Tuesday, May 31, 2016

Sài Gòn rộng lòng vậy đó!

Theo Trí thức trẻ-31-05-2016

Sài Gòn rộng lòng vậy đó!
Người Sài Gòn chào đón tổng thống Mỹ

"Thiệt tình ở Sài Gòn này xưa đến giờ có thay đổi chút xíu nào đâu... Người Sài Gòn thì hồi nào tới giờ cũng vẫn sống với nhau như vậy à!".

Hôm đó, xe hết xăng dọc đường, tôi dắt bộ trên đường Trần Quang Khải đến cây xăng gần đó. Nắng tháng tư chang chang đổ lửa. Ngang qua ngã tư chợt nghe ơi ới "Xe sao đó". Nhìn lại, hóa ra anh xe ôm trên lề đường. Tôi ới lại trả lời.
"Cần đẩy phụ hông?"- anh tiếp. Bạn ơi, anh ấy "ngang nhiên" đòi giúp đỡ, dù tôi với anh ấy chưa từng quen biết. Và không hề có chuyện đẩy giùm rồi đòi trả tiền công đâu nhé.
Chỉ đơn giản là vì người Sài Gòn vốn vậy. 
Sài Gòn rộng lòng vậy đó! - Ảnh 1.
"Mình bị rớt ví lúc gửi xe khi đi dự triển lãm tại 1 trường đại học, lúc đó mình không hay biết gì luôn, đến khi xuống lấy xe đi về thì thấy xe mình bị đẩy ra một góc khác biệt với các xe còn lại, còn trên xe thì đính kèm tờ giấy này đây", câu chuyện mất ví được người Sài Gòn chia sẻ. Ảnh: Human of Sài Gòn.
Một chiều khác, tôi đang đi trên đường Thành Thái, quận 10. Mưa chèm nhẹp, và xe tôi đột nhiên hục hặc rồi khựng lại. Dắt vô tiệm sửa xe bên đường. Anh thợ trẻ giục giã vào trong cho khỏi ướt, còn anh thì dầm mưa ra dắt chiếc xe lên lề.
Ra là ẩm IC, anh tháo ra, lau sạch sẽ, đề thử vài lần. Xe nổ ngon. Anh cúi xuống gõ thử lốp xe xem có căng không mặc dù tôi không nhờ.
Ổn mọi thứ, anh dắt xe xuống đường, nổ máy sẵn. Anh hỏi tôi đi lối nào để quay đầu xe theo hướng ấy. Nhưng khi tôi cảm ơn và hỏi giá tiền thì anh dứt khoát không lấy, chỉ cười: "Có nhiêu đâu mà lấy chị, hổng sao đâu, chị đi đi không mưa lớn đó".
Lại một đêm khác. Tôi và cô bạn thân ở xa về mải chuyện trò quá nên khi rời quán thì đã khuya. Đang băng qua ngã tư thì rầm, một chiếc xe bên kia phóng tới. Cả ba té lăn.
Nhìn anh nọ đã xỉn xỉn, mặt mũi bặm trợn, cau có, nhìn lại ngã tư vắng vẻ giữa khuya, chúng tôi hơi hoảng. Thì lao nhao, ba bốn bác đạp xích lô đang nằm trong xe ngủ gần đó chạy ra.
Các bác người thì đỡ chúng tôi dậy, người thì dựng xe, xem xe có bị gì không, quay thử bánh xe có bị méo hay trật. Rồi họ nói với anh kia, lúc này đang có bộ dạng gây sự: "Anh đi sai rồi, may người ta hông sao đó. Chớ gặp người khác là bắt thường anh tới rồi". 
Các chú giục chúng tôi: "Hai đứa đi đi, đi đi".
Sài Gòn rộng lòng vậy đó! - Ảnh 2.
"Nghệ sĩ xế chiều như chú thì biết làm cái gì con ơi. Nè thấy không, đồ nghề kế một bên hết nè. Ở thì ở hotel mái che ngay đây luôn, người ta thương chú, người ta kéo cái mái che ra cho ở nhờ đó. Xe dựng kế bên đây, trời mưa một cái là lấy dông luôn.Nói giỡn chứ mấy đứa bây đứa nào muốn học đờn ra đây chú dạy cho. Đờn gì cũng được, guitar, đờn cổ gì chú biết chơi hết. Học phí cho tiền bánh kẹo thôi hà hà.Tụi bây lẹ lên nha, chứ chú sắp đi rồi đó. Đi đâu hả? Đi lên trời chớ đi đâu". Ảnh: Human of Sài Gòn
Sài Gòn của chúng tôi, những câu chuyện nhỏ xíu như vậy ai cũng có sẵn một bụng, có thể kể với nhau không dứt.
Nhưng chẳng ai kể những chuyện đó khi ngồi với nhau cả, vì hình như ai cũng thấy những việc làm đó là quá bình thường, là tất nhiên rồi, không có chi lớn lao để mà ca ngợi.
Một câu chuyện rất Sài Gòn khác nữa: ban đêm, chạy xe một mình trên đường vắng, chợt bạn thấy một người cắm đầu cắm cổ phóng theo. Hết hồn hết vía, bạn càng tăng ga chạy vun vút. Nhưng "soái ca" đó vẫn phóng nhanh hơn bạn, và khi vừa chạm đến bạn thì ảnh, hay chỉ, kìm ga lại để hét lên một câu kinh điển: "Đá tóóóo" (gạt chống xe lên).
Bạn giật mình nhìn xuống. Cái chân chống chưa gạt lên, may quá, chưa kịp xẹt lửa trên mặt đường hoặc vướng vào vật nào đó và quật ngã bạn dập xương sống.
Sau phút ú tim, bạn tìm ân nhân để nói một câu cám ơn thì người đó hoặc đã trở lại tốc độ cũ chạy bình thường đằng sau bạn, hoặc đã phóng vút lên phía trước, hoặc thậm chí đã quay đầu xe để trở lại con đường của mình.
Hóa ra, họ không đi cùng đường với bạn. Chỉ vì thấy chiếc chân chống nguy hiểm nên rượt theo bạn để nhắc vậy thôi. 
Sài Gòn rộng lòng vậy đó! - Ảnh 3.
Ảnh: Human of Sài Gòn
Trên trang Human of Sài Gòn, hết lần này đến lần khác, những câu chuyện tình nghĩa về Sài Gòn được những người từ nơi khác đến sinh sống kể lại.
Nick Kan Nguyễn thuật câu chuyện của bản thân: "Hồi xưa còn làm sale bánh kẹo, chở kẹo đi giao hàng. Đang chạy ngon thì có 1 chị rượt theo la ơi ới: "em... em... rớt hàng kìaaaa".
Mình quay lại lượm thì người dân xung quanh ra lượm giùm, còn cho cái thùng mới để đựng, cho sợi dây thun cột thùng. Cô bán cơm thì dặn dò đi đứng cẩn thận, "mất hàng là nhịn đói cả tháng nha con".
Nick Quách Phúc thì kể: "Bữa chạy xe, bị bể bánh đầu, mất lái, đâm vô chiếc xe của chú kia. Xe mình cong luôn vành bánh đầu. Loạng choạng đứng dậy, dân trong nhà túa ra nói mình xỉn, la chửi quá trời luôn. Sau thì mọi người thấy mình không xỉn nên kêu "pha nước chanh cho thằng nhỏ nó uống".
Hỏi chú kia đền xe hư bao nhiêu tiền để con gởi chú thì chú nói xe chú bị đụng quen rồi, con coi để tiền sửa xe con đi".
Mấy hôm trước, trên mạng xã hội bao nhiêu trái tim bay lên với tấm ảnh một cô gái đang chạy xe thì dừng lại mở áo mưa khoác cho bà cụ bán hàng rong bên đường (Hà Nội).
Sài Gòn cũng vậy.
Sài Gòn rộng lòng vậy đó! - Ảnh 4.
Cô cầm chổi chứ thông minh lắm nha. Con cô học là cô cũng học đó!Hơn nhau là hơn ở cái đầu, chứ không phải tiền bạc.
Nick Trần Thùy Dương kể, bữa nọ bạn đang trú mưa thì một ông chú đứng gần rút ra cái áo mưa. Ông đưa cho bạn rồi nói "Mưa lớn lắm, chạy là ướt đó con. Chú còn dư nè, con mặc đi".
"Ở Sài Gòn bao nhiêu năm, không nhớ nổi có bao nhiêu người chủ động đưa áo mưa cho mình nữa, nhiều lắm..." - bạn này viết tiếp.
Nick Duy Đài, có lẽ là một shipper góp chuyện: "Mới chiều đi giao hàng. Tới khúc đường xấu òm thì rớt hàng. Đường vắng nhưng hễ có ai đi ngang là dừng xe lại giúp, dầm mưa người ướt nhẹp, hàng cũng ướt nhưng thấy lòng mình vẫn ấm áp lạ thường".
Ấm lắm, dù Sài Gòn đang vô mùa mưa và những đợt triều cường cộng hưởng dìm người ta vào cái ướt át lạnh run.
Dạ, anh à, từ hồi nào tới giờ, và chắc chắn từ giờ tới sau sau mãi nữa, người Sài Gòn mình vẫn sẽ luôn luôn nồng nhiệt và rộng lòng một cách giản dị như vậy, héng anh!

VTV viết tựa sai về G7 và Biển Đông?

Theo BBC-1 giờ trước

Image copyrightGETTY
Image captionG7 chỉ 'bày tỏ quan ngại về Biển Đông và biển Hoa Đông'
Một tựa đề trên trang mạng VTV viết về hội nghị G7 tại Nhật Bản và vấn đề Biển Đông bị phê là dịch sai.
Bản tin hôm 26/05/2016 của VTV viết "G7 tuyên bố đóng vai trò lãnh đạo giải quyết vấn đề Biển Đông" dù bản tiếng Anh của thông báo mà G7 đưa ra không nói như thế.
Điều này đã có một số người trong cộng đồng mạng tiếng Việt chỉ ra.
Nội dung trong bài của bản tin VTV cũng viết tương tự rằng:
"Các nhà lãnh đạo G7 đã kết thúc ba phiên thảo luận đầu tiên và sắp bước vào phiên ăn tối kết hợp thảo luận - phiên thảo luận cuối cùng trong Hội nghị Thượng đỉnh G7 ngày 26/5."
"Tới thời điểm này, các nước G7 tuyên bố phải đóng vai trò lãnh đạo các nỗ lực quốc tế để giải quyết vấn đề Biển Đông."
Tuy thế, trong tuyên bố chung của lãnh đạo khối G7 họp ở Ise Shima không có câu nào như thế.

Làm mềm quan điểm

Họ chỉ bày tỏ quan ngại về tình hình căng thẳng ở cả hai vùng biển Hoa Đông và Nam Trung Hoa (theo tên tiếng Anh của Biển Đông):
"Chúng tôi quan ngại về tình hình ở biển Hoa Đông và Nam Trung Hoa, và nhấn mạnh tầm quan trọng cơ bản của các quản trị và giải quyết tranh chấp một cách hòa bình."
Image copyrightVTV
Image captionBản tin đăng ngày 26/5/2016 trên trang mạng của VTV, tính đến đêm muộn 31/5 vẫn giữ nguyên dòng tựa đề sai
Ngoài ra, G7 cũng nhấn mạnh đến pháp quyền trên biển, các quyền tự do hàng hải, hàng không.
Báo chí Nhật có trích dẫn quan chức nước này nói Thủ tướng Shinzo Abe đã "dẫn cuộc thảo luận" (led discussion) về hai vùng biển trên tại hội nghị G7.
Nhưng điều này không có nghĩa là G7 nhận vai trò "lãnh đạo các nỗ lực quốc tế" để giải quyết vấn đề Biển Đông như VTV đăng tải.
Đây không phải là lần đầu tiên dư luận chú ý đến bản tin quốc tế của VTV.
Hồi tháng 5/2015 bản tin quốc tế của đài này chiếu cả hình Tổng thống Barack Obama đón nhà bất đồng chính kiến Việt Nam, ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải tại Nhà Trắng.
Image copyrightXINHUA
Image captionTQ đã bay ra Trường Sa sau khi xây sân bay lớn
Trên thực tế, theo báo Hong Kong viết, các lãnh đạo cao nhất gồm các tổng thống, thủ tướng những nước trong khối G7 đã chọn quan điểm "mềm mỏng" hơn so với thông cáo của các bộ trưởng G7 trước đó.
Các bộ trưởng G7 nhắc đến "các biện pháp gây sức ép, đe dọa và khiêu khích đơn phương" tại Biển Đông, với ngôn từ mà trang South China Morning Post cho là "ám chỉ Trung Quốc".
Các lãnh đạo G7 cuối cùng chỉ nói là họ "quan ngại" về tình hình căng thẳng nói chung mà không nêu tên quốc gia nào.
Dù vậy, Trung Quốc, qua lời nữ phát ngôn viên Bộ Ngoại giao, bà Hoa Xuân Oánh đã lên tiếng chỉ trích trực tiếp Nhật Bản và G7.
Đài Phát thanh Quốc tế Trung Quốc (CRI) trích lời bà Hoa Xuân Oánh:
"Làm nước đăng cai G7, Nhật Bản đã làm thổi lên vấn đề Biển Nam Hải (là tên mà Trung Quốc dùng để gọi Biển Đông) và làm bùng thêm căng thẳng. Trung Quốc cực lực bày tỏ thái độ bất bình với Nhật Bản và những gì G7 vừa làm."

Phụ nữ Mỹ gốc Việt 'mất tích' ở Việt Nam

Theo BBC-2 giờ trước 

Image copyrightDOLLY KHUU
Image captionBà Khưu Hiền Duyên được cho là mất tích hôm bà định trở lại Hoa Kỳ hôm 26/5
Một người Mỹ gốc Việt 'mất tích' khi về Việt Nam làm từ thiện cho tổ chức Love Foundation, theo gia đình bà.
Đó là bà Khưu Hiền Duyên, người từ tiểu bang Virginia của Hoa Kỳ về Việt Nam từ 11/5 và chuyến đi chỉ dự định kéo dài tới 27/5, theo chồng bà, ông Khưu Xuân Quang.
Ông Quang nói vợ ông, người cũng có tên là Dolly, "đang bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt giữ".
Tuy nhiên Đại sứ quán Hoa Kỳ dường như chưa xác nhận chuyện gì đã xảy ra với bà Hiền Duyên vì ông Quang cũng viết trong thông điệp gửi cho báo chí:
"Cho đến hôm nay thì chúng tôi đã liên lạc với Tòa Lãnh Sự tại Việt Nam và nhân viên đặc trách về trường hợp Dolly.
"Mặc dù người nhân viên của Tòa Lãnh Sự chưa xác định được trường hợp của Dolly nhưng ông ta đã trấn an gia đình chúng tôi rằng ông ta sẽ cố gắng bằng mọi cách sẽ đưa Dolly trở về gia đình tại Hoa Kỳ an toàn trong thời gian ngắn."

'Giúp trẻ em nghèo'

Ông Quang nói nghề nghiệp chính của vợ ông là chuyên viên tài chính của hãng Transamerica Company nhưng bà thường xuyên làm từ thiện cho các trường học và cũng là thành viên của tổ chức từ thiện Tình Thương, hay Love Foundation.
Đây là một hội từ thiện "giúp đỡ những trẻ em nghèo khó ở các vùng nông thôn xa xôi tại Việt Nam bằng cách gởi đến các con em sách vở và các thứ cần thiết để các con em có điều kiện đến trường học."
Ông Quang cũng cho biết thêm: "Gia đình chúng tôi sinh sống tại vùng Hampton Road-tiểu bang Virginia trên 25 năm. Vợ chồng tôi có 3 người con. Con trai lớn của chúng tôi tên là Calvin, 18 tuổi, hiện đang phục vụ trong quân đội Virginia National Guard, và hai người con gái là Vivian, 15 tuổi và Julianne, 13 tuổi."
Gần đây Việt Nam đã bắt giữ một nhà hoạt động từ Hoa Kỳ trở về Việt Nam, bà Nancy Nguyễn, trong vài ngày.

Ông Thức tuyệt thực sang ngày thứ 8

Theo BBC-31 tháng 5 2016

Image copyrightTRAN HUYNH DUY THUC FAMILY
Image captionHai cựu tù chính trị Lê Công Định và Lê Thăng Long cầm ảnh ông Trần Huỳnh Duy Thức
Hôm 31/5, tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực đã sang ngày thứ tám tại nhà tù số 6 tỉnh Nghệ An trong lúc thỉnh nguyện thư yêu cầu trả tự do cho ông hiện có gần 18.000 người ký.
Hôm 31/5, trả lời BBC qua điện thoại từ TP. Hồ Chí Minh, ông Trần Huỳnh Duy Tân, em trai ông Thức nói: “Ngày mai 1/6, gia đình sẽ đi thăm anh tôi tại nhà tù. Tuy vậy, cả nhà đang lo ngại rằng quản giáo sẽ không cho gặp anh tôi do tù nhân đang tuyệt thực thường bị kỷ luật, cắt suất thăm gặp của thân nhân, dù mỗi lần gặp chỉ được khoảng 60 phút”.
“Nếu được gặp, gia đình sẽ cố gắng nói anh tôi ngưng tuyệt thực để có thể bảo toàn mạng sống, nhưng anh ấy quyết định thế nào thì không thể biết được”.
Ông Tân cũng cho hay ông Trần Văn Huỳnh, cha của ông Thức, ngoài 80 tuổi, sức khỏe rất kém vì buồn lo cho con trai cũng như bị tiền sử một số bệnh. Ông đã nhập viện hai hôm nay và hiện đang được chữa trị trong bệnh viện Nguyễn Trãi.
Đến nay, gia đình đã tuyệt thực đồng hành cùng ông Thức ba đợt, mỗi đợt 24 giờ.
Thỉnh nguyện thư yêu cầu trả tự do cho ông Thức hiện có gần 18.000 người ký.

'Tự do cho Trần Huỳnh Duy Thức'

Trên website Change.org, người soạn thỉnh nguyện thư này cho biết “Văn phòng Cao ủy Nhân quyền muốn làm rõ một vài vấn đề để giúp Trần Huỳnh Duy Thức”.
Hôm 30/5, luật sư Lê Công Định và doanh nhân Lê Thăng Long, hai người từng bị kết án cùng đợt với ông Thức đã đến động viên gia đình.
Image copyrightAFP
Image captionÔng Trần Huỳnh Duy Thức lãnh án tù nặng nhất trong nhiều năm nay
“Hàng ngày, luôn có những cá nhân, tổ chức thầm lặng cầu nguyện hay làm mọi cách trong phạm vi của mình để đồng hành cùng Duy Thức và kêu gọi trả tự do vô điều kiện cho anh”, gia đình ông Thức viết trên mạng xã hội.
Từ hôm 24/5 ông Thức bắt đầu “ tuyệt thực đến chết để đòi sự thượng tôn pháp luật và yêu cầu trưng cầu dân ý trao cho người dân quyền quyết định thể chế chính trị của đất nước".
Thời điểm đó, ông Lê Công Định cùng bác sĩ Nguyễn Đan Quế và linh mục Phan Văn Lợi, đồng chủ tịch Hội Cựu Tù nhân Lương tâm đã phát động các đợt tuyệt thực đồng hành cùng ông Thức.
Bảy năm trước, ông Thức bị bắt giữ và khởi tố về tội ‘Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân’.
Ông Thức, 50 tuổi, bị đưa ra xét xử hồi đầu năm 2010 cùng với các ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long trong một vụ án chính trị được dư luận trong và ngoài nước đặc biệt quan tâm.
Ông nhận mức án nặng nhất là 16 năm tù cùng với 5 năm quản chế, trong khi các bị cáo trong cùng vụ án với ông bị tuyên án từ năm đến bảy năm tù.
Trong cuộc phỏng vấn với BBC, ông Tân cũng cho hay: “Gia đình đã nhiều lần nghe về việc chính quyền đề nghị anh Thức đi Mỹ. Từ góc độ gia đình, chúng tôi luôn muốn anh được thoát khỏi chốn lao tù, dù còn ở Việt Nam hay đi nước ngoài. Nhưng chúng tôi tôn trọng quyết định của anh”.

Việt Nam, những tâm hồn hung hãn

Tổng thống Obama phát biểu tại một cuộc họp báo ở Hà Nội, ngày 23/5/2016.
Có một bình luận trên VOA ở bài viết kỳ trước khiến tôi suy nghĩ khi người đọc bị bất ngờ trước một câu viết của tôi rằng “Thật khó để Việt Nam trở thành một đất nước dân chủ.” Thật ra tôi cũng rất đắn đo khi có suy nghĩ như vậy, nhưng bởi bản thân tôi cũng giật mình trước thái độ của dân chúng đối với sự có mặt của Tổng thống Obama tại đất nước mình trong những ngày vừa qua.
Tôi rất muốn đặt một câu hỏi thẳng thắn rằng: “Sẽ có sự thay đổi lớn nào xảy ra tại chính đất nước mình, sau khi Obama rời khỏi Việt Nam?” Hay tất cả chúng ta rồi sẽ quay lại cuộc sống bình thường như vừa đón đưa xong một ban nhạc thần tượng Hàn Quốc? Liệu có ai để ý xem  báo chí quốc tế nhận định gì về cuộc viếng thăm của tổng thống Mỹ hay chỉ đơn giản lướt qua vài cái tít tâng bốc của truyền thông trong nước? Dân Việt hồ hởi bởi sự có mặt của tổng thống Mỹ vì lẽ gì? Vì nước Mỹ giàu có? Vì nước Mỹ thân thiện? Sự thịnh vượng lên xuống theo thời. Nếu nói về phát triển kinh tế, chính Hoa Kỳ đang cực kỳ e ngại cường quốc Trung Hoa. Sự thân thiện? Đó là một chiêu bài PR không hơn không kém Chưa kể nếu các bạn muốn tìm hiểu về chính trị Mỹ, họ luôn muốn hướng tới hình ảnh của một đất nước thích khoa trương về sức mạnh. Chính vì vậy, sự thân thiện của Obama trở thành một hiện tượng và không ít người Mỹ tỏ ra bất đồng với sự nhún nhường quá mức của ông.
Dân chúng Việt niềm nở với Obama, chứ không phải Bush hay Clinton, bởi ông là người quyết định bãi bỏ cấm vận vũ khí đối với Việt Nam trong khi không làm như vậy với Trung Quốc. Vậy là đa số chúng ta hả hê nghĩ rằng không còn phải sợ tay Tập Cận Bình dòm ngó đến biển đông nữa bởi Việt Nam giờ đã có Obama làm bạn, đã có Obama hỗ trợ, đã có vũ khí từ đất nước hùng cường bậc nhất thế giời. Chúng ta hồ hởi với Mỹ để xù lông hung hãn với nước láng giềng. Nên nhớ, nước Mỹ luôn luôn là đất nước 2 mặt. Nếu trong số các bạn có đọc về thể chế tư bản, thì Hoa Kỳ là một quốc gia đầy cơ hội. Chính nước Mỹ quay lưng lại với đồng minh Anh Quốc trong cuộc tranh chấp kênh đào Suez giữa Anh và Ai Cập năm 1956 để dễ dàng tiếp cận với lượng dầu khổng lồ tại Saudi Arabia.
Báo The New York Times ngày 24 tháng 5 có đăng bài với tựa đề “As Obama Presses Vietnam on Rights, Activists Are Barred From Meeting”. Trong bài báo đưa rất rõ ràng cụ thể về 3 nhà hoạt động nhân quyền có tiếng nói tại Việt Nam mà tôi cũng đã đề cập đến trong một bài viết trước bao gồm ông Nguyễn Quang A, blogger Phạm Đoan Trang, và luật sư Hà Huy Sơn. Ông John Sifton của Human Right Watch nhận định rằng sự cấm đoán hay ngăn cản các nhà hoạt động xã hội đến gặp với Tổng thống Obama không chỉ là hành động xúc phạm đến ông mà còn là xâm phạm đến quyền con người khi tước đoạt quyền tự do thể hiện ý kiến cá nhân. Bài báo không chỉ đơn giản là đưa thông tin, 2 tác giả Gardiner Harris và Jane Perlez tỏ rõ thái độ và quan điểm qua từng câu chữ. Họ tường trình về 2.300 thính giả ăn mặc đẹp đẽ, ngồi ghế nhung đỏ và chắc chắn hầu hết đã được chính phủ sàng lọc, reo hò mừng rỡ khi Obama xuất hiện. Họ reo lên một lần nữa khi ông nói: “Việt Nam là một đất nước độc lập tự chủ, và không một đất nước nào có thể thay đổi điều đó,” như một ám chỉ liên quan đến Trung Quốc, đã từng tự tuyên bố chủ quyền biển Đông. Tuy nhiên, cả khán phòng im bặt khi ông đề cập các chủ đề về thực thi chủ quyền.
Chúng ta im lặng, bởi hoặc là chúng ta không biết, hoặc không ai quan tâm, hoặc quá mơ hồ về vấn đề đó. Obama cũng nói một câu rất tâm đắc rằng “Đất nước các bạn phải dựa vào chính mình.” Nhưng có vẻ lời nói ngắn ngủi ấy vẫn chưa đủ thấm. Với một đất nước mà nhân quyền còn là một vấn đề nhức nhối thì việc tự do mua bán vũ khí sẽ trở thành một vấn đề đáng lo ngại hơn vui mừng. Tôi nhấn mạnh lại câu hỏi của mình một lần nữa, rằng sẽ có sự thay đổi lớn nào xảy ra tại chính đất nước mình, sau khi Obama rời khỏi Việt Nam? Khi mà chính quyền đã tự chứng minh rằng họ không xứng đáng với mối quan hệ chặt chẽ với Mỹ bằng những hành động cấm đoán như trên, và bản thân dân chúng thì hung hãn vô cùng trong những lời chê bai cô bé sinh viên trẻ tuổi mặc áo dài vàng cầm đóa hoa thập cẩm tặng ngài tổng thống, hay chỉ trích ông cán bộ nhà nước đi công được bác bảo vệ cõng qua làn nước ngập mùa mưa Hà Nội?
* Blog 'Trong lòng Hà Nội' của Hoàng Giang là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

68% hay 86%: Tỷ lệ bầu nào dành cho Tổng Bí thư Trọng?

Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.
Tổng Bí thư đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.
Một tờ báo ở trong nước đã “âm thầm” thay đổi con số người dân bầu cho Tổng bí thư của Việt Nam sau khi đưa tin Bí thư Thành ủy Hà Nội đứng trên cả ông Nguyễn Phú Trọng.
Trong ấn bản giấy ra ngày 28/5, tờ Tiền Phong đăng bài viết có tựa đề: “Ông Hoàng Trung Hải trúng cử ĐBQH với tỷ lệ cao nhất Hà Nội”.
Bản tin ngắn có đoạn: “Trong lần bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV vừa qua, Hà Nội đã bầu đủ 30 đại biểu Quốc hội như chỉ tiêu được Trung ương phân bổ. Bí thư Thành ủy Hà Nội Hoàng Trung Hải trúng cử với tỷ lệ cao nhất 87,16%, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, Chủ tịch HĐND thành phố Hà Nội trúng cử với tỷ lệ 72,5%, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trúng cử với tỷ lệ 68,32%”.
Tuy nhiên, ít lâu sau đó, trên phiên bản điện tử của Tiền Phong, con số 68,32% của ông Trọng đã được đổi thành 86,32%.
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh, cựu ký giả từng đảm trách vị trí cao trong một tờ nhật báo ở Việt Nam, nhận xét với VOA Việt Ngữ rằng “đó là sự việc rất lạ”. Ông nói thêm:
“Người ta có thể sai sót con số, nhưng không thể sai sót việc xếp thứ tự cao thấp được. Báo Tiền Phong ban đầu đưa tin ông Hoàng Trung Hải (Bí thư Thành ủy Hà Nội) có phiếu cao nhất là 87%, rồi đến thứ nhì là bà Bích Ngọc, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Hà Nội, sau đó đến ông Nguyễn Phú Trọng 68,32%. Thông tin quan trọng như vậy phải nhận từ ủy ban bầu cử TP Hà Nội. Thông tin đó, chắc chắn phải được bí thư thành ủy Hà Nội duyệt trước khi đưa qua cho báo chí. Qua 3 – 4 lần duyệt như vậy thì chắc chắn không thể có con số sai được. Sau khi đăng lên có thể gây dư luận không hay, là sai sao tổng bí thư lại chỉ có 68,32% phiếu. Cho nên mới có sự chấn chỉnh. Qua ngày hôm sau tất cả báo chí đồng loạt đưa lại tin là ông Nguyễn Phú Trọng đắc cử với số phiếu 86,32%.”
Ông Chênh cho biết thêm rằng hiện giờ ông “chưa thấy đính chính nào trên báo Tiền Phong”.
"Người ta có thể sai sót con số, nhưng không thể sai sót việc xếp thứ tự cao thấp được. Báo Tiền Phong ban đầu đưa tin ông Hoàng Trung Hải có phiếu cao nhất là 87%, rồi đến thứ nhì là bà Bích Ngọc, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Thành phố Hà Nội, sau đó đến ông Nguyễn Phú Trọng 68,32%...Sau khi đăng lên có thể gây dư luận không hay, là sai sao tổng bí thư lại chỉ có 68,32% phiếu. Cho nên mới có sự chấn chỉnh."-Blogger Huỳnh Ngọc Chênh nói.
VOA Việt Ngữ không thể liên lạc được với đại diện của nhật báo thuộc Đoàn Thanh niên Cộng Sản Việt Nam.
Cuộc bầu cử đại biểu quốc hội khóa 14 diễn ra vào ngày 22/5, và sự kiện này đã “chìm nghỉm” giữa các thông tin về chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama.
Gần 50 người tự ứng cử vào Quốc hội Việt Nam ở Hà Nội, nhưng hầu hết đã không thể vượt qua được vòng hiệp thương ở địa phương.
Tuy nhiên, theo blogger Chênh, việc tự ứng cử này cũng đã có những tác động nhất định. Ông nói tiếp:
“Qua đợt vừa rồi, một số điểm bầu cử ở một số tỉnh, số địa phương thì thấy tỷ lệ người trúng cử số phiếu rất thấp, không cao chín mươi mấy phần trăm như những lần trước. Qua đó thấy rằng đợt bầu cử lần này, người dân đã nhận thức được phần nào, chú ý đến quyền bầu cử của mình, chứ không phải đi bầu lấy lệ cho có như hồi xưa. Mà nhận thức này có được là do sự đánh động của số ứng cử viên tự do vừa rồi.”
Báo chí trong nước dẫn lời Tổng thư ký Quốc hội, Chánh văn phòng Hội đồng bầu cử quốc gia Nguyễn Hạnh Phúc cho biết, chậm nhất 11/6 sẽ công bố kết quả bầu cử.
Theo các thông tin ban đầu, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân “dẫn đầu danh sách được cử tri Cần Thơ bầu chọn”.
Trong khi đó, phu nhân Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ cũng trúng cử đại biểu quốc hội với tỷ lệ hơn 86%.

Hệ quả chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Barack Obama

Người đân đổ ra đường chào đón Tổng thống Barack Obama ở Tp. Hồ Chí Minh, ngày 24 tháng 5 năm 2016.
Người đân đổ ra đường chào đón Tổng thống Barack Obama ở Tp. Hồ Chí Minh, ngày 24 tháng 5 năm 2016.
Chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Barack Obama được đánh giá là đã diễn và kết thúc tốt đẹp cho cả đôi bên Mỹ-Việt. Vậy chuyến đi này có hệ quả như thế nào đối với Biển Đông và quan hệ ba bên Mỹ-Việt-Trung?
Nói chung, Biển Đông đã và đang tạo ra các mối quan hệ ngày càng phức tạp và đầy mâu thuẫn giữa ba nước Việt Nam, Mỹ, và Trung Quốc. Tình hình này bắt nguồn từ việc Trung Quốc ỷ mạnh hiếp yếu, bất chấp luật pháp và tập quán quốc tế, từng bước xâm chiếm trắng trợn hầu hết biển đảo tại Biển Đông, đưa đến tranh chấp chủ quyền với một số quốc gia trong vùng, trong đó có Việt Nam. Trước tình thế này, dù không có tranh chấp gì về chủ quyền biển đảo với Trung Quốc, nhưng Hòa Kỳ có quyền lợi quốc gia (hàng hải và an ninh, quốc phòng..), nên đã có lời nói và hành động can thiệp, nhằm ngăn cản và đòi buộc Trung Quốc từ bỏ tham vọng, tuân thủ luật pháp quốc tế.
Chiến lược xoay trục về Châu Á và nỗ lực tạo thế liên minh kinh tế (TPP) và an ninh, quốc phòng song phương cũng như đa phương với các quốc gia trong vùng của Hoa Kỳ có lẽ không ngoài mục đích bao vây, gián chỉ tham vọng đất đai, biển đảo của Trung Quốc, dù trước mắt Hoa Kỳ đang có những quyền lợi kinh tế song phương đáng kể và là con nợ tài chánh có trọng lượng của Trung Quốc.
Việt Nam là một trong những nạn nhân của nước láng giềng bá quyền Trung Quốc, có vị thế chiến lược quan trọng mà Hoa Kỳ muốn tạo cơ hội cho Việt Nam tham gia vào các liên minh kinh tế và an ninh quốc phòng, nên đã vượt qua chủ trương chống cộng cố hữu, chấp nhận khác biệt chế độ chính trị để hình thành quan hệ đối tác toàn diện với nhà cầm quyền CSVN. Đồng thời, Việt Nam cũng có nhu cầu muốn được tham gia vào các liên minh này để có khả năng tự vệ và được bảo vệ, nhưng lại sợ Trung Quốc  trừng phạt vì những vướng mắc chẳng chịt của quá khứ và lệ thuộc nặng nề Trung Quốc trong hiện tại về chính trị, quân sự, kinh tế và tài chánh.
Nếu dựa trên nhận định tổng quát trên, thì chuyến đi Việt Nam vừa qua của Tổng Thống Hoa Kỳ Obama sẽ có hệ quả như thế nào?
Trong quan hệ Mỹ-Việt, dường như cả hai đã đạt được mục đích mong muốn qua chuyến đi này.  
Mục đích chung của hai nước là duyệt lại và tăng cường thực hiện “quan hệ đối tác toàn diện” giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, được cụ thể hóa bằng việc công bố, ngay trong ngày đầu tiên của chuyến thăm, quyết định bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Việt Nam. Đồng thời, Hoa Kỳ tái cam kết tiếp tục để cho Việt Nam tham gia Hiệp định TPP và đi vào thực hiện trong tương lai, nếu Việt Nam thực hiện đúng những điều kiện đòi hỏi của TPP (công đoàn độc lập, cải cách luật pháp, hình thành các tổ chức xã hội dân sự…) để được Quốc hội Hoa kỳ thông qua.
Những thành tựu trên đây còn ngầm gửi đến Bắc Kinh thông điệp rằng việc Việt Nam ngày càng xích lại gần hơn với Hoa Kỳ về kinh tế (Hiệp định TPP) và an ninh, quốc phòng (bán vũ khí và các hoạt động quân sự chung tại Biển Đông…) là hệ quả tất nhiên của những hành động trắng trợn xâm chiếm Biển Đông, ỷ mạnh hiếp yếu bao lâu nay của Trung Quốc.
Tuy nhiên, để giám bớt cường độ phản ứng của Trung Quốc bất lợi cho Việt Nam, Hoa Kỳ tạo thế “độc lập tự chủ” cho Hà Nội, để Trung Quốc vẫn tin rằng, dù Hà Nội có đến gần Washington đến đâu, vẫn không quay lưng  lại với Bắc Kinh và luôn trung thành với mối quan hệ khăng khít, lâu đời giữa hai nước. Vì thế, một mặt Tổng thống Obama tuyên bố các hành động tăng cường hợp tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, trong khuôn khổ “quan hệ đối tác toàn diện” song phương chứ không nhắm vào Trung Quốc hay với bất cứ lý do nào khác.
Mặt khác Tổng thống Obama tuyên bố quyết định bãi bỏ hoàn toàn cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, đã không kèm điều kiện tiên quyết buộc nhà cầm quyền CSVN phải thực hiện một số động tác tôn trọng nhân quyền cụ thể trước chuyến đi.
Việc trả tự do cho Linh mục Nguyễn Văn Lý chỉ vài tháng trước thời hạn thi hành bản án tù cuối cùng nên đã không có ý nghĩa gì đối với sự trông đợi của công luận; cũng như Tổng thống Obama biết rõ công an CSVN đã ngăn cản những người bất đồng chính kiến mà Ông muốn gặp khi có mặt tại Việt Nam... nhưng Hoa Kỳ vẫn không có phản ứng gì. Phải chăng Hoa Kỳ có ý  giúp nhà cầm quyền CSVN thực hiện kịch bản “độc lập tự chủ”, để Bắc Kinh tin là Hà Nội luôn giữ vững lập trường, dù cần Mỹ, nhưng không khuất phục trước những điều kiện tiên quyết đòi Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền. Đồng thời, như để chứng tỏ với Bắc Kinh, rằng Hà Nội lúc nào cũng coi trọng quan hệ Việt- Trung cao nặng hơn quan hệ Việt- Mỹ, nhà cầm quyền CSVN đã thể hiện qua nghi thức đón tiếp Tổng Thống Obama cố tình hạ thấp hơn nghi thức đón tiếp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Có người cho rằng sự khác biệt này như là một điều sỉ nhục đối với Tổng thống Hoa Kỳ. Thế nhưng chúng tôi cho rằng Hoa Kỳ vốn theo chủ nghĩa thực dụng, nên chỉ nghĩ đến lợi ích thực tế, không quan tâm đến sự khác biệt nhỏ nhặt trong hình thức đón tiếp.
Không biết kịch bản “độc lập tự chủ” và kế sách “Nín thở qua sông, qua cầu rút ván”của Hà Nội có qua mặt được Bắc Kinh hay không mà ngay sau khi Tổng Thống Obama tuyên bố dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam, Bà Hoa Xuân Oánh, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, đã hoan nghênh việc bãi bỏ này. Bà nói: “Lệnh cấm vận vũ khí bản thân nó là một sản phẩm của Chiến tranh Lạnh và không nên tồn tại. Vì thế, chúng tôi hy vọng rằng các lệnh cấm vận vũ khí tương tự sẽ được dỡ bỏ, và giải pháp đối với vấn đề này sẽ đóng góp vào sự phát triển, ổn định và hòa bình khu vực. Như chúng tôi đã nói, chúng tôi vui mừng chứng kiến Việt Nam và Hoa Kỳ có thể phát triển mối quan hệ hợp tác bình thường”.
Nhiều người ngạc nhiên trước phản ứng trên đây của Trung Quốc, nhưng chỉ một ngày sau, Bắc Kinh đã gay gắt lên án mối quan hệ này. Trung Hoa Nhật báo trong một bài xã luận đăng hôm 24-5-2016 đã cảnh báo rằng Hoa Kỳ và Việt Nam không nên châm ngòi cho một “mồi lửa trong khu vực”; rằng động thái của ông Obama có nghĩa là để “kiềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc”; và rằng “Điều này, nếu đúng là sự thật, thì là điềm xấu cho hòa bình và ổn định khu vực”.
Phản ứng không nhất quán trên đây có thể giải thích trên hai mối quan hệ:
- Một là quan hệ với Việt Nam, Trung Quốc chúc mừng để tỏ ra coi thường việc Mỹ bãi bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương cũng như mọi nỗ lực sát lại gần Hòa Kỳ của Hà Nội. Đồng thời qua đó Bắc Kinh muốn cho Hà Nội hiểu rằng gần Mỹ đến đâu cũng không thể thoát khỏi vòng Kim Cô quá khứ cũng như hiện tại của Trung Quốc đã tròng vào cổ đảng và nhà cầm quyền Việt Nam.
- Hai là quan hệ với Hoa Kỳ, thì Trung Quốc lại đã gay gắt tố cáo lên án mối quan hệ này, rằng Hoa Kỳ và Việt Nam không nên châm ngòi cho một “mồi lửa trong khu vực” như là để cảnh cáo và đổ lỗi cho Hoa Kỳ nếu có hậu quả tai hại gì trong khu vực, tỷ như nổ ra xung đột quân sự tại Biển Đông.
Nhưng nói gì thì nói, dường như Hà Nội đã đáp trả Bắc Kinh mạnh mẽ hơn từ vàì ngày trước và sau chuyến đi Việt Nam của Tổng thống Obama. Sau chuyến đi này, các cơ quan truyền thông chính thống của nhà cầm quyền CSVN đã lên tiếng tố cáo và lên án mạnh mẽ ý đồ và hành động xâm lấn biển đảo thuộc chủ quyền Việt Nam một cách định kỳ. Ví dụ như bài bình luận của đài truyền hình trung ương ở Hà Nội VTV1 nghe được hôm Chủ Nhật 22-5-2016, sau khi người xướng ngôn đọc nội dung, còn có thêm lời bình và dẫn giải của Viện Phó Viện Nghiên Cứu Biển Đông thuộc Bộ Ngoại giao Việt Nam, về các hành động lân chiếm biển đảo cùa Việt Nam có tính định kỳ trước đây thường được Trung Quốc khởi động vài ba tháng trước các Hội Nghị Shangri-La hàng năm của các Bộ Trưởng Quốc Phòng một số quốc gia trong vùng.
Khi đến dự hội Nghị bên lề hội nghị thượng đỉnh G.7 tại Nhật Bản, ngày 26-5-2016, trả lời phỏng vấn của các hãng tin quốc tế về vấn đề tranh chấp lãnh thổ, Chủ tịch nước Trần Đại Quang cho biết các xung đột trong vùng biển tranh chấp không chỉ là mối quan ngại của riêng các quốc gia có liên quan mà còn của các quốc gia khác trên thế giới. Ông Quang nói: “Các hành động gây mất ổn định, thay đổi hiện trạng, viphạm luật pháp quốc tế… đã làm suy yếu lòng tin và gia tăng căng thẳng. Nhiều quốc gia khác trong khu vực và cộng đồng quốc tế cảm thấy không an toàn, nhiều lần lên tiếng thể hiện sự quan ngại sâu sắc”.
Trên đây là những hệ quả chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Hoa Kỳ Obama đối với quan hệ ba bên Mỹ - Việt, Mỹ - Trung và Việt - Trung.
Thế còn hệ quả với nhân dân Việt Nam thì sao?
Rõ ràng là có sự khác biệt nhiều điều giữa “ý đảng” và “lòng dân”.Người ta thấy hàng ngàn người dân Việt Nam từ Hà Nội đến Sài Gòn đã tự nguyện  ùa ra đường nồng nhiệt đón tiếp Tổng thống Obama trên các lộ trình ông đi qua; cũng như những tràng pháo tay bầy tỏ sự tán đồng mạnh mẽ nhiều lần vang lên trong suốt cuộc nói chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ của ông với hàng ngàn người dân đa phần là thanh niên, sinh viên học sinh tụ tập tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia ở Hà Nội để trực tiếp nghe nhà lãnh đạo Mỹ nói về giá trị thực tiễn của  tự do, dân chủ, nhân quyền, xã hội dân sự… và rằng những điều này chỉ có được do chính người dân và chính quyền cùng nhau thực hiện, chứ Hoa Kỳ không thể và không có quyền làm thay, mà chỉ có thể hổ trợ, giúp đỡ khi được yêu cầu.
Qua những hình ảnh, lời nói bầy tỏ nỗi vui mừng, kính trọng, yêu mến của mọi tầng  lớp nhân dân Việt Nam dành cho Tổng thống Obama ở những nơi Ông đi qua hay tiếp xúc được phổ biến rộng rãi trên các phương tiện truyền thống trong và sau thời gian chuyên thăm … người ta tự hỏi vì sao?
Có lẽ một phần là do tâm lý mong chờ Hoa Kỳ như một “cứu tinh” trước hành động của Trung Quốc ngày càng trắng trợn lấn chiếm biển đảo của Việt Nam mà nhà cầm quyền thì chỉ biết “hèn với giặc, ác với dân”. Phần khác có lẽ vì người dân nhận thức được thực tế họ có được đời sống tốt đẹp hôm nay, được trả lại một số quyền dân chủ, dân sinh so với hơn 20 năm trước đây, chủ yếu nhờ Hoa Kỳ dỡ bỏ cấm vận (1995-2015), tạo cơ hội cho đảng và nhà cầm quyền Việt Nam thực hiện chính sách “Mở cửa” cho các  nhà tư bản Hoa Kỳ và các nước khác vào đầu tư. Chính nhờ đó Việt Nam đã phát triển đáng kể nền kinh tế thị trường tự do theo hướng tư bản chủ nghĩa, chứ không phải do “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” như nhà cầm quyền CSVN vẫn ngụy biện và thực tế đã phủ định sự ngụy biện này. Thực tế các yếu tính của nền kinh tế thị trường tư bản chủ nghĩa đã hình thành gần hoàn bị sau 20 năm (1995-2015) và chính nhà đương quyên Việt Nam cũng mong được Hòa Kỳ công nhân Việt Nam đã có nền kinh tế thị trường sau chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama.
Ngoài những nguyên nhân của qua khứ trên, Tổng Thống Obam được ngươi nhân dân Việt Nam nồng nhiệt đón chào và ngưỡng mộ, yêu mến thật sự, là do chính cung cách thân dân của nhà lãnh đạo hành pháp cao nhất của một cường quốc dân chủ bậc nhất thế giới, thể hiện qua lời ăn tiếng nói khi giao tiếp với quần chúng Việt Nam bên đường, trong hội trường với giới trẻ ở Hà Nội hay với đại diện một số tổ chức xã hội dân sự, giới kinh doanh ở Saigon; hay khi Ông Obama vào một nhà hàng bình dân ở Hà Nội để ăn bún chả, hay uống cà phê trong một quán bên đường ở Sài Gòn…
Tựu chung, tất cả những lời nói, hành động của nhân dân Việt Nam bày  tỏ sự kính trọng, yêu mến chân thành và nồng nhiệt khi đón chào Tổng thống Obama trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua, có ý nghĩa như một thông điệp gián tiếp gửi đến nhà cầm quyền độc tài toàn trị tại Việt Nam, đã đến lúc nên làm và “phải làm theo lòng dân”. Nghĩa là đã đến thời điểm thuận lợi để cùng nhân dân xây dựng dân chủ, bằng cách chủ động chuyển đổi hòa bình qua chế độ dân chủ pháp trị, đa đảng.
Đây cũng là một lời nhắc nhở với đảng và nhà cầm quyền CSVN, rằng mặc dầu trong chuyến đi này, Tổng thống Hoa Kỳ đã tuyên bố bãi bỏ hoàn toàn  cấm vận bán vũ khi sát thương cho Việt Nam, mà không đòi hỏi phải thực hiện trước một số việc làm cụ thể về tôn trọng nhân quyền, nhưng việc thực thi quyết định bãi bỏ cấm vận trên nguyên tắc này, cũng như  việc thực thi Hiệp dịnh TPP vẫn phải được xét định căn cứ trên thành tích thực thi nhân quyền của nhà cầm quyền CSVN. Nghĩa là tất cả chỉ là những đồng ý trên nguyên tắc, thực tế tôn trọng nhân quyền vẫn là “điều kiện ắt có” bắt buộc đảng và nhà cầm quyền CSVN phải thực hiện “điều kiện đủ” để được Hoa Kỳ thực thi. Tất cả hãy còn ở phía trước. Đảng và nhà cầm quyền CSVN cần thức thời, hiểu rõ sự cảm thông của Hoa Kỳ và sự chịu đựng của nhân dân là có mức độ, đừng coi thường sức mạnh “tức nước, vỡ bờ” của nhân dân để “già néo, đứt dây” khiến “Đảng ta” có thể “mất cả chì lẫn chài”.