Wednesday, August 17, 2016

Một Đóa Hoa (Nhầu) Cho Người Ngã Ngựa

Tuongnangtien08/17/2016 - 03:55 

Nhật ký Vương Trí Nhàn, ghi ngày 14 tháng 8 năm 1979, có đoạn rất xúc cảm. Đọc mà không ứa nước mắt (chắc) cũng ứa gan: “Các bệnh viện quá đông người. Bệnh viện St.Paul khoa nhi ba trẻ con một giường, đêm có đứa ngã xuống đất chết luôn. Không có điện, nhiều trẻ bị chết, các bà mẹ trông cả về Lăng Bác mà khóc.”
Ba mươi năm sau, vào ngày 1 tháng 12 năm 2008, báo Tuổi Trẻ đi tin: “Tám bệnh nhân trên một giường ... tại các khoa hô hấp, sốt xuất huyết BV Nhi Đồng 1, bệnh nhân nằm gần kín các hành lang...  Ban ngày hành lang còn có lối nhỏ để đi, chứ đến đêm kín mít chiếu. Mỗi gia đình là một khoảnh chiếu, cứ nằm vậy để thay nhau chăm con...”
Những bà mẹ hồi năm 1979 nay đã phải thành nội/ngoại hết trơn. Những em bé thơ, vào thời điểm đó (nếu còn sống sót) hẳn cũng đều làm mẹ cả rồi. Phụ nữ thuộc thế hệ này, chắc chắn, không còn ai “trông về Lăng Bác mà khóc” nữa. Dân Việt – cũng may – tuy ngây thơ thật, ngây thơ lâu, và ngây thơ lắm nhưng không ngây thơ mãi!
Ảnh: vhea.org
Khóc lóc không giải quyết được gì. Để cho người thân có một chỗ nằm ở nhà thương thì điều cần là vài cái phong bì, chứ không phải là những giọt nước mắt.
Ở nhà giam cũng thế, theo lời của cựu tù nhân lương tâm Phạm Thanh Nghiên: “Cánh sĩ quan được tắm hàng ngày vào các buổi chiều. Một tuần được 3 lần gội đầu. Nước và thời gian cũng được nhiều gấp đôi cánh tù bình dân. Sĩ quan, là những người tù có tiền. Nói cho chính xác, đám này thuộc diện có gia đình ở ngoài khá giả ... Ngay cả chỗ họ nằm, cũng là gia đình lo lót, mua cho. Thời điểm tôi bị giam ở Trần Phú (2008- 2009) mỗi xuất nằm trên sàn trung tâm  có giá từ 2 đến 3 triệu đồng. Sàn đối diện giá rẻ hơn một chút, dao động từ 1 đến dưới 3 triệu, tùy theo vị trí.”
Một “xuất nằm” trong nhà thương, hay trong nhà lao mà cũng cần chạy tiền thì có chỗ nào ở nước CHXHCNVN mà không phải lo lót – kể cả chỗ đứng rất khiêm tốn, trước bảng đen/phấn trắng (với đồng lương còm cõi) của những người dậy học.
Trong bức Thư Ngỏ Gửi Quốc Hội & Ba Bộ Trưởng , gửi hôm 17 tháng 10 năm 2015, nhà báo Nguyễn Thu Trang viết:
“Từ năm 2009 đến nay, 185 giáo viên của huyện Sóc Sơn được UBND huyện nhận vào làm với mức giá, trên, dưới 50 triệu đồng/1 người. Không có tiền thì không bao giờ xin nổi việc và ngược lại. Vì muốn có việc làm, nhiều giáo viên phải vay mượn tiền để chạy việc, thông qua các đường dây cò mồi, một số trường, đích thân hiệu trưởng nhận tiền theo giá chung. Nhưng mọi quyết định cuối cùng đều nằm ở huyện...”
Tôi đã đặt bản thân mình vào hoàn cảnh của họ để viết giúp họ một bức thư, như một tiếng kêu cứu thống thiết, gửi đến những người có chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn cao nhất có thể xem xét lại giúp họ…”
Nguyễn Thu Trang chắc cũng không ngờ rằng những kẻ “quyền hạn cao nhất” mà bà vừa gửi đến “tiếng kêu cứu thống thiết” cũng phải chạy (thấy mẹ luôn) mới thành được bộ trưởng hay dân biểu quốc hội, chớ chức tước đâu phải là đồ miễn phí. Điều khác biệt duy nhất giữa họ và những cô/thầy giáo (đáng thương) là một đằng chạy chỗ để kiếm sống qua ngày, còn đằng khác  chạy chức để đầu tư.
Đại Biểu Quốc Hội Lê Văn Cuông cho biết: “Bây giờ chạy vào Quốc hội là bình thường, có tiền là chạy được, có quan hệ thân là chạy được.”  Và chạy xong thì "tránh sao khỏi tâm lý ít nhất là hoàn vốn,” theo lời của  nhà báo Bùi Hoàng Tám.
Sao hoàn vốn thôi sao, cha nội? Đâu có quan chức nào chịu (“huề”) như vậy? Họ đầu tư là để kiếm lời, bằng mọi cách, càng nhiều càng tốt, bất kể nhân phẩm và đạo lý. Xin đơn cử một trường hợp tiêu biểu, theo Wikipedia:
Võ Kim Cự (sinh 1957) là một chính khách Việt Nam, Bí thư, Chủ tịch đoàn Liên minh HTX Việt Nam nhiệm kỳ 2015-2020, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, nguyên Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Hà Tĩnh, Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 13khóa 14 thuộc đoàn đại biểu Hà Tĩnh, thành viên Ủy ban Kinh tế của Quốc hội.
Không phải khi khổng khi không mà ông Võ Kim Cự trở thành Bí Thư Tỉnh Ủy, Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân, Đại Biểu Quốc Hội ...  Ở một xứ sở mà một chỗ nằm trong nhà thương, hay nhà tù, đều phải mua bằng tiền thì để được trở thành chính khách - tất nhiên – là phải chạy điên luôn!
Ông Cự rất chịu chạy và chạy rất nhanh nhưng – đôi lúc –  có lẽ vì chạy bạo quá nên không tránh khỏi dăm ba điều tiếng (eo sèo) của người dân địa phương:
Ông Võ Kim Cự xuất thân từ cán bộ phong trào đoàn xã Cẩm Thăng, huyện Cẩm Xuyên. Ông chưa học hết cấp 3, nhưng nghe nói đã có bằng bổ túc công nông. Khi lên làm đoàn xã rồi đến đoàn huyện ở Cẩm Xuyên, ông có một lần bị kỉ luật vì làm cho một cô giáo mầm non bầu bí. Năm 1991, sau khi Hà Tĩnh tách ra từ Nghệ Tĩnh. Hà Tĩnh thành lập công ty khai thác Titan liên kết với Úc có tên là Khoảng sản Hà Tĩnh, tiền thân của tổng công ty Khoáng sản Thương Mại bây giờ. Trong quá trình làm ở Mitraco, ông Cự theo học lớp đại học tại chức luật được tổ chức ở thị xã Hà Tĩnh năm 1995-1997. Khi đó ông Cự là lớp trưởng, một người có vai trò tổ chức đưa đón thầy cô giáo và bố trí nơi ăn, chỗ nghỉ cho các thầy cô về dạy tại chức. Nên khi tốt nghiệp ông Cự đại loại cao, nhiều người thắc mắc thì có thầy giáo đã trả lời. "Chúng tôi nhờ có anh Cự giúp đỡ trong khi đi dạy ở đây nên chúng tôi cho anh điểm cao là chuyện dễ hiểu". Sau khi có bằng đại học tại chức, ông Cự lên giám đốc rồi công ty chuyển thành tổng công ty nên ông mang danh Tổng giám đốc. Sau đó vài năm ông lên chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh. Có nghịch lý là trong những năm ông Cự làm giám đốc Mitraco, nhiều dự án được vẽ ra và không thu được gì. Cuối cùng, các dự án này đều được bán dần để trả nợ (mà nhiều người cho là ông dùng tiền để chạy chức phó chủ tịch tỉnh). Trong khi làm phó chủ tịch, ông học Thạc sỹ MBA theo chương trình liên kết với đại học Western Pacific University. Trường này cũng nằm trong danh sách những Scam Universities mà báo chí đã từng nêu. Trớ thêu hơn, ông lại là sinh viên "thủ khoa" của khóa học này.
Trớ trêu hay không thì ông VKC vẫn là người có bằng cấp, học vị “được công nhận” bởi nhà nước hiện hành. Nhờ thế, ông ấy được bầu vào vị trí Phó Chủ Tịch UBND tỉnh, kiêm Trưởng Ban Khu Kinh Tế Vũng Áng. Sau đó là Chủ tịch UBND tỉnh rồi Bí Thư Tỉnh Ủy...
Ở địa vị này, ông VKC đã góp phần không nhỏ vào việc cấp phép cho công ty Formosa mở nhà máy thép ở Hà Tĩnh, và nhận được nhiều ưu đãi “kịch trần” – theo như (nguyên văn) cách dùng từ của báo Đất Việt: “Được hưởng thuế thu nhập doanh nghiệp 10% (doanh nghiệp trong nước là 22%), miễn thuế thu nhập trong bốn năm và giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo; được miễn thuế nhập khẩu máy móc, thiết bị; miễn thuế tài nguyên…”
Tổng cộng là hơn mười ngàn tỷ đồng tiền hoàn thuế. Theo phỏng tính của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan phỏng tính: “Hơn 10.000 tỷ đồng nếu tính vào thời giá cuối năm 2014, đầu năm 2015 thì nó tương đương với 500 triệu USD.”
Thiệt là quá đã, và quá đáng!
Nếu phần lại quả là hai chục phần trăm thì số tiền sẽ là một trăm triệu Mỹ Kim. Ông VKC – tất nhiên – ăn chia tử tế, theo đúng qui trình: đầu tư – hoàn vốn - kiếm lời. Việc làm này hoàn toàn không có gì sai trái nên đương sự được sự tán trợ và ủng hộ nhiệt tình của mọi giới quan chức (lớn/nhỏ) từ trung ương đến địa phương.
Vấn đề chả qua, và chả may, là Formosa lại là đồ độc. Nuốt vào rồi mới biết là lôi thôi lắm, lôi thôi lâu, và e (cả đám) sẽ lôi thôi lớn!
Chủ tịch UBND tỉnh Võ Kim Cự đón tiếp Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến thăm Vũng Áng hồi tháng 9/2014
Vậy mà sau khi sự việc lỡ vỡ thì không thấy người gian nào (khác) mắc nạn hết trơn hết trọi, ngoài cái ông Kim Cự. Sao kỳ vậy chớ?
Câu hỏi thượng dẫn được blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh trả lời rành rọt và chính xác: “Dồn hết sức tấn công ông Võ Kim Cự lúc này là cách cứu vãn hệ thống đúng đắn nhất mà đảng Cộng sản đã chọn.”
Thôi thế cũng đành. Chỉ có điều (hơi) khó đành và rất đáng phàn nàn là Đảng còn nhẫn tâm và trơ tráo xua ngay cả một bầy chó dại ra sủa nhặng xị cái người đồng chí (vừa mới vừa bị lộ) hôm qua:
          – Báo Tiền Phong (18/07/2016) : “Formosa và Ba Lần Đụng Độ Ông Võ Kim Cự”
          – Báo Tuổi Trẻ (22/07/2016) : “Ông Võ Kim Cự Có Trách Nhiệm Gì Trong Vụ Formosa Thuê Đất”
          – Báo Vnexpress (24/07/16) “Formosa Chôn Lấp Chất Thải ở Đâu”
          – Báo Dân Trí (25/07/2016) : “Trả Lời Của Ông Võ Kim Cự Là Lấp Liếm”
          -Báo Người Lao Động 26/07/2016 : “Ông Cự quyết cho Formosa thuê đất 70 năm trước khi xin ý kiến”
          – Báo VnMedia (26/07/2016) : “Cận Cảnh Biệt Thự Khủng Của Nguyên Bí Thư Tỉnh Ủy Võ Kim Cự”
          -Báo Tin Nhanh (27/07/2016) “Phát hiện căn biệt thự ‘khủng’của nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hà Tĩnh Võ Kim Cự”
Cái biệt thự to đùng, xây từ 2010, chớ có phải cái kim đâu mà sáu năm sau mới “phát hiện” ra – mấy cha? Trơ tráo tới cỡ đó mà vẫn được xem như là chủ trương “đúng đắn” thì chung cuộc chỉ có sự lựa chọn của ông VKC là sai lầm, và sai ngay từ đầu lận.
Hồi đó, thay vì vào ĐCSVN, nếu ông Võ Kim Cự gia nhập vào một thứ băng đảng nào khác thì đã không đến nỗi. Giới giang hồ đối với những kẻ đồng đảng, hay đồng vụ, tử tế và nghĩa khí hơn nhiều.   

Cái đêm hôm ấy vận vào ngày nay.

Canhco— 08/15/2016 - 09:39 

Câu chuyện 28 năm về trước từng ám ảnh cả nước nay quay trở lại với chính cái nơi mà nó từng xảy ra. Trở lại với nội dung không sai một mảy may chỉ khác là nhân vật trẻ hơn, nghèo hơn và nhất là chung quanh nó không ai còn căm phẫn như ngày xưa, thậm chí người ta xem nó bình thường, không có gì phải ầm ĩ.
Ngày 23 tháng 1 năm 1988 báo Văn Nghệ lúc ấy do nhà văn Nguyên Ngọc coi sóc, đã đăng một bút ký của nhà văn Phùng Gia Lộc mang tên “Cái đêm hôm ấy đêm gì?” kể lại câu chuyện của một gia đình mà tác giả chứng kiến.
Lúc ấy chính quyền địa phương tỉnh Thanh Hóa có chính sách tận thu thuế của dân, bất kể nghèo cách mấy cũng phải đóng đủ số thuế mà địa phương đưa ra. Câu chuyện xoay quanh một gia đình nghèo, vì nghèo quá mà lại có một bà mẹ già gần tới ngày về với tổ tiên nên người nhà đã đóng cổ quan tài cho cụ. Trong chiếc quan tài ấy người nhà của cụ cất 70 kí thóc để sau này khi có tang ma thì mang ra sử dụng, vậy mà do không tiền đóng thuế số thóc ấy đã bị chính quyền thẳng tay lật chiếc quan tài và tịch thu bằng hết.
Câu chuyện chấn động cả nước nhưng người viết nó phải trốn chui trốn nhủi do sợ bị công an Thanh Hóa theo tới Hà Nội để bắt. Phùng Gia Lộc may có Nguyên Ngọc cất giấu mới thoát vòng truy bức của sai nha. Lạ thay bất kể dư luận kêu gào, không ai bị đem ra truy vấn vì đã làm một việc phản cách mạng như thế. Phùng Gia Lộc sau khi nổi tiếng vẫn là một nhà văn nghèo rớt mồng tơi, tiếp tục đạp xe lang thang như chưa bao giờ từng kể lại một bi kịch nơi anh ở hay đến thế. Mọi cử động được gọi là đổi mới không ra khỏi chiếc giường ngủ ọp ẹp của thời cách mạng tháng Tám, và người cổ vũ nhiệt liệt cho cái vở kịch “đổi mới” ấy lại là người đóng sầm cánh cửa hy vọng vào một cuộc thanh trừng cái ác, cái phản cách mạng đến tận đáy điển hình nhất tại Thanh Hóa: Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh.
28 năm sau, cũng chính tại cái nơi mà chiếc quan tài bị lật úp lấy thóc lại xảy ra một việc tương tự.
Lần này chuyện xảy ra ban ngày, thay vì chiếc quan tài có thóc bên trong thì vật bị “cưỡng chế” là chiếc giường ngủ của hai vợ chồng một nông dân, chiếc giường là tài sản duy nhất của họ. Nhìn sai nha ào ào nhào vào tháo ra vác đi họ chỉ còn cay đắng ngồi khóc.
Theo gót Phùng Gia Lộc, hai tác giả Đào Tuy và Tuấn Nam đã tường thuật lại câu chuyện của gia đình chị Toàn một người dân ở làng Thành Liên, xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa. Theo chị Toàn kể lại do hết hạn đóng thuế mà hai vợ chồng chị không cách nào kiếm ra tiền, cán bộ xã làng đã kéo nhau đến tận nhà để “vận động” chị phải tìm cách nào đó hầu có tiền mà đưa cho họ.
Kể với phóng viên chị cho biết: "Họ đến đông lắm, cả trưởng làng, phó làng cùng các cán bộ ở làng. Có cả các anh công an xã nữa","Hai vợ chồng tôi đã khóc lóc van xin mong họ thư thư cho ít bữa nhưng không được", chị Toàn cũng cho biết "Không tìm được cái gì đáng giá, mấy người ấy chực quay ra thì ông trưởng thôn lại lao vào. Ông ấy tháo chiếc giường mà vợ chồng cùng hai con của tôi đang nằm
Chiếc giường ấy, theo lời chị Toàn cho phóng viên biết là tài sản duy nhất mà vợ chồng chị sắm khi nên duyên chồng vợ. "Thấy trưởng làng vào tháo giường, mấy anh đội mạnh (công an viên- PV) cũng lao vào. Tất cả xúm vào tháo tung chiếc giường nhà tôi ra rồi bó lại khiêng ra nhà văn hóa của làng. Khi ấy tôi chỉ biết khóc nhưng van xin thế nào họ cũng chẳng động lòng"
Nguyễn Du, Ngô Tất Tố, kể cả Phùng Gia Lộc nếu nghe câu chuyện này ở thế kỷ 21 chắc  đành phải bẻ bút, bởi trong thời đại rực rỡ như ông Nguyễn Phú Trọng hả hê xác nhận lại xảy ra câu chuyện như thời sơ khai hơn cả phong kiến thực dân cộng lại thì hẳn là đáng ngạc nhiên lắm chứ?
Ngạc nhiên không phải vì tính “tháo vác” của cả một hệ thống chính quyền, ngay chiếc giường là vật hèn mọn nhất của một gia đình chúng cũng không từ nan. Ngạc nhiên bởi phản ứng của xã hội khi biết chuyện xảy ra ngay trong thời đại mình sống lại có phản ứng như câu chuyện của nước láng giềng Campuchia chứ không phải đang xảy ra tại Thanh Hóa, nơi từng cướp thóc dành cho người chết.
Quan tài hay giường ngủ, không vật gì chúng từ nan bởi dưới mắt của chúng, từ Bí thư Tỉnh ủy cho tới một tên xã trưởng con con lúc nào cũng muốn thị oai cho dân thấy thế nào là bạo lực cách mạng.
Bạo lực cách mạng trong trường hợp này được cả nước ngắm nghía, sờ mó, bỉu môi hay thậm chí chửi bới nhưng tiếc thay không một trí thức nào làm cho ra ngô ra khoai. Họ vẫn lang thang đâu đó trong khu vườn oang oang chữ nghĩa. Vài đại biểu Quốc hội đã về vườn vừa lên tiếng vừa run bởi không biết “bọn nó” mạnh tới đâu, không khéo chúng lại kéo tới tận nhà ném phân vào cửa.
Ngạc nhiên nhất là điều không đáng ngạc nhiên vẫn xảy ra: cả hệ thống im như gái ngồi phải cọc, bởi ra lệnh điều tra thì lại lòi ra cái nguyên nhân dẫn đến sự kiện: tận truy thu thuế.
Mà tận thu thuế thì chỉ có trung ương mới có quyền ra lệnh cho thuộc hạ trong lúc ngặt nghèo này. Kéo nó ra đấm không khéo nó lại thò cái công văn này hay nghị quyết nọ ra thì có mà gục mặt vào đâu cho hết nhục?

Trách nhiệm Vietcombank ở đâu?

Mặc Lâm, BTV Ban Việt ngữ RFA 2016-08-17  
000_Hkg8563082.jpg
Logo chính thức mới được thay đổi của Ngân hàng thương mại cổ phần Ngoại thương Việt Nam (Vietcombank) tại trụ sở chính của ngân hàng tại Hà Nội ngày 10 tháng 5 năm 2013.  AFP PHOTO
Nhiều khách hàng của Vietcombank bị kẻ gian liên tục hack vào tài khoản của họ để rút tiền đang là đề tài nóng cho những người có tài khoản trong các ngân hàng thương mại tại Việt Nam.

Hack tài khoản và cách giải quyết của Vietcombank

Vào ngày 4 tháng 8 năm 2016, chị Hoàng Thị Na Hương hiện cư ngụ tại Cầu Giấy, Hà Nội phát hiện trên thẻ ngân hàng của Vietcombank mà chị là chủ tài khoản đã bị kẻ gian liên tiếp rút 7 lần với số tiền tổng cộng 500 triệu đồng. Ngay sau đó chị đã báo cho ngân hàng và có sự xác nhận của nhân viên trách nhiệm về báo cáo này.
Ngân hàng Vietcombank sau khi kiểm tra đã cho chị Na Hương biết lý do là chị đăng nhập vào một web site không an toàn từ điện thoại của chị và từ đó kẻ gian đã nắm được thông tin về tài khoản của chị để rút ra số tiền trong đó.
Vietcombank có nói là sẽ kiểm tra về thông tin đó phải mất nhiều thời gian gần hai tháng rất rắc rối nhưng cho tới ngày hôm nay đã hơn bốn tháng rồi mà chúng tôi cũng chưa nhận được bất cứ một phản hồi nào.
- Chị Nguyễn Thanh Thu
Không riêng trường hợp của chị Na Hương, theo kênh truyền hình VTC cho biết chị Nguyễn Thanh Thu sống tại Hàng Bông Hà Nội đã mở thẻ tín dụng Visa tại ngân hàng Vietcombank. Chiếc thẻ này bị kẻ gian dùng để mua hàng mà chị hoàn toàn không biết. Ngay sau đó chị đã gọi tới Vietcombank để khóa thẻ nhưng sáng ngày hôm sau khi chị tới văn phòng của Vietcombank thì họ thông báo cho chị rằng số tiền trong tài khoản của chị đã dùng để mua thẻ kênh mặc dù chị không sử dụng dịch vụ đó. Vậy là muốn khóa thẻ chị phải trả số tiền 6 triệu mà kẻ gian đã lấy từ tài khoản của chị để mua hàng.
Trả lời kênh truyền hình VTC về lời hứa của Vietcombank sẽ giải quyết sự gian lận này làm thiệt hại trực tiếp đến tài sản của mình chị Nguyễn Thanh Thu cho biết:
“Ngày 14 tháng 4 Vietcombank có nói là sẽ kiểm tra về thông tin đó phải mất nhiều thời gian gần hai tháng rất rắc rối nhưng cho tới ngày hôm nay đã hơn bốn tháng rồi mà chúng tôi cũng chưa nhận được bất cứ một phản hồi nào từ Vietcombank.”
Nhận xét về các diễn biến này anh Hoàng Ngọc Diêu, chuyên gia bảo mật ngân hàng hiện đang làm việc tại Úc cho biết cái nhìn của anh về vấn đề an ninh mạng của nhiều ngân hàng thương mại Việt Nam:
“Dường như các ngân hàng ở Việt Nam bị thiếu sót ở chỗ họ không có một cơ chế gọi là “Risk Control” có nghĩa là có thể kiểm soát mọi giao dịch (transaction/chuyển ngân) có chuyện gì bất bình thường hay không. Những ngân lớn ngoài này họ có hệ thống đó. Khi người dùng đăng nhập vào tài khoản để chuyển ngân, mua sắm hay việc gì đó thì phần mềm này dựa trên quá trình sử dụng của tài khoản đó trong thời gian nào, họ chuyển bao nhiêu tiền, chuyển đi đâu. Họ đang ở một vị trí địa lý nào. Nó có chương trình gọi là “Rule engine”, nó lọc những thông tin cái thói quen sử dụng của người dùng rồi nó mới biến sự việc đó thành màu đỏ, cam, vàng hay xanh có nghĩa là tùy vào mức hiểm họa cao hay thấp.
Ví dụ như anh đang ngồi ở Sài Gòn vì nhà anh ở Sài Gòn tự nhiên ngân hàng nó thấy có một người đăng nhập từ Bangladesh chẳng hạn, rút 500 triệu thì tự nhiên điều đó rất bất bình thường nó sẽ hiện lên màu đỏ và ngân hàng đó lập tức phải gọi cho thân chủ của mình và hỏi có phải bạn vừa rút hoặc là chuyển ngân 500 triệu hay không. Lúc ấy họ mới có thể kịp thời ngăn chặn cái transaction không hợp lệ đó.”
000_Hkg5704712.jpg
Nhân viên Vietcombank tại Hà Nội ngày 19 tháng 12 năm 2011. AFP PHOTO
Ngân hàng Vietcombank cho báo chí biết rằng thường xuyên thông báo cho khách hàng thủ tục bảo mật, khách hàng chỉ nên đăng nhập vào website chính thức của Vietcombank mỗi lần muốn giao dịch. Nếu khách hàng không làm đúng những quy định về bảo mật thì việc chịu trách nhiệm số tiền bị đánh cắp sẽ không xảy ra.
Luật sư Trương Thanh Đức nhận bảo vệ quyền lợi cho chị Na Hương có mặt cùng với chị tại Ngân hàng Vietcombank và đánh giá rằng có ba khả năng quy lỗi vào chính chị Na Hương hay Vietcombank đó là lỗi 100% về chị vì đã nhập vào tài khoản của mình không đúng quy định, thứ hai lỗi của ngân hàng nếu Vietcombank làm lộ thông tin của khách hàng, trường hợp thứ ba là lỗi của cả hai phía.
Theo luật sư Trương Thanh Đức thì tùy vào trường hợp lỗi của ai thì tính toán mức độ bồi hoàn số tiền 500 triệu này cho chị Na Hương.

Trách nhiệm của ngân hàng

Rất khác với cách làm này của Vietcombank, các ngân hàng trên thế giới không bao giờ buộc khách hàng của mình phải chịu trách nhiệm về sự sơ suất của họ dẫn tới việc bị hacker đánh cắp tiền trong tài khoản, bởi việc bảo mật là trách nhiệm của ngân hàng, khách hàng không có trách nhiệm gì trong việc bảo mật cả.
Khách hàng có thể là một thanh niên sành sõi khi sử dụng computer nhưng cùng có những khách hàng tuổi đã 90 hay các bà nội trợ không bao giờ biết internet là gì thì không thể đánh đồng họ được.
Cách làm của ngân hàng Bank of America của Mỹ có thể làm cho các ngân hàng Việt Nam phải nghĩ lại khi có sự cố gian lận thẻ tín dụng. Chúng tôi gọi cho đơn vị phục vụ khách hàng của ngân hàng Bank of America tại Mỹ hỏi rằng khi ra nước ngoài chúng tôi phát hiện thẻ ATM của mình bị kẻ gian lấy mất tiền thì phải làm sao, ngay lập tức nhân viên trực cho biết:
“Đầu tiên, ở đằng sau cái thẻ có số điện thoại nếu ở ngoài nước Mỹ thì nó có số International call cho những người đang ở ngoài nước Mỹ. Anh gọi cho chúng tôi báo cáo lại sự gian lận này cho chúng tôi biết. Chúng tôi có nhiều chuyên gia về vấn đề gian lận và sẽ giúp anh thông qua điện thoại.”
Chúng tôi bảo đảm 100% nếu có xảy ra sự gian lận trong tài khoản của anh thì 100% số tiền đó sẽ được trả lại cho anh.
- Nhân viên ngân hàng Bank of America của Mỹ
Chúng tôi cũng thắc mắc vậy số tiền này nếu không tìm ra thì ngân hàng có bồi hoàn lại cho chúng tôi hay không, chúng tôi nhận được trả lời:
“Chúng tôi bảo đảm 100% nếu có xảy ra sự gian lận trong tài khoản của anh thì 100% số tiền đó sẽ được trả lại cho anh.”
Theo kinh nghiệm bản thân anh Hoàng Ngọc Diêu cho biết nếu ngân hàng tiếp tục hành xử như cách thường làm, chối bỏ trách nhiệm khi bị tấn công mà quên đi việc chuyên môn hóa cao trong công tác bảo mật thì hậu quả là chính ngân hàng chịu nặng nề hơn thân chủ của mình:
“Nếu quả thật ngân hàng mất một số tiền lớn như vậy mà họ không phát hiện kịp thời và không có cơ chế gì để mà bảo vệ sau này khi phát hiện ra chuyện đó nó chứng tỏ rằng cái cơ chế bảo mật của ngân hàng quá kém. Nó kém tới cái độ những hoạt động bất thường đi ra đi vô trong một ngân hàng của mình mà họ không phát hiện được thì có thể dẫn tới sự đổ vỡ của ngân hàng đó khá dễ dàng.”
Ngày 12 tháng 8 ngay sau khi có kết luận về bảo mật của ngân hàng Vietcombank (VCB), giới đầu tư chứng khoán đã bán ra cổ phiếu của ngân hàng này mức giá thấp. Chốt phiên 12/8 VCB đã giảm 1.500 đồng trên mỗi cổ phiếu, xuống 54.500 đồng một cổ phiếu khiến vốn hóa thị trường Vietcombank “bốc hơi” gần 4.000 tỷ đồng chỉ trong một phiên giao dịch cuối tuần.
Mỗi ngân hàng của ngoại quốc đều phải mua bảo hiểm rủi ro cho việc hacker có thể làm thiệt hại cho khách hàng của mình, ngay cả cho chính bản thân của ngân hàng dù là hệ thống bảo mật của họ tốt đến mức nào đi chăng nữa. Đổ trách nhiệm cho khách hàng là cách nhanh nhất khiến cho ngân hàng sụp đổ vì thân chủ ngày nay là những người hiểu biết và tự quyết định nên gửi tiền vào nơi nào trong hàng trăm ngân hàng đang cạnh tranh với nhau trong và ngoài nước.
Bài toán về an ninh mạng không chỉ Việt Nam mới phải đối đầu nhưng đối với việc kinh doanh, đặc biệt là ngân hàng, cần phải có chiến lược thích hợp vừa chống lại sự gian lận của hacker vừa bảo vệ được khách hàng của mình đang là hướng phấn đấu vất vả cho hệ thống ngân hàng của Việt Nam hiện nay.

Tuesday, August 16, 2016

Cháy lớn thiêu rụi nhà máy dệt, thiệt hại hàng chục tỷ đồng

Khoảng 15h15 ngày 16/8, tại thôn Trung Đông, xã Duy Trung, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, xảy ra một vụ cháy lớn thiêu rụi nhà máy dệt, gây thiệt hại nặng.
Hiện trường vụ cháy.
Hiện trường vụ cháy.

Theo thông tin ban đầu, vào thời điểm trên, hàng chục công nhân đang làm trong xưởng dệt của công ty TNHH một thành viên Nam Trung phát hiện một đám cháy lớn. Lúc sau, ngọn lửa bắt đầu bùng cháy lan qua kho nguyên liệu bột cưa. Công nhân, người dân phát hiện đã gọi báo cho lãnh đạo công ty và Công an PCCC Quảng Nam. Đồng thời, mọi người khẩn trương di dời các bao bột cưa, gỗ và các vật liệu dễ cháy ra bên ngoài.
Cháy lớn thiêu rụi nhà máy dệt, thiệt hại hàng chục tỷ đồng - ảnh 1
Lực lượng chức năng ra sức dập tắt đám cháy.

Ngay sau khi nhận được thông tin, lực lượng Công an PCCC Quảng Nam, TP Đà Nẵng đã huy động hàng trăm chiến sĩ, hơn 10 chiếc xe chữa cháy nhanh chóng có mặt tại hiện trường dập lửa. Đến 20 giờ cùng ngày, đám cháy trên cơ bản được dập tắt. Ước tính thiệt hại ban đầu hàng chục tỷ đồng.
Nguyên nhân gây ra vụ cháy trên đang được cơ quan chức năng tiếp tục điều tra làm rõ.
07:35 ngày 17 tháng 08 năm 2016
Theo Công an TPHCM

Tài sản, thu nhập của quan chức: Không giải trình được, thu hồi ngay?

 Dương Lê-06:29 ngày 16 tháng 08 năm 2016 
TP - Cần bổ sung quy định công khai tài sản, thu nhập của các lãnh đạo chủ chốt lên các phương tiện thông tin đại chúng để cả xã hội giám sát, nhằm nâng cao trách nhiệm giải trình, sự liêm chính của cán bộ, công chức, viên chức, nhất là những người giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý.

Nhiều bộ, ngành, địa phương đề nghị đối với tài sản thu nhập không giải trình được thì thu hồi ngay, không cần khởi kiện vụ án dân sự (ảnh minh họa). Ảnh: Như Ý.
Nhiều bộ, ngành, địa phương đề nghị đối với tài sản thu nhập không giải trình được thì thu hồi ngay, không cần khởi kiện vụ án dân sự (ảnh minh họa). Ảnh: Như Ý.

Đây là một trong những đề xuất đáng chú ý được Thanh tra Chính phủ 
(TTCP) tổng hợp từ ý kiến đóng góp của các bộ, ngành và UBND các tỉnh, thành đối với dự thảo Luật Phòng chống Tham nhũng (PCTN).
Tập trung kiểm soát tài sản của người đứng đầu
Theo TTCP, kết quả đánh giá 10 năm thực hiện Luật PCTN đã chỉ ra những bất cập trong các quy định của Luật, đáng chú ý là các quy định về minh bạch tài sản, thu nhập chưa giúp kiểm soát biến động về thu nhập và còn vướng mắc về trình tự, thủ tục công khai bản kê khai, giải trình, xác minh tài sản, thu nhập khi có yêu cầu; thiếu quy định về việc xử lý tài sản, thu nhập không được giải trình một cách hợp lý...
Để khắc phục những hạn chế, Ban soạn thảo luật PCTN sửa đổi đã dành một chương (Chương III, từ Điều 38- Điều 69) quy định về “Minh bạch và kiểm soát tài sản, thu nhập” nhằm phòng ngừa, phát hiện, xử lý tham nhũng, góp phần xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức liêm chính. Đây cũng là vấn đề mà dư luận đặc biệt quan tâm, nhất là đối với việc kiểm soát tài sản, thu nhập của người có chức vụ quyền hạn.
Góp ý về “đối tượng kê khai tài sản, thu nhập” (Điều 42 dự thảo), có 4 ý kiến đề nghị bỏ “công chức xã, phường, thị trấn và người được bổ nhiệm vào ngạch công chức…” ra khỏi danh sách cần phải kê khai tài sản, thu nhập vì những đối tượng này không có thẩm quyền quyết định, khó có cơ hội tham nhũng…
Đồng quan điểm, UBND tỉnh Hà Tĩnh, Hưng Yên, Bắc Ninh, Quảng Ngãi, Bình Phước, Hà Nội cho rằng cần thu hẹp đối tượng kê khai để đảm bảo kiểm soát hiệu quả và đề nghị tập trung vào đối tượng là người đứng đầu, cấp phó của người đứng đầu trong các cơ quan nhà nước, lực lượng vũ trang, đơn vị sự nghiệp, tổ chức chính trị xã hội; các chức danh bầu cử đại biểu Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp, người có chức vụ cao hoặc làm việc ở những lĩnh vực hay xảy ra tham nhũng.
Công khai lên phương tiện thông tin đại chúng
Cũng theo TTCP, có 36 ý kiến đóng góp của các bộ, ngành, địa phương về quy định “công khai bản kê khai”, trong đó, UBND tỉnh Quảng Ngãi đề nghị bổ sung quy định việc công khai tài sản, thu nhập của các lãnh đạo chủ chốt lên các phương tiện thông tin đại chúng để cả xã hội giám sát nhằm nâng cao được trách nhiệm giải trình, sự liêm chính của cán bộ, công chức, viên chức, nhất là những người giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý.
Trong khi đó, Bộ Tư pháp cho rằng, cần cân nhắc sự cần thiết xây dựng cơ sở dữ liệu quốc gia về bản kê khai tài sản, thu nhập, cũng như cách thức quản lý, vận hành cơ sở dữ liệu này để đảm bảo quyền bí mật riêng tư, bí mật gia đình của cá nhân đã được Hiến pháp và Luật Tiếp cận thông tin quy định. Bộ Tư pháp đề nghị hệ thống dữ liệu về bản kê khai tài sản, thu nhập chỉ nên được quản lý tại cơ quan, đơn vị kiểm soát tài sản, thu nhập và được trích xuất trong trường hợp cần thiết. 
Đối với quy định “nghĩa vụ kê khai tài sản, thu nhập”, Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam đề nghị: Người giữ chức danh lãnh đạo, quản lý thì ngoài việc kê khai tài sản của mình thì còn phải kê khai tài sản thuộc sở hữu của vợ (chồng), cha mẹ đẻ (cha mẹ nuôi), con đẻ (con nuôi); còn với người không giữ chức danh lãnh đạo, quản lý thì chỉ kê khai tài sản của mình. Cơ quan này cũng nêu quan điểm, để đảm bảo việc kê khai được thực chất thì nên có quy định phần giải trình nguồn gốc tài sản ngay từ lúc kê khai lần đầu.
Đóng góp ý kiến, Bộ GTVT, UBND tỉnh Quảng Ngãi, Quảng Bình đề nghị: Đối với tài sản thu nhập không giải trình được thì thu hồi ngay mà không cần khởi kiện vụ án dân sự như dự thảo quy định. Còn UBND tỉnh Bắc Ninh cho rằng, nếu người có nghĩa vụ kê khai không giải trình được một cách hợp lý nguồn gốc tài sản hoặc tài sản tăng thêm thì chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra để điều tra xác minh...
Cơ quan nào kiểm soát tài sản của người kê khai?
Cũng theo TTCP, để khắc phục hạn chế hiện nay khi giao cho cơ quan quản lý người có nghĩa vụ kê khai đồng thời quản lý bản kê khai và xác minh tài sản, thu nhập, làm cho việc kê khai rất hình thức, thực chất không giúp kiểm soát được biến động về tài sản, thu nhập, dự thảo Luật PCTN đã quy định về cơ quan, đơn vị kiểm soát tài sản, thu nhập bao gồm: Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng, Thanh tra Chính phủ, TAND Tối cao, VKSND Tối cao, Kiểm toán Nhà nước…
Cụ thể, Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng sẽ kiểm soát tài sản, thu nhập của những người có nghĩa vụ kê khai thuộc diện quản lý của Bộ Chính trị, Ban Bí thư, người có nghĩa vụ kê khai được hưởng phụ cấp chức vụ từ 0,7 trở lên công tác tại các Ban của Trung ương Đảng, Văn phòng Quốc hội, Văn phòng Chủ tịch nước và cơ quan Trung ương của các tổ chức chính trị - xã hội, tổ chức chính trị xã hội - nghề nghiệp, tổ chức xã hội, tổ chức xã hội - nghề nghiệp có sử dụng ngân sách nhà nước.
TTCP kiểm soát tài sản, thu nhập của những người có nghĩa vụ kê khai được hưởng phụ cấp chức vụ từ 0,7 trở lên công tác tại bộ, cơ quan ngang bộ, cơ quan thuộc Chính phủ, các đơn vị sự nghiệp, cơ quan, tổ chức do Thủ tướng Chính phủ quyết định thành lập…
Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam đề nghị: Người giữ chức danh lãnh đạo, quản lý thì ngoài việc kê khai tài sản của mình thì còn phải kê khai tài sản thuộc sở hữu của vợ (chồng), cha mẹ đẻ (cha mẹ nuôi), con đẻ (con nuôi; còn với người không giữ chức danh lãnh đạo, quản lý thì chỉ kê khai tài sản của mình. Cơ quan này cũng nêu quan điểm, để đảm bảo việc kê khai được thực chất thì nên có quy định phần giải trình nguồn gốc tài sản ngay từ lúc kê khai lần đầu.

Thanh tra giao thông, anh là ai?

Nhóm phóng viên ĐBSCL- 06:39 ngày 17 tháng 08 năm 2016 
TP - Sự kiện 3 cán bộ thanh tra giao thông Cần Thơ nhận hối lộ bị bắt quả tang và một thanh tra giao thông của tỉnh Hà Nam nhắn tin gạ tình bà mẹ thất lạc con nhỏ hồi tháng 7 vừa qua khiến dư luận phẫn nộ. Phóng viên báo Tiền Phong vào cuộc tìm hiểu, nhận diện về lực lượng này.
Những thanh tra giao thông Cần Thơ bị bắt vì làm tiền doanh nghiệp.
Bài 1: Liên minh ép doanh nghiệp
Bảo kê, tống tiền, ăn chặn, sách nhiễu… là những cụm từ được người dân và doanh nghiệp nhắc nhiều khi nói về một bộ  phận thanh tra giao thông ở nhiều địa phương.
Buộc chung chi
Lý Hoàng Minh, Đội phó Thanh tra Giao thông số 3 quận Ninh Kiều (TP Cần Thơ) đươc xem là một trong những “hung thần” của lực lượng thanh tra giao thông thành phố, ông này thường tìm nhiều cách “móc túi” doanh nghiệp. Chỉ trong buổi chiều 16/7, Minh đã buộc một loạt doanh nghiệp, cơ sở kinh doanh trên địa bàn có hoạt động vận tải phải đưa tiền. Lúc 15 giờ, Minh nhận tiền của chủ một nhà máy nước đá tại quán café Ami trên đường Nguyễn Văn Linh. Đến 16 giờ, Minh đến nhận tiền của cửa hàng vật liệu xây dựng (VLXD) Nam Thành trên đường Nguyễn Văn Cừ. Khoảng một giờ sau, Minh đến nhận tiền của chủ một vựa cá ở chợ Tân An. Sau đó khoảng 20 phút, Minh lại đến một cửa hàng VLXD khác để nhận tiền thì bị Công an TP Cần Thơ ập vào bắt quả tang. Khám xét trong người Minh, Công an thu giữ 17 triệu VND và 100 USD.
Võ Hoàng Anh - Đội trưởng Thanh tra Giao thông số 3 quận Ninh Kiều và Đoàn Vũ Duy - Đội trưởng Thanh tra Giao thông số 11, quận Bình Thủy cũng chuyên ép doanh nghiệp chung chi và đã sa lưới pháp luật. Không chỉ trực tiếp nhận tiền, các thanh tra giao thông này còn thông qua những tên “cò” đi dọa nạt và thu tiền trực tiếp hoặc bắt doanh nghiệp nộp tiền qua tài khoản. Nguyễn Văn Cần, chuyên chạy xe ôm, là một trong số đó. Cần bị bắt cùng ngày với Lý Hoàng Minh. Tổng số tiền cơ quan điều tra thu được từ những thanh tra giao thông này (bao gồm tiền mặt và tiền trong tài khoản) là 3,436 tỷ đồng. Trong đó, số tiền giao nhận qua tài khoản là 3,013 tỷ đồng.
“Có nhiều doanh nghiệp không biết tên Cần là ai, ở đâu mà vẫn phải chuyển tiền vì nếu không chuyển thì xe chạy là bị bắt”-Đại tá Trần Ngọc Hạnh-Giám đốc Công an TP Cần Thơ nói. Ông còn cho biết, số tiền mỗi doanh nghiệp nộp vào các tài khoản hằng tháng 1 - 3 triệu đồng/xe, tùy xe và tùy theo tuyến đường xe lưu thông.
Theo Đại tá Hạnh, hầu như các loại xe có tên tuổi, các loại xe chở VLXD đều có tên trong danh sách nộp tiền hằng tháng. Ngoài ra, còn nhiều chủ xe khác phản ánh khi ngang địa bàn các quận của thành phố Cần Thơ cũng bị thu tiền. Ví dụ, xe đi ngang quận Ninh Kiều thì đóng tiền cho “cò” ở đây, còn đi sang quận Ô Môn thì phải tiếp tục đóng số tiền như vậy nữa, mỗi nơi có giá riêng.
Biết điều mới có cửa sống
Đại tá Hạnh cũng cho biết, có khoảng 50 - 60 doanh nghiệp trong danh sách thường bị các thanh tra giao thông bắt phải chung chi. Tuy nhiên, theo ông Hạnh, còn có nhiều doanh nghiệp khác cũng bị như vậy, rất bức xúc nhưng sợ ảnh hưởng công việc làm ăn nên im lặng chịu đựng. Ông Q., chủ cửa hàng kinh doanh đồ gia dụng ở quận Ninh Kiều cho biết, “cò” bảo kê vô tới tận cửa hàng đặt vấn đề, thỏa thuận giá cả với thái độ áp đặt mỗi xe mấy triệu đồng/tháng. Dân kinh doanh xe tải cũng như kinh doanh VLXD bức xúc lắm nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
Tài xế Hà Phước Minh, lái xe của Công Ty TNHH XD-TM-VT PT kể, cách đây chưa lâu anh chở 1m3 cát bằng xe có trọng tải  815 kg đến nhà một khách hàng ở đường Nguyễn Văn Linh (quận Ninh Kiều). Khi xe cát vừa vào đến nơi đã có 2 thanh tra giao thông áp sát theo sau và yêu cầu anh dừng lại để lập biên bản. Họ còn yêu cầu tài xế đưa xe đang chở cát đến trạm cân Cái Sơn Hàng Bàng, cách hiện trường 5 km. Tuy nhiên, sau khi cân xe và cát, một trong hai tiếp nhận điện thoại của ai đó, và chuyển sang phạt vi phạm lốp xe bị mòn chứ không phải lỗi phạt chở quá tải như lúc đầu. Theo tài xế Minh, nếu không được “bảo kê, mua đường”, khi  gặp thanh tra giao thông bắt quả tang vi phạm chở quá tải, ngoài việc tài xế bị giam giữ bằng, chủ vật liệu phải nộp phạt mức thấp nhất 2 triệu đồng, lái xe còn phải đi học lại luật giao thông để nhận lại bằng lái. Do vậy, để “an toàn”, chủ doanh nghiệp luôn phải lo chung chi trước mọi chuyện.
Tình trạng doanh nghiệp phải chung chi, “biết điều” với thanh tra giao thông cũng phổ biến tại nhiều địa phương khác. Theo một số chủ doanh nghiệp tại Sóc Trăng, đội ngũ thanh tra giao thông tỉnh này ít vòi vĩnh, nhũng nhiễu doanh nghiệp một cách lộ liễu, trắng trợn. Tuy nhiên, các doanh nghiệp phải “biết điều” nếu không muốn bị làm căng. Anh Hoàng, một chủ xe ben kể, anh mua mấy chiếc xe ben để chở thuê kiếm sống. Lúc đầu, làm ăn riêng rẽ một mình nên anh hay bị kiểm tra. Sau đó anh xin đầu quân cho một doanh nghiệp thì hoạt động ít bị kiểm tra hơn.
Đại tá Trần Thanh Chàng - Trưởng phòng Cảnh sát điều tra Công an TP Cần Thơ nói: “Hầu hết doanh nghiệp vận tải đều bị ép đưa tiền vì khi “cò” đi khảo sát ngoài đường thấy những phương tiện này lưu thông mà không đưa tiền thì chúng điện thoại cho thanh tra giao thông tới bắt. Chủ phương tiện đưa tiền chậm trễ “cò” cũng kêu thanh tra xử phạt nặng”.

Chiếc giường và trái bắp

Cánh Cò, viết từ Việt Nam 2016-08-16  
63ab076739.jpg
 Trung tâm hành chính Đà Nẵng, thường được gọi là tòa nhà "trái bắp" (bên trái).  Internet photo
Câu chuyện chiếc giường của chị Toàn ở làng Thành Liên, xã Trường Sơn, Nông Cống, Thanh Hóa viết xong vẫn ám ảnh mãi. Nỗi ám ảnh nhân lên nhiều lần khi câu chuyện tòa nhà hình trái bắp của Đà Nẵng như một con dao cùn cứ chọc sâu vào vết thương của người theo dõi.

Cán bộ vung vải ngân sách

Dao cùn vì những chuyện vung vãi tiền bạc không còn xa lạ gì ở cái chính quyền này nữa. Nếu làm thống kê về phung phí tiền trong tất cả các nước trên thế giới, Việt Nam may ra chỉ thua Tàu, phần còn lại chả chịu kém ai.
Cộng sản như những đứa con hư, chỉ biết xài tiền của cha mẹ mà không bao giờ biết tiếc bởi chúng có đổ chút mồ hôi nào trên những đồng tiền đó đâu? Cha mẹ chúng là nhân dân, những người cắm mặt xuống đất hay dầm mưa dãi nắng quanh năm để con cái là những lãnh tụ, những Bí thư, những đảng viên cao cấp cứ thoải mái mở kho ra lấy tiền tiêu xài không biết chán.
Cha mẹ chúng không được phép lên tiếng rầy la, chỉ được quyền than thở và sau đó tiếp tục cắm đầu xuống ruộng hay lặn ngụp trong sình lầy bắt ốc hái rau đóng từng xu thuế cho đám con phá của.
Cha mẹ chúng là chị Toàn của Thanh Hóa chỉ còn chiếc giường mỏng manh cũng bị chúng lấy đi đánh bạc. Chị Toàn ngồi khóc còn chúng lại cười. Hình ảnh thường thấy của những đứa con a dua với chúng bạn không một chút lương tâm về mồ hôi nước mắt của cha mẹ mình.
Vì a dua theo lề thói khoe khoang, đứa con Đà Nẵng mới nảy ra ý tưởng xây tòa nhà cho 1.600 nhân viên chui vào làm việc. Hai năm sau, không biết hứng thú thế nào lại đòi dời sang nơi khác còn hai ngàn tỷ kia thì mặc cha mẹ chúng ngồi tiếc ngẩn tiếc ngơ.

Người dân è cổ đóng thuế

Việt Nam khác người ở chỗ tiền trong ngân khố cạn kiệt phải tính tới chuyện vay nợ giật gấu vá vai nhưng nếu cần vung vãi cho ra vẻ tân tiến hiện đại thì bao nhiêu cũng chơi, bao nhiêu cũng đặt xuống cho canh bài phe phái.
Bà mẹ Toàn của Thanh Hóa thấy không, chiếc giường của bà nào có ăn thua chi mà khóc than níu kéo. Ngôi building đồ sộ kia còn không đứng được nữa kia huống gì là giường là chiếu?
Kẻ trên nói nóng và thiếu oxy, người dưới thì lại cho rằng làm việc trong một chốn thiên đàng như thế còn mong gì hơn. Kẻ thứ ba thì thầm, à thì ra chúng đang giở trò sang tay cho nhóm lợi ích nào đó nên đem cái nguyên nhân ngộp thở ra che mắt thế gian. Hai ngàn tỷ bán rẻ phân nữa thì chúng cũng có một ngàn tư túi.
Giận quá mất khôn, bà Toàn có chẻ giường ra thì cũng đâu đủ củi mà đốt tòa nhà vĩ đại này được?
Từ Bắc vô Nam bao nhiêu chiếc giường như thế rồi? bao nhiêu mảnh đời đã ngậm ngùi lìa thế gian vì thiếu một viên thuốc, một chỗ nằm. Bao nhiêu ước vọng cắp sách tới trường phải bỏ dỡ và bao nhiêu cô gái phải bán thân ra nước ngoài cho cán bộ có những tòa nhà như thế để đập để phá?
Đà Nẵng hay Sài Gòn Cần Thơ hay Hà Nội….tất cả các thành phố ấy dù nhà cao tầng có mọc lên đầy rẫy thì cũng từ xương máu nhân dân mà ra chứ nào phải của trên trời rơi xuống? Tiền vay bạc hỏi trên từng bắp thịt người dân thì có gì mà tự hào, hãnh tiến?
Có lúc người dân ngồi nhìn nhau tự hỏi họ đã làm gì nên tội mà từ đời cha tù đày cho tới đời con thất học chỉ có đám con của quan chức là công danh bằng phẳng quyền lợi ngập tràn. Như vậy là bất công là trấn lột… vậy mà người dân vẫn lót lá ngồi giữa chợ đếm từng đồng bạc lẻ gom góp cho cơ quan thuế vụ để bọn chúng cùng nhau phung phí tiêu xài.
Thành phố mở đèn người dân mở túi. Ai cũng phải chi vào ngân sách quốc gia. Quan lớn quan nhỏ hay ngay cả những kẻ chưa được làm quan phải nhớ rằng không có đồng tiền nào vô tri cả, chúng biết trả thù đấy. Hãy cười cho lớn để rồi khóc lớn hơn. Cái gương 30 tháng Tư còn đó, bao nhiêu đồng tiền cướp đoạt cũng trở thành phù du trong tích tắc. Lịch sử lập lại và dân chúng sẽ đòi phần của họ, liệu mà để dành cho đủ.
Cánh Cò, Việt Nam 16/08/2016
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

Việt Nam đối mặt với dịch sốt xuất huyết

Việt Hà, phóng viên RFA 2016-08-16  
000_DC77D.jpg
Ấu trùng 'Chi Aedes' của loại muỗi gây sốt xuất huyết trong chiến dịch chống sốt xuất huyết tại New Delhi vào ngày ngày 18 tháng 7 năm 2016.  AFP PHOTO
Dịch sốt xuất huyết lại bùng phát mạnh ở Việt Nam trong các tuần qua khiến giới chức y tế lo ngại, thúc giục các địa phương đẩy mạnh công tác phòng chống dịch bệnh lây lan. Điểm đặc biệt là dịch năm nay bùng phát mạnh ở 4 tỉnh Tây nguyên vốn không phải là nơi lưu hành phổ biến dịch bệnh này so với cả nước, theo nhận định của Bộ Y tế. Những yếu tố nào dẫn đến dịch bệnh lây lan nhanh ở Việt Nam trong thời gian qua, người dân cần lưu ý những điểm gì trong phòng và điều trị bệnh?

Nguyên nhân dịch bệnh bùng phát

Thông tin mới nhất từ Bộ Y tế vào ngày 7 tháng 8 vừa qua cho biết Việt Nam đã phát hiện gần 50.000 ca mắc bệnh sốt xuất huyết, tăng hơn gấp 3 lần so với cùng kỳ năm ngoái. Phó giáo sư Tiến sĩ Trần Đắc Phu, Cục trưởng Cục Y tế dự phòng Bộ Y tế cho biết, sốt xuất huyết đã xuất hiện ở cả 48 tỉnh, thành phố và đã có 17 người tử vong. Điểm đặc biệt là khu vực Tây Nguyên có số ca mắc sốt xuất huyết chiếm đến 75% so với cả nước.
Mùa mưa cũng là một nhân tố dẫn đến sự gia tăng các trường hợp bị nhiễm sốt xuất huyết. Khi mưa xuống, nước đọng, muỗi có thể đẻ trứng, sinh sôi, nảy nở, khiến người dân có nhiều nguy cơ bị nhiễm bệnh.
- Bác sĩ Babatunde Olowkure
Báo chí trong nước dẫn lời Cục trưởng cục Y tế dự phòng Trần Đắc Phu cho biết nguyên nhân dẫn đến bùng phát dịch mạnh vào năm nay là do ảnh hưởng của hiện tượng El Nino, khiến nhiệt độ tăng, hạn hán kéo dài buộc các gia đình tăng trữ nước, tạo điều kiện cho muỗi sinh nở. Ngoài ra ông cũng cho biết vùng Tây nguyên vốn là nơi sốt xuất huyết không phổ biến nên miễn dịch cộng đồng thấp, ý thức phòng dịch của người dân khu vực này còn thấp. Theo ông Phu, có những gia đình dân tộc thiểu số có nhiều người mắc bệnh cùng lúc dù trước đó đã ký cam kết phòng chống dịch bệnh.
Nói về ý thức phòng bệnh và sự lây lan của dịch sốt xuất huyết, bác sĩ Babatunde Olowkure, chuyên gia nghiên cứu dịch bệnh của WHO cho biết:
“Một số lý do có thể là do con người không cẩn thận đề phòng, không dùng kem chống muỗi, che kín người hoặc tránh nước đọng trong nhà, hoặc ngoài nhà.”
Bác sĩ Raman Velayudhan, chuyên gia về kiểm soát dịch bệnh nhiệt đới của tổ chức Y tế thế giới (WHO) giải thích về yếu tố khí hậu và sự sinh sôi nẩy nở của muỗi, loại truyền virut sốt xuất huyết từ người sang người.
“Trứng muỗi có thể kéo dài thời gian sống tới 6 tháng để nở khi chúng gặp nước. Tức nó có khả năng thích ứng cao, có thể ở nơi khô ráo trong nhiều tháng mà không sao. Ngoài ra thì cũng có những nhân tố khác trực tiếp như thay đổi khí hậu, lũ lụt và hạn hán cũng đều tạo điều kiện cho sự sinh sôi của muỗi, dẫn đến sự lan rộng của sốt xuất huyết.”
Những vùng nước đọng trong và ngoài nhà là những môi trường lý tưởng để muỗi đẻ trứng. Điều này cũng giải thích vì sao vào mùa mưa hàng năm dịch bệnh thường phát triển mạnh. Thời gian này trong năm cũng là khoảng mùa mưa ở Việt Nam. Bác sĩ Olowkure giải thích:
“Thời tiết thay đổi, mùa mưa cũng là một nhân tố dẫn đến sự gia tăng các trường hợp bị nhiễm sốt xuất huyết. Khi mưa xuống, nước đọng, muỗi có thể đẻ trứng, sinh sôi, nảy nở, khiến người dân có nhiều nguy cơ bị nhiễm bệnh. Mùa mưa là mùa mà chúng ta nên cẩn thận với môi trường xung quanh, phải che đậy những thùng đựng nước, để tránh muỗi đẻ trứng trong các phần nước đựng trong nhà.”
Giới chức y tế Việt Nam không nói đến sự lây lan của dịch bệnh do sự di chuyển của người và hàng hóa, nhưng đây cũng được coi là một trong những yếu tố lây lan bệnh chủ yếu ở khắp nơi trên thế giới. Việt Nam lại là một nước đang phát triển, đô thị hóa và sự dịch chuyển của hàng hóa và người từ vùng này sang vùng khác diễn ra thường xuyên. Bùng phát dịch do phần đóng góp của nhân tố này là khó tránh khỏi. Bác sĩ Velayudhan nói:
000_Mvd6742598.jpg
Một bệnh nhân sốt xuất huyết được điều trị tại bệnh viện ở Asuncion vào ngày 29 tháng 1 năm 2016. AFP PHOTO
“Việc lan rộng dịch sốt xuất huyết trên thế giới xảy ra bởi nhiều nguyên nhân, nhưng nguyên nhân chính là việc đô thị hóa, dân cư đông đúc. Sốt xuất huyết truyền qua muỗi nhưng không phải cùng loại muỗi truyền sốt rét. Nó chủ yếu đốt vào ban ngày và có khả năng thích ứng rất cao với môi trường sống đô thị. Vì thế sốt xuất huyết chủ yếu là căn bệnh của thành phố nhưng giờ cũng đang lan dần ra các khu vực nông thôn…
Về cơ bản, dịch sốt xuất huyết lan rộng là do sự di chuyển của con người. Con người mang virut. Con muỗi chỉ có nhiệm vụ chuyển virut từ người này sang người khác. Nguyên nhân thứ hai là do sự di chuyển của hàng hóa. Một số loại hàng hóa có thể tạo điều kiện cho muỗi sinh nở.”

Nguy cơ bệnh nặng

Một điểm đáng chú ý khác trong dịch bệnh năm nay ở Việt Nam, theo Bộ Y tế là đã phát hiện cả chủng virut sốt xuất huyết D4 bên cạnh loại D1 và D2 là hai loại vốn phổ biến trong các dịch sốt xuất huyết hàng năm tại Việt Nam. Sốt xuất huyết gây ra bởi 4 chủng virut là D1, 2, 3 và 4. Về cơ bản những người đã từng bị nhiễm sốt xuất huyết thì được miễn nhiễm với chủng sốt xuất huyết mà họ đã bị nhiễm trước đó nhưng không chắc có được sức đề kháng chéo. Điều này đặt ra những thách thức không nhỏ trong công tác phòng tránh và điều trị. Bác sĩ Velayudhan giải thích:
“Những thách thức bây giờ đối với các nước như Việt Nam là sốt xuất huyết gây ra bởi cả 4 loại virut không có đề kháng chéo. Tức là nếu bạn bị sốt xuất huyết bởi virut 1 thì không có nghĩa bạn sẽ miễn dịch với các chủng virut còn lại. Nếu 2 năm sau đó bạn bị virut 2 thì bạn có thể sẽ bị nặng, bởi vì đôi khi nhiễm virut có thể dẫn đến những biến chứng phức tạp. Cho nên các nước như Việt Nam đang phải đối mặt với thách thức có nhiều trường hợp bị nặng vì cả 4 loại virut đã xuất hiện tại đây. Nó sẽ có ảnh hưởng tới nhiều người hơn, có những người sẽ bị sốt xuất huyết đến 2 lần. Điều này sẽ dẫn đến các trường hợp nặng và khó khăn trong việc điều trị.”
Sốt xuất huyết không có tỷ lệ tử vong cao như sốt rét nhưng theo ước tính của WHO, dịch bệnh vẫn ảnh hưởng đến khoảng từ 50 đến 100 triệu người trên thế giới và có khoảng 20.000 người tử vong mỗi năm do bệnh.
Một điểm chú ý đối với sốt xuất huyết là con số người tử vong rất thấp. Đó cũng là lý do bệnh dịch không gây nhiều chú ý như sốt rét, vì sốt rét thì có hàng triệu người chết mỗi năm còn sốt xuất huyết thì chỉ có 20.000 ca mỗi năm.
- Bác sĩ Raman Velayudhan
Ngoài việc phải đương đầu với 4 chủng virut hiện có, Việt Nam cũng phải đối mặt với thực tế về sự hiểu biết của người dân đối với bệnh dịch. Bác sĩ Velayudhan cho biết:
“Một điểm chú ý đối với sốt xuất huyết là con số người tử vong rất thấp. Đó cũng là lý do bệnh dịch không gây nhiều chú ý như sốt rét, vì sốt rét thì có hàng triệu người chết mỗi năm còn sốt xuất huyết thì chỉ có 20.000 ca mỗi năm. Nhiều người khi bị sốt xuất huyết thường có triệu chứng như cúm. Họ uống Tylanol và sau đó hết bệnh. Chỉ có một tỷ lệ rất nhỏ từ 2-5% ca bị nặng thì phải đưa vào bệnh viện để chăm sóc kịp thời.”
Ngoài ra, thiếu cơ sở điều trị bệnh cũng là một thách thức không nhỏ của Việt Nam, đặc biệt là khu vực Tây Nguyên, nơi dịch bệnh đang hoành hành nặng nề nhất. Báo Người Lao động mới đây trích lời của bác sĩ Y Bliu Arul, Phó giám đốc bệnh viện đa khoa tỉnh Đăk Lak cho biết bệnh nhân sốt xuất huyết tăng đột biến đã khiến hầu hết các khoa của bệnh viện này quá tải, công suất sử dụng giường bệnh lên đến 200 – 300%.

Phòng chống dịch bệnh

Để đối phó với dịch bệnh, Bộ Y tế Việt Nam đã lập 8 đoàn công tác đi kiểm tra, giám sát chỉ đạo công tác phòng chống dịch bệnh tại các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên và Nam Bộ. Bộ Y tế cũng gửi công văn đến ủy ban nhân dân 63 tỉnh thành, đề nghị triển khai các chiến dịch diệt lăng quăng, bọ gậy. Theo chỉ đạo từ Bộ Y tế, các ổ dịch được phát hiện phải được phun hóa chất diệt muỗi 2 đến 3 lần cách nhau 1 tuần.
Vào ngày 7 tháng 8 vừa qua Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam và Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cũng đã đến kiểm tra công tác phòng chống dịch bệnh ở thành phố Buôn Ma Thuột, tỉnh Đăk Lak.
WHO mới đây cũng đã phê chuẩn việc sử dụng vaccine ngừa sốt xuất huyết có tên là Dengvaxia của hãng Sanofi Pasteur của Pháp. Theo hãng sản xuất thì vaccine có hiệu quả tới 70% đối với những người đã phơi nhiễm trước đó với virut sốt xuất huyết và có hiệu quả ngăn chặn bệnh diễn biến trầm trọng đạt từ 90 đến 95%. Theo chuyên gia của WHO thì việc có vaccine sẽ làm giảm đáng kể các ca nhiễm bệnh và tử vong do bệnh. Vaccine hiện đã được cấp phép ở 4 quốc gia là Mexico, Brazil, El Salvador và Philippines.
Việt Nam cũng đã thử nghiệm vaccine này trước đó nhưng hiện chưa có thông tin gì về việc Vaccine sẽ sớm được cấp phép cho sử dụng rộng rãi tại Việt Nam.

Ô nhiễm không khí do các phương tiện giao thông cơ giới tại Việt Nam

Gia Minh, RFA 2016-08-16  
saigon-traffic-622.jpg
Xe cộ lưu thông trên đường phố Sài Gòn Couretsy of UNFPA Vietnam
Không khí tại các tỉnh/thành Việt Nam bị ô nhiễm môt phần được nói bởi lượng xe máy cá nhân quá nhiều. Thực tế ra sao và biện pháp của cơ quan chức năng trong vấn đề này là gì?

Thực trạng

Bầu không khí tại thủ đô Hà Nội bị cho là ô nhiễm hơn Sài Gòn . Đây là  đánh giá được Bộ Tài nguyên- Môi trường đưa ra trong một báo cáo công bố giữa tháng 7 vừa qua.
Điểm đáng chú ý là dù dân số và phương tiện giao thông tại Hà Nội ít hơn Sài Gòn, thế nhưng mức độ ô nhiễm không khí lại tệ hơn. Cụ thể theo báo cáo của Bộ Tài nguyên- Môi trường thì số ngày trong một năm ghi nhận chất lượng không khí tại Hà Nội kém là 237 ngày, số ngày chất lượng không khí xấu là 21 và 1 ngày ô nhiễm ở mức nguy hại.
Trong giai đoạn từ 2011 đến 2015, chỉ tiêu benzene tại hầu hết các điểm quan trắc không khí giao thông Ở Hà Nội đều vượt tiêu chuẩn do Việt Nam qui định và có xu hướng gia tăng. Lý do của hiện tượng này được giải thích do số phương tiện giao thông tăng và lại sử dụng nhiên liệu hóa thạch xăng dầu nữa.
Thống kê cho thấy cả nước có chừng 37 triệu xe máy và 2 triệu xe ô tô. Riêng Hà Nội có hơn 5 triệu 300 ngàn và Sài Gòn gần 7 triệu 600 ngàn phương tiện giao thông cơ giới được đăng ký..
Xe máy chiếm đến 95% phương tiện giao thông tại Hà Nội và Sài Gòn, chỉ tiêu thụ 56% xăng nhưng thải ra 94% hydro cacbon (HC), 87% cacbon oxit (CO), 57% oxit nitro (Nox)… trong tổng lượng phát thải của các loại xe cơ giới. Bên cạnh đó còn có số xe vãng lai từ các địa phương khác đến. Nhiều xe sử dụng không bảo đảm tiêu chuẩn phát thải vì cũ kỹ.
Báo cáo của Bộ Tài nguyên- Môi trường Việt Nam thừa nhận từ 70 đến 90% ổ nhiễm không khí đô thị là từ các hoạt động giao thông- vận tải; công nghiệp và sinh hoạt chỉ chiếm từ 10 đến 30%.
Yếu tố đáng lo ngại nhất tại các đô thị Việt Nam là bụi, đặc biệt là bụi mịn. Mà bụi mịn như thế do xe cộ thải ra, gấp 3-5 lần tiêu chuẩn cho phép.
TS Phạm Ngọc Đăng
Giáo sư- Tiến sĩ Phạm Ngọc Đăng, giám đốc Trung tâm Môi trường Đô thị & Công nghệ nhận xét về tình hình ô nhiễm không khí tại Việt Nam nhất là ở hai thành phố lớn Hà Nội, Sài Gòn:
“Nói chung yếu tố đáng lo ngại nhất tại các đô thị Việt Nam là bụi, đặc biệt là bụi mịn. Mà bụi mịn như thế do xe cộ thải ra. Còn các ô nhiễm khác như So2, Co, NoX… thì vẫn xấp xỉ tiêu chuẩn cho phép thôi. Thế nhưng bụi gấp 3-5 lần tiêu chuẩn cho phép.
Nhận xét của một số tổ chức về môi trường nói rằng thành phố của Việt Nam thuộc loại đứng đầu về ô nhiễm là đúng thôi! Tuy vậy cũng cần khẳng định mức ô nhiễm bụi của các thành phố Việt Nam thì thấp hơn một số thành phố của Trung Quốc. Vì tại Trung Quốc ngoài ô nhiễm xe cộ, còn có những lò sưởi ấm đốt than rất phổ biến tại nhiều thành phố Trung Quốc. (Những lò sưởi) này thải ra bụi có carbon nhiều hơn.
Tại các thành phố Việt Nam ngoài bụi do xe cộ còn do xây dựng cũng chiếm tỷ lệ lớn. Có những thành phố mà bụi xây dựng chiếm đến 60-70%.”
Ngoài Hà Nội và Sài Gòn thì 3 địa phương khác củng được xếp vào tốp 5 thành phố Việt Nam có số lượng, mật độ xe máy lớn; mức ô nhiễm không khí cao đó là Hải Phòng, Đà Nẵng và Cần Thơ.
Nạn kẹt xe cũng được ghi nhận như một nguyên do gây ô nhiễm không khí khi mà nguồn khí thải tại các giao lộ vào giờ cao điểm tăng lên. Chỉ số ô nhiễm không khí ở Hà Nội và Sài Gòn lúc nào cũng ở mức 152-156 mg/m3; nhưng vào giờ cao điểm giao thông lên đến 200mg/m3.
Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa, một cư dân Hà Nội có ý kiến về nguyên nhân ô nhiễm nói chung và ô nhiễm không khí ở Việt Nam như sau:
“Mình học theo Trung Quốc, tức nhanh chóng tăng trưởng để ‘chiếm lấy vị trí đầu bảng’. Hôm nay tôi đọc báo thấy ô nhiễm thị thành của Việt Nam còn vượt cả bên Trung Quốc rồi. Việt Nam học theo Trung Quốc nhưng giỏi hơn cả thầy. (Tình hình) rơi tự do rồi, tức hôm nay ở mức này nhưng ngày mai ra đường thì lại ở mức thấp hơn.
‘Rơi tự do’ vì công nghệ của Việt Nam toàn cũ và nhặt nhạnh. Máy móc, công nghệ từ bên Trung Quốc đưa sang đều cũ lắm rồi.”

Biện pháp đề ra

Thủ tướng chính phủ Việt Nam vừa ký quyết định số 985a về việc ban hành Kế hoạch Hành Động quốc gia về quản lý chất lượng không khí mục tiêu đến năm 2020 và tầm nhìn đến năm 2030.
Theo quyết định này thì khuyến khích chủ nhân các phương tiện giao thông như xe máy, ô tô đổ xăng sinh học. Từ năm 2007, chính phủ Hà Nội đã có đề án phát triển nhiên liệu sinh học đến năm 2015, tầm nhìn đến năm 2025; tuy nhiên đến nay gần hết năm 2016 số điểm bán xăng sinh học vẫn chỉ mới ‘trên đầu ngón tay’.
Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa nói về vấn đề xăng sinh học tại Việt Nam:
“Biện pháp này thì đúng vì xăng có chì khi pha (xăng sinh học) vào để tăng chỉ số octane lên. Tuy nhiên hiện nay phát triển chưa nhiều. Còn động cơ (sử dụng) ở Việt Nam vẫn là loại được chế tạo cho nhiên liệu hóa thạch. Nếu thay bộ chế hòa khí, thay đổi tỷ lệ alpha thì có thể sử dụng. Tuy vậy hiện nay không có người mua nên sản xuất xăng sinh học bị lỗ. Khi dùng thì độ bền của động cơ hiện nay bị giảm đi. Do đó cần phải thay đổi động cơ mới phù hợp. “
Giáo sư Phạm Ngọc Đăng cũng cho biết thông tin về chương trình đưa xăng sinh học vào sử dụng:
“Hiện nay là chừng 1-2% và phấn đấu đạt 5% theo kế hoạch đến năm 2020-2025.
Đúng ra không có gì lớn về mặt kỹ thuật. Và tại Việt Nam có một số nhà máy sản xuất xăng sinh học rồi, làm từ sắn là chính.
Tuy nhiên người ta vẫn e ngại nếu pha nhiều xăng sinh học thì máy chạy không tốt. Vẫn chưa có nghiên cứu chứng minh không có gì ảnh hưởng cho nên dân vẫn lo.”
Một biện pháp được nêu ra nhằm giảm bớt ô nhiễm không khí là kiểm định khí thải đối với xe máy theo như đề xuất của Bộ Giao thông- Vận trong dự thảo về qui định lộ trình áp dụng tiêu chuẩn khí thải đối với xe mô tô, xe gắn máy.
Năm địa phương được đề xuất tiến hành thực hiện kiểm định khí thải xe mô tô, xe máy từ nay đến năm 2020 gồm Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ.
Từ năm 2020 mới áp dụng đồng loạt cho các thành phố trực thuộc Trung ương theo lộ trình.
Giáo sư Phạm Ngọc Đăng có ý kiến về vấn đề qui chuẩn áp dụng cho xe cộ:
“Nói chung các thành phố đều có biện pháp như đề ra những qui định. Đối với xe cộ có qui định về tiêu chuẩn và tiến hành kiểm tra, kiểm soát, đăng kiểm. Thế nhưng tình trạng số xe vi phạm quá lớn cho nên rất ‘băn khoăn’ trong việc xử lý. Ở các nước khác, số xe vi phạm chỉ chừng độ 10-20%; trong khi đó ở Việt Nam số này lên đến 50%. Nếu cấm thì phải dừng lại mọi hoạt động hay sao? Đây là tình trạng của một nước nghèo!”
Nhiều ý kiến đều cho rằng nếu phương tiện giao thông công cộng tiện lợi, an toàn thì nhiều người dân sẽ giảm bớt sử dụng xe máy để làm phương tiện giao thông.
Việt Nam lâu nay có hệ thống xe buýt nhưng trong thực tế loại phương tiện này còn nhiều bất cập. Mục tiêu phấn đấu xe buýt phải giải quyết được từ 15% đến 30% nhu cầu đi lại của người dân.
Phải làm từ gốc là qui hoạch khu dân cư tăng cường diện tích giao thông công cộng lên. Cần thay đổi tư duy chứ không phải hạn chế xe máy mà được đâu.
Kỹ sư Vi Toàn Nghĩa
Một số công trình giao thông công cũng bắt đầu được tiến hành. Tuy nhiên theo ý kiến của một công dân quan tâm như kỳ sư Vi Toàn Nghĩa thì vẫn có những bất hợp lý nên ông có ý kiến đề xuất:
“Phải làm từ gốc là qui hoạch khu dân cư tăng cường diện tích giao thông công cộng lên. Tình hình sắp đến ở Hà Nội sẽ là 1000 người/km2. Phải dành cho bên giao thông chừng 25% diện tích nhưng hiện nay chưa được 10%.
Cần thay đổi tư duy chứ không phải hạn chế xe máy mà được đâu. Ví dụ đê sắp vỡ là chỉ đắp đất thì khó duy trì.
Theo tôi chủ trương của các ông (lãnh đạo) thế nào ấy, không bình thường!”
Một biện pháp được áp dụng từ lâu nhằm làm không khí được trong lành là trồng cây xanh để chúng hấp thu khí carbonic và thải ra oxy cho con người hít thở. Thế nhưng trong khi xe cộ ngày càng tăng thêm mà diện tích mảng cây xanh lại bị thu hẹp lại.
Biện pháp trồng cây cũng được nhắc đến nhưng rồi cũng có những trở ngại như trình bày của giáo sư Phạm Ngọc Đăng:
“Có kế hoạch trồng thêm 1 triệu cây. Cây trồng mới thì nhỏ trong khi đó lại chủ trương chặt cây to biết bao giờ được 70 tuổi như những cây bị chặt đi.Thế rồi một khó khăn nữa là bão lớn thường gây đỗ cây.”
Theo chuyên gia môi trường Pháp Jacques Moussafir thì với mức độ ô nhiễm như hiện nay và tốc độ tăng chừng 15% xe máy cùng 10% xe ô tô làm phương tiện giao thông cá nhân tại Việt Nam thì nồng độ bụi tại khu vực thủ đô Hà Nội sẽ gấp 10 lần khuyến cáo mà Tổ chức Y tế Thế giới WHO đưa ra.