Saturday, September 3, 2016

Vỡ nợ tại Nam Định: Cán bộ lừa cả gia đình người bị thần kinh

Theo Người Đưa Tin-03.09.2016 | 07:31 AM

Số người mà ông Tiên vay mượn ở hầu hết các xã Nghĩa Sơn, Nghĩa Trung…, trong số đó, có những hộ gia đình thuộc diện chính sách, nghèo và thậm chí có hộ gia đình bị thần kinh.

Sau khi ông Tiên bỏ trốn, những người dân đã làm đơn trình báo cơ quan chức năng.
Tin tức vợ chồng ông Phạm Duy Tiên, cán bộ xã Nghĩa Trung, huyện Nghĩa Hưng, Nam Định ôm tiền bỏ trốn khiến gần trăm người như ngồi trên đống lửa. Họ bức xúc khi bị vợ chồng ông Tiên “ẵm” số tiền lên đến hàng chục tỷ đồng.
Số người mà ông Tiên vay mượn ở hầu hết các xã Nghĩa Sơn, Nghĩa Trung…, trong số đó, có những hộ gia đình thuộc diện chính sách, nghèo và thậm chí có hộ gia đình bị thần kinh.
Không những thế, vay mượn anh em bạn bè xong, ông Tiên con nhờ họ vay mượn bên ngoài cho. Giờ ông Tiên bỏ trốn, nhiều người có nguy cơ mất trắng số tiền cho vay, thậm chí nhiều người trở thành con nợ của người khác.
Bức xúc với việc ông Tiên ôm tiền bỏ trốn, nhiều người đã đứng ra làm đơn gửi các cơ quan chức năng tố cáo vợ chồng ông Tiên mong sẽ được giúp đỡ.
Trao đổi với PV, bà Trần Ngọc B. trú tại xã Nghĩa Trung, cho ông Tiên vay hơn 1 tỷ đồng bức xúc cho biết, gia đình chị với chỗ ông Tiên là thân thiết nên mới tin tưởng như vậy.
“Chúng tôi chơi với nhau nên ông Tiên nói là mượn, không những thế, ông Tiên còn là người yêu cũ của tôi nên càng không nghĩ người yêu cũ đi lừa nhau nên mới bị như vậy”, bà B. cho hay.
Theo người dân nơi đây cho biết, ông Tiên vay không từ một ai, từ người giàu cho đến người nghèo. Có người không quen biết thì ông Tiên lại nhờ người khác vay hộ. Đáng nói, trong số những người cho vay thì có gia đình bị thần kinh, nghèo khó.
Ông Phạm Văn Đ. xã Nghĩa Trung gia đình nghèo khó, con cái bị thần kinh giờ ông Tiên vay tiền xong rồi bỏ trốn khiến gia đình bà lâm vào cảnh lao đao, không biết lấy gì mà trả nợ.
“Gia đình tôi khổ lắm, giờ bị ông Tiên lừa rồi bỏ trốn giờ tôi không biết phải làm sao. Gia đình tôi đứng tên để cho ông Tiên vay tiền của nước sạch, hộ nghèo chứ chúng tôi có biết gì đâu. Giờ hoàn cảnh tôi quá khó khăn, gia đình nghèo khó, một cháu tàn tật, con gái lấy chồng giờ lại bị bỏ, con đẻ ra chúng tôi phải nuôi. Gia đình tôi mong các cơ quan giúp đỡ chứ bây giờ làm gì có tiền mà trả”, ông Đ. cho hay.
Trong số những người cho ông Tiên vay tiền, nhiều người là chỗ anh em, bạn bè thân thiết cho vay không có giấy tờ gì nên không nói ra. Có những gia đình quen biết, ông Tiên nói là vay nóng rồi trả luôn thế nhưng nhưng rồi mãi không thấy trả khiến vợ chồng cãi chửi nhau.
“Tôi cho vay ông Tiên tổng là 600 triệu đồng, vì là bạn bè với nhau. Ngoài ra, chỗ anh em bạn bè thân tình nên đi vay hộ hơn 500 triệu đồng và không có giấy tờ. Giờ phải đi trả nợ cho người ta. Lúc đó, ông Tiên nói là vay được vay hộ rồi một vài tháng trả, giờ cuối cùng lại như thế”, Hoàng Văn T., xóm 1, xã Nghĩa Trung cho biết.
Trước đó, ông Phạm Duy Tiên (SN 1972) trú tại xã Nghĩa Trung, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định, cán bộ tư pháp xã Nghĩa Trung đã cùng vợ con ôm tiền tỷ của dân bỏ trốn khiến người dân khiến người dân bức xúc.
Qúa trình điều tra PV thu thập được nhiều thông tin bất ngờ về vụ việc này. Ông Tiên là người như thế nào? Cuộc trốn chạy của gia đình ra sao và vì sao những nạn nhân của ông Tiên đến quá nửa không dám đứng ra tố cáo?
Bức thư nhận lỗi của ông Tiên gửi về UBND xã Nghĩa Trung thực hư như thế nào, mời độc giả tiếp tục theo dõi trên báo Người Đưa Tin.
(Còn nữa)
Nhóm PVĐT


'Chạy' chức quyền: Phong bì lớn, va-li nhỏ

Văn Kiên-06:57 ngày 03 tháng 09 năm 2016 
TP - Người ta đến nhà thủ trưởng với phong bì lớn, thậm chí với va-li nhỏ; “ghế” chỉ có một nhưng hứa hẹn cho nhiều người, nên phải “chạy”, ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo T.Ư trò chuyện với Tiền Phong về nạn chạy chức, chạy quyền, và đề xuất giải pháp phòng chống.

Làm sao dẹp nạn “con ông cháu cha”? Tranh minh họa: Tuổi Trẻ

Làm sao dẹp nạn “con ông cháu cha”? Tranh minh họa: Tuổi Trẻ

Tha hóa quyền lực và chạy chức, chạy quyền
 Gần đây khi nói đến bổ nhiệm, tuyển dụng cán bộ, người dân thường nhắc đến tình trạng: “Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, thứ tư trí tuệ... “, ông nghĩ sao về điều trên?
Ngày trước nếu hỏi nhân tài ở đâu, nhiều người có thể đọc một danh sách dài tên tuổi những vị tướng tài ba, những nhà chính trị, những nhà ngoại giao... xuất sắc. Nay, nếu hỏi như vậy, sẽ thật vất vả tìm kiếm mà chẳng biết chỉ ai.
Nguyên nhân của việc không tập hợp được nhân tài liên quan trực tiếp tới việc tha hóa quyền lực. Những người nắm giữ quyền lực, có vị trí quan trọng trong công tác nhân sự, thích dùng những người là “đồ đệ”, là “của mình” dù cho người đó không có tài cán gì, miễn là trung thành với mình, dễ sai khiến, có thể là bà con, là hậu duệ, hoặc “lợi ích nhóm” với mình.  Tình hình khá là phổ biến, thậm chí có nơi gần coi như đương nhiên. Tuy nhiên, vẫn có những nơi làm tốt, những cán bộ tốt.
“Chuẩn bị bầu bán là chạy. Luân chuyển cũng chạy. Đại hội cũng chạy. Họp cấp ủy cũng chạy. Người ta còn nói “cái gì cũng có thể mua được, không mua được bằng tiền thì mua được bằng nhiều tiền”… Ghế thì có một nhưng hứa hẹn cho nhiều người, vậy là phải chạy. Ai chạy nhiều hơn thì được, chẳng khác gì “đấu giá””.

 Ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng 
Ban Thường trực 
Ban Tuyên giáo T.Ư
Nhưng rõ ràng, đồng tiền đã khuynh đảo nhiều thứ, làm đảo lộn hệ giá trị, đứng vào vị trí trung tâm trong nhiều trường hợp, làm cho nhân cách bị dạt sang bên lề và xuống hàng thứ yếu. Chuẩn bị bầu bán là chạy. Luân chuyển cũng chạy. Đại hội cũng chạy. Họp cấp ủy cũng chạy.
Người ta còn nói “cái gì cũng có thể mua được, không mua được bằng tiền thì mua được bằng nhiều tiền”, người ta chạy đến nhà thủ trưởng bằng phong bì lớn, kể cả bằng chiếc va-li nhỏ. Ghế thì có một nhưng hứa hẹn cho nhiều người, vậy là phải chạy. Ai chạy nhiều hơn thì được, chẳng khác gì “đấu giá”.
Làm công tác cán bộ khỏe nhất là căn cứ vào tuổi. Lâu nay, mỗi khi nói đến tiêu chuẩn thì ghi rất nhiều,  chẳng thiếu gì đâu. Nhưng rất trừu tượng, khó xác định, mà người ta cũng chẳng cần phải dành nhiều công sức để xác định, vừa vất vả, vừa đụng chạm, khỏe nhất là căn cứ vào tuổi. Thế là sinh ra chạy tuổi, cán bộ nhiều người đi làm lại khai sinh, giảm tuổi xuống để vào chức này, chức nọ. Đa số trường hợp khai sinh lại của cán bộ là vậy, cũng là một kiểu gian lận. Tôi nói đa số chứ không nói tất cả, vì cá biệt có thể có trường hợp khách quan cần thiết. Vậy thì lấy đâu còn chỗ đứng cho nhân tài! Gần đây, Ban Bí thư đã có một qui định đúng về căn cứ tính tuổi, hy vọng sau đây tệ nạn này sẽ giảm.
Tranh cử, thi tuyển để chọn người tài
Thực trạng“Nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ…”  đã ảnh hưởng thế nào đến sự phát triển của đất nước?
'Chạy' chức quyền: Phong bì lớn, va-li nhỏ - ảnh 1
Ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo T.Ư
Cán bộ yếu kém thì không đủ năng lực để đáp ứng công việc, để giải quyết các vấn đề lớn và vấn đề bức xúc do cuộc sống đặt ra. Mặt khác lại tác động xấu đến văn hóa, đạo đức xã hội, niềm tin chính trị. Vì vậy, chắc chắn, việc tụt hậu về kinh tế, suy thoái về đạo đức xã hội và các yếu kém khác, kể cả tham nhũng, lợi ích nhóm… đều liên quan trực tiếp, bắt nguồn từ sự yếu kếm của cán bộ và công tác cán bộ. Ai tham nhũng? Ai lợi ích nhóm? Không thể là nhân dân, chính là cán bộ, mà là cán bộ có chức quyền. Cán bộ không tốt,  đều là sản phẩm của công tác cán bộ chứ từ đâu ra.
 Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nhấn mạnh đến yêu cầu trọng dụng người tài để những người có năng lực, trí tuệ, kể cả con em công nhân, nông dân có cơ hội trở thành lãnh đạo đất nước? Theo ông, cần phải có giải pháp gì để biến điều đó thành hiện thực?
Trọng dụng người tài là quan điểm rất đúng. Tôi hoan nghênh tinh thần đó của Thủ tướng và các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Lâu nay, các đồng chí lãnh đạo các thời kỳ đều nói vậy. Thời Bác Hồ còn sống và trong chiến tranh đã làm khá tốt, còn sau đó thì nói chung là chưa được. Tôi mong và hy vọng lần này nói và sẽ làm được, nói đi đôi với làm.
Tuy nhiên đây là việc khó và rất quan trọng. Từ việc làm sao để đánh giá được đâu là người tài, cơ chế phát hiện chọn lựa thế nào... Cơ quan làm công tác cán bộ phải tham mưu tích cực, phải công tâm, lắng nghe và nghiên cứu để đổi mới mạnh mẽ và căn bản công tác cán bộ, thực hiện phổ biến việc tranh cử và thi tuyển, dân chủ, minh bạch thông tin, phát huy vai trò của các tổ chức nhân dân...
Trước mắt phải khắc phục cho căn bản tệ nạn “mua quan bán chức” đến nay đã khá phổ biến trong bộ máy của chúng ta. Đồng thời phải khẩn trương nghiên cứu để có những chủ trương mạnh mẽ và thiết thực, với tư duy mới. Lưu ý nhất hai tiêu chuẩn, đó là không “lợi ích nhóm” và có khả năng đổi mới. “Lợi ích nhóm” và bảo thủ không chịu đổi mới đều có thể dẫn đến hỏng sự nghiệp. “Lợi ích nhóm” nguy hiểm hơn, nhưng bảo thủ cũng không thể chấp nhận.
Cảm ơn ông.
Nhân tài không chạy tới, chạy lui để xin chức
“Hào kiệt đời nào cũng có nhưng họ thường là những người tư duy độc lập, không biết nói theo, chỉ nói những lời chính trực, trái tai lãnh đạo, không làm đồ đệ cho ai, không đem ngọc bán rao như cách nói của Nguyễn Trãi, không chịu cúi đầu khuất phục, không chạy tới chạy lui để xin chức”, ông Vũ Ngọc Hoàng

Ngoại giao VN với những thách thức chưa từng có

Blog Tễu

Sau một phần tư thế kỷ từ khi Liên bang Xô-viết tan rã, giờ đây, tình thế chung chiêng như chuông treo chỉ mành liệu có lặp lại? Hàng loạt sự kiện trong mùa hè này cho thấy, trật tự khu vực và thế giới đều đang chuyển động khá mạnh. Một số quốc gia điều chỉnh các ưu tiên đối ngoại. Sát nách Việt Nam, chính sách của lân bang cũng khó dự đoán, không loại trừ những lối rẽ bất ngờ. Việt Nam đối phó ra sao trước những đợt sóng ngầm? Câu hỏi ngày càng trở nên thời sự sau Hội nghị ngoại giao diễn ra tại Hà Nội từ 22—26/8/2016. 
http://static.new.tuoitre.vn/tto/i/s626/2016/01/06/haungoaitruong-1452070871.jpg

“Ở bên ngoài, môi trường chiến lược của nước ta đã và đang nổi lên nhiều thách thức chưa từng có, tác động trực tiếp đến các lợi ích an ninh và phát triển.”[1] Người đứng đầu ngành ngoại giao Việt Nam tuyên bố như thế tại Hội nghị nói trên, hai năm tổ chức một lần. Hãy khoan xét đến những sự kiện như xu thế Brexit ở châu Âu, hay mùa bầu cử của Mỹ bên kia đại dương và làn sóng khủng bố của IS đang bao phủ toàn cầu. Dù ngày nay, khoảng cách xa gần của các sự kiện đâu còn là vấn đề có thể ru ngủ chúng ta. Nhưng hãy chú ý đến những tin tức đang “thúc vào mạng sườn”. Trung Quốc và nước Nga của “Đại đế Putin” lần đầu tiên chính thức tuyên bố sẽ tập trận chung trên Biển Đông từ 9—12/9. Cuộc tập trận mang tên “Liên hợp trên biển 2016” (Joint Sea 2016) nhằm chiếm lại một số đảo trong khu vực Biển Đông (đảo nào? từ Việt Nam hay Philippines?). Còn khả năng xung đột Trung – Mỹ thì sao? Theo một tuyên bố từ Nhà Trắng, tình hình căng thẳng leo thang do những tranh chấp ở Biển Đông giữa Trung Quốc với một số nước láng giềng sẽ là một chủ đề chính trong cuộc hội đàm giữa Tổng thống Obama và Chủ tịch Tập Cận Bình bên lề hội nghị thượng đỉnh Nhóm các nền kinh tế phát triển và mới nổi (G20) vào ngày 3/9 tới. Trước đây, một Hội nghị do Đại học RMIT (Úc) và Học viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ) tổ chức tại Melbourne, quy tụ nhiều chuyên gia hàng đầu thế giới đã thảo luận về một cuộc chiến không thể tránh khỏi giữa Trung Quốc với Mỹ. “Đây là vấn đề về quyền lực”, Giáo sư Josheph Siracussa thuật lại: “Lầu Năm Góc đang chuẩn bị theo hướng để đối phó với Trung Quốc. Biển Đông vì thế trở thành điểm nóng có thể bùng phát chiến tranh”. Về phần mình, Bắc Kinh cũng sẵn một kế hoạch quân sự tổng thể, trong đó có cả hoạt động bồi đắp đảo và ngăn cản quân đội Mỹ, vị giáo sư RMIT cho biết[2]
Đinh Hoàng Thắng
Căng thẳng tứ bề 

Tuần qua, quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia đột nhiên trở nên bất thường. Có nhiều dấu hiệu cho thấy, vấn đề biên giới giữa hai nước sẽ nóng lên… Giới đối lập tại Phnom Penh liên tục tung ra luận điệu xuyên tạc chính quyền đương nhiệm “nhượng đất cho Việt Nam”. Các cuộc xung đột giữa dân chúng hai bên biên giới ngày càng nhiều và mức độ càng lúc càng nghiêm trọng… Chính phủ Hun Sen vừa loan báo đã gửi công hàm cho Hà Nội để phản đối việc xây dựng một đồn biên phòng (trên đất Việt Nam) tại khu vực giáp với huyện O’yadaw, thuộc tỉnh Ratanakkiri. Tuần qua, Thủ tướng Hun Sen tuyên bố Campuchia sẽ mở một tuyến đường quanh khu vực giáp biên giới Việt Nam[3]. Tại hội nghị diễn ra ngày 22/8/2016, Thủ tướng Hun Sen yêu cầu chính quyền các tỉnh nằm dọc biên giới với Việt Nam tổ chức di dân đến cư trú ở khu vực cận biên, coi đó là cách tốt nhất để bảo vệ lãnh thổ của đất nước chùa Tháp. Cũng trong tuần qua, ông Va Kim Hong, Chủ tịch Ủy ban biên giới tiếp tục phản đối điều mà ông này dựng lên là “Việt Nam xâm phạm chủ quyền của Campuchia”. Trong một trả lời phỏng vấn, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Chiến lược Vannarith Chheang cũng nhận định, quan hệ giữa Campuchia và Việt Nam đang đối diện với nhiều thách thức. Sở dĩ chính quyền cứng rắn một cách khác thường như vậy là vì Samdech Hun Sen muốn tiếp tục làm thủ tướng thêm một nhiệm kỳ nữa (nhiệm kỳ thứ năm). Từ nay đến tháng 7/2018, thời điểm diễn ra cuộc tổng tuyển cử, ông Hun Sen muốn chứng tỏ với dân chúng rằng ông ta là người duy nhất có thể bảo vệ chủ quyền của Campuchia[4]

Trong khi đó, từ đầu hè này Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị tuyên bố Trung Quốc đã đạt được đồng thuận với Campuchia và Lào trong vấn đề Biển Đông. Theo đó, hai nước không phản đối những đòi hỏi của Bắc Kinh ở vùng biển đang tranh chấp này[5]. Hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc còn nói rằng các nước này đều thống nhất, “tranh chấp lãnh thổ không phải là vấn đề giữa Trung Quốc và khối ASEAN”. Báo Đảng của Trung Quốc trong một bình luận ngày 31/8 đã đi xa tới mức vứt hẳn cả cái “lá nho” vốn được dùng để che đậy: “Hun Sen và Campuchia có thể giữ vững lập trường (ủng hộ Trung Quốc), hiển nhiên không phải vì các bên đều bỏ tiền mua chuộc, nhưng Bắc Kinh đã trả giá cao nhất(!)”[6].Và cũng hiếm khi nào Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào lại được dư luận chú ý nhiều như trong dịp này. Trên cương vị Chủ tịch luân phiên Hiệp Hội các nước Đông Nam Á, Lào tổ chức thượng đỉnh ASEAN lần thứ 28 (từ 6—8/9/2016) với sự tham gia của lãnh đạo nhiều nước, đặc biệt là sự có mặt của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama. Đối với chủ nhân Nhà Trắng, thượng đỉnh Vientiane 2016 là cơ hội để tiếp tục thúc đẩy chính sách “xoay trục” của Washington. Tuy nhiên, đã có dấu hiệu cho thấy Lào đang giữ khoảng cách với Trung Quốc: tại hai cuộc họp ASEAN gần đây, khác với phái đoàn Campuchia, đại diện của Vientiane đã dè dặt hơn trong việc bênh vực Bắc Kinh về hồ sơ Biển Đông. Nhưng do quá sốt ruột muốn trở thành “bình ắc quy của khu vực Đông Nam Á”, Vientiane đã có kế hoạch xây dựng khoảng 70 đập thủy điện trên cả dòng chính lẫn dòng nhánh của sông Mekong. Đây sẽ là một căng thẳng mới. Năm 2011, Lào đã xây dựng đập Xayaburi. Trong dự án này, Lào đã “phớt lờ” các nghĩa vụ quy định trong luật pháp quốc tế, cũng như của chính quốc gia này về việc phải thực hiện những đánh giá đầy đủ liên quan đến tác động môi trường sinh thái, cũng như tác động đối với các vấn đề kinh tế – xã hội tại khu vực hạ lưu. Giống như đập Xayaburi, đập Don Sahong đang được tiến hành xây dựng cũng không có sự đánh giá môi trường thích hợp và bỏ qua khâu tham vấn các nước trong khu vực. 

Nhưng có lẽ tin được quan tâm nhiều nhất là cuộc tập trận hồi đầu tháng 8 trên biển Hoa Đông của quân đội Trung Quốc (PLAN), nhằm tăng cường sức mạnh tấn công, mức độ chính xác và vận tốc của hải quân trong điều kiện bị áp chế điện tử[7]. Đây là cuộc tập dượt của PLAN nhằm đối phó với nguy cơ nổ ra chiến tranh với Mỹ trên Biển Đông và Hoa Đông. Một biểu hiện khác của việc Trung Quốc chuẩn bị cho cuộc chiến tranh loại ấy là Bắc Kinh đang tích cực xây dựng các hệ thống radar ở hầu hết các đảo nhân tạo mà nước này bồi đắp trái phép suốt thời gian qua. “Chiến tranh điện tử có thể diễn ra rất bất ngờ, ác liệt và nhanh chóng…” là cách miêu tả về một cuộc xung đột tương lai. Theo Tổ chức sáng kiến minh bạch hàng hải châu Á (AMTI) thì một loạt các hệ thống radar đã được bố trí trên 7 bãi đá của Việt Nam mà Trung Quốc chiếm đóng trái phép, đó là Châu Viên, Chữ Thập, Ga Ven, Vành Khăn, Gạc Ma, Tư Nghĩa và Su Bi. Trạm radar ở đá Chữ Thập và đá Su Bi sẽ được sử dụng để điều hướng các máy bay hoạt động trên các sân bay xây dựng trái phép tại các bãi đá ở đây. Khi kết hợp, chúng cho phép mở rộng tầm kiểm soát Khu vực nhận dạng phòng không (ADIZ) cũng như tăng cường khả năng tác chiến điện tử của PLA trên một vùng rộng lớn ở Biển Đông. 

Vượt cơn sóng dữ 

Tại Hội nghị ngoại giao Việt Nam lần thứ 29 (từ 22—26/8), Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nêu lên một số vấn đề mấu chốt đối với ngoại giao, trong đó ưu tiên hàng đầu là xác lập một tư duy chiến lược cho ngành ngoại giao khi chuyển sang thời kỳ mới. Thủ tướng cũng đòi hỏi Việt Nam phải xây dựng một nền ngoại giao “kiến tạo”. Nhưng chưa rõ trong Chương trình hành động cụ thể sau Hội nghị, nền ngoại giao “kiến tạo” ấy bao gồm những nội hàm gì và trong hoạt động thực tiễn từ nay, đặc biệt trong các động thái sắp tới, Việt Nam có những chủ trương nào khác trước? Người ngoài khó nắm bắt được những điều này, không chỉ vì sự “kín cổng cao tường” của ngành ngoại giao, như Thủ tướng Phúc đã đề cập, mà thực sự để có được một đột phá nào đó trong hoạt động đối ngoại hiện nay là vấn đề không đơn giản. Vị thế của Việt Nam trong những chuyển động địa – chính trị ở khu vực hiện nay là một tập hợp các trạng thái vừa hợp tác, vừa tranh chấp, trong một số tranh chấp ẩn chứa nhiều mầm mống xung đột. Vấn đề độc lập dân tộc từ nay chỉ có thể được phát huy nếu nó gắn với tiến trình hội nhập quốc tế toàn diện. Thủ tướng cũng nêu lên yêu cầu phải cân bằng được lợi ích của các nước lớn. Nhưng thách thức đối với Việt Nam chính là sự đối kháng về địa – chính trị giữa các nước lớn ngày càng tập trung trên Biển Đông, mà năng lực của Việt Nam để cân bằng lợi ích các cường quốc trên hồ sơ Biển Đông lại khá hạn chế. Những nổi cộm trong quan hệ của Việt Nam với thế giớ đòi hỏi phải thay đổi nhận thức và tư duy đối ngoại mới hy vọng tìm được giải pháp căn cơ cho từng loại vấn đề.

Sau chuyến viếng thăm Việt Nam trong mùa hè vừa qua của Tổng thống Barack Obama, quan hệ giữa Hà Nội và Washington có phần “im ắng” hơn so với cao trào hồi ông Obama đến Việt Nam. Nhân dịp thăm Hà Nội, không thấy có lời nào từ phía Mỹ mời lãnh đạo Việt Nam sang thăm Hoa Kỳ (Vẫn biết nước Mỹ sắp có tổng thống mới, nhưng ở đây muốn nói tới tính liên tục trong chính sách). Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) là chủ trương lớn của Hoa Kỳ nhưng dường như “sự đình đám” của Hiệp định này ở Việt Nam lại gắn với lớp quan chức vừa rời khỏi chính trường. Trái với những sốt sắng trước đây, Mỹ nhận thấy Hà Nội hiện tỏ thái độ dè dặt đối với TPP. Hiệp định được dự tính trình Quốc hội vào tháng 5, nhưng sau đó lùi sang tháng 7 và cuối cùng, giờ đây dời đến tận cuối năm 2016 này. Có những quan ngại từ phía Mỹ cho rằng, nếu quá trình phê duyệt kéo dài, nhiều nhà đầu tư Trung Quốc có thể lợi dụng thời gian đội lốt các công ty đa quốc gia nào đó để nhảy vào Việt Nam cắm chân sẵn, trước khi Quốc hội phê duyệt TPP. Ba vấn đề nổi cộm Hoa Kỳ muốn hợp tác với Việt Nam, đó là đẩy mạnh cải cách, phối hợp trên hồ sơ Biển Đông và cải thiện nhân quyền. Về cải cách, Mỹ đang đánh giá Việt Nam qua thái độ đối với việc phê duyệt TPP và dự định thành lập siêu Uỷ ban Kinh tế quản lý số vốn hàng triệu tỷ đồng ở các doanh nghiệp Nhà nước. Về Biển Đông, dường như cả Việt Nam lẫn Hoa Kỳ đều đang thực hiện sách lược “ngoại giao thầm lặng”. Việt Nam vẫn chưa có tuyên bố mới về phán quyết của PCA trong vụ Philippines kiện Trung Quốc. Mỹ phê phán Việt Nam đưa tên lửa ra Trường Sa, nhưng dư luận đặt vấn đề liệu Hoa Kỳ đã hiểu hết những động cơ đằng sau câu chuyện Hà Nội đưa tên lửa ra Trường Sa hay chưa? Về nhân quyền, các nhà lập pháp Hoa Kỳ đã kêu gọi chính quyền Obama công khai điều kiện cho việc hợp tác toàn diện giữa hai quốc gia, đó là quan hệ sắp tới với Việt Nam cần đặt nền tảng trên các nguyên tắc dân chủ và tôn trọng nhân quyền. 

Cuối cùng, hãy xem lại làn sóng bỏ nước ra đi trong hơn hai năm vừa rồi của một số người Việt. Từ 1990 đến 2015 có trên 2 triệu rưỡi người Việt di cư ra nước ngoài. Những “phi cơ nhân” hiện đại này có thể được chia thành ba nhóm: Một là giới trí thức và sinh viên, hai là các doanh nhân thành đạt, ba là gia đình các quan chức (thường là tham nhũng). Họ ra đi do nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân chính thường do cảm giác bất an[8]. Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa bức xúc: “Tại sao trí thức giỏi không về nước làm việc, doanh nhân giỏi muốn bỏ nước ra đi? Tại sao cán bộ về hưu hay đương chức tìm cách cho con cháu mình ra định cư ở nước ngoài?”Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan bình luận: “Ai cũng định cư ở nước ngoài cả thì đất nước này lấy ai xây dựng đây? Tôi cho rằng nhân tố cảm thấy kém an toàn là nhân tố chính khiến người Việt rời khỏi Việt Nam”. Bà Lan lý giải: “Khi họ có khoản thu nhập không đàng hoàng thì họ có tâm lý nơm nớp sợ bị lộ nên phải tranh thủ khi còn cơ hội, còn quyền lực thì cho con ra nước ngoài…”Theo số liệu của Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR), trong quý I/2015, lượng tiền của người Việt gửi ra nước ngoài đã tăng đột biến lên đến 7,3 tỷ USD. Trong vòng 5 năm (2008—2013) , số tiền từ Việt Nam đã chuyển ra nước ngoài là 33 tỷ USD. Theo hồ sơ Panama, 92 tỷ USD đã được chuyển phi pháp ra khỏi Việt Nam (riêng năm 2015 là hơn 9 tỷ). Đó là những con số quá lớn, trong bối cảnh ngân sách nhà nước thâm hụt quá nhiều do bội chi ngân sách.


Ở đây, chưa bàn được hết nhẽ mọi nội tình đất nước. Nhưng đối với đa phần người Việt, giờ đây có lẽ con đường từ bao tử đến nghĩa địa không phải là ngắn mà là cực ngắn, do thảm họa cá biển chết hàng loạt và ô nhiễm môi trường nghiêm trọng khắp cả nước. Kế đến là những xung năng trong xã hội hiện đại đang tạo ra biết bao “chuyển động Brao-nơ” khó dự kiến và khó kiểm soát (Hãy nhớ đến tiếng súng Yên Bái và giờ đây là những căng thẳng đang âm ỉ ở một số tỉnh khác). Môi trường tự nhiên, môi trường xã hội và đặc biệt là hiệu ứng của các chuyển động quốc tế đang đặt ra những thách thức nghiêm trọng đối với công cuộc đổi mới khởi xướng từ 30 năm nay. Bàn cờ khu vực và thế giới ngày nay là một ma trận (matrix), trong đó, mỗi quân cờ đều có một “tọa độ” địa – chính trị riêng. Là một trong các bên tham gia cuộc cờ, giờ đây, Việt Nam chọn thế cờ nào để phát huy tối đa lợi thế và giảm thiểu rủi ro khi tổ hợp các “tọa độ” giữa các quân cờ? Rõ ràng nỗ lực “muốn làm bạn với tất cả các nước” đã không mang lại những kết quả đón đợi. Phương Tây hay phương Đông chỗ này đều suy nghĩ như nhau: “Lúc hoạn nạn mới rõ bạn hay bè” (A Friend in Need is a Friend Indeed). Trong chiến tranh Lạnh gay gắt, Singapore vẫn có giao thương tốt với ta. Trong kiến quốc và bảo vệ chủ quyền hiện nay, Nhật Bản, Ấn Độ, Hàn Quốc, Ốtxtrâylia và châu Âu… đã và đang giữ vai trò không thể thay thế. Ở đây, dù là “đối tác chiến lược” hay “đối tác toàn diện” thì phải thực sự là bạn chí cốt. Chí cốt nghĩa là “của tin gọi một chút này” cũng phải “ghi”, là thực sự tôn trọng lợi ích lâu dài của nhau. Nếu không sẽ là “gửi trứng cho ác”... 

Đinh Hoàng Thắng


[1] http://phambinhminh.chinhphu.vn/Home/Nang-cao-hieu-qua-cong-tac-doi-ngoai-va-hoi-nhap-quoc-te--Thuc-hien-thang-loi-Nghi-quyet-Dai-hoi-Dang-lan-thu-XII/20168/22520.vgp 
[2] http://thanhnien.vn/the-gioi/giao-su-uc-chien-tranh-trungmy-o-bien-dong-khong-the-tranh-khoi-574377.html 
[3] http://baodatviet.vn/the-gioi/tin-tuc-24h/campuchia-lam-duong-doc-bien-gioi-voi-viet-nam-3317138/ 
[4] http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2016/08/160824_cambodia_border_vietnam\ 
[5] http://thanhnien.vn/the-gioi/lao-campuchia-da-qua-mat-asean-trong-van-de-bien-dong-696066.html 
[6] http://giaoduc.net.vn/Quoc-te/Thoi-bao-Hoan-Cau-binh-luan-vu-ong-Hun-Sen-doi-co-voi-facebooker-nguoi-Viet-post170516.gd 
[7] http://soha.vn/nong-chien-tranh-dien-tu-dang-no-ra-o-bien-dong-20160829121839256.htm 
[8] https://kimdunghn.wordpress.com/2016/08/26/di-hay-o-bi-kich-cua-mot-quoc-gia/

Bác của tui dẫn gái cho Mỹ!

Tư nghèo (Danlambao) - Suốt 2 ngày qua, ngày bác của tui nghẻo và ngày đảng cho bác ngỏm - túm lại là ngày 2 sống 3 chín, Tư tui đi thăm lăng bác ngày 4 lần. Sáng trưa chiều tối tới xanh lè cái bản mặt. Nhớ bác muôn dzàn kính yêu tinh, Tư tui vừa đi đường thăm bác vừa nghe bác Tiên kể chuyện về bác tui. Bác Tiên nổ rằng - có 1 cái mà mình không kể về... mình là: mình từng dẫn gái cho Mỹ!!!

Không tin, Tư tui lật đật ngưng sứ mệnh phọt-mu-sa lăng bác, tất tả chạy vào nhà anh ba Gú Gồ tra vấn sự tình. Thì má ơi, bác Tiên nói thiệt! Bác của tui ngoài nghề kắt mạng, cải cách trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ, đốt rừng đốt núi Trường Sơn... bác của tui ngày ấy còn làm nghề dẫn gái. Mà dẫn gái cho cố vấn Mỹ mới ngon lành chớ!

Ông cố vấn này tên là Henry A. Prunier. Ông này và 6 ông Mỹ khác nhảy dù xuống Việt Nam vào tháng 7, 1945 để dạy thiên tài hôm qua đại tướng cầm quân - ngày nay đại tướng cầm quần chị em cách thức ném lựu đạn! 

Mà tụi Mỹ đá cá lăn dưa này nó đểu lắm bà con. Nó viết rằng: 

"Henry A. Prunier taught Vo Nguyen Giap, the Vietnamese general who withstood the armies of France and the United States, how to throw a grenade." (*) 

Tư tui dịch liền theo kiểu ma dzê in Xân Fúc như sau: 

"Henry A. Prunier dạy Võ Nguyên Giáp, cha nội tướng Việt Nam đã chơi lại được quân đội Pháp và Hoa Kỳ, cách quăng lựu đạn."

Thế có đểu không!? Đại tướng thiên tài cầm quâncầm quần của đảng ta mà nó dám nói không biết cầm lựu đạn để ném đến nỗi nó phải nhảy dù xuống để dạy! 

Mà Tư tui lái xe ôm lòng dzòng từ Điện Biên Phủ sang nhà thương Từ Dũ, lăng nhăng chuyện bác Giáp cầm quân, cầm quần, cầm lựu đạn chi vậy hè!!! Trở lại chuyện bác của tui làm ma cô dẫn gái nghe. 

Trong cú nhảy dù dạy "anh Văn" ném lựu đạn này, Henry A. Prunier hân hạnh gặp được bác của tui. Nhờ đám Mỹ này chữa trị mà bác qua được cơn sốt rét ngặt nghèo. Sau đó bác đồng ý săn tin tình báo cho Mỹ, phá hoại đường rầy xe lửa và cứu phi công Mỹ bị rớt máy bay. Đổi lại, bác của tui xin Mỹ ủng hộ bác chống lại Pháp. 

Để chắc cú trong việc nhờ anh Henry chuyển lời nhờ vả của bác đến Tổng thống Truman, bác đã hối lộ anh Henry bằng cách hỏi: muốn gái không? 

"Ho’s offer of pretty Vietnamese women and jungle aphrodisiacs." 

Lại ma dzê in dịch vật kiểu Xân Fúc rằng: "Món chào hàng mời gọi của Hồ là gái đẹp và thuốc kích thích tình dục đặc sản của rừng rú."

Má ơi! Bác của tui, nhà kắt mạng lẫy lừng, doanh nhân văn hóa dzĩ đại, ở trong rừng mà bác - gái cũng có, thuốc viagra kiểu rừng rậm cũng có. Bác của tui núm bờ oan!!!

Tuy nhiên, thái độ của anh Henry đã là một lỗi lầm to đùng của lịch sử. Anh từ chối thịnh tình mời "đi theo đãng" của bác tui. 

Thế là bác tui ngậm mối căm hờn trong động đờ từ thuở ấy. Không gì nhục bằng dẫn gái, xách gái tới giường của nó mà nó chê. Từ đó, bác tui sáng ra suối, tối chui vào hang với lời nguyền đế quốc Mỹ là kẻ thù số một. Phải đánh cho nó tới cùng. 1 thằng Mỹ chết - 10 đứa Việt Nam chết cũng đánh. Đốt rụi cả Trường Sơn cũng đánh. 

Nhìn lại sự việc, Tư tui long trọng khẳng định rằng - mọi phân tích, lý giải, bàn hươu tán vượn của các chiên dza, học giả học thiệt về nguyên nhân dẫn đến cái vụ đánh cho Mỹ cút ngụy nhào, đánh cho chết mẹ đồng bào miền Nam gì đó đều là bẹc cà na hột. 

Lý do chính, tất cả hệ lụy chết chóc cũng tại vì: anh Henry đã làm một cú lầm lịch sử - chê gái của bác tui!!!




Những kẻ vô cảm với chính đồng bào của mình...

Mai Tú Ân (Danlambao) - Không hề có sự so sánh hơn thua nào giữa thảm họa kép động đất và sóng thần Nhật Bản với thảm họa cá chết miền Trung, cũng như so sánh tình cảm của người Việt Nam với các nạn nhân bên Nhật và với các nạn nhân ở miền Trung. Lấy thảm họa bên Nhật cũng chỉ để tham khảo, đối chiếu với thảm họa ở Việt Nam mà thôi.

Hội Chữ Thập Đỏ VN kêu gọi quyên góp cho các nạn nhân ở Nhật Bản và chuyển số tiền 200.000 đô la vào quĩ. Ngoài ra Hội còn cùng Bộ 4T đứng ra làm bảng nhắn tin với khẩu hiệu: "Nhắn tin 1 triệu người ủng hộ nạn nhân Nhật Bản". Các nghệ sĩ cũng tích cực tham gia vào việc đóng góp bằng cách mở chương trình biểu diễn hay bán các vật dụng cá nhân lấy tiền đóng góp. Ca sĩ Mỹ Tâm đóng ngay 100 triệu vào quĩ và tích cực kêu gọi mọi người tham gia ủng hộ. Các sinh viên nghèo thì tích cực vận động tham gia, dù tiền vé khá cao: 100.000 đ/vé.

Các doanh nghiệp cũng nhiệt tình tham gia. Điển hình là ông Võ Nhật Thăng, Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng giám đốc Vietracimex đã trao số tiền 1 triệu USD cho Đại sứ Nhật Bản Tanizaki Yasuaki. Ông Đinh La Thăng, bí thư thành ủy TP. HCM hiện giờ lúc đó là Tổng giám đốc Công ty Dầu Khí Quốc Gia cũng đã mau mắn trao 100.000 đô la cho đại sứ Nhật Bản.

Như ở trên đã nói việc mọi người đóng góp tiền bạc để ít nhiều chia sẻ nỗi đau của người dân Nhật Bản trong thảm họa kép là điều nên làm, không có gì phải bàn cãi cả. Vấn đề mà bài viết này muốn nhắm tới lại nằm ở chỗ khác. Đó là miền Trung thân yêu của chúng ta cũng đang ở trong một thảm họa lớn lao có tên là Thảm Họa Formosa. Chỉ có một người chết là anh thợ lặn Nguyễn Văn Ngày nhưng hệ quả của việc tống chất thải độc hại ra biển miền Trung là không thể thống kê được, và nó sẽ còn gây hại cho đồng bào miền Trung không biết đến bao giờ. Không có người chết nhưng hàng triệu con người sống dọc theo biển miền Trung đã lâm vào cảnh thiếu đói, khốn khổ đến 4, 5 tháng trời nay vì tất cả các sản phẩm thu hoạch được từ biển bao đời nay của họ đã biến mất. Cá, tôm, mực... cả đánh bắt lẫn nuôi trồng đều biến mất sạch sành sanh.

Than ôi! Tàu bè đánh cá không ra khơi đánh bắt cá được vì biển đã sạch cá tôm, các lao động liên can đến ngành nghề cá không có việc làm vì không có cá tôm để làm, trong khi đó thì cá chết trôi dày đặc bờ cát.

Người dân miền Trung đã bị thảm họa Formosa đưa dần dần vào nghèo khổ, đói khát, thất nghiệp. Tiền mà kẻ thủ ác Formosa đã đền bù thì chẳng có đồng nào đến tay người dân. Chính phủ thì chỉ cứu đói 15 kg gạo/tháng/hộ, vừa đủ không chết đói, chỉ còn nước bỏ xứ ra đi. Nhưng không phải đi theo chương trình có tên gọi rất kêu là: "Chuyển đổi ngành nghề" của chính phủ vì người ngư dân thì chuyển đổi ngành nghề gì để chống đói ngoài việc đi làm thuê, làm osin hay làm gái nơi xứ người...

Ấy thế mà những con người danh giá đã từng bỏ ra hàng đống tiền đóng góp cho các nạn nhân thảm họa kép Nhật Bản thì giờ đây tắt đài im re, không cựa mình khi các đồng bào miền Trung của họ đang dở sống dở chết...

Không hề có một lời kêu gọi của một cá nhân hay đoàn thể nào vang lên kêu gọi giúp đỡ họ, cũng như không có một đồng đô la nào được đóng góp để cứu đói, cứu khổ cho họ trong khi họ đã đói khổ lắm rồi. Không có một xu nào cho đồng bào miền Trung đang chết đói.

Sao chen nhau đưa tiền vào kẻ ăn không hết,
Sao ngoảnh mặt không cho người lần không ra

Tiên sư những kẻ vô cảm với đồng bào của mình...


Quan chức Bộ Lao Động bị chỉ trích vì nói ngư dân không thất nghiệp nhiều

Ảnh: Zing.vn
Một giới chức của Bộ Lao Động Thương Binh Và Xã Hội CSVN đang nhận nhiều chỉ trích từ công luận, sau khi tuyên bố rằng bất chấp thảm họa ô nhiễm môi trường do Formosa gây ra, số người thất nghiệp tại các tỉnh bị ảnh hưởng không cao.
Theo báo mạng Một Thế Giới, tại hội nghị báo cáo tiến độ, thống kê thiệt hại do thảm họa môi trường tổ chức hôm 27 tháng 8 tại tỉnh Thừa Thiên-Huế, bà Nguyễn Thị Hải Vân, cục trưởng Cục Việc Làm, giải thích rằng do "người Việt Nam không ngồi một chỗ", cho nên dù không ra biển đánh cá được, thì họ vẫn đi tìm việc khác để làm. Cục Việc Làm đã có cuộc điều tra, và đi đến kết luận là tỉ lệ thất nghiệp do thảm họa môi trường không cao!
Đài RFA hôm 1 tháng 9 dẫn lời chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long đả kích nhận định của bà Hải Vân là một "cách nói suy diễn", và ông không đồng tình với con số thất nghiệp do Bộ Lao Động Cộng Sản Việt Nam cập nhật. Theo Tiến sĩ Long, một người chỉ làm việc vài ngày trong một tháng thì người đó không thể gọi là không thất nghiệp. Bên cạnh đó, còn phải xét đến mức thu nhập thực sự từ những công việc tạm thời của các ngư dân không đi đánh cá.
Theo thống kê của báo chí trong nước, có tới khoảng 60% đến 70% ngư dân miền Trung làm nghề đánh bắt gần bờ. Từ khi xảy ra thảm họa ô nhiễm môi trường hồi đầu tháng Tư đến nay, tất cả tàu cá của ngư dân phải nằm bờ. Ngoài ngư dân là những người chịu ảnh hưởng trực tiếp, phải kể đến những ngành nghề khác có liên quan đến ngư trường và thuỷ hải sản cũng bị tác động nặng nề. Hiệp Hội Thuỷ Sản Việt Nam mới đây loan báo nhiều hợp đồng xuất cảng hải sản của Việt Nam đã bị đối tác nước ngoài huỷ bỏ vì lo ngại cá tôm bị nhiễm độc.
Huy Lam / SBTN

Thủ tướng Phúc có dám thanh trừng bộ máy tham mưu?

Một đoàn xe cơ quan nhà nước đi ăn đám giỗ. Ảnh baodatviet.vn
Ba tuần sau “biến cố Hội An” mà đã làm mất mặt Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc khi để đoàn xe công tràn vào phố đi bộ, ông Phúc vừa có một động thái đáng chú ý về chấn chỉnh tác phong làm việc đối với giới quan chức các bộ ngành và tỉnh thành.
Trong một văn bản truyền đạt ý kiến chỉ đạo “về việc tham gia đoàn công tác địa phương của lãnh đạo Chính phủ”,Thủ tướng Phúc yêu cầu lãnh đạo các tỉnh, thành phố không tổ chức đón đoàn trên đường đi, chỉ tổ chức đón tại địa điểm đến công tác, trừ lực lượng công an dẫn đường. Thành phần tham gia đoàn của tỉnh, thành phố không quá 3 xe hơi (bao gồm xe chung của bí thư, chủ tịch và xe chung của các sở, cơ quan khác theo yêu cầu); Thứ trưởng trở xuống, các thành phần khác tham gia đoàn công tác đi xe chung do văn phòng chính phủ bố trí (bộ trưởng được đi xe riêng).
Cần nhắc lại, ngày 9/8/2016, một đoàn xe hơi sang trọng đến 30 chiếc của Thủ tướng Phúc lừ lừ tiến và chiếm lĩnh con đường chỉ dành tiêng cho người đi bộ tại Phố cổ Hội An. Lâu lắm rồi, không gian văn hóa dân tộc tĩnh mịch được UNESCO công nhận này mới bị phá vỡ bởi tiếng còi hụ dẹp đường của lớp cảnh sát giao thông kiêu binh. Cũng lâu lắm rồi, người dân Phố cổ mới ngơ ngác và kinh ngạc trước đoàn xe bất chấp biển hiệu đường cấm xe hơi. Ngay lập tức, những hình ảnh của đoàn xe Thủ tướng Phúc cùng ý kiến bày tỏ sự bất bình của nhiều du khách nước ngoài xuất hiện lên trên mạng xã hội, gây nên một làn sóng công phẫn và phản đối dữ dội. Hành vi phạm luật đã quá rõ: ông Nguyễn Xuân Phúc bị điểm âm trong vai trò thủ tướng.
Sau đó, vài tờ báo nhà nước đã mau mắn viết bài thanh minh cho Thủ tướng Phúc. Nhưng không hiểu do nhiệt tình đáng nghi ngờ hay ấu trĩ kiến thức mà càng viết, những tờ báo này lại càng khiến cho người đọc có cảm giác rõ rệt là thủ tướng Việt Nam là một nhân vật rất đặc quyền, muốn đi như thế nào thì đi và luật sinh ra là để phục vụ cho cái chuyện đi đứng ấy.
Để sau đó, ông Nguyễn Xuân Phúc đã phải công khai xin lỗi người dân về hành vi xe công vào đường cấm và cho rằng ông “không biết chuyện này”. Dù sao, hành động xin lỗi của ông Phúc cũng được nhiều người, kể cả giới trí thức bất đồng ở Việt Nam, đánh giá là “chưa có tiền lệ”, và đương nhiên vượt hơn hẳn mặt bằng công khai ém nhẹm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trước đây.
Vấn đề còn lại là sau lời xin lỗi, Thủ tướng Phúc sẽ làm gì để chấn chỉnh bộ máy tham mưu - một dàn quan chức quen cậy thần thế và xu nịnh, chưa tính đến việc có thể có thuộc cấp nào đó muốn “gài” tân thủ tướng? 
Thói nhơ nhớp, ăn bẩn và thủ đoạn phe phái đã từ lâu được giới quan chức các cấp ở Việt Nam “thấm nhuần”. Ngay cả với Nguyễn Xuân Phúc – người đã có thâm niên làm quen với cơ quan Văn phòng chính phủ một số năm trước khi trở thành thủ tướng, cũng chỉ nắm được một bộ phận nhân sự thuộc loại “trung thành”, trong lúc còn quá nhiều nhân sự khác mà ông Phúc “chỉ hở ra là bị gài”.
Bởi thế, muốn tồn tại đủ lâu trên cái ghế thủ tướng, ông Phúc bắt buộc phải có những động tác quyết liệt và quyết liệt hơn hẳn để không chỉ chấn chỉnh mà còn thanh trừng một số trong giới tham mưu chuyên tác oai tác quái.
Cho tới nay, chủ trương giảm thiểu “giấy phép con” để hỗ trợ doanh nghiệp của Thủ tướng Phúc, dù được dư luận đánh giá là đúng, vẫn ậm ạch trên cung đường quá nhiều lực cản ở nhiều tỉnh thành, và đặc biệt là một cơ quan tham mưu sát sườn ông Phúc – Bộ Công Thương.
Lê Dung / SBTN