chuyện đòi hỏi thủ tướng Úc dẹp bỏ những gì đã được người dân chọn lựa.
Huy Lam / SBTN