Saturday, August 29, 2015

Những bệnh nhân tâm thần XHCN/CSVN!.

Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Ngày 28/08/2015 như để góp thêm âm thanh vào giàn “đại hợp xướng” đồng ca “CM tháng 8” - VOV.VN (Đài Phát thanh Việt Nam) tổ chức cuộc tọa đàm truyền hình trực tuyến có tiêu đề: “Cách mạng Tháng Tám và thôi thúc hiện thực hóa khát vọng Độc Lập - Tự do - Hạnh phúc” với sự tham dự của nhiều khoa bảng “đảng ta”. Vui lắm, chúng ta cùng nghe họ “nhả ngọc, phun châu” bốc mùi tùm lum trong buổi tọa đàm này…(*)

Mở hàng là một ông mang hàm là “Phó” giáo sư /tiến sĩ Phạm Xanh trả lời cũng… “xanh dờn” như cái tên của ông…

PGS.TS Phạm Xanh
(Khoa Lịch sử - Xã hội và Nhân văn, ĐHQG Hà Nội)
Phóng Viên-VOV: Các vị suy nghĩ như thế nào về khát vọng “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh?.

PGS.TS Phạm Xanh: “Độc lập-Tự do-Hạnh phúc là một hằng số, giá trị của nó là vĩnh hằng, nên chúng ta hay gọi đó là một hằng số trong lịch sử. Độc lập -Tự do-Hạnh phúc của Việt Nam cũng tựa như Tự do - Bình đẳng – Bác ái trong Cách mạng Tư sản Pháp, cũng giống như chủ nghĩa Tam dân của Tôn Dật Tiên, nói như vậy để khẳng định chính Chủ tịch Hồ Chí Minh là người thể hiện khát vọng độc lập, tự do và hạnh phúc của dân tộc chúng ta..”.

* Trời ạ! Lần đầu tiên nghe nói “hằng số” Độc lập, Tự do, Hạnh phúc của Hồ Chí Minh nó giống như chủ nghĩa Tam dân của Tôn Dật Tiên? 

Trong khi (Dân quyền tự do) trong Tam Dân (Tôn Dật Tiên) là: Dân chủ, nhân dân có quyền bầu cử tự do chọn ra các cơ quan tam quyền phân lập và (Dân sinh hạnh phúc): Là Quyền về tư hữu đất đai sinh kế của quốc dân. Còn chủ nghĩa CS Hồ Chí Minh là độc tài toàn trị, đất đai là sở hữu toàn dân trên giấy, nhà nước mới là chủ quản lý thật. Khác nhau như ngày và đêm thì làm sao mà nói là giống nhau? Sao lảm nhảm như người mộng du thế nhỉ?

“Chủ tịch Hồ Chí Minh là người thể hiện khát vọng độc lập, tự do và hạnh phúc của dân tộc chúng ta”.(PGS.TS Phạm Xanh)…

Mà thể hiện là như thế này…? (thủ bút Hồ Chí Minh gửi Stalin) 


Thư bên trái - nguyên văn: “Đồng chí Stalin thân mến: Xin gửi ngài chương trình cải cách ruộng đất của Đảng lao động Việt Nam. Chương trình hành động được lập bởi chính tôi dưới sự giúp đỡ của đồng chí Lưu Shao Shi, Văn Sha San. (CS/Trung Quốc) Đề nghị ngài xem xét và cho chỉ thị. Gửi lời chào cộng sản. Hồ Chí Minh, 31/10/1952”.

Thư Bên phải- nguyên văn: “Đồng chí Stalin kính mến Tôi đã bắt đầu soạn thảo đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam, và sẽ giới thiệu với đồng chí trong thời gian tới. Tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu, và hi vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề này. 1). Xin cử một hoặc 2 đồng chí Liên Xô tới Việt Nam để làm quen và tìm hiểu thực trạng cải cách ruộng đất tại đây. Nếu như các đồng chí đó biết tiếng Pháp đủ để có thể giao tiếp với nhiều người. Từ Bắc Kinh tới chỗ chúng tôi đi đường mất khoảng 10 ngày”. Nguồn: Cục lưu trữ quốc gia Nga.


Một lãnh tụ, đứng đầu quốc gia mà như lạy thiên hạ nước ngoài: "xin ngài cho chỉ thị" và mời ngài cử đồng chí đến chứng kiến tôi đấu tố giết đồng bào tôi? mà gọi là“Khát vọng Độc lập và hạnh phúc của nhân dân”? Cái này chắc chỉ có khát máu nhân dân thôi?.

Rỏ ràng hơn, 1 trong 3 chủ nghĩa tam dân là: (Dân quyền tự do): Thi hành chính sách dân chủ, nhân dân có quyền bầu cử tự do thông qua đó chọn ra các cơ quan “tam quyền phân lập” và nguyên thủ quốc gia. Thì chế độ CSVN bầu cử kiểu này:

“Đảng cử, dân bầu và MTTQ cánh tay nối dài của đảng quán triệt trúng cử”

Đảng CSVN chỉ “độc quyền” chứ có “tam quyền phân lập” hồi nào đâu? Vậy mà ông phó “giáo sư” dám nói: Độc lập tự do của HCM là giống như chủ nghĩa Tam dân của Tôn Dật Tiên!? – Sao ông “Phó” giáo sư /TS Phạm Xanh lại ôm hết “trí tuệ” của loài bò, không chừa cho chúng nó tí nào thế? 

Củng “hót” y hệt như vậy, Nguyên Đại sứ Nguyễn Quang Khai: 

“Trên thế giới có rất nhiều lãnh đạo, lãnh tụ nổi tiếng và tài giỏi, nhưng tôi thấy chưa ai có khát vọng độc lập-tự do như Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đó chính là khát vọng độc lập-tự do của dân tộc Việt Nam mà Chủ tịch Hồ Chí Minh là hiện thân của nguyện vọng đó”.(!?).

“tôi chưa thấy ai có khát vọng độc lập-tự do như Chủ tịch Hồ Chí Minh” 
(Cựu Đại sứ Nguyễn Quang Khai)

Mà khát vọng tha thiết của Hồ Chí Minh còn lưu lại trong các tư liệu CSVN là:“Để cho chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới, tôi sẵn sàng mua chiến thắng đó dẫu phải đốt sạch cả dãy Trường Sơn hay phải đánh Mỹ đến người VN cuối cùng” (lời HCM-). 

Hồ chí Minh dứt khoát với khát vọng duy nhất là (chủ nghĩa xã hội hoàn toàn thắng lợi trên đất nước ta và trên toàn thế giới) chứ không phải là Độc Lập tự do cho dân tộc Việt nam, ngày nay CNXH nó như thế nào trên toàn thế giới thì ngay cả người chưa từng cấp sách đến trường còn biết được thì quí vị “khoa bảng” ấy không lẽ “mù lòa” hơn? 

“Tôi chưa thấy ai có khát vọng độc lập-tự do như Chủ tịch Hồ Chí Minh” (Cựu Đại sứ Nguyễn Quang Khai)!?. Có thể đúng là như vậy… còn hơn thế không chỉ có ông cựu đại sứ, mà cả thế giới chắc củng chưa ai từng thấy vì “khát vọng độc lập tự do” mà ra lệnh đè dân mình ra giết tới gần 200.000 (CCRĐ) để báo công với nước ngoài là mình đã nhiệt liệt nghiêm túc vâng lệnh (Nga –Tàu) như thế. 

Nói thật, các vị đừng buồn, nhìn gương mặt và nghe các vị “hót” mà người dân cứ ngỡ quí vị là các bệnh nhân “tâm thần” nặng.

29/8/2015



Chúng tôi bị công an Lâm Đồng đánh trọng thương

Trần Thị Nga - Sáng ngày 28/8/2015 tôi cùng những người bạn sau một ngày vui chơi với gia đình TNLT Trần Minh Nhật mới mãn hạn tù trong vụ án nổi tiếng 14 thanh niên công giáo, tin này bị bắt năm 2011 tại xã Đạ Đờn huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng. Hơn 9h sáng tôi cùng anh Trương Minh Tam, cựu TNLT Chu Mạnh Sơn, cựu TNLT giáo sư Phạm Minh Hoàng, cựu TNLT Nguyễn Văn Oai, cùng vài người bạn ra đường đón xe về Đà Lạt vui chơi ngắm cảnh rồi mỗi người lên xe về một nơi.

Tại cổng vào nhà của TNLT Trần Minh Nhật có rất nhiều công an giao thông, cs cơ động và khoảng 20 người mặc thường phục bao vây tại cổng “trong số người mặc thường phục có vài kẻ mặc áo công an bên trong bên ngoài mặc áo khoác tối màu”, khi chúng tôi lên xe khách thì nhóm mặc thường phục đi xe máy bám theo.

Lúc 10h10 nhóm người mặc thường phục khoảng 20 người kia chặn đầu xe khách tại đoạn đường thôn Nghĩa Lâm, huyện Đức Trọng tỉnh Lâm Đồng, khi nhà xe mở cửa nhóm người kia có 4 tên xông lên xe một tên đứng chặn cửa, 3 tên còn lại chúng dùng tay, chân đấm đá và lôi tôi, anh Trương Minh Tam và Chu Mạnh Sơn xuống đường đánh tiếp.

Lúc bị lôi xuống đường tôi đã hô hoán cứu với giết người, giết người lập tức tên đánh tôi hắn dùng tay bịt mồm tôi lại một tay tiếp tục đấm và đá. Chu Mạnh Sơn sau khi bị lôi xuống vệ đường thì 4 tên mặc thường phục xông vào đấm đá túi bụi làm Sơn ngã nằm trong bụi cỏ bọn chúng tiếp tục dùng chân đi giầy dẫm đạp vào đầu vào mặt vào tay và khắp người Sơn, anh Trương Minh Tam cũng bị mấy tên xúm vào đánh hội đồng chúng dùng chân tay đấm đá vào mặt vào người.

Trong lúc bị đánh, bị bịt mồm vì hô cứu với giết người, giết người tôi bị họ dùng một tay bịt mồm tôi một tay đánh, tôi đã cố hết sức vùng vẫy bỏ chạy được ra đường, trên đường lúc đó có khoảng 10 người dân đi xe máy qua thấy vậy họ dừng lại xem khi tôi kêu cứu họ thấy bọn đánh chúng tôi đuổi theo thì những người dân kia sợ hãi bỏ chạy, sau khi những người dân kia sợ hãi bỏ chạy tôi chạy vào vườn Chanh leo bên đường ẩn lấp và nhìn ra vẫn thấy anh Tam và Chu Mạnh Sơn bị đánh cho tới khi có một người thanh niên đã quay đầu xe lại và nói to “Tại sao công an Lâm Hà lại đánh người” những kẻ mặc thường phục đang đánh chúng tôi nghe thấy vậy liền bảo nhau rút quân.

Trong số những kẻ đánh chúng tôi sáng nay có 2 tên mặc áo Công an bên trong bên ngoài hắn mặc áo khoác tối màu, kẻ đánh tôi hôm nay chính là kẻ đã đập vào tay tôi làm tôi bị rơi điện thoại trong sân UB xã Đạ Đờn ngày hôm qua khi đón Trần Minh Nhật. chính tên này là kẻ đầu tiên xông lên xe đánh đập và lôi chúng tôi xuống, hắn là kẻ đánh anh Trương Minh Tam lôi tay anh ra cho đồng bọn lôi anh Tam xuống đánh và hắn tiếp tục đánh tôi và đánh Chu Mạnh Sơn, chúng đã đập nát cái điện thoại Iphone của Sơn. Túi sách của tôi và của anh Trương Minh Tam đã bị nhóm côn đồ kia lôi xuống vệ đường lục lọi nhưng không có gì lên chúng vứt hết ở vệ đường.


Nhờ sự giúp đỡ của người thanh niên kia chúng tôi đã tìm lại được tài sản của mình và lên xe tiếp tục lên đường về Đà Lạt.

Chúng tôi đưa Chu Mạnh Sơn vào bệnh viện tỉnh Lâm Đồng khám chữa bởi vết thương của Sơn ở đầu bị chảy máu và bầm rập tai gây ù tai và choáng váng đau đớn.

Vào lúc 15h30 tôi cùng Chu Mạnh Sơn đến phòng điều tra hình sự công an tỉnh Lâm Đồng làm đơn trình báo vụ việc chúng tôi bị đánh. Người công an trực ban tên Nhữ Hồng Dư mã số 598511 cùng 3 người công an mặc thường phục đã tiếp nhận đơn của chúng tôi nhưng không chịu viết giấy nhận đơn, không dám cho chúng tôi biết tên tuổi chức vụ.


Sáng cùng ngày nhóm anh Lê Đình Lượng, cô giáo Bích Hạnh cùng vợ chồng Lê Hương cũng đón xe từ nhà TNLT Trần Minh Nhật để về Sài Gòn cũng bị công an mặc thường phục bán theo, trên đường đến ngã 3 Soang huyện Lâm Hà nhóm công an mặc thường phục kia đã chặn xe và xông lên xe đánh túi bụi trên xe trước sự ngỡ ngàng của hành khách, chúng tiếp tục anh Lượng và vợ chồng Lê Hương xuống đường đánh tiếp làm anh Lượng bị thương tích trầm trọng trên mặt và khắp người, vợ chồng Lê Hương trong thời gian đi hưởng tuần trăng mật đã bị công an đánh đập tơi bời.

Mặc dù biết rõ những kẻ đánh chúng tôi hôm nay đã nhận lệnh của công an tỉnh Lâm Đồng và Bộ Công An nhưng chúng tôi vẫn trình báo với họ với hy vọng trong số những người khoác trên mình bộ quần áo công an mà vẫn còn sót lại một chút nhân tính của loài người họ sẽ nhận ra những việc làm bất nhân thất đức của ngành công an để hoàn lương quay về làm người chân chính.

Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam hiện nay họ đã tự công bố với nhân dân và với quốc tế họ là những kẻ thua cuộc trong cuộc chiến về vấn đề pháp lý với những người dân bất đồng chính kiến, những người hoạt động xã hội và những người dám đứng lên đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền nên nhà cầm quyền CS đã phải dùng chính sách hèn hạ là dùng công an mặc thường phục dùng bạo lực đánh đập đối phương.



Anh Lê Đình Lượng

Anh Chu Mạnh Sơn

Anh Trương Minh Tam


29/8/2015

70 năm cách miệng chờ sung

Phạm Trần (Danlambao) - “Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc". Lời bất hủ ấy ở trong bản Tuyên ngôn độc lập năm 1776 của nước Mỹ. Suy rộng ra, câu ấy có ý nghĩa là: tất cả các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do.

Bản tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền của cách mạng Pháp năm 1791 cũng nói: "người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi, và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi.

Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được.” (Lời Hồ Chí Minh trong Tuyên ngôn Độc lập 02/09/1945)

Bây giờ 70 năm sau, đố có ai không biết người dân Việt Nam chưa có đầy đủ các“quyền bình đẳng về quyền lợi, quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc" . 

Nếu chưa có, mà sự thật là chưa biết đến bao giờ, thì các Dư luận viên của Ban Tuyên giáo, Báo Nhân dân, Quân đội Nhân dân và Tạp chí Cộng sản hãy khóa lại cái mồm tuyên truyền ca tụng cho “Cách mạng tháng Tám” là “cuộc cách mạng giành độc lập dân tộc, giành quyền lực cho nhân dân, mở đầu kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc: Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.” (“Giá trị của Cách mạng Tháng Tám là không thể phủ nhận”, báo Quân đội Nhân dân, 10/08/2015)

Bởi lẽ càng nói về công lao không hề có của đảng Cộng sản Việt Nam đã chuẩn bị để “lãnh đạo” Cách mạng Tháng Tám 1945 đến thành công, hay bảo rằng thành công ấy là “kết quả của một quá trình tổ chức lực lượng chính trị của quần chúng, từ đấu tranh chính trị tiến lên xây dựng và phát triển lực lượng vũ trang, kết hợp đấu tranh chính trị với đấu tranh vũ trang” v.v... (Thiên Phương (Báo Nhân Dân, ngày 20/08/2015) chỉ làm cho ngày 19/8 xấu hổ thêm và càng xúc phạm đến vong linh những người có mặt ở quảng trường Ba Đình chiều ngày 02/09/1945 .

Thiên Phương còn với tay qua đầu như lao xe xuống dốc không phanh rằng: “Nhờ có sự chuẩn bị tích cực và chu đáo trước đó, như: tuyên truyền giác ngộ và phát triển lực lượng quần chúng, xây dựng căn cứ địa, chiến khu kháng chiến, phát triển các hoạt động chiến tranh du kích và tập dượt phong trào đấu tranh... chỉ trong nửa cuối tháng 8-1945, toàn dân ta đã đứng lên khởi nghĩa giành chính quyền trên cả nước.”

Như vậy chắc là ông Hồ và Ban Lãnh đảng CSVN đã chuẩn bị cho cuộc “cách mạng toàn dân nổi dậy” kỹ lắm phải không ?

“Đâu có đâu” hay “làm gì có chiệng đó” là cách trả lời bình dân miệt vườn của đồng bào Nam Bộ. Đa số đồng bào miền Bắc ở thời điểm tháng 8 năm 1945 hãy còn đói rách lắm. Trên hai triệu người đã chết đói từ Quảng Trị trở ra bởi quân xâm chiếm Nhật Bản nên lấy sức đâu mà “tham gia cách mạng”?

Cách mạng bằng chiến Micro

Vì vậy lịch sử đã có mắt để vạch ra câu chuyện thật của ngày 19/8 tại Hà Nội 70 năm trước đây. Tại buổi kỷ niệm 70 năm Cách mạng tháng 8 và Quốc khánh 2/9 của Ủy ban Trung ương Mặt trận tổ quốc Việt Nam tổ chức với chủ đề “Ký ức cuộc Tổng khởi nghĩa ở Hà Nội”, Ông Lê Đức Vân, cựu thanh niên cứu quốc thành Hoàng Diệu, phụ trách tờ báo Hồn nước nhớ lại chiều 17/8/1945, tại Nhà hát Lớn: “Chính phủ Trần Trọng Kim tổ chức mít tinh với sự tham gia của hàng trăm nghìn người. Khi chúng mới tuyên bố khai mạc thì người của Việt Minh xông lên cướp micro. Hai phụ nữ là Kiều Trang (Từ Trang Anh, thành viên của Đội cứu quốc thành Hoàng Diệu) và Nguyễn Khoa Diệu Hồng (thành viên của Đảng Dân chủ) lên sân khấu thông báo Nhật đã đầu hàng, hô hào đồng bào ủng hộ Việt Minh cướp chính quyền, đòi độc lập. Từ trên tầng hai Nhà hát Lớn, lá cờ đỏ sao vàng được buông xuống.” (Theo ViệtnamExpress, 19/08/2015)

Việt Minh là tên gọi viết tắt của “Việt Nam độc lập đồng minh” (tên chính thức trong nghị quyết Hội nghị lần thứ VIII Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương), hay “Việt Nam độc lập đồng minh hội”, là liên minh chính trị doĐảng Cộng sản Đông Dương thành lập vào ngày 19 tháng 5 năm 1941 với mục đích công khai là "Liên hiệp tất cả các tầng lớp nhân dân, các đảng phái cách mạng, các đoàn thể dân chúng yêu nước, đang cùng nhau đánh đuổi Nhật - Pháp, làm cho Việt Nam hoàn toàn độc lập, dựng lên một nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa". (Trích từ Bách khoa Toàn thư mở)

Ông Lê Đức Vân kể tiếp: "Ngay sau đó, một thành viên trong đội danh dự đã lấy từ trong người ra lá cờ đỏ sao vàng to, có cán, quay đầu hô "tiến lên". Do anh đứng ở cuối đoàn nên khi quay đầu trở thành người dẫn đường. Những người tham dự mít tinh cũng xoay người đi theo. Cả đoàn nhằm hướng Tràng Tiền tiến lên. Đi đến đâu, người dân từ hai bên đường ra gia nhập đến đó. Vừa đi mọi người vừa hô "Ủng hộ Việt Minh, ủng hộ Việt Minh, Việt Nam độc lập".

“Đoàn diễu hành sau khi đi hết Tràng Tiền lại qua Hàng Đào, Hàng Ngang, Phan Đình Phùng... Khi qua Phủ Chủ tịch (nơi Tư lệnh quân Nhật đóng), quân Nhật ở đây không phản ứng gì, chỉ đứng nhìn. Đoàn diễu hành tiếp tục đi qua Trần Phú, Cửa Nam rồi dừng lại trước tiếng súng chỉ thiên của lính bảo an. Từ đây, đoàn diễu hành chia thành các nhóm nhỏ đi về các phố biến thành hàng chục cuộc diễu hành nhỏ, vừa đi vừa hô khẩu hiệu "Việt Nam độc lập" cho đến 20h mới tan.”

Câu chuyện cách mạng “có tổ chức bài bản”, nói theo tuyên truyền trong suốt 70 năm của đảng, thực chất chỉ bắt đầu là: “Cuộc mít tinh của Chính phủ Trần Trọng Kim đã nhanh chóng biến thành biểu tình, tuần hành của quần chúng cách mạng. Hội nghị của Thành ủy và Ủy ban Quân sự cách mạng mở rộng được triệu tập ngay sau đó quyết định khởi nghĩa vào ngày 19/8.”

Như vậy “màn độc diễn ăn may” của Cách mạng tháng Tám, hay còn được gọi lãng mạn là “Cách mạng mùa Thu” chỉ xẩy ra ở Hà Nội trong mấy tiếng đồng hồ như thế chứ đâu có chuyện đảng CSVN lãnh đạo “20 triệu nhân dân ta nhất tề vùng dậy giành lại chính quyền” như sách vở lịch sử của nhà nước tự vẽ ra bấy lâu nay ?

Ông Hồ và Ban lãnh đạo khi ấy hãy còn ẩn náu ở vùng thượng du Bắc Việt chứ có biết gì chuyện xẩy ra ở Hà Nội.

Chính bà Nguyễn Thị Năm, chủ hiệu buôn Cát Hanh Long ở Hải Phòng và là người có công lớn nhất đối với cá nhân ông Hồ và nhiều lãnh đạo hàng đầu của Việt Minh khi ấy đã “phóng xe nhà có cắm cờ đỏ sao vàng, từ Hải Phòng lên Thái Nguyên nơi quân Nhật còn chiếm đóng, đến tận Đình Cả Võ Nhai để báo tin cho con trai và đồng chí của mình tin Hà Nội đã giành được chính quyền” (Nhà văn Võ Thị Hảo).

Trong bài viết nhân dịp 19/8 và 2/9 từ Hà Nội ngày 25/08/2015 Nhà văn Võ Thị Hảo đã kể về Bà Nguyễn Thị Năm từng được ông Hồ tặng danh hiệu “Mẹ nuôi cách mạng”, nhưng cũng chính ông Hồ đã quay mặt khi Bà bị đem ra xử bắn oan khiên trong chiến dịch Cải cách Ruộng đất của ông Hồ.

Theo Nhà văn thì Bà Năm không chỉ là ân nhân của ông Hồ mà còn của các Lãnh đạo hàng đầu của Việt Minh như Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Quốc Việt, Hoàng Hữu Nhân, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Tùng, Vũ quốc Uy, Hoàng Thế Thiện, Lê Thanh Nghị v.v…

Bà đã cúng vàng, tiền bạc và nuôi ăn nhiều nhất cho Lãnh đạo “Cách mạng” để rồi bị chính ông Hồ vu oan trong bài viết: “Địa chủ ác ghê” ký bút danh là C.B (của Bác) đăng trên báo Nhân dân ngày 21/7/1953. Chính bài báo này là đòn sấm sét, đổ cho bà tội “làm chết 23 gia đình gồm có 200 người… Giết chết 14 nông dân, tra tấn đánh đập hàng chục nông dân…, đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến…” (Nhà văn Võ Thị Hảo)

Sau bài viết này, Bà Năm bị xử bắn “để làm gương” trước sự chứng kiến “ngụy trang” của ông Hồ bằng cách “bịt râu” và Trường Chinh thì “đeo kính râm” “bí mật tới dự vụ đấu tố.” (Hồi ký “Đèn Cù” của Trần Đĩnh, nguyên Phóng viên báo Nhân Dân được Trường Chinh cử đi viết bài về phiên Toàn án Nhân dân xử Bà Nguyễn Thị Năm)

Như vậy, nếu có thể nói là “thành công”, nhưng thiếu thuyết phục, của đảng CSVN thì đó là hậu quả của một Chính phủ Trần Trọng Kim non yếu mới thành lập ngày 15/04/1945 không có quân đội và chưa có lực lượng bảo vệ. Trong khi quân Nhật đã được lệnh buông súng án binh bất động, sau khi nước Nhật đầu hàng ngày 02/09/1945, kết thúc Chiến tranh thứ II và quân Trung Hoa Tưởng Giới Thạch có nhiệm vụ vào miền Bắc Việt Nam giải giáp quân Nhật (từ vĩ tuyến 16 ra Bắc), theo sự phân công của Đồng Minh, chưa kịp đến. 

Cũng theo sự phân phối này, quân Anh vào thay quân Nhật từ Vỹ tuyến 16 vào miền Nam Việt Nam.

Vậy thì điều được gọi là thành công “long trời chuyển đất” hay “diệu kỳ” của Cách mạng tháng Tám “trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước vĩ đại của dân tộc ta” (Thông tấn Xã Việt Nam (TTXVN), 12/08/2015) chẳng qua chỉ là hành động của vài người ủng hộ Việt Minh đã nhanh chân cướp Micro tại cuộc Mít Tinh của Chính phủ Trần Trọng Kim rồi bằng một cuộc “Cách miệng” hô hào ủng hộ Việt Minh, sách động người dân đi diễu phố để giành lấy chính quyền trong cảnh “đồng không nhà trống” chứ có xung đột hay đánh đấm với ai mà nói là “cách mạng” cho xôm tụ ?

Bài viết tự khoe của TTXVN còn mau chóng khoác cho “cuộc cách mạng” ấy chiếc áo Cộng sản giấu trong vỏ bọc “chủ nghĩa xã hội” để coi đó là động lực giúp cho “cách mạng” thành công. Nếu lúc ấy ai cũng biết Việt Minh chính là đảng Cộng sản ngoại lai thì có lẽ cuộc nổi dậy tự phát giành độc lập của nhân dân đã khác. Đất nước cũng đã không lâm vào cảnh nồi da xáo thịt anh em trong 30 năm nội chiến đẫm máu do người Cộng sản chủ động.

Vẫn theo TTXVN: "Ngày 2/9/1945 tại Quảng trường Ba Đình-Hà Nội, Chủ tịch Chính phủ lâm thời Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và khẳng định: "Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do độc lập ấy." Một kỷ nguyên mới-kỷ nguyên độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội của nước Việt Nam mới bắt đầu.”

Chưa hết, TTXVN còn vẽ thêm: “Diễn ra và giành thắng lợi trong một thời gian ngắn, nhưng Cách mạng tháng Tám năm 1945 đã để lại nhiều bài học quý báu cho Đảng và nhân dân ta trong hành trình hướng đến tương lai, kiên định mục tiêu: độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội, vì một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.”

Nói huyên thuyên như vòi nước máy như thế mà TTXVN không biết ngượng là họ, ở thời điểm kỷ niệm 70 năm ngày 2/9, đã tự ý viết lại lịch sử của “Cách mạng tháng Tám” mà ông Hồ không hề nói đến cụm từ “độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội.”

Trong Tuyên ngôn độc lập, ông Hồ đã 3 lần nói đến nhóm chữ “dân chủ Cộng hòa” để nói về thể chế chính trị của nước Việt Nam mới.

Thứ nhất, ông Hồ nói: “Sự thật là từ mùa thu năm 1940, nước ta đã thành thuộc địa của Nhật, chứ không phải thuộc địa của Pháp nữa. Khi Nhật hàng Đồng minh thì nhân dân cả nước ta đã nổi dậy giành chính quyền lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.”

Lần thứ hai, ông thuật lại diễn tiến: “Pháp chạy, Nhật hàng, vua Bảo Đại thoái vị. dân ta đã đánh đổ các xiềng xích thực dân gần một trăm năm nay để gây dựng nên nước Việt Nam độc lập. Dân ta lại đánh đổ chế độ quân chủ mấy mươi thế kỷ mà lập nên chế độ dân chủ cộng hòa.”

Lần thứ ba ông Hồ khẳng định: “Vì những lẽ trên, chúng tôi, Chính phủ lâm thời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, trịnh trọng tuyên bố với thế giới rằng: 

Nước Việt Nam có quyền hưởng tự do và độc lập, và sự thật đã thành một nước tự do, độc lập. Toàn thể dân tộc Việt Nam quyết đem tất cả tinh thần và lực lượng, tính mạng và của cải để giữ vững quyền tự do, độc lập ấy."

Liên hiệp để loại ra

Rất tiếc sau đó ông Hồ và đảng CSVN đã dùng mọi mánh lới và xảo thuật để độc tài quyền lực, phản bội xương máu của những người đã đấu tranh chống Pháp giành độc lập, trong số này có các đảng phái Quốc gia và Tổ chức Tôn giáo không ủng hộ Việt Minh.

Để củng cố vị trí chính trị cho phe Cộng sản, ông Hồ đã đưa ra kế hoặch tiêu diệt các đảng phái và Tổ chức Tôn giáo không đồng ý với đường lối chính trị của Việt Minh.

Các cộng sự viên thân tín Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp và Trần Quốc Hoàn trực tiếp thi hành lệnh này đầu tiên nhắm vào hai lực lượng võ trang của Việt Nam Quốc Dân Đảng (Việt Quốc - Vũ Hồng Khanh) và Việt Nam Cách mạng Đồng chí hội (Việt Cách--cụ Nguyễn Hải Thần) từ Trung Hoa về nước. 

Tiêu biểu nhất là: “Vụ án phố Ôn Như Hầu là vụ án xảy ra tại Hà Nội năm 1946.Sở Công an Bắc Bộ điều tra và thu thập được nhiều chứng cứ chứng tỏ Việt Nam Quốc dân Đảng âm mưu đảo chính nhằm lật đổ chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, từ đó đã lập Chuyên án số 7 phố Ôn Như Hầu phá vỡ âm mưu này. Tuy nhiên Việt Nam Quốc dân Đảng và một số sử gia phương Tây cho rằng đây là một vụ việc do Việt Minh dựng lên nhằm triệt hạ đối thủ chính trị của mình là Việt Nam Quốc dân Đảng.” (Theo Tài liệu của Bách Khoa toàn thư mở)

Sau đó, Tài liệu chính thức của đảng còn nhìn nhận: “Ngày 5-9-1945, Chính phủ ra sắc lệnh giải tán "Đại Việt quốc gia xã hội đảng", "Đại Việt quốc dân đảng", ngày 13-9-1945, Chính phủ ra tiếp sắc lệnh quản thúc an trí những người nguy hiểm cho nền dân chủ cộng hòa.” (Trích từ: “Giữ vững chính quyền cách mạng trong những năm 1945 – 1946”, Báo điện tử Đảng CSVN ngày 10/6/2003)

Từ những mâu thuẫn giữa phe Việt Minh và phe Quốc gia mà Chính phủ Liên hiệp 1946 đã tan rã mau chóng khiến hai lãnh tụ Việt Quốc Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh và Nguyễn Hải Thần của Việt Cách lại phải bôn ba qua Trung Hoa lánh nạn.

Vì vậy luận điệu tuyên truyền cho rằng hai mục tiêu cốt lõi của Cách mạng tháng Tám “Độc lập dân tộc”  “Cơm về cho người cày” là “động lực, thúc giục nhân dân ta theo Đảng Cộng sản Việt Nam vùng lên làm cách mạng tháng Tám “long trời chuyển đất”, lật đổ ách thống trị ngàn năm phong kiến, trăm năm đô hộ của đế quốc thực dân, lập nên nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam châu Á” là hoàn toàn bịa ra.

Từ Việt Nam, Giáo sư, Nhà Xã hội học Nguyễn Khắc Mai nói: “Cái gọi là nhà nước công nông đầu tiên ở Châu Á thực chất là sự tuyên truyền lừa mị không có chút giá trị nào.”

Ông hỏi: “Thế thì cái gì khiến VN nên nỗi bi thảm như ngày nay, nếu không nói đó là do thể chế chính trị và đội ngũ quan chức cộng sản đã trở nên ngày càng hư hỏng cũ kỹ, như chính Hô chí Minh từng dự báo. Đại Hội XII hãy tiến hành một cuộc chiến xóa bỏ hư hỏng cũ kỹ như Hô chí Minh từng di chúc. Đây chính là thời cơ thích hợp nhất. Bỏ qua cơ hội này Đảng Cộng sản VN sẽ trở thành tội đồ của Dân tộc trước lịch sử.!” (Theo Viet-studies, 25/08/2015)

Có ít xít ra nhiều

Như thế rõ ràng chuyện được gọi là Cách mạng tháng Tám đã “có ít xít ra nhiều” nên không ai ngạc nhiên khi thấy Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương đã hồ hởi phét lác: “Tất cả những thành tựu to lớn nhân dân ta, đất nước ta đạt được trong 70 năm qua, nhất là trong gần 30 năm đổi mới, đều bắt nguồn từ những nền tảng đầu tiên là thắng lợi vĩ đại của Cách mạng tháng Tám năm 1945 và việc thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh.”

Huynh nói oang oang tại cuộc Tọa đàm 70 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam với sự nghiệp đổi mới, hội nhập và phát triển (1945 - 2015), tại Hà Nội ngày 24/08/2015: “Những bài học lịch sử của Cách mạng tháng Tám về sự lãnh đạo kiên định và sáng tạo của Đảng, nghệ thuật biết giành lấy thời cơ cách mạng và phát huy cao độ lòng yêu nước, thực hiện đường lối đoàn kết toàn dân tộc, tập hợp các lực lượng yêu nước, không phân biệt tôn giáo, xu hướng đảng phái chính trị, giai cấp, đoàn kết toàn dân trong Mặt trận Dân tộc thống nhất cùng đứng lên đánh đuổi đế quốc Pháp và phát xít Nhật, lật đổ ách đô hộ thống trị của thực dân phong kiến sẽ được các thế hệ người Việt Nam suy nghĩ, chiêm nghiệm và vận dụng một cách sáng tạo trong điều kiện hiện nay."

“Khi xảy ra Cách mạng 19-09-1945, Đinh Thế Huynh, sinh ngày 15 tháng 5 năm 1953 tại xã Xuân Kiên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, còn chưa chào đời thì biết gì mà lên lớp thiên hạ đến thế?"

Ông ta còn rao giảng như vào chỗ không người rằng: “Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đã trải qua nhiều giai đoạn, nhân dân ta phải lần lượt đối phó với các chiến lược chiến tranh tàn bạo, xảo quyệt của kẻ thù. Nhưng dưới sự lãnh đạo sáng suốt, đúng đắn của Đảng, qua 21 năm chiến đấu anh dũng (1954-1975), chúng ta đã giành thắng lợi vẻ vang. Đối với cách mạng ở miền Bắc, Đảng ta lãnh đạo nhân dân tiến hành công cuộc khôi phục kinh tế, cải tạo xã hội chủ nghĩa (1954-1960); đẩy mạnh xây dựng chủ nghĩa xã hội (1961-1965); chiến đấu chống chiến tranh phá hoại lần thứ nhất, tiếp tục xây dựng chủ nghĩa xã hội, làm nghĩa vụ hậu phương (1965-1968); khôi phục và phát triển kinh tế, không ngừng chi viện cho chiến trường miền Nam, chiến đấu chống chiến tranh phá hoại lần thứ hai (1969-1973); khắc phục hậu quả chiến tranh, phát triển kinh tế, ra sức chi viện cho miền Nam (1973-1975). Đối với cách mạng ở miền Nam, Đảng ta lãnh đạo đánh thắng các chiến lược chiến tranh của đế quốc Mỹ, nhất là “Chiến tranh đặc biệt” (1961-1965), “Chiến tranh cục bộ” (1965-1968), “Việt Nam hóa chiến tranh” (1969-1973) và “đánh cho ngụy nhào” (1973-1975). Đại thắng mùa Xuân năm 1975 mà đỉnh cao là chiến dịch Hồ Chí Minh đã kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước; đưa dân tộc ta bước vào kỷ nguyên độc lập, thống nhất, cả nước đi lên chủ nghĩa xã hội.”

“Giải phóng miền Nam” ư? Nghe mà muốn cười bể cái bụng với chàng thanh niên 22 tuổi Đinh Thế Huynh vào thời điểm kết thúc chiến tranh tháng 4/1975. Bây giờ 40 năm sau ngày 30 tháng 04 năm 1975, nhiều “Nhà khoa học, Tiến sỹ, Giáo sư” hàng đầu của hệ thống Giáo dục và Báo chí nhà nước mới khám phá ra rằng nền giáo dục và báo chí được gọi là “cách mạng” của miền Bắc chẳng qua cũng chỉ đáng bị sổ toẹt so với miền Nam trước đây.

30 năm đổi mới cái gì?

Sang lĩnh vực Kinh tế ngô không ra ngô, khoai chẳng giống củ gì được gọi là “nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” cũng cứ ì ra sau ngót 30 năm gọi là Đổi mới (từ 1986).

Lãnh đạo Việt Nam, tuy nói hăng hơn tiết vịt, nhưng lại không dám cách mạng bản thân với tư duy mới để xắn tay áo lên làm cho bằng được. Từ Tổng Bí thư xuống đều sợ mất quyền, mất lợi nên cứ co ro như con sò gặp nắng khiến cho kinh tế cứ lệ thuộc mãi vào láng giềng ba xạo Trung Quốc.

Chủ trương “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo” thì đẻ ra Tham nhũng đông hơn giòi bọ và chỉ tạo cơ hội cho cán bộ, đảng viên có chức có quyền lập các “nhóm lợi ích” để ăn chia, ăn chặn và ăn trên ngồi trốc thiên hạ.

Kinh tế gia nổi tiếng Bà Phạm Chi Lan tiết lộ: “Một điều tra cho thấy ở Việt Nam, trung bình cứ 1 đồng lợi nhuận thì DN phải mất 1,02 đồng cho “bôi trơn”. Có nghĩa, nếu tham nhũng ở nước ta giảm đi 50% thì đã làm tăng được 50% lợi nhuận của Doanh Nghiệp rồi.”

Bà còn cảnh giác rằng: “Không cạnh tranh được trong ASEAN thì nói gì đến Mỹ, EU”, trong bài nói chuyện “Cơ hội và thách thức với doanh nghiệp (DN) nhỏ và vừa trong hội nhập quốc tế” tại hội nghị kết nối các DN nhỏ và vừa toàn quốc do Hiệp hội DN nhỏ và vừa Việt Nam tổ chức chiều 08/08/2015 tại Đà Nẵng.

Bà nói: “Tuy nhiên, nếu nhìn vào bước đường hội nhập thì có thể thấy điều rất đáng lo là năng lực cạnh tranh của Việt Nam cho đến nay vẫn còn thua xa các nước ASEAN 6. Đã 20 năm tham gia ASEAN nhưng Việt Nam vẫn còn nằm trong nhóm 4 nước lạc hậu của ASEAN.” (gồm Việt Nam, Lào, Campuchia và Myanmar - Miến Điện).

Chuyên gia Phạm Chi Lan còn vạch ra: “Không chỉ xếp hạng về môi trường kinh doanh mà xếp hạng về thể chế của Việt Nam hiện nay cũng khá thấp. Đặc biệt, trong xếp hạng về thể chế thì Việt Nam xếp ở mức rất kém trong các chỉ số về chi phí ngoài pháp luật, chi phí “bôi trơn” so với nhiều nước khác.”

Theo Infonet ngày 10/08/2015 thì bà Lan cho biết: “Một trong những nguyên nhân chính là tham nhũng đã lấy mất lớn hơn so với lợi nhuận của DN. Bị lấy mất lợi nhuận rồi thì DN còn gì để tái đầu tư, để mở rộng được? Và DN sẽ co lại vì họ làm được một nhưng có những ông khác không làm gì cả mà tước đoạt của họ hơn một thì tội gì họ làm nữa”.

Vậy mà Đinh Thế Huynh cứ chũi đầu xuống cát để hô lý luận loanh quanh: “Nắm vững ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội - ngọn cờ vinh quang mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trao lại cho thế hệ hôm nay và các thế hệ mai sau. Độc lập dân tộc là điều kiện tiên quyết để thực hiện chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa xã hội là cơ sở bảo đảm vững chắc cho độc lập dân tộc. Xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa là hai nhiệm vụ chiến lược có quan hệ chặt chẽ với nhau.”

Huynh còn khoe: “Gần 30 năm đổi mới, đất nước ta đã giành được những thắng lợi to lớn, có ý nghĩa lịch sử trên các mặt chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, an ninh, quốc phòng, đối ngoại,

Công cuộc đổi mới đã đáp ứng được những đòi hỏi bức thiết của tình hình nước ta, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại; có ý nghĩa như một cuộc cách mạng trong thời kỳ mới, một sự nghiệp thật sự sáng tạo của nhân dân ta; khẳng định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội của nước ta là phù hợp với thực tiễn của Việt Nam và xu thế phát triển của lịch sử.”

Nhưng ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó Trưởng ban thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương, người đứng sau ông Huynh lại có cái nhìn khác về 30 năm đổi mới.

Ông nói: “Hơn một nửa thời gian đầu luồng gió đổi mới đã tạo ra động lực phát triển to lớn, nhưng đúng là sau đó, động lực này đã giảm dần, mất dần... Lênin có nói một ý hay là có những khuyết điểm hiện tại do sự kéo dài quá mức cần thiết của cái ưu điểm trước đó. Tăng trưởng theo chiều rộng ở giai đoạn trước là cần thiết, nay nếu cứ cách ấy thì càng rơi nhanh vào “bẫy” thu nhập trung bình thấp.

Có thể nói lĩnh vực đổi mới nhiều nhất là kinh tế, nhưng đến giờ cũng mới đi nửa đường. Kinh nghiệm chỉ ra rằng, để đổi mới kinh tế thành công, chúng ta cần phải đổi mới song hành, thậm chí có mặt còn phải vượt trước, về tư duy lý luận, về thể chế kinh tế, cả về chính trị nữa, nhất là cơ chế phát huy dân chủ, kiểm soát quyền lực, minh bạch thông tin.”

Nguyên Thứ trưởng thường trực Bộ Bưu chính-Viễn thông Mai Liêm Trực thì nhận xét: "Những việc chưa làm được còn rất là nhiều. Trước hết là về thể chế kinh tế. Ngần ấy năm thụ hưởng thành công của nền kinh tế thị trường rồi mà chúng ta vẫn còn rất lừng khừng trong tư duy.

Đánh giá về kinh tế Việt Nam, các chuyên gia đều có chung nhận định rằng các lợi thế về kinh tế ở ta đã kịch trần rồi. Trong 20 năm đầu đổi mới, chúng ta đã đạt tới 8 - 9% tốc độ tăng trưởng kinh tế. Nhưng 10 năm qua chỉ đạt 5-6%, thấp hơn rất nhiều so với tiềm năng phát triển của đất nước.”

Ông Trực thắc mắc: “Tại sao Trung Quốc trong suốt 30- 40 năm người ta vẫn giữ được tốc độ tăng trưởng kinh tế cao hơn ta rất nhiều. Họ cũng có những khó khăn, có những mâu thuẫn nội tại, có những điểm yếu này, điểm yếu khác, nhưng rõ ràng, họ thành công hơn ta.

Nguyên nhân chủ yếu là do chúng ta chậm chạp trong Đổi mới. Ngay cả đổi mới cơ chế kinh tế là lĩnh vực đổi mới mạnh mẽ nhất trong 30 năm qua nhưng chúng ta cứ lừng khừng, thiếu quyết tâm bứt phá.” (Theo báo Tuần Việt Nam, trong loạt bài Phỏng vấn từ ngày 05/08/015)

Để tháo gỡ bế tắc, ông Vũ Ngọc Hoàng đề xuất: “Hiện tại, theo tôi nghĩ, Việt Nam có hai việc quan trọng bậc nhất là phải chống cho được tham nhũng, “lợi ích nhóm” và chống lối tư duy bảo thủ, không chịu đổi mới để đất nước và dân tộc phát triển, xã hội tốt đẹp hơn, Đảng cũng trong sạch và vững mạnh hơn, lấy lại lòng tin của nhân dân.

Việc đổi mới tư duy của cả một dân tộc, đầu tiên phải từ ban lãnh đạo thì mới có thể tạo ra sức bật cho cả một cộng đồng. Và tư duy cũng là cán bộ, làm ra cơ chế cũng là cán bộ và quyết tâm thực hiện cũng là cán bộ. Nên cuối cùng cốt lõi vấn đề vẫn là cán bộ.”

Nhưng nếu thay người mà thế chế vẫn tối tăm, lãnh đạo vẫn ù lì bảo thủ, giáo điều kiên định thứ Chủ nghĩa Mác-Lênin thiên hạ đã vứt vào sọt rác thì có thay như thay áo cũng chả ăn thua gì.

Xét lại hay dẹp đi?

Vì vậy, Giáo sư Nguyễn Khắc Mai đã can đảm bảo đảng CSVN, tại Đại hội đảng XII sắp tới (dự trù tháng 01/2016) phải: “Xét lại toàn bộ từ học thuyết, đường lối, chủ trương và lỗi lầm, hệ thống tổ chức, sinh hoạt dân chủ trong đảng, phương thức hoạt động... từ trước cho đến nay. Nói như Mác là phải sám hối vì sám hối thật tâm thì mới có cơ cứu rỗi.”

Ông nói: “Đại hội này phải là Đại Hội cải tổ Đảng. Về lý thuyết, chủ nghĩa Mác Lê là sai lầm, nó không nhất quán, giữa Mác và Lê Nin không có gì giống nhau cả. Lê nin chỉ nhai lại cái bã mà Mác đã nhả bỏ từ lâu. Những tư duy hợp lý của Mác thì không hề có trong cái gọi là chủ nghĩa mác lê. Về lý tưởng thì Mác đã từ bỏ nó, coi nó là sai lầm. Mác đề cao báo chí tự do, lên án chế độ kiểm duyệt, thậm chí coi nó là quái thai, là thây ma được tẩm nước hoa! Mác chủ trương đa nguyên, đa đảng thì cộng sản VN ăn phải bả Lê-nin chống lại, thậm chí có hai đảng “đồng cốt” do Hồ lập ra thì cũng bị xóa sổ.” (đảng Xã hội Việt Nam-Nguyễn Xiển Chủ tịch và đảng Dân chủ Việt Nam-Hoàng Minh Chính). 

Đi xa hơn và dứt khoát hơn, từ Đà Lạt Nhà Thơ phản kháng Bùi Minh Quốc đã kêu gọi “Xây dựng lực lượng Công dân đứng lên đập tan mọi xích xiềng”.

Trong Bài Tùy bút phổ biến “nhân ngày 19 Tháng Tám và 02.09.2015”, ông mở đầu bằng câu "Đứng đều lên gông xích ta đập tan!”, lấy từ bài Tiến Quân Ca của Nhạc sỹ Văn Cao, đã được dùng làm Quốc ca của Nhà nước CSVN.

Nhà thơ viết: “Lời Quốc ca ấy, 70 năm trước, cất lên từ đáy lòng mỗi người dân Việt, bước vào năm 2015, càng sục sôi hơn bao giờ hết. Lời Quốc ca ấy, lúc nào cũng đúng, giờ đây với mỗi người dân Việt, lại càng thấy rất đúng.”

Ông nói: “Dưới ách áp bức của thế lực độc tài toàn trị (Vua tập thể, như cách gọi rất xác đáng của cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An), người dân Việt, trước hết là các công dân, không có con đường nào khác ngoài con đường cùng nhau liên kết lại đứng đều lên đập tan mọi xích xiềng nô lệ.

Đập tan xiềng xích tư duy giáo điều bảo thủ lạc hậu phản động, thực hiện đổi mới tư duy triệt để, cả tư duy kinh tế lẫn tư duy chính trị. Đập tan xiềng xích của mối liên minh ý thức hệ “đồng chí tốt” giữa hai đảng CS Việt Nam và CS Trung Quốc cầm quyền trên hai đất nước xung đột về lợi ích quốc gia đã và đang trói buộc Việt Nam ngày càng lệ thuộc vào Trung Quốc, tụt hậu với thế giới.”

Tựa như người đi đầu trong đoàn quân xông tới quân thù, ông Bùi Minh Quốc, một cựu Chiến binh trong Quân đội CSVN hô vang: “Đập tan xiềng xích của những thiết chế sai lầm, “cũ kỹ hư hỏng” (cụm từ trong di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh). Cái sai lầm, cái cũ kỹ hư hỏng bao trùm là chủ nghĩa Mác-Lênin và chủ nghĩa xã hội. Dân ta từ lâu đã gọi xã hội chủ nghĩa (XHCN) là “xếp hàng cả ngày”, “xuống hố cả nút”.”

Ông Bùi Minh Quốc giải thích thêm: “Lão tướng lão thành cách mạng Trần Độ lúc sinh thời gọi định hướng xã hội chủ nghĩa là định hướng vào chỗ xuýt chết. Cựu phó thủ tướng Trần Phương thẳng thắn vạch rõ: xã hội chủ nghĩa là thứ chiêu bài lừa bịp. Còn chủ nghĩa Mác-Lênin thì nhân dân ta chẳng ai hiểu nó là cái gì, ngay cả đảng viên hầu như chẳng mấy người hiểu, đến các Tổng bí thư cũng chưa hề có vị nào dám tự khẳng định rằng mình nắm vững chủ nghĩa. Cựu chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An kết luận: “lỗi hệ thống, sai từ gốc đến ngọn”.

Vợ nhà thơ Bùi Minh Quốc, nhà văn, nhà báo Dương Thị Xuân Quý đã tử nạn trong chiến tranh ngày 8 tháng 3 năm 1969 ở Duy Xuyên, Quảng Ngãi khi Bà mới vừa 28 ruổi.

Khi ông kêu gọi “đập tan xiềng xích” hiện nay ở Việt Nam, thiết nghĩ đó là mệnh lệnh từ trái tim của cả hai con người trong nhà thơ, trong đó có sự hy sinh, bỏ lại con thơ của vợ ông.

Bà Dương Thị Xuân Qúy đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam năm 1968 mà đâu biết mình đã bị đảng lừa đi “giải phóng” như chính bản thân chống mình trước đó một năm (1967)?

Như vậy thì chế độ ở Việt Nam đã hỏng chưa hay lãnh đạo cứ việc bám theo hàng xóm Tàu để được bao che, no cơm ấm cật cho đến cuối đời mà không biết rằng nhân dân đã há miệng chờ sung 70 năm rồi? 

(08/015)

70 năm các "Đầy tớ" xây dựng chế độ "Cộng hòa Chuối"!

Âu Dương Thệ (Danlambao) - Hiện nay vào đầu Thế kỉ 21 cả mấy tỉ người trong các nước Dân chủ đa nguyên từng ngày, từng tháng, từng năm đang được hưởng các lợi ích thiết thực của chế độ này, mặc dù còn ở những mức độ khác nhau. Ra đường không sợ bị công an tra hỏi hạch sách cốt để được tống tiền; bạn bè hay bà con tới thăm nhau tự do không bị công an theo dõi; đọc báo nào hay nghe đài nào không ai được phép hạch hỏi; tham gia chính đảng, vào hội đoàn, viết báo phê bình sai lầm của tổng thống, thủ tướng… không sợ bị ghép vào tội phản quốc hay xâm phạm bí mật quốc gia. Những người có công ăn việc làm đều được bảo hiểm thất nghiệp, y tế và hưởng hưu trí; những người tàn tật… được hưởng trợ cấp xã hội.

Ở nhiều nước xây dựng trật tự xã hội theo Dân chủ đa nguyên đang có khả năng biến các địa ngục trở thành thiên đàng chỉ trong vòng một thế kỉ, thậm chí có những nước chỉ cần vài thập niên. Nói như thế không có ý là các xã hội này đã trở nên hoàn hảo. Tại đó vẫn còn quan tham nhũng hoặc lạm quyền, nhưng nếu bị khám phá thì bị trừng trị nghiêm khắc, ngay cả những người cầm đầu chính phủ, tiêu biểu như ngay ở các nước Mĩ, Pháp, Anh, Đức… Tại đó đôi khi vẫn có những người có quyền hành tìm cách bịt miệng dân, đàn áp báo chí, nhưng thường bị ngay những cơ quan quyền lực độc lập và bình đẳng khác điều tra làm rõ sai-đúng, nếu người có quyền hành lạm dụng quyền lực thì bị nghiêm trị từ mất chức tới ngồi tù. Tại đó cũng vẫn còn những người nghèo, nhưng được bảo trợ xã hội…

Các xã hội này đã biết rút kinh nghiệm từ các thời kì con người còn sống đơn giản trong các bộ lạc chỉ quây quần vài chục ngàn dân, tới các triều đại phong kiến và các giáo hội. Một số kết quả chung mà các nhà khoa học xã hội trên thế giới trải qua nhiều thời đại đã rút ra là:

1. Xã hội càng lớn thì quyền lực càng nhiều.

2. Quyền hành càng cao thì lạm dụng quyền lực càng lớn.

3. Một cá nhân, một cơ quan công quyền hay một đảng cầm quyền không thể nào vừa cai trị vừa kiểm tra, vừa đá bóng vừa thổi còi.

4. Kinh nghiệm lịch sử loài người đã chứng minh, các vua chúa hay người đứng đầu các tôn giáo cũng chỉ là người như chúng ta, đều có thể sai lầm và đều có thể gây ra tội ác.

Trong mỗi con người có ông thiện và ông ác. Vấn đề là làm thế nào để ông ác không có điều kiện phát triển và làm thế nào để ông thiện có cơ hội được phát triển. Đó vừa là nguyên tắc vừa là nghệ thuật trong cách tổ chức, điều hành của các xã hội văn minh này. Không cường điệu, không bi quan, không lạc quan mù quáng. 

Một nhận định khoa học khác rất cơ bản về tiến trình phát triển của nhân loại là, với thời gian các cộng đồng dân tộc sống chung với nhau lên tới hàng chục, hàng trăm triệu người, với diện tích từ hàng trăm ngàn tới hàng chục triệu cây số vuông. Trong điều kiện như thế thì mỗi nước không thể tổ chức và điều hành xã hội như thời kì còn sống trong các ốc đảo, các bộ lạc như thời tiền sử, chỉ có vài ngàn tới vài chục ngàn người sinh sống. Trong một xã hội lớn như thế thì phải được tổ chức và điều hành như thế nào thích nghi trong một xã hội đa chủng và đa diện quyền lợi cả về vật chất lẫn tinh thần. Bình quân chủ nghĩa, công hữu tài sản theo cách cộng sản thời còn ăn lông ở lỗ hoàn toàn không còn thích hợp và không thể thực hiện được trong thời đại mới.

Trên những cơ sở nhận thức khoa học này các xã hội Dân chủ đa nguyên đã từng bước tiến lên xây dựng một trật tự mới với mục tiêu là giới hạn và phân chia ranh giới các quyền lực để ngăn ngừa tối đa sự lạm quyền. Cơ cấu xã hội ở thượng tầng được chia làm ba quyền lập pháp (ban bố luật pháp), hành pháp (điều hành chính quyền) và tư pháp (kiểm tra và chế tài). Ba quyền này độc lập, bình đẳng với nhau như thế chân vạc, chế tài và kiểm soát lẫn nhau để tránh lạm quyền, đồng thời giữ xã hội ổn định vững bền nhờ đó có phát triển đều đặn. 

Các quyền căn bản của con người (chính trị, kinh tế, tôn giáo, văn hóa, giáo dục…) được luật pháp và các cơ quan công quyền tôn trọng và bảo vệ. Từ đó có các hệ thống báo chí độc lập và tự do, các tổ chức dân sự (nghiệp đoàn –công nhân và chủ nhân- , tôn giáo, văn hóa, xã hội…) ví như các bộ phận, tai mắt và tứ tri của một cơ thể lành mạnh. Toàn bộ hệ thống này, trong đó kinh tế thị trường cùng với chế độ pháp luật công khai và nghiêm minh là nền tảng đóng vai trò rất quan trọng để cá nhân và các đoàn thể vươn lên và từ đó toàn xã hội phát triển, ổn định chính trị, đất nước hùng mạnh, độc lập…

Khi có sự hài hòa quyền lợi chính đáng giữa cá nhân, đoàn thể và cộng đồng - ai có khả năng thì được xã hội tưởng thưởng, nhưng cũng phải đóng góp nhiều hơn vào lợi ích chung, ai gặp bất hạnh thì được xã hội giúp đỡ, ai sai phạm thì bị pháp luật xử nghiêm minh - thì mọi người cảm thấy hãnh diện có phần mình đóng góp ở trong đó. Sự phát triển tâm lí tin cậy lẫn nhau giữa các cá nhân và thành phần dân tộc, khi thịnh vượng cũng như lúc khó khăn, là chìa khóa thành công của một xã hội văn minh.

*

Trong khi nhiều dân tộc trên thế giới tiến theo chiều hướng đúng đắn đó, thì 70 năm qua VN lại bị dẫn dắt theo hướng ngược chiều, mặc dầu lòng ái quốc của dân tộc ta rất cao! Cho nên mới đây chính Phó thủ tướng Vũ Đức Đam đã phải nêu câu hỏi về sự nghịch lí kì lạ này "Tại sao dân ta tốt mà vẫn cứ nghèo?" (VNNet 12.8) Còn chuyên gia kinh tế, bà Phạm Chi Lan đã lập lại câu hỏi của nhiều chuyên viên nước ngoài rất thẳng thắn nhưng thành thực là "Tại sao đất nước (VN) không muốn phát triển?". Giữa khi đó trong những ngày kỉ niệm 70 năm cướp chính quyền, các người cầm đầu chế độ toàn trị lại lấp liếm những thất bại, dựng lên khẩu hiệu sĩ diện hão "Vinh quang VN", trong khi thực sự VN đang tụt hậu, chạy sau cả Kampuchia và Lào; đi ra nước ngoài bị khinh khi, thậm chí Singapore không cho nhập cảnh! 

Lòng yêu nước của dân tộc ta rất cao, nhiều dân tộc khác cũng vậy. Nhưng tại sao nhiều dân tộc khác đóng góp cho đất nước của họ thì được nhà nước đền bù xứng đáng, nhưng ở VN lại diễn ra tình trạng hoàn toàn ngược lại? Trong chuyến đi Mĩ vừa qua Nguyễn Phú Trọng đã liệt kê số tổn thất nhân mạng trong các cuộc chiến dưới sự chỉ huy của chế độ toàn trị lên tới "3 triệu người đã bị chết, 4 triệu người bị thương" (Tạp chí CS -TCCS 14.7). Sự hi sinh vừa vĩ đại vừa đau đớn này, nhưng chế độ toàn trị đã đền ơn và cư xử như thế nào với nhân dân ta trong suốt 70 năm qua?

Chủ nghĩa yêu nước hay tinh thần ái quốc chân chính là đặc tính tự nhiên của con người; nó đi từ bản chất tự nhiên, đó là thương yêu con, cha mẹ, quê hương, đất nước. Tinh thần ái quốc chân chính mong cho đất nước và dân tộc thoát qua nguy nan để từ đó cùng nhau xây dựng cho nhân dân ấm no, hạnh phúc, đất nước hùng mạnh. Kết quả của lòng yêu nước có được nhà nước đền bù xứng đáng không có thể đo và cảm nhận được trong nhiều lãnh vực và kích thước. Như người dân đói hay no, trẻ em được học hành tử tế hay phải đi ăn mày hoặc trộm cắp; mọi người có công ăn việc làm, nhà cửa tươm tất hay lương không đủ sống. Khi phê bình công khai nhà nước người dân có bị tù tội không, khi tham gia các tổ chức có bị cấm cản theo dõi không, có cảm thấy hãnh diện là công dân một nước như vậy. Tiền thuế đóng góp của nhân dân và tài nguyên của đất nước có được sử dụng hợp lí và đúng chỗ không, hay rơi vào túi của các tham quan? Một sự thật hết sức hiển nhiên là, không ai lại điên rồ hi sinh để chính mình hay con cháu phải cổ cực hơn, phải chịu đày đọa hơn! 

Trong dịp 70 năm Cách mạng tháng 8 những người cầm đầu chế độ toàn trị thừa nhận "Cách mạng tháng 8 là kết tinh của chủ nghĩa yêu nước". Nhưng đây mới là một nửa sự thật. Nửa sự thực khác rất quan trọng nhưng họ không dám nói thẳng ra là, tại sao dân tộc ta đã phải chịu hi sinh cao, tổn thất khủng khiếp như vậy để nay đất nước lại phải trở về với hoàn cảnh đen tối và tồi tệ gần một thế kỉ trước? Tại sao nhiều nước trong khu vực và trên thế giới không phải hi sinh gian khổ, nhưng lại đang có cuộc sống ấm no, hưởng tự do dân chủ và độc lập thực sự?

Hồ Chí Minh nguyền rủa thực dân Pháp là không cho dân ta mở miệng thì chính Nguyễn Phú Trọng nói không úp mở, báo chí phải tuyệt đối dưới sự lãnh đạo của đảng. Hồ Chí Minh tố cáo bọn điềm chỉ thực dân Pháp đàn áp người yêu nước thì chế độ toàn trị bỏ tù những người khác chính kiến. Nguyễn Tấn Dũng hô hoán sớm ra Luật biểu tình, nhưng mấy năm qua cố tình đưa ra rồi lại rút về để tiếp tục cho công an thả cửa đàn áp thanh niên, trí thức biểu tình chống Bắc kinh xâm lấn, chống dân oan biểu tình đòi lại ruộng đất! 

Đất nước không muốn phát triển hay đất nước không thế phát triển lên được. Vì lí do nào?

Như phần trên đã dẫn chứng, nhiều nước trên thế giới đã sáng suốt và thành công thoát ra khỏi các thời kì bộ lạc theo lối sống cộng sản sơ khai, giã từ chế độ dã man của thời Trung cổ, vì họ đã nhận thức rõ được con đường đi tới phát triển văn minh là Dân chủ đa nguyên. Tuy nó không phải toàn là mầu hồng, nhưng nó có khả năng tổ chức thành những xã hội văn minh, biết giải quyết tốt những nhu cầu và quyền lợi của cá nhân và cộng đồng. Sau mấy thế kỉ thử nghiệm, nó không chỉ là lí thuyết viển vông mà đã được thực nghiệm thành công ở rất nhiều nước. Cách tổ chức và vận hành của chế độ Dân chủ đa nguyên là kinh nghiệm chung rất quí báu của nhân loại.

Trong khi ấy tại VN chế độ toàn trị lại hành động nghịch lí và trái chiều. Từ 70 năm họ đang lạm dụng quyền lực để cai trị theo kiểu dã man thời Trung cổ, ép buộc đất nước trở về thời kì cộng sản sơ khai. Họ mơ mộng chủ nghĩa Marx, muốn đưa VN về thời kì CS, mọi thứ đều là của chung, tài sản chia đều, hưởng theo nhu cầu, thế giới đại đồng… Tuy nhiên thực hiện giấc mơ này là đi ngược với tiến trình tiến hóa của nhân loại, tức là trái với quyền lợi tinh thần và vật chất của con người. Nghĩa là con đường đó sẽ gặp phải phản kháng mãnh liệt của xã hội. 

Một khi đi ngược với chiều phát triển của văn minh nhân loại thì đảng cầm quyền chỉ còn cách phải dùng các phương thức cai trị bằng bạo lực, cưỡng bức, cưỡng chế... Vì vậy để tiến tới nắm chính quyền độc đoán, 70 năm trước họ đã thờ sách lược cướp và nắm chính quyền của Lenin như là "đũa thần". Từ những niềm tin và cơ sở tư tưởng cực kì sai lầm này họ đã đề cao và thực hiện giai cấp đấu tranh, bạo lực với giết hại và đàn áp!

70 năm nắm chính quyền của họ chồng chất hận thù, nội chiến và chiến tranh với bên ngoài. Trong nước họ thực hiện tàn bạo chủ trương "trí, phú, địa, hào - đào tận gốc, trốc tận dễ!" qua các phong trào “cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ”, đàn áp văn nghệ sĩ và trí thức như “nhân văn giai phẩm”, đốt sách báo không CS, từ các trại tập trung tới các trại cải tạo giam giữ hàng triệu người, xua đuổi hàng triệu đồng bào thành các thuyền nhân, thanh toán các thành phần “tư sản mại bản”để tiêu diệt kinh tế tư nhân, dựng lên hệ thống kinh tế quốc doanh bất lực và phí phạm tài nguyên! 

Đối với bên ngoài, họ hết tôn thờ Liên xô tới quì lạy Bắc kinh với mục tiêu là giữ độc quyền cho ĐCS theo phương châm hành động “dĩ bất biến, ứng vạn biến!”Chủ trương ngoại giao cực kì sai lầm đã đẩy đất nước hết cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến tranh khác, mấy triệu người bị giết hại, nhưng những người cầm đầu chế độ toàn trị lại hãnh diện làm người gác cổng cho toàn thế giới suốt từ 1945, như cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết từng tuyên bố! Sau năm 1975 lại sa lầy trong chiến tranh xâm lấn ở Kampuchia và khốn đốn trong cuộc chiến tranh với“đồng chí” phương Bắc suốt trên một thập niên niên nữa. Tới khi Liên xô sụp đổ họ vẫn không tỉnh ra, lại tiếp tục đâm đầu đòi giữ độc quyền cho đảng theo sách lược “dĩ bất biến, ứng vạn biến”, nên cuối cùng phải sang Thành đô cúi đầu xin qui phục và che chở của Đặng Tiểu Bình và Giang Trạch Dân. Khiến cố ngoại trưởng Nguyễn Cơ Thạch và cố Thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ phải than thở thốt lên, Hội nghị Thành đô 1990 mở đầu cho thời kì Bắc thuộc kiểu mới!

Kết quả của chính sách nội trị sai lầm và ngoại giao mù quáng suốt 70 năm làm cho hận thù chồng chất và chia rẽ giữa các thành phần dân tộc, giữa các miền. Cầm cờ làm tiền đồn cho thế giới đại đồng đẩy đất nước vào những thảm họa chiến tranh, trở thành con tốt thí của Liên xô (cũ) và Bắc kinh. Chính vì thế sau 70 năm đảng nắm độc quyền nên đất nước vẫn lệ thuộc và nhân dân vẫn đói nghèo! 

Từ gần 30 năm “đổi mới” què quặt, đảng vẫn độc quyền và lại đẻ thêm chủ trương Kinh tế thị trường định hướng XHCN với các Tập đoàn và Tổng công ti nhà nước để phung phí và tham nhũng trong mọi lãnh vực, đặc biệt từ các ngân khoản khổng lồ lên tới 72 tỉ USD trong 20 năm qua vay của các nước ngoài theo mô hình ODA để xây dựng các công trình hạ tầng (VNEconomy, 8.8.15). Chính các Tập đoàn và Tổng công ti nhà nước đang trở thành những ổ tham nhũng của bọn tham quan từ Bộ chính trị tới các địa phương. Để bảo vệ lợi ích vị kỉ nên các nhóm lợi ích đang bung ra ngay từ Trung ương đảng tới các đảng bộ các cấp theo vây cánh và gia đình. Con cái của Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Bộ trưởng quốc phòng, Chủ tịch Ủy ban nhân dân TP Hồ Chí Minh, các cựu Tổng bí thư, Chủ Tịch nước... được cất nhắc giữ những chức vụ cao, những nơi làm ăn béo bở. Các tập đoàn Vinashin, Vinalines làm ăn thua lỗ nhiều tỉ Mĩ kim nhưng từ Thủ tướng tới các Ủy viên Bộ chính trị có trách nhiệm chẳng ai bị khiển trách hay từ chức. Hầu hết ngân sách của các công trình xây dựng cầu, đường, phi trường, hải cảng bị đục khoét; khiến cho nhiều công trình bị bỏ hoang phế, hoặc vừa khánh thành đã bị hư hại nghiêm trọng. Chính Ủy viên Trung ương và Phó Trưởng Ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương Vũ Ngọc Hoàng đã xác nhận một cách gián tiếp là, chế độ toàn trị hiện nay ở VN đang chuyển hóa thành chế độ "chủ nghĩa tư bản thân hữu" giống như thời kì đầu của chế độ tư bản hoang dã, theo luật rừng xanh, cá lớn nuốt cá bé!

*

Người sáng lập đảng đề cao khẩu hiệu rất kêu "Nhân dân làm chủ, đảng làm đầy tớ!", "Đảng là người đày tớ thật trung thành của nhân dân!", "Dân biết, dân làm, dân kiểm tra!"…Nhưng 70 năm qua họ đều làm ngược lại. Khi vừa cướp được chính quyền các "đầy tớ" phải sống chui rúc trong các túp lều tranh ở Tân trào, nhờ nhân dân đùm bọc và che chở. Nay 70 năm sau các "đầy tớ" ở cấp cao nhất là các ủy viên Bộ chính trị và Ban bí thư –như Nguyễn Tấn Dũng vừa công bố hai Quyết định số 27/2015/QĐ-TTg ngày 10.7.15 và số 32/2015/QĐ-TTg ngày 4.8.15 - đang chia nhau những biệt thự đại sang, diện tích đất rộng tới 450-500m², diện tích nhà 300-350m², nội thất trang trí sang trọng, hưởng chế độ ăn uống đặc biệt, xe hơi loại đắt nhất trên một tỉ đồng mỗi chiếc, chưa kể tài xế và các nhân viên khác phải phục vụ ngày đêm. Các ủy viên Trung ương đảng, các sĩ quan cấp tướng và cán bộ cao cấp cũng được chế độ ưu đãi nhà và xe. Hiện có tới 40.000 xe biển xanh (xe nhà nước) ở VN (đài Bắc kinh 9.8.15). Trong khi ấy, thật là mỉa mai 70 năm sau những “Chủ nhân”, tức hàng chục triệu nông dân vẫn sống trong nghèo đói, hàng triệu công nhân phải sống chui rúc trong các phòng chật hẹp, tối tăm, mất vệ sinh, phải ăn thịt ôi, dùng nước bẩn ngay trong các trung tâm chế xuất cạnh các thành phố của các nhà đầu tư nước ngoài… Giữa lúc đó những người cầm đầu chế độ toàn trị sẵn sàng bỏ ra hàng ngàn tỉ đồng để xây dựng các tượng đài Hồ Chí Minh ở rất nhiều nơi! Chuyên viên, trí thức tiếp tục bị khinh rẻ, bị đàn áp. Suốt 70 năm những “đầy tớ” lạm dụng quyền lực tham nhũng, lập bè nhóm làm ăn theo lối Mafia, luật pháp chỉ bảo vệ cho bọn tham quan!

Tình trạng trên đây cho thấy, sau 70 năm cai trị độc quyền các “Đầy tớ” đã xây dựng lên ở VN một chế độ “Cộng hòa Chuối” (Banana republic), phản bội lời thề của người sáng lập chế độ toàn trị. Thuật ngữ “Cộng hòa Chuối” trong chính trị học đang được phổ thông, mô tả những chế độ độc tài lệ thuộc bên ngoài và bên trong thì bọn quan chức tham nhũng, luật pháp chỉ là trò chơi, có quyền là có tiền, lập các băng đảng hoạt động tàn ác quỉ quyệt kiểu bọn Mafia! 70 năm độc quyền cai trị, các “Đầy tớ” đã coi dân và đất nước như những trái chuối, thả cửa nắn bóp vuông tròn theo ý đồ riêng! 

70 năm cai trị độc quyền nên các “Đầy tớ” đã tịch thu ruộng đất và tài sản của“Chủ nhân”, không những thế còn bắt “Chủ nhân” phải đóng thuế và phục dịch, nếu chống lại đều bị đàn áp! 

Sau chuyến đi Hoa kì đầu tháng 7.15 Nguyễn Phú Trọng người cầm đầu chế độ“Cộng hòa Chuối” đã không dám nhìn thẳng vào sự thực, không dám vượt qua chính mình, vẫn rơi vào tật đổi đen thành trắng. Ông Trọng không dám nhìn nhận là, theo công pháp quốc tế việc thiết lập quan hệ giữa hai nước trước hết là vì quyền lợi của hai bên, không phải tự động là công nhận chế độ chính trị của nhau! Nguyễn Phú Trọng cũng không dám nhìn thẳng sự thật là, TT Obama đã nói thẳng trong “Tuyên bố về tầm nhìn chung Việt Nam-Hoa kì” là hai bên còn tồn tại những khác biệt lớn cả về nhân quyền lẫn các quyền kinh tế, lao động…; cho nên các cơ sở hợp tác chiến lược toàn diện vì thế không thể đạt được.

Nhưng trong các tuần lễ gần đây sau khi từ Mĩ về, Nguyễn Phú Trọng đã cố tình bưng bít những khó khăn rất lớn này. Trái lại ông Trọng lại chỉ hô hoán lên nói là Hoa kì đã nhìn nhận chế độ chính trị ở VN và như thế là công nhận "vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam!" (TCCS 14.7) Nguyễn Phú Trọng cố tình thổi phồng sự kiện không có này theo chiến thuật mượn gió bẻ măng. Vì thế hiện nay trong nhiều dịp ông Trọng đã chủ ý cố tình hành động như vậy. Trong các hội nghị quan trọng của quân đội, công an, ngoại giao, báo chí và tư pháp… mà ông chủ trì mới đây, ông vẫn ngang ngược lập đi lập lại lệnh bắt các cơ quan này phải trung thành tuyệt đối với ĐCS… Mục tiêu nhắm tới của ông là làm sao để phe bảo thủ giáo điều, mà ông làm thủ lãnh, sẽ giật lại thượng phong trong Đại hội 12 vào đầu năm tới. Điều này có nghĩa là ông quyết tâm duy trì và củng cố tiếp tục chế độ“Cộng hòa Chuối”, mặc dầu chế độ này đang đầy các phe nhóm chỉ lo lợi ích thối nát, tham nhũng, bất công và đàn áp. 

Đối với Nguyễn Phú Trọng cầm đầu phe bảo thủ giáo điều, cũng như những người cầm đầu các nhóm lợi ích đều có một quyền lợi chung là làm sao phải gìn giữ cho được “Cộng hòa Chuối”, để từ đó các “Đầy tớ” có thể tiếp tục ngồi mát ăn bát vàng, mặc kệ nhân dân đói rách, đất nước tụt hậu và lệ thuộc phương Bắc! 

Thật quá rõ ràng, các “Đầy tớ” đang phản bội nhân dân. Thực chất khẩu hiệu 70 năm của chế độ toàn trị “dân làm chủ, đảng làm đầy tớ” là như thế!!!

29.8.15



Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử: 
Email: dcvapt@gmail.com