Friday, March 13, 2015

Nhân quyền Việt - Quyền lợi Mỹ

Phạm Trần (Danlambao) - Báo chí Việt Nam đã chứng minh họ không có quyền tự do báo chí và người dân Việt Nam cũng không được quyền thông tin như Hiến pháp và Luật báo chí quy định. Thật trớ trêu là việc này đã xảy ra vào thời gian có lời khoe Việt Nam đã “bảo vệ và thúc đẩy quyền con người” và “thực hiện các cam kết quốc tế về quyền con người” của Thứ trưởng Ngoại giao Cộng sản Việt Nam Nguyễn Quốc Cường.

Phô trương này được đưa ra tại khóa họp cấp cao 28 của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc diễn ra tại Geneve từ ngày 3 đến 27/03/2015.

Ông Cường nói: “Với tư cách thành viên nhiệm kỳ 2014 - 2016, Việt Nam đã và tiếp tục phát huy vai trò chủ động, tích cực và có trách nhiệm trong các công việc của HĐNQ.”

Theo tin của Bộ Ngoại giao Việt Nam thì: “Trưởng đoàn Việt Nam nhấn mạnh thành tựu của Việt Nam trong bảo vệ và thúc đẩy quyền con người, những nỗ lực trong thực hiện các cam kết quốc tế về quyền con người, trong đó có các khuyến nghị UPR (Human Rights Council Universal Periodic Review) chu kỳ 2 đã được chấp thuận, các cam kết tự nguyện với tư cách thành viên HĐNQ, phê chuẩn Công ước Chống tra tấn và Công ước về Quyền của Người Khuyết tật.”

Nhưng việc ông Cường nói Việt Nam đã thực hiện 182, trong số 227 khuyến nghị của Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc đưa ra đầu năm 2014 không có 45 khuyến nghị quan trọng được quan tâm nhiều ở Việt Nam.

Trong số khuyến nghị này, có những đòi hỏi Việt Nam cần: đa nguyên, đa đảng, thả tù nhân chính trị, tự do ngôn luận và bỏ các điều 79, 88 và 258 của Luật hình sự vẫn thường được nhà nước sử dụng để buộc tội và bỏ tù vô cớ những người dân đòi dân chủ, tự do và quyền con người.

Bằng chứng tự biên tự diễn của Thứ trưởng Nguyễn Quốc Cường ở Geneve không đúng với những việc xảy ra ở Việt Nam qua chứng minh mới nhất với diễn văn của Đại sứ Mỹ Ted Osius tại Đại học Quốc gia Hà Nội ngày 06/03/2015.

Ông Osius được mời đến nói chuyện với 500 sinh viên và các viên chức trường này để đánh dấu kỷ niệm 20 năm bang giao Việt-Mỹ. 

Đại sứ Mỹ chia diễn văn của ông làm 3 phần: Mối quan hệ Đối tác Toàn diện giữa hai nước, tiếp theo sau chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trường Tấn Sang tháng 7/2013; hiện trạng quan hệ giữa hai nước; phương hướng phát triển mối quan hệ này trong 20 năm tới và xa hơn nữa.

Nhìn chung ông rất lạc quan với kết quả trên nhiều lĩnh vực kể từ sau cuộc họp giữa Tổng thống Barack Obama và Chủ tịch Sang tại Tòa Bạch Ốc sáng ngày 25/07/2013.

Hiện nay, mậu dịch hai nước đã đạt tới 35 tỷ dollars và, theo lời ông Osius: “Con số này sắp tiếp tục tăng thêm nữa. Hiệp định Đối tác Xuyên Thái bình dương (TPP) là một trong những ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Obama. Một khi TPP được hoàn tất, các thành viên của Hiệp định này sẽ chiếm 40% nền kinh tế toàn cầu.”

Có 12 nước bao gồm New Zealand, Brunei, Chile, Singapore, Australia, Peru, Hoa Kỳ, Malaysia, Việt Nam, Canada, Mexico và Nhật Bản sẽ là thành viên của TPP. 

Đại sứ Osius nói: “TPP là một cơ hội to lớn đối với Việt Nam. Nó thể hiện bước tiến hợp lý tiếp theo trong quá trình Việt Nam hội nhập vào nền kinh tế toàn cầu. Hiệp định thương mại tiêu chuẩn cao này sẽ là những cơ hội hấp dẫn cho các doanh nghiệp và doanh nhân Việt Nam khi nó mở ra những xa lộ thương mại mới vì các rào cản bị dỡ bỏ.” 

Nhưng hy vọng đàm phán TPP kết thúc trong năm 2014 đã trôi qua mà không ai tiết lộ trở ngại ở đâu và tại sao?

Tuy nhiên, trong cuộc họp báo tại Sài Gòn ngày 18/01/2015, ông Osius đã lạc quan nói: “Tôi rất tự tin về TPP. Và hiện giờ tôi còn tự tin hơn nhiều so với khi tôi mới đến đây cách đây vài tháng. Chúng ta vừa có vòng đàm phán song phương tại Hà Nội và các nhà đàm phán của chúng ta đã đạt được nhiều tiến bộ. Tôi đã gặp các nhà lãnh đạo của các bạn, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Bộ trưởng Thương mại và các nhà lãnh đạo khác và tôi tin có sự cam kết sâu sắc về việc hoàn thành đàm phán TPP với Hoa Kỳ. Tôi biết chắc rằng giới lãnh đạo Hoa Kỳ đã cam kết hoàn thành TPP. Tôi tự tin và lạc quan rằng Thượng viện Hoa Kỳ sẽ trao cho Tổng thống quyền thúc đẩy thương mại và sau một tháng ở đây, tôi cũng tự tin rằng chúng ta có thể kết thúc đàm phán để Tổng thống có thể đệ trình TPP cho Quốc hội Hoa Kỳ trong mùa xuân này. Chúng tôi hy vọng Quốc hội sẽ bỏ phiếu về TPP trong mùa hè này. Thời điểm chính xác hơi khó đoán bởi vì Quốc hội của chúng tôi sẽ tự quyết định khi nào sẽ hành động, nhưng Tổng thống muốn đệ trình TPP cho Quốc hội vào mùa xuân này. Vì vậy, tôi rất lạc quan về TPP.”

Nhưng ông Osius không thể nói thay cho Quốc hội Mỹ hiện do đảng Cộng hòa kiểm soát cả hai viện. Một số không nhỏ Nghị sĩ và Dân biểu của cả hai đảng Cộng hòa và Dân chủ đã công khai ràng buộc Việt Nam phải cải thiện tình trạng nhân quyền để được gia nhập TPP.

Ngoài ra việc Chính phủ Việt Nam tiếp tục cấm công nhân thành lập nghiệp đoàn lao động độc lập và không cho phép tự phát đình công để bảo vệ quyền lợi cũng xung đột với lập trường của Tổng liên đoàn Lao động và Kỹ nghệ Hoa Kỳ (The American Federation of Labor and Congress of Industrial Organizations (AFL-CIO), một tổ chức có ảnh hưởng rất lớn đối với các hiệp ước thương mại của Mỹ với nước ngoài.

Từ hai năm qua, phía Việt Nam từ Chủ tịch Trương Tấn Sang đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đều ngỏ ý mong Hoa Kỳ chấp nhận một số tương nhượng đối với trường hợp kinh tế của Việt Nam để được thừa nhận có nền kinh tế thị trường.

Tuy nhiên, Mỹ và nhiều nước trong Liên hiệp Châu Âu và Á Châu, trong đó có Nhật Bản vẫn coi Việt Nam chưa đủ điều kiện.

Một trong số những đòi hỏi này tùy thuộc phần lớn vào việc nhà nước Việt Nam kiểm soát nền kinh tế đến mức độ nào, có chấm dứt tình trạng cạnh tranh bất bình đẳng của các Doanh nghiệp nhà nước hay không, chính sách thuế khóa, kế toán cần minh bạch và công khai như thế nào.

Ngoài ra quyền lợi và tiếng nói của người lao động sẽ được bảo vệ ra sao cũng nằm trong các tiêu chuẩn của một nền kinh tế thị trường.

Nhân quyền và Báo chí

Như vậy có ý nghĩa gì khi Đại sứ Osius công bố tại cuộc nói chuyện với sinh viên về tin Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang sẽ “sớm sang thăm Hoa Kỳ và gặp gỡ các quan chức cao cấp Hoa Kỳ để trao đổi ý kiến về một loạt các vấn đề, trong đó có vấn đề nhân quyền.”

Ông Osius cũng phấn khởi báo tin: “Và chúng tôi vui mừng rằng Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ sang thăm Hoa Kỳ trong năm nay theo lời mời của phía Hoa Kỳ. Chúng tôi tin tưởng rằng chuyến thăm đó sẽ giúp đưa mối quan hệ Đối tác Toàn diện tiến về phía trước. Chúng tôi hy vọng rằng nhịp độ các chuyến thăm cấp cao của Hoa Kỳ sang Việt Nam cũng sẽ được tiếp tục, bởi vì những chuyến thăm như vậy cũng là một phương thức để duy trì đối thoại cởi mở và thẳng thắn về những vấn đề mà chúng ta phải đối mặt.”

Tuy ông Osius không nói đến chuyến thăm Việt Nam dự trù vào tháng 11 năm 2015 của Tổng thống Obama, nhưng phía Việt Nam cũng mong như thế để đánh dấu 20 năm bang giao Việt-Mỹ (11/07/1995 - 11/07/2015).

Đáng chú ý là trong khi các sinh viên đã vỗ tay liên tiếp hoan hô nội dung diễn văn của Đại sứ Osius, trong đó có đoạn dài nói về vấn đề nhân quyền ở Việt Nam thì tất cả các báo đều được lệnh của Ban Tuyên giáo Trung ương không đăng một chữ nào.

Ngay cả hai chữ “nhân quyền” cũng bị các cơ quan chính thống cắt bỏ trong đoạn tin nói về nội dung ông Trần Đại Quang sẽ thảo thảo luận với các quan chức Mỹ.

Vậy Đại sứ Mỹ đã nói gì?

Trong diễn văn “Hai mươi năm quan hệ ngoại giao với Việt Nam và con đường phía trước” ông Ted Osius nói: “Một lĩnh vực nữa mà chúng ta đã đạt được tiến bộ và vẫn còn thấy những thách thức là trong việc thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền. Như chúng tôi đã nói, chúng tôi muốn thấy một nước Việt Nam vững mạnh, thịnh vượng, độc lập, tôn trọng pháp quyền và nhân quyền.”

Tuy ông ca ngợi: “Cuộc đối thoại nhân quyền thường niên chúng ta đã đạt được nhiều kết quả. Quốc hội Việt Nam đã bỏ phiếu nhất trí phê chuẩn Công ước chống tra tấn và Công ước về quyền của người khuyết tật... Chúng ta đã bắt đầu cùng nhau làm việc tại Liên hợp quốc - ngay cả tại Hội đồng Nhân quyền của Liên hợp quốc - mặc dù thống kê phiếu bầu của chúng ta phản ánh sự bất đồng sâu sắc về một số vấn đề quan trọng.” 

Đại sứ Mỹ cũng ghi nhận: “Việt Nam đã thả một số tù nhân lương tâm và cho phép không gian rộng lớn hơn cho tự do tôn giáo. Việt Nam cũng đã sửa đổi pháp luật để phi hình sự hóa hôn nhân đồng giới, và ủng hộ Liên hợp quốc hành động vì lợi ích của người đồng tính, song tính và chuyển giới (LGBT--lesbian, gay, bisexual and transgender) trên toàn thế giới.”

Tuy nhiên, ngay sau đó, ông nói thẳng: “Hoa Kỳ và các nước khác đã cởi mở và minh bạch với Việt Nam về những khác biệt của chúng ta trong vấn đề nhân quyền. Chúng ta tin rằng mối quan hệ của chúng ta chỉ có thể đạt tiềm năng tối đa khi có tiến bộ rõ rệt về nhân quyền.

Nên biết vào năm 2010, trong chuyến thăm Việt Nam, Bà Ngoại trưởng Hillary Clinton cũng đã thẳng thắn đặt điều kiện tiến bộ nhân quyền là chìa khóa tăng cường lòng tin và quan hệ ngoại giao tốt đẹp giữa hai nước.

Nhiều Nhà lập pháp Mỹ, kể cả Nghị sĩ John McCain, Chủ tịch Ủy ban Quân viện đầy quyền lực của Thượng viện Mỹ cũng đã nói Hoa Kỳ chỉ có thể cứu xét bán vũ khí sát thương cho Việt Nam khi có tiến bộ về tình trạng nhân quyền.

Vào tháng 4 năm 2014, Hoa Kỳ đã bỏ một phần lệnh cấm vận bán vũ khí sát thương để giúp Việt Nam bảo vệ an ninh biển, trong khi Trung Quốc không ngớt đe dọa Việt Nam ở Biển Đông. Tuy nhiên, việc Hoa Kỳ tháo gỡ toàn diện lệnh này sẽ còn lâu dài.

Nhưng trước mắt, Đại sứ Osius lập lại quan điểm của Mỹ đòi Việt Nam phải bỏ một số điều trong Luật hình sự vì chúng cho phép nhà nước bắt người tùy tiện và giam giữ những người dân muốn bày tỏ chính kiến của mình. Ông cũng muốn Việt Nam tôn trọng quyền tự do tư tưởng và quyền thông tin của người dân.

Ông nói: “Chúng tôi tin rằng việc cải cách bộ luật dân sự và bộ luật hình sự, mở rộng các quyền tự do cá nhân - bao gồm các quyền tự do trên internet, và khuyến khích một hệ thống tư pháp độc lập là rất quan trọng đối với thành công của Việt Nam.

Và chúng tôi sẽ làm việc với Việt Nam để nâng cao trách nhiệm giải trình trước công chúng, tính minh bạch công khai (bao gồm khả năng tiếp cận thông tin), đối thoại với xã hội, và cải thiện khả năng cung cấp các dịch vụ của chính quyền.

Các điều luật mơ hồ

Tuy ông Osius không nói nhưng có 3 điều trong Luật hình sự đã bị các Tổ chức Nhân quyền và Tôn giáo trên Thế giới tố giác Việt Nam đã vi phạm nghiêm trọng các quyền tự do căn bản của người dân.

Đó là các Điều:

Điều 79. Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân 

Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau:

1. Người tổ chức, người xúi dục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười hai năm đến hai mươi năm, tù chung thân hoặc tử hình;

2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ năm năm đến mười lăm năm.

Điều 88. Tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân;

c) Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hóa phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

Điều 258. Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân 

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

2. Phạm tội trong trường hợp nghiêm trọng thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm.

Đặc biệt ông Osius không nói gì trong diễn văn về tình trạng đàn áp Tôn giáo có hệ thống và tinh vi vẫn diễn ra thường xuyên và nghiêm trọng ở Việt Nam. Nhưng Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã nhận được Báo cáo đặc biệt của phái viên Heiner Bielefeldt, người đã thăm và điều tra tại Việt Nam từ ngày 21 đến ngày 31 tháng 7 năm 2014.

Ông Bielefeldt từng lên án nhà cầm quyền Việt Nam đã tìm mọi cách để gây khó khăn cho ông và xác nhận Chính phủ Việt Nam đã có chính sách kỳ thị những cá nhân và các Tôn giáo không chịu gia nhập các Tổ chức Tồn giáo do nhà nước bảo trợ.

Như vậy, viễn ảnh bang giao Việt-Mỹ nói riêng và quan hệ giữa Việt Nam với cộng đồng thế giới nói chung sẽ đi về đâu từ nay về sau là câu hỏi phía Việt Nam phải trả lời.

Có lẽ đã đoán được chuyện gì sẽ đến nếu Lãnh đạo Việt Nam biết chọn bạn mà chơi nên ông Osius mới bảo: “Tập trung vào việc hiện đại hóa năng lực phòng thủ, Việt Nam có thể sẽ tìm đến các đối tác truyền thống của mình. Điều này có thể hiểu được. Việt Nam cần có nhiều bạn bè - nhất là ở trong một khu vực phức tạp và năng động như thế này. Tuy nhiên, Hoa Kỳ có nhiều để đề xuất nhằm tăng cường an ninh của Việt Nam trong thời gian ngắn hạn, trung hạn và dài hạn.

Còn nhiều điều mà hai nước chúng ta có thể cùng nhau làm để duy trì hòa bình, thịnh vượng và độc lập cho Việt Nam và cho khu vực. Để làm được như vậy, cả hai bên sẽ cần phải có những quyết định táo bạo và hướng tới một tương lai mới, mặc dù chúng ta vẫn nhớ và thành tâm giải quyết lịch sử của mình. Tuy chúng ta chia sẻ một lịch sử phức tạp, tôi tin rằng chúng ta cũng chia sẻ một tương lai tươi sáng.”

Nhưng liệu Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng có dám đưa ra “những quyết định táo bạo và hướng tới một tương lai mới” trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ để cứu Việt Nam ra khỏi vòng vây Trung cộng, hay cứ cúi mặt mà đi để không còn thấy Tổ quốc đâu nữa?

(03/015)


Nguồn gốc Cộng Sản của Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3

Trần Trung Đạo (Danlambao) - ...Phân tích để thấy đặc tính CS bắt nguồn từ trong cội rễ của Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 từ thuở phôi thai thành lập và các lãnh đạo CS quốc tế sử dụng ngày đó như một phương tiện tuyên truyền đã bị phần lớn nhân loại nhận diện... Tội ác của chế độ CS không chỉ dâng đảo, bán đất cho Trung Cộng nhưng trầm trọng hơn vì đã và đang tàn phá, hủy hoại các giá trị tinh thần mà tổ tiên đã tạo dựng, hun đúc suốt bốn ngàn năm. Cuộc tranh đấu phục hưng các giá trị tinh thần, do đó, phải được thực hiện trong nhiều lãnh vực, thể hiện bằng nhiều phương cách và một trong những cách tích cực, dễ thực hiện nhất là tẩy chay những ngày lễ Cộng Sản như Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 Tháng 3 chẳng hạn...

*

Ngày Quốc Tế Phụ Nữ có một lịch sử dài gắn liền với các phong trào phụ nữ đòi quyền ứng cử và bầu cử, quyền lao động tại Mỹ trong thập niên đầu của thế kỷ 20, lẽ ra phải được vinh danh tại nhiều quốc gia, nhưng không, ngày này chỉ là quốc lễ tại số rất ít nước, trong số đó là những nước CS.

Lịch sử Ngày Quốc Tế Phụ Nữ

Ngày 28 tháng 2, 1909, các lãnh tụ Đảng Xã Hội Mỹ tổ chức tưởng niệm cuộc đình công của các thành viên thuộc Nghiệp Đoàn May Mặc Nữ Quốc Tế (International Ladies' Garment Workers' Union) nhưng theo nhiều nghiên cứu, không có một cuộc đình công nào xảy ra tại New York trong ngày 8 tháng 3 năm trước đó

Nghiệp đoàn May Mặc Nữ Quốc Tế thành lập năm 1900 và giải tán 1995 là một trong những nghiệp đoàn có đông đảo hội viên nhất nước Mỹ và đóng vai trò quan trọng trong lịch sử lao động Mỹ trong các thập niên 1920 và 1930. Phần lớn thành phần lãnh đạo nghiệp đoàn cũng là lãnh đạo Đảng Xã Hội Mỹ.

Năm 1919, Đảng Xã Hội bị phân chia thành nhiều nhóm có khuynh hướng chính trị khác nhau. Một số nhóm cánh tả tách ra thành lập các đảng Cộng Sản nhưng sau đó thống nhất lại dưới tên Đảng Cộng Sản Mỹ với khoảng 50 ngàn đảng viên trong đó có cả các thành phần cực tả và vô chính phủ (anarchists).

Tháng 8, 1910, trước ngày Hội Nghị Quốc Tế Đảng Xã Hội được tổ chức tại Copenhagen, Denmark, các lãnh tụ đảng Xã Hội Mỹ, Đức đề nghị chọn một ngày đoàn kết phụ nữ toàn thế giới. Đề nghị này được các lãnh tụ Xã Hội và Cộng Sản đồng ý và được đại hội với khoảng 100 đại biểu từ 17 quốc gia biểu quyết hoàn toàn đồng ý.

Một trong những người khởi xướng việc thành lập Ngày Quốc Tế Phụ Nữ và được hầu hết tài liệu về nguồn gốc Ngày Quốc Tế Phụ Nữ thừa nhận công lao sáng lập là bà Clara Zetkin.

Bà Clara Zetkin là ai?

Bà Clara Zetkin sinh năm 1857 tại Đức. Bà gia nhập đảng Công Nhân Xã Hội Đức năm 1878. Năm 1917 bà hoạt động tích cực trong Đảng Dân Chủ Xã Hội Đức, sau đó gia nhập Đảng Cộng Sản Đức. Bà đại diện cho đảng Cộng Sản tại Quốc Hội Đức suốt 13 năm từ 1920 đến 1933. 

Bà Clara Zetkin là nhà Marxist Đức nổi tiếng và là lãnh tụ đảng Cộng Sản Đức trong thời kỳ tranh chấp giữa Hitler và đảng CS Đức. Năm 1920 bà Zetkin phỏng vấn Lenin về “Vấn đề của phụ nữ”. Năm 1921 đến 1925, bà Zetkin là ủy viên của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản. Tháng Tư 1920 bà thành lập Quốc Tế Phụ Nữ Cộng Sản, một bộ phận của Đệ Tam Quốc Tế và là chủ tịch đầu tiên của phong trào. Mặc dù người Đức, bà đã có tham gia cuộc biểu tình “Bánh mì và hòa bình” nổi tiếng được tổ chức St. Petersburg, Nga trước Cách Mạng Cộng Sản 1917.

Sau khi lưu vong sang Liên Xô, bà Clara Zetkin được Stalin tặng thưởng Huân Chương Cờ Đỏ (1927) và Huân Chương Lenin (1932). Khi bà chết, 1933, tro được đặt dưới chân tường điện Kremlin.

Phong trào Quốc Tế Phụ Nữ sau khi thành lập

Vì hầu hết thành viên sáng lập, nếu không phải thuộc Đảng Xã Hội cũng là đảng Cộng Sản nên các hoạt động của Ngày Quốc Tế Phụ Nữ sau ngày thành lập đều tập trung vào các hoạt động ủng hộ Cộng Sản, chẳng hạn cuộc tuần hành tại Vienna để tưởng nhớ các “thánh tử đạo” của Công Xã Paris.

Năm 1913, sau khi được thảo luận, Ngày Quốc Tế Phụ Nữ được ấn định là ngày 8 tháng Ba và được duy trì cho đến ngày nay.

Năm 1917, phong trào phụ nữ Nga tổ chức cuộc đình công với khẩu hiệu “bánh mì và hòa bình” như đã từng dùng tại Mỹ, để chống việc Nga Hoàng tham gia thế chiến thứ nhất gây ra cái chết của hàng triệu thanh niên Nga. Các cuộc biểu tình của phong trào phụ nữ Nga đã đóng góp một phần quan trọng dẫn đến việc Nga Hoàng thoái vị và đưa Cách Mạng Cộng Sản Tháng Mười đến thành công.

Liên Hiệp Quốc và Ngày Quốc Tế Phụ Nữ

Mặc dù ngay từ khi thành lập đã bị Cộng Sản chi phối, phong trào phụ nữ quốc tế này cũng đã có những hoạt động mang sắc thái xã hội dân sự như đòi hỏi quyền bỏ phiếu và tham gia các chức vụ hành chánh công quyền tại Mỹ, Anh, chính sách đãi ngộ công nhân, lương bổng và giờ giấc làm việc.

Rất đông trong số phụ nữ qua các thế hệ từ những năm đầu thế kỷ 20 cho đến nay đã tham gia với tinh thần thiện nguyện để đấu tranh cho quyền lợi phụ nữ một cách chân thành, nhiệt tình và trong sáng. Để ghi nhận những đóng góp đó, năm 1975, Liên Hiệp Quốc chọn là Năm Phụ Nữ Quốc Tế và năm 1977, Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua quyết nghị công nhận vai trò của phụ nữ trong các nỗ lực hòa bình và phát triển. 

Lenin, Trotsky, Stalin, Mao, Kim, Hồ và Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 

Lenin biết ơn và xem trọng các đóng góp của phong trào phụ nữ trong cách mạng CS. Ngay sau khi thiết lập nhà nước chuyên chế CS, Lenin chỉ thị đặt Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng Ba thành ngày quốc lễ và các lãnh đạo CS sau y đã sử dụng ngày đó như một phương tiện tuyên truyền suốt 74 năm CS.

Ngày 4 tháng Ba, 1920, Lenin khẳng định điều này “Nhưng các bạn không thể thu hút quần chúng vào chính trị nếu thiếu sự thu hút phụ nữ... Không có một đảng hay cách mạng nào trên thế giới có ước muốn đào sâu vào cội rễ áp bức và bất công của nữ giới hơn là cách mạng Soviet, Bolshevik đang làm. Tại Liên Xô, không còn một vết tích bất bình đẳng nam nữ nào căn cứ vào luật pháp”. Lenin hô hào “Không có gì có thể ngăn được làn sóng giải phóng con người khỏi ách chủ nghĩa đế quốc và giải phóng nam và nữ giới khỏi ách tư bản.”

Những đóng góp của các lãnh đạo phong trào phụ nữ quốc tế tại Nga lớn đến nỗi Leon Trotsky cũng phải ngạc nhiên. Trotsky viết “Ngày 23 tháng Hai (tức 8 tháng Ba) là Ngày Quốc Tế Phụ Nữ và các phiên họp, các buổi mít-ting, các sinh hoạt được thực hiện. Nhưng chúng tôi không thể tưởng tượng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ cũng là ngày phát động cách mạng.”

Ngày 8 tháng 3, 1925 trên tờ Pravda, Stalin chỉ thị “Ngày Quốc Tế Phụ Nữ phải trở nên phương tiện chuyến hóa tầng lớp phụ nữ lao động và phụ nữ nông dân từ một nguồn hậu thuẫn của giao cấp lao động thành một đạo quân của phong trào giải phóng của giao cấp vô sản. Ngày Quốc Tế Phụ Nữ muôn năm!”.

Nối gót Lenin và Stalin, năm 1927, Mao Trạch Đông trong tác phẩm “Sách Đỏ Nhỏ” in những bài viết của mình, y viết: “Tại Trung Quốc, một người đàn ông thường giữ vai trò thống trị trên ba quyền (chính quyền, gia quyền và tôn giáo quyền). Đối với phụ nữ, ngoài việc bị thống trị bởi ba quyền trên, họ còn bị trị bởi một quyền khác do người chồng định đoạt”. Mao đánh giá cao vai trò của phụ nữ và đã từng phát biểu “Phụ nữ nâng cao một nửa bầu trời”. Năm 1922, khi Đảng CS Trung Quốc vừa mới ra đời, đảng CSTQ đã tổ chức mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ và khi chính thức thành lập nhà nước CS trên toàn lục địa vào năm 1949, Ngày Quốc Tế Phụ Nữ trở thành ngày lễ quốc gia.

Tại Bắc Hàn, cả ba đời họ Kim đều xem Ngày Quốc Tế Phụ Nữ là ngày trọng đại. Sáng ngày 8 tháng 3 vừa qua, Kim Jong-un, lãnh đạo CS Bắc Hàn và là tên độc tài dã man, bịnh hoạn nhất nhân loại hẳn phải thức dậy sớm hơn thường lệ. “Nguyên Soái Kim” phải tham gia hàng loạt sinh hoạt trong ngày này không chỉ để mừng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ mà còn là kỷ niệm 20 năm “lý thuyết khoa học về vai trò của người phụ nữ” do cha y, Kim Jong-il, khám phá. Báo chí cũng tràn ngập bài vở ca ngợi ông nội y, Kim Nhật Thành, là người đầu tiên trong lịch sử Bắc Hàn đã bảo đảm quyền bình đẳng nam nữ. Báo chí đăng tải hình ảnh Kim Jong-un phân phát son phấn cho các phi công Bắc Hàn sáng ngày 8 tháng 3 và qua họ tặng lại cho các phụ nữ trong gia đình. Tuy nhiên trong cùng ngày, bài bình luận do các phụ nữ đào thoát khỏi Bắc Hàn viết tại Bắc Hàn, phụ nữ được gọi là “hoa của đất nước” mặc dù trong thực tế, ngoài đời sống nghèo đói, phụ nữ Bắc Hàn còn phải làm nô lệ tình dục cho các sĩ quan cao cấp trong quân đội của Kim Jong-un. Phụ nữ Bắc Hàn không được giáo dục cách ngừa thai, khi có thai, đơn giản là phải đi phá.

Tại Việt Nam, không cần phân tích cũng biết đó là ngày lễ lớn. Hồ Chí Minh, một đệ tử trung thành của Lenin, Stalin và Mao Trạch Đông đã tích cực ủng hộ Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 từ khi thiết lập nhà nước CS tại miền Bắc 1954 cũng như trên cả nước Việt Nam từ 1975.

Các quốc gia chọn Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 như ngày quốc lễ

Một người Việt Nam chưa có dịp tìm hiểu có thể nghĩ rằng Ngày Quốc Tế Phụ Nữ là ngày trọng đại trên toàn thế giới. Không phải. Các quốc gia chọn Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 như ngày quốc lễ gồm: Afghanistan, Angola, Armenia, Azerbaijan, Belarus, Burkina Faso, Cambodia, China , Cuba, Georgia, Guinea-Bissau, Eritrea, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Laos, Macedonia, Madagascar, Moldova, Mongolia, Nepal, Russia, Tajikistan, Turkmenistan, Uganda, Ukraine, Uzbekistan, Zambia, North Korea và Việt Nam.

Nga là nước lớn không Cộng Sản vẫn còn duy trì Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3, một phần để ghi nhận nỗ lực hòa bình của phong trào phụ nữ Nga trước thế chiến thứ nhất và được tổ chức trong hình thức Ngày Mẹ với hoa và bánh mì theo truyền thống dân tộc hơn là các hình thức phô trương chính trị như thời Cộng Sản.

Trước đây 15 “nước cộng hòa” thuộc Liên Xô và các quốc gia thuộc khối CS Đông Âu cũng xem Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 như ngày quốc lễ. Phong trào CS Châu Âu sụp đổ cũng đã cuốn theo Ngày Quốc Tế Phụ Nữ tại các quốc gia này. Những lãnh đạo Cộng Hòa mới ra đời biết rõ ngày gọi là “Ngày Quốc Tế Phụ Nữ”, thực tế, chỉ là một hình thức tuyên truyền lừa bịp nhân dân nói chung và nữ giới nói riêng. Dưới chế độ CS, giống như nam giới, người phụ nữ cũng bị tước đoạt mọi quyền căn bản nhất của con người. Nền Cộng Hòa mà các quốc gia Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary, Rumania v.v.. vừa gầy dựng lại đặt nền tảng trên hiến pháp dân chủ chứ không bằng lời đường mật, những chiếc bánh vẽ dưới thời CS.

Hầu hết quốc gia dân chủ tây phương và đại đa số các nước thành viên Liên Hiệp Quốc khác không công nhận Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 như ngày lễ chính thức của quốc gia họ mà chỉ xem như là một trong nhiều sinh hoạt mang hình thức xã hội dân sự trên phạm vi quốc tế.

Mới đây khi một số thành viên đảng Dân Chủ Xã Hội Tiệp Khắc đề nghị tái lập Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 đã bị nhiều người phản đối vì làm như thế là lập lại những hình thức tuyên truyền bỉ ổi thời CS.

Phân tích để thấy đặc tính CS bắt nguồn từ trong cội rễ của Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 tháng 3 từ thuở phôi thai thành lập và các lãnh đạo CS quốc tế sử dụng ngày đó như một phương tiện tuyên truyền đã bị phần lớn nhân loại nhận diện.

Thực tế Việt Nam

Con người sinh ra thường chấp nhận những phong tục, tập quán thể hiện qua những hội hè, đình đám, lễ lộc và tiếp tục sống với những gì đã có mà không suy nghĩ hay thắc mắc. Họ không biết rằng, dưới chế độ CS, không có một ngày hội, ngày lễ nào mà không mang một ý nghĩa chính trị và không phục vụ cho mục đích chính trị của đảng CS trong mỗi thời kỳ.

Xóa bỏ ý thức dân tộc, trồng cấy nhận thức CS là một trong những mục tiêu dài hạn và thường trực của bộ máy tuyên truyền CS.

Có người sẽ cho tôi viết quá đáng. Không. Thực tế đã diễn ra đúng như vậy tại Việt Nam. Những năm ngay sau 1975 ngày sinh của Karl Marx 5 tháng 5 là ngày quan trọng. Từ sáng đến tối không biết bao nhiêu chương trình, bao nhiêu buổi mít-tinh để tưởng nhớ đến người được đảng ca ngợi như một vĩ nhân đã chỉ đường cho nhân loại bước ra khỏi những nhọc nhằn tăm tối của cảnh người bóc lột người để hướng đến xã hội cộng sản khoa học. Tiểu sử của Marx được đọc trên đài phát thanh, đài truyền hình, học tập tại mỗi tổ dân phố, sinh viên học sinh Việt Nam phải học thuộc lòng tiểu sử Marx. Thế nhưng, không ai được nhắc rằng trước đó vài tuần lễ, một ngày vô cùng trọng đại đối với dân tộc Việt Nam đã lặng lẽ trôi qua gần như trong quên lãng: Mùng 10 tháng 3 Âm lịch Giỗ Tổ Hùng Vương. Ngay cả Nguyễn Huệ cũng gián tiếp được kết nạp vào đảng CS qua những tập truyện “cờ đào khởi nghĩa” nhuộm đỏ tâm hồn trong trắng của thế hệ măng non dân tộc. 

Tội ác của chế độ CS không chỉ dâng đảo, bán đất cho Trung Cộng nhưng trầm trọng hơn vì đã và đang tàn phá, hủy hoại các giá trị tinh thần mà tổ tiên đã tạo dựng, hun đúc suốt bốn ngàn năm. Cuộc tranh đấu phục hưng các giá trị tinh thần, do đó, phải được thực hiện trong nhiều lãnh vực, thể hiện bằng nhiều phương cách và một trong những cách tích cực, dễ thực hiện nhất là tẩy chay những ngày lễ Cộng Sản như Ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8 Tháng 3 chẳng hạn.


'Chưa thể kháng nghị vụ Hồ Duy Hải'

Theo BBC-7 giờ trước


Vụ án Hồ Duy Hải đã được xét xử qua các cấp sơ thẩm và phúc thẩm (hình minh họa)

Chánh án tòa án nhân dân tối cao Trương Hoà Bình nói rằng chưa có căn cứ kháng nghị vụ tử tù Hồ Duy Hải.

Ông Bình trả lời chất vấn tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng 13/3.
Phiên tòa sơ thẩm năm 2008 và phúc thẩm 2009 kết án tử hình ông Hồ Duy Hải, sinh năm 1985, về tội giết người.
Tuy vậy, án chưa được thi hành vì người thân của ông Hồ Duy Hải liên tục kêu oan.
Ngày 4/12 năm ngoái, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang yêu cầu tạm dừng thi hành án tử hình để điều tra lại.
Trong diễn biến mới nhất, ngày 13/3, Chánh án toà án nhân dân tối cao Trương Hoà Bình nói không có bức cung trong vụ án.
“Quá trình điều tra thì nghi can Hồ Duy Hải đã nhận tội, vụ án có luật sư tham gia. Sau đó Viện kiểm sát đã truy tố, rồi đem ra tòa án xét xử bị cáo cũng nhận tội và khẳng định là không có bức cung, nhục hình.”
Ông nói chỉ mới phát hiện một số thiếu sót trong quá trình thu thập chứng cứ của cơ quan điều tra, nhưng không đủ để kháng nghị.
Ông Bình nói: "Vụ này bây giờ có sự giám sát của Quốc hội, chúng tôi đã lập ra tổ liên ngành để xem xét. Tổ liên ngành đã làm việc rất khẩn trương.”
“Khi đoàn vào hỏi Hồ Duy Hải thì Hải vẫn nhận tội, chỉ có xin giảm án. Như vậy đến nay vẫn chưa có căn cứ để kháng nghị vụ Hồ Duy Hải.”
Vụ án hiện vẫn đang chờ đợi, vì chưa có kết luận chính thức từ Tổ công tác liên ngành xem xét vụ án.

Đề nghị cấm quan chức VN gửi tiền ở nước ngoài

Theo BBC-8 giờ trước
Hối lộ tình dục và cấm quan chức gửi tiền ở nước ngoài nằm trong số các chủ đề được nhắc đến tại một hội thảo về chống tham nhũng ở Hà Nội.
“Một ông quan chức nhận giây phút sung sướng nào đó để bố trí cho cô ấy vào vị trí nào đó hoặc ngược lại một bà thứ trưởng nào đó cũng như vậy thì vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng trong trường hợp này như thế nào?”
GS.TS Lê Hồng Hạnh, nguyên Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lí, được dẫn lời tại Hội thảo “Thu hồi tài sản tham nhũng – Thực tiễn Việt Nam và kinh nghiệm quốc tế”.
Cuộc họp này do Ban Tổ chức trung ương của Đảng Cộng sản phối hợp với Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội tổ chức hôm 13/3.
Trong khi đó, bà Vũ Thu Hạnh, Phó Vụ trưởng Vụ nghiên cứu tổng hợp, Ban Nội chính Trung ương, cho biết đang có đề xuất cấm cán bộ, đảng viên có chức vụ từ cấp vụ, cục trở lên gửi tiền, tài sản hoặc sở hữu tài sản ở nước ngoài.
Việc cấm quan chức gửi tiền ở nước ngoài được cho là có thể ngăn ngừa khả năng bỏ trốn sau khi tham nhũng trong nước.
Vấn đề thu hồi tài sản tham nhũng được xem là thách thức ở Việt Nam.
Báo cáo của chính phủ Việt Nam nói năm ngoái, kết quả thu hồi tài sản, số tiền thu hồi về ngân sách Nhà nước là khoảng 1500 tỷ đồng thiệt hại trong các vụ án tham nhũng, đạt tỷ lệ 22,3%.

'Sói đói' đặt chân vào nhà 'dê con'

Người kỷ niệm sự kiện Gạc Ma ở Hà Nội năm 2013

Sự kiện Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma ngày 14/3/1988, xảy ra cách đây 27 năm. 74 chiến sĩ đa phần là công binh thuộc Trung đoàn công binh 83 và Lữ đoàn 146 của Hải quân Việt Nam, được giao nhiệm vụ triển khai chiến dịch mang tên CQ-88, xây dựng lại 3 hòn đảo Garma, Colin và Len Đao nằm trong quần đảo Trường Sa thuộc thềm lục địa, chủ quyền lãnh hải của Việt Nam.
Khi xuất quân làm nhiệm vụ, 74 chiến sĩ công binh này đã được cấp trên quán triệt “không được nổ súng bằng bất cứ giá nào”.
Do đó, họ chủ yếu mang theo lương thực, xi măng, cốt thép và các cột bê tông đúc sẵn mà không mang theo bất cứ một loại vũ khí hạng nặng nào, chỉ trừ vài ba khẩu súng AK. 74 chiến sĩ công binh của Trung đoàn công binh 83 đã đến đảo Gạc Ma chiều ngày 13/3/1988. Sáng ngày 14/3/ họ đã bị 3 tàu Trung Quốc tấn công, 64 chiến sĩ đã hy sinh và chỉ còn 9 chiến sĩ may mắn sống sót trở về.
Đảo Gạc Ma, Colin và Len Đao là chùm đảo quan trọng: nằm trên tuyến đường tiếp tế cho đảo Sinh Tồn, đảo lớn nhất của quần đảo Trường Sa của Việt Nam và các hòn đảo khác trong chum đảo Trường Sa. Gạc Ma nằm ở vị trí trung tâm chi phối toàn bộ khu vực Biển Đông.
Trong suốt chiều dài lịch sử kể từ khi thành lập nước Trung Hoa 1/10/1949, chúng ta thấy đó là nhà quyết sách được lập trình, tính toán kỹ lưỡng, nhất quán, không bao giờ có các quyết sách, hành vi ngẫu hứng. Thế hệ lãnh đạo Trung Quốc tiền nhiệm đã chủ trương quyết định thế nào thì thế hệ sau tiếp tục theo đuổi, kiên trì quyết sách đó. Khác với Việt Nam, các thế hệ sau thường phải đứng ra nhận lãnh, giải quyết hậu quả của thế hệ trước.
Các thế hệ lãnh đạo kế tiếp Trung Quốc có thể trái quan điểm nhau trong các quyết sách đối nội. Riêng đối ngoại thì họ luôn thống nhất bởi những quyết sách đó luôn bám vào cái trục xoay, cái cốt lõi của chủ thuyết đối ngoại nhất quán của Trung Quốc: Chủ nghĩa bành trướng, bá quyền nước lớn.
Sự kiện Trung Quốc cho tàu đánh chiếm Gạc Ma, tàn sát các chiến sĩ công binh của Việt Nam vào sáng ngày 14/3/1988 là hành động được tính toán, để nhằm làm cơ sở, tiền đề cho những tuyên bố ngày 8/3/2015 của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Vương Nghị của Trung Quốc. Khi đó, ông giải thích với báo chí việc Trung Quốc cho cơi nới, mở rộng đảo Gạc Ma thành căn cứ hải quân lớn trên Biển Đông, vùng nằm trong chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Ông trắng trợn tuyên bố Biển Đông là “sân nhà của Trung Quốc” và vì thế, “mọi công việc xây dựng, cải tạo đảo do Bắc Kinh tiến hành đều hợp pháp”.
Có thể xâu chuỗi lại hàng loạt sự kiện xảy ra trong quan hệ Việt-Trung giai đoạn thập kỷ 80 của thế kỷ trước để thấy rằng: Đánh chiếm Gạc Ma là một hành động quân sự nhằm triển khai ý chí, tham vọng, mưu đồ chiến lược, độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Chủ trương này được Mao Trạch Đông đề ra và năm 1974 Trung Quôc triển khai bước 1: đánh chiếm Hoàng Sa; năm 1988 triển khai bước tiếp theo: chiếm Gạc Ma.
Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị trong cuộc họp ba phương với Ấn Độ, Nga, tháng 2/2015
Trong các vị trí chiến lược về quân sự, kinh tế, chính trị, Trung Quốc đã lựa chọn đánh chiếm Biển Đông là một quyết sách đầy tham vọng và thâm hiểm. Sau cuộc chiến tranh đánh 6 tỉnh biên giới phía bắc Việt Nam thất bại, Trung Quốc nhận ra nếu chỉ gây sự với Việt Nam trên khu vực biên giới thì không đạt được những tham vọng chiến lược bành trướng và rất tốn kém cả về nhân tài, vật lực.
Tôi đã hàng chục lần lên Vị Xuyên Hà Giang. Tôi đã đặt chân tới chân ngọn núi 1509 mà Trung Quốc gọi là Lão Sơn nghiên cứu, điều tra nguyên nhân vì sao từ 1981-1989 Trung Quốc đã tập trung tại địa bàn này, một lực lượng 27 sư đoàn của 5 đại quân khu, đánh dữ dội, công kiên với quân đội Việt Nam trong gần 10 năm và cũng đã phải chịu tổn thất nặng nề.
Nếu tính cả lực lượng tiếp tế, dân binh thì Trung Quốc đã tập trung tại đây, chủ yếu khu vực cửa khẩu Thanh Thuỷ, một vùng đất với diện tích chưa tới 100 km2, lực lượng khoảng 50-60 vạn quân trong 10 năm, bằng lực lượng quân viễn chinh Mỹ đưa vào miền năm giai đoạn 1965-1975.
Trong lịch sử, Trung Quốc chỉ một lần duy nhất đưa quân vào Việt Nam từ hướng Côn Minh, đó là đội quân của Mộng Thạnh thời nhà Minh được đưa vào cùng với Liễu Thăng để cứu Vương Thông bị vây hãm ở Đông Đô. Các triều đại phong kiến Trung Hoa triển khai, tấn công xâm lược Việt Nam từ hướng Lạng Sơn và vùng biển Vân Đồn Quảng Ninh.
Tôi cho rằng Trung Quốc dồn binh lực tập trung mở mặt trận Vị Xuyên 1981-1989 là nhằm thu hút sự chú ý của Việt Nam vào chiến trường này để rồi bất thần đánh úp Gạc Ma vào ngày 14/3/1988. Như vậy, Trung Quốc đã đạt được mục đích chiến lược bằng sự nghi binh và sự che dấu ý đồ chiến lược thâm hiểm giống với cách Việt Nam đánh úp Buôn Ma Thuột mùa xuân 1975.
Sau khi đã chiếm được Gạc Ma, một trong những yết hầu quan trọng của Biển Đông, Trung Quốc chuyển sang chiến lược hoà hoãn, ru ngủ Việt Nam. Trung Quốc chìa bàn tay “nhung” ra cho Việt Nam bắt bằng thoả thuận Thành Đô năm 1990. Còn nhớ bước vào giai đoạn những năm 90, Giang Trạch Dân, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đưa ra phương châm “16 chữ vàng”, “quan hệ 4 tốt”.
Có thể coi việc Trung Quốc chiếm Gạc Ma trong trận ngày 14/3/1988 giống hành vi của “chó sói” đã đặt được một chân trong ngôi nhà của các chú “dê con” trong khi mẹ vắng nhà. Sau khi sói ta đã đặt được 2 chân rồi thì bước tiếp theo chắc chắn sẽ là những cú nhảy bổ vào căn nhà của những chú dê con cuồng tín và ngu tín tội nghiệp.
Liệu Trung Quốc có đạt được tham vọng độc chiểm Biển Đông hay không, điều này không hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí, tham vọng của những cái đầu nóng Trung Hoa đang nung nấu tham vọng bá quyền, nước lớn.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, đang sống ở Hà Nội.

PEW: Quốc gia cộng sản Việt Nam chuộng chủ nghĩa tư bản hơn Mỹ


Theo VOA-13.03.2015
Hầu hết người Việt Nam hiện nay ủng hộ chủ nghĩa tư bản, theo kết quả khảo sát của Trung tâm Nghiên cứu Pew.

Global Post ngày 13/3 dẫn kết quả cuộc nghiên cứu thực hiện cuối năm ngoái về các vấn đề kinh tế tại gần 45 quốc gia cho thấy Việt Nam là một trong những quốc gia thân tư bản nhất trên thế giới, với  95% người Việt trong nước yêu chuộng chủ nghĩa tư bản.

Không một nước nào trong số các quốc gia được khảo sát vượt quá tỷ lệ 90%.

Ngay cả Hoa Kỳ, nơi khái niệm xã hội chủ nghĩa có thể được dùng như một sự sỉ nhục, chỉ 70% số người được hỏi đồng ý rằng kinh tế thị trường tự do là mô hình kinh tế tốt nhất.

Tuy nhiên, tại Việt Nam, nơi mà đảng cộng sản cầm quyền từng buộc hàng triệu người tham gia các nông trường tập thể, hầu hết mọi người được hỏi lại tán đồng với quan điểm này.

Sự ủng hộ chủ nghĩa tư bản của Việt Nam, theo bài phân tích, là đáng ngạc nhiên khi nhìn lại lịch sử cận đại của nước này. Việt Nam được biết đến nhiều từ cuộc chiến của Mỹ tìm cách đánh bại chủ nghĩa cộng sản và đặt chủ nghĩa tư bản thân Tây phương tại Việt Nam.

Chiến tranh Việt Nam kết thúc cách đây 4 thập niên đã cướp đi 2 triệu mạng sống và biến các thành phố ở Việt Nam thành các đống đổ vụn bốc khói.

Hoa Kỳ đã rải bom tại khu vực này nhiều hơn số bom đã sử dụng trong thời Đệ Nhị Thế chiến để ngăn chủ nghĩa cộng sản do Liên Xô hậu thuẫn lan tràn khắp Châu Á, nhưng phe cộng sản đã chiến thắng trong cuộc chiến này.

Tuy nhiên, theo thời gian, học thuyết chủ nghĩa về lao động tập thể và nhà nước thống lĩnh kinh tế hoàn toàn của những người cộng sản đã tàn lụi đến nỗi hầu như tất cả người Việt, trong đó có cả những đảng viên cộng sản, giờ đây đi theo lý tưởng chủ xướng bởi cựu thù của họ.

Cuộc khảo sát cũng đo lường kỳ vọng của người dân cho tương lai, yếu tố chủ yếu của cái gọi là ‘giấc mơ Mỹ.’

Ở lĩnh vực này cũng thế, Việt Nam cũng qua mặt Mỹ, với 94% người Việt được hỏi cho biết họ tin con em họ hôm nay sẽ khá hơn cha mẹ chúng rất nhiều.

Tại Hoa Kỳ, cứ 10 người được khảo sát thì chỉ có 3 người tin rằng tương lai con cái họ sẽ vượt trội cha mẹ chúng.

Nguồn: Global Post/ Pew Research

Việt Nam dựng đài tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma

Dân Việt tưởng niệm 25 năm trận chiến Gạc Ma chống Trung Quốc 15/3/2013
Dân Việt tưởng niệm 25 năm trận chiến Gạc Ma chống Trung Quốc 15/3/2013
Trà Mi-VOA
13.03.2015
Việt Nam khởi công xây dựng tượng đài tưởng niệm các binh sĩ hy sinh trong trận hải chiến với Trung Quốc để bảo vệ đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa cách đây 27 năm.

64 chiến sĩ hải quân Việt Nam đã ngã xuống trong cuộc chiến kéo dài một ngày hôm 14/3/1988, khi Trung Quốc đưa quân đánh chiếm bãi đá Cô Lin, Len Đao, Gạc Ma và kết cục là Bắc Kinh đã chiếm đóng bãi Gạc Ma từ đó. Tới nay, Trung Quốc đã xây dựng các công trình trên và xung quanh bãi Gạc Ma bất chấp phản đối từ Việt Nam.

Press TV dẫn truyền thông trong nước cho hay lễ đặt đá xây dựng khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma được tổ chức sáng nay tại Khu Du lịch Bắc bán đảo Cam Ranh, Khánh Hòa.

Báo nhà nước dẫn lời Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam Đặng Ngọc Tùng cho biết khu tưởng niệm có diện tích 2,5 hecta bao gồm một công viên và tượng đài.

Kinh phí xây dựng được nói là do đóng góp của các cơ quan chính phủ và người Việt trong và ngoài nước tham gia chương trình ‘Nghĩa tình Hoàng Sa- Trường Sa’ do Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam phát động tháng 3 năm ngoái.

Đài kỷ niệm tổng trị giá trên 17 tỷ đồng dự kiến sẽ được hoàn tất vào năm sau.

Các hoạt động chính thức tưởng niệm những liệt sĩ hy sinh trong các cuộc chiến với Trung Quốc bảo vệ Trường Sa-Hoàng Sa và biên giới phía Bắc trước nay ít được nhà nước tổ chức mà nhiều người cho là do không muốn làm phật lòng Bắc Kinh.

Bà quả phụ Hùynh Thị Sinh, vợ của Trung tá hải quân Ngụy Văn Thà, hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo HQ10 đã hy sinh cùng 73 binh sĩ Việt Nam Cộng hòa trong trận hải chống Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa ngày 19/1/1974, nói bà hoan nghênh việc dựng đài tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma hôm nay, nhưng kỳ vọng có sự ghi công công bằng đối với tất cả các tử sĩ đã nằm xuống vì chủ quyền đất nước.

Bà Sinh:

“Nếu xây cho các anh hùng chết ở đảo Gạc Ma thì cũng phải nghĩ tới chồng tôi là anh Ngụy Văn Thà. Có như vậy tôi mới thấy mình được cái sự công bằng và sung sướng. Chứ nếu chỉ làm cho Gạc Ma không mà bỏ qua một bên những người đã hy sinh ở đảo Hoàng Sa thì tôi thấy rất là tủi thân. Theo tôi nghĩ, dù hy sinh năm nhiều hay năm ít, đó cũng là những người đáng để chúng ta tưởng niệm đến. Có như vậy, gia đình người ta mới không có sự buồn phiền.”

Các nhóm hoạt động xã hội tại hai miền Nam-Bắc kêu gọi mọi người tham gia tưởng niệm các chiến sĩ Gạc Ma vào sáng ngày 14/3 tại tượng đài vua Lý Thái Tổ ở Hà Nội và tượng đài Trần Hưng Đạo ở Sài Gòn.

Bộ Công An VN giải thích tình trạng bức cung nhục hình là do nôn nóng điều tra

Trà Mi-VOA
13.03.2015


Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam thừa nhận có tệ nạn bức cung nhục hình trong quá trình điều tra, lấy cung và giải thích rằng vì điều tra viên ‘nôn nóng.’

Truyền thông trong nước dẫn phát biểu của ông Lê Quý Vương hôm nay trả lời chất vấn Thường vụ Quốc hội về nguyên nhân dẫn tới các bản án oan sai và biện pháp xử lý.

Ông Vương nói để xảy ra án oan là do ‘chưa tập trung tôn trọng việc chứng minh khách quan mà chủ yếu tập trung vào lời khai, trọng cung hơn trọng chứng cứ.’ Một nguyên do nữa, vẫn theo lời ông, là còn nhiều tiêu cực trong công tác thu thập dấu vết hiện trường.

Một nguyên nhân khác của tình trạng án oan sai tại Việt Nam vốn lâu nay gây bức xúc công luận cũng được lãnh đạo Bộ Công An thẳng thắn thừa nhận là do ‘năng lực và trách nhiệm trong công tác điều tra.’ Thứ trưởng Công An Lê Qúy Vương nói ‘Còn tâm trạng nôn nóng nên xảy ra bức cung nhục hình.’
"... theo luật, tất cả các cơ quan của nhà nước đứng về một bên, gọi là cơ quan tiến hành tố tụng gồm công an, Viện Kiểm sát, Tòa án. Còn bên còn lại như luật sư và bị cáo gọi là bên tham gia tố tụng. Ngay từ đó có thể thấy là với mô hình như vậy, phía tham gia tố tụng yếu hơn rất là nhiều.."-LS Trần Hồng Phong
Phát biểu của lãnh đạo ngành công an được đưa ra giữa những chỉ trích gia tăng từ công luận trong và ngoài nước và giới bảo vệ nhân quyền quốc tế về thực trạng leo thang bạo lực trong ngành công an và nạn bức cung nhục hình tràn lan chưa có biện pháp khắc phục tại Việt Nam, dù chính phủ Hà Nội đã ký kết Công ước Liên hiệp quốc Chống Tra tấn từ cuối năm 2013 tới nay.

Ông Nguyễn Thanh Chấn
Ông Nguyễn Thanh Chấn

Vấn đề án oan sai đặc biệt làm dậy sóng dư luận sau  vụ ông Nguyễn Thanh Chấn được trả tự do hồi tháng 10/2013 sau 10 năm thụ án tù chung thân về tội danh giết người. Tuy nhiên, nỗi oan của ông Chấn chỉ được giải tỏa sau khi chính hung thủ ra đầu thú. Ngoài vụ án gây chấn động này, dường như chưa có trường hợp nào khác được giải oan, dù án oan, theo giới chuyên môn, là một thực trạng phổ biến tại Việt Nam.

Trong số các trường hợp kêu oan ròng rã nhiều năm được công luận chú ý hiện nay có bản án của tử tù Hồ Duy Hải ở Long An và tử tù Nguyễn Văn Chưởng ở Hải Phòng. Hai vụ này cũng được nêu ra chất vấn tại cuộc họp Thường vụ Quốc hội hôm nay.

 Chánh án Tòa án nhân dân Tối cao Trương Hòa Bình cho biết cơ quan tố tụng đang phối hợp giải quyết các vụ án này.

Luật sư Trần Hồng Phong, một trong những luật sư bảo vệ pháp lý cho tử tù Hồ Duy Hải, nói về khuyết điểm chính của ngành tư pháp hiện nay:

“Nói chung chỉ chia thành 2 nhóm: các cơ quan tiến hành tố tụng và những người tham gia tố tụng. Không có sự độc lập trong các cơ quan. Cơ quan kết tội và cơ quan xét xử cần phải độc lập với nhau. Trên lý thuyết là độc lập, nhưng ngay quá trình điều tra đã có sự liên thông với nhau. Cho nên, theo luật, tất cả các cơ quan của nhà nước đứng về một bên, gọi là cơ quan tiến hành tố tụng gồm công an, Viện Kiểm sát, Tòa án. Còn bên còn lại như luật sư và bị cáo gọi là bên tham gia tố tụng. Ngay từ đó có thể thấy là với mô hình như vậy, phía tham gia tố tụng yếu hơn rất là nhiều. Sự tách biệt, sự giám sát độc lập thật sự giữa các cơ quan đó là không có. Cho nên, rất khó.”

Luật sư Phong nói khó có thể tránh oán oan sai khi mà tiếng nói của luật sư chưa được bảo vệ và vai trò của người luật sư chưa được tôn trọng, bị hạn chế quá nhiều, chỉ mang tính ‘hình thức.’

Để chống oan sai, luật sư Phong đề nghị cần bổ sung và quy định cụ thể quyền của bị can, bị cáo, và luật sư cũng như có chế tài rõ ràng đối với các vi phạm trong tiến trình tố tụng, xét xử.

Luật sư Trần Hồng Phong:

“Bây giờ muốn khắc phục những cái đó, trước tiên pháp luật phải được thật sự tôn trọng cái đã. Luật cũng có quy định rồi chứ không phải không, nhưng các cơ quan tiến hành tố tụng lại không tuyệt đối tuân thủ. Người ta cố tình đưa ra những cản trở. Tôi nghĩ, cấp lãnh đạo cao nhất, thậm chí là cấp lãnh đạo bên ngoài hệ thống tòa án này như lãnh đạo bên đảng và nhà nước cần phải cụ thể hơn về quyền và nghĩa vụ của luật sư, của bị cáo. Phải quy định rõ bắt buộc phải có sự tham gia của luật sư ngay từ đầu mới được, các buổi hỏi cung phải có camera ghi âm lại..v..v..Các vấn đề này đã nêu ra rồi nhưng chẳng thấy chuyển biến gì. Thứ hai, về chế tài, cũng có một số điều luật quy định xử lý, truy cứu trách nhiệm về sai phạm trong hoạt động tư pháp. Tuy nhiên, trên thực tế gần như không thấy. Giới luật sư rất là bức xúc, rất buồn phiền vì hoạt động của mình mang tính hình thức, hiệu quả không cao.”

Tại phiên chất vấn hôm nay, đáp câu hỏi sau vụ Nguyễn Thanh Chấn còn bao nhiêu vụ oan sai chưa rà soát hết, Chánh án Tòa án nhân dân Tối cao Trương Hòa Bình nói trong nhiệm kỳ của ông có 35 trường hợp kêu oan, 24 trường hợp đã xác định là kết tội đúng. Chỉ có vụ ông Chấn được minh oan, 10 vụ còn lại chưa thể kết luận oan hay không.

Phản hồi về phiên chất vấn Thường vụ Quốc hội, các ý kiến đăng tải trên mạng cho rằng ‘Tóm lại, các ông chỉ biết sẽ xem xét, chờ xem xét, chán lắm.’

Về phát biểu của Thứ trưởng Bộ Công an, một bạn đọc của VNExpress nói ‘Nôn nóng rồi đánh người ta có khác gì côn đồ.’ Một bình luận khác ghi rằng ‘Sức khỏe, tính mạng của con người mà nói là do nôn nóng gây ra thì quá thiếu trách nhiệm.’

Trong khi đó, có người đề nghị cần có một cơ quan thứ tư giám sát quá trình làm việc của tòa án, Viện Kiểm sát, và công an. Có như vậy mới giảm thiểu oan sai, bức cung.

Bấm vào nghe bài tường trình

Thấy gì qua đề xuất của Ủy ban an toàn giao thông quốc gia

Vi Đức Hồi (Danlambao) - Trong những ngày này trên các trang mạng liên tiếp đăng tải nhiều ý kiến khác nhau về đề xuất của Ủy ban an toàn giao thông quốc gia về tịch thu phương tiện (ô tô, xe gắn máy) tham gia giao thông trong khi người lái xe say rượu, hoặc xe máy đi vào đường cao tốc.

Trước hết xin nói về cơ quan Ủy ban an toàn giao thông quốc gia. Đây là cơ quan do Thủ tướng chính phủ thành lập, nhằm giúp Chính phủ, Thủ tướng chính phủ chỉ đạo, quản lý về lĩnh vực an toàn giao thông; là cơ quan được thành lập để giải quyết tình thế. Ủy ban an toàn giao thông quốc gia không phải cơ quan trong bộ máy hành chính nhà nước, cơ quan này không phải là một bộ trực thuộc chính phủ, cũng không phải cơ quan ngang bộ, Ủy ban này cũng không phải cơ quan cấp trên của bộ nên càng không thể có ý kiến chỉ đạo các bộ thực hiện theo ý kiến của mình. Vì vậy Ủy ban an toàn giao thông không có chức năng soạn thảo luật và các văn bản quy phạm pháp luật để trình quốc hội hoặc chính phủ.

Ở Việt Nam, xe máy, ô tô là tài sản quý giá của tuyệt đại đa số các hộ gia đình. Nhiều gia đình đối với họ là phương tiện duy nhất kiếm sống. Tài sản này bị tịch thu là tước đoạt miếng cơm, manh áo của cả gia đình họ. Ô tô, xe máy nó không hề có lỗi, nó chỉ là phương tiện phục vụ con người, nó là vật dụng hữu ích cho con người.

Ở nước ta không phải mỗi người có một xe máy hoặc mỗi nhà có một ô tô, nên việc mượn nhau là chuyện hết sức bình thường, người mượn xe chẳng may bị tịch thu có thể nói là thảm họa nếu nó là ô tô hoặc xe máy đắt tiền. Vì vậy tịch thu phương tiện là cực đoan, là tạo ra nỗi bất bình trong xã hội nhất là người dân đối với chính quyền nhà nước.

Việc tịch thu phương tiện giao thông sẽ tạo cho những công chức thực thi nhiệm vụ có thêm cơ hội sách nhiễu, có cơ hội tham nhũng vì đứng trước nguy cơ mất tài sản lớn sẽ tìm cách lo lót để được tai qua nạn khỏi. Ngoài ra việc tịch thu phương tiện giao thông sẽ đẻ ra hàng loạt vấn đề như bến bãi, người quản lý, trông coi, bộ phận tiếp nhận, chuyển giao, tổ chức đấu giá... làm cho bộ máy hành chính tiếp tục phình ra.

Chủ chương tịch thu phương tiện tham gia giao thông sẽ làm tổn hại không nhỏ đến việc kích cầu đối với ngành công nghiệp xe máy và ô tô ở nước ta. Nhiều người sẽ chùn tay khi có ý định mua sắm nó do chính sách hà khắc của chính phủ.

Đây là các chế tài liên quan trực tiếp đến người dân, các nhà tạo dựng chính sách cần mở tầm nhìn để soi xét, đừng cố tình đẩy người dân đến chốn chân tường.

Mong mọi người lên tiếng ủng hộ dân ta.