Friday, September 28, 2018

1000 đại học tốt nhất thế giới – Việt Nam 0: 1 Iraq

Theo VOA/Nguyễn Hùng/28/09/2018
Logo của Đại Học Baghdad.
 Logo của Đại Học Baghdad.
Hôm trước đang rửa bát trong bếp tôi giật mình nghe BBC World Service đưa tin Iraq nay đã có đại học lọt vào danh sách 1000 trường hàng đầu thế giới theo một đánh giá của Anh. Một đất nước trong mười mấy năm vừa rồi trải qua hết chiến tranh lại tới khủng bố và xung đột sắc tộc mà vẫn cố gắng để có điểm sáng trong giáo dục thì thật đáng khâm phục.
Đại học Baghdad mới chỉ đứng cùng một loạt các đại học khác như Asia University của Đài Loan, Học Viện Công nghệ Bandung của Indonesia ở thang bậc đồng loạt từ 800-1000 của bảng xếp hạng đại học thế giới Times Higher Education. Tuyệt nhiên không có đại học nào của Việt Nam nằm trong danh sách xếp hạng dựa theo các đánh giá về việc giảng dạy, nghiên cứu, truyền đạt kiến thức, tầm nhìn quốc tế và các tiêu chí khác.
Đương nhiên hệ thống giáo dục ở Iraq vẫn còn trong cơn khủng hoảng vì Liên Hiệp Quốc ước tính 84% các đại học của nước này đã bị “đốt, cướp phá hay phá huỷ” trong cuộc chiến Iraq do Hoa Kỳ và đồng minh gây ra hồi năm 2003, theo The Guardian. Tờ này cũng nói ít nhất 10 trường đại học đã bị phá huỷ khi nhóm tự xưng Nhà nước Hồi giáo tràn qua vùng tây bắc Iraq hồi năm 2014 kéo theo tình trạng hai phần ba trẻ em ở khu vực này thất học trong hai năm sau đó. Những điều này càng cho thấy ý nghĩa của chuyện Đại học Baghdad với gần 67.000 sinh viên lọt vào top 1.000, một điều Việt Nam không làm được sau 32 năm Đổi Mới mà lâu nay còn có tên ‘đổi mãi mà không mới’.
Trong khi đó nước cộng sản láng giềng Trung Quốc đã lần đầu tiên trở thành quốc gia có nhiều đại học tốt nhất ở châu Á theo Times Higher Education. Đại học Thanh Hoa đã thế chỗ Đại học Quốc gia Singapore ở vị trí 22 trong bảng xếp hạng. Cả thảy Trung Quốc có tới 72 trường trong bảng xếp hạng mới nhất, tăng thêm chín trường so với năm ngoái. Họ cũng có sáu trường nằm trong top 100 trong đó ngoài Đại học Thanh Hoa còn có Đại học Bắc Kinh, Đại học Hong Kong, Đại học Khoa học và Công nghệ Hong Kong và Đại học Trung Hoa Hong Kong. Đại học Triết Giang cũng chỉ vừa nằm ngoài 100 trường tốt nhất khi đứng thứ 101, cao hơn 76 bậc so với năm ngoái.
Cả thảy 86 nước có tên trong danh sách xếp hạng 1.258 trường đại học hàng đầu trên thế giới và 25 nước có đại học có tên trong nhóm 200 trường hàng đầu.
Trong số các nước ASEAN mà Việt Nam là thành viên, Thái Lan có 14 trường lọt vào bảng xếp hạng, Malaysia có 11 trường, Indonesia có năm trường và Singapore có hai trường.
Các trường đứng từ thứ 1-5 trong bảng xếp hạng là Đại học Oxford (Anh), Đại học Cambridge (Anh), Đại học Standord (Hoa Kỳ), Viện Công nghệ Massachusetts (Hoa Kỳ) và Viện Công nghệ California (Hoa Kỳ).
Trở lại với Trung Quốc, dù người ta dự đoán có thể chỉ trong vòng 10 năm nữa, số tác giả được trích dẫn của nước này sẽ ngang ngửa với Hoa Kỳ, không phải không có than phiền từ gần nửa triệu sinh viên quốc tế (con số của chính quyền Trung Quốc đưa ra) đang theo học ở nước này.
Vẫn Times Higher Education hồi đầu tháng Chín dẫn nghiên cứu của một phó giáo sư Trung Quốc mà theo đó sinh viên quốc tế ở Trung Quốc cho rằng các giảng viên thường áp đảo quá trình dạy và học và giảng viên Trung Quốc cũng không khuyến khích học viên đặt câu hỏi. Điều này cũng dẫn tới tình trạng sinh viên Trung Quốc ra nước ngoài khá dè dặt. Một giảng viên từng dạy nhiều sinh viên Trung Quốc ở Anh nói với tôi dạy họ rất mệt vì họ nhường hết phần nói cho giảng viên thay vì tham gia thảo luận hay ít nhất là đặt câu hỏi. Nhiều sinh viên cũng luôn đeo trên cổ nỗi sợ tới mức không dám chọn những đề tài gây tranh cãi ở Trung Quốc để viết bài hay làm luận án dù họ đã sang tận Anh. Điều này thì họ khá giống với một số sinh viên Việt Nam.

‘Cùng khai thác dầu khí’: Vẫn nỗi nhục hàng hai Việt - Trung

Theo VOA-Phạm Chí Dũng/28/09/2018 
Ngoại Trưởng Trung Quốc, Vương Nghị, gặp Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội, ngày 2/4/2018.
Ngoại Trưởng Trung Quốc, Vương Nghị, gặp Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng tại Hà Nội, ngày 2/4/2018.
Khó ai hiểu nổi cách nói của Người phát ngôn bộ Ngoại giao Việt Nam mang chính kiến gì sau một đề nghị không chỉ trịch thượng theo lối bề trên mà còn như thể nắm dao đằng chuôi của Ngoại trưởng Vương Nghị về việc Trung Quốc và Việt Nam ‘cùng hợp tác khai thác trên biển’, tức khai thác các mỏ dầu khí nằm trong vùng lãnh hải Việt Nam mà đường lưỡi bò 9 đoạn của Bắc Kinh đã được vẽ sao cho nuốt sạch.
Dồn dập Trung Quốc!
Chủ trương nhất quán của Việt Nam là ủng hộ, hợp tác trên biển theo đúng các quy định và chế định của công ước Liên Hợp Quốc về Luật biển 1982, phù hợp với quyền và lợi ích của Việt Nam, cũng như tôn trọng quyền và lợi ích của các bên liên quan.” - bà Lê Thị Thu Hằng ‘đọc bài’ tại cuộc họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao Việt Nam chiều 20/9/2018, khi báo giới quốc tế đưa ra vấn đề Biển Đông, trong đó nhấn mạnh về việc Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị cho rằng cách tốt nhất để kiểm soát bất đồng giữa Việt Nam - Trung Quốc là cùng hợp tác để khai thác trên biển.
Trước đó 4 ngày đã diễn ra Phiên họp lần thứ 11 Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam - Trung Quốc diễn ra ở Sài Gòn, dưới sự đồng chủ trì của Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ - Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh và Ủy viên Quốc vụ - Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị.
Cùng với sự kiện trên là việc Bộ Công an Việt Nam bất ngờ thông báo phía Trung Quốc đã viện trợ cho cơ quan này một phòng lab, nhưng không biết để làm gì.
Một số năm trước, đã có dư luận về việc trụ sở mới của Bộ Công an ở Hà Nội đầy ‘rệp’ - bị cho là được cài cắm bởi ‘đồng chí tốt’.
Còn ngay trước Phiên họp hợp tác song phương Việt Nam - Trung Quốc năm 2018 là sự hiện hình của một loại ‘rệp’ khác: bằng một thông tư mang số 19, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam đã hợp thức hóa việc thanh toán và lưu hành đồng Nhân dân tệ (CNY) của Trung Quốc tại 7 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam, trong bối cảnh đồng CNY về thực chất đã được lưu hành và thanh toán chui nhiều năm ở không chỉ Lạng Sơn, Quảng Ninh mà còn dọc theo duyên hải miền Trung như Đà Nẵng, Nha Trang, cù ng lúc được các nhóm lợi ích quan chức ngầm hậu thuẫn theo cách ‘cõng rắn cắn gà nhà’, biến chủ quyền về an ninh tiền tệ của ‘Nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam’ thành một thứ trò chơi rẻ tiền, đầy nhạo báng và vong bản.
Thông tư 19 lại hiện hình chỉ chưa đầy một tuần sau chuyến đi Bắc Kinh không nói rõ lý do của quan chức Thường trực Ban bí thư Trần Quốc Vượng - người được xem là cánh tay mặt của Tổng bí thư Trọng và đang được xem là ứng cử viên - nếu không phải cho chức vụ tổng bí thư tại đại hội 13 thì cũng là trám vào cái ghế chủ tịch nước vẫn còn hầm hập hơi ẩm của quan chức vừa về suối vàng là Trần Đại Quang.
Rồi sau đó là dồn dập hàng loạt quan chức Trung Quốc đến Việt Nam, bao gồm cả một phó thủ tướng và chánh án tòa án tối cao…
Những nỗi nhục và ‘tối hậu thư’ của Vương Nghị
Việt Nam hoan nghênh hợp tác giữa các quốc gia, trong đó có các hợp tác về biển” - Người phát ngôn Lê Thị Thu Hằng thòng thêm.
Nhưng rốt cuộc, chính thể Việt Nam có dám ‘tiến ra biển lớn’ hay sẽ chấp nhận xuống thang ‘cùng hợp tác khai thác dầu khí với Trung Quốc’?
Đây là lần thứ hai trong vòng hai năm liên tiếp, Vương Nghị trịch thượng và sỗ sàng phát ra ‘tối hậu thư’, liên quan đến số phận treo niêu của các mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ, Cá Voi Xanh và Lan Đỏ, chưa kể những mỏ khác.
Lần đầu tiên Vương Nghị - thay mặt cho Tập Cận Bình - đòi hỏi Việt Nam ‘cùng hợp tác khai thác trên biển’ là tại Hà Nội vào cuối tháng Ba năm 2018, sau “nỗi nhục Bãi Tư Chính” đã xảy ra đến hai lần vào giữa năm 2017 và đầu năm 2018.
Bãi Tư Chính lại là một nỗi nhục sạm đen của một chính thể đã lao vào buổi tối trời.
Tháng Bảy năm 2017, hải quân Trung Quốc đã gây sức ép ở quần đảo Trường Sa và Bãi Tư Chính khiến Việt Nam phải muối mặt yêu cầu Repsol - một công ty Tây Ban Nha liên doanh với PetroVietnam - câm lặng rút khỏi dự án Cá Rồng Đỏ ở khu vực mà luôn được Bộ Ngoại giao Việt Nam chiến đấu võ miệng “thuộc vùng chủ quyền không tranh cãi của Việt Nam”. Sau vụ bỏ chạy không dám ngoái cổ ấy của liên doanh dầu khí Việt Nam - Tây Ban Nha, đã có tin quốc tế xác nhận ý đồ của hải quân Trung Quốc là có kịch bản tấn công quân sự, đặc biệt khi ‘bạn vàng’ này đã đưa cả một giàn phóng tên lửa ra đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa vào năm 2016.
Vào năm 2017, khoảng gần 2 tháng sau khi nổ ra vụ Bãi Tư Chính lần đầu tiên, một viên tướng Trung Quốc là Phạm Trường Long - Phó chủ tịch Quân ủy trung ương - đã đến Hà Nội. Khi đó, tin tức từ giới truyền thông quốc tế tiết lộ là Phạm Trường Long đã đòi Việt Nam hủy bỏ hoạt động dò tìm dầu khí tại các lô 118 (ngoài khơi Quảng Nam - Quảng Ngãi) và lô 136-3 (đông nam Vũng Tàu 200 hải lý). Những lô dầu khí này hoàn toàn nằm trong vùng thềm lục địa đặc quyền kinh tế của Việt Nam nhưng lại bị vạch chủ quyền hình “Lưỡi Bò” của Trung Quốc vắt chéo qua. Nhưng sau khi bị giới chóp bu Việt Nam phản đối, tướng Phạm Trường Long đã bỏ về thẳng mà không ở lại dự “giao lưu quân đội Việt - Trung”.
9 tháng sau “nỗi nhục Bãi Tư Chính” lần đầu, nỗi nhục lần thứ hai đã xảy ra ở cùng địa điểm. Vào tháng Tư năm2018, một lần nữa Repsol vội vàng tháo chạy khỏi mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ. Lần thứ hai phép thử lấy tiền trong túi quần của mình đã không thành công. Chính thể Việt Nam đã rơi vào cảnh nạn bĩ cực đến mức dù quá muốn khai thác dầu khí ngay trong vùng chủ quyền của mình cũng phải bó tay. Cũng vẫn do sức ép không hiểu đến mức độ nào của Trung Quốc.
Đến lúc đó, thay vì tiếp tục “can đảm bám biển, “bản lĩnh Việt Nam” tiếp tục thể hiện bằng cơ chế “tự xử”: nếu ở “nỗi nhục Bãi Tư Chính” lần đầu, Petro Vietnam có thể phải bồi thường cho Repsol khoảng 36 triệu USD - kinh phí mà Repsol đã phải bỏ ra để thăm dò dầu khí, thì đến tháng Ba năm 2018, con số bồi thường nghe nói lên đến 200 triệu USD.
Nhưng vẫn chưa hết, và còn lâu mới hết câu chuyện vừa hài hước vừa cay đắng này.
Đôi bên không nên tiến hành các hoạt động đơn phương làm phức tạp tình hình và nên củng cố hợp tác hàng hải để xây dựng một môi trường lành mạnh nhằm đạt được một thỏa thuận chung cuộc về giải quyết tranh chấp trên biển” - Vương Nghị đã nói trắng ra như thế ngay tại Hà Nội.
Bản chất của những va chạm giữa hai chế độ “anh em” rốt cuộc chỉ là dầu khí và quyền được khai thác dầu khí. Chắc chắn là khi đưa ra yêu sách trên, các chuyên gia phân tích tâm lý chính trị ở Bắc Kinh đã nắm rất rõ tinh thần “văn dốt võ nhát” và “chưa đánh đã chạy” của một số quan chức cao cấp ở thượng tầng chính trị Việt Nam.
Vẫn nỗi nhục hàng hai Việt - Trung
Sau vụ Repsol và nỗi nhục Cá Rồng Đỏ, chính thể độc đảng ở Việt có vẻ ‘khôn ra’ khi tìm cách dựa dẫm vào Công ty dầu mỏ quốc gia Nga Rosneft để khoan giếng LD-3P, thuộc mỏ khí ngoài khơi Lan Đỏ ở Lô 06.1, cách phía đông nam Việt Nam 370 km.
Nhưng ‘cái khó lại ló cái ngu’. Ngay cả Rosneft của người Nga cũng đang có thể rơi vào tình trạng cám cảnh như Repsol của Tây Ban Nha khi bắt đầu bị Trung Quốc gây sức ép buộc phải rời bỏ mỏ Lan Đỏ.
Một thực trạng trần trụi là mỏ khí đốt Cá Rồng Đỏ ở lô 136/03 thuộc Bãi Tư Chính, mỏ Cá Voi Xanh ở ngoài khơi Quảng Nam, Quảng Ngãi, và mỏ Lan Đỏ là một số ít tiềm năng cuối cùng có thể cứu vãn ngân sách Việt Nam đang cạn kiệt.
Chính thể Việt Nam, cùng nền ngân sách đang rơi vào cảnh suy kiệt mà chỉ còn trông chờ vào thói đè đầu dân chúng để tróc thuế và khai thác nguồn tài nguyên gần như duy nhất còn lại là dầu khí, lại đang lâm vào bi kịch không những phải ‘giương cờ trắng’ tại mỏ Cá Rồng Đỏ và mỏ Cá Voi Xanh, mà còn phải ‘quy hàng thiên triều’ ở mỏ Lan Đỏ.
Trong cơn túng quẫn ngân sách và bế tắc khai thác dầu, rất có thể chuyến công du Nga của Tổng bí thư Trọng vào tháng Chín năm 2018 đã nhằm mục đích thúc giục Nga cần mạnh mẽ hơn trong kế hoạch khai thác mỏ Lan Đỏ. Tuy nhiên sau chuyến đi này, đã chẳng có bất kỳ tín hiệu khả quan nào cho ý đồ Việt nam muốn tránh thoát âm mưu ‘cùng hợp tác khai thác trên biển’ của Tung Quốc. Dường như Putin đã đưa ra một lời khuyên nước đôi, để khi Nguyễn Phú Trọng trở về, đối sách của Việt Nam vẫn còn nguyên trạng hàng hai với Trung Quốc.
Hẳn đó là nguồn cơn vì sao giọng điệu của Người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam - vẫn thường bị dư luận ví von với hình ảnh ‘con vẹt’ - lại luôn lập lờ nửa trắng nửa đen về một bi kịch phải tìm cách ăn vụng ngay trong xó bếp nhà mình.
Dù ‘công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982’ vẫn là cụm từ được Bộ Ngoại giao và giới chuyên gia ‘bảo vệ chủ quyền’ của Việt Nam lặp đi lặp lại không biết chán, nhưng liệu cả Bộ Chính trị và 200 ủy viên trung ương đảng có dám chường mặt ra để khai thác dầu khí? Hay lại ‘huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc’ như cách hô hào của thủ tướng bị xem là ‘phá chưa từng có’ - Nguyễn Tấn Dũng - và được di truyền cho các đời quan chức sau này vào bất kỳ khi nào chính quyền cần tróc thuế dân, mị dân và đàn áp dân theo cách ‘hèn với giặc, ác với dân’?

Côn trùng và hào quang

Theo VOA-28/09/2018 
Thiên Hạ Luận 
Đám tang ông Trần Đại Quang.
Đám tang ông Trần Đại Quang.
Tuần này, đom đóm trở thành một trong những chủ đề nóng trên mạng xã hội.
Loại côn trùng có khả năng phát sáng vào ban đêm ấy được thiên hạ quan tâm, bàn luận rôm rả vì là một phần trong thân thế - sự nghiệp của ông Trần Đại Quang.
Hệ thống truyền thông chính thức của Việt Nam đã dành khá nhiều thời gian, công sức để khắc họa “tài năng, đức độ” của ông Quang như một cách cân bằng thông tin với mạng xã hội đang tràn ngập những dè bỉu, chỉ trích, cáo buộc ông Quang.
Với bối cảnh xã hội như hiện nay, khắc họa “tài năng, đức độ” cố Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, cựu Bộ trưởng Công an Việt Nam rõ ràng là không dễ dàng chút nào. Dường như thiếu… bột nên chuyện gột thành… hồ của hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam về “tài năng, đức độ” của ông Quang sượng đủ chỗ. Một trong những chỗ sượng tới mức sống sượng là tình tiết quảng bá ông Quang “thông minh, siêng học từ nhỏ”, từng “bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng làm đèn học đến khuya” .
Không may cho hệ thống truyền thông chính thức tại Việt Nam, ở thời điểm này, mạng xã hội đã trở thành đại chúng, sự khinh bỉ, chán ngán giới lãnh đạo hệ thống chính trị, hệ thống công quyền Việt Nam đã vượt ngưỡng nên tụng ca thường mang lại đại họa.
Ngay sau khi tờ Phụ Nữ TP.HCM đăng bài “Vĩnh biệt cậu trò nghèo bắt đom đóm làm đèn học”, có những facebooker như Trương Văn lập tức lên tiếng lưu ý: Đom đóm không sáng liên tục, sau mỗi bốn giây mới sáng nửa giây. Văn dẫn một nghiên cứu của E. Newton Harvey và Kenneth P. Stevens vào năm 1928, theo đó, độ sáng của mỗi con đom đóm chỉ có 0.0006 lumens (lumen – đơn vị đo độ sáng). Để có thể đọc được gì đó, mắt một người bình thường cần độ sáng tối thiểu là 450 lumens. Nghĩa là cần 750.000 con đom đóm sáng cùng một lúc trong nửa giây. Muốn duy trì liên tục độ sáng ở mức 450 lumens, cần phải có 8 lần số đom đóm thay phiên nhau phát sáng, nói cách khác cần tới sáu triệu con đom đóm.
Lưu ý của Trương Văn cũng là lưu ý của nhiều người khác, trong đó có cả những facebooker là bác sĩ nhãn khoa như Nguyen Tien Phuc. Phuc nhắc thêm, phải có “hảo công phu” mới bắt được đủ lượng đom đóm cần thiết để đọc, chưa kể lấy đâu ra đủ lượng vỏ trứng để chứa số đom đóm ấy?
Trước những dẫn chứng khoa học và phân tích cặn kẽ như đã kể, có không ít facebooker đùa như Nguyen Phuong Anh: Đom đóm nước ta khác, chúng sáng rực rỡ và muôn năm! Hoặc như Ngoc Hiêp Nguyên: Hồi bác Quang còn nhỏ, đom đóm rất nhiều và rất to mỗi con nặng khoảng nửa ký, độ sáng bằng đèn bốn cục phin của Trung Quốc. Chỉ cần hai con là đủ học suốt đêm. Nghe nói cụ Nguyễn Đình Chiễu vì dùng nhiều, bốn hay năm con gì đó để học bài nhưng độ sáng quá cao nên bị mù. Hồi xưa đom đóm sáng ghê lắm! Thiệt đó!.. Cũng đã có những facebooker như Trần VirJo thẳng tuột, không vòng vo: Mùa đom đóm là mùa hè, mùa đ… có thằng đ… nào đi học trừ khi dốt quá phải học phụ đạo.
Đom đóm cũng là lý do khiến nhiều facebooker như Nguyễn Thành Phương, thân hữu của Nguyen Tien Phuc, nửa đùa, nửa thật, đầy ngậm ngùi: Xưa có những siêu nhân như anh Tám – cháy đùng đùng mà vẫn tìm được đúng đường chạy vào kho xăng, chị Sáu… bị bắn nát ngực vẫn hát, rồi những anh Bảy, anh Mười… Giờ có thêm vài… thánh đom đóm cũng vui. Lạ là một dân tộc tộc toàn… siêu nhân như thế sao cứ khổ hoài vậy?
Quang Nguyễn, một thân hữu khác của Nguyen Tien Phuc, trấn an những người bi quan như Nguyễn Thành Phương: Bắt đom đóm cho vào vỏ trứng để trang trí thôi. Trong đầu đã có tư tưởng Mác Lê soi sáng thì mấy cái bóng tối lẻ tẻ có gì đáng để không đọc được. Một khi đã sáng mắt, sáng lòng thì làm gì có đêm đen nào ngăn cản được mình.
***
Giữa trận bão dư luận về đom đóm, có không ít facebooker chỉ trích báo giới như Nguyễn Hữu Phúc: Lỗi là do bọn viết báo chứ không phải của người đã khuất!
Tuy nhiên quy trách như thế dường như chưa sòng phẳng.
Tác giả “Vĩnh biệt cậu trò nghèo bắt đom đóm làm đèn học” đăng trên tờ Phụ Nữ TP.HCM ngày 21/9/2018, viết rất rõ, nguồn gốc chuyện ông Quang “bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng làm đèn học đến khuya” là chuyện do “nhà báo Vũ Thanh Hương – Phó Ban An ninh thế giới của Báo Công an nhân dân - kể sau khi có cơ hội dùng bữa cơm thân mật cùng gia đình ông Trần Đại Quang hồi 2011 khi ông Quang còn là Thứ trưởng Bộ Công an”. Từ 2011 đến khi đột tử hồi hạ tuần tháng này, đã có bao giờ ông Quang phủ nhận huyền thoại tạo ra hào quang ấy cho mình như đã từng phủ nhận ông ủng hộ Luật Biểu tình, khiến tờ Tuổi Trẻ phải đình bản ấn bản trực tuyến trong ba tháng đâu.
Đâu phải chỉ có ông Quang dùng côn trùng tạo dựng huyền thoại, xây đài vinh quang. Cũng năm 2011, thông qua hệ thống truyền thông chính thức, mẹ ông Vương Đình Huệ, thủ thỉ, thưở còn thơ, ông Huệ cũng… bắt đom đóm bỏ vào vỏ cà rỗng để làm đèn, học hành. Khi ấy, ông Huệ mới được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Tài chính, giờ - không biết đom đóm góp bao nhiêu phần trăm trong việc nâng ông lên thành Phó Thủ tướng, đưa ông vào Bộ Chính trị.
Những câu chuyện dã sử về một Mạc Đĩnh Chi, một Nguyễn Hiền,… dùng đom đóm làm đèn để dùi mài kinh sử, cứu nước, giúp đời, vốn chỉ nhằm khyến khích hậu sinh chăm chỉ học hành, nay, ở thế kỷ 21 đã mang màu sắc khác, khi được tô vẽ như thật, sự tô vẽ có chủ đích và chắc chắn không phải là chủ trương của “bọn viết báo”. Ai chẳng biết thân phân “bọn viết báo” xứ này ra sao. Thành ra đâu phải tự nhiên mà có những facebooker như Khải Trần cho rằng: Nên lấy đom đóm làm linh vật cho ngành giáo dục. Hoặc Huy Vũ Đình đề nghị: Dựng một tượng đài đom đó để suy tôn những con vật nhỏ bé đã soi đường cho những thiên tài của đất nước.

Thursday, September 27, 2018

Những phát biểu dọn đường cho "Nhất Thể Hoá" làm Tổng Bí thư sướng tê người...

CTV Danlambao - Xen lẫn giữa tiếng kèn truy điệu Trần Đại Quang là một màn hợp ca đã và đang bắt đầu phần intro của bản symphony "Nhất Thể Hóa - Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng". Đây là chiến thuật luôn được Nguyễn Phú Trọng sử dụng cho mọi ý đồ. Nếu không có chuyện "chủ tịch + tổng bí thư = Nguyễn Phú Trọng" thì cái chết của Trần Đại Quang sẽ là một cái chết rất... lảng. Do đó, bài ca chiến thắng tại nhà tang lễ quốc gia phải được tiếp tục bởi bài ca nhất thể.

Gửi đến các bạn trong thôn phần tò tí te dạo khúc nâng ngài tổng bí lú ngồi vào ghế của Chủ tịch nước. Trong những ngày sắp tới, chắc hẵn sẽ có sự gia nhập của lực lượng quân "nguyên".

*

"Hiện giờ cuộc đấu tranh chống tham nhũng ở Việt Nam là cuộc đấu tranh một mất một còn, chứ không phải là cuộc đấu tranh đơn giản. Nếu mà như thế nào đó, các thế lực nhóm lợi ích mà cấu kết lại thì nó trở thành cái vấn đề rất phức tạp. 

"Phải chăng đã đến lúc hợp nhất hai chức danh: tổng bí thư và chủ tịch nước? Vừa qua tôi đã nhìn thấy ông Tổng Bí thư này [ông Nguyễn Phú Trọng], ông đã làm vai trò của Chủ tịch nước rất đầy đủ. Nào là đi thăm Pháp, thăm Nhật rồi thăm Mỹ ... 

"Làm cái vị trí nguyên thủ quốc gia là chủ tịch nước thì rõ ràng là thì ông Nguyễn Phú Trọng đã làm rồi và bây giờ đã đến lúc nên hợp thức hóa hai cái chức này."  LS Trần Quốc Thuận (1)

*
"Việt Nam đã nhận thấy từ lâu sự cần thiết không nên để tách rời hai chức danh Tổng Bí thư Đảng và Chủ tịch nước trong cấu trúc lãnh đạo chính trị. Từ thời ông Lê Khả Phiêu đã muốn như vậy. Nhưng bởi nhiều lý do những chức danh này vẫn chưa được kết hợp làm một." 

"Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng bày tỏ e ngại sự kết hợp có thể dẫn đến độc tài. Tôi không cho là như vậy. Độc tài hay không trước hết là tư tưởng. Trong các nước XHCN chỉ còn Việt Nam vẫn tách biệt hai chức danh này. Sự ra đi của ông Trần Đại Quang là điều kiện chín muồi. Không nên hoặc không thể chậm trễ hơn nữa. Tôi cho rằng trong tình hình hiện nay, ông Nguyễn Phú Trọng là thích hợp cho cương vị Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước." - Vũ Cao Phan, cựu Phó Chủ tịch, Tổng Thư ký Hội hữu nghị Việt - Trung (2).

*

"Tôi cũng đồng ý với ý kiến cho rằng chức vụ Chủ tịch nước chỉ mang tính ma chay, hiếu hỉ nhiều hơn là chức vụ Thủ tướng hay là chức vụ Tổng Bí thư ở Việt Nam. Tôi cho rằng đây là một cơ hội Việt Nam nên hợp nhất chức vụ Tổng Bí thư Đảng Cộng sản kiêm luôn Chủ tịch nước..." - nhà báo Mạc Việt Hồng, Chủ biên tờ báo mạng Đàn Chim Việt Online. 

*

"Nhân cái chết của ông Trần Đại Quang, tôi cho rằng đây là một cơ hội đẹp để tiến tới nhất thể hóa, chứ còn để như cũ vai trò của Chủ tịch nước để mang một giá trị biểu trưng để đi đối ngoại ra với thế giới với đại đồng thì như có ý kiến nói, không thể tìm ra được một nhân vật nào biểu trưng lớn như ông Nguyễn Hữu Thọ, ông Lê Quang Đạo, như bà Nguyễn Thị Bình, bây giờ không có. 

"Như thế thì tại sao chúng ta [Việt Nam] không nhất thể hóa Tổng Bí thư kiêm luôn Chủ Tịch nước?" - Trương Duy Nhất 

*

"Thực ra, có rất nhiều việc có thể làm rồi mới cần sửa Hiến pháp, kể cả việc hợp nhất này, bởi vì, khi cần sáp nhập, mà không làm ngay, thì có thể có thay đổi, mà chờ sửa Hiến pháp thì cũng có thể phải mất 6 tháng, còn nếu hợp nhất thì thì chức Tổng Bí thư sẽ nhập vào chức Chủ tịch nước như mô hình chính trị tại Trung Quốc." - Hà Hoàng Hợp. 

Chú thích:



Chuyên gia Tư nghèo giải mã Bổ đề CT-H2O - Chủ tịch nước

Tư nghèo (Danlambao) - Chuyện big Q chết là chuyện nhỏ. Chuyện con Q nào thay thế big Q làm chủ tịch nước mới là chuyện... big. Mấy hôm rày các ông bà chuyên gia chính trị quốc nội quốc ngoại đưa ra đủ lời đáp. Nào là Phóng, rồi thì Nhân, hay là Vượn có g! Nói thiệt chớ cái đầu tư tui 1 phần là não còn 9 phần kia toàn là ba thứ bậy bạ, đọc miết xây xẩm mặt mày, rớt cái đùng như... chữ G ngày anh Trọng tổ chức tiệc chiến thắng ở Nhà Tang lễ cuốc gia.

Rớt cái đùng, lồm cồm bò dậy, Tư tui nhất định theo gương o du kích nội thành Đặng Thị Thịnh, ghi danh khoá bổ túc bình dân học đại, từ dùng chính thức trong đẻng tui là lý luận chính trị trung cấp (đẻng tui hổng chơi "tiểu cấp", nghe ngu bỏ mẹ!). 

Sau 3 ngày, 3 đêm dốt chuyên tu, ngu tại chức, Tư tui lận cái bằng cử nhân lý luận chính trị trong túi, chơi thêm 1 bằng thạc sĩ Luật, 1 bằng thạc sĩ lịch sử, 1 bằng tiến sĩ xây dựng đảng. Tốn mẹ nó 70 triệu tờ Hồ! 

Mở đầu mệt chết cha luôn để chứng tỏ Tư tui giờ đây là chuyên gia có bằng cấp không thua gì cái bà đang ngồi hơ ghế chủ tịch nước cho ấm nghe bà con. 

Rồi! Tư tui lên bảng trình bày luận án Giải mã Bổ đề Chủ tịch nước - viết tắt là BĐ-CTH20 - viết theo kiểu Fúc là bờ đờ cờ tờ hờ hai ô. 

Trước hết, như mọi chuyên gia thượng thặng khác, Tư tui phải xài tới định đề toán học 1+1 = 2 trước khi chứng minh 2 + 2 = 4 nghe bà con (đồng chí phó giáo sư tiến sĩ trường đảng chuyên dạy ban đêm chỉ tui đó). 

Do đó, định đề của Tư tui trong cái bổ đề muốn bể cái đầu này là: Đồng chí Chủ tịch nước ra đi tìm đường kiếm bác là do chỉ thị của đồng chí Tổng bí thư. 

Má tui hồi nhỏ bán hột dzịt lộn, Tư tui là thèng nhỏ bị đẻ ngược, nên phương thức giải mã là bổ đề của phó giáo sư Tư cũng theo tiến trình lộn ngược: Chứng minh phương trình "Chủ tịch Nước hổng phải là Nguyễn Phú Trọng" là sai. 

Sau đây là những lý sự cùn của chuyên gia Tư nghèo: 

Nếu Chủ tịch Nước hổng phải là Nguyễn Phú Trọng thì tội chó gì TBT phải nhập cảng vi rút từ Trung Nam Hải. Đồ "lạ" và "hiếm" đâu có phải là thứ rẻ tiền như thứ sida mấy đứa cai ngục hay xài để xơi tái đám tù phản động. 

Vì sao? 

Vì nếu chủ tịch nước là cái ghế bù nhìn thì big Q hay small Q đứa nào cũng được mà, có Q hay hổng có Q cũng hổng sao! Đúng hông? Nói theo kiểu nhà nghèo Tư tui thì ghế dỏm, người nào ngồi vào cũng dỏm. Cu Nhân thiếu tóc, cu Vượn có g, bướm Phóng to đùng, hay đứa nào khác cũng xêm xêm cùng cỡ như big Q mà. 

Nhưng nếu cái ghế đó mà TBT leo lên ngồi thì giá trị tăng khủng như đất dân oan Thủ Thiêm sau ngày đồng chí Lê Thanh Hải quy hoạch. Tự nhiên cái ghế rẻ tiền, mua dzìa chỉ để làm kiểng thành ngay... ngai vàng. Đồng chí Tổng Bí thư mà leo lên ghế lập tức trở thành Hoàng Đế. 

Thấy chưa bà con? Nó lú nhưng chú nó bên Tàu hổng có ngu. Tập bí kiếp đã có sẵn, cứ đem ra mà xài theo đúng quy trình. Đúng không bà con? 

Nói thiệt bà con nghe, sau khi học xong khoá lý luận chính trị trung cấp trường đẻng, tui thấy cái gì cũng rõ hết hà. Mấy cha nội chuyên gia nội, ngoại gì đó cứ nhìn vấn đề rắc rối như kinh tế thị trường khi phân tích cái chợ trời sở hụi chó ngáp! Hết phân tích thèng này là đệ tử ruột của Lú, thèng kia biểu đâu dạ đó, con nọ nó người dân tộc khù khờ dễ sai. Má ơi! Sau khi big Q ngủm củ tỏi, chú nào lại không xin làm đệ tử ruột, cậu nào lại chưa biểu đã dạ, mợ nào chưa sai đã chạy? Mấy chuyên gia cứ bàn ra bàn vào làm rối như canh hẹ, rắm như con mẹ lựu đạn đang ngồi cạnh hối anh Tư ơi dzô giường. 

Cho nên chuyện Lú làm là làm cho Lú. Big Q chết vì cái ghế đó Lú cần. Ghế TBT, ghế CTN hai thằng cộng lại thành hoàng đế ta. Câu trả lời cho phương trình bổ đề là Nhất Thể Hoá. 

Rồi đó. Xong bài. Bà con có cho điểm cộng hay điểm trừ cũng hổng sao. Tư tui rất đang là vui thiệt vui... như có bác Lờ trong ngày tang đại thắng. Con mẹ lựu đạn đọc xong bài anh Tư nó viết liền ỏn ẻn... ui chuyên gia của em trí tuệ sáng chói, hổng thua gì quyền chủ tịch Thịnh Đờ, vào giường đi em... thưởng. 

Thôi, Tu tui dọt nghe... Đi hát bài béc cùng chúng cháu hành quân... Làm nghĩa dzụ quân sự! Kệ cha béc Trọng với cái ghế nhất thể hóa! 

28.09.2018

Trump nói về CNXH: giới bất đồng chính kiến 'hả hê'

Theo BBC-2 giờ trước 

Ông Trump vừa có cuộc họp báo vào ngày 26/9Bản quyền hình ảnhREUTERS
Image captionÔng Trump vừa có cuộc họp báo vào ngày 26/9
Tại Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc hôm qua, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump chỉ trích xã hội chủ nghĩa.
Ông đặc biệt dẫn chứng Venezuela, và rằng "chủ nghĩa xã hội đã làm phá sản một quốc gia giàu dầu mỏ và đẩy người dân nước này vào cảnh nghèo đói cơ cực".
"Gần như ở nơi nào mà chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa cộng sản đã được thử nghiệm, chúng cũng gây ra đau khổ, tham nhũng và mục nát. Cơn khát quyền lực của chủ nghĩa xã hội dẫn đến sự bành trướng, thôn tính và đàn áp.''
"Tất cả các quốc gia trên thế giới cần chống lại chủ nghĩa xã hội và sự bần cùng mà nó mang lại cho tất cả mọi người."
Nội dung này trong bài phát biểu không được báo chí Việt Nam đưa tin, tuy nhiên, được giới bất đồng chính kiến liên tục chia sẻ trên mạng xã hội.

Giới bất đồng chính kiến 'hả hê'

"[Giới bất đồng chính kiến] phát điên về ông ấy khi ông ấy nói về chủ nghĩa xã hội," nhà văn Đoàn Bảo Châu nói với BBC về bài phát biểu của ông Trump hôm 27/9.
"Tôi rất tâm đắc, bởi điều ấy là một sự thật mà cả thế giới đều biết. "
Ông Châu cho rằng giới đối lập chính quyền ở Việt Nam bắt đầu quan tâm đến ông Trump kể khi vị tổng thống Hoa Kỳ phát động cuộc chiến thương mại với Trung Quốc.
"Điều khiến tôi thích Trump là ông ấy có cách tư duy mạch lạc về thương mại, ông ấy nhìn ra được bản chất của [Trung Quốc] và việc đòi lại sự công bằng thương mại cho Mỹ rất tốt."
"Người Việt thích ông Trump bởi ông ấy thể hiện một sự thẳng thắn, mạnh mẽ và thái độ ấy sẽ thay đổi được thế giới tốt hơn. Nếu Mỹ mạnh lên thì sự nguy hiểm của Trung Quốc với thế giới cũng được giảm đi," ông Châu nói.
"Là công dân Việt Nam tôi trân trọng và có phần quý mến ông Trump," Trịnh Bá Phương nói với BBC hôm 27/9.
"Tôi đã đọc toàn văn phát biểu của ông Trump tại LHQ, tôi đánh giá cao bài phát biểu này," vì bài phát biểu "lột tả bản chất của chế độ XHCN, việc ông nêu minh chứng về Venezuela đã cho nhiều người không còn nghi ngờ gì về sự thối nát, tham nhũng, độc tài của những chế độ XHCN."
Nhà hoạt động Trịnh Bá PhươngBản quyền hình ảnhTRỊNH BÁ PHƯƠNG/FACEBOOK
Image captionNhà hoạt động Trịnh Bá Phương
Và anh "hoan nghênh" việc ông Trump đang thực hiện những đòn trừng phạt Trung Quốc.
"Trung Quốc là nhà nước độc tài luôn muốn làm bá chủ Biển Đông, và xâm chiếm lãnh hải của Việt Nam! Sự can thiệp mạnh mẽ của Mỹ tại Biển Đông khiến tôi hi vọng sẽ ổn định lại tình hình, ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc."
Anh Nguyễn Trường Sơn, người phụ trách vận động cho khu vực Đông Nam Á và Thái Bình Dương của tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International), cũng cho rằng:
"Bài phát biểu của ông Trump khiến rất nhiều người trong giới bất đồng chính kiến hả hê, họ sử dụng bài phát biểu của ông ấy để chế nhạo và thách thức chính quyền việt Nam hiện tại."
"Dễ hiểu thôi vì người thường hiếm khi được nghe ý kiến chỉ trích CNXH, vốn được Đảng Cộng sản chọn để xây dựng mô hình chính trị. Rất ít khi các chỉ trích xuất hiện trong các bản tin và hệ thống giáo dục tại Việt Nam.
"Mà đặc biệt đây lại là một tổng thống Mỹ, chỉ trích rất công khai trước Liên Hiệp Quốc. Đó là tin sốt dẻo khiến người bình thường cũng phải quan tâm, dù ít hay nhiều."

Ý đồ chính trị

Tuy nhiên, theo anh Sơn, bài phát biểu của ông Trump có mục đích chính trị, và muốn nhắm vào người dân Mỹ hơn người Việt Nam hay các quốc gia CNXH.
"Thứ nhất, ông ấy dùng từ administration thay vì nước Mỹ, ông ấy muốn nói đến nội các của ông ấy. Thứ hai, ông ấy chỉ trích CNXH, vì ông cho rằng Đảng Dân chủ, đối lập đảng ông ủng hộ CNXH."
Nguyễn Trường SơnBản quyền hình ảnhNGUYỄN TRƯỜNG SƠN
Image captionNguyễn Trường Sơn, Tổ chức Ân xá Quốc tế
"Cuộc bầu từ giữa kỳ tại Hoa Kỳ sắp diễn ra, đây là thời điểm rất gay go để chiếm lấy tình cảm của cử tri Mỹ cho nên tôi nghĩ rằng bài phát biểu của ông ấy là thông điệp gửi đến người dân Mỹ và hạ bệ Đảng Dân chủ."
Thêm vào đó, "không khí hả hê" chỉ xảy ra trong nhóm bất đồng chính kiến, chứ không chắc chắn phản ánh được quan điểm cả phần lớn người Việt Nam, anh Sơn nói.
"Vì phần đông dân số Việt Nam, sự quan tâm đến học thuyết chính trị về XHCN là khá mờ nhạt, vì từ CNXH nó đi sâu vào tiềm thức người Việt Nam từ mấy đời nay rồi, nhất là với những người sinh sau 1975.''
Nhưng dù sao thì "tình cảm của người Việt Nam dành cho Donald Trump rất tích cực" vì sự cứng rắn của ông Trump đối với Trung Quốc.
"Đại đa số người Việt Nam không có thiện cảm với Trung Quốc vì lịch sử phức tạp giữa hai quốc gia cũng như tranh chấp chủ quyền biển đảo đang diễn ra. Nên theo phản xạ tự nhiên, nếu có ai đó thay mặt mình 'trừng trị' một đối thủ trước giờ vẫn hay bắt nạt mình thì mình luôn vui vẻ ủng hộ người đó," anh Sơn nói.
Chính vì vậy, nhiều nhà hoạt động dân sự tại Việt Nam ủng hộ ông Trump bất chấp việc ông luôn bị các nhóm hoạt động dân sự tại Hoa Kỳ chỉ trích mạnh mẽ về các vấn đề như nữ quyền, quyền lợi của LGBT, nạn phân biệt chủng tộc hay vấn đề về môi trường.
Ông Sơn cho rằng giới bất đồng chính kiến ở Việt Nam ủng hộ ông Trump hầu hết vì thái độ của ông ấy với Trung Quốc và cuộc chiến thương mại do ông phát động, vì "coi trọng yếu tố chống Trung Quốc hơn các vấn đề khác."
Về điều này, chính nhà văn Đoàn Bảo Châu cũng thừa nhận rằng:
"Mọi người ghét Trump về những vấn đề ấy nhưng tôi quan tâm nhất tới việc làm sao để nước Mỹ mạnh lên, bởi nước Mỹ là nước tôn trọng dân chủ, nhân quyền. Nước Mỹ cần phải thật mạnh để giúp thế giới này chống lại Trung Quốc."

Nắm quyền điều khiển

ĐCS khống chế nhân dân, Trung ương Đảng khống chế cả ĐCS, Bộ Chính Trị khống chế Trung Ương Đảng và tứ trụ triều đình nắm hết tất tần tật, riêng Tổng Bí Thư nắm Bộ Chính Trị. Như vậy, Tổng bí thư nắm hết từ vấn đề Đảng đến vấn đề nhà nước. Nếu Trung Cộng điều khiển Tổng Bí thư là nắm Việt Nam trong tay.
Trong Bộ Chính Trị, Tổng bí thư là một hoàng đế. Mọi chức vụ cho bộ máy lãnh đạo cấp tỉnh đến cấp chính phủ đều do Ban Tổ Chức Trung Ương bổ nhiệm. Mà ban tổ chức Trung Ương là một cánh tay phải của Tổng Bí thư, khi nắm quyền ban hành bổng lộc cho tất cả quan chức thì chức Tổng bí thư lớn vô cùng. Như vậy, để có ghế lãnh đạọ tỉnh hoặc lãnh đạo bộ thì phải biết quỳ lạy và vâng lời Tổng Bí thư.
Trong tứ trụ, nếu để 3 trụ còn lại kèn cựa thì mọi ý đồ của Tổng bí thư đều khó khăn. Như vậy phải làm gì? Diệt để thâu tóm quyền lực. Cái thâu tóm quyền hành về ghế Tổng Bí thư không đáng sợ bằng những ân nghĩa qua lại giữ tổng bí thư và kẻ ra tay giúp tổng bí thư hạ sát đối thủ. “Tao ra tay diệt nó thay cho mầy thì mầy phải làm thế này làm thế kia cho tao chứ?”. Chỉ cần tiếng ” OK” của tổng bí thư thì số phận đất nước như chui vào họng mãng xà.
Xem lại cuộc đời sự nghiệp của tổng bí thư ta có thể nhận ra 2 giai đoạn. Giai đoạn từ lúc làm chủ tịch quốc hội trở về trước ông ta mang hình ảnh ông giáo làng, chỉ có tội là thủ cựu nhai mãi mớ lí luận Mác Lê mà không hề có chất quỷ dữ như hôm nay. Thế nhưng giai đoạn ngồi vào ghế tổng bí thư là một sự lột xác. Ông ta trở nên thâm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hạ gục Nguyễn Tấn Dũng một cách ngoạn mục, và nay là những cuộc thanh trừng khốc liệt. Một ông già 74 trước đó im lìm, nhưng đến tuổi 72 thì mới trở thành hung thần đáng sợ. Chính điều này ta có thể kết luận, ghế tổng bí thư đã giao cho ác. Nguyễn Phú Trọng chỉ là mặt lân, điều khiến trận múa lân cung đình CS là kẻ khác. Nắm ghế tổng bí thư là nắm đất nước Việt Nam. Nước sẽ mất.

Tự do dân chủ nhân quyền

Hình minh họa, nguồn Internet
Ngo Du Trung FB
Hai anh bợm ngồi nhậu. Một anh nói:
“Tụi mình sướng thiệt! Ngày nào cũng nhậu!”
Anh kia phụ hoạ:
“Địt mẹ! Thế mà cái bọn thế lực thù địch cứ rống lên là VN không có tự do, không có dân chủ, không có nhân quyền… Thế ngồi nhậu thế này không phải tự do, dân chủ, nhân quyền thì là gì? Chúng nó có tự do, dân chủ, nhân quyền mà có được ngồi nhậu mỗi ngày như mình không? Há há…”
Anh ta vừa dứt lời thì một bé gái từ ngoài chạy vào la:
“Bố ơi, người ta đến lấy nhà mình kìa!”
Anh ta đứng bật dậy, hỏi:
“Đứa nào dám….”
Cô bé đáp:
“Công an!”
“Nhà có giấy tờ đàng hoàng, chúng nó lấy quyền gì đến tịch thu?”
Cô bé vừa thở vừa đáp:
“Họ nói nhà nước mua 300 ngàn một mét vuông, bố mẹ không chịu bán nên bây giờ họ đến tịch thu…”
Anh ta trợn mắt gầm lên:
“Một mét đất đáng giá 3 triệu, nó mua 300 ngàn thì bán cái đéo gì?…”
Một ông già ngồi bàn bên cạnh theo dõi câu chuyện từ đầu, cười mỉm lên tiếng:
“Cậu mau về đem cái tự do, dân chủ, nhân quyền của cậu ra mà dùng để giữ cái nhà của cậu đi, cho bọn thế lực thù địch sáng mắt ra…. há há….”