Saturday, December 12, 2015

Đại bàng Mỹ sải cánh - Rồng Bắc Kinh nghiến răng

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Khác với hồi đầu năm 2013 khi Mỹ phái chiến hạm tối tân vừa ra lò USS Freedom đến tăng cường đồn trú tại Singapore, Bắc Kinh chỉ phản ứng chiếu lệ thì lần này ngày 7/12/2015, Mỹ điều động máy bay trinh sát săn ngầm P8 Poseidon hiện đại nhất của quân đội Mỹ tới Singapore Trung Quốc phản đối kịch liệt chỉ trích việc Mỹ tăng cường quan hệ quốc phòng với Singapore, trong đó coi việc điều động máy bay trinh sát Poseidon tới đồn trú tại quốc đảo này là quân sự hóa khu vực.

Reuters trích dẫn tin từ Bộ Quốc phòng Trung Quốc cho biết, Quân đội Trung Quốc đang “theo dõi chặt chẽ” thỏa thuận giữa Mỹ và Singapore về việc triển khai các máy bay trinh sát P8 Poseidon: "Chúng tôi đang quan tâm sát sao tới diễn biến tình hình, và hy vọng hợp tác quốc phòng song phương giữa Mỹ và Singapore có lợi cho hòa bình và ổn định trong khu vực, chứ không phải là ngược lại"(1), Bộ Quốc phòng Trung Quốc tuyên bố ngắn gọn vào cuối ngày 8/12. Cùng ngày 8/12, Bộ Ngoại giao Trung Quốc lên tiếng chỉ trích việc Mỹ tăng cường quan hệ quốc phòng với Singapore, trong đó có việc Washington triển khai máy bay trinh sát P8 Poseidon tới quốc gia Đông Nam Á này. Hãng tin AP dẫn lời Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Hoa Xuân Doanh tuyên bố rằng, sự hiện diện mạnh mẽ của quân đội Mỹ sẽ đi ngược lại lợi ích của các nước trong khu vực. (!?)

Trong khi đó tại một cuộc hội thảo tổ chức tại Washington hôm 9/12, Bộ trưởng Quốc phòng Singapore Ng Eng Hen nói rằng Singapore đã đồng ý việc triển khai P8 và tuyên bố thêm rằng, tiếp tục triển khai P8 là thêm một bước “cụ thể hóa” các cam kết của Washington về việc hoạt động như một lực lượng gìn giữ sự ổn định ở khu vực Đông Nam và châu Á. Theo Reuters, trong một tuyên bố chung, hai Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ và Singapore hoan nghênh việc triển khai các máy bay trinh sát Poseidon tại Singapore. Tờ New York Time dẫn lời một quan chức quốc phòng Mỹ giấu tên cho biết, việc Mỹ triển khai các máy bay trinh sát Poseidon tại Singapore ​​sẽ trở thành hoạt động thường xuyên.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter và 
Bộ trưởng Quốc phòng Singapore Ng Eng Hen 
ký Thỏa thuận hợp tác quốc phòng tại Mỹ (Ảnh Asia Channel).

Tháng 4 - 2013 Chiến hạm USS Freedom đến trú đóng tại Singapore 

Bắc Kinh hậm hực cũng phải thôi. Xét thấy Singapore tuy là quân cờ nhỏ nhưng rất quan trọng có tầm ảnh hưởng lớn đến “đại cục” và trên bàn cờ Biển Đông của Trung Quốc đang bày ra ngày 7/11/2015 Tập Cận Bình đã đến đảo quốc sư tử với kỳ vọng (dù không nói ra) vào mối liên hệ huyết thống chủng tộc cùng cội nguồn, tin tưởng thủ tướng họ Lý và CP/Singapore sẽ ít nhất là nể mặt mà trung lập hay độc lập trong quỷ đạo “xoay trục về Châu Á” của Mỹ để có lợi cho Bắc Kinh hơn, nhưng bối cảnh diễn ra đã cho thấy kỳ vọng ấy là hảo huyền bởi giá trị mậu dịch giữa Sing - Trung và Sing - Mỹ là ngang nhau, toàn bộ nền quốc phòng Singapore chẳng có một thứ gì là made in China cả, quân đội nước này do Anh Quốc và Israel (Do Thái) tạo lập theo khuôn mẫu Israel, vũ khí hạng nhẹ tầm trung nhập từ Israel hạng nặng từ Mỹ và Châu Âu vì vậy nhấn mạnh tên Singapore trong các từ ngữ phản đối chỉ như là dọa dẫm bởi “giận quá mất khôn” của Bắc Kinh mà thôi.

Có chăng là con “Đại bàng - P8 Poseidon” Mỹ bay tới Singapore móng vuốt nó có phần rất bén nhọn, đầy đe dọa, khiến con rồng Bắc Kinh lo lắng lên cơn giận dữ…

P-8 Poseidon: “chuyên gia truy tìm & tấn công tàu ngầm”

(Ê kíp tác chiến bên trong P-8 Poseidon) - "Cùng một hệ thống radar, thay vì trên tàu chiến khi được sử dụng trên không thì diện tích kiểm soát là gấp 500 lần so với trên biển. P-8A của Mỹ đóng vai trò kiểm soát trên không ngoài sự tấn công trực tiếp bằng vũ lực rất mạnh của chính mình nó còn hướng dẫn các tàu chiến trên biển tập trung kiểm tra, giám sát hay tấn công các vùng trọng điểm chìm hay nổi một cách chính xác, nó được tổng hợp nhiều loại kỹ thuật thủ đoạn mới để nâng cao xác suất năng lực dò tìm đối với các mục tiêu ngầm dưới nước" (Chuyên gia quân sự Trung Quốc, Thiếu tướng Doãn Trác) (2)

Tiềm năng tấn công uy lực là một đặc điểm khác của P-8 Poseidon, nó trang bị từ 8 quả ngư lôi săn ngầm trở lên, có thể bám theo tấn công liên tục đối với mục tiêu dưới nước, với khả năng treo vũ khí nhiều trong thân của P-8 Poseidon làm cho nó có năng lực tấn công tàu ngầm đa dạng hơn chiến đấu cơ khu trục thông thường.

Tuy nhiên không chỉ có thế - Mà một nguyên nhân sinh tử tiềm ẩn sâu xa khác đã làm cho Bắc Kinh nhảy nhổm như ngồi trên lữa hiện nay. Leo lên nền kinh tế số 2 thế giới thì mức tiêu thụ “năng lượng” (dầu mỏ) của Trung Quốc củng lên theo tương ứng thứ hạng 2 thế giới (10 triệu thùng/ngày) Tàu Cộng vẫn kiên định với cái “CNXH/CS phải gió” nên từ rất sớm Bắc Kinh rất lo lắng cho sự an toàn của con đường vận chuyển dầu, nguồn nhiên liệu sống còn, một khi nếu không may va chạm với người “cảnh sát quốc tế” tư bản tự do Mỹ. Nhiều kế hoạch khác nhau được Bắc Kinh vạch ra để bảo đảm nguồn dầu khí không bị tắc ngẽn...

Ngày 30/8/2010, đường ống dẫn dầu dài hơn 1.000km từ Đông Siberi đến mỏ dầu Đại Khánh (Đông Bắc Trung Quốc) đã được khánh thành. Theo thỏa thuận phía Nga sẽ cung cấp cho Trung Quốc khoảng 15 triệu tấn dầu thô (100 triệu thùng) năm trong vòng 20 năm (từ 2011-2030). Lượng dầu thô dự kiến vận chuyển của đường ống này sẽ chiếm 7% lượng nhập khẩu hàng năm của Trung Quốc. Số dầu thô nhập khẩu này đáp ứng nhu cầu của Tập đoàn khí đốt dầu mỏ Trung Quốc CNPC và Nhà máy lọc dầu liên doanh Rosneft tại Thiên Tân. 

Năm 2011 TQ hoàn thành tuyến đường ống Trung Á. Khí đốt được cung cấp từ những mỏ khí của các quốc gia Karachaganak, Tengiz, Kashagan, Kazakhstan, Uzbekistan và Turkmenistan đến Tân Cương TQ, Toàn tuyến đường ống dài 1.833 km trị giá 7,3 tỷ usd.

Ngày 28/7/2013, khí đốt từ Myanmar đã bắt đầu được vận chuyển qua tuyến đường ống dẫn khí từ Myanmar tới Trung Quốc, Tiếp đến ngày 28/1/2015 ống dẫn dầu cũng đưa vào hoạt động sau khi hai nước khánh thành phần đường ống kép song song dầu và khí dài 793km trị giá 2,5 tỷ USD. Đường ống này có khả năng vận chuyển 22 triệu tấn dầu/năm = 154 triệu thùng (1 tấn = 7 thùng dầu) Đây được coi là động thái của Bắc Kinh trong việc đa dạng hóa nguồn và đường vận chuyển năng lượng nhập khẩu cho nền kinh tế lớn thứ hai thế giới này. 

Hệ thống đường ống vận chuyển dầu (màu đen) 
và khí đốt (màu đỏ) từ Myanmar vào lãnh thổ Trung Quốc. 

Nhưng những biến chuyển chính trị khu vực thay đổi nhanh hơn Bắc Kinh tiên liệu, nhất là tại Myanmar, việc TT/Thein Sein nước này mạnh dạn mở cửa cho làn gió tự do dân chủ thổi vào dẫn đến ngày 19/11/2012- TT/Mỹ Barack Obama và Ngoại trưởng Hillary Clinton đến Myanmar, rồi năm sau 20/5/2013 Tổng Thống /Myanmar Thein Sein viếng thăm Mỹ hội đàm cùng TT/Mỹ Barack Obama tại Nhà Trắng, tiếp theo ngày 19/8 cùng năm bà Aung San Suu Kyi lãnh tụ đảng đối lập Myanmar đã đến Mỹ hội đàm thân mật cùng TT/Barack Obama tại Tòa Bạch Ốc và sau đó là lệnh “cấm vận” Myanmar được xóa bỏ gần hết, cuối cùng là Đảng Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ (NLD) của bà Aung San Suu Kyi thắng cử áp đảo tại QH Myanmar khiến cho cái nút thắt quan hệ ngầm gần 2 thập niên trước giữa Bắc Kinh và giới quân sự độc tài Myanmar trở nên lỏng lẻo hơn bao giờ hết kéo theo quyền lợi và ảnh hưởng chính trị của Trung Quốc tại xứ chùa vàng giảm sút, nó càng chao đảo dữ dội hơn khi Mỹ chậm mà chắc đang tiến vào Myanmar sân sau Trung Quốc, cho dù Bắc Kinh cũng còn trong tay một quân bài tẩy là hơn 1 triệu người Kachin gốc Myanmar và hơn 130 nghìn người cùng sắc tộc Myanmar đang sống ở Vân Nam Trung Quốc, đây là một trong các nhóm sắc tộc phía Đông Bắc nước này hay làm phức tạp trong mối quan hệ Trung Quốc - Myanmar.

2012 - TT/Mỹ Barack Obama và Ngoại trưởng Hillary Clinton đến Myanmar

20/5/2013 TT/Myanmar Thein Sein - TT/Mỹ Barack Obama tại Nhà Trắng

19/8/2012 TT/Mỹ Barack Obama và bà Aung San Suu Kyi tại Tòa Bạch Ốc

Như nói phần trên, Trung quốc đã nhìn thấy nguy cơ việc bị gián đoạn trong vận chuyển dầu nên cố gắng tìm nguồn cung và đường đi cho dầu thô chủ động hơn trên đất liền nhưng với sức tiêu thụ 10 triệu thùng/ngày những thành quả mà TQ đã đạt được là rất khiêm tốn, chỉ khoảng 20% nhu cầu, lại còn phải đối diện với nguy cơ chính trị bấp bênh tại Myanmar.

80% lượng dầu mỏ nhập khẩu còn lại hiện nay của Trung Quốc đều phải đi qua eo biển Malacca, nằm giữa (con hẻm biển) có tới 3 quốc gia có chủ quyền: Malaysia - Indonesia và cuối con “hẻm” để thoát ra Biển Đông là Singapore mà tại đây thì Mỹ đang cắm một chốt “quân sự” kiểm soát trên biển, trên không…

Đường vận chuyển dầu và khí đốt đi qua “con hẻm” Malacca (Singapore)

Hoàn toàn có lý do để Tàu Cộng “la làng” khi Mỹ điều động máy bay trinh sát săn ngầm P8 Poseidon hiện đại nhất tới Singapore, vì bởi toàn bộ tàu ngầm hiện nay (cũ và mới) của Tàu Cộng đều không có khả năng “tàng hình”. Tính năng tàng hình là ngoài sự kết hợp giữa thân hình trụ, thiết bị chống ồn và cô lập âm thanh phát ra khi hoạt động thì đặc biệt hơn hết là “bí mật” phần giáp vỏ dùng vật liệu thế hệ mới hấp thu bức xạ sóng âm mà Tàu ngầm Ohio Mỹ -Nhật là điển hình, tàu ngầm lớp Ohio chưa bao giờ bị phát hiện bởi tàu ngầm Liên Xô hay các hệ thống dò tìm khác.

Việc khi “ngộ biến” Tàu Cộng dùng tàu ngầm lạc hậu hiện nay của mình để hộ tống tàu vận chuyển dầu thô sẽ thật sự là phiêu lưu trước sát thủ săn ngầm “P8 Poseidon” Mỹ.

Không biết trong bối rối như vầy liệu ông Tập Cận Bình có cho khám lại cái bào thai “Kênh đào Kra Isthmus” mà hơn 3 thế kỷ qua vẫn còn là thai nghén. 

Ý tưởng cắt ngang vùng đất hẹp nhất phía Nam của Thái Lan để xây dựng một kênh đào lớn nhất châu Á này có từ thế kỷ 17 (1677 - do người Pháp đề xuất). Hơn 100 năm trước, vua Xiêm (Thái Lan) là Chualalongkorn tiếp tục gợi ý việc này. Tuy nhiên, lúc đó Thái Lan không đủ kinh phí, nên dự án bị trì hoãn. Đây là một dự án mà Bắc Kinh từng hào hứng theo đuổi nhằm rút ngắn hải trình của tàu bè Trung Quốc từ Trung Đông về Quảng Châu, nhất không còn phải đi qua eo biển Malacca. Năm 2005, Trung Quốc ngỏ ý muốn hợp tác với Thái Lan tiến hành dự án đào kênh Kra này với chi phí 20 tỷ USD Nhưng bối cảnh chính trị Thái Lan lúc đó không thuận lợi…

Kênh đào “Kra” Isthmus dự kiến cắt ngan nơi hẹp nhất Thái Lan (102km) nối liền Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương


Kênh đào “Kra” còn sâu, rộng hơn cả Kênh đào Panama (trong ảnh)

Theo phát thảo dự án đã thỏa thuận công bố, kênh đào hai chiều sâu 25 m, dài 102 km, rộng 400 m. (sâu, rộng hơn cả Kênh đào Panama) Việc xây dựng sẽ hoàn tất trong vòng 10 năm, với chi phí 28-30 tỷ usd. “Kra Isthmus” được ví như kênh đào Panama của châu Á Nối liền Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương. Liang Yunxiang, giáo sư Học viện Quốc tế, Đại học Bắc Kinh nhận định, kênh đào có ý nghĩa chính trị và chiến lược quan trọng đối với Trung Quốc. Dự án không chỉ giúp tăng cường khu vực tự do thương mại giữa Trung Quốc và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), mà còn giảm sự phụ thuộc của nước này vào khu vực eo biển Malacca.

Nó giúp cắt ngắn tuyến đường biển, giảm thời gian vận chuyển xuống 2-5 ngày, do đó, giảm chi phí và thúc đẩy các cảng biển ở Hong Kong và đại lục phát triển. Ngoài ra, lý do lớn nhất để Trung Quốc tham gia dự án này là e ngại Mỹ có thể phong tỏa tuyến đường biển qua eo biển Malacca, cắt đứt nguồn cung cấp dầu cho Trung Quốc một khi xảy ra xung đột. 

Tuy nhiên, dự án có những rủi ro chính trị nhất định, vì liên quan chặt chẽ tới môi trường chính trị của các nước trong khu vực Đông Nam Á nhất là quan hệ Mỹ - Thái, vì một khi hoàn thành Trung Quốc có thể thu xếp giành được quyền quản lý kênh đào ở mức độ nào đó TQ sẽ có quyền từ chối tàu chiến hay thương thuyền của một số quốc gia nhất định đi qua kênh đào, trong nỗ lực gia tăng ảnh hưởng của mình ở Đông Nam Á. 

Gần đây nhất sau 3 thế kỷ, dự án trên lại tiếp tục được bàn đến, thời kỳ Phó Thủ tướng Thái Lan Chavalit Yongchaiyudh ông đã chuẩn bị xin chính quyền chuẩn thuận cho ông làm một cuộc điều tra chi tiết về dự án đầy tham vọng này. Ông Chavalit tuyên bố Ngân hàng Phát triển Châu Á về nguyên tắc đã đồng ý hỗ trợ cho dự án này của Thái Lan, tất nhiên với điều kiện nó không vấp phải sự phản đối của các nước châu Á. 

Tóm lại, đối với Trung Quốc, xây dựng được và kiểm soát Kênh đào Kra tại Thái Lan sẽ là “của trời ban tặng” về mặt chiến lược, nhưng ngược lại nó là "mối lo an ninh và chính trị" đối với Thái Lan, nước chủ nhà, trong cộng đồng láng giềng khối Asean - Một khi Kênh đào Kra hình thành nó sẽ tranh giành ưu thế hiện nay của các cảng ở Malaysia, Singapore trên hải trình đe dọa chủ quyền biển đảo của Việt nam, nổi cộm hơn nữa chính sách bành trướng bằng sức mạnh quân sự trên biển Đông, Trung Quốc đang đối mặt với thái độ nghi ngờ của các nước láng giềng do lo ngại an ninh và sự không chắc chắn tiềm ẩn trong ý đồ của Trung Quốc bao trùm khu vực thì giấc mơ đường vận chuyển dầu thô né tránh được yết hầu Malacca của Tàu Cộng củng chỉ là giấc mơ thôi.

12/12/2015


_________________________________________

Tham khảo:


Đồng hành cho nhân quyền Việt Nam

Từ Úc Châu

Nguyễn Quang Duy - Sáng ngày 10-12-2015, theo lời kêu gọi của WE ARE ONE trên 80 bà con gặp nhau tại trung tâm thành phố Melbourne đồng hành đến Quốc Hội tiểu bang Victoria.

Khởi đầu các anh chị WE ARE ONE có đôi lời với bà con, kế đến nghị viên Trương Lợi kêu gọi bà con tham gia buổi biểu quyết nghị quyết cờ vàng vào ngày 14-12-2015 sắp tới. Trước khi lên đường Khánh Vân đại diện cho giới trẻ chia sẻ nỗi ưu tư về nhân quyền tại Việt Nam.


Đoàn đồng hành đi thẳng vào khu trung tâm thương mại, trong tay mỗi người là lá cờ Úc - Việt được dương cao tạo sự chú ý của khách bộ hành qua lại. Nhiều người thấy lạ đã hỏi để rõ sự tình.




Mặc dù trời Melbourne hôm nay thật đẹp và quãng đường chỉ trên 3 cây số nhưng có 1 số bô lão tham dự có bác đã trên 90 tuổi, Ban tổ chức đã quyết định nghỉ giữa đường. Một ban văn nghệ gồm Huy Bảo, Thụy Kim, Cát Vân, Lê Đình Anh và một số anh chị yêu văn nghệ đã hát những bài hùng ca phục vụ đoàn đồng hành.

Vào đúng 12 giờ trưa đoàn đồng hành đã đến Quốc Hội Victoria. Dân Biểu Bộ Trưởng Luke Donnellan vừa họp xong ra đón đoàn. Ông cho biết chúng ta rất may mắn vì sống ở Úc, chúng ta có được mọi thứ quyền, đừng quên người Việt ở quê nhà vẫn đang đấu tranh để lấy lại các quyền lẽ ra họ phải có.


Kế đến cô Bích Cẩm một bạn trẻ thuộc khóa lãnh đạo cộng đồng cho biết chúng ta có tự do, cuộc sống đã no đủ nhưng chúng ta không quên những người kém may mắn hơn chúng ta. Lịch sử đã cho thấy cuộc đấu tranh nào cũng cần sự trợ giúp từ bên ngoài... Lời chia sẻ hết sức chân thành làm đa số bà con lắng nghe và vô cùng cảm động.

Cuối cùng ông Đào Tuấn thay mặt Ban Tổ Chức gởi lời cám ơn bà con mời tham dự một bữa ăn ngoài trời nhỏ để tiếp tục chia sẻ về nhân quyền cho Việt Nam và mời mọi người tham dự buổi văn nghệ vào Chủ Nhật 13-12-2015.

10-12-2015



*

Từ San Jose, Bắc California

Jane DB - Trời đã không phụ lòng người, cơn mưa từ đêm đã tạnh hẳn vào trước giờ khai mạc buổi lễ Tại tiền đình Hội đồng thành phố San Jose nhân Ngày QTNQ 10/12/2015.

Chúng tôi gồm nhóm "Sinh hoạt cộng đồng" và nhóm đại diện We Are One, nhanquyen2015.net đã tổ chức buổi lễ nhân ngày QTNQ nhằm hỗ trợ cuộc vận động nhân quyền của anh chị em đấu tranh trong nước, góp tiếng kêu gọi quyền tự do con người với khắp nơi trên thế giới, và kêu gọi các giới chức địa phương quan tâm hơn nữa về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam.

Buổi lễ đã được quí vị trong Cộng đồng và các Hội đoàn tham dự, có cô Nguyễn Hương, đại diện của Dân biểu Quốc hội ông Mike Honda, anh Nguyễn Thế Vũ đại diện Giám sát quận hạt Santa Clara ông Dave Cortese, các Nghị viên thành phố, ông Nguyễn Tâm, Nguyễn Mạnh, Ash Kalra, Raul Peralez, và một số đại diện các Nghị viên khác và mọi người được mời phát biểu.

Đặc biệt, buổi tập họp cho Ngày Nhân Quyền đã được nhiều giới trẻ tham dự, các em còn rất trẻ, có em đi xe lửa đến từ San Francisco, Mipitas,... các em đã phát biểu rất hay, khiến cho BTC và các vị trong Cộng Đồng lấy làm vui với tấm lòng của các em hướng về Việt Nam và nhất là sự hợp tác của các em về sau.

Buổi lễ đã diễn ra tốt đẹp từ 11:30 đến 1 giờ trưa, sau đó chúng tôi trở về tiếp tục làm việc cho kế sinh nhai. Hẹn nhau vào những sinh hoạt tới, cho quê hương và cho Cộng đồng.

Trời lại đổ mưa lớn, chúng tôi đã rất may mắn tổ chức thành công buổi lễ tuyên dương Nhân Quyền mà không bị mưa cản trở - trời lạnh và mưa thì chắc chắn là không thực hiện được. Như vậy phải tin rằng: Nhân quyền sẽ được thực thi trên quê hương vào ngày không xa.




San jose 10 tháng 12 năm 2015.

Dân oan biểu tình, tuần hành lên án nhà cầm quyền CSVN vi phạm nhân quyền


Trần Quang Thành (Danlambao) - Nhân dịp kỷ niệm lần thứ 67 ngày ra đời bản Tuyên ngôn Nhân quyền phổ cập (10/12/1948 - 10/12/2015), sáng nay 10/12/2015 hàng trăm dân oan 3 miền Bắc-Trung-Nam đã tổ chức cuộc biểu tình, tuần hành lên án nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền.

Khởi đầu cuộc biểu tình là trước trụ sở tiếp dân của đảng và nhà nước cộng sản tại số 1 Ngô Thì Nhậm, quận Hà Đông, Hà Nội. Tiếp đến là cuộc tuần hành qua các đường phố Quang Trung, Nguyễn Trải dài nhiều ki-lô-mét.

Nhiều biểu ngữ các cỡ màu vàng chữ đỏ, màu trắng chữ đỏ đã được giương cao trong cuộc biểu tình, tuần hành, nổi bật là biểu ngữ “Đả đảo công an tra tấn, đánh đập, bức cung người dân vô tội”. Ông Trần Văn Sang, một dân oan Dương Nội bị công an đánh gãy chân trong nhà tù đã ngồi trên xe lăn tham gia đoàn tuần hành của dân oan. Những tiếng hô lớn của bà con dân oan đã vang lên “Trả tự do cho tử tù Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh, Hồ Duy Hải”, “Trả lại quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; Tự do lập hội, Tự do tín ngưỡng cho người dân”, “Đả đảo công an đánh người tàn phế”...

Sau đây là một số hình ảnh cuộc biểu tình, tuần hành do Trương Thanh Quang, Trịnh Bá Phương, Dương Văn Tuyến và một số cộng tác viên thực hiện:


11.12.2015

Đàn bà Việt Nam thời Xã Nghĩa

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Có thể nói không oan chút nào, rằng trên thế giới này, tự cổ chí kim, từ Đông sang Tây, Bắc xuống Nam, trên miền núi dưới miền xuôi, không có dân tộc nào mà thân phận đàn bà lại bi thảm đến độ như Việt Nam dưới thời Xã Nghĩa.

Trước hết tác giả, theo chế độ “xin-cho”, mở ngoặc để “làm rõ” ý nghĩa của hai chữ “đàn bà“ dùng trong bài này là để chỉ chung nữ giới, không phân biệt già trẻ lớn bé.

Tác giả cũng mong quý vị Dờ Lờ Vờ (DLV) chịu khó đọc cho hết bài để phát huy tinh thần Bốn Tốt: hiểu biết tốt, sáng mắt tốt, diễn biến tốt, tiến bộ tốt hầu thực sự trở thành những nhà Kách mạng giác ngộ... tốt, (cộng lại trước sau vị chi là Năm Tốt). Khi đã làm tốt rồi thì từ bỏ cái nghề vu vơ và không lương thiện chút nào đeo đuổi bấy lâu nay là Sờ Bờ/S.B... (Tác giả xin lỗi phải viết tắt, vì viết đầy đủ ra hơi bị khó coi), hầu tránh cho con cháu muôn đời mai sau của quý vị mỗi khi nghe con vật giữ nhà bốn cẳng “gâu gâu” giữa ban ngày, nhìn quanh quẩn xa gần mà chẳng thấy bóng dáng ai, động tịnh gì, chúng lại nhớ tới cha mẹ, ông bà, tổ tiên mình xưa kia... Đóng ngoặc.

Đóng cái ngoặc xong, tác giả xuống hàng rồi ngồi đó; thừ người ra vì bỗng dưng, không muốn cũng phải khóc, khi mới bắt đầu nghĩ tới những bé gái bất hạnh đã bị đẩy vào vòng tay một lão già dâm tặc. 

Già dâm tặc tức trâu già háu gặm cỏ non thì xưa nay trong cõi người ta không phải là hiếm, nhưng cái hiếm lạ đời chỉ nước VN từ sau ngày đổi tên thành CHXHCNCC mới có, là “cha già dâm tặc”; gọi là “cha già dâm tặc”vì lão ta được băng lão dựng nên, sau khi cướp ngon ơ chính quyền, bắt dân cả nước gọi là “cha già”, buộc mọi người học tập “đạo đức” lão; phải tung hô, tôn thờ hơn cả người có đạo phụng thờ đấng chí tôn, các thần thánh.

Một trường hợp điển hình là “cái X.” (Đèn Cù), một bé gái miền núi thật thà chất phác và xinh xắn “được” Kách Mạng tuyển chọn, tưởng đi phục vụ việc lặt vặt cho“ông cụ” trong hang Pac Bó, nhưng “phục vụ việc lặt vặt” đó không phải là nhu cầu của cha già DT; nhu cầu thiết thực của chủ động (hang Pac Bó) nằm ở chỗ khác: chỗ thầm kín và qúy báu nhất của đàn bà. 

Cái thảm họa của “cái X.” do cha già DT gây nên, nó khủng khiếp kinh hoàng như thế nào thì những ai không sợ sự thật đều đã biết qua lời kể lại, không phải do bọn phản động, nhưng bởi chính những người đi theo Kách mạng đã từng một thời sát cánh bên “ông cụ” (Vũ Thư Hiên/Đêm Giữa Ban Ngày; Trần Đĩnh/Đèn Cù).

Từ bé, bị lừa như Nông Thị Xuân (sau phải có với “bác” hai đứa con là cô Nghĩa và cậu Trung). Lên tuổi choai choai, bị gạt như Nông thị Ngát (mang thai với “ông cụ” xong là bị bắt “chém vè ” đi xa thật xa để phi tang, để cho phòi ra thằng cu Mạnh. tưởng thiên hạ không ai hay “chính chủ” của đứa bé là thằng phải gió nào).(1)

Đó là hai “o” con nít, chưa kể vô số cháu gái từ Miền Nam mang vú sữa ra dâng người được “ông cụ” âu yếm hỏi cháu mắc tiểu không, để rồi sau đó có thể là như “cháu ngoan” Huỳnh Thị Thanh Xuân, 15 tuổi, “lần gặp bác Hồ tôi bị mất trinh” (2).

Còn các cô đã lớn khôn, tới độ chín mùi, nước nôi đầy đủ, bị bác chơi quỵt, cưới lèo, con số nạn nhân cũng không ít, nhưng vì họ là dân Pháp, dân Nga, Tàu, nên không kể ra đây, vì bài viết chỉ đề cập đến nạn nhân đồng bào ruột thịt của “ông cụ”.

Nếu thân phận đàn bà Việt Nam thời xã Nghĩa chỉ có bấy nhiêu thì cũng tạm cho qua đi - “Khéo dư nước mắt khóc bầy cháu xui”- thông cảm cho “bác” lúc đó “đang gặp khó khăn”, “đang trong hoàn cảnh chiến tranh”, hay “vừa ra khỏi chiến tranh”, hoặc “do hậu quả Mỹ Ngụy để lại” v.v... Nhưng đó chỉ là ba cái chuyện lưa thưa, dăm nạn nhân lẻ tẻ. Dưới thời Xã Nghĩa, đàn bà Việt Nam phải chịu nghìn cay vạn đắng khôn lường.

Kẻ đói nghèo bị lưà, người giàu có cũng bị gạt. Kẻ lừa gạt lại không ai xa lạ hơn là “bác và đảng”, qua Phong trào Cải Cách Ruộng Đất và Đấu tố: giết đại ân nhân của “Kách Mạng”; quỵt phần quả thực (tài sản tịch thu của địa chủ) đã hứa với những người bần cùng đói khổ bị dụ dỗ đi đấu tố người chẳng hề ân oán gì với mình.

Những bà mẹ, hy sinh để con đi đánh giặc xâm lăng. Đánh giặc xong, con sống sót trở về. Chưa kịp vui khi nghe loa phường văng vẳng “Chiến thắng Điện Biên, Bộ đội ta kéo về Thủ đô giữa mùa hoa nở...”, mẹ đã bị du kích đến nhà lôi ra trói quỳ giữa sân đình làng để Tòa án Nhân dân xử tội Địa chủ Phản động; phần con, đảng dắt trên đường vào Trại Chỉnh huấn để “được”tẩy não “Tư sản ác ôn”.

Đấu tố mãi rồi cũng hết nạn nhân, hoàn thành “chỉ tiêu” “Mao chủ tịch” đích thân đưa ra cho “bác Hồ” là phải “bình và đấu” dân ta tối thiểu là 5% mỗi địa phương, mặc dầu có nơi dân toàn nghèo xơ xác, bác cũng phải kiếm cho ra. 


Chiến tranh hết, Cải cách qua, những tưởng từ đây các bà các chị yên ổn vác cuốc ra đồng, ai dè lại bị bác đảng bắt vác súng vào đánh đồng bào Miền Nam cho ông Liên Xô và ông Trung Quốc.

Suốt 20 năm chiến tranh, chỉ trên đường Trường Sơn thôi, chị em bộ đội dân công đã trải qua những gì? Trong cuốn Tiểu thuyết Vô Đề, tác giả Dương Thu Hương cũng là một “chiến sĩ gái” “đi B” ghi lại chuyện anh bộ đội cụ Hồ tên Quân. Đại khái - trích một đoạn - như sau: 

“Trên đường về phép quay ngược lại phía bắc, Quân gặp một trạm giữa rừng mà người trách nhiệm là một lính cái xấu xí bản thỉu và hôi hám vì vừa chôn xong ba xác người vừa bị chết. Vì cô đơn và sinh lý dồn nén nên đã thành một con thú thèm khát đến cùng cực và đã có hành động như hiếp dâm chàng sĩ quan trẻ tuổi...”(3)

Rồi sau ngày gọi là “Đại thắng Mùa Xuân”, “hoàn thành nghĩa vụ cao cả là “giải phóng Miền Nam”, số phận của hàng chục vạn chị em phụ nữ miền Bắc ngày đi B còn phơi phới hoa xuân thì ra sao? Ta hãy đọc họ kể về họ. một chút, như sau đây. Vẫn Dương Thu Hương, trong một tác phẩm khác, “Chốn Vắng”:

“Còn trong cuộc sống thì có lẽ mọi người đều biết rằng sau cuộc chiến tranh này hàng vạn người đàn bà chết già bởi vì không có ai lấy họ nữa và họ bị dồn vào những nông trường xa xôi, những nông trường trồng cam ở Hòa Bình và các tỉnh miền núi khác, trồng cam, trồng lạc, trồng sắn và những nông trường toàn đàn bà đến nỗi ở một cái chân trời không bao giờ hiện lên một người đàn ông nào cả. Và nếu có một vài thi thoảng hiện lên một người đàn ông thì đối với họ đấy là những cái hạnh phúc rất là hiếm hoi, mặc dù nó chỉ là một cái thứ hạnh phúc vay mượn và chụp giật.” 

Đó là sơ qua về đàn bà dân Việt Miền Bắc. Còn các bà các chị dân Việt ở Miền Nam thì sao?

Thực dân vừa cút đi, quốc gia kiến thiết. Vừa được cuộc sống thanh bình ấm no, khi không, “thuở trời đất trổi cơn gió bụi” CS, khiến cho không chỉ “khách má hồng” mà “khách” má nhăn nheo cũng “nhiều nỗi truân chuyên”. Không được như người chinh phụ năm xưa được an toàn nơ quê nhà, chỉ lo cho chồng ngoài trận tiền, người vợ lính VNCH thời “Giải Phóng”, có khi “không chết người trai khói lửa”, mà “chết người vợ con ở hậu phương”, vì xe đò bị mìn nổ, trường học bị đạn pháo.

Rồi đến khi bị phỏng hai hòn, chồng đi tù, vợ vưà phải không biết làm gì để sống, nuôi con và nuôi chồng đói chết trong nhà tù của “bên thắng cuộc”; không ít bà, chị còn bị đuổi ra khỏi nhà, lùa đi đày gọi là vùng kinh tế mới, mẹ con chơ vơ giữa chốn rừng thiên nước độc. Lo được một chuyến thăm chồng, gánh gồng ra Bắc, có khi còn bị bọn dẫn đường rừng chúng hãm hiếp...


Trên đây là đôi nét“sơ bộ” về những thảm cảnh đàn bà Việt Nam hai miền Bắc Nam phải chịu, thế giới không ai có. Nhưng ngày nay sau 40 năm thống nhất đất nước, sạch bóng quân thù, lại lù lù trên đường quê, nhấp nhô giữa thành phố hàng hàng lớp lớp các bà các chị Dân Oan. Trong đó có người chịu không thấu uất ức đã tự tìm đến cái chết; có bà phải cùng con gái tuột sạch quần áo trên người mình để chống lại côn an và chó nghiệp vụ đến cưỡng chế gia sản cuối cùng của mình.

Có nơi đâu trên thế gian này bị giống như VN tôi thời xã nghĩa, một lúc hàng chục thiếu nữ phải trần truồng, đứng xếp hàng ngang, quay trước quay sau, để cho vài khách người Đại Hàn, Đài Loan tuổi tác có ngời đáng bậc cha ông ngắm nghía lựa chọn để mua qua dịch vụ đưa về nước làm vợ?

Có nhà cầm quyền nước nào như nhà cầm quyền XHCNCC là im thin thít trước việc báo nước ngoài quảng cáo cho một cơ sở dịch vụ rao gã bán một loạt thiếu nữ với hình ảnh và ghi rõ ràng là đồng bào mình? 

Có đàn bà nước nào bị làm khó dễ, bị hạn chế hay bị ngăn cấm nhập cảnh vào Singapore như đàn bà Việt Nam đang bị quốc gia này đối xử?

Tới đây, người viết thấy bủn rủn tay chân, hai mắt mờ đi và tự nhủ, làm sao khả năng mình có thể mô tả hết được sự thống khổ nhục nhằn của thân phận Đàn bà Việt Nam dưới thời Xã Nghĩa. Bèn ngưng nơi đây và chỉ còn biết: Tội quá đi thôi, đàn bà Việt Nam thời Xã Nghĩa!!! 



______________________________________

Chú thích:



Thư mời dự phiên tòa công khai ngày 14/12/2015 của gia đình Nguyễn Viết Dũng

...Gia đình chúng tôi tha thiết mời quý vị tới dự phiên tòa vào hồi 8h ngày 14/12/2015 tại Tòa án nhân dân quận Hoàn Kiếm, số 51, Lò Sũ, phường Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội... Việc có mặt của quý vị là thực thi quyền giám sát của công dân, chứng kiến, xem xét, quan tâm theo dõi diễn biến phiên tòa. Đồng thời, đây là sự cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần vì đất nước, vì dân tộc và cộng đồng, sự dấn thân của Nguyễn Viết Dũng...  

*

Kính gửi: 

- Các nhân sĩ, tri thức, cộng đồng Việt Nam trong nước và hải ngoại, những người yêu nước, yêu chuộng Công lý và Sự thật, yêu dân chủ và tiến độ, phát triển. 

- Những người quan tâm đến cái gọi là "vụ án gây rối trật tự công cộng" mà nạn nhân là Nguyễn Viết Dũng. 

- Các hãng truyền thông trong nước và quốc tế.

- Các cơ quan công quyền và liên quan.

Thưa các quý vị: 

Theo thông báo, nhà cầm quyền Hà Nội sẽ đưa Nguyễn Viết Dũng ra cái gọi là "phiên tòa" tại Hà Nội. Trước đó, Dũng đã bị bắt lúc 11h trưa 12/04/2015, khi ngồi uống nước gần Nhà thờ Lớn Hà Nội. Sau đó bị khởi tố về cái gọi là "Tội gây rối trật tự công cộng" theo điểm D khoản 2, Điều 245 của bộ luật hình sự." 

Việc bắt giữ cũng như quá trình tố tụng, cố tình ghép tội cho Nguyễn Viết Dũng đã thể hiện sự khuất tất và không có cơ sở pháp luật. 

Việc bắt giữ, khởi tố vụ án đã cho thấy rõ ràng, đây là sự trả thù hèn hạ một công dân khi cất tiếng nói và bày tỏ thái độ của mình trước các vấn đề của xã hội và đất nước.

Nhiều tiếng nói khách quan của các luật sư, cộng đồng lên tiếng trên mạng Internet đã nói rõ bản chất vụ án này và hồ sơ vụ án hoàn thoàn không có cơ sở pháp luật để truy tố, buộc tội người vô tội. 

Thưa các quý vị:

Nguyễn Viết Dũng là con trai đầu của chúng tôi. Gia đình chúng tôi hiểu rõ những đức tính của cháu. Đó là một thanh niên có tâm huyết, yêu thương cộng đồng, quê hương, đất nước. 

Nguyễn Viết Dũng cùng là một người bạn của những người nghèo khổ và là đứa con ngoan, người con tốt trong gia đình. 

Việc bắt giữ, khởi tố và cố tình đưa con chúng tôi vào vòng lao lý, là một hành động thiếu đạo đức, lương tâm con người và đi ngược lại quyền cơ bản của người dân, vi phạm luật pháp Việt Nam đã ban hành và các công ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết. 

Thưa quý vị:

Gia đình chúng tôi tha thiết mời quý vị tới dự phiên tòa vào hồi 8h ngày ngày 14/12/2015, họ sẽ đưa Nguyễn Viết Dũng ra xét xử tại Tòa án nhân dân quận Hoàn Kiếm, số 51, Lò Sũ, phường Lý Thái Tổ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. 

Việc có mặt của quý vị là thực thi quyền giám sát của công dân, chứng kiến, xem xét, quan tâm theo dõi diễn biến phiên tòa. Đồng thời, đây là sự cổ vũ mạnh mẽ cho tinh thần vì đất nước, vì dân tộc và cộng đồng, sự dấn thân của Nguyễn Viết Dũng. 

Theo luật pháp Việt Nam hiện hành, đây là phiên tòa công khai: Mọi người đều có quyền tham dự phiên tòa mà không ai được phép ngăn cản. Mọi hành động ngăn cản việc dự phiên tòa là đi ngược lại những quy định của luật pháp.

Gia đình chúng tôi vô cùng cám ơn sự quan tâm của tất cả anh chị em, những người yêu mến Sự Thật – Công Lý – Hòa Bình trong thời gian qua. Và tiếp tục đồng hành cùng gia đình qua giai đoạn khó khăn này. 

Nghệ An, ngày 10/12/2015 

Thay mặt gia đình Nguyễn Viết Dũng

Nguyễn Viết Hùng (bố của Nguyễn Viết Dũng)