Friday, October 21, 2016

Đảng CSVN đã đem gì ngoài tai ương cho đất nước và dân tộc VN?

Năm xích lô (Danlambao) - Đảng CSVN (có người cho là chữ viết tắt của chó săn Việt nem, cá sống vì nước, c...t sói vùng núi, cát sỏi vẫn nhiều, cộng sản viêm não,... đó là quyền tự do suy diễn của con người, trong phạm vi bài này có nghĩa là cộng sản Việt Nam) thường tự khen là đỉnh cao trí tệ, là sự tiến hóa cao nhất của loài khỉ để trở thành đười ươi hay vượn gì đó,... nên ít nhiều đã được thế giới rùng mình xoa đầu khen ngợi. Đó là niềm tự hào hay an ủi trên nguyên tắc ngoại giao. Chúng ta thử nhìn vài thí dụ cận đại nhất để thấy sau khi đảng CSVN độc quyền 70 năm trên toàn đất nước và 40 năm sau 1975 để coi con đường mòn (ĐM) HCM ra sao mà ngay ông đảng trưởng tên Trọng phải thốt lên là hết thế kỷ này không biết mặt mũi nó ra sao?

Thủy điện

Chẳng có gì sai nếu biết dựa vào địa thế và điều kiện thiên nhiên sẵn có để tạo nguồn năng lượng sạch cho xã hội. Thế giới đã khai thác từ lâu khi biết (chủ quan) không làm thay đổi nhiều về cấu trúc và quan trọng là ít ảnh hưởng đến con người và động thực vật khi bị tác động bất thường từ yếu tố khách quan về thiên nhiên. Thế giới có rất nhiều công trình thủy điện, điển hình như Hoover, Niagara Falls,... và Việt Nam trước 1975 là Đa Nhim. Câu hỏi đặt ra là người dân ở vùng đó có gì vui vì họ chẳng được lợi ích trực tiếp gì từ những công trình đó nhưng dẫu sao vẫn hơn nỗi lo của người dân của ĐMHCM khi bị thủy điện xả "lú". Vậy dân tộc VN có nên "hồ hởi phấn khởi" dưới ách toàn trị của ĐMHCM?

Thế giới cũng từng có những nhận định sai lầm về một số công trình thủy điện (nhân vô thập toàn) nhưng họ can đảm nhận trách nhiệm và dứt khoát dẹp bỏ những thủy điện không an toàn hoặc có thể sẽ làm ảnh hưởng đến đời sống nhân dân hoặc xáo trộn xã hội nếu thiên tai xảy ra. Họ thấy tác hại và ý thức lợi thiểu chẳng bằng hại đa nên dứt khoát đứng về quyền của dân, khổ nỗi là xã hội độc tài CS có bao giờ đặt quyền lợi nào hơn những gì ĐMHCM đang và muốn cướp hoặc bán khi điều kiện cho phép. Một thí dụ khác là điện hạt nhân cho lợi nhuận kinh tế khả quan nhất nhưng nếu trong khả năng cho phép, họ sẽ loại bỏ dần khi thấy sự tác hại qua Tschenobyl (Liên xô) và Fukushima (Nhật) vì sự rủi ro nếu có biến cố sẽ hủy hoại và tác động khủng khiếp cho con người, đó là chế độ dân chủ tự do. Riêng chế độ phải dựa vào điều 4 hiếp pháp gì đó họ biết nhục thì đâu còn là CS.

Việt Nam hiện nay có rất nhiều thủy điện nhưng là tai họa cho người dân để phục vụ quyền lợi cho một phe nhóm dưới sự đồng lõa ăn chia của đảng CSVN, bất chấp hiểm họa ra sao với dân tộc. Tại sao lại có hiện tượng này khi đảng vẫn rêu rao là do dân - từ dân nhưng họ luôn hành động trái ngược với nhân dân là sao? Chẳng lẽ họ muốn chứng minh lời nói của ông Nguyễn Văn Thiệu? Câu trả lời là do bản chất của họ, "hèn với giặc – ác với dân" là đặc tính thì nhân dân muốn sự nhận thức đúng đắn của họ là vô vọng. Chúng ta cần có một bài phân tích để nêu rõ nguyên do mà căn bản là con người và tinh thần thiếu trách nhiệm của kẻ cầm quyền. Trong phạm vi bài, người viết chỉ ngắn gọn. Nếu độc giả nào cần (không loại trừ là DLV hay người dân), người viết sẽ thảo luận và có đáp án thỏa đáng về câu hỏi đảng CSVN đã làm gì cho đất nước dân tộc Việt Nam?

Như nêu trên, người viết sẽ rất ngắn gọn vì không muốn độc giả bị chi phối vào những khía cạnh có tính chuyên môn mà hãy nhìn bản chất của sự việc một cách khách quan để từ đó có nhận định trung thực nhất. Chúng ta trở lại về thủy điện của ĐMHCM.

Đầu tiên là họ phá rừng để tạo hồ chứa nước. Lượng gỗ họ tiêu thụ cũng cho thu nhập khá, trước khi đi vào dự án. Chất lượng của công trình thì người dân dưới hạ nguồn chỉ cầu xin vào thượng đế. Trên nguyên tắc là thủy điện sẽ điều phối nguồn nước (thủy lợi), giải hạn và tránh lũ nhưng trên thực tế thì hạn thêm hạn (tích nước) và lũ chồng lũ (xả nước vì sợ bể hồ chứa). Ai, kẻ nào đã gây tai họa cho môi trường và đời sống xã hội đang xảy ra thường xuyên hiện nay của thủy điện? Bạn sẽ cảm nhận nỗi lo khi sống với người dân và chán ghét chế độ thế nào nhưng chẳng biết nên làm sao? Người dân nên phản ứng ra sao (nếu còn sống) khi bị thủy điện phá hoại mùa màng và thiệt hại môi trường thiên nhiên lẫn con người, tôi nghĩ bạn nên cho lời khuyên/bình với bà con chúng ta. Khẩu hiệu của nhà cầm quyền "sống và làm việc theo pháp luật" chỉ áp đặt cho người dân, cán bộ và chính bản thân lãnh đạo không coi pháp luật là gì thì xã hội này không loạn mới lạ.

Nhân dân chúng ta nên tham khảo và đón nhận ý kiến của thế giới tự do và khách quan để hiểu khái niệm dân chủ tự do khi chế độ CSVN trên lý luận họ thường đưa ra là "không can thiệp vào tình hình nội bộ, chủ quyền của một đất nước" nhưng ngược lại bạn nên đặt câu hỏi là "VN có phải là một thành viên của Liên Hiệp Quốc? Vậy VN có tôn trọng luật của quốc tế hay chơi một mình?". Luật đặt ra cho tất cả không loại trừ. Nếu lý luận như đảng CSVN thì xã hội VN có chuyện gì thì họ cũng không được can thiệp thô bạo, nếu không thì họ chính là kẻ không tuân thủ những gì do họ đặt ra, vậy họ là gì khi ăn ngược nói ngạo nhưng đòi hỏi nhân dân phải tuân thủ?

Môi trường sống

Tại sao khi xảy ra bất cứ biến cố nào dẫu có làm hủy hoại môi trường sống (môi sinh) hay vấn đề trọng tâm của đất nước thì nhà cầm quyền CSVN luôn có những tuyên bố và hành xử khó hiểu với những lý do trẻ con như kẻ lạ nhìn nhà hàng xóm cháy; ngu xuẩn hơn là họ nói chưa nghe báo cáo, đang tìm, tảo nở hoa (được mùa ngay ở Hồ Tây),... Họ đang an dân hay tạo bất ổn trong xã hội hoặc lợi dụng thứ gì vụ để tuyên truyền chống nhà nước? Điều tôi nói có gì sai vì nhân dân ngày càng mất niềm tin hiếm hoi vào đảng. Chỉ có đảng mới có thể trả lời cho thái độ thiểu năng của đảng. Đã thiểu năng (thiếu khả năng suy nghĩ) thì họ chẳng biết đang và sẽ làm gì thì có nên lắng nghe tiếng than của dân và giả sử chịu lắng nghe thì có hiểu lòng dân?

Xin nêu một dẫn chứng điển hình là từ đầu tháng 04/2016, khi dư luận nhân dân cho là từ Formosa đã gây thảm họa môi trường biển chưa từng có ở VN. Thay vì đảng CSVN kiêm vai trò nhà nước độc quyền giữ thái độ trung lập khi chưa xác định nguyên nhân, lại chủ động biện hộ và loại trừ nguyên nhân của Formosa (ông Võ Tuấn Nhân trong họp báo ngày 29/04/2016). 

Nhà nước này bảo vệ dân hay đồng phạm với tội ác khi Vedan (bột ngọt) giết dòng sông Thị Vải (quá khứ)? Rất nhiều minh chứng nhưng tôi chỉ đơn cử cho thái độ mù-câm-điếc của đảng CSVN. Tôi không nghĩ nhà nước CS này ngu hoặc mù và giả điếc. Với một hệ thống an ninh mật vụ dày đặc còn hơn muỗi Năm căn (Cà Mau) và với phương châm bắt lầm hơn bỏ sót thì cho tôi xin nêu câu hỏi của người dân "con kiến chui không lọt nhưng voi qua được?" là sao. Có những kẻ tham nhũng vài ngàn tỷ vẫn ung dung trong khi thường dân tù tội chỉ vài ba chục ngàn. Tất cả đều đúng quy trình của đảng. Đúng quy trình nói lên điều gì? Đảng CSVN không ngu, hơi cố tình lãng tai và đâu mù thì vấn đề nằm nơi đâu? Họ thừa biết nó nằm ở đâu, vấn đề là một phường như nhau thì ai nói ai nghe? Từ đó họ mới đẻ ra những "thế lực thù địch" với hai nguyên do. Thứ nhất là triệt hạ đối thủ (phe nhóm), thứ nhì là đổ thừa (phản động) để bóc lột và tham nhũng. Phấn đấu vào đảng CSVN hiện nay có ai nghĩ sẽ phục vụ nhân dân ngoài quyền lợi sân sau?

Mới đây nhất là tranh cãi như làng quê mở hội mổ bò giết trâu khi Hội bảo vệ người tiêu dùng lên tiếng với nước mắm nhiễm thạch tín quá ngưỡng cho phép. Vấn đề ở đây là chỉ bộ Y tế mới có quyền (!?) công khai, ngoài ra là sai trái. Không bàn là đúng sai chỗ nào nhưng cho thấy sự độc tài chuyên chế của nhà nước CS. Lý luận của họ là chỉ có bộ phận thẩm quyền mới được ý cò ý kiến. Vậy công bố của ông Võ Tuấn Nhân về vụ Formosa là sai thì sao? Xin hỏi nhẹ là bộ Y tế nêu nguyên tắc về người lái xe (điều khiển) với tiêu chuẩn chiều cao, trọng lượng, vòng ngực,... được hiểu như thế nào? Rồi ông Đinh ba bốn phân hay la làng, nay là bí lù thành hồ bơi lội gì đó lúc còn núm quyền bộ giao tiền đòi bắt "chính chủ" rồi chú chỉnh ra sao? Mấy tay lãnh đạo này có tật mau/thích quên. Chú quên là chuyện của chú vì lời lãnh đạo CS như phát trung tiện nhưng đời sống nhân dân bị mùi của lãnh đạo có mà kêu trời.

Rất nhiều thí dụ để nói về thái độ khó hiểu của nhà nước CS mà viết ra có lẽ cần vài tháng là ít nhất. Zika gây teo não cho trẻ sơ sinh khi phụ nữ đang mang thai bị nhiễm thì ít nhiều nhân loại đã được biết vài tháng nay. VN (Việt Nam) im lặng cho đến khi bùng phát là do chế độ ngu hay biết nhưng không quan tâm? Đơn cử như 2 trẻ ở Đắc lắc, một 7 và một 4 tuổi. Bạn đọc nghĩ sao như thí dụ này thì bé 7 tuổi là lâu và 4 tuổi là gần thì chế độ này biết hay không biết? Nếu không biết thì lãnh đạo đất nước làm gì, nếu biết mà không nói thì đất nước này ra sao? Làm lãnh đạo CS khỏe re chẳng cần kéo xe vì chưa nghe báo cáo mà nếu tình cờ nghe thì còn tham khảo và chờ ý kiến chỉ đạo,... đúng quy trình. Bạn hãy cho tôi ý kiến là lãnh đạo CS có cần yếu tố nào ngoài chờ-gật-hét?

Luật Pháp

"Sống và làm việc theo pháp luật". Có gì để bình luận và phản luận về câu này? Người dân muốn nộp đơn kiện Formosa. Trên luật pháp có gì sai? Nếu sai thì sai chỗ nào? Tại sao tòa án bác đồng loạt đơn kiện của hơn 500 ngư dân vào ngày 08/10/2016?

Luật pháp không cấm ai khiếu kiện trên nguyên tắc dân sự và chịu án phí nếu thua kiện. Đó là nguyên tắc phổ thông quốc tế. Câu hỏi đầu tiên là tòa dựa vào luật nào, điều nào, khoản nào mà bác đơn của ngư dân (nguyên đơn) với Formosa (bị đơn) và câu hỏi tiếp theo là theo nguyên tắc sẽ có luật sư của hai bên tranh tụng để tòa đi đến phán quyết nhưng tòa chẳng cần, không biết, bác đơn kiện là tòa đã vi phạm trắng trợn quyền được khiếu nại của công dân. Câu hỏi đặt ra là pháp luật/thuật của nhà nước CS như thái độ của tòa nêu trên có xứng đáng với vai trò hay là công cụ của nhà cầm quyền?

Nhân dân và Linh mục Đặng Hữu Nam,... có nguyện vọng ôn hòa, thực thi quyền công dân được công bố trong Hiến Pháp nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam và luật pháp cũng không cấm lại bị cản trở thì những kẻ ngăn trở đó phải bị truy tố tội "lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ" (điều 281 bộ luật hình sự).

Nhà nước CHXHCN VN này có thực quyền hay không, có là đại diện cho nhân dân Việt Nam? Nếu có tối thiểu tôn trọng những gì nêu ra hoặc áp đặt cũng phải chứng minh có tính thuyết phục, nếu không thì rõ ràng là nhà nước độc tài, tay sai cho ngoại bang, sống ngoài vòng pháp luật. Một thực tế nhất để chứng minh là nhà nước này ra sao khi nhân dân bị đàn áp bởi những kẻ thường phục dưới sự bất can thiệp của sắc phục nhà cầm quyền sẽ được định nghĩa ra sao? Một là nhà cầm quyền bất lực cho côn đồ bị mua chuộc lộng hành, hai là một giuộc như nhau, chỉ khác màu áo.

Kết

Chỉ có kẻ không có óc (thiểu năng) mới hành xử như thú vật. Chỉ có kẻ gian ác mới đàn áp người dân lương thiện với đòi hỏi chính đáng (luật không cấm). Chỉ có kẻ phục vụ cho ngoại bang mới coi dân tộc mình là kẻ thù. Chỉ có là ác thú mới cắn xé đồng loại.

Đảng CSVN hãy chứng minh những điều nêu trên không phải là bản chất của đảng. Nếu chứng minh được thì tôi sẽ quỳ dưới chân đảng.

Tôi tin là đảng CSVN sẽ bị đào thải, chỉ là thời gian và chẳng xa đâu. Tôi cũng hy vọng là nhân dân sẽ vì nhân đạo sẽ cho thân nhân của đảng viên an toàn nếu????? Tôi nghĩ là đảng viên CSVN hiểu điều tôi muốn nói. 

21.10.2016

Thím cùng chúng cháu hành quân

Tư Nghèo (Danlambao) - Chống gậy, lội nước lũ, thím Ngân chủ tịch đảng hội đầu đội nón cối thân chinh ra miền Trung thăm dân cho ướt sự tình theo đúng quy trình lội nước của bác Hồ Giả Tiên. Người dân đang khổ sở trong cảnh màn trời chiếu đất cũng phải sáng mắt sáng lòng với hình ảnh mênh mông tình dân này của thím Ngân.

Trong khi đó cũng trước tượng bán thân của ông Hồ giả Tiên, Chủ tịch nước Trần Đại Quang cũng nghiêm chỉnh đứng chụp hình bỏ phong bì vào thùng cho phóng viên chụp hình khoe với cả nước tấm lòng quảng đại của ông đối với đồng bào lũ lụt miền Trung.


Không chịu thua kém, ông tưởng thú Nguyễn Xuân Phúc cũng đăng đàn phát động quyên góp ủng hộ đồng bào các tỉnh miền Trung.


Tại văn phòng Trung ương đảng, cho dù... nghèo... vì... "liêm khiết", đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng cũng kiếm được một phong bì bỏ vào thùng để chụp hình để bày tỏ tấm lòng của lú.


Tất cả nhằm mục tiêu chính trị thể hiện mối quan tâm của các đấng đầy tớ đối với các ông bà chủ nhân dân đang xơ xác dưới sự lãnh đạo và cai trị của tập đoàn đầy tớ đảng.

Tuy nhiên, hình ảnh nổi bật nhất phải là của thím Ngân. Chiếc áo dài thướt tha bạc triệu trong tấm thân đẫy đà của thím được thay thế bằng bộ đồ đen, nón cối xanh, chống gậy như thời các bộ đội gái vượt Trường Sơn. 

Nói cho cùng thì bao nhiêu phong bì, bao nhiêu cái gậy được chống thì rốt cuộc người dân hàng năm vẫn phải sống với lũ và chúng ta sẽ phải sống với những hình ảnh mị dân này. Vòng lũ xoáy hàng năm cứ thế tiếp diễn khi các ông bà quan chức chỉ giải quyết vấn nạn môi trường bằng phong bì và chống gậy khi năm này sang tháng khác hoàn toàn không có một chính sách và những dự án thiết thực để giải quyết tình trạng trời hành cơn lụt mỗi năm. Và đây không phải đơn thuần là chuyện trời hành. Đó là kết quả của nhiều năm tháng quản lý ngu dốt, tàn phá núi rừng, khai thác bừa bãi và thái độ bỏ mặc cho người dân phải đối diện với những kết quả đó mỗi năm. Đó là chuyện đảng hành.

Bài thuốc chữa chỉ là những phong bì, cái gậy và nón cối được chụp hình cho mênh mông tình dân trong khoảnh khắc. Nước đến rồi đi. Chúng đến rồi đi. Cứ vậy mỗi năm lại tiếp tục một bi hài kịch ướt đẫm lại tái diễn.

21.10.2016

Lũ Quảng Bình, Hà Tĩnh: Người khóc, kẻ cười

Nhiều người dân bắt chuột làm thức ăn khi nước vẫn cao gần tới dây điện. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Liêu Thái/Người Việt
QUẢNG BÌNH (NV) – Trận lũ kinh hoàng trong các ngày 14, 15 và 16 ở Quảng Bình, Hà Tĩnh do thủy điện Hố Hô xả lũ gây ra đã nhấn chìm nhiều huyện ở Quảng Bình và Hà Tĩnh trong biển nước.
Người chết, nhà cửa, tài sản bị cuốn theo dòng nước, xác súc vật trôi nổi ngổn ngang… Ði đâu cũng thấy thảm cảnh, cũng nghe tiếng khóc và tiếng thở dài. Nhưng lạ một chuyện mà lần này chúng tôi gặp ở ngay vùng lũ lụt, vẫn có tiếng cười, cười rất thoải mái, nơi chỉ cách chưa đầy một cây số là đồng loại đang chưa biết sống chết ra sao bởi nước vẫn chưa rút hẳn.
Khi xuống xe ở Lệ Thủy, Quảng Bình, tôi tìm được ông xe ôm, nhờ ông chở về phía sông Kiến Giang. Ông lắc đầu cười: “Bộ muốn tự tử sao đi về hướng đó, nước ngập làm sao mà đi.”
Sau đó tôi tự đi bộ đến chỗ nước sâu và thuê đò đi lên vùng rốn lũ ở Nhật Lệ. Mặc dù nước đã rút đi được 1.5 mét nhưng cánh đồng bên quốc lộ 1A của Lệ Thủy, nơi vốn là vựa lúa của Quảng Bình vẫn còn ngập sâu có nơi lên gần 2 mét nước, dòng nước chảy xiết, đời sống người dân trong vùng ven sông Kiến Giang vẫn còn bị cô lập hoàn toàn với bên ngoài.
Khi chúng tôi đến đây thì có nhà đã dội bùn sạch sẽ bởi nền cao, nước đã rút ra khỏi nhà. Nhưng hầu hết nhà nào cũng còn nước ngập tới gối, bếp núc ướt mèm, không có cơm để ăn, thức ăn chính là muối tiêu, có nhà còn không có muối tiêu để ăn. Có nhà may mắn còn được vài gói mì ăn liền để nhai sống, lấy gói gia vị bên trong hòa với nước lã để húp cho đỡ nhạt miệng.
Người dân kiếm thức ăn sau lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Người dân kiếm thức ăn sau lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Ghé vào một gia đình đang thu nhặt vỏ chai trôi nổi trước sân để đợi nước rút bán ve chai. Nhà có một phụ nữ, một đứa trẻ chừng 15 tuổi gương mặt lơ ngơ đang ngồi ăn bắp bung, một loại bánh làm từ bắp rang mà người dân vùng lũ thường cột thật chặt bao tải rồi bỏ vào bao nilon cho khỏi bị ẩm, bỏ lên gác phòng khi lũ lụt. Hỏi thăm, người đang dọn dẹp đồ và nhặt vỏ chai, vỏ lon trả lời: “Tốc độ nước dâng nhanh kinh hoàng lắm, hãi hùng, hai giờ đồng hồ mà nó dâng gần hai mét nước, không kịp trở tay, ai lại chơi trò xả lũ trong đêm chứ, dân đang ngủ mà xả như vậy thì khác nào giết dân!”
Tiếng khóc ở Ba Ðồn
Rời khỏi nơi các ngôi nhà đang bị cô lập ở Lệ Thủy, tôi thuê đò quay trở ra quốc lộ 1A và tiếp tục bắt xe ra Ba Ðồn, đây cũng là cái rốn lũ ở Quảng Bình. Ba Ðồn cách Lệ Thủy chừng 60 km, nếu đi tiếp vào các xóm thì mất thêm chừng 20km nữa.
Xe chạy nhanh, đến Ba Ðồn trời nhá nhem tối. Tôi nghĩ rằng giờ này là giờ người ta ăn cơm, tôi muốn mục kích khoảnh khắc người dân vùng lũ sinh hoạt trong hoàn cảnh không nước, không điện, không chăn mền, không giường chiếu vì mọi thử đã ngập ngụa bùn non.
Tôi đến rốn lũ lúc 7 giờ tối, sau khi đi một đoạn bằng xe ôm dài gần 10 km để đến Cồn Sẻ. Chúng tôi thuê đò ở Cồn Sẻ, mượn một chiếc áo phao của một giáo viên tiểu học mới quen để đến rốn lũ. Xã Quảng Thiện tuy nước rút nhưng có nhiều nhà vẫn còn bị ngập nửa mét, lội bì bõm. Một số nhà không còn gì, tường đổ, bàn ghế trôi mất, áo quần ướt sạch. Có nhà ăn bắp hầm (bắp đỏ cho heo ăn, mang ra đổ nước vào nấu cho đến khi hạt bắp nở bung ra, bỏ một nắm muối vào cho dễ ăn) có nhà còn được nửa nồi cơm. Nhưng đó là thức ăn quí giá của ngày sau lũ.
Rẽ vào một gia đình đang ngồi ăn cơm dưới ánh đèn dầu tù mù, trong đáy nồi còn đọng vài hạt cơm, bà mẹ trong gia đình đang dùng chiếc vá khui từng hạt cơm nơi đáy nồi đưa lên miệng.
Sách vở của các em nhỏ ướt hết sau cơn lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Sách vở của các em nhỏ ướt hết sau cơn lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Nhìn cảnh gia đình này ăn cơm, thực tâm là tôi muốn ghi lại một bức ảnh lắm nhưng không dám, bởi không thể giải thích được nhưng tôi chỉ thấy là không nên chụp ảnh, chờ người ta ăn xong thì tôi chụp cái đáy nồi cơm chứ chụp gia đình họ dường như có một sự mạo phạm.
Người đàn ông chủ nhà đứng dậy, lấy một chai rượu gạo còn dính đầy bùn non ra rót một tách nhỏ mời tôi: “Chai rượu này tôi đã uống được mấy ly ngày hôm qua, nó an toàn anh ạ, tôi nhặt nó ngoài nước lụt, mở ra thì thấy là rượu nên mang vào uống.”
Khi được hỏi “nhà mình có bị trôi mất đồ không chú,” cười chua chát: “Lên đến đây thì nhà báo đừng hỏi câu đó, vì trôi đồ là không có nhà nào thoát cả, không trôi con bò thì cũng trôi con heo, không ngập cái ti vi, cái tủ lạnh thì cũng ngập bàn ghế, áo quần, không có ai là thoát trận lũ này cả! Nhà báo nên hỏi là có ai chết không mới đúng!”
“Nhà mình ngập tới đâu vậy chú, mấy ngày lụt mình có gì để ăn uống không?,” tôi hỏi.
“Ngày đầu tiên thì còn mấy gói mì tôm để nấu canh, thường thì bữa cơm bình thường nhà tôi ăn canh rau tự trồng quanh vườn, bữa nào cải thiện thì nấu canh mì tôm ăn cơm. Nhà có bốn đứa đi học, chỉ làm ruộng nuôi heo thì ăn được vậy là quá tốt rồi.”
“Nhà mình đang phơi lúa, mai mốt xay gạo nấu cơm có ảnh hưởng gì không chú?”
“Thì nó sẽ bã ra rất khó ăn, may mà tôi phơi sớm chứ lỡ nhà chưa rút nước hết, không có chỗ thì chắc là không ăn được, bởi khi mà lúa nảy mầm rồi thì hạt gạo đắng ngắt à, nấu thành cơm thì nở và để lâu một chút thì thành bột, rất khó ăn!”
“Hôm trong cơn lụt, có ai đến cứu trợ không chú?” “Ðang lụt thì làm sao cứu trợ được!”
Một trong những nhà nằm ở đất cao rốn lũ Hương Khê. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Một trong những nhà nằm ở đất cao rốn lũ Hương Khê. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
“Ý cháu là có nhà nước hay quân đội chạy ca nô máy mang mì tôm hoặc bánh mì đến cứu trợ cho mình không?”
“Hôm đó nước chảy lớn quá, bên Lệ Thủy có người trôi chết nữa mà nhà nước nào dám tới! Anh không thấy sao, thường những quan chức tai to mặt lớn họ đến muộn lắm, ít nhất là khi nước đã rút hẳn, trước khi họ đến thì các cơ quan địa phương lo dọn dẹp sạch sẽ để đón họ, họ tặng quà thì có sắp xếp trước. Hầu hết mấy bà mẹ liệt sĩ và thương binh nhận quà của họ chứ dân thường đâu có được tới gần họ đâu. Trên TV hay báo chí có hình mấy ông bà cán bộ trung ương tặng quà cho mấy người dân, thực ra là dân cán bộ về hưu hoặc gia đình liệt sĩ, thương binh chế độ chứ không phải dân đen cuốc đất đâu!”
“Mấy người con trong nhà học trường nào vậy chú?”
“Ðứa đầu học năm thứ tư Ðại Học Bách Khoa Ðà Nẵng, đứa thứ hai học Ðại Học Sư Phạm Huế, đứa thứ ba học lớp 11 và đứa út học lớp 8. May mắn là mấy đứa con tôi học giỏi, chứ không thì tiền học thêm của hai đứa nhỏ mình trả cũng đọa. Ðược cái là thầy cô ngoài này tốt, họ không bắt con tôi phải học thêm hoặc ép uổng nếu con tôi không học thêm mà thấy con tôi học giỏi, họ còn giúp đỡ. Nhờ vậy mà vợ chồng tôi trụ nổi. Mà có trụ gì thì cũng nợ ngân hàng sáu chục triệu đồng rồi. Thế chấp cái nhà này để vay tiền cho hai đứa lớn ăn học đấy, đứa học sư phạm thì ít tốn tiền nhưng không biết ra trường làm gì đây, đứa bách khoa thì tốn nhiều tiền lắm nhưng có hy vọng là ra trường nó tự tìm việc được. Giờ thêm trận lụt này nữa thì chẳng biết tính sao đây!”
Tôi chỉ biết tặng ông một chút tiền mọn rồi tiếp tục đi sang những nhà khác, thú thực, đâu rồi cũng giống đâu, nhà nào cũng đói, lạnh, trôi vật dụng, chết trâu bò, không chết trâu bò thì cũng chết gà, vịt chết… Không khí có chút gì đó tang tóc, khó tả mặc dù xã này không có người nào bị nước cuốn chết. Nhưng chưa chắc! Nước không cuốn, đó là một may mắn, nhưng sống trong điều kiện không có vệ sinh, nguồn nước chứa đầy xác động vật và thiếu thốn đủ thứ như vậy, chuyện bệnh tật sau lũ lụt là chuyện khó tránh khỏi!
Hương Khê vẫn chìm trong biển nước
Tạm biệt Ba Ðồn, chúng tôi tiếp tục bắt xe ra Hà Tĩnh, tiếp tục bắt xe lên Hương Khê, đây là huyện nằm về phía Tây tỉnh Hà Tĩnh, địa hình bán trung du đồi núi, có độ cao nhỉnh hơn so với Hà Tĩnh nhưng lại bị lũ lụt thường xuyên, chuyện này chỉ mới xảy ra chừng mười năm trở lại đây, kể từ khi thủy điện Hố Hô tích nước quá nhiều vào mùa Hè để đảm bảo công suất và đến mùa mưa lại xả ồ ạt “đúng qui trình” để giữ thân đập không bị vỡ.
Các em nhỏ dọn dẹp trường học sau cơn lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Các em nhỏ dọn dẹp trường học sau cơn lũ. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)
Người dân Hương Khê vốn quen với đời sống nước lũ mỗi khi mùa Ðông tới, quen đến nỗi thành một thứ đặc trưng kinh tế, đã có khá nhiều cửa hàng chuyên bán bơm áp lực để rửa nhà ở thị trấn Hương Khê. Và dù giàu nghèo gì thì mỗi nhà ở huyện Hương Khê đều phải trang bị cho họ một cái máy bơm áp lực để khi nước lũ rút đi, họ mang ra xịt bùn non và xịt các cây bị dính bùn non. Bởi sống quá gần cửa xả của thủy điện Hố Hô nên khi có lũ, Hương Khê đón bùn đất đầu tiên và nhiều nhất. Khi tôi đến, bùn non vẫn còn đọng một lớp dày trên ngọn cây các vườn.
Mà hầu hết người Hương Khê đều trồng cam, bưởi, chuối, đây là ba loại nông sản chính ở huyện này. Cứ sau mỗi trận lụt, mức độ thiệt hại ở đây không dừng ở đồ vật mà cả cây cối. Cây chết, người ta lại trồng cây khác, may mắn thì năm sau lụt ít, ngập không lâu, nó sống, không may bị nước ngập chừng hai ngày thì những cây từ một đến hai tuổi, rễ cắm chưa đủ sâu sẽ chết sạch.
Tôi gọi điện thoại về hỏi thăm ở Quảng Bình nước rút đến đâu rồi thì ông xe ôm ở ngã ba Lệ Thủy, người chở tôi đi hôm trước cho biết là nước đã rút gần hết. Trong khi đó, tại Hương Khê, nước lên với tốc độ rất nhanh nhưng nước rút lại rất chậm. Vì địa hình Hương Khê giống như cái lòng chảo, vùng bán trung du này khá cao trong Hà Tĩnh, nhưng nghiệt nỗi con sông Ngàn Sâu chảy ngang qua cái lòng chảo này và lại gần với cửa xả lớn nhất của Hố Hô nên khi thủy điện này xả nước thì Hương Khê sẽ nhanh chóng chìm trong biển nước.
Và có một điểm rất lạ, Hương Khê là thị trấn núi, dân tình hầu hết nghèo khổ nhưng lại có khách sạn của Hoàng Anh Gia Lai ở đó và có khách sạn ba sao. Tìm một quán cơm bình dân trong thị trấn Hương Khê chẳng khác nào tìm kim đáy biển nhưng tìm một quán lẩu dê, lẩu hải sản hoặc quán nhậu, nhà hàng thì vô cùng dễ, karaoke cũng mọc đầy. Tôi rất ngạc nhiên về chuyện này, nhất là sáng hôm sau khi đi một vòng quanh thị trấn tôi nhìn thấy có khá nhiều biệt thự vườn. Hỏi ra mới biết tất cả các biệt thự là của các quan huyện, các trưởng, phó công an huyện, các hiệu trưởng.
Chiều hôm đó, tôi đến xã Gia Phố và thăm những nhà bị ảnh hưởng nặng, trong đó có ba gia đình Thiên Chúa Giáo neo đơn, chỉ có hai vợ chồng già, người chồng đi giữ trâu thuê, đi cuốc cỏ thuê để nuôi người vợ đau ốm.
Chúng tôi tặng quà cho các gia đình này tất thảy 8 triệu đồng cùng 2 triệu đồng do nhà thơ Lê Vĩnh Tài nhờ gởi tặng giùm. Khi về lại phòng trọ, hỏi tìm quán cơm tuyệt nhiên không có. Cuối cùng, tôi tự thưởng cho một ngày làm việc “hiệu quả” bằng cách vào quán dê núi gần chỗ trọ. Tại đây có cả một hội đồng giáo dục trường trung học phổ thông đang ăn nhậu, cười nói vui vẻ trong quán.
Trong câu chuyện của họ cứ lòng vòng quanh chuyện ai hát hay, ai hát dở bởi sau chầu thịt dê này, cả hội đồng sẽ kéo nhau đi hát karaoke gọi là đón ngày 20 tháng 10, ngày thành lập Hội Phụ Nữ Việt Nam sớm trong lúc lũ lụt, để mai mốt hết lụt thì dạy bù không có thời gian đi chơi. Tự dưng lúc đó tôi nhớ đến anh Lê Vĩnh Tài bởi lời nhắn trên facebook là không nên khoe món ngon mình đang hưởng thụ mà hãy quan tâm hơn đến những người đang đói rét ở vùng lũ.
Tôi nghĩ, chắc lúc viết status này, anh Tài có vắt óc cũng không tưởng tượng ra được những trận cười trong lúc cách chỗ họ hưởng thụ không xa, chưa đầy một cây số là những gia đình cơm không có mà ăn, ngủ lạnh, có cả cảnh màn trời chiếu đất!

Chính quyền bất nhất, dân nghèo mang tiếng ‘cướp nghêu’

Những người nghèo đến khai thác nghêu cho rằng không cướp của ai, họ chỉ làm ăn trên ngư trường sinh kế bao đời nay. (Hình: báo VNExpress)
CÀ MAU (NV) – Hàng trăm người dân khắp nơi tiếp tục khai thác nghêu vì cho rằng đây là bãi bồi tự nhiên bị chiếm hữu làm của riêng, trong khi hợp tác xã nuôi nghêu Ðất Mũi khẳng định họ được phép nuôi.
Theo VNExpress, ngày 19 tháng 10, hàng trăm người dân từ các nơi vẫn đổ về bãi bồi Khai Long, xã Ðất Mũi, huyện Ngọc Hiển, dùng vợt cào bắt nghêu trong khu vực được cho là vùng nuôi nghêu của hợp tác xã nuôi nghêu Ðất Mũi, buộc chính quyền địa phương phải huy động nhiều lực lượng ra giữ gìn trật tự.
Tại các bãi nghêu, các xã viên chỉ biết đứng nhìn và xin người dân chừa lại cho họ một phần để gỡ vốn đầu tư. Trong khi đó, người bắt nghêu lại cho rằng mình không cướp của ai, mà chỉ khai thác nghêu tự nhiên trên vùng ngư trường sinh kế đã có từ bao đời nay.
Ông Ðạo, một hộ nghèo ở huyện Năm Căn cho biết, trước khi mùa nghêu giống sản sinh từ đầu tháng 4, gia đình ông sống bằng nghề đăng lú bắt tôm, cua theo bãi bồi. Ðến lúc nghêu giống xuất hiện, ông và hàng ngàn hộ dân nghèo ở khắp nơi đến khai thác vì nghĩ là “lộc trời ban.”
Những người nghèo cho rằng, việc một số người có tiền đến “bắt tay” với hợp tác xã khoanh vùng, dùng cọc cắm bao chiếm diện tích mặt nước bãi bồi mà vốn là “nồi cơm” của họ là điều vô lý.
Song, bà Nguyễn Ngọc Sương, người phụ nữ khóc van xin hàng ngàn người đừng cướp nghêu vài ngày trước lại cho biết, mình đã đầu tư tiền tỷ để mua nghêu giống từ Vũng Tàu, Tiền Giang,… về nuôi trên diện tích hơn 5 ha được thuê này. “Tôi chỉ biết đứng nhìn và cầu cứu ngành chức năng bảo vệ tài sản cho mình,” bà Sương nói.
Nói với VNExpress, ông Nguyễn Hoàng Khương, chánh văn phòng ủy ban huyện Ngọc Hiển, cho biết, năm 2014, tỉnh thành lập 16 hợp tác xã tại vùng bãi bồi, với diện tích được giao hơn 400 ha, nhưng đã bị tỉnh thu hồi do: “Ði vào hoạt động, các hợp tác xã không làm đúng quy định và không có hiệu quả.”
Theo ông Khương, hiện chính quyền vẫn chưa giao lại phần bãi bồi này cho hợp tác xã nuôi nghêu Ðất Mũi, thế nhưng hợp tác xã đã lấy một số diện tích được giao trước đây cho nhiều người thuê lại là sai.
“Sắp tới huyện sẽ ra quyết định giải thể bắt buộc hợp tác xã nếu họ tiếp tục vi phạm,” ông Khương nói với VNExpress.
Ngược lại, ông Lê Phú Sánh, giám đốc hợp tác xã nuôi nghêu Ðất Mũi khẳng định, phần đất hợp tác xã cho các xã viên thuê vẫn thuộc quyền mình quản lý, vì theo quyết định giao đất trước đây đến năm 2019 mới hết hiệu lực.
“Chính quyền địa phương nói chúng tôi bao chiếm đất, cho thuê thu lợi bất chính là hoàn toàn không đúng, bởi hơn 180 xã viên đã đầu tư, nguồn vốn khoảng 11 tỷ đồng,” ông Sánh bất bình cho biết. (Tr.N)

‘Luật Tôn Giáo Tín Ngưỡng’ của CSVN là ‘ý đồ thâm độc’

Các chức sắc tôn giáo trong Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam đi thăm đến thăm Chánh Trị Sự Hứa Phi của Cao Ðài Chân Truyền tại Ðức Trọng, Lâm Ðồng hồi tháng 5, 2015. (Hình: GNsP)
SÀI GÒN (NV) – Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam ra một bản kháng thư tuyên bố bác bỏ hoàn toàn cái “Luật Tôn Giáo Tín Ngưỡng” mới sắp được Quốc Hội CSVN thông qua để kìm kẹp tôn giáo.
“Chúng tôi hoàn toàn bác bỏ toàn văn và mọi điều khoản Luật Tín Ngưỡng Tôn Giáo mà đảng và nhà cầm quyền Cộng Sản sắp dùng công cụ Quốc Hội để ban hành rồi áp đặt.”
Bản kháng thư của Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam đề ngày 20 tháng 10, 2016 viết như vậy và tuyên bố rằng, “Nó là một văn kiện pháp lý không thể có và không được có trong thế giới loài người văn minh, nhân bản và dân chủ. Chúng tôi thấy các tôn giáo và các tín hữu chẳng có nghĩa vụ phải chấp hành nó.”
Quốc Hội CSVN dự trù đem dự luật “Luật Tôn Giáo Tín Ngưỡng” ra bàn cãi chiếu lệ rồi thông qua ở khóa họp thứ hai cuối năm nay mà ai cũng biết vẫn chỉ nhằm kềm chết các tôn giáo dù công nhận tôn giáo tín ngưỡng là “quyền.”
“Luật Tôn Giáo Tín Ngưỡng” đang hiện hành trói tay các hoạt động tôn giáo bằng những thủ tục “xin-cho” nay theo luật mới tuy có bỏ bớt nhưng không loại trừ hoàn toàn.
Hiện nay, nhà cầm quyền các nơi vẫn đàn áp các tôn giáo dưới nhiều hình thức, đặc biệt những tổ chức tôn giáo không được nhà cầm quyền công nhận. Bản phúc trình hàng năm về tự do tôn giáo của chính phủ Hoa Kỳ hàng năm vẫn nêu ra rất nhiều trường hợp nhà cầm quyền đàn áp các tôn giáo tại Việt Nam.
“Chế độ cai trị hiện thời tại Việt Nam là chế độ Cộng Sản với hai tính chất nổi bật: vô thần và toàn trị. Vô thần Cộng Sản là vô thần tranh đấu, quyết tâm xóa bỏ hoàn toàn ảnh hưởng của tôn giáo trên xã hội khi hoàn toàn bất lực xóa bỏ sự hiện hữu của tôn giáo trong quốc gia. Toàn trị là kiểm soát, lũng đoạn để công cụ hóa mọi cá nhân và tập thể, mọi tổ chức và định chế, mọi thế lực và ảnh hưởng, mà đặc biệt là thế lực tôn giáo và ảnh hưởng tâm linh, để đảng Cộng Sản muôn năm lãnh đạo và nhà nước Cộng Sản muôn năm cai trị,” kháng thư của Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam viết.
Chính vì thế, “Mọi luật lệ xuất phát từ chế độ độc tài toàn trị Cộng Sản đều không ngoài mục đích kiểm soát, lũng đoạn và công cụ hóa nói trên. Nên cho dù có đưa ra cho toàn thể nhân dân, mọi giai tầng xã hội đóng góp ý kiến cho có vẻ dân chủ, rốt cuộc đảng và nhà cầm quyền cộng sản vẫn biên soạn các luật lệ (từ cao xuống thấp) hoàn toàn theo ý muốn độc đoán của họ và hoàn toàn nhằm mục đích tối hậu của họ: củng cố chế độ độc tài đảng trị. Hiến Pháp 2013 là ví dụ rõ nhất. Luật Tín Ngưỡng Tôn Giáo cũng không nằm ngoài ý đồ thâm độc này.” Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam cáo buộc.
Hội Ðồng Liên Tôn vạch ra mưu đồ của chế độ Hà Nội là “mọi văn kiện pháp lý của nhà cầm quyền CSVN từ xưa tới nay về tôn giáo, kể từ Sắc Lệnh Tôn Giáo năm 1955, Nghị Quyết 297 năm 1997, Pháp Lệnh Về Tín Ngưỡng Tôn Giáo năm 2004 tới Luật Tín Ngưỡng Tôn Giáo sắp ban hành, tất cả đều không ngoài mục đích dùng bạo lực hành chánh – kết hợp với bạo lực vũ khí – để cướp đoạt mọi tài sản tinh thần (các quyền tự do) và tài sản vật chất (đất đai, cơ sở) của các giáo hội, để sách nhiễu, bắt bớ, cầm tù, thậm chí thủ tiêu nhiều chức sắc và tín đồ can đảm (mãi cho tới hôm nay), nhằm làm cho các Thực Thể Tinh Thần vô cùng cần thiết và cực kỳ hữu ích cho xã hội này bị tê liệt hoạt động, bị cản trở sứ mạng, thậm chí bị biến đổi bản chất.”
Hội Ðồng Liên Tôn Việt Nam là một tổ chức được một số chức sắc tôn giáo tại Việt Nam thành lập để vận động cho quyền tự do tôn giáo, gồm đại diện của Cao Ðài Giáo, Công Giáo, Phật Giáo, Phật Giáo Hòa Hảo, Tin Lành.
Ngày 26 tháng 8, 2016 vừa qua, Hội Ðồng Giám Mục Việt Nam đã gửi một bản góp ý đến Quốc Hội CSVN phản bác nhiều điều bị cho là không thích hợp. (TN)

Thursday, October 20, 2016

Tự đốt thẻ tài xế taxi Mai Linh để phản đối hành vi đồng loã với công an và Formosa

CTV Danlambao – Một tài xế taxi Mai Linh đã tự đốt thẻ nhân viên của mình sau khi lãnh đạo công ty này từ chối phục vụ những người dân khiếu kiện Formosa hôm 18/10/2016.

Trong một đoạn clip đang được chia sẻ rộng rãi trên facebook, người tài xế này lên tiếng chỉ trích ông Hồ Huy – chủ tịch tập đoàn Mai Linh vì đã “quá hèn” và “chỉ nghĩ đến bản thân”.

“Hôm nay tôi sẽ chính thức tẩy chay Mai Linh, tôi sẽ đốt tấm thẻ của tôi cho ông thấy. Tấm thẻ này đối với tôi không còn tác dụng gì nữa.

Tôi ủng hộ cha Đặng Hữu Nam, và tôi ủng hộ người dân Hà Tĩnh khiếu kiện đòi Formosa cút khỏi Việt Nam. Chào ông!”, người tài xế này nói. 

60 chiếc taxi đã được thuê để chở người dân đi kiện Formosa
Vụ việc diễn ra trong bối cảnh xuất hiện lời kêu gọi tẩy chay Mai Linh vì ban giám đốc công ty này đã tiếp tay cho công an ngăn cản người dân đấu tranh đòi công lý sau thảm hoạ cá chết.

Trước đó, vào sáng ngày 18/10/2016, khoảng 1 ngàn người dân Quỳnh Lưu – Nghệ An đã thuê 60 chiếc taxi, trong đó có nhiều xe của hãng Mai Linh để đưa bà con tiến về toà án Kỳ Anh – Hà Tĩnh nộp đơn khiếu kiện Formosa.

Trên đường đi, ban giám đốc Mai Linh đã gọi điện thoại cho các tài xế và ra lệnh phải từ chối chở khách, nếu không sẽ bị mất việc. Do lo sợ bị ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo, các tài xế đã buộc phải làm theo yêu cầu này. Thậm chí, nhiều người dân còn bị bỏ mặc giữa đường.

"Đặt hàng 500 chiếc xe khởi kiện Formosa"

Ngay sau khi thông tin này được loan tải trên các mạng xã hội, dư luận tỏ ra hết sức phẫn nộ trước thái độ hèn nhát, bất lương của ban giám đốc Mai Linh. Nhiều người tuyên bố tẩy chay sử dụng dịch vụ của hãng taxi này.

Trong thông cáo phản hồi hôm 19/10/2016, ông Hồ Huy – chủ tịch tập đoàn Mai Linh lại cho rằng thông tin trên là “hoàn toàn không đúng sự thật”.

“Chúng tôi cũng không loại trừ khả năng có kẻ xấu muốn vin vào một hành vi không đúng mực hay phát ngôn không đúng sự thật của một lái xe nào đó trong Mai Linh để làm hại uy tín của cả Công ty”, thông cáo này viết.

Ông Hồ Huy – chủ tịch tập đoàn Mai Linh
Tuy nhiên, một nhân chứng có mặt trong buổi sáng ngày 18/10/2016 khẳng định:“Giám đốc công ty Mai Linh gọi điện nói rằng tất cả các xe bắt khách tại An Hoà sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm, và gọi điện riêng từng người một, nếu ai chở sẽ mất việc”. “Tất cả phải trả khách để trở về xưởng của Mai Linh làm giấy lại”.

Phản hồi trước thông cáo trên của ông Hồ Huy, linh mục Đặng Hữu Nam nói rằng:

“Với ngài Hồ Huy, nếu ngài tôn trọng pháp luật và thấy việc khởi kiện của chúng tôi không sai với bất kỳ điều khoản nào trong hiến pháp và pháp luật Việt Nam, và ngài cũng tuyên bố rằng đó là sự vu khống và nói lên quan điểm của xã hội văn minh rằng: việc kinh doanh là kinh doanh, lấy giá trị thặng dư kinh tế làm thước đo phục vụ cho khách hàng và không liên quan đến chính trị.

Nếu vậy thì nhân đây, tôi cũng công khai đặt hàng ngài giám đốc một lần 500 chiếc xe Mai Linh chở chúng tôi đi khởi kiện Formosa.”

Hiện không rõ ông Hồ Huy – chủ tịch tập đoàn Mai Linh có dám chấp thuận về lời đặt hàng như trên của linh mục Đặng Hữu Nam hay không.

Nghệ An dương cao ngọn cờ tổ khi xuất chinh đánh đuổi Formosa!

Hậu duệ Trưng Vương SG (Danlambao) - Lên mạng đọc tin về cuộc xuất hành đi kiện Formosa lần thứ hai, khởi phát từ giáo xứ Phú Yên Hà Tĩnh, do Cha xứ Đặng Hữu Nam và bà con giáo dân vào ngày 18/10/2016, tôi hoa mắt kinh ngạc về một rừng cờ ngũ sắc khác thường, thay vì cờ Hội Thánh màu vàng-trắng thường lệ. Quái lạ! Thế này có nghĩa gì?

Khi xem tin, tôi chăm chú nhìn đội quân Phú Yên đứng nghiêm trang bên rừng cờ ngũ sắc để nghe lời hiệu triệu của vị thủ lãnh là LM Nam, tôi vẫn chưa thể nghĩ ra, chỉ biết đó là cờ truyền thống của nước Việt, thường được treo trong các dịp lễ hội. Tôi tự hỏi: “Chẳng lẽ cha xứ và giáo dân Phú Yên coi cuộc xuất chinh để dẹp con ác quỷ Formosa của Tàu cộng là lễ hội sao”? Dứt khoát không phải thế, vì cuộc chiến cam go và đầy đau thương mới bắt đầu, đâu đã kết thúc với chiến thắng gì mà đã mở hội ăn mừng? Tôi tìm hiểu qua mạng Youtube, và đã đọc được những tựa đề như: Cờ Tổ “Ngũ Sắc Tinh Kỳ” đã xuất hiện! Tổ Tiên đã hiển linh để bảo vệ quê hương! Nước ta sẽ không thể mất!... Và tôi như người chết đuối vớ được phao, khi nhận biết đó là Cờ Tổ, Quốc Kỳ tiên khởi của cha ông, của giòng giống VN từ những thời dựng nước và giữ nước! Tôi bàng hoàng, rồi xúc động đến trào nước mắt, khóc như một đứa trẻ lạc mẹ vừa tìm lại được! Tôi thật khâm phục cha xứ vì những suy nghĩ sâu sắc trong việc chọn cờ hiệu cho cuộc khiếu kiện và biểu tình tống đuổi Formosa, khiến nêu cao tinh thần dân tộc, khơi dậy lòng yêu nước, và hồi tưởng đến Tiền nhân, những vị anh hùng đã dày công gây dựng và bảo vệ giang san VN và để lại cho con cháu ngày nay. Những ngọn cờ ngũ sắc đó là cả một lịch sử oai hùng của dân tộc Việt từ thời Trưng, Triệu, Hưng Đạo, Quang Trung… Sự xuất hiện của lá cờ năm sắc (tượng trưng cho ngũ hành: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ), là biểu tượng của dân tộc, tự nó đã phát đi một lời kêu gọi những người con Việt hãy nhớ về tổ tiên, nguồn gốc, và đoàn kết chống quân thù, bảo vệ non sông như cha ông đã làm, đồng thời cũng nhắc cho kẻ phản quốc hại dân và quân thù xâm lược rằng: chúng bay hãy coi chừng, dân tộc này tuy hiền nhưng không hèn, tuy nhân đạo, nhưng cương quyết với quân thù, nhất là khi nước nhà bị lâm nguy, dân tộc bị đe dọa! Cũng xin cảm ơn những người đã đóng góp cả trí tuệ và tấm lòng cho việc chung quan trọng và thiêng liêng này: việc bảo vệ sự sống còn của dân tộc, và sự trường tồn của giang sơn trước sức phá hoại kinh hoàng của Formosa, công cụ của Tàu cộng.

Ra quân đi kiện Formosa phá hoại môi trường và sự sống: đây có phải là một cuộc khởi nghĩa đánh đuổi giặc nội xâm lẫn ngoại xâm không? Vâng chính là thế đó! Formosa thực chất chẳng phải là một nhà máy sản xuất thép đúng nghĩa, mà chỉ là công cụ phá hoại trá hình của Tàu cộng đưa vào VN, để chúng tồn chất phế thải từ nước chúng đưa vào VN hầu giết biển, phá hoại môi trường sống, cắt đứt công việc làm ăn của hàng triệu người dân, nhất là để ngư dân không thể đi đánh bắt hải sản, bỏ trống biển cho chúng tự do xâm lấn! Ngoài ra, qua Formosa, chúng còn tuôn hàng trăm hàng triệu tấn chất độc từ nước của chúng thải ra, đưa vào lén lút chôn vùi trong đất của ta, để những chất độc hại này thấm vào lòng đất mà sát hại dân ta! Còn có lời suy đoán bọn CS cố tình xả lũ gây ngập lụt để chất độc đã chôn giấu mau tan, và dập dân chết sớm hơn, do hết độc hại đến lụt lội! Điều đó không chừng là đúng, vì bọn vô thần bất nhân CS có gì mà chúng không dám làm? Bọn ngoại xâm Tàu cộng làm được như vậy là nhờ bọn VC trong nước tiếp tay, nhận tiền và nhận lệnh tên chúa quỷ Tàu để đưa chúng vào phá hoại đất nước. Đích thân bọn tà quyền VC, chúng ngăn cấm dân không cho kiện Formosa, bằng lực lượng CA, bộ đội, chó săn trùng trùng điệp điệp để uy hiếp dân, và ngăn chặn đoàn dân đi kiện, như vậy không rõ ràng bọn chúng là nội thù và ngoại xâm thì là gì nữa?

Cuộc xuất chinh này không do một vị tướng lãnh quân đội với quân phục gắn đầy huân chương, cấp bậc cầm đầu, mà lại do một Linh Mục CG với bộ áo đen đơn giản, nhưng đặc biệt bên cạnh còn có bàn thờ Đức Mẹ Maria lung linh ánh nến và những dải cờ hoa, Mẹ như một Nữ Tướng, là linh hồn của đội binh gồm toàn những giáo dân đủ thành phần già trẻ, trai gái, tất cả đều nghiêm chỉnh nghe mệnh lệnh của cha xứ trước khi “vào trận”. Cha Nam khác nào một vị tướng điều binh, tuy không uy nghi dũng mạnh, nhưng từ tốn, nghiêm nghị, và tỏ ra đầy kinh nghiệm, đầy trách nhiệm với “quân sĩ” của mình, đúng tư cách của một chủ chăn CG hơn là một tướng lĩnh quân đội. Cha đã dặn dò bà con từ cách đi đứng, cách biểu thị, cách hô khẩu hiệu…, tất cả trong trật tự và bất bạo động, nhưng nhất là luôn luôn phải để mắt xem chừng những kẻ mà bọn cầm quyền sẽ gài quân gian của chúng vào để phá phách, gây hỗn loạn để có cớ ra tay đàn áp giáo dân! Cha gửi gấm mọi người trong tay Chúa quan phòng gìn giữ, dặn dò nhắc nhở mọi chiến hữu… bất đắc dĩ và không có súng đạn này, phải luôn cậy trông, kêu cầu Đức Mẹ cùng đồng hành và bảo vệ chở che. Cha lôi hết cả kinh nghiệm của những kỳ biểu tình chống Formosa lần trước ra dặn dò bà con, với đầy vẻ lo âu, sợ con chiên của mình bị sa vào tay sói dữ! Nghe mà tôi muốn phát khóc! Và khi Giáo dân cất cao lời kinh, tôi cũng đọc theo, hát theo với lòng thành khẩn, xin Chúa đồng hành và bảo vệ đội quân Thánh Giá trong cuộc Thánh Chiến với loài satan quỷ đỏ, chống Chúa hại dân này. Nhìn rừng cờ Tổ “Ngũ Sắc Linh Kỳ”, tôi vô cùng xúc động, và như cảm thấy đâu đây hồn sông núi, anh linh của Tổ Tiên đang hiện diện để bảo vệ non sông, che chở cho đám cháu con Lạc Hồng, đang vì sự sống còn của dân tộc, sự trường tồn của Tổ Quốc thân yêu VN mà ra trận, theo gương anh dũng của Tiền nhân.

Tôi đau xót mà nghĩ rằng, lẽ ra cuộc chiến sinh tồn này là phải do quân đội VN, do những kẻ cầm quyền lãnh đạo đất nước, chứ không phải là đám dân lành tay không vũ khí, kể cả đàn bà con nít thế này! Lẽ ra người cầm quân phải là một tướng lãnh quân đội dày kinh nghiệm chiến đấu với quân thù, chứ không phải một Linh Mục chuyên chăm giảng đạo, cử hành Thánh lễ, cổ vũ tình đoàn kết yêu thương như cha xứ Đặng Hữu Nam! Kẻ ra lời hiệu triệu trước ba quân tướng sĩ lẽ ra phải là vị tổng thống, chủ tịch nước, người đứng đầu quốc gia, giống như Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã từng ra lệnh xuất trận đánh kẻ thù xâm lăng Hoàng Sa năm 1974, khi quân Tàu cướp biển đảo của VNCH, và chính ông là người ban lời hiệu triệu, động viên tinh thần quân đội khi xuất quân giệt giặc! Nhưng giờ thì hỡi ôi! Quân đội mang tên là “nhân dân”, sinh ra từ nhân dân, sống bởi tiền lương của nhân dân, được đất nước VN chở che bảo dưỡng, giờ này các người đang ở đâu? Thôi, ai cũng biết rồi: các tướng tá thì đang xếp súng gươm, lo vùi đầu vào việc kinh doanh làm giàu, cùng với bọn lãnh đạo đục khoét đất nước, cướp bóc đất đai của dân, chiếm sân bay làm khu nghỉ dưỡng, sân golf, khách sạn, xây dinh thự riêng, hay ngập chìm trong những đam mê hoan lạc với những chân dài chân ngắn, rượu quý gái đẹp, mà quên cả trách nhiệm với đồng đội, với cấp dưới, nhất là quên dân quên nước, hoặc tệ hại hơn, còn đi quy lụy, bắt tay, tuân lệnh thằng giặc Tàu mà giết dân, bán đứng Tổ Quốc, phá hoại tiền đồ của ông cha để lại! Còn nhóm quân nhân cấp thấp hơn thì đi làm tôi mọi, làm lính bảo vệ bọn cướp CS mà đánh dân, đuổi xô dân, xới ủi mồ mả cha ông, giật sập chỗ ở trú mưa che nằng của dân, để cho những thằng tư bản đỏ cướp đất ruộng, nhà cửa của dân, trong khi biển đảo thì bỏ trống, hay chỉ giao cho nhóm lính quèn mà lương lậu, ăn hưởng chẳng có gì, nhưng nhiệm vụ thì gian nguy, có thể bị bỏ mạng ngoài biển khơi bất cứ lúc nào quân thù tràn đến! Ngày xưa quân và dân như cá với nước, ngày nay tình quân - dân như kẻ thù kẻ địch! Ngày xưa quân đội khi có dịp về thủ đô hay về làng xóm thì dân chúng mừng mừng tủi tủi ra tiếp đón niềm nở như tiếp người ân, còn hơn cả người thân, ngày nay dân nhìn quân mà lòng hận thù tràn ngập! Người dân bây giờ khó mà nhìn thấy bóng dáng quân đội, vì chúng lẩn trốn đâu hết rồi, chỉ còn le que mấy đứa “trẻ lính” mới nhập ngũ, không lý tưởng, không ý nghĩa, và thất thểu như trẻ nhỏ bị bỏ rơi bởi cấp trên, bởi đồng bào, vì không còn thuộc về dân! Còn cấp lãnh đạo đất nước ư? Chúng là bọn tà quyền “cướp sạch” của dân nước, là kẻ thù không đội trời chung của dân, là kẻ ác đức bất nhân, là kẻ cõng rắn cắn gà nhà, vì ngoài việc chúng vơ hốt tiền của làm giàu trên xương máu của dân, chúng còn đang tâm bán rẻ đất nước cho thằng quỷ đỏ Tàu cộng, là quan thày chăn dắt bảo vệ cho chúng! Đó là một bọn mafia, một tập đoàn tội phạm mà dân thâm thù tận xương tủy! Bởi vậy, trách nhiệm tranh đấu bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ sự sống của người dân, chỉ còn cậy trông vào những Linh Mục nhiệt thành việc Chúa, nhưng con số này rất ít, những chủ chăn chân chính chỉ đếm trên đầu ngón tay! Chúng tôi nói “chủ chăn chân chính”, hầu phân biệt với những “chủ chăn thuê” , là chính lời của Chúa nói, tên Chúa đặt, để chỉ những người tu hành ăn cơm nhà Chúa nhưng múa theo… đời, hay vô tâm lãnh cảm trước sự lâm nguy của dân tộc, sự khốn đốn của người dân, sự bất công của xã hội, quên cả bổn phận đã nhận lãnh trước Chúa và Giáo Hội, là đồng hành với người khổ đau cùng khốn! Nhiều người GD than phiền rằng Giáo Hội CG VN bây giờ thiếu hẳn những chủ chăn nhiệt thành và can đảm như Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, hay Đức TGM Nguyễn Kim Điền! Không những họ thiếu dấn thân, mà còn chậm chạp trong cả việc kêu gọi cứu trợ những người đói lạnh đang bị ngập chìm trong bão lũ, thậm chí keo kiết, nhu nhược, không dám tổ chức Thánh Lễ hay cầu nguyện tập thể cho đồng bào nạn nhân miền Trung bị hại bởi Formosa, đi khiếu kiện bảo vệ sự sống mà bị ngăn chặn, trấn áp! Nhiều khi những vị chủ chăn chân chính còn bị cô lập, phê phán một cách bất công! Thật đáng buồn tiếc cho Giáo Hội, và tội nghiệp cho Chúa! 

Chúng tôi nói thế cũng để nhắc nhở các tôn giáo khác, và đại đa số người Việt đủ mọi thành phần, nhất là những thành phần trí thức, thương gia, đại gia, những kẻ làm giàu bất chính, những kẻ theo đóm ăn tàn CS, bám chân kẻ cướp để cướp theo, hại dân hại nước, vô tâm vô cảm, cụ thể phải nêu đích danh bọn dựa lưng CS để khai thác khoáng sản, lâm sản, bọn chủ các đập thủy điện đã phá tan tành đất nước, sát hại đồng bào!

Chính những thành phần vừa kể trên, đã đứng về phía kẻ thù, kẻ cướp, hay tiếp tay với chúng để đẩy đưa đến cảnh khốn cùng của đồng bào, lầm than của đất nước! Trách nhiệm các người sẽ phải lãnh chịu trước lương tâm, trước Thượng Đế và trước đồng bào, Tổ Quốc và lịch sử!

Chúng tôi thiết tha kêu gọi tất cả những người Việt còn lương tâm ở trong và ngoài nước, cả những quân nhân, trí thức, chuyên gia, nhà khoa học, nhà chính trị…, có GỐC VIỆT đang sinh sống trên toàn thế giới, hãy hướng về quê hương, đồng bào trong cơn khó nguy, nhất là trong thời gian thập phần nguy hiểm của Tổ Quốc, có thể nay mai mất vào tay kẻ thù phương Bắc, đưa toàn dân ta trở thành dân nô lệ, sống không bằng chết trong tay loài ác quỷ Tàu cộng! Xin mọi người hãy đừng quên Tổ Quốc, dứt bỏ cội nguồn, vì mọi người chúng ta đều mang ơn Tổ Quốc đã sinh ra, cưu mang từ tổ tiên, ông bà, cha mẹ và cả chúng ta! Đừng để quê hương VN thân yêu này bị xóa tên trên bản đồ thế giới, thì tội của chúng ta rất nặng nề đối với tổ tiên, và cả với con cháu sau này! Mong mọi người cùng chung lòng góp sức cứu nguy Tổ Quốc, dân tộc! 

Hẹn mọi người ngày đoàn tụ trên quê hương thân yêu VN, trong ngày vinh quang sắp tới.

19.10.2016

Biết rồi khổ lắm nói mãi

Phạm Trần (Danlambao) - Bệnh di căn Tham nhũng chưa trị xong mà trận cuồng phong “tự diễn biến” và “tự chuyền hóa” đã vùi dập đảng đến thập tử nhất sinh thì liệu đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) có qua khỏi cơn bĩ cực này chăng?

Đó là mối ưu tư hàng đầu đang đè nặng lên giới Lãnh đạo nhà nước Việt Nam, đứng đầu bởi Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng.

Tình trạng này đã thể hiện trong Thông báo kết thúc Hội nghị Trung ương 4, khóa XII, từ ngày 09 đến 14/10/2016 về “Tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ.”

Lý do đảng phải triệu tập Hội nghị này, vì theo lời ông Trọng: "Tình trạng suy thoái, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" vẫn chưa được ngăn chặn, đẩy lùi, có mặt còn diễn biến tinh vi, phức tạp hơn, có thể gây ra những hậu quả khôn lường."

Nên biết cách nay 4 năm (2012), Khóa đảng XI cũng họp lần thứ 4 để bàn và ra Nghị quyết về “Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Đảng hiện nay”. 

Nghị quyết của Hội nghị này, phổ biến ngày 16/1/2012, thừa nhận: "công tác xây dựng Đảng vẫn còn không ít hạn chế, yếu kém, thậm chí có những yếu kém khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân đối với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ."

4 NĂM TRƯỚC NHƯ THẾ NÀO?

Ngoài chuyện quen thuộc đổ tội cho “các thế lực thù địch chống phá” và “mặt trái của kinh tế thị trường” đã làm xiêu lòng những cán bộ đảng viên thiếu bản lĩnh, đảng cũng thú nhận còn có các yếu tố chủ quan như:

1.- “Cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện, giảm sút ý chí chiến đấu, quên đi trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước nhân dân. Việc tổ chức thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, các nghị quyết, chỉ thị, quy định về xây dựng, chỉnh đốn Đảng ở một số nơi chưa đến nơi đến chốn, kỷ cương, kỷ luật không nghiêm, nói không đi đôi với làm, hoặc làm chiếu lệ.”

2.- “Các nguyên tắc tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình ở nhiều nơi vừa bị buông lỏng trong thực hiện, vừa chưa được quy định cụ thể để làm cơ sở cho công tác kiểm tra, giám sát. Việc nghiên cứu, sửa đổi, ban hành cơ chế, chính sách, pháp luật thích ứng với quá trình vận hành của nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chưa kịp thời; nhiều văn bản quy định thiếu chế tài cụ thể. Đánh giá, sử dụng, bố trí cán bộ còn nể nang, cục bộ; chưa chú trọng phát hiện và có cơ chế thật sự để trọng dụng người có đức, có tài; không kiên quyết thay thế người vi phạm, uy tín giảm sút, năng lực yếu kém.”

3. “Công tác tuyên truyền, giáo dục chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống nhiều khi còn hình thức, chưa đủ sức động viên và thường xuyên nâng cao ý chí cách mạng của cán bộ, đảng viên; một số nơi có tình trạng những việc làm đúng, gương người tốt không được đề cao, bảo vệ; những sai sót, vi phạm không được phê phán, xử lý nghiêm minh. Công tác kiểm tra, giám sát, giữ gìn kỷ cương, kỷ luật ở nhiều nơi, nhiều cấp chưa thường xuyên, ráo riết; đấu tranh với những vi phạm còn nể nang, không nghiêm túc. Vai trò giám sát của nhân dân thông qua Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể chính trị - xã hội chưa được phát huy, hiệu quả chưa cao.”

Sau đó, đảng ra lệnh cho toàn đảng ưu tiên hàng đầu phải: “Kiên quyết đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, trước hết là cán bộ lãnh đạo, quản lý các cấp để nâng cao năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của Đảng, củng cố niềm tin của đảng viên và của nhân dân đối với Đảng.”

KHỦNG HỎANG 2016

Nhưng 4 năm trôi qua mà mọi chuyện vẫn như nước chảy qua cầu. Tình trạng suy thoái toàn diện của cán bộ, đảng viên đã xuống cấp và tồi tệ hơn bao giờ hết. Thông báo Hội nghị 4 năm 2016 cho biết: "Ban Chấp hành Trung ương đã thẳng thắn chỉ ra một cách có hệ thống những biểu hiện của sự suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức, lối sống, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa". Trong đó, nguy hiểm nhất là sự phai nhạt lý tưởng cách mạng, không kiên định con đường xã hội chủ nghĩa, mơ hồ, dao động, thiếu niềm tin; nói trái, làm trái quan điểm, đường lối của Đảng; thậm chí sa sút ý chí chiến đấu, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không đấu tranh, phụ họa theo những nhận thức, quan điểm sai trái, lệch lạc; không còn ý thức hết lòng vì nước, vì dân, không làm tròn bổn phận, chức trách được giao; không thực hiện đúng các nguyên tắc tổ chức sinh hoạt đảng. Sự suy thoái về đạo đức, lối sống thể hiện ở chỗ: sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội, vụ lợi, hám danh, tham nhũng, ham quyền lực; bè phái cục bộ, mất đoàn kết; quan liêu, xa dân, vô cảm trước khó khăn, bức xúc của dân."

Như thế thì đảng CSVN đã mục nát để tan hoang chưa hay còn xứng đáng hồi sinh?

Nhưng suy thoái, xuống cấp bắt nguồn từ đâu? Ban Chấp hành Trung ương giải thích: "Sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" trong nội bộ có cả nguyên nhân khách quan và chủ quan, trong đó nguyên nhân chủ quan là chủ yếu, bắt nguồn từ việc bản thân cán bộ, đảng viên thiếu tu dưỡng, rèn luyện; lập trường tư tưởng không vững vàng; sa vào chủ nghĩa cá nhân, quên mất trách nhiệm, bổn phận trước Đảng, trước dân. Nguyên tắc tập trung dân chủ bị buông lỏng, nguyên tắc tự phê bình và phê bình thực hiện không nghiêm. Việc nghiên cứu, sửa đổi, ban hành cơ chế, chính sách, luật pháp thích ứng với nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa chưa kịp thời; nhiều văn bản quy định thiếu chế tài cụ thể. Quản lý cán bộ, đảng viên còn lỏng lẻo. Đánh giá, sử dụng, bố trí cán bộ còn nể nang, cục bộ. Công tác giáo dục chính trị tư tưởng cho cán bộ, đảng viên chưa được coi trọng đúng mức, chậm đổi mới, kém hiệu quả. Công tác kiểm tra, giám sát, giữ gìn kỷ cương, kỷ luật ở nhiều nơi chưa thường xuyên, không nghiêm túc. Chưa phát huy đầy đủ, hiệu quả vai trò của nhân dân trong việc giám sát, phản biện, góp ý kiến xây dựng Đảng, xây dựng chính quyền thông qua Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội và các hình thức khác."

Như vậy thì có gì mới đâu, nếu so với Nghị quyết năm 2012? Toàn là những chứng bệnh ai cũng đã “biết rồi khổ lắm nói mãi”!

Vậy giải pháp lần này của đảng là gì? Ban Chấp hành nói họ đã: "Thống nhất tập trung vào 4 nhóm: Về giáo dục chính trị tư tưởng, tự phê bình và phê bình; về cơ chế, chính sách; về kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng; về phát huy vai trò của nhân dân và Mặt trận Tổ quốc, các tổ chức chính trị - xã hội. Chú trọng nêu gương những người tốt, việc tốt; ngăn ngừa, cảnh báo, phê phán những việc làm sai trái. Đấu tranh mạnh mẽ chống chủ nghĩa cá nhân, thói ích kỷ, vụ lợi, "lợi ích nhóm".

Cũng chẳng có gì là bộc phát, mới mẻ gì. Chuyện “tự phê bình và phê bình” rất ồn ào trong nội bộ đảng khóa XI cũng chẳng “chết thằng Tây nào”. Rồi phong trào chống “chủ nghĩa cá nhân” cũng chỉ để đẻ thêm ra “lợi ích nhóm" để nuôi tham nhũng ăn béo ngủ ngon.

THAM NHŨNG - VÒI BẠCH TUỘC

Tại Hội nghị toàn quốc Tổng kết 10 năm thực hiện Luật Phòng chống tham nhũng (PCTN), tổ chức tại Hà Nội ngày 12/7/2016 Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình đã nói hụych toẹt rằng: "Cùng với những kết quả đạt được, công cuộc đổi mới đất nước đang phải đối mặt với nhiều nguy cơ, trong đó có tệ tham nhũng. Công tác PCTN hiện nay chưa đạt yêu cầu và mục tiêu đề ra là ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng; tình hình tham nhũng vẫn diễn biến phức tạp trên nhiều lĩnh vực gây hậu quả xấu về nhiều mặt, làm giảm sút lòng tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý Nhà nước, tiềm ẩn các xung đột lợi ích, phản kháng về xã hội, làm tăng thêm khoảng cách giàu nghèo."

Ông Phan Văn Sáu, Tổng thanh tra chính phủ báo cáo trong suốt 10 năm đã phát hiện gần 60.000 tỉ đồng tham nhũng và trên 400 ha đất. Nhưng đến nay chỉ thu được là gần 5.000 tỉ đồng và hơn 200 ha đất.

Báo trong nước viết: "Việc thu hồi tài sản tham nhũng thấp, theo báo cáo là do nhiều nguyên nhân, việc điều tra án tham nhũng rất phức tạp và khó khăn; nhiều trường hợp hành vi tham nhũng xảy ra trong thời gian lâu mới bị phát hiện, đối tượng đã cất giấu, tẩu tán tài sản."

Vì vậy, ông Sáu cho biết: "Qua 10 năm, tỷ lệ kê khai tài sản đạt 99,5%, đã xác minh được gần 5.000 trường hợp trong đó đã phát hiện xử lý, kỷ luật 17 người kê khai tài sản không trung thực."

Chỉ tìm ra có 17 người khai không thật trong 10 năm thì quả là mắt đảng cũng cần phải thay. Tuy nhiên ông Sáu cũng đã nhìn nhận:”Trong những năm gần đây, tỷ lệ thu hồi tài sản tham nhũng tuy hàng năm đều tăng nhưng vẫn còn thấp hơn nhiều so với số tài sản bị chiếm đoạt.”

Tổng Thanh tra Chính phủ đã nói thật lòng, nhưng không bằng những tuyên bố của Trung tướng Trần Văn Độ, nguyên Phó Chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao (TANDTC).

Ông Độ nói thẳng: "10 năm qua, tham nhũng ngày càng “phát triển”, hầu như lĩnh vực nào cũng có, quy mô rất lớn khi có những vụ lên tới cả nghìn tỷ, chục nghìn tỷ, còn tính chất cực kỳ nghiêm trọng. Chính vì thế tôi cho rằng phải sớm thành lập Ủy ban Điều tra tham nhũng độc lập và có sức mạnh." (theo báo Dân Trí, 16/08/2016)

Ông Độ đã đề nghị như thế tại cuộc họp thẩm tra dự thảo Luật Phòng chống tham nhũng (sửa đổi) mà cả ông và nhiều người khác đã phê bình “không có gì mới và sẽ chẳng giải quyết được những việc cần phải làm.”

Tướng Độ nhận xét: "10 năm qua, mặc dù chúng ta có nhiều cơ quan chỉ đạo của Đảng, các cơ quan chống tham nhũng ở Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Thanh tra Chính phủ, VKSND Tối cao, cơ quan thanh tra ở các bộ ngành, địa phương nhưng thực tế đều hoạt động không hiệu quả. Đối tượng tham nhũng đều là những người có chức vụ, quyền hạn, đặc biệt trong những vụ tham nhũng lớn thì “dây mơ rễ má” rất lớn, những tổ chức, cơ quan thông thường không đủ quyền lực, quyền hạn để phát hiện, điều tra và xử lý."

Ông nói: "Đặc biệt là việc phát hiện tham nhũng thông qua kiểm toán, thanh tra, phải có cơ quan áp dụng điều tra đặc biệt để đưa những vụ án đấy ra ánh sáng. Có như vậy công cuộc đấu tranh chống tham nhũng mới hiệu quả hơn."

Nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, khi còn tại chức, đã than phiền có những cán bộ, đảng viên "ăn của dân không từ cái gì". Rồi nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, cũng đã từng nói trước diễn đàn Quốc hội rằng "tiền ăn, chơi, chạy chạy không phải từ tham nhũng thì từ đâu?"

Ngay đến Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng đã nói: "Sốt ruột, bức xúc lắm, không phải bây giờ mà mấy năm trước Đảng đã gọi đây là quốc nạn, giặc nội xâm, quyền lực lớn mà không kiểm soát dễ sinh hư hỏng, tham nhũng... Lãng phí cũng ghê gớm, có khi còn hơn tham nhũng, về thời gian, công sức, tiền bạc... Cái gì cũng phải tiền, không tiền không trôi, như ngứa ghẻ phải gãi rất khó chịu" (báo VNNET,27/09/2013) 

TỪ TỔNG TRỌNG ĐẾN ÔNG HUYNH

Rồi bây giờ, 3 năm sau, vào ngày 17/10/2016 ông vẫn thản nhiên than phiền với cử tri quận Ba Đình, Hà Nội: "Đây là vấn đề lớn, đặt ra từ lâu, nay lại tiếp tục lưu ý, nói phải đi đôi với làm…Chúng tôi tha thiết muốn làm hiệu quả, vì nói mà không làm là mất uy tín, không của cá nhân ai mà của Đảng, Nhà nước. Nhưng thực tế vô vùng khó khăn. Chống ngoại xâm đã khó, chống nội xâm còn khó hơn vì là ta đánh vào ta. Ai dám nhận kỷ luật, chỉ kiểm điểm nghiêm túc rồi thôi".

"Thực tế cuộc sống là thế nên chống tham nhũng chưa được như mong muốn. Ta phải kiên quyết, kiên trì, làm đi làm lại như đánh răng rửa mặt hàng ngày, bình tĩnh và thông cảm với cái chung".

Rồi ông kêu gọi: "Mỗi người tự xem mình có suy thoái không, có thích khen sợ chê không, có tham ô, có ham chức quyền không?" (báo VnNet, 17/10/2016)

Nghe ông Tổng Bí thư nói, có lẽ nhiều kẻ tham nhũng đã cười khà bên bàn nhậu đâu đó ở Hà Nội. Bởi vì người dân Thủ đô đã nghe quen câu 'Hà Nội không vội được đâu' nên nói là chuyện của ông còn tham nhũng để ăn nhậu là chuyện của người khác, cứ đường ai nấy đi cho tiện việc sổ sách.

Chủ tịch nước Trần Đại Quang thì cũng đã một lân, được báo chí thuật lại qua cuộc tiếp xúc của ông với cử tri Sài Gòn ngày 10/05/2016.

Ông nói: "Đảng và Nhà nước đã xác định tham nhũng là quốc nạn, 1 trong 4 nguy cơ ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ."

Rồi ông cũng nhìn nhận: "Khâu khó nhất hiện nay là phát hiện tham nhũng” nên ông “mong cử tri và cơ quan báo chí vào cuộc chống tham nhũng." 

Ông Quang cũng đồng tình rằng: "Đi liền xử lý nghiêm minh các vụ án tham nhũng thì phải có cơ chế bảo vệ người tố cáo tham nhũng."

Ông nói với người Sài Gòn y hệt như khi ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đi thăm dân Sài Gòn khi còn nắm quyền: "Chúng ta chống tham nhũng với tinh thần là không có vùng cấm."

Nghe điệp khúc “không có vùng cấm” chống tham nhũng từ miệng ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang truyền cho người kế vị Trần Đại Quang mà có ai ở Sài Gòn thấy mát lòng mát ruột đâu.

Câu nói này không còn ý nghĩa gì nữa vì tham nhũng đã có mặt ở mọi địa bàn thì còn hở chỗ nào đâu mà cấm với đoán?”

Người đứng hàng thứ ba trong “tứ trụ triều đình” CSVN, Bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân cũng đã cho biết quan điểm của mình, khi được một nhà báo hỏi: "Trong phát biểu phiên khai mạc Quốc hội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mong muốn các ĐBQH kiên quyết chống tham nhũng, tiêu cực. Trên cương vị Chủ tịch Quốc hội, bà sẽ tạo điều kiện thế nào cho các ĐBQH đấu tranh chống tham nhũng?"

Bà Ngân đáp: "Khi tuyên thệ chúng tôi không nhắc đến quan liêu, tham nhũng, nhưng nói “Trung thành với Tổ quốc, với nhân dân” chính là chống quan liêu, tham nhũng, rà soát chính sách cho phù hợp để không còn kẽ hở cho tham nhũng. Chúng ta cũng đang thực hiện chương trình cải cách hành chính cả về chính sách, con người và pháp luật. Luật ban hành rồi thì Quốc hội phải đi giám sát xem việc vận dụng luật có đúng hay không." (theo báo Giao Thông,23/07/2016)

Nói đến giám sát là chuyện dài vô tận của Quốc hội Việt Nam. Ngay đến Mặt trận Tổ quốc, cơ quan quy tụ hàng trăm Tổ chức chính trị và Xã hội, thay mặt nhân dân để giám sát đảng và nhà nước mà chưa làm được việc gì ra hồn huống chi các Đại biểu Quốc hội.

Đảng không tin cứ hỏi Ông Phạm Thế Duyệt, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc trong nhiều năm để biết có ai giám sát được ai không?

Hay cũng vì “lỗi hệ thống” nên không ai bảo được ai? Hầu hết Đại biểu Quốc hội là đảng viên nên trong thực tế đã chứng minh rất hiếm khi thấy gà cùng một mẹ lại đá nhau khi kẻ tham nhũng cũng là đảng viên? Vì vậy chuyện mỉa mai vừa đá bóng vừa thổi còi chưa bao giờ kết thúc trong hệ thống cầm quyền ở Việt Nam.

Người thứ tư trong hệ thống quyền lực, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng đã hứa với Quốc hội khi nhận chức ngày 07/04/2016 rằng, một trong những nhiệm vụ hàng đầu của ông là “nâng cao hiệu quả công tác phòng chống tham nhũng, lãng phí”.

Trung Chương trình hành động 6 điểm của Nội các Nguyễn Xuân Phúc có câu:"Quyết liệt phòng chống tham nhũng, lãng phí."

Ông Phúc cũng hứa sẽ: “Xây dựng Chính phủ trong sạch vững mạnh, đoàn kết nhất trí, hành động quyết liệt, năng động sáng tạo, hiệu lực hiệu quả; hết lòng hết sức phục vụ Nhân dân.” (theo Thông tin Chính phủ)

Ông Phúc hứa bấy nhiêu đã nhiều lắm rồi, nhưng ông có làm được hay không lại là chuyện khác vì ông cũng là người của hệ thống và phải làm theo lệnh đảng.

Ngoài ra, ta cũng nên nghe thêm lời hát chống tham nhũng và cách chống quốc nạn này của Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh.

Ông nói: "Phải tạo được áp lực xã hội mà những kẻ tham nhũng không chịu nổi, chứ tham nhũng mà chưa bị lên án một cách quyết liệt, áp lực xã hội chưa đủ mạnh thì lúc đó chúng ta chưa thể ngăn chặn và đẩy lùi được." (VNNET, 12/09/2016) 

Nhưng “ai lên án ai” và “áp lực xã hội” lấy từ đâu? “Tệ nạn tham nhũng” năm nao đã thành “quốc nạn tham nhũng” bây giờ và kẻ tham nhũng thì như họa châu chấu phá hoại mùa màng. Chỗ nào trên đất nước Việt Nam cũng có kẻ tham nhũng thì có cho vàng dân cũng không dám đưa đầu ra cho chúng báng.

Ông Đinh Thế Huynh, người còn giữ chức Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1953 tại xã Xuân Kiên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định.

Với chức vụ đầy quyền lực này, ông còn chỉ huy tổng quát hệ thống lý luận và thông tin-tuyên truyền cho đảng. Ông là người được nói là thân Trung Quốc như ông Trọng và sẽ có cơ may nhảy lên chức Tổng Bí thư đảng, một khi ông Nguyễn Phú Trọng thôi chức.

Thế nhưng khi nói về công tác chống tham nhũng thì ông Huynh, lại quen giọng tuyên giáo khi ra lệnh cho đội ngũ cán bộ Hà Nội: "Phải tiếp tục đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục nhằm nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm của các cấp, các ngành, của cán bộ, đảng viên và nhân dân về PCTN, tạo sự thống nhất, tự giác, quyết tâm cao trong hành động, phải xây dựng được một văn hóa, nếp sống khinh bỉ những kẻ tham nhũng, hành vi tham nhũng."

Nói nghe thì dễ mà làm có được gì đâu, bởi vì những lời ông Huynh nói đã có nhiều lãnh đạo khác nói rồi. Lối chỉ tay năm ngón “phải thế này, phải thế kia” của những kẻ trên nói với người dưới cũng đã nhan nhản dưới thời các Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh. Tổng cộng trên 20 năm mà tham nhũng vẫn cứ trơ gan cùng tuế nguyệt thênh thang bước sang thời Tổng Bí thư Trọng từ khóa đảng XI, năm 2011, đến bây giờ lại tiếp tục sống vinh quang ở khóa đảng XII (2016-2021).

Vì vậy mà chính ông Huynh cũng phải nói rằng: "Trong tất cả thăm dò dư luận xã hội hiện nay, điều mà nhân dân băn khoăn nhất, lo lắng nhất bao giờ cũng là nạn tham nhũng. Các phiếu thăm dò, đợt thăm dò dư luận xã hội do Ban Tuyên giáo TƯ, Viện nghiên cứu dư luận xã hội Ban Tuyên giáo TƯ tiến hành ở quy mô lớn cho thấy, nạn tham nhũng bao giờ cũng chiếm mối quan tâm lo lắng hàng đầu". (theo VNNET, 12/09/2016).

Như vậy thì có khổ cho dân không? Ai cũng chỉ biết than vì tham nhũng nhiều quá chịu không thấu. Đã vậy còn phải vểnh tai ra mà nghe những điều “biết rồi khổ lắm nói mãi” của các quan chức thì có chán mớ đời không?

20.10.2016