Monday, August 17, 2020

Vừa cướp chén cơm, vừa đá văng chén cháo, vừa miệt thị người ta, thì chỉ có thể là Cộng Sản!

 

Đỗ Ngà (Facebook Nga Van Do)

Trong một phóng sự sáng ngày 17 Tháng Tám, 2020, VTV (Đài Truyền Hình Việt Nam) đã gọi người bán hàng rong nghèo khó (ở Sài Gòn) là “ký sinh trùng,” một cách dùng từ đầy miệt thị đối với tầng lớp nghèo khổ của đất nước. Sau khi mạng xã hội phản ứng dữ dội thì xướng ngôn viên Anh Quang của đài này đã lên facebook xin lỗi với tư cách cá nhân.

Tuy VTV mang mác là “đài truyền hình quốc gia,” nhưng thực chất nó là đài truyền hình của đảng. Mọi bản tin trước khi lên sóng đều phải qua tay ban kiểm duyệt, vậy mà từ “ký sinh trùng” vẫn lọt qua và được lên sóng. Chỉ cần một ý nào người soạn mà ban kiểm duyệt không đồng ý thì sẽ bị chặn lại ngay. Vậy nên, từ “ký sinh trùng” được lên sóng cho thấy một điều rằng, quan niệm của những người đang làm trong VTV là thống nhất, tất cả bọn họ đều xem người bán hàng rong là một thứ “ký sinh trùng” ăn bám.

Đây không phải là một “tai nạn” như lời xin lỗi mang tính chiếu lệ của tay xướng ngôn viên kia, mà nó là một tư tưởng mang tính hệ thống trong đảng Cộng Sản hiện nay. Tuy đảng Cộng Sản nhân danh giai cấp cùng khổ, nhưng chính nó lại là kẻ gây nên sự khốn cùng cho giai cấp cùng khổ chứ không ai khác.

Cộng Sản vì dân nghèo thì tại sao từ năm này qua năm khác họ cứ xua công an và đám dân phòng ưng khuyển đi đạp đổ cướp phá chén cơm những người bán hàng rong khắp mọi nơi trên đất nước này? Họ vì dân nghèo thì họ đã không làm vậy. Vậy nên, câu miệt thị hôm nay trên VTV không phải là một tai nạn, mà là một câu nói ra tư tưởng vốn có của những người Cộng Sản.

Thực ra nếu không có Cộng Sản, thì đất nước này đã không mất tiền vì bọn quan tham bốc hốt. Nếu không có Cộng Sản thì đất nước cũng đã không mất tiền cho những tượng đài ngàn tỷ, cổng chào trăm tỷ. Nếu không có Cộng Sản thì đất nước đâu mất tiền cho vô số dự án thua lỗ hàng tỷ đô la. Nếu không có Cộng Sản thì đất nước đâu mất tiền cho những trình vô dụng như đường sắt Cát Linh-Hà Đông,…

Chính đảng Cộng Sản đã làm nghèo đất nước bằng cách như thế đấy! Và vì làm nghèo đất nước nên mới đẩy nhân dân phải bươn chải mưu sinh như vậy. Vậy thì nói cho cùng, Việt Nam xuất hiện một lượng người bán hàng rong đông đảo như hiện nay do chính Đảng Cộng Sản gây ra chứ không ai khác.

Trên thế giới, có nước nào tham nhũng cao mà dân được hưởng phúc lợi đâu? Những nước như Úc, Canada, New Zealand,… đều là những nước có chính quyền cực kỳ trong sạch. Cứ như vậy, mức độ tham nhũng càng tăng thì nước càng nghèo, phúc lợi càng giảm. Như vậy rõ ràng là chính tham nhũng đã cướp mất phúc lợi của dân, đút đầy túi tham và đẩy họ vào thế phải tự bơi kiếm sống. Đã cướp nhà người ta, đẩy người ta đi bán hàng rong rồi miệt thị người ta là “ký sinh trùng,” thì còn gì khốn nạn bằng?!

Biên tập viên Anh Quang của VTV trong bản tin lúc 7 giờ sáng 17 Tháng Tám, đã gọi người bán hàng rong ở Sài Gòn là “ký sinh trùng.” (Hình: Facebook)

Thực ra buôn bán là hình thức mua đi bán lại để kiếm lời. Dù cho đó là công ty thương mại tỷ đô hay một người bán hàng rong có vốn chừng 50 đô, thì họ đều giống nhau về bản chất và chỉ khác nhau ở quy mô mà thôi. Vậy thì cớ sao gọi những người bán hàng rong là “ký sinh trùng”? Vậy EVN cũng mua đi bán lại, Petrolimex cũng mua đi bán lại, tại sao không gọi những ông đó là “ký sinh trùng” mà lại dùng từ này với những người dân nghèo?

Tại Thái Lan, chính quyền nơi đây không bao giờ cho cảnh sát đi cướp phá, đạp đổ chén cơm người bán hàng rong như Cộng Sản đang làm ở Việt Nam. Nhà nước đã không lo cho họ được đã là một lỗi lớn, cớ sao đạp đổ chén cơm của họ?! Vừa cướp mất chén cơm người nghèo, vừa tàn ác, đạp đổ tô cháo loãng trên tay của họ, vừa miệt thị họ là “ký sinh trùng” ăn bám thì có thể nói, chỉ có Cộng Sản mới làm được. Phải vừa tham lam tột cùng, vừa vô trách nhiệm đến tột cùng, vừa khốn nạn đến tột cùng mới có thể làm được như vậy.

Đất nước Cộng Sản cai trị, những kẻ ăn cướp thì được vinh danh là anh hùng, những người làm ăn chân chính thì bị xem là “ký sinh trùng” ăn bám. Thời mạt pháp! Khốn khổ cho đất nước, khốn khổ cho dân tộc.

Hàng ngàn tàu đánh cá Trung Quốc tràn xuống Biển Đông

 

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Hàng đoàn tàu đánh cá Trung Quốc ùa ra khơi, tràn xuống Biển Đông vơ vét thủy sản sau khi lệnh cấm khai thác hàng năm đã hết hạn.

Ít ra cũng khoảng 16,000 tàu đánh cá cỡ lớn của tỉnh đảo Hải Nam, Quảng Đông, Quảng Tây, trong số hàng trăm ngàn tàu đánh cá của Trung Quốc đã rời bến tràn xuống Biển Đông, sau khi lệnh cấm đánh bắt hàng năm đã hết hiệu lực từ ngày 16 Tháng Tám.

Lệnh cấm khai thác thủy sản trên biển của Trung Quốc có từ năm 1999 với ý định bảo vệ sự đa dạng của hệ sinh thái biển cũng như tránh khai thác quá đáng nguồn thủy sản. Lệnh này không những bao trùm các vùng biển của Trung Quốc mà còn ngang ngược lấn vào những khu vực biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam, Philippines. Thêm nữa nó lại có hiệu lực vào mùa khai thác chính vụ của ngư dân Việt Nam.

Tuy lệnh kể trên nằm trong cái vỏ bọc tử tế nhưng trong số những tàu đánh cá Trung Quốc, một số đáng kể là “tàu dân quân biển” đóng vai trò tai mắt tình báo, cản trở tàu đánh cá hoặc cảnh sát biển nước ngoài, trong vỏ bọc dân sự. Một số bản báo cáo của chính phủ Mỹ gửi quốc hội từng nêu ra số lượng đông hàng chục ngàn tàu loại này của Trung Quốc.

Năm ngoái, tham mưu trưởng Hải Quân Mỹ, Đô Đốc John Richards, đã cảnh cáo người đồng cấp Trung Quốc, Phó Đô Đốc Thẩm Kim Long, rằng Mỹ đã biết việc Trung Quốc sử dụng một đội tàu cá dân quân để thúc đẩy các yêu sách phi pháp ở biển Hoa Đông và Biển Đông.

Ông Richards được thuật lời là Hải Quân Mỹ sẽ đối phó các hành động gây hấn của những tàu đó như đối phó với tàu quân sự.

Người ta từng thấy tin tức về những nhóm tàu đánh cá cỡ lớn, tháp tùng theo các tàu hải cảnh và tàu khảo sát địa chất xâm phạm các vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Nhiều đoàn tàu đánh cá đông đảo của Trung Quốc tràn vào sâu các vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam mà các tàu kiểm ngư và cảnh sát biển không có khả năng bắt giữ hoặc xua đuổi.

Mới ngày 11 Tháng Tám, báo chí tại Việt Nam cho hay 11 ngư dân tỉnh Ninh Thuận bị Hải Cảnh Trung Quốc bắt giữ khi đang hành nghề khai thác thủy sản ở vùng biển Vịnh Bắc Bộ của Việt Nam. Vụ việc xảy ra tại Vịnh Bắc Bộ từ ngày 21 Tháng Bảy nhưng ba tuần sau báo chí trong nước mới đưa tin.

Dân Philippines biểu tình đốt cờ Trung Quốc vì tàu Trung Quốc đâm chìm tàu đánh cá của họ. (Hình: Jes Aznar/Getty Images)

Chiếc tàu đánh cá Việt Nam mang số NT-91567, bị cáo buộc “đánh bắt trái phép” tại “vùng biển phía Trung Quốc” ranh giới trên biển Việt Nam-Trung Quốc tại Vịnh Bắc Bộ. Các ngư dân của tàu này bị Hải Cảnh Trung Quốc đưa về thành phố cảng Phong Thành, Quảng Tây, hiện không thấy nói tiếp số phận của họ ra sao.

Rất nhiều tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam khai thác thủy sản ở khu vực quần đảo Hoàng Sa đã bì tàu Hải Cảnh Trung Quốc hoặc đâm chìm, hoặc đâm cho hư hỏng nghiêm trọng. Ngư dân Việt thì bị đánh đập, hải sản bị cướp đoạt, ngư cụ bị đập phá.

Một bản nghiên cứu của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS) hồi năm 2019 nói lực lượng tàu bán quân sự tức dân quân biển của Trung Quốc hoạt động gần như công khai ở Biển Đông.

Bản báo cáo nói: “Khi họ tranh giành để đánh bắt những con cá cuối cùng từ Biển Đông, ngư dân Trung Quốc ít nhất có nhiều khả năng gây ra một cuộc đụng độ dữ dội tương tự như các lực lượng vũ trang trong khu vực.” (TN) [kn]

Hậu Giang: Nhiều dòng sông nước đen kịt và hôi thối bất thường

HẬU GIANG, Việt Nam (NV) – Nhiều con sông chảy qua huyện Long Mỹ và thị xã Long Mỹ lại chuyển màu đen, bốc mùi hôi thối khiến cá chết và cuộc sống của người dân đảo lộn.

Chiều 16 Tháng Tám, nói qua điện thoại với báo Pháp Luật TP.HCM, ông Nguyễn Tiến Danh, chủ tịch thị xã Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang, xác nhận nước sông Cái Lớn đoạn chảy qua thị xã lại bị nhiễm đen, bốc mùi hôi thối.

“Tình trạng này năm nào cũng xảy ra, thường kéo dài từ 5-7 ngày thì dứt. Mấy năm trước chỉ một vài nơi có, còn năm nay thì xảy ra trên diện rộng vì mưa,” ông Danh giải thích.

 Nhiều người dân sống ở khu vực này cho biết vài ngày trước, ngoài sông Long Mỹ, một số con sông khác như sông Cái Lớn, các tuyến kênh Hậu Giang, nước cũng chuyển sang màu đen và bốc mùi hôi nhiều hơn đã khiến một số loài cá chết và trôi dạt vào bờ. Người dân địa phương không thể lấy nước từ các con sông này để tắm giặt.

Ông Lý Minh Lâm (ở phường Thuận An, thị xã Long Mỹ) cho hay nhiều ngày qua, gia đình ông phải ngừng lấy nước sông Cái Lớn tưới vườn nấm rơm vì nguồn nước bị ô nhiễm. Thay vào đó, ông Lâm đang tính toán đầu tư ống nhựa dẫn nước từ mương vào để duy trì nguồn nước cho trại nấm.

Đang nuôi cá lóc, cá trê và thác lác dưới sông, ông La Bảo Khánh (xã Vĩnh Thuận Đông, huyện Long Mỹ) lo lắng nói với báo VNExpress: “Năm trước nước ở đây cũng rơi vào cảnh tương tự, khiến cá trong lồng của tui chết, thiệt hại hàng trăm triệu đồng.”

Dòng nước sông đen kịt, bốc mùi hôi thối kéo dài hơn 10 cây số từ thị xã Long Mỹ đến huyện Long Mỹ. Một số nơi cá chết nổi lềnh bềnh khắp mặt nước. Còn nước sinh hoạt trong khu vực thì ngả sang vàng, đỏ không ai dám dùng.

Tình trạng nước trên sông bị ô nhiễm hiện tại. (Hình: H.T/Pháp Luật TP.HCM)

Thế nhưng, “Địa phương loại trừ nguyên nhân các doanh nghiệp sản xuất thực phẩm xả thải vì họ đã ngưng sản xuất từ lâu. Có thể do người dân thu hoạch vụ lúa Hè Thu hơn 10,000 hécta trong những ngày mưa, nên nước từ rơm rạ theo dòng chảy ra gây ô nhiễm. Rơm rạ của diện tích lúa còn sót lại bị thối rữa, cùng dòng nước từ vùng lúa ở huyện Phụng Hiệp chảy sang khiến nước sông chuyển màu đen hơn, ”ông Danh nói thêm.

Còn theo ngành hữu trách, nguyên nhân của đợt nước đen và có mùi hôi lần này là do “đợt bão vừa qua, người dân không cắt lúa còn lại nhiều rơm rạ trên đồng. Từ đó, mưa ủ ngập làm chết rơm rạ, sau đó nước này chảy ra sông cái làm nước biến màu đen và có mùi hôi thối.”

Sông Cái Lớn dài khoảng 60 cây số, bắt nguồn từ huyện Long Mỹ (Hậu Giang), chảy theo hướng Tây Bắc qua các huyện Gò Quao, Vĩnh Thuận, An Biên, Châu Thành và đổ ra vịnh Rạch Giá, thuộc tỉnh Kiên Giang.

Trước đó hồi Tháng Năm, 2019, nước sông chảy qua huyện Long Mỹ và thị xã Long Mỹ cũng chuyển màu đen, khiến thủy sản tự nhiên và cá tôm nuôi trong bè của người dân chết hàng loạt.

Cá chết do nước sông quá ô nhiễm. (Hình: Anh Lam/VNExpress)

Kết quả quan trắc nước mặt đoạn sông của Sở Tài Nguyên và Môi Trường Hậu Giang, cho thấy “có nhiều chỉ số chất thải đã vượt quy định. Nguồn nước mặt bị ô nhiễm hữu cơ làm phát sinh mùi hôi và màu đen.”

Khu vực bị ô nhiễm có các nguồn nước thải từ cơ sở xay lúa, giết mổ, chăn nuôi, nước thải đô thị… Song, nơi có nguồn xả thải công nghiệp lưu lượng lớn là nhà máy đường cồn Long Mỹ Phát. Hiện nhà máy này đã ngưng hoạt động.

Theo tin từ báo điện tử của VTV, trong ngày hôm nay 17 Tháng Tám, Sở Tài Nguyên đã đến kiểm tra một số con sông ở thị xã Long Mỹ. “Nguyên nhân khiến nước sông bị đen sẽ được trả lời trong thời gian sớm nhất.” (Tr.N) [kn]

5 thanh niên đi bộ vượt đèo Hải Vân về quê vì mất việc do COVID-19

 

QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Báo Nghệ An hôm 16 Tháng Tám thuật lại câu chuyện của nhóm năm ông người Nghệ An phải mất nửa ngày mò mẫm theo đường mòn vượt đèo Hải Vân, hướng về quê, sau khi mất việc tại một công trường xây dựng mà chưa được nhận lương.

Đèo Hải Vân có độ cao 500 mét so với mực nước biển và dài 20 km, nếu đi xe qua hầm cùng tên thì chỉ mất độ nửa tiếng.

Theo tờ báo này, năm ông này từ 20 đến 25 tuổi, bốn trong số này là người Khơ Mú ở Kỳ Sơn, người còn lại quê ở huyện Nghĩa Đàn.

Gần hai tháng trước, họ vào Đà Nẵng làm thuê tại một công trường xây dựng. Làm được khoảng một tháng, chưa kịp nhận lương thì thành phố Đà Nẵng bắt đầu áp lệnh cách ly xã hội, công việc tạm ngưng. Trong nhiều ngày liền, họ phải ăn mì gói, đến khi không chịu đựng được nữa, cả nhóm kéo nhau về quê bằng cách đi bộ, bắt đầu từ sáng 14 Tháng Tám.

“Do trên đường đèo vẫn có lực lượng chức năng chốt nên bọn tôi không đi đường lớn. Hễ thấy bóng dáng cơ quan chức năng là bọn tôi né, chọn những lối mòn trên núi,” một người trong nhóm kể với báo Nghệ An.

Họ cứ nhắm thẳng hướng Bắc mà đi theo lối mòn. Đến tối cùng ngày, họ đến gần chân núi gần thị trấn Lăng Cô trong tình trạng “mệt rũ rượi, vừa đói, vừa khát.”

Sau khi tin được lan truyền, họ được người của Hội Đồng Hương “Sông Lam Tại Đà Nẵng” đem xe hơi lên đón về lại thành phố Đà Nẵng, cho ăn uống và ở tạm tại một lán trại xây dựng trong lúc chờ ngày được chở về quê.

Đà Nẵng bắt đầu áp lệnh cách ly xã hội từ ngày 28 Tháng Bảy, khiến nhiều người lâm vào cảnh chật vật. Nhiều người đã bỏ trốn cách ly để tìm đường về quê.

Năm thanh niên Nghệ An được đồng hương cho ăn uống. (Hình: báo Nghệ An)

Trong vòng hai tuần, có ít nhất 1,600 người đã về quê Nghệ An. Nhiều người trong số này chọn cách đi bộ hàng chục km băng qua đèo Hải Vân rồi bắt xe về, theo báo Nghệ An.

Tờ báo cũng cho biết, hôm 15 Tháng Tám, Sở Xây Dựng Đà Nẵng đề nghị lập danh sách công nhân lao động mất việc do bệnh dịch  COVID-19 để quản lý và trợ giúp ăn ở hoặc chở về nơi thường trú.

Hiện tại, Facebook group “Hội Sông Lam Tại Đà Nẵng” đang phát đi lời kêu gọi: “Mọi người [Nghệ An] đừng tự ý về quê khi chưa có chủ trương, vì bình yên của quê hương nhé. Nếu khó khăn quá thì liên hệ chúng tôi để được trợ giúp nhé, tấm lòng của người Nghệ tại Đà Nẵng đủ yêu thương để lo được cho các hoàn cảnh khó vượt qua giai đoạn khó khăn này. Chúng tôi sẽ làm hết sức có thể. Ai thật sự khó khăn thì liên hệ chúng tôi.” (N.H.K) [kn]

Chóp bu CSVN ‘giả nhân nghĩa’ khi viếng tang ‘đồng chí’

 

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Các lãnh tụ chóp bu đảng CSVN khi viếng tang “đồng chí” đều đầy những lời tình nghĩa, ca tụng công ơn, đức độ kẻ đã chết, nhưng không phải họ viết.

Trên mạng xã hội có những chứng cớ đưa ra chứng minh những kẻ cầm đầu đảng CSVN khi viếng tang Lê Khả Phiêu, đều chỉ có ký tên dưới những lời chia buồn trên đó của họ đều do cán bộ đảng viết sẵn. Người ta cũng thấy không chỉ ở đám tang ông Phiêu, mà những lãnh tụ chết trước đó, cũng đều cùng một trò.

Các lời chia buồn viết trong sổ tang lưu niệm những lãnh tụ CSVN từ Phan Văn Khải, Trần Đại Quang, Lê Khả Phiêu,… đều dễ nhận ra từ nét chữ khác nhau của cùng một người đến chia buồn, thậm chí có lời chia buồn rất dài dòng và cần nhiều thời gian để viết nắn nót theo nội dung đã soạn sẵn.

Nét chữ khác nhau của những người viết sẵn lời chia buồn của bà phó chủ tịch nước Đặng Thị Ngọc Thịnh trong sổ tang với  ông Trần Đại Quang vàoTháng Chín, 2018 và với ông Lê Khả Phiêu tuần qua. (Hình: FB Hoàng Dũng)

“Đến viết vài dòng tiễn biệt, chia buồn đồng chí đồng đội cũng phải có người khác làm thay! Mặc dù ai cũng giả ngồi vào bàn ghi sổ tang như thật để quay phim chụp hình. Truyền thông nhặng xị…. Vậy mà đầu thì trống rỗng không có nổi một chữ là của chính mình …” Facebooker Bùi Thị Minh Hằng viết bình luận. “Và Chị Ngân Cuốc họi đã có câu trả lời rồi nhá!”

Bản viết sẵn chưa có chữ ký của ông Nguyễn Xuân Phúc trong sổ tang lưu niệm. (Hình: FB Hoàng Dũng)


Bản trong sổ tang Lê Khả Phiêu sau khi Nguyễn Xuân Phúc Phúc đã ký vào. (Hình: FB Hoàng Dũng)

Theo Facebooker Hoàng Dũng viết hôm Chủ Nhật 16 Tháng Tám: “Tất cả đó chỉ là một vở kịch lớn mà tất cả những kẻ tham dự đều là các diễn viên bất đắc dĩ. Những lời sáo rỗng cuối cùng trong sổ tang tưởng như là chút tình cảm cuối cùng của họ với nhau, cũng không phải.”

Theo Facebooker Hoàng Dũng “Nó được chép sẵn bởi một người nào đó có chút chữ đẹp, rồi yếu nhân chỉ cần ngồi vào đó, tạo dáng, tỏ vẻ mặt buồn rầu. Chờ cho ánh đèn chớp từ các camera giảm nhịp độ thì ký và đứng dậy, buồn rầu.”

Nét chữ người khác viết sẵn cho Nguyễn Xuân Phúc ký tên trong sổ viếng tang Phan Văn Khải, Tháng Ba, 2018. (Hình: FB Nguyễn Việt Hoàng)

Tấm hình chụp lại hai lời chia buồn của bà Đặng Thị Ngọc Thịnh ghi trong hai sổ viếng tang của ông Trần Đại Quang hai năm trước và sổ viếng tang ông Lê Khả Phiêu hồi tuần qua là một trong những thí dụ về cái thứ tình nghĩa “đồng chí anh em” được viết sẵn rồi chỉ cần ký tên. Hai thứ nét chữ khác nhau chứng tỏ có 2 người khác nhau viết “gà” sẵn cho bà Thịnh, không phải bà ta là tác giả.

Tương tự, người ta chụp được cả lời chia buồn với gia đình ông Lê Khả Phiêu của ông thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được viết sẵn trước và sau khi ông ta ký tên với nét chữ nắn nót khác hẳn những lần viếng tang những người khác trước đó.

Một điều cũng đáng nói trong những lời tiễn biệt các lãnh tụ CSVN vốn xưa nay vốn vô thần nhưng người ta lại thấy ông Phó Thủ Tướng Trương Hòa Bình đọc lời tiễn biệt ông Lê Khả Phiêu là “Xin được cầu chúc linh hồn nguyên Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu an nghỉ vĩnh hằng,” báo Tuổi Trẻ tường thuật tang lễ hôm Thứ Bảy, 15 Tháng Tám.

Thêm nữa, trong tang lễ Lê Khả Phiêu còn có cả “tiếng chuông, tiếng gõ mõ của các nhà sư” thì cái đảng này rõ ràng tuy không nói ra nhưng vẫn tin chết không phải là hết. [kn]

Friday, August 14, 2020

Ông Chung và Đồng Tâm: Không hề vô can

nguyenanhtuan’s blog|

Vậy là Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung đã bị tạm đình chỉ chức vụ – một dấu hiệu cho thấy khả năng cao ông sẽ bị cho vào lò.

Hiếm có một nhân vật nào gây nhiều tranh cãi như ông Chung trong chốn quan trường Việt Nam hiện tại. Nên khi ông ngã ngựa, người khen kẻ chê không ít.

Người khen ông dẫn đủ chuyện trồng cây xanh nhiều thế nào, phòng chống dịch hiệu quả ra sao. Kẻ chê ông lôi chuyện công ty sân trước sân sau, từ công ty tin học Nhật Cường đến nhà máy nước sông Đuống.

Tuy nhiên, có một luồng quan điểm rất lạ, cho rằng ông Chung đã phản đối kịch liệt việc dùng bạo lực ở Đồng Tâm. Và vì thế là một điểm cộng cho ông.

Dân thường như tôi không ngồi trong cuộc họp của bọn họ để biết được ông Chung có phản đối sử dụng vũ lực ở Đồng Tâm hay không.

Tôi cũng chưa từng thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy ông Chung phản đối việc này, như một số người đang lan truyền trên mạng.

Tôi chỉ biết tầm thời gian này năm ngoái, chính ông Chung, trước báo giới, đã công khai cáo buộc cụ Kình ‘lợi dụng khiếu nại để trục lợi’ [1].

Một cáo buộc cực kì nặng nề nhưng không đi kèm bất kỳ bằng chứng nào – nghĩa là vu khống.

Đã thế, ông Chung khi đó còn yêu cầu các cơ quan báo chí ‘vạch trần âm mưu này’ [2], khác gì là chuẩn bị dư luận để chính quyền sau đó mạnh tay với Đồng Tâm.

Bởi vậy, có thể không chỉ một mình ông Chung phải chịu trách nhiệm cho những gì xảy ra ở Đồng Tâm, nhưng ông không hề vô can.

Ông vẫn là một trong số họ.

[1][2] https://thanhnien.vn/thoi-su/chu-tich-ha-noi-nguyen-duc-chung-ong-kinh-loi-dung-viec-khieu-nai-o-dong-tam-de-truc-loi-1119297.html?fbclid=IwAR1pWW02rf0CKzt4oUMPY3btcK4isOOUOzbAgkGvWu5y2_j5vErXH1wCA5A

Vì sao Đan Viện Thiên An (Huế) lại bị khủng bố?

Đan Viện Thiên An, Huế, đang đối diện với lực lượng "quần chúng" bao vây và khủng bố suốt nhiều ngày. Mục đích của đám đông bịt mặt hung hăng và khiêu khích này, nói rằng các tu sĩ của Đan Viện Thiên An đã xúc phạm người dân trong khu vực này khi dựng bia ghi lại lịch sử của Đan Viện bị sách nhiễu, cả tượng Chúa và Thánh Giá bị tấn công xúc phạm, mà sự việc vốn diễn ra suốt từ 2017 đến nay.

Theo dõi video, người ta tìm thấy hành động và phong cách của từng người trong nhóm bao vây, lực lượng Đan viện Thiên An Huế hiện nay, không khác biệt lượng cờ đỏ đã từng tấn công linh mục Đặng Hữu Nam tại Nghệ An, và linh mục Nguyễn Duy Tân tại Đồng Nai.

Hình ảnh bên dưới là những gì diễn ra trong ngày 11 tháng 8 năm 2020.

Trước đó, vào ngày 7 tháng 8, các tu sĩ tại Đan Viện bất ngờ phát hiện có một nhóm viên chức của nhà nước không xưng tên, bịt mặt và xông thẳng vào khuôn viên của Đan viện, để đọc, chụp hình lại những gì ghi trên tấm bia đá đen này, rồi ra về với thái độ không vui. Mặc dù được chào hỏi và mời vào nhà khách, nhưng những người này đã không đáp lại và quay lưng ra về.

Vài ngày sau, một lực lượng bịt mặt rất hung hăng kéo đến Đan Viện, bao vây cả sáng lẫn chiều, đòi phải hạ tấm bia đá đen này xuống, đồng thời đòi trừng phạt những người lãnh đạo của Đan Viện. Nhưng nhiều tu sĩ của Đan Viện quen mặt với những người dân địa phương, đã sớm nhận không ít người trong số đó, là nhân viên của chính quyền giả dạng, trà trộn trong đám đông đó với nhóm quay phim, chờ phản ứng của các tu sĩ để lấy cớ gây chuyện.

Nội dung bia đá đen viết gì khiến cho chính quyền địa phương tại Thủy Bằng, Hương Thủy, Thừa Thiên Huế tức giận như vậy?

Dẫn:

“Thánh giá (tượng Chúa chịu nạn) là biểu tượng cao cả nhất của người Ki tô giáo trên khắp hoàn cầu, nhưng nhà cầm quyền Huế đã ngang nhiên xúc phạm biểu tượng này ngay trên phần đất Đan Viện Thiên An.
Đêm 16-5-2015, tượng Thánh giá Chúa bị kẻ gian lấy cắp. Hơn 3 tháng sau, tượng Chúa được tìm thấy trong tình trạng bị đập vỡ thành 3 khúc (lần 1).
Tượng được ghép lại gắn vào Thánh giá kim loại và dựng lên cách nơi tìm thấy khoảng 300m, nhưng chỉ sau ít ngày, lực lượng an ninh và cán bộ công quyền xâm nhập khu đất Đan viện, ngang nhiên tháo dỡ tượng Thánh (lần 2).
Chiều ngày 26-6-2017, tượng Thánh được các Đan sĩ dựng lên. Đến ngày 28-6-2017, hàng trăm nhân viên an ninh mặc thường phục và sắc phục, cán bộ địa phương, côn đồ lại xông vào nội vi Đan viện, hành hung đánh đập các Đan sĩ đang bảo vệ Thánh giá, bẻ gãy và hạ tượng Thánh xuống đất (lần 3).
Hôm sau, ngày 29-6-2017, nhà cầm quyền Huế tiếp tục điều động người của mình, đến hành hung các Đan sĩ đang bảo vệ đất đai, nhà của của Đan viện. Làm nhiều Đan sĩ bị trọng thương.”
Nhà cầm quyền âm mưu xóa bỏ những chứng tích hiển nhiên này. Tập thể Quí Đan sỹ Đan viện Thiên An sẽ lại phải cùng nhau bảo vệ tài sản, bảo vệ công lý và quyền tự do Tôn giáo".

Bia đá đen này không hề nói bất kỳ điều gì liên quan đến người dân, nhưng đám đông xuất hiện và gào thét xung quanh Đan Viện suốt nhiều ngày, nói cần phải hạ xuống vì đây là những nội dung xúc phạm người dân ở khu vực này.

Năm 2018, nhà cầm quyền tổ chức quay hình những người đứng ra tố cáo, nói rằng các tu sĩ của Đan Viện là những kẻ đã đào trộm mộ của người dân, đồng thời còn hủy diệt tất cả gia phả của những người trong khu vực này. Tuy là nội dung tố cáo và đòi sẽ đưa ra tòa, nhưng cho đến tận hôm nay thì phía Đan viện vẫn chưa bao giờ nhận được một trát tòa nào, để đối chứng về lời tố cáo này.

Sau đó, năm 2019, người ta còn tìm thấy một số lời tố cáo khác, nói rằng, những tu sĩ Đan viện Thiên An đã hủy hoại môi trường xung quanh nơi đây. Nhưng rồi chính các tu sĩ lại khám phá rằng những lực lượng bịt mặt, tương tự như đã biểu tình trong suốt những ngày nay, đã lén lút tìm cách đốt đồi thông hoặc dùng dao rựa chặt phá cây xanh quanh Đan Viện.

Sự mâu thuẫn giữa Đan viện Thiên An và nhà cầm quyền, liên quan đến những nguồn tin nói rằng chính quyền địa phương muốn chiếm dụng vùng đất vàng chung quanh Đan Viện để kinh doanh du lịch sinh thái, nhưng còn vướng chủ quyền sử dụng hợp pháp từ Đan Viện. Dĩ nhiên, các tu sĩ ở đây sẽ không bao giờ chấp nhận bán đi bất kỳ tấc đất nào cho việc kinh doanh, cũng như không bao giờ chấp nhận để cho bạo quyền cướp đi, dù phải hy sinh mạng sống của mình.

Việc gì phải sợ cúm tàu?

 

Ưu tú miễn nhiễm

Văn Lang|

“88.000 người Hà Nội từ tâm dịch Đà Nẵng trở về, nguy cơ lây nhiễm ra cộng đồng rất cao”.

“Phải cảnh báo rộng rãi cho nhân dân biết rõ nguy cơ và hướng dẫn mọi người đề phòng bị lây nhiễm. Phải giãn cách, phải đeo khẩu trang, phải rửa tay, phải tránh tụ tập đông người blo. bla…”

Ông thị trưởng Hà Nội Nguyễn Đức Chung hô hào vậy, nhưng gần 300 con người “ưu tú” nhất của Hà Nội vẫn tụ tập hội hè và không hề có một biện pháp an toàn nào trước “nguy cơ dịch bệnh”, ngay cả việc đơn giản nhất là rọ mõm lại để khi hô hào khẩu hiệu đừng để văng nước dãi thối vào mặt đồng chí mình cũng không.

Có lẽ virus vũ hán đã thân thiện với những con người “ưu tú” bậc nhất này, nên họ sẽ không bị bệnh, dù có bị nhiễm virus.

Nhưng còn người thân họ, còn cộng đồng chủ nhân ông của họ thì sao? Những chủ nhân ông bình thường đó đâu có được con virus thân thiện ấy ưu ái.

Hơn Nữa… à mà thôi. Những con người trí tuệ vĩ đại đâu cần nghe mà nói chi cho mỏi miệng!

Khai mạc Đại hội đại biểu Đảng bộ Khối các cơ quan TP Hà Nội lần ...

Việc gì phải sợ cúm tàu?

Nguyen Khan|

Muốn biết dịch cúm Tàu nguy hiểm đến đâu thì nên nhìn vào giới tinh hoa của đảng đối phó với dịch thế nào, vì đảng luôn dẫn lối soi đường.

Bởi đảng là trí tuệ, là văn minh… Biết tất cả mọi chuyện, chuyện cao siêu còn biết thì chuyện dịch cúm nguy hiểm thế nào chỉ là ba cái chuyện lẻ tẻ.

Các đại biểu cao cấp và ưu tú nhất của đảng tại thủ đô Hà Nội ngàn năm văn vật, tập trung đông đảo trong hội trường dự đại hội đảng có cần đeo khẩu trang đâu? Có cần giãn cách đâu? Có ngán gì đâu? Chứng tỏ dịch cúm chẳng là cái thá gì, đảng cao trọng còn không sợ chết thì việc gì truyền thông làm ầm lên về sự nguy hiểm của dịch cúm Tàu cho rách việc ?

Hà Nội là nơi có dòng người nước ngoài vào đông đảo, dòng người Việt Nam ở nước ngoài hồi hương vô số kể, dòng người nước ngoài nhập lậu lẻn vào không ít, và dòng người Việt Nam khắp nơi trong nước đến… Nên nguy cơ lây nhiễm cúm Tàu rất lớn. Vậy mà đảng bộ Hà Nội đếch ngán, thì việc gì nhân dân và mạng xã hội phải lên đồng, hốt hoảng cho khẩu trang lên giá ?

Tiếng súng đã vang lên trên bầu trời biên giới

 

Nguyen Khan|

Tiếng súng ấy không phải đang vang lên trên biên giới Việt Trung mà đang vang lên trên VTV.

Tiếng súng ấy đã từng vang lên kinh hồn bạt vía trên bầu trời biên giới chống lại cuộc xâm lăng tàn bạo của TC 41 năm trước.

Tiếng súng ấy đã hoàn toàn biến mất hơn 20 năm qua sau khi Việt Nam và TC ký hiệp định Thành Đô trở thành bạn 16 vàng 4 tốt.

Cho dù hàng vạn nấm mộ đã cổ kính rêu phong, hàng ngàn con người thương tật trong cuộc xâm lăng dã man ấy bị bụi thời gian làm mai một dần.

Cho dù ai đó cố tình lãng quên, ai đó lên án và đe dọa trừng trị nhân dân gây chia rẽ tình hữu nghị Việt Trung làm ảnh hưởng đến lợi ích kinh tế to lớn của họ với TC …

Cho dù hai thập kỷ qua nhân dân bị ức chế trong việc tưởng niệm và vinh danh các chiến sỹ và nhân dân đã ngã xuống trong cuộc chiến đó.

Thì nhân dân vẫn không bao giờ quên sự dã man của TC, ký ức không thể xóa nhòa. Vẫn kiên nhẫn chờ ngày mà sự lưu manh bịp bợm của TC bị bóc mẽ, tình hữu nghị 16 vàng 4 tốt bị lật tẩy, đại cục bị vỡ ối…Và hình như cái ngày ấy đã cận kề khi TC hung hăng lấn chiếm biển đảo.

Bởi VTV vừa bất ngờ công chiếu cuốn phim tư liệu, biên tập lại tương đối đầy đủ tư liệu vệ quốc anh dũng của quân và dân Việt Nam 41 năm trước, cho công luận nhìn lại sự dã man của TC.

Người xem ngỡ ngàng và vỡ òa cảm xúc, nhiều người xúc động, những người từng là một phần của cuộc chiến ấy rưng rưng.

Dẫu biết rằng, nếu quan hệ Việt Trung không quá xấu, thì có cho kẹo Việt Nam cũng không dám công chiếu cuốn phim này.

Dẫu biết rằng đã có cái gì đó khác lạ khi báo chí dám gọi tên cúng cơm Trung Quốc thay vì úp mở nước lạ như lâu nay.

Dẫu biết rằng không phải không có gì đó khi Việt Nam quyết liệt canh giữ biên giới, ngăn chặn và truy bắt dân TC nhập cảnh trái phép, dù Việt Nam có lý do chống dịch cúm Tàu để làm điều đó.

Song khi cuốn phim tư liệu về cuộc chiến 1979 được phát sóng, mọi người đều ngạc nhiên và đánh giá cao cuốn phim này.

Chắc là cơm không lành canh không ngọt trong quan hệ hai nước, nên Việt Nam cho công chiếu cuốn phim này như là một bước chạy đà dọn đường cho những ngày phức tạp khó nói phía trước, và rất có thể Việt Nam khó tránh một trận thượng cẳng tay hạ cẳng chân với TC?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh?

 

Thao Ngoc|

Việt Nam quả là đất nước có nhiều điều kỳ lạ.

Đúng như câu thơ của cô giáo Trần Thi Lam đã viết: “Đất nước mình ngộ quá phải không anh”?

Đầu tiên, đất nước này được gọi là cường quốc dân oan, do bị cướp đất, khi họ đang an cư lạc nghiệp trên mảnh đất của mình, thì bỗng dưng được bọn quan tham đến cướp đất. Họ được bồi thường với giá rẻ mạt, đẩy người dân phải đi nơi khác sinh sống với mọi thứ thiếu thốn trên đời.

Không chỉ là người dân oan mà còn có công an oan. Đó là các cán bộ Công an huyện Đông Anh(Hà Nội). Theo đó, từ năm 2002, Công an H.Đông Anh được cấp 2,2 ha đất làm nhà ở cho CBCS. Họ đã thành lập hội đồng phân phối và gần 200 CBCS đủ tiêu chuẩn phân phối nhà đất. Họ đã ký hợp đồng với Công ty TNHH đầu tư và xây dựng An Thịnh xây dựng hạ tầng,mỗi cán bộ đã nộp 125 triệu đồng. Từ năm 2002 – 2006, các CBCS nộp tổng cộng trên 20 tỉ đồng. Năm 2008, dự án khởi công, nhưng đến nay vẫn là bãi đất hoang. Bị ăn thịt lừa, họ giăng băng rôn biểu ngữ đòi nhà.

Rồi đến cô giáo oan. Đó là cô giáo Đặng Huỳnh Mai, cựu Thứ trưởng Bộ Dục. Cô này ra Hà Nội ngồi ghế Thứ trưởng, mấy chục năm ở nhà công vụ. Nay cô này về hưu thì Bộ Xây dựng đòi lại nhà. Mặc dù chồng cô này là cựu Bí thư Vĩnh Long, có nhà biệt thự to đẹp nhất Thành phố Vĩnh Long, nhưng tại Hà Nội thì nếu trả nhà thì cô phải ra đứng đường, thành cô giáo oan.

Thứ hai: Là đất nước của các loại tặc

Nào cát tặc, đinh tặc, lâm tặc, tin tặc.v.v..Gần đây người ta lại phát hiện ra một loại tặc khác rất chi là ghê gớm. Nếu như các loại tặc kể trên chỉ hành động lén lút, mờ ám nhằm che đậy tung tích của mình, thì loại tặc này hoạt động công khai đàng hoàng. Loại tặc này được dân ta gọi là…Quan tặc.

Nói cho vuông là Cướp. Nhà thơ Nguyễn Duy đã lột tả chân tướng bọn này như sau:

Cướp xưa băng nhóm làng nhàng

cướp nay có đảng có đoàn hẳn hoi

có con dấu đóng đỏ tươi

có còng có súng dùi cui nhà tù

cướp xưa lén lút tù mù

cướp nay gióng trống phất cờ phóng loa

con trời bay lả bay la

cướp trên bàn giấy cướp ra cánh đồng.

Thứ ba: Là đất nước của những tượng đài

Ngày nay khắp chốn mọi nơi, từ thành thị đến nông thôn, người ta đang thi nhau xây dựng tượng đài. Xin liệt kê một số tiêu biểu sau đây.

Đầu tiên là tượng đài HCM tại Thành phố Vinh (Nghệ An), cao 18m, trong đó phần đế cao 6m, phần tượng cao 12m đặt tại Quảng trường Hồ Chí Minh rộng gần 12ha.

Tiếp theo là tượng đài HCM khánh thành năm 2012, bằng đồng nguyên chất tại Quảng trường Đại Đoàn Kết (TP Pleiku, Gia Lai),với chiều cao 10,8 m, trên bệ bê tông ốp đá xanh Thanh Hóa cao 4,5 m, đứng giữa khuôn viên rộng lớn của Quảng trường Đại Đoàn Kết rộng 12 ha.

Một tỉnh nghèo như Sơn La, hàng năm phải sống bằng nguồn trợ cấp của TƯ, mà đòi xây tượng đài 1.400 tỷ, đến nỗi GS Ngô Bảo Châu đã phải thốt lên: “Số tiền này đủ để xây toàn bộ trường, các ký túc xá cho Sơn La và các tỉnh miền núi. Trẻ con ăn không đủ no, áo không đủ ấm, sinh hoạt như lũ thú hoang, mà bỏ ra 1400 tỷ để xây tượng đài thì hoặc là khốn nạn, hoặc là thần kinh”.

Với tinh thần “Học tập và làm theo…” tỉnh nghèo Đắk Nông đang xây tượng đài có tổng mức đầu tư hơn 167 tỷ đồng.

Tượng đài ở Đắk Nông được xây dựng từ cấp xã đến huyện và sắp có thêm tượng đài N’Trang Lơng, tại phường Nghĩa Đức, thành phố Gia Nghĩa,trên diện tích 5,9 hécta.

Đến công trình Di tích lịch sử Nam Nung (tại xã Nam Nung, huyện Krông Nô) được xây dựng gần 30 tỷ đồng, xây dựng xong thì bỏ hoang, không ai chăm sóc.

Và huyện Đắk Mil mới khánh thành tượng đài ở trung tâm thị trấn, chi phí xây dựng hơn 11 tỷ đồng

Được biết, Đắk Nông liên tục nhận gạo cứu đói từ Chính phủ, từ tháng 4/2020 đến nay tỉnh này nhận hơn 300 tấn gạo…

(https://www.tienphong.vn/ban-doc/tinh-ngheo-xay-tuong-dai-tram-ty-1704259.tpo)

Tại Kiên Giang, Sân bay Phú Quốc cũ được chọn làm nơi xây dựng quảng trường hơn 8 ha với sức chứa 20.000 người, đặt tượng đài Chủ tịch HCM, cao 18 m, với chi phí 353 tỷ đồng

(https://vnexpress.net/353-ty-dong-xay-quang-truong-o-phu-quoc-4143397.html)

Vì sao lại là xây tượng đài?

Nếu các công trình khác như đường sá, cầu cống hay nhà cửa mà rút ruột nhiều quá thì sau khi đưa vào sử dụng sẽ bị xuống cấp và lòi ra ngay. Như cao tốc Đà Nẵng-Quảng Ngãi 34,5 ngàn tỷ, vừa làm xong đã bị hỏng do…trời mưa. Đã có hàng chục em bị kỷ luật.

Còn tượng đài thì OK, dù là ai thì cũng chỉ là cục bê tông không biết nói, vì vậy tha hồ rút ruột chia nhau. Công trình càng lớn thì các quan đớp càng nhiều.

Qua việc người ta đua nhau xây tượng đài cho thấy hình ảnh ông HCM đã bị lợi dụng tối đa. Họ coi hình tượng ông HCM như miếng thịt lợn, đem “lật đi lật lại”, đem chiên để thi nhau chấm mút.

Cũng may là ông chết rồi nên không biết độ nóng của dư luận chửi bọn lợi dụng ông như thế nào. Nếu ông còn sống chắc ông chửi thẳng ba đời nhà chúng nó đưa ông ra làm tấm bình phong che chắn cho chúng ăn cắp.

Nếu Tố Hữu còn sống, không biết ông sẽ nghĩ gì về thế hệ đàn em bây giờ đang ra sức làm cái điều mà trước đây ông mạt sát, mắng chửi và cho là nhảm nhí xằng bậy không nhỉ? Có điều Tố Hữu chửi Mao, cho xây “những tượng đồng phơi những lối mòn”.

Còn bây giờ, tượng đài không “phơi” ở những lối mòn như bên Tàu, mà nằm chình ình trên những khu đất rộng hàng mấy chục héc-ta. Vì vậy dù dân Sơn La, Đắk Nông và những nơi khác dân không chết đói tức thì như thời Mao, mà có chết là chết từ từ. Nhưng trước khi nhắm mắt xuôi tay thì họ cũng đã được an ủi bằng cách đi ngắm tượng đài cho đỡ đói.

Cái tượng đài đẹp nhất, vĩnh cửu nhất không phải là những khối bê tông cao mấy chục mét trên diện tích mấy chục héc-ta. Mà là tượng đài ở trong lòng dân.

Vì: “Thương dân dân lập bàn thờ

Hại dân dân đái sập mồ thối xương”./.

tn 12/8

Vì sao nhiều ngư dân Việt Nam vẫn phải đi vào vùng biển nước khác để đánh cá?

 RFA-2020-08-14 

Một sĩ quan Indonesia thuộc Bộ Hàng hải và Bộ Thủy sản đứng bên cạnh hai tàu đánh cá Việt Nam bị bắt ở Sungai Rengat, Kubu Raya, West Kalimantan hôm 22/7/2020.

Một sĩ quan Indonesia thuộc Bộ Hàng hải và Bộ Thủy sản đứng bên cạnh hai tàu đánh cá Việt Nam bị bắt ở Sungai Rengat, Kubu Raya, West Kalimantan hôm 22/7/2020.LOUIS ANDERSON / AFP

Vẫn còn tình trạng tàu cá vi phạm vùng biển nước ngoài thì khó mà thuyết phục châu Âu gỡ bỏ cảnh báo thẻ vàng đối với thủy sản của Việt Nam.”

Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Phùng Đức Tiến đã nhấn mạnh như vậy tại buổi làm việc hôm 13/8/2020 với ngành thủy sản.

Vì sao nhiều ngư dân Việt Nam vẫn phải đi vào vùng biển nước khác để đánh cá?

Việt Nam bị EU rút ‘thẻ vàng’ cảnh cáo đối với hải sản từ tháng 10 năm 2017, vì nạn đánh bắt cá trộm ở vùng biển nước ngoài. và nếu trong 6 tháng không cải thiện kịp thời và đầy đủ các yêu cầu của EC trong công tác chống hoạt động đánh bắt cá bất hợp pháp, không báo cáo và không theo quy định IUU (Illegal, Unrepoted and Unregulated Fishing) thì sẽ có nguy cơ không thể xuất khẩu thuỷ sản vào EU. Sau hai lần kiểm tra không đạt, Việt Nam vẫn bị EU áp thẻ vàng cho đến nay.

Theo Tổng cục Thủy sản Việt Nam, từ năm 2018 đến nay, tình trạng tàu cá Việt Nam vi phạm ở vùng biển các nước trong khu vực như Malaysia, Indonesia, Thái Lan, Philippines... tuy đã giảm bớt nhưng cũng không thể bỏ được án phạt thẻ vàng của EU. Đơn cử như năm 2018, số lượng ngư dân Việt Nam bị Indonesia bắt giữ do vi phạm vùng biển nước này đã giảm gần 50% so với năm 2017. Tuy nhiên, trong 6 tháng đầu năm 2020, đã có 47 tàu cá Việt Nam bị nước ngoài kiểm soát, bắt giữ.

Cạn kiện nguồn cá gần bờ

Theo Tổng cục Thủy sản, thời gian gần đây, tàu đánh cá của ngư dân các địa phương ven biển đã phải nằm bờ ngày càng nhiều. Một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng này là do nguồn lợi hải sản đã bị khai thác quá mức, các chuyến đi biển của ngư dân thua lỗ do ít cá. Các tỉnh Quảng Ninh, Thanh Hóa, Hà Tĩnh đến Đà Nẵng, Khánh Hòa, Phú Yên, nơi đâu cũng phát hiện những vụ việc vi phạm về đánh bắt hải sản, sử dụng ngư cụ cấm, đánh bắt sai vùng biển.

Đôi khi tàu Việt Nam bị tàu Trung Quốc ép qua lằn ranh bên khi để vi phạm và bắt, cho nên nó cũng có tính chất chính trị hơn là ngư dân cố tình vi phạm.
-Trần Văn Lĩnh

Theo các cơ quan chức năng, nguồn lợi thủy sản cạn kiệt do công tác quản lý và bảo vệ nguồn lợi thủy sản trên vùng biển của các địa phương gặp rất nhiều khó khăn, vì lực lượng khai thác ven bờ phát triển quá nhanh. Trong khi đó, một số ngư dân bất chấp quy định không tiến hành đăng ký, đăng kiểm; sử dụng phương tiện khai thác theo tính hủy diệt mà không quan tâm đến lợi ích chung của cộng đồng.

Theo Quỹ Công lý Môi trường EJF - Environmental Justice Foundation, Việt Nam có một trong những đội tàu đánh cá phát triển nhanh nhất trên thế giới, với kích thước tàu cá tăng hơn 160% từ năm 1990 đến 2018. Sự bùng nổ về số lượng tàu cá này đã dẫn đến việc đánh bắt quá mức và làm cạn kiệt nhanh chóng số lượng cá. Báo cáo mới của EJF được thực hiện dựa trên cuộc khảo sát 239 thuyền viên từ 41 tàu cá Việt Nam bị Thái Lan bắt giữ khi đang đánh bắt trong vùng biển nước này.

Tranh chấp về vùng chồng lấn và sức ép từ Trung Quốc

Việt Nam với bờ biển trải dài trên 3.260 km từ Bắc tới Nam có vùng biển đối diện với nhiều quốc gia. Giữa Việt Nam và một số quốc gia hình thành những chồng lấn về lãnh hải, vùng đặc quyền kinh tế với nhiều nước Trung Quốc, Malaysia, Indonesia, Thái Lan...

Các vùng chồng lấn trên biển giữa Việt Nam với các nước láng giềng dẫn đến việc nhiều ngư dân đi đánh bắt cá ở các vùng nước mà họ đinh ninh là của mình, nhưng lại bị nước khác bắt như trường hợp Indonesia.

Indonesia và Việt Nam hiện vẫn còn một vùng đặc quyền kinh tế chồng lấn chưa phân định gần đảo Hòn Cau của Việt Nam và phía bắc đảo Natuna của Indonesia. Hai nước đã đạt được thỏa thuận phân định ranh giới thềm lục địa chính thức vào năm 2003, nhưng chưa đạt được thoả thuận về phân định vùng đặc quyền kinh tế.

Hình minh họa. Hình chụp hôm 26/7/2020 và công bố hôm 29/7/2020: tuần duyên Indonesia bắt giữ một tàu cá Việt Nam gần đảo Natuna
Hình minh họa. Hình chụp hôm 26/7/2020 và công bố hôm 29/7/2020: tuần duyên Indonesia bắt giữ một tàu cá Việt Nam gần đảo Natuna AFP

Ông Trần Văn Lĩnh, Chủ tịch Hội Nghề cá Thành phố Đà Nẵng, nhận định thêm liên quan vấn đề này:

“Ranh giới vùng biển Việt Nam và nước ngoài chia làm 2 loại, một loại có ranh giới rõ rệt, còn một loại thì thiếu sự rõ rệt. Thí dụ như vùng biển Vịnh bắc bộ giáp Trung Quốc cũng không rõ ràng. Đôi khi tàu Việt Nam bị tàu Trung Quốc ép qua lằn ranh bên khi để vi phạm và bắt, cho nên nó cũng có tính chất chính trị hơn là ngư dân cố tình vi phạm. Như vùng biển Hoàng Sa chẳng hạn, theo Chính phủ Việt Nam thì đây là vùng biển của mình, là ngư trường truyền thống, nên vẫn đánh bắt. Nhưng Trung Quốc thì vẫn bắt và nói tàu Việt Nam vi phạm chủ quyền của họ. Có lẽ ở miền Nam thì sự vi phạm đánh bắt ở vùng biển nước ngoài thì rỏ ràng hơn, còn ngư dân miền Trung và miền Bắc thì có khi Trung Quốc nói vi phạm chứ chưa chắc là vậy.”

Ngoài ra theo ông Trần Văn Lĩnh, ngư dân Việt Nam tuy được trang bị hệ thống định vị, nhưng sự trang bị này không đầy đủ lắm, nên họ cũng không có phương tiện để định vị chính họ. Trong khi đó, dưới lực ép của nhà nước Trung Quốc, đặc biệt là trong mùa cấm đánh bắt cá này, tàu Việt Nam có khi chỉ cần đến gần ranh giới thì Trung Quốc đã ép về phía họ để bắt giữ và nói mình vi phạm. Ông Lĩnh cho biết theo lời kể của ngư dân mà ông biết, đôi khi phía Trung Quốc còn bắt tàu Việt Nam trong vùng biển Việt Nam, tắt định vị và bắt ngư dân ký giấy đã vi phạm. Ông Lĩnh nói:

“Trung Quốc họ muốn chiếm lĩnh biển Đông cho nên họ có một thủ đoạn rất rõ ràng, đó là họ đánh bại ngư dân mình cả động lực lẫn ý chí. Về động lực thì sau mỗi mùa đánh bắt, Trung Quốc đã đổ xuống hàng vạn tàu, đánh bắt với mắt lưới nhỏ và đánh bắt với ánh sáng cực lớn, mục tiêu là để triệt tiêu nguồn lợi thùy sản trên biển đông, làm cho ngư dân mình không có cá để ra đánh bắt. Còn về ý chí thì họ thường xuyên cho các tàu giả dạng tàu cá xua đuổi cướp bóc tàu của mình, đôi khi có cả tàu của cơ quan chức năng của họ. Dẫn đến ngư dân Việt Nam sống càng ngày càng nghèo đói, và không yên ổn trong vùng biển của mình. Vì vậy đôi khi đi theo luồn cá, họ phải đi về phía nam, nơi mật độ ngư dân Trung Quốc ít hơn và sự đe dọa của cơ quan chức năng cũng ít hơn, và khi làm ăn xa bờ như vậy, theo luồn cá thì đôi khi họ vi phạm hải phận như Indonesia chẳng hạn. Chứ thực ra ngư dân chẳng ai muốn đi xa, vừa nguy hiểm vừa tăng chi phí...”

Để tìm hiểu thêm, RFA liên lạc Anh Nguyễn Chí Thạnh, một ngư dân, một thuyền trưởng ở huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi và được anh cho biết về tình thực tế khi đi đánh bắt xa bờ:

“Tôi lưới ở vùng biển đó là vùng biển nước Việt Nam mình, chứ xâm phạm vùng biển nước nào đâu. Riêng Hoàng Sa thì Trung Quốc nó cứ lấn tới lấn tới… nó ốp chỗ của Việt Nam mình… đuổi tới đuổi lui. Còn các nước khác cũng không đáng kể, vì ranh giới thì đôi lúc tàu làm qua lại… cũng không bao nhiêu, chỉ mấy chiếc… làm thì phải có vùng biển chênh lệch qua lại, nước nào cũng vậy… nhưng tỷ lệ ít, đôi khi có những ngư dân họ ưng tham, họ lấn qua biển khác họ làm.”

Mặc dù luật mới để ngăn chặn đánh bắt cá bất hợp pháp đã được ban hành tại Việt Nam vào năm 2018, nhưng các cuộc điều tra của Quỹ Công lý Môi trường EJF - Environmental Justice Foundation, một năm sau đó cho thấy các quy định luật pháp liên quan vấn đề này vẫn chưa được thực hiện một cách đầy đủ và nạn ngư dân Việt đánh bắt trộm trong vùng biển các nước lân bang vẫn không được cải thiện.

Chính phủ Việt Nam hỗ trợ gì cho ngư dân?

Việt Nam chưa có hỗ trợ gì lớn lao, trong khi nghề biển là một nghề rất nguy hiểm, tầng số rủi ro cao, chưa kể ngoài thiên tai còn có nhân tai là đe dọa của phía Trung Quốc.
-Trần Văn Lĩnh

Chủ tịch Hội nghề cá Việt Nam, Tiến sĩ Nguyễn Việt Thắng khi trao đổi với Đài Á Châu Tự Do hôm 14 tháng 8 năm 2020 liên quan vấn đề này, cho biết:

“Nhà nước quy định như thế nào thì hội vận động bà con nhân dân chấp hành, trước hết là chấp hành Luật Thủy sản không đánh bắt bất hợp pháp. Thứ hai là cùng với các hội địa phương, vận động bà con đánh cá theo đoàn đội, để thực hiện chính sách có tương trợ lẫn nhau. Đồng thời giúp nhau thực hiện đúng pháp luật, không vi phạm pháp luật. Ngoài ra hội cũng yêu cầu chính phủ và các địa phương cũng phải đáp ứng để bà con ngư dân có điều kiện đầu tư đóng tàu, vốn sản xuất, cũng như điều kiện hậu cần như cảnh, địa điểm thu mua...”

Theo Tiến sĩ Nguyễn Việt Thắng, ngoài ra, các cơ quan nhà nước phải tạo thuận lợi trong việc cấp chứng nhận nguồn gốc thủy sản cho bà con ngư dân. Từ những việc vừa nêu, ông Thắng cho rằng, bà con ngư dân sẽ có điều kiện đánh cá tốt hơn, hiệu quả cao hơn, thì việc phải đi ra nước ngoài đánh cá nguy hiểm, vi phạm pháp luật từ từ sẽ giảm. Tuy nhiên theo ông Thắng, cũng có thể tình hình mỗi địa phương nỗi khác, nhưng nhìn chung là cùng góp sức thực hiện chính sách của nhà nước về Luật Thủy sản.

Tuy nhiên, ông Trần Văn Lĩnh cho rằng, chính phủ Việt Nam chỉ có một vài sự hỗ trợ, ví dụ như như nghị định số 7 trước đây cho ngư dân vay tiền với lãi suất hơi thấp, chứ ngoài ra nhà nước Việt Nam cũng không hỗ trợ gì nhiều. Ông nói tiếp:

“Ngoài ra thì nhà nước giúp cho họ một nửa số tiền mua bảo hiểm, nếu họ chuyển đổi một số ngành nghề không khuyến khích thành ngành nghề khuyến khích, ít đi xa, ít va chạm với nươc ngoài... Việt Nam chưa có hỗ trợ gì lớn lao, trong khi nghề biển là một nghề rất nguy hiểm, tầng số rủi ro cao, chưa kể ngoài thiên tai còn có nhân tai là đe dọa của phía Trung Quốc. Những gì nhà nước hỗ trợ không đáng kể so với các rủi ro đó.”

Hôm 11/11/2019, Quỹ Công lý Môi trường EJF - Environmental Justice Foundation, vừa công bố báo cáo cho thấy tình trạng đánh bắt cá trái phép của Việt Nam vẫn không thuyên giảm, EJF cho rằng điều này có thể dẫn đến nguy cơ Việt Nam có thể bị phạt “thẻ đỏ” – cấm hoàn toàn xuất khẩu thuỷ sản sang các nước châu Âu.