Thursday, May 28, 2015

Đánh đập tàn nhẫn trai thôn khác đến chết chỉ vì muốn 'dằn mặt'

 Kim Thái - Thứ Năm, ngày 28/5/2015 - 12:13
(PLO)-Hai nhóm thanh niên khác thôn cùng đến chơi nhà bạn gái, chỉ vì muốn “dằn mặt” thôn khác mà một nhóm thanh niên đã đánh đập tàn nhẫn đến chết một người.

Anh Trần Minh Vương đã thiệt mạng oan uổng bởi hành vi côn đồ của nhóm thanh niên xã bên.
Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Núi Thành cho biết vừa tiến hành bắt tạm giam Hoàng Văn Phong (SN 1994), Nguyễn Hữu Phong (SN 1992, cùng trú thôn 4 Tam Quang, huyện Núi Thành, Quảng Nam) và Lê Hồng Danh (SN 1994) để điều tra, làm rõ vụ án mạng giết người xảy ra vào đêm lễ 30-4 gây xôn xao dư luận.
Tối ngày 30-4, anh Trần Minh Vương (SN 1996) cùng các bạn trú thôn Nam Sơn, Núi Thành qua thôn bên thăm cô bạn tên Tiên.
Khi cả ba đến nhà thì thấy Tiên đang đứng trước cổng cùng với một nhóm thanh niên địa phương tên Phong và Danh. Thấy nhóm Việt đến, biết hai nhóm thanh niên chưa quen nhau, Tiên đề nghị tất cả mọi người đi uống cà phê.
Đến quán cà phê, tất cả ngồi chung một bàn gọi thức uống. Tuy nhiên trong khi nói chuyện thì xảy ra xích mích nên nhóm Vương đứng lên định về. Ngay lúc đó, một người trong nhóm Phong nói: “Chưa trả tiền thì không đứa nào được về” và một người khác đạp Vương ngã xuống đất. Vương bỏ chạy.
Sau đó cả nhóm thanh niên hung hãn đuổi theo, lôi Vương ra phía ngoài sân đánh liên tiếp, lấy ghế đập lên đầu Vương, mọi người can ngăn nhưng không được.
Khi thấy Vương nằm co giật, miệng sùi bọt mép thì cả nhóm mới dừng tay. Vương được bạn bè đưa đến bệnh viện cấp cứu nhưng do vết thương quá nặng đã tử vong sau đó.

Bạn bè Vương vẫn chưa hết bàng hoàng sau khi vụ án xảy ra
Sau khi vụ án xảy ra, Công an huyện Núi Thành đã bắt tạm giam Hoàng Văn Phong, Nguyễn Hữu Phong và Lê Hồng Danh để điều tra, làm rõ vụ án.
Trao đổi, ông Nguyễn Hòa, trưởng Công an xã Tam Quang cho biết, trong xã hiện nay có một số thanh thiếu niên cá biệt mà địa phương đang theo dõi, uốn nắn, giáo dục. Tuy nhiên, 3 đối tượng tham gia đánh anh Vương lại không nằm trong danh sách này và cũng chưa có tiền án, tiền sự. Một người dân trong xã bức xúc nói, ở xã Tam Quang có nhiều thanh niên hư hỏng, thường xuyên tụ tập, gây gổ đánh nhau, nhất là đánh với thanh niên xã khác. Việc nhóm thanh niên này đánh hội đồng khiến anh Trần Minh Vương tử vong là hành động mất nhân tính cần phải lên án và xử lý kiên quyết để răn đe, giáo dục chung cho xã hội. Vụ án xảy ra lại một lần nữa gióng lên hồi chuông về sự xuống cấp đạo đức của một bộ phận thanh thiếu niên hiện nay.

Kim Thái

Khách nước ngoài bị đuổi ra khỏi khách sạn, hình ảnh Sa Pa bị “vấy bẩn”

HẢI NINH 28/05/15 15:06
(GDVN) - Đã gần 20 ngày trôi qua nhưng Khách sạn Đỉnh Cao vẫn chưa hoạt động trở lại, hình ảnh Sa Pa thân thiện, mến khách đang bị hoen ố…
Khách du lịch bỗng trở thành “nạn nhân”
Dịp nghỉ lễ 30/4 và 1/5 vừa qua, trên các trang web Agoda.com, booking.com, có khách sạn tại Sa Pa (Lào Cai) báo giá lên tới 46 triệu đồng/đêm/phòng khiến không ít người phải giật mình.
Ngay sau đó, Chủ tịch UBND huyện Sa Pa Trịnh Xuân Trường đã ký 8 quyết định xử phạt 8 khách sạn trên địa bàn đã đăng thông tin về giá phòng quá cao, gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh, thương hiệu du lịch Sa Pa.
Ngày 11/5/2015, nhiều du khách nước ngoài ngơ ngác trước màn "chào hỏi"  của những người lạ mặt tại Khách sạn Đỉnh Cao (Sa Pa). Ảnh: Laodong
Thông tin “xấu” trên chưa lắng xuống thì vào khoảng 11h ngày 11/5, 30 nhân viên khách sạn cùng toàn bộ 35 du khách Việt và người nước ngoài đang lưu trú tại Khách sạn Đỉnh Cao (Summit Sapa Hotel, thị trấn Sa Pa) đã bị khoảng 20 người đàn ông lạ mặt "ép" ra khỏi khách sạn.
Được biết, điều hành Khách sạn Đỉnh Cao là Công ty TNHH MTV Mai Anh. Năm 2008, Công ty Mai Anh thuê nhà đất của bà Trịnh Lan Phương trú tại quận Hoàn Kiếm, Hà Nội (chủ sử dụng thửa đất) để kinh doanh dịch vụ khách sạn.
Đến nay Công ty Mai Anh và Khách sạn Đỉnh Cao vẫn bị phong tỏa, ngừng hoạt động hoàn toàn. Ảnh: Hải Ninh
Trong quá trình Công ty Mai Anh kinh doanh, người em trai ruột của bà Phương là ông Trịnh Hoài Nam nhiều lần có khiếu nại để đòi quyền lợi tại thửa đất và khách sạn. Đỉnh điểm của vụ tranh chấp là vào ngày 11/5, nhiều du khách ngoại quốc đã bị một số người lạ mặt "mời" ra khỏi khách sạn.
Sự việc trên, thêm một lần nữa làm xấu đi bộ mặt du lịch thân thiện của Sa Pa. Làm hoen ố hình ảnh, giảm đi tình cảm của du khách nước ngoài dành cho người dân Sa Pa.
Ngay sau khi sự việc xảy ra, Công an thị trấn Sa Pa đã mời các bên liên qua đến làm việc. Trong Biên bản đề ngày 13/5/2015, Công an thị trấn Sa Pa ghi rõ: “Đề nghị những người không có trách nhiệm và quyền lợi ra khỏi khu vực khách sạn Đỉnh Cao (nơi xảy ra tranh chấp) để Công ty Mai Anh trở lại hoạt động bình thường”.
Tuy nhiên, suốt từ ngày 11/5 đến nay, khách sạn Đỉnh Cao bị phong tỏa toàn bộ, vì thế, công việc kinh doanh của Công ty Mai Anh bị đình trệ hoàn toàn.
Ngày 21/5/2015, trao đổi với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, ông Trần Văn Trường, Trưởng Công an huyện Sa Pa cho biết: “Khi Công an huyện nhận được thông tin có nhóm người lạ mặt xuất hiện ở Khách sạn Đỉnh Cao, chúng tôi đã yêu cầu những người không có quyền lợi liên quan phải rút ngay và họ đã rút ngay ngày hôm sau.
Không có động thái gì ảnh hưởng đến an ninh trật tự. Hàng ngày anh em vẫn nắm tình hình, xác định không có vấn đề gì cả. Ông Nam “nằm” ở đấy là để đề nghị chính quyền giải quyết tranh chấp, chứ không có gì biểu hiện ra ngoài nên chúng tôi cũng không thể bắt được”.
Khôi phục quyền sử dụng đất cho người… chết
Trong đơn gửi Báo điện tử Giáo dục Việt Nam, bà Trịnh Lan Phương cho biết: Đầu năm 2004, bà cùng ông Phạm Công Minh (nay đã chết), ở tổ 5C phường Pom Hám, thị xã Cam Đường (Lào Cai) cùng nhận chuyển nhượng chung một thửa đất diện tích 518m2 (hiện là nơi đang tranh chấp) tại thị trấn Sa Pa để cùng đầu tư xây dựng Khách sạn Đỉnh Cao.
Tòa án nhân dân huyện Sa Pa xác định, giao dịch chuyển nhượng giữa ông Nam và ông Minh không được UBND thị trấn vào sổ theo dõi và xác nhận. Ảnh: Hải Ninh
Ngày 30/3/2005, Chủ tịch UBND huyện Sa Pa Hầu A Lềnh ký cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (GCN QSDĐ) số AB494152 cho ông Phạm Công Minh và bà Trịnh Lan Phương.
Theo bà Phương, khi đang xây dựng được phần thô khách sạn, do kinh tế khó khăn, gia đình ông Minh bán lại toàn bộ tỷ lệ góp vốn (khoảng 30%) cho bà Phương. Như vậy, quyền sử dụng khu đất và tài sản trên đất lúc này thuộc toàn quyền bà Phương.
Ông Trịnh Xuân Trường, Chủ tịch UBND huyện Sa Pa cho biết, chưa cấp lại GCNQSDĐ cho bà Phương - ông Minh vì đang có khiếu nại từ ông Nam. Ảnh: Hải Ninh
Khi ông Minh và bà Phương hoàn thiện thủ tục chuyển nhượng, đến ngày 26/9/2005, UBND huyện Sa Pa cấp lại GCNQSDĐ số AB494065 đối với thửa đất trên đứng tên một mình bà Trịnh Lan Phương.
Đến năm 2010, bà Phương làm thủ tục sang tên toàn bộ thửa đất cho con gái là bà Phạm Mai Anh. Ngày 08/12/2010, UBND huyện Sa Pa cấp GCNQSDĐ số BA 867658 đối với thửa đất trên đứng tên bà Phạm Mai Anh.
Thời gian gần đây, ông Nam có đơn khiếu nại, khởi kiện về việc cấp GCNQSDĐ đối với khu đất trên. Chứng cứ ông Nam đưa ra là tờ Giấy chuyển quyền sử dụng đất ghi nội dung ông Phạm Công Minh đồng ý chuyển phần quyền sử dụng thửa đất cho ông Nam.
Tài liệu này được ông Phạm Tiến Lập, Chủ tịch UBND thị trấn Sa Pa xác nhận. Tuy nhiên, tài liệu này có nhiều điểm mâu thuẫn và thiếu tính pháp lý.
Luật sư Nguyễn Văn Kiệm, Văn phòng Luật sư Phạm Sơn, Đoàn Luật sư TP.Hà Nội phân tích: Thứ nhất, vào ngày 17/6/2013, Tòa án nhân dân huyện Sa Pa tiến hành lập Biên bản xác minh (nguyên đơn khởi kiện là ông Nam) ghi rõ: “Hồ sơ lưu trữ tại UBND thị trấn Sa Pa không thể hiện việc ông Phạm Công Minh và ông Trịnh Hoài Nam chuyển nhượng QSDĐ được UBND thị trấn Sa Pa vào sổ theo dõi và xác nhận”. Tức là việc chuyển nhượng này không có giá trị pháp lý, không được cơ quan chức năng thừa nhận.
Thứ 2, thời điểm 2005, chuyển quyền sử dụng đất phải được tiến hành thông qua thủ tục công chứng, việc Chủ tịch UBND thị trấn xác nhận là không đúng thẩm quyền, không có giá trị pháp lý.
Thứ 3, thời điểm 2005, chính ông Lập là người hoàn thiện thủ tục chuyển nhượng, sang tên QSDĐ thửa đất cho bà Phương thì không lý gì ông Lập lại ký tiếp giấy xác nhận sang tên thửa đất cho ông Nam.
Thứ 4, thửa đất đứng tên bà Phương nhưng bà lại không hề biết có sự việc "chuyển nhượng" trên diễn ra.
Ngày 20/2/2013, UBND tỉnh Lào Cai có Công văn số 76/UBND-NC với nội dung: Chỉ đạo UBND huyện Sa Pa thu hồi và hủy bỏ GCNQSDĐ số AB 494065 cấp cho bà Trịnh Lan Phương ngày 26/9/2005 và GCNQSDĐ số BA 867658 cấp cho bà Phạm Mai Anh ngày 08/12/2010 do cấp sai quy định.
Đồng thời, khôi phục lại GCNQSDĐ số AB494152 mang tên ông Minh – bà Phương để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của các bên liên quan. Như vậy, mặc dù ông Minh đã chết nhưng UBND tỉnh Lào Cai vẫn yêu cầu khôi phục lại quyền sử dụng đất cho ông.
Ngày 23/1/2015, UBND huyện Sa Pa ban hành các quyết định hủy các GCNQSDĐ nói trên.
Trong lúc chờ cơ quan chức năng huyện Sa Pa giải quyết (chưa biết khi nào sẽ xong) thì Khách sạn Đỉnh Cao và Công ty Mai Anh bị ngừng hoạt động hoàn toàn, thiệt hại là không hề nhỏ. Ảnh: Hải Ninh
Ngay sau đó, bà Phương đã hoàn thiện hồ sơ gửi UBND huyện Sa Pa (thông qua bộ phận 1 cửa) đề nghị cấp lại GCNQSDĐ theo chỉ đạo của UBND tỉnh nhưng đến nay UBND huyện vẫn chưa thực hiện và chưa có trả lời cho bà Phương.
Xác nhận sự việc này, ông Trịnh Xuân Trường, Chủ tịch UBND huyện Sa Pa cho biết đến thời điểm làm việc với phóng viên (21/5/2015), ông không nắm được thông tin bà Phương đã nộp hồ sơ làm thủ tục cấp GCNQSDĐ ở bộ phận 1 cửa của huyện. Sau đó, ông Trường xác nhận lại bộ phận 1 cửa và khẳng định, bà Phương đã nộp hồ sơ.
“Đến nay UBND huyện chưa cấp lại GCNQSDĐ theo chỉ đạo của tỉnh là do phía ông Nam có đơn khiếu nại, đồng thời PC45 Công an tỉnh cũng đang giải quyết vụ việc. Chúng tôi chờ kết luận từ PC45 để có hướng xử lý. Sau đây, chúng tôi sẽ có văn bản trả lời rõ cho bà Phương biết lý do vì sao chưa cấp”, ông Trường cho biết. 

Thừa Thiên - Huế:Khen thưởng trẻ mầm non bằng... sữa hết hạn

Dân trí Ngày 28/5, tin từ Trường mầm non Sao Mai (xã Lộc Trì, huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên - Huế) cho biết vừa thu hồi một số sản phẩm sữa (loại sữa bịch) bị hết hạn đã phát thưởng cho học sinh trường tại lễ tổng kết vừa diễn ra.

Qua thông tin của các phụ huynh Trường mầm non Sao Mai đến báo Dân trí, sau khi buổi lễ tổng kết cuối năm học vào sáng 25/5, các cháu được trường phát thưởng với phần thưởng gồm kẹo mút, bánh gạo, sữa bịch, bim bim...
Khi về nhà, mở quà ra, kiểm tra thì thấy các bịch sữa đã bị hết hạn. Thậm chí có các bịch sữa hết hạn từ đầu tháng 3/2015. Có 1 trường hợp bị đau bụng do nghi uống loại sữa hết hạn này. Có tổng cộng 285 phần quà được phát ra cho 284 em học sinh trong buổi lễ.
Các phụ huynh rất bức xúc vì nhà trường đã quá ẩu, không chú ý đến hạn sữa khi phát thưởng, thậm chí đặt vấn đề các thầy cô giáo có phải “ăn bớt” tiền khi mua sữa quá đát để phát cho các em hay không?
Khen thưởng trẻ mầm non bằng... sữa hết hạn
Các bịch sữa dù hết hạn từ ngày 1/3/2015 - gần 3 tháng so với ngày phát thưởng lễ tổng kết nhưng vẫn được phát cho các em học sinh.
Trao đổi với PV, bà Lê Thị Như Hảo, Hiệu trưởng Trường Mầm non Sao Mai thừa nhận có các bịch sữa hết hạn trong một số gói quà phát cho học sinh ngày 25/5, còn lại có các phần quà có sữa vẫn còn hạn.
Theo đó, có 2 loại sữa bị hết hạn: loại thứ nhất hết hạn kể từ ngày 1/3/2015 và loại kia hết hạn vào ngày 24/5/2015. Các bịch sữa này được ban giám hiệu nhà trường cử nhân viên kế toán và y tế trường học đi mua tại một quầy hàng tạp hóa ở thị trấn Phú Lộc (huyện Phú Lộc) của bà Nguyễn Thị Thùy Linh.
Bà Hảo cho biết, nhà trường đã yêu cầu nhân viên nói quầy tạp hóa chuyển các bịch sữa trên theo dạng nguyên thùng về trường để các cô giáo phân thành 284 túi quà. Nhưng không biết lý do gì, cơ sở bà Linh lại đóng gói luôn quà thưởng có kèm sữa phía trong.
Bà Linh khi được hỏi đã trả lời, khi giao hàng cho trường, nhân viên của bà đã đưa “nhầm” một số bịch sữa hết hạn nên đã xảy ra sự việc đáng tiếc trên. Còn về phía trường mầm non Sao Mai, hiệu trưởng cũng thừa nhận là nhân viên nhà trường đã thiếu kiểm tra hạn sữa sau khi lấy từ cửa hàng rồi đóng gói.
Trường Mầm non Sao Mai - nơi xảy ra sự việc phát nhầm sữa quá đát cho các em học sinh.
Trường Mầm non Sao Mai - nơi xảy ra sự việc phát "nhầm" sữa quá đát cho các em học sinh.
Hiện nhà trường đang thu hồi số sữa hết hạn trên và tổ chức họp phụ huynh để giải thích nguyên nhân, xin lỗi đến toàn thể mọi người. Riêng trường hợp 1 cháu học sinh bị đau bụng do nghi uống sữa hết hạn, trường đã cho người đến thăm nom, theo dõi tình hình sức khỏe cháu.
Qua câu chuyện, bà Hảo cho biết sẽ rút kinh nghiệm sâu sắc và tổ chức kiểm điểm trách nhiệm các cá nhân liên quan, đồng thời gửi lời xin lỗi đến toàn thể phụ huynh, xem đây là bài học lớn của nhà trường.
Thứ Năm, 28/05/2015 - 10:52
Đại Dương

Đột kích lò mổ heo 'bẩn' ở Đồng Nai

Đông Sơn-18:50 ngày 28 tháng 05 năm 2015
TPO - Hàng trăm kg thịt heo mổ xong bị quăng dưới nền nhà lẫn lộn phân và phế phẩm, chủ lò mổ không có giấy phép kinh doanh và không có kiểm định.

Heo thành phẩm bị bỏ dưới nền cáu bẩn lẫn phân và phế phẩm.
Heo thành phẩm bị bỏ dưới nền cáu bẩn lẫn phân và phế phẩm.

Khoảng 3h sáng ngày 28/5, đoàn liên ngành Công an môi trường kết hợp cùng lực lượng thú y tỉnh Đồng Nai ập vào hai điểm giết mổ heo tại xã Long Phước và xã Phước Thái (huyện Long Thành, Đồng Nai) do Nguyễn Ngọc Hoàn, Nguyễn Văn Vinh làm chủ kiểm tra và phát hiện nhiều sai phạm tại đây.

Thời điểm lực lượng chức năng ập vào kiểm tra, các công nhân của hai điểm giết mổ mình trần, đi dép, ủng, chân không dẫm đạp lên những thớ thịt đã mổ xẻ quăng dưới nền nhà cáu bẩn, hôi thối.

Làm việc với cơ quan chức năng, hai chủ cơ sở không xuất trình được giấy kiểm định động vật, không có giấy phép kinh doanh. Hơn 600kg thịt thành phẩm bị để trên nền gạch bẩn, nằm lẫn các phế phẩm, phân và chất thải. Hàng chục con heo khác đang được nuôi nhốt gần đó, chờ giết thịt.

Theo lời khai của chủ cơ sở, thịt heo thành phẩm sẽ được bán lẻ cho người tiêu dùng và nhập cho các thương lái trong vùng. Sau khi lập biên bản xử phạt hành chính đối với hai lò mổ trên. Toàn bộ thịt heo cùng các phế phẩm như xương, nội tạng… được ngành chức năng đưa đi thiêu hủy.

Khủng hoảng thuyền nhân Đông Nam Á vì trốn đói nghèo

UKHIYA, Bangladesh (AP) – Trong vụ khủng hoảng thuyền nhân ở Đông Nam Á người ta chỉ chú ý nhiều đến di dân Rohingya/Miến Điện nhưng thật ra phân nửa chuyện này là từ dân Bangladesh.


Một số thuyền nhân bị bắt khi tàu của họ lạc vào bờ biển Cox's Bazar cách Dhaka, Bangladesh, khoảng 200 dặm về phía Nam, ngồi chờ cảnh sát thẩm vấn. (Hình: AP/A.M. Ahad)

Theo phủ Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc UNHCR trong số hơn 3,000 thuyền nhân đến Malaysia, Indonesia và Thái Lan tháng này một nửa là dân Bangladesh.

Với GDP bình quân  đầu người $1,000 một năm và hầu hết dân chúng chỉ kiếm được $1 mỗi ngày, tình trạng đói nghèo đã khiến người dân Bangladesh muốn đi tìm một cuộc sống khá hơn ở nước ngoài nhưng cuối cùng đã trở thành nạn nhân của bọn buôn người.

Họ dễ dàng nghe theo lời dụ dỗ lừa gạt của các tổ chức buôn người. Bọn này quảng cáo có tầu lớn chở người ra nước ngoài trên đó có chỗ ăn nằm thoải mái, lương thực dư thừa và chỉ khoảng một tuần lễ là tới bến Malaysia. Ở đó mọi người dễ dàng tìm được việc làm lương khá, đủ tiền gởi về nước cho gia đình,....

Thực tế di dân bị đưa lên những chiếc tàu hôi hám nhồi nhét chật cứng, ăn uống chỉ đủ sống trong nhiều tuần lễ lênh đênh trên biển. Khi tới được đất liền họ bị đầy vào rừng không biết đường đi đâu, có nơi không phải Malaysia như hứa hẹn mà có thể là Indonesia, Thái Lan hay Miến Điện.

Nếu không bị bắt lại hoặc gặp nạn đắm tàu hay lang thang nhiều tháng đói khát trên biển, các thuyền nhân sẽ chỉ có nơi tạm trú trong những lều bên bờ biển hay rừng hoang và khi cảnh sát phát hiện có thể bị bắt đưa về nhà tù hay bán lại cho những nhóm buôn lậu người khác. Một số họ trở thành công nhân nô lệ làm công việc đánh cá hay khai thác lâm sản và nếu không chết chỉ được giải thoát sau nhiều tháng nếu gặp may mắn.

Các giới chức phụ trách về tị nạn và di dân tin rằng chỉ có thể chấm dứt vụ khủng hoảng thuyền nhân ở Đông Nam Á bằng sự diệt trừ các tổ chức buôn người, và chính quyền phải tìm cách cải thiện được cuộc sống để dân chúng không liều mạng bỏ đi. (HC)
05-27- 2015 3:56:17 PM

Úc bị chỉ trích vì từ chối cho 46 thuyền nhân Việt Nam tị nạn

CANBERRA (NV) .- Nước Úc bị đả kích vì đã giam giữ 46 thuyền nhân người Việt Nam trên biển, bí mật thẩm vấn họ ngay trên tàu rồi trục xuất về nước trên một tàu vận tải quân sự.

 
Chính phủ Úc cho tàu vận tải HMAS Choules chở 46 thuyền nhân Việt Nam hồi hương. (Hình: AAP)

Bộ trưởng Bộ Di Trú của nước Úc, ông Michael Pezzullo, trình bày như vậy trong cuộc điều trần ở Thượng Viện hôm Thứ Hai 25 tháng Năm, 2015 vừa qua. Cơ quan Di Trú Liên Hiệp Quốc cũng như Giáo phận Công giáo tại Sydney đả kích hành động như thế và cho điều đó có thể đã vi phạm các chuẩn mực quốc tế.

Theo bản tin AP tường thuật cuộc điều trần của ông Pezzullo, các cuộc thẩm vấn thanh lọc ngay trên tàu ngoài biển của viên chức biên phòng nước Úc với từ thuyền nhân chỉ kéo dài khoảng 40 phút khi tàu của họ bị Hải quân Úc chận giữ trên biển ngày 20 tháng 3, 2015 vừa qua.

Ông nói rằng không một thuyền nhân nào đáp ứng các tiêu chuẩn để được hưởng quy chế tị nạn tại nước Úc như quy định của Liên Hiệp Quốc. Trong số 46 người đó có cả phụ nữ và trẻ em. Theo ông Pezzullo, phía nhà cầm quyền Việt Nam đã bảo đảm với Úc là khi họ bị trả về sẽ không bị trừng trị vì đã vượt biên trái phép.

Cho tới nay, người ta không biết họ là những ai, xuất phát từ đâu và hiện đang ở đâu, liệu họ có bị ngược đãi gì không. Sau một thời gian bị giữ trên biển gần một tháng, ngày 18 tháng 4, 2015, chính phủ Úc chở họ về Việt Nam trên chiếc tàu vận tải quân sự HMAS Choules và giao họ lại cho nhà cầm quyền Việt Nam ở Vũng Tàu.

Tháng trước, sau khi vụ việc xảy ra, Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đã bày tỏ sự quan ngại khi hay tin các thuyền nhân Việt Nam đã bị thanh lọc ngay trên biển, cho rằng có thể họ đã không được cứu xét khách quan.

Những năm sau này, chính phủ Úc kiểm soát chặt chẽ các vùng biển và siết chặt các quy định về di dân từ nước ngoài, đặc biệt là các tàu chở di dân từ bất cứ đâu tới. Tất cả đều không được cho tạm lên bờ mà được đưa tới đảo Christmas, một hòn đảo ở thật xa, hoặc nhốt trong các dãy lều ở cơ sở thuê ở đảo quốc Papua Guinea.

“Chận bắt các người đi tị nạn ngay ở trên biển và từ chối cho họ thông qua tiến trình thanh lọc di dân đúng tiêu chuẩn, nước Úc đang có nguy cơ vi phạm các cam kết quốc tế. Và quan trọng hơn, trả họ về nguyên quán có thể còn có nguy hiểm hơn cho họ.” Ông Oliver White, trưởng văn phòng chính sách của Sở Dịch Vụ Tị Nạn của Dòng Tên, giáo hội Công giáo nước Úc, tuyên bố trong một bản tin báo chí về chuyện 46 thuyền nhân Việt Nam bị trục xuất.

Theo Công ước Quốc tế về Quyền Tị Nạn mà nước Úc cũng là một thành viên cam kết tôn trọng, một trong những điểm mấu chốt của quy chế là những ai chạy trốn các sự đàn áp, trốn chạy chiến tranh hoặc bị tra tấn và đi tìm nơi sống an toàn ở một quốc gia khác thì nước này không được xua đuổi. (TN)
05-27-2015 3:42:20 PM

Lâm Ðồng: Hàng trăm tiểu thương phản đối dời chợ


LÂM ÐỒNG (NV) - Hàng trăm tiểu thương bãi thị kéo nhau đến trụ sở huyện phản đối việc di dời chợ Di Linh cũ, buộc chủ tịch huyện phải tổ chức cho tiểu thương và chủ đầu tư chợ mới đối thoại.

 
Các tiểu thương tập trung phản đối dời chợ Di Linh cũ. (Hình: Tuổi Trẻ)

Báo Tuổi Trẻ đưa tin, ngày 26 tháng 5, khoảng 100 tiểu thương chợ Di Linh cũ, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Ðồng, kéo tới trụ sở huyện bãi thị không đồng tình thời gian di dời chợ cũ sang chợ mới cách đó khoảng 500 mét.

Theo ông Nguyễn Văn Sơn (51 tuổi) tiểu thương bán mỹ phẩm cho biết, năm 2005 và 2006, chợ Di Linh liên tiếp cháy lớn, hầu hết tiểu thương bị thiệt hại nặng. Năm 2010, huyện Di Linh có chủ trương xây chợ mới và hiện ngôi chợ này đã sắp hoàn thành.

Tuy nhiên, ngày 25 tháng 5, lãnh đạo huyện và chủ đầu tư chợ mới là công ty Long Việt ra thông báo thời gian đóng cửa chợ cũ đột ngột khiến các tiểu thương không kịp trở tay.

“Giá thuê kiốt, quầy sạp tại chợ mới quá cao, chúng tôi lại vay ngân hàng cả trăm triệu đồng để duy trì kinh doanh trong hai đợt cháy chợ nên không còn đủ tiền mua quầy, kiốt tại chợ mới,” ông Sơn nói.

Theo ông Dương Ngọc Vũ, (55 tuổi), bán giày dép thì, với giá quầy sạp ở vị trí 2 mặt tiền là 244.6 triệu/mét vuông và thuê trong vòng 50 năm, số tiền để thuê 10m2 xấp xỉ gần 2.5 tỷ đồng là quá cao. Việc công ty bán và lấy vốn trong vòng 2 tháng, không phân kỳ trả vốn, giãn thời gian khiến nhiều tiểu thương không kham nổi.

Nhằm giảm dư luận và xoa dịu tiểu thương, ông Trần Ðình Sỹ, chủ tịch huyện Di Linh, thông báo ngày 29 tháng 5, huyện sẽ tổ chức đối thoại giữa tiểu thương và chủ đầu tư để giải quyết vấn đề về giá, thời gian di dời chợ cũ. (Tr.N)
05-27- 2:24:42 PM

Rúng động đường dây sex tour 'đi khách' giá $20,000 bị bắt

SÀI GÒN (NV) - Từ việc bắt quả tang 2 cặp mua bán dâm tại khách sạn ở Quảng Ninh, công an đã phá đường dây “sex tour” có giá bán dâm lên đến $20,000, gây chấn động dư luận tại Việt Nam.

Truyền thông Việt Nam loan tin, ngày 27 tháng 5, cơ quan cảnh sát điều tra, Bộ Công An đã tiến hành lệnh bắt khẩn cấp Ðoàn Ngọc Minh (25 tuổi) ở phường 7, quận 5, thành phố Sài Gòn để điều tra về tội “môi giới mại dâm.”


Một người mẫu bán dâm trong đường dây sex tour đang viết phúc trình tại cơ quan công an. (Hình: Người Lao Ðộng)

Tờ Người Lao Ðộng cho hay, ông Minh là một mắt xích quan trọng trong đường dây mại dâm cao cấp liên quan đến nhiều người mẫu, người đẹp trong các cuộc thi sắc đẹp tại Hà Nội, Sài Gòn và Quảng Ninh vừa bị Cục Cảnh Sát Ðiều Tra Tội Phạm về Trật Tự Xã Hội triệt phá.

Trước đó, vào tối ngày 25 tháng 5, tại khách sạn Hạ Long Plaza, tỉnh Quảng Ninh, công an đã bắt quả tang 2 cặp nam-nữ đang “hành lạc” tại phòng 805 và 817. Cùng thời điểm này, công an đã bắt giữ “má mì” Trần Ðức Thùy Liên (30 tuổi), trú phường Hiệp Thành, quận 12, thành phố Sài Gòn, khi đang chờ nhận tiền của khách mua dâm tại sảnh khách sạn và ông Huỳnh Xuân Hùng, tức Hà, (39 tuổi) ở quận Gò Vấp, thành phố Sài Gòn.

Tin cho hay, bà Liên, ông Minh và ông Hùng là những người cầm đầu trong đường dây môi giới chuyên tổ chức các chuyến “sex tour” cho các đại gia.

Gái mại dâm trong đường dây này là người mẫu đã đoạt giải tại các cuộc thi sắc đẹp và những “hàng nhái” các diễn viên, “hot girl” đang đình đám ở Việt Nam, với giá “đi tour” từ $1,000 đến $20,000.

Bước đầu, công an xác định, bà Liên và ông Minh đã môi giới để cô Huỳnh Thị T.L. (25 tuổi), quê ở An Giang, hiện đang tạm trú phường 7, quận 5, thành phố Sài Gòn, bán dâm với giá $7,000/ngày.

T.L đã được bà Liên mua vé máy bay và đi cùng từ Sài Gòn ra Quảng Ninh để “đi khách “ với số tiền $14,000/2 ngày.

Ngoài ra, tại phòng 817 của khách sạn Hạ Long Plaza, cơ quan chức năng phát hiện gái bán dâm là L.T.T. (29 tuổi), quê ở Quảng Ninh, là người đã từng đoạt giải Á khôi của trường Sân Khấu Ðiện Ảnh được 2 “má mì” Liên-Minh móc nối đưa xuống Quảng Ninh để bán dâm.

Ngoài các người mẫu bán dâm, dư luận chung hiện rất quan tâm những đại gia mua dâm là ai? Làm gì?... bởi theo người dân không người bình thường Việt Nam nào lại bỏ ra những đồng tiền lương thiện đáng “một gia tài” để mua dâm như thế.

Hiện cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công An đang tiếp tục điều tra làm rõ. (Tr.N)
05-27- 2015 1:41:21 PM

Wednesday, May 27, 2015

Sở Giáo Dục Quảng Nam ăn chặn tiền của học sinh và giáo viên

QUẢNG NAM (NV) - Ðược khen thưởng vì có thành tích tốt nhưng hàng loạt trung tâm giáo dục và hướng nghiệp cùng nhiều học sinh chỉ nhận được giấy khen, còn tiền thì... kiện mới có.

Theo VNExpress, ngày 27 tháng 5, ông Trương Quang Thạnh, nguyên giám đốc Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên và Hướng Nghiệp huyện Núi Thành, cho biết sau khi lên Sở Giáo Dục và Ðào Tạo Quảng Nam nhận số tiền thưởng 500,000 đồng, ông đã chia cho 5 giáo viên đang làm việc tại trung tâm.





Các thủ khoa đại học 2012 của tỉnh Quảng Nam. (Hình: Báo Quảng Nam)

Tương tự, ông Ðặng Trung Phương, giám đốc Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên huyện Ðiện Bàn và ông Võ Văn Ba, giám đốc Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Hội An, cũng xác nhận, cách đây vài ngày nhân viên kế toán của sở gọi điện mời vào nhận tiền thưởng năm học 2011-2012.

Theo ông Thạnh, ông về hưu được một năm nhưng cách đây vài ngày mới nhận được điện thoại từ nhân viên thủ quỹ của Phòng Tài Chính-Kế Hoạch của Sở Giáo Dục mời lên nhận tiền thưởng.

Theo giải thích của sở, đây là số tiền thưởng dành cho trung tâm vì hoàn thành tốt nhiệm vụ trong năm học 2011-2012. Số tiền này đáng lẽ được kèm theo giấy khen, nhưng trong năm đó trung tâm của ông Thạnh chỉ nhận được giấy khen, còn số tiền thì bị “thất lạc.”

Trước đó, hàng trăm học sinh giỏi của tỉnh cũng bị nhà trường và Sở Giáo Dục “treo” tiền thưởng trong nhiều năm liền. Theo đó, từ năm 2010 đến 2013, trường trung học phổ thông chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, thành phố Tam Kỳ có 182 học sinh được nhận phần thưởng qua các kỳ thi cấp tỉnh, quốc gia với số tiền 77 triệu đồng nhưng không em nào được nhận.

Thế nhưng tin cho hay, đến đầu năm 2015 khi nhiều phụ huynh tố cáo với công an, thì thủ quỹ của trường này mới nhờ giáo viên chủ nhiệm cũ của từng em liên hệ để chi trả. Song do phần lớn các em đã đi học xa, nên hiện nay một số học sinh được giải vẫn chưa nhận được tiền. Hiện công an Quảng Nam đang điều tra. (Tr.N)

05-27-2015 2:26:21 PM

Hải quân Việt Nam- Philippines uống bia, hát karaoke ở Trường Sa

MANILA (NV) .- Lính hải quân Việt Nam và hải quân Philippines cùng nhau uống bia, đấu thể thao, hát karaoke trong một dịp “giao lưu” tại Trường Sa vào hôm Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015.

 
Lính Philippines và Việt Nam kéo co trong ngày “giao lưu” giữa lực lượng hải quân hai nước trấn giữ trên đảo Song Tử Tây  ngày 8/6/2014. (Hình: Infonet)

Đây là lần thứ hai lực lượng hải quân của hai nước trấn giữ tại khu vực quần đảo Trường Sa họp mặt có tính thân hữu dù hai nước đều tuyên bố chủ quyền chồng lấn tại khu vực quần đảo Trường Sa.

Lần họp mặt năm nay diễn ra tại đảo Song Tử Đông (tên quốc tế là Northeast  Cay) hiện đang do Philippines trấn giữ. Lần họp năm ngoái ngày 8 thang 6, 2014 diễn ra tại đảo Song Tử Tây (Southwest Cay) do Việt Nam trấn giữ. Hai đảo chỉ cách nhau chưa tới 3km.

“Đó là cuộc giao lưu để gây dựng lòng tin giữa lực lượng hải quân hai nước”. Phó đô đốc Alexander Lopez, tư lệnh lực lượng Hải quân Philippines khu vực Trường Sa nói với hãng thông tấn AFP. “Sự giao tiếp giữa người với người như thế này có chủ đích mang đến tình bạn và sự hiểu biết.”

Theo các hãng thông tấn AFP và Reuters, một tàu chở quân của Việt Nam đưa 60 lính và sĩ quan hải quân CSVN tới “giao lưu” với khoảng 100 lính và sĩ quan hải quân Philippines đóng ở đảo Song Tử Đông ngày 27 tháng 5, 2015 gồm cả kéo co, đấu bóng chuyền, bóng đá, hát karaoke, uống bia.

Đảo Song Tử Đông chỉ cách bãi đá ngầm Su Bi nay đang được Trung Quốc bồi đắp thành đảo nhân tạo khoảng 70km. Cả Việt Nam và Philippines đều phản đối hành động ngang ngược thay đổi nguyên trạng khu vực Trường Sa đang là điểm nóng tranh chấp giữa nhiều nước trong khu vực, đặc biệt là giữa Việt Nam, Philippines với Trung Quốc.

Tuần trước, Hoa Kỳ cho tàu chiến và máy bay P-8 Poseidon tuần tra khu vực quanh các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang gấp rút biến thành các căn cứ quân sự lớn trên biển. Hải quân Trung Quốc ra lệnh xua đuổi nhưng các tàu và phi cơ của Hoa Kỳ vẫn đi trên hành trình mà họ nói trong vùng biển và không phận quốc tế.

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo, phó bản anh ngữ của tờ Nhân Dân Nhật Báo tại Bắc Kinh đe dọa rằng nếu Mỹ không thay đổi cách hành sử thì chiến tranh giữa hai nước khó tránh. Trước đó, phi cơ tuần thám của Philippines bay ở khu vực này cũng đã bị lực lượng Trung Quốc quấy rối và đe dọa.

Ngày 20 tháng 4, 2015 vừa qua, báo South China Morning Post cho hay Tổng Thống Philippines, ông Benigno Aquino, loan báo rằng chính Hà Nội, chứ không phải Manila, là bên đã đưa ra đề nghị thành lập một đối tác chiến lược mới, mà hai nước đang thương thuyết để chống lại ‘các hoạt động cải tạo đất và xây đảo nhân tạo quy mô của Trung Quốc trong Biển Đông’.

Sau một số cuộc họp cấp cao giữa hai bên, một đường dây điện thoại nóng đã được thiết lập để thông tin lẫn nhau về các hoạt động ở khu vực, gồm cả việc giúp đỡ ngư dân hai nước gặp nạn trên biển. Nguồn tin quân sự Philippines nói rằng hai bên đang xúc tiến các cuộc đàm phán về tập trận chung hải quân trên biển. Phía Việt Nam, theo AFP, một viên chức quốc phòng nói rằng “phía Philippines có nêu ý kiến như thế thời gian trước đây nhưng chưa có gì được ấn định”. (TN)

05-27-2015 2:25:20 PM

Trên cánh đồng câm mồm, chúng ta cùng nhau gặm cỏ.

Canhco —05/27/2015 - 11:12
Đất nước của chúng ta cừ khôi thật, không có gì làm cho một ngón tay bật được lên kể cả bom tấn sát bên hông nhà sắp nổ.

Chúng ta, cả tôi và bạn hình như đã quen với cách sống mòn nhìn mọi sự với đôi mắt cá chết bất kể ngoài kia cả một guồng máy đang vận hành trên mồ hôi nước mắt của người dân. Guồng máy ấy có lúc gầm rú có lúc êm ái rồi nhiều khi tỉ tê những bài hát của loại hồ ly ru ngủ cả một dân tộc bằng thứ thuốc gây mê mạnh nhất.

Rõ ràng rằng mọi điều mà họ làm, những câu mà họ nói chứng minh yếu tố khinh miệt công dân không cần che dấu nhưng chúng ta vẫn im lặng với thái độ của đàn cừu. Những con cừu có tấm bằng giáo sư tiến sĩ thì cùng là cừu như anh nông dân cắm đầu vào lúa, như tôi kẻ chạy xe ôm trên cái thành phố vĩ đại bậc nhất hành tinh này.

Họ, tất cả thành viên lớn nhỏ của chính phủ này và cả thân nhân của họ đều coi chúng ta là những hình nhân không trí óc. Chỉ trong vòng một tuần lễ ngắn ngủi từ ngày 18 cho tới 26 tháng 5, từ Tổng bí thư trở đi, đồng loạt chứng tỏ rằng nhân dân chỉ là một đám đông chỉ biết cắm cúi tìm thức ăn ngoài đồng, chỉ có bọn họ mới là chủ thật sự của đất nước này, muốn làm gì, nói gì hay cư xử thế nào là sự đồng thuận trong nội bộ của họ, nhân dân chỉ là đám hình nhân phất phơ trước gió.

Nếu không thì tại sao Tổng bí thư lại ngang nhiên xem chúng ta là cừu, và mỗi chúng ta, những con cừu nhẫn nhục hãy xứng đáng là công dân của đất nước Hồ Chí Minh?

Nếu không thì tại sao vào ngày 18 tháng 5, cả một bộ sậu của Bộ quốc phòng, dẫn đầu là Phùng Quang Thanh và Nguyễn Chí Vịnh ngồi họp với Trung Quốc trong sự kiện ‘Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt-Trung’ mà trước mặt của từng người trong bọn họ đều để tấm bảng chức danh bằng tiếng Tàu? Ừ thì khi đất nước đổi tên thì Chiêu Thống làm gì còn họ tên tiếng Việt! Nên nhớ, cuộc họp xảy ra trên phần đất Việt Nam nơi tiếng Việt được 90 triệu con cừu be he hàng ngày.

Ngày 19 tháng 5 con rể của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chủ tọa lễ khánh thành xây cất cầu trường cho đội cầu tân lập The Los Angeles Football Club tại thành phố Los Angeles. Phần hùn của anh này dĩ nhiên phải hơn 50% mới được cái vinh dự chủ tọa tại đất Mỹ. Ít ai có câu hỏi tại sao anh ta giàu nhanh như vậy khi bản thân chỉ là con của một HO, một sĩ quan ngụy, một kẻ mà ông Dũng vừa sỉ vả trong bài diễn văn hôm 30 tháng 4?

Ít ai đặt câu hỏi tại sao con gái, con rể, con ruột của Thủ tướng đương nhiệm đều giàu có tột đỉnh, vinh quang tột đỉnh. Chúng ta xem sự giàu có và vinh quang của tập đoàn gia đình trị này là lẽ đương nhiên và vì vậy sự im lặng cũng đương nhiên như một đàn cừu hiền lành đứng gậm nhấm từng cọng cỏ mang tên im lặng trên cánh đồng bát ngát của gian dối và bất công.

Chúng ta quen với những thái độ, hành vi đánh tráo lâu dần trở thành tê liệt óc phán đoán và tự mình che lấy mắt mình.

Ngày 26 tháng 5 Thủ tướng gặp các đại biểu trí thức trong Liên hiệp các Hội Khoa học và kỹ thuật Việt Nam và tuyên bố: “Tôi luôn lưu ý các bộ trưởng hết sức chú ý lắng nghe phản biện của đội ngũ trí thức, các nhà khoa học, tầng lớp tinh hoa của đất nước để đưa ra những quyết định đúng đắn, chính xác, mang lại lợi ích lớn nhất cho đất nước”

Không ai nhắc cho ông Thủ tướng nhớ cách đây 6 năm chính ông là người ra quyết định 97 nghiêm cấm các tổ chức khoa học công nghệ phản biện công khai, từ quyết định này mà Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS) đã tuyên bố đóng cửa vào ngày 14 tháng 9 năm 2009.

Nghe ông hôm nay nhớ việc ông làm ngày xưa mà chạnh lòng. Thương cho trí nhớ ông không còn minh mẫn nữa.

Có lẽ vì kém minh mẫn phần nào nên ông để kẻ dưới quyền thao túng. Ông khai sinh các tập đoàn quốc doanh nhưng cầm cương không nỗi. Hãy xem bọn họ thay nhau làm điều gì trên khắp đất nước này?

Mặc cho dân bức xúc, Petrolimex “hân hoan” lãi đậm là một cái tít trên báo chí phản ảnh sự “mờ ám công khai” của Bộ công thương-Tài chính tiếp tục cho phép tăng giá xăng để cứu tập đoàn này.

Bộ trưởng lương không đủ sống là một “vấn nạn” khác của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng đang được Quốc hội mổ xẻ có lẽ cũng nên mang vào đây để bọn cừu chúng tôi be he bàn luận.

Lương không đủ sống nhưng không Bộ trưởng nào dám từ chức chống đối. Lương không đủ sống nhưng có ông bà Bộ trưởng nào ở nhà cấp 4 đi xe gắn máy hay ăn uống vỉa hè sau giờ nghỉ không?

Những chứng cứ ấy không làm chúng tôi, những con cừu, hài lòng vì tự thấy cần phải có thêm những bằng chứng khác thuyết phục hơn. Trong khi chờ đợi thì các ông các bà, các cô cậu con quan làm ơn để chúng tôi yên tâm nhai cỏ vì chúng tôi không làm gì khiến quý vị lo âu, miễn là số cỏ trên cánh đồng câm mồm ấy đủ cho chúng tôi liếm láp cho tới ngày các ông mở Đại hội đảng lần tới là vui rồi.

canhco's blog
http://www.rfavietnam.com/node/2605

Lời nói gió bay, lại chích gai vào mông…

VietTuSaiGon—  05/26/2015 - 15:57



Trong một cuộc họp báo, ông Nguyễn Kim Khoa - Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng an ninh Quốc hội CSVN cho rằng, Trung Quốc đưa ra quy định cấm đánh bắt cá ở biển Đông là hoàn toàn vô lý, không có giá trị với Việt Nam. Do vậy, ngư dân vẫn đánh bắt cá bình thường ở biển Đông.

“Ngư trường đó thuộc chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam. Do vậy, chúng ta phải tuyên truyền cho ngư dân được biết để họ tổ chức đánh bắt cá bình thường”, ông Nguyễn Kim Khoa - Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh nói.

Theo ông Khoa, lực lượng chức năng ngoài nhiệm vụ tuần tra, kiểm soát thì phải đảm bảo cho ngư dân hoạt động trên ngư trường thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam.

Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng an ninh Quốc hội cũng phân tích rõ việc Mỹ có những phản ứng mạnh mẽ đối với hành động phi pháp của Trung Quốc - đơn phương cải tạo bãi đá, bãi cạn ở quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

“Việc Mỹ tăng tường lực lượng quân sự sau khi Trung Quốc cải tạo một số đảo ở Trường Sa của việt Nam là việc cạnh tranh của các nước lớn trên khu vực châu Á Thái Bình Dương. Việc góp phần ổn định trong khu vực là trách nhiệm chung của các nước”, ông Nguyễn Kim Khoa phân tích.

Theo Thượng tướng Nguyễn Văn Rinh - nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng - đại biểu Quốc hội tỉnh Hải Dương, trên biển Đông những khu vực thuộc chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam, ngư dân có quyền khai thác tài nguyên thiên nhiên kể cả dưới nước lẫn mặt biển. Qua việc ngư dân đánh bắt cá trên biển đã góp phần bảo vệ chủ quyền của Việt Nam ở biển Đông.

Lời khẳng định chắc như đinh đóng cột của ông Khoa và ông Rinh làm tôi nhớ đến chuyện đi coi phim hồi nhỏ. Hồi đó, ở quê chưa có điện, hiếm lắm, cả xã mới có một vài nhà giàu có sắm cái tivi đen trắng, chạy ắc-qui để coi. Muốn đi coi thì thắp đèn dầu rủ nhau năm bảy đứa mà đi cho khỏi sợ ma, sợ rắn rết…

Thỉnh thoảng, đội chiếu phim thuộc trung tâm văn hóa huyện về sân hợp tác xã, bán vé chiếu phim võ hiệp Hồng Kông hoặc phim tình cảm Liên Xô, phim võ thuật Liên Xô. Chủ yếu là phim Liên Xô. Và thường thì những đêm như thế, sân hợp tác xã chật kín người bởi thanh niên, ông già, bà già, con nít từ xã khác kéo đến cộng với xã có sân hợp tác, có khi lên đến cả ngàn người đứng ngồi chen chúc lên màn ảnh rộng làm bằng vải sô trắng.

Thường thì mấy ông già hay nấp sau lưng mấy cô gái để coi, có lẽ do chiều cao hạn chế, cũng có lẽ do kinh nghiệm, đứng sau lưng mấy cô này nếu không thơm mùi nước hoa dỏm, xà bông thơm thì cũng thơm mùi bồ kết, khác với đám thanh niên loi choi đứng ngồi không yên hay đám các bà già nhiều khi tóc còn bốc mùi khói rạ, thậm chí mùi gàu lâu ngày không gội…

Tôi nhớ lần đó, tôi và thằng Nhân cùng xóm đi coi phim, không có tiền mua vé, hai thằng chui rào, bị vũ trang rượt, mỗi thằng chảy tản ra một hướng rồi chui vào đám đông, chạy lòng vòng, len lỏi vào bên trong, coi như an toàn. Mà phải phục thằng Nhân là con ma xó, cả một rừng người, nó len lỏi một hồi tìm ra tôi, nó nói: “Coi chi cái phim Liên Xô này chán bỏ mẹ, đi chọc ông Bảy Tài với tao!”. Tôi chưa hiểu gì thì nó nắm tay tôi dắt đi.

Vòng một hồi, gặp ông Bảy Tài đang đứng sau lưng mấy cô gái, nhướn người lên coi phim. Thằng bạn tôi không nói không rằng, rút ra hai cây gai bồ kết dài, đưa tôi một cây rồi ra hiệu làm theo nó. Tôi cũng chưa hiểu gì thì thấy ông Bảy Tài liên tục ễnh người về phía trước, coi như nguyên phần hạ bộ của ông chạm vào mông mấy chị đằng trước. Ban đầu, họ chỉ loay hoay tránh, sau đó họ chửi “đồ già dê!”. Ông Bảy Tài vẫn im lặng coi phim. Lúc này tôi cố nhìn xuống, xấy thằng bạn đang ngồi thụp phía sau ông Bảy Tài, còn ông thì mặc cái quần đùi lò xo.

Thằng này ngồi đợi lúc ông Bảy Tài nhướn người coi đoạn phim hấp dẫn thì dùng cái gai bồ kết đâm vào mông của ông, theo phản ứng tự nhiên, ông ễnh người về trước, đụng mấy bà chị... Đến lần thứ ba thì một thanh niên đứng bên cạnh mấy cô gái quay lại tát ông Bảy Tài một cái nghe “bốp”. Ông Bảy Tài choáng váng, chửi thề một hồi rồi hỏi đứa nào mới đánh ông. Ba cô gái đứng trước ông bỏ đi, nói vói lại: “Đồ già dê, hắn nói chi kệ hắn, lời nói gió bay mà!”.

Câu chuyện này tôi đã quên từ lâu, mãi cho đến lúc ông Khoa và ông Rinh phát biểu về vấn đề biển Đông và khuyên ngư dân cứ ra biển đánh bắt vì đây là ngư trường truyền thống của Việt Nam. Tự dưng, chuyện thằng Nhân đâm gai vào đít ông Bảy Tài lại hiện về. Ông giờ đã mất, thằng bạn cũng không còn sau một vụ thanh toán trong giang hồ. Nhưng cái hành vi đâm gai bồ kết vào mông ông Bảy già gần bằng ông nội của nó, tai thì nghễnh ngản làm tôi liên tưởng đến kiểu chọt kim của mấy ông quan Hà Nội mà thấy ớn lạnh.

Vì trong một nghĩa nào đó, biển Đông cũng giống như mấy cô gái đang tuổi xuân thì ngày ấy, luôn hấp dẫn và thơm tho. Ngư dân Việt Nam thì không hiểu gì về chính trị, hơn nữa họ ra biển là để kiếm cơm, cũng giống như ông Bảy Tài đi coi phim chứ không phải đi ve gái. Nhưng cái thằng mắc dịch bạn tôi, hắn cũng muốn chọc gái, cũng tới tuổi khám phá nhưng không biết cách, sợ người ta đánh nên mới mượn tay ông Bảy Tài, hậu quả thì miễn bàn rồi!

Trong chuyện này, ông Khoa và ông Rinh lại chơi trò giống thằng Nhân, dùng kim chích vào mông của ngư dân, khích tướng, nói dóc với họ để họ xông ra biển. Nhưng thử hỏi, có mấy người bị Trung Quốc đâm tàu, bắt nhốt, bị đánh đập thừa sống thiếu chết, mất sạch tài sản… Có ông Khoa hay ông Rinh nào lên tiếng, chia sẻ với họ không? Có nhà nước, chính phủ nào đứng ra giúp đỡ họ không? Hoàn toàn không! Nếu không muốn nói là tiếp tục lợi dụng họ bằng cách cho họ vay thêm tiền để đóng tàu lớn, rồi lại lao đầu ra biển vì cái đã mất, vì nợ nần…

Trong khi đó, trách nhiệm bảo vệ, gìn giữ lãnh hải không phải là của ngư dân, mà là của cảnh sát biển, bộ đôi biên phòng, hải quân và nói chung là của quân đội nhân dân Việt Nam. Bây giờ, ông Khoa và ông Rinh xúi dân xông ra đánh bắt, có khác nào thằng nhỏ nít ranh ngày xưa cầm kim chích vào mông ông già để ổng ểnh tới ểnh lui, để bị đám thanh niên xông vào đánh?! Không biết có nên coi lời nói của ông Khoa và ông Rinh là lời nói gió bay?! Và tại sao chuyên 5 hệ trong đến dân tộc, quốc gia mà các ông lại hành xử, nói năng nghe như trẻ con vậy?

 VietTuSaiGon's blog

Sức mạnh của truyền thông lề dân

Nhà báo Nguyễn Vũ Bình, viết từ Hà Nội
Theo RFA-2015-05-27
 Sức mạnh của Facebook
Sức mạnh của Facebook- Files photos

Trong thời gian vài năm qua, chúng ta đã chứng kiến sức mạnh của sự bùng nổ thông tin mà mạng Internet nói chung và mạng xã hội Facebook nói riêng chuyển tải. Sức mạnh đó có được chính là nhờ hệ thông truyền thông không chính thống, mà có nhiều người gọi là truyền thông lề trái, hay truyền thông lề dân. Truyền thông lề dân là tập hợp những thông tin của người dân đưa ra và chia sẻ trên hệ thống Internet, mà nòng cốt là những người tham gia vào phong trào dân chủ Việt Nam thực hiện và định hướng.

Về mặt kỹ thuật, không ai nghi ngờ vào sức lan tỏa nhanh, mạnh mẽ và rộng khắp của hệ thống Internet, mạng xã hội Facebook ở Việt Nam hôm nay. Nhưng sức mạnh của truyền thông lề dân có được là do đâu? tức là những yếu tố nào đã tác động đến nhận thức của xã hội và tạo ra những sự chuyển biến tích cực chỉ trong một thời gian ngắn như vậy? chúng ta sẽ xem xét và phân tích thông qua hai sự việc đánh dấu chuyển biến tích cực do truyền thông lề dân đem lại. Đó là việc tỷ phú ve chai nhặt được 5 triệu yên Nhật Bản trình báo và vụ việc chặt hạ, tàn sát cây xanh ở Hà Nội.

Điều đầu tiên, sức mạnh của truyền thông lề dân có được là do thông tin được chuyển tải chứa đựng sự thật. Sự thật chính là sức mạnh trong xã hội toàn trị cộng sản ở Việt nam, nơi sự thật bị bưng bít và bóp méo. Sống trong xã hội cộng sản, mới chỉ cách đây dăm năm thôi, tất cả đều phải thừa nhận, đó là xã hội bưng bít thông tin, bưng bít sự thật và dối trá khủng khiếp. Sự dối trá như bóng đêm bao phủ cả một xã hội. Nhưng từ khi có Internet, nhất là từ khi có mạng xã hội Facebook, thì sự thật đã được chia sẻ, chuyển tải và được tôn vinh. Sự thật như ánh sáng mặt trời xua tan màn đêm dối trá trong xã hội toàn trị cộng sản.

Sức mạnh của truyền thông lề dân có được là do thông tin được chuyển tải chứa đựng sự thật. Sự thật chính là sức mạnh trong xã hội toàn trị cộng sản ở Việt nam, nơi sự thật bị bưng bít và bóp méo

Trở lại với hai sự việc nêu trên, sự thật là chị Hồng (người được gọi là tỷ phú ve chai) đã nhặt được 5 triệu yên Nhật và trình báo với cơ quan công an. Sự thật này khi được chuyển tải trên mạng xã hội đã đóng đinh vào sự kiện, không thể thay đổi, bóp méo được nữa. Chúng ta từng biết đến những sự bóp méo kỳ lạ của sự thật như chánh thanh tra sở Y tế Kon-Tum, bổ cuốc vào đầu một phụ nữ sau đó biến thành việc giơ cuốc lên chẳng may va phải đầu người dân; hoặc vụ việc hai phó gám đốc sở Nội vụ và Ngoại vụ tỉnh Bình Phước choảng cốc bia vào đầu nhau biến thành nâng cốc chúc mừng không may va vào đầu chảy máu…vụ việc tàn sát, chặt hạ cây xanh ở Hà Nội tính chất hơi khác một chút, đó là sự thật được phanh phui sau những dối trá của các cơ quan công quyền: chặt cây còn khỏe, tốt, chứ không phải cây sâu, mọt; số lượng cây chặt trong mấy ngày là 2000 cây, chứ không phải 500 cây; cây trồng mới thay thế là cây Mỡ, chứ không phải Vàng Tâm như họ nói…

Yếu tố không kém phần quan trọng trong truyền thông lề dân được chia sẻ và chuyển tải, đó là chân lý, là những nhận thức đúng đắn, là cách thức giải quyết hợp lý hợp tình. Khi có một thẩm phán, đưa công khai cách thức giải quyết vụ việc của người phụ nữ nhặt được 5 triệu yên bằng các quy định pháp luật, hoàn toàn không dính dáng gì tới cơ qan công an, thì dư luận, mọi người mới hiểu được đáng ra đã được giải quyết hết sức đơn giản thông qua Nghị định số 96/2009 về việc xử lý tài sản bị chôn giấu, chìm đắm…do sở tài chính thành phố (tỉnh) tiếp nhận và xử lý. Như vậy, với những nhận thức đúng, cách giải quyết hợp lý hợp tình, được đông đảo dư luận ủng hộ, cuối cùng vụ việc cũng đã được xử lý theo hướng tích cực cho người phụ nữ bán ve chai.

Sự quan tâm đông đảo của cộng đồng mạng, ủng hộ sự thật, chân lý và tình người là yếu tố quan trọng không thể thiếu của truyền thông lề dân. Trong cả hai vụ việc, chị bán ve chai nhặt được tiền và vụ tàn sát cây xanh ở Hà Nội, sự quan tâm theo dõi sát sao của cộng đồng mạng là yếu tố quan trọng, là sức ép đối với các cơ quan chức năng khi giải quyết vụ việc. Sự bàn luận, tranh cãi trên không gian mạng càng làm tăng uy thế của sự thật, của chân lý cũng như tình người lên một tầm cao mới. Và chúng ta đều đã thấy, các cơ quan chức năng, nhà cầm quyền Việt Nam đã không thể bất chấp dư luận để ra những quyết định có lợi cho mình, đẩy người dân về phần thiệt thòi nữa.

Yếu tố không kém phần quan trọng trong truyền thông lề dân được chia sẻ và chuyển tải, đó là chân lý, là những nhận thức đúng đắn, là cách thức giải quyết hợp lý hợp tình

Những tin mừng vừa được loan ra trong mấy ngày qua, chị ve chai sẽ được nhận lại số tiền 5 triệu yên nhặt được do không có ai chứng minh được sở hữu hợp pháp. Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội đã ra kết luận thanh tra vụ việc vi phạm trong chặt hạ, tàn sát cây xanh ở Hà Nội. Mặc dù, trong quyết định thanh tra còn nhiều điều chướng tai, gai mắt (ví dụ kết luận không có lợi ích nhóm, tham nhũng trong vụ việc), hoặc việc xử lý chắc chắn sẽ không động chạm đến những kẻ chủ mưu, thực tế đứng đầu vụ việc nhưng như thế cũng là một thắng lợi quan trọng của truyền thông lề dân. Cũng cần nói thêm rằng, thắng lợi của vụ việc ngăn chặn tàn sát cây xanh có công lao rất lớn của người dân yêu cây xanh thủ đô, và những người thuộc phong trào dân chủ Việt Nam, có những người đã phải đổ máu cho sự việc này.

Không thể không nhắc tới một yếu tố bị chìm lấp, nhưng vô cùng quan trọng. Đó là sự công khai thông tin. Đây là yếu tố bị chìm lấp, bởi vì khi thông tin được đưa lên không gian mạng, đương nhiên thông tin đó được công khai ngay lập tức. Chúng ta biết rằng, công khai hóa là một yếu tố quan trọng của tiến trình cải tổ ở Liên Xô cũ, đưa tới sự sụp đổ của chế độ cộng sản Liên Xô trước đây. Ngày nay, công khai là yếu tố đương nhiên, chỉ bằng một cú click con chuột máy tính mà thôi./.

Hà Nội, ngày 22/5/2015

N.V.B

*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.

Cần một tổ chức hội độc lập cho nông dân

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2015-05-27  
Người nông dân làm cỏ lúa dưới biểu ngữ Quyết tâm thực hiện thắng lợi kế hoạch kinh tế...
Người nông dân làm cỏ lúa dưới biểu ngữ Quyết tâm thực hiện thắng lợi kế hoạch kinh tế... AFP

Nông dân Việt Nam không có tiếng nói thực sự đại diện cho mình để bảo vệ quyền lợi. Nếu như dư luận hiện nay nói nhiều về vấn đề công đoàn độc lập của công nhân, thì câu hỏi được nêu lên là 14 triệu nông dân Việt Nam cũng cần thiết một tổ chức hội độc lập của mình.

Cần một hội thực sự không lệ thuộc đảng

Khi vấn đề tiêu thụ nông sản gặp khủng hoảng trong những năm gần đây, tiếng nói đích thực của người nông dân hầu như vắng bóng trên tất cả các diễn đàn. Về mặt hình thức Việt Nam có Hội Nông dân với Trung ương hội ở Hà Nội và mỗi tỉnh, thành, đều có chi hội địa phương. Tuy nhiên Hội Nông dân Việt Nam cũng như các Hội nhà văn, Hội Nhà báo và hàng loạt Hội khác đều cho thấy sự hoạt động không mang tính độc lập, mà theo cách này hay cách khác đều chịu sự lãnh đạo của Đảng.

Nhà báo Lê Phú Khải, bản thân có nhiều năm làm việc ở đồng bằng sông Cửu Long nhận định:

“Nó chỉ là cánh tay nối dài của Đảng Cộng sản, trong đó toàn là đảng viên chủ tịch hội, phó chủ tịch hội, những ông công chức về hưu ra làm hội…Hội Cựu Chiến binh, Hội Nhà báo, Hội Nhà văn, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh niên…tất cả những cái đó chả có tác dụng gì, nó chỉ là cánh tay dài của Đảng để giúp Đảng cai trị đất nước kiểm soát xã hội..”

Trong ý nghĩa như lời nhà báo Lê Phú Khải hiện nghỉ hưu ở Saigon, nông dân Việt Nam rất cần các tổ chức hội độc lập để bảo vệ quyền lợi cho mình. Do nông dân không có tiếng nói trong các công đoạn sản xuất, chế biến và tiêu thụ nên họ hoàn toàn bị động, không có thông tin thị trường, các mặt hàng làm ra nhiều khi không biết bán cho ai. Nhà báo Lê Phú Khải nêu ra một thí dụ cụ thể:

"Tôi nghĩ rằng những người nông dân VN phải nên hiểu rằng, họ có quyền lập một hội của họ để cạnh tranh với Hội Nông dân danh nghĩa của Đảng Cộng sản này để tự bảo vệ quyền lợi của mình…Tôi kêu gọi người nông dân VN hãy lập hội của mình để bảo vệ quyền lợi của mình chứ không dựa vào cái Hội Nông dân VN này"-TS Nguyễn Quang A

“Hiêp hội lúa gạo nó chỉ tích lũy tiền của cho nhà nước thôi, nó tham nhũng giàu ú ụ trong khi nông dân thì nghèo… Thậm chí nguyên chủ tịch Hiệp hội lúa gạo Trương Thanh Phong còn nói là muốn bán gạo hay không, hay là muốn để cho vịt nó ăn…không giúp gì cho nông dân mà còn dọa nông dân như thế…được nhà nước cung cấp tiền lãi suất thấp ‘hắn’ mua gạo dự trữ. Khi nào lúa rẻ ‘hắn’ ép giá, khi nào gạo cao ‘hắn’ bán lấy tiền, Hiệp hội lúa gạo ở đâu cũng giàu có còn nông dân thì vẫn nghèo…trong cuốn sách ‘Đồng bằng sông Cửu Long 40 năm nhìn lại’ tôi nói rất rõ những điều này và được nhà xuất bản Thanh Niên in nguyên văn không sửa chữa gì cả ”

Trong cuộc phỏng vấn của chúng tôi, TS Nguyễn Quang A nhà phản biện xã hội dân sự độc lập ở Hà Nội nói rằng người nông dân cần có những tổ chức hội của chính họ. Ông nói:


Trang mạng Hội Nông dân với Trung ương hội ở Hà Nội

“Tôi nghĩ rằng những người nông dân Việt Nam phải nên hiểu rằng, họ có quyền lập một hội của họ để cạnh tranh với Hội Nông dân danh nghĩa của Đảng Cộng sản này để tự bảo vệ quyền lợi của mình…Tôi kêu gọi người nông dân Việt Nam hãy lập hội của mình để bảo vệ quyền lợi của mình chứ không dựa vào cái Hội Nông dân Việt Nam này.”

Liên quan đến cuộc khủng khoảng tiêu thụ nông sản đang diễn ra ở Việt Nam, TS Nguyễn Quang A cho rằng cần xét tới nhiều khía cạnh trong đó có vai trò của người nông dân.

“ Tôi không nghĩ rằng người ta đổ cho nhà nước phải thế này thế kia là một điều công bằng. Bản thân những nhà sản xuất rất đáng tiếc trong điều này là nông dân, họ chưa có một sự tổ chức của chính họ. Nếu họ biết cách tổ chức của chính họ thì họ sẽ giảm thiểu được những rủi ro như vậy. Điều nhà nước có thể đáng trách ở đây là không tạo điều kiện hoặc tạo thuận lợi để cho nông dân tự tổ chức mình thành các hợp tác xã, hay các tổ chức gì đó liên kết với nhau, để tìm hiểu rất kỹ thị trường thế giới nó như thế nào và có cách để bảo vệ chính mình.”

Bao giờ mới có được các công đoàn, các hội độc lập?

Cũng dễ hiểu khi Hội Nông dân Việt Nam không tranh đấu cho quyền lợi nông dân, không đòi hỏi quyền tư hữu đất đai cho nông dân vì điều này đi ngược lại chủ trương của Đảng. Đảng và nhà nước cũng chẳng hề che dấu việc các tổ chức hội như Hội Nông dân Việt Nam là cánh tay nối dài của Đảng. Hội Nông dân Việt Nam do Đảng thành lập từ những năm 1930, qua nhiều tên gọi theo từng thời kỳ và với mục đích hậu thuẫn cho Đảng. Hiện nay Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam là ông Nguyễn Quốc Cường, ông cũng đồng thời là Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Điều 25 Hiến pháp Việt Nam 2013 qui định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.” Thực ra các Hiến pháp trước đó của nhà nước cộng sản Việt Nam cũng đều xác định các quyền này của công dân. Tuy nhiên người dân Việt Nam dưới chế độ cộng sản chưa bao giờ thực sự có những quyền này.

Có lẽ phải mất nhiều thời gian trước khi VN có một Hội Nông dân độc lập toàn quốc, hay Tổng Công đoàn độc lập toàn quốc. Điều này còn tùy thuộc Luật Lập hội mà việc đệ trình Dự thảo luật lên Quốc hội vừa bị đình hoãn ít nhất tới tháng 10/2016

Trong xu thế hội nhập thế giới và các hiệp định thương mại tự do đặt điều kiện, Đảng Cộng sản Việt Nam có thể phải chấp nhận một hình thức nào đó về việc thành lập các công đoàn độc lập ở cơ sở. Thí dụ dễ hiểu là công nhân ở một nhà máy sản xuất giày chẳng hạn sẽ có quyền thành lập công đoàn độc lập của mình thay vì công đoàn của nhà nước. Công đoàn độc lập này sẽ đại diện công nhân và có thẩm quyền thương lượng trực tiếp với doanh nghiệp để bảo vệ quyền lợi của người lao động.

Nếu người lao động ở các nhà máy có công đoàn độc lập thì câu hỏi đặt ra là tại sao người nông dân lại không có quyền lập tổ chức hội của riêng mình. Đây sẽ là những tổ chức hội độc lập không bị Hội Nông dân của Đảng Cộng sản Việt Nam chi phối. Các tổ chức hội độc lập của nông dân có khả năng là đầu mối liên kết trong cả chuỗi ngành hàng, nó sẽ giúp người nông dân tìm hiểu thị trường, quyết định sản xuất mặt hàng nào, qui mô như thế nào và thương lượng giá cả nông sản với doanh nghiệp chế biến, doanh nghiệp tiêu thụ. Xa hơn nữa một tổ chức Hội Nông dân Độc lập sẽ có thể phản biện chính sách một cách có hiệu quả ngay từ trong quá trình soạn thảo.

Có lẽ phải mất nhiều thời gian trước khi Việt Nam có một Hội Nông dân độc lập toàn quốc, hay Tổng Công đoàn độc lập toàn quốc. Điều này còn tùy thuộc Luật Lập hội mà việc đệ trình Dự thảo luật lên Quốc hội vừa bị đình hoãn ít nhất tới tháng 10/2016.

Nhưng ngay trong lúc này dư luận ở Việt Nam rất trông đợi việc hình thành được các công đoàn độc lập ở cơ sở, hay các tổ chức hội độc lập của nông dân ở một địa phương nào đó.

Nghệ An: Chính quyền chuyển đất của dân thành đất công ích

Mảnh đất khai hoang đã 35 năm của bà Nguyễn Thị Lan (xóm 18A, xã Nghi Liên, TP.Vinh, Nghệ An) xảy ra sự cố, gia đình mới tá hỏa khi biết UBND xã đã âm thầm chuyển thành đất “công ích” tự bao giờ.

Đất gia đình khai hoang, địa phương cho là đất công ích. Ảnh: Q.Đ - V.H

Doanh nghiệp tự ý thi công trên đất dân

Theo đơn gửi báo Lao Động, năm 1980, gia đình bà Nguyễn Thị Lan về sinh sống tại xóm 18A, xã Nghi Liên và đã khai hoang mảnh đất khoảng 600m2, sử dụng trồng rau màu đến nay. Tháng 2.2015, một số công nhân tự ý đào hố trồng cột điện và kéo dây trên mảnh đất mà không trao đổi gì với gia đình, nên bà Lan yêu cầu đình chỉ. Đến ngày 22.4, bà Lan nhận được giấy mời lên làm việc với UBND xã Nghi Liên. Tại đây bà mới biết có dự án làm đường điện của Cty xăng dầu hàng không Vinh. Đại diện đơn vị thi công đề nghị hỗ trợ 5 triệu đồng để được dựng cột, kéo đường dây điện qua phần đất của bà, nhưng bà Lan không đồng ý. Ngày 5.5, tại buổi làm việc thứ hai, phía thi công chấp nhận đền bù, hỗ trợ 10 triệu đồng. Bà Lan đề xuất nguyện vọng không muốn đường dây điện đi qua phần đất của mình, thì ông Lê Văn Phượng - Chủ tịch UBND xã dọa sẽ “có biện pháp giải quyết”, mà theo bà Lan là cưỡng chế. Bà Lan bức xúc vì chính quyền xã làm sai quy trình lại còn dọa dân.

Ngày 7.5, làm việc với PV Lao Động, ông Nguyễn Văn Cảnh - Phó Chủ tịch UBND xã Nghi Liên - công nhận các nội dung trình bày của bà Lan là đúng. Phần đất nói trên là đất bà Lan khai hoang để trồng màu và hiện nay vẫn tiếp tục sản xuất. Tuy nhiên, ông Cảnh cho rằng mảnh đất đó thuộc diện “không được cấp sổ đỏ” và hiện trên bản đồ đo đạc không thể hiện bà Lan là chủ sử dụng đất, cũng như bà Lan “không có giấy tờ chứng minh” đất đó là của mình. Ông Cảnh cho rằng diện tích đất của bà Lan là đất “do xã quản lý”, “đất công ích”. PV đề nghị cung cấp bằng chứng phần đất nói trên là đất công ích và lý do không được cấp sổ đỏ, mặc dù pháp luật đã quy định đối với trường hợp đất sử dụng từ trước 15.10.1993 (và nay là 1.7.2004) được xem xét cấp sổ đỏ, nhưng ông Nguyễn Văn Cảnh vẫn khăng khăng là mình đúng. “Đối với đất khai hoang là đất ở thì chúng tôi mới xem xét cấp sổ đỏ, còn đất nông nghiệp thì không” - ông Cảnh nói.

Đổ lỗi cho nhau

Lý do đơn vị thi công đào đất mà không trao đổi với gia đình, ông Cảnh cho rằng bản đồ không thể hiện là đất của bà Lan nên không quy chủ được, và do đơn vị thi công không biết, nên đơn vị này đã xin nhận khuyết điểm với gia đình. Ông Cảnh cho biết trước khi thi công, Cty xăng dầu hàng không, điện lực... đã có trao đổi với xã, và đây là công trình phục vụ công cộng. Tuy nhiên, ông Cảnh cho biết không có quyết định thu hồi đất, với lý do “đất do xã quản lý nên không cần ban hành quyết định thu hồi đất”. Ông Cảnh thừa nhận ông Lê Văn Phượng có nói với bà Lan là nếu gia đình không đồng ý thì địa phương sẽ cưỡng chế. “Nhưng để cưỡng chế được cũng phải qua nhiều thủ tục” - ông Cảnh nói - “Hiện nay, việc thi công trên phần đất bà Lan đang tạm dừng, sắp tới chúng tôi sẽ làm đúng quy trình, có thông báo với gia đình”.

Trao đổi qua điện thoại, ông Nam, người đại diện cho đơn vị thi công cho biết nguyên nhân của việc đào đất mà không thông báo với gia đình bởi vì “chúng tôi đã nhờ địa phương, nhưng địa phương xác nhận đó là đất vô chủ, đất an ninh quốc phòng”. Ông Nam cho biết sau khi có kiến nghị của bà Lan thì ông đã chấp nhận bồi thường, hỗ trợ “thoáng” cho gia đình. Ông Nam nói thêm: “Nếu gia đình không chấp nhận thì chúng tôi sẽ chuyển hướng đường dây. Khi đó sẽ phải thay đổi thiết kế”.

Tác giả bài viết: QUANG ĐẠI - VIỆT HÒA
Nguồn tin: Báo Lao Động