Saturday, September 26, 2015

Chủ nghĩa lý lịch và hậu quả quái đản

Nhìn lại những vấn đề qua kỳ tuyển sinh vừa qua của Bộ Giáo dục, người ta thấy nổi lên quá nhiều điều bất cập.
Sau những vụ cả thí sinh và phụ huynh nháo nhác chạy rút ra đút vào hồ sơ của mình để kiếm tìm khả năng vào trường đại học  gây bức xúc dư luận nhân dân, thì lại nổi lên việc nhiều học sinh vào trường Công an không được tuyển, chỉ vì "lý lịch gia đình".
Những vấn đề đó phản ánh một tình trạng đặc thù của Việt Nam thời Cộng sản. Thời mà đến mấy thế hệ được giáo dục bởi "Nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam" (Hồ Chí Minh - Thư gửi Học sinh nhân ngày khai trường 1945).
Từ chuyện một thí sinh thi đỗ nhưng không được vào trường
Chuyện một thí sinh rồi hai, ba thí sinh thi đỗ vào một trường của ngành công an, nhưng đã bị từ chối vào trường chỉ vì lý lịch của ông bố có tiền án. Mà cái tiền án đó đã có đã xóa án tích từ thời đứa trẻ chưa được sinh ra.  
Sẽ chẳng có gì nói như bao trường hợp xưa nay vẫn thế, chuyện được đi học hay không, vào ngành công an hay quân đội lại là một vấn đề thuộc "bí mật quốc gia" nên người dân chẳng ai dám ý kiến. Có điều, thời nay là thời của mạng Internet, nên cái kim trong bọc đã thò mũi ra để cho thấy một chính sách và cách làm của nhà nước, ngang nhiên chà đạp mọi nguyên tắc pháp luật tối thiểu.
Lẽ thường, đối với một công dân khi đã đủ 18 tuổi, họ tự chịu trách nhiệm cá nhân về bản thân họ trước pháp luật. Lý là như vậy, luật là như thế. Nhưng ở Việt Nam, điều đó chỉ có trên giấy tờ. Bởi các công dân Việt Nam đã và đang luôn chịu sự chi phối ngang nhiên của cái lý lịch mà trong đó, nhiều điều rất ngớ ngẩn, chính bản thân họ cũng không hiểu là gì.
Chẳng hạn, bất cứ tờ lý lịch nào của học sinh sinh sau cái gọi là Cải Cách ruộng đất từ những năm 50 của thế kỷ trước, vẫn phải ghi vào đó: Thành phần gia đình? Thành phần bản thân? - Những quy định quái gở nhằm phân chia giai tầng xã hội trong phong trào tội ác thực hiện chủ trương Cải Cách ruộng đất. Cái thời mà cho đến nay, kể cả những quan chức cộng sản cao tuổi nhất đang cầm quyền, thì khi nó xảy ra, họ cũng chỉ là những cậu bé cởi truồng chưa biết mặc quần áo.
Thế nhưng nó vẫn dai dẳng bám trụ đến ngày nay và tác oai tác quái trên số phận những người dân bị trị.
Chủ nghĩa Lý lịch - chiếc dây thòng lọng phân biệt đối xử
Dù rằng trong Hiến Pháp và các văn bản luật lệ của nhà nước, đặc biệt là các phát ngôn của những người cầm quyền, những nhà ngoại giao... luôn luôn rằng thì là "mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật" rằng thì là bỏ qua quá khứ để hướng tới tương lai, hòa giải, hòa hợp dân tộc...
Thế nhưng, khi đụng đến những công việc cụ thể trong đời sống xã hội thì sự phân biệt rõ ràng và rất... thực tế. Khi đó những hành động của hệ thống cầm quyền không lưu tâm và thậm chí không cần biết luật pháp là gì, quyền bình đẳng là thế nào.
Hãy nhìn vào bất cứ một tờ Sổ Hộ khẩu hoặc Giấy Chứng minh Nhân dân của người dân Việt Nam, người ta sẽ thấy rất rõ những thông tin mà nhà nước quan tâm như Tôn giáo, Dân tộc... Điều đó không có nghĩa là nhà nước chỉ cần để biết mà trên thực tế, đó là sự phân biệt hẳn hoi. Bởi bất cứ đi đến đâu, từ anh dân phòng đến chị phòng thuế, đều có thể biết rõ tông tích tôn giáo của từng cá nhân. Mà với chế độ cộng sản Việt Nam trước đây, thì con người mang tôn giáo được coi như một thứ "trọng tội".
Thế nhưng, không chỉ các thông tin trên tờ CMND hay hộ khẩu mới thể hiện sự phân biệt đối xử theo Chủ nghĩa lý lịch, mà cả  hệ thống cầm quyền đã nghiễm nhiên coi sự phân biệt đối xử là chuyện hiển nhiên.
Đất nước trải qua nhiều giai đoạn lịch sử và đã trải qua nhiều chế độ khác nhau. Ở mỗi chế độ, đều có những tầng lớp đảm nhiệm những chức vụ, những công việc của nó. Thế nên khi sang chế độ cộng sản, việc phân biệt đối xử đối với các thành phần, tầng lớp không được cộng sản ưu tiên thì đó là tai họa đối với phần lớn những người "không may" rơi vào những tầng lớp người, những tôn giáo mà nhà cầm quyền Cộng sản không ưu ái.
Điều thấy rõ nhất ở chủ nghĩa lý lịch, ngoài phân biệt đối xử với các thành phần, tầng lớp gọi là giai cấp, thì việc phân biệt đối xử với tôn giáo càng hết sức trầm trọng và có hệ thống.
Trừ những nhóm tôn giáo bị nhà nước lũng đoạn, khuynh loát, còn lại, hệ thống tôn giáo chân truyền và độc lập, là những đối tượng bị phân biệt nặng nề, nhất là Công giáo.
Có thể nói, trong hệ thống cầm quyền hiện nay với 11.118 xã, phường cho đến cấp Huyện, Tỉnh, Thành phố và Trung Ương với đội ngũ công chức lên đến hàng triệu người, thì trong đó không hề có bóng dáng một người công giáo chân chính nào. Ngoài ra, lực lượng công an đông nhung nhúc hiện nay, ở đó không có chỗ cho người công giáo. Còn trong quân đội, người công giáo muôn đời  chỉ là anh lính trơn. Trong khi đó số giáo dân chiếm 1/10 dân số Việt Nam.
Bởi điều kiện đơn giản nhất, tối thiểu nhất để được làm một chức vụ nào đó, dù rất nhỏ, họ đều phải trở thành Đảng viên cộng sản, một tổ chức theo chủ nghĩa Mác vô thần - Điều này, đồng nghĩa với việc những người đó buộc phải từ bỏ tôn giáo họ đang theo.
Một thời gian rất dài, những học sinh, con em công giáo đến trường bị phân biệt đối xử thậm tệ. Sự phân biệt đó không chỉ ở những ánh mắt, lời nói, sự xúc phạm ngang nhiên của thầy giáo, bạn bè về tôn giáo các em đang theo, không được thực hiện các nghi lễ tôn giáo, nghỉ ngơi những ngày lễ buộc... mà ngay trong chương trình đào tạo, những sự chống đối, nhục mạ niềm tin người có tôn giáo nghiễm nhiên được đem ra sử dụng. Thậm chí, những năm trước đây, khi làm hồ sơ thi Đại học, học sinh công giáo và các tôn giáo khác đều được hướng dẫn ghi vào phần Tôn giáo: Không. Ban đầu, học sinh chỉ hiểu rằng ghi như vậy nhằm mục đích là để được dễ dàng hơn trong việc học tập trong môi trường đại học và chuyên nghiệp vốn kỳ thị tôn giáo nặng nề. Thế nhưng, mãi cho đến sau này, người ta vẫn khó hiểu vì sao lại có chuyện đó. Có thể có một nguyên nhân  khác, là trên con số thống kê chính thức, số lượng người mang tôn giáo  giảm đi đáng kể theo những người vào cơ quan nhà nước?
Chính vì thế mà đã xảy ra chuyện hài hước là một linh mục công giáo ở Giáo phận Vinh được ghi trong hồ sơ của Hội đồng Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh ở mục tôn giáo: Không.
Ở đất nước Việt Nam, cái được xác định với cái tên nửa dơi, nửa chuột là "Nhà nước pháp quyền XHCN" dưới "sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng" và qua đó, sự phân biệt đối xử bằng chủ nghĩa lý lịch trầm trọng trong đời sống xã hội.
Từ chuyện ưu tiên tội phạm đến ưu tiên kiến thức
Chủ nghĩa lý lịch không những chỉ tác động đến những việc phân biệt đối xử, bố trí công việc, cất nhắc trong xã hội, mà chủ nghĩa lý lịch còn tác động đến những vấn đề trầm trọng hơn như tội phạm và thi cử.
Trong rất nhiều phiên tòa dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản, các gia đình có công với cách mạng, gia đình cán bộ, quan chức, các tội ác đều được giảm nhẹ mức hình phạt một cách đáng ngạc nhiên.
Người ta dần dần không thấy lạ, khi ba nông dân trộm một hai con vịt thì bị phạt tù 13 năm. Trong khi quan chức cộng sản tham nhũng, hối lộ, phá hoại hàng ngàn tỷ, thậm chí là cả chục ngàn tỷ đồng của nhân dân thì chỉ "chịu trách nhiệm chính trị" rồi thôi. Hình như, cái việc "chịu trách nhiệm chính trị" nó quan trọng và nguy hiểm hơn cả việc tù đày, chết người của người dân?
Như vậy, điều đó có nghĩa là cùng một hành động tội ác, thì những người  có công, có lý lịch tốt được ưu tiên mức án nhẹ hơn. Có nghĩa là tội ác được ưu tiên hơn, dung túng hơn cho những người "Có công với cách mạng" có công với đảng và nhà nước?
Đó là sự tác oai, tác quái của cái gọi là chủ nghĩa lý lịch trong hệ thống pháp quyền hiện nay.
Không chỉ  có những lĩnh vực về đời sống xã hội, kinh tế, tội phạm được ưu tiên sử dụng chủ nghĩa lý lịch, mà việc thi cử bổ nhiệm gần đây cũng đã dần dần lột trần sự vô lý đến buồn cười của sự tác động này. Đó là việc ưu tiên điểm thi tuyển vào trường Đại học (!)
Điều ai cũng biết, là kiến thức là điều chỉ có được trong quá trình học tập và tích lũy cho mỗi cá nhân. Để phục vụ xã hội trong những lĩnh vực nhất định từ khoa học kỹ thuật đến khoa học xã hội, điều cơ bản cần thiết là các cá nhân phải có một trình độ nhất định. Mà trình độ đó chỉ phụ thuộc vào khả năng tiếp nhận, sáng tạo của mỗi người chứ hoàn toàn không phụ thuộc vào cá nhân đó là ai, lý lịch như thế nào.
Thế nên, một nguyên tắc rất rõ ràng là kiến thức phải được sử dụng đúng với những yêu cầu khách quan của xã hội.
Một cây cầu, tòa nhà được thiết kế, xây dựng lên cần những yếu tố như sự bền vững, an toàn và tiết kiệm cần thiết. Điều này chỉ có thể được thực hiện bởi những người có trình độ nhất định, mà trình độ đó không phụ thuộc vào tiêu chí vì anh ta là "con của người có công" của quan chức hoặc thành phần ưu tú của đảng hay thuộc thành phần đảng không ưa. Bởi dù được thiết kế, thi công bởi những hạt giống đỏ đi nữa, mà trình độ kém, thì cầu vẫn sập và nhà vẫn đổ như thường.
Bởi lẽ chẳng có cái lý lịch nào thay được kiến thức con người.
Vì thế chẳng xã hội tiến bộ nào có thể chấp nhận nghịch lý là những sản phẩm đưa ra xã hội không đủ tiêu chuẩn vẫn cứ ngang nhiên tồn tại "bình đẳng" chỉ vì nó từ thành phần được ưu đãi.
Thế nhưng, những điều vô lý đo vẫn nghiễm nhiên tồn tại như một quy luật của riêng chế độ Cộng sản với chủ nghĩa lý lịch.
Những cuộc thi cử chọn người hiền tài, những phần tử con ông cháu cha, người có công, con thương binh, liệt sĩ, con quan chức... được ưu tiên thêm điểm và các điều kiện khác để vào các trường đại học.
Và điều gì sẽ xảy ra khi các sản phẩm con người được chọn từ những người kém về kiến thức nhưng được ưu tiên đó?
Hẳn nhiên sẽ có một lớp người với tấm bằng trong tay một cách tượng trưng để đưa ra xã hội, cộng với lý lịch "đẹp đẽ" rồi được đưa vào các cơ quan nhà nước, để rồi với kiến thức và trình độ ngu muội gia truyền, họ sẵn sàng phá nát đất nước không thương tiếc.
Con vua thì lại làm vua?
Khi mới cướp được chính quyền, trong các sách giáo khoa, luôn có những câu ca dao rằng thì là "con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa thì quét lá đa" nhằm tố cáo chế độ phong kiến thối nát và lạc hậu. Rằng chế độ đó không có chỗ cho người dân dù tài giỏi và uyên bác đến mấy có chỗ để dung thân.
Thế nhưng, càng ngày, người ta càng thấy trong chế độ "XHCN ưu việt", hiện tượng con vua lại làm vua ngày càng trắng trợn bất chấp dư luận.
Người ta không lạ gì một Nông Quốc Tuấn, được đưa lên giữ những chức vụ quan trọng chỉ vì đó là con Nông Đức Mạnh, dù anh ta học hành chẳng có gì nổi bật hoặc có thể nói là dốt, không đỗ đại học đi lao động ở Đức về đưa cấu tạo vào đoàn thể, dựa thế bố mà leo lên.
Người ta cũng không ai không biết nếu không phải là con của Nguyễn Tấn Dũng thì cậu bé Nguyễn Minh Triết vào BCH Đảng bộ Tỉnh Bình Định khi mới 24 tuổi là chuyện mặt trăng rơi xuống đất.
Người ta cũng chẳng ngạc nhiên khi Nguyễn Bá Cảnh vào Thành ủy Đà Nẵng khi 31 tuổi chỉ vì là con Nguyễn Bá Thanh - một người luôn ra rả về tệ nạn lạm nhũng chức quyền và kéo bè kéo cánh trong cơ quan nhà nước.
Thế rồi, như cha ông nói: "Thượng bất chính, hạ tắc loạn". Càng ngày càng nở rộ chuyện con ông cháu cha vào chiếm chỗ trong các cơ quan quyền lực nhà nước cách bất thường. Mới đây, con trai Bí thư Thành ủy Sài Gòn Lê Thanh Hải là Lê Trương Hải Hiếu trở thành chủ tịch quận trẻ nhất Sài Gòn khi mới 34 tuổi. Tiếp bước là con trai cựu Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam làm giám đốc sở ở tuổi 30...
Như vậy, những thực tế của nhà nước cộng sản ngày nay, đã vả vào miệng những nhà tuyên giáo đã từng mạnh mẽ lên án chế độ thực dân phong kiến thối nát đã dung túng hiện tượng "Con vua thì lại làm vua".
Có lẽ ngày nay, dưới "chế độ ưu việt" điều khác biệt hơn chế độ phong kiến ngày xưa là ở chỗ: Ngày xưa, cả nước chỉ có một vua, còn ngày nay, có một tập thể các ông vua mang cái thẻ đảng viên đỏ chót.
Và chủ nghĩa lý lịch đã thành công trong việc tạo nên hiện tượng xã hội quái đản này.
Phải chăng, đó cũng là đặc thù của "chế độ mới, chế độ ưu việt" luôn rêu rao: "Mọi người đều bình đẳng"?
Hà Tĩnh, Ngày 24/9/2015
J.B Nguyễn Hữu Vinh 

Ông Trương Minh Hưởng tiếp tục bị khủng bố


NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Ở Hà Nam, nói đến người đấu tranh bị sách nhiễu, đánh đập, cản trở đi lại, bắt bớ, ngoài Trần Thị Nga bị đánh đến tàn tật, còn ông Trương Minh Hưởng, xóm 4 Thị trấn Ba sao Huyện Kim bảng Tỉnh Hà nam.
Ông Hưởng cho biết, trong 2 đêm, 22 và 23/9/2015, ông liên tục bị một nhóm 4,5 tên đứng ngoài cổng réo tên chửi bới đe dọa, ném đá vào nhà làm vỡ các cửa kính, vỡ cả camera mà anh em Hà Nội đã giúp ông để đối phó với côn đồ tấn công bất cứ lúc nào. 
Ông gọi điện cho 113 nhưng không được, vợ ông đi báo chính quyền nhưng họ không có hành động gì. Sáng nay 24/9, vào lúc 7h45’, chúng lại tiếp tục đến khủng bố. Ông giữ máy để cho tôi nghe những gì đang diễn ra.
Trước đó, ông đã từng bị bắt, bị đánh. Ông đã 4 lần bị bắt ở phòng tiếp dân. Ngày 7h30 ngày 10/10/2013 ông bị bắt ở phòng tiếp dân vì tội ghi hình. Vũ Văn Tuyên chủ tịch huyện Kim Bảng ra lệnh “Bắt tống giam sai đâu tôi chịu”. Tại phòng giam, ông bị tra khảo, đánh đập
Mời xem lại TẠI ĐÂY 
Ngày 10/12/2014, trên đường đi dự đám cưới về nhà, ông bị 3 thanh niên mặc thường phục đi 2 xe máy không có biển số ép xe. Chúng nhảy xuống đánh đấm túi bụi làm mặt mũi, chân ông sưng húp. Vụ việc này, chúng tôi đã thông tin TẠI ĐÂY
Ông Trương Minh Hưởng thành viên ban điều hành Hội Dân Oan Hà Nam cùng với cô Trần Thị Nga và cựu chiến binh Hoàng Đức Doanh. Ông Hưởng cũng là một người tích cực đấu tranh bảo vệ nhân quyền và chống tham nhũng. Ông là một dân oan, bị tước đoạt mấy nghìn m­2 đất, đi khiếu nại từ năm 2007 đến giờ.
Hiên nay ông Trương Minh Hưởng không dám ra khỏi nhà. Ông nói nếu ra ngoài chắc chắn ông sẽ bị chúng kiếm chuyện rồi bắt. Trong hai ngày côn đồ quấy nhiễu vừa qua, chúng còn đặt ra cái chuyện ông nợ tiền chúng, liên tục réo ông: “Hưởng ơi, dậy trả tiền đi, mày nợ tao lâu thế”. Ông cho rằng đây là chúng tạo cớ để đánh ông nếu ông ra đường.
Ông Trương Minh Hưởng năm nay đã 66 tuổi, sức khỏe ông đã yếu. Tôi đã đến thăm ông trong một dịp đi thăm Tù nhân lương tâm ở Trại giam Ba sao. Nơi ông ở hẻo lánh, dân cư thưa thớt, ông lại bị công an, chính quyền không ưa nên rất khó đảm bảo an ninh. Việc hành hạ, làm nhục một người già không những vi phạm Luật hình sự mà còn là việc làm thất đức. Yêu cầu chính quyền và công an tỉnh Hà Nam phải chấm dứt hành vi ngược đãi đối với ông.
Những hòn đá mà côn đồ đã ném vào nhà ông Hưởng, gây vỡ kính, camera 
24/9/2015
NTT

CHIÊU ĐỘC CỦA CÔNG AN HẢI PHÒNG

NGUYỄN TƯỜNG THỤY-09/26/2015 - 15:55 
Mong cháu sẽ là dâu thảo trong gia đình
Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa cưới con trai. Ngoài gia đình, bạn bè thông thường của hai họ, còn rất nhiều anh em đấu tranh, dân oan các tỉnh về dự. 
Trước khi nói về "đòn độc" của công an Hải Phòng, xin kể vắn tắt vài câu chuyện xung quanh đám cưới con trai Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Xin phép để được đến dự đám cưới con trai:
Để ra được nơi tổ chức cưới con cách nhà vài cây số, anh Nghĩa phải làm đơn xin phép chính quyền vì anh đang bị quản chế và đã có một buổi làm việc với họ. Tất nhiên, với anh Nghĩa, đâu chỉ có ủy ban phường mà còn có cả công an thanh phố, quận và công an phường nữa. Nhưng vì công việc trọng đại anh buộc phải làm việc với họ. Trong buổi làm việc, hai bên đạt được một số thỏa thuận như sau (tạm gọi là Hiệp định Quán Trữ vì anh Nghĩa ở phường này):
Về phía công an, không cản trở, phá đám đám cưới con trai anh. Đổi lại, anh Nghĩa đảm bảo những người đến chia vui với gia đình tôi không gây sự chú ý của người lạ. 
Thế nhưng công an đã lật lọng, vi phạm "hiệp định"
Gian nan đi dự đám cưới. 
Khách mời có đoàn đến từ hôm trước. Một đoàn dân oan đến trước 1 ngày để có thời gian thăm gia đình cô Nguyễn Thị Thúy nhưng bị công an sách nhiễu lại phải dạt đến nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa. Chị Cấn Thị Thêu bị an ninh hành hung bấm huyệt và giật hành lý. Khi đã đến cửa nhà anh Nghĩa, họ lại bị cản trở một lần nữa
Chị Cấn Thị Thêu bị an ninh Hải Phòng hành hung bấm huyệt và giật hành lý

Video: Công an đến nhà Nguyễn Thị Thúy để "thi hành công vụ"
Khi đã đến cửa nhà anh Nghĩa, họ lại bị cản trở một lần nữa
Dân oan tá túc ở nhà anh Nghĩa
Có 6 bà con tỉnh xa, anh Nghĩa bố trí ở nhà nghỉ. Đêm công an đến kiểm tra giấy tờ. Mọi người có đủ giấy tờ tùy thân nên ho tha, không bắt ai.
An ninh, mật vụ đông như giặc. Chúng trà trộn giả làm tiếp viên, giả làm khách để theo dõi. Số thường phục canh bên ngoài rình rập, chụp ảnh cũng nhiều không kém. Khi chúng tôi hết cỗ, theo gia đình đến một nhà hàng khác, lập tức chúng chia nhau bám theo. Tới nơi quan sát thấy số theo dõi cũng đông bằng thực khách.
Loa to hết cỡ làm cho những người yếu sức khỏe không thể chịu đựng được phải bỏ ra ngoài. Màng nhĩ muốn rách.
Xe của Lê Dũng trên đường về khi đi hết địa phận Hải Phòng thì bị bẹp lốp. Xem lại thấy hai cái đinh to đóng vào, có chon vị trí đóng hẳn hoi. Anh Nghĩa phẫn nộ cho đây là hành vi cố ý giết người: "CHÚNG ÂM MƯU GIẾT HẠI KHÁCH TỚI DỰ HÔN LỄ TỪ HÀ NỘI CỦA TÔI. Họ sống được nhờ họ đã có tuổi, không chạy (xe) nhanh".
Xe phải dưa vào ga ra và đợi. Ai vì việc riêng không đợi được thì buộc phải tùy nghi di tản.
CHIÊU ĐỘC CỦA CÔNG AN HẢI PHÒNG
Những người đấu tranh không lạ gì những hành vi ném đá giấu tay của công an như: Ngăn chặn, canh nhà, bám đuổi theo dõi, gây sức ép không cho thuê nhà, gây sức ép với nhà trường đuổi học...
Những hành vi trắng trợn như dựng nên các tội tụ tập, gây rồi, trốn thuế, bắt đi cải tạo, bỏ tù.
Thế nhưng hôm nay đi dự đám cưới con anh Nghĩa tôi mới biết được một chiêu rất mới và lạ. Đó là cứ xông vào ăn cỗ, mặc dù không được mời. Chúng vào ăn hết sức tự nhiên, chỉ có điều chủ nhà và khách thật (gọi thế để phân biệt với khách đểu) không ai hỏi chuyện họ. Bà con dân oan nhận ra nhiều công an Hải Phòng mà bác con đã từng giáp mặt.
Nhiều bạn bức xúc bảo sao không đuổi họ đi. Nhưng nếu đặt vào địa vị gia đình thì cũng không thể làm khác. Huống chi anh Nghĩa là con người thiện tâm. Có thiện tâm thì làm từ thiện cho họ vài chục suất cỗ thì cũng là việc làm nhân đạo. Họ đang đói, đang thèm khát thì mình cũng mở lòng từ bi một chút. Ai nỡ?
3 xe chúng tôi đến muộn mà cỗ thì không còn. Một số người đến trước cũng chưa được ăn trong đó có anh Nghĩa. Yêu cầu làm thêm thì họ bảo hết giờ. Gia đình phải mời chúng tôi đến nhà hàng khác.
Từ hồi còn bé, tôi đã nghe kể chuyện này. Có loại người muốn được ăn cỗ cưới thì thấy có đám cưới thì cứ vào ăn tự nhiên. Họ nhà trai sẽ tưởng là khách nhà gái, họ nhà gái tưởng khách nhà trai nên khó bị phát hiện. Mà nếu có bị phát hiện thì ai nỡ đuổi, nỡ đánh.
Tôi cứ tưởng chuyện ấy mọi người bịa ra cho vui thôi. Chưa bao giờ nghe nói đám cưới nào bị như thế. Làm gì có người mặt dày, vô liêm sỉ như vậy? Nào ngờ lớn lên, nay đã già, tôi mới được biết chuyện khách không mời vẫn đến ăn cỗ, tự nhiên như ruồi.
Liệu chiêu độc này có được đem phổ biến cho các tỉnh thành khác học tập và làm theo?
Nếu đám cưới con trai anh Nghĩa diễn ra bình thường như những đám cưới khác ở Hải Phòng, thì chẳng có gì để nói. Thế nhưng, nó đã diễn ra như thế. Tôi nói đùa với anh Nghĩa: "Anh nên cảm ơn chính quyền và công an Hải Phòng đã làm cho anh đã nổi tiếng còn nổi tiếng hơn nữa. Dù anh có mất thêm vài chục triệu đồng cho đám khách không mời; dù xe Lê Dũng bị đóng đinh vào lốp; dù bà con dân oan bị sách nhiễu các kiểu... vân vân thì cái được cho anh và cháu rất lớn. Em không hiểu sao chúng nó ngu như thế. Hay chúng nó điên mẹ mất rồi".
Còn phía Công  an Hải Phòng, có thể họ nghĩ khác anh em chúng tôi. Tiền công có thể dày. Nhưng liệu việc phá đám tiệc cưới con trai anh Nghĩa, ông Nguyễn Hữu Ca Giám đốc Công an Hải Phòng có cho là một "trận đánh đẹp" cần phải viết thành sách?
Chúc mừng thành công trên cả tuyệt vời: "Em không hiểu sao chúng nó ngu đến thế. Hay chúng nó điên mẹ mất rồi"
24/9/2015
NTT

Tiền Baht và Tiền Bác

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến
Lão bà nghỉ chợ bần thần
Đem tiền[Cụ Hồ] ra đếm mấy lần chửa xong
Xếp riêng rồi lại xếp chung
Miệng thời lẩm bẩm mà ... (không rõ nhời) !
Tôi dừng chân ở Bangkok (lần đầu) vào một buổi chiều Hè, năm 1980. Đây cũng là thời điểm tôi mới làm quen với cuộc sống tha hương nên đã ghi lại vài chục câu thơ (hơi) ướt át:
Chiều về trên xứ lạ
Cười nụ cười Anglais
Buồn qua hơi thuốc Thái
Thèm một phin cà phê
Chiều về trên xứ lạ
Xe ngược xuôi trăm đường
Trăm ngàn khuôn
Chiều về trên xứ lạ
Excuses me
I’m sorry nói mãi
Thương một câu chửi thề
Chiều về trên xứ lạ
Thoáng thấy mình trong gương
Tôi nhìn tôi bối rối mặt lạ
Mong một người đồng hương
Sao trông mình thảm thương
Chiều về trên xứ lạ
Ngỡ ngàng Chinatown.
Ðây rượu nồng thịt béo
Mà bạn bè nơi nao
Dừng chân nơi quán lạ
Thèm cơm chiều hương quê
Mẹ cha ơi đừng đợi
Chiều nay con không về
(Chị ơi thôi đừng đợi
Chiều nay em chưa về)
...
Thì cũng nói cho nó bảnh, và nghe cho có vần điệu (chơi) vậy thôi chớ tiền đâu ra mà ... “dừng chân nơi quán lạ” – hả Trời? Tui “chuồn” ra Bangkok, từ một trại tị nạn chuyển tiếp, và trong túi chỉ có vỏn vẹn mỗi một đồng đô.
Vào thời điểm này, một Mỹ Kim tương đương với 24 đồng tiền baht. Xe bus lượt đi lượt về đã mất hết 4 baht rồi, tô mì xe giá 5 baht, chai Coca Cola 3 baht nữa. Tiền còn lại chỉ đủ mua (lẻ) vài điếu thuốc lá Samit nữa thôi.
Không lẽ “dừng chân nơi quán lạ” uống (đại) dăm chai bia Singha rồi bỏ chạy sao? Mà chạy đi đâu giữa kinh đô Vọng Các xa hoa, và xa lạ này?  Đ... mẹ, tui chỉ (thường) say thôi chớ có điên hồi nào đâu – mấy cha?
Tiền Baht. Ảnh: fotolibra.com
Ba mươi lăm năm sau, tôi trở lại chốn xưa (vào mùa Hè năm 2015) với cả ... đống U.S.A dollar trong túi. Tiền đã nhiều mà một Mỹ Kim hôm nay còn đổi được tới 35 đồng baht lận. Tuy vậy, mãi lực của tiền Thái không còn được như xưa nữa.
Giá xe bus đã lên hơn gấp bốn, tới 9 baht. Và đó là loại xe không máy lạnh, dành cho người nghèo. Nghe nói nay có loại xe điện mới, rất tân kỳ (lạnh ngắt và sạch bóng) đi lại trong thành phố rất tiện nhưng tôi chưa có dịp thử nên không biết giá cả ra sao.
Tô mì hôm nay đã giá gấp 7 rồi, 35 baht. Chai Coca Cola cũng vậy, 10 baht chớ không còn 3 baht như hồi năm cũ  nữa. Lương bổng, lợi tức của người dân Thái – tất nhiên – cũng tăng, và chắc là tăng kịp với đà lạm phát nên không nghe thiên hạ ca cẩm gì nhiều về nạn vật giá leo thang, như ở Việt Nam. Mọi người, xem ra, có vẻ hài lòng với cuộc sống tương đối an lành và phú túc mà họ đang được hưởng.
Khác với những quốc gia láng giềng, dường như, không có cái khoảng cách hay sự tương phản nào (rõ nét) giữa mức sống giữa nông thôn và thành thị ở Thái Lan. Những người chạy taxi, và ngay cả xe tuck tuck, hay xe ôm nữa –  nơi xứ sở này – trông cũng tự tin và thoải mái hơn đồng nghiệp của họ ở Cambodia, hay Lào.
E là mình chủ quan nên tôi viết thư hỏi một anh bạn, người đã sống ở Thái Lan từ năm 1992, hiện là một trong những thông tín viên thường trực của RFA ở Bangkok. Qua ngày sau, tôi nhận được hồi âm:
Anh Tư mến,
Em đọc thư anh viết từ hôm qua, song bận quá giờ mới viết trả lời anh được.
Đợt vừa rồi tìm hiểu để viết về cuộc sống của những người Việt tỵ nạn ở Thái lan, đặc biệt là những người Thượng Tây nguyên thì vượt quá sức tưởng tượng của em.
Họ khổ quá, thương họ quá dù rằng mình cũng hiểu phần nào song không hình dung trên thực tế thì nó là như thế.
Chuyện lương của cháu K. 300$/tháng (9,000 baht) là mức lương tối thiểu của một lao động phổ thông người Thái theo quy định của nhà nước. Mức lương đó mà dành cho 03 người thì khá vất vả, vì riêng tiền thuê nhà ở Bangkok một phòng 12-14 m2 có nhà vệ sinh tồi nhất cũng phải mất 2-2,500 baht. Số tiền còn lại còn trăm thứ phải tiêu: diện, nước, internet và ăn uống tiêu dùng.
- Lương của một Hạ sỹ quan CS Thái lan khoảng 18,000 baht
- Lương của một Sỹ quan CS Thái lan mới ra trường khoảng 20,000 baht.
- Lương cho giáo viên thì rất cao, bằng khoảng 130% của lương viên chức khác.
- Lương của một viên chức trung bình khoảng 23,000 baht.
Nhìn chung lương viên chức ở Thái lan thì thấp, song họ có các chế độ đãi ngộ khác kèm theo khá tốt như các vấn để an sinh xã hội dành cho người nhà của viên chức như bố, mẹ, vợ con v.v...
Mặt khác ở Thái lan có chế độ giáo dục miễn phí 12 năm, chữa trị y tế hoàn toàn free 100%, có trợ cấp cho người già, người tàn tật. Vì vậy với mức lương trung bình 23,000 baht/tháng cũng đủ sống không phải kiếm thêm. Hầu như không thấy hiện tượng viên chức người Thái phải làm thêm. Hầu như đối tượng này có nhà riêng và xe hơi.
Những người có khả năng thì họ đi làm cho các công ty tư nhân, lương cao hơn khoảng 140% so với lương viên chức.
Vật giá ở Thái lan khá rẻThức ăn bán sẵn cho 03 người một bữa có 03 món thịt, cá và canh khoảng 100 baht là tạm ổn, cơm thì nấu ở nhà.
Lái xe taxi cũng là một nghề tự do kiếm tiền khá, song nếu phải thuê xe thì một ngày cũng phải trả tiền thuê khoảng 7-800 baht/ngày nên cũng chẳng thừa được bao nhiêuCòn lại khoảng 7-800 baht/ngày sau khi trừ tiền mua gaz.
Có xe riêng thì được nhiều. Chạy xe ôm là việc dễ làm, chỉ cần có moto và trả phí hàng ngày chừng 50-60 baht cho chủ bến (Cảnh sát) thì mỗi ngày chịu khó cũng kiến được khoảng 1,000 baht.
Lạm phát ở nước Thái thì ít so với VN, em ở bên này 23 năm thì thấy vật giá mới tăng khoảng 150%, thế cũng là phù hợp với tốc độ suy thoái kinh tế toàn cầu. Tất nhiên cũng phải kể đến nguyên nhân chính là việc nâng mức lương tối thiểu của lao động phổ thong từ 6,000 baht/ tháng lên 9,000 baht/tháng.
Em viết vội cho anh như vậy, có gì cần biết anh cứ bảo em nhé.
Chúc anh khỏe.
Ở VN thì đơn vị tiền tệ không phải là tiền baht mà là tiền Bác. Đồng tiền này được lưu hành trên toàn quốc từ ngày 23 tháng 9 năm 1975. Sự kiện này được báo Sài Gòn Giải Phóng (số ra ngày 27 tháng 9 cùng năm) ghi lại thế này đây:
Nhiệm vụ của đồng bạc Sài Gòn (là) giữ vai trò trung gian cho Diệm xuất cảng sức lao động của đồng bào ta ở miền Nam cho Mỹ… Làm trung gian để tiêu thụ xương máu nhân dân miền Nam, làm trung gian để tiêu thụ thân xác của vô số thiếu nữ miền Nam, làm trung gian cho bọn tham nhũng, thối nát, làm kẻ phục vụ đắc lực cho chiến tranh, làm sụp đổ mọi giá trị tinh thần, đạo đức của tuổi trẻ miền Nam, làm lụn bại cả phẩm chất một số người lớn tuổi… Nó sống 30 năm dơ bẩn, tủi nhục như các tên chủ của nó, và nay nó đã chết cũng tủi nhục như thế. Đó là một lẽ tất nhiên, và đó là lịch sử… Cái chết của nó đem lại phấn khởi, hồ hởi cho nhân dân ta.”
Tiền Bác. Ảnhfacebook
Ba mươi tám năm sau, nhà báo Huy Đức mới có lời bàn thêm, và bàn ra, nghe như một tiếng thở dài: “Không biết ‘tủi nhục’ đã mất đi bao nhiêu … nhưng rất nhiều tiền bạc của người dân miền Nam đã trở thành giấy lộn.”  (Bên Thắng Cuộc, tập I. OsinBook, Westminster, CA: 2013).
Thảo nào mà trong dân gian không thiếu những câu thơ (nghe) hơi thừa cay  đắng:
Máu rợn mùi tanh, cuộc đổi đời
Ba lần cướp trắng lúc lên ngôi
Miền Nam "ruột thịt" âm thầm hiểu: 
Cách mạng là đây: bọn giết người !
Mà đắng cay là phải vì hiện nay Việt Nam đã trở thành một trong mười quốc gia có đồng tiền trị giá thấp nhất thế giới, , theo như ghi nhận của dondwest.hubpages.com/hub/Worthless-Fiat-Currency:
1. Somalia
2. VIETNAM
3. São Tomé and Príncipe
4. Iran
5. Indonesia
6. Laos
7. Guinea
8. Zambia
9. Paraguay
10. Sierra Leone
Theo thời giá thì 100 baht, nếu tiện tặn, có thể đủ tiền chợ nguyên ngày cho một gia đình ba người. Còn 1.000 ngàn đồng tiền Bác thì ngay cả đến giới ăn xin cũng không muốn nhận – như tường thuật của nhà báo Bạch Nga, trên Vietnamnet:
Trong khi ngồi đợi xe ở trạm trung chuyển xe bus Long Biên, tôi được dịp chứng kiến cảnh một bà lão ăn xin chê tiền của khách.
‘Cô tính thế nào chứ 2 nghìn bây giờ chả đủ mua mớ rau, lần sau đã mất công cho thì cho ‘tử tế’ nhá!’
Câu nói của bà lão ăn xin khiến nhiều người phải sốc…
Chị Hương (Cầu Giấy – Hà Nội) chia sẻ câu chuyện có thật mà như đùa: ‘Nói thật, có lần gặp hai chị em nhà này đi ăn xin, thương tâm quá tôi liền rút ví ra đưa cho chúng 3 nghìn lẻ. Ngay lập tức, nó gọi tôi lại, giơ tờ 5 nghìn đồng lên trước mặt tôi bảo: cho chị thêm 2 nghìn cho đủ mua mớ rau nhé.”
Ảnh: vtc
Lý do khiến đồng Bác bị nhân dân, cũng như nhân loại, rẻ rúng được nhà báo Nguyễn Vũ Bình lý giải như sau:
“Nhà nước VN, từ khi thành lập tới nay, đều giữ bí mật về lượng tiền in ra, phát hành. Ngoài mấy lần đổi tiền, làm người dân vô cùng điêu đứng, thì khi bước vào chuyển đổi cơ chế kinh tế, chuyển sang kinh tế thị trường cũng liên tục vi phạm nguyên lý về mối tương quan giữa lượng tiền phát hành và năng lực của sản xuất của nền kinh tế.
Việc in tiền không căn cứ và không có giới hạn khiến cho giá cả hàng hóa năm nào cũng tăng ít nhất từ 20-50%/năm (trong khi các nền kinh tế thị trường chỉ từ 5-7%). Đồng tiền mất giá đã bóp méo toàn bộ quá trình sản xuất kinh doanh cũng như giảm mức sống mà người dân đáng ra phải được hưởng...”
Những cái “người dân đáng ra phải được hưởng” – xem chừng – mỗi lúc một xa khỏi tầm tay, và càng ngày thì cuộc sống càng thêm “điêu đứng.”  Đã đến lúc mà vấn đề được đặt ra theo một chiều hướng khác, thách thức thấy rõ:
“Liên tiếp trong một thời gian ngắn, xăng và điện tăng giá, một số thành phố sẽ thu phí đường bộ đối với xe máy từ ngày 1-7 tới... Tiền điện tăng 100%, giá xăng dầu được dự báo vẫn theo chiều hướng tăng vọt dù giá nhập giảm tới... 40%, nồi cơm của nhiều gia đình chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng bởi thu nhập không tăng kịp theo tương xứng. Nhiều bà nội trợ chắc chắn sẽ chật vật vì phải cắt khoản chi tiêu này, giảm khoản kia để tổ ấm của mình tồn tại...
Trong cuộc sống sự nhẫn nại là một đức tính tốt nhưng vấn đề là nhẫn nại của chúng ta có giới hạn không?” (Benjamin Ngô. “Sự Nhẫn Nại Của Chúng Ta.” Báo Pháp Luật, số ra ngày 28 tháng 6 năm 2015).
Tôi may mắn không “phải” sống ở Việt Nam nên không dám lạm bàn chi về mức độ “giới hạn nhẫn nại” của đồng bào mình. Lêu bêu ở xứ người, đôi lúc, tôi chỉ trộm nghĩ rằng giá mà đừng có Bác (và mấy đồng bạc của Người) thì thiệt là đỡ khổ cho dân Việt biết chừng nào!

Nguyễn Thúy Hạnh - "Giấy phép đi dự đám cưới của con trai"

Nguyễn Thúy Hạnh
Đó là cách gọi của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa về cái giấy mà phường cấp cho bác trước đám cưới của con trai hôm nay.
Dường như đám cưới này cũng là một cuộc "phá án" quan trọng của ngành an ninh, (đám tang còn bị phá thì đám cưới họ sá gì).
Bạn bè của bác ở Hải Phòng bị sách nhiễu từ hôm qua, còn ở Hà Nội luật sư Nguyễn Văn Đài bị canh gác suốt đêm, đến gần sáng mới "thoát" được vòng vây để đi... ăn cỗ cưới. Cô Kim Chi cũng được một nhóm AN tận tình "chăm sóc" ở đầu ngõ.
Trong đám cưới có hẳn an ninh (mà vợ chồng bác đã nhẵn mặt) mặc đồng phục nhà hàng chạy qua chạy lại giả làm người phục vụ, mắt đảo như rang lạc.
Khi 3 xe từ Hà Nội đến (muộn) thì đã thấy mấy chục AN chìm ngồi đầy ở quán bia bên cạnh. Rồi nhạc bị mở to hết cỡ ko để ai có thể trò chuyện, thức ăn bị từ chối phục vụ với lý do "hết thực phẩm". Đành phải đến một nhà hàng khác. Nhóm AN cũng kéo vào ngồi ăn ở bàn bên cạnh, (ăn bằng tiền của dân).
Lúc ra về thì xe của Lê Dũng được phát hiện bị "tặng" 2 chiếc đinh vào bánh xe từ lúc nào.
Xe về Hà Nội nhìn đằng trước đằng sau đông đúc AN chìm tận tình tống tiễn đoàn đến tận hết địa phận Hải Phòng.
Với dân mình thì chính phủ lo xa quá, trong khi bao nhiêu cái đáng lo như biên cương, lãnh hải thì...lại để... láng giềng lo.
Thật đúng là bi hài xứ thiên đường!!
12063686_410980659101742_2306367974719605034_n.jpg
"Cái giấy phép dự đám cưới con trai"
Những người bạn từ Hà Nội
25/09/2015
 https://www.danluan.org/tin-tuc/20150925/nguyen-thuy-hanh-giay-phep-di-du-dam-cuoi-cua-con-trai#sthash.JWT8va0I.dpuf

Xôn xao clip ‘tố’ CSGT ‘vô lễ’, giật chìa khóa xe của người dân

Theo Đất Việt-09-26-2015
Đoạn clip ghi lại cảnh “cãi cự” gay gắt giữa tổ công tác CSGT Hà Nội và người tham gia giao thông được đăng tải trên mạng xã hội thu hút sự chú ý của nhiều người.

Theo thông tin từ người đăng tải clip này, vào khoảng 19h20, ngày 24/9, anh Tuấn Anh điều khiển xe máy tham gia giao thông trên đường Lê Văn Lương, đến lối rẽ phải đi về Phạm Hùng thì bị một CSGT yêu cầu dừng xe để kiểm tra hành chính.
Lý do anh Tuấn Anh bị kiểm tra vì cảnh sát cho rằng anh này không bật đèn tín hiệu xin rẽ phải. Tuy nhiên, anh Tuấn Anh cho rằng mình đã không vi phạm và khẳng định mình đúng. Sự việc bắt đầu “gay cấn” khi anh Tuấn Anh tiếp tục cho rằng cảnh sát đã vô lễ với người dân và giật chìa khóa xe của người vi phạm.
Để làm sáng tỏ vấn đề, ngày 25/9, chúng tôi đã trực tiếp trao đổi với Trung tá Đỗ Mạnh Ninh – Đội trưởng Đội CSGT số 7 (Công an TP Hà Nội). Theo Trung tá Đỗ Mạnh Ninh, vào thời điểm trên một tổ công tác gồm Trung úy Lê Anh Tú và Trung úy Nguyễn Việt Hưng làm nhiệm vụ tại nút Lê Văn Lương – Khuất Duy Tiến (hướng đường Phạm Hùng).
Khi các chiến sỹ trên đang làm nhiệm vụ tuần tra kiểm soát và chống ùn tắc giao thông thì một thanh niên đi xe máy vi phạm giao thông do chuyển hướng không bật đèn tín hiệu.
Trung tá Ninh thông tin, ngay sau khi đoạn clip phát tán lên mạng, ông đã yêu cầu hai cán bộ trên viết bản tường trình. Tuy nhiên, sau khi xem kỹ lại đoạn clip thì còn nhiều vấn đề còn phải làm rõ.
“Hiện tôi đang yêu cầu các cán bộ viết tường trình, tôi cũng đang đề nghị người vi phạm đến đơn vị cung cấp thêm thông tin để làm rõ.
Tôi khẳng định nếu mọi thông tin như clip tung lên mạng thì cán bộ của chúng tôi đang làm nhiệm vụ đúng quy trình. Đoạn clip cũng không thấy thái độ của cán bộ có vô lễ với người vi phạm, không có việc giật chìa khóa..
Việc yêu cầu dừng xe để kiểm tra hành chính là bình thường nếu phát hiện họ có vi phạm. Có những trường hợp bị xử phạt, có những trường hợp chỉ bị nhắc nhở cũng là chuyện bình thường”, Trung tá Ninh cho hay.
Trong bản tường trình, Trung úy Lê Anh Tú, giải thích: “Trong lúc đang làm nhiệm vụ, quan sát bằng mắt thường chúng tôi phát hiện thanh niên đi xe máy rẽ phải nhưng không bật đèn tín hiệu xin đường. Chúng tôi yêu cầu dừng lại, chỉ nhắc nhở rồi cho đi. Tuy nhiên, thanh niên này ngay lập tức quay ra bắt bẻ và đưa máy điện thoại lên quay clip”.
Về thông tin người vi phạm “tố” lực lượng CSGT “vô lễ” và giật chìa khóa, Trung úy Tú khẳng định: “Tôi không giật chìa khóa và tôi cũng không cầm chìa khóa của thanh niên này, việc xưng hô giữa người vi phạm với tôi cũng không có gì là thiếu lịch sự”.
Trung úy Tú giải thích thêm: “Dù thanh niên này đã được chúng tôi nhắc nhở và cho đi rồi nhưng vẫn cố tình vu khống, tôi vẫn không phản ứng lại và có nói năng vô lễ đâu… sau đó anh ấy lên xe đi. Nếu tôi cầm chìa khóa thì anh ấy lấy chìa đâu để nổ máy… ”.
Cũng theo Trung tá Đỗ Mạnh Ninh, đây là trường hợp chỉ nhắc nhở rồi cho đi nên đơn vị không có thông tin cá nhân của người đó để mời lên phối hợp làm việc, làm rõ được.

Thừa Thiên Huế: Phó trưởng công an xã đánh dân bầm tím bị... phê bình, nhắc nhở

Dân trí Ngày 18/9, trao đổi với PV Dân trí, ông Nguyễn Thành Trung, Chủ tịch UBND xã Thủy Vân (thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên Huế) cho biết cơ quan vừa có hình thức kỷ luật với Phó Trưởng công an xã đánh dân bầm tím.

Theo đó, “do ông Nguyễn Tiến Dũng, Phó Trưởng Công an xã Thủy Vân là cán bộ không chuyên trách, không thuộc biên chế nhà nước (chỉ có chức Trưởng công an xã mới thuộc biên chế) nên ủy ban xã kỷ luật chỉ ở mức theo quy định là phê bình, nhắc nhở trước cơ quan. Về mặt Đảng, ông Dũng bị kiểm điểm trước Chi bộ Đảng ủy xã. Ngay sau khi báo Dân trí phản ánh, ông Dũng cùng Bí thư xã, Phó chủ tịch xã Thủy Vân đã đến nhà anh Ngô Thắng xin lỗi” – ông Trung cho biết.
 Anh Thắng bị ông Dũng đánh bầm tím
Anh Thắng bị ông Dũng đánh bầm tím
Ông Nguyễn Tiến Dũng, Phó trưởng công an xã Thủy Vân thừa nhận có đánh anh Thắng
Ông Nguyễn Tiến Dũng, Phó trưởng công an xã Thủy Vân thừa nhận có đánh anh Thắng

Như báo Dân trí đã thông tin, sau khi bị mời lên cơ quan công an tối 28/8/2015 vì chửi bới hàng xóm, anh Ngô Thắng (37 tuổi, ở thôn Vân Dương 1, xã Thủy Vân) đã bị ông Dũng lấy đùi cui bằng cao su đánh vào người gây bầm tím khắp người.
Ông Dũng thừa nhận có đánh anh Thắng vì lý do khi lên trụ sở công an xã, anh Thắng say, chửi công an rồi đòi đánh, chém công an.
Thứ Sáu, 18/09/2015 - 15:18 
Đại Dương

Mẹ chết, con nhập viện sau khi ăn bánh trung thu

Minh Thùy.-16:12 ngày 26 tháng 09 năm 2015
TPO - Sau khi ăn hết 2 chiếc bánh trung thu, mẹ con bà T có dấu hiệu đau bụng, nôn, đi ngoài nhiều. Do chủ quan, gia đình chỉ đưa người con đi cấp cứu còn bà T ở nhà thì tử vong.
Bà Đ.T.Đ đang được điều trị tại phòng khám Đức Lĩnh.Bà Đ.T.Đ đang được điều trị tại phòng khám Đức Lĩnh.
Chiều 26/9, trao đổi với Tiền Phong, bác sỹ Trần Hữu Tình, Trưởng phòng khám Đức Lĩnh, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh cho biết, khoảng 19 giờ 10 phút, ngày 25/9, phòng khám tiếp nhận bệnh nhân Đ.T.Đ (69 tuổi, trú xã Đức Liên, Vũ Quang) bị ngộ độc thực phẩm.
“Lúc đến phòng khám, bệnh nhân Đ. bị nôn, nôn, đau bụng. Sau đó truyền dịch, đến nay đã đỡ, chỉ rối loạn tiêu hóa nhẹ”, bác sỹ Tình cho biết. Cũng theo bác sỹ Tình, bà Đ. kể lại, trước đó khoảng 9 giờ sáng ngày 25/9, bà cùng mẹ là L.T.T. (95 tuổi) có ăn hai chiếc bánh trung thu. Khi ăn xong xảy ra các triệu chứng trên. Tuy nhiên do bà T. bị nhẹ nên không đưa đến phòng khám, đến sáng 26/9 thì bà T. tử vong. 
Một cán bộ thuộc Trung tâm y tế dự phòng huyện Vũ Quang cho biết, đơn vị đã cử cán bộ xuống nắm sự việc. Chiếc bánh bà T. và con ăn do một người cháu (trú tại huyện Đức Thọ) đưa lên biếu. Bà T. chỉ ăn nửa cái, còn bà Đ. ăn phần còn lại. 

Được biết, bà T. tuổi đã cao, lại mắc bệnh cao huyết áp từ nhiều năm trước, sức khỏe cũng không được tốt. 
“Thông tin ăn bánh trung thu dẫn tới tử vong chưa thể khẳng định được. Bởi hai người đã ăn hết 2 chiếc bánh, không còn mẫu để xét nghiệm. Hai chiếc bánh cũng không có bao bì, lại mang từ nơi khác lên nên cũng không thể truy tìm nguồn gốc”, cán bộ Trung tâm y tế dự phòng huyện Vũ Quang nói.

Công an Đồng Tháp sách nhiễu người tham gia lễ giỗ chức sắc Phật giáo hòa hảo thuần túy

Lễ Ngọc (VNTB) VNTB nhận được tin do nhóm phóng viên Phật giáo hòa hảo thuần túy (PGHH TT) chuyển đến cho biết, nhiều người tham gia lễ giỗ tại tư gia ông Nguyễn Văn Điền, Hội trưởng Giáo hội Trung ương Phật giáo hòa hảo thuần túy tại xã Tân Phước (Lai Vung, Đồng Tháp) trong ngày 25/09 đã bị công an Đồng Tháp sách nhiễu.

Theo đó, công an huyện Lai Vung và tỉnh Đồng Tháp đã đóng chốt, ngăn chặn các phái đoàn giáo hội PGHH TT ở các tỉnh lân cận Đồng Tháp đổ về tham dự lễ giỗ tại tư gia ông Hội trưởng Giáo hội Trung ương PGHH TT.

“Chúng tôi đến rất sớm nên  đi loạt được gần 500m đến địa điểm thì bị cảnh sát cơ động và công an mặc thường phục chặn lại không cho vào tại chợ Tân Phước, huyện Lai Vung. Lúc bấy giờ có khoảng hơn 50 đồng đạo,” bản tin dẫn lời ông Văn Quang Tổng Vụ Trưởng Vụ Tài Chính GHTƯ PGHH Thuần Tuý, kể lại.

Công an thuộc tỉnh Đồng Tháp sách nhiễu người tham gia lễ gốc chức sắc PGHH TT. 
Không chỉ chốt chặn, mà công an còn có hành vi giả dạng côn đồ, ép xe người tham gia lễ giỗ và sách nhiễu về mặt giấy tờ.

Ông Nguyễn Văn Thơ  Hội Trưởng GHPGHH Thuần Túy tỉnh Đồng Tháp, người trực tiếp bị sách nhiễu khẳng định: “Tôi đi đến địa phận xã Tân Phước bị toán công an giao thông và an ninh kiểm tra giấy tờ, tôi liền lấy máy điện thoai ghi lại hình ảnh; liền bị ba bốn an ninh bẻ tay tôi ra sau, chúng cướp điện thoại xóa hình ảnh. Tôi là ông già trên 70 tuổi mà còn bị chúng còn đối xử vậy đó.”

Nhận định về điều này, ông Nguyễn Văn Điền cho rằng, đây là hành động nằm trong chiến dịch đàn áp tôn giáo, bản thân ông cũng bị giam lỏng trong khu vực nhà mỗi khi có lễ giỗ.

“Chúng tôi thiết tha kêu gọi các chính phủ các nước  tự do, các tổ chức nhân quyền Liên hiệp Quốc… gây sức ép cho nhà cầm quyền tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo,” ông Nguyễn Văn Điền nhấn mạnh.
26.9.15

Friday, September 25, 2015

Vì sao và khi nào sẽ có báo chí tư nhân ở VN?

Tuy chưa có gì rõ ràng, nhưng có thể ghi nhận lần đầu tiên dự luật Báo chí VN được đề nghị bổ sung riêng một chương về quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận. Đề xuất này đã được nêu ra trong phiên họp của Ủy ban thường vụ quốc hội vào trung tuần tháng 9/2015. Trước đó, chẳng quan chức có trách nhiệm nào quan tâm đến hai thứ quyền đã được hiến định này.
Trang blog Chân Dung Quyền Lực
Nguyễn Sinh Hùng – chủ tịch quốc hội và là nhân vật vừa hoàn tất chuyến công du tại Hoa Kỳ - dường như được chấm điểm như một ‘ngôi sao đang tỏa sáng’, dù mới chỉ thể hiện khá khiêm tốn trên phương diện phát ngôn ‘không phải muốn bắt ai thì bắt’, chứ chưa phải hành động. Cùng với vài ủy ban trong Quốc hội, ông Hùng cũng góp một phần vào đề xuất để báo chí VN ‘tự do hơn’.
Thậm chí, dự thảo luật báo chí sửa đổi còn đề cập cả việc các tập đoàn, tổng công ty nhà nước có thể ra báo. Con số tập đoàn và tổng công ty lại không hề nhỏ - đến 108 ‘hảo hán Lương Sơn’. Với con số này và cộng thêm hơn 800 đầu báo nhà nước đang tồn tại, có thể hình dung tổng số báo giấy nhà nước trong thời gian tới sẽ lên đến gần một ngàn, chưa kể báo mạng.
Thái độ có vẻ thông thoáng hơn trong dự luật Báo chí sửa đổi lại trở nên mâu thuẫn với cơ chế ‘siết báo chí’ – được nêu ra trong quy hoạch báo chí của Bộ thông tin truyền thông và được trình Chính phủ lẫn Bộ chính trị vào đầu năm 2015, theo đó sẽ hạn chế đến mức tối thiểu báo mới được cấp phép.
Tuy thế, sở hữu và sử dụng truyền thông đã và đang trở thành một đặc thù xương máu của không chỉ các nhóm lợi ích kinh tế, mà cả những nhóm thân hữu, tập đoàn và thế lực chính trị ở VN. Trong thời buổi mà đến cả ông Nguyễn Tấn Dũng cũng phải thừa nhận ‘chúng ta không ngăn, không cấm được ngăn mạng xã hội đâu các đồng chí à’, truyền thông có vai trò cực kỳ xung yếu đối với các chiến dịch vận động tranh cử lẫn triệt hạ đối thủ.
Về thực chất và được hỗ trợ mạnh mẽ về tài chính bởi một số tập đoàn kinh tế có tên tuổi, đã từ lâu một bộ phận của giới truyền thông nhà nước phục vụ các hoạt động tranh giành ảnh hưởng và đấu đá lẫn nhau của giới chính khách. Đó chính là công cuộc ‘diễn biến hòa bình’ với sự chuyển hóa tư nhân từng phần báo chí nhà nước.
Tuy vẫn chưa chịu đề cập đến vai trò của báo chí tư nhân ở VN, song không quá khó để hình dung rằng với nhu cầu cạnh tranh chính trị đang diễn ra ngày càng sôi nổi và khốc liệt, báo chí tư nhân có thể được hình thành một cách chính thức ở VN trong vài ba năm nữa. Có thể phần lớn trong số đó vẫn thuộc về các thế lực chính trị tách ra từ đảng hiện hữu.  
09/23/2015 - 22:30
Lê Dung / SBTN