Wednesday, September 11, 2019

Người hùng nhỏ bé mà trí tuệ lớn lao đã tới Berlin

(Nhận lời mời, dự xong rồi về còn lãnh đạo tiếp, chứ không thèm chạy sang tị nạn)
Nhờ sự lên tiếng vì Công lý và sức ép của Thế giới văn minh nói chung và của Đức nói riêng về luật bảo vệ quyền con người mà cuối cùng cường quyền bạo lực độc tài Tầu Cộng và Lãnh đạo bù nhìn Hồng Công cũng phải thả người Lãnh tụ – Nhà hoạt động tranh đấu nhân quyền của phong trào Sinh viên tại Hồng Công. Một Thanh niên nhỏ bé mới 22 tuổi đời mà vô cùng kiệt xuất.
Ra tù, lên máy bay để bay sang Berlin dự Lể hội mùa Hè dành cho 100 người khách nổi tiếng trong năm do Báo Bild tổ chức, mang tên “Bild100-Fest”.

Joshua Wong đến Berlin dự Lể hội mùa Hè dành cho 100 người khách nổi tiếng trong năm do Báo Bild tổ chức, mang tên “Bild100-Fest”.(Foto: HANNIBAL HANSCHKE / Reuters)
Vừa đặt chân xuống Thủ đô Berlin trong đêm anh đã khẳng khái tuyên bố trước Thế giới tự do rằng: “China wird nicht gewinnen” – Trung quốc không thể thắng được.
Tin từ báo Bild, anh đã thông báo trước công chúng ra đón anh rằng: “Die ehemalige britische Kronkolonie sei jetzt ein Bollwerk zwischen der freien Welt und der Diktatur Chinas” – Thuộc địa Anh trước đây, hiện nay đã trở thành một Nhà máy sản xuất pháo nổ giữa Thế giới tự do với Độc tài Trung Cộng.
Báo Đức viết tiếp : “Er zog Parallelen zwischen der friedlichen Wiedervereinigungsbewegung in Deutschland und dem Freiheitskampf in Hongkong” – Anh rút ngay ra một ví dụ song hành giữa phong trào đấu tranh bất bạo động của Đông Đức trước đây để so sánh với cuộc đấu tranh đòi tự do ở Hồng Công hôm nay.
Báo Đức đưa tin, anh nói rằng: Wenn wir in einem neuen Kalten Krieg sind, dann ist Hongkong das neue Berlin. Wong betonte, die Demokratiebewegung werde sich von der Rücknahme des umstrittenen Gesetzes, das Auslieferungen an China ermöglichen sollte, nicht einlullen lassen.– Anh khẳng định: Nếu chúng tôi bị đẩy vào cuộc Chiến tranh lạnh thì Hồng Công sẽ là một Berlin mới mẻ. Trong phong trào đòi quyền Dân chủ thì chúng tôi không thể để luật dẫn độ về Trung Quốc, luật đã gây ra bao tranh cãi cho phép họ thực hiện được để qua đó mà ru ngủ chúng tôi.
Mặc dù trong chuyến đi thăm Trung Cộng bà Thủ tướng Đức Merkel có lên tiếng ủng hộ phong trào nổi dậy của Nhân dân Hồng Công nhưng anh cảm thấy vẫn chưa đủ mạnh mẽ; Anh đòi hỏi bà cần phải đanh thép hơn nữa.
Báo Đức viết: “Der Bürgerrechtler hatte sich zuletzt enttäuscht von Angela Merkels Besuch in China gezeigt. Die Bundeskanzlerin hätte sich noch deutlicher äußern und für freie Wahlen einsetzen müssen, sagte er. Die Kanzlerin hatte in China erklärt, die Volksrepublik müsse sich in Hongkong um eine friedliche Lösung bemühen.” Nhà hoạt đông Nhân quyền cuối cùng đã thất vọng qua cuộc thăm viếng của bà Angela Merkel. Lẽ ra bà phải bày tỏ, khẳng định quan điểm của mình rõ ràng hơn nữa tại Trung Quốc là nền Cộng hòa nhân dân ở Hống Công về quyền tự do bầu cử là phải được cố gắng thực thi qua giải pháp hòa bình.
Tôi thật khâm phục một chàng trai nhỏ bé mà vô cùng vĩ đại này. Anh chỉ bằng tuổi con, cháu của tôi và của bao người. Nhưng tôi sẽ gọi anh ta bằng Ông. Anh thật dũng cảm. Vì thế mà ngay trên trang nhất của nhiều tờ báo Đức hôm nay đã đăng: “Joshua Wong – Student gegen Supermacht” – Joahua Wong – Một Sinh viên chống lại cả một cường quyền cực mạnh.
Ảnh dưới có nội dung như sau: Trích lời của Joshua Wong: “Hồng Công là Berlin mới”. Anh hùng tự do kêu gọi: “Tôi mong mỏi, yêu cầu sự giúp đỡ của người Dân Đức “. Tổng Giám đốc tờ báo Bild là Julian Reichelt tuyên bố: “Axel Springer (Tên của Nhà Xuất bản sách báo, tài liệu nổi tiếng và có quyền lực lớn của Đức) sẽ đứng sau cùng mọi người trên Thế giới, những con người chiến đấu cho nền Tự do”
Dịch và viết : Nguyễn Doãn Đôn

Thầy nào trò ấy

nguyenhuuvinh’s blog – RFA

Mạng xã hội đưa hai bức ảnh của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt tay thầy giáo và ảnh Bộ trưởng Bộ Giáo dục Phùng Xuân Nhạ bắt tay một người già.
Hai bức ảnh nhận được nhiều bình luận phản cảm và chia sẻ nhanh chóng trên mạng xã hội.
Chúng ta thấy gì?

Cha ông dạy: Thầy nào, trò đó. Thầy cũng chẳng ra cái tư cách gì, khúm núm nịnh bợ. Loại người này hèn, không biết tư cách của mình khi đó là gì. Loại này học trò nó khinh cho cũng không có gì đáng thương.
Còn học trò, thì không hiểu rằng dù mình có là Vua, thì thầy mãi mãi vẫn là thầy và học trò thì phải lễ phép với thầy.
Còn cái kiểu bắt tay người khác mà mắt chăm chăm vào chén rượu, cũng không nên trách làm gì. Đây là thói quen cũng nên.
Leo lên đến đó, thì chuyện ăn là quan trọng nhất và đã thành thói quen: Ăn cơm, ăn cắp, ăn hối lộ, ăn xương máu… đủ thứ. Thế nên nhăm nhăm vào chén rượu là đặc tính riêng của đám phàm phu tục tử…
Người đứng khom lưng bắt tay kia mới đáng thương, khốn khổ, cứ thấy nó lớn hơn mình ở cái ghế là xun xoe làm cái giề. Đâu phải trên cái ghế to nào cũng là con người, nhiều khi chỉ là cái đụn rơm thôi.
Người dân Quảng Trị kể lại câu chuyện này:
Ngày trước, sau 1975, lần đầu Lê Duẩn về quê, có đến thăm một gia đình trước đó Lê Duẩn ở chăn trâu và làm thuê cho nhà đó. Nhà này giàu có nhưng sau được cách mạng “Cách mẹ cái mạng nó đi” nên tiến nhanh, tiến mạnh tiếng vững chắc lên nghèo khó.
Khi Lê Duẩn đến thăm nhà, người ta tưng bừng chuẩn bị đón tiếp Tổng Bí thư, còn bà chủ nhà vẫn ngồi trong buồng. Lê Duẩn bước vào nhà tưởng bà ở trong nhà, chào thì bà ngồi trong buồng vọng ra:
– Mi đó hả Duẩn?
Lê Duẩn phải trả lời:
– Dạ con đây, Duẩn đây.
Khi đó bà mới trong buồng bước ra.
Và Duẩn đứng yên chờ bà ra chứ bà ấy không đứng chờ Lê Duẩn, dù Lê Duẩn khi đó là vua.
Bà nông dân ấy có học hơn lão thầy giáo.
Qua hai bức ảnh, người ta có thể đúc kết được câu này về cách ứng xử nhìn thấy của quan chức cấp cao:
– TRÒ CÓ HỌC NHƯNG MẤT DẠY
– THẦY CÓ DẠY NHƯNG VÔ HỌC.
7/9/2019
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Ai cả gan kiện 2,5 tỷ USD đối với cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?


Đặng Thị Hoàng Yến và Nguyễn Tấn Dũng vào thời còn đương chức - một là đại biểu quốc hội và một kia là thủ tướng.
An Xuyên – (VNTB) – Một thông tin được đăng tải, được cho là từ Văn phòng luật sư Charles H. Camp, cho biết, bà Tiến sĩ Maya Dangelas đã hoàn tất các thủ tục tố tụng trọng tài nhằm ‘kiện’ nguyên Thủ tướng, Nguyễn Tấn Dũng, với mức đòi bồi thường lên đến 2,5 tỷ USD.

Maya Dangelas là tên nước ngoài của doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến, nguyên Chủ tịch HĐQT tập đoàn Tân Tạo, cựu ĐBQH khóa XIII.
Theo thông tin được đăng tải trên Prnewswire, thì vụ kiện nhắm vào nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng có liên quan đến dự án nhiệt điện Kiên Lương (thuộc huyện Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang).
“Dự án nhiệt điện phức hợp Kiên Lương sẽ tạo ra hàng tỷ USD cho các công ty của tôi để cung cấp cơ hội việc làm và giáo dục cho người nghèo ở Việt Nam.” bà Yến được dẫn lời cho biết hôm 6/9/2019.
Theo Thông cáo, thì khi làm Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm trái hợp pháp hợp đồng xây dựng, sở hữu và vận hành Dự án Nhiệt điện Kiến Lương tại Việt Nam. Trước đó, vào tháng 7/2007, trong cương vị Thủ tướng Chính phủ, ông Nguyễn Tấn Dũng đã từng đồng ý về dự án đầu tư cho một khu công nghiệp, nhà máy điện và cảng biển sâu ở Kiên Lương của Công ty CP Năng lượng Tân Tạo (TEC).
Chín năm sau khi thực hiện hợp đồng, ông Nguyễn Tấn Dũng đã nêu ý kiến rà soát và loại bỏ dự án nhiệt điện Kiên Lương 1 khỏi Quy hoạch điện VII, vi phạm trực tiếp thỏa thuận đầu tư giữa TEC và chính phủ Việt Nam, theo Thông báo của Trọng tài.
“Hồ sơ này nhằm buộc cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chịu trách nhiệm về hành động của mình cả về [chức vụ] chính thức và về mặt cá nhân,” ông Tony Buzbee nói.
Bài viết cũng cho biết, vụ kiện này được tiến hành dựa trên các quy tắc tố tụng Ủy ban Liên Hiệp Quốc về Luật Thương mại Quốc tế (UNCITRAL).
Nhiệt điện Kiên Lương bị hủy bỏ vì ‘treo dự án’?
Theo Vneconomy vào tháng 11/2018, UBND tỉnh Kiên Giang đã ban hành văn bản phản hồi TEC về Dự án nhiệt điện Kiên lương 1. Theo đó, Phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng đã kết luận lý do loại bỏ Dự án nhiệt điện Kiên Lương 1 và 2 ra khỏi danh mục các dự án nguồn điện giai đoạn 2030 là do tiến độ triển khai chậm, và xét thấy năng lực công ty không thực hiện dự án.
Cũng theo trang tin này, ‘từ năm 2011, dự án bắt đầu đình trệ, chủ đầu tư không thực hiện nghĩa vụ nộp tiền sử dụng đất và cũng không thực hiện thủ tục xin gia hạn nộp tiền.’
Dự án đầu tư này cũng được cho là có sự vênh nhau về số liệu đầu tư giữa TEC và báo cáo của tỉnh Kiên Giang, lên mức 81 lần. Và bản thân dự án, theo một báo cáo từ blogger Lê Anh Hùng trên VOA, thì nhiệt điện Kiên Lương từng được giới đầu tư Trung Quốc ‘sốt sắng’ tìm hiểu, và địa điểm xây dựng nhà máy cũng có những yếu tố nhạy cảm về quốc phòng.
Thuần túy kiện đòi hay còn gì nữa?
Báo Tiền Phong ngày 9/9/2019, đăng tải nội dung bài viết với tiêu đề ‘Bí ẩn nữ đại gia Hoàng Yến và khối tiền 3,5 ngàn tỷ khó thu hồi’. Trong đó đề cập đến việc, cơ quan Kiểm toán Nhà nước (Việt Nam) đặc biệt lưu ý là về khả năng thu hồi khoản đầu tư và phải thu từ hai công ty có liên quan với tổng trị giá hơn 3,5 ngàn tỷ đồng, và cơ quan này nghi ngờ khả năng thu hồi khoản tiền khổng lồ liên quan đến Nhiệt điện Kiên Lương. Bài báo cũng đồng thời cho biết, CTCP Đầu tư và Công nghiệp Tân Tạo (ITA) do bà Hoàng yến làm chủ ‘đang làm việc với cơ quan chức năng kiến nghị đưa dự án Kiên Lương vào quy hoạch phát triển điện lực quốc gia’ nhằm xử lý khoản đầu tư và công nợ có liên quan.
‘ITA chưa đánh giá được chắc chắn khả năng thu hồi của các khoản đầu tư và khoản phải thu nói trên do việc này phụ thuộc vào khả năng tiếp tục thực hiện dự án Nhiệt điện Kiên Lương’, báo cáo của cơ quan Kiểm toán nhà nước cho biết.
Vì vụ kiện được tiến hành trên cơ sở Trọng tài quốc tế, nên hồ sơ vụ kiện hoàn toàn bí mật. Tuy nhiên, dựa vào những gì diễn ra trên báo chí, thông báo của công ty Tân Tạo, và báo cáo của Kiểm toán nhà nước thì việc bà Đặng Thị Hoàng Yến tiến hành ‘khởi kiện’ nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Trọng tài quốc tế Paris là một cách giải quyết tranh chấp thương mại (đầu tư) được ghi nhận một cách phổ biến trong những năm gần đây giữa một chủ thể là cá nhân đối với một cá nhân, và giữa một cá nhân đối với một cơ quan (chính quyền) Nhà nước. Nếu sắp xếp theo tiến trình và mục đích khởi kiện, thì bản thân bà Hoàng Yến đang tìm một sự thuận lợi hơn trong việc tìm kiếm các giải pháp đưa dự án Nhiệt điện Kiên Lương vào lại Danh mục các dự án nguồn điện giai đoạn 2030 nhằm thu hồi lại nguồn vốn lên đến 3,5 tỷ đồng nêu trên. Như vậy, kiện đòi lần này dù hướng đến ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng không nhằm các mục đích chính trị, mà thuần túy là giải quyết các tranh chấp trong đầu tư, và tìm kiếm bồi thường đầu tư do bên công ty Tân Tạo tin rằng, phía chính quyền mà đại diện là ông Nguyễn Tấn Dũng đã ‘phá vỡ hợp đầu đầu tư’. Nói đúng hơn, bà Đặng Thị Hoàng Yến đang hiện thực hóa quan điểm của Tập đoàn Tân Tạo, trong đó, ‘đề nghị được Chính phủ, Bộ Công Thương, UBND tỉnh Kiên Giang đền bù thoả đáng cho cả tập đoàn Tân Tạo và cho các nhà đầu tư nước ngoài vì đã đầu tư rất nhiều vào dự án.’
Chính phủ Việt Nam có tham gia vụ kiện với tư cách bị đơn?
Sở dĩ Chính phủ Việt Nam không thể ‘trốn tránh’ tiến trình tố tụng ở tòa án trọng tài quốc tế vì thực tiễn xét xử quốc tế cho thấy, điều đó sẽ làm hạ thấp uy tín và độ tin cậy của Nhà nước như một bên tranh tụng; làm gia tăng tính bất hợp pháp của Nhà nước đó trong quá trình xét xử liên quan đến giải quyết tranh chấp đầu tư. Do đó, Chính phủ Việt Nam hiện tại phải tham gia với tư cách bị đơn.
Vậy nếu nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị tuyên bố là thua kiện bởi Trọng tài quốc tế Paris, thì điều gì sẽ xảy ra? Vì Việt Nam là thành viên của Ủy ban Luât Thương mại quốc tế (UNCITRAL), nên các phán quyết được đưa ra bởi Trọng tài quốc tế sẽ buộc Việt Nam phải tuân thủ trong sự tự nguyện. Bởi kiện đòi của bà Hoàng Yến không chỉ mang tính chất cá nhân, mà cả ‘chức vụ’ của ông Nguyễn Tấn Dũng. Điều này đồng nghĩa, vụ kiện sẽ giống về mặt quy trình và hệ quả như vụ kiện mà ông Trịnh Vĩnh Bình tiến hành đối với Chính phủ Việt Nam.
Điều cần biết là, kể cả khi ông Nguyễn Tấn Dụng không tham gia vào vụ kiện này, hoặc Chính phủ Việt Nam tìm cách ‘lờ’ đi sự kiện này, thì Ủy ban trọng tài quốc tế Paris vẫn tiến hành các thủ tục tố tụng và ra phán quyết dựa trên cơ sở các chứng cứ mà phía bà Hoàng Yên đưa ra.

Nếu Nhà nước Việt Nam xét thấy, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu ý kiến rà soát và loại bỏ dự án nhiệt điện Kiên Lương 1 khỏi Quy hoạch điện VII là ‘không vi phạm trực tiếp thỏa thuận đầu tư giữa TEC và chính phủ Việt Nam’ thì có thể theo đuổi tiến trình tố tụng. Trong trường hợp ngược lại, phía Chính phủ Việt Nam có thể ‘thỏa thuận’ với bà Hoàng Yến để có thể chấm dứt tố tụng, để tránh hệ quả về một phán quyết lên đến 2,5 tỷ USD – vốn buộc phải lấy từ nguồn ngân sách nhà nước.

Phải chăng đảng là công cụ?


Nguyễn Đình Cống|

Trong bài “Trò chuyện với ông Mahathir” tôi có viết rằng, “đảng chỉ là công cụ”. Ông từ bỏ đảng cũ như cởi một chiếc áo rách và bẩn. Viết bài này tôi xin bàn thêm.
Đảng là công cụ của ai? Thưa rằng, là của một người hoặc một nhóm các chính trị gia. Họ lập ra đảng và điều hành nó nhằm phục vụ cho các ý đồ chính trị. Tại các nước đa đảng thì điều này là khá rõ ràng. Còn đối với các nước độc đảng theo chủ nghĩa Mác Lê thì sao, phải chăng các đảng đó cũng chỉ là công cụ?
Đảng theo chủ thuyết Mác, dù lấy tên là Cộng sản, Lao động hay tên khác, thì cũng đều theo hình mẫu “đảng kiểu mới” do Lê Nin vạch ra, đó là đội tiên phong của giai cấp công nhân, là đảng lãnh đạo cách mạng vô sản. Người ta đưa ra các khái niệm giai cấp lãnh đạo, đảng lãnh đạo. Người ta tôn đảng thành một tổ chức thiêng liêng. Đó là những nhầm lẫn vô cùng tai hại.
Khái niệm giai cấp lãnh đạo đã tỏ ra là một ngụy biện bậc cao, một sự lừa bịp nguy hiểm. Khái niệm đảng lãnh đạo là mơ hồ. Khi chưa giành được chính quyền thì sự lãnh đạo của đảng thông qua việc đề ra đường lối rồi tuyên tuyền, vận động thực hiện. Khi đã có chính quyền thì sự lãnh đạo cũng bắt đầu bằng việc đề ra đường lối, chủ trương, chính sách, soạn ra các nghị quyết rồi thông qua hệ thống chính quyền để thực hiện, bằng cách biến các nghị quyết của đảng thành luật pháp, bằng công tác chính trị tư tưởng, bằng kiểm tra.
Gốc gác nhất, quan trọng nhất của lãnh đạo là “đề ra đường lối”. Vậy đảng hay ai đề ra nó? Đảng là một tổ chức. Tổ chức thì cụ thể, nhưng nói đảng đề ra đường lối thì đảng ở đây lại không cụ thể mà chỉ là một cái tên. Một đường lối nào đó mang danh là của đảng thì không phải do tổ chức đảng đề ra. Mọi đường lối, chủ trương, chính sách đều bắt đầu bằng ý tưởng của một người hoặc của một nhóm nhỏ người.
Dù ban đầu có nhiều người cùng suy nghĩ thì tại một nơi cũng chỉ có một người đề xuất đầu tiên (có thể tại các nơi khác nhau có vài người cùng đề xuất), sau đó họ thảo luận, bổ sung, sửa đổi, để trở thành ý kiến tập thể của một nhóm người. Rồi đường lối đó được phổ biến cho toàn đảng. Thề là thành đường lối của đảng.
Như vậy đảng chỉ nhận vờ. Thực sự của việc đề ra đường lối của việc lãnh đạo là của một người hoặc một nhóm người ở trên cao. Đó là Lãnh tụ, là Bộ Chính trị. Vậy phải chăng sự lãnh đạo là của một nhóm các chính trị gia, còn đảng là công cụ của họ.
Nêu ra ý kiến trên đây tôi hy vọng góp phần xóa ý tưởng cho rằng, đảng là vô cùng thiêng liêng, xóa nỗi lo “thà mất nước còn hơn mất đảng”. Tôi thiết tha mong muốn các nhà nghiên cứu chính trị, các học giả phản biện và làm sáng rõ vấn đề này.
Về đảng CSVN, người ta tuyên truyền rằng, Dân tộc VN đã sinh ra nó. Tôi nghĩ có lẽ không phải. Nó là sản phầm ngoại lai, được nhập vào trong lòng dân tộc. Ban đầu, nhờ ẩn nấp vào lòng yêu nước nó được dân tộc cưu mang, nhưng rồi khi nắm được chính quyền thì những người ở trên chóp bu của đảng đã vì ý thức hệ mà biến nó thành công cụ để thống trị , tự đặt mình cao hơn Dân tộc. Liệu một dân tộc có lịch sử quật cường như Dân tộc Việt Nam có chấp nhận mãi điều này, đem một loại công cụ để thờ tự trên cả Tổ tiên.

Những lời nói láo “định hướng”


Chủ Tịch UBND TP Hà Nội, Tướng Nguyễn Đức Chung
canhco’s blog – RFA

Đã từ lâu hầu như dân chúng không còn tin vào những phát biểu hay hứa hẹn của bất cứ ông to bà lớn nào trong guồng máy nhà nước, bởi quá nhiều bài học chứng thực tính nói láo không biết thẹn của hầu như tất cả các cấp lãnh đạo cộng sản khi phải giải quyết một vụ việc gì đó của người dân.
Nói láo không phải ai muốn là được, bởi khi phát biểu một lời nói láo lập tức có hai vấn đề buộc người nói phải suy nghĩ chín chắn. Thứ nhất khi đưa ra một lời hứa phải tự hỏi lấy mình rằng có thể thực hiện được bao nhiêu phần, nếu chỉ 80% thì tốt nhất đừng nên hứa. Thứ hai, khi phát biểu một hành động, một hiện tượng chốn đông người phải nhớ là cái số đông ấy sẽ có người làm chứng cho lời nói thật hay láo của một quan chức và vì vậy nói láo về hành động hay ý kiến của đám đông là hành vi ngu xuẩn nhất của người nói láo.
Vậy mà đương kim một chủ tịch UBND thành phố Hà Nội là ông Nguyễn Đức Chung lại nói láo không hề biết nháy mắt khi xác định rằng ông ta đã mời người dân trong khu vực bị ảnh hưởng bởi vụ cháy của nhà máy bóng đèn phích nước Rạng Đông đến tham dự cuộc họp ở UBND TP vừa qua. Ở đó, ông đã nghe họ phát biểu, trực tiếp hỏi người dân nhưng người dân nói “Không có bức xúc gì”.

Để biết ông Chung có nói láo hay không hãy xem VTV đưa tin: hàng trăm phụ huynh có con đang học ở các trường tại phường Hạ Đình, Thanh Xuân, Hà Nội đã xin cho con nghỉ học tạm thời vì chưa biết trường có nằm trong khu vực an toàn không bởi trước đó đã có những kết luận trái ngược nhau về nguy cơ ô nhiễm.
Bên cạnh đó báo Thanh Niên cho biết gần 90% hộ dân tại chung cư 54 Hạ Đình, hơn 40% hộ dân tại chung cư 143 Hạ Đình và hàng loạt hộ dân, kinh doanh xung quanh Công ty Rạng Đông chuyển đi sau vụ cháy, khiến nơi đây xuất hiện nhiều “phố ma”, “xóm chết”.
Chưa hết, báo Dân Trí có bài phóng sự đăng vào ngày Chúa Nhật 8/9 có tựa rất ấn tượng: Hàng quán đóng cửa sang nhượng, dân quanh Công ty Rạng Đông thi nhau bán nhà.
Theo bài báo này thì các cửa hàng lớn nhỏ gần khu vực nhà máy Rạng Đông đã đóng cửa vì khách hàng sợ ô nhiễm chất thủy ngân nên ít có người dám ăn uống, bên cạnh đó nhiều gia đình đã tự ý dời đi hoặc về quê hay đến tạm trú với bà con ở một quận khác cách xa nơi xảy ra đám cháy. Có nhiều gia đình đã treo bảng bán nhà mặc dù trước đó chưa từng có ý định này.
Chừng ấy dữ kiện đủ nói lên tính chất dối trá của ông Nguyễn Đức Chung trước một việc hiển nhiên đang xảy ra tại nơi ông quản lý. Ông Chung rõ ràng là có đầy đủ thông tin hơn ai hết khi trực tiếp nói chuyện với nạn nhân nhưng ông không nói lời thành thật đúng như người dân bức xúc mà ông đã đánh lừa dư luận bằng thứ ngôn ngữ xảo quyệt của một kẻ đứng đầu một thủ đô của ngàn năm văn vật.
Câu hỏi đặt ra: tại sao ông Chung phải nói láo như vậy?
Có nhiều cách trả lời nhưng cách chính xác nhất vẫn xoay chung quanh ý tưởng cũ rích: “bời vì ông là người cộng sản cao cấp”.
Càng cao cấp người cộng sản càng phải nói láo nhuần nhuyễn hơn, hợp lý hơn và thậm chí trơ trẽn hơn. Họ như những sản phẩm được sản xuất đồng loạt nên hình thức nói láo giống nhau là chuyện có thể hiểu được. Nhưng tại sao họ phải nói láo trong khi sự dối trá ấy không giúp gì cho họ trong việc giải quyết một cuộc khủng hoảng?
Câu trả lời đến từ cương lĩnh “ổn định chính trị” mà đảng chủ trương đã khiến họ không dám nói thật từ những câu chuyện đáng ra không thể nói láo. “Người dân không có bức xúc gì” như ông Chung tuyên bố là cách ổn định lòng dân thô thiển mà người cộng sản nghĩ ra. Họ tạo cho chính họ và những đồng chí chung quanh tin rằng lời nói láo của họ người dân không biết và có biết cũng không màng tới. Nói thật về những gì mà người dân bức xúc rất nguy hiểm cho “ổn định chính trị” và biết đâu từ đó khiến người dân hoang mang thêm. Vậy là cứ tiếp tục nói láo, tiếp tục xem dân như cỏ rác không đáng nghe lời nói thật từ quan chức cộng sản.
Lâu dần những lời thiếu tính chân thật ấy khiến họ tin vào như một sự thật hiển nhiên, một sự thật ai cũng phải thừa nhận. Chằng hạn như họ không ngại ngùng khi tuyên bố “càng ngày người dân càng tin tưởng vào đảng hơn” là một mẫu câu được cắt dán vào mọi nơi mọi lúc, khi đảng cần vận động niềm tin của người dân vào một việc gì đó. Mẫu câu này được các cấp cao nhất lập đi lập lại không mỏi miệng tuy rằng ai cũng biết chẳng có người dân nào tin vào đảng cả.
Nói tới Nguyễn Đức Chung người dân Hà Nội tự khắc nhớ tới những gì ông ta làm tại Đồng Tâm, nơi xảy ra vụ bắt giữ 38 nhân viên nhà nước trong đó đa số là công an, viên chức huyện, Ban Tuyên Giáo Huyện Ủy Mỹ Đức…. vì đã xâm phạm vào vùng đất của người dân tại đây. Khi đó với tư cách Chủ tịch thành phố Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung phải về xã Đồng Tâm nói chuyện với người dân, đưa ra cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người dân địa phương về vụ bắt giữ. Tuy nhiên đến ngày 13 tháng 6 năm 2017, Cơ quan Điều Tra Công an Hà Nội lại ra quyết định khởi tố vụ án hình sự xảy ra tại Đồng Tâm về hai tội danh ‘bắt giữ người trái pháp luật’ và hủy hoại, cố ý làm hư hỏng tài sản’.
Cách mà ông Chung nói láo với dân chỉ đem tới tai họa cho họ chứ chưa bao giờ mang lại lợi lộc hay chí ít là niềm tin cho nạn nhân.
Nói láo là cách mà ông Chung từng làm và từng thành công, ít nhất là tại Đồng Tâm, khi ông ta giữ khoảng cách im lặng cho người dân trước bức xúc mà họ chịu đựng khi bị cướp đất. Lần này cũng thế, ông Chung làm cho dân chúng tin rằng thàm họa thủy ngân không đáng là gì mặc dù các cơ quan thẩm quyền đã có văn bản chính thức yêu cầu nhà nước có chỉ đạo đối phó một cách nhanh chóng trước các kết quả tìm được.
Nói láo theo kiểu ông Chung không khác gì cách nói láo của quận Thanh Xuân vài ngày trước đây, và rồi ra từ những lời nói láo ấy, lãnh đạo các cấp lớn nhỏ trong hệ thống chính quyền cả nước sẽ áp dụng đại trà vào cung cách ứng xử của họ đối với những thảm họa môi trường tương tự xảy ra, từ đó không biết có bao nhiêu người sẽ chết từ những lời nói láo có tính “định hướng” này.

Ai đã chèo con thuyền đất nước đi vào họng giặc ?



Đỗ Ngà|

Ngày 04/09/2019 báo chí CS đồng loạt đưa tin rằng, kết quả trúng sơ tuyển thầu cao tốc Bắc – Nam là tài liệu mật, không thể tiết lộ. Điều này lập tức gây cho nhân dân một mối nghi ngờ về sự mờ ám nào đó trong việc tuyển chọn nhà thầu cho dự án lớn này. Người dân rất muốn có cao tốc Bắc – Nam, nhưng phải là những nhà thầu khác không phải nhà thầu Trung Quốc.
Dự án Cát Linh – Hà Đông còn đó, nếu để nhà thầu Trung Quốc thi công những dụ án lớn thì có thể nói hậu quả sẽ khôn lường. Dự án này chính là minh chứng, nhà nước vay tiền Trung Quốc để rước đống rác về đặt giữa thủ đô. Tiền dân thì bị trôi về phương Bắc, còn lợi ích thì người dân không được gì cả. Ấy là chỉ nói đến chất lượng nhà thầu Trung Quốc, chưa nói đến yếu tố chính trị trong dự án này.
Khi xây một dự án lớn đòi hỏi lượng nhân công khổng lồ và thời gian thi công lâu dài, thì khó tránh khỏi việc Trung quốc mượn cớ đưa công nhân họ sang làm, rồi phát triển các vùng dân cư người Trung quốc dọc theo tuyến cao tốc Bắc – Nam này. Hay nói đúng hơn, khi Trung Quốc trúng thầu thì hệ quả của nó không chỉ dừng lại ở món nợ lớn cho đất nước và một công trình kém chất lượng cho nhân dân, mà nó còn mang đến là một sự đe dọa rất lớn cho an ninh quốc gia. Vì sao? Bởi vì người Tàu được rải đều khắp trên tuyến xương sống ấy thì rất dễ phát sinh mâu thuẫn sắc tộc. Điều đó có thể sẽ dẫn đến việc Trung Quốc sẽ có lý do can thiệp vào Việt Nam cho dù sau này không còn CS. Đó mới là lý do chính mà nhân dân Việt Nam cần phải phản ứng thật mạnh để chính quyền CS loại những nhà thầu Trung Quốc khỏi danh sách trúng thầu các dự án ở Việt Nam.
Qua việc thông tin sơ tuyển nhà thầu được ĐCS đưa vào diện hồ sơ mật, chúng ta thử làm bài phân tích về khả năng trúng thầu của các nhà thầu Trung Quốc từ những số liệu có được để có cái nhìn công tâm hơn. Từ bài báo “Các nhà đầu tư nước ngoài nộp hồ sơ sơ tuyển cao tốc Bắc Nam” được đăng ngày 11/07/2019 trên tờ Vnexpress sẽ cho ta thấy rất rõ toàn cảnh dự định Tàu hóa của ĐCSVN trong đại dự án này.
Tuyến đường cao tốc Bắc- Nam được chia làm 8 gói thầu, cứ mỗi gói nhà nước mở thầu độc lập và được xem như là 8 dự án khác nhau gồm: Mai Sơn – QL45, QL45 – Nghi Sơn, Nghi Sơn – Diễn Châu, Diễn Châu – Bãi Vọt, Nha Trang – Cam Lâm, Cam Lâm – Vĩnh Hảo, Vĩnh Hảo – Phan Thiết, Dự án Phan Thiết – Dầu Giây. Riêng dự án Dự án Phan Thiết – Dầu Giây chưa tổ chức sơ tuyển chọn nhà đầu tư. Qua đây chúng ta thử tách từng đoạn ra phân tích.
Đoạn 1 – Mai Sơn – QL45: có 5 công ty Trung Quốc, 1 liên danh Trung –Việt, 2 công ty Hàn, 1 công ty Pháp. Như vậy trên đoạn này Trung Quốc có 66,7% khả năng trúng thầu;
Đoạn 2 – QL45 – Nghi Sơn: có 3 công ty Trung Quốc, 1 công ty Hàn Quốc, 1 công ty Pháp. Như vậy trên đoạn 2 này Trung Quốc có 60% khả năng trúng thầu;
Đoạn 3 – Nghi Sơn – Diễn Châu: có 3 công ty Trung Quốc, 1 công ty Hàn Quốc. Như vậy trên đoạn 3 này, Trung Quốc có 75% khả năng trúng thầu;
Đoạn 4 – Diễn Châu – Bãi Vọt: có 5 công ty Trung Quốc, 2 công ty Hàn Quốc. Như vậy trên đoạn 4 này, Trung Quốc có 71,4% khả năng trúng thầu;
Đoạn 5 – Nha Trang – Cam Lâm: có 3 công ty Trung Quốc, 1 liên danh Trung Việt. Như vậy trên đoạn 5 này, 100% Trung Quốc trúng thầu;
Đoạn 6 – Cam Lâm – Vĩnh Hảo: có có 3 công ty Trung Quốc và 1 công ty Hàn Quốc. Như vậy trên đoạn này, Trung Quốc có 75% khả năng trúng thầu;
Đoạn 7 – Vĩnh Hảo – Phan Thiết: có 3 công ty Trung Quốc. Như vậy đoạn này 100% Trung Quốc trúng thầu.
Hãy nhìn vào 7 gói đã mời thầu, chúng ta thấy gói nào Trung Quốc cũng chiếm áp đảo. Đó là ở đây chúng ta xem các đơn vị dự thầu có cơ hội ngang nhau chứ thực tế không phải vậy. Vì sự phụ thuộc cả chính trị lẫn kinh tế của ĐCSVN vào ĐCS Trung Quốc nên cơ hội trúng thầu sẽ được ĐCSVN can thiệp để nó lệch hẳn về phía Trung Quốc. Trong 7 gói thì có 2 gói là 100% thuộc về Trung Quốc, còn 5 gói còn lại thì cơ hội cho Trung Quốc bao giờ cùng cao hơn 60%. Nếu tính thêm yếu tố chính trị thì cơ hội cho những nhà thầu khác gần như bằng 0.
Như vậy là qua con số này, cộng thêm sự giấu giếm của chính quyền CS, điều đó càng khẳng định rằng, đại dự án cao tốc Bắc Nam này hết 99,99% là lọt trọn vào tay Trung Quốc. Thật sự chúng ta đang nhìn đất nước này từ từ trôi vào họng Trung Cộng một cách bất lực mà không thể làm gì được. Với những dự án như thế này nếu dân ta không xuống đường và quyết liệt với chính quyền thì không ai có thể cứu chúng ta được. Hãy tỉnh thức! Đó là thông điệp tự cứu cho dân tộc Việt Nam./.
Tham khảo:
https://vtc.vn/ket-qua-trung-so-tuyen-thau-cao-toc-bac–nam-la-tai-lieu-mat-khong-the-tiet-lo-d496459.html
https://vnexpress.net/thoi-su/nhung-nha-dau-tu-nuoc-ngoai-du-thau-cao-toc-bac-nam-3949782-p2.html

Tham nhũng để tồn tại

Sáng ngày 08/12/2015, trong một cuộc tiếp xúc với cử trị quận Hoàn Kiếm ông Trọng có nói “Nếu để xảy ra đụng độ gì thì tình hình bây giờ bất ổn thế nào, chúng ta có ngồi đây mà bàn việc tổ chức đại hội Đảng được không?”. Ý của ông Trọng là hãy thả cho Trung Quốc tự tung tự tác thì các đồng chí ông được yên ổn ngồi chia chác quyền lực cho nhau. Như vậy, đứng giữa sự an nguy quốc gia và quyền lợi của các đảng viên thì sự an nguy quốc gia bị dẹp sang một bên. Đó là quan điểm của ông Trọng trước thềm đại hội 12.
Nay bước sang gia đoạn chuẩn bị đội hội 13, Trung Quốc lại kéo tàu sang vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam đe dọa thì phản ứng của ông Trọng cũng như vậy, cũng thả cho giặc tự do lộng hành và tập trung vào vấn đề chia chác quyền lực. Ông trọng đã chỉ đạo báo chí không được nói về mối đe dọa của ngoại bang, ông chỉ đạo Bộ Ngoại Giao câm họng, và ông lệnh cho quân đội án binh bất động.
Từ sau khi ngã bệnh ở Kiên Giang, ông Trọng luôn ở sau hậu trường vì lý do sức khỏe. Tuy nhiên vào ngày 03/07/2019 Trung Quốc xua tàu đến đe dọa Bãi Tư Chính ông Trọng vẫn cho báo chí ém tin làm dân không hay biết gì, đến 1 tuần sau tin tức từ nước ngoài mới báo cho biết thì dân mới té ngửa “thì ra cả tuần chủ quyền đất nước bị đe dọa mà dân không biết gì cả”. Thấy không thể để dân bùng phát phản ứng là điều tối quan trọng lúc này, thì ngày 25/07/2019 ông Trọng đã xuất hiện và cảnh báo với toàn đảng của ông rằng  “Tuyệt đối không để các thế lực thù địch lợi dụng lòng yêu nước chân chính của công nhân, người lao động để kích động, lôi kéo biểu tình, tụ tập gây rối, làm mất an ninh trật tự, gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc”. Chủ quyền ông không lo, ông chỉ lo dân phản ứng làm đảng vất vả chế tài thôi. Trong mắt ông Trọng, dân đáng sợ hơn ngoại xâm.
Như vậy, có thể nói quan điểm đem quyền lợi quốc gia mua sự yên ổn cho đảng là chủ trương xuyên suốt của ông Trọng chứ không phải là phản ứng mang tính tình thế. Vậy câu hỏi đặt ra là, liệu quan điểm này có phải là một quan điểm mang tính xuyên suốt qua các thế hệ lãnh đạo trong ĐCS hay không? Để xét trả lời câu hỏi này, chúng ta cần xét hết suốt chiều dài lịch sử 74 năm cầm quyền của ĐCS thì mới rõ.
Ngược lại lịch sử, ta thấy công Hàm năm 1958 của ông Phạm Văn Đồng cũng là một hành động dâng chủ quyền cho Tàu để mua tình hữu nghị của thế hệ lãnh đạo đời đầu. Đây là một chủ trương phản quốc thể hiện rất rõ nhưng cho đến nay ĐCS không chịu thừa nhận sai lầm mà ngược lại, họ lại tiếp tục trượt dài theo những sai lầm đó. Hành động thả cho giặc lộng hành trong vùng chủ quyền đất nước hôm nay của ĐCS thì nói cho cùng, đó cũng là hành động nhường chủ quyền mua tình hữu nghị giống hệt như năm xưa Hồ Chí Minh – Phạm Văn Đồng đã từng làm ấy thôi. Đây rõ ràng là chủ trương xuyên suốt của ĐCS qua các thời kỳ chứ không phải là một sai lầm có tính giai đoạn.
Với ĐCS hãy nhớ đến câu nói của ông Nguyễn Văn Thiệu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng Sản làm”. Vì vậy, muốn đánh giá CS thì phải quan sát không nghe họ nói. Khi quan sát 74 năm ĐCS cai trị Việt Nam, thì chúng ta thấy rất rõ rằng, việc chống Tàu của ĐCS chỉ là 1 điểm tí hon trên trục thời gian lịch sử mà thôi. Suốt 74 năm, ĐCSVN luôn theo Tàu, chỉ duy nhất năm 1979 là ĐCS chống Tàu. Sau khi ông Lê Duẩn mất, thì ngay lập tức nhóm lãnh đạo kế tiếp Linh – Mười đã “sửa sai” cho đảng bằng Hội Nghị Thành Đô ô nhục. Và từ ngày ấy đến nay, chúng ta thấy ĐCS càng ngày càng ngã vào bàn tay của Tàu Cộng một cách khăng khít hơn.
Một đảng cầm quyền nếu muốn đặt quyền lợi quốc gia lên trên, thì điều trước tiền họ cần làm là phải triệt tiêu lòng tham nơi đảng viên của họ. Vì sao? Vì nói đến quyền lợi quốc gia là nói đến sự hy sinh và sự cống hiến. Nếu con người đã mang nặng lòng tham thì họ không thể hy sinh hay cống hiến bất cứ cái gì cho quyền lợi đất nước. Như ta biết, khi con người đã bị nhào nặn dưới khuôn mẫu của tư tưởng CS thì hầu hết đều trở thành những kẻ tham lam trục lợi. Một khi trong đảng tràn ngập những kẻ tham lam thì không thể khơi dậy lòng yêu nước để duy trì lòng trung thành của đảng viên, mà thay vào đó là đảng sẽ dùng quyền lợi kích thích lòng tham để trói buộc lòng trung thành của đảng viên vào đảng mà thôi.
Đảng không tạo ra của cải vật chất cho xã hội, vậy đảng lấy quyền lợi đâu ra mà ban phát cho người của mình? Câu trả lời, nguồn khai thác đó chính là nhân dân và tài nguyên quốc gia. Không buông cho đảng viên tham nhũng, thì ĐCS sẽ không có một lượng đông đảo sẵn sàng đè bẹp nhân dân được. “Còn đảng còn mình” nói cho cùng thì còn đảng thì “mình” mới có thể dùa hốt để làm giàu bản thân. Như vậy, đảng đứng được là nhờ tham nhũng chứ không phải nhờ trị tham nhũng. Vì vậy mà khi ai đó thực hiện chiến dịch “trừng trị tham nhũng” thì chắc chắn đó chính là một chiêu bài để che đậy một mưu đồ khác. Với tầm dân trí như của đa phần Việt Nam hiện nay, thì rất nhiều người vẫn  tin đây là giải pháp tốt nhất làm sạch bộ máy nhà nước chứ không phải là cải cách thể chế chính trị.
Đại hội đảng là một cuộc chia chác quyền lực lớn, nếu đem chuyện chủ quyền ra bàn thì chẳng ai mặn mà, vì sao?  Vì chuyện này nếu làm căng thì ai cũng sẽ không còn sự an nhàn hưởng thụ những thứ được hốt từ dân dân nữa. Ai cổ võ cho xu hướng này chắc chắn kẻ đó sẽ là một kẻ lạc lõng trong đảng và rất dễ bị đào thải. Thật ra con người ông Nguyễn Phú Trọng rất “thức thời”, ông đã theo xu thế chung của đảng. Chính ông cũng đã nhận ra rằng, trong đảng của ông cũng rặt một phường tham lam và xem nhẹ quyền lợi đất nước. Chính vì vậy mà ông chỉ tập trung vào việc chia chác quyền lực và gạt chuyện chủ quyền sang một bên. Và kết quả thật mĩ mãn cho ông, chính ông đã trở thành con người được lòng đảng viên nhất so với những lãnh đạo ĐCS trước đây./.
Tham Khảo:
https://soha.vn/xa-hoi/tong-bi-thu-neu-dung-do-tren-bien-ta-co-ngoi-day-duoc-khong-20151208144743885.htm
https://www.tienphong.vn/xa-hoi/khong-de-long-yeu-nuoc-chan-chinh-cua-cong-nhan-bi-loi-dung-1327492.tpo

Nuôi tham nhũng để… chống!


Ông Phan Văn Vĩnh, Trung tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân, Bộ Công an Việt Nam, người đang thi hành bản án chín năm tù vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”
Trân Văn – VOA

Ông Phan Văn Vĩnh, Trung tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, cựu Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát nhân dân, Bộ Công an Việt Nam, người đang thi hành bản án chín năm tù vì “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ” (sắp đặt, hỗ trợ cho Công ty Đầu tư Phát triển An ninh công nghệ cao – CNC tổ chức đánh bạc trên Internet) lại vừa bị khởi tố vì “ra quyết định trái pháp luật” (1).
Năm 2011, Công ty Ngọc Hưng (trụ sở tại Quảng Trị) đưa 614 khối gỗ trắc từ Lào vào Việt Nam để xuất sang Trung Quốc. Lô gỗ này đã bị tạm giữ tại Đà Nẵng vì Hải quan xem là buôn lậu (làm giả hồ sơ để nhập cảng và xuất cảng gỗ) nên những cá nhân có liên quan bị khởi tố, sau đó Hải quan chuyển cho công an điều tra. Ông Vĩnh là người chỉ đạo thuộc cấp bán sạch lô gỗ vốn là tang vật này…

Nếu đặt các vụ án liên quan tới ông Vĩnh bên cạnh những vụ án có yếu tố tham nhũng, gần nhất là vụ AVG bán 95% cổ phần cho MobiFone, có thể thấy, các viên chức hữu trách càng ngày càng táo tợn, càn rỡ, tham nhũng càng ngày càng nghiêm trọng vì có thể dùng “an ninh quốc gia” và “ổn định chính trị” để che mọi thứ. Nói cách khác “an ninh quốc gia” và “ổn định chính trị” chẳng khác gì… cám để nuôi… tham nhũng.
***
Tại Việt Nam, công an và quân đội được đồng hóa với “an ninh quốc gia”. Sự đồng hóa này khiến cho công an, quân đội trở thành những lãnh địa riêng, tha hồ tự tung tự tác. “An ninh quốc gia” cho phép công an tuyển những cá nhân như Phan Văn Anh Vũ (Vũ ‘Nhôm’),… quân đội tuyển những cá nhân như Đinh Ngọc Hệ (Út Trọc),… làm sĩ quan, dựng nên hàng loạt cái gọi là “công ty bình phong” để thâu đoạt, chia chác.
“An ninh quốc gia” bị biến thành thành “bùa hộ mạng”, thúc đẩy công an, quân đội thi nhau bán công thổ, soạn – thực hiện đủ thứ kịch bản để thu lượm, biến công sản thành tài sản cá nhân. Nếu dùng luật pháp kiểm soát công an, quân đội chặt chẽ như thiên hạ, không cho phép đồng hóa với “an ninh quốc gia”, làm gì có chuyện AVG vừa rao bán cổ phần là Bộ Công an khuyến cáo phải ngăn chặn giới đầu tư ngoại quốc nắm AVG, Bộ Thông tin – Truyền thông (TTTT) chỉ đạo MobiFone đứng ra mua, Bộ Công an dán nhãn “mật” lên thương vụ đó?..
Chính việc đồng hóa công an, quân đội với “an ninh quốc gia” đã biến giới lãnh đạo công an, quân đội trở thành bất khả xâm phạm. Bất kỳ góp ý nào cho hoạt động của công an, quân đội, bất kỳ thắc mắc nào về công an, quân đội cũng có thể bị quy chụp là xâm hại… “an ninh quốc gia”. Thậm chí, những cá nhân là viên chức cao cấp của hệ thống chính trị, hệ thống công quyền cũng phải nhìn trước, ngó sau, lựa lời để góp ý, nêu thắc mắc với công an, quân đội.
Nếu không đồng hóa công an, quân đội với “an ninh quốc gia”, thực thi nghiêm cẩn “sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật”, năm 2013, ông Phan Văn Vĩnh có dám ra lệnh bán tang vật trong vụ Công ty Ngọc Hưng buôn lậu, khiến vụ án trở thành… “kỳ án”, hệ thống tư pháp thụ lý suốt tám năm mà đến nay vẫn bế tắc, hay không? Tương tự, sau khi “ra quyết định trái pháp luật”, ông Vĩnh có còn yên vị để biến CNC thành “công ty bình phong”, tổ chức đánh bạc trên Internet trong phạm vi toàn quốc hay không?..
***
Cho dù trong hai năm vừa qua đã có khoảng 20 viên tướng của cả công an lẫn quân đội bị kỷ luật, một số bị phạt tù nhưng vì công an, quân đội vẫn được đồng hóa với “an ninh quốc gia”, chống tham nhũng vẫn chỉ là những vở kịch tồi. Nếu không, khi điều tra vụ AVG bán 95% cổ phần cho MobiFone, làm sao Bộ Công an dám lờ đi những yếu tố liên quan đến trách nhiệm của mình, dám biến Kết luận Điều tra thành bản báo công cho Phạm Nhật Vũ, thậm chí còn vẽ ra “chính sách hình sự đặc biệt” để trả công cho Vũ?
Trước những chỉ trích càng ngày càng dữ dội từ phía công chúng, một số viên chức hữu trách và một số cá nhân biện bạch rằng, tuy nằm ngoài khuôn khổ hiến pháp, pháp luật, song cần công nhận và thực thi “chính sách hình sự đặc biệt”. Đó là giải pháp cần thiết để buộc những viên chức trót nhúng… chàm như Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn, Lê Nam Trà,… phải “thành khẩn” nhận tội, nhờ vậy có thể thu hồi tài sản đã bị thất thoát.
Trên thực tế, đúng là số lượng viên chức cao cấp bị xử lý kỷ luật, trong đó có cả Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN,… dường như càng ngày càng nhiều, song gần như chẳng có ai bị “bắt tận tay, day tận trán” vì tham nhũng hoặc thú nhận đã nhận hối lộ như Nguyễn Bắc Son, Trương Minh Tuấn, Lê Nam Trà,… Đúng là công sản thất thoát càng ngày càng lớn nhưng gần như không thể thu hồi… Tuy nhiên thực trạng này không phải do thiếu “chính sách hình sự đặc biệt”!
Hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam tuyên bố chống tham nhũng đã hai thập niên, gần đây, tiến thêm một bước bằng… tuyên bố: Không có vùng cấm, không có ngoại lệ! – nhưng vẫn dứt khoát không áp dụng các biện pháp mà thiên hạ vẫn dùng để ngăn chặn, bài trừ tận gốc tham nhũng, thu hồi công sản. Tại sao cam kết “chỉnh đốn đảng” nhưng nghiêm cấm tiết lộ bản kê khai tài sản của các viên chức? Tại sao xem tham nhũng là quốc nạn nhưng gạt bỏ đề nghị hình sự hóa “giàu có bất minh”?
Nếu đảng thật tâm muốn “chỉnh đốn”, có giải pháp nào giúp “chỉnh đốn” hiệu quả hơn công bố bản kê khai tài sản của các viên chức cho đồng chí, đồng bào cùng kiểm tra, giám sát và kẻ nào man trá sẽ bị vạch mặt, chỉ tên ngay lập tức? Giữa áp dụng “chính sách hình sự đặc biệt” như một giải pháp để buộc các viên chức phạm tội phải nhận tội, qua đó thu hồi công sản bị thất thoát, với việc đặt định, sử dụng các qui phạm pháp luật, tống giam tất cả những viên chức không thể giải trình hợp lý về nguồn gốc tài sản cá nhân và gia đình, tịch thu sung công, chí ít là buộc nộp thuế, giải pháp nào giúp ngăn ngừa, xử lý hiệu quả hơn?
Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng CSVN kiêm Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã vài lần tâm tình, tuyên bố, đại loại, chống gì thì chống nhưng phải… nhân văn, không thể làm vỡ… bình, rằng công bố bản kê khai tài sản của các viên chức là vấn đề… phức tạp (2). Tuy ông không giải thích tường tận nhưng đối chiếu những tâm tình, tuyên bố của ông về chống tham nhũng, người ta hiểu rằng, “phức tạp” không phải là khó, mà “phức tạp” nằm ở chỗ chống tham nhũng triệt để có thể gây mất “ổn định chính trị”.
“Ổn định chính trị” không liên quan đến an bình hay loạn lạc, “ổn định chính trị” chỉ thuần túy là đảng có duy trì được quyền lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối hay không, giống như bảo vệ “an ninh quốc gia” không phải là bảo vệ độc lập, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, bảo đảm trật tự, trị an mà là bảo vệ đảng… trường tồn với tư cách tổ chức chính trị duy nhất có thể hiện diện ở Việt Nam.
“An ninh quốc gia” và “ổn định chính trị” đã cũng như đang được trộn thành một thứ cám tổng hợp nuôi tham nhũng. Cũng vì vậy, cho dù chống tham nhũng càng ngày càng có vẻ sôi động nhưng muốn xác định viên chức nào là tham quan thì phải chờ Ủy ban Kiểm tra (UBKT) của BCH TƯ đảng xem xét, lựa chọn. UBKT của BCH TƯ đảng không chọn thì không ai có quyền bận tâm tại sao những Huỳnh Đức Thơ (Chủ tịch thành phố Đà Nẵng), những Ngô Văn Khánh (cựu Phó Tổng Thanh tra chính phủ), Phạm Sĩ Quý (cựu Giám đốc Sở Tài nguyên – Môi trường Yên Bái),… lại giàu có như vậy!
“An ninh quốc gia” và “ổn định chính trị” vẫn đang là thực phẩm nuôi tham nhũng, dùng chống tham nhũng để trấn an công chúng nhằm duy trì cả “an ninh quốc gia” lẫn “ổn định chính trị”. Vừa nuôi, vừa chống là một chu trình nhất quán. Viên chức thành tham quan không phải là vì y tham mà vì y không gặp may, do yếu tố “thời thế” mà bị chọn để tế “an ninh quốc gia” và “ổn định chính trị” thôi!

Vụ Rạng Đông: Khi đà điểu đối phó thảm họa

Khu nhà kho Công ty Bóng đèn Phích nước Rạng Đông bị phá hủy do vụ cháy hôm 28/8/2019.
Mặc Lâm – VOA
Câu chuyện đà điểu chui đầu vào cát mỗi khi thấy bão ập tới hay có kẻ thù nguy hiểm rình rập thực ra chỉ là câu chuyện ngụ ngôn không có thật, người xưa chỉ lấy hình ảnh to lớn của đà điểu đứng một mình giữa hoang sơ cúi đầu tìm thức ăn gây ấn tượng nó đang tránh né điều gì đó đang ập tới nhằm ngụ ý phê phán những con người có chức phận nhưng không hoàn thành trách nhiệm của mình, như con đà điểu trốn tránh trách nhiệm phải bảo vệ chính nó.
Câu chuyện này không khác mấy với thái độ chui đầu xuống cát của UBND thành phố Hà Nội trong mấy ngày qua khi nhà máy bóng đèn phích nước Rạng Đông bị cháy gây phát tán chất độc thủy ngân có thể làm cho người dân quanh vùng bị nhiễm chất độc này. Từ khi xảy ra vụ cháy cho đến những tranh cãi về các thông báo cho người dân tránh xa vùng bị nhiễm độc, người dân cả nước thật sự ngạc nhiên khi UBND thành phố Hà Nội hoàn toàn im lặng, không hề có bất cứ chỉ đạo nào đối phó với tại họa này trong khi vai trò mà UBND thành phố mang trên vai là phải nhanh chóng xử lý vụ việc nhanh nhất có thể.
Câu chuyện về thông báo khẩn cấp của UBND phường Hạ Đình cho thấy trách nhiệm của một chủ tịch phường lớn hơn nhiều lần lãnh đạo cấp cao hơn. Ngay hôm sau khi đám cháy xảy ra thông báo của phường Hạ Đình cho biết số bụi khói, không khí nhiễm bẩn chắc chắn sẽ gây tổn hại đến sức khỏe người dân trên một số địa bàn của phường Hạ Đình vì vậy phường khuyến nghị người dân không sử dụng thực phẩm rau, hoa quả gia cầm, cá, lợn được nuôi trong vòng bán kính 1 Km tính từ tâm đám cháy trong vòng 21 ngày.
Nhận xét về văn bản này TS Hoàng Dương Tùng, Chủ tịch mạng lưới không khí sạch Việt Nam, cho rằng thông báo của UBND phường Hạ Đình phát đi là rất kịp thời, cần thiết, hữu ích. Ông Tùng cho rằng tuy văn bản do chính quyền phường ban hành nhưng đã được cơ quan chuyên môn tư vấn rất kỹ vì các khuyến cáo đưa ra khá chính xác, chi tiết. Người soạn thảo, ký cho ban hành đã nhìn thấy rõ nguy cơ về ô nhiễm hóa chất của một vụ cháy không phải thông thường kho hàng của một nhà máy sản xuất có chứa hóa chất trong khu dân cư đông đúc, khuyến cáo như vậy là cần thiết.
Tuy nhiên văn bản cần thiết này dưới mắt của cấp cao hơn là UBND quận Thanh Xuân lại cho rằng không phù hợp với cương vị của một chủ tịch phường do đó bà Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân (Hà Nội) Lê Mai Trang cho biết, UBND quận đã kiểm điểm nghiêm khắc đối với UBND phường Hạ Đình vì đã ban hành văn bản vượt quá thẩm quyền và chưa đủ cơ sở, khiến người dân hoang mang, lo lắng.
Một lần nữa UBND thành phố Hà Nội vẫn rúc đầu xuống cát.
Sau khi phán xử UBND phường Hạ Đình, hai ngày sau quận Thanh Xuân tiến hành cho lấy mẫu quan trắc môi trường rồi vội kết luận: An toàn! Nhưng sau đó Bộ Tài nguyên-Môi trường đã chứng minh môi trường không hề an toàn đối với sức khỏe người dân.
TS Nguyễn Đức Sơn, Viện phó Viện Sức khỏe Nghề nghiệp – Môi trường thuộc Bộ Y tế, người trực tiếp dẫn đoàn của đơn vị này đến quan trắc khu vực đám cháy tại công ty Rạng Đông, khẳng định với báo chí chưa từng có văn bản nào trả lời kết quả quan trắc môi trường sau vụ cháy tại công ty Rạng Đông, như thông tin do UBND quận Thanh Xuân tự đưa ra. Vậy hóa ra UBND quận Thanh Xuân đang dùng chiêu trò trấn an quần chúng bằng phương pháp trấn áp thông tin một chiều.
Ngay cả việc làm sai trái đi ngược lại với “đạo đức cách mạng” này của quận Thanh Xuân thì UBND thành phố Hà Nội, đơn vị chủ quản của nó vẫn tiếp tục im lặng làm như Thanh Xuân trực thuộc thành phố HCM.
Người dân không cần sự quan tâm hay trách nhiệm gì của UBND thành phố Hà Nội vì họ biết có quan tâm thì cũng chỉ là những thông báo vô thưởng vô phạt chẳng mấy ai nghe, nhưng dù sao thì một thông báo dù ngớ ngẩn cũng có thể gọi là “quan ngại” sức khỏe quần chúng, có đâu tâm lý đà điểu đã làm cho cán bộ từ thấp đến cao trong cái UB này chỉ biết nhìn nhau chờ đợi.
Người dân không nói nhưng ông Lưu Bình Nhưỡng, đại biều quốc hội đã nói. Theo ông thì “Trong việc này, lẽ ra Thành phố phải có trách nhiệm nhưng lại không làm. Thậm chí khi người ta làm có trách nhiệm thì lại lờ đi không bênh vực, cũng không công khai thông tin. Vì thế, dư luận có quyền đặt dấu hỏi về việc Thành phố bao che cho quận Thanh Xuân – đơn vị liên quan trực tiếp nhưng cũng chưa có động thái kịp thời ứng phó với sự cố”
Vào ngày 4 tháng 9, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên – Môi trường Võ Tuấn Nhân cho biết có 15,1- 27,2 kg thủy ngân đã phát tán ra môi trường vì vậy Bộ Tài nguyên – Môi trường xác định phạm vi vùng có nguy cơ ảnh hưởng xấu đến sức khoẻ người dân là trong khoảng cách 500 m tính từ hàng rào nhà máy bị cháy và cho hay, đã kiến nghị TP. Hà Nội phối hợp với Bộ Quốc phòng triển khai tẩy độc khu vực bị cháy. Ngoài ra, khuyến cáo người dân trong vùng phạm vi bán kính cách hàng rào nhà kho cháy đến 500m áp dụng các biện pháp vệ sinh, phòng ngừa phơi nhiễm bảo vệ sức khỏe.
Vậy là phường Hạ Đình đã làm một công việc hết sức cần thiết tuy thẩm quyền của một phường không cho phép quyết định một việc vượt quá chức năng của nó. Tuy nhiên trong đối phó với thảm họa, hành động quyết đoán này cần được nhân rộng thay vì phủ nhận bởi vì văn bản kịp thời này làm cho người dân hiểu rõ mức độ nguy hiểm của chất độc trong nước và không khí, nó cảnh báo chứ không o ép người dân phải ngay lập tức di tản tránh tai họa, phần việc này thuộc trách nhiệm của UBND thành phố, cấp cao nhất và có đủ thẩm quyền nhất cho những hành động tiếp theo kể cả việc thông báo gỡ bỏ những biện pháp mà phường Hạ Đình đưa ra lúc ban đầu.
Cho tới nay đã hơn một tuần lễ, theo Trung tâm Chống độc, Bệnh viện Bạch Mai cho biết kể từ sau khi vụ cháy xảy ra, đã có trên 100 người được làm xét nghiệm thủy ngân máu và một số người đã được lấy nước tiểu 24 giờ để xét nghiệm thủy ngân, đã có 82 người ghi nhận có thủy ngân trong máu với hàm lượng thấp 10 mcg/L (mức tối đa cho phép). Tuy thấp nhưng đây là dấu hiệu đã có sự xuất hiện của thủy ngân trong nước hay trong không khí. Từ thấp đến cao là một khả năng hoàn toàn có thể.
Báo chí đã có ý kiến chuyên gia cho rằng Hà Nội cần buộc các nhà máy công nghiệp có hóa chất độc hại di dời ra khỏi nội đô vì mỗi lần có sự cố thì người dân không biết tránh đâu vì hạ tầng phòng chống thảm họa của Việt Nam là một bi kịch, nếu có sự cố lớn xảy ra thì tai họa sẽ rất khôn lường. Tuy nhiên theo nhiều người trách nhiệm cho biết chủ trương di dời các cơ sở sản xuất ô nhiễm, độc hại ra khỏi nội đô đã được quyết định từ những năm 2010 tới 2014 nhưng từ đó đến nay vẫn chưa thực hiện.
Và một lần nữa trách nhiệm của chú đà điểu đã được nhắc tới mặc dù không ai tin rằng chú sẽ nghe và phản hồi tích cực.

Sống chung với thủy ngân

Sáng sớm ngày 6 tháng 9, chúng tôi sang chào gia đình ông bà hàng xóm duy nhất cùng tầng còn ở lại thì bà bảo, ông bà đi trước, rồi chúng tôi cũng phải đi. Vậy là 8 gia đình tầng tôi ở sẽ không còn ai ở lại.
Bấm thang máy, chẳng phải đợi lâu như mọi lần và chẳng có ai đi chung. Xuống tới sân chung cư, một cảnh đìu hiu đến đắng lòng. Nhìn lên căn hộ mình ở lần cuối, nghĩ không biết bao giờ mới có thể quay trở lại. Sân khu chung cư, không một bóng trẻ em. Tôi không phải để ý tránh những trái bóng của các em đá ra từ đủ mọi hướng, hoặc nhỡ một em nào đó mải chạy va vào.
Thực ra, tôi chỉ quyết định đi vào lúc ấy khi sáng nay vợ tôi ôm ngực và nôn ọe bảo không thể chịu được nữa còn tôi thì tức ngực và khó thở. Chúng tôi, cặp vợ chồng già là tốp cuối cùng rời căn hộ. Nhà tôi có 2 trẻ sơ sinh, các cháu đã được sơ tán từ ngay sau hôm 28/8. Trẻ em phải được quan tâm tốt nhất, ai dám mang các cháu ra để thử phản ứng của thủy ngân.
Chúng tôi lên một chiếc taxi của một anh nhà ở ngay Hạ Đình. Anh bảo anh đã cho các cháu sơ tán ngay sau vụ cháy, còn hai vợ chồng cũng sẽ về quê, tất nhiên sẽ không chạy taxi được nữa.
Chiều, vợ tôi quay về lấy thêm một số đồ sinh hoạt cho biết cả tòa chung cư 13 tầng, giờ chỉ còn một gia đình “đại diện” để “cố thủ”.
Nhớ lại buổi tối 28/8 hôm ấy, lửa cháy rừng rực bên nhà máy Rạng Đông. Khu chung cư cách nhà máy một bức tường bao. Cư dân chung cư thót tim nhìn những ngọn lửa đỏ lòm thè ra, lởn vởn bên trên bức tường bao làm ranh giới với nhà máy, lo nó liếm sang bên này. Đội phòng cháy chữa cháy của chung cư chống chọi đến kiệt sức, ra sức ngăn chặn ngọn lửa, không cho đám cháy lan sang. Cuối cùng thì điều tồi tệ thêm đã không xảy ra. Tôi cảm thấy tức ngực, khó thở nên quay về đóng cửa lại, khi đám cháy đã được khống chế.
Về cơ bản, các gia đình đã đi sơ tán ngay 2,3 ngày sau vụ cháy. Tôi đi được 1 tuần thì quay về “ở thử” và xem xét tình hình thấy không ổn nên buộc lòng phải đi và không dám nghĩ đến trở về vào một ngày gần. Đi sơ tán, dù điều kiện, tiện nghi đến đâu cũng không thể như nơi ở chính thức vì nó liên quan đến nhiều thứ, nhất là điều kiện làm việc. Nó như là một kiểu “nghỉ mát” bất đắc dĩ, trong khi, năm thì mười họa, người ta chỉ dám đi nghỉ mát đến 2, 3 ngày mà thôi.
Vụ cháy nhà máy Rạng Đông là một thảm họa môi trường. Nếu thảm họa môi trường formosa làm ô nhiễm nguồn nước biển giết chết hàng trăm tấn cá thì thảm họa Rạng Đông làm ô nhiễm một bầu khí quyển rộng, đe dọa sức khỏe và có thể cả tính mạng của hàng nghìn người dân ở một khu dân cư với mật độ dân số dày đặc của một thành phố đã quá tải.
Có thể thấy một điều là những thông tin về độ ô nhiễm nguồn nước và bầu không khí rất khác nhau, thậm chí trái ngược nhau. Nghe  bàn tán có chuyện phe nhóm “chơi nhau” ở đây. Vì vậy, những thông tin đưa ra, người dân không biết đâu mà lần.
Thông báo về việc xử lý vệ sinh môi trường của Ủy ban phường Hạ Đình sau đám cháy được phát đi vào ngay hôm sau nhưng cũng lập tức bị ủy ban quận Thanh Xuân yêu cầu thu hồi ngay cùng ngày.
Trong vụ này, Công ty Rạng Đông và Ủy ban quận Thanh Xuân phối hợp với nhau khá nhịp nhàng. Ủy ban quận Thanh Xuân phán bừa rằng, theo các cơ quan quan trắc, các chỉ số về môi trường đều đảm bảo an toàn sau vụ cháy. Khi Công ty Rạng Đông giải thích vật liệu chế tạo bóng đèn không gây hại đến sức khoẻ con người khi cháy thì Ủy bạn quận Thanh Xuân trấn an, “khoe” Công ty đã nghiên cứu sử dụng loại amalgam thay thế cho thủy ngân lỏng trước đây và đưa vào sử dụng từ năm 2016. Cách nói lập lờ này để người ta người nhầm tưởng việc sử dụng Amalgam là vật liệu khác không chứa thủy ngân, an toàn khi xảy ra cháy nổ.
Và nhiều những biểu hiện khác như Ủy ban Tp.Hà Nội họp về vụ cháy nhà máy Rạng Đông mà lại cản trở phóng viên tham dự đưa tin buộc người ra nghĩ đến họ đang che đậy một điều gì ghê gớm lắm.
*
Thì đây, nhiều thông tin được tiết lộ cho thấy hậu quả của vụ cháy không thể xem thường. Hôm 5/9, vừa có thông tin 100 người xét nghiệm máu thì có tới 82 người nhiễm thủy ngân thì ngày hôm sau đã có tin, trong ngày đầu tổ chức khám tại phường cho 179 người thì 52 người phải điều trị.
Trong khi nhà máy Rạng Đông và chính quyền địa phương cho là không ảnh hưởng gì thì Bộ Tài nguyên môi trường cho biết đã có tới 15,1 – 27,2 kg thủy ngân đã phát tán ra môi trường. Tại nhiều điểm quan trắc cho thấy nồng độ thủy ngân trong không khí vượt ngưỡng cho phép từ 10 – 30 lần. Quả là những con số đáng sợ.
Thói quen giấu giếm trước hết nói lên thái độ coi thường dân. Họ tự cho mình quyền độc quyền thông tin, thậm chí quyền xuyên tạc, giấu giếm thông tin. Họ luôn coi dân là một đám quần chúng ngu si, u tối.
Còn lo nhân dân hoang mang ư? Vậy nếu bưng bít hay xuyên tạc thông tin để dân không hoang mang thì sẽ điều gì sẽ xảy ra? Là cứ vậy sống chung với thủy ngân mà không biết? là sức khỏe của con người bị xâm hại và có thể nguy hiểm đến tính mạng. Nếu được thông báo đầy đủ và khách quan, người dân sẽ có biện pháp đối phó, cho dù sự thật tàn nhẫn đến mấy. Vậy, làm theo hướng nào thì tốt hơn? Bưng bít hay nói ra sự thật?
Đã 10 ngày xảy ra thảm họa môi trường Rạng Đông và những thông tin về nó vẫn còn nhiều tù mù. Người dân chưa biết đến khi nào có thể quay về để ổn định cuộc sống. Nhà máy Rạng Đông và chính quyền bồi thường cho người dân vùng bị ảnh hưởng như thế nào? Thực phẩm ở vùng còn bị nhiễm độc sẽ xử lý ra sao… và cuối cùng là nhà máy Rạng Đông có được phép tiếp tục sản xuất ở mặt bằng hiện tại hay không?
Đó là câu hỏi mà những người dân đang sống chung với thủy ngân cần giải đáp./.