Wednesday, May 11, 2016

Bức tâm thư gởi mẹ của một cảnh sát viên chống biểu tình làm xúc động lòng người

Bên cạnh những tên tay sai đánh đập tàn nhẫn với người biểu tình đang làm người dân Việt căm phẫn, lời ăn năn đầy lương tri thức tỉnh của một người tự xưng là cảnh sát viên trên Facebook cũng đang được cư dân mạng lan truyền rộng rãi trong những ngày qua.
Đó là bức tâm thư gởi mẹ trong ngày Hiền Mẫu 8/5 của Facebooker có tên là Bunbunqp Duy Nguyễn. Người này tự nhận mình là cảnh sát, đã tham gia chống đợt biểu tình nhân ngày Hiền Mẫu vừa qua.
Trong một bài đăng tài trên trang mạng xã hội Facebook, anh đã chia sẻ một bức ảnh của chính mình, tay cầm biểu ngữ: “Kẻ đứng đằng sau  giật dây đánh đập nhân dân, đó là tội ác!”. Bức ảnh kèm theo một bức tâm thư với tựa đề "Người Con Cảnh Sát Thân Gởi Ngày Của Mẹ!" 
Sau đâu là toàn văn của bức tâm thư này:
Người Con Cảnh Sát Thân Gửi Ngày Của Mẹ !
Ngày của mẹ con chưa gọi về thăm mẹ,vì con đang trải qua những cảm xúc khó diễn tả mẹ ạ.Nhưng dù sao con cũng cần tâm sự với mẹ. Con còn nhớ ngày con thi đậu trường cảnh sát , cả nhà cả họ mừng và tự hào.
Riêng cảm giác đó con cũng không bao giờ quên , Cứ nghĩ con thực hiện được ước mơ cháy bỏng làm người cảnh sát nhân dân. Lấy sức trai bảo vệ dân mình. Nhưng thời gian này con thật sự hoang mang Mẹ à!

Hoặc bản lĩnh chính trị con non yếu? Cấp trên lệnh chúng con ra đường trấn áp dân biểu tình , Gây rối nơi công cộng , Con được biết bọn họ do thế lực thù địch xúi dục. Nhưng...Mẹ ơi! Chắc chắn không phải , Người xuống đường là những cô gái , Những người tuổi như mẹ , Các bạn sinh viên và có cả trẻ em , Gưng mặt họ thánh thiện lắm mẹ à , Họ kêu gào dương biểu ngữ đòi môi trường sạch cho cá , môi trường.
Họ đòi chính quyền minh bạch trong sự kiện nóng cá chết Miền Trung. Họ đòi chính quyền phải minh bạch. Họ có ý thức khi biểu tình lắm , Không dẫm lên cỏ , Nhặt rác qua các tuyến đường họ đi. 
Con cũng các đồng chí của con phải chặn họ lại để giải tán. Cho dù trưa nắng có phần bực dọc, nhưng con luôn nghĩ họ là những người dân không tấc sắt,  không gì trong tay ngoài những tờ giấy , những chiếc áo , bảo vệ môi trường. Họ đòi những gì chính đáng lắm Mẹ à.
Thế nhưng ! Mẹ không hình dung nổi đâu , Lệnh đưa ra phải trấn áp để giải tán , Thế là những đồng đội của con lao vào họ như những con thú dữ vồ mồi.  Bao nhiêu nóng giận bực tức cho cái ngày nghỉ mà phải giang mình dưới nắng. Họ dồn hết vào dùi cui nắm đấm để đổ lên đầu người già,trẻ em,phụ nữ.
Con chết lặng , Uất nghẹn. Giá như lúc đó con cởi được bộ quân phục này ra để lao đến và đỡ những trận đòn chí mạng , những chiếc dùi cui được vung lên.
Nếu con là một người bình thường, con cũng sẽ làm như họ.Hơn thế con sẽ ra tay hoặc chịu đòn thay cho những người không thể tự vệ.... Mẹ ơi, hay cho con đi kiếm việc khác đi.
Môi trường này khó cho con thành người được mẹ à.
Mẹ là mẹ của con nên mẹ luôn hiểu con phải không mẹ.
Thân gửi Tâm Tư !
Tuy không thể kiểm chứng được người bạn trẻ đăng bức tâm thư này hiện đang có phải là một cảnh sát viên hay không, nhưng hiện tượng bức thư được phổ biến rộng rãi trên mạng, với nhiều bình luận bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với lời tâm sự của vai chính trong thư cho thấy ước mơ của người dân hướng về lực lượng hiện đang là "thanh kiếm của Đảng", luôn mong muốn những còn lương tri trong họ hãy thức tỉnh và đứng về phía người dân. 
Có những bình luận còn nhắc nhở rằng nếu khi đất nước có chuyển biến, thì những kẻ lãnh đạo công an đã  tìm sẵn con đường để đưa gia đình ra nước ngoài. Lúc đó, chỉ có các công an viên là ở lại, chịu phán xét của nhân dân, công lý. Có người đưa ra một lời khuyên theo Phật Pháp: đồ tể buông dao, quay đầu lại là thành Phật. 
05/10/2016 - 13:52
Đoàn Hưng / SBTN

Ba thanh niên bị công an đánh vì không đội mũ bảo hiểm

Ảnh: Người Lao Động
Ba thanh niên tố cáo bị cảnh sát cơ động, công an phường Bến Thành đánh đập và nhốt qua đêm chỉ vì họ không đội mũ bảo hiểm. Lãnh đạo công an phường loanh quanh chối tội cho thuộc cấp.
Theo báo Người Lao Động cho biết, ba thanh niên đó gồm: Ngô Tùng L., Nguyễn Xuân T. và Đặng Văn Q. Cả ba đã tố cáo họ bị cảnh sát cơ động, cảnh sát chìm và công an phường Bến Thành đánh đập tàn nhẫn.
Anh Ngô Tùng L. kể lại, vào tối 9/5, anh cùng với những người bạn của mình họp mặt ăn uống ở khu vực quận 1. Khi đến cửa Đông chợ Bến Thành (đường Phan Bội Châu) họ gặp một toán cảnh sát cơ động gồm 4 người yêu cầu dừng xe vì không đội mũ bảo hiểm. Thấy cảnh sát, Q. liền rồ ga bỏ chạy. Nhưng chỉ chạy được vài trăm mét thì đã bị toán cảnh sát cơ động chặn đầu. Bất ngờ từ đâu một người đàn ông mặc thường phục tiến lại, không nói một lời liền dùng chân đạp và đánh vào mặt anh Q.
Bạn anh Q. liền chạy lại can ngăn và hỏi người mặc thường phục là ai. Người đàn ông này trả lời là thường dân rồi bỏ đi. Điều đáng phẫn nộ là người đàn ông mặc thường phục này đánh đập anh Q. ngay trước mặt toán cảnh sát cơ động mà họ không hề can ngăn hay bắt giữ người đàn ông này.
Sau đó, cảnh sát cơ động yêu cầu anh Q. về công an phường Bến Thành (quận 1). Sợ bị bạn bị đánh thêm, cả T. và L. liền đi theo.
Khi đến đồn công an, L. đã nghe tiếng Q. hét lớn. Lúc đó, L. liền nói cán bộ công an đừng đánh Q. nữa. Bất ngờ, cả L. và T. bị công an núm tóc kéo vô phòng nhốt lại.
Suốt cả đêm, L. bị hơn 10 cán bộ công an phường thay phiên nhau đánh đập khiến mí mắt bị toét. Còn T. bị công an núm tóc đập đầu vô tường phọt máu. Trong khi đó, Q. do đã bị đánh đập từ trước nên khi về phường bị đánh nhẹ hơn.
L. kể với phóng viên: "Trong đêm tụi em có nói cán bộ xin đi vệ sinh nhưng không cho. Xin liên lạc với nhà để bảo lãnh cũng không được".
Cả ba thanh niên này đều bị tạm giữ tại công an phường đến trưa ngày 10/5 mới được thả ra.
Trong khi làm việc với phóng viên, L. đã cung cấp một file ghi âm, trong đó có ghi lời nói có nội dung công an phường thách những thanh niên bị đánh đập kiện họ.
Phóng viên Người Lao Động đã liên lạc với trung tá Lê Văn Lĩnh, phó Trưởng công an phường Bến Thành. Ông Lĩnh xác nhận có việc mời 3 thanh niên nói trên về phường để điều tra vụ gây rối trật tự. Ông Lĩnh nói, những người này đã không đội mũ bảo hiểm, lại có mùi rượu. Đã vậy, khi bị cảnh sát cơ động nhắc nhở lại còn chửi lại. Khi bị hỏi về việc ba thanh niên nói trên bị đánh tại công an phường, trung tá Lĩnh liền lãng tránh, nói mình chưa nắm được sự việc cụ thể nên chưa trả lời. Về trường hợp người đàn ông mặc thường phục đánh anh Q. trung tá Lĩnh cho biết đó là dân thường, do thấy Q. ngang bướng nên nhảy vô đánh (?!?)
05/11/2016 - 06:44
Ngọc Quân/SBTN

Cảnh báo từ việc Trung Cộng mua heo giá cao

Trại nuôi heo của gia đình ông Vy Hướng Mạnh, tỉnh Đồng Nai (ảnh: N.Thịnh)
Giá heo hơi xuất đi Trung Cộng tăng cao nên người chăn nuôi ồ ạt xây dựng chuồng trại, tăng đàn bất chấp chuyện trước đây đã bị Trung Cộng lừa đảo.
Ông Nguyễn Kim Đoán, phó chủ tịch Hiệp hội Chăn nuôi Đồng Nai cho biết, từ đầu tháng 5-2016, thương lái phía Trung Cộng tăng cường mua heo tại khu vực Đồng Nai, khiến giá heo hơi bán tại các trại chăn nuôi trong tỉnh tăng lên đến 54-55 ngàn đồng/kg, cao hơn 4-5 ngàn đồng/kg so với dịp cuối tháng 4.
Loại heo thương lái Trung Cộng chọn mua có trọng lượng từ 120-170kg/con. Trung bình mỗi ngày, Đồng Nai bán khoảng 3-4 ngàn heo thịt cho thương lái vận chuyển sang Trung Cộng. Vì vậy, nhiều trang trại đã giữ lại số heo thịt đến thời điểm xuất chuồng để nuôi thêm 2-3 tuần cho có trọng lượng trên 120kg/con, nhằm bán cho thương lái đưa sang Trung Cộng kiếm lời nhiều hơn.
Hiệp hội Chăn nuôi khuyến cáo người chăn nuôi trong tỉnh không nên giữ heo thịt đến thời điểm xuất chuồng lại hàng loạt, vì khi phía Trung Cộng giảm nhập heo, giá sẽ giảm mạnh. Loại heo lớn trên 120 kg/con tiêu thụ tại thị trường Việt Nam rất khó khăn, vì có nhiều mỡ.
Do nhiều người tăng đàn nên heo giống thời điểm này khá hiếm và giá tăng cao. Mỗi con heo giống nặng khoảng 10 kg có giá 1.6 triệu đồng (tăng khoảng 400,000 đồng so với trước đây). “Giờ thấy heo tăng thì đầu tư tăng đàn, chứ thật sự người dân chúng tôi cũng không biết thời gian tới Trung Cộng ngừng mua sẽ ra sao. Coi như đánh bạc với trời vậy”, ông Trần Văn Minh (ấp Trần Hưng Đạo, xã Xuân Thạnh, huyện Thống Nhất) nói.
Cũng theo ông Nguyễn Kim Đoán, nguyên nhân việc tăng giá là do thị trường Trung Cộng đang thiếu hụt một lượng heo lớn do vừa trải qua một đợt dịch bệnh. “Đã 3 năm nay, mỗi lần heo tăng giá thì tình trạng tăng đàn lại xảy ra. Hiện nay trên toàn tỉnh tăng đàn từ 30 - 40% so với cùng kỳ năm 2015. Trước tình trạng tăng đàn như hiện nay thực sự là một điều đáng lo ngại. Chúng tôi cũng đã có cảnh báo và khuyến cáo tới người chăn nuôi rồi. Nhưng đây là quy luật thị trường, Hiệp hội cũng không thể can thiệp được”, ông Đoán nói.
Người dân các tỉnh phía Nam của Trung Cộng có sở thích ăn thịt kho, thịt quay chứa nhiều mỡ. Trong khi nhu cầu tiêu thụ heo mỡ trong nước Việt Nam không cao. Do đó, nếu phía Trung Cộng ngừng nhập thì người chăn nuôi ở Việt Nam sẽ chịu lỗ nặng.
Ba tháng nữa là đến mùa mưa ở Trung Cộng, giao thương và vận chuyển khó khăn, việc bán heo sang Trung Cộng sẽ khó hơn, nếu không cẩn thận người chăn nuôi sẽ phải “khóc” với đàn heo “kẹt” lại không bán được.
Vũ Minh Ngọc / SBTN

Ngân sách rỗng ruột: Tiếp tục đè đầu doanh nghiệp thu thuế

Bộ Tài chính đang dự thảo chuyển đổi thuế môn bài thành phí môn bài với mức thu tăng gấp khoảng 3 lần so với hiện hành, tăng thêm gánh nặng cho khối doanh nghiệp đang ngoi ngóp khi doanh nghiệp nhỏ (vốn dưới 10 tỉ đồng) sẽ phải nộp 3 triệu đồng phí môn bài/năm - bằng mức thuế môn bài đang thu của doanh nghiệp lớn (vốn trên 100 tỉ đồng); còn doanh nghiệp lớn sẽ có mức thuế mới là 10 triệu đồng/năm.


Thuế, phí ở Việt Nam thuộc hàng cao nhất trong khu vực, đang bào mòn khủng khiếp sức cạnh tranh của doanh nghiệp. Ngay một quan chức nhà nước là ông Nguyễn Đình Cung, Viện trưởng Viện Quản lý kinh tế trung ương (CIEM), cũng phải thừa nhận rằng doanh nghiệp tư nhân tại thời điểm này đang kiệt sức và phải chịu gánh nặng thuế, phí chiếm tới hơn 39% lợi nhuận, so với các nước trong khu vực chỉ thấp hơn Malaysia. Đó là chưa kể các khoản chi phí không chính thức khác, trùng điệp rào cản, lực cản và lực kéo. Có thể nói rằng doanh nghiệp Việt Nam rất đơn độc không chỉ trong thị trường nội địa mà khi ra ngoài hội nhập cũng không thấy bóng dáng của nhà nước, của thể chế hỗ trợ họ.
Chưa tính những điều chỉnh có thể xảy ra trong ngắn hạn thì thuế, phí hiện nay đã là một gánh nặng đối với doanh nghiệp. Theo báo cáo Doing Business 2016 của Ngân hàng Thế giới, doanh nghiệp Việt Nam phải dành khoảng 39.4% lợi nhuận để nộp thuế. Tỉ lệ này rất cao so với mức 18.4% của Singapore, 27.5% của Thái Lan, 29.7% của Indonesia…
Còn ông Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam, cũng đưa ra con số cho thấy người Việt đang gánh tỉ lệ thuế, phí trên GDP cao gấp 1.4-3 lần so với khu vực. Cụ thể, trung bình giai đoạn 2007-2012, tỉ lệ thuế, phí/GDP của Việt Nam là 21.6% trong khi Trung cộng là 17.3%, Thái Lan và Myanmar 15.5%, Indonesia 12.1%...
Cần nhắc lại, Bộ Tài chính là tác nhân gây ra rất nhiều tác phẩm đè đầu dân và doanh nghiệp thu thuế bất chấp dân sinh. Một trong những thứ thuế gây tiêu cực lớn nhất đến túi tiền đã dưới mức còm cõi của người dân là “thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu”.
Năm 2015, Bộ tài chính đã đề xuất và được Quốc hội thông qua việc tăng gấp 3 lần thuế bảo vệ môi trường đối với xăng dầu từ ngày 1/5/2015.
Theo tính toán của giới chuyên gia phản biện, một lít xăng phải cõng 3.000 đồng/lít thay vì mức 1.000 đồng/lít, một lít dầu diezen phải nộp 1,500 đồng/lít thay vì mức 500 đồng/lít trước đây.
Bộ Tài chính tính toán: chỉ riêng với thuế bảo vệ môi trường từ các mặt hàng này, ngân sách dự kiến sẽ thu về hơn 35,000 tỷ đồng/năm, tăng khoảng 23,000 tỷ đồng/năm. Trong đó, riêng số thu thuế bảo vệ môi trường của mặt hàng xăng đã dự kiến là hơn 20,000 tỷ đồng/năm, tăng gần 14,000 tỷ đồng/năm.
Rất đáng chú ý, con số trên gấp 2 - 2,5 lần so với tổng thu thuế bảo vệ môi trường dự toán năm 2015, tương ứng tăng khoảng 22,500 tỷ.
Hiện tượng cơ quan tay hòm chìa khóa là Bộ Tài chính liên tục đưa ra những dự án tăng thu thuế đối với dân chúng và doanh nghiệp đang phản ánh tình trạng rỗng ruột của ngân sách quốc gia. Đang xuất hiện ngày càng nhiều dư luận rằng nếu không cẩn thận, ngân sách nhà nước thậm chí không đủ tiền để trả lương cho công chức và lực lượng vũ trang. Cận cảnh này có thể hiện ra ngay vào năm 2017.
05/10/2016 - 19:39
Lê Dung / SBTN

Xưởng nhuộm Đài Loan gây ô nhiễm nguồn nước Bà Rịa Vũng Tàu

Lãnh đạo CSVN từ Bộ Tài nguyên-Môi trường cho đến Ủy viên Bộ Chính trị luôn miệng nói không "không đánh đổi môi trường lấy lợi ích kinh tế". Tuy nhiên, thực tế lại luôn đối nghịch lại.

Ống xả của công ty Mei Sheng đổ ra sông, về hồ chứa nước Đá Đen. Ảnh: Người Lao Động
Theo báo Lao Động cho biết, ngày 10/5, Chánh thanh tra Sở Tài nguyên-Môi trường tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu đã cho niêm phong xưởng nhuộm gây ô nhiễm từ lâu nay của công ty Mei Sheng Textiles Việt Nam. Đây là công ty với vốn 100% của nhà đầu tư Đài Loan. Trong đợt này, có đến 21 máy nhuộm sợi và 7 máy nhuộm vải bị niêm phong. Chính quyền tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu cấm công ty Mei Sheng không được dỡ niêm phong.
Công ty Mei Sheng hoạt động từ năm 2009 tại khu kỹ nghệ Ngãi Giao- Châu Đức (tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu). Chỉ trong vòng 7 năm, công ty này đã 7 lần liên tiếp bị chính quyền ra lệnh niêm phong vì gây ô nhiễm. Không rõ bằng cách nào, sau những lần bị niêm phong công ty này lại tiếp tục hoạt động.
Ngay từ khi công ty Mei Sheng đi vào hoạt động, chính quyền tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu đã có chủ trương không cho đầu tư vào dự án nhuộm, vì nó gây ô nhiễm môi trường rất khủng khiếp. Năm 2011, trước việc gây ô nhiễm kinh hoàng của Mei Sheng, chính quyền tỉnh đã phải ra lệnh tạm ngưng hoạt động xưởng nhuộm. Nhưng, cũng chính tỉnh lại cho xưởng này hoạt động trở lại.
Điều khiến cho dân chúng Bà Rịa-Vũng Tàu cảm thấy tức giận vì sự vô cảm của chính quyền địa phương, là toàn bộ số nước xả thải gây ô nhiễm đều đổ vào hồ Đá Đen, nơi cung cấp nước sinh hoạt cho 90% dân số tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu. Điều này cũng đồng nghĩa trong khoảng 7 năm trở lại đây, người dân ở Vũng Tàu phải uống loại nước bị ô nhiễm. Nhưng lãnh đạo phòng quản lý chất lượng Xí nghiệp Sản xuất nước vẫn khẳng định nguồn nước cung cấp cho dân từ hồ Đá Đen về vẫn...an toàn!
Trước những sai phạm rành rành, công ty Mei Sheng không dám phản đối, và chính quyền thực hiện việc niêm phong khá nhanh chóng. Theo báo Lao Động cho biết, công ty này sẽ bị niêm phong trong vòng 3 tháng. Sau thời hạn trên, không rõ công ty này có được tiếp tục hoạt động hay không. Hay cũng như những lần khác, sau khi đút cho quan chức một ít tiền, xưởng nhuộm này lại tiếp tục hoạt động.
05/10/2016 - 22:21
Ngọc Quân/SBTN

Bịt mắt trước ô nhiễm?

Theo NLDO-11/05/2016 22:42

Cá chết trên sông Chà Và ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, cá nuôi lồng chết trên sông Bưởi (huyện Thạch Thành, tỉnh Thanh Hóa), cá chết trắng ở xã Hải Thanh và Hải Bình (huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa)...

Không chỉ vậy, cách đây không lâu, nhiều hộ nuôi cá bè ở một số tỉnh miền Tây cũng trắng tay vì cá chết. Những thông tin trên làm người dân lo ngại cho chính môi trường sống của mình bởi nguyên nhân ban đầu đã được các cơ quan chức năng xác nhận do nguồn nước ô nhiễm. Mà nguồn ô nhiễm này chính từ các nhà máy, cơ sở sản xuất thoải mái xả ra sông suối, các cửa biển.
Dốc vốn liếng, vay tiền đầu tư vào vụ cá, chỉ cần một lần cá bị chết như thế, nông dân dễ rơi vào khánh kiệt; việc sinh sống, học hành của con cái bị ảnh hưởng nặng nề. Người dân kêu van khắp nơi, chỉ tận mặt doanh nghiệp gây ô nhiễm nhưng có vẻ như nỗi đau của họ rơi vào vô vọng. Nhiều nơi, chính quyền địa phương cũng không mặn mòi gì với việc này, nơi khác thì ngại đụng chạm vì sợ ảnh hưởng đến nhà đầu tư. Nguy hiểm hơn, có nơi chính quyền địa phương chẳng dám đụng đến những “ông lớn” gây ô nhiễm...
Các nhà khoa học nhiều năm qua đã chứng minh việc ô nhiễm nguồn nước gây chết cá chỉ là phần nổi của một thực trạng nguy hiểm vô cùng: môi sinh bị hủy hoại. Nguồn nước ô nhiễm (tùy loại) phá vỡ môi trường sống của cả hệ động, thực vật, ngấm xuống lòng đất gây ô nhiễm hệ thống nước ngầm và đầu độc nguồn sống của chính con người. Việc cải tạo nguồn nước bị ô nhiễm là hết sức khó khăn, có khi kéo dài cả mấy mươi năm nhưng không bao giờ môi sinh được hồi phục như ban đầu.
Tạo điều kiện thuận lợi cho doanh nghiệp hoạt động sản xuất không đồng nghĩa với việc đánh đổi mọi thứ, kể cả môi trường sống tự nhiên, kế sinh nhai của bao người và sức khỏe của cộng đồng. Vấn đề xác định thủ phạm thực ra đâu quá khó, quy định pháp luật liên quan để xử lý cũng đã rõ ràng. Thế nhưng, vì sao lại nhắm mắt cho qua, nhiều nơi xử lý cho có lệ, để bây giờ vấn đề ô nhiễm như bệnh dịch, tràn lan khắp các địa phương.
Ở nhiều quốc gia phát triển, họ thẳng tay xử lý doanh nghiệp vi phạm. Điển hình là vụ Tập đoàn Chiso xả nước thải có chứa thủy ngân vào vịnh Minamata tại Nhật Bản. Người dân đã khởi kiện tập đoàn này và vụ án kéo dài đến mấy chục năm. Cuối cùng, chính phủ tuyên tập đoàn này phải bồi thường một số tiền khổng lồ, đến mức gần như phá sản. Ngoài ra, 2 quan chức của tập đoàn bị truy tố. Gần 40 năm sau, chính phủ Nhật vẫn cảnh báo người dân không được sử dụng nước tại đây bởi vẫn còn độc tố. Hoặc gần đây là vụ tràn dầu ra biển tại giàn khoan của Tập đoàn Dầu khí BP, Bộ Tư pháp của Mỹ tuyên bố mức phạt và bồi thường đối với với tập đoàn này lên đến 20 tỉ USD.
Đã quá muộn rồi, phải kiên quyết nói không với những hành vi gây ô nhiễm môi trường, hủy hoại môi sinh. Càng chần chừ dù với bất kỳ lý do nào thì người dân càng phải trả giá đắt và hậu quả của việc này ai cũng phải gánh chịu, kể cả những người vô tâm, dung dưỡng nó.
Phạm Hồ

Những nghi vấn chung quanh vụ cá chết ở Vũng Áng

Ts. Mai Thanh Truyết - Mãi cho đến nay, vụ cá chết từ Vũng Áng ngày 6/4 là đã một tháng qua. Cá chết dài dài và hiện nay đã lan tràn xuống tận Nha Trang, cách Vũng Áng, Hà Tĩnh trên 700 km, một đoạn đường quá dài để cho “nước thải” nhà máy có thể theo dòng hải lưu xuống tận nơi nầy. Trong phạm vi 30 hải lý, cá sống ở phần đáy biển sâu, cân nặng trên 10 kg do dân đánh cá khám phá ngày 5/5 cũng đã chết!

Ngư dân các xã bãi ngang của Quảng Bình, từ Quảng Trạch vào đến Lệ Thủy cho biết vào ngày 5/5, đáy biển có hiện tượng tương tự. Các vùng rạn san hô gần bờ từ 1 đến 6 hải lý, xác cua, xác cá, các loài giáp xác chết nằm la liệt, nhiều hơn lượng cá trôi dạt vào bờ.

Câu hỏi được đặt ra là, làm thế nào “nước thải” của Công ty luyện thép ở Vũng Áng lại tỏa rộng đến một vùng biển rộng dài trên 700 Km, rộng hơn 30 hải lý, và sâu trên 30 m? Ước tính trên 1.160 tỷ m3 nước!

Với một thể tích nước biển quá lớn như thế, làm sao với chỉ một dung lượng 12.000 m3/ngày xả từ Vũng Áng cộng thêm 300 tấn hóa chất tẩy rửa lại xuôi Nam hơn 700 Km và giết sạch cá, cả cá sống trên mặt nước và cá ở từng đáy biển?

Truy tìm một lý giải cho hai câu hỏi trên, thiết nghĩ bài toán ô nhiễm có thể được giải đáp phần nào. Đó là trọng tâm của bài viết này.

Công nghệ sản xuất thép

Việc sản xuất thép là một công nghệ không thân thiện với môi trường, nên phải cần kiểm soát chặt chẽ các giai đoạn thanh lọc phế thải làm ô nhiễm môi trường.

Kỹ nghệ luyện thép gồm hai loại nguyên liệu:Nguyên liệu có chất sắt (ferrous), và nguyên liệu không có chất sắt (non-ferrous). Nguyên liệu có chất sắt dùng để sản xuất thép (steel), gang thép (cast iron), thép bền cao cấp (high strength steel) v.v... Còn nguyên liệu không có chất sắt như đồng (copper), Magnesium, titanium v.v... dùng để tạo ra những hợp kim có công dụng khác nhau.

Quy trình công nghệ sản xuất thép, quặng sắt được nấu chảy trong lò (blast furnace) để loại những tạp chất trong quặng mỏ vào khoảng 3.0000F và cho thêm carbon vào. Vì vậy, định nghĩa đơn giản về “thép” là “hợp kim sắt và carbon”, thông thường dưới 1%. Và carbon nói ở đây là than đá được chế thành than “coke” qua một quy trình công nghệ khác.

Phế thải trong quá trình sản xuất thép

Qua quy trình sản xuất thép kể trên, chất thải trong việc sản xuất thép gồm hai loại trong hai giai đoạn luyện thép: - Biến than đá thành than coke; - “Nấu” sắt chung với than coke ở nhiệt độ cao.

Do đó, trong giai đoạn đầu, phế thải chánh là ammonia dưới dạng khí và lỏng trong nước làm lạnh cùng một số hóa chất độc hại như Chlorine, Phosphorous và Arsenic…Và trong quặng sắt còn có chứa nhiều hóa chất rất độc hại khác như: chì, arsen (thạch tín), lưu huỳnh, phosphorous

Giai đoạn hai, chất thải gồm: khí, lõng, và rắn.

Vấn nạn môi trường trong việc luyện thép

Trong quá trình luyện thép, vấn nạn môi trường phải được xem là hàng đầu và cần phải đầu tư đúng mức mới có khả năng bảo vệ môi trường trong vùng sản xuất và vùng trời rộng bao phủ cũng như vùng biển bao la... Và, công nghệ tiên tiến ngày nay trong việc sản xuất thép nầy cần phải bảo đảm đa dạng sinh học (bio-diversity) cùng phẩm chất không khí và nguồn nước mặt cũng như nước ngầm.

1- Quản lý nguồn nước: là một giai đoạn cần thiết cho công việc luyện thép như: 

- Nguồn nước phải được cung ứng đầy đủ cho việc luyện thép; 

- Tiêu chuẩn về phẩm chất nước không được thay đổi: nước dùng gồm nước mặn, nước lợ (brackish water) và nước ngọt; 

- Nước làm nguội chiếm 81% lượng nước dùng cho sản xuất thép; phần còn lại dùng cho việc làm nguội các thiết bị và đường ống. 

- Nước cũng được dùng cho việc tẩy rửa (descaling), máy lọc bụi (dust scrubbers). 

Căn cứ theo thống kê về “quản lý nguồn nước trong kỹ nghệ thép” (Water managemant in the steel industry), mức tiêu thụ và phát thải cho việc sản xuất 1 tấn thép là từ 25,3 m3 đến 28,6 m3.

2 – Đa dạng sinh học: tức là việc bảo vệ và giữ môi trường chung quanh nhà máy giống như lúc ban đầu khi chưa khai thác. Khu vực khai thác mõ sau đó phải được tái sinh lại bằng cách trồng rừng để bảo vệ hệ sinh thái nguyên thủy.

3 – Phẩm chất không khí: Cần phải hạn chế tối đa việc phóng thích khí thải vào môi trường. Khí thải phải được giám sát (monitor) và thiết lập họa đồ (mapping). Các nơi kiểm soát gồm: hệ thống lọc, nhà máy thanh lọc hóa chất, khu oxid hóa, hệ thồng lọc bụi, và hệ thống khử bụi v.v...

Nhưng, theo số liệu thống kê từ Hội Đúc Luyện kim Việt Nam, để sản xuất được một tấn thép thô bằng công nghệ lò cao, sẽ phải thải ra hơn 585 kg chất thải rắn, trong đó có 455 kg xỉ. Đồng thời, mỗi tấn thép thô sản xuất còn tạo ra 3 m3 nước thải độc hại. 



Như vậy, với công suất 10,5 triệu tấn thép/năm (giai đoạn 1) được ghi trong dự án, Formosa có thể cho ra hơn 31 triệu m3 nước thải độc hại, và 6 triệu tấn chất thải rắn nếu không qua việc thanh lọc. (Trong phạm vi bài viết hôm nay, người viết không đề cập đến lượng khí thải từ việc sản xuất 1 tấn thép thô có 2,3 tấn CO2, cùng các loại khí CO, SO2, NOx, Thủy ngân, Benzen, hạt bụi PM2.5, và bụi kim loại...)

Thanh lọc sinh học (bio-remediation) phế thải lỏng trong kỹ nghệ thép

Kỹ nghệ thép cần một lượng nước rất lớn để cung cấp cho hệ thống làm nguội trực tiếp và gián tiếp, máy lọc bụi và việc pha chế hóa chất cần thiết cho việc sản xuất. Tùy theo công nghệ áp dụng, lượng nước cần dùng cho hệ thống nầy trung bình thay đổi từ 100 đến 200 m3/1tấn thép căn cứ theo Water Pollution Control Review in Environmental Control in Steel Industry, và phóng thích từ 3-6 m3/tấn nước thải tùy theo mức độ tái dụng (recycling) nguồn nước và xử dụng lại (reuse). 

Nước thải được phân loại qua nhiều giai đoạn sản xuất khác nhau như Giai đoạn 1,2, 3, và giai đoạn đánh bóng sau cùng. Có thể nói, giai đoạn biến than đá thành than coke là giai đoạn phóng thích ra nhiều hóa chất độc hại nhứt. Ngoài việc phát thải ammonia có nồng độ từ 900-1200 mg/m3, cho đến việc khử các hợp chất hữu cơ và amin để làm giảm BOD (Bio Oxygen Demand) và COD (Chemical Oxogen Demand), nguyên nhân chính trong việc làm rỉ sét các đường ống. (Ammonia rất nhạy cảm với cá. Chỉ cần nồng độ 0,2mg/m3 nước có thể làm cá chết tức khắc).

Do đó, một hệ thống yếm khí (anaerobic) và xử dụng vi khuẩn Bacillus, Pseudonomas, Arthrobacter và Micrococcus là phương cách thanh lọc loại nước thải nầy là thích hợp nhứt, có thể giảm thiểu được tới 95% BOD và COD trong trướng hợp nầy.

Ngoài ra, có thể dùng phương pháp Membrane Bioreactor (MBR). Đây là một phương pháp tối tân nhứt hiện nay trong việc thanh lọc phế thải lỏng của nhà máy và ammonia sẽ được chuyển thành nitrate và làm phân bón. 

Và phương pháp Biosorbtion qua những tác nhân hấp thụ sinh hóa (biosorbent) như rong, nấm (fungi), vi khuẩn, men (yeast) sẽ làm công việc khử cyanide cũng như việc loại bỏ các kim loại nặng như thủy ngân, chì, arsenic, đồng, mangan.

Nghi vấn quanh việc cá chết ở Vũng Áng

Gần một tháng (4/5) từ ngày phát giác nạn cá chết (6/4) tại Nhà máy luyện kim Hưng Nghiệp ở Vũng Áng, Hà Tĩnh, một Hội đồng Khoa học, Công nghệ Quốc gia vừa được thành lập với hơn 100 chuyên gia từ hơn 30 viện nghiên cứu, trường đại học trong nước để tìm nguyên nhân vụ cá chết hàng loạt ở vùng biển miền Trung Việt Nam.

Theo thông tin từ Bộ Khoa học và Công nghệ ngày 4/5, hội đồng do Giáo sư Viện sĩ Châu Văn Minh, Chủ tịch Viện hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam làm chủ tịch, sẽ bao gồm 3 tổ nghiên cứu liên ngành nhằm đối chứng kết quả phân tích và sẽ tập trung vào hướng nghiên cứu về những tác nhân hóa học, sinh học, khí tượng, thủy văn và động lực học biển. Theo thông tin từ Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam, các nhà khoa học của Viện hôm 18/4 và 19/4, đã đến khảo sát thực tế tại các khu vực Vũng Áng, Hà Tĩnh, tới Lăng Cô, Thừa Thiên-Huế và lấy các mẫu nước, cá chết và trầm tích biển để phân tích.

Theo kết quả phân tích ảnh vệ tinh trong khoảng thời gian từ ngày 6/4 (ngày bắt đầu xuất hiện hiện tượng cá chết hàng loạt) đến ngày 24/4, hội đồng đã loại bỏ khả năng xảy ra các vụ tràn dầu lớn hay các nguyên nhân như động đất, sốc nhiệt do phá hủy bề mặt, bên trong vỏ hoặc những biến đổi địa tầng trong vỏ đại dương.

Hôm 2/5, GS-VS Châu Văn Minh cũng đã có buổi làm việc với các chuyên gia quốc tế đến từ Đức, Mỹ và Israel để phối hợp tìm ra nguyên nhân của thảm họa môi trường chưa từng có tại Việt Nam.

Thưa Quý vị,

Công việc truy tìm nguyên nhân cá chết dọc theo biển miền Trung thật giản dị và hoàn toàn nằm trong tầm tay của Việt Nam. 

- Chỉ cần phải lấy mẫu nước và cá ở những nơi có cá chết như Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, Nha Trang. (và có thể lan tới Phan Thiết trong nay mai). 

- Chỉ cần lấy mẫu nước tại đường ống xả thải của nhà máy. 

- Chỉ cần lấy mẫu xác chim chết ở đão Chim cách Vũng Áng 20 hải lý về phía đông Nam. 

- Chỉ cần lấy mẫu cá lớn trên 10 Kg sống ở vùng đáy ngoải khơi. 

- Chỉ cần Phổ Hấp thụ Nguyên tử (Atomic Absorption Spectroscopy-AAS). 

- Chỉ cần Phổ Sắc ký-Khối lượng (Gas Chromatography-Mass Scpectroscopy-GC-MS). 

- Chỉ cần một phân tích viên có trình độ Cử nhân. 

Nhân sự và dụng cụ phân tích có trong nhiều Phòng thí nghiệm môi trường công và tư ở Hà Nội và Sài Gòn. Việc phân tích phân tích bao gồm việc lấy mẩu, bảo quản mẩu và di chuyển về phòng Lab; từ đó, mẫu được “digest” trong môi trường acid và sẵn sàng được tiêm vào máy để phân tích tự động. 

Kết quả sẽ có ngay trong vòng 1 giờ mà thôi!

Thế mà, tại sao cả một nước có trên 24.000 tiến sĩ căn cứ theo tuyên bố ngày 26/4/2016 của Vụ trưởng Giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) Nguyễn Thị Kim Phụng và trong số đó có 15.000 người đang công tác tại cơ sở đào tạo đại học, cao đẳng. Về Thạc sĩ và Cử nhân, theo ước tính là có gần 1 triệu “Phó Bảng” trong 92 triệu dân số, trong đó hiện nay có đến hơn 200 ngàn... còn đang thất nghiệp!

Với một con số “vĩ đại” như thế, mà tại sao không làm nỗi công việc phân tích các mẫu nước và cá chết mà phải thành lập một Hội đồng Khoa học gồm trên 100 chuyên gia và “cầu cứu” tới các chuyên gia quốc tế đến từ Đức, Mỹ và Israel để phối hợp tìm ra nguyên nhân của thảm họa môi trường chưa từng có tại Việt Nam.

Tại sao?

Chúng ta hãy nghe, Giáo sư Nguyễn Tác An, nguyên viện trưởng Viện Hải Dương Học Nha Trang thì trong thực tế giới khoa học Việt Nam, cũng như một số nhà khoa học quốc tế đã nắm được nguyên nhân của tình trạng mà nhiều người đồng ý là thảm họa môi trường tại khu vực miền Trung vừa rồi.

“Nguyên nhân xảy ra ở Vũng Áng thì khoa học xác định được rồi, và người ta đã mô hình hóa để dự báo sẽ lan truyền như thế nào, và hiệu quả sinh thái trong tương lai ra sao. Tất cả đều có làm khi sự cố xảy ra. Và kết quả đó ngày càng hoàn thiện, bổ sung; nhưng về bản chất chắc nó cũng không thay đổi.

Tuy nhiên vấn đề truyền thông ra là phải cân nhắc, mà đó là vấn đề của các nhà quản lý chứ không phải của các nhà khoa học.”

Một chuyên gia về hải dương khác là tiến sĩ Nguyễn Hữu Đại cũng cho biết ông đang chờ cơ quan chức năng công bố kết luận về nguyên nhân gây ra thảm họa môi trường vừa rồi; thế nhưng ông có nghi ngờ có thể không như mong đợi:

“Có chờ hai tháng, ba tháng cũng vậy thôi! Người ta nói chưa tìm ra nguyên nhân. Người ta nói ‘chưa tìm ra’ có nghĩa 6 tháng, 3 tháng hay 2 tháng thì chưa biết được; nhưng chắc chắn người ta nói chưa tìm ra”.

Theo tôi nghĩ có cái gì đó mà người ta không muốn nói. Chứ tìm cả năm cũng vậy vì người ta đã biết nguyên nhân rồi. Như thế thôi, không được ai phát biểu hết: chỉ Tổng Cục Môi Trường và Bộ Tài nguyên- Môi trường mới được phát biểu, ai muốn phát biểu cũng không được. Người ta đã nói như vậy rồi thì thôi!” (Lời người viết, “người ta” ở đây là ai? Phải chăng là cường quyền, là cơ chế chuyên chính vô sản qua Đảng CS Bắc Việt... bịt miệng người dân!)

- Năm 1995, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã ghi nhận được dân đánh cá tại Nha Trang và Phan Thiết sử dụng hóa chất cyanide chứa trong những bình chứa 1 gallon mua của thương buôn TC qua phóng sự của ký giả của tuần báo khoa học C&EN thuộc Hội Hóa học Hoa Kỳ (American Chemical Society-ACS). Họ dùng các bình chứa nầy thả xuống biển, khi chạm các rặng san hô, bình vỡ ra; và chỉ khoảng độ 30 phút sau, cá nổi lên mặt nước. 


Vụ Đảo Chim: Đảo Chim, thuộc huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình, nằm rất gần Vũng Áng (chừng 20 hải lí về phía Đông Nam), nơi khởi nguồn hiện tượng cá chết bất thường vừa qua. Được mệnh danh là Vương quốc Chim, đảo này trước kia có hơn 2 triệu con hải âu xám, loài hải âu đặc hữu, quý hiếm. 


Vài ngày gần đây (29/4), sinh vật trên đảo bắt đầu chết hàng loạt dạt vào bờ từ cua cá đến ốc hay các loại hải sản khác nhau. 


Do ăn phải các loại cá chết nhiễm độc nên số phận của những con chim trên đảo cũng không ngoại lệ(?)


- Đảo Thị Tứ (Pag-asa): Ngày 30/4, cá chết hàng loạt trên đảo Thị Tứ thuộc Việt Nam mà TC đã chiếm đóng từ 1970 và biến thành một căn cứ quân sự. Những người dân Phi Luật Tân sống ở gần đảo Thị Tứ, một hòn đảo ở vùng biển phía Tây Phi Luật Tân, cho biết họ kinh hoàng nhìn thấy hàng hàng lớp lớp các loài sinh vật biển chết, trôi dạt đầy các bờ. Cư dân trên đảo Thị Tứ thuộc quần đảo Trường Sa (của Việt Nam) được cho là đã nhìn thấy tàu Trung Cộng thả hóa chất khiến cá chết hàng loạt xung quanh khu vực này. Họ cáo buộc thủ phạm là tàu TC thường xuyên di chuyển trong vòng 5 Km quanh đảo Thị Tứ. Ngư dân trên tàu được cho là đổ hóa chất xuống nước để tiêu diệt san hô và nguồn cá gần đảo. Thông tin trên được tổ chức phi lợi nhuận Kalayaan Atin To của Philippines công bố hôm 30-4 trên Facebook. 

- Hiện tượng cá lớn chết hàng loạt ở ngoài khơi Quảng Bình đầu tháng 5 nầy làm cho ẩn số cá chết vì nước thải nhà máy luyện thép Vũng Áng bước sáng bước ngoặt mới. Cá lớn sống ở dưới đáy xâu và xa bờ khó có thể bị nhiễm độc vì một lượng nước thải nhỏ trên phần trên bề mặt của biển. 


Nghi vấn về số cá chết nầy bị nhiễm độc từ ngoài khơi là do “tàu lạ” đầu độc từ xa khó có thể bị loại trừ.

Chỉ cần một chút tinh ý, chúng ta sẽ nhìn thấy đất nước Việt Nam đang lâm vào cuộc bao vây nào, cũng như sự im lặng của nhiều lãnh đạo CSVN là hoàn toàn có thể phỏng đoán được vì sao họ im lặng hoặc tìm những câu lý giải ngớ ngẩn.

Phải chăng, những vụ nhiễm độc trên đây là do âm mưu của Trung Cộng cũng như đem sự việc làm ô nhiễm môi trường biển ở Vũng Áng làm DIỆN và cho tàu cá, tàu quân sự đầu độc khắp vùng bằng một loại vũ khí sinh học hay vi trùng bí mật. Điều nầy mới chính là ĐIỂM.

Thay lời kết

Qua những trình bày trên đây, chúng ta có thể định hình được tại sao CSVN có thái độ bưng bít, hay úp úp mở mở trong vụ cá chết ở Vũng Áng ngày 6/4 và những thành phố phía Nam sau đó.

Phải chăng: 

- Vì não trạng đặc sệt của những người đang lãnh đạo đảng? 

- Vì đã ngậm “mùi đồng” của TC cho nên... há miệng thì mắc quai? 

- Vì sợ tình báo Hoa Nam “xử lý” cho nên phải ngậm “tăm”? 

- Và sau cùng, vì tính vô cảm và vô nhân tính của con người cộng sản có trong các nhiễm sắc thể (chromosomes) của họ. 

Còn đối với với 24.000 Tiến sĩ, trong đó hơn 93% tập trung ở khu vực quản lý và nghiên cứu của “nhà nước”, đo đó phải “ăn cơm chúa, phải múa tối ngày” theo chỉ thị của cấp trên!

Theo suy nghĩ của đời thường, con cá sống nhờ nước, vậy khi có sự thay đổi nào đó trong nguồn nước thì cá phải chết. Từ đó, việc truy tìm nguyên nhân sẽ nghĩ đến hiện tượng hâm nóng toàn cầu, El nino, thay đổi độ mặn của nước, nước thiếu oxy, vấn đề ô nhiễm môi sinh (do hoá chất độc hại, kim loại nặng, dầu cặn, các chất phế thải kỹ nghệ, thuốc trừ sâu, thuốc bảo vệ thực vật trong nông nghiệp, thuốc khai khai quang vv.), độc tố bio-toxins do hiện tượng nở hoa (bloom) của một số loại tảo vi sinh (phytoplankton) tạo nên hiện tượng thủy triều đỏ (red tide)...

Sáng ngày 6/5, GS.TS Nguyễn Ngọc Lâm, Viện Hải dương học Nha Trang cùng đồng nghiệp đang phân tích tại chỗ hơn 10 mẫu nước lấy trực tiếp từ vùng nước đỏ xuất hiện ở Quảng Bình hai hôm trước. "Khảo sát dưới kính hiển vi cho thấy không có tế bào tảo trong nước nên dải nước đỏ không phải là hiện tượng thủy triều đỏ. Thành phần mẫu nước chưa phát hiện có gì đặc biệt."

Nhưng, những điều trên, có lẽ không nằm trong suy nghĩ của Trung Cộng?

Vì sao? 

Nếu chúng ta lấy mốc thời gian ở thời điểm 19/1/1979, ngày TC “dạy bài học cho Việt Nam” cho đến nay, TC đã đi một bước dài trong tiến trình chiếm đóng Việt Nam hầu biến Việt Nam thành ngôi sao nhỏ thứ năm trên lá cờ máu của TC.

Trở lại nghi vấn Nhà máy thép Vũng Áng. Nếu căn cứ theo văn bản số 1407114ngày 29/7/2015 của Công ty TNHH Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh gửi UBND tỉnh còn đề nghị chấp thuận để 28 nhà thầu của Formosa, gồm 25 Trung Cộng, 3 nhà thầu Việt Nam, tuyển dụng hơn 10.000 lao động nước ngoài, với gần 90% quốc tịch Trung Cộng, đến Formosa thực hiện các hạng mục lò cao số 1, số 2 trong nhà máy thép Hưng Nghiệp và các công trình dự án cảng Sơn Dương. 

Từ văn bản trên, kết luận có thể được đưa ra là Nhà máy luyện thép chưa đi vào hoạt động trong thời điểm nầy. 

Và 12.000 m3 nước thải xả ra hàng ngày là gì? 

Đến từ nhà máy nào? 

Nhà máy hóa dầu hay nhà máy chất dẽo, hay nhà máy nhiệt điện? 

Hay một loạt nhà máy hóa chất bí mật nào khác?

Và những vụ cá chết ngoài khơi, ngoài đảo xa khó có thể được ghi nhận là do nước thải độc hại từ nhà máy ở Vũng Áng được!

Tất cả là bí mật, vì Đặc khu Vũng Áng với 228 km2 đã là một vùng tự trị của TC kể từ ngày 14/7/2014 rồi. 

Nhìn lại bản đồ Việt Nam với 49 chấm đỏ thu thập từ năm 2005 đến giờ, những nơi có tập trung trên 1.000 người Tàu, dưới bạn công nhân, tình báo, không kể đến những công nhận nhập lậu (40% công nhân Tàu làm việc trong Đặc khu Vũng Áng không có giấy phép do UB ND Tỉnh Hà Tĩnh cấp!).

Chúng ta thấy gì ở những gọng kìm của Trung Cộng? 

- Ở phía Đông,TC đã vây hãm Việt Nam ở Biển Đông với bản đồ 9 đoạn và thiết lập các đường bay và khu quân sự trên đảo Hoàng Sa và Trường Sa chiếm của Việt Nam; 

- Ở phía Tây, TC đã dùng thế trận “nước” qua việc xây dựng các đập ở thượng nguồn để khống chế dòng chảy của sông Mekong, hạn chế việc phát triển kinh tế và làm xáo trộn xã hội Việt Nam trên bình diện cả nước; 

- Trong đất liền, với 49 tụ điểm tập trung từ Bắc chí Nam, đặc biệt: - vùng nước sâu Vũng Áng, Sơn Dương, yết hầu của dãy đất hình chữ S Việt Nam; - và nóc nhà nhà Việt Nam qua sự chiếm đóng vùng Tân Rai và Nhân Cơ trong việc khai thác bauxite. Nơi đây, TC có thể kiểm soát sinh hoạt đi lại của toàn vùng biển Đông, thủy lộ của 40% hàng hóa thông thương trên thế giới. Đây là đạo quân thứ V của TC một khi có chiến tranh xảy ra; 


- Và gọng kìm thứ tư, chính là đảng CS Bắc Kỳ, thái thú biết nói tiếng Việt của TC, đã, đang và sẽ mở rộng biên giới cho TC theo châm ngôn “Thà mất nước hơn mất đảng”. 

Qua bốn gọng kìm trên, chắc chắn là gọng kìm thứ tư chính là nguyên nhân duy nhứt, mở đường cho ba sự việc nêu trên, và Đặc khu Vũng Áng là một thí dụ điển hình nhứt.

Cuối cùng, việc cá chết hàng loạt bắt đầu từ Đặc khu Vũng Áng phải chăng là nơi Trung Cộng: 

- Sản xuất hóa chất độc hại và xả phế thải độc hại vào biển Việt Nam? 

- Formosa cũng có thể là một tập hợp nhà máy sản xuất vũ khí hóa học của TC? 

- Hoặc là nơi thử nghiệm các loại vũ khí sinh học? 

- Có nhiều thông tin từ Trung Cộng cho thấy khả năng Formosa vận chuyển rác thải phóng xạ từ các công ty quân đội Trung Quốc sang Hà Tĩnh để thanh lọc thô rồi thải ra biển miền Trung. Nếu các thông tin này chính xác; đó là âm mưu thâm độc để tận diệt giống nòi dân Việt vì nhiễm phóng xạ gây quái thai dị tật ung thư cho nhiều thế hệ. Có thông tin cá voi chết bị nổ cả mắt thì khả năng Formosa xả chất thải hóa chất kịch độc bao gồm cả nước rác phóng xạ là khả năng cao. 

- Có điều cần chú ý là vụ cá chết ở hai tuần lễ cuối tháng tư ở Quảng Bình, Đảo Chim, Đà Nẵng, và Nha Trang khác với tuần đầu tiên khi Formosa xả thải ra biển. Trong đợt chết sau nầy trầm trọng hơn và cá ở phần đáy, tức cá lớn chết nhiều hơn cá sống ở phần nước mặt. 

Nói riêng về hóa chất, Cty Formosa công bố, theo đúng các con số thấy được qua kiểm tra, cả năm 2015 và tính đến thời điểm này, đã nhập 384 tấn hóa chất, với 43 loại hóa chất được đăng ký và chấp thuận nhập cảng để sử dụng. Và từ đầu 2016 đến nay Cty đã xử dụng 51 tấn hóa chất với mục đích khai báo là làm sạch đường ống, làm nguội các hệ thống ống dẫn, còn tồn kho 248 tấn hóa chất. 

GS Sheri P. Rosenberg, giáo sư về nhân quyền tại New York đã nhận định về mối giao hảo TC - Việt Nam như sau: "tiêu diệt một dân tộc là một tiến trình, chứ không phải một sự kiện". Do đó, tiến trình trên đã được TC lâu nay thực hiện cho dân tộc Việt Nam. Đây là một tiến trình lâu dài và đa dạng, được tăng nhanh do chế độ chính trị và chính sách đối với người dân của CSVN. Một chế độ khoá tay bịt miệng người dân, không cho đất nước có sức mạnh dân tộc. Nó biến Việt Nam trước tiên là một bãi rác, kế đến là con đường mòn Nam tiến tiếp nối tham vọng của Đại Hán TC. Nó bào mòn sức sống của dân tộc và tàn phá một đất đước xinh đẹp mà Cha Ông đã bao đời gìn giữ và tô bồi.

Và sau cùng, dù sao đi nữa, Đảng Cộng sản VN và Trung Cộng đã làm nguồn nước Cửu Long khô cạn, nguồn tôm cá biển sắp bị tiệt chủng... thì, một lần nữa“Nước Dơ Phải Rửa Bằng MÁU” mà thôi, như lời của vua Duy Tân nhắn lại cho con cháu về sau.

Houston, ngày 6 tháng 5, năm 2016

Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam (VAST)