Monday, July 20, 2015

Ông Phùng Quang Thanh còn sống hay đã chết?

Thụy My - Như đã hứa trong bài trước, Thụy My xin cập nhật bản tin mới của DPA mang tựa đề "Việt Nam cải chính bản tin về cái chết của Bộ trưởng Quốc phòng" (11 giờ sáng Paris, 16 giờ VN). 

Hãng tin Đức có "đưa tin thất thiệt" hay không, xin mời các bạn đọc kỹ và suy ngẫm.

*

(Bangkok - DPA) - Chính quyền Việt Nam hôm thứ Hai (20/07/2015) đã cải chính thông tin Bộ trưởng Quốc phòng qua đời tại một bệnh viện Paris cuối tuần qua. 

Sức khỏe của tướng Phùng Quang Thanh "ổn định" sau cuộc giải phẫu ở bệnh viện Georges Pompidou ở Paris. Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam tuyên bố như trên. 

Ông nói với DPA: "Tôi đã nói chuyện với ông Thanh hôm qua. Ông ấy sẽ trở về Việt Nam vào cuối tháng này". 

Một bản tin trước đó của DPA dẫn một nguồn tin từ bệnh viện cho biết vị tướng đã qua đời hôm Chủ nhật sau khi được chữa trị tại đây. 

Hồi đầu tháng Bảy, ông Phạm Gia Khải, một thành viên Ban Bảo vệ Sức khỏe Trung ương khẳng định ông Thanh đang hồi phục sau cuộc giải phẫu khối u phổi tại Pháp. Ông Thanh được coi là ứng viên tiềm năng cho chức Chủ tịch nước Việt Nam trong Đại hội Đảng lần tới. 


Trước khi bản tin này được đưa lên, tờ Một Thế Giới của VN đã dẫn lời ông Võ Văn Tuấn nói rằng DPA sẽ cải chính. Và sau khi có bản tin mới của DPA, Thông tấn xã Việt Nam hồ hởi viết "DPA đưa tin cải chính về sức khỏe Bộ trưởng Phùng Quang Thanh". Trang Infonet: "DPA đã đính chính thông tin". 


Đài Tiếng nói Việt Nam hùng hồn khẳng định: "DPA xin lỗi vì đưa tin sai...". Trang cafebiz.vn trong bài "DPA thay bản tin mới về đại tướng Phùng Quang Thanh" thì viết rằng "Hãng tin Đức đã rút bản tin cũ khỏi trang web và thay thế bằng bản tin mới..." 

Sự thật ra sao? 

1- "Cải chính": DPA không hề đính chính rằng họ viết sai, chỉ thuật lại lời cải chính của phía VN, cụ thể là ông Võ Văn Tuấn. Chứng cứ? Cũng chỉ là lời khẳng định bằng miệng của ông Tuấn. 

2- "Xin lỗi": Tìm đỏ mắt trong bài viết gốc không hề thấy từ này! 

3- "Rút bản tin cũ": Hai bản tin ngày 19 và 20/07 vẫn còn sờ sờ trên mạng (link ở đây). 

Sau đây là cuộc trò chuyện giữa Thụy My với người phụ trách ban tin quốc tế tiếng Anh của văn phòng hãng tin DPA ở Berlin qua điện thoại: 

- Như vậy là bản tin trước của các ông đưa sai? 

- Không, chúng tôi không hề nói rằng tin của mình sai. DPA chỉ đưa lại thông tin của phía Việt Nam, bác bỏ thông tin ông Phùng Quang Thanh qua đời. Nhưng trong đoạn thứ tư ngay sau đó, chúng tôi đã nhắc lại nguồn tin từ bệnh viện Pháp cho biết ông Thanh đã chết. 

- Thông tín viên của DPA tại Paris đã có liên lạc với bệnh viện Georges Pompidou? Họ nói sao, thưa ông? 

- Họ bảo rằng đây là thông tin cá nhân. 

- Còn nguồn tin trước đó cũng từ bệnh viện này? 

- Đúng thế, đó là nguồn tin riêng, giấu tên nhưng rất đáng tin cậy. Cô có thể liên lạc với người này (tạm gọi là X), để xác minh. 

Trao đổi với nhân vật X: 

- Thưa ông, thông tin ông Phùng Quang Thanh qua đời đã đưa hôm qua là sự thật? 

- Vâng, văn phòng Bangkok và Paris phải phối hợp chặt chẽ để đưa ra bản tin hôm Chủ nhật. 

- Nhưng hôm nay DPA lại đăng thêm bản tin về việc VN cải chính? 

- Chúng tôi tạm thời chấp nhận thiệt thòi, và thời gian sẽ chứng minh là ai đúng. Rồi cũng phải đưa về thôi. Không lâu lắm đâu cô ạ. Cũng xin nói thêm là chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy căng thẳng như ngày hôm nay. 

Thụy My xin nhường lại kết luận cho bạn đọc, và câu trả lời cho thời gian. Xin chân thành cảm ơn các đồng nghiệp ở hãng thông tấn Đức, cảm ơn nhiệt tình, sự chân thật và lòng dũng cảm của các bạn.



Ngày tháng lộn xộn trong vụ Phùng Quang Thanh

Bạn đọc Danlambao - Trong khi trình bày Phùng Quang Thanh không chết, ông Phó tổng tham mưu trưởng, trung tướng Võ Văn Tuấn nói rằng ông Thanh được giải phẩu tại Pháp vào ngày 22.6 (1). Trong khi đó thì trước đây, theo tin của ban bảo vệ sức khoẻ TƯ, ông Thanh lúc đó vẫn còn ở... VN.

Hãy nhìn lại ngày tháng mà ông Thanh được đảng sắp xếp cho ở đâu và đi đâu trong cuốn phim Thanh II này:

- Ngày 19.06.2015: gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp - Jean-Yves Le Drian tại Paris.

- Sau ngày 19.06.2015 (không rõ đích xác ngày nào) Phùng Quang Thanh từ Paris về lại VN để ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương hội chẩn tại Hà Nội với sự có mặt của Đại sứ quán Pháp, tùy viên văn hóa Pháp (2).

- Ngày 24.06.2015 - theo lời của Phạm Gia Khải - thành viên Ban Bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương, Phùng Quang Thanh trở lại Pháp chữa trị (2)

- Tối 30.06.2015 theo lời của Phạm Gia Khải, Phùng Quang Thanh đã được phẫu thuật u ở phổi.

- Nhưng theo lời của Võ Văn Tuấn, thì vào ngày 22.06.2015, tức là chỉ 3 ngày sau khi Phùng Quang Thanh gặp Bộ trưởng quốc phòng Pháp, nhưng lại... 2 ngày trước khi Thanh lên đường từ Hà Nội trở lại Paris, thì các bác sĩ Pháp đã tiến hành mổ lấy cục u nào đó của Thanh tại Paris!



______________________________________


Vẫn chuyện 'Trump ơi là Trump'

Theo Người Việt-07-19-2015 6:25:42 PM
Nguyễn Văn Khanh

“Ngay từ những ngày đầu tiên, tôi đã nói thằng cha này là thắng bố láo, không xài được,” một thành viên thuộc hàng cốt cán của Đảng Cộng Hòa chia sẻ quan điểm với những nhà báo quen biết. “Thằng cha này phiền lắm, ăn nói linh tinh, chỉ gây trở ngại cho đảng chứ không được việc gì cả.” Ngưng một lát, ông này bảo tiếp “thằng chả chỉ là một anh nhà giầu được nhiều người biết tới, nhưng nếu bảo chả là một người có đầu óc thì... chưa chắc đã đúng.”

“Thằng chả” đây là ông tỷ phú Donald Trump, ứng cử viên tranh cử tổng thống của Đảng Cộng Hòa, người đang gây xôn xao dư luận, bị chỉ trích là ăn nói lăng nhăng, phản chính trị, gây rất nhiều phiền nhiễu cho đảng, đặc biệt trong lúc các thành viên lãnh đạo Cộng Hòa đang nỗ lực tối đa để lấy lại Tòa Bạch Ốc sau sáu năm trời nằm trong tay Dân Chủ.

Chuyện mới nhất vừa xảy ra hôm Thứ Bảy ở Iowa, khi ông tỷ phú Trump cùng với một số ứng cử viên Cộng Hòa khác cùng xuất hiện trong một buổi nói chuyện với hơn 3,000 đại biểu của một tổ chức bảo thủ. Thay vì dùng cuộc gặp gỡ để trình bày sách lược sẽ thực hiện nếu được chọn lãnh đạo quốc gia, ông Trump lại dùng diễn đàn để nói về Thượng Nghị Sĩ John McCain, một cựu chiến binh tham chiến ở Việt Nam, từng bị quân Cộng Sản nhốt tù hơn 5 năm trời, và hồi 2008 là ứng cử viên đại diện cho đảng ra tranh chức tổng thống. Ông Trump, chưa từng đi lính, được cấp giấy hoãn dịch vì lý do sức khỏe trong thời chiến tranh Việt Nam xảy ra - cho rằng ông McCain “không phải là anh hùng thời chiến” như đang được ca tụng. “Ông ta trở thành anh hùng chỉ vì bị bắt. Tôi quý những quân nhân không bị bắt hơn,” ý muốn nói ông McCain chẳng có công trạng gì, những quân nhân khác “không bị bắt” mới thật sự là những người cầm súng chiến đấu.

Lời tuyên bố “kỳ quái” này tức khắc gặp làn sóng phản ứng đến từ nhiều nơi. Ngay trong cử tọa có tiếng xầm xì chê bai ông Trump, một số ứng cử viên khác chẳng ngần ngại lên tiếng bày tỏ thái độ khó chịu khi nghe ông Trump chê bai một người được xem là anh hùng của dân tộc.

Trên đài truyền hình CNN, ông Thượng Nghị Sĩ Marco Rubio của tiểu bang Florida nói rằng lời lẽ của ông Trump không chỉ “không thể chấp nhận được” mà còn là lời lẽ “xúc phạm” đến tất cả những binh sĩ Hoa Kỳ “từng bị địch quân bắt giữ làm tù binh” như trường hợp của ông McCain, đồng thời cho rằng đã đến lúc “mọi người phải có thái độ cứng rắn hơn, phản đối mạnh mẽ hơn” đối với những lời phát biểu của ông Trump. Ông Cựu Thống Đốc Rick Perry bảo thẳng lối ăn nói của ông Trump chứng tỏ “ông ta không có khả năng để lãnh đạo quốc gia, không xứng đáng để giữ vài trò tổng tư lệnh quân đội.” Đi xa hơn, ông Perry tin rằng đã đến lúc ông Trump phải rời khỏi cuộc đua chính trị quan trọng này “ngay tức khắc.” Ông Jeb Bush, Cựu Thống Đốc tiểu bang Florida đưa ra lời nhận định qua trạng mạng xã hội, chỉ trích lẫn mắng nhiếc ông Trump bằng câu “(đã tới lúc) phải ngưng ngay những lời lẽ mạt sát người khác.” Cũng qua trang mạng xã hội, Thống Đốc Chris Christie của New Jersey cũng đưa ra lời tuyên bố thật ngắn những rất đầy đủ, “Thượng Nghị Sĩ McCain là một vị anh hùng. Không ai thắc mắc cả.”

Bên phía Đảng Dân Chủ, bà Hillary Clinton cũng lên tiếng phản đối, mỉa mai gọi ông tỷ phú Trump là người “không biết xấu hổ,” nhắc lại “trước đây ông ta từng mạ lỵ tập thể người di dân Mexico,” bây giờ lại làm hành động “không thể tha thứ được” với Thượng Nghị Sĩ McCain. Ngoại Trưởng John Kerry cũng tức khắc đưa ra bản tuyên bố với những lời lẽ mạnh mẽ để bênh vực ông McCain, trong đó nhắc lại chuyện ông thượng nghị sĩ đại diện cho tiểu bang Arizona bị cộng quân đánh gãy xương, có cơ hội được Việt Cộng trả tự do sớm hơn những tù binh khác nhưng không chấp nhận, điều đó chứng tỏ dù bị cầm tù, “người lính McCain vẫn giữ vững tinh thần chiến đấu,” và đó là hình ảnh của một người anh hùng.

Cho tới chiều Chủ Nhật (19 tháng Bảy 2015,) Thượng Nghị Sĩ John McCain vẫn chưa lên tiếng nói gì (văn phòng của ông cũng từ chối trả lời những câu hỏi liên quan đến chuyện này), trong khi ông Trump vẫn “mồm loa mép giải” - chữ của một nhà phân tích tình hình bầu cử Mỹ- để tự bênh vực những điều ông ta đưa ra.

Trên đài NBC, ông Trump không xin lỗi, lại còn báo trước “tôi sẽ nói những gì tôi muốn nói,” kèm theo lời chê bai ông McCain đang giữ vai trò Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện “mà không giúp được gì cho tập thể cựu chiến binh Hoa Kỳ.” Nguyên văn lời nhân vật đang gây ồn ào cả nước, “Bao nhiêu năm nay ông ta (McCain) chỉ nói mà chẳng thấy làm. Ông ta xuất hiện trên truyền hình, nói, nói, nói, mà không làm gì cả.” Đã thế, ông Trump còn khoe là người được tiểu bang New York mời giữ vai trò chủ chốt “trong ban tổ chức thực hiện đài kỷ niệm các cựu chiến binh Hoa Kỳ từng tham chiến ở Việt Nam.”

Chuyện cuối ngày: ông Mitt Romney cũng nhảy vào vòng chiến bằng sự so sánh ông McCain bị địch quân bắn hạ “nhưng ông Trump là người tự bắn mình” (nguyên văn “Trump shot himself down.”) Vài phút sau khi ông Romney đưa ra lời chê trách này, ông Trump trả đũa “tại sao chúng ta lại phải nghe lời ông Romney? (Đừng quên) ông Romney là người đã thất bại, thua Obama trong cuộc bầu cử thắng quá dễ, và ông McCain cũng là người đã thất cử.”

Hoa Kỳ sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống ở Biển Đông

MANILA (NV) - Đó là tuyên bố của Đô Đốc Scott Swift, Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương của Hoa Kỳ tại một cuộc họp báo ở Manila, thủ đô Philippines.


Một đơn vị TQLC Mỹ bắt đầu vào vị trí tập trận ngày 21 Tháng Tư, 2015 trên bờ biển Phi Luật Tân đối diện với bãi cạn Scarbourough đang tranh chấp giữa Phi và Trung Quốc. (Hình: Ted Aljibe/AFP/Getty Images)

Đô Đốc Swift đang ở Philippines, nơi dừng chân đầu tiên trong chuyến thăm khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, sau khi được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương hồi Tháng Năm vừa qua.

bộ chỉ huy hạm đội Thái Bình Dương đặt tại Trân Châu Cảng, Hawaii. Đây là hạm đội có quy mô lớn nhất trong số các hạm đội hải quân trên thế giới. Hạm đội Thái Bình Dương hiện có khoảng 200 chiến hạm và tàu ngầm, khoảng 1,100 phi cơ các loại và khoảng 140,000 lính, nhân viên dân sự. Phạm vi trách nhiệm của hạm đội Thái Bình Dương chiếm khoảng một nửa bề mặt trái đất, nơi có khoảng một nửa dân số trên thế giới sinh sống.

Trong cuộc trò chuyện với báo giới tại Manila, Đô Đốc Swift nhấn mạnh rằng ông rất hài lòng với các nguồn lực mà ông hiện có. Cũng vì vậy, ông khẳng định, hạm đội Thái Bình Dương đã sẵn sàng ứng phó với tất cả các tình huống bất ngờ ở Biển Đông.

Trước những câu hỏi liên quan đến nguồn lực mà Hoa Kỳ dành cho Biển Đông, Đô Đốc Swift nhận định, những thắc mắc về mức độ lâu dài của các cam kết về sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Biển Đông cũng như dự định của hạm đội Thái Bình Dương cho thấy tâm trạng bất an trong khu vực.

Đô Đốc Swift khẳng định, Hoa Kỳ có thể triển khai nhiều hơn số chiến hạm hiện có tại khu vực Biển Đông. Hạm đội Thái Bình Dương hiện có bốn chiến hạm túc trực ở khu vực này.

Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương mong muốn mở rộng các cuộc tập trận thường niên giữa Hoa Kỳ và các đồng minh trong khu vực thành một cuộc tập trận đa quốc gia với sự tham gia của Nhật. Ông bảo rằng, trong chuyện tranh chấp chủ quyền tại Biển Đông, Hoa Kỳ không nghiêng về bên nào nhưng sẽ tìm mọi cách để bảo vệ tự do hàng hải bởi “không ủng hộ việc sử dụng vũ lực hay chiến thuật ép buộc.”

Đô Đốc Swift cho rằng, do các đảo nhân tạo mà Trung Quốc bồi đắp nằm trong khu vực tranh chấp về chủ quyền nên sẽ không thể cản trợ các hoạt động của Hoa Kỳ trong khu vực này.

Cũng liên quan đến biển Đông, cuối tuần qua, khi điều trần trước Ủy Ban Đối Ngoại của Hạ Viện Hoa Kỳ, ông Walter Lohman - một chuyên gia an ninh hiện là giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Á Châu của quỹ Heritage, đề nghị Quốc Hội Hoa Kỳ tuyên bố rằng, an ninh của những hòn đảo và bãi san hô mà Philippines đang kiểm soát tại biển Đông nằm trong phạm vi áp dụng của Hiệp Ước Phòng Thủ Chung Hoa Kỳ-Philippines.

Hoa Kỳ từng nhiều lần đưa ra tuyên bố tương tự về Senkaku - quần đảo do Nhật kiểm soát và Trung Quốc đang đòi chủ quyền nhưng chưa làm như vậy đối với những hòn đảo và bãi san hô do Philippines kiểm soát ở Biển Đông.

Ông Lohman cho rằng, đã tới lúc Hoa Kỳ cung cấp sự bảo đảm đó cho Philippines, một đồng minh thân thiết với Hoa Kỳ ở Châu Á. Đồng thời Hoa Kỳ nên gia tăng viện trợ quân sự cho Philippines. (G.Đ)

07-19-2015 3:36:07 PM

Mỹ – Việt vẫn đang nói với nhau về chuyện nhân quyền

Mỹ – Việt vẫn đang nói với nhau về chuyện nhân quyền
Nhân quyền – Quyền tự do chính trị và tôn giáo – đã được vào chương trình nghị sự của Mỹ kể từ khi Washington và Hà Nội tiếp tục đối thoại trực tiếp. Mặc dù mối quan hệ song phương đã phát triển hơn, và Mỹ liên tục thúc giục về tự do dân sự trong chế độ độc đảng của Việt Nam. Thì thái độ hoài nghi rằng Việt Nam vẫn sẽ sống theo lời hứa. Trước đó, TPP được gắn cho quyền người lao động tại Việt Nam, chính quyền Obama đã nhấn mạnh rằng các lệnh cấm vận của Mỹ về việc bán vũ khí gây chết người cho Việt Nam sẽ không được dỡ bỏ đến khi Việt Nam đạt sự tiến bộ đáng kể về nhân quyền.
Hà Nội có thể phàn nàn rằng Washington đặt tiêu chuẩn quá cao đối với nước này, nhưng rõ ràng, việc không dung nạp người bất đồng chính kiến ở Việt Nam đã trở thành một trở ngại đáng kể trong mối quan hệ hai nước.
18 tháng trước, một nhà ngoại giao Hoa Kỳ tại Hà Nội đã cho tôi một bản tóm tắt Mục tiêu nhân quyền của Mỹ. Trong đó có đề cập đến việc “hỗ trợ mạnh sự thịnh vượng và độc lập Việt Nam. Thúc đẩy nhân quyền và các quy định của pháp luật”. Bản đó cũng liệt kê năm “tù nhân đáng quan tâm” (chỉ có một vẫn còn trong trại giam, hai người khác thì bị trục xuất đến Hoa Kỳ).
Các mục tiêu cũng được cụ thể trong quá trình. Và một trong số đó khiến Hà Nội phật lòng, đó là chuyến tháng 7 năm 2014 của Báo cáo viên đặc biệt thuộc Ủy ban Nhân quyền Liên Hợp Quốc về Tôn giáo, Heiner Bielefeldt. Một người nào đó, có lẽ trong Bộ Ngoại giao, đã căng sức để chuyến đi của Bielefeldt được phê duyệt. Nhưng khi đến Việt Nam, Bielefeldt đã bị nhân viên an ninh nội bộ sách nhiễu, và nhiệm vụ đã bị bỏ dở.
Sự phá rối này là kết quả phá hoại của tư tưởng xơ cứng hay là bằng chứng cho thấy sự ác cảm cơ bản của chế độ đối với phương Tây?
Vừa qua, cuộc Thảo luận lần thứ 19 của các quan chức Mỹ và Việt xoay quanh vấn đề quyền con người đã cho thấy sự thân mật và cởi mở hơn. Các quan chức Việt Nam đề cập đến các tiến bộ đạt được về nhân quyền, và kêu gọi phía Mỹ kiên nhẫn hơn.
Người Mỹ, nhằm thúc đẩy mối quan tâm của Hà Nội trong thoát bẫy thu nhập trung bình, đã luôn nhấn quan điểm rằng, chủ nghĩa đa nguyên và sự phát triển các tổ chức chính trị trong xã hội dân sự là nền tảng thiết yếu của một xã hội công bằng và thịnh vượng. Đây cũng là suy nghĩ 61 đảng viên Cộng sản một năm trước đây, trong lời kêu gọi các nhà lãnh đạo hiện tại của Việt Nam “mở cửa”.
Tuy nhiên, các quan chức Mỹ không nhấn mạnh cho sự thay đổi cụ thể. Sửa đổi luật hình sự của Việt Nam không nằm trong số chín điểm nhấn trong bản mục tiêu nêu trên. Không có Điều 258, trong đó nghiêm cấm các công dân tự do “lạm dụng dân chủ để xâm phạm lợi ích của nhà nước”; Điều 79, trong đó nghiêm cấm các hoạt động nhằm “lật đổ chính quyền nhân dân”; Điều 88, “tuyên truyền chống lại nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”.
Hà Nội lắng nghe một cách lịch sự, bởi vì nó biết rằng sự cản trở sẽ gây nguy hiểm cho mục tiêu mà nước này mong muốn: tiếp cận thị trường Mỹ, hỗ trợ của Mỹ trong các diễn đàn quốc tế, hỗ trợ của Mỹ đối với vấn đề công nghệ quốc phòng và hỗ trợ chống lại một Trung Quốc hung hăng.
Mặt khác, chế độ cảnh giác trước các trường hợp “cách mạng màu” khi công dân của mình biết rõ quyền hiến định của họ, họ đòi hỏi, thì chế độ sẽ không có sự lựa chọn. Đảng cảnh báo chống lại kịch bản các cuộc cách mạng màu Đông Âu, Prague, Warsaw, Budapest, Belgrade và các nơi khác.
Như cũng như tại Singapore, Việt Nam đang mở rộng các quyền tự do cá nhân, các lĩnh vực xã hội dân sự trong những năm gần đây. Căn cứ vào sự thừa nhận về thành lập các hiệp hội, tiếp cận thông tin…
Theo David Brown (East Asia Forum)
N.Thanh (VNTB) lược dịch

Nợ công lên 110 tỉ đô la Mỹ, lãi vay bằng 7,2% tổng chi NSNN

Theo Dân luận-07-20-2015
Nợ công Việt Nam lên đến 110 tỉ đô la Mỹ và chỉ riêng khoản chi trả lãi vay đã lên đến 7,2% tổng chi ngân sách nhà nước, Ngân hàng Thế giới cảnh báo.
Nợ công lên 110 tỉ đô la Mỹ, lãi vay bằng 7,2% tổng chi NSNN
WB cảnh báo, chi trả lãi vay đã chiếm tới 7,2% chi NSNN. Ảnh TH.
Báo cáo cập nhật tình hình phát triển kinh tế Việt Nam do Ngân hàng Thế giới (WB) công bố ngày 20-7 cảnh báo, tình trạng mất cân đối tài khóa kéo dài đang trở nên thành mối quan ngại trong bối cảnh gia tăng nợ công.
Theo báo cáo, tính đến cuối năm 2014, tổng nợ công của Việt Nam, bao gồm nợ của chính phủ, nợ được chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương ước tính là 2,35 triệu tỉ đồng (khoảng 110 tỉ đô la Mỹ).
Tỷ trọng nợ công so với GDP tăng nhanh, từ 50% năm 2011 lên 59,6% năm 2014; 79,6% trong số này là nợ chính phủ, 19% là nợ được chính phủ bảo lãnh và khoảng 1,4% là nợ của chính quyền địa phương.
Bộ Tài chính dự báo tổng dư nợ công có thể đạt mức đỉnh điểm gần 65% GDP vào cuối năm 2017. Sau đó, tỷ lệ nợ/GDP sẽ giảm dần do thắt chặt tài khóa.
Chuyên gia kinh tế cao cấp của WB, Sebastian Eckardt cho biết nợ công vẫn có xu hướng tăng lên nhưng ở mức dưới 75% GDP. Tuy vậy vẫn còn những rủi ro thách thức như chậm trễ trong tái cơ cấu có thể làm giảm triển vọng kinh tế trong nước hay rủi ro từ việc kinh tế toàn cầu phục hồi chậm đi…
Ngân hàng Thế giới khẳng định, do nhu cầu tài trợ ngân sách tăng nhanh hơn tốc độ tăng trưởng huy động vốn vay ưu đãi bên ngoài, Chính phủ chủ yếu dựa vào nợ trong nước để đáp ứng nhu cầu huy động vốn.
Nợ nước ngoài của Chính phủ vẫn giữ ổn định khoảng 27-28% GDP trong giai đoạn 2010-2014, nợ trong nước tăng nhanh từ 23,1% GDP năm 2010 lên 31,7% GDP năm 2014. Phần lớn huy động vốn trong nước dựa trên phát hành trái phiếu chính phủ với lãi suất bình quân gia quyền 7,9%/năm trong năm 2013 và 6,6% năm 2014. Thời gian đáo hạn trung bình của trái phiếu chính phủ tương đối ngắn 3,1 năm (2013) và 4,8 năm (2014).
“Điều này có thể phát sinh rủi ro quay vòng nợ không khớp với kỳ hạn, đặc biệt trong giai đoạn chuẩn bị đầu tư cơ sở hạ tầng được tài trợ bằng nợ vay”, báo cáo cảnh báo.
Bên cạnh đó, Việt Nam đã phát hành trái phiếu quốc tế 10 năm với tổng giá trị 1 tỉ đô la Mỹ (lãi suất 4,8%) vào tháng 11/2014 – lần phát hành ra thị trường quốc tế đầu tiên trong 5 năm. Phần lớn số thu của đợt phát hành trái phiếu này được sử dụng để tái cơ cấu các khoản vay trước đó.
Chi phí thanh toán nợ có thể tạo thêm gánh nặng lên ngân sách. Nghĩa vụ thanh toán nợ công (tổng thanh toán nợ chính phủ, nợ được chính phủ bảo lãnh và nợ của chính quyền địa phương) đã tăng từ 22% năm 2010 lên gần 26% tổng thu ngân sách năm 2014.
Chi trả lãi vay hiện chiếm gần 7,2% chi ngân sách, lấn át các khoản chi tiêu khác.
Ngoài ra, nghĩa vụ nợ tiềm tàng từ DNNN và khu vực ngân hàng cũng trở thành mối nguy cơ rủi ro tới tính bền vững của nợ công. Ngoài các khoản nợ do chính phủ bảo lãnh được trình bày ở trên vẫn còn nhiều các khoản nợ tiềm ẩn chưa được thống kê một cách đầy đủ.
Các khoản nợ này ước tính có quy mô khá lớn, tính rủi ro cao và có thể đe dọa tới ổn định tài khóa. Mặc dù Chính phủ nhận ra những rủi ro này nhưng vẫn chủ trương không sử dụng các nguồn lực ngân sách nhà nước để tái cấp vốn các ngân hàng hay tái cơ cấu nợ của DNNN.
Trong bối cảnh đó, Ngân hàng Thế giới cho biết, thâm hụt đáng kể đầu tư công đã bắt đầu diễn ra từ năm 2012.
Theo báo cáo ngân sách nhà nước, chi đầu tư trong quí 1/2015 chỉ chiếm khoảng 15,6% tổng chi ngân sách. Kết quả này chỉ bằng 50% mức trung bình trong giai đoạn 2004-12 và là mức thấp nhất trong vòng 20 năm qua.
Tỷ trọng chi đầu tư phát triển của nhà nước trong tổng GDP vào khoảng 5% trong năm 2014 và quý 1 năm 2015 hay tương đương 50% tỷ trọng năm 2009 khi đầu tư công tăng do triển khai gói kích cầu kinh tế.

Tột cùng của sự bóc lột nông dân

Theo Xuân Hùng (Dân Luận)-07-19- 2015
Tột cùng của sự bóc lột nông dân
Bà Lê Thị Hương (Thường Nga -Can Lộc- Hà Tỉnh) khóc khi kể về các khoản thu. Ảnh: Nông Nghiệp Việt Nam.

Người nông dân Việt Nam thật là khổ, dưới thời phong kiến thì bị địa chủ, quan lại bóc lột, thời thực dân thì bị thực dân bóc lột. Câu chuyện chị Dậu phải đứt ruột bán con để lấy tiền đóng thuế cứu chồng trong tác phẩm Tắt đèn của nhà văn Ngô Tất Tố đã nói lên nổi thống cùng của người nông dân Việt nam trước cách mạng. Rồi những bài thơ, bài vè nói về chế độ thuế hà khắc như; “Các thứ thuế kể sao cho xiết/Thuế xí kia mới thật lạ lùng/Làm cho thập thất cửu không/Làm cho đau đớn khốn cùng không thôi”.

Chính vì hiểu được nổi khổ gánh nặng sưu thuế đó, nên sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn có mong muốn miễn giảm thuê Nông nghiệp cho Nông dân. Từ năm 2000 đến nay nhà nước cũng đã có nhiều chính sách miễn giảm thuế nông nghiệp cho Nông dân. Nhưng đến nay ở nhiều nơi người Nông dân vẫn bị bóc lột, và trở nên bần cùng hóa.

Thời gian qua, báo Nông nghiệp Việt Nam cho đăng loạt bài phóng sự điều tra “Gánh nặng quê nghèo” với nội dung chính quyền nhiều xã ở huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) lạm thu các khoản trái quy định. Số tiền lạm thu ở 23 xã, thị trấn trên địa bàn huyện lên đến 23.867.662.000đ. Đó là chưa kể các khoản thu chính ở các thôn, xóm. (Đọc thêm tạihttp://nongnghiep.vn)

Ở thế kỷ 21, giữa thiên đường XHCN mà còn có cảnh người nông dân khóc vì phải đóng quá nhiều các loại thuế, phí, quả là chuyện không thể tin được, thật mà cứ ngỡ như bịa. Nếu không phải báo nhà nước đăng thì có lẽ nhiều người sẽ cho là do thế lực thù địch dựng chuyện, bịa đặt, vu khống để âm mưu chia rẻ đoàn kết này nọ.

Thật khủng khiếp, cán bộ địa phương một tay có thể che trời, pháp luật, công lý, đạo lý không có. Đến nhà văn Nguyễn Quang Thiều khi đọc phóng sự trên cũng phải nhận xét; ” Nơi đây cán bộ cấp xã có thể làm bất cứ điều gì để hành hạ người Nông dân: không còn tình yêu thương, không có một cái nhìn nhân văn”. Sự việc đâu phải một hai năm mà kéo dài cả chục năm trời, dân kêu than cả một vùng quê mà không ai nghe thấy. Thủ đoạn tận thu không chừa một ai, từ em bé mới chào đời cho tới cả cụ già sắp chết. Nhiều gia đình chịu không nổi đành bỏ quê đi vào Nam kiếm sống, thậm chí có người còn nghĩ quẩn định tìm đến cái chết để có tiền nộp sản? #danluan

Đọc mà thương dân quá, cuộc sống hàng ngày đã phải đối diện với nhiều thứ thuế, phí, mà chính quyền địa phương còn tự đẻ ra các khoản thu trời đất để bóc lột dân nghèo.

Đây không chỉ là câu chuyện riêng ở Can Lộc (Hà Tỉnh) mà còn là tình trạng chung ở Nông thôn Việt Nam ngày nay. Vụ việc trên có thể còn diễn ra nhiều nơi, ở nhiều làng quê khác trên cả nước, nhưng mức độ khác nhau mà thôi.

Tôi là con người sinh ra trong gia đình cha mẹ điều là Nông dân, tôi hiểu được phần nào cảnh khổ của người làm nông. Nhớ, cứ mỗi khi đến mùa, lúa phơi còn chưa khô thì trên Xã đã loa nộp thuế. Đọc tên từng hộ, từng khoản nộp, nộp chậm thì bị phạt, không nộp, nộp thiếu thì ghi nợ, có nhiều nhà nợ năm này chồng nợ năm kia. Khi có việc làm giấy tờ gì, lên xã thì câu trước tiên được cán bộ hỏi là, đã đóng góp đầy đủ chưa, rồi dỡ sổ nợ ra xem. Có gia đình muốn vay 10 triệu ngân hàng về đầu tư làm ăn mà còn nợ thuế trên 10 triệu, lên xin giấy chứng nhận thì cán bộ nói nộp thuế mới đóng dấu, thế là bỏ luôn. Cạnh nhà tôi có một gia đình, nhà đông miệng ăn, ruộng thì ít, vụ nào lúa cũng bán non để nộp sản và đóng tiền lãi ngân hàng. Vụ nào cũng đi vay gối đầu về ăn, rồi lãi mẹ đẻ lãi con nợ lại thêm nợ. Có lần khi đến hạn mà không có tiền trả ngân hàng, bị cưỡng chế tài sản. Tài sản giá trị nhất là con bò (để cày bừa), cũng bị tịch thu. Khi anh cán bộ tới dắc bò thì mấy đưa trẻ chạy ra giữ lại, hai bên giằng co cái dây thừng, cứ kéo qua kéo lại.

Đi tiếp xúc cử tri thấy các vị lãnh đạo nói hay lắm, nào là quan tâm tới Nông nghiệp, Nông dân, nào là kế hoạch này kế hoạch kia, chính sách này chính sách kia để nâng cao đời sống Nông dân…các vị chỉ nói chuyện trên trời dưới đất thôi, trong khi đời sống thiết thực của dân thì không nghĩ. Xin hỏi, Khi các vị nâng ly bia mát lạnh có nghĩ tới những giọt mồ hôi mặn chát của nông dân trên cánh đồng giữa cái nắng 40 độ. Khi các vị ngồi xe hơi có nhớ tới đôi chân trần lội ruộng giữa cái lạnh của mùa đông. Khi các vị ăn đặc sản có nghĩ tới bữa ăn cơm rau của người nông dân. Khi các vị ở nhà lầu, ngủ điều hòa có nghĩ tới những con người nằm trong nhà tranh vách đất với chiếc quạt nan trên tay.

Ông Nguyễn Duy Lợi (phó chủ tịch hội nông dân) nói “Quốc hội đã có nghị quyết, Chính phủ đã có nghị định, chỉ thị nhắc nhở nhưng không hiểu sao họ vẫn vi phạm” hiểu sao là hiểu cái gì ? Không lẽ khi làm sai cứ xin lỗi, cứ rút kinh nghiệm là xong, hay là lại như ông Lê Như Tiến (Phó Chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa Giáo dục của quốc hội) nói “Nhân dân mình rộng lượng lắm, lãnh đạo làm sai thì cứ chân thành xin lỗi dân một câu và thực hiện việc khắc phục những cái sai đó, nhân dân sẳn sằng tha thứ”

Là lực lượng quyết định làm nên thắng lợi của cách mạng tháng 8/1945, nhưng 70 năm sau cuộc cách mạng ấy thân phận, đời sống người nông dân Việt Nam có gì thay đổi? Phải oằn mình làm để nuôi bộ máy 3 trong 1 (Đảng, chính quyền, đoàn thể). Họ dường như là nạn nhân trực tiếp của thời đại công nghiệp hóa, đô thị hóa, họ có thể trở thành vô sản bất cứ lúc nào. Trên Thế giới trừ mấy nước XHCN thì không biết có còn nước nào Nông dân lại khốn khổ như ở Việt Nam. Nhưng cũng không ở đâu người Nông dân lại cam chịu như ở Việt Nam.

Nhân dân là chủ của đất nước, họ đâu phải là những con ong chăm chỉ làm ra những giọt mật ngọt để nuôi các vị cán bộ – kẻ được coi là đầy tớ của dân. Những việc làm trên rỏ ràng đã vi phạm pháp luật, nếu xử lý không nghiêm, không dứt điểm thì sẽ để lại hậu quả khó lường.

Những đoạn kết... buồn hiu!

Theo Người Việt-07-19-2015 4:52:16 PM
Huy Phương
Cô đào thương biết lúc phải giã từ sân khấu lúc mình về già, khi nhan sắc đã tàn phai, giọng hát đã rã rời, đứt đoạn. Dù sự ra đi ấy có đem lại những thiệt thòi, đau xót, người trong cuộc cũng phải đành chấp nhận. Chính người hâm mộ cũng không bao giờ muốn thấy thần tượng của mình lúc xế chiều, mà họ muốn giữ lại cái hình ảnh đẹp đẽ của những ngày xưa.

“Đoạn kết của những Ông Bình Vôi.” (Hình minh họa. Tư liệu của Huy Phương)

“Limelight” là cuốn phim nổi tiếng nhất của Charlie Chaplin, một phim rất cảm động về tình đời. Trong phim, Charlie Chaplin đóng vai một ca sĩ hài hước về... chiều, thất bại vì tài năng đã đến lúc tàn tạ, “Rồi khi ánh đèn tắt lặng lẽ cô đơn, chìm trong bóng đêm, người ta lãng quên bẽ bàng...”

Chúng ta thương xót cho cuộc đời nghệ sĩ lúc về chiều, không còn ai hâm mộ, chết trong lãng quên, nhưng chúng ta cũng không muốn người nghệ sĩ kéo dài năm tháng trên sân khấu khi nhan sắc đã về chiều, tẻ nhạt và buồn phiền.

Người ta thường tự kết liễu thanh danh của mình bằng những đoạn kết... buồn.

Trong những con người đó chúng ta có thể kể đến Phạm Duy, một tên tuổi hay nói ví von hơn, là một “ cây cổ thụ” trong làng âm nhạc Việt Nam, đã có một đoạn kết dở, khi ông đã tự phủ nhận tất cả chính kiến của mình để xoay chiều 180 độ. Những người đó, cũng là Trịnh Công Sơn, người đã được sự yêu thương của tất cả người Việt Nam, đã có một đoạn kết... buồn, khi dưới bạo lực... mềm, ông đã kéo dài thêm một quãng đời, khi đồng bào rên xiết, ông đã reo vui bằng những câu hát mê muội, “Em ở nông trường anh ra biên giới,” “ Huyền thoại Mẹ,” “Ra chợ ngày thống nhất,” và tệ hại hơn là “Ánh sáng Mạc Tư Khoa,” được xem như một bản “báo cáo công tác” sau khi ông được ân huệ của Cộng Sản trả công bằng một chuyến “tham quan” Liên Xô.

Liệu những “thiên tài” hay “đại thụ” có cần kéo lê thêm một đoạn đời như thế không?

Có những ca sĩ tên tuổi, được sự yêu mến của mọi người, giờ đây muốn thêm một kịch bản gọi là phần hai cho đời mình. Dù dưới mục đích cao đẹp “cần về quê hương hát cho đồng bào mình nghe,” hay thực tế là họ cần tiền và còn kiếm được tiền, thì những đoạn kết ấy cũng không mấy tốt đẹp, đánh mất tất cả niềm tin và sự thương yêu lâu nay người đời đã dành cho họ.

Nói như Nguyễn Du, “Đã buồn cả ruột, lại dơ cả đời !”

Tiểu thuyết Trà Hoa Nữ (La Dame Aux Camélias) được chuyển thành kịch bản là một tác phẩm nổi tiếng trên khắp thế giới, nhưng nếu chẳng may có ai đó dựng nên kịch bản “Hậu Trà Hoa Nữ” để cho Marguerite Gautier có dịp gặp tái hồi cùng Duval, như lấy nhau, thì vở kịch chán chường lố bịch biết bao.

Người đời thường thích những chuyện có “hậu” và phải hiểu đây là thứ hậu vuông tròn, đẹp đẽ (happy ending.) Chính vì vậy mà Nguyễn Du kéo dài truyện Kiều, nên nhân gian có thành ngữ “tái hồi Kim Trọng.” Trong phần tái hồi này Kim Trọng để chàng phải nài nỉ, phân bua “chữ trinh kia cũng có ba bảy đường,” cũng tính chuyện “động phòng.” May mà Thúy Kiều cứng rắn, cho mình là “hương dưới đất, hoa cuối mùa,” từ chối quyết liệt, Kim Trọng mới thẹn thùng đổi chuyện chăn gối ra chuyện cầm thơ.

Có nhiều người không tự biết mình, hay soi gương cũng chẳng thấy khuôn mặt mình, nhưng như vậy không có nghĩa là không ai thấy mình. Đó là những người chưa chết nhưng đã tự chôn mình. Họ cố ôm lấy những danh vọng hão, hết chức vụ này lại muốn nhảy sang cầm lấy chức vụ khác, hết làm chủ tịch thì quay sang làm cố vấn, họ nghĩ không có họ thì ai còn khả năng đứng ra cứu nước!

Trong khi ông nọ hết nhiệm kỳ làm tổng thống lại lui về chức thủ tướng chờ thời, rồi trở lại làm tổng thống, bà nọ không còn là thị trưởng thì ứng cử lấy chức nghị viên thành phố, người kia oanh liệt một thời cấp tiểu bang nay lại công danh thụt lùi về lại quận hạt. Như vậy còn chỗ nào cho người khác, trẻ tuổi và tài năng tiến thân. Cái giỏ cua bây giờ cua bò lên không bị ai kéo trở lại, nhưng đóng nắp rồi thì cũng không ai còn tìm được con đường tiến thân. Biết chấm dứt kịp lúc, đúng thời, đối với họ quả là chuyện khó khăn.

Lê Đạt trong phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm, năm 1956, đã có bài thơ “Ông Bình Vôi” để phê phán những cán bộ sống lâu lên lão làng nhưng “càng lớn càng đặc,” ôm lấy các chức vị, trong đó có những câu:

“Những kiếp người sống lâu trăm tuổi
Y như một cái bình vôi
Càng sống càng tồi
Càng sống càng bé lại...”

Nhà văn Phan Khôi, nhân mấy câu thơ của Lê Đạt, có viết một bài văn cũng mang tên là “Ông Bình Vôi” có những câu như: “vật gì sống lâu và to xác thì gọi bằng ‘Ông’ để tỏ lòng tôn kính, sùng bái.” Trong cộng đồng chúng ta bây giờ không thiếu những “Ông Bình Vôi!”

Ở Việt Nam có quy định tuổi về hưu cho các cấp chỉ huy, nhưng gần đây người ta cho tái bổ nhiệm một bà với một lý do rất buồn cười là vì bề ngoài, trong bà còn trẻ! Người ta trau chuốt công lao của bà và gần như đi đến kết luận, trong lúc này chưa ai thay thế được bà.

Ở Mỹ nếu một ông tổng thống làm đến 3 nhiệm kỳ thì... chán chết, trong khi đó, “Ong Bình Vôi” (*) Phạm Văn Đồng của “ta” ôm chức thủ tướng Việt Cộng tại vị lâu nhất đến 32 năm (1955-1987).

“Giai nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạc đầu!”

Ai muốn nhìn một hoa hậu về già, tóc bạc, miệng móm?

Ông tướng chết giữa chiến địa có đoạn kết cho đời mình bi hùng, trong khi ông tướng về hưu chết trong nhà dưỡng lão có một đoạn kết... buồn hiu!

(*) “bằng đất nung cả, mà một thứ giống như cái hũ nhỏ, duy cổ eo, miệng loa...”

Thủ tướng "trả công" đồng hương

Hoàng Trần (Danlambao) - Ông Đặng Công Huẩn, bí thư huyện ủy Tân Hiệp (tỉnh Kiên Giang) vừa bất ngờ được đưa về Hà Nội giữ chức phó tổng thanh tra chính phủ.

Quyết định trên được ký ban hành hôm 20/7/2015 bởi thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cho thấy rõ sự ‘ưu ái’ dành cho những đồng hương của mình.

Dựa trên ‘cái nôi Kiên Giang’, các động thái gia tăng vây cánh của ông Dũng diễn ra trong bối cảnh cuộc chạy đua quyền lực trước đại hội đảng lần thứ 12 trở nên khốc liệt.

Khi thủ tướng ‘trả công’.

Ông Đặng Công Huẩn
Ông Đặng Công Huẩn, 52 tuổi, được nói có bằng tiến sỹ kinh tế, từng giữ chức phó chủ tịch tỉnh Kiên Giang.

Ông này là 1 trong 2 phó chủ tịch Kiên Giang bị ‘kiểm điểm sai phạm’ vào năm 2011, do dính vào bê bối tham nhũng 2,5 tỷ đồng tiền người dân ủng hộ lũ lụt miền Trung.

Tháng 2/2013, ông Đặng Công Huẩn bất ngờ gửi đơn từ nhiệm chức vụ phó chủ tịch UBND Tỉnh Kiên Giang để về làm bí thư huyện uỷ Tân Hiệp.

Năm 2014, theo sau kế hoạch luân chuyển 44 cán bộ từ trung ương về cơ sở, chiếc ghế của ông Huẩn đã được thay thế bởi ông Nguyễn Thanh Nghị, con trai thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Việc đổi chác ghế đã được tính toán từ trước. Bằng chứng là hơn 1 năm, chỉ từ vị trí bí thư huyện uỷ, ông Huẩn bất ngờ được đưa lên làm phó tổng thanh tra chính phủ - một cơ quan chuyên ‘chặt chém’ các đối thủ chính trị của ông Dũng. 

Xem ra, sự ‘trả công’ của thủ tướng là quá hậu hĩnh.

Gia tăng vây cánh

Như đã nói ở trên, động thái gia tăng vây cánh của ông Dũng chủ yếu dựa vào ‘cái nôi Kiên Giang’, nơi gia tộc ông này nắm giữ quyền lực tuyệt đối về kinh tế lẫn chính trị.

Trước đó, hồi tháng 3/2015, một đồng hương khác của thủ tướng là ông Nguyễn Thanh Sơn - bí thư Kiên Giang cũng đã được đưa lên làm phó chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương đảng.

Trong quá khức, sự ‘ưu ái’ này cũng đã từng được áp dụng đối với ông Lê Hồng Anh, một người thân cận với ông Dũng.

Năm 1997, khi đang là bí thư tỉnh Kiên Giang, ông Lê Hồng Anh được đưa lên giữ chức phó chủ nhiệm uỷ ban kiểm tra trung ương, sau đó trở thành bộ trưởng bộ CA với quân hàm đại tướng (dù chưa làm CA ngày nào).

Ông Anh sau đó nhanh chóng lọt vào bộ chính trị và giữ chức thường trực ban bí thư trung ương đảng.

Hàng loạt quan chức gốc gác Kiên Giang cũng đã được ông Dũng đưa về trung ương trong suốt 2 nhiệm kỳ ngồi ghế thủ tướng. 

Kịch bản này còn tiếp tục tái diễn một khi ông này ngồi vào chiếc ghế tổng bí thư năm 2016. Theo đó, Nguyễn Tấn Dũng cùng 2 người con là Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết sẽ trở thành một gia tộc cai trị toàn bộ 90 triệu dân Việt Nam như những gì đang xảy ra tại Bắc Hàn.


Đẹp sao là lá cờ đỏ sao vàng !!!

Phải nói là cái poster vẽ rất khéo.

Theo Người Việt-07-18-2015 3:17:45 PM
Bùi Bảo Trúc
Phải nói ngay người vẽ cái poster đó vẽ rất khéo. Những ai không phải là người Nhật hay người Việt, không đọc được chữ Nhật và chữ Việt mà nhìn tấm poster ấy thì chỉ thấy lá cờ đỏ sao vàng quang vinh (?) của nước ta để rồi nghĩ ngay rằng (nội dung của tấm poster là) nước ta đang oai hùng tiến lên cùng năm châu thế giới.

Tấm poster này được một sinh viên Việt Nam học tại đại học Matsuyama Matsudo, Chiba tìm thấy ở trong khuôn viên của đại học. Nửa trên của poster là lá cờ đỏ sao vàng với ngôi sao phinh phính beo béo của nước ta, không thể lầm với bất cứ một ngôi sao nào trong các lá cờ của thế giới. Thực ra trong tấm poster đó cũng không hẳn là một lá cờ, mà là một khoảng mầu đỏ chảy loang xuống nửa dưới của tấm poster. Khoảng mầu đỏ loang che gần hết hai chữ “Trộm cắp.” Một hình vẽ bàn tay, biểu tượng quốc tế cho chữ “STOP!” Ngay phía dưới là hàng chữ Nhật mà kiến thức rất hạn hẹp về chữ Hán của tôi chỉ đọc được lõm bõm ba bốn chữ, nhưng chắc ý nghĩa của hàng chữ Nhật ấy chắc cũng không ngoài một lời nhắn là đừng ăn cắp. Ở cuối của tấm poster là hàng chữ Việt nguyên văn: “LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG.”

Chuyện ăn cắp thì ở đâu mà lại không có. Ăn cắp không chỉ thấy ở những người thuộc riêng một quốc tịch nào nghĩa là những người ăn cắp thì nước nào cũng có. Nhưng theo một bản tin của đài BBC mới đây, thì người Việt ở Nhật dính vào hơn 40% những vụ ăn cắp vặt. Các vụ này thường diễn ra tại các siêu thị, luôn cả các cửa tiệm bán quần áo, mỹ phẩm sang trọng. Thủ phạm là những thành phần lao động, du học sinh, và luôn cả các phi công và tiếp viên hàng không. Tình trạng này diễn ra nhiều đến nỗi cảnh sát của một thành phố (Nhật) nọ phải đưa người sang Việt Nam để học tiếng Việt ngõ hầu giải quyết những trường hợp ngôn ngữ bất đồng giữa cảnh sát và những người Việt phạm tội ăn cắp. Ở một số nơi đã xuất hiện những poster có nội dung cảnh cáo những người trộm cắp viết bằng tiếng Việt hăm là hình phạt sẽ rất nặng. Điều an ủi duy nhất là, vẫn theo bản tin của đài BBC, thành tích ăn cắp của người Việt ở Nhật vẫn còn thua Trung quốc.

Nhưng người ta phải đồng ý là không có một tấm poster cảnh cáo nào có nội dung độc địa (nhắm vào Việt Nam) như tấm ở đại học Matsuyama. Có thể nó cũng xuất hiện ở những nơi khác nữa chứ chẳng lẽ chỉ in ra vài tấm treo trong khuôn viên đại học thôi.

Người designer vẽ tấm poster đó rất khéo nhưng cũng rất đểu. Thay vì chỉ là mấy dòng chữ Việt cũng đủ để răn đe những người có toan tính bất lương, phạm pháp thì designer dùng ngay lá cờ và những hàng chữ Việt để đích danh nói thẳng với các công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chứ không hề nhắm vào các lao động đến từ Philippines, Indonesia, Hàn Quốc...

Lá cờ được ghép vào tấm poster nhưng không phải là một lá cờ tung bay ngạo nghễ trong gió, mà là một khoảng mầu đỏ loang lổ.

Sau hết, cái đểu của người vẽ tấm poster đó ghép vào tấm poster đó là câu mà nhà nước vẫn đem ra để bảo ban, dậy dỗ những người dân cùng khổ của Việt Nam : “LAO ĐỘNG LÀ VINH QUANG.”

Người design tấm poster rất đểu khi đem câu này ra để mỉa mai, rỉa rói, xỏ xiên nhà nước Việt Nam... Này mấy anh kia, cứ hô hào, cổ vũ cho chuyện lao động là vinh quang thì hãy cứ nhìn lại coi người dân của các anh có làm đúng theo lời cổ vũ của mấy anh không. Họ có thực tâm tin rằng lao động là vinh quang không? Hay những công dân khốn khổ của nước Việt Nam mà các anh xuất cảng đi làm nô lệ ở khắp mọi nơi (nhưng không thấm nhuần đạo đức Hồ chí Minh và những lời kêu gọi của các anh) chỉ là thứ hàng xuất cảng trây lười, chỉ biết trộm cắp sang nước Nhật của chúng tôi và làm bẩn, làm ô nhiễm đất nước của chúng tôi.

Tấm poster xuất hiện từ hồi cuối năm 2014 nhưng tới nay, đại sứ quán của nước ta vẫn chưa có bất cứ một phản ứng nào. Không có một công hàm phản đối gửi cho chính phủ Nhật đòi tháo gỡ những tấm biểu ngữ có nội dung lăng mạ người dân và đất nước Việt Nam.

Hay là chúng nó cũng đồng tình với những lời chửi cha chúng nó lên như vậy?

Đáng lẽ ra Bộ Ngoại Giao phải gọi đại sứ Nhật tới than phiền, đòi chính phủ Nhật phải ra lệnh cho thành phố Chiba dẹp bỏ, thu hồi những tấm poster đó và xin lỗi người Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Nhưng Bộ Ngoại Giao, sứ quán Việt Nam ở Tokyo không hề mở mồm, mặc cho người Việt và lá cờ (dơ dáy ấy) bị mặc tình bôi bẩn thêm.

Nhưng làm thế nào được, khi mà cả nước chúng nó toàn là một bầy trộm cướp, đạo tặc với nhau. Cứ tìm chữ kleptocracy (chế độ ăn cắp) trong Internet là lại thấy có tên Việt Nam ngay lập tức.

Cái danh dự của Việt Nam sau năm 1975 bị bọn chó dại ném xuống đất đen biết đến bao giờ mới gột rửa cho sạch đây!

Tướng Thanh “MIA”: Thất bại của hệ thống tuyên giáo đảng?

Theo Người Việt-07-19- 2015 3:56:12 PM
Phạm Chí Dũng

Đã tròn một tháng kể từ ngày 19 Tháng Sáu, 2015 “thăm và làm việc với bộ trưởng quốc phòng Pháp,” hình ảnh Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh vẫn nằm nguyên trong tư thế MIA (Missing in action - mất tích khi làm nhiệm vụ).

Những tin tức mới nhất về sức khỏe của tướng Thanh từ các quan chức có trách nhiệm của Ban Bảo Vệ và chăm sóc sức khỏe trung ương thật ra càng làm mù mờ thêm mối nghi ngờ dồn ứ trong dư luận. Nếu có thể so sánh với vụ việc Trưởng Ban Nội Chính Trung Ương Nguyễn Bá Thanh, điểm tương đồng rõ rệt nhất mà ai cũng có thể nhận ra là nếu chỉ đến lúc nằm trong quan tài, ông Bá Thanh mới được cho lộ diện bằng vài tấm hình chụp nghiêng, thì mãi đến nay các cơ quan đảng và nhà nước vẫn chưa trưng ra bất kỳ tấm ảnh nào của viên đại tướng bị không ít dư luận nghi ngờ về tâm tư “thân Trung Quốc” cùng tin đồn ám sát dù chỉ trên giường bệnh, bất chấp một nguồn tin gần đây cho biết “tướng Thanh đã về.”

Nhiều người có cảm giác như tương tự với vụ “ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc,” quy trình “xử lý tin đồn” của hệ thống tuyên giáo đảng đối với tướng Phùng Quang Thanh đang lặp lại một cách sáo mòn nhưng còn dày dặn độ phản tác dụng hơn.


Quá nhiều mâu thuẫn


Tương tự vụ Nguyễn Bá Thanh, ngày 1 Tháng Bảy, 2015, Ban Bảo Vệ và Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương cũng gián tiếp thông qua báo Tuổi Trẻ cho biết đại tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Việt Nam, “đã đi Pháp trị bệnh cách đây một tuần.”

Độ trễ cho “phản ứng nhanh” của Ban bảo vệ và chăm sóc sức khỏe trung ương trong cả hai vụ Nguyễn Bá Thanh và Phùng Quang Thanh đều kéo dài từ năm, bảy ngày sau khi rộ lên tin đồn “xấu” trên mạng.

Tuy nhiên chi tiết đáng nghi ngại là trước khi có thông tin từ Ban Bảo Vệ Và Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương, “báo nhà” Quân Đội Nhân Dân trong hàng chục ngày đã không có tin tức nào về bộ trưởng Quốc Phòng còn đương nhiệm. Trong khi đó, duy nhất trang báo An Ninh Tiền Tệ của Hội luật gia Việt Nam thực hiện động tác “cải chính” khi đăng hình ảnh tướng Thanh ngồi nghiêm chỉnh trong cuộc họp thường kỳ của chính phủ vào cuối Tháng Sáu, 2015 - như một minh chứng hiển nhiên về việc tướng Thanh vẫn hiện diện. Thế nhưng ngay sau đó, một số nhà phân tích đã chứng minh rằng hình ảnh đó hiển nhiên được chụp trong cuộc họp thường kỳ chính phủ từ... Tháng Hai, 2015.

Rất có thể do động tác mang tính cải chính vội vã và đặc biệt sai lệch về bản chất thời điểm như vậy đã càng khiến dư luận nghi ngờ về một câu chuyện bất thường nào đó đã xảy đến với tướng Thanh.

Sau một tháng “MIA,” có thể khẳng định dư luận đại trà ở Việt Nam đã biết và có quá đủ thời gian nghiền ngẫm, bàn tán về các loại tin đồn liên quan đến số phận của tướng Thanh. Nếu không ít cán bộ về hưu và tiểu thương ngoài chợ đang đặc biệt quan tâm đến vụ việc này, không thể nói là các đảng viên không biết và không bị cuốn vào câu chuyện hiếm có ấy.

Một trong những biểu hiện rõ nhất về tính bất thường chính là đã không có một tin tức nào về kết quả làm việc của tướng Thanh tại Pháp. Cũng không có bất kỳ thông tin nào về chuyến làm việc tiếp theo ở Ấn Độ của tướng Thanh. Trên báo Nhân Dân và đặc biệt Quân Đội Nhân Dân là cơ quan ngôn luận của Bộ Quốc Phòng Việt Nam, người ta không thể tìm ra dấu vết hiện diện của viên tướng bốn sao trong cả tháng qua.

Biểu hiện mang tính an ủi cho “sự thật về tướng Thanh” chỉ là việc tin đồn “tướng Thanh bị ám sát tại Paris” có vẻ chẳng có mấy cơ sở, vì cho tới nay vẫn chưa có bất kỳ tờ báo nào, kể cả báo lá cải săn tin ở một quốc gia tự do báo chí như Pháp đưa tin về những gì liên quan đến tin đồn này.

Tuy thế, lại có sự mập mờ và rất mâu thuẫn giữa tin tức về việc tướng Thanh sang Pháp làm việc với bộ trưởng Quốc Phòng Pháp từ ngày 19 Tháng Sáu, 2015 và tin của Ban Bảo Vệ và Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương về vụ “ngày 24 Tháng Sáu sang Pháp trị bệnh.”

Còn bây giờ, sau vài thông tin của Ban Bảo Vệ và Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương, dư luận được đưa trở về bối cảnh ông Nguyễn Bá Thanh: khối u, phẫu thuật, bệnh viện nước ngoài và những nghi ngờ còn lâu mới chấm dứt.

Tuy nhiên, “ca bệnh” tướng Thanh dường như khó khăn hơn. Khác với vụ bệnh nhân Nguyễn Bá Thanh, những bác sĩ đảng như ông Phạm Gia Khải hay Nguyễn Quốc Triệu có vẻ không còn quá năng nổ để thanh minh cho việc “đồng chí Phùng Quang Thanh vẫn khỏe.”

Song một logic không thể xóa nhòa là nếu được Ban Bảo Vệ và Chăm Sóc Sức Khỏe Trung Ương xác nhận “không đủ sức khỏe,” tướng Thanh sẽ không có cơ hội ứng cử vào Bộ Chính Trị tại đại hội đảng đầu năm 2016.

Trước đây đã có tin chuyên gia cho biết tướng Thanh là một ứng cử viên cho chức chủ tịch nước, thậm chí là tổng bí thư.


“Kịch bản xấu”


Với vụ “tướng Thanh mất tích,” khá nhiều giả thiết và cả “kịch bản xấu” đang được một số tác giả và giới phân tích nêu ra. Những tin tức dồn dập trên mạng càng gây sức ép nặng nề lên Bộ Quốc Phòng Việt Nam và hệ thống tuyên giáo đảng, đang khiến lộ ra yếu huyệt khó tự hàn lấp của các cơ quan tuyên truyền nhà nước - ngày càng thiếu “nhất trí” và hình như chẳng biết làm cách nào để bịt miệng dư luận.

Bài học “chủ động thông tin” mà tưởng như đảng đã rút ra được sau “vụ Nguyễn Bá Thanh” cùng blog chân dung quyền lực, lại đang chua chát trễ hẹn một lần nữa. Ở lần trước vào đầu năm nay, “tau khỏe mà, có chi mô” mà một quan chức thuật lại lời của ông Nguyễn Bá Thanh, rốt cuộc đã chỉ còn lại cái chết của ông.

Cần nói thêm rằng khi thời gian đã trôi qua một cách lãng phí cả tháng qua, kịch bản về tình trạng bệnh tật của tướng Phùng Quang Thanh đã không còn được dư luận xếp lên hàng đầu nữa. Thay vào đó là những kịch bản tệ hơn, thậm chí xấu hơn hẳn.

Cùng với sự thay đổi đồng loạt hai cấp tướng tư lệnh và chính ủy của Bộ Tư lệnh quân khu thủ đô vào đầu Tháng Bảy, 2015, tức chỉ ít ngày sau khi tướng Phùng Quang Thanh - người chịu trách nhiệm chỉ đạo trực tiếp khối đơn vị vài chục ngàn quân này - bị “MIA,” dư luận không tránh khỏi mối liên tưởng về một biến động đáng kể nào đó liên quan đến giới quân nhân Việt Nam.

Biến động trên, nếu có, lại xảy ra khi đại hội đảng 12 chỉ còn chưa đầy nửa năm nữa sẽ khai mạc.

So với vụ việc Nguyễn Bá Thanh, rất có thể tình hình tướng Phùng Quang Thanh là khó xử hơn nhiều và hiển hiện một thất bại khó tránh của các cơ quan tuyên giáo, nhất là nếu vụ việc này quá đậm đặc chất bột màu “nội bộ.”

Sunday, July 19, 2015

Đại lễ Cúng Cô Hồn Trận Vong ở Huế

Liêu Thái/Người Việt-7-19-2015 3:58:40 PM
Đại lễ cúng Cô Hồn Trận Vong diễn ra từ ngày 23 đến ngày 30 Tháng Sáu âm lịch ở khắp thành phố Huế hằng năm, không năm nào thiếu.


Lễ cúng cô hồn trận vong của một người dân bên bờ sông Hương.(Hình: Liêu Thái/Người Việt)

Bắt đầu từ 23 tháng Sáu âm lịch, người dân thành phố Huế cùng nhau lễ cúng, dâng hương hoa, thức ăn, củi, vàng mã cho người đã khuất trong cuộc đại biến năm 1885, kinh đô thất thủ, rơi vào tay Pháp và binh biến Mậu Thân 1968. Phải gọi đây là một đại lễ dân gian, bởi điều này không bắt nguồn từ một chính sách hay sự chỉ đạo nào của nhà nước.

Huế 1885 và Huế 1968

Ngược dòng lịch sử, có thể nói rằng không có trận chiến nào đặc biệt như trận chiến năm 1885 ở kinh đô Huế, khi mà giềng mối giữa nhân dân và vua quan triều đình hầu như không có và dân trí thấp đến độ ngay cả những vị quan tổng đốc, chuyên về binh lược đã nghĩ ra kế mở cổng nhử quân Pháp vào thành và đổ trái mù u ra đường để đối phương trượt ngã (do quân pháp đi thẳng, suy ra chắc chắn không có đầu gối!) mà đánh úp.

Chính cái chiến thuật hết sức ngô nghê này đã đẩy kinh đô Huế đến chỗ máu chảy thành sông và hàng vạn dân oan bị ngã xuống do chạy loạn, phần bị bắn, phần bị đạn lạc. Và cũng từ đó, câu chuyện về những oan hồn lang thang rày đây mai đó kiếm ăn, đói lạnh, cô đơn, không chốn nương náu ngày càng ám ảnh đời sống cư dân kinh thành.

Nhưng câu chuyện đó trở nên nặng nề âm khí kể từ sau Tết Mậu Thân 1968. Trước đây, ở các điện thờ, lăng tẩm, chùa chiền, kể từ năm 1885 về sau, không căn cứ vào bất cứ sắc phong hay chỉ dụ nào của nhà vua, người dân Huế, các sư sãi ở các chùa cứ nhằm ngày 23 Tháng Sáu âm lịch, ngày kinh thành Huế thất thủ cho đến ngày 30 Tháng Sáu âm lịch, các buổi lễ cầu siêu bạt độ, cúng kính dâng thức ăn, vàng mã lại diễn ra.

Thời đó, câu chuyện cúng kính chỉ giới hạn ở chùa chiền, đền đài, miếu, lăng tẩm chứ không diễn ra khắp dân gian. Chỉ những nhà có điều kiện kinh tế khá giả mới tổ chức cúng ở tư gia. Nhưng chuyện đó hiếm, các điểm cúng tư gia chỉ đếm trên đầu ngón tay. Sau Tết Mậu Thân 1968 thì mọi chuyện lại khác.

Như lời của anh Hiền, một cư dân Huế, thuộc dòng họ Tôn Thất, chia sẻ, “Sau Mậu Thân, chứng kiến cảnh người chết quá nhiều, đi đâu cũng gặp chết, làm cái nhà mà cũng lo lắng, phải bốc đất đi đến thầy địa lý coi thử dưới nền nhà mình có xác người hay không. Oan hồn uẩn tử nhiều lắm...”


Nhà nào cũng có miếu thờ cô hồn trận vong 1968 như thế này, có nhiều nhà có tới 8 miếu trước sân. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)

“Thế nên sau Mậu Thân, nhà nào cũng lập miếu thờ và lấy ngày 23 Tháng Sáu làm ngày giỗ chung cho đất Huế. Đến Tháng Chạp, Tháng Giêng lại cúng một lần nữa nhưng lễ chính vẫn là 23 đến 30 Tháng Sáu hằng năm. Đến Tháng Chạp và Tháng Giêng là mình cúng ông bà tổ tiên của mình rồi khấn luôn vậy thôi!”

“Lý do để lấy ngày 23 Tháng Sáu cúng giỗ luôn những vong hồn Mậu Thân mà lẽ ra là tháng Chạp, tháng Giêng mới cúng giỗ là vì thời bao cấp, đền đài, chùa chiền, lăng tẩm chi cũng bị nhà nước đập tuốt hết. Nếu mình cúng vào Tháng Chạp, Tháng Giêng mà trưng bàn ra trước sân thì bị bắt, khó lắm. Mình phải dựa vào ngày 23 đến 30 Tháng Sáu vì ngày đó ít nhạy cảm hơn, có tính cách mạng hơn...”

“Vậy đó, việc cúng kính bắt nguồn từ năm 1885 nhưng lại nở rộ, trở thành lễ hội dân gian mà ai làm ăn giàu nghèo chi cũng cúng là phải kể đến những năm từ Tết Mậu Thân trở về sau. Bắt đầu từ đó, nhà nào cũng cúng, mỗi nhà mỗi kiểu, lễ vật cũng khác nhau nhiều lắm, có mấy thứ lễ chung thôi chứ còn lại thì khác nhau khá nhiều.”

Đại lễ dân gian và những bó củi tình thương

Người ta nói sống sao thác vậy, tâm thức này rất hợp với người dân xứ Huế, có thể nói rằng hiếm có nơi nào trên đất nước này lại xem trọng phần âm hơn phần dương như xứ Huế. Chỉ cần nhìn cách người ta xây lăng tẩm, lăng mộ cho ông bà tổ tiền thì cũng đủ thấy mức độ coi trọng phần âm đến đâu.

Một người dân Huế có thể nghèo khổ, thiếu thốn, ở nhà trọ hoặc nhà cấp bốn nhưng lễ cúng ông bà tổ tiên và phần mộ của ông bà họ thì không chê vào đâu được.


Bó củi được đặt gần bàn thờ và đốt trong lễ cúng cô hồn bên sông Hương. (Hình: Liêu Thái/Người Việt)

Chỉ có Huế mới có những thành phố lăng mộ, kinh đô lăng mộ từ Phú Vang cho đến giáp giới Quảng Trị. Đi bất kỳ nghĩa trang nào, người ta cũng có thể bắt gặp những ngôi mộ khang trang, nhiều ngôi to hơn biệt thự, bên trong có cả hệ thống điện đài, thậm chí tủ lạnh, tivi đang hoạt động để phục vụ cho người đã khuất và người giữ lăng mộ.

Trong khi đó, những con cháu đứng ra xây lăng mộ lại không mấy giàu có. Xây lăng mộ và chăm sóc phần hồn cho ông bà tổ tiên là một triết lý sống của người dân Huế, họ xem đó là một hành động tri ân, báo hiếu. Cũng chính bởi tâm thức này mà câu chuyện cúng kính những người chết oan trong chiến tranh ở Huế lại trở nên quan trọng và ly kỳ.

Có thể nói rằng việc cúng kính, thậm chí tri ân những người đã chết oan trong binh biến (vì họ đã giúp đỡ, che chở cho người sống yên tâm làm ăn) là một đại lễ tâm linh dân gian Huế hàm chứa lòng lân mẫn giữa người với người, giữa cõi sống và cõi chết.

Chỉ cần nhìn qua những bó củi (được đốt trong lễ cúng cùng với khoai lang, phao vàng mã, áo quần, tiền bạc các loại bằng vàng mã và những món ăn dành cho người vừa bị ngã xuống nước, còn yếu sức) của các cư dân dọc bờ sông Hương, hay những cuộn băng, tivi, sách vở bằng vàng mã trong lễ cúng của người dân gần các trường học, hoặc các chìa khóa bằng vàng mã cho những người bị xích chân trong hố tập thể của những nhà dân gần các hố chôn ở cồn Hến, Đập Đá hay thông Vỹ Dạ... Cũng đủ hiểu được đôi điều về tâm thức người Huế.

Như lời của bà Lạc, người dân sống bên bờ một nhánh rẽ của sông Hương về phía Quảng Điền, trên đường Huỳnh Thúc Kháng chia sẻ, “Ở hai bên bờ sông Hương, trong lễ cúng ai cũng có một bó củi hết. Mình phải đốt lên để ‘họ’ về sưởi, chứ chết nước lạnh, mình không đốt cho họ sưởi thì run lập cập làm sao mà họ hưởng thức cúng được!”

“Sống cũng như thác thôi, tội nghiệp lắm! Trước đây o (cô) không cúng, từ Mậu Thân đến giờ, năm nào o cũng cúng, có ít thì cúng ít, có nhiều thì cúng nhiều, thì cũng một mâm chè xôi, thức mặn có gì cúng nấy, trong đó thì hai bó củi để đốt suốt lễ cúng và áo giấy vàng mã nhiều nhất...”

Mùa cúng cô hồn ở Huế diễn ra nhiều lần trong năm. Nhưng quan trọng nhất vẫn là mùa Tháng Sáu âm lịch. Như lời bà Lạc chia sẻ, “Đôi khi o tự hỏi tại sao cô hồn ở Huế nhiều quá thể vậy. Nhưng o nghĩ lại, thấy nơi nào cũng nhiều, mình chỉ cúng được cho cô hồn chết chứ cô hồn sống cũng nhiều lắm nhưng đâu phải ai cũng có thể cúng được!”

Câu kết của bà Lạc làm chúng tôi suy nghĩ rất nhiều! (LT)

Trại hè của 4,000 Hướng Đạo Sinh Việt Nam bị chính quyền phá

Việt Hùng/ Người Việt-07-19- 2015 3:24:33 PM
Đồng Nai (NV) - Hướng Đạo Sinh Việt Nam trên toàn quốc quy tụ về Biên Hòa tham dự một trại hè nhưng đã bị chính quyền địa phương cấm cản.


Trại mang tên Hợp Lực của hướng đạo sinh, nhưng đành bất lực trước sự ngăn chặn từ phía chính quyền. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Phong trào Hướng Đạo Sinh ở Việt Nam (hay còn gọi là phong trào Scout) đã dự định tổ chức sinh hoạt Cắm Trại bốn ngày, từ ngày 16 đến 19 Tháng Bảy, 2015 ở khu du lịch Bửu Long, tọa lạc ở đường Huỳnh Văn Nghệ, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai.

Trại hè năm nay qui tụ hơn 4,000 trại sinh từ khắp các miền đất nước, có những nhóm ở rất xa như Quãng Ngải, Hải Phòng, Quảng Trị...

Người dân làm, chính quyền phá

Lâu nay các phong trào có khả năng quy tụ nhiều người, đặc biệt là giới trẻ đều bị chính quyền CSVN quan tâm một cách đặc biệt. Thế nhưng, việc một phong trào Hướng Đạo Sinh với tôn chỉ là phi chính trị, phi tôn giáo, phi lợi nhuận, vẫn bị chính quyền ngăn chặn, khiến cho nhiều trại sinh tỏ ra rất bất bình.

Mục đích của phong trào hướng đạo là giáo dục bổ túc cho giáo dục gia đình và học đường, giúp thanh thiếu niên rèn luyện tính khí, tháo vát, để có thể thích nghi với mọi hoàn cảnh, chuẩn bị để trở thành những công dân tốt, có trách nhiệm, biết trọng danh dự, hữu ích cho xã hội.

Hướng đạo Việt Nam được thành lập cũng theo những mục đích chung đó. Từ “đạo” trong cụm từ “hướng đạo” có nghĩa là “đường”; Hướng đạo có nghĩa là “dẫn đường” và không có liên quan đến một tôn giáo nào. Hầu hết các đơn vị hướng đạo không phân biệt tôn giáo của thành viên, trừ các đoàn hướng đạo được tổ chức riêng bởi các đoàn thể tôn giáo.


Đông đảo các trại sinh bày tỏ niềm vui phấn khích trong ngày đầu gặp nhau ở trại. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Hướng đạo Việt Nam là một tổ chức thanh thiếu niên được thành lập vào những năm đầu thập niên 1930. Hướng đạo Việt Nam trước đây từng là một thành viên của Tổ Chức Phong Trào Hướng Đạo Thế giới (World Organization of the Scout Movement) và đây cũng chính là tổ chức lớn nhất của phong trào hướng đạo được sáng lập bởi Robert Baden-Powell, một trung tướng trong Quân đội Hoàng gia Anh vào năm 1907.

Thời Việt Nam Cộng Hòa, phong trào hướng đạo Việt Nam phát triển khá mạnh. Rất nhiều trại họp bạn toàn quốc đã được tổ chức với hàng ngàn trại sinh tham dự. Đến khi Cộng Sản nhuộm đỏ được cả nước thì bị cấm và chỉ còn có các đoàn thể do Đảng CSVN lập ra để phục vụ nhu cầu chính trị của chế độ.

Dù vậy, các đoàn hướng đạo tại nhiều địa phương vẫn âm thầm sinh hoạt và liên kết với nhau suốt nhiều chục năm qua.

Một anh trong ban tổ chức cho biết, “Trại hè năm nay mang chủ đề là Hợp Lực. Với mong muốn đoàn kết anh em trại sinh trong toàn Việt Nam. Theo kế hoạch ban đầu, trại sẽ được tổ chức tại Bình Dương. Giờ phút cuối, địa điểm chuyển về Đồng Nai, khu du lịch Bửu Long. Địa điểm trại chỉ thông tin nội bộ vì nghi có người tìm cách ngăn cản trại.”

Ngày 15 Tháng Bảy, 2015, các đoàn lần lượt kéo về, sân khấu đã hoàn thành. Thế nhưng, tối ngày 16 Tháng Bảy, 2015, một nhóm công an gồm công an phường, dân phòng và an ninh thuộc Bộ Công An, đã đến gặp các huynh trưởng và yêu cầu khu du lịch Bửu Long không cho thuê đất để tổ chức, vì lý do “không bảo đảm an ninh, vệ sinh ăn ở.”

Tinh thần hướng đạo vẫn được thể hiện dù trong hoàn cảnh khó khăn

Một huynh trưởng cho biết, “Thật buồn, khi ngày dự định khai mạc trại lại là ngày bế mạc. Tội nghiệp các em nhỏ, sau một đêm vui vẻ, ngủ trong các lán trại, tinh thần háo hứng đợi chờ những trò chơi, niềm vui trong những ngày tới, thì hôm nay lại nhận được thông báo: dừng cắm trại.”

Hầu hết các trại sinh đều rất bất bình và tỏ ra thất vọng. Vì kế hoạch cắm trại này đã được họ chuẩn bị hơn ba tháng trước. Thế mà nay lại không được sinh hoạt chung.


Tuy niềm vui của họ bị ngăn chặn, nhưng họ vẫn vui vẻ sinh hoạt chia tay trong buổi sáng cuối cùng trước khi phải rời trại. (Hình: Việt Hùng/Người Việt)

Một số đoàn không về, mặc thường phục, tiếp tục làm “khách du lịch” để ở lại trại như Hải Đăng (Sài Gòn), Ngự Bình (Huế, An Hải, Đà nẵng) với trên 300 trại sinh. Các đoàn Quảng Nam, Dak Lak đã kéo về Bản Đôn ở tỉnh Dak Lak để tiếp tục sinh hoạt trại.

Theo trại sinh Võ Trung cho biết, “Nhìn chung, mọi người thấy đây là giai đoạn khó khăn nhưng tinh thần hướng đạo vẫn được giữ vững. Tuy đã biết là phải tạm dừng buổi cắm trại, tuy nhiên mọi người đều cố vui vẻ, hát vang những bài hát sinh hoạt trong buổi chia tay. Họ bắt tay, ôm hôn với hi vọng sẽ sớm được gặp lại trong tinh thần hướng đạo.”

Theo anh Võ Thiện Toàn, “Thật ra phong trào hướng đạo sinh đã phát triển rất mạnh trước năm 1975, tuy nhiên sau khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam, họ đã ra sức đàn áp phong trào, khiến cho phong trào bị lụi tàn dần.”

“Thời gian gần đây, vì đạo đức xã hội bị xuống cấp trầm trọng, nên các huynh trưởng mới gầy dựng lại phong trào, nhằm định hướng cho các em có tinh thần hướng đạo, hướng tới một con người tốt trong xã hội. Số lượng người sinh hoạt hướng đạo sinh ngày càng nhiều, đặc biệt là giới trẻ khiến cho chính quyền CSVN lo ngại,” anh Toàn cho biết thêm. (TN)

Ai đã tung tin Tống Văn Sơ chết năm 1932 ở HK? Hay: Nói láo, phải như thầy trò nhà Hồ Tàu và CSVN!

Vậy là chúng đang cắn nhau chí tử...

Mấy ngày gần đây nóng hổi tin phe “muốn theo Mỹ” đánh phe “tâm tư với Tàu”, mà kẻ “tâm tư sâu nặng nhất” là tướng Phùng Quang Heo đã từ “dưỡng bệnh” chuyển sang từ trần, còn kẻ số 1 “thân Tàu” là TBT Lú thì đi Mỹ trong “phái đoàn của 3X” và dường như quay ngoắt 180 độ với Tàu sang Mỹ, thậm chí còn không một từ nhắc đến XHCN và chủ nghĩa Mác-Lê, thì báo Điện tử của ĐCSVN hôm 15/7/2015 lại trương lên một văn kiện lịch sử của đảng từ năm 1933 - Tài liệu báo cáo Quốc tế CS do TBT thứ hai của đảng CSVN (sau Trần Phú) là ông Hà Huy Tập soạn gửi và được lưu ở Moscow rồi Hà Nội đến nay - khẳng định Nguyễn Ái Quốc đã bị ám sát trong tù ở Hong Kong năm 1932...

Trích 1 từ Dân Làm Báo, ngày 15/7/2015: 


"Đồng chí Nguyễn ái Quốc, đã bị ám sát vào giữa năm 1932 
trong các nhà tù địa ngục của Hồng Công", 
theo tài liệu đăng trên báo điện tử đảng cộng sản. 

Bạn đọc Danlambao - Một văn kiện quan trọng của đảng cộng sản thừa nhận rằng nhân vật Nguyễn Ái Quốc ‘đã bị ám sát vào giữa năm 1932’ tại Hồng Kông.

Điều này được viết rất rõ trong tập 4, văn kiện đảng toàn tập, tại bài ‘Kỷ niệm ba năm ngày thành lập Đảng cộng sản Đông Dương’:

“Đảng Cộng sản Đông Dương vừa được thống nhất vào đêm trước của cuộc bãi công có tính chất khởi nghĩa của các phu đồn điền Phú Riềng, bởi ba nhóm cộng sản của Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ dưới sự lãnh đạo của người sáng lập của nó là đồng chí Nguyễn ái Quốc, đã bị ám sát vào giữa năm 1932 trong các nhà tù địa ngục của Hồng Công”.

Được biết, tác giả đã viết ra văn kiện trên chính là ông Hà Huy Tập, tổng bí thư đời thứ 3 của đảng cộng sản Việt Nam, nhiệm kỳ 1937-1938, bị Pháp xử bắn năm 1941.

(Hết trích 1)

Cá nhân tôi nhìn sự kiện thứ ba trong chuỗi trên như một hành vi tấn công tiếp theo của phe “muốn thân Mỹ chút chút” trong cuộc đấu đã chiếm ghế ĐH12 với phe “tâm tư anh em Tàu” (chứ ai có thể chui vào báo đảng CSVN mà làm việc đó?), bằng cách lột truồng Hồ Tàu ra cho bàn dân thiên hạ biết, thế thôi. Quả là một cú chơi quá độc, giống như chuyện anh em trong nhà tranh nhau chia của cha ông để lại khi mẹ già sắp chết (là đảng CSVN), và thằng em đứng ra tố cáo rằng thằng anh cả không phải con của cha mình mà là con thằng cha hàng xóm phía Bắc! Có “di chúc” của ông bố bị cắm sừng để lại hẳn hoi, làm “bà mẹ” sắp chết vốn gái đĩ già mồm cũng cứng họng.

Chuyện quả không nhỏ, nên tôi biết thế nào lần này phe “tâm tư Tàu” cũng phải phản công, nếu không im lặng là đồng ý, tức là mình là con Tàu 100% rồi, làm sao có chính danh sống trên đất Việt được! Dân Việt có lẽ đến gần 90 triệu người sẽ ngay lập tức vác gậy đuổi bọn thằng anh máu Tàu về quê cha đất tổ chúng ở sau Ải Nam Quan ngay! Hai chị em Bà Trưng đã làm thế, 2000 năm sau dân Việt đã nhiều lần làm thế, chả lẽ dân Việt thời a-còng lại không dám theo gương tổ tiên?!

Thậm chí, tôi còn hứng chí ngồi chấp bút một bài dự đoán các “lý luận” mà phe “đông Phương hồng-Mao sẻ tung” sẽ “xẻ tung” ra để chối bỏ sự thật là mình có máu Tàu cộng đời đầu cho vui thôi. Đó là: tại ông Hà Huy Tập không có thông tin lúc đó, vì NAQ “bí mật”, nên không biết tin NAQ chết trung tù chỉ là tin giả... Và, “thực tế thì NAQ đã thoát chết” rồi “về với quê hương cách mạng vô sản” là Nga sau 3 năm được Tàu nuôi dưỡng ở Hạ Môn, rồi Thượng Hải... (các bạn biết đấy, chả gì thì tôi cũng là Viện trưởng “Viện nghiên cứu sự bịp bợm của Hồ và đảng CSVN” từ mấy năm nay!). 

Nhưng tôi lại không viết xong bài đó, vì nghĩ: thôi, không vẽ đường cho hươu chạy làm gì, cứ để xem hươu chạy thế nào? Thực ra, tài liệu này của Hà Huy Tập đã được một số nhà sử học nhắc đến khi nghiên cứu “cái chết của NAQ ở HK” là giả hay thật, và các “nhà sử học” CS thì chối biến đổ cho HHT không biết nội tình ở HK (dù HHT là nhân vật số 1 của đảng CSVN lúc đó ở Moscow, có mọi thông tin của QTCS về đảng mình và các “đồng chí” của mình). Và lần này, CSVN (phe tâm tư Tàu”) chắc cũng sẽ không có lý luận gì mới, vì không bên nào có thêm bằng chứng mới hơn? 

Và quả đúng là như thế. Chỉ 2 ngày sau, ngày 17/7/2015, phe “tâm tư Tàu” đã lên tiếng.

Trích 2 từ Dân Làm Báo, ngày 18/7/2015: 



Hoàng Trần (Danlambao) - Tờ báo của trung ương đảng CSVN vừa lên tiếng bác bỏ thông tin nói rằng Nguyễn Ái Quốc bị ám sát năm 1932 tại Hồng Kông.

Trước đó, cũng chính trang báo điện tử ĐCSVN đã đăng lại một bản số hoá trích từ ‘Văn kiện đảng toàn tập’, trong đó có đoạn:

“…đồng chí Nguyễn ái Quốc, đã bị ám sát vào giữa năm 1932 trong các nhà tù địa ngục của Hồng Công”. 

Nếu bị sát năm 1932 thì chắc chắn Nguyễn Ái Quốc không thể là Hồ Chí Minh như các sách vở của đảng vẫn hay tuyên truyền.

Dụng ý xấu

Thông tin này ngay lập tức đã nhiều trang báo tự do và các mạng xã hội đăng lại, khiến dư luận đặc biệt chú ý đến chi tiết này.

Ngày 17/7/2015, báo điện tử đảng CSVN lập tức cho đăng tải một bài phản bác khá dài, trong đó có nội dung cáo buộc các trang web đã đưa thông tin là nhằm ‘dụng ý xấu’.

“Nhưng gần đây, một số người trích đoạn thư này đưa lên một số mạng xã hội: “Nguyễn Ái Quốc đã bị ám sát vào năm 1932”. Đây là cách đưa tin "cắt xén", "mập mờ" với dụng ý xấu.”

“Thậm chí họ còn "câu khách" bằng thủ đoạn loan tin: "Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam vừa đưa tin”.”, trang báo của trung ương đảng CSVN nói.

Phản ứng này cho thấy sự rúng động của chế độ CSVN khi sự thật lịch sử đang ngày càng được phơi bày trước công chúng.

Đổ lỗi cho ‘thực dân Anh’

Trong bài Về Bức thư của Ban Lãnh đạo Đảng Cộng sản Đông Dương tháng 2/1933, tác giả Trần Quỳnh lý giải bối cảnh thông tin Nguyễn Ái Quốc ‘bị ám sát’:

“Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Đông Dương, kể từ khi Nguyễn Ái Quốc bị bắt (ngày 6/6/1931) đã hoàn toàn mất liên lạc, trong khi Chính quyền thực dân Anh đã đánh lạc hướng dư luận thỉnh thoảng lại tung tin Tống Văn Sơ đã chết.”

“Trong khung cảnh ấy, nhiều người cộng sản Việt Nam cũng tưởng rằng Nguyễn Ái Quốc đã bị sát hại trong nhà tù thực dân.”

Cũng theo báo đảng, ngoài việc báo cáo tình hình, bức văn kiện trên còn nhằm mục đích “tố cáo Chính quyền thực dân Anh ám sát Nguyễn Ái Quốc vì Chính quyền thực dân Anh nhiều lần tung tin Tống Văn Sơ (Nguyễn Ái Quốc) đã chết.”

(Hết trích 2)

Nói láo, phải như thầy trò nhà Hồ Tàu và CSVN...

Nhưng Viện trưởng “Viện nghiên cứu sự bịp bợm của Hồ Tàu và CSVN” tôi đã bất ngờ! 

Tôi không bất ngờ vì “ný nuận” của tác giả Trần Quỳnh trên báo đảng CSVN trên rằng Hà Huy Tập không có đủ thông tin lúc đó, mà sau này thì HHT lại “vô tình” bị Pháp xử bắn chết sớm năm 1941, cũng như vì “số phận vô tình” của tất cả 5 đời TBT của đảng CSVN (Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong, Ngô Gia Tự, Nguyễn Văn Cừ) ngay trước khi Hồ Tàu vượt qua biên giới Việt Tung chui vào hang Cắc Cớ (ủa lộn, hang Pác Bó - hang Cắc Cớ ở ngay Hà Tây, Chùa Thầy, nay đã là Hà “lội” lậng...). 

Tôi cũng không bất ngờ về cái kết luận bù lu bù loa (tức rất lăng loàn) của báo đảng CSVN đổ cho lề tội loan tải bài viết của TBT của chúng là HHT với “dụng ý xấu” - mà lờ tịt đi “dụng ý” của chính báo đảng CSVN khi đăng lại tài liệu đã “mốc xì” đó, trong những ngày này, đó là dụng ý gì? Điều này phe “tân tư Tàu” không dám nói ra, sợ phe “đang lừa thân Mỹ” chơi cho vài quả thôi sơn tiếp trước ĐH12 thì chỉ có mà... cuốn xéo về Tàu - Kim Dung cũng không nghĩ ra bài đỡ được chứ nói gì đến Tập! Mà tôi tin đến đầu 2016 sẽ còn vài “cú móc” nữa của 3X, nhưng khốn nạn cho người Việt là 3X cũng cố giữ không làm “vỡ bình” mà cha con 3X đang quây tổ.

Tôi bất ngờ vì cách Trần Quỳnh/đảng CSVN/phe “tâm tư Tàu” giải thích tại sao có tin NAQ đã chết trong tù HK năm 1932 làm HHT “bé cái nhầm”. Chúng ta đọc lại phần này của Trần Quỳnh trên:

Trích 2 từ đoạn Trích 2 trên:

“Ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Đông Dương, kể từ khi Nguyễn Ái Quốc bị bắt (ngày 6/6/1931) đã hoàn toàn mất liên lạc, trong khi Chính quyền thực dân Anh đã đánh lạc hướng dư luận thỉnh thoảng lại tung tin Tống Văn Sơ đã chết.” (Hết trích 2’).

Như vậy, tội “làm nhiễu nội bộ đảng CSVN” là do Chính quyền thực dân Anh! Đó tuyên bố chính thức của đảng CSVN hôm nay trên báo đảng, qua loa Trần Quỳnh ngày 17/7/2015.

Ô hô! Nhưng theo “Viện nghiên cứu sự bịp bợm của Hồ và CSVN” thì chính Trần Dân Tiên và T.Lan, cũng chính là Hồ, cũng “chính là NAQ”, từ năm 1948 (qua NXB Tàu ở Thượng Hải, rồi rất nhiều lần qua NXS Sự thật ở HN) và 1962 qua báo đảng Nhân Dân đã kết tội này cho Thực dân Pháp cơ!

Trích 3a từ “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch” của Trần Dân Tiên:

“...Các báo ấy (của Anh) kết luận: phải có xét xử công minh đối với mọi người.

Trái lại, báo chí thực dân Pháp ở Đông Dương có một thái độ ti tiện. Các báo này nói xấu ông Nguyễn và bịa đặt những lời nói láo hết sức vô sỉ.

Khi ông Nguyễn đã bí mật rời khỏi Hương Cảng, những tờ báo này phao tin là ông Nguyễn đã chết trong nhà thương. Nhưng báo Anh đạp lại. Họ đã dạy cho các báo Pháp ở Đông Dương phải có một tí tự trọng trong nghề làm báo, dù là báo chí thuộc địa.

Những tờ báo Pháp thuộc địa trả lời một cách trơ tráo: “No speak English” (Không biết nói tiếng Anh). Ông Nguyễn lại mất tích!” - (Trang 122, từ dòng thứ 19 trên xuống, “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch, Trần Dân Tiên, NXB chính trị Quốc gia - Sự Thật, Hà Nội 2015, Quyết định xuất bản số 5570-QĐ/NXBCTQG, Mã số ISBN 978-604-57-1325-9, in. 3000 bản, nộp lưu chiểu tháng 01 năm 2015.) (Hết trích 3a)

Còn T.Lan/Hồ Chí minh đã thủng thỉnh kể lại chuyện này trên báo Nhân Dân của đảng CSVN năm 1962 như sau - Trích 3b từ “Vừ đi đường vừa kể chuyện” của T.Lan/HCM:

“Tức tối vì không bắt được Bác, giận dữ đối với người Anh, các báo thực dân Pháp bịa đặt ra tin rằng: Bác mắc bệnh lao trong nhà lao Anh, và đã chết rồi.

Các báo Anh liền quật lại, đại ý như sau:

‘Các anh là những người hèn hạ, ngậm máu phun người….” 

(Từ đầu dòng 1, trang 84, “Vừa đi đường vừa kể chuyện”,Tác giả: Hồ Chí Minh - T.Lan, Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia - Sự Thật, Hà Nội 2015, Quyết định xuất bản số 5556-QĐ/NXBCTQG, Mã số ISBN 978-604-57-1340-2, in 3.000 bản, nộp lưu chiểu tháng 01 năm 2015.) (Hết trích 3b)

Chính đảng CSVN còn có một phiên bản thứ ba về chuyện “phao tin NAQ chết ở HK năm 1932” này, đó là: do chính Luật sư Loseby bịa ra để đánh lạc hướng bọn Pháp đang muốn lùng sục để bắt NAQ đã bị Pháp kết án tử hình ở Đông Dương! 

Trích 3c từ “Văn hóa Nghệ An”:

“Sau khi Tống Văn Sơ thoát khỏi Hương Cảng, luật sư Loseby vẫn chưa cảm thấy yên tâm, ông liền nghĩ ra một “diệu kế” là tung tin Tống Văn Sơ tức lãnh tụ An Nam Nguyễn Ái Quốc đã chết trong bệnh viện ở Hương Cảng.

Báo chí bắt được tin đó đã nhanh chóng cho đăng tải ngay. Chỉ mấy hôm sau tờ báo của Đảng Cộng sản Liên Xô Pravda cũng đã đăng tin buồn và Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô đã tổ chức lễ truy điệu đồng chí Nguyễn Ái Quốc tại trường Đại học Xta-lin.

Trong buổi lễ này, có một số chiến sĩ cách mạng của ta đang có mặt tại Mạc-tư-khoa cũng tới dự và khóc thương.

Mấy hôm sau nữa, tờ Nhân đạo, cơ quan Trung ương của Đảng Cộng sản Pháp cũng đăng tin đồng chí Nguyễn Ái Quốc đã mất tại Hương Cảng và TW ĐCS Pháp cũng làm lễ truy điệu trọng thể người đồng chí đã tham gia sáng lập Đảng Cộng sản Pháp.

Trong tập hồ sơ của sở mật thám Đông Dương lập về Nguyễn Ái Quốc, ở trang cuối cùng họ đã ghi: “Nguyễn Ái Quốc đã chết trong nhà tù tại Hương Cảng”.

Nguồn: vanhoanghean.com” 

Bác Hồ với gia đình luật sư Loseby trong dịp thăm Việt Nam
năm 1960 (bà Nguyễn Thị Cúc đứng hàng sau)
(Hết trích 3c)

Phiên bản này được các nhà sử học của CSVN đưa ra sau khi Ls Loseby đã chết (1967) và họ sang Hongkong “phỏng vấn” cụ bà Rosa Loseby và con gái Patricia. Trong ảnh trên, Patrica đang bị Hồ Tàu tấn công năm 1960 khi gia đình Loseby được Hồ tàu mời sang Hà nội! Trong góc phải ảnh trên có lẽ là Đồng “vẩu” - một “tác phẩm” khác của Tàu, ngồi chán nản với trò dê gái của “đồng chí Hồ”, còn cô gái tên Cúc phải đứng sau làm phiên dịch cho vụ “tấn công” vì Hồ Tàu... không biết tiếng Anh! Lúc này bà Loseby cũng đã ngót nghét 80 tuổi, và bà Loseby gần đất xa trời đã “xác nhận” ông Loseby đã bịa ra tin Tống Văn Sơ chết trong tù để đánh lạc hướng Pháp cứu TVS (sic!).

Ai nói láo?

Hai “nhà báo” Trần Dân Tiên và T.Lan (tức cùng là HCM?) cùng quan điểm cho rằng “tin bịa đặt” về TVS đã chết trong tù là do bọn thực dân Pháp xấu xa “luôn giận dữ” thực dân Anh vì không bắt được TVS “bịa” ra, nhưng lại khác nhau một chi tiết khá quan trọng: TVS được Pháp cho “giả chết” ở đâu - sao TDT nói là ở nhà thương, còn T.Lan nói là ở nhà lao Anh? Đúng ra là nhà thương trong nhà lao, (từ 6/6/1931 đến đầu tháng 11/1931) khi diễn ra 3 cuộc thẩm tra và 9 phiên tòa xét xử TVS bị giam trung nhà tù Victoria, sau do bị lỵ và lao nặng phải chuyển vào nhà thương của nhà lao hơn 1 năm sau đó cho đến khi ra tù tháng 1/1933). Còn chính Ls Loseby lại nói thời gian sau khi TVS ra tù (nhà lao) ở HK được ông bố trí ở ký túc xá C.YMCA (Chinese Young Men Christian Association), rồi ông mới bịa ra “diệu kế” vụ tung tin TVS đã chết trong tù.

Vậy thì ai, thực dân Anh hay thực dân Pháp (đang giận dữ nhau) hay Ls Loseby là tác giả tin “bịa đặt ra rằng: Bác mắc bệnh lao trong nhà lao/nhà thương Anh, và đã chết rồi.”?

Tôi xin loại ngay khả năng Luật sư Loseby danh giá và chuyên nghiệp lại đi lừa bịp công luận để “cứu” thân chủ khỏi mối lo vô hình mà đến 25/3/1933 (tức sau khi Ls Loseby giúp TVS đi Hạ Môn 2 tháng rồi) nó mới hiện hữu: đó là 25/3/1933 Pháp mới phát lệnh truy nã NAQ ở HK. Đối với một luật sư, bịa đặt là tự sát, vì đó là danh dự nghề nghiệp.

Vậy bạn tin Trần Quỳnh hay tin Trần DânTiên và T.Lan, hay không tin ai cả? Một hay hai trong ba kẻ trên, đều là đảng CSVN cả, đã nói láo, hay cả ba đã nói láo? 

Trần Quỳnh là tiếng nói của lũ “tâm tư Tàu”, tức là của “dòng chính thống” của đảng CSVN hôm nay, còn TDT và T.Lan là HCM, là chính cha nội của đảng đảng CSVN mà chúng kêu và tự kêu là NAQ, ai nói láo?Tin ai? Nếu TDT và T.Lan đúng thì hóa ra đàn con CSVN chả coi ông bố TDT/T.Lan ra cái thớ gì, không thèm đọc lại, nói theo hai tác phẩm “Lịch sử đảng” đó?

Còn nếu Trần Quỳnh “tâm tư Tàu” hôm nay đúng thì tại sao TDT/T.Lan lại phải đổ vạ cho Pháp, chỉ vì “biết ơn” Ls Loseby là người Anh mà không kết tội báo chí thực dân Anh? Lại còn ca ngời đó là “thắng lợi của công lý nước Anh”? Vô lý! Vậy là Trần Quỳnh nói láo.

Nhưng tại sao Trần Quỳnh hôm nay phải nói láo, mới nói láo ngược cả với ông cố nội là TDT/T.Lan? Chúng ta biết Trần Quỳnh hôm nay là lũ “tâm tư Tàu” của đảng CSVN, chúng phải lên tiếng chẳng qua vì im lặng là thú nhận mình con hoang của Tàu cộng, nên lên tiếng là để tìm cách phủ nhận điều đó. Vậy nói láo ngược cả với TDT và T.Lan rành rành là để tìm cách giấu đuôi đảng là con hoang của Tàu cộng, hay Hồ là Tàu cộng. Tại sao nói Anh bịa tin TVS bị chết trong tù thì bịt được đầu mối nào đó dẫn đến kết luận Hồ là Tàu cộng? Vì nhất định phải có ai đó “tung bịa” ra tin đó, mà đó không phải báo chí Pháp, càng không phải Ls Loseby – như trên chúng ta lập luận, thì chỉ còn báo chí Anh!

Mà nói báo chí Anh bịa tin TVS chết năm 1932 trong tù HK (mặc dù báo chí Anh chả có lý do, tức quyền lợi gì từ việc bịa đạt đó!), thì có nghĩa là TVS chưa chết năm đó, tức TVS chính là HCM sau này, chết ngày 3 tháng 9 năm 1969 lận! Xong.

Vậy, cả ba TDT, T.Lan và Trần Quỳnh đều nói láo, vì việc Tống Văn Sơ đã chết năm 1932 là đúng nhưng chúng nói là “bịa”, và chúng chỉ loay hoay bịa xem đổ cho ai “bịa ra” tin đó cho “hợp lý” mà thôi...

Đúng là nói láo như thầy trò cộng sản VN, đường nào cũng nói được, kể cả về cái chết “của bố mình”! Bởi vì, nói láo thế để chạy trốn cái chết của chính “mình” - đảng CSVN, đang tới rất gần rồi?! Thôi thì, được ngày nào, hay ngày ấy - số mệnh của đảng CSVN đang tính từng ngày?!

20.07.2015

Viện trưởng “Viện Nghiên cứu sự bịp bợm của Hồ và CSVN”


Cùng tác giả: