Sunday, May 28, 2017

Tường thuật của chị Nguyễn Thị Trà: Tôi bị đánh đập tàn nhẫn và nhục mạ

Ông Nguyễn Văn Khanh thuộc Giáo xứ Phú Yên vì đi cứu em Nguyễn Thị Trà, đã bị công an bắt và bị đánh đổ máu
Terexa Nguyễn Thị Trà - Sáng nay ngày 28 tháng 5, khoảng 10 giờ, lúc tôi đi ngang qua cầu Sơn Hải, vô tình thấy có nhóm người rất đông đứng dưới cầu, bao gồm công an, phụ nữ và đàn ông hò hét chửi bới và đánh đập 1 người phụ nữ thuộc giáo xứ Song Ngọc. Thấy vậy tôi liền đứng lại xem, xem khoảng chừng 2 phút thì có một người đàn ông hét lên và cầm đá ném tôi.

Tôi hoảng sợ chạy đi, lúc đó cả một đám người vừa đuổi theo vừa ném đá. Chạy liệt sức nên tôi đã né vào một quán cà phê và vào nhà vệ sinh lánh đi.

Nhóm người đó ùa vào chửi bới, đập cửa, ném đá và ném chai thủy tinh vào. Chai thủy tinh trúng phải đầu tôi, nhưng vì có mũ bảo hiểm nên không sao. Khi phá được cửa, họ xông vào lôi tôi ra công an, đàn ông và phụ nữ lao vào đánh tôi tới tấp và bắt tôi cởi áo ra để lục soát và thu của tôi 3 chiếc điện thoại.

Khi thỏa mãn cơn hành hung thì công an xã Sơn Hải chở tôi tới quán cà phê Mê Trang, bảo tôi mở mật khẩu điện thoại để kiểm tra, và bắt tôi phải chửi bới, nhiếc mắng Cha Nam với Cha Thục rồi mới thả tôi ra. Nhưng tôi không nói gì cả. Vừa ra khỏi quán, dân tập trung lại đánh tôi tiếp. Rồi họ lại chở tôi tới nhà máy làm đá, dân cùng một số công an mặc sắc phục tiếp tục đánh tôi, nắm tóc, xé áo, đấm vào ngực và lôi tôi từ trên xe máy xuống. Lần này họ bảo về UBND xã Sơn Hải làm việc, tới cổng thì lại có một đám người lao vào vừa đánh vừa chửi bới. Họ dẫn tôi vào phòng làm việc, cùng lúc đó công an xã, công an huyện cùng vào chất vấn, dọa nạt tôi và bắt lập biên bản.

Vì có rất nhiều cuộc gọi từ người thân và gia đình gọi tới, nên tôi đề nghị họ trả điện thoại cho tôi. Nghe nói tôi đang bị giữ ở Ủy ban xã nên bà con trong xứ Phú Yên sang đòi người, muốn cứu tôi ra khỏi hang cọp, nên họ đã thả tôi ra và cho về. Đang lúc đòi thả người thì đám người phụ nữ cũng như thanh niên dân Sơn Hải dùng dùi cui, đánh đập giáo dân xứ Phú Yên đến đổ máu. Họ đánh người không thương tiếc, họ đánh đập dã man, bất kể người già hay trẻ, đàn ông hay đàn bà, trai gái đều bị đánh trước mặt rất nhiều công an. Nhưng họ không hề can ngăn hay hòa giải, mà chỉ tròn mắt đứng nhìn.

Nhìn thấy ông bà, anh chị em mình máu me chảy rất nhiều phải cấp cứu tôi vừa thương, thương vì dân lành bị oan. Vừa cảm ơn vì tình yêu thương của mọi người trong xứ dành cho nhau. Cảm ơn mọi người đã quan tâm, theo dõi tình hình.

Cũng xin tất cả anh chị em cầu nguyện cho những người đang phải gánh chịu cơn đau này.

Chị Trà đang tường thuật lại việc mình bị hành hung

Terexa Nguyễn Thị Trà

Bản án thọc gậy bánh xe

Phạm Đình Trọng (Danlambao) - Tại Mỹ. Năm ngày trước khi Thủ tướng nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc có mặt ở thủ đô Washington D.C. trong chuyến công cán đến nước Mỹ, ngày 25.5.2017, Hạ viện Mỹ liền tổ chức buổi điều trần để nhìn nhận những diễn biến rất xấu về tự do tôn giáo và nhân quyền ở Việt Nam nhằm kêu gọi Tổng thống Mỹ Donald Trump phải đề cập đến những vi phạm nhân quyền tồi tệ và nghiêm trọng này trong cuộc gặp sắp tới với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và đòi hỏi Việt Nam phải tôn trọng giá trị nhân quyền là điều kiện để mở ra những quan hệ tốt đẹp, những giao thương cởi mở với nước Mỹ.

Tại Việt Nam. Bốn ngày trước chuyến đi mong đợi và vô cùng quan trọng nhưng cũng đầy trắc trở của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến nước Mỹ tìm một lối thoát cho nền kinh tế đang kiệt quệ lưng vốn, đang nợ nần như chúa Chổm và đang nguy khốn vì không vay đâu được tiền nữa. Mọi hy vọng mở lối thoát gửi vào chuyến đi Mỹ của ông Thủ tướng Phúc. Vậy mà sát ngày ông Phúc đi Mỹ tìm một tia hy vong cho nền kinh tế thì tòa án phúc thẩm Việt Nam lại điệu hai khí phách Việt Nam kiên cường đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng ra xử rồi mau lẹ tuyên y án sơ thẩm hai bản án tàn bạo chà đạp lên dân chủ và nhân quyền. 13 năm tù, 5 năm quản chế với Trần Anh Kim. 12 năm tù, 4 năm quản chế với Lê Thanh Tùng. 

Tuyên hai bản án nặng nề chà đạp lên dân chủ và nhân quyền, tư pháp Việt Nam đã minh họa, đã công nhận với công luận thế giới và với nước Mỹ rằng điều quan ngại mà Hạ viện Mỹ nêu ra trong cuộc điều trần ngày 25.5.2017 về dân chủ và nhân quyền Việt Nam đang diễn biến rất xấu là hoàn toàn đúng.

Bản án tàn bạo của nhà nước cộng sản Việt Nam dành cho Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng cũng là bản án tàn bạo đối với cuộc đấu tranh cho dân chủ và Nhân quyền Việt Nam. Bản án đó cũng sẽ là chiếc gậy đầy hiểm ác thọc vào bánh xe chiếc ô tô bon bon trên đường phố Washington D.C. đưa Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến gặp Tổng thống Donald Trump.

Chọn thời điểm tuyên bản án tàn bạo đối với cuộc đấu tranh cho dân chủ nhân quyền Việt Nam ngay trước chuyến đi Mỹ đầy khấp khởi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc phải là kẻ xác ở Việt Nam mà hồn ở phương Bắc.

28/5/2017

Động cơ của 2 bà Xuân Thuỷ

Trần Thảo (Danlambao) - Trong mấy ngày gần đây, người dân Việt Nam ở trong và ngoài nước dành khá nhiều thời giờ để nói về hai đại biểu quốc hội Nguyễn Thị Thủy của đơn vị Bắc Kạn, và Nguyễn Thị Xuân của đơn vị Đắk Lắk. Nguyễn Thị Thủy là một tiến sĩ về Luật Hình Sự, và trong ngày 24 tháng 5 vừa qua, tại buổi họp quốc hội đã đề nghị bổ sung vào bộ luật hình sự, quy định luật sư phải tố cáo thân chủ của mình nếu biết thân chủ của mình xâm phạm an ninh quốc gia, Thủy ví von tội này từ thời phong kiến đã được coi là tội đại nghịch, bất trung bị trừng trị rất nặng. Về đại biểu Nguyễn Thị Xuân, bà này là một đại tá công an, ủy viên an ninh và quốc phòng của quốc hội VN, phó giám đốc sở công an Đắk Lắk, cũng đề nghị bổ sung vào luật việc xử lý hình sự cho những hành vi bôi nhọ, nói xấu lãnh đạo đảng, nhà nước.

Sở dĩ tôi gom hai vị nữ đại biểu quốc hội này vào trong cùng một bài viết vì trong cái nhìn của tôi, động cơ của hai cộng cái này hoàn toàn giống nhau. Động cơ đó là gì?

Trong chế độ cộng sản Việt Nam, những đảng viên phấn đấu cả đời để leo lên cao, họ không bao giờ thỏa mãn với cái chức vị hiện tại. Nước chảy xuống chổ thấp, người có khuynh hướng lên cao, việc thăng tiến trong xã hội không có gì sai trái, nếu dùng chính khả năng của mình một cách chính đạo, nhưng việc đó rất hiếm hoi trong bộ máy của chế độ cộng sản.

Khi người cộng sản bắt đầu nắm quyền cai trị ngoài miền bắc VN sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, người dân miền bắc Việt Nam một số ít đã bắt đầu nhìn ra phần nào bộ mặt cộng sản của tập đoàn cầm quyền Hồ Chí Minh. Chính vì việc này, cộng thêm phong trào đả phá tệ sùng bái cá nhân Stalin do Nikita Khrushchev cầm đầu đã ảnh hưởng tới miền bắc VN, nhiều nhà văn nhà thơ trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm đã lên tiếng đả kích những thói hư tật xấu của giới cầm quyền miền bắc, trong đó thói nịnh bợ, đội trên đạp dưới của những cán bộ đảng viên cộng sản cơ hội được mô tả nổi cộm lên như một vết rách trên mặt của chế độ. Chế độ nhà sản ra sức biện hộ cho những biểu hiện tiêu cực này bằng lối tuyên truyền giải thích rằng đó là những hiện tượng chứ không phải bản chất của chế độ!

Sau 1975, những cán bộ đảng viên cộng sản tiếp cận với đời sống vô cùng phong phú của miền nam VN, tình trạng biến chất từ từ lan rộng. Lời biện hộ "Hiện tượng chứ không phải bản chất" lại được sử dụng để bảo vệ đảng. Nhưng cho tới ngày nay thì lời biện hộ ấy đã quá lỗi thời. Cả bộ máy của chế độ CSVN hiện nay là một đống rác ngập ngụa, tanh tưởi từ trên xuống dưới. Trong bức tranh sống này, những đảng viên cộng sản tìm mọi cách để leo lên cao và không từ bỏ một thủ đoạn nào. Có tài nịnh bợ cấp trên thì tha hồ vuốt đuôi ông lớn, không có tài thổi ống đu đủ thì dùng vốn tự có của mình để thăng tiến cũng chả sao. Cách đây không lâu, có một bà hiệu trưởng của một trường học tại Nghệ An đã công khai tố cáo Bà Giám Đốc Sở Giáo Dục và Đào Tạo tại Nghệ An đã lấy sex để đổi lấy chức Giám Đốc Sở GD và ĐT. Đây là do chúng ghen ăn tức ở mà tố cáo lẫn nhau, chuyện rất thường trong chế độ nhà sản.

Thế thì trong việc bà Nguyễn Thị Thủy đề nghị bổ sung luật để bắt luật sư phải tố cáo thân chủ của mình nếu thân chủ đó phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia, mục tiêu của bà Thủy là gì, có phải như bà Thủy trả lời báo chí rằng mục tiêu của bà là vì lợi ích chung của quốc gia?

Xin thưa rằng chỉ có những người cuồng đảng cuồng Hồ, nhắm mắt nhắm mũi cho người ta dẫn xuống hố mới tin nổi câu trả lời mị dân của bà Nguyễn Thị Thủy.

Bà Thủy là một tiến sĩ luật về hình sự. Ở đây chúng ta đừng quan tâm tới văn bằng tiến sĩ của bà Thủy, vì bằng tiến sĩ ở VN chẳng đáng kể gì, Trọng,Quang, Lâm cũng tiến sĩ đầy mình đấy thôi! Nhưng tôi chắc một điều là bà Thủy này cũng thâm mưu viễn lự ghê lắm chứ chả chơi. Bà muốn vẽ đường cho đảng một cách khéo léo đấy mà thôi!

Này nhé, hiện nay giới luật sư tại Việt Nam, ngoài những vụ án dân sự (civil cases), theo kiểu xe cán chó, chó cán xe, thì ở những vụ án lớn có tính cách chính trị, luật sư chỉ được cho phép có mặt để làm cảnh cho ra vẻ có công lý ở tòa án, chứ mọi phán quyết đã có đảng ủy lo từ trước. Theo dõi những vụ án có tính cách chính trị, thí dụ vụ án của ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng, do Luật Sư Võ An Đôn đại diện, chúng ta thấy gì? Rõ ràng tòa án không có đủ bằng chứng kết tội hai ông Trần Anh Kim và Lê Thanh Tùng, nhưng ra phúc thẩm vẫn cứ y án. Luật Sư Võ An Đôn làm được gì trong hoàn cảnh chế độ ngồi ỉa vào pháp luật như thế? LS Võ An Đôn là người nhiệt tâm, nhưng nói cho cùng ông cũng chỉ là một nhân tố giúp người đứng trước tòa án cộng sản cảm thấy bớt cô đơn, vậy thôi! Chính vì nhìn thấy rõ hiện thực này mà LS Nguyễn Văn Đài và LS Lê Luân đã tìm cách tiếp cận người dân và truyền bá cho họ ý thức về nhân quyền. Chế độ CSVN rất sợ vụ này, và kết quả là LS Nguyễn Văn Đài phải ngồi tù.

Với đề nghị của bà Nguyễn Thị Thủy, nếu được quốc hội thông qua, sẽ đưa đến tình trạng như thế nào?

Nếu điều đó xảy ra, từ nay giới luật sư có lòng vì chính nghĩa, vì công lý, đã ít sẽ lại càng trở nên ít hơn. Tại sao? Tất cả chúng ta đều biết những bộ luật hình sự của CSVN đều được diễn dịch một cách tùy tiện, nói sao cũng được, có vậy côn an và an ninh mới có thể tùy nghi gom người ta vào thành phần nghi phạm chứ? Khi chế độ đã quyết anh A là nghi phạm của tội chống phá cách mạng, theo như lời bà Thủy là xâm phạm an ninh quốc gia, thì còn có luật sư nào dám đứng ra bào chữa cho nghi can đó? Bởi bào chữa cho nghi can thì có khác gì bao che cho nghi can. Chẳng những không được bào chữa cho thân chủ xâm phạm an ninh quốc gia mà còn phải tố cáo thân chủ đó trước pháp luật, vì nếu không tố cáo, theo đề nghị của bà Thủy, người luật sư sẽ bị phán xét trước pháp luật. Bà Thủy dù là tiến sĩ luật giả cầy đi nữa, bà cũng hẳn biết một nền tư pháp tiêu chuẩn sẽ được vận hành như thế nào chứ, đâu đến nỗi cả vú lấp miệng em bằng cách trả lời dụ hoặc rằng bà hoàn toàn là vì lợi ích chung. Chỉ là bà Thủy muốn vẽ đường cho đảng, trói tay giới luật sư, triệt tiêu những mầm mống chống đối đảng. Giới luật sư Việt Nam bao nhiêu năm nay sinh hoạt dưới con mắt lom lom của đảng, bây giờ mà quốc hội thông qua đề nghị của bà Ủy Viên Thường Trực Ủy Ban Tư Pháp Quốc Hội Việt Nam Nguyễn Thị Thủy thì coi như là giới luật sư lại phải bị cô lập thêm trong một vòng đai thật nhỏ, chả làm được cái gì. Đây mới là ý đồ lập công dâng đảng của bà Thủy. Bà Thủy chỉ vào đảng 12 năm nhưng tầm mắt của bà khá cao, bà mong muốn ít nhất cũng phải nắm cái ghế cỡ Chủ Tịch Quốc Hội như bà Ngân hiện tại, bà Thủy còn trẻ chán, nếu chịu khó len lỏi thì biết đâu bà chẳng có được cơ hội sinh vi chủ tịch quốc hội cơ chứ?

Còn bà đại tá công an Nguyễn Thị Xuân? Thay vì khôn ngoan đi một đường Lăng Ba Vi Bộ như bà Nguyễn Thị Thủy, bà công an cái này quen thói kiểu Trần Đại Quang hay Tô Lâm, nói thẳng tuồng tuột ý đồ bưng bô cho đảng. Bà Xuân phán rằng nói xấu, bôi bác, bôi đen đảng và lãnh đạo là có tội, cần phải trừng trị. Bà Xuân còn ra vẻ thông thái khi thông tin rằng ở trên thế giới đã có những nước đem việc này vào luật. 

Tôi không biết bà Xuân có thể định nghĩa thế nào là nói xấu không nhỉ? 

Theo tôi, nói xấu tức là đặt điều, bịa chuyện, không nói thành có với mục đích triệt hạ một người nào đó. Thí dụ như tự nhiên có người phóng lên mạng cái tin bà Nguyễn Thị Xuân, phó giám đốc sở công an Đắk Lắk, vừa đi chuyển giống từ đàn bà ra đàn ông thì đó mới là cố ý bôi nhọ bà Xuân. Chứ nếu mọi việc là đúng như vốn có thì người dân phản ảnh sự thật đấy thôi chứ đâu có nói xấu bôi đen gì đâu? Nói như bà Xuân thì từ nay chương trình học môn Văn của các trường trung học chắc phải loại bỏ các giòng văn học hiện thực, nào văn học hiện thực tiền cách mạng, văn học hiện thực cách mạng, bởi nói thực trở thành nói xấu rồi, bôi đen rồi, không tốt, học làm gì?

Hồ Chí Minh lấy tên Trần Dân Tiên viết sách Những Mẫu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch, hay lấy tên T. Lan để viết Vừa Đi Đường Vừa Kể Chuyện, cả hai cuốn đều cùng mục đích là tự mặc áo thụng rồi vái mình lia liạ. Chuyện đó cũng như chuyện HCM tình ái lăng nhăng tùm lum, ai cũng biết, người dân có bàn tán thì cũng là phản ánh sự thật, nói xấu chỗ nào? Chỉ có đầu óc u tối, suốt ngày chỉ muốn biến thành cục gạch nóng để sưởi ấm cho bác trong đêm tuyết rơi mới luôn mong muốn đem bác về, cho mặc đồ đại cán ngồi một đống sáng lóa trên bàn thờ nhà mình?

Có một bạn trên mạng bình loạn vụ bà Xuân nịnh đảng rất là dzui. Bạn ấy nói, chả lẽ hai vợ chồng người ta đang hăng hái làm baby, tới giai đoạn cao trào, ông chồng hét loạn lên "Sướng quá bác ơi!"
thằng hàng xóm đàn em của Tô Lâm rình ngoài hè nghe thấy rồi đi trình làng rằng tên đó, tên đó bôi nhọ bác? Người ta lúc khổ lúc sướng gì cũng nghĩ tới bác, đó là tinh thần cách mạng cao ấy chứ, bác sống mãi trong quần chúng ta mà lị!

Nói túm lại, hai bà Nguyễn Thị Thủy và Nguyễn Thị Xuân là tiêu biểu cho bộ mặt của quốc hội Việt Nam hiện nay. Ngoài ông Trương Trọng Nghĩa tôi thấy hơi khá khá, còn lại toàn một lũ không ra gì. Chúng ăn lương của dân, mang tiếng đại diện cho dân, nhưng vô hội trường quốc hội thì ngửa đầu ra ngáy, nếu không thì cũng gật đầu giơ tay theo lệnh Nguyễn Phú Trọng. Quốc Hội ở một nước thực sự tự do dân chủ là cơ quan lập pháp tối cao, ở đó những đại diện của dân mang những nguyện vọng chung của dân đạo đạt lên chính phủ, bàn thảo nghiên cứu để đưa ra những luật có ích cho dân cho nước. Còn ở Việt Nam, quốc hội chỉ là nơi cho những nghị quyết của đảng được hợp pháp hoá theo lệnh đảng, ngoài ra thì giờ của các đại biểu là để ngủ, tỉnh dậy thì bi bô nâng bi đảng, tìm mọi cách để leo cao trong cái cơ chế đã quá rệu rã vì nợ công, tham nhũng, bóc lột, áp bức. Đất nước càng ngày càng sa lầy vào vòng vây của lũ giặc bắc phương, môi trường sống của con người và thiên nhiên sinh vật càng ngày càng thê thảm, một tiến sĩ luật như bà Nguyễn Thị Thủy lại chỉ biết nịnh nọt đảng, vẽ đường cho đảng trói tay những người còn có chút niềm tin vào công lý, ai thắc mắc thì bà Thủy trả lời rằng bà đề nghị như thế là vì lợi ích chung của quốc gia. Bạn có tin không?

28/5/2017

Tầu cộng xây nhiều “căn cứ sinh hóa”, ngay trên đất Việt Nam

Trần Nguyên Thao (Danlambao) - Trong khi thế giới đang từng bước chuyển sang công nghệ "xanh", thì Hà Nội lại bất chấp sự an toàn sinh mạng của dân Việt, tình nguyện hấng lấy kỹ nghệ nhiên liệu hóa thạch lỗi thời do Bắc Kinh thải ra, để mong Trung Nam Hải hài lòng, mà tiếp tục che chắn cho sự tồn tại của đảng và chế độ. Nhà máy giấy Lee & Man Việt Nam ở Đồng Bằng Sông Cửu Long, là một trong hàng loạt nhà máy gây ô nhiễm được cài đặt với thời hạn 70 năm để tàn phá nước Việt Nam. Lee & Man dù cho ngoài quy hoạch, không thu lợi kinh tế, nhưng lại được chính thức cho hoạt động vào tháng 8 tới đây. Từ tháng 03 đến nay, Lee & Man đang trong giai đoạn chạy thử với công xuất thấp, nhưng đã gây hôi thối trong không khí, làm ô nhiễm nguồn nước uống và làm cho các loại hải sản bị chết hàng loạt như một thảm họa Formosa thứ hai.

Trung cộng đang theo đuổi dự án “một vành đai, một con đường” mà Việt cộng đã gởi Chủ Tịch Nước Trần đại Quang đến dự đại hội này (May 11– 15) [1]. Ở khu vực Đông Nam Á, vòng đai này sẽ đi qua Jakarta, Kuala Lumpur, quay về Hà Nội rồi nối với các khu vực của Trung cộng, điểm đến cuối cùng là cảng Thượng Hải, bên Tàu. Ngay trong phạm vi khu vực, Trung công sẽ rất “vất vả” để đưa các nước vào “vòng đai”. 

Nhưng với Việt Nam, từ lâu, Trung Cộng đã kiểm soát hàng trăm dự án kỹ nghệ chạy bằng than, gây ô nhiễm đó đây khắp Việt Nam. Cài đặt các dự án gây ô nhiễm cao, giá trị như các căn cứ sinh hóa, cung cấp cho Bắc Kinh những địa điểm chiến lược trọng yếu ngay trên đất Việt Nam: 

Bauxit Tây Nguyên, thải bùn đỏ chế ngự vùng sườn phía Tây, xương sống Việt Nam; 

Formosa, xả thải một vùng biển bao la Miền Trung, và kiểm soát cảng nước sâu Sơn Dương. Hậu quả của thảm họa Formosa còn kéo dài hàng chục năm cho cư dân ít nhất 4 tỉnh Miền Trung.

Lee & Man, xả thải làm chết hệ sinh thái và môi trường nông, ngư nghiệp sông rạch, đưa đến nguy cơ mất trắng nguồn nước ngọt và triệt tiêu toàn bộ nguồn lợi thủy sản Vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long (VĐBSCL), nơi có hệ thống sông rạch chằng chịt thông nhau trong vòng trên 40 ngàn cây số vuông, và là vùng của khoảng 20 triệu người Việt sinh sống [2]. Lee & Man cũng đang xây một cảng quốc tế chuyên dụng ngay bên bờ sông Hậu.

Không còn nghi ngờ gì, cũng như Formosa miền Trung, Bắc Kinh đang âm mưu biến Trung tâm Nhiệt điện Duyên Hải, Trung tâm Nhiệt điện Sông Hậu và Nhà máy giấy Lee & Man thành 3 căn cứ quân sự sinh hóa liên hoàn, để từ đó vừa kiểm soát vùng biển phía nam Việt Nam vừa kiểm soát sông Hậu, tuyến giao thông đường thủy huyết mạch nối liền Biển Đông đến biên giới Việt Nam - Campuchia

Đầu tháng 5, các loài hải sản ven biển ở khu vực Kiên Lương - Hà Tiên (Kiên Giang) bỗng nhiên chết hàng loạt [3]. Giám đốc Hợp Tác Xã nuôi nghêu ấp Hòa Phầu, ông Vĩnh Kiêm cho biết, chỉ qua vài ba ngày nghêu, sò trong khu vực kéo dài 20 cây số, cũng khoảng 100 tấn, bị phơi xác phơi trắng bãi đến 50 tấn, thiệt hại hơn 1,2 tỷ đồng”. Mẫu nước nhiễm độc đã thử nghiệm, nhưng chưa thấy công bố kết quả.

Lee & Man Việt Nam là nhà máy nằm trong hệ thống sản xuất giấy Lee & Man của Trung cộng, lớn thứ 5 trên thế giới. Năm 2008, từng bị cơ quan bảo vệ môi trường Trung cộng buộc nhà máy Lee & Man tại Changshu ngừng hoạt động do xả thải trái phép vào lưu vực sông Changjiang [4].

Đại diện Lee & Man cũng nhìn nhận 80% nguyên liệu của nhà máy là giấy phế liệu nhập từ nước ngoài; 20% nguyên liệu là từ gỗ rừng trồng tại Việt Nam. Muốn có 330.000 tấn bột giấy mỗi năm, phải trồng 600 mẫu cây rừng. Nhưng nhà máy giấy lại đặt một nơi rất xa vùng có cây rừng dùng làm bột giấy. Xem ra nhà máy giấy Lee & Man không màng đến mối lợi kinh tế. Nhưng đối với Trung cộng, Lee & Man mang sứ vụ xả thải giết kinh tế và nòi giống Việt Nam. Đây chính là lý do Trung cộng tìm đủ cách mua chuộc quan tham Việt cộng để Lee & Man hoạt động ngay vùng ĐBSCL, dù cho nhà máy này không có trong quy hoạch của Hà Nội.


Theo cách sản xuất lạc hậu của Trung cộng, để sản xuất một tấn giấy, Lee & Man phải sử dụng từ 100 đến 350 mét khối nước, trong khi các nhà máy giấy hiện đại của thế giới chỉ sử dụng 7 đến 15 mét khối. Một nhà máy hoạt động quanh năm sử dụng một khối lượng nước lớn (20.000 m3 nước/ngày đêm) như Lee & Man VN, thì mỗi năm sẽ xả ra môi trường đến 28.500 tấn xút (NaOH), hóa chất độc hại.

Kỹ nghệ giấy lạc hậu của Lee & Man không chỉ gây lãng phí và làm ô nhiễm nguồn nước ngọt vốn đang khan hiếm tại vùng Đồng Bằng Cửu Long, mà còn làm ô nhiễm sông rạch qua việc xả nước thải hóa học khổng lồ, ảnh hưởng đời sống hàng triệu cư dân trong vùng. Thảm họa môi trường này sẽ hủy hoại vùng trọng điểm chiếm trên 70% diện tích thủy sản, 40% sản lượng nuôi trồng và 60% sản lượng xuất cảng của toàn Việt Nam.

Các chuyên gia về công nghệ môi trường cho rằng không nên có bất cứ một nhà máy sản xuất giấy, bột giấy nào ở vùng ĐBSCL, đặc biệt là trong lưu vực sông Mekong, nhất là sông Tiền và sông Hậu, hai con sông cung cấp nước ngọt cho tất cả các nhu cầu của đồng bằng sông Mekong.

Ngoài 3 dự án thải độc, gây ô nhiễm như trên đã nói, Trung cộng hiện đang đầu tư 8 tỉ Mỹ Kim cho các dự án sản xuất than. Riêng nhiệt điện than tại Việt Nam ước lượng khoản 40 tỉ Mỹ Kim. 52% đến từ nước ngoài trong đó Trung cộng chiếm đến một nửa, Nhật Bản 23% và Đại Hàn 18%.


Thực tế trên cho thấy, Hà Nội theo đuổi đường lối kinh tế, kỹ nghệ lệ thuộc Bắc Kinh, bất chấp thảm họa môi trường. Và duy trì một thể chế nảy sinh tham nhũng để các quan chức sống chết bảo vệ đảng. Hà Nội chỉ “giơ cao đánh khẽ” với các quan tham nằm ngoài “vòng đai” chia chác của nhóm cầm quyền, nhưng tỏ ra “biết điều”. Thí dụ rõ nhất là chỉ thị báo chí làm ồn ào vụ án Trịnh xuân Thanh, kéo theo cảnh cáo vài quan tham như Đinh la Thăng, vũ huy Hoàng. Những việc này có tính cách xoa dịu sự giận dữ trong dân chúng.

Cộng đảng bảo vệ thể chế độc tôn cả về kinh tế và lề lối tổ chức gồm những văn kiện điều hành mang tính “không ai phải chịu trách nhiệm” về mọi quyết định, nên các sai phạm, nếu muốn họ đều có thể giải thích là “làm đúng quy trình”.

Sau 30 năm thử nghiệm các “quả đấm thép” trong kinh tế bị “tan chảy”, và những thất bại cay đắng về tính chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước (DNNN), theo kinh tế thị trường, định hướng xã hội chủ nghĩa, đã mất hẳn hướng đi. Sự thua lỗ, thất thoát và cực lãng phí hàng trăm, ngàn tỉ đồng đã bị biển thủ, hoặc để trôi ra sông ra biển trong thập niên qua, do kiểu sở hữu công của các DNNN đã đem lại cho đảng một bài học khá đau lòng. 

Người vừa thâu tóm toàn bộ quyền hành, đảng trưởng Nguyễn phú Trọng đưa ra lời “công nhận vai trò không thể thiếu của kinh tế tư nhân (KTTN) đối với sự ổn định và phát triển đất nước. Nhưng cơ chế độc tôn, kinh tế chủ đạo và đất đai còn do cộng đảng quản lý vẫn còn dược áp dụng thì lời của ông Trọng chỉ mang ý nghĩa “nói cho qua chuyện”.

Lịch sử của cộng đảng là một chuỗi tráo trở, gian dối. Ông Hồ từng khóc sau cải cách ruộng đất giết hại dã man gần hai trăm ngàn người. Vụ lừa dối bầy ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để đưa hàng triệu người Việt thiêu sống trong chiến tranh. Sáu lần cộng đảng cam kết với dân chúng “không có đổi tiền”, nhưng chỉ sau ít giờ là giới nghiêm để thực hiện việc cướp ngày qua các cuộc đổi tiền.... [5]

Thành ra những gì Tổng bí Thư cộng đảng Nguyễn phú Trọng nói trong dịp bế mạc hội nghị 5, khóa XII vừa qua “sẽ coi trọng kinh tế tư nhân”, cũng chỉ vì lúc này ngân sách thất thu, bội chi, nợ nần không còn thuốc chữa, nên muốn tư nhân bỏ tiền ra đầu tư thêm để VC lập lại gian ý “vỗ béo rồi làm thịt một mẻ mới”. 

Hãy nhìn, Việt cộng đã trấn áp, gạt gẫm ra sao để cướp hết tài sản làm cho phong trào hàng triệu dân oan vẫn đang tăng số, trong đó gồm cả gia đình “liệt sĩ” của chính họ.

Hà Nội còn không ngần ngại cho phát động lại lối đấu tố dã man ngay trong tháng 5 này, khi thuê hàng trăm người dân bằng tiền để góp mặt trong tập thể do cán binh VC lúp phía sau xách động nhằm tố khổ, đòi án tử hình các Linh Mục Công Giáo dám đứng ra bênh vực cho nạn nhân thảm họa Formosa.

Điều rất thật đang diễn ra là Việt cộng hết mực bảo bọc, coi trọng “kinh tế tư nhân của người Tầu” làm trên đất Việt. Còn KTTN mấy năm nay bị cộng đảng ‘chèn ép” hụt hơi, khiến hàng trăm ngàn công ty bị giải thể, vỡ nợ.

May 18-2017


___________________________________________

Chú thích:





[5] Ba lần đổi tiền tại Miền Bắc : 15-05-1947; 06-05-1951; 02-1959. Ba lần sau 1975 : 22-09-1975; 02-05-1978; 16-04-1985

Công an Quỳnh Lưu diễn tập bắn vào nhà thờ, bắt cô giáo dạy giáo lý

Công an Quỳnh Lưu diễn tập bắn vào nhà thờ, bắt cô giáo dạy giáo lý
Cô giáo Nguyễn Thị Trà
Một cuộc diễn tập mang tính đe dọa bạo lực một cách vô lý vừa được nhà cầm quyền huyện Quỳnh Lưu phối hợp với những nhóm côn đồ ở địa phương tổ chức.
Tin từ trang Facebook Thanh Niên Công Giáo và trang mạng của Hội Anh Em Dân Chủ cho hay vào lúc 9 giờ sáng Chủ Nhật 28/05, nhà cầm quyền huyện Quỳnh Lưu tổ chức cuộc diễn tập, gợi ý một kịch bản tấn công vào nhà thờ giáo họ Văn Thai, giáo xứ Song Ngọc, trong địa phận xã Quỳnh Ngọc. Các dân phòng cầm súng núp quanh nhà thờ, còn lực lượng côn đồ trang bị tuýp sắt và gạch đá. Các giáo dân nói họ không biết các lực lượng diễn tập bắn đạn thật hay đạn giả, nhưng có người tìm thấy vỏ đạn trong khuôn viên nhà thờ.
Cô Nguyễn Thị Trà, một cô giáo dạy giáo lý đến từ xã An Hòa, đã bị bắt khi đi qua cầu thuộc xã Quỳnh Ngọc. Theo lời kể của cô trên trang mạng của Hội Anh Em Dân Chủ, khoảng 10 giờ sáng cô đang đứng trên cầu thì bị một số người dân bắt giữ và đánh đập. Sau đó, công an đưa cô về trụ sở xã Quỳnh Ngọc lập biên bản. Công an bắt cô phải mở điện thoại cho họ xem vì nghi cô đã chụp hình cảnh cuộc diễn tâp, nhưng cô không đồng ý. Họ tiếp tục đe dọa. Có người còn đe dọa rằng nếu cô không chịu mở điện thoại cho họ xem, thì họ sẽ “thả ra cho người dân đánh chết”.
Ông Nguyễn Văn Khanh, một giáo dân thuộc giáo xứ Phú Yên, nghe tin cô giáo Trà bị bắt liền đến hỏi thăm thì bị đám đông xúm vào dùng đá và gậy gộc đánh chảy máu khắp người. Vẫn theo trang mạng của Hội Anh Em Dân Chủ, trong ngày Chủ Nhật còn có nhiều người khác bị đánh đập khi đi đến xã Quỳnh Ngọc. Nhiều người bị thương nặng được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Thời gian gần đây, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ra sức đấu tố các linh mục, và kích động xung đột lương giáo, liên quan đến thảm họa ô nhiễm môi trường biển miền Trung do Formosa gây ra.
Huy Lam / SBTN

Saturday, May 27, 2017

Đối thoại là văn minh, độc thoại là đáng khinh

Nguyễn Tiến Trung
Theo VOA-26/05/2017 


Ngày 18/5 vừa qua, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng đã tuyên bố rằng đảng cộng sản “không sợ đối thoại, không sợ tranh luận” đã gây chú ý trong người dân và nhất là tầng lớp trí thức.
Đảng cộng sản “không sợ đối thoại”?
Khi ông Thưởng phải khẳng định “không sợ” tức là để phủ định ý kiến trong dân chúng là đảng cộng sản rất sợ đối thoại. Thế thì tại sao lại có dư luận như vậy, dù rằng đảng cộng sản đang cầm quyền, muốn bắt ai thì bắt?
Ngược lại lịch sử, ngay từ năm 1958, đảng Lao Động, tên trước đây của đảng cộng sản, trong vụ án Nhân văn Giai phẩm, đã phải đàn áp các nhân sỹ trí thức dám nêu các ý kiến phản biện lại đường lối của đảng. Ngay từ thời điểm đó, giới lãnh đạo của đảng cộng sản đã biết rõ không thể biện minh được cho các chính sách của đảng, nhất là chính sách độc quyền chính trị, nếu tất cả được đem ra thảo luận công khai.
Việc ông Thưởng cho biết Ban bí thư đang thông qua vấn đề trao đổi, đối thoại cho thấy trên đất nước Việt Nam này, đến giờ phút này, người dân vẫn không thể trao đổi thẳng thắn với nhau và với đảng cầm quyền trên nền tảng một nền báo chí tự do. Cũng có nghĩa là Việt Nam hoàn toàn không có dân chủ, vì như Hồ Chí Minh đã nói: “Dân chủ là để làm sao cho dân được mở miệng ra”.
Thật vậy, ở Việt Nam hoàn toàn không hề có báo chí tư nhân trong khi thời thực dân Pháp vẫn có rất nhiều nhà xuất bản tư nhân được hoạt động. Cuộc Cách mạng tháng Tám hóa ra lại đưa dân tộc vào thế bị kìm kẹp ghê gớm hơn về mặt tự do ngôn luận, trong khi “tự do ngôn luận là linh hồn của mọi thứ tự do” (Voltaire).
Những người phản biện, góp ý ôn hòa cho giới lãnh đạo cộng sản đều bị sách nhiễu, bức hại, tiêu biểu như tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức đang chịu án tù 16 năm vì cái “tội” thành lập “Nhóm nghiên cứu Chấn” để góp ý chính sách cho nhà cầm quyền.
Ngay cả những đảng viên cộng sản muốn góp ý cho giới lãnh đạo cũng rất dễ bị chụp ngay cái mũ “tự diễn biến, tự chuyển hóa” như nghị quyết của Hội nghị Trung ương 4, khóa 12 đã cho thấy.
Do đó, tôi cho rằng các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam rất sợ đối thoại một cách sòng phẳng và trung thực với người dân, với trí thức, thậm chí cả với chính các đảng viên cộng sản.
Những điểm đồng thuận để thảo luận
Việc thảo luận nhằm chỉ ra cho đúng gốc rễ vấn nạn của đất nước và đưa ra giải pháp cho quốc gia. Thật ra từ đảng cộng sản cho đến thành phần đối lập cũng đều nhận thấy mục tiêu của quốc gia phải là “dân chủ, công bằng, văn minh”, dù cách diễn đạt có khác nhau. Đó là điểm đồng thuận rất lớn. Khác biệt nằm ở cách thức đi đến mục tiêu đó.
Thứ nhất, “dân chủ” nghĩa là dân làm chủ, dân là chủ qua nhà nước cộng hòa chính danh. Thế thì dân đã được bầu lãnh đạo quốc gia chưa hay một đảng tự tiếm quyền dân và tự cho mình được độc quyền lãnh đạo qua một bản Hiến pháp do đảng đó tự thông qua? Đại biểu quốc hội do dân bầu ra hay do “cơ cấu”, “quy hoạch” của một đảng?
Thứ hai, tạo dựng một xã hội “công bằng” phải thông qua pháp luật chuẩn mực, áp dụng bình đẳng như nhau cho tất cả mọi người, bắt đầu từ bản Hiến pháp chuẩn mực được toàn dân phúc quyết. Bản Hiến pháp hiện tại chỉ ưu tiên cho một nhóm người trong xã hội là đảng cộng sản được độc quyền cai trị mà không cần do dân bầu, bắt lực lượng vũ trang là con em nhân dân phải trung thành với một đảng. Vậy có “công bằng” không?
Thứ ba, “văn minh” trong chính trị chính là tinh thần “đa nguyên hợp tác, đoàn kết quốc gia, thượng tôn pháp luật”. Đa nguyên chống đối hay chống phá không phải là văn minh. Chia rẽ quốc gia, dán nhãn người Việt với nhau là “thế lực thù địch” cũng không phải là văn minh. Độc quyền nhà nước đứng trên Hiến pháp và pháp luật càng không phải là văn minh.
Người Việt là đồng bào nên cần hợp tác với nhau, thảo luận với nhau để cùng nhau xây dựng đất nước chứ không phải chỉ trích, chống đối nhau, nhìn nhau như thù địch. Một nước Việt chia rẽ, có nội chiến, bất ổn, sẽ là mồi ngon cho ngoại xâm đang chực chờ ra tay.
Mục tiêu do đảng cộng sản đề ra là đúng đắn nhưng hành vi thì ngược ngạo. Việc bây giờ là các lãnh đạo cộng sản phải công nhận sự thật và nói đi đôi với làm. Quốc gia đang cần các lãnh đạo chính trực với nhân dân và với pháp luật chuẩn mực.
Điều kiện để đối thoại
Nói đến chính trị là nói đến thế lực. Để hai bên đàm phán với nhau thì thế và lực của hai bên phải tương xứng với nhau. Trong trường hợp nhà cầm quyền nuốt lời thì bên còn lại có đủ thế và lực để buộc nhà cầm quyền phải tôn trọng thỏa thuận.
Đến giờ phút này, nhà cầm quyền chỉ đối thoại về vấn đề nhân quyền với Mỹ, Liên minh châu Âu, Thụy Sĩ, Na Uy và Úc, hoàn toàn phớt lờ tiếng nói của người dân trong vấn đề nhân quyền.
Lý do cũng là vì chưa có tổ chức chính trị nào đủ đông, uy tín, ôn hòa có được sự ủng hộ của đông đảo nhân dân và sự hậu thuẫn của cộng đồng quốc tế để có thể đứng ra đàm phán với các lãnh đạo cộng sản.
Tướng công an Trương Giang Long trong một đoạn clip dài 30 phút cũng nói rõ: “Trong các nhân tố mà Mỹ phân tích về Việt Nam, thì Mỹ cũng thấy rất rõ, không có một đảng phái chính trị nào có thể lãnh đạo quản lý đất nước bằng đảng cộng sản Việt Nam”.
Các đời Tổng bí thư nào của đảng cộng sản cũng phải nhắc nhở lực lượng vũ trang là tuyệt đối không để hình thành các tổ chức chính trị đối lập.
Cần các đảng chính trị chân chính
Do vấn đề Việt Nam là vấn đề chính trị nên nó chỉ được giải quyết tận gốc bằng những đảng chính trị, bằng những con người chính trị, cũng như ở Nam Phi với đảng Đại hội quốc gia dân tộc Phi (ANC), Miến Điện với đảng Liên đoàn quốc gia vì dân chủ (NLD).
Cũng như Nam Phi hay Miến Điện, thời gian để xây dựng một chính đảng ở tầm quốc gia trong hoàn cảnh bị đàn áp khắc nghiệt có thể lên tới hàng chục năm.
Lực lượng nào sẽ có đủ ý chí kiên trì để làm chuyện này? Đảng nào sẽ đứng ra đàm phán với đảng cộng sản một cách sòng phẳng trong tư thế bình đẳng, với tình tự dân tộc?
Đảng cầm quyền cũng nên nhớ rằng dân tộc Việt Nam này “tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có” (Bình Ngô đại cáo - Nguyễn Trãi). Do đó, đối thoại thực tâm với dân là con đường tiến lên phía trước, còn cứ mãi độc thoại thì sẽ mãi “độc tài, bất công, lạc hậu” chứ không phải “dân chủ, công bằng, văn minh”.
* Bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Google ‘hợp tác’ với Việt Nam, xóa thông tin xấu

Theo VOA-27/05/2017
Theo Reuters, Google cho biết rằng chưa có ngay kế hoạch về việc mở cửa văn phòng đại diện ở Việt Nam.
Theo Reuters, Google cho biết rằng chưa có ngay kế hoạch về việc mở cửa văn phòng đại diện ở Việt Nam.
Lãnh đạo công ty mẹ của Google hôm 26/5 “khẳng định sẽ hợp tác chặt chẽ với phía Việt Nam để gỡ bỏ các thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam”.
Truyền hình Việt Nam dẫn lời ông Eric Schmidt, Chủ tịch Điều hành tập đoàn Alphabet, nói như vậy trong cuộc gặp với Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.
Trước đó, ông Phúc đã “đề nghị Google phối hợp chặt chẽ với Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam để xử lý, loại bỏ các thông tin xấu độc cho giới trẻ” trên YouTube, một công ty con thuộc Alphabet.
Người đứng đầu chính phủ Việt Nam cũng đề nghị tập đoàn này “sớm mở văn phòng đại diện chính thức ở Việt Nam”.
Tuy nhiên, theo Reuters, Google cho biết rằng chưa có ngay kế hoạch về việc mở cửa văn phòng đại diện ở Việt Nam.
Việt Nam đầu năm nay đã “bắt đầu gây áp lực cho các công ty quảng cáo trong nước” yêu cầu công ty Google phải gỡ các video của các nhà bất đồng chính kiến hoạt động ở hải ngoại đăng trên trang YouTube.
Việt Nam đầu năm nay đã “bắt đầu gây áp lực cho các công ty quảng cáo trong nước” yêu cầu công ty Google phải gỡ các video của các nhà bất đồng chính kiến hoạt động ở hải ngoại đăng trên trang YouTube.
Theo hãng tin của Anh, Việt Nam đầu năm nay đã “bắt đầu gây áp lực cho các công ty quảng cáo trong nước” yêu cầu công ty Google phải gỡ các video của các nhà bất đồng chính kiến hoạt động ở hải ngoại đăng trên trang YouTube.
Trong một thông cáo gửi cho báo chí hôm 14/3, YouTube cho biết rằng “chúng tôi có các chính sách rõ ràng về các yêu cầu gỡ bỏ từ các chính phủ khắp thế giới”.
“Chúng tôi dựa vào các chính phủ thông báo cho chúng tôi các nội dung mà họ tin là trái phép thông qua các kênh chính thống, và nếu thấy hợp lý, chúng tôi sẽ thực hiện việc hạn chế sau khi xem xét kỹ lưỡng”, thông cáo viết tiếp.
Việt Nam thời gian qua bị nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền như Human Rights Watch chỉ trích việc “kiểm soát Internet”, nhưng Hà Nội luôn bác bỏ cáo buộc này.

Hóa chất trong nước biển ở vùng hải sản chết Kiên Giang

 RFA 2017-05-25 
Nghêu chết ở Kiên Giang.
Nghêu chết ở Kiên Giang.  Courtesy of thanhnien
Hóa chất công nghiệp được tìm thấy trong kết quả kiểm nghiệm mẫu nước biển ở huyện Kiên Lương và Hà Tiên tỉnh Kiên Giang.
Trước đó từ ngày 4-8/5, người dân phản ánh là cá, nghêu chết nhiều nổi lên trên vùng biển khu vực này, kéo dài khoảng 550 ha.
Tin tức ngày 25/5 cho biết kết quả kiểm nghiệm cho thấy các loại hóa chất này được dùng trong sản xuất mỹ phẩm và chất tẩy rửa. Tuy nhiên, phó giám đốc sở Tài nguyên môi trường tỉnh Kiên Giang bà Võ Thị Vân nói là tại các huyện này chỉ có doanh nghiệp chế biến hải sản và sản xuất xi măng, và chưa thể chứng minh các doanh nghiệp này liên quan đến loại hóa chất được tìm thấy.
Ông Quảng Trọng Thao, phó giám đốc sở Tài nguyên môi trường tỉnh Kiên Giang cho biết ít nhất cũng phải 2-3 ngày nữa mới tìm ra nguyên nhân cá, hải sản chết.
Cũng tin liên quan, người dân sống gần khu vực khe Đá Mài, tỉnh Quảng Nam và vịnh Xuân Đài tỉnh Phú Yên cho biết gần đây nguồn nước ở khu này đen ngòm, bốc mùi hôi thối khiến cá tự nhiên và tôm người dân nuôi chết hàng loạt. Hiện mẫu nước các khu vực này đã được mang đi kiểm nghiệm.

Bôi nhọ lãnh đạo, một điều luật thời phong kiến

Kính Hòa, phóng viên RFA 2017-05-26 
ĐB Nguyễn Thị Xuân, ảnh minh họa chụp trước đây.
 ĐB Nguyễn Thị Xuân, ảnh minh họa chụp trước đây.  Courtesy quochoi.vn
Vào ngày 24 tháng 5, năm 2017, tại diễn đàn Quốc hội Việt Nam, bà Nguyễn Thị Xuân, đại biểu tỉnh Dak Lak đề nghị bổ sung vào hai điều luật số 155 và 156 của bộ Luật Hình sự Việt Nam tội danh bôi nhọ cán bộ lãnh đạo đảng và nhà nước Việt Nam.
Sau đây là bình luận của một số luật sư, nhà hoạt động xã hội dân sự tại Việt Nam về lời đề nghị vừa nêu.

Điều 155 và 156

Trong Bộ luật hình sự Việt Nam được Quốc hội chuẩn thuận vào năm 2015 có điều 155 về tội làm nhục người khác, qui định rằng người nào xúc phạm nghiêm trọng danh dự, nhân phẩm của người khác thì bị phạt từ 10 triệu đồng đến 3 năm tù giam.
Cũng trong bộ luật này, điều 156 về tội vu khống qui định những người phạm tội này có thể bị phạt từ 10 triệu đồng đến 1 năm tù giam. Trong điều luật này những hành động được gọi là vu khống là bịa đặt về người khác, tố cáo sai sự thật người khác.
Theo tôi hiểu thì cái chuyện bôi nhọ ấy nó cũng giống như vu khống thôi, thì nó đã có cái tội vu khống rồi. Theo tôi cái đề xuất thêm tội bôi nhọ cán bộ đảng với nhà nước thì nó trùng lặp, nó hơi bị thừa.
-LS Hà Huy Sơn
Bình luận về lời đề nghị của bà đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Xuân, Luật sư Hà Huy Sơn, sống tại Hà Nội, đề cập đến tội vu khống đã có trong luật hình sự Việt Nam:
“Theo tôi hiểu thì cái chuyện bôi nhọ ấy nó cũng giống như vu khống thôi, thì nó đã có cái tội vu khống rồi. Theo tôi cái đề xuất thêm tội bôi nhọ cán bộ đảng với nhà nước thì nó trùng lặp, nó hơi bị thừa. Mà cái nguyên tắc của pháp luật thì mọi người đều bình đẳng như nhau. Cán bộ đảng với nhà nước thì cũng là công dân thôi. Nên tôi nghĩ đặt cái điều khoản ấy thì nó hơi bị thừa và vi phạm nguyên tắc bình đẳng.”
Nhà hoạt động xã hội dân sự, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, hiện sống ở Hà Nội, làm rõ thêm điều mà Luật sư Hà Huy Sơn nói về nguyên tắc bình đẳng của pháp luật:
“Luật pháp phải bình đẳng không có chuyện phân biệt lãnh đạo cấp cao của đảng cộng sản Việt Nam, nhà nước Việt Nam với một người dân bình thường. Trước pháp luật thì một người lao động bình thường, một bà buôn thúng bán mẹt ở ngoài đường, với ông Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, hay ông Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, là phải ngang nhau trước pháp luật.”
Theo lý lẽ của bà Nguyễn Thị Xuân trình bày trước Quốc hội vào ngày 24 tháng năm, bà nói rằng việc xúc phạm danh dự của các lãnh đạo đảng và nhà nước không những làm giảm sút niềm tin của nhân dân vào các vị lãnh đạo ấy, mà còn ảnh hưởng đến việc thực hiện đường lối chủ trương của đảng và nhà nước.
Tiến sĩ Nguyễn Quang A không đồng ý như vậy, ông nói rằng nguyên tắc vẫn phải là mọi người đều bình đẳng trước pháp luật:
“Vậy thì vô hình chung cái bà này bà ấy nghĩ rằng có những người cao quí hơn, là những người lãnh đạo của bà ấy, phải được hưởng thêm quyền được bảo vệ chống lại sự bôi nhọ. Đấy là một điều không thể chấp nhận được.”

Điều 258

Tuy nhiên có ý kiến lại cho rằng nội dung mà bà Nguyễn Thị Xuân đề nghị lại liên quan đến điều luật 258 của Bộ luật hình sự ban hành năm 1999.
Luật sư Trần Quốc Thuận, nguyên chánh văn phòng Quốc hội Việt Nam nói về lời đề nghị của bà Nguyễn Thị Xuân:
“Trước diễn đàn Quốc hội thì người ta cũng có quyền phát biểu nhiều ý kiến. Nhưng mà đúng ra khi đại biểu Quốc hội cho rằng cần có một điều để xử những người bôi nhọ lãnh đạo, thì cái câu đó, trong bộ luật hình sự hiện giờ cũng có cái tội là lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm quyền lợi ích của nhà nước, của cá nhân, và tổ chức.”
Điều luật 258 này thường bị giới bất đồng chính kiến, và các tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế chỉ trích là có nội dung mù mờ dễ tạo điều kiện cho công an Việt Nam bắt giữ những nhà hoạt động xã hội dân sự.
Trong lời đề nghị của bà Nguyễn Thị Xuân, cũng có nhắc đến những thời điểm mà bà gọi là chính trị nhạy cảm, như là trước các kỳ bầu cử Quốc hội, đại hội đảng cộng sản Việt Nam, có những thông tin tạo dư luận xấu.
Theo dõi dòng thời sự Việt Nam trong mấy năm qua, vào những lúc sắp sửa diễn ra các sự kiện quan trọng như hội nghị trung ương đảng, hay là đại hội đảng toàn quốc, đã xuất hiện các trang web như là Quan làm báo, Chân dung quyền lực… trong đó có những câu chuyện đời tư của các quan chức cao cấp của đảng cộng sản, cũng như những tố giác tham nhũng lớn.
Bình luận về chuyện này, Luật sư Trần Quốc Thuận nói:
“Trước đây trong các trang Quan làm báo, Dân làm báo, rồi Chân dung quyền lực… thì cũng có nhiều người có ý kiến đề nghị là đóng cửa các trang mạng đó đi, nhưng các cơ quan chức năng cũng nói là các trang mạng này có server ở nước ngoài nên không làm được. Dĩ nhiên người ta nói trên những trang mạng nước ngoài, thì đó là thông tin trên thế giới ảo, thì hơi sức nào mà đi chiến đấu với thế giới ảo.”

Trở lại thời phong kiến

Trên trang web của Quốc hội Việt Nam, bà Nguyễn Thị Xuân hiện đang có chức vụ đại tá công an, Phó giám đốc công an tỉnh Dak Lak, Ủy viên Ủy ban An ninh và Quốc phòng của Quốc hội Việt Nam. Tiểu sử chính thức của bà cũng có ghi rằng bà là thạc sĩ an ninh nhân dân chuyên ngành an ninh điều tra, và có trình độ cao cấp lý luận chính trị cho rằng với chức vụ và trình độ như vậy, thì ông không hiểu tại sao bà Nguyễn Thị Xuân lại có lời đề nghị mà ông cho rằng đi ngược lại với chủ trương của đảng cộng sản:
Cái điều này chẳng khác gì cái tội khi quân thời xa xưa của chế độ phong kiến, mà mục tiêu của đảng cộng sản Việt Nam là phải xóa bỏ cái chế độ phong kiến ấy.-LS Hà Huy Sơn
Cái điều này chẳng khác gì cái tội khi quân thời xa xưa của chế độ phong kiến, mà mục tiêu của đảng cộng sản Việt Nam là phải xóa bỏ cái chế độ phong kiến ấy. Thế thì hỏi rằng cái bà đại tá công an, đại biểu quốc hội, không biết là ai bầu bà ấy lên, và chắc chắn bà ấy phải là đảng viên của đảng cộng sản Việt Nam, thì bà ấy lại đi ngược dòng lịch sử, muốn đi ngược những cái giáo điều mà đảng cộng sản Việt Nam đã rao giảng suốt bảy tám chục năm nay về cái chuyện xóa bỏ những cái chuyện của chế độ phong kiến hay sao?”
Theo Luật sư Hà Huy Sơn thì cũng có thể do nghề nghiệp là công an nên bà Nguyễn Thị Xuân có cái nhìn phân biệt dân và lãnh đạo giống như dân và vua quan ngày xưa như vậy, nhưng trên hết, ông cho là bà Xuân thiếu kiến thức luật pháp:
“Theo quan điểm của tôi thì các vị đại biểu Quốc hội hiện nay thiếu kiến thức cơ bản về pháp luật, để làm cái vai trò đại biểu Quốc hội của mình. Đó là một điều cơ bản mà họ thiếu.”
Cũng tại diễn đàn Quốc hội, vào ngày 24 tháng 5, có hai đại biểu là Nguyễn Chiến của Hà Nội, và Trương Trọng Nghĩa của thành phố Hồ Chí Minh đề nghị rằng cần miễn trừ cho các luật sư trách nhiệm tố giác thân chủ của mình trong những trường hợp nghi án xâm phạm lợi ích quốc gia, vì hai ông cho rằng nếu bắt buộc luật sư tố giác thân chủ của họ thì điều đó làm đảo lộn giá trị nghề nghiệp của luật sư.
Một đại biểu của tỉnh Bắc Cạn là bà Nguyễn Thị Thủy không đồng ý vì bà nói rằng ở thời phong kiến của Việt Nam các tội như vậy là bất trung và đại nghịch, cho nên Việt Nam không thể bảo vệ những người phạm tội đó được.
Khi được hỏi là liệu điều đề nghị của bà Nguyễn Thị Xuân có được Quốc hội thông qua hay không, Luật sư Trần Quốc Thuận trả lời:
“Theo ý kiến của cá nhân tôi thì không có cơ sở để thông qua. Nhưng cũng không biết là họ có chủ trương gì để thông qua hay không, mà nếu thông qua thì cũng khó giải thích. Nếu nói là nói xấu cán bộ thì là ông nào, cán bộ nào? Mà ông nào thì đảng cũng đã nói là một bộ phận không nhỏ, tức là lớn đấy,  suy thoái biến chất, tham ô tham nhũng, mà bây giờ không có quyền nói tới cái ông đó thì đấu tranh với ai.”
Luật sư Hà Huy Sơn cũng đồng ý là Quốc hội sẽ không thông qua lời đề nghị của bà Xuân, bởi vì nếu như muốn truy tố những tội danh mang tính chính trị thì đã có điều luật 258, mà ông gọi là khá mơ hồ rồi.

Kỷ luật nhiều lãnh đạo đảng chiếm đất rừng Đắk Nông

Trang trại của ông Nguyễn Thanh Sơn thành lập từ đất rừng chiếm dụng. (Hình: Báo Lao Động)
ĐẮK NÔNG, Việt Nam (NV) – Do truyền thông tố cáo, ủy ban tỉnh Đắk Nông thành lập tổ kiểm tra và phát hiện nhiều sai phạm của ủy ban huyện Đắk Song trong việc cấp “sổ đỏ” đất rừng cho ông bí thư đảng ủy.
Báo Lao Động dẫn tin, chiều 25 Tháng Năm, ủy ban huyện Đắk Song cho biết đã ra quyết định thu hồi hai giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ) với diện tích hơn 28 hécta đã cấp cho ông Nguyễn Thanh Sơn, cựu ủy viên Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy, bí thư Đảng Ủy Khối Các Cơ Quan tỉnh Đắk Nông, khi ông này còn đương chức.
Liên quan vụ việc, ủy ban huyện đã ra quyết định kỷ luật “khiển trách” các ông: Phạm Đình Bộ, phó trưởng Ban Quản Lý Các Khu Công Nghiệp tỉnh; Hồ Viết Lượng, bí thư Đảng Ủy xã Thuận Hạnh; Huỳnh Tiến Quốc, cán bộ Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất huyện. Ngoài ra, huyện cũng “kiểm điểm, rút kinh nghiệm” đối với nhiều bộ phận khác liên quan.
Tin cho biết, từ cuối năm 2016 đến nay, báo chí Việt Nam đã liên tục phản ảnh việc ông Nguyễn Thanh Sơn được ủy ban huyện Đắk Song cấp tổng cộng 13 “sổ đỏ” với diện tích hơn 132 hécta tại xã Trường Xuân.
Trong đó 10 “sổ đỏ” thiếu nhiều hồ sơ, thủ tục theo quy định, ủy ban huyện không cung cấp được tính hợp pháp, đúng đắn của các giấy tờ sang nhượng cũng như về trình tự, thủ tục cấp “sổ đỏ” cho ông Sơn. Đặc biệt, có hai “sổ đỏ” diện tích hơn 28,000 mét vuông được ủy ban huyện này cấp năm 2005 là trái thẩm quyền. (Tr.N)

Sài Gòn: Xã hội bạo lực, băng đảng sẵn sàng giết người


Giang hồ xông vào nhà chém người là nỗi ám ảnh và sợ hãi của người dân Sài Gòn. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Chiều 26 Tháng Năm, chính quyền Sài Gòn họp bàn về công tác bảo đảm an ninh trật tự trên địa bàn và loan báo thành phố tái xuất hiện nhiều băng nhóm giang hồ có vũ trang và lừa đảo qua Internet ngày càng tăng.
Theo tường thuật của báo Tuổi Trẻ, thời gian qua, hoạt động của các loại tội phạm diễn biến hết sức phức tạp, có sự hình thành và liên kết giữa các tên tội phạm mang án hình sự, kinh tế, ma túy ở Sài Gòn và các tỉnh, với sự móc nối, câu kết hoạt động liên vùng, thậm chí sang tận Cambodia.
Tin cho biết, từ đầu năm 2017 đến nay, Sài Gòn xảy ra gần 2,300 vụ phạm pháp hình sự. Trong đó, công an đã triệt phá nhiều đường dây tội phạm ma túy liên tỉnh và xuyên quốc gia, có cả trường hợp sản xuất trái phép chất ma túy ở quy mô công nghiệp.
Ông Lê Đông Phong, giám đốc công an Sài Gòn, cho biết: “Đáng lưu ý nhất, hiện tiềm ẩn nguy cơ phát sinh, hình thành nhanh tội phạm bạo lực tập thể dã man do mâu thuẫn bộc phát trong nhóm thanh thiếu niên nhập cư thất nghiệp và công nhân nhập cư. Rõ nhất là việc tái xuất hiện khắp nơi nhiều băng nhóm giang hồ có vũ khí rất manh động. Bên cạnh đó, còn có việc lừa đảo qua điện thoại và mạng xã hội, nhiều vụ trộm đột nhập với số tài sản bị chiếm đoạt có giá trị lớn.”
Theo ông, công an cũng phát hiện nhiều băng nhóm, cá nhân chuyển địa bàn hoạt động về các quận, huyện ngoại thành, ẩn náu tại các dự án đã giải tỏa đền bù, sẵn sàng ra tay uy hiếp đánh, giết người khi có điều kiện thuận lợi hay có đơn đặt hàng.
Trật tự an toàn giao thông cũng hết sức phức tạp. Hiện Sài Gòn có hơn 7.2 triệu xe máy và hơn 600,000 xe hơi, và mỗi ngày ghi danh mới khoảng 1,000 xe các loại, chưa kể khoảng 1 triệu xe vãng lai, khiến số vụ tai nạn giao thông vẫn ở mức cao.
Ông Nguyễn Thiện Nhân, bí thư Thành Ủy Sài Gòn, lưu ý bài học từ “vụ Đồng Tâm” ở Hà Nội mới đây: “Chính quyền phải làm đúng luật pháp, nếu dân làm sai mà chính quyền cũng làm sai thì sẽ rơi vào vòng xoáy rất khó gỡ. Trong đó, công an phải gương mẫu.”
“Lâu nay nơi công an tiếp dân không nằm chung với trụ sở ủy ban phường, quận, không có máy góp ý để người dân bấm nút hài lòng hay không hài lòng. Tôi đề nghị rà soát chỗ nào công an thường xuyên tiếp xúc với dân phải có cách đánh giá khách quan tại đó, để biết mức độ hài lòng của người dân, biết chỗ nào cần hoàn thiện,” ông nói. (Tr.N)