Monday, April 18, 2016

Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam bị chặn sinh hoạt: Họ làm vậy để làm gì?


Sáng 17/4/2016, trước ngõ nhà tôi, bỗng lại xuất hiện nhóm "người lạ" đứng canh chừng từ sớm. Nhiều bà con gọi điện hỏi: Hôm nay, lại có việc gì mà cú cáo về đây lắm thế? Khi đó tôi mới nhớ ra là hôm nay Hội Nhà báo Độc lập có cuộc hội thảo về việc Tổng Thống Mỹ Brack Obama sắp thăm Việt Nam.
Thực ra, cuộc hội thảo này, như ý định ban đầu, là một cơ hội để thảo luận với nhau về tình hình đất nước, các mối quan hệ quốc tến cần được phát huy hay tranh thủ như thế nào để đưa đất nước ra khỏi thế "ngàn cân treo sợi tóc" trước giặc xâm lăng đã đang giày xéo lãnh thổ mà chúng chưa có ý định dừng lại.

Thế nhưng, những ý định tốt đẹp đó không có ý nghĩa với nhà cầm quyền vốn xưa nay vẫn luôn quan niệm: Dân chỉ lo làm mà đóng thuế cho đảng tiêu, còn tiêu thế nào, đất nước ra sao... thì "đã có đảng và nhà nước lo".
Khi tôi chuẩn bị ra đi, nhận được tin anh Nguyễn Tường Thụy đã bị an ninh chặn một cách hết sức thô thiển và bất chấp luật pháp ngay tại cửa. Thậm chí, họ nói thẳng: "Hôm nay, lệnh trên là chú không được ra khỏi nhà". Thật oái oăm, cái gọi là "lệnh trên" thường xuyên được sử dụng mà không cần bất cứ một mảnh giấy, một quyết định nào.
Xã hội Việt Nam với một nhà nước "pháp quyền XHCN" đã và hiện đang thực thi như cách này, ngang nhiên xé bỏ luật pháp và quyền tự do đi lại của người dân chỉ vì một "lệnh trên" mà không biết cái "trên" đó là gì, ai ngồi ở đó.
Tôi ra khỏi nhà, ngay trước cửa đã có mấy nhân viên an ninh nhấp nhổm trên xe máy và chạy theo, bám đuổi ráo riết. Rẽ sang Nhà thờ Thái Hà, đang giờ lễ, mấy chú đứng ngoài cửa nhìn theo. Sau khi xong vài việc ở đó vì có hẹn, tôi đến nhà hàng Lộc Việt, như kế hoạch tổ chức hội thảo đã thông báo. Đoàn các an ninh viên vẫn bám theo không rời nửa bước. Nhưng kệ, việc ai nấy làm, mình chẳng vi phạm luật pháp gì thì cứ kệ họ.
Đến nơi, tôi đã thấy Ts Nguyễn Thanh Giang, bác Nguyễn Đăng Quang, Đại tá – nguyên cán bộ thuộc Bộ Công an đến đấy với  mấy anh  em trong Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.
Tại đó, đám an ninh nhan nhản trong, ngoài khu nhà hàng. Họ ngồi với bảo vệ, họ đứng bên kia đường... Nhưng đó cũng là việc của họ, chúng tôi cùng nhau vào ngồi cafe.
Một nhân viên an ninh đến gặp nhà hàng, mấy phút sau, nhân viên nhà hàng đến thông báo với nhà báo Nguyễn Đình Ấm và anh Hoàng Hùng rằng: Hôm nay nhà hàng không nhận tiếp khách ăn trưa, đặt tiệc. Thấy buồn cười, tôi bảo: Không sao chú ạ, anh biết và cảm thông với nhà hàng. Dù nói vậy, thì vẫn thoáng qua đầu tôi ý nghĩ: Tại sao, những người bày ra trò này, họ phải sợ hãi ý chí và những ý muốn tốt đẹp của người dân cho quê hương và đất nước. Họ có còn là người Việt Nam?
Thông tin tiếp theo nhận được là anh Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội, anh Bùi Minh Quốc, Phó Chủ tịch Hội cũng như nhà báo Đoan Trang, đã được "mời" về các đồn công an phường với những lý do rất... củ chuối.
Các vị khách quốc tế đã được thông báo về sự ngăn chặn và phá hoại này, nên họ sẽ không đến nơi đã định. Do vậy, chúng tôi tiến hành cuộc Hội thảo mini ngay tại bàn cafe.
Một cuộc hội thảo mini
Nhận được thông tin đó, tôi gọi điện thoại cho anh Phạm Chí Dũng, anh cho biết: Anh đang bị câu lưu tại CA Phường Giảng Võ vì một vụ... "đụng xe". Còn anh Bùi Minh Quốc được mời về CA Phường Kim Liên.
Thế là chúng tôi, dù ít ỏi và thiếu vắng, vẫn tiến hành Hội thảo như dự định.
Ts Nguyễn Thanh Giang là người phát biểu ý kiến về những suy nghĩ của mình trước các động tác của nhà cầm quyền với sự kiện này.
Theo ông, việc những công dân, nhân sĩ, trí thức quan tâm đến tình hình đất nước trong giai đoạn hiện nay là điều hết sức quý giá. Trên bình diện đất nước, hiện nay đảng đang lầm lẫn giữa "bạn" và "thù".
Trước tình hình đất nước lâm nguy, lẽ ra những người có trách nhiệm lãnh đạo đất nước cần phải tập trung mọi sự quan tâm của bạn bè để có thể chống lại cuộc xâm lăng của Trung Cộng. Trong đó, Mỹ là một đối tác duy nhất có thể giúp Việt Nam trong lúc này. Hãy quên đi những hận thù đã hơn 40 năm nay để có một hướng đưa đất nước đi lên.
Trong khi, nhiều đại biểu Quốc hội, nhiều nhân sĩ trí thức đã lên tiếng và chỉ rõ những nguy cơ của đất nước VN hiện nay, mà chung sức chung lòng để góp phần đưa đất nước ra khỏi đại họa nô lệ, thì nhà nước tổ chức việc phá quấy hôm nay. Rõ ràng, đây là một sự phá hoại và là sự phản bội đất nước, tiếp tay cho bọn xâm lược. Những kẻ cố tình cô lập VN trước bạn bè thế giới là phản động, là có mưu đồ bán nước.
Nguyên đại tá Nguyễn Đăng Quang cho rằng: Với truyền thống đất nước VN xưa nay, đều có duyên nợ với các nước lớn trong các cuộc chiến, dù đó là một cơ may hay là một bất hạnh do vị trí quan trọng của mình, thì điều hiển nhiên là các nước lớn trong Hội đồng BALHQ đều có dính líu với VN xưa nay. Kể cả cuộc chiến mà trước đây ông đã nghe và cho rằng là "cuộc chiến tranh xâm lược" của Mỹ, cho đến sau này khi đã hiểu ra bản chất cuộc chiến bảo vệ đồng minh của họ. Trong các cuộc chiến đó, VN thường vẫn phải liên kết với một vài nước lớn để chống lại.
Thế nhưng, ngày nay, VN đang bị cô lập trên cả thế giới, nếu không có sự liên kết liên minh, thì nguy cơ mất nước vào tay Trung Cộng là hoàn toàn có thể xảy ra. Trước tình hình đó, việc liên minh với Mỹ là việc làm đúng đắn.
Theo ông, cuộc viếng thăm của Tổng thống Mỹ Brak Obama nhằm những mục đích cụ thể. Trước hết, VN cần Mỹ công nhận nền kinh tế thị trường, dù trong nước vẫn luôn bám vào cái gọi là "kinh tế thị trường định hướng XHCN" rất khó hiểu. Hiện nay, quan hệ giữa VN và Hoa Kỳ là mối quan hệ "toàn diện" chứ chưa phải là quan hệ đối tác chiến lược. Hy vọng rằng chuyến viếng thăm này đạt được điều đó. Những kẻ phá đám những ý kiến của người dân có tâm huyết với vấn đề an nguy dân tộc, đó là những kẻ phản bội lại đất nước qua những việc làm như ngày hôm nay.
Trước những ý kiến của các bậc lão thành, tôi cũng có vài ý kiến như sau:
Trước hết, cần nói rõ vấn đề "bạn, thù" hiện nay. Theo ngôn ngữ thông thường, đã là bạn, thì hẳn nhiên cần có trước, có sau và chân tình. Điều này thường chỉ được sử dụng trong tình cảm, quan hệ cá nhân. Trong khi đó, các mối quan hệ giữa các quốc gia, chuyện đó sẽ hết sức khó khăn và không tưởng. Nếu bám vào cách suy nghĩ như vậy, độc lập, chủ quyền của mình hẳn nhiên sẽ bị chi phối.
 Thực tế, trên bình diện quốc tế, chỉ trừ các nước Cộng sản mới có quan niệm bạn, thù. Ở đó, họ sẵn sàng hy sinh lợi ích dân tộc, đất nước cho cái gọi là "phong trào Cộng sản quốc tế". Chính vì vậy, mà ở VN hiện vẫn còn lưu truyền câu nói được cho là một nhân vật thế lực ở VN ngày trước, khi quân Trung Cộng xâm lược Hoàng Sa: "Đảo của ta, nhưng bạn giữ thì cũng như ta giữ, bạn giữ còn tốt hơn, sau này sẽ giao lại cho ta".
Vì thế, các nước phát triển vì lợi ích của quốc gia như Mỹ, Anh, Pháp... không hề có quan niệm "bạn" mà chỉ có quan hệ "đồng minh", nghĩa là hôm nay chúng ta có cùng lợi ích, đó là đồng minh, ngày mai, lợi ích xung đột, sẽ không còn là đồng minh, thậm chí là kẻ thù của nhau để bảo vệ lợi ích đất nước mình.
Một thời gian dài, VN luôn coi Liên Xô là "Anh cả" Trung Cộng là đàn anh, và nay là "bạn vàng". Nhưng, thực tế, kẻ thù nguy hiểm nhất của đất nước này lại chính là anh bạn vàng của Đảng. Mới đây anh bạn vàng Nga đã tát thẳng tay vào mặt nhà cầm quyền VN qua lời Ngoại trưởng Nga về Biển Đông là một ví dụ. Cũng vậy, xưa nay, câu chuyện mối tình đoàn kết keo sơn ba nước Đông Dương VN - Lào - Campuchia được Đảng CS luôn tung hô, ca ngợi và tốn xương máu, tiền của vun đắp... Thì những hành động của Campuchia thời gian qua với VN là chứng minh cụ thể về cái gọi là "bạn" của cộng sản.
Với Mỹ, cái khái niệm "Kẻ thù" đã bám riết từ lâu và trở thành rào cản trong suy nghĩ và ngôn ngữ của những nhà chính trị VN và lây sang cả đất nước. Chính vì vậy, việc mở rộng sự đoàn kết, tranh thủ sự giúp đỡ và ủng hộ của đất nước có tiềm năng lớn nhất hiện nay là Hoa Kỳ đã và đang trở nên khó khăn.
Thực tế, xưa nay, hệ thống tuyên truyền của Đảng đều gọi việc Mỹ có mặt ở Việt Nam Cộng Hòa là hành động xâm lược. Nhiều người dân vẫn quen miệng và không hiểu khái niệm đó. Xâm lược, là hành động đưa quân đến chiếm đóng trái phép trên lãnh thổ nước khác mà không có sự đồng ý của chủ nhà. Chẳng hạn việc Trung Cộng dùng vũ lực đánh chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Viêt Nam và chiếm giữ hiện nay.
Còn việc Mỹ đưa quân đến Nam Việt Nam, đó là hành động được sự cho phép của chính phủ  nhà nước Việt Nam Cộng hòa. Một chính phủ được quốc tế công nhận và lãnh thổ được quy định trong Hiệp định quốc tế Gienevo 1954.
Về chuyện hận thù. Chắc cuộc chiến với Mỹ đã lâu và lâu hơn nhiều so với cuộc chiến man rợ phía Bắc Việt Nam năm 1979, năm 1988. Nhưng đảng và nhà nước VN vẫn không coi đó những cuộc xâm lược của Trug Cộng sau này với dân ta là hận thù và vẫn là bạn vàng thì đâu có sao. Hận thù, đó chỉ là cách để cự tuyệt một lối đi cho dân tộc mà thôi.
Vấn đề hiện nay, VN đang lâm vào trình trạng cô đơn, cô thế và yếu về sức mạnh. Do vậy, VN đang rất cần sự giúp đỡ của các cường quốc, dù vì lợi ích của họ, nhưng có lợi cho việc gìn giữ chủ quyền của VN là điều cấp bách. Do vậy, việc VN cần sự hợp tác của Hoa Kỳ
Tuy nhiên, việc có mối quan hệ với Hoa Kỳ ở tầm đối tác chiến lược là điều khó khăn. Chính bởi bản chất của hai nền chính trị khác nhau. Với Hoa Kỳ, việc phổ biến các giá trị dân chủ Mỹ, bảo đảm quyền con người phải được tôn trọng và thực thi. Đó là những giá trị và ưu tiên cao nhất. Trong khi với nền chính trị độc đảng, độc tài VN, thì việc phổ biến nền dân chủ, tôn trọng quyền con người sẽ hết sức khó khăn. Bởi dân chủ và độc tài, cũng như nước với lửa, như cái định hướng XHCN và Kinh tế thị trường vậy.
Thông thường khi đã vào luật chơi, thì cần tôn trọng những nguyên tắc chung. Chí phèo không thể là bạn với Bá Kiến, trí thức khó có thể làm bạn với lưu manh.
Do đó, việc đến thăm VN của Tổng thống Obama sắp tới, sẽ có ý nghĩa tượng trưng ngoại giao nhiều hơn thực tế.
Trước tình hình đất nước hiện nay, điều duy nhất và nhanh nhất để có thể VN làm đồng minh, quan hệ tốt với các nước có trình độ cao, văn minh, là các nước dân chủ, thì VN không còn cách nào khác là phải chấp nhận một nền dân chủ thật sự. Chỉ khi đó, thì đất nước mới có cơ hội có các đối tác đủ sức mạnh làm đồng minh, nhằm bảo vệ đất nước khỏi xâm lược.
Còn hiện nay, với một đất nước mà trong ngoài lục đục, trên dưới không yên, thiên hạ bất đồng, nhân tâm ly tán thì không thể có được sức mạnh tự cường để gìn giữ độc lập và lãnh thổ. Việc tìm kiếm một mối quan hệ đồng minh với Hoa Kỳ là điều cấp thiết hiện nay.
Nhiều ý kiến phản hồi và trao đổi của các hội viên Hội NBĐLVN khác như Nguyễn Đình Ấm, Đỗ Đăng Bắc, Hoàng Hùng đều thống nhất với những nhận định trên.
Chừng gần trưa, chúng tôi chia tay nhau, lưu luyến và thân tình.
Ra về, dù đã tự lý giải nhiều lần, tôi vẫn cứ lấn cấn một câu hỏi đã nêu về việc ngăn chặn, phá đám hôm nay: Họ làm vậy để làm gì? Họ có còn là người Việt Nam nữa không?
Hà Nội, ngày 17/4/2016
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Giải mã “Tuyệt đại đa số CSGT không nhận hối lộ”: Đồ Sơn, Quất Lâm không có mại dâm, Hà Nội, Tp. Hồ Chí Minh, Khánh Hòa không có tham nhũng

— 04/18/2016 - 10:34 

Tin tức báo chí Việt Nam hôm nay đưa một thông tin rúng động lòng người: Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang dõng dạc tuyên bố trước Quốc hội chiều 14/3/2016: "tuyệt đại đa số CSGT giữ được phẩm chất đạo đức của mình, hoàn thành nhiệm vụ, không nhận hối lộ".
Trần Đại Quang, Chủ tịch nước, Bộ trưởng Công anGiải mã câu nói khó hiểu
Câu nói này lập tức làm râm ran những diễn đàn mạng, người ta bàn tán và khen ông Bộ trưởng hết lời.
Người ta khen ông không phải vì ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một Bộ trưởng Công an, đã rèn luyên quân sĩ đến mức truyệt vời như lời ông phát biểu. Theo đó, CSGT không thèm nhận hối lộ.
Người ta khen ông có tài... ăn nói trước đám đông mà không ngượng mồm. Khen rồi người ta chợt ngẩn mặt mà suy nghĩ: Lẽ nào, một ông Bộ trưởng, nay làm Chủ tịch nước lại phát biểu những câu ở dạng... phiêu như thế? Hay cũng có thể vì ông đang mơ màng ở trên cung trăng sau khi lên làm Chủ tịch nước, về quê vinh quy bái tổ được đón rước như đến thăm một quốc gia nào đó.
Có lẽ, chuyện CSGT ở VN ăn hối lộ hay không, có thể hỏi tất cả những người đã tham gia giao thông thì biết. Trừ những đứa trẻ còn đặt trong lồng kính hoặc chưa hiểu biết về ngôn ngữ giao tiếp mà thôi.
Có thể nói không ngoa rằng: Mỗi người dân VN, đều hiểu những động tác chặn xe, bắt tay và nhận những "vật giống tiền" là việc diễn ra thường xuyên, hằng ngày, mọi nơi mọi lúc mà ai cũng biết chứ chưa cần nói đến những người lái xe.
Đó là hành động gì, nếu không phải là hối lộ.
Báo chí đã có thời viết hàng loạt bài về mãi lộ, ở đó, nêu đầy đủ, cụ thể một hiện tượng mà đã trở thành thông lệ ở VN. Những bài viết như "Mãi lộ dày đặc trên đường", "Nhức nhối nạn mãi lộ", "Ghê hơn cướp cạn"... Hình như ông chưa đọc?
Chỉ có điều, sau đó có tác giả bài viết đã được công an điều tra và cho ngồi tù vì tội "đưa hối lộ" để điều tra mãi lộ.
Định nghĩa mới?
Hay cũng có thể vì ông quan niệm việc ăn hối lộ theo nghĩa khác? Cũng có thể quan niệm của ông, hối lộ phải là món tiền cả nửa triệu đô la một lần như Dương Chí Dũng khai trước tòa là đã đưa cho Phạm Quý Ngọ, một thứ trưởng dưới quyền ông ta chứ mấy đồng lẻ trên đường ai coi là hối lộ?
Bởi cũng đã có ông tướng dưới quyền ông Thiếu tướng Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cục CSGT Đường bộ - đường sắt, Bộ Công An cho nói: “Tôi cho rằng ở đây chỉ là những tiêu cực chứ không thể nói là tham nhũng. Bây giờ nghiên cứu thế nào là tham nhũng, thế nào là tiêu cực tôi cho rằng nó chưa rạch ròi. Nhận của lái xe, nhận của người tham gia giao thông dăm ba chục, một vài trăm mà đó là tham nhũng thì theo tôi ý đó là không thỏa đáng”.
À, thì ra vậy, tham nhũng phải là cả cục, cả đống với người chức trọng, quyền cao, chứ mấy CSGT đứng ngoài đường "nhận dăm ba chục" ai lại gọi là tham nhũng?
Có điều, ông Tuyên này không biết học hành lớp mấy mà không đọc luật.
Theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International - TI), tham nhũng là lợi dụng quyền hành để gây phiền hà, khó khăn và lấy của dân. 
Còn theo Luật phòng chống tham nhũng, thì Tham nhũng là hành vi của người có chức vụ, quyền hạn đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn đó vì vụ lợi.
Thưa ông Tuyên, nếu Việt Nam vẫn dùng luật VN và tuân theo các định nghĩa thông thường, việc "CSGT nhận dăm ba chục của lái xe", để bỏ qua lỗi của lái xe là việc tham nhũng đứt đuôi con nòng nọc đi rồi. Có điều là ông không muốn công nhận mà thôi.
Đấy là với ông Thiếu tướng, còn ông Đại tướng, liệu ông có nghĩ vậy không?
Theo định nghĩa: "Nhận hối lộ là hành vi lợi dụng chức vụ, quyền hạn, trực tiếp hoặc qua trung gian đã nhận hoặc sẽ nhận tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác dưới bất kỳ hình thức nào để làm hoặc không làm một việc vì lợi ích hoặc theo yêu cầu của người đưa hối lộ".
Như vậy, hành động của CSGT ngoài đường, trên cả đất nước này là gì khi họ nhận "những vật giống tiền" của người tham gia giao thông để bỏ qua lỗi của họ mà nhiều khi lại do chính những cái bẫy trên đường tạo ra?
Hay ông cũng lý giải theo cách của ông Thứ trưởng nêu trên? Quả là thời này làm quan cũng sướng, sáng tác ngôn ngữ, sáng tác luật riêng là một thế mạnh của họ.
Có người cho rằng: Nói vậy không ổn, dù sao, ông ta cũng là Bộ Trưởng Công an, nay lại là chủ tịch nước, chẳng lẽ dám đạp lên luật pháp ngang nhiên mà sáng tác ra luật và ngôn ngữ mới định nghĩa riêng cho mình?
Vậy, nếu không thể giải thích như trên, thỉ chỉ có một cách duy nhất để hiểu được vì sao ông ta nói thế.
Đó là:
Thực ra, nghĩ cho kỹ thì kết tội ông không thực tế cũng không đúng. Bởi ông vẫn đi lại thường xuyên trên đường, vẫn đi đi về về nhiều nơi. Có điều, ông đi, thì kèn trước, quân sau, xe còi hụ náo loạn, cảnh sát xếp hàng đứng hai bên chào... Thử hỏi đi vậy, có thằng nào dám chặn ông lại đòi hối lộ?
Và không thằng nào dám chặn ông đòi hối lộ trên đường, ông đi qua, chúng xếp hàng tăm tắp, mỉm cười, dẹp đường và bảo đảm an toàn tuyệt đối cho ông, vậy làm sao mà có hối lộ và không "giữ được phẩm chất của mình"?
Cũng còn cách giải thích cuối cùng cho câu nói của ông, là "tuyệt đại đa số CSGT" của ông, đều ở trong phòng nên người dân không biết là họ không nhận hối lộ?
Nhưng xem ra không phải, trên đường, CSGT nhan nhản khắp nơi.
Quả là bó tay với lời phát biểu của ông Đại tướng Bộ trưởng và nay là Chủ tịch nước.
Nghe lời ông nói, tôi cứ thấy ong ong bên tai câu nói ngày 14/3/2013 của ông Phạm Ngọc Dũng, Phó trưởng phòng Chính sách phòng chống mại dâm, Cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Bộ LĐ-TB&XH) rằng: Cục đã nhiều lần chỉ đạo kiểm tra, đánh giá về tệ nạn mại dâm tại Đồ Sơn (Hải Phòng) và Quất Lâm nhưng kết quả báo cáo của các địa phương đều khẳng định là không phát hiện có mại dâm tại hai địa điểm này.
Tương tự, mới đây, sáng 31/12/2015, ông Hoàng Trọng Dân, phó chánh Thanh tra tỉnh Khánh Hòa, trình bày cho biết từnăm 2005-2015 không có cán bộ, công chức của tỉnh tham nhũng.
Cũng tương tự, trong chương trình Dân hỏi, Bộ trưởng trả lời ngày 13/12/2015 , ông Huỳnh Phong Tranh (người vừa mới ký cấp tốc bổ nhiệm 35 cán bộ trước khi về hưu) cho biết: Hà Nội, Tp Hồ Chí Minh không có tham nhũng.
Đọc những thông tin này, ngoài việc ong ong cái đầu do không thể hiểu nổi những lời nói của quan chức cộng sản, không thể giải thích được vì sao họ có thể nói những câu nói tuyệt vời đến thế.
Chợt nhớ đến câu ngạn ngữ xưa kia cha ông truyền lại: "Miệng quan, trôn trẻ".
Chợt văng vẳng bên tai câu hát: "Hòn đất mà biết nói năng..."
Hà Nội, ngày 17/4/2016
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Malaysia bắt thêm tàu cá và 14 ngư dân Việt Nam

 RFA 18.04.2016  
000_Hkg10249155
Một tàu cá Việt Nam bị tàu hải cảnh TQ xịt nước uy hiếp hôm 25/1/2016.  AFP photo
Một tàu đánh cá và 14 ngư dân Việt Nam bị bắt giữ ở Malaysia tối Chủ Nhật, ngày 17 tháng 4. Truyền thông Malysia ngày hôm qua cho biết thông tin vừa nêu.
Tờ New Straits Times dẫn lời của giám đốc cơ quan Thực thi Luật biển Malaysia (MMEA), Đại tá Nurul Hizam Zakaria nói trong cuộc họp báo rằng 14 ngư dân Việt vừa bị bắt giữ vào lúc 10 giờ 20 phút tối 17 tháng 4 năm 2016, trong lúc đang đánh bắt trái phép thuộc khu vực bang Kelantan, cách bờ biển Malaysia trong phạm vi 76 hải lý. Đại tá Zakaria còn cho biết thêm các ngư dân này có độ tuổi từ 23 đến 58 và sẽ bị tạm giam trong 14 ngày để điều tra.
Song song với việc bắt giữ ngư dân, Cơ quan Thực thi Luật biển Malaysia (MMEA) còn tịch thu cả tàu và 1 tấn cá các loại mà họ đánh bắt được,  trị giá xấp xỉ 510 ngàn đô la Mỹ.
Trước đó vào ngày mùng 10 tháng 4, chính quyền Malaysia cũng đã bắt giữ 1 tàu cá cùng 6 ngư dân Việt đang đánh bắt trái phép tại khu vực biển cách Kuala Kemanman 70 hải lý.

“Hội nghị hiệp thương” = “Lò Bát Quái” để thiêu “người tự ứng cử”!

Nguyễn Hồn Việt (Danlambao) - “Một vật, tuy là của mình nhưng đã bị kẻ cướp lấy mất, mình chưa đòi được thì mình có còn vị trí trong đó nữa hay không? QHVN cũng vậy!”

*

Sáng nay đọc báo thấy “Ông Trần Đăng Tuấn không vượt qua Hội nghị hiệp thương vòng 3” cũng chẳng buồn mà cũng chẳng vui, ví như bạn xem lại một trận đấu bóng ở đội hạng bét mà kết quả đã biết từ tháng trước vậy.

Chỉ buồn là buồn cho nền Dân Chủ của nước nhà đã có những người tạm gọi là tai to mặt lớn trong giới dân chủ mà lại đang tâm đi làm thân con ruồi dấm cho những hứa hẹn của đại diện “lãnh tụ cs của Hồ” – Nguyễn Phú Trọng, như “A Nguyen Quang - Hãy ứng cử để biến quyền hão  dần dần thành quyền thực và giúp ông Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng””. Kìa Tiến sĩ họ Cù, người đã nếm trải không biết bao nhiêu là cay đắng dưới thời csvn của cha Ts để lại, đến khi phải sống kiếp lưu vong mà vẫn tin: TBT đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng hậu thuẫn giới đấu tranh dân chủ vào quốc hội”.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A giải thích:

“Tiến sĩ Nguyễn Quang A coi đây là “trò chơi” để kiểm tra “dân chủ đến thế là cùng” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Ông phát biểu: “Đây là một trò chơi hoàn toàn hợp pháp giữa 2 bên: chúng ta (kể cả những người cộng sản muốn cải cách) và những người bảo thủ muốn tước quyền của chúng ta. Trong trò chơi này (tương tự như trò chơi tung đồng xu) nếu kết cục là “ngửa” thì chúng ta “thắng” (khả năng chưa cao), còn nếu “sấp” (khả năng cao hơn) thì họ sẽ “thua". Họ càng tìm cách cản trở, quấy nhiễu hay bắt bớ chúng ta vì việc làm thực sự hợp pháp và tôn trọng pháp luật hiện hành (dẫu không tốt) thì chúng ta không thể giúp ông Nguyễn Phú Trọng chứng minh “dân chủ đến thế là cùng” được trong việc ứng cử và đề cử lần này và như thế họ càng thua đậm”.” (1)

Giải thích như vậy, tôi thấy tạm yên tâm.

Còn như Tiến sĩ họ Cù, sau khi băn khoăn: “Tiến sĩ Nguyễn Quang A nói: “Những người tự ứng cử sẽ yêu cầu được có mặt trong buổi họp hiệp thương.” Thế nhưng giải pháp này theo tôi là hoàn toàn bất khả thi vì muốn như vậy thì quy định của Luật bầu cử ĐBQH và ĐBHĐND về thành phần Hội nghị hiệp thương phải được sửa cái đã. Để cho hết nhẽ, cứ cho là người tự ứng cử ĐBQH hay đại diện của họ được tham dự hội nghị này thì họ chắc chắn sẽ là thiểu số nếu không muốn nói là thiểu số tuyệt đối trong cuộc biểu quyết “ai đi, ai ở” trong danh sách chính thức ứng viên ĐBQH. Vậy để giải quyết vấn đề này, theo tôi, là phải giải quyết từ gốc, tức phải làm rõ chức năng cũng như giá trị của Hội nghị cử tri.” (1)

Thì vị Tiến sĩ đó kiến nghị: “Trong khi chờ đợi sửa đổi Hiến pháp và Luật bầu cử ĐBQH và ĐBHĐND theo những hướng như vậy, Hội đồng bầu cử quốc gia do Chủ tịch Quốc hội làm chủ tịch cần thực hiện ngay các biện pháp sau đây nhằm ngăn ngừa hữu hiệu xâm phạm quyền tự ứng cử ĐBQH của công dân được Hiến pháp bảo hộ.” (1). Ô hay, ông Tiến sĩ có biết “Chủ tịch Quốc hội” là ai không?

Thưa ông là người của Đảng cs 100% chẳng có 1% nào là của Dân cả, bằng chứng là Nguyễn Thị Kim Ngân đã trúng cử chức “Chủ tịch Quốc hội” từ Đại hội 12 của cái đảng kia cơ mà, bà ta có cần Dân bầu đâu mà Dân kiến nghị?

Suy nghĩ như vậy thì vị Ts quả là rất ngây thơ! Có một tác giả tên Gió Lành viết rằng: Trước khi muốn tự ứng cử thì “Tiến sĩ Nguyễn Quang A cần đi chữa bệnh tâm thần. Không hiểu vị Tiến sĩ họ Cù kia có biết câu nói nổi tiếng của William Wrinter? Im lặng là sự hùng biện cuối cùng của nỗi buồn. Silence is the uttrinate eloquence of sorrow.”

Các bạn có chơi bóng đá khi mà Trọng Tài thì của đội bạn, sân bãi của đội bạn, khán giả cũng là của đội bạn bao giờ không? (Dân đã bị tẩy não suốt hơn 70 năm qua.) Thật là “giơ lưng cho người đánh đập, chìa má cho kẻ nhổ râu”.

Kìa, mới chỉ có 5 tháng tẩy nào mà: “Suốt năm tháng rơi vào tay Nhà nước Hồi giáo, Jan, Ivan, cùng nhiều học sinh người Kurd khác ở Syria bị tẩy não bằng hệ tư tưởng cực đoan của tổ chức này, và sống trong những hình phạt khắc nghiệt. Khi các cậu bé, bị bắt cóc từ hồi tháng 5 và mới được thả, trở về với gia đình cũng là lúc những tay súng jihad bắt cóc chúng đã đạt được mục đích: lòng trung thành với Nhà nước Hồi giáo IS.” (2). Vậy thì hơn 70 năm qua Dân Việt ta hiện nay như thế nào?

Nếu chúng ta đọc bài: Cụ Phan Chu Trinh nói: 90 triệu dân Việt Nam ta hiện nay“không khác nào một đàn dê”!” thì chúng ta sẽ thấy rằng: Muốn có kết quả Dân Chủ thì không cách nào khác là phải “update” lại não trạng của 90 triệu dân ta. Mà cách “update” hữu hiệu không gì bằng phải chỉ cho họ thấy: cs Hồ là gì?

Trở lại cái trò bầu QH ở VN, vốn từ khi mới lớn đến nay khi đã về hưu, tôi chẳng quan tâm đến chuyện “Bầu Cử” của cái đảng kia, nên cũng không rành lắm về những mánh mung của chúng như thế nào, chỉ biết rằng: chuyện “Bầu Cử” của cái đảng kia là chuyện… “Những người thích đùa” của Aziz Nesin mà thôi!

Kỳ này, nhân lúc rảnh rỗi của người giáo già đã về hưu, cũng là thấy mấy người bạn hăm hở chạy theo cái trò bầu QH ở VN, tôi đàng phải để ý xem sao. (Như kiểu, thấy mấy thằng bạn tay không nhảy vào ngôi nhà đang cháy lớn mà chữa cháy vậy - trước đó đã can nhưng không được, thì đành phải trông để xem có sự gì thì còn gọi người đến cứu vậy.)

Để ý tôi thấy gì? Tôi thấy: Báo ngày 12/04/16 có đăng “Ông Trần Đăng Tuấn, ứng cử viên đại biểu Quốc hội khóa 14 đã được 77/77 (100%) cử tri tại khu dân cư tòa nhà 34T, Hoàng Đạo Thúy, phường Trung Hòa, quận Cầu Giấy, Hà Nội biểu quyết ủng hộ.” (3) Trên Dân Làm Báo thì đưa tin: “Vào lúc 2 giờ chiều nay 9/4/2014, tại nhà văn hóa phường Gia Thụy, quận Long Biên, Hà Nội đã diễn ra cuộc họp đại diện cử tri nơi cư trú góp ý cho ông Nguyễn Quang A, ứng cử viên độc lập đại biểu Quốc hội khóa XIV. Ban tổ chức gửi 183 giấy mời và có 75 người dự. Tiến hành biểu quyết có 6/75 ủng hộ, 69/75 phản đối.” (4). 

Cả 2 tin đó đối với tôi cũng chẳng buồn mà cũng chẳng vui, vì đằng nào mấy hôm nữa ông Tuấn cũng có một kết quả mà tôi đã biết rồi.

Quả thực, đến hôm qua, ngày 15/4/2016, tôi lại thấy thông tin: Ông Trần Đăng Tuấn không vượt qua Hội nghị hiệp thương vòng 3” Tin này tôi cũng “chẳng buồn mà cũng chẳng vui”, vì Quốc hội Việt Nam là của ai? Quốc hội Việt Nam là của đảng csvn! Rõ ràng Đảng csvn đã công khai thừa nhận chuyện đó! Vậy là, sau mấy ngày hăm hở Ông Trần Đăng Tuấn đi tiếp, thầy Đỗ Việt Khoa trượt ứng cử” thì nay tất cả đều như nhau!

“Một vật, tuy là của mình nhưng đã bị kẻ cướp lấy mất, mình chưa đòi được thì mình có còn vị trí trong đó nữa hay không? QHVN cũng vậy!” Suy nghĩ như vậy, nên thông tin: Ông Trần Đăng Tuấn không vượt qua Hội nghị hiệp thương vòng 3” đối với tôi không lạ.

Qua bài viết nhỏ này tôi chỉ mong độc giả hiểu cho rằng: những cuộc “Hội nghị hiệp thương” kia chẳng khác nào một cái Lò Bát Quái dùng để thiêu những “người tự ứng cử”!


Nó giống y chang cái Khám Chí Hòa vậy!

Thật vậy, kìa những “người tự ứng cử” họ ở đâu giữa những cái cánh tay giơ lên không trung như những cái lưỡi mác thời trung cổ kia?


Những cái cánh tay giơ lên không trung như những cái lưỡi mác thời trung cổ kia là những cánh tay của ai? Đó có phải hầu hết là đảng viên của cái đảng cs Hồ đó không? Còn vài tay không đảng được có thành phần trong cái gọi là “Mặt trận Tổ Quốc” là tay của ai? Nếu không phải của mấy thằng, mấy con cam tâm làm nộ lệ cho chúng? - “Mặt trận Tổ Quốc”? “Mặt trận Tổ Quốc” kiểu gì mà lại có 2 Ủy viên Bộ Chính Trị, và rất rất nhiều đảng viên cốt cán của cái đảng cs Hồ kia lãnh đạo?

Những “người tự ứng cử” họ ở đâu giữa những cái cánh tay giơ lên không trung như những cái lưỡi mác thời trung cổ đó? Ngồi suy nghĩ một lúc thì tôi hình dung ra, người tự ứng cử chẳng khác nào một hình nhân đang bị cháy thui ở giữa cái hội trường to đẹp của cái gọi là “Hội Nghị Hiệp Thương” vậy!

Đó là tất cả những gì nhận thấy sau vài tháng để ý xem cái trò bầu cử QH ở VN, của một thầy giáo già là tôi – vốn đã không quan tâm tới cái trò đó từ khi mới lớn vậy.

***

Viết tới đây, để thay lời kết, tôi xin chúc mừng những Thầy Đỗ Việt Khoa, Ts Nguyễn Quang A, những nhà báo Trần Đăng Tuấn… xin chúc mừng cái sự trượt của các vị! Kìa, 70 năm trước các vị có thấy Hồ nó cho không mấy đảng đối lập 70 ghế trong cái QH của nó, rồi sao không?

Kìa “70 đại biểu không thông qua bầu cử của Việt Nam Quốc dân Đảng (Việt Quốc) và Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội (Việt Cách) theo thỏa thuận trước cuộc bầu cử đạt được ngày 24 tháng 12năm 1945 giữa Việt Nam Ðộc lập Ðồng minh Hội (Việt Minh) với Việt Cách và Việt Quốc[2].” (5) Thì: “Trong số các đại biểu này, chỉ có Trần Văn Cầu là đủ tư cách Đại biểu Quốc hội, còn sau đó đa số bị Quốc hội truất quyền đại biểu”! (5) 

Kìa, Phan Kích Nam? “Phan Kích Nam (? - 1946) là Đảng viên Việt Nam Quốc Dân Đảng và là đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 1. Ông bị chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bắt trong vụ án Ôn Như Hầu…ông được cử làm đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa 1 không qua bầu cử.

Ngày 12 tháng 7 năm 1946, trong vụ án Ôn Như Hầu, ông bị bắt cùng với Nguyễn Văn Phúc, Nguyễn Chữ, Phan Quán, Phạm Văn Thắng, và vài người khác. Trong sự kiện này, Việt Minh đồng loạt tấn công các trụ sở của các đảng Đại Việt Quốc dân Đảng và Việt Nam Quốc dân Đảng với lý do là "để đập tan âm mưu đảo chính của Quốc dân Đảng và Đại Việt Quốc dân Đảng cấu kết với thực dân Pháp".

Phan Kích Nam bị bắt giam tại Nha Công an Bắc bộ. Sau một thời gian bị đưa sang giam tại ngục thất Hỏa Lò vào sà-lim dành cho tử tù án chém. Mãi tới gần chiến tranh Đông Dương (tháng 12 năm 1946), Phan Kích Nam bị đưa lên giam vào Hầm kín (Cachot), tại đề lao tỉnh Phú Thọ. Theo website của Việt Nam Quốc Dân Đảng, ông bị Việt Minh đem ra bãi cỏ gần đề lao Phú Thọ thủ tiêu [1] cùng với 12 người khác, trong số có Lê Khang (tức Lê Ninh).” (6)

Kìa, Đại Biểu QH Nguyễn Tường Long đã trốn chạy sang tận Trung Quốc nhưng cũng đâu có thoát? “Ngày 2 tháng 3 năm 1946 Chính phủ liên hiệp ra đời. Sau đó, Hoàng Đạo được bổ sung (không qua bầu cử) làm đại biểu Quốc hội khóa I, được cử giữ chức Bộ trưởng kinh tế một thời gian ngắn (sau kỳ họp thứ nhất của Quốc hội, ngày 2 tháng 3 năm 1946, thì Chu Bá Phượng lên thay).

Một lần được cử lên Vĩnh Yên giải quyết việc một vụ gây rối, Hoàng Đạo đã tìm cách sang Trung Quốc. Ngày 22 tháng 7tháng 1948, trên chuyến xe lửa từ Hương Cảng về Quảng Châu, khi vừa tới ga Thạch Long, Hoàng Đạo bị đột quỵ rồi mất, lúc 42 tuổi.” (7).

Tất nhiên, trong số 70 vị kia thì chúng còn truy sát nhiều người nữa, nhưng báo đài lại là của chúng, thông tin là của chúng - chúng chẳng đưa tin thì ta đâu biết?

Đấy, cái sự “rất bao dung” của “Bác” chúng nó là vậy đấy! “Mặc dù Nguyễn Hải Thần đã bỏ đất nước để theo quân Tưởng nhưng Bác Hồ cũng rất bao dung đối với ông này chứ không “vạch mặt” như trong cuốn “Những mẩu chuyện…”.”(xem bài: Viết về Hồ

Xem thế những người “tự ứng cử” có biết sợ?

Chúng ta có nên sợ cái sự “rất bao dung” của “Bác” chúng nó không?

Chúng ta có nên chúc mừng cái sự trượt của những Thầy Đỗ Việt Khoa, Ts Nguyễn Quang A, những nhà báo Trần Đăng Tuấn?

(Viết từ Việt Nam)


_____________________________________

Chú thích:

Mưa, gió lốc khiến hàng chục nhà dân sập và tốc mái

Dân trí ​Tại huyện miền núi Lang Chánh, tỉnh Thanh Hóa vừa xảy ra mưa to kèm gió lốc khiến nhiều nhà dân cũng như xưởng sản xuất của một số công ty bị sập, tốc mái. Ngoài ra, nhiều cây lâm nghiệp và hoa màu cũng bị hư hại nặng.

Chiều ngày 18/4, theo thông tin từ UBND huyện Lang Chánh, đến sáng ngày 18/4, theo thống kê không có thiệt hại về người do mưa to, gió lốc xảy ra vào chiều tối ngày 17/4. Tuy nhiên về nhà ở và các công trình cũng như cây lâm nghiệp và hoa màu của dân thì bị thiệt hại nhiều.
Nhiều công trình nhà ở của dân bị sập và tốc mái
Nhiều công trình nhà ở của dân bị sập và tốc mái
Cụ thể nhà dân bị sập và tốc mái xảy ra tại các xã Giao An, Quang Hiến, thị trấn Lang Chánh, Trí Nang và xã Giao Thiện. 600 m2 nhà lưới sản xuất theo hướng nông nghiệp công nghệ cao sập đổ hoàn toàn và toàn bộ hoa màu trong nhà lưới tại xã Quang Hiến thiệt hại. Ngoài ra, nhiều nhà xưởng chế biến lâm sản, nhà ở công nhân, kho thành phẩm của nhiều công ty đóng trên địa bàn huyện Lang Chánh cũng bị thiệt hại nặng.
Thống kê cho thấy, có 4 nhà ở bị sập; 30 nhà bị tốc mái hoàn toàn; khu nhà xưởng bị tốc mái có diện tích 1.750 m2; diện tích hoa màu và cây lâm nghiệp bị hư hỏng là 50 ha...Ước tổng thiệt hại toàn huyện do mưa to, gió lốc gây ra tính đến ngày 18/4 là hơn 3,4 tỷ đồng.
Một số xưởng sản xuất cũng bị hư hại nặng
Một số xưởng sản xuất cũng bị hư hại nặng
Sau khi nhận được tin báo của các đơn vị, UBND huyện Lang Chánh đã trực tiếp chỉ đạo các phòng chức năng phối hợp với các cơ quan, đơn vị liên quan thành lập đoàn công tác đi kiểm tra, tổng hợp tình hình thiệt hại của các đơn vị và chỉ đạo các biện pháp khắc phục để sớm ổn định đời sống, sản xuất nông nghiệp cho nhân dân.
Đối với các hộ gia đình bị sập nhà, tốc mái nhà, xiêu vẹo, hư hỏng nhà cửa, huyện đã tổ chức thăm hỏi, động viên và huy động các tổ chức đoàn thể cùng với thôn bản hỗ trợ ngày công lao động, vật liệu để dựng lại nhà; tổ chức các lực lượng tham gia giúp các hộ gia đình dọn dẹp đống đổ nát, dựng và lợp lại mái nhà. Những hộ gia đình bị sập nhà chưa có nơi ở, thôn, bản và bà con hàng xóm đã giúp đỡ nơi ở nhở.
Lợp lại nhà cửa giúp dân
Lợp lại nhà cửa giúp dân
Các nhà máy và xưởng sản xuất bị hư hỏng mái, các doanh nghiệp đã huy động công nhân khẩn trương thu dọn và lợp lại lán xưởng để sớm ổn định sản xuất, kinh doanh. Đồng thời, tiếp tục chỉ đạo Ban chỉ huy phòng, chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn huyện, UBND các xã, thị trấn, thủ trưởng các cơ quan, đơn vị trên địa bàn huyện tăng cường công tác tuyên truyền, cảnh bảo mức độ nguy hại của các hiện tượng thời tiết cực đoan, mưa to, gió lốc, thiên tai xảy ra... để nhân dân biết và chủ động phòng tránh.
Còn tại huyện Ngọc Lặc, theo ông Phạm Văn Đạt - Phó Chủ tịch UBND huyện cho biết, vào chiều ngày 17/4, trên địa bàn huyện này cũng xảy ra mưa lốc làm 30 căn nhà bị tốc mái, 10 ha ngô của người dân đang phát triển bị hư hại. Ngay sau đó, huyện đã chỉ đạo các ngành chức năng và các địa phương tổ chức khắc phục để người dân ổn định cuộc sống.
18/04/2016 - 20:52
Duy Tuyên

Quốc Hội Úc vinh danh cựu chiến binh úc và quân nhân Việt Nam Cộng Hoà

Victoria, Úc – Nghị viện bang Victoria của Úc hồi tuần qua tổ chức lễ chính thức công nhận, vinh danh và tri ân những cựu chiến binh Úc tham chiến tại miền Nam Việt Nam và các cựu quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, những người đã sát cánh bảo vệ miền Nam Việt Nam tự do.
Buổi lễ cũng đánh dấu 50 năm trận chiến Long Tân, là trận đánh nổi tiếng nhất của quân đội Úc khi tham chiến tại Việt Nam. Hơn 100 cựu chiến binh Úc-Việt tham dự buổi lễ cùng các đại diện hội đoàn. Buổi lễ được chính Thủ Hiến bang Victoria là ông Daniel Andrews khai mạc, với sự tham dự của một số bộ trưởng trong chính phủ Úc, như Bộ Trưởng Giao Thông Luke Donnellan, Bộ Trưởng Cựu Chiến Binh John Eren và Bộ Trưởng Sắc Tộc Robin Scott. Khách tham dự Lễ Vinh Danh được chia ra làm hai nhóm để cử hành nghi lễ tại cả Hạ Viện và Thượng Viện. Tại mỗi viện, khoảng 10 vị dân cử, mỗi người dành ra 90 giây để đọc tuyên bố ghi nhận sự kiện.
Đây là một sự kiện lịch sử vì lần đầu tiên một nghị viện bang ở Úc vinh danh các cựu chiến binh của cuộc Chiến tranh Việt Nam. Được biết cộng đồng Việt tại Úc đang vận động để tổ chức một buổi lễ tương tự tại Quốc Hội Liên Bang.
Cũng cần nhắc lại, ở tại Úc, các cựu chiến binh Việt Nam Cộng Hòa từ lâu đã được chính phủ Úc trân trọng, được lãnh lương hưu giống như cựu chiến binh Úc. Người Úc vẫn còn duy trì một đài tưởng niệm những quân nhân Úc đã hy sinh tại Việt Nam ngay tại Long Tân, và nơi này vẫn được các nhân viên Tổng Lãnh Sự Úc tại Sài Gòn thường xuyên thăm viếng.
04/18/2016 - 07:15
Huy Lam / SBTN

Không thể ‘quản” mạng xã hội: Việt Nam không phải ngoại lệ của thế giới

Người vừa trở thành Bộ trưởng Bộ Thông tin - truyền thông - ông Trương Minh Tuấn - trong một cuộc trả lời phỏng vấn báo chí nhà nước, đã lần đầu tiên “Tôi thừa nhận thực trạng mà chúng tôi chưa tìm ra được giải pháp là việc quản lý mạng xã hội. Đây không chỉ là khó khăn của Việt Nam, mà các quốc gia khác cũng vậy”.


Ông Trương Minh Tuấn Ảnh: internet
Ông Tuấn cũng cho biết “sẽ nghiên cứu để xây dựng Luật quản lý mạng xã hội dựa trên tinh thần nghị định 72”.
Sau hai năm rưỡi ban hành nghị định 72 nhằm mục đích “siết” mạng xã hội và đặc biệt là các trang web, blog “lề trái”, cho tới nay Bộ Thông tin - truyền thông và Bộ Công an đã bắt đầu phải chấp nhận một thực tế trần trụi là việc “quản” mạng xã hội khó hơn họ tưởng rất nhiều. Nếu nhiều quốc gia phát triển trên thế giới đã không thể gò bó được hoạt động của mạng xã hội thì một nước còn đang phát triển như Việt Nam chỉ nên đứng nhìn.
Đặc biệt, khó khăn trong quản lý mạng xã hội ở Việt Nam còn đến từ một “đặc thù” riêng có: từ năm 2012, một số lực lượng được cho là xuất phát từ nội bộ đảng đã lợi dụng mạng xã hội để tung lên các tin bài đánh phá lẫn nhau.
Lần đánh phá nội bộ quyết liệt gần nhất là khoảng thời gian trước đại hội đảng 12 vào nửa cuối năm 2015.
Từ trước Hội nghị trung ương 12 vào tháng 10/2015 đến sau đó, trên mạng đã xuất
hiện một số trang “phản biện” rất đáng chú ý nhưnguyencongkhe.com và “Ý kiến đảng viên góp ý đại hội 12”. Những trang này phổ biến vừa đơn thư tố cáo nội bộ, vừa cả tài liệu chính trị nội bộ về khai báo trong “nhà tù Mỹ ngụy”.
Rất đặc biệt, những tài liệu khai báo có nguồn gốc từ Phủ đặc ủy trung ương tình báo Việt Nam Cộng hòa.
Chính ông Trần Đại Quang, bộ trưởng công an, đã phải thừa nhận là “tình trạng lộ lọt tài liệu nội bộ là rất nghiêm trọng”. 
Vào thời gian đó, ông Trương Minh Tuấn, khi đó vẫn còn là thứ trưởng Bộ Thông tin - truyền thông và đang tích cực “vận động” chiếc ghế bộ trưởng cho mình, đã có việc làm: đăng đàn trước báo giới nhà nước với “quyết tâm truy tìm những đối tượng lợi dụng mạng Internet để phát tán thông tin giả mạo, bịa đặt, sai sự thật để xử lý theo quy định tại điểm e khoản 1 điều 5 của nghị định 72/2013/NĐ-CP của Chính phủ”.
Ông Tuấn thông báo Bộ thông tin truyền thông đã chỉ đạo Cục An toàn thông tin và các nhà mạng, phối hợp chặt chẽ với cơ quan chức năng Bộ Công an, dùng các biện pháp kỹ thuật nghiệp vụ để tiến hành việc truy tìm trên.
Nhưng một mâu thuẫn lớn đã nảy sinh khi trước đó, chính ông Trương Minh Tuấn khẳng định “hầu hết các trang mạng độc hại nằm ở nước ngoài”. Nếu vậy, làm gì có kẻ chủ mưu nằm trong nội địa Việt Nam để Bộ thông tin và truyền thông phát hiện ra?
Sau đó, Bộ Thông tin truyền thông và ngành công an đã chẳng công bố được bất cứ một vụ việc phát hiện nào về “đối tượng lợi dụng mạng Internet để vu cáo lãnh đạo”.
Trong khi đó, rất nhiều dư luận lại cho rằng nguồn cơn tung ra các tài liệu nội bộ và “đánh phá đảng” là từ chính trong nội bộ đảng và nội bộ chính phủ.
Chẳng hạn, một tác giả lấy bút danh là “Người cấp tiến” đã gửi đến trang Ba Sàm một bức thư dài đến 9 trang đánh máy, được cho là của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và  Ban bí thư, giải trình về 12 điểm.
Nhiều người cho rằng bức thư trên là là thật.
Còn sắp tới là “luật quản lý mạng xã hội”. Hãy chờ xem ông Trương Minh Tuấn và Bộ Thông tin truyền thông sẽ tìm ra các “thế lực thù địch” ở đâu và như thế nào.
04/18/2016 - 06:45
Lê Dung / SBTN