Saturday, July 16, 2016

Mấy cồn đá hoang toàn phân chim: kiện tụng chỉ hao công tốn của

Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - “Mấy cái đảo hoang ở ngoài khơi đó là của ai thì tôi cũng không rõ lắm, nhưng đó cũng chỉ là mấy cồn đá hoang toàn phân chim. Nếu các đồng chí Trung Quốc muốn thì cứ cho họ đi. Hoàng Sa-Trường Sa chỉ là bãi hoang chim ỉa! Chúng ta nên giao Hoàng Sa-Trường Sa đứt cho Trung Quốc, hay chí ít cũng là Hoàng Sa! Kiện tụng chỉ tổ hao công tốn của, hơn nữa làm sứt mẻ đại phân cục 16 vàng 4 tốt làm!”

*

Đường lưỡi bò 9 đoạn hay Đường chữ U do Trung cộng tự vẽ ra, trùm lên non 85% diện tích Biển Đông đã chính thức bị Toà trọng tài thường trực (Permanent Court of Arbitration / PCA) tại thành phố The Hague/La Haye, Hoà Lan chính thức bác bỏ hôm 12/07/2016. Nhưng “Tại sao đcs Việt Nam không làm tương tự như Philippines?” là câu hỏi đã được nhiều tác giả đặt ra và trả lời trên mạng theo lăng kính cá biệt.

Hậu bối HY em cũng mạo muội trình thưa quan điểm của mình, qua tài liệu sưu tầm được. Nội dung bài này chủ yếu gồm 10 trích dẫn nguyên văn từ phiá Việt Nam xã nghĩa.

Philippines là Philippines, Việt Nam xã nghĩa là Việt Nam xã nghĩa. Philippines vô phước không được độc đảng thống trị mà chỉ nhờ có một vị Tổng thống dân chủ giàu dũng khí và sáng suốt như Benigno Aquino III, kèm một ban lãnh đạo (nhiệm kỳ 6/2010-6/2016) và một ê kíp chuyên gia có tâm có tầm, tuyệt đối thượng tôn lợi ích quốc gia, song hành với một dân tộc không sợ cường quyền, nghèo nhưng không hèn; chuộng hoà bình nhưng khi hữu sự, chẳng hề sợ chiến tranh đối đầu với ngoại xâm bá quyền nước lớn. Toàn chữ S Việt Nam ta, từ hơn 41 năm qua, may mắn được thống trị bởi độc đảng cộng sản ‘đỉnh cao trí tuệ’, nghĩa là cái gì ‘đảng ta’ cũng tài cũng giỏi cũng vượt trội thiên hạ; may mắn có đến 24.300 Tiến $ĩ, hơn 9.000 Giáo $ư, 105.000 Thạc $ĩ… song hành với một dân tộc nghe nói anh hùng, thông minh... Tất cả đều nhờ Ma dzê in Việt Nam xã nghĩa. 

Có điều, bởi là con đẻ của Nguyễn Tất Thành/ Hồ Chí Minh từ 1930, cho nên đến nay (07/2016), đảng cộng sản Việt Nam vẫn tâm tâm niệm niệm “lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm kim chỉ nam trong mọi hành động”, cụ thể là từ 1992 (1), do đó, liên quan tới 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên Biển Đông, theo HY em, chẳng bao giờ cộng sản Việt Nam đưa cộng sản Trung Quốc ra toà án quốc tế PCA để đòi lại chủ quyền, tương tự như Philippines đã làm trong vụ án bãi đá ngầm Panatag/ Hoàng Nham/ Scaborough reefs từ ngày 22/01/2013 và đã thắng kiện vang dội thế giới, ngày 12/07/2016. Tại sao? Ấy vì:

1-. Đồng chí cha đẻ đcs Việt Nam Hồ Chí Minh - Anh hùng bàn phím, Anh hùng dải phóng dân tộc, Doanh nhân văn hoá thế giới, sinh thời, đã có viễn kiến về Hoàng Sa và Trường Sa vốn thuộc chủ quyền của chữ S, thế nầy: “Mấy cái đảo hoang ở ngoài khơi đó là của ai thì tôi cũng không rõ lắm, nhưng đó cũng chỉ là mấy cồn đá hoang toàn phân chim. Nếu các đồng chí Trung Quốc muốn thì cứ cho họ đi”. (Hồi ký Hoàng Văn Hoan – Ủy viên BCT đcs Việt Nam, Phó chủ tịch QH Việt Nam xã nghĩa: Giọt nước trong biển cả) (2);

2-. Đồng chí Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm, ngày 15/06/1956:

“Theo dữ liệu của Việt Nam, quần đảo Tây Sa [Hoàng Sa] và quần đảo Nam Sa[Trường Sa] về mặt lịch sử là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.”

Trong sách “Cuộc tranh chấp Việt-Trung về hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa” của tác giả Lưu Văn Lợi do Nxb Công an Nhân dân Hà Nội phát hành năm 1995, xác nhận tuyên bố nêu trên của đồng chí Ung Văn Khiêm:

“Việc nói Tây Sa là của Trung Quốc trong bản tuyên bố của chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong tuyên bố năm 1965 về việc Mỹ quy định khu vực chiến đấu của quân Mỹ hay câu nói của Thứ trưởng Ngoại giao Ung Văn Khiêm về Tây Sa [Hoàng Sa] là có thật.”



3-. Đồng chí Thủ tướng Phạm Văn Đồng, ngày 14/09/1958, đã theo chỉ thị của đồng chí Hồ lãnh tụ, đồng phạm ấn ký Công Hàm tán thành bản Tuyên bố tự khẳng định chủ quyền trên Biển Đông của đồng chí Tổng lý (Thủ tướng) Tàu cộng Chu Ân Lai, rằng: 

“Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tán thành và tôn trọng bản tuyên bố ngày 04 tháng 09 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển.” (Trích Công Hàm Phạm Văn Đồng 1958 và bản Tuyên bố Chu Ân lai).

4-. Đồng chí Bảy Vân Nguyễn Thụy Nga - cựu Phó ban Tuyên giáo tỉnh ủy An Giang, cựu Phó Tổng Biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng, vợ thứ 2 của đồng chí Tổng Bí thư đcs Việt Nam Lê Duẩn, xác minh bản Công hàm Phạm Văn Đồng:

“Ngụy [Việt Nam Cộng Hoà] nó đóng ở ngoài đó. Cho nên giao cho Trung Quốc quản lý Hoàng Sa... Phạm Văn Đồng có ký tên…”https://www.youtube.com/watch?v=1dcHhZPUm7s

5-. Trong sách Giáo khoa Địa lý, lớp 9 Trung học phổ thông toàn tập do Nxb Giáo dục Việt Nam xuất bản năm 1974, có chương giới thiệu nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa: Từ các đảo Nam Sa, Tây Sa (3) đến đảo Hải Nam, đảo Đài Loan, các đảo Bành Hồ, quần đảo Châu Sơn..., các đảo này có hình vòng cung, tạo thành bức 'Trường thành' bảo vệ Trung Quốc đại lục.



6-. Đồng chí Ủy viên Ba Náo - chi bộ Thành Hồ, khẳng định lời dạy của lãnh tụ Hồ Chí Minh, rằng “Hoàng Sa-Trường Sa chỉ là bãi hoang chim ỉa!” (Theo cụ Tống Văn Công - nguyên Tổng biên tập báo Lao Động từ năm 1988 tới năm 1994, nay đã từ bỏ đcs Việt Nam); 

7-. Đồng chí Đại tá Giáo $ư-Tiến $ĩ Trần Đăng Thanh: “Ta không quên họ [Tàu cộng] đã từng xâm lược chúng ta nhưng ta cũng không được quên họ đã từng nhường cơm xẻ áo cho chúng ta. Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa, đấy là đối với Trung Quốc hai điều không được quên…”https://www.youtube.com/watch?v=HEQkyp--UUQ

8-. Đồng chí Thượng toạ nón cối Thích Chân Quang: “Trung Quốc là anh, Việt Nam là em… thì Việt Nam phải kính trọng anh (Trung Quốc). Từ xưa đến nay (cả mấy ngàn năm qua), người Việt Nam luôn có thái độ kính trọng người Trung Quốc đàng hoàng, không bao giờ mất cái lễ này, không bao giờ mất cái đạo lý của người em, tức là về phần người em mình đã làm đầy đủ bổn phận là luôn kính trọng người anh. Chỉ có một lần là Lý Thường Kiệt hơi hỗn, sau khi nghe tin ông anh sắp đánh mình, ông đem quân đánh trước, diệt hết tất cả những hậu cứ làm bàn đạp đánh sang Việt Nam như thành Châu U, Châu Ly, Châu Âm. Còn lại thì đa số ta đều bày tỏ lòng kính trọng với Trung Quốc”. (Thích Chân Quang: Biển Đông dậy sóng, từ phút 09: - video 1/2).


Video 2/2: https://Zoutu.be/5_F7EVvEGV8 (thay Z bằng Y).

9-. Bác $ĩ Huỳnh Phước Sang - Tổng dám đốc công ty Tư vấn & Đầu tư MEDIKA, thành Hồ: 

9.1-. “Chúng ta nên giao Hoàng Sa-Trường Sa đứt cho Trung Quốc, hay chí ít cũng là Hoàng Sa! Tại sao vậy? Các bạn lắng nghe một người yêu nước nói, đừng vội chồm chồm lên nhé!”.

9-2-. “Chúng ta hành xử thế nào thì ngoài các lợi ích thông thường thì đừng quên một chuyện Quan Trọng là 6 tỷ người còn lại trên thế giới luôn Nhìn và Đánh Giá hành vi thái độ phẩm chất của chúng ta”.

9.3-. “Không xét lại lịch sử đúng hay sai, chỉ biết rằng Thế Giới đều biết một Sự Thật là Trung Quốc giúp Việt Nam trong chiến tranh và giành chiến thắng! Chưa kể đến những Công Hàm xác nhận, thì việc Việt Nam phải đền đáp Trung Quốc cho việc mình nhờ cậy là bình thường và phải phép”.

9.4-. “Vậy tại sao chúng ta không hy sinh đi một tài sản trước mắt để bù lại có được sự nể trọng của toàn thế giới này, có được hình ảnh một dân tộc trọng chữ Tín, điều đó tôi cho là lợi ích to lớn nghìn năm, lớn hơn nhiều so với mấy cái bãi san hô lìu tìu đó”. 

(Tất nhiên bài này đã bị lặng lẻ gỡ bỏ trên Facebook không lâu sau đó, nhưng chạy đâu cho khỏi nắng: dám đốc thì phải dám chịu: bút sa gà chết là vậy, thưa Huỳnh Bác $ĩ).

Nguyên văn bài viết trên FB của Bác $ĩ mồm lông Huỳnh Phước Sang

10-. Đồng chí Tổng Bí thư đcs Việt Nam Nguyễn Phú Trọng - ‘người miền Bắc, có lý luận’, Tiến $ĩ chuyên ngành xây dựng đảng, 19/07/2015: “Trong thời gian tôi giữ chức Tổng Bí thư từng hai lần đi thăm Trung Quốc, ba lần điện đàm với đồng chí Tổng Bí thư Tập Cận Bình, hai bên đã đạt được nhận thức chung rộng rãi về tiếp tục thúc đẩy quan hệ hai Đảng hai nước Việt-Trung phát triển, đã sâu sắc sự tin cậy lẫn nhau về chính trị, thể hiện quyết tâm và niềm tin với nhân dân hai nước và cộng đồng quốc tế về Việt-Trung phải đời đời hữu nghị với nhau...”.http://vietnamese.china.com/news/eastasia/810/20150719/421632.html (5).

*

Sơ kết: Qua những luận cứ ‘bất khả tư nghì’ thượng dẫn, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Hải Bình, ngay sau phán quyết của Toà án PCA (12/07/2016), đã lại một lần nữa karaoke điệp khúc “Việt Nam cương quyết khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”(4), nghĩa là ‘đảng ta’ và Niểng chính phủ tiếp tục ‘duy ý chí và kiên định chủ trương nhất quán của đảng’: Thà rúm ró trong cái bẫy đàm phán song phương Ma dzê in Chai Na, chứ noi gương Philippines kiện tụng ra quốc tế chỉ tổ to chuyện, hao công tốn của, nhất là làm sứt mẻ đại phân cục 16 vàng 4 tốt, thiên triều nổi khùng rút ống oxy thì hậu quả nhãn tiền là ‘đảng ta’ tắp lự đi xa theo ‘Bác’, đúng như cựu Tổng Bí thư đcs Việt Nam Nguyễn Văn Linh, trong quá trình Mật nghị Thành Đô 1990, có câu nói lưu xú đời đời: “Tôi cũng biết rằng, dựa vào Trung Quốc sẽ mất nước, nhưng mất nước còn hơn mất đảng!” (Theo tài liệu từ Thiếu tướng cộng sản Hà Thanh Châu - Chính ủy Tổng cục công nghiệp Quốc phòng Việt Nam, tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ từ ngày 08/04/2013).

Một đảng phái với 4 triệu đảng viên, nắm tuyệt đối quyền cai trị trên mọi mặt trong xã hội mà coi trọng sự hiện hữu của mình quan trọng hơn đứt sự sống còn của non 90 triệu công dân bị trị thì cái đảng ấy đích thị là khốn nạn và hèn hạ. Non 90 triệu con người không là đảng viên đcs mà đăng đẳng cam chịu khom lưng, cúi đầu trước 4 triệu sai nha ưng khuyển thì mớ người đó có còn xứng danh 6 chữ dân-tộc-anh-hùng-thông-minh không? Hỡi ôi, “một dân tộc tìm cách tránh né chiến tranh bằng cái giá của sự nhục nhã thì cuối cùng sẽ nhận lấy đủ cả sự nhục nhã và chiến tranh/ A people who seek to avoid war at the cost of humiliation will eventually take all the humiliation and war” (Cố Thủ tướng Vương quốc Anh Winston Churchill).

Nếu bài này của HY em tiềm tàng điều gì sai... ý đảng thì chư vị Dư luận viên cần-phải-nên vận dụng sáng tạo đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh phản biện rạch ròi vào từng điểm một, kèm chứng cớ không thể chối cãi, văn ngôn thể hiện đình cao văn hoá xã hội chủ nghĩa. Hoặc những gì HY em biên soạn là đúng, là không thể chối cãi thì quí vị DLV không cần tỏ lời cám ơn, đã đành, nhưng cũng nên chịu khó đọc kỹ và hiểu rõ hầu... rút kinh nghiệm như mọi khi, chẳng là sợi dây kinh nghiệm xã hội chủ nghĩa còn dài lắm, tha hồ rút, e đến tháng 7 năm 2020 chưa chắc đã dứt!

17.07.2016


_______________________________

Chú thích:

(1) Lưu ý: “Điều lệ đảng Lao Động Việt Nam = đảng cs Việt Nam từ năm 1951 xác định: đảng Lao Động Việt Nam lấy chủ nghĩa Mác-Ǎngghen-Lênin-Xtalin và tư tưởng Mao Trạch Đông kết hợp với thực tiễn cách mạng Việt Nam làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho mọi hành động của đảng. Ta thấy gì? Không một chữ nào đề cập đến Tư tưởng Hồ Chí Minh?” 

Cái gọi là Tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ manh nha xuất hiện tại Việt Nam xã nghĩa sau khi Đông Âu và Liên Xô sụp đổ năm 1991, chính xác là trong bản Hiến pháp 1992 của CH xhcn VN. Đến tháng 7 năm 2008, đảng người ta pháo hoa “tư tưởng Hồ Chí Minh là chủ nghĩa Mác-Lênin ở Việt Nam”! (Lời Nxb Chính trị Quốc gia, sách Giáo trình tư tưởng HCM, trang 5, Thành Hồ 04/07/2008).

(2) Hoàng Văn Hoan (1905-1991) là 1 trong những thủ túc ruột già của lãnh tụ Hồ Chí Minh nhưng lại là khúc ruột thừa của Lê Duẩn. Triều Lê Duẩn từng tuyên án tử hình khiếm diện Hoàng Văn Hoan.

(3) Nam Sa = NanSha = Paracel Islands = Trường Sa của Việt Nam, Tây Sa = XiSha = Spratly Islands = Hoàng Sa của Việt Nam.

(4) VNExpress, 12/07/2016, nguyên văn: “Việt Nam hoan nghênh tòa trọng tài ra phán quyết về yêu sách ‘đường lưỡi bò’ của Trung Quốc ở Biển Đông, đồng thời khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa”. 

(5) "Để thực hiện mộng bá quyền, họ [Tàu cộng] đã không ngần ngại sử dụng, trong quan hệ quốc tế cũng như đối xử nội bộ, những thủ đoạn lừa lọc và dối trá, đầu cơ buôn bán chính trị, tráo trở trong lời nói và việc làm, và ngày càng bộc lộ rõ chủ nghĩa thực dụng về chính trị." (trang 47); "chứng tỏ rằng việc ăn gian nói dối quả đã được bè lũ phản động Bắc Kinh nâng lên hàng quốc sách." (trang 11). "Chủ nghĩa xã hội của họ phát triển đến cùng đã trở thành chủ nghĩa chống cộng!" (trang 61). Chủ nghĩa dân tộc là bản chất không thay đổi của giới lãnh đạo Trung Quốc, hơn nữa, như ngày nay đã lộ rõ, đó là chủ nghĩa dân tộc dưới dạng tồi tệ xấu xa nhất, chủ nghĩa dân tộc phản động." (trang 91). "Chúng trơ trẻn nhai đi nhai lại luận điểm Trung Quốc không thèm một tấc đất của Việt Nam. Nhưng những hành động thực tế của chúng thì hoàn toàn ngược lại." (trang135). "Tiếp tay cho bọn bành trướng này là nối giáo cho giặc." (trang 144). 

Vài trích đoạn trên đều được gõ nguyên văn từ tài liệu chính thống Phê phán chủ nghĩa bành trướng và bá quyền nước lớn của giới cầm quyền phản động Bắc Kinh - Nxb Khoa học Xã hội, Hà Nội 1979. 

Quyền biểu tình để khởi nghiệp quốc gia

sg-danapbieutinh
GNsP‬ – Biểu tình là hành động văn minh thể hiện quyền tự do ngôn luận của người dân. Trong Hiến Pháp của Việt Nam tại Điều 25 ghi rõ: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.
Lịch sử đấu tranh của nhân loại chứng kiến nhiều phong trào đấu tranh, nhiều cuộc cách mạng xuất phát từ những cuộc biểu tình quan trọng, có ý nghĩa bước ngoặt.
Sự bất hợp lý trong những chính sách của chính quyền, khao khát tự do và dân chủ hay phản đối những cuộc chiến tranh phi nghĩa là nguyên nhân hình thành nên những cuộc biểu tình từ khắp mọi nơi trên thế giới
Ở xứ Hoa Kỳ: người dân có quyền tuần hành, đình công, đưa kiến nghị, thu thập chữ ký và biểu tình ôn hòa ở một số khu vực công cộng, như trên đường phố, vỉa hè và các công viên… Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ và cho phép mọi người được thể hiện quan điểm, tự do ngôn luận về bất kỳ chủ đề nào, miễn là không vi phạm nội dung khiêu dâm, phỉ báng, đặt điều nói xấu làm tổn hại danh dự, uy tín của người khác, hay dùng lời lẽ kích động bạo lực, hận thù và cố tình tạo ra một cuộc đối đầu.
Hẳn chúng ta còn nhớ cuộc biểu tình chiếm lấy Phố Wall bắt đầu vào ngày 17- 9 – 2011, các cuộc biểu tình chống chủ nghĩa tiêu thụ và kêu gọi tự do chính trị làm ảnh hưởng đến hoạt động của những doanh nghiệp lớn. Khởi nguồn với khoảng 200 người với mục đích chiếm đóng lâu dài phố Wall cuộc biểu tình đã lan rộng ra đến qui mô khoảng 15.000 người với khẩu hiểu ” We are the 99%” .
Diễn ra gần hai tuần tại khu tài chính ở New York – biểu tình ở Phố Wall như một tiếng nói dân chủ, lên án các ông chủ tham lam và đòi hỏi quyền công bằng từ chính quyền Mỹ đã lên đến đỉnh điểm của sự bạo loạn cùng với đó là những hệ lụy nghiêm trọng. Chưa nói đến sự lan tỏa của cuộc biểu tình này đến nhiều nơi khác trên thế giới.
Đã có nhiều cuộc biểu tình bất bạo động thành công trên thế giới và từ đó thay đổi cả một xã hội, đất nước thậm chí ảnh hưởng tới cả một khu vực địa chính trị rộng lớn.
Nhiều nhà lãnh đạo các nước thế giới, cụ thể là các chế độ độc tài tự cầm tù mình bởi những lý luận không còn phù hợp với thế giới hiện đại. Họ không nhận thức được rằng để hội nhập thành công, họ phải thay đổi hệ tiêu chuẩn những giá trị của mình. Chính việc không đổi mới hệ tiêu chuẩn các giá trị là nguyên nhân làm cho tính trễ của cải cách chính trị trở nên đặc biệt trầm trọng.
Cũng có thể sự mặc cảm trong tư duy lãnh đạo của thể chế độc tài tạo ra tâm lý lo ngại, sợ hãi cải cách hoặc ở một khía cạnh khác là sự gian dối về chính trị trong cải cách.
Tôi cho rằng, quyền biểu tình và thực hành quyền biểu tình của mỗi người dân chính là bước đầu khởi nghiệp của một quốc gia phát triển dựa trên tính phổ quát nhắm tới những giá trị cốt lõi về tình trạng phẩm giá của con người, đồng thời xây dựng các giá trị công ích, liên đới và bổ trợ thực sự hoàn chỉnh.
Muốn đạt được các giá trị phổ quát đó, một tiền đề cần và đủ để có được là thay đổi hệ thống chính trị tại Việt Nam.
17.07.2016 - 6:03am
Paulus Lê Sơn

Vì sao nhà cầm quyền Việt Nam gia tăng các cuộc đàn áp biểu tình yêu nước

07/16/2016 - 22:57 

Những cuộc biểu tình yêu nước, chống xâm lăng từ phương Bắc của người dân Việt Nam khắp trong Nam ngoài Bắc luôn bị nhà cầm quyền đàn áp bằng mọi cách. Những người yêu nước tham gia các cuộc biểu tình này luôn được đảng và nhà nước CSVN coi là "thế lực thù địch".
Nhiều câu hỏi đặt ra, là tại sao một nhà nước tự xưng "của dân, do dân, vì dân" và một đảng tự nhận lấy trách nhiệm là "của dân tộc" lại có những hành động tự nhổ vào mặt mình mà không hề thấy ngượng?
Lý giải điều này, nhiều khi không thể lấy những logic thông thường của cuộc sống và không thể giải thích nếu không chứng kiến những hành vi của nhà cầm quyền Hà Nội với một thời kỳ dài và có hệ thống.
Từ kẻ thù truyền kiếp đến bạn 4 tốt và 16 chữ vàng
Lịch sử sẽ không bao giờ được nói "giá như". Nhưng, nếu có thể nói, thì "giá như hệ thống cộng sản Đông Âu, liên bang Xô Viết không bị sụp đổ, có lẽ lịch sử Việt Nam sẽ  khác hơn".
Hẳn nhiên là vậy, bởi dù những nhà lãnh đạo CSVN luôn to tiếng khi tuyên bố Độc lập, tự do. Thế nhưng, lịch sử Đảng CSVN là một lịch sử có bề dày không bao giờ độc lập. Và ở đó, lịch ích dân tộc chỉ là thứ yếu.
Trong thời kỳ mâu thuẫn Trung - Xô gay gắt, cuộc chiến tại Miền Nam Việt Nam là cuộc chiến giữa hai hệ ý thức đã và đang đến hồi khốc liệt. Khi đó, ĐCSVN tình nguyện đưa đất nước làm "tuyến đầu" của hệ ý thức cộng sản chống lại hệ ý thức tư bản. Việt Nam trở thành chiến trường, máu xương người dân Việt cứ vậy mà đổ xuống bằng vũ khí được chuyển đến cả từ hai phía.
Thời kỳ đó, những người CSVN đưa đất nước lệ thuộc vào hệ thống XHCN.
Rồi cuộc chiến kết thúc ngày 30/4/1975.
Sau khi cuộc chiến kết thúc, mối quan tâm "giặc ngoài" đã tạm lắng, thì những người CSVN đưa đất nước bước vào một giai đoạn mới: Chiến đấu với "thù trong" là nội bộ giữa các nước Cộng sản anh em.
Hẳn nhiều người còn nhớ, từ những năm 1978 trở đi, khi mối quan hệ Việt - Xô được tăng cường và kết quả là Hiệp ước hữu nghị và hợp tác Việt Nam - Liên Xô, thì tương tự, mối quan hệ Việt - Trung xấu đi nhanh chóng. Từ chỗ là mối quan hệ "anh em" trong phe XHCN - Vốn những nước Cộng sản vẫn thích chia phe, cánh như một nguyên tắc ngoại giao và nội trị - bỗng nhiên trở thành thù địch một cách sâu sắc.
Trên mặt trận truyền thông, những bài báo, bình luận đã liên tục đưa ra những điều được ẩn giấu đằng sau mối quan hệ được che lấp ba chục năm trước bởi những lời lẽ hoa mỹ và rất "trung thực" từ những cái loa của đảng.
Ở đó, mối quan hệ Việt - Trung là mối quan hệ luôn bị bắt nạt, hà hiếp với những âm mưu thôn tính hết sức thâm độc từ giới cầm quyền Bắc Kinh. Theo hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN, thì "đảng và nhà nước" ta đã biết từ lâu, ngay từ khi người Cộng sản Trung Quốc mới nắm quyền tại Hoa lục.
Kết quả của những sự xấu đi nhanh chóng đó, là cuộc chiến tàn khốc tháng 2/1979 mà nhà cầm quyền Trung Cộng đã huênh hoang là dạy cho Việt Nam một bài học. Và cũng kết quả cuộc chiến là những "thắng lợi to lớn" của đảng CSVN đã đạt được là đã "dạy ngược lại cho Trung Cộng nhiều bài học".
Nhưng, hậu quả thì người dân Việt Nam phải chịu là hàng vạn người đã bỏ mạng bởi cuộc chiến tranh, mà sau này nhiều lần nhà cầm quyền CSVN đã cố tình bỏ quên cuộc chiến đó.
Trớ trêu thay, mối tình Việt - Xô và hệ thống cộng sản không thể là nguồn nuôi sống một nhà nước, một đảng "độc lập" một cách lâu dài. Khi cả hệ thống cộng sản thi nhau sụp đổ không thể cưỡng lại. Những người Cộng sản Việt Nam trở nên bơ vơ không còn chỗ bấu víu.
Khi đó, dù cho âm mưu bành trướng và thôn tính Việt Nam của bọn bá quyền bành trướng Bắc Kinh đã bị "đảng ta biết trước từ lâu" thì đảng vẫn phải tìm kiếm một chỗ bấu víu nào đó để tồn tại.
Và để tồn tại, bất chấp những nguy cơ cho đất nước, dân tộc Việt Nam, đảng CSVN lại tiếp tục "ma đưa lối, quỷ dẫn đường" tìm đến với kẻ thù dân tộc.
Kể từ đó, đất nước bước vào thời kỳ mới: Thời kỳ nô lệ bởi phương Bắc.
Ý đảng đi ngược lòng dân
Để kiếm chỗ dựa vững chắc cho sự tồn tại của mình, Đảng Cộng sản đã không ngần ngại chấp nhận bước đi cùng ma quỷ.
Thế nhưng, những người Cộng sản hiểu rõ tinh thần dân tộc và ý chí của người dân Việt Nam như thế nào khi dân Việt đã từng nghe theo lời của đảng tuyên truyền, mà hàng triệu người đã bỏ mạng chỉ vì lý tưởng độc lập, tự do của đất nước, sẽ không dễ dàng chấp nhận một thân phận nô lệ được lặp lại trong lịch sử.
Vì thế, con đường đi của đảng càng gian nan trong lòng dân và điều không thể giấu diếm, là người dân biết rõ đó là con đường đi ngược lại lợi ích của đất nước và dân tộc Việt Nam.
Vì thế, những bước đi của Đảng CSVN với kẻ thù dân tộc là những bước đi vụng trộm và giấu diếm. Đó là những cuộc đi đêm giữa những kẻ tự xưng nắm quyền lực với kẻ thù của đất nước.
Hàng loạt câu hỏi không được trả lời rành mạch và nhiều lời đồn đoán rằng với bản hiệp định Biên giới trên bộ giữa Việt Nam và Trung Quốc, Đảng CSVN đã đứng trên lưng nhân dân, để nhiều vùng lãnh thổ Việt Nam rơi vào tay giặc. Hiệp định đó đã là mối quan tâm, cũng là nguyên cớ cho hàng loạt người bị đảng bỏ tù khi đòi biết nội dung của nó.
Thậm chí, cho đến nay, một Hội nghị giữa VN và TQ vẫn bị giấu kín về nội dung, trở thành những lời đồn đoán cho mọi người dân Việt về ý nghĩa của nó nhưng Đảng CSVN vẫn không dám minh bạch: Hội nghị Thành Đô.
Những câu hỏi dần sáng tỏ
Có thể nói rằng, điều mà Đảng CSVN không ngờ đến, là sau những tiến bộ của khoa học kỹ thuật thế giới, mạng Internet phổ cập đến từng người, thì những bước đi của Đảng bị soi rất kỹ. Qua đó, người dân nhận chân được ai mới là bạn, ai mới là thù và ai đang vì quyền lợi dân tộc cũng như ai đang làm tay sai cho giặc.
Hệ thống tuyên truyền của đảng ngày càng mất tác dụng bởi lối tuyên truyền một chiều, bóp méo sự thật, bất chấp đạo đức, lương tâm và quyền lợi đất nước đã bị bóc trần. Từ đó cái gọi là "lòng tin" của người dân vào sự "vĩ đại, sáng suốt và tài tình" của đảng đã không còn chỗ đứng.
Có chăng, chỉ là sự giả vờ tin, giả vờ tuân phục và giả vờ chấp nhận bởi bạo lực của súng đạn, nhà tù hoặc món lợi trước mắt mà đảng đem lại cho họ sau khi bóc lột người dân, bán rẻ tài nguyên đất nước và... vay nợ nước ngoài.
Vì thế, thái độ của lãnh đạo Đảng CSVN trước quân thù, đã chứng tỏ nhiều điều người dân chú ý từ lâu và dần dần đưa ra một kết luận chính xác.
Nếu như trước đây người ta ngạc nhiên vì sao Đảng CSVN cố tình bỏ qua cuộc chiến 1979, thì ngày nay người ta hiểu rằng đó chỉ vì cái tình bạn 16 chữ vàng mà đảng đang tô vẽ để tìm chỗ dựa cho mình.
Nếu trước đây, người ta không hiểu vì sao cuộc chiến Gạc Ma 1988 với 64 quân nhân có trang bị vũ khí đầy đủ đã bị giết chết mà không được nổ súng, thì ngày nay người ta hiểu mục đích của việc hy sinh tính mạng họ, lãnh hải và lãnh thổ đất nước chỉ là tiến đến cái Hội nghị Thành Đô sau đó.
Nếu trước đây, người dân thắc mắc về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa ra sao mà mỗi khi ai nói rằng là của Việt Nam thì bị đàn áp, thậm chí vào tù, thì ngày nay, người ta biết Đảng CSVN đã có công hàm 1958 của Phạm Văn Đồng mở lối.
Và câu hỏi nhiều người đặt ra là vì sao Đảng CSVN vốn biết âm mưu thôn tính Việt Nam bởi mộng bá quyền bành trướng của Trung Cộng là không thay đổi mà vẫn một mực kết nghĩa anh em, bạn vàng? Thì câu trả lời đã khá rõ ràng rằng trên thế giới, chủ nghĩa Cộng sản hoang tưởng và độc tài đã không còn chỗ đứng và Trung Cộng là thành trì cuối cùng còn sót lại. Nếu không bám vào đó, thì đảng "độc lập" có nguy cơ ra khỏi đời sống dân tộc này.
Những bước đi đến đích nô lệ có bài bản
Nhiều người ngạc nhiên vì sao có những sự thay đổi trong cách hành xử của Đảng CSVN thời gian gần đây mà không thể giải thích.
Chẳng hạn, nếu những năm 2007 về sau, ai nói đến Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam, lập tức được coi là thế lực thù địch của đảng. Đến mức báo chí bị đình bản, kỷ luật bởi chỉ phạm húy điều đó! Thế nhưng giờ đây báo chí lại tha hồ khẳng định điều này?
Chẳng hạn, vì sao cuộc chiến 1979 trên biên giới phía Bắc đã có một thời đảng cố tình lãng quên, giờ vẫn có người được nhắc lại?
Chẳng hạn, vì sao những lệnh cấm vô lý trên Biển Đông từ nhà cầm quyền Trung Cộng, việc bắn giết ngư dân không được nhà cầm quyền VN quan tâm mặc dân sống chết, giờ đây người dân thấy nhà nước đã mở miệng mà không phải là "Tàu lạ, thuyền lạ"?
Phải chăng là lương tâm con người hay tinh thần dân tộc đã được thức tỉnh trong Đảng CSVN?
Xin thưa là không.
Đó chỉ là những màn kịch đúng quy trình.
Khi mà mọi sự đã rồi, Trung Cộng đã xây xong sân bay, đồn bốt và đưa vũ khí lên lãnh thổ Việt Nam một cách vững chắc ngoài Biển Đông, thì dù nhà nước VN có kêu gào, có tố cáo, có phản đối... cũng chỉ là chuyện nói với "đầu gối" mà thôi. Bởi ngay sau đó sẽ là màn đón tiếp bằng 21 phát đại bác, là chiêu đãi hoan hỷ, là cảm ơn... để nhận được một số tiền.
Nhưng tác dụng của việc kêu gào không hề nhỏ trong nhân dân. Bởi, với cách đó, họ đang cố phủi trách nhiệm của mình trước quốc dân đồng bào về việc mất lãnh thổ vào tay giặc.
Nhiều người hỏi rằng: Tại sao nhà cầm quyền CSVN không dám đối đầu với Trung Cộng bằng một cuộc chiến như năm 1979?
Xin thưa là chẳng bao giờ còn có điều đó. Bởi họ thừa biết rằng, nếu có chiến tranh thì phải giao vũ khí cho người dân, mà khi đó đích ngắm đầu tiên của người dân vào kẻ thù, là chính họ.
Câu trả lời cho một câu hỏi lớn, nhiều người chưa tìm được lời giải đáp là: Tại sao nhà cầm quyền Việt Nam tố cáo, phản đối Trung Cộng xâm lược, thế nhưng khi người dân biểu tình phản đối, họ đàn áp không thương tiếc. Có mâu thuẫn ở đây chăng?
Xin thưa là hoàn toàn không
Điều mà Đảng CSVN quan tâm lớn nhất, không phải là chuyện lòng yêu nước của người dân, mà chính là vị trí độc tài của họ. Mà những kẻ độc tài thì không bao giờ thích người dân bày tỏ ý kiến của mình, dù chỉ là lòng yêu nước.
Những cuộc biểu tình, nếu không bị dập tắt, sẽ là ngọn lửa thiêu cháy sự độc tài bằng ý chí của người dân.
Do vậy, không và sẽ không bao giờ, những kẻ độc tài thích bất cứ một cuộc biểu tình nào mà họ không kiểm soát được.
Hà Nội, 17/7/2016. Trước giờ biểu tình ủng hộ phán quyết Đường lưỡi bò
  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

XUÂN DƯƠNG 07:32 16/07/16
(GDVN) - Nếu không có sự vào cuộc của truyền thông, Hà Tĩnh có tự mình phát hiện ra những sai phạm của Formosa như ông Dương Tất Thắng khẳng định?
Sau khi báo chí vào cuộc phanh phui chuyện chôn chất thải rắn của Formosa tại một trang trại ở Kỳ Anh – Hà Tĩnh, Chủ tịch UBND tỉnh đã có chỉ đạo “hoả tốc”  đến Sở Tài nguyên & Môi trường, Phòng Cảnh sát môi trường - Công an tỉnh, UBND thị xã Kỳ Anh, Ban quản lý Khu kinh tế Vũng Áng.
Các cơ quan này đã “ngay lập tức” có buổi làm việc với Công ty Formosa Hà Tĩnh.
Trả lời truyền thông, ông Dương Tất Thắng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh khẳng định: “Để xảy ra vấn đề này, không thể không nói tới trách nhiệm của Formosa.

Trước hết Formosa phải kiểm tra chặt chẽ những đơn vị này có đủ chức năng hay không, việc giám sát trong quá trình triển khai như thế nào?”. [1]

Yêu cầu một doanh nghiệp nước ngoài “kiểm tra chặt chẽ” các doanh nghiệp trong nước có “đủ chức năng hay không” khi thuê vận chuyển, xử lý chất thải đương nhiên là việc phải làm.
Tuy nhiên trong làm ăn kinh tế với người Trung Quốc, nếu không nhìn trước vấn đề, phần thiệt bao giờ cũng đổ vào đầu doanh nghiệp Việt Nam; đấy là chưa nói đến những trường hợp vì hám lợi mà quên đi nghĩa vụ đối với quốc gia, dân tộc.
Giá như ông Phó Chủ tịch Hà Tĩnh “trước hết” quy trách nhiệm cho các cơ quan quản lý địa phương như Cảnh sát môi trường, Sở Tài nguyên & Môi trường, Sở Khoa học và Công nghệ, Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn… thì chắc chắn sự việc sẽ không khiến phải tốn nhiều giấy mực của báo chí và công sức của các cơ quan có trách nhiệm.

Việc chôn lấp mấy trăm tấn chất thải không thể diễn ra chỉ trong một đêm, không thể chỉ trong một cái hố nhỏ, vậy chính quyền địa phương Kỳ Anh, cảnh sát môi trường bận việc gì?
  Hàng trăm tấn chất thải như thế này đâu chỉ  chôn xong trong một đêm mà không hay biết? (Ảnh: 24h.com.vn)

Nếu những người - cơ quan có trách nhiệm ở Hà Tĩnh tự đặt ra câu hỏi: “chất thải lỏng độc hại Formosa đã xả theo đường ống ra biển, vậy cặn còn lại được xử lý như thế nào?” thì việc chôn lấp chất thải rắn chắc chắn sẽ được kiểm tra làm rõ.Tin cho hay trong tổng số 267 tấn chất thải dạng bùn (chất thải rắn) đã được đưa ra khỏi khu vực công ty Formosa có 189 tấn chất thải công nghiệp, còn lại là chất thải sinh hoạt thông thường.


Điều đáng lưu tâm là việc vận chuyển chất thải công nghiệp rắn mà Formosa ký với Công ty cổ phần xây dựng quản lý môi trường đô thị Kỳ Anh (Công ty Kỳ Anh) do ông Lê Quang Hoà làm Giám đốc, được ký vào tháng 4/2016, đây chính là thời điểm mà vùng biển ven bờ bốn tỉnh miền Trung bị đầu độc bởi chất thải lỏng Formosa  đổ ra biển Vũng Áng.

Trong số hàng trăm tấn chất thải công nghiệp mà Công ty môi trường Kỳ Anh đã chôn lấp, có hay không các chất thải độc hại tạm thời chưa bàn ở đây.

Câu hỏi đặt ra là sau gần ba tháng biển Hà Tĩnh bị đầu độc, vấn đề được cả thế giới quan tâm chứ không chỉ tại Việt Nam, vì sao chỉ sau khi truyền thông vào cuộc thì lãnh đạo Hà Tĩnh mới “hỏa tốc” chỉ đạo cơ quan chức năng trong tình hình xem xét?

Nếu không có sự vào cuộc của truyền thông, liệu Hà Tĩnh có tự mình phát hiện ra những sai phạm của Formosa như ông Dương Tất Thắng khẳng định?
Chất thải đóng gói ngập tràn Formosa (Ảnh nguồn: Vietnamnet.vn).

“Việc chôn cả trăm tấn chất thải trong trang trại ông Hòa mà Sở không biết thì cái này giám sát cũng rất là khó, kiểm tra thì không phải hằng ngày mình kiểm tra được”? Trả lời phỏng vấn của phóng viên Thiện Lương – Duy Tuấn (Vietnamnet.vn 13/7/2016) về trách nhiệm trong vụ chôn lấp chất thải rắn của Formosa tại Kỳ Anh, ông Giám đốc Sở TN&MT Hà Tĩnh Võ Tá Đinh đã rất vô tư tuyên bố 3 không: “không nắm, không biết, không phải”, nguyên văn đối thoại của ông Tá: [1]
Có lẽ đi xuống tận nhà máy kiểm tra không phải là việc của Giám đốc Sở TN&MT, thậm chí không phải là nhiệm vụ của Trưởng phòng cấp huyện như ông Trưởng phòng TN&MT huyện Hóc Môn mà Bí thư Đinh La Thăng đã đề nghị cách chức! 
Liên quan đến vụ việc, Bộ trưởng Bộ TN-MT Trần Hồng Hà cho rằng “Sở TN&MT tỉnh Hà Tĩnh hoàn toàn đủ thẩm quyền giải quyết vụ việc đổ chất thải của Formosa và sở này đang làm rất tốt công việc của mình". [2]

Đọc kỹ phát biểu của Bộ trưởng Trần Hồng Hà sẽ thấy hình như ý kiến của ông Hà trái ngược hoàn toàn ý kiến của ông Giám đốc Sở Hà Tĩnh: “Theo quy định, đơn vị xử lý chất thải công nghiệp, chất thải nguy hại phải được cơ quan quản lý Trung ương cấp phép nếu chất thải đó thải ra đi nhiều tỉnh; nếu chỉ xử lý ở địa phương thì Sở TN&MT cấp phép”. [2]

Công ty môi trường Kỳ Anh chôn lấp chất thải ngay tại tổ dân phố Hoàng Trinh, phường Kỳ Trinh, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh nghĩa là không phải “ngoài tỉnh”.
Không biết ông Giám đốc Võ Tá Đinh nghĩ sao về ý kiến: “nếu chỉ xử lý ở địa phương thì Sở TN&MT cấp phép” khi cho rằng “đương nhiên, sở TN&MT không có thẩm quyền cấp”?
Cũng cần nói rõ thêm là lãnh đạo tỉnh Phú Thọ đã khẳng định Công ty Phú Hà không hề chuyển chất thải độc hại của Formosa ra khỏi Hà Tĩnh, nó cũng chỉ nằm quanh quẩn đâu đó tại tỉnh nhà nhưng cho đến nay, có lẽ hàng trăm tấn chất thải độc hai này hóa thành “sâu” hết nên tìm mãi mà … “chưa biết nằm ở đâu”?
Từ ý kiến của Bộ trưởng và Giám đốc Sở người ta chợt nhớ đến câu chuyện ông Giám đốc Giao thông ngày nào phản pháo ông Bộ trưởng cùng ngành, đại ý “Bác Bộ trưởng nói thế cho vui chứ chắc chẳng có ý gì”?

Chắc hẳn nhiều người không quên chiến dịch tuyên truyền tiêu thụ bia Sài Gòn tại Hà Tĩnh, nếu chuyện quản lý môi trường cũng được “quán triệt” như bia thì chắc không đến nỗi hàng trăm tấn chất thải chôn lấp ngay gần khu dân cư tình nhà mà tất cả đều không hay biết.

Trở lại hợp đồng của Formosa và Công ty môi trường Kỳ Anh, đơn giá các đơn vị đủ năng lực và được cấp phép xử lý chất thải rắn Formosa đưa ra là 1.000đ/kg. Nếu Formosa ký với các đơn vị này thì với 267 tấn chất thải đã đưa trót lọt khỏi công ty họ sẽ phải chi trả 267 triệu đồng.
Đơn giá mà Formosa ký với Công ty môi trường Kỳ Anh là 800đ/kg, họ đã tiết kiệm được trên 50 triệu đồng tức là khoảng 2.500 USD. Đó là một con số quá nhỏ so với số vốn đầu tư nhiều tỷ đô la mà Formosa bỏ ra.

Vấn đề có phải là Formosa chỉ đơn thuần nhằm tiết kiệm chi phí? 

Người viết cho rằng không phải như vậy? Ở đây, Formosa đã thực hiện một mũi tên trúng hai đích, vừa tiết kiệm chi phí, vừa không phải chịu trách nhiệm nếu các chất thải đó là nguy hiểm cho môi trường và con người. 

Thay vì tìm lỗi ở Formosa, hãy xem lại bản thân mình trước. Nếu không vì hám lợi, coi thường kỷ cương phép nước, coi thường sức khỏe đồng bào mình thì ông Lê Quang Hoà đã không liều lĩnh chôn chất thải trong trang trại của mình kể cả khi đó chỉ là chất thải sinh hoạt. 

Ngay rác thải sinh hoạt nếu không được xử lý đúng nơi, đúng cách cũng gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, gây bức xúc cho người dân rất nhiều địa phương, thậm chí còn dẫn tới khiếu kiện kéo dài. 
Hành động tiếp tay cho người nước ngoài làm ăn phi pháp, phá hoại môi trường, xuyên tạc lịch sử đất nước,… xuất hiện ngày càng nhiều. 

Điều đặc biệt nguy hiểm không phải ở những kẻ giấu mặt mà lại là những người có chức có quyền, chẳng hạn một lãnh đạo cấp sở ở tỉnh Khánh Hòa khi còn đương chức. 

“Công ty gia đình ông Trương Đăng Tuyến (Silent Bay) đã hợp đồng đảm bảo cung cấp chứng chỉ hướng dẫn viên du lịch quốc tế và thủ tục tạm trú hợp pháp, an toàn cho đội ngũ hơn 90 hướng dẫn viên và nhân viên người Trung Quốc” – báo Tuoitre.vn đăng tải ngày 22/6/2016.

Bao nhiêu người trong số 90 người mà công ty gia đình ông nguyên Giám đốc sở “bảo lãnh” đã xuyên tạc lịch sử Việt Nam, tuyên truyền cho chủ nghĩa Đại Hán khi dẫn khách Trung Quốc du lịch tại Khánh Hòa?
Tỉnh ủy Khánh Hòa đã chỉ đạo UBND tỉnh gấp rút kiểm tra hoạt động của Silent Bay, đồng thời xem xét ông Trương Đăng Tuyến có vi phạm Luật phòng chống tham nhũng hay không trong việc để vợ và con trai góp vốn, điều hành công ty trên khi ông còn là Giám đốc sở. [3]

Việc để cho thương lái Trung Quốc luồn lách tới tận các hang cùng ngõ hẻm thu mua rễ cây hồi trước đây hay rễ cây hồ tiêu, hoa thanh long… hiện nay là lỗi của chính quyền phường xã, tổ chức Đảng cơ sở, lỗi của các tổ chức du lịch, lữ hành đưa người Trung Quốc vào Việt Nam.
Trên thế giới, chẳng có nước nào cho công dân nước ngoài sục sạo buôn bán không phải kiếm lời mà với mục đích phá hoại như chúng ta đang để cho thương lái Trung Quốc làm.

Những hành động đó thường được nhắc bởi cụm từ “buông lỏng quản lý” nhưng nói một cách nghiêm túc đó là tiếp tay cho người nước ngoài phá hoại kinh tế, môi trường đất nước mình.

Đã đến lúc những hành đông “tiếp tay” đó phải bị xem là bán nước hại dân, phải bị nghiêm trị chứ không chỉ nhắc nhở.

Người dân băn khoăn, người dân tự hỏi, rằng không biết với những cán bộ như nguyên lãnh đạo ngành Công Thương, nguyên Bí thư Thành ủy Hải Phòng, nguyên Giám đốc sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Khánh Hòa, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang,… bộ phận tham mưu cho lãnh đạo có cần phải đi tìm “bộ phận không nhỏ” mà lâu nay tìm mãi vẫn… không biết nằm ở đâu?

Tài liệu tham khảo:
[1] http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/315542/pho-chu-tich-ha-tinh-tam-dung-chuyen-chat-thai-khoi-formosa.html
[2]http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/so-tn-mt-ha-tinh-dang-xu-ly-rat-tot-vu-chat-thai-formosa-20160714114248777.htm
[3] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160622/cong-ty-cua-con-giam-doc-so-lam-gia-ho-so/1122412.html

Trẻ em nghèo bị đối xử như nô lệ ở Việt Nam


Một trong hai đứa trẻ vừa trốn khỏi bãi vàng nơi chúng bị ép làm việc như nô lệ bên cạnh ân nhân (người đưa chúng ra khỏi rừng, cho ăn và giao chúng lại cho chính quyền xã). (Hình: Tuổi Trẻ)
Một trong hai đứa trẻ vừa trốn khỏi bãi vàng nơi chúng bị ép làm việc như nô lệ bên cạnh ân nhân (người đưa chúng ra khỏi rừng, cho ăn và giao chúng lại cho chính quyền xã). (Hình: Tuổi Trẻ)

QUẢNG NAM (NV) – Hệ thống công quyền ở Việt Nam chỉ tiếp nhận và đưa hai trẻ ngụ ở Nghệ An, bị gạt vào Quảng Nam làm nô lệ tại một bãi vàng về nhà và coi như đã hết trách nhiệm.
Ngày 11 tháng 7, chính quyền xã Bình Lâm, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam xác nhận đã tiếp nhận hai thiếu niên, một 15 và một 17 tuổi vừa đào thoát khỏi một bãi vàng thuộc xã Phước Hiệp, huyện Phước Sơn.
Cả hai cùng ngụ tại huyện Tương Dương, tỉnh Nghệ An, tin vào lời hứa giúp tìm việc làm nên bị gạt, bị giao cho chủ một bãi vàng. Ở đó, cả hai bị buộc làm việc mười tiếng một ngày mà không hề được trả lương. Hai thiếu niên kể thêm rằng tất cả phu đào vàng đều bị cưỡng ép làm việc như nô lệ nhưng không ai dám phản kháng hoặc bỏ trốn vì tất cả đều bị giám sát hết sức chặt chẽ.
Đêm 9 tháng 7, 2016, tận dụng sơ hở của chủ bãi vàng, bảy phu đào vàng đã dắt nhau bỏ trốn. Năm người khác đang lạc đâu đó trong rừng, còn hai thiếu niên may mắn được dân địa phương tìm thấy khi đã kiệt sức trong một khu rừng.
Những khuyến cáo của các chính phủ, tổ chức bảo vệ nhân quyền về tệ nạn buôn người, cưỡng ép con người làm việc như nô lệ tại Việt Nam dường như chẳng đến đâu.
Hồi tháng 9 năm ngoái, báo chí Việt Nam xới lên chuyện ba đứa trẻ thuộc sắc tộc Xê Đăng là: Hồ Văn Đôi – 13 tuổi, Hồ Văn Điếu – 14 tuổi, Hồ Văn Bâng – 15 tuổi, cùng ngụ tại xã Trà Linh, huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam, bị một phụ nữ gạt (giới thiệu cho cả ba đi làm, với mức lương là ba triệu đồng/tháng/người) rồi giao cho ông Đoàn Văn Phước, chủ một trại gỗ ở huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam… Sau hơn một tháng bị ép làm việc quần quật, cả ba thắc mắc tại sao không được trả lương thì ông Phước dọa “đập chết.” Biết bị gạt, cả ba đứa trẻ bỏ trốn, còn ông Phước cho người đi tìm, bắt chúng quay lại.
Ngày 4 tháng 9, người của ông Phước tìm được ba đứa trẻ lúc chúng đi đến xã Bình Lâm, huyện Hiệp Đức, tỉnh Quảng Nam. May mắn là dân địa phương kịp gọi điện thoại báo cho công an xã nên cả ba đứa trẻ được giải cứu rồi được chuyển cho Trung Tâm Công Tác Xã Hội tỉnh Quảng Nam.
Đáng nói là sau scandal vừa kể, ông Phước vẫn vô sự. Đó cũng là lý do buôn người và cưỡng ép làm nô lệ tiếp tục là vấn nạn vừa phổ biến, vừa nghiêm trọng tại Việt Nam.
Năm 2013, Walk Free – một tổ chức chuyên tranh đấu cho nhân quyền, công bố “Chỉ số tình trạng nô lệ 2013.” Theo đó, xét trên bình diện toàn cầu, Việt Nam xếp thứ 64/162 về tình trạng công dân bị buộc làm nô lệ. Nếu xét riêng khu vực Châu Á, Việt Nam xếp thứ 9. Còn xếp theo tổng số nô lệ, Việt Nam đứng thứ 15 trên thế giới.
Con số nô lệ tại Việt Nam được Walk Free ước đoán nằm trong khoảng từ 240,000 đến 260,000. Walk Free nhận định, tình trạng người Việt bị cưỡng ép lao động phổ biến cả ở bên ngoài lẫn bên trong Việt Nam.
Walk Free không phải là tổ chức đầu tiên cảnh báo về tình trạng nô lệ tại Việt Nam. Hồi tháng 8 năm 2013, BBC từng đăng một phóng sự điều tra của Marianne Brown về “nô lệ trẻ em” ở Việt Nam. Thông qua Quỹ Trẻ Em Blue Dragon, bà Brown đã tiếp xúc với nhiều đứa trẻ được Blue Dragon giải cứu. Đa số là con em người thiểu số sống tại miền Bắc và miền Trung Việt Nam, bị dụ dỗ vào Sài Gòn rồi bị cầm giữ, bị buộc phải làm việc trong các xưởng may, bị ép ăn xin, thậm chí bán dâm.
Theo bà Brown, 25% số trẻ em mà Blue Dragon giải cứu hồi năm 2012 là những đứa trẻ bị ép phải làm việc trong các xưởng may ở Sài Gòn. Những “xưởng may” này thường rất chật hẹp và vừa là nơi làm việc, vừa là nơi ăn ở của hàng chục đứa trẻ. Chủ xưởng chỉ cho các em vào nhà tắm 8 phút một ngày. Tám phút đó dành cho cả việc đánh răng, tắm rửa và đi vệ sinh.
Nói cách khác, sau khi trở thành nổi tiếng vì là một trong những cái nôi của tệ buôn người, nổi tiếng vì phụ nữ và trẻ em Việt Nam đã bị biến thành hàng hóa để bán đi Trung Quốc, Đông Nam Á, Châu Âu, Việt Nam tiếp tục nổi tiếng vì người Việt bị biến thành hàng hóa để mua bán ngay tại Việt Nam.
Ông Florian Forster, trưởng Văn Phòng Di Trú Quốc Tế (IOM) tại Việt Nam, từng nói với bà Brown: Buôn người xuyên biên giới đã được công nhận từ lâu nhưng buôn người tại Việt Nam chỉ mới được chính thức thừa nhận từ năm 2011.
Bà Vũ Thị Thu Phương, một thành viên trong Dự án liên kết các tổ chức Liên Hiệp Quốc để phòng chống buôn người (UNIAP) từng xác nhận: Hầu hết các vụ buôn người tại Việt Nam không bị coi là tội phạm mà chỉ bị phạt hành chính.

Mới đây, ngày 14 tháng 7, 2016, một viên tướng là tổng cục phó Tổng Cục Cảnh Sát của Bộ Công An Việt Nam, thú nhận, tệ nạn buôn người hiện diện ở 63/63 tỉnh, thành phố tại Việt Nam và chỉ tăng chứ không giảm. Trung bình, mỗi năm, có 1,000 người Việt bị lừa bán ra ngoại quốc. Viên tướng này không hề đả động đến tình trạng lừa gạt, buôn bán, cưỡng ép làm việc như nô lệ ngay tại Việt Nam. (G.Đ)
16-07-2016

Công an “chê” trộm?

Theo NLĐO-13/07/2016 21:34

Người dân liên tiếp mất xe nhưng khi báo cáo vụ việc với cơ quan công an thì lại bị ngó lơ

Người dân xã Phước Tân, TP Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai phản ánh chỉ trong vòng khoảng 1 tháng, tại đây mất cả chục xe máy. Đáng nói, hình ảnh và hành tung bọn trộm khá rõ nhưng khi trình báo lên công an xã thì chỉ nhận được yêu cầu… cảnh giác!
Hoạt động ngang nhiên
Tiếp xúc với chúng tôi, bà Nguyễn Thị Cúc, chủ một quán cơm trên đường Đinh Quang Ân (ấp Hương Phước, xã Phước Tân), cho biết vào một buổi trưa đầu tháng 6, lúc quán cơm đang đông khách, một thanh niên dừng xe máy, mua 2 hộp cơm. Một lúc sau, quán nhốn nháo vì phát hiện 1 chiếc xe máy “không cánh mà bay”.
Theo bà Cúc, trong lúc người thanh niên mua cơm cố tình kéo dài thời gian bằng đủ các chiêu thức thì phía sau nơi để xe của khách cũng có một thanh niên khác lảng vảng, có thể cả hai là đồng bọn. Kẻ mua cơm cố tình che khuất tầm nhìn của chủ quán để đồng bọn đủ thời gian trộm xe. “Một số người thấy kẻ lạ dắt chiếc xe ra khỏi quán nhưng cứ nghĩ là khách ăn cơm xong rồi về nên không nghi ngờ gì” - bà Cúc nói.
Hình ảnh trộm xe trong nháy mắt được trích xuất từ camera nhà bà Thu
Hình ảnh trộm xe trong nháy mắt được trích xuất từ camera nhà bà Thu
Tiệm chụp hình của ông Nguyễn Tiến Dũng, cách nhà bà Cúc chỉ 50 m, cũng bị mất xe trong tích tắc. Ông Dũng kể: Sáng 13-6, ông dắt xe máy ra cửa, chuẩn bị đi công chuyện. Do chủ quan, ông vẫn để chìa khóa cắm ở xe. Lúc này, có một thanh niên đeo khẩu trang đi xe máy ở ngoài vào hỏi đường. Trong lúc ông Dũng quay lưng về chiếc xe của mình để chỉ đường cho người lạ thì một thanh niên khác đã lấy xe ông trong tích tắc. “Tôi không ngờ mình có thể mất xe đơn giản như vậy. Khi tôi hô hoán và đuổi theo tên trộm thì tên hỏi đường còn giả vờ đuổi theo giúp nhưng thực chất là ngăn cản tôi cho đồng bọn chạy thoát” - ông Dũng bức xúc.
Ngày 23-6, sau 10 ngày nhà ông Dũng bị mất xe, bà Trương Thị Thu - ở đối diện nhà ông Dũng - cũng bị trộm lấy chiếc xe máy đắt tiền. Nhà bà Thu bán tạp hóa. Hơn 20 giờ, bà Thu dựng chiếc xe trước cửa nhà và ra phía sau làm công việc. Từ trong nhà quay ra, bà Thu tá hỏa khi chiếc xe máy đã không còn. “Tôi trích xuất camera, thấy tên trộm mặc quần soóc, bịt mặt vào bẻ khóa chiếc xe máy, bên cạnh có một tên khác dừng xe ngồi canh chừng rồi sau đó cùng tẩu thoát” - bà Thu kể.
Vì thành tích “không tội phạm”?
“Chị Cúc, chị Thu và tôi nhà ở gần nhau, cùng bị mất xe chỉ trong vòng chục ngày, cùng trình báo công an xã nhưng chẳng nghe họ trả lời. Nhiều ngày sau, xóm chúng tôi mới nhận được thông báo của công an về tình trạng mất trộm, người dân cần cảnh giác. Thông báo ghi ngày 15-6 nhưng đến ngày 6-7, chúng tôi mới nhận được. Nản, nên có nhiều trường hợp mất trộm cũng không muốn trình báo công an nữa” - ông Dũng bức xúc.
Trước phản ánh của người dân, chúng tôi liên hệ với Công an xã Phước Tân để làm rõ thì nơi đây từ chối tiếp xúc. “Chúng tôi không nghe ai trình báo mất xe, muốn trao đổi thì phải xin giấy giới thiệu của Công an TP Biên Hòa, chúng tôi mới làm việc” - vị phó trưởng công an xã nói.
Đại tá Trần Tiến Đạt, Trưởng Công an TP Biên Hòa, cho biết sẽ xác minh tình trạng tội phạm và tình hình làm việc của công an sở tại. “Người dân gặp nạn như trên có thể báo ngay cho Công an TP Biên Hòa, chúng tôi sẽ có biện pháp” - đại tá Đạt khẳng định.
Trong khi đó, theo những nạn nhân bị mất cắp, việc công an xã “chối” không xảy ra mất cắp rất có thể là do thành tích “không tội phạm” mà địa phương nào cũng muốn có (!?).
Băng trộm đi xe Exciter, SH
Theo ghi nhận, vài tháng gần đây, tại xã Phước Tân có cả chục xe máy bị mất trộm. Băng trộm gồm nhiều tên, thường chở nhau bằng xe máy hiệu Exciter hoặc SH. Những kẻ trong băng nhóm này đeo khẩu trang, ăn mặc lịch sự để dễ qua mắt người dân.
Hiện người dân rất hoang mang vì băng trộm vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Bài và ảnh: XUÂN HOÀNG