Monday, April 6, 2015

Tuyên Bố của Lao Động Việt về cuộc đình công của Công nhân công ty Pou Yuen

Lao Động Việt - Từ ngày 26 tháng 3 năm 2015 đến nay, gần 90 ngàn công nhân công ty Pou Yuen đã đông loạt đình công đòi quyền lợi, liên quan đến luật Bảo Hiểm Xã Hội ( BHXH) sửa đổi đã được Quốc Hội Việt Nam thông qua ngày 25 tháng 11 năm 2014 và bắt đầu có hiệu lực từ ngày 1 tháng 1 năm 2016.

Luật BHXH sửa đổi không cho phép người lao động được nhận BHXH 1 lần khi kết thúc hợp đồng với công ty nơi mình làm việc, mà phải chờ đến ngày nghỉ hưu (60 tuổi dành cho nam và 55 tuổi dành cho nữ) mới được nhận.

Xuất phát từ tình hình thực tế đã xẩy ra tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam trong suốt 70 năm dưới chế độ độc tài cộng sản.

Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do ( Lao Động Viêt) tuyên bố:

1 – Đồng tình và ủng hộ cuộc tranh đấu của công nhân công ty Pou Yuen nhằm tự bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình.

Từ trước đến nay, đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam, coi thường người dân, coi khinh người lao động. Tất cả mọi chính sách, pháp luật liên quan đến cuộc sống và việc làm của người lao động đều tự ý ban hành. Người lao động không được hỏi ý kiến.

Các chính sách và luật pháp được ban hành chỉ nhằm mục đích bảo vệ chế độ, bảo vệ quyền lợi của giới cầm quyền.

Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam đã vô trách nhiệm trong việc bảo vệ quyền lợi của giai cấp công nhân, họ chỉ là công cụ do đảng và nhà nước cộng sản điều hành.

2- Luật BHXH được thông qua trong bối cảnh quỹ BHXH có nguy cơ bị vỡ trong tương lai rất gần do cơ chế quản lý, tệ nạn tham nhũng và điều hành kém.

Nguy có bị vỡ đã được cảnh báo từ hơn 3 năm trước:

- Theo báo "Tia sáng” ngày 03 tháng 8 năm 2012: "Quỹ lương hưu của Việt nam sẽ bắt đầu thâm hụt từ năm 2020 và sẽ hoàn toàn cạn kiệt không có khả năng chi trả vào năm 2029

Dự báo trên được công bố tại hội thảo đánh giá tài chính quỹ hưu trí Việt nam do Bộ LĐ- TB- XH phối hợp với Tổ Chức Lao Động Quốc tế (ILO) diễn ra ngày 2/08/2012″

– Báo Vietnamnet ngày 09/05/2014 cảnh báo: "6 năm nữa, Quỹ bảo hiểm xã hội sẽ bắt đầu bị thâm hụt. 20 năm nữa, quỹ này sẽ cạn kiệt đến mức âm…”

– Báo Người Lao Động ngày 26/05/2014 viết: "Hôm nay ( 26/05) dự thảo luật bảo hiểm xã hội chính thức trình lên Quốc Hội để thảo luận cho ý kiến, trong khi nguồn quỹ này có nguy cơ vỡ do thu quá thấp so với chi…”

Việc ban hành luật BHXH mới là một hành vi lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản của người lao động.

3- Luật BHXH sửa đổi theo mô hình của các nước dân chủ Âu- Mỹ. Song giữa các nước dân chủ Âu- Mỹ có sự khác biệt lớn: Quỹ BHXH tại các nước dân chủ được vận hành trong một thể chế dân chủ, dưới sự dám sát chặt chẽ của người dân và báo giới còn tại Việt nam, trong chế độ độc tài, người dân bị coi thường, báo chí chỉ nhằm mục đích bảo vệ chế độ, các đoàn thể chỉ là công cụ sai khiến của đảng cộng sản. Tệ nạn tham nhũng trở thành một hiện tương hiển nhiên. Người dân, người lao động chỉ là nô lệ của chế độ.

4- Từ trước đến nay, tại Việt Nam đã xẩy ra trên 5 ngàn cuộc đình công, nhưng tất cả các cuộc đình công đó đều xuất phát từ tranh chấp hay mâu thuẩn giữa giới chủ và công nhân.

Đây là lần đầu tiên, công nhân đình công để chống lại luật pháp của nhà nước đi ngược lại lợi ích của Người lao động. Nhận thức của người lao động đã được nâng lên, là một tín hiệu tốt để nhà cầm quyền không còn được coi thường người dân.

5- Ngày 01/04/2015, trước ảnh hưởng lớn mạnh của cuộc đình công, Thủ tướng Việt nam buộc phải tuyên bố đề nghị Quốc Hội sửa lại điều 60 luật BHXH, cho phép người lao động quyền lựa chọn trong việc lĩnh tiền BHXH.

Đây là một thắng lợi lớn của công nhân Công ty Pou Yuen, cũng là một tấm gương, một bài học cho công nhân cả nước: Muốn bảo vệ quyền lợi phải dũng cảm đấu tranh.

6- Tuyên bố của Thủ tướng Việt Nam đang chỉ là lời hứa, chưa trở thành hiện thực. Ngoài ra, từ tước đến nay, Thủ Tướng đã tuyên bố, hứa hẹn nhiều lần. Nhưng, Thủ tướng chưa bao giờ thực hiện lời đã hứa.

Công nhân công ty Pou Yuen và công nhân cần tiếp tục cảnh giác, giám sát lời hứa của Thủ tướng chính phủ. Nếu Thủ tướng thất hứa, cần tiến hành một cuộc Tổng đình công trên cả nước. Tranh đấu đến cùng để bảo vệ quyền lợi.

7-Giai cấp công nhân Việt Nam phải có quyền thành lập Nghiệp Đoàn độc lập, do công nhận tự bầu ra, không phụ thuộc vào bất cứ một tổ chức nào.

Lao Động Việt đòi hỏi phải được hoạt động công khai và hợp pháp tại Việt nam.

8- Lao Động Việt kêu gọi các đoàn thể, các tổ chức xã hội dân sự ủng hộ mạnh mẽ sự tranh đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, không những vì quyền lợi của giai cấp công nhân mà còn vì quyền lợi của cả Dân Tộc Việt Nam.

Lao Động Việt.

_Hết_

GHI CHÚ: Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt, FACEBOOK.com/laodongViet, WWW.laodongViet.org, Email: chao@laodongViet.org) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt (PT), Công Đoàn Độc Lập (CĐĐL), và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (UBBV).

http://laodongviet.org/2015/04/05/tuyen-bo-cua-lao-dong-viet-ve-cuoc-dinh-cong-cua-cong-nhan-cong-ty-pou-yuen/

Miền Nam 20 năm bị kềm kẹp & 40 năm Thiên Đường XHCN

Cánh Dù Lộng Gió (Danlambao) - Trước năm 1975 miền Bắc được 'Bác' và Đảng tuyên truyền là miền Nam đang bị Mỹ Ngụy kềm kẹp rất ư là khổ sở, chúng ta phải nhanh chóng giải phóng cho Đồng Bào miền Nam thoát khỏi cảnh lầm than này. Sự thật như thế nào thì tất cả người miền Nam đều hay biết, chỉ có những cái đầu u mê đứng núi này trông núi nọ mới tin vào những lời này như những kẻ Ăn Cơm Quốc Gia Thờ Ma Cộng Sản mà thôi.

Sau năm 1975 Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa cưỡng chiếm miền Nam đã nhanh chóng khai tử thằng con nuôi là MTGPMN, và quăng lá cờ 2 màu xanh đỏ vào thọt rác. Coi như đám ACQGTMCS công cốc. 

Trước tiên xin kể qua một chút về việc miền Nam bị kềm kẹp cái đã. 

Sống dưới thời 2 nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa mọi người Dân đều được bình đẳng, Công Dân có quyền chọn lựa lá phiếu của mình bầu ra những người có đức có tài. 

Người Dân muốn làm việc gì tùy sỡ thích, nếu có phải xin giấy phép mở mang gì thì thủ tục cũng gọn gàng nhanh chóng. 

Họ được tự do kinh doanh và phát triển ngành nghề. Nghề buôn thịnh hành nhất tại vùng Chợ Lớn, nơi mà người Việt gốc Hoa sinh sống và làm ăn tại miền Nam lâu đời. Họ không bị sức ép hay thuế má chất nặng trên người nên công việc khá thuận tiện. 

Nói đến nghề Nông Nghiệp, miền Tây trước đây là vựa Lúa miền Nam, quanh năm cánh đồng lúa xanh rì thẳng cánh cò bay, tới vụ gặt chuyển qua một màu vàng cả vùng rộng lớn bao la bát ngát, trên đường Quốc lộ nhìn 2 bên mới thấy đúng nghĩa vựa thóc miền Tây Nam Bộ. 

Những vùng ven Biển và Duyên Hải thì phát triển đánh bắt Thủy Hải Sản, tôm cá tươi sống nhiều vô số kể, giá cả rất rẻ tất cả đều được lưu chuyển phục vụ trong Nước không cần xuất cảng ra Nước ngoài. 

Về Văn Hóa, các trường Công và Tư Thục được mở song song như nhau, tất cả chỉ dạy một giáo trình thống nhất cả Nước không thay đổi với phương châm "Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn", trường Công Lập nhà Nước mọi cái đều miễn phí từ A-Z. 

Về Tôn Giáo thì VNCH rất tôn trọng tự do tín ngưỡng, không can thiệp hay thò tay vào các Tôn Giáo, họ muốn tổ chức lễ gì tùy ý. CSGQ chỉ đứng giữ An Ninh mà thôi.

Các bệnh viện thời VNCH mở ra để phục vụ mọi tầng lớp Nhân Dân, có tiền thì vào nhà thương to, không tiền thì vào nhà thương thí chữa bệnh khỏi tốn một xu, không có tình trạng Y Bác Sĩ nhận hối lộ, hay lót tay phong bì. 

Ở đây tôi chỉ nói tới 3 nghề chính là Thương, Nông, Thủy, còn các nghề khác thì tùy khả năng mỗi người tự phát triển lấy. 

Guồng máy VNCH được tổ chức rất gọn gàng Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp và Quân Đội, không bên nào lấn sân bên nào, không bên nào kéo co bên nào, việc ai nấy làm. 

Cảnh Sát Quốc Gia VNCH chỉ có nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự chung cho toàn Dân, làm các thủ tục cần thiết cho mọi Công Dân, giúp người Dân giải quyết những khúc mắc hay tranh chấp cá nhân khi chưa vi phạm pháp luật. 

Quân Đội VNCH được thành lập lấy ngày 19/6 là ngày Quân Lực, có nhiệm vụ Bảo Vệ Tổ Quốc, Bảo Vệ người Dân trước hiểm họa xâm lăng. 

Các Quốc Gia láng giềng đã phải thèm thuồng khi qua thăm hòn ngọc Viễn Đông Sài Gòn hồi bấy giờ. 

Tôi chỉ xin mạn phép sơ lược một chút về tình trạng Mỹ Ngụy kềm kẹp miền Nam trước năm 1975. 

Bây giờ xin được nói về 40 năm sống trong Thiên Đường XHCN. 

Thiên Đường XHCNVN được tổ chức từ trên xuống dưới, Đảng trước, Chính Quyền sau. Tất cả đều được chỉ đạo và sắp xếp của Đảng, trong đó có 16 người trong BCT là nhân tố lãnh đạo, dưới là các Ủy Viên Trung Ương Đảng, sau đó mới xuống dưới Tỉnh Ủy, Huyện Ủy, Đảng Ủy, Chi Ủy, nói chung những thành phần trên chỉ đạo từ TW, tỉnh, huyện, xã, ấp. 

Một bộ máy cồng kềnh dài lê thê ngồi chơi xơi nước không có nghiệp vụ chuyên môn, cuối tháng lãnh lương, người Dân là những ông Chủ cứ hân hoan đi nộp thuế nuôi những đám đầy tớ này béo trắng ăn trên ngồi trốc.

Về nhà cửa, sau khi cưỡng chiếm miền Nam, CSVN đã làm chủ hầu hết những nhà cao tầng, những Công Ty lớn nhỏ, những cơ sở sản xuất kinh doanh, tất cả đều được Quốc Hữu Hóa, nhà Nước quản lý, nếu còn chút nào bên ngoài thì đánh thuế thật nặng để phải giao nộp cơ sở đó cho nhà Nước quản lý. 

Sau mấy lần đổi tiền thì "nhà giàu cũng khóc, nhà nghèo cũng khóc", tất cả tiền bạc đều chảy vào kho bạc nhà Nước, chỉ đổi lại cho mỗi người đúng tiêu chuẩn ấn định. Có nhiều người phấn khởi quá đã treo cổ uống thuốc, hay nhảy sông tự tử. Ngay nhà tôi chỉ đổi vỏn vẹn được 10$ Hồ, số còn lại nhà Nước giữ dùm, cả nhà nhìn nhau cười ra nước mắt. 

Sung sướng nhất là mọi cái đều được sắp hàng từ sáng tới trưa để mua nhu yếu phẩm cần dùng hằng ngày bằng tem phiếu, đến sớm thì ngồi đợi chai đế, đến muộn thì cửa hàng hết nhẵn, coi như méo mặt. Muốn mua được một chút cái gì đó cho ngon lành một chút, thì nịnh mấy và trong cửa hàng như nịnh đầm, chờ các chị phỏng mũi, nở to như quả Cà Chua mới có chút thịt hay cá tươi đem về trình diện bà xã. 

Thời gian sau này tất cả đều phải vào HTX, từ mua bán cho tới Nông Nghiệp mọi thứ đều HTX, cái gì cũng phân phối theo tiêu chuẩn, qua tem phiếu, thí dụ như mỗi người một năm được mua 2m vải thô về may quần đùi, nhịn mặc áo. Hồi đó tôi đen như khẩu súng vì phải ở trần làm ngoài nắng đủ nghề. 

Nói về Nông Nghiệp, trước tiên vào tập đoàn, vẫn đổi công cho nhau, sau đó tất cả phải vào HTX, làm việc chấm điểm ăn theo công điểm, phân thì góp phân nhà trộn với cây cỏ hôi để làm phân xanh, nói chung trong nhà ngoài ngõ hễ thấy phân người hay súc vật thì mắt sáng rỡ như bắt được vàng vì biết chắc sẽ được cộng thêm điểm lãnh thóc. Thu hoạch xong trừ hết các khoản và thuế ra còn lại thì chia theo điểm, ai nhiều điểm thì thóc nhiều hơn chút, ai ít điểm thì thóc ít đi, vài người làm biếng vì xưa khá giả lúc lãnh thóc ra mặt nhăn như Mẹ Vợ phải cú đấm. 

Thủy Sản thì khỏi bàn, hễ cứ được con nào là HTX đứng đó thu mua ngay, từ đó xuất khẩu ra Nước ngoài đủ kiểu, người Dân trong Nước chỉ được hưởng những phần bỏ đi, như đầu tôm, râu mực, cá ươn, may lắm ngày nào mua được bịch cá xuất khẩu không đủ tiêu chuẩn Nước ngoài trả về, thì hôm đó vợ chồng con cái cả nhà được một bữa nhớ đời.

Về Văn Hóa, thì thiên đường XHCN nhồi nhét đủ thứ căm hờn, tiền đầu khai giảng đóng còng xương sống phụ huynh học sinh, đi học mà đeo một ba lô sách vở như đi Hành Quân, sáng học, chiều học, tối về học thêm, học cho em nào cũng đeo kiếng 2-3 độ để sáng mắt mà nhìn thấy thiên đường XHCN. Thày Cô giáo ngang vai với nhau, đôi khi học sinh đánh luôn Thày Cô giáo trong lớp, còn đánh học sinh Nữ đánh nhau xé quần áo ra là thường. Hiệu trưởng thì kiêm làm tú ông dắt mối học sinh cho các quan chức. 

Bệnh viện nhà Nước từ trên xuống dưới nhất nhất đều được quán triệt "Lương Y Như Từ Mẫu", không có tiền thì "Lương Y Như Dì Ghẻ". Trước khi nhập viện phải đóng một khoản tiền mấy triệu, không tiền thì cứ nằm chờ, chờ cho tới khi lòi tiền ra thì sẽ có Bác Sĩ tới thăm khám, muốn mổ nhanh thì nhét phong bì cộm cho Bác Sĩ trưởng khoa sẽ không phải chờ chực, Y Tá, Hộ Lý cũng thế, muôn chăm sóc bệnh nhân kỹ lưỡng chu đáo thì cứ nhét phong bì, Y Tá sẽ ghé thăm thường xuyên, chích cũng nhẹ nhàng, còn không tiền thì bà chích cho mày la làng, lòi phong bì ra mới êm, có tiền Hộ Lý thay ra trắng toát, quần áo tươm tất, giường chiếu sạch sẽ, không tiền thì ra giường chiếu đen thui, bẩn thỉu, hôi hám, nói chung những Từ Mẫu này phục vụ vì "Phong Bì" chứ không vì "Lương Tâm". 

Tôn Giáo thì khỏi bàn, nếu muốn xây mới các nơi Nhà Thờ Chùa Chiền thì phải qua nhiều cửa, lót tay nhiều nơi, làm khó dễ, hoạch họe chán chê cả 10 năm mới có giấy phép, khi tổ chức lễ gì to thì phải xin phép xin tắc, có cho mới được phép tổ chức, nhưng ít ra cũng phải có mấy An Ninh mặc đồ Dân Sự trà trộn theo dõi. 

Thiên Đường XHCN hễ nhú ra cái gì là xuất khẩu ra Nước ngoài hết, kể cả xuất khẩu Phụ Nữ và Lao Động ra các Nước. Vì thế trong Nước người Dân không phải "no" cứ để nhà Nước "no" là ổn hết. Người Dân thì mập mạp khoe 36 cái xương sườn, cán bộ thì ai nấy ốm như con Heo ỉ nhà họ "KIM". Hở ra làm gì cũng phải xin giấy tờ nhiêu khê, chờ chực, đút lót mới có chữ ký và con Dấu

Một chút phác họa 2 thể chế Tự Do và CS để nhớ lại thời kỳ Mỹ Ngụy kềm kẹp sung sướng và thời kỳ tiến lên thiên đường "Xuống Hố Cả Nút" độc lập sắp thành Nô Lệ. /. 

Ngày 06/4/2015



Khu đô thị mới Thủ Thiêm: Lệnh quy hoạch 621 hecta, nhưng cưỡng chế đến 938 hecta

Dân oan Thủ Thiêm (Danlambao) - Đó là lý do tại sao người dân Thủ Thiêm phải làm thay chính quyền phổ biến quy hoạch đã được thủ tướng phê duyệt theo Quyết Định 367/TTg ngày 04/06/1996, nhưng lại bị chính quyền dùng côn đồ và côn an đàn áp.

Quyết Định 367/TTg đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt ngày 04/06/1996. Trong đó có nêu rõ quy mô: Diện tích 930 ha, trong đó Khu Đô thị mới 770 ha; Khu tái định cư 160 ha. Bản đồ kèm theo Quyết Định 367 của Thủ Tướng tỷ lệ 1/5000 KĐTMTT. Bản đồ này đã bị UBND TP HCM giấu nhẹm, với mục đích thu hồi gian lận, vượt ranh quy hoạch lên đến hơn 152 ha mà Thủ tướng chính phủ duyệt. Bản đồ này hoàn toàn phù hợp với Nghị quyết 18 và các quyết định của thành phố, như :

Quyết Định số 13585/KTST-QH ngày 16/09/1998 đã được Kiến trúc sư trưởng thành phố HCM phê duyệt qui hoạch chi tiết tỷ lệ 1/2000 KĐTMTT, diện tích 748 ha, gồm 618 ha diện tích mặt đất và 130 ha diện tích mặt nước sông Sài Gòn (giảm 22 ha so với Quyết Định 367/TTg, do thực hiện Nghị Quyết số 18-NQ/TU).

Quyết Định 1997/QĐ-UBND ngày 10/5/2002 của Chủ tịch UBND TP HCM. Theo mô tả ranh thu hồi đất, hoàn toàn trùng với ranh quy hoạch theo Quyết Định 367/TTg.

Quyết Định 65/2002/QĐ-UB ngày 11/6/2002 của UBND TP HCM V/v điều chỉnh quy hoạch chi tiết KĐTMTT. Điều chỉnh sau Quyết Định 1997/QĐ-UBND ngày 10/05/2002 một tháng, một ngày.


Nhưng chính quyền vì muốn thu hồi gian lận, nên đã giấu nhẹm bản đồ theo Quyết Định 367/TTg đã được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Họ đẻ ra bản đố 13585/ KTST-QH, bản đồ 02BB, theo mô tả như ranh quyết định 367, nhưng lại vẽ không ranh quy hoạch và thu hồi lớn hơn thêm 152 ha. Lưu manh hơn, họ dám ra quyết định 6565/QĐ-UB ngày 27/12/2005 và 65666566/QĐ-UBND ngày 27/12/2005 nói rõ là quyết định này thay thế quyết định 367 của Thủ tướng, để hợp pháp hóa hành vi ăn cướp đất của dân ngoài ranh quy hoạch và ranh thu hồi.

Thế lực nào mà dám chống lại và chà đạp "chủ trương đường lối của đảng? Cụ thể là Nghị Quyết số 18-NQ/TU của Ban Thường Vụ Thành ủy ngày 08/08/1998 về công tác quy hoạch, đền bù. Họ xé bỏ ngay cả các Quyết định và quy định do họ ban hành. Rõ ràng đây là hành vi chống lại đảng và nhà nước, để ăn cướp đất đai của dân nghèo đem chia cho nhau, để mua quan bán chức. Nếu đảng Cộng sản Việt Nam không xử lý nghiêm minh, thì nhân dân sẽ cho là có chủ trương và chỉ đạo của đảng. Vì đảng phải chịu trách nhiệm khi đẻ ra bọn lợi dụng chức quyền, chuyên đi cướp đất để chia cho nhau, bọn này mang danh đảng Cộng Sản, nhưng thực chất là đảng cướp!


Băng đảng cướp này chuyên dùng các thủ đoạn như dụ dỗ, lừa đảo, hù dọa, rồi bắt bớ trần áp để ăn cướp. 

Dụ dỗ: Chúng dùng toàn lời hoa mỹ có cánh là hy sinh, góp phần xây dựng đất nước tươi đẹp hơn, to lớn hơn, dân giầu, nước mạnh, công bằng, văn minh, dân chủ...

Lừa đảo: Sau khi dụ dỗ không được quay sang lừa đảo bằng mọi thủ đoạn chuyên nghiệp. Kể cả những người có trình độ vẫn bị lừa. Cụ thể dấu đồ án quy hoạch được Chính phủ cho phép, sau đó vẽ khống ranh quy hoạch và ranh thu hối.

Hù dọa: Đủ kiểu đủ cách; như chụp mũ, gây khó dễ việc làm ăn kiếm sống, theo dõi, nói xấu, bôi nhọ...

Dụ dỗ, lừa đảo và hù dọa không xong, chúng dùng đủ mọi lực lượng, huy động mọi thành phần trong hệ thống chính quyền, đoàn thể để cùng nhau ăn cướp, hợp pháp hóa việc ăn cướp bằng nghị quyết, quyết định hành chính. Nếu người bị cướp vẫn ngoan cố khiếu nại tố cáo, chúng lại dùng thủ đoạn cũ: Dụ dỗ, lừa đảo, hù dọa... cướp cho tới khi nào không còn gì, không nhà không cửa vẫn chưa tha.

Biến dân thành con nợ, vẫn chưa tha... Dân thành vô sản, còn họ trở thành tư bản đỏ.





Hà Tĩnh: Người dân phản kháng khiến 10 công an ‘bị đánh nhập viện’

Do việc đền bù không thỏa đánh, người dân Hà Tĩnh đã phản kháng khiến 10 CA phải  nhập viện. Ảnh: Báo Thanh Niên
Bạn đọc Danlambao - Sáng ngày 6/4/2015, một cuộc xung đột lớn giữa người dân và giới chức địa phương tại Hà Tĩnh đã bùng phát khiến 10 cán bộ CA bị đánh phải nhập viện cấp cứu.

Theo báo Thanh Niên, vụ việc xảy ra tại xã Kỳ Trinh huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Nhiều ngày qua, hàng ngàn người dân đã đồng loạt phản đối việc thi công đường dây 500 kv đi qua xã. 

Nguyên nhân được nói là vì mức đền bù không thỏa đáng tại những khu vực đất nông nghiệp bị ảnh hưởng do đường dây này đi qua.

Trước nguy cơ bị gián đoạn, nhà cầm quyền CS Hà Tĩnh đã lập tức huy động 500 công an đến hiện trường để bảo vệ việc thi công đường dây.

Lúc 7:30 sáng ngày 6/4/2015, mâu thuẫn giữa người dân và giới chức CS địa phương bùng phát thành bạo lực.
Người dân dùng đá chắn ngang đường để phòng vệ. Ảnh: Báo Thanh Niên
Theo ông Trương Công Bình, chủ tịch xã Kỳ Trinh, 10 cán bộ CA đã bị dân đánh trọng thương phải nhập viện. 

Về phía người dân, báo Thanh Niên cho biết cũng có nhiều người bị thương tích trong lúc xô xát với CA.

Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra xung đột giữa người dân và giới cầm quyền tại Hà Tĩnh. Hồi tháng 4/2014, hàng ngàn người dân xã Bắc Sơn (huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh) thậm chí còn vây đánh côn an, phá nhà quan chức sau khi một người dân địa phương bị bắt giam. 

Hầu hết các cuộc phản kháng của người dân Hà Tình đều liên quán đến việc cưỡng chiếm đất đai hoặc nhằm chống lại những hành vi bạo lực của nhà cầm quyền.

Chiến hạm Mỹ cập cảng Đà Nẵng giữa lúc TBT Nguyễn Phú Trọng được 'triệu tập' sang Tàu

Bạn đọc Danlambao - Sáng ngày 6/4/2015, hai chiến hạm tối tân của hải quân Hoa Kỳ đã cập cảng Đà Nẵng nhân dịp đánh dấu 20 năm hai nước bình thường hóa quan hệ. Hoạt động mang nhiều tính biểu tượng diễn ra giữa lúc người đứng đầu đảng CSVN, tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ có chuyến thăm Trung Cộng 4 ngày.

Trong chương trình hợp tác 5 ngày với hải quân Việt Nam, hải quân Hoa Kỳ đã mang đến hai tàu chiến tối tân là tàu khu trục có tên lửa dẫn đường USS Fitzgerald (DDG 62) và tàu tác chiến gần bờ USS Fort Worth (LCS 3).

Người chỉ huy hai tàu chiến thuộc Hạm đội 7 - Hải quân Hoa Kỳ lần này là đại tá Lê Bá Hùng, một sỹ quan người Mỹ gốc Việt.

Cùng thời điểm này, thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cũng đã có cuộc hội đàm với thủ tướng Nga Dmitry Medvedev trong chuyến thăm 3 ngày đến Việt Nam. 

Chiến ham USS Fitzgerald (DDG 62) cập cảng Tiên Sa, Đà Nẵng

Nguyễn Phú Trọng được 'triệu tập' khẩn cấp sang Tàu

Các hoạt động ngoại giao rầm rộ với cả 3 cường quốc là biểu hiện rõ rệt cho chính sách đa phương hóa mà CSVN đang nhắm đến. Trong đó, chuyến đi Trung Cộng có phần vội vã của TBT Nguyễn Phú Trọng gây chú ý nhiều nhất.

Hồi giữa năm ngoái, chủ tịch Trung Cộng Tập Cận Bình đã từ chối tiếp ông Nguyễn Phú Trọng khi ông này ngỏ ý sang Bắc Kinh đàm phán vụ giàn khoan HD 981. 

Tình hình có chút thay đổi vào đầu năm 2015, trước thông tin người đứng đầu đảng CSVN chuẩn bị sang Mỹ, Trung Cộng liền khẩn cấp ‘triệu tập’ TBT Nguyễn Phú Trọng sang Bắc Kinh. 

Thái độ vâng phục của TBT Trọng cũng là sự táo diễn một ‘truyền thống’ vốn có đối với các lãnh tụ CSVN, tức là vẫn phải sang Tàu trước khi đi Mỹ. 

Trong chuyến đi mất thể diện lần này, nhiều khả năng vấn đề nhân sự bộ chính trị CSVN khóa tới cũng sẽ được phía Trung Cộng mang ra sắp đặt và chỉ đạo. Với chủ trương bảo vệ chế độ bằng mọi giá, liệu một kịch bản Thành Đô sẽ được tái diễn?

Nông sản sang Trung Quốc lại “tắc”

05/04/2015 21:52

Hiện mỗi ngày có đến 700-800 xe chở dưa hấu, thanh long tập trung về Lạng Sơn chờ xuất khẩu, trong khi phía Trung Quốc chỉ có thể tiếp nhận 300 xe/ngày

Suốt tuần qua, do chờ xuất sang Trung Quốc, hàng trăm xe chở dưa hấu, thanh long từ các tỉnh miền Trung và Tây Nguyên bị ùn tắc kéo dài nhiều km ở cửa khẩu Tân Thanh (tỉnh Lạng Sơn). Chờ nhiều ngày cộng với nắng nóng khiến hàng hóa bị thiệt hại đáng kể.
Đến hẹn… lại ùn ứ
Ngày 5-4, trao đổi với phóng viên Báo Người Lao Động, bà Đặng Thị Ngân, Phó Chi cục trưởng Chi cục Hải quan cửa khẩu Tân Thanh, cho biết cơ quan chức năng của địa phương và phía Trung Quốc đã thống nhất kéo dài thời gian mở cửa khẩu đến 20 giờ mỗi ngày, đồng thời tăng cường nhân lực để rút ngắn thời gian làm thủ tục nhằm giải quyết tình trạng ùn ứ hàng hóa.
Xe chở nông sản Việt Nam xếp hàng chờ xuất sang Trung Quốc
Xe chở nông sản Việt Nam xếp hàng chờ xuất sang Trung Quốc
Theo bà Ngân, hiện mỗi ngày, tại khu vực cửa khẩu Tân Thanh, có khoảng 700-800 xe chở nông sản, bình quân 20 tấn/xe và chủ yếu là dưa hấu, thanh long tập kết chờ xuất sang Trung Quốc. Dù thủ tục hải quan chỉ mất 1-2 phút/xe nhưng do khả năng tiếp nhập kho bãi phía Trung Quốc thấp, dẫn đến ùn ứ hàng ở phía Việt Nam. Hiện nay mỗi ngày, phía Trung Quốc chỉ có thể tiếp nhận 300 xe nông sản của Việt Nam. Do vậy, vẫn còn 400-500 xe, tương đương 8.000-10.000 tấn hàng, chưa thể xuất qua cửa khẩu.
Trước đây, tháng 3-2014, cũng tại cửa khẩu Tân Thanh, lần đầu tiên có đến hàng ngàn xe chở dưa hấu, thanh long bị ùn tắc trong nhiều ngày. Lúc đó, xe tải xếp hàng chờ dài đến hơn 70 km trên Quốc lộ 1, từ huyện Hữu Lũng lên tới cửa khẩu Tân Thanh. Vụ ách tắc này gây thiệt hại nặng cho hàng loạt chủ hàng trong nước.
Phải bán đổ bán tháo
Dưới cái nắng gay gắt ngày 5-4, đứng ngồi không yên, tài xế Nguyễn Văn Hùng (ngụ tỉnh Bình Định) cho biết đã chờ 5 ngày nhưng 20 tấn dưa hấu của anh vẫn chưa thể xuất qua cửa khẩu. “Dưa bị ủng và chảy nước ròng ròng nhưng vẫn chưa đến lượt xuất. Đến khi thông quan, không biết số dưa bán được còn bao nhiêu tấn, lỗ là chắc rồi” - anh Hùng lo lắng.
Như anh Hùng, nhiều tài xế xe tải tỏ ra ngao ngán do không biết đến khi nào mới xuất được hàng, trong khi nông sản đang giảm chất lượng. Anh Hoàng Văn Lâm, lái xe thuê cho một chủ hàng dưa hấu ở tỉnh Quảng Ngãi, cho biết anh đã ăn chực nằm chờ ở khu vực cửa khẩu Tân Thanh 3 ngày nhưng chưa thể xuất được hàng. “Trời nóng nên phải thường xuyên kiểm tra, dùng bạt đậy cẩn thận để dưa bớt hỏng. Nhìn những trái dưa hư mà xót cả ruột” - anh Lâm bộc bạch.
Những ngày qua, ở khu vực cửa khẩu Tân Thanh, dưa hấu hư vứt lăn lóc khắp nơi. Tại đây, nhiều xe dưa bị phía Trung Quốc chê, chủ hàng phải bán đổ bán tháo cho dân buôn địa phương với giá 10.000 - 20.000 đồng/quả.
Thiếu tướng Nông Văn Định, Giám đốc Công an tỉnh Lạng Sơn, cho biết trước tình trạng ùn ứ giao thông, đã phải huy động lực lượng Cảnh sát Cơ động và CSGT điều tiết giao thông, hạn chế việc tập trung quá nhiều phương tiện ở khu vực cửa khẩu.
Còn theo ông Nguyễn Văn Bình, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lạng Sơn, để nông sản Việt Nam xuất sang Trung Quốc không bị ùn ứ, lãnh đạo tỉnh cùng các cơ quan chức năng địa phương đang trao đổi với phía Trung Quốc để tìm hướng tháo gỡ, giảm thiệt hại cho chủ hàng trong nước.
Bài và ảnh: Văn Duẩn

Biểu tượng quốc gia có cần phải cao nhất?

(PL)- Không phải cứ công trình xã hội hóa là muốn làm gì thì làm; không phải cứ cao nhất, to nhất mới là biểu tượng quốc gia.
Được du di và tạo điều kiện
Có quan niệm cho rằng khi xây dựng các công trình từ vốn xã hội hóa của các doanh nghiệp (DN) tư nhân thì phải được tự do hơn trong thiết kế kỹ thuật, tổ chức không gian và được châm chước trong nhiều chuyện liên quan đến pháp lý, môi trường, chỉ tiêu quy hoạch và kiến trúc. Chẳng hạn như công trình lấn, lấp sông Đồng Nai, công trình xây “tháp truyền hình cao nhất thế giới” ở trung tâm thủ đô và trước đó nhiều công trình cao tầng khác ở Hà Nội, Đà Nẵng và TP.HCM.
Sự biện minh ở đây là Nhà nước có bỏ ra đồng xu nào đâu, các DN hảo tâm làm chuyện thiện nguyện thì nên du di, cần khuyến khích. Làm như thế mới động viên được nguồn lực của các mạnh thường quân. Chuyện này cũng thường diễn ra trong nhiều lĩnh vực khác nhau như giáo dục, y tế, vui chơi giải trí, văn hóa.
Thực tế khi xem xét các công trình xã hội như nhà ở cho người thu nhập thấp, công trình giáo dục, y tế phục vụ cho người nghèo, phục vụ tái định cư… thì các cơ quan chức năng có thẩm quyền, các hội đồng xét duyệt có tính đến yếu tố du di này. Có lẽ vì vậy mà không ít DN lợi dụng việc này để “ép” chính quyền, mặc cả, ra điều kiện, mè nheo, lấn dần từng bước, dồn các cơ quan chức năng vào thế bí kiểu như nếu không chấp thuận điều kiện của tôi thì tôi sẽ không làm.
Cách đặt vấn đề “muốn gì cũng được” là hoàn toàn không đúng, bởi vì nói cho cùng thì tiền nào cũng là tiền của quốc gia phát hành, mọi sự lãng phí dưới bất cứ hình thức nào là điều không nên.


Trong tâm thức của con dân nước Việt, Tháp Rùa giữa Hồ Gươm chính là biểu tượng thật sự của đất nước mình. Ảnh: INTERNET
Xã hội hóa cũng phải tuân thủ quy chuẩn chung
Nên nhớ, dù có sử dụng vốn xã hội hóa thì cũng phải sử dụng đến tài sản công, tài nguyên của đất nước, của nhân dân như đất đai, sông nước, chưa kể đến việc phải huy động các bộ phận chức năng công phục vụ cho các loại công trình này.
Sau nữa, ở các công trình loại này thường được đặt ở các điểm có lợi thế, ở những khu đất vàng của trung tâm TP (như tháp truyền hình ở Hà Nội, như công trình “Ngọn hải đăng Marina” trên sông Hàn ở Đà Nẵng hay dự án khách sạn trên đồi Vọng Cảnh ở Huế…). Vì vậy các công trình này phải đáp ứng được các chức năng cần thiết, đảm bảo các tiêu chuẩn kỹ thuật nghiêm ngặt và cả sự tán đồng của xã hội. Bởi lẽ nó ít nhiều gì cũng tác động đến đời sống nhân dân trong thời gian thi công và sau khi hoàn thành, về cả giá trị hữu hình và vô hình. Nhiều công trình làm xong người dân trong khu vực rơi vào cảnh sống dở chết dở, “đi không được, ở không xong”, bởi nhà cửa bị nứt, lún, trở thành hầm, ồn ào, ô nhiễm…
Cần nói thêm là các nhà đầu tư bỏ tiền ra cho các công trình công ích có thật sự “thiện tâm” và “vô tư” không? Câu trả lời là có nhưng không nhiều. Họ bỏ tiền ra không để chơi cho vui mà đều trong tầm tính toán cả đấy. Họ đầu tư hôm nay nhưng sẽ tính đến việc khai thác chính công trình đó vào ngày mai. Họ “biếu không” dự án này nhưng sẽ nhận được sự ưu đãi để nhằm đến những dự án khác béo bở hơn, hay chí ít thì cũng gây được tiếng vang đánh bóng tên tuổi.
Khi vụ sơn nhà bưu điện TP.HCM lùm xùm, có hàng chục hãng sơn đến gặp Hội Kiến trúc sư TP xin được “khắc phục sự cố” miễn phí. Họ nguyện sơn lại toàn bộ tòa nhà với bất kỳ đòi hỏi kỹ thuật phức tạp nào đưa ra, miễn là ghi được dấu ấn, tên tuổi vào công trình và “sự cố để đời” này.
Biểu tượng không cần phải cao nhất, to nhất
Cuối cùng, nên bàn một chút đến “biểu tượng quốc gia”.
Trong khoảng 15 năm trở lại đây có rất nhiều chủ đầu tư, nhà tư vấn kiến trúc khi xây một công trình cao tầng (thường là trên 30 tầng) với một hình dạng (hình khối, màu sắc, vật liệu) khác lạ (từ chuyên môn gọi là dị dạng), điều lạ là họ thường tuyên bố rằng công trình đó sẽ là biểu tượng của TP, biểu tượng của quốc gia. Theo năm tháng, người dân sẽ trả lời rằng nó có phải là biểu tượng hay không, cho dù tần số xuất hiện dày đặc trên truyền hình, báo chí.
Thực tế tuyên bố thì nhiều (chẳng hạn như Keangnam ở Hà Nội, Saigon Trade Center, Saigon Pearl… ở TP.HCM) nhưng có rất ít công trình đạt đến mức biểu tượng. Cho đến nay duy nhất chỉ có tòa cao ốc Financial Tower (Bitexco) gây được ấn tượng mạnh của mọi người nhưng nói nó có đạt được biểu tượng quốc gia hay không thì… chưa chắc. Bởi dù nói nó mang hình bông sen nhưng hình ảnh đọng lại trong mắt người dân chỉ là một kiểu dáng lạ. Người ta khó mà hình dung ra một bông sen biểu tượng truyền thống dân tộc trong tiềm thức của mọi người như mong muốn.
Biểu tượng không phụ thuộc vào quy mô hoành tráng, chiều cao chọc thủng trời xanh mà ở chỗ ý nghĩa của nó mang lại. Chợ Bến Thành giữa trung tâm TP.HCM, Tháp Rùa giữa Hồ Gươm thật nhỏ bé nhưng lại là biểu tượng thật sự của TP, của quốc gia. Hay như bức tượng sư tử biển bên bờ vịnh Marina có lớn lắm đâu mà người ta vẫn gọi tên Đảo quốc Sư tử khi nhắc đến Singapore…
Cuộc đua biểu tượng bằng chiều cao nhất, quy mô hoành tráng nhất của Việt Nam sẽ khó vượt lên trên so với thế giới. Nó sẽ nhanh chóng bị lạc hậu và chẳng mang lại ý nghĩa gì. Thậm chí nó còn bị hạ thấp nếu đó lại là sản phẩm của một nước nghèo muốn hơn người bằng “tư duy lùn”.
TS NGUYỄN MINH HÒA, Phó Chủ tịch Hội đồng Quy hoạch và Phát triển đô thị TP.HCM

Sunday, April 5, 2015

Phóng sự ‘chìm trong khói shisha’ gây tranh cãi ở Việt Nam

Báo chí trong nước dẫn lời các học sinh trong nước cho biết, các phóng viên của VTC đã “gọi một bình shisha lên bảo đó là ‘đạo cụ’ để bọn em hút và quay”.
Báo chí trong nước dẫn lời các học sinh trong nước cho biết, các phóng viên của VTC đã “gọi một bình shisha lên bảo đó là ‘đạo cụ’ để bọn em hút và quay”.
VOA-05.04.2015
Một phóng sự về việc các học sinh mặc đồng phục ở Hà Nội hút shisha gây ra nhiều phản ứng của dư luận tới mức chính quyền phải vào cuộc và một đài truyền hình phải lên tiếng xin lỗi.

Ban biên tập Đài truyền hình kỹ thuật số VTC14 hôm 4/4 đã gửi lời xin lỗi tới các học sinh cũng như gia đình các em “về những tác động không mong muốn”, sau khi các em tham gia một phóng sự có tên gọi “Khi áo trắng học sinh chìm trong khói trắng shisha”.

Đài này cũng thông báo “tạm đình chỉ sản xuất của cả nhóm tác nghiệp chương trình nói trên để xem xét xử lý theo quy định”.

Trước đó, lãnh đạo Sở Giáo dục và Đào tạo Hà Nội đã yêu cầu hai trường trung học có học sinh xuất hiện trong phóng sự “làm rõ vụ việc”, và cho biết “sẽ báo cáo sự việc” lên chính quyền TP Hà Nội".

Báo chí trong nước dẫn lời các học sinh trong nước cho biết, các phóng viên của VTC đã “nói nội dung trước cho bọn em, đưa ra những câu hỏi và gợi ý trả lời liên quan đến hút shisha” và “gọi một bình shisha lên bảo đó là ‘đạo cụ’ để bọn em hút và quay”.

Sau khi phóng sự lên sóng, nhiều tờ báo đã đặt những cái tít như: “Học sinh Hà Nội hút shisha”: Thật hay dàn dựng?” hay “Vụ phóng sự học sinh hút shisha: Có dấu hiệu vi phạm luật báo chí”.

Trong lời xin lỗi, VTC14 nói: “Khi áo trắng học trò chìm trong khói trắng shisha” không phải là một phóng sự điều tra ghi lại hình ảnh bắt gặp các học sinh đang hút shisha một cách tự nhiên, không phải là một phóng sự dàn dựng để nói về một cá nhân cụ thể hay đề cập về một vấn đề có tính chất tệ nạn".

Đài truyền hình này nói thêm: "Đây chỉ là một chương trình mang tính chất cảnh báo, có sự tham gia cộng tác và trả lời của các học sinh khi biết được thông tin về chương trình”.

Truyền thông trong nước thời gian qua đăng tải nhiều bài viết về tình trạng học sinh đổ xô đi hút shisha, mà nhiều người gọi là “thuốc lào Ảrập”, gây quan ngại trong các bậc phụ huynh. Shisha hiện không phải là mặt hàng bị cấm ở Việt Nam.

Theo Tuổi Trẻ, Dân Trí

Cây cong hay người cong?

Thủ đô Hà Nội vốn nổi tiếng vì nét đẹp cổ kính với những ngõ phố rợp cây xanh bóng mát, trong số này có nhiều loại cây được xem là ‘di sản’ lâu đời.
Thủ đô Hà Nội vốn nổi tiếng vì nét đẹp cổ kính với những ngõ phố rợp cây xanh bóng mát, trong số này có nhiều loại cây được xem là ‘di sản’ lâu đời.

Cao Huy Huân
Theo VOA-03.04.2015

Tuần trước tôi có dịp công tác ở Hà Nội. Trên đường về khách sạn, anh tài xế nghe giọng miền Nam liền huyên thuyên kể chuyện miền Nam - miền Bắc. Nào là chuyện mấy anh chàng (“con ông cháu cha” hay “con cha cháu ông” gì đấy) chạy tay ga SH không chịu đội mũ bảo hiểm. Đã vậy “ngựa non” thích đua xe lại còn “háu đá”, ngay cả khi gặp cảnh sát giao thông cũng quyết “ăn thua đủ” mới thôi. Rồi đến chuyện người dân Hà Nội thích chạy “lấn len” nên hễ tí là kẹt xe, tắc đường khiến ai cũng lắc đầu ngao ngán. “Trong Sài Gòn có vậy không anh?” – Anh tài xế hỏi tôi.

“Cũng có, nhưng ít hơn. Sài Gòn rộng hơn phố cổ, nhưng cảnh sát gay gắt và “nghiêm” lắm. Người dân đi đường sơ ý quên bật đèn xi-nhan là bị thổi vào ngay, huống chi là tội lấn đường, không đội mũ bảo hiểm, hay đua xe. Phạt nặng đấy!” – tôi đáp mà lòng có chút tự hào, nhưng cũng có chút cay cay. Anh tài xế tỏ vẻ đồng cảm và thích thú, có lẽ vì tôi đã tạm dừng câu chuyện ở chỗ cảnh sát Sài Gòn không chừa lỗi nào, thay vì nhắc nhở thì thẳng tay thổi còi, chứ chưa bàn đến chuyện thiên hạ tranh cãi cảnh sát thích “canh me, núp lùm” để thừa cơ dân sơ ý mà làm luật hay ăn mãi lộ. (Tôi nhắc lại là tôi dùng từ “mãi lộ” chứ không nói “hối lộ”, vì một vị cảnh sát giao thông cấp lớn mới đây phát ngôn trên báo chí rằng “anh em cảnh sát” nhận vài ba chục ngàn thì sao gọi là tội hối lộ”?! Nên nói mãi lộ, chắc có lẽ khi nhận tiền các anh sẽ thấy an tâm hơn?!).

Thấy đất Sài Gòn luật pháp nghiêm, anh tài xế taxi thở dài: “Phải chi Hà Nội được như trong ấy thì đỡ quá. Bớt tắc đường, đỡ kẹt xe, lại an toàn, không có đua xe”. Tôi cười trừ chứ không muốn bình luận thêm. Chưa dứt hơi thở dài, anh tài xế nói tiếp: “Anh ở trong Nam chắc có nghe báo chí nhắc vụ chặt cây đúng không? Đấy, anh xem, cả con đường cây bị chặt sạch. Không hiểu sao mà chúng nó chặt nhanh lắm, trong một buổi sáng mà không còn cây nào.” Anh chỉ tôi xem hai bên đường Nguyễn Chí Thanh – nơi tầm 8 giờ sáng đã vàng màu nắng. Chẳng ai ngờ cách đây vài hôm, con đường còn xanh mát một màu của những hàng cây vài chục năm tuổi.

Tôi hỏi lại: “Một buổi sáng mà sạch sẽ dữ vậy hả anh?” “Vâng, không chỉ một bên mà là hai bên. Người ta chặt xong, trồng lại hai hàng cây khẳng khiu thế kia. Chặt nhanh, trồng cũng nhanh lắm anh ạ. Chẳng biết bao giờ mới khôi phục lại con đường”, anh tài xế lắc đầu ngao ngán.

“Thế người ta trồng cây gì thế? Và người ta có bảo khi nào bóng mát phủ lại không?” Tôi hỏi tới. “Mấy ổng bảo là cây Vàng tâm. Nhưng thằng lái taxi như em còn biết đó là cây Mỡ. Vàng tâm có mà…” – anh tài xế bức xúc. Tôi bật cười chua xót. Hay cho một buổi sáng thi công tấp nập không ngại kẹt xe để hạ gấp hàng cây cả một tuyến đường lớn như Nguyễn Chí Thanh. Hay cho việc chặt nhanh, rồi vội lấp nhanh những hàng cây nghe tên nhân văn đến lạ - “Vàng tâm”.

Tôi chợt ngẫm nghĩ hai điều mà lòng “cười ra nước mắt”. Một là, phải chi chuyện thi công đường chống ngập, giải quyết nạn kẹt xe hay tệ nạn xã hội cũng được ngành chức trách làm trong tâm thế “đánh nhanh thắng nhanh”, hết lòng và hết sức như chuyện chặt cây, có lẽ dân gặp phúc biết bao. Hai là, từ nay không được nhắc đến chữ “Mỡ” mà phải luôn nhớ đó là “Vàng tâm”. Như kiểu “tôi bị vàng tâm trong máu”, chứ đừng nói “tôi bị mỡ trong máu” – phạm úy thì không nên. Hai hàng cây đó, dù sao cũng là “vàng tâm” của những người làm chức trách.

Thấy tôi không nói gì thêm, anh tài xế hỏi ậm ừ cho qua chuyện “trong Nam có chặt cây không anh? Em cũng nghe bảo là có, nhưng chắc là có tính toán, ngâm cứu chứ không như ngoài này nhở?” Tôi hỏi “ngâm cứu là sao anh?” “Là chặt phải có kế hoạch, có lí do rõ ràng, chứ không phải tự dưng vác cưa ra cưa ầm ầm như ngoài Hà Nội” – Anh tài xế bức xúc. Tôi thở dài nhè nhẹ “Ừ, họ có ngâm cứu và cũng có tuyên bố lý do. Nhưng nhìn chung cứ cây nào cong, họ lo cho an toàn của dân, là họ chặt. Cây ngay thì không sợ chết đứng, còn cây cong thì phải hạ trước khi nó chết anh ơi”.

Anh tài xế có vẻ không hiểu lời tôi nói. Nhưng nghe từ khóa “lo cho an toàn của dân nên họ chặt” là anh ấy gật đầu “đúng rồi, cây nào cong và có nguy cơ đổ, gãy thì chặt đi là phải. Sài Gòn hay phết nhở”. Tôi cười. Sài Gòn là nơi tôi lớn lên, và những hàng cây xanh là một trong những ký ức đẹp nhất trong những ngày rong ruổi giữa đất trời đầy nắng, khói bụi, ngập úng, kẹt xe, cướp giật và ô nhiễm. Ngày xưa nhiều lần tôi thấy mấy bác công nhân đô thị cẩn thận cưa từng cành cây nhỏ, hay chặt bớt nhánh cây sắp đổ xuống đường. Lâu lâu các bác lại cẩn thận dọn dẹp đường phố, vừa giúp cây đẹp hơn và con người cũng an toàn hơn. Mấy chục năm chưa bao giờ có ai nỡ chặt một cái cây ven đường, vì tiếc, và vì sợ sẽ thiếu đi một điều gì không quy ra của cải được. Cây cũng đáp lại, dường như chẳng có vụ nào cây giết chết người bởi Sài Gòn – đất lành, chim đậu, thời tiết và khí hậu cũng ôn hòa.

Nhưng rồi một vài năm nay, “các bác” tự dưng muốn đô thị hóa theo kiểu bê-tông hóa. Ở Tây, người ta không có khái niệm “cây cong” như ở mình – cây cong là chặt. “Người cong” thì phương Tây mới “đốn hạ” mà thôi. Tôi chẳng màng kể thêm về Sài Gòn, về những hàng cây cứ thưa dần thay cho cầu vượt, cầu qua sông hay sẽ là những công trình hiện đại hóa nào đấy nữa. Ít nhất là giữ niềm tin Sài Gòn rồi sẽ tốt hơn trong lòng người Hà Nội. Nhưng câu chuyện của một Facebooker chợt ùa về, cách đây một vài tuần tôi vô tình đọc được, lại khiến tôi suy ngẫm về chuyện chặt cây “có lý do” ở đất Sài Gòn. Tôi xin mượn lời của vị này để nói về cái lí “cong-thẳng”, không phải chỉ là chuyện “chặt cây”.

“Sài Gòn, Hà Nội và sắp tới theo kế hoạch sẽ là Huế, hàng ngàn cây xanh tiếp tục ngã xuống vỉa hè, nơi mà người dân qua qua lại lại, gắn bó đến mức thân thuộc lạ kỳ. Chủ trương của các đơn vị là 'cây cong, cây nghiêng, cây rễ lồi, rễ lõm nên phải chặt.' Các vị lãnh đạo cho rằng phải chấn chỉnh sự lộn xộn của các đô thị đang bước ngày càng sâu vào quá trình công nghiệp hóa và hội nhập quốc tế.

Nhưng lòng người chẳng thể nào yên. Sự lộn xộn của Sài Gòn, Hà Nội hiện tại chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ được định nghĩa bằng những hàng cây chịu nắng chịu mưa hàng trăm năm tuổi.

Nạn giật đồ, cướp ngày, ăn xin, trấn lột, 'chém giá' du lịch, xả rác vô thưởng vô phạt, kẹt xe, ngập nước, khói bụi, ô nhiễm tiếng ồn... mới là những thứ, lẽ ra, phải được nhìn nhận, giải quyết một cách nghiêm khắc bằng đôi bàn tay và khối óc theo kiểu Lý Quang Diệu ở Singapore. Đó mới là yếu tố hàng đầu của cái mà người ta khái niệm là đô thị sạch, đô thị văn minh.

Khách phương xa đến Sài Gòn, Hà Nội vẫn gật gù vì 'thành phố nhà mày xanh thế, chẳng bù với Bangkok (Thái Lan) nước tao, như một khối bê-tông.'

Tôi từng đọc đâu đó câu chuyện 'Nhường nhịn thiên nhiên' của một vị kiến trúc sư kể về việc quy hoạch công trình đô thị. Vị này nhấn mạnh khi xây cái nhà, con đường, hay cây cầu mà đụng cây xanh thì người vẽ công trình phải tìm mọi cách để 'né' chứ không phải 'chặt' theo kiểu 'đường ta ta cứ đi.'

Nói về cái lẽ cây cong, cây thấp. Chắc các vị lãnh đạo đã có dịp sang Nhật, Đức để tham khảo tình hình. Các con đường nội thành Levekusen hay Kyoto, thậm chí là Tokyo hay Mie đều không thiếu cây xanh trăm tuổi. Cây không quá cao, cũng chẳng phải thẳng. Nhiều tuyến đường ngoại ô cong cong vẹo vẹo chỉ vì né những khu rừng xanh mượt là mà khách du hành ai cũng muốn dừng chân ven đường nghỉ chân trên những tuyến đường dài.

Cái thuyết 'chặt hàng loạt cây để thay mới vì cây cong, cây vẹo lẽ ra phải được cân nhắc thật kỹ, chứ không phải để chuyện đã rồi.' Phải chăng chúng ta đang hướng đến những cây thẳng - trụ bê-tông cốt thép, trụ điện hay các trụ ăng-ten cao ngất cho giống đô thị, cho có chất phồn hoa?

Chặt cây vô thưởng vô phạt như vậy, có phải tại cây cong, hay chính vì là lòng người chưa được thẳng?”    

* Blog của Cao Huy Huân là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Nhân quyền ở thời điểm quyết định

Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius
Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius
Bùi Tín
Theo VOA-02.04.2015

Cuộc hội thảo tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế CSIS ở thủ đô Washington ngày 24/3/2015 rất bổ ích cho những ai muốn biết mối quan hệ Việt- Mỹ đang ở trong tình thế cụ thể như thế nào. Đâu là nút thắt? Làm thế nào để mở ra?

Có mặt tại cuộc họp, trên ghế chủ tọa có nhà nghiên cứu Murray Hiebert, từng là phóng viên kỳ cựu của tuần báo Far Eastern Economic Review, rất am hiểu Đông Nam Á, Việt Nam, nay là Phó Giám đốc CSIS; bên phải ông là Đại sứ Mỹ tại Hà Nội Ted Osius, bên trái là Đại sứ Việt Nam ở Washington Phạm Quang Vinh.

Tham dự cuộc hội thảo để đặt câu hỏi, có Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, học giả tại Đại học George Washington, Hoa Kỳ, và Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng thuộc Đại học George Mason, Hoa Kỳ.

Qua cuộc hội thảo, có thể rút ra những kết luận như sau:

Trong quan hệ Mỹ - Việt hiện nay có khá nhiều vấn đề: vấn đề nhân quyền, quan hệ kinh tế - thương mại 2 chiều, tăng vốn đầu tư FDI và viện trợ ODA từ Hoa Kỳ; mở rộng quan hệ Việt - Mỹ trong lĩnh vực quốc phòng, an ninh, chống khủng bố, việc bán vũ khí sát thương của Hoa Kỳ cho Việt Nam; vấn đề cho nước ngoài sử dụng cảng Cam Ranh; việc đào tạo cán bộ cho Việt Nam; việc gia nhập khối kinh tế xuyên Thái Bình Dương TPP; vấn đề quyền người lao động, quyền công đoàn, lập hội.

Các vấn đề trên đều quan trọng, đều cần được đặt ra để trao đổi, đàm phán, nhưng quan trọng hơn cả, «căng thẳng hơn cả, khó khăn hơn cả cho cả hai bên là vấn đề nhân quyền». Đây là vấn đề phía Việt Nam cần nhận rõ để có thể thu hẹp những bất đồng, «cần qua nhiều thử thách», «có nhiều việc phải làm», « cần có những tiến bộ đáng kể, có thể đo lường được ». Đại sứ Ted Osius nói rõ: «Chúng ta không đồng ý nhau về mọi thứ», chỉ thẳng ra chuyện Việt Nam trả tự do cho tù chính trị là theo kiểu «cửa quay vòng», nghĩa là có người cho ra tù thì lại có ngay người khác vào tù, như kiểu cửa quay ở các khách sạn. Ông nhắc lại sự kiện trong năm 2014 Việt Nam đã khởi tố 29 người bất đồng chính kiến.

Về tôn trọng nhân quyền, đại sứ Ted Osius nêu cụ thể 3 vấn đề phía Việt Nam cần quan tâm giải quyết. Một là phải sửa đổi những đạo luật không phù hợp với những văn kiện quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã cam kết tôn trọng. Ai nấy đều biết, trước hết đó là các điều 79, 88 và 258 trong bộ Luật hình sự, rất mơ hồ, tùy tiện về các tội «hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân», «tuyên truyền chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa», «lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước». Nhiều nhà luật học, nhiều luật sư trong bộ máy tư pháp của Việt Nam, một số đại biểu Quốc hội cũng phải công khai thừa nhận rằng các điều này cần được tu chính lại cho rõ ràng, chặt chẽ, khắc phục những cách diễn giải tùy tiện, trái với Hiến pháp, trái với các văn kiện quốc tế. Hai là nền tư pháp Việt Nam cần tỏ rõ vai trò độc lập, nghĩa là chỉ xử theo luật pháp mà không chịu một ảnh hưởng nào khác; đây là điều rất khó khăn vì Bộ Chính trị Đảng CS Việt Nam vẫn quyết định về các mức án chính trị. Cần có một cuộc thay đổi rõ rệt về thể chế chính trị và tư pháp, theo một chế độ pháp trị công minh. Ba là cần thể hiện rõ việc tôn trọng các quyền tự do của công dân, trong đó có quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do công đoàn, tự do lập hội. Về mặt này cũng còn rất nhiều điều bất cập.

Đại sứ Ted Osius cho biết sắp đến sẽ có cuộc đối thoại Mỹ - Việt về nhân quyền lần thứ 19 ở Hà Nội. Hai bên sẽ đi vào cụ thể từng vấn đề để đánh giá. Cần có cố gắng lớn vì hiện nay «vấn đề nhân quyền là vấn đề khó khăn nhất giữa 2 bên», còn có nhiều việc cụ thể cần phải làm để «có thể đánh giá được».

Trả lời phỏng vấn của đài VOA mới đây sau khi đi Việt Nam về, ông Tom Malinowski, Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách về dân chủ, nhân quyền và lao động, đã khẳng định: «Phía Việt Nam không thể lấy điểm về tôn trọng nhân quyền ở việc thả vài tù nhân bất đồng chính kiến. Việc quan trọng là sửa đổi những luật lệ về tôn trọng nhân quyền; nhất thiết phải có những tiến bộ rõ rệt về mặt này». Không có gì rõ ràng hơn, dứt khoát hơn.

Trong giới cầm quyền ở Hà Nội có luồng suy nghĩ rằng «họ cần ta hơn ta cần họ», rằng Hoa Kỳ có quan điểm thực dụng, quan tâm đến những lợi ích vật chất cụ thể hơn là những giá trị tinh thần, trong đó có quyền con người. Bộ Chính trị vẫn nghĩ rằng mình đã có Đảng CS Trung Quốc chống lưng thì không cần gì nhượng bộ về nhân quyền. Đây là tư duy cốt lõi đi ngược hoàn toàn lợi ích của toàn dân, toàn quân, đi ngược lại xu thế hội nhập quốc tế, hội nhập thời đại mới, làm cho đảng đối lập với nhân dân, đối lập với toàn xã hội.

Lúc này hơn lúc nào hết, cần một sức ép mạnh mẽ từ phía xã hội, từ phía đông đảo nhân dân, đặc biệt là các nhà trí thức dân tộc, giới tuổi trẻ gắn bó với tiến bộ, với thời đại, đi đầu là nhân dân thủ đô và các thành phố lớn, chỉ rõ con đường tôn trọng nhân quyền, dân chủ và tự do, hòa nhập với thế giới dân chủ là con đường cứu nước duy nhất hiện nay.

Chính quyền bảo thủ, giáo điều, độc đảng đã phải đình chỉ chiến dịch tàn sát cây xanh, đã phải hoãn dự án thay đổi dòng chảy sông Đồng Nai, và có thể phải hủy bỏ kế hoạch ngông cuồng xây Đài phát thanh cao nhất thế giới.

Khi lòng dân đã quyết, chí dân đã đồng thì không có gì là không thể đạt được, kể cả việc thay đổi hẳn hệ thống, từ độc đoán sang dân chủ, từ chà đạp nhân quyền sang tôn trọng quyền làm người.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

'Xu thế ghét Trung Quốc'


Nguyễn Hưng Quốc
Theo VOA-02.04.2015

Phát biểu trong một hội nghị quốc gia vào đầu năm 2015, Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam, tuyên bố: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già [đều] có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc.”

Chuyện tại sao ông “lo lắng” và cho đó là một sự “nguy hiểm cho dân tộc” chúng ta sẽ bàn sau. Ở đây tôi chỉ chú ý đến một hiện tượng được chính Phùng Quang Thanh ghi nhận và thừa nhận: sự căm ghét Trung Quốc là một “xu thế” rất phổ biến, “từ trẻ con đến người già” tại Việt Nam.

Thật ra, “xu thế” ấy không phải chỉ có ở Việt Nam. Chỉ cần đọc qua các bản tin trên báo chí khắp nơi, chúng ta thấy ngay một hiện tượng: dân chúng ở Tây phương cũng khá khinh ghét người Trung Quốc. Nhóm từ “người Trung Quốc xấu xí”, trước, chỉ do những người Trung Quốc tự nói về chính họ qua những cái nhìn mang tính chất tự phê phán (tiêu biểu và nổi tiếng nhất là Bá Dương, 1920-2008, người Đài Loan, với cuốn sách mang nhan đề “Người Trung Quốc xấu xí” được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Việt). Gần đây, cách gọi “người Trung Quốc xấu xí” ấy tràn lan trên báo chí. Ở đây không phải là chuyện kỳ thị. Đó chỉ là cảm tưởng chung khi người ta nhìn thấy cách hành xử của người Trung Quốc du lịch ở nước họ. Trên báo chí đầy dẫy những hiện tượng trái tai gai mắt của người Trung Quốc, từ trên máy bay đến trên đường phố. Trên máy bay, có người tạt cả ly nước nóng lên mặt tiếp viên chỉ vì một sự bất bình nho nhỏ nào đó; có người đòi mở cửa cấp cứu trên chiếc máy bay đang bay trên không để cho “có không khí”; có người cho con ỉa ngay trên lối đi; có người doạ cho nổ máy bay vì không đổi được chỗ ngồi, v.v… Trên đường phố cũng vậy. Ở đâu có người Trung Quốc, ở đó có cảnh chen lấn, xô đẩy; cảnh khạc nhổ và vất rác bừa bãi; cảnh gây gổ, tranh giành, ầm ĩ; cảnh trố mắt nhìn vào sự riêng tư của người khác. Nhiều người cho người Trung Quốc là những du khách tệ hại nhất thế giới (the world’s worst travellers).

Ở Việt Nam, “xu thế” ghét người Trung Quốc cũng không mới mẻ gì. Ngày xưa, cha ông chúng ta cũng rất ghét người Trung Quốc. Trong Bình Ngô đại cáo viết thay cho Lê Lợi, Nguyễn Trãi xem Trung Quốc như một “thế thù”, tức kẻ thù truyền kiếp, từ đời này sang đời khác. Gần đây, sau cuộc xâm lược của Trung Quốc qua biên giới phía Bắc Việt Nam vào năm 1979, giới lãnh đạo Việt Nam cũng tuyên bố Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp và lâu dài của Việt Nam. Hiện nay, sự căm ghét người Trung Quốc còn phổ biến và sâu rộng hơn hẳn các thế hệ hay các thế kỷ trước. Người Việt trong nước ghét; người Việt ở hải ngoại cũng ghét. Ngày xưa, cha ông chúng ta có thể vừa ghét người Trung Quốc nhưng lại vừa ngưỡng mộ văn hóa Trung Quốc; bây giờ, phần lớn vừa ghét âm mưu xâm lấn của Trung Quốc vừa coi thường cả văn hóa Trung Quốc. Nhìn vào Trung Quốc, ở bất cứ khía cạnh nào, người ta cũng đều thấy những sự xấu xa và đầy đe dọa.

Những sự ghét bỏ ấy khiến tham vọng trở thành siêu cường quốc của Trung Quốc gặp khó khăn và thử thách. Nói chung, để trở thành một siêu cường quốc, người ta cần hai điều kiện chính: quyền lực cứng và quyền lực mềm. Quyền lực cứng thể hiện chủ yếu trên hai lãnh vực: kinh tế và quân sự. Quyền lực mềm thể hiện chủ yếu ở lãnh vực văn hóa và xã hội. Trung Quốc, với tham vọng trở thành một siêu cường quốc ít nhất ở châu Á, tập trung phát triển trên tất cả các lãnh vực ấy. Riêng về văn hóa và xã hội, họ muốn tạo sự thông cảm và ngưỡng mộ của thế giới với nền văn hóa lâu đời và đẹp đẽ của họ qua việc phát triển các Viện Khổng Tử ở khắp nơi trên thế giới. Không biết các hoạt động của các Viện Khổng Tử ấy có hiệu quả gì hay không nhưng chỉ thấy ở đâu người ta cũng căm ghét Trung Quốc.

Riêng ở Việt Nam, cho đến nay, có vô số bằng chứng cho thấy các chiến dịch vận động cho quyền lực mềm của Trung Quốc đã thất bại thảm hại. Ở đâu dân chúng cũng ghét Trung Quốc. Làm ăn với Trung Quốc, ừ, vẫn làm; mua hàng Trung Quốc, ừ, thì vẫn mua, nhưng ghét Trung Quốc thì vẫn cứ ghét. Sự căm ghét ấy lớn đến nổi bao nhiêu chiến dịch tuyên truyền cho cái gọi là “4 tốt” và “16 chữ vàng” của chính quyền Việt Nam đều thất bại, theo lời thừa nhận của Phùng Quang Thanh dẫn ở trên.

Tuy nhiên, sự căm ghét ấy có đủ để bảo vệ độc lập và chủ quyền Việt Nam trên Biển Đông hay không?

Tôi sợ là không.

Lý do thứ nhất là chính phủ hoàn toàn không biết tận dụng sự căm ghét ấy để biến nó thành một vũ khí trong trận tuyến chống lại Trung Quốc. Ở đây, chúng ta lại thấy một nghịch lý: chính phủ và đảng Cộng sản Việt Nam lúc nào cũng cho họ là đại diện của nhân dân, tôn trọng ý nguyện của nhân dân, nhưng trong trường hợp này, mặc dù họ biết nhân dân rất căm ghét Trung Quốc, họ lại xem đó là điều đáng lo lắng và tìm mọi cách để ngăn chận và trấn áp những biểu hiện của những sự căm ghét ấy.

Thứ hai, bản thân người dân vừa căm ghét nhưng vừa bất lực và bế tắc. Ai cũng ghét Trung Quốc và ai cũng biết Trung Quốc đang mưu toan xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải của Việt Nam. Nhưng rồi, tất cả đều thở dài, than: “Nhưng biết làm sao bây giờ?” Người ta cho Trung Quốc quá mạnh và Việt Nam quá yếu: tương quan lực lượng nghiêng hẳn về phía Trung Quốc. Biết thế, nhưng thay vì tiếp tục tranh đấu, người ta lại chọn biện pháp buông xuôi, để mặc chính phủ và đảng Cộng sản lo liệu.

Sự kết hợp giữa căm ghét và bất lực ấy khiến người ta hài lòng với những lời than thở hay chửi bới vu vơ.

Không có một tên lính Trung Quốc nào chết vì những lời than thở hay chửi bới vu vơ như thế cả.

* Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Báo Trung Quốc: Mỹ sẽ thất bại khi khuấy động biển Đông

Hãng tin của Trung Quốc nhắc tới đề xuất của tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, ông Robert Thomas, kêu gọi các quốc gia ASEAN thành lập một lực lượng tuần tra chung ở biển Đông.
Hãng tin của Trung Quốc nhắc tới đề xuất của tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, ông Robert Thomas, kêu gọi các quốc gia ASEAN thành lập một lực lượng tuần tra chung ở biển Đông.
Theo VOA-05.04.2015

Hãng tin chính thức của Trung Quốc hôm nay đăng bài bình luận chỉ trích phát biểu của một Tư Lệnh lực lượng Thái Bình Dương của Mỹ rằng Bắc Kinh đang “xây Vạn Lý Trường Thành bằng cát” thông qua các hoạt động lấn biển ở biển Đông.

Tân Hoa Xã cho rằng các bình luận gây kích động của một số sĩ quan quân sự Mỹ gần đây về “mối đe dọa của Trung Quốc” ở biển Nam Trung Hoa (mà Việt Nam gọi là biển Đông) nhằm mục đích “gây bất ổn” trong khu vực, và “chắc chắn sẽ thất bại”.

Hãng tin của Trung Quốc nhắc tới đề xuất của tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, ông Robert Thomas, kêu gọi các quốc gia ASEAN thành lập một lực lượng tuần tra chung ở biển Đông với sự tham gia của Nhật Bản.

Tân Hoa Xã cho rằng những bình luận như vậy của các quan chức quân sự cấp cao của Hoa Kỳ “gây quan ngại trong khu vực”, và “làm bất ổn thêm”.

Mới đây nhất, trả lời tờ The Wall Street Journal, Tư Lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương, Đô Đốc Harry Harris Jr., nói Bắc Kinh đang xây “một vạn lý trường thành” trên vùng biển đang trong vòng tranh chấp.

Đô Đốc Harris được trích lời nói rằng: “Khi xét toàn diện các hành động khiêu khích của Trung Quốc đối với các nước giành chủ quyền nhỏ hơn, sự thiếu minh bạch của đường 9 đoạn và tình trạng bất cân xứng giữa khả năng của Trung Quốc so với các nước láng giềng nhỏ - thì thật không đáng ngạc nhiên là quy mô của các công trình xây các đảo nhân tạo đặt ra những nghi vấn nghiêm trọng về ý đồ của Trung Quốc.”

Ông cho rằng cái đường 9 đoạn mà Trung Quốc vạch ra để đòi chủ quyền trên hầu hết Biển Đông, không phù hợp với luật quốc tế. Ông nói việc Trung Quốc xúc tiến các hoạt động cải tạo các bãi đá với quy mô chưa từng thấy trước đây là điều “rất đáng lo ngại”.

Tư Lệnh lực lượng Thái Bình Dương của Mỹ khẳng định chính sách tái cân bằng lực lượng sang khu vực Thái Bình Dương của chính phủ Mỹ đang đi đúng hướng trong mục tiêu chuyển 60% lực lượng sang châu Á - Thái Bình Dương trước năm 2020.

Washington đã điều tàu đổ bộ mới nhất của Hải quân Hoa Kỳ, chiếc USS America sang khu vực. Đây là một tàu đổ bộ được thiết kế để chở một số lượng lớn binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến phục vụ các nhiệm vụ quân sự và cứu trợ nhân đạo. Tàu có bãi đáp cho các loại chiến đấu cơ và máy bay trực thăng.

Việt Nam chưa lên tiếng về các bình luận của các sĩ quan Mỹ về vấn đề biển Đông.

Theo Xinhua, The Wall Street Journal