Thursday, September 8, 2016

Ngư dân miền Trung bỏ biển vào Sài Gòn làm công nhân

Vì Dân (Danlambao) - Qua facebook, tôi đã liên lạc được một số thanh niên quê ở xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh đang làm việc tại một công ty giày da tại Sài Gòn. Chiều ngày 07/09 tôi đến gặp một nhóm hơn 20 bạn đang thuê trọ ở quận Tân Phú.

Phòng trọ mà các bạn đang thuê

Hầu hết những thanh niên này bắt đầu vào Sài Gòn tìm việc làm từ lúc cá bắt đầu chết. Gia đình của tất cả các bạn đều làm nghề biển. Trước khi "cá chết do Formosa xả thải", mỗi ngày ra biển đánh cá kiếm tầm 2-3 triệu là chuyện bình thường; ngày nào cá về thì có thể trúng cả chục triệu. Tính ra thu nhập hàng tháng tầm 60-70 triệu. Nhiều người sẽ hỏi vì sao thu nhập cao như vậy mà không tiết kiệm, không có dư? Xin thưa là thu nhập như vậy nhưng mỗi năm miền Trung đều có bão! Bão tới thì không ra biển được. Hơn nữa tiền bảo trì sửa chữa ghe thuyền cũng khá cao. Chưa kể tiền mua lưới mới tầm 5-6 triệu/giàn, mỗi thuyền 4-5 giàn; mà lưới thì lại phải thay đổi thường xuyên. Vả lại dân làm nghề biển họ chẳng bao giờ nghĩ là biển sẽ hết cá tôm. Vì thế gia đình nào cũng sinh con đông để có người phụ giúp. Có những gia đình sinh từ 9-10 đứa, thậm chí 14-15 đứa con! Ngày xưa tiền cơm mỗi ngày cũng phải 500-600 nghìn, rồi tiền sữa, tiền bỉm, tiền sách vở, học hành... Dân biển họ ăn cá tôm nhiều chất đạm nên rất thông minh; rất nhiều gia đình có con cái học đại học, cao học. Do đó số tiền chi phí cho việc học hành cũng rất lớn.

Từ mức thu nhập mỗi ngày 2-3 triệu/gia đình. Bây giờ cả gia đình lại phải trông chờ vào đồng lương 3 triệu 700 nghìn/ tháng của đứa con gái đi làm xa quê. Hỏi có sống được không? Có những em gái 14-15 tuổi đã phải bỏ học, đi xa nhà hàng ngàn cây số để lãnh 3 triệu 700 nghìn tiền làm thuê mỗi ngày 10-12 tiếng đồng hồ. Ăn xài tiết kiệm lắm thì mỗi tháng chỉ dư được 2 triệu gửi về cho cha mẹ già nuôi các em nhỏ. Hỏi có xót xa không? 

Điều những người công nhân xa xứ này trăn trở nhất là với đồng lương đó, nếu cha mẹ, em út có xảy ra bệnh tật gì thì lấy gì mà chạy chữa? Nhắc tới đây, không khí cả căn phòng chợt tĩnh lặng, những ánh mắt đăm chiêu nhìn nhau... 

"Nước uống, không khí ngoài quê đã nhiễm độc cả rồi mà họ còn phát gạo mốc cho nhà em nữa anh à!"

"Bây giờ bọn em chỉ muốn Formosa cút khỏi Việt Nam và nhà nước trả lại biển sạch để bọn em về quê làm nghề biển thôi!"

20 người trẻ này gồm hơn chục thanh niên độc thân và 2 gia đình nhỏ. Họ thuê những căn phòng rộng khoảng 10 mét vuông với giá 1,2 triệu/tháng (ảnh). Hai cặp vợ chồng có con nhỏ thì ở phòng riêng, còn những người trẻ chưa gia đình thì chia ra mỗi phòng 6 người chen chúc nhau mà sống. Nấu nướng tắm giặt toàn bộ đều trong căn phòng này, buổi tối thì ngủ dưới sàn, không giường không chiếu. Có thể ai đó sẽ so sánh họ với những người công nhân khác. Ở một khía cạnh nào đó, điều đó không sai. Trong suy nghĩ của nhiều người thì công nhân Việt Nam đã bị mặc định là phải chui rúc trong những phòng trọ chật hẹp, tăm tối. Nhưng với tôi thì khác! Những thanh niên miền biển này, nếu không phải xa quê, nếu cá không chết, nếu nước vẫn sạch thì đóng góp của họ vào nền kinh tế quốc gia sẽ gấp nhiều lần những công nhân bình thường! Họ sinh ra để làm biển, họ làm biển từ nhỏ. Làm biển là nghề truyền thống, cha truyền con nối, họ xứng đáng với một cuộc sống như họ đã từng!

(Xin phép dẫn thêm một câu ngắn mà chúng ta vẫn thường nghe: "đảng cộng sản Việt Nam là đảng của giai cấp công nhân và nông dân". Nếu câu này là đúng thì giai cấp công nhân Việt Nam có phải chen chúc sống trong những phòng trọ tồi tàn, ẩm thấp như vậy không? Nếu câu nói này là đúng thì những lúc công nhân bị ép lương, ép tăng giờ làm, bị đánh đập, bị bóc lột sức lao động, đảng ta ở đâu? Nếu câu này là đúng thì tại sao công nhân lại ở trọ còn công an, quân đội, quan xã quan huyện lại ở trong nhà lầu, biệt thự? Hỏi sơ vài câu thôi và đó là tôi chưa nói đến giai cấp nông dân đấy!)

Khi ông Trần Hồng Hà, bộ trưởng bộ Tài - Môi kết luận rằng biển đã an toàn, ông có biết hàng chục nghìn thanh niên miền biển đã phải bỏ xứ đi làm thuê, làm mướn suốt 5 tháng nay không? Ông đã làm gì để giúp họ chưa? Bà Nguyễn Thị Kim Ngân, bà không thích hô hào, vậy bà đã làm gì để cứu dân biển qua cơn nguy khốn này? Những vị bộ trưởng, lãnh đạo các cấp đang hưởng lương từ tiền thuế của dân, con cái các vị đang sống thế nào? 

Còn con dân đang sống thế nào? Các vị có thấy những em gái 15-16 tuổi, đang tuổi ăn tuổi học lại phải bỏ trường, tha hương cầu thực, phải chui rúc trong những phòng trọ chật hẹp... Họ là những công dân Việt Nam, những người mà nhà cầm quyền luôn gọi là "ông chủ, bà chủ của đất nước này", họ có đáng như vậy không?

08.09.2016

Chùa Liên Trì bị tấn công, hoà thượng Thích Không Tánh phải nhập viện cấp cứu

Chùa Liên Trì - một trong số ít những cơ sở còn xót lại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.
Ảnh: Nguyễn Nữ Phương Dung
CTV Danlambao - Sáng ngày 8/9/2016, nhà cầm quyền CSVN đã huy động lực lượng công an đông đảo kéo đến tấn công và cưỡng chiếm chùa Liên Trì – một cơ sở tôn giáo đã hiện diện hơn 70 năm thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, toạ lạc tại phường An Khánh, Quận 2, Sài Gòn.

Trong lúc cưỡng chế, nhiều sư thầy có mặt tại chùa cũng đã bị công an dùng vũ lực bắt lên xe đưa đi giam lỏng. Hoà thượng Thích Không Tánh – trụ trì chùa Liên Trì sau đó đã phải nhập viện cấp cứu.


Giam lỏng sư thầy

Nhiều ngày trước đó, toàn bộ ngôi chùa này đã rơi vào tình trạng “nội bất xuất, ngoại bất nhập, lực lượng công an thay phiên chốt chặn, phong toả cả ngày lẫn đêm. Thậm chí, sóng điện thoại cũng bị phá và không thể liên lạc được.

Đên trưa ngày 8/9/2016, CTV đã liên lạc được với hoà thượng Thích Không Tánh và được ngài tường thuật vắn tắt vụ việc như sau:  Vào lúc 7 giờ sáng cùng ngày, nhà cầm quyền huy động khoảng 200 người, gồm nhiều lực lượng khác nhau, cả thường phục và sắc phục. Họ vào đọc quyết định cưỡng chế rồi tự ý thu dọn vật dụng, tro cốt trong chùa. 

Các thầy toạ kháng ôn hoà để phản đối việc cưỡng chế chùa trái phép. Sau đó, họ đưa thầy Thích Không Tánh và thầy Thích Thiện Minh lên một xe cứu thương và chở đến bệnh viện quận 2. 

Hiện tại, sức khoẻ thầy Thích Không Tánh không được khoẻ. Qua điện thoại, giọng nói của vị tu sỹ 73 tuổi tỏ ra khá mệt mỏi và yếu ớt. Ngài vẫn đang phải truyền nước trên lầu 2 của bệnh viện, luôn có công an canh giữ túc trực.

Được biết, những sư thầy khác có mặt tại chùa cũng đã bị áp giải lên một xe ô tô của CA để đưa về giam lỏng tại Cát Lái (Đồng Nai). 

Những phật tử và nhiều người dân có mặt tại bệnh viện để thăm hỏi sức khoẻ của thầy Thích Không Tánh đều bị ngăn cản. 


Công an thường phục, sắc phục chốt chặn quanh chùa Liên Trì sáng 8/9/2016. Ảnh: CTV Danlambao

Phong toả chùa Liên Trì

Theo quan sát của CTV Danlambao tại hiện trường, ngay từ sáng sớm, mọi ngả đường dẫn vào chùa Liên Trì đều bị nhà cầm quyền phong toả hết sức nghiêm ngặt. Đường bị chắn ngang bằng hàng rào kẽm gai và các thanh chắn barie. 

Các lực lượng CSGT, công an, dân phòng, CSCĐ được bố trí dày đặc. Bất cứ ai muốn vào khu vực chùa đều bị ngăn cản, kiểm tra giấy tờ tuỳ thân và vật dụng cá nhân. 

Khi CTV Danlambao tiếp cận khu vực đã bị chặn lại, một người mang sắc phục công an nói rằng: “Khu vực đang bị phong toả”. 

Anh Kim Tuấn, một thanh niên trẻ bị ngăn cản vào khu vực chùa Liên Trì cho biết:“Tôi thấy thông tin hôm nay chùa bị cưỡng chế nên đến quan sát xem thế nào nhưng bị chặn lại, không vào được. Tôi thấy có 2 vấn đề ở đây: Một là chùa là cơ sở tâm linh tôn giáo nên nếu phát triển cơ sở hạ tầng thì cũng cần giữ lại chùa để người dân có nơi thực hiện quyền tự do tôn giáo của mình như Hiến pháp đã định. Và thứ hai là nếu chính quyền minh bạch thì tại sao lại không cho người dân đến giám sát việc cưỡng chế?” 

Trong lúc đó, nhiều nhà hoạt động xã hội tại Sài Gòn như Trần Bang, Hoàng Dũng… đã bị lực lượng an ninh canh giữ và ngăn cản trái phép khi có ý định ra khỏi nhà.  

Trao đổi với CTV Danlambao, nhà hoạt động Trần Bang cho rằng chính quyền sợ ông đến phản đối việc cưỡng chế chùa Liên Trì nên họ cho 6 nhân viên an ninh đến trước nhà và ngăn không cho ông đi ra ngoài vào sáng nay. Ông Bang khẳng định, việc chính quyền cưỡng chế một cơ sở tôn giáo bằng vũ lực thì hoàn toàn sai trái.

Chùa Liên Trì là một trong số ít những cơ sở còn sót lại của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất – một tổ chức tôn giáo đã bị nhà cầm quyền CSVN cấm đoán sau khi cưỡng chiếm miền Nam năm 1975.

Ngoài vai trò là một nơi tu hành, chùa Liên Trì còn là địa điểm gặp gỡ của các tổ chức xã hội dân sự, đồng thời cũng là nơi trú ngụ cho bà con dân oan mỗi khi đội đơn lên Sài Gòn khiếu kiện.

Do đó, hành vi phá huỷ chùa Liên Trì cũng là thủ đoạn của CSVN trong việc đàn áp tôn giáo và bịt miệng những tiếng nói bất đồng. Trong quá khứ, chưa có một tên hôn quân, bạo chúa nào dám cả gan đàn áp phật giáo, cướp phá chùa chiền như những gì đang xảy ra dưới chế độ CSVN. 


Wednesday, September 7, 2016

Công an xã bắt nông dân nộp tiền nếu muốn gặt lúa

Muốn hoạt động, các chủ máy gặt phải nộp cho công an xã Bắc Thành phí công tác an ninh 2 triệu đồng. (Hình: Báo Người Lao Động)
Muốn hoạt động, các chủ máy gặt phải nộp cho công an xã Bắc Thành phí công tác an ninh 2 triệu đồng. (Hình: Báo Người Lao Động)
NGHỆ AN (NV) – Muốn được gặt lúa ở xã Bắc Thành, huyện Yên Thành, chủ các máy gặt phải đóng cho công an xã này số tiền 2 triệu đồng để “lo công tác an ninh.”
Trong lúc vụ gặt Hè Thu 2016 đang diễn ra, chính quyền xã Bắc Thành đã đưa ra quy định bắt buộc mỗi chủ máy gặt nếu muốn làm ăn ở xã phải đóng 2 triệu đồng để “được bảo đảm về an ninh.” Còn nếu không đóng tiền thì máy gặt không được phép xuống ruộng.
Theo báo Người Lao Động, để được hoạt động đã có 19 chủ máy gặt lúa dù không muốn nhưng vẫn phải nộp tiền bảo lãnh cho chính quyền địa phương với tổng số tiền là 38 triệu đồng. Toàn bộ số tiền trên được công an xã đứng ra thu, với một bản cam kết rất sơ sài.
Giải thích cho việc thu tiền trên, ông Lê Văn Thùy, phó chủ tịch xã Bắc Thành, cho rằng: “xã thu tiền của các chủ máy gặt là để lo việc bảo đảm an ninh trật tự.”
Việc xã Bắc Thành bắt phải đóng tiền “bảo kê an ninh” đã gây bất bình cho nhiều chủ máy. Ông Nguyễn Đức Khoái, chủ một máy gặt, bất bình: “Đưa máy gặt đến, họ yêu cầu phải đóng cho bên công an xã 2 triệu đồng mới được hoạt động. Họ bảo thu tiền để bảo đảm máy hoạt động yên ổn trên địa bàn.”
Sau khi báo chí phản ánh sự việc, ủy ban huyện Yên Thành đã yêu cầu lãnh đạo xã Bắc Thành trả lại tiền thu sai quy định cho các chủ máy gặt để giảm áp lực dư luận.

Chiều ngày 7 tháng 9, nói với phóng viên báo Người Lao Động, ông Nguyễn Lương Bằng, trưởng công an xã Bắc Thành, cho rằng: “việc thu 2 triệu đồng của các chủ máy gặt là chủ trương của ủy ban xã đề ra nhằm bảo đảm an ninh trong việc cạnh tranh không lành mạnh giữa các chủ máy gặt. Hiện công an xã đã trả lại tiền thu cho 15 chủ máy,” ông Bằng nói. (Tr.N)

Những người Cộng sản và những mâu thuẫn ở Việt Nam

Phương Thảo-08-09-2016
(VNTB) - Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với việc lựa chọn giữa không thay đổi và chuyển tiếp. Nhưng đó không chỉ đơn giản là một trận chiến giữa bên bảo thủ với phía cải cách - Sự lựa chọn này nhấn mạnh thời điểm của sự thay đổi liên tục, những mâu thuẫn và những hạn chế ở Việt Nam hiện nay.

Kết quả hình ảnh cho hinh anh lốc xoáy

Cuộc tranh giành quyền lực

Trước Đại hội lần thứ 12 của Đảng Cộng sản Việt Nam vào tháng Giêng đã có một cuộc tranh giành vị trí Tổng Bí thư - vị trí đỉnh trong kim tự tháp quyền lực ở Việt Nam.

Với truyền thông phương Tây, cuộc đọ sức giữa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, vốn được xem là người bảo thủ miền Bắc thân Trung Quốc, và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một nhà cải cách miền Nam thân phương Tây. Không chỉ ông Dũng thất bại trong nỗ lực giành vị trí Tổng Bí Thư, ông ta cũng không được bầu vào Bộ Chính trị - cơ quan cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN).

Ông Trọng có nhiệm kỳ Tổng thư ký kéo dài thêm hai, và cũng có thể là năm năm. Tuy nhiên, xem kết quả này là một thắng lợi của phe bảo thủ thân Trung trước phe cải cách thân phương Tây thì sẽ bị nhầm lẫn.

Ông Dũng đã bị đẩy sang một bên không phải vì chương trình nghị sự cải cách, nhưng vì ông được cho là đã xây dựng mạng lưới bảo trợ trong một môi trường tư bản chủ nghĩa để thúc đẩy các lợi ích của nhà đầu tư nước ngoài và những người được ưu ái, đặc biệt là các thành viên trong gia đình của ông Dũng. Theo một khía cạnh nào đó, ông Dũng đã trở thành một nạn nhân của chiến dịch chống tham nhũng phổ biến mà ông ta cổ suý trong hai nhiệm kỳ Thủ tướng. Chi tiết về một thoả thuận được đồn đại nhằm cho phép ông ta nghỉ hưu lặng lẽ mà không sợ bị truy tố vẫn chưa được biết đến.

Có phải là dấu chấm hết?

Tuy nhiên, liệu việc ông Trọng tiếp tục làm Tổng Bí thư có là dấu chấm hết cho sự cải cách và mở cửa nhằm đưa Việt Nam hội nhập nền kinh tế và xã hội quốc tế?

Điều này có lẽ không đúng.

Đầu tiên, tập thể lãnh đạo Trung ương Đảng và Bộ Chính trị dù bao gồm các gia tộc khác nhau và các phe phái với quan điểm đa dạng, thì họ vẫn nhất quán với những cam kết đổi mới và với một nhận thức chung rằng việc sống còn của Đảng Cộng sản phụ thuộc vào việc thích nghi với sự thay đổi nhanh chóng, và trên hết môi trường trong nước và quốc tế đầy thách thức. Cả Trung ương và Bộ Chính trị mới đều có các  thành viên trẻ tuổi ít có nguồn gốc cách mạng và có thâm niên công tác là các nhà quản lý kinh tế.

Các phân tích nhấn mạnh đến phe bảo thủ đấu với phe cải cách là lỗi thời. Có lẽ đáng chú ý hơn là đặt các thành viên Ủy ban Trung ương Đảng và Bộ Chính trị vào việc phân biệt giữa " nhà cai trị" (dựa vào sự thuần khiết về ý thức hệ) và "nhà kỹ trị" (những người quan tâm nhiều hơn đến hiệu suất ).

Trong nhiều phương diện Đại Hội Đảng đã phản ánh các thay đổi liên tục, những mâu thuẫn và những hạn chế ở Việt Nam gần đây.

Kể từ Đại hội Đảng lần thứ 6 năm 1986, chiếc áo tư tưởng được khoát lên quá trình đổi mới, mỗi kỳ đại hội thành công được tổ chức mỗi năm năm  đã tìm cách tạo ra một động lực mới, trong khi tại cùng một thời điểm vẫn duy trì mục tiêu xây dựng chủ nghĩa xã hội với đặc điểm Việt nam. Mâu thuẫn giữa 'đổi mới' và đẩy mạnh hệ thống xã hội chủ nghĩa bảo thủ đã trở nên ngày càng khó kiểm soát đối với các nhà lãnh đạo Cộng sản  khi mà Việt Nam cũng giống như Trung Quốc đã trở thành một nền kinh tế tư bản chủ nghĩa do chính quyền độc đảng cai trị.

Hơn nữa, trong một xã hội mà phần lớn dân chúng được sinh ra sau khi thống nhất đất nước vào năm 1975, những mỹ từ về cách mạng Việt Nam đã không còn có nhiều sự lôi kéo. Việc kêu gọi tinh thần dân tộc có thể phản tác dụng, chẳng hạn như khi các cuộc biểu tình chống Trung Quốc vào năm 2014, khi Trung Quốc đưa các giàn khoan dầu vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, đã biến thành những việc chỉ trích chính chế độ Cộng sản.

Việc tranh luận về các vấn đề môi trường cũng đã trở thành một không gian cho các quyền tự do chính trị khi phản ứng của nhà cầm quyền đặt ra nhiều câu hỏi. Ví dụ, không giống như năm 2008, khi thảm họa tương tự xảy ra ở miền nam Việt Nam, tháng 5 năm 2016 thảm hoạ cá chết do chất  thải bừa bãi và bất hợp pháp do một nhà máy thuộc sở hữu của Đài Loan xả ra đã dẫn tới các cuộc biểu tình trên khắp đất nước. Năm 2008 họ làm ngơ với thảm hoạ, nhưng lần này, chính phủ nhanh chóng đòi công ty có liên quan này 500 triệu đô la mỹ bồi thường thiệt hại.

Cuối cùng tự Quốc hội không còn có thể được xem là một tổ chức bù nhìn giống như ở Trung Quốc, mà là chính phủ được yêu cầu giải thích cho những hoạt động của họ - dẫu theo cách không đe dọa lật đổ họ.

Cú hích của thay đổi về địa- chính trị

Những phát triển bên trong này đang được khuếch đại bằng cách thay đổi môi trường địa -chính trị và "địa kinh tế" của Việt Nam.

Một mặt, sự hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông đã không chỉ đánh thức Chủ nghĩa bài Trung tiềm ẩn ở Việt Nam, mà còn cho thấy lãnh đạo Việt Nam đã chuyển sang tăng cường quan hệ với Hoa Kỳ và Nhật Bản.

Chuyến thăm của Tổng thống Obama đến Hà Nội tháng 5 năm 2016, khi Tổng thống Obama đã dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí, diễn ra sau chuyến thăm đầu tiên của Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt nam tới Nhà Trắng trước đó vài tháng, khi đó ông Trọng chủ yếu thông qua việc quay sang phía Mỹ của chính phủ Việt Nam. Nhật Bản đã đưa một số tàu chiến đến Việt để tuần tra khu kinh tế biển, và tuyên bố sẽ bán máy bay săn ngầm P-3 Orion đã qua sử dụng cho Việt nam.

Mặt khác, tương lai kinh tế của Việt Nam ngày càng gắn với việc mở cửa cho nền kinh tế quốc tế.

Sau khi gia nhập WTO, Việt Nam đã tìm cách tham gia TPP và đã ký Hiệp định khung về Đối tác và hợp tác toàn diện cũng như thỏa thuận thương mại tự do (FTA) với Liên minh châu Âu. Tất cả các nghiên cứu đều cho thấy rằng Việt Nam, quốc gia kém phát triển nhất trong 12 thành viên TPP, sẽ thu lợi nhiều nhất về kinh tế từ các thành viên khác và trái với mong đợi Việt nam đã sẵn sàng có những nhượng bộ cần thiết.

Cùng với việc chấp nhận tạo ra khu vực thương mại tự do, Việt Nam đã đồng ý chấm dứt ưu đãi của các doanh nghiệp nhà nước (DNNN). Đối với cựu Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, TPP đã luôn được coi là một đòn bẩy để đạt được các cải cách cho các doanh nghiệp nhà nước đã bị sa lầy - đặc biệt là kể từ sau Đại Hội Đảng, các doanh nghiệp nhà nước đã tăng cường tìm kiếm nguồn vốn nước ngoài để đáp ứng những thách thức của TPP. Trong môi trường các công ty  đa quốc gia của Nhật Bản và phương Tây đang tìm kiếm giải pháp thay thế cho Trung Quốc, họ cũng được đặt vào đúng nơi để gặt hái thành công.

Các chủ đề trung tâm của Đại hội Đảng có thể được tóm gọn trong cụm tự dĩ bất biến, ứng vạn biến.

Tuy nhiên, bản chất của "bất biến" là gì? Có phải là vai trò trung tâm của Đảng Cộng sản hay vai trò của chế độ chính trị? Hay là việc bảo vệ lợi ích quốc gia trong một môi trường quốc tế đầy thách thức? Và là sự chuyển đổi của Việt Nam sang nền kinh tế tư bản chủ nghĩa có phải chỉ là một giai đoạn tạm thời trong con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội? Hoặc liệu đây là điểm đến cuối cùng ( chưa được công bố) như những phát triển trong 30 năm qua đã ám chỉ?


Bức ảnh sôi máu Nghệ An: Cường quyền đánh dân ngay tại trụ sở Ủy ban xã

Hàn Giang-07-09-2016

 (VNTB) - Không chỉ bác bỏ kết quả bầu cử vô lý, đại diện lãnh đạo Ủy ban nhân dân (UBND) xã Công Thành, Yên Thành, Nghệ An còn để Phó xã đội ra tay đánh dân thô bạo. Nạn nhân là bà Trần Thị Hiền ở xóm Ngọc Thượng thuộc xã Công Thành đã lên tiếng trước công luận…



Cán bộ xã tung chân đạp bà Hiền tại Ủy ban (ảnh: Facebook Peter Trần Sáng)



Bà Hiền đau đớn năm lăn lóc dưới nền xi măng tại Ủy ban (ảnh: Facebook Peter Trần Sáng)


Cường quyền xã lạm dụng quyền và đánh dân

Chỉa sẻ với Việt Nam Thời Báo, bà Trần Thị Hiền kể lại vụ việc bắt đầu vào những ngày đầu tháng 7/2016, xóm Ngọc Thượng có tổ chức một cuộc họp với 39 gia đình tham dự. Cuộc họp có sự giám sát của Bí thư xã, Chủ tịch xã, đại diện Mặt trận xã… ông Nguyễn Văn Hoàng và bà Trần Thị Hiền được đề cử bỏ phiếu chọn một trong hai người giữ chức xóm trưởng, kết quả là bà Hiền có nhiều phiếu bầu hơn ông Hoàng. Đây là cuộc họp có đông đủ người trong xóm Ngọc Thượng từ khoảng 10 năm nay như lời bà Hiền nói:

“Khoảng 10 năm nay, bà con xóm Ngọc Thượng chưa một lần tổ chức họp xóm đông đủ bà con. Lần họp ấy thì có cả thẩy 39 người. Trong lúc bỏ phiếu và công bố thì tôi được 21/39 phiếu rồi ông Hoàng thì được 18/39 phiếu. Tôi thắng cử và được vỗ tay công nhận, đích thân ông Chủ tịch, Bí thư cũng công nhận trước xóm. Bầu cử xong khoảng 2 ngày thì có ông Phó chủ tịch điện chúc mừng.”

Tuy vậy, đáng lẽ bà Hiền được làm xóm trưởng nhưng bất ngờ lãnh đạo xã Công Thành không công nhận nên cứ liên tục gây khó dễ cho bà Hiền. Ngày 20/7/2016, đại diện lãnh đạo xã có viết thông báo về cho ông Bí thư xóm tên Lộc là không công nhận bà Hiền làm xóm trưởng nhưng thòi điểm này ông Lộc không đưa quyết định cho bà Hiền. Biết được điều này, bà Hiền chấp nhận không làm xóm trưởng, nhưng có yêu cầu xã bầu xóm trưởng mới và bàn giao tài sản chung của xóm.

Tôi xuống đòi quyền lợi cho dân nếu không cho tôi làm xóm trưởng thì bầu người khác cho xóm chúng tôi, quyền lợi của xóm chúng tôi nhiều cái đáng được hưởng nhưng không có xóm trưởng nên các ông gây khó dễ… Xã cứ lừa hôm nay rồi lừa hôm khác không chịu về bầu cho xóm chúng tôi.”

Lãnh đạo xã trả lời câu hỏi của bà Hiền rằng:

Tôi (bà Hiền) chỉ xuống xã đòi chừng đó thôi, lý do vì sao không cho tôi làm (xóm trưởng)? Họ (đại diện lãnh đạo xã) nói không quá bán.”

Và bà Hiền đáp lại:

Tôi hỏi họ tại sao không quá bán? Tại sao tổ chức cuộc họp rồi có Chủ tịch, có Bí thư, có Mặt trận, có đại diện xã, có cán bộ thôn xóm và nhân dân xóm gồm 39 người. Các ông nói tổ chức cuộc họp, cuộc họp xong, kiểm phiếu xong rồi vỗ tay, rồi đọc văn bản, ông Chủ tịch và ông Mặt trận công bố xong giờ tôi xuống thì các ông lại đánh đổi không cho tôi làm vì lý do gì?”

Được biết, từ nhiều năm nay bà Hiền là người luôn đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của người dân trong xóm từ việc phạt hành chính sinh con thứ 3 cho đến những điều khoản vô lý khác mà chính quyền xã đã áp đặt lên người dân trong xã. Vì những việc làm này mà có không ít người trong cơ quan chính quyền xã Công Thành tỏ thành kiến với bà Hiền.

Ngày 1/9/2016, bà Hiền một lần nữa xuống UBND xã Công Thành gặp ông Chủ tịch Hòe để đối thoại, làm rõ những khuất tất. Trong lúc nói chuyện, bà Hiền có dùng máy quay nhưng ông Chủ tịch Hòe nói không được quay. Bà Hiền nói mình là người dân nên có quyền giám sát, có quyền được quay vì muốn nói sự thật. Bà Hiền nói:

“Có khi tôi chưa chửi họ nhưng họ đã đổ lỗi cho tôi rồi, tôi muốn lấy chứng cứ ở đây, họ đổ lỗi cho tôi nhiều lần tôi cũng đã bỏ qua nên tôi kinh nghiệm thì ông Hoè chủ tịch nói nếu không tắt máy thì sẽ gọi công an. Tôi nói với ông Hoè là anh gọi công an là quyền của anh còn tôi quay là quyền của tôi.”

Khoảng ít phút sau có hai công an là Trưởng và phó công an xã đến dùng tay lôi bà Hiền ra khỏi phòng, không cho bà Hiền được đòi hỏi gì khác. Ông Công là Phó xã đội đã dùng chân đạp vào bụng và đá bà Hiền ngã lăn ở thềm sân Uỷ ban xã. Bà Hiền kể lại: 

“Công an xã đã xô tôi ra khỏi phòng. Ông Công xô tôi ra. Tôi nói trụ sở là của dân, tôi có quyền lên đòi quyền lợi cho dân thì ông Công xô tôi ra và đá tôi lăn từ trên thềm xuống. Ông Công là Phó xã đội. Công an lôi tôi ra khỏi trụ sở luôn chứ không cho tôi nằm tại chỗ, công an hốt tôi ra khỏi luôn.”

Bà Hiền còn cho biết thêm, lúc căng thẳng xảy ra có một phụ nữ trong xóm tên Nguyễn Thị Tâm chạy vào can cũng bị người Ủy ban dùng chân đạp, hành hung gây chảy máu, khó thở.

Được biết, tình trạng thương tích của bà Hiền hiện tại còn đau ở cánh tay, đau ở sườn do bị đá, hôm bị đánh thì có hiện tượng khó thở nhưng nay đã thuốc men nên đã đỡ.  

Từ hôm xảy ra vụ việc cho đến chiều ngày 3/9/2016, ông Công và ông Hòe chủ tịch mới đến thăm hỏi bà Hiền. Qua cách giao tiếp, bà Hiền cho rằng thái độ của ông Công lúc ấy là đi xin lỗi nhưng tỏ ra không thật lòng thật chí còn đe dọa.

Nói chung từ khi đánh tôi cho đến hôm nay (3/9/2016) thì không có một ông nào đến hỏi thăm tôi cả. Chiều nay ngày 3/9/2016, có ông Công và ông Hoè có đến thăm tôi, ông Công xin lỗi với tư cách người có lỗi nói với tôi nếu tôi sai thì tôi xin lỗi chị rồi sau đó chị làm gì thì làm. Trước khi ổng ra về còn dọa là sau này nhà tôi có sập hay có chi cái đó bà muốn làm gì thì làm.”


Qua vụ việc, bà Hiền mong muốn giúp đỡ của dư luận làm sao lên án những người có chức có quyền đàn áp, đánh đập tàn nhẫn bất kể phụ nữ.

Formosa: Di hại có thể đến 50 năm mà sao chỉ “giám sát đặc biệt 3 năm”?


Ảnh: Dân Làm Báo
Sau khi Bộ Tài nguyên và Môi trường tổ chức họp báo công bố “biển sạch”, kéo theo màn trình diễn giới quan chức chính phủ và địa phương tấp nập tắm biển và ăn hải sản, cùng cái chết của một người dân miền Trung khi bắt chước ăn theo, ông tiến sĩ Trịnh Văn Tuyên- Viện trưởng Viện Công nghệ Môi trường, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam- cho báo chí biết là Formosa sẽ được giám sát đặc biệt trong vòng 3 năm tới.
Ngay lập tức, có tờ báo nhà nước lật ngược vấn đề: “Formosa được cấp phép hoạt động 70 năm, chúng ta chỉ giám sát đặc biệt 3 năm thì có yên tâm được không?”, còn quan chức Trịnh Văn Tuyên chỉ trả lời chung chung: “Sắp tới Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ kiểm soát rất chặt chẽ các báo cáo hoàn thành công trình môi trường của Formosa. Viện Công nghệ Môi trường sẽ tham gia vào quá trình kiểm tra, giám sát này”.
Thêm một bằng chứng cho thấy giới quan chức Việt Nam vẫn tiếp tục tắc trách và tán tận lương tâm trong “cơ chế giám sát Formosa”!
Cần nhắc lại, sau khi cá chết trắng 4 tỉnh miền Trung, một tờ báo nhà nước là Tiền Phong đã lôi ra ánh sáng bản “Đánh giá tác động môi trường của dự án Formosa” (gọi tắt là ĐTM), được Bộ Tài nguyên và Môi trường phê duyệt năm 2008, cho thấy cơ chế “kiểm soát rất chặt chẽ” của Bộ Tài nguyên và Môi trường thực chất là như thế nào.
Trong khi Luật Bảo vệ Môi trường 2005 quy định phải đánh giá chi tiết các tác động môi trường có khả năng xảy ra khi dự án được thực hiện; dự báo rủi ro về sự cố môi trường do công trình gây ra; biện pháp cụ thể giảm thiểu các tác động xấu đối với môi trường, ĐTM này đã không có một dòng nào về môi trường biển.
Trong phần ĐTM, đánh giá tác động của nước thải đến môi trường trong giai đoạn vận hành nhà máy chỉ chưa đến 2.5 trang. Mất 1.5 trang là các bảng biểu, vỏn vẹn một trang ĐTM, chủ yếu là liệt kê các nguồn nước thải của nhà máy ra môi trường, đặc điểm của các loại nước thải đó. Ngoài ra, không có thông tin nào cho biết, lượng nước thải này có ảnh hưởng như nào đến môi trường. 
Đánh giá tác động của chất thải rắn đến môi trường cũng chỉ hơn một trang, đánh giá tác động do ô nhiễm nhiệt 1/3 trang. Đặc biệt đánh giá rủi ro về sự cố môi trường chỉ dài một trang, nêu vắn tắt, gạch đầu dòng một số sự cố có thể xảy ra như nổ và bén lửa, ngã do đứng ở vị trí trên cao, kim loại nóng chảy phun bắn ra ngoài, sự cố chập điện, phóng điện, bỏng điện… Không có một dòng nào về sự cố với môi trường biển, với đất, với không khí.
Trong thực tế, đường ống xả thải của tập đoàn thép Formosa đã xả thải trực tiếp một số lượng khổng lồ những chất độc hại ra môi trường, số lượng khổng lồ, có thể gây di hại đến 50 năm.
Hậu quả của nhiễm độc kim loại nặng đối với sức khỏe con người còn khủng khiếp hơn. Các độc tố này sẽ tồn tại lâu dài trong lòng biển. Nước biển và hải lưu sẽ làm loãng nồng độ chất độc để không gây chết tức thì cho sinh vật biển, nhưng các sinh vật này sẽ bị tác hại lâu dài qua việc hấp thụ độc tố từ chuỗi thức ăn. Do đó sẽ là không quá đáng khi nói rằng không chỉ người Việt Nam là nạn nhân của thảm họa môi trường Formosa mà là cả nhân loại.
Trước bản ĐTM trên, nhiều dư luận đã đặt nghi vấn phải chăng đây là hành vi “ngậm miệng ăn tiền” của giới quan chức Bộ Tài nguyên và Môi trường và “các nhà khoa học hàng đầu”?
Trong khi vụ Formosa chưa xử lý, một ngư dân Việt Nam là ông Nguyễn Đình Khải, sinh sống tại thôn Thanh Xuân, xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch, Quảng Bình, cùng 7 ngư dân khi đang đánh cá cách cửa Gianh khoảng 54 hải lý về hướng Đông Bắc đã phát hiện một tàu chạy từ đất liền và lén lút xả thải xuống biển. Tàu này là một loại chở hàng loại lớn, thân tàu có mang các dòng chữ La tinh và trên tàu có hàng hóa được bịt bằng bạt và 2 cần cẩu. Các ngư dân này đã chứng kiến tàu lạ này đã vứt xuống biển nhiều túi nilon, và họ nghi rằng đó là chất thải của Formosa Hà Tĩnh.
Lê Dung / SBTN