Thursday, September 3, 2015

Chủ tịch Sang dự duyệt binh ở Trung Quốc, đề cập Biển Đông

Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang (trái), Tổng thống Myanmar Thein Sein (giữa) dự khán buổi lễ duyệt binh hoành tráng ở Quảng trường Thiên An Môn, Trung Quốc, ngày 3/9/2015.
Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang (trái), Tổng thống Myanmar Thein Sein (giữa) dự khán buổi lễ duyệt binh hoành tráng ở Quảng trường Thiên An Môn, Trung Quốc, ngày 3/9/2015.
VOA Tiếng Việt
03.09.2015

Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang hôm 3/9 đã dự khán buổi lễ duyệt binh hoành tráng ở Quảng trường Thiên An Môn, Trung Quốc, một ngày sau khi phát biểu nhân Quốc khánh 2/9, cho rằng Việt Nam đang phải “đối mặt với nhiều khó khăn, thách thức”, trong đó có vấn đề tranh chấp biển Đông.

Ông Sang cùng với 24 nhà lãnh đạo quốc tế, trong đó có Tổng thống Nga Vladimir Putin, đã chụp ảnh chung với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và phu nhân tại Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh trước khi buổi lễ duyệt binh với sự tham gia của hơn 10.000 binh sĩ Trung Quốc diễn ra.

Chủ tịch Việt Nam tới Trung Quốc theo lời mời của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, trong khi đó lãnh đạo Philippines và Nhật Bản từ chối vì vấn đề tranh chấp lãnh hải.

Trong một bức ảnh chụp cảnh khán đài, đăng tải trên trang web của Bộ Ngoại giao Việt Nam, đứng ngay bên phải Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình là Tổng thống Nga Vladimir Putin và bên trái ông Tập là cựu quan chức cấp cao của Trung Quốc Giang Trạch Dân. Không thấy ông Sang trong bức ảnh này.

Ngoài Chủ tịch Việt Nam, các quan khách từ Đông Nam Á tới tham dự cuộc phô trương sức mạnh quân sự của Trung Quốc còn có Campuchia, Miến Điện, Lào, và Đông Timor.

Khoảng 12.000 binh sĩ Trung Quốc và binh lính từ hơn 10 quốc gia, trong đó có Nga, cùng 200 máy bay đã tham gia cuộc duyệt binh quy mô lớn để đánh đấu ngày Bắc Kinh giành chiến thắng trước Nhật Bản trong Thế chiến II.

Theo trang web của chính phủ Việt Nam, sau cuộc duyệt binh, chiều 3/9, Chủ tịch Sang đã có cuộc gặp riêng với ông Tập Cận Bình tại Đại lễ đường nhân dân ở Bắc Kinh.

Ông Sang được trích lời khẳng định rằng “Việt Nam trước sau như một coi trọng phát triển quan hệ ổn định, lành mạnh và lâu dài với đảng, nhà nước và nhân dân Trung Quốc”.

Chủ tịch Việt Nam cũng bày tỏ rằng “tình hình trên biển thời gian qua diễn biến phức tạp khiến các nước trong và ngoài khu vực lo ngại”, và “đề nghị hai bên kiểm soát tốt bất đồng, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, cùng duy trì hòa bình, ổn định ở Biển Đông, góp phần gìn giữ hòa bình, ổn định và phát triển của khu vực”.

Ngoài ra, ông cũng “thúc đẩy các lĩnh vực, dự án hợp tác mà hai bên đã nhất trí, phù hợp với luật pháp quốc tế, nhất là Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982”.

Trước đó, hôm 2/9, trong bài phát biểu kỷ niệm Quốc khánh ở trong nước, ông Sang cũng đề cập tới “tình hình thế giới và khu vực thay đổi sâu sắc, nhanh chóng, diễn biến phức tạp, khó lường”.

Tranh chấp lãnh hải được ông coi là một trong các “thách thức và khó khăn” đối với Việt Nam. Ông nói: “…sự tranh chấp chủ quyền biển, đảo ngày càng gia tăng trên biển Đông và những âm mưu, hoạt động của các thế lực thù địch chống phá Nhà nước ta, chế độ ta, đe dọa trực tiếp đến hòa bình, ổn định, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nước ta”.

Dân biểu Mỹ ‘thất vọng’ về đợt đặc xá 2/9 ở Việt Nam

Cảnh sát đứng canh gác trong lúc các tù nhân chờ đợi trước khi được trả tự do từ nhà tù Hoàng Tiến, khoảng 100 km bên ngoài Hà Nội (ảnh Reuters, chụp ngày 30/8/2013).
Cảnh sát đứng canh gác trong lúc các tù nhân chờ đợi trước khi được trả tự do từ nhà tù Hoàng Tiến, khoảng 100 km bên ngoài Hà Nội (ảnh Reuters, chụp ngày 30/8/2013).
VOA Tiếng Việt
03.09.2015

Một dân biểu của Hoa Kỳ đã gửi thư cho Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang đúng ngày Việt Nam kỷ niệm Quốc khánh, và bày tỏ “vô cùng thất vọng” về việc không có tù nhân chính trị nào nằm trong số hơn một chục nghìn người được đặc xá.

Trong lá thư đề ngày 2/9, Dân biểu Alan Lowenthal viết: “Thật là đáng xấu hổ khi những công dân Việt Nam đã chọn thực thi các quyền căn bản của họ như tự do ngôn luận, tự do tôn giáo và tự do lập hội sẽ tiếp tục bị giam cầm trong khi những người bị kết tội hình sự thì được ân xá”.

“Đây là một chính sách không công bằng và coi thường quyền con người của công dân Việt Nam”, nhà lập pháp thuộc đảng Dân chủ viết thêm.
Giới chức Việt Nam cuối tháng trước cho biết hơn 18 nghìn tù nhân đã được ân xá, nhưng không có ai phạm tội về an ninh quốc gia được thả sớm.

Dù Việt Nam thường tuyên bố không tống giam những người có quan điểm trái với nhà nước, nhưng các nhà bất đồng chính kiến thường bị tống giam vì các điều liên quan tới an ninh quốc gia như điều 79 ‘âm mưu lật đổ chính quyền’ hay điều 88 ‘tuyên truyền chống nhà nước’ thuộc Bộ Luật hình sự.

Ông Lowenthal chính là người đã bảo trợ cho thạc sỹ công nghệ thông tin Nguyễn Tiến Trung và vận động cho tự do của anh năm 2013.

Trả lời VOA Việt Ngữ, khi được hỏi là vì sao các nhà lập pháp Mỹ lại quan tâm với số phận của các tù nhân chính trị Việt Nam ở cách nửa vòng trái đất, dân biểu từ California, nơi có đông người Mỹ gốc Việt sinh sống, từng nói:

“Một trong các lý do mà tôi có mặt tại Quốc hội, đó là tranh đấu cho quyền lợi của cộng đồng mà tôi đại diện, và cho nhân quyền. Tôi hiện là một thành viên của Ủy ban Đối ngoại cũng như Ủy ban Nhân quyền Tom Lantos. Tôi nghĩ trách nhiệm của tôi là đứng lên đấu tranh cho nhân quyền ở bất cứ đâu. Khi ở Việt Nam, tôi đã gặp mặt những người bị tống giam không phải họ làm điều gì sai trái mà vì họ tranh đấu cho tự do, lên tiếng vì người khác. Tôi đứng lên bảo trợ cho những người đấu tranh cho người khác, và tôi muốn ủng hộ điều họ làm".

Ông Lowenthal cho biết thêm rằng các dân biểu tấp nập tới Việt Nam thời gian qua là để thảo luận về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương, TPP, với chính quyền Hà Nội.

Trong lá thư của mình, dân biểu này viết: “Nếu Việt Nam muốn xây dựng quan hệ với cộng đồng quốc tế và nhận được quy chế thương mại thuận lợi qua TPP thì chính quyền Việt Nam cần phải chứng tỏ sự nghiêm túc trong việc tôn trọng các tiêu chuẩn và giá trị con người quốc tế”.

Ông Lowenthal cũng kêu gọi Việt Nam “lập tức trả tự do ho tất cả các tù nhân lương tâm”. Trong lá thư của mình, dân biểu này cũng nêu tên một số cá nhân như blogger Tạ Phong Tần, nhạc sỹ Việt Khang hay nhà hoạt động trẻ Đinh Nguyên Kha.

Chính quyền Việt Nam chưa lên tiếng về bức thư mà ông Lowenthal gửi cho Chủ tịch Trương Tấn Sang.

Trong khi đó, đúng ngày Quốc khánh của Việt Nam, Hội Ân xá Quốc tế cũng đã lên tiếng kêu gọi Hà Nội thả tất cả tù nhân lương tâm “ngay lập tức” và “vô điều kiện” vào dịp đánh dấu 70 năm ngày độc lập.

Việc Hà Nội phóng thích các tù nhân lương tâm nổi bật trong khi thương thảo các thỏa thuận quan trọng như TPP khiến nhiều người đặt câu hỏi là liệu phải chăng Việt Nam đang dùng họ làm con bài mặc cả với phương Tây.

Tuy nhiên, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ về Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, ông Tom Malinowski, tuyên bố rằng Hoa Kỳ không muốn ‘quan hệ đổi chác’ với Việt Nam

“Kho Đạn” của Bắc Kinh

Nguyên Lam & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2015-09-02
Đôla Mỹ và đồng nhân dân tệ của Trung Quốc
Đôla Mỹ và đồng nhân dân tệ của Trung Quốc  Photo: RFA
Sau khi gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới từ năm 2001, Trung Quốc liên tục đạt xuất siêu và tích lũy một khối dự trữ ngoại tệ cao nhất thế giới vì tương đương với bốn ngàn tỷ Mỹ kim. Khi kinh tế hụt hơi thì khối dự trữ đó có thể là một loại quỹ chiến tranh để Bắc Kinh đối phó với thách đố của tình hình không? Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu chuyện này qua phần trao đổi của Nguyên Lam với chuyên gia Nguyễn-Xuân Nghĩa, tư vấn kinh tế của ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do.
Nguyên Lam: Xin kính chào ông Nghĩa. Thưa ông, từ vài ngày qua, nhiều nguồn tin quốc tế báo tin là lãnh đạo Trung Quốc bắt đầu bán Công khố phiếu Hoa Kỳ trong kho dự trữ ngoại tệ để có thanh khoản ứng phó với nhiều khó khăn tài chính trước mặt. Động thái ấy gây quan ngại cho thị trường Hoa Kỳ vì có thể làm sụt giá trái phiếu và tăng phân lời hay lãi suất tại Mỹ. Trước khi tìm hiểu về hậu quả của biện pháp này, chúng ta sẽ vào cái gốc của hồ sơ ngoại hối của Bắc Kinh, là kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc. Xin đề nghị ông lần lượt trình bày cho bối cảnh của vấn đề.
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Sau khi được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới WTO vào năm 2001, Trung Quốc mở rộng việc buôn bán với thế giới bên ngoài và đạt mức xuất siêu rất cao, là xuất khẩu nhiều hơn nhập khẩu. Nhờ số xuất siêu và chế độ kiểm soát ngoại hối, là can thiệp vào việc mua bán ngoại tệ với tỷ giá thấp của đồng nội tệ là đồng Nguyên, Trung Quốc tích lũy được một khối dự trữ ngoại tệ rất cao, có lúc được ước lượng là lên tới gần bốn ngàn tỷ.
- Chúng ta không quên là vào giai đoạn ấy, các nước Đông Á vừa bị vụ khủng hoảng tài chính biến thái thành khủng hoảng kinh tế nên xứ nào cũng có phản ứng tích lũy một khối ngoại tệ thật cao. Trung Quốc cũng vậy, mà dùng chính sách ngoại hối là hối suất thấp của đồng Nguyên để đông lạnh số tiền chảy vào kinh tế nhờ xuất khẩu nên mới có lượng dự trữ thuộc loại cao nhất.
- Với nhiều người thì đấy là một kho đạn hay một “quỹ chiến tranh” có thể giúp xứ này đối phó với dao động của thị trường và còn tác động vào quan hệ kinh tế với các nước khác theo chiều hướng có lợi cho mình. Thật ra tình hình đã đổi khác từ vài năm nay nên kho đạn ấy sắp cạn!
Nguyên Lam: Như mọi khi, ông khởi sự với một kết luận gây chú ý là kho đạn của Bắc Kinh đang cạn trong khi thế giới lại sợ rằng một chủ nợ của nước Mỹ đang bán tài sản làm kinh tế Hoa Kỳ sẽ bị ảnh hưởng. Vì vậy, chúng ta tìm hiểu tiếp xem Trung Quốc đã làm gì với kho dự trữ ấy?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Nói chung, khi có một lượng tài sản trong tay, người ta không cất vào kho vì tài sản ấy có thể mất giá, mà nên đem đầu tư ra ngoài. Nhưng khi đầu tư thì cũng phải tính rằng đầu tư vào đâu thì có lời mà vẫn có thể kịp thời đổi ra tiền mặt cho an toàn. Vì vậy, có hai tiêu chuẩn quyết định cho việc sử dụng khối dự trữ ngoại tệ ấy, là đầu tư có lời mà an toàn.
- Theo hai tiêu chuẩn ấy, Trung Quốc đầu tư vào thị trường trái phiếu Hoa Kỳ, tức là cho nước Mỹ vay tiền bằng cách mua Công khố phiếu Mỹ. Lý do ở đây là thứ nhất, thị trường trái phiếu Hoa Kỳ có đặc tính sâu rộng nhất, lớn hơn tổng số của năm nước đi sau; và thứ hai, có mức lưu hoạt cao nhất, nghĩa là dễ đổi ra tiền mặt đem về cho an toàn mà ít bị mất giá. Thí dụ cho đơn giản là trên thị trường Mỹ, nếu có đem vào hay rút ra cả trăm tỷ thì cũng không gây dao động mạnh như với thị trường Nhật, Euro hay thị trường Anh, hoặc đồng Phật lăng Thụy Sĩ. Vì vậy, Bắc Kinh mới “chọn mặt gửi vàng”, bằng cách gửi tiền cho Mỹ vay.
- Huống hồ việc đó còn có lợi về ngoại thương cho Bắc Kinh là nhờ tiền nhiều và rẻ, thị trường Mỹ càng nhập khẩu hàng hóa và tạo ra việc làm cho nhân công Trung Quốc. Vì vậy, cùng với đà xuất siêu, Trung Quốc trở thành chủ nợ lớn nhất của Hoa Kỳ, với tài sản Mỹ trị giá khỏang một ngàn bốn trăm tỷ đô la qua nhiều ngả đầu tư khác nhau.
Nguyên Lam: Có lẽ thính giả của chúng ta đang hiểu ra điều ông đã trình bày kỳ trước là một thế “phân công lao động” kỳ lạ, là Trung Quốc cho Mỹ vay tiền để dễ mua hàng của Trung Quốc và đôi bên đều có lọi trong thế hợp tác này. Có phải là như vậy không, thưa ông?
Hồi tháng 8 vừa qua Trung quốc đã cho phá giá đồng nhân dân tệ tới gần 2%
Hồi tháng 8 vừa qua Trung quốc đã cho phá giá đồng nhân dân tệ tới gần 2%

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thưa đúng vậy, nhưng ở đây ta nên chú ý đến hai mặt ấn tượng và thực tế hay hiện tượng và bản chất.
- Về hiện tượng thì Trung Quốc được tiếng là chủ nợ số một của Mỹ, tức là có thể chi phối kinh tế và cả chính trị Hoa Kỳ. Khi ấy, đã có người ví von với ngụ ngôn rằng Tầu là con kiến chắt bóp để nuôi con ve sầu Mỹ cứ ve ve suốt mùa Hè! Nhưng về thực chất thì như ta nói kỳ trước, họ giàng số phận kinh tế vào sức tiêu thụ của thị trường Mỹ, của người dân Mỹ. Sự thật thì Trung Quốc quá lệ thuộc vào xuất khẩu mà thị trường Mỹ lại chỉ nhập khẩu có 12% nhu cầu tiêu thụ. Hậu quả là Bắc Kinh được tiếng là chủ nợ số một của Mỹ mà cái miếng hay thực lực lại là túi bạc của dân Mỹ. Kể từ năm 2008, khi dân Mỹ tiêu xài ít và nhập khẩu ít hơn là Trung Quốc bắt đầu lâm nạn.
- Tôi phải nhắc lại và nhấn mạnh đến quan hệ ấy vì nhiều người có cảm quan sai, kể cả vài chính trị gia ồn ào của Hoa Kỳ, rằng Bắc Kinh có ý đồ lũng đoạn kinh tế Mỹ qua chính sách ngoại hối với đồng bạc rẻ để thành chủ nợ của Hoa Kỳ. Thực chất ở đây lại khác. Dù Bắc Kinh có ý thao túng đi nữa thì khách nợ số một là Mỹ mới nắm dao đằng chuôi với khoản tài sản rất lớn do Bắc Kinh gửi sang Mỹ qua khối Công khố phiếu này.
- Sáu năm về trước, một giới chức kinh tế cao cấp của Bắc Kinh đã than là dù ghét Mỹ lắm thì vẫn phải cho Mỹ vay tiền, tức là vẫn đầu tư tài sản của mình vào thị trường Hoa Kỳ. Vì vậy họ cố tìm các ngả đầu tư khác để dần dần bớt lệ thuộc vào mức tiêu xài của Hoa Kỳ. Chuyện ấy đã rõ rệt hơn kể từ năm 2013. Nói cho cùng, nếu kinh tế Trung Quốc thật sự vững mạnh và ổn định thì họ thiếu gì cơ hội đầu tư ở bên trong mà vì sao cứ gửi qua Mỹ với phân lời quá rẻ. Chỉ vì sự an toàn!
Nguyên Lam: Câu chuyện quả là ly kỳ! Bây giờ, ta mới nói đến kho đạn của Trung Quốc. Thưa ông, Bắc Kinh hiện có bao nhiêu tiền và xoay trở thế nào với cơn sóng gió tài chính đang xảy ra?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Theo các ước tính mới nhất thì dự trữ ngoại tệ của Bắc Kinh vào cuối Tháng Bảy lên tới ba ngàn 650 tỷ đô la, có giảm so với số cao nhất là gần bốn ngàn tỷ năm 2013. Trong số đó, Bắc Kinh có chừng một ngàn 200 tỷ trực tiếp mua Công khố phiếu của Mỹ và cỡ 200 tỷ mua gián tiếp qua một cơ sở của họ tại Bỉ, vị chi là 1.400 tỷ, dù có nhiều thì vẫn chưa tới 10% của số công trái Mỹ. Còn lại là hai ngàn 250 tỷ thì có 900 tỷ cam kết vào các kế hoạch bành trướng thế lực kinh tế của Bắc Kinh, như Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng Cơ sở Á châu AIIB, hay Tân Ngân hàng Phát triển của nhóm BRICS, và hàng loạt dự án trong kế hoạch Nhất Đới Nhất Lộ của Con Đương Tơ Lụa. Ngoài ra, Bắc Kinh vừa trích ra  48 tỷ đô la cho Ngân hàng Phát triển Trung Quốc CDB và 45 tỷ đô la cho Ngân hàng Xuất Nhập Cảng Export-Import Bank of China.
- Bây giờ, giữa cơn khủng hoảng, nếu Bắc Kinh muốn giữ giá đồng Nguyên trong một hạn ngạch nhất định từ nay đến cuối năm thì có thể mất thêm mỗi tháng 40 tỷ đô la, tức là nội năm nay sẽ mất 200 tỷ nữa. Tất cả những số liệu trên chỉ là ước lượng và còn có thể thay đổi hàng ngày qua nhiều biến động dồn dập như ta có thể thấy trên các thị trường quốc tế. Và mình cũng chẳng nên quên núi nợ khổng lồ của Trung Quốc có thể đã vượt quá 28 ngàn tỷ đô la.
Nguyên Lam: Thưa ông, phải chăng vì vậy mà tuần qua Bắc Kinh bắt đầu bán Công khố phiếu Mỹ để thu về đồng đô la hầu ứng phó với những đòi hỏi mới? Nếu như vậy thì hậu quả sẽ là gì cho thị trường Hoa Kỳ?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Vì cảm quan ấn tượng sai, nhiều người cứ lo rằng khi Bắc Kinh bán Công khố phiếu Mỹ thì sẽ gây bất lợi cho Hoa Kỳ vì làm trái phiếu Mỹ mất giá, tức là làm tăng phân lời trái phiếu trên thị trường Hoa Kỳ khiến kinh tế Mỹ gặp khó khăn. Sự thật lại rắc rối hơn vậy.
- Việc Bắc Kinh bán tháo Công khố phiếu Mỹ không làm tăng lãi suất ngắn hạn trên thị trường Hoa Kỳ. Lãi suất ngắn hạn ấy là do Ngân hàng Trung ương Mỹ quyết định và có thể tăng nhẹ từ nay đến cuối năm sau khi đã hạ tới sàn từ cuối năm 2008. Lãi suất dài hạn thì tùy vào sự tính toán của thị trường theo quy luật cung cầu, nhưng tính toán đó thật ra vẫn căn cứ trên lãi suất ngắn hạn. Trong mấy ngày qua, khi Bắc Kinh kín đáo thông báo cho Bộ Ngân khố Hoa Kỳ và bắt đầu xả Công khố phiếu ra ngoài thì phân lời trái phiếu, là lãi suất dài hạn tại Mỹ, lại chẳng tăng như người ta sợ hãi. Ngay trong giả thuyết là phân lời tăng vọt vì sự hốt hoảng của thị trường thì Ngân hàng Trung ương Mỹ vẫn thừa khả năng chống đỡ. Đó là hoãn nâng lãi suất, hoặc thậm chí dùng lại biện pháp bất thường là “tăng mức lưu hoạt có định lượng” hay “quantitative easing”. Cụ thể là  mua vào Công khố phiếu và trả bằng đồng đô la, tức là bơm tiền vào kinh tế.
- Nhìn cách khác, nếu Bắc Kinh bán tháo tài sản của họ dưới dạng Công khố phiếu Mỹ thì tài sản đó càng mất giá và họ sẽ lỗ nhiều hơn khi tiếp tục bán ra. Ngược lại, hậu quả là việc Mỹ kim sụt giá chưa chắc đã gây họa cho Hoa Kỳ: tiền Mỹ càng sụt giá thì hàng Mỹ thêm rẻ và càng dễ bán. Hãy nhìn Nhật Bản mà xem, từ ba năm nay, Chính quyền của Thủ tướng Shizo Abe chỉ mong đồng Yen sụt giá để cứu nguy kinh tế của mình. Vả lại, tiền Mỹ sụt giá lại còn giảm áp suất quá tai hại hiện nay cho nhiều nước Á Châu!
Nguyên Lam: Nguyên Lam xin tổng kết cuộc trao đổi về “kho đạn của Bắc Kinh”. Thưa ông, thính giả của chúng ta nên ghi nhận những gì từ các chi tiết quá phức tạp về kinh tế tài chính lẫn chính trị của kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Lãnh đạo Bắc Kinh giàng số phận kinh tế của mình vào sức tiêu thụ và nhập khẩu của xứ khác nên lệ thuộc vào thiên hạ mà cứ tưởng là có thể xưng hùng xưng bá với khối dự trữ ngoại tệ rất cao. Thật ra, họ thắt lưng buộc bụng người dân để có một kho đạn chủ yếu vẫn là Made in USA. Có những lúc họ tưởng rằng sẽ dùng kho dự trữ ấy như võ khí để ép Mỹ mà chẳng biết là họ chỉ kê khẩu súng nước vào đầu nhà tiêu thụ Hoa Kỳ đang khát nước mà thôi!

- Phũ phàng hơn vậy là nay họ mới thấy mình hết đạn vì chỉ còn chừng 700 tỷ đô la để đối phó với đời. Khi ấy, mỗi tháng có thể mất 40 tỷ để giữ giá đồng Nguyên, hoặc sẽ mất 40 tỷ vì nạn tẩu tán tài sản khi đồng Nguyên sụt giá. Mất cửa này hay cửa khác thì cũng là mất thế lực và uy tín của một quốc gia chỉ có cái thế mà chưa có cái lực!
Nguyên Lam: Xin cảm tạ ông Nghĩa đã phân tích sự thể rất đỗi ly kỳ này.

Một xã hội ổn định với những khối ung thư tiềm ẩn

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2015-09-03
Những người dân oan có mặt tại Hà Nội bắt đầu xuống đường diễu hành biểu tình lớn, kéo vào trung tâm TP Hà Nội với sự tham gia của gần 1000 người phản đối bản án của bà Cấn Thị Thêu.(tháng 11, 2014)
Những người dân oan có mặt tại Hà Nội bắt đầu xuống đường diễu hành biểu tình lớn, kéo vào trung tâm TP Hà Nội với sự tham gia của gần 1000 người phản đối bản án của bà Cấn Thị Thêu.(tháng 11, 2014)-File photo
Chính quyền Hà Nội luôn cho rằng xã hội Việt Nam hiện đang rất ổn định, đặc biệt mỗi khi xảy ra những bất ổn ở những nước trong khu vực như đánh bom, biểu tình quần chúng…
Thực chất có đúng thế không hay đang có rất nhiều mầm mống bất ổn trong nước?
Những vụ ‘chém giết’
Vào mấy tháng gần đây truyền thông trong nước loan tin một số vụ thảm sát được mô tà là ‘kinh hoàng’ như vụ giết chết 6 người trong một gia đình tại Bình Phước; rồi vụ cả 4 người trong một nhà bị giết giữa rừng ở Nghệ An, chuyện thảm sát ở Khe Sanh, Quảng Trị; rồi ở huyện Chư Prong tỉnh Gia Lai mới hôm ngày 23 tháng 8, hung thủ dùng dao chém chết 4 người và làm bị thương 3 người...
Dân tiếp tục kêu oan
Hiện nay tại Hà Nội nhiều người dân từ các địa phương khắp nơi trên cả nước thường xuyên tập trung với những biểu ngữ kêu oan về những hành xử của chính quyền địa phương đối với họ trong nhiều năm qua.
Một cựu tù nhân bị bắt và bỏ tù khi quay lại cảnh cưỡng chế trái luật của cơ quan chức năng, bà Cấn Thị Thêu, cho biết lý do vì sao họ phải liên tục đến các cơ quan công quyền trung ương tại Hà Nội để khiếu kiện:
“ Họ cướp hết đất của chúng tôi, chúng tôi đi kiếu kiện 7 năm trời theo đúng chính sách, pháp luật của nhà nước; nhưng họ cứ ‘dưới đùn lên, trên đùn xuống’ không giải quyết cho chúng tôi. Chúng tôi không còn cách nào nữa: đòi một ngày không được, chúng tôi phải đòi hai ngày, 1 tháng không được, phải đòi 2 tháng… Chúng tôi sẽ tiếp tục đi đòi cho đến khi nào họ trả lại quyền lợi cho chúng tôi, chúng tôi mới dừng đấu tranh.
Họ cướp hết đất của chúng tôi, chúng tôi đi kiếu kiện 7 năm trời theo đúng chính sách, pháp luật của nhà nước; nhưng họ cứ ‘dưới đùn lên, trên đùn xuống’ không giải quyết cho chúng tôi
bà Cấn Thị Thêu
Chúng tôi nghĩ họ thể hiện bản chất ăn cướp của họ: cướp hết đất của chúng tôi, đẩy chúng tôi vào cảnh nghèo đói, cùng quẩn; này họ cho rằng chúng tôi đi như thế là mất cảnh quan đô thị, mất vệ sinh. Điều đó theo tôi cho thấy họ không suy nghĩ gì đến người dân chúng tôi cả, họ chĩ lo vơ vét cho đầy túi tham của họ, bỏ mặc người dân sống đói nghèo, lay lắt! Đó là điều mà chúng tôi căm thù, lên án họ.
Chúng tôi mong muốn những bà con trong và ngoài nước cùng chúng tôi lên án những hành vi, hành động phi pháp của nhà nước Việt Nam gây ra tội ác, đẩy chúng tôi đến cảnh phải khổ thế này: bị tù oan sai, bị đánh đập, bị mất hết tư liệu sản xuất. Chúng tôi mong muốn tất cả bà con giúp đỡ nhân dân chúng tôi.”
Nhiều lần cơ quan chức năng các địa phương đã đến tại thủ đô đưa người dân về lại quê quán của họ. Cơ quan chức năng cho rằng người dân đi khiếu kiện là gây mất vẻ mỹ quan của thành phố, gây bất ổn xã hội. Tuy nhiên ngày càng có nhiều người vì bị đối xử bất công, vụ việc của họ không được giải quyết theo đúng pháp luật của chính quyền Hà Nội đưa ra nên họ cho rằng chính hành xử của cơ quan công quyền mới là nguyên nhân dẫn đến những bất ổn trong xã hội.
Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm lãnh hải cũng bị đánh đập bắt bớ
Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc lấn chiếm lãnh hải cũng bị đánh đập bắt bớ
Nhận định thực tế
Ông Vũ Văn Luân, tổng thư ký Liên chi hội Nuôi trồng thủy sàn Nước lợ huyện Tiên Lãng, người được cựu tù nhân Đoàn Văn Vươn ủy quyền đứng đơn một số vụ kiện khi ông này đang ở trong tù, đưa ra nhận định về nguyên nhân dẫn đến những bất ổn tại Việt Nam như sau:
“Theo như Mác nói, một xã hội phát triển phải có những yếu tố: dân chủ và phân chia quyền lực. Dân chủ để phản biện và phân chia quyền lực để giám sát. Nhưng xã hội Việt Nam không học theo Mác nên sự độc quyền cực lớn: độc quyền nhà nước và tham nhũng. Việt Nam đang rơi vào 2 cái ‘bẫy’ này.
Tôi khẳng định nếu không có báo chí tư nhân thì không có tiếng nói phản biện của người dân trong xã hội này. Nếu không có tiếng nói phản biện thì không thể nào tìm được một hình ảnh và một gương lãnh đạo tốt cho xã hội.”
Còn theo cựu tù nhân lương tâm, mục sư Nguyễn Trung Tôn ở Thanh Hóa, thì sự ổn định hiện nay ở Việt Nam chỉ là giả tạo:
Khi nói đến bất ổn xã hội có thể bằng cách đánh giá này, đánh giá kia; nó không chỉ thể hiện trên bề nổi mà có thể là những tảng băng ngầm, như những khối ung thư tiềm ẩn trong lòng xã hội
mục sư Nguyễn Trung Tôn
“ Khi nói đến bất ổn xã hội có thể bằng cách đánh giá này, đánh giá kia; nó không chỉ thể hiện trên bề nổi mà có thể là những tảng băng ngầm, như những khối ung thư tiềm ẩn trong lòng xã hội. Ví dụ như khi người dân đến ủy ban nhân dân xã, công an xã để làm việc, trong tâm thức, suy nghĩ của họ luôn ẩn chứa sự sợ hãi vì công quyền Việt Nam nhiều khi làm việc không căn cứ trên cơ sở pháp luật. Vừa dùng luật pháp vừa dùng luật rừng; khi nào không dùng được luật pháp, họ sử dụng đầu gấu, luật rừng để ép người dân phải đồng thuận, chấp nhận vào một số điều họ không đồng ý.
Đó là sự bất ổn xã hội trầm trọng, nó như một khối ung thư, một căn bệnh cực kỳ nguy hiểm và có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Không phải là nổ bom chỗ này, bắn giết người chỗ kia mà cho là bất ổn mà khi ý thức của người dân đầy đủ thì họ khắc phục được những hậu quả đó, xã hội vẫn phát triển và người dân vẫn bảo đảm được những quyền lợi chính đáng của họ.
Còn ở Việt Nam, tuy rằng họ dùng tất cả mọi biện pháp để trấn áp không để những vụ việc xảy ra trên mặt bề nổi, nhưng lại âm thầm cho phép sự ra tay của xã hội đen làm cho bất ổn xảy ra âm thầm, ngấm ngầm và triệt tiêu đi tinh thần, ý chí của người dân; làm cho người dân trở nên những người luôn mang trong mình sự sợ hãi. Thậm chí triệt tiêu đi ý thức tranh đấu làm cho người ta trở nên nhu nhược.
Đó là sự bất ổn có thể giết chết cả một thế hệ, một dân tộc trong tương lai.”
Một người từ Quảng Nam, mục sư Lưu Văn Kiều, cũng có nhận định về tình hình hiện nay ở Việt Nam:
“ Thực ra đây là sự im lặng trước cơn bão. Khi gặp những người nông dân ‘dốt chữ’ mới nghe họ nói, nghe họ phản ứng như thế nào về chính quyền, về đảng cộng sản, về cuộc sống hiện tại thì mới thấu được tình hình. Nên như tôi nói đây là sự yên lặng trước cơn bão. Chắc chắn sẽ bùng phát. Đã là một lò thuốc súng rồi thì vấn đề chỉ cần có một ngòi nổ. Theo tôi nghĩ phải có một phong trào, bắt đầu từ tự phát. Sự tự phát không làm được gì nhưng nó khích lệ tinh thần của một số con người, một số sự kiện mà khi có sự kiện xãy ra rồi thì với ‘điểm nóng’ đó vô tình những sự kiện trước đó khích lệ cho họ và sẽ có một ngòi nổ lớn.”
Nhiều người trong nước thừa nhận họ rất bất an trong tình hình hiện nay. Tất cả mọi thành phần đều là đối tượng của những mối đe dọa hiện diện tại nhiều nơi; trong khi đó chính quyền luôn nhắc rằng ‘đa nguyên, đa đảng’ và dân chủ như những quốc gia khác là ‘quá trớn’; như thế sẽ dẫn đến những vụ đánh bom, phá hoại chứ không ‘bình lặng’ như ở Việt Nam.

Tiểu thương thị xã Kỳ Anh phản đối sáp nhập chợ mới

Hoàng Dung, thông tín viên RFA
2015-09-03
Hàng trăm tiểu thương tập trung trước cổng trụ sở UB tỉnh Hà Tĩnh.
Hàng trăm tiểu thương tập trung trước cổng trụ sở UB tỉnh Hà Tĩnh ngày 17 tháng 8, 2015.Photo: Trần Tuấn/LĐ
Có thêm vụ tiểu thương đang buôn bán tại chợ cũ phản đối dự án xây chợ mới do chính quyền địa phương lập nên.
Lý do vì sao có sự phản đối như thế?
Lý do không chịu sáp nhập.
Vào ngày 11 tháng 8 năm 2015, hàng trăm tiểu thương tại chợ thị xã Kỳ Anh đã tụ tập tại đường Phan Ðình Phùng, gần trụ sở ủy ban tỉnh Hà Tĩnh biểu tình, yêu cầu được gặp bí thư, chủ tịch tỉnh để phúc trình việc được giữ lại chợ cũ Kỳ Anh.
Đây là chợ nằm ngay trung tâm thị xã Kỳ Anh được xây dựng từ khá lâu và được sửa sang lại vào năm 1994, song cơ sở vật chất còn sử dụng được. Tại đây có khoảng 600 người đang buôn bán nhiều năm qua. Trong khi đó, chợ mới Kỳ Anh bắt đầu xây dựng cách đây 5 năm, ở phường Sông Trí và khoảng 2 tháng nữa sẽ hoàn thành. Tuy nhiên trước quá trình xây dựng thì chính quyền không thông báo cho dân, nay công trình xây dựng gần xong thì chính quyền lại thông báo sẽ đóng chợ cũ.
Chợ mới Kỳ Anh được xây dựng cách chợ cũ khoảng 3 cây số, xa khu dân cư, vị trí buôn bán không thuận lợi, giá thuê gian hàng cao.
Khi những tiểu thương trong chợ biết tin chính quyền sẽ đóng chợ cũ thì Vào ngày 11 tháng 8 năm 2015, hàng trăm tiểu thương tại chợ thị xã Kỳ Anh đã tụ tập tại đường Phan Ðình Phùng, gần trụ sở ủy ban tỉnh Hà Tĩnh biểu tình, yêu cầu được gặp bí thư, chủ tịch tỉnh để phúc trình việc được giữ lại chợ cũ Kỳ Anh, không muốn sáp nhập sang chợ mới dự kiến đưa vào sử dụng trong tháng 10 năm 2015.
Chị bán được 30 năm rồi, chị bán hàng thịt lợn, hàng gạo, có chị phản đối vì chợ này cách đây mấy chục năm trời rồi chợ này là chợ của huyện, còn công thương này mở ra không thông qua ý của kiến dân, không họp bàn bạc với dân, chỉ có xây dựng chợ lên rồi ép dân đi vào chợ mới
chị Miễn
Vụ việc này đã kéo dài âm ĩ từ vài tháng qua nhưng chính quyền tỉnh Hà Tĩnh vẫn không có biện pháp hữu hiệu để làm thoả mãn bà con tiểu thương. Trước đó, từ ngày 28/6 khoảng 500 hộ tiểu thương kinh doanh lưu động ở chợ Kỳ Anh đã đồng loạt đống cửa, bãi thị khiến cho hoạt động thương mãi bị gián đoạn.
Một số tiểu thương cho rằng chủ trương xã hội hoá đầu tư xây dựng chợ là đúng nhưng phải hợp lòng dân, phải lắng nghe ý kiến của nhân dân. Bà con tiểu thương cũng băn khoăn về nguồn vốn, mức giá mua quầy ốt mới cũng như hiệu quả hoạt động của chợ trung tâm sau khi sáp nhập.
Khi được hỏi về lý do các tiểu thương không muốn sáp nhập vào chợ mới chị Miễn một tiểu thương buôn bán 30 năm rồi cho biết.
“Chị bán được 30 năm rồi, chị bán hàng thịt lợn, hàng gạo, có chị phản đối vì chợ này cách đây mấy chục năm trời rồi chợ này là chợ của huyện, còn công thương này mở ra không thông qua ý của kiến dân, không họp bàn bạc với dân, chỉ có xây dựng chợ lên rồi ép dân đi vào chợ mới”
Chợ mới Kỳ Anh
Chợ mới Kỳ Anh

Chú Tèo tiếp lời.
“Cái đó thực ra là một tiểu thương chú không được thống nhất lắm, còn hợp lòng dân chú cũng thống nhất thôi, còn những cái thông nhất chú không nói mà những cái không thống nhất chú cũng dám nói”
Khi đa số các tiểu thương phản đối việc di dời vào chợ mới thì chị Hoàn bán 10 năm rồi, bán nhôm nhựa tạp hóa lại xem việc di dời vào chợ mới là việc nên làm vì đó là chủ trương của nhà nước thì mình nên làm còn những việc khác mình không quan tâm.
“Chị cũng không biết, có nghĩa họ không thích vào, vì họ bảo là xa chị cũng không biết vì chị nhà gần trong đó, còn về giá cả cao nhưng đến giờ chưa ai ra giá cả, có nghĩa là cao hay thấp cũng chưa ai biết cả. Nói chung theo chị thì chủ trương của nhà nước thế nào là chị thực hiện còn phản đối thế này là chị không đi, chỉ trường hợp có giấy mời của ủy ban phường chị mới đi, còn tự phát chị không đi”
Còn chị Thủy lại xem ra không biết gì khi nhiều người phản đối, kể cả khi chính quyền mời đi học chị cũng không đi.
“Chị không đi họp nên chị không biết”
Vào chiều ngày 19/08/2015 chính quyền có mời các tiểu thương lên thị xã để họp nhưng nhiều tiểu thương phản đối và nhất quyết không vào chợ mới dù có chết, cô Miễn cho biết thêm.
“Hôm tê mới họp đây, nhưng dân phản đối dân không vào, còn chính quyền bắt buộc dân phải vào chợ nhưng dân bảo dù chết họ cũng không vào, bởi vì trước đây là chợ của đời ông đời cha để lại, chợ này là phía Nam thị trấn còn chợ kia là chợ phía Bắc thị trấn bà Châu Cẩm ni bà mở ra bà xây rồi bà bắt dân phải vào trong nớ ”
Ý kiến của chính quyền.
Theo những tiểu thương cho hay, trước đây chính quyền tỉnh Hà Tĩnh cho xây dựng một trung tâm thương mại với tổng kinh phí đến 72 tỷ đồng nhưng không hề hỏi ý kiến của các tiểu thương. Việc làm này của chính quyền không được công khai, minh bạch và không hề làm lợi cho bà con tiểu thương. Đến khi dự án chỉ còn 2 tháng nữa hoàn thành thì các tiểu thương mới nhận được thông báo là chính quyền sẽ phá chợ cũ và sáp nhập vào chợ mới cách đó 3km. Đã vậy, sau khi xây dựng xong chính quyền lại còn ép bà con phải vào kinh doanh ở chợ mới nhưng không hề nói đến chính sách hỗ trợ cho họ.
Thì hiện nay chợ cũ cơ sở hạ tầng xuống cấp trầm trọng không sử dụng được nữa nên chúng tôi mới xây chợ mới
Đại diện UBND Hà Tĩnh
Đến khi nhận được thông báo và nghe thông tin nhiều tiểu thương đã bức xúc vì cách làm việc của chính quyền cộng với việc thông tin thuế chợ đó rất đắt nên vào chiều ngày 11/08/2015 hàng trăm tiểu thương đã đến gần trụ sở ủy ban tỉnh Hà Tĩnh biểu tình, yêu cầu được gặp bí thư, chủ tịch tỉnh để phúc trình việc được giữ lại chợ cũ Kỳ Anh, không muốn sáp nhập sang chợ mới dự kiến đưa vào sử dụng trong tháng 10 năm 2015.
Để tìm hiểu thêm thông tin chúng tôi có liên lạc với văn phòng ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tĩnh và người đại diện cho biết:
“Thì hiện nay chợ cũ cơ sở hạ tầng xuống cấp trầm trọng không sử dụng được nữa nên chúng tôi mới xây chợ mới.”
Một số tiểu thương cho biết là giá thuế trong chợ mới rất cao và các dịch vụ thì không được chính quyền trợ giúp thì chính quyền cho biết thêm:
“Cái đó thì chúng tôi chưa có quyết định chính thức”
Việc xây dựng chợ mới là để giúp cho các tiểu thương có cơ sở hạ tầng tốt hơn, và có chỗ bán dễ dàng hơn để phục vụ cho cho người dân đó là điều tốt. Tuy nhiên việc không minh bạch trong quá trình xây dựng chợ mới của chính quyền Hà Tĩnh cũng như vị trí của chợ mới không được thuận lợi trong việc mua bán khiến nhiều tiểu thương phản đối.
Bất chấp sự phản đối của tiểu thương, cơ quan chức năng cho biếtt dự kiến chợ mới sẽ đưa vào sử dụng vào tháng 10 năm nay.

Trở về từ cõi oan khuất

Lê Diễn Đức- 09/03/2015 - 00:47

Trong đợt đặc xá nhân dịp 2 tháng 9 năm nay có ông Đoàn Văn Vươn, một người nổi tiếng trong vụ nổ súng hoa cải chống lại lực lượng cưỡng chế thu hồi đất của nhà nước Cộng sản Việt Nam tại đầm Cống Rộc, Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng.

Vụ án này đã gây sôi động dư luận, trong đó có cả những ý kiến của các cựu cán bộ nhà nuớc cao cấp, các luật sư, trí thức trong, ngoài nước và báo chí trong nước về sự đúng sai dưới góc độ pháp lý, giữa kết luận của Thủ tướng Chính phủ với bản án của Toà án thành phố Hải Phòng.

Chúng ta hãy xem lại đơn kêu cứu của bà Trần Thị Mập, mẹ của ông Đoàn Văn Vươn:

"Sau mấy chục năm các con tôi đã hi sinh tất cả sức lực, nguồn lực và tính mạng để quai đê lấn biển theo chủ trương của Nhà nước, tạo ra khu đầm nuôi tôm tại bãi bồi ngoài đê biển. Ở đó đã thấm máu và tính mạng của các con và cháu tôi.

Khi đã hình thành được khu vực nuôi trồng thủy sản, sắp đến ngày thu hoạch thì đột nhiên nhiều hành động khuất tất do nhà cầm quyền Tiên Lãng, Hải Phòng thực hiện trái pháp luật và đạo lý nhằm chiếm đoạt thành quả của các con, cháu tôi. Đỉnh điểm là sáng ngày 5/01/2012, một đoàn bao gồm cán bộ, công an, bộ đội đã ập đến bao vây, bắt bớ, nổ súng và cướp phá tài sản của con cái chúng tôi. Kể cả những tài sản, nhà cửa ngoài vùng cưỡng chế.

Trước tình huống bất ngờ bị cướp phá tài sản và uy hiếp tính mạng, các con, cháu tôi buộc phải tự vệ để bảo vệ tài sản và tính mạng của mình. Sự việc đã được hệ thống truyền thông loan báo rộng rãi. Chính Thủ tướng Chính phủ đã kết luận: “Đây là việc làm trái cả Pháp lý và Đạo lý”.

Mặc dầu vậy, Viện Kiểm sát Nhân dân TP Hải Phòng bằng Cáo trạng số 10/CT-P1A ngày 4/01/2013 vẫn truy tố các con tôi về tội “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ”.

Trước sự việc này, tôi, gia đình và đông đảo nhân dân địa phương hết sức bất bình, phẫn nộ và xin khẳng định rằng:

- Các con tôi từ nhỏ đã được giáo dục ăn ở hiền lành, đạo đức. Không hề có bất cứ hành động và việc làm nào vi phạm Pháp luật cũng như đạo đức làm người.

- Trong sự việc ngày 5/01/2012, con tôi là Đoàn Văn Vươn không hề có mặt tại khu vực xảy ra sự việc. Ngay cả các con, cháu tôi đang ở trên đê cùng với bà con cũng đã bị bắt và đánh đập dã man sau đó.

- Các con, cháu tôi không hề chống người thi hành công vụ, vì việc cưỡng chế trái pháp luật này không thể được gọi là “Thi hành Công vụ”.

- Việc đưa các con, cháu tôi ra Tòa xét xử về tội “Giết người” và “Chống người thi hành công vụ” là việc làm vô đạo đức, vô lương tâm và hoàn toàn đi ngược lại Hiến pháp và Pháp luật hiện hành. Việc này nhằm thực hiện âm mưu hợp pháp hóa các tội ác mà những người trong hệ thống công quyền Tiên Lãng, Hải Phòng đã gây ra.

Vì vậy, tôi cầu xin tất cả mọi người bằng lương tâm, trách nhiệm của mình hãy bằng mọi cách cứu lấy các con, cháu tôi vượt qua âm mưu đẩy người lương thiện vào chỗ chết".

Còn trong bài phỏng vấn của dài RFI hôm 5 tháng 04, 2013, tiến sĩ Nguyễn Quang A nói:

"Nó chỉ bộc lộ một sự khốn cùng của nền tư pháp Việt Nam. Tôi tin rằng những ông công tố và thẩm phán ở Hải Phòng, họ chỉ được lệnh là phải làm như vậy. Vì theo dõi, khi thấy tranh luận, qua báo chí, thì thấy các luật sư đã nêu ý kiến của mình. Bản thân các bị cáo cũng nêu các ý kiến của mình, và bên thẩm phán vẫn giữ nguyên mức phát quyết, theo như của Viện kiểm sát họ đưa ra, thì thực sự tôi thấy rằng đây là một kết quả hết sức là đáng buồn, cho nền tư pháp Việt Nam nói chung và cho toàn bộ cái hoạt động, từ điều tra cho đến khởi tố, phán xét của Việt Nam.

Phán quyết này của tòa án Hải phòng là một trong những cách rất hiệu quả để làm xói mòn lòng tin của nhân dân đối với hệ thống tòa án của Việt Nam nói riêng, và đối với toàn bộ hệ thống chính trị nói chung. Chính họ là người làm hại nhiều nhất cho uy tín của nhà nước, của lòng tin của người dân vào nhà nước. Bản thân lòng tin của người dân vào nhà nước là hết sức quan trọng để phát triển đất nước. Như thế, theo đánh giá chủ quan của tôi, là những người hành xử tùy tiện như vậy là những người phá hoại đất nước rất là kinh khủng".

Bất chấp phản ứng của dư luận, phiên toà phúc thẩm vẫn xử ông Đoàn Văn Vươn 5 năm tù; ông Đoàn Văn Quý: 5 năm tù; Đoàn Văn Sịnh: 3 năm 6 tháng tù; và ông Đoàn Văn Vệ bị 2 năm tù về "tội giết người". Vợ ông Quý là bà Phạm Thị Báu bị 18 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 36 tháng và vợ ông Vươn, bà Nguyễn Thị Thương bị 15 tháng tù cho hưởng án treo, thử thách 30 tháng về "tội chống người thi hành công vụ".

Sau thời gian hơn 3 năm, bảy tháng bị tù giam anh em ông Vươn được trả tự do vào ngày 31 tháng 8 năm 2015.

Theo thông lệ, về nguyên tắc, phạm nhân muốn được ân xá phải viết đơn xin. Tôi không biết ông Vươn có viết đơn hay không, nhưng nếu có thì cũng là giải pháp bắt buộc để ra khỏi nhà tù sớm hơn. Điều này hoàn toàn có thể thông cảm được.

Nhưng ngay khi ra khỏi "nhà tù nhỏ", giữa "nhà tù lớn" và trên phương tiện truyền thông đại chúng, ông khẳng định mình "vô tội" và "sẽ vẫn hành động như trước" nếu một lần nữa bị "dồn vào thế cùng".

Trao đổi với BBC tiếng Việt hôm 01 tháng 9 năm 2015, ông Vươn nói "tôi buộc phải đứng dậy" và cho rằng "việc làm của tôi là việc làm cần thiết".

Rõ ràng đây là một tiếng nói khảng khái và thách thức mạnh mẽ với nhà cầm quyền, chứng tỏ hơn ba năm tù chỉ làm mạnh mẽ hơn ý chí của ông!

Tống ông Vươn vào tù không phải vì cái tội mà ông bị cáo buộc, mà là hành động của nhà cầm quyền nhắm trấn áp, răn đe sự phản ứng của nông dân, những dân oan mất đất mất nhà đang diễn ra trên khắp ba miền.

Tôi tin những điều ông Vươn nói, bởi vì lịch sử đã chứng minh rằng, hành động và lý lẽ của kẻ mạnh trong một thời điểm nào đó không thể là chân lý.

Bởi vì tất cả được chứng minh bằng hình ảnh những người dân bắc rạp, bắn pháo giấy vui sướng mừng ông trở về từ cõi oan khuất. Dân là nước, kẻ cai trị chỉ là con thuyền, nước có thể lật con thuyền bất cứ lúc nào. Đó là chân lý!

© Lê Diễn Đức

ledienduc's blog