Monday, August 4, 2014

Ghế nào người ấy !



TRUONGTANSANG-NGUYENTANDUNG

Cứ mỗi lần coi tivi thấy họ ngồi trên những chiếc ghế ấy là tôi không chịu được. Tâm trạng khó tả. Ngứa mắt lắm. Giận vô cùng.
Ghế thì có gì mà giận? Bạn sẽ hỏi tôi thế.
Họ là những ông to bà nhớn, đang cai trị đất nước này. Họ thi nhau chứng tỏ sự oai vệ, quyền thế, vinh hiển của mình trước mắt mọi người. Họ là những trọc phú của một nước đang nghèo nát, cơm chưa đủ no, áo chưa đủ mặc.
Dân đang vất vưởng với thu nhập còm cõi. Nông dân đánh vật với giá nông sản rẻ mạt. Thanh niên, đàn bà con gái kéo nhau đi tha hương viễn xứ để kiếm sông bằng đủ hình đủ kiểu. Trẻ con thất học bởi trường không ra trường lớp không ra lớp, cha mẹ nghèo nàn. Những con sông con suối đang cần cây cầu cho người qua lại an toàn mùa nước lũ. Công nhân lay lắt với đồng lương chết đói. Trẻ con cần cơm có thịt. Án oan sai tùm lum. Thiếu giường bệnh đến mức phải nằm xếp lớp lên nhau. Khắp nơi khiếu kiện đòi ruộng đất bị cướp trắng tuồn cho lũ nhà giàu. Đạo đức xuống cấp. Tham nhũng hoành hành… Vậy mà họ cứ oai vệ hãnh diện trên những chiếc ghế trọc phú. Ngồi đó mà không thấy xấu hổ.
Những chiếc ghế họ ngồi, thiên hạ lúc nào rảnh mắt dòm xem sẽ phải giật mình. Chả kém gì ngai vàng của vua chúa phong kiến (đối tượng mà họ đã diệt cho bằng được), của tổng thống chính quyền Sài Gòn ở dinh Độc Lập (mà họ từng không tiếc lời lên án sự xa hoa).
Những chiếc ghế to lớn, hoành tráng, chạm trổ rồng phượng, hoa hoét cầu kỳ, chạm khắc tinh xảo, và chắc chắn phải làm bằng những thứ gỗ cực tốt. Đứa cháu họ tôi nhà nó 3 đời thợ mộc, bảo rằng những chiếc ghế như thế thường được đặt ở những cơ sở uy tín về nội thất, Đồng Kỵ chẳng hạn, giá mỗi chiếc bét nhất cũng cả chục triệu đồng. Loại vừa vừa, số lượng nhiều như ở hội trường họp quốc hội cũng phải vài triệu một chiếc.
Nước nghèo, dân đói, nhưng sự xa hoa có thừa. Tôi không cực đoan đến mức xem thường bộ mặt quốc gia. Tiếp khách, nghi lễ, hội hè kỷ niệm, họp hành, tất nhiên cũng phải đạt sự đàng hoàng, long trọng nhất định. Còn quan trên trông xuống người ta trông vào nữa chứ. Nhưng các nhà cai trị xứ ta mắc cái bệnh thích ném tiền qua cửa sổ.
Nói một đằng làm một nẻo. Miệng xoen xoét hô hào tiết kiệm, tiết kiệm là quốc sách nhưng xài tiền thì vô tội vạ. Ông nào cũng đòi nhà to sở đẹp, xe sang tiền tỉ, đến cái ghế ngồi cũng phải nhung lụa phượng múa rồng bay. Hơn cả hoàng đế Trung Hoa. Năm nao cũng vận động học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, sơ kết, tổng kết, tìm gương điển hình, nhưng chính các ông bà ấy lại khăng khăng không học cụ. Cụ là điển hình về tiết kiệm, giản dị, không bày vẽ, từ căn nhà ở, chỗ ăn chỗ ngủ, nơi làm việc, cái ghế ngồi… Còn con cháu cụ bây giờ cứ làm ngược lại. Vậy thì học cụ ở chỗ nào?

TRUONGTANSANG-QUOCHOI

TRUONGTANSANG-NAUY

Chả phải chỉ cái ghế họ ngồi, cứ coi nơi họ tiếp khách mà xem. Hoa hoét xanh đỏ tím vàng bày ngập tràn từ trên xuống dưới. Dường như cái bệnh hình thức lòe loẹt đã ăn thâm căn cố đế vào máu của họ rồi. Chả biết những vị khách nước ngoài được họ tiếp có sung sướng không hay lại cười thầm, chê cái thói trưởng giả học làm sang của họ. Xem những tấm ảnh chụp nguyên thủ, lãnh đạo xứ người ta tiếp khách mà thấy ngược hẳn với mình. Còn nơi đâu giàu như Mỹ như Nhật, vậy mà cái bàn cái ghế cũng hết sức giản dị bình thường, chả cần hoa này bông nọ. Họ cốt ở cái thực chất, đâu màng tới phù hoa giả tạo.

obama-dongho1

NHAT-NGOAIGIAO

Hôm qua đọc báo, coi tivi, thấy người ta bảo đến cuối tháng 10 tây này nhà thầu sẽ bàn giao công trình nhà quốc hội – hội trường Ba Đình mới, chợt giật mình. Không phải vì tiếc cái hội trường Ba Đình cũ, cũng không phải vì công trình tốn mấy nghìn tỉ, mà vì cái khác. Bởi tòa nhà đồ sộ nguy nga ấy sẽ có cả nghìn chiếc ghế, chí ít cũng sang hơn, đắt hơn, tốn tiền hơn những chiếc ghế quá hoành tráng mà các vị đại biểu vừa đặt đít ngồi trong cái hội trường của Bộ Quốc phòng được sử dụng cho mấy kỳ họp vừa qua. Lại biết bao nhiêu tỉ đồng đổ ra, chỉ cho cái chỗ ngồi. Chúng ta hãy chờ xem, những chiếc ghế làm từ mồ hôi nước mắt người dân ấy sẽ ra sao.
Chiếc ghế thế nào, con người thế ấy. Phù hoa, kệch cỡm, vô nhân.
TÁC GIẢ NGUYỄN THÔNG

Báo Trung Quốc ngang nhiên bàn khả năng đánh, chiếm đảo Nam Yết của Việt Nam



maybaymy
Trung Quốc cho tàu chiến, máy bay quân sự, hải cảnh, tàu cá… hung hăng trên vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, mưu đồ biến vùng biển chủ quyền của Việt Nam thành vùng biển tranh chấp, đòi Việt Nam phải tuân thủ luật pháp Trung Quốc trong vùng biển chủ quyền của Việt Nam.

Đây là một trong loạt bài phô trương “hỏa lực mồm” của Trung Quốc trong thời gian gầy đây, nhất là khi xảy ra sự kiện giàn khoan 981, muốn đánh vào tâm lý.
Tờ “Tầm nhìn” Trung Quốc ngày 2 tháng 8 đăng bài viết sặc mùi “hỏa lực mồm” với nhan đề “Chuyên gia: Trung-Việt nếu khai chiến ở Biển Đông, Quân đội Trung Quốc tất phải chiếm trước đảo Nam Yết”. Báo GDVN xin đăng lại nội dung bài viết để độc giả rộng đường tham khảo.
Theo tuyên truyền của bài viết, “Trung-Việt “tuốt kiếm giương cung” ở Biển Đông, xung đột gay gắt thậm chí đã vượt Philippines, hai bên đều không có ý muốn nhượng bộ, đặc biệt là Chính phủ Việt Nam vẫn “cố tình kiện Trung Quốc lên tòa án quốc tế”, muốn sử dụng sức ép quốc tế ép Trung Quốc nhượng bộ, sau đó còn phát triển tốt quan hệ với Nhật Bản, được Nhật Bản cung cấp miễn phí tàu tuần tra, tuy là tàu cũ nhưng là thu hoạch rất vui mừng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”.
Sau các cuộc biểu tình, tuần hành phản đối Trung Quốc vào trung tuần tháng 5, gần đây, truyền thông Anh còn cho biết, trong nội bộ Việt Nam có không ít tiếng nói yêu cầu Việt Nam thoát khỏi sự lệ thuộc vào Trung Quốc một cách triệt để, cảnh báo rằng, nếu Việt Nam tiếp tục quá lệ thuộc vào Trung Quốc thì Việt Nam sớm muộn trở thành một bộ phận của Trung Quốc.
Bài viết dẫn lời chuyên gia quân sự nổi tiếng Hồng Kông Mã Đỉnh Thịnh cho rằng, Trung Quốc và Việt Nam nếu khai chiến, mục tiêu đầu tiên của Trung Quốc phải là chiếm lấy đảo Nam Yết.
Về vấn đề truyền thông nước ngoài phỏng đoán Trung Quốc sẽ điều tàu đệm khí Zubr tấn công đảo Senkaku và đảo Nam Yết, ngày 2 tháng 8, Mã Đỉnh Thịnh viết blog cho rằng, tàu Zubr chưa có khả năng này.

damchimtau
Thế lực khủng bố nhà nước Trung Quốc hung hăng đâm chìm tàu cá Việt Nam, không cho cứu ngư dân của tàu cá này – hành động dã man, vô nhân đạo.

Theo Mã Đỉnh Thịnh, Trung Quốc đã từng đánh (xâm lược một phần) quần đảo Trường Sa, đã “đánh” (dùng vũ lực ăn cướp) một lần với Việt Nam ở đá Gạc Ma, nhưng đá Gạc Ma rất nhỏ. Nếu phải tiếp tục “động thủ” với Việt Nam, thì phải tấn công đảo Nam Yết – nơi có tiểu đoàn pháo binh (của Việt Nam).
Bởi vì, theo Mã Đỉnh Thịnh, đảo Nam Yết cách đảo Ba Bình chỉ 10 km, và cách cụm đá Ga Ven chỉ vài km và đây là “mối đe dọa rất lớn” với TQ, cũng là tiền tiêu nhất của Việt Nam, nếu chiếm được đá Nam Yết, Quân đội Trung Quốc có thể triển khai pháo binh – tên lửa, radar ở đó, thậm chí xây bến đỗ, sân bay dùng cho máy bay trực thăng.
Đảo Nam Yết nếu trở thành tiền tiêu của Trung Quốc ở Biển Đông thì sẽ có sự thay đổi về chất đối với “phòng thủ” (tức chiến tranh xâm lược lâu dài) của Trung Quốc đối với toàn bộ Biển Đông, cho nên nếu tấn công Việt Nam thì phải đánh, chiếm trước đảo Nam Yết.

khungbo
Thế lực khủng bố nhà nước Trung Quốc hung hăng đâm húc tàu kiểm ngư Việt Nam tại vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam.

Theo Mã Đỉnh Thịnh, có truyền thông phương Tây suy đoán Trung Quốc chế tạo tàu đệm khí Zubr là để xâm chiếm đảo Senkaku và tấn công Bành Hồ của Đài Loan.
Âm mưu của họ là muốn Trung Quốc và Đài Loan “nồi da nấu thịt”, hơn nữa ở góc độ quân sự đơn thuần, chỉ 20 tàu đệm khí Zubr sẽ đóng vai trò rất hạn chế trong cuộc quyết chiến triệu quân. Nếu Quân đội Trung Quốc trang bị tàu đổ bộ tiên tiến cỡ lớn, thì vài tàu Zubr “thu hồi (xâm lược) đảo, đá do Philippines xâm chiếm” mới là con đường chính.
Theo Mã Đỉnh Thịnh, truyền thông phương Tây cho rằng tàu đệm khí Zubr có trọng lượng và hành trình lớn hơn tàu LCAC của quân đội Mỹ, Nhật Bản. Nhưng, đến học sinh tiểu học cũng lên mạng so sánh vũ khí hai nước.
Những trẻ thông minh một chút cũng sẽ không ảo tưởng Nhật Bản và Mỹ điều tàu đệm khí LCAC chinh chiến xa xôi trên 400 km đến đảo Senkaku tiến hành “hải chiến”. Quân đội Trung Quốc càng không thể ngốc đến mức điều tàu đệm khí Zubr đem lực lượng đánh bộ đến tấn công đảo Nam Yết (của Việt Nam).

taucavn
Chính quyền Trung Quốc hung hăng cho tàu bắn cháy tàu cá Việt Nam cách đây 2 năm.

taubinhminh
Sơ đồ vị trí tàu Trung Quốc cắt cáp tàu Bình Minh 02 của Việt Nam – sự kiện khủng bố này diễn ra ở vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam vào tháng 5 năm 2011.

chuquyenbhp
Trung Quốc đã vài lần cho tàu chiến và binh sĩ xuống tận bãi ngầm James tuyên bố chủ quyền, cùng với các tuyên bố thường xuyên của họ và các hành động uy hiếp đe dọa, khủng bố gần đây… càng bộc lộ rõ tham vọng độc chiếm Biển Đông của họ là nhất quán, không thay đổi.

hoithaovinhbacbo
Ngày 30 tháng 7 năm 2014, tại Hội thảo khoa học mang tên “Sự kiện vịnh Bắc Bộ và chiến công đánh thắng trận đầu – 50 năm nhìn lại” (8/1964 – 8/2014), Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Tư lệnh Hải quân Việt Nam, Đô đốc Nguyễn Văn Hiến nhấn mạnh: Trong thời gian tới, Quân chủng tiếp tục phát huy sức mạnh tổng hợp, xây dựng thế trận quốc phòng toàn dân, sẵn sàng đánh bại các cuộc tiến công trên biển; làm tốt công tác tuyên truyền biển, đảo và công tác dân vận trên địa bàn đóng quân, xây dựng mối quan hệ đoàn kết, gắn bó máu thịt với nhân dân; tiếp tục đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh gắn với việc triển khai các cuộc vận động, các khâu đột phá và dứt điểm của Quân chủng, của các cấp, các ngành; tiếp tục hoàn chỉnh các phương án bảo vệ vùng trời, vùng biển, hải đảo, thềm lục địa của Tổ quốc, sẵn sàng chiến đấu và chiến thắng trong mọi tình huống.

Theo Giáo Dục

Vẫn là bịa đặt, xuyên tạc, vu cáo

Vietnamnet ngày 28 tháng 7, 2014
Vietnamnet ngày 28 tháng 7, 2014
Nguyễn Tường Thụy, viết từ Hà Nội 2014-08-04
Gần một tháng đã qua, Hội Nhà báo Việt nam (NBVN) dường như mới chợt phát hiện ra sự xuất hiện một đồng nghiệp tuy không đồng chí: Hội Nhà báo độc lập (NBĐL). Tờ Nhà báo & Công luận của Hội NBVN và tờ Peetro Times bắt đầu cất tiếng:
Ðộc lập hay đối lập đây? tác giả Minh Toàn.
Vâng, cái Hội này mới ra đời chưa đầy một tháng, tuổi đời quá non trẻ với vỏn vẹn vài chục hội viên và đương nhiên “bề dày thành tích” đối với báo chí cách mạng bằng 0 và mãi mãi bằng con số 0 tròn trĩnh. Vì sao? Vì Hội NBĐL không xác định cho mình phải bảo vệ cho đảng phái nào. So với đội ngũ làm báo xã hội chủ nghĩa với hơn 2 vạn hội viên mà họ khoe thì số hội viên của Hội NBĐL cũng chỉ bằng con châu chấu so với một con voi (tuy đã vào mức tuổi 69 - nghe đâu, voi có tuổi thọ phổ biến là 70)
Nhỏ bé như vậy, ấy thế mà Hội NBĐL đã được hai tờ báo quan tâm dành cho những lời lẽ gay gắt, làm như ảnh hưởng đến niêu cơm của họ đến nơi, dẫu rằng nó không hề và không nghĩ tới một xu ngân sách.
Vấn đề là ở chỗ khác. Họ là công cụ tuyên truyền của Đảng, có nhiệm vụ phải bảo vệ Đảng. Nào ai đã nói phải lật đổ Đảng của các người mà đã phải nhảy thách lên. Họ không tiếc lời rủa sả, coi Hội NBĐL như kẻ thù, là những phần tử này nọ, “đội lốt dân chủ, chống phá Nhà nước” “thực hiện các mưu đồ đen tối” “thu nạp những phần tử chống đối trong và ngoài nước” “nhóm người tiêu cực, bất mãn”. Qui chụp chán, cuối cùng họ lớn tiếng đòi “loại bỏ chúng ra khỏi cuộc sống xã hội”
Đọc những gì họ viết, không thấy một tư duy nào mới hơn so với những năm 60, 70 của thế kỷ trước. Họ nhân danh ai? Nhân danh Hội Nhà báo Việt Nam? Nhân danh đảng CS và Nhà nước VN? Tôi dám chắc, cả những ông lãnh đạo bảo thủ, giáo điều nhất nước cũng không tới nỗi ăn nói bừa bãi như họ. Minh Toàn vừa đặt ra câu hỏi "Ðộc lập hay đối lập đây?" đã khẳng định luôn "Chắc chắn là âm mưu đối lập!"
Hồ đồ, qui chụp, vu khống mà không cần chứng cứ, diễn giải gì. Họ dựa vào hơi hám Nhà nước có đầy đủ công cụ trấn áp trong tay cho nên cứ việc nói vung mạng.
Ra đời được 1 tháng, Hội NHĐL chưa làm gì các người. Thế mà các người tỏ ra căm ghét, hằn học đến thế. Phải chăng, các người muốn chứng tỏ mình là tên lính xung kích trên mặt trận báo chí?
Xin đặt ra cho các người vài câu hỏi đơn giản:
- Căn cứ vào đâu các người bảo Hội NBĐL “đội lốt dân chủ, chống phá Nhà nước”?. Hội NBĐL chống phá Nhà nước như thế nào?
- Hội NBĐL đã làm gì chứng tỏ đang "thực hiện các mưu đồ đen tối”?
- Căn cứ nào để các người nói, Phạm Chí Dũng là chủ tịch tự phong? Các người cần phải biết rằng, trong cuộc họp thành lập Hội, Tiến sĩ Phạm Chí Dũng đã được toàn bộ Hội viên có mặt tín nhiệm bầu làm Chủ tịch với số phiếu 100%. Hay là các người liên tưởng đến các cuộc bầu bán quốc hội, Hội đồng ND và các cuộc bẩu cử chính thống khác mà suy bừa ra như thế.
- Các người viết “phần đa trong số họ (tức Hội NBDL-NTT chú) thực chất chỉ là những blogger đội lốt dân chủ, chống phá Nhà nước mà chẳng bao giờ có một tác phẩm báo chí đúng nghĩa”.
Xin hỏi, theo quan niệm của các người thì thế nào là tác phẩm báo chí đúng nghĩa? Phải chăng, những bài báo viết một nửa sự thật, nửa kia lại bị xuyên tạc mới là tác phẩm báo chí đúng nghĩa? Phải chăng những bài báo ca ngợi 16 chữ vàng, tinh thần 4 tốt để nhân dân ta phải ê chề vì sự bạo ngược của Trung Cộng mới là tác phẩm báo chí đúng nghĩa? Phải chăng những tin cướp, hiếp, giết, loạn luân giăng đầy lên các trang báo của các người mới là tác phẩm báo chí đúng nghĩa? Phải chăng những bài báo né tránh chuyện dân đói khổ lầm than, bị cướp đất, cướp nhà mới là những tác phẩm báo chí đúng nghĩa? Phải chăng những bài báo không dám động đến các cuộc chiến tranh xâm lược của Trung Cộng năm 1979 ở biên giới phía Bắc, năm 1974 ở Hoàng Sa, năm 1988 ở Trường Sa mới là những tác phẩm báo chí đúng nghĩa?
Họ còn chê Hội NBĐL "có những người chưa bao giờ làm báo". Trong số Hội viên của Hội NBĐL, có ai chưa viết báo không thì tôi chưa rõ vì tôi không làm công việc tổ chức. Nếu có thì người ấy cũng chỉ là Hội viên thường. Nhưng "Nguyên Thứ trưởng Bộ TT&TT Đỗ Quý Doãn cho biết, năm 2013 cả nước bổ nhiệm 169 lãnh đạo cơ quan báo chí. Trong số này có 43 người được điều từ ngành khác về, không có nghiệp vụ báo chí".
Các người chưa biết thì hãy đọc ở đây: Nhiều tổng biên tập không phải là nhà báo - Vietnamnet
Thì ra, trong cơn tức tối, họ quên khuấy đi mất, không nhìn lại chính mình còn kinh khủng hơn. Rõ là "Lươn ngắn thì chê trạch dài/Thờn bơn méo miệng chê trai lệch mồm"
Hội NBĐL thì họ nói thế, còn với Văn đoàn độc lập thì sao? Họ kẻ cả:
"Một số nhà văn đã từng được Nhà nước hỗ trợ kinh phí sáng tác nhưng khi đã nhận tiền rồi, họ có cho ra đời được tác phẩm nào xứng đáng? Ăn lương Nhà nước, ăn tiền hỗ trợ sáng tác mà lại âm mưu thành lập hội mới để đối lập với tôn chỉ mục đích của hội chính thống hiện hành thì thử hỏi tư cách của những nhà văn ấy là gì?"
Ơ hay! Đảng nào, Nhà nước nào làm ra tiền? Là tiền thuế của dân, là tiền bán tài nguyên đất nước đấy chứ. Lối viết bút nô, nịnh bợ như thế mà vẫn coi là "tác phẩm báo chí đúng nghĩa" được. Với các nhà văn, nhất là các nhà văn có tài, có tâm mà bắt viết trong một cái khung định sẵn thì có hỗ trợ bao nhiêu chăng nữa cũng chẳng làm sao mà ra nổi tác phẩm hay. Ấy là chưa hỏi tới, tác phẩm xứng đáng theo họ là tác phẩm như thế nào?
Về các tổ chức XHDS, họ cho rằng "vẫn không đánh lừa được các quốc gia trên thế giới và trở nên lạc lõng". Không biết sự lạc lõng của các tổ chức này trước con mắt thế giới như thế nào, chỉ biết rằng, họ ra nước ngoài thì được các tổ chức, chính giới chào đón, ở trong nước được cơ quan ngoại giao các nước chào đón và bảo vệ như đại sứ quán Hoa Kỳ, Pháp, Ôxtrâylia, Đức, Thuỵ Điển v.v... toàn những nước có tiếng nói uy tín trên thế giới cả.
Điêu toa là thế, họ còn khoe khoang, phủ dụ, bịp bợm về những điều trẻ con cũng khó có thể bị lừa.
Họ khoe "dưới sự lãnh đạo của Đảng, Hội Nhà báo Việt Nam luôn phấn đấu hoàn thành sứ mạng là tổ chức chính trị - xã hội - nghề nghiệp của những người làm báo Việt Nam, là ngôi nhà chung tập hợp, đoàn kết đội ngũ người làm báo phấn đấu vì sự nghiệp báo chí cách mạng, vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa."
Công lao của Hội NBVN đấy. Chẳng biết họ tuyên truyền giỏi giang thế nào mà bây giờ, đất nước be bét ra như thế này. Tụt hậu đến cả Căm Pu Chia nó cũng qua mặt được.
Họ dụ rằng “Hệ thống chính trị Việt Nam hiện nay đã có đầy đủ các tổ chức, đoàn thể đại diện cho mọi thành phần, mọi giai tầng trong xã hội. Không những thế, các tổ chức chính trị xã hội và các hội, đoàn thể đều được Đảng, Nhà nước quan tâm, chăm lo, tạo điều kiện hoạt động, đóng góp tích cực vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Lạ nhỉ, sao các người không tự hỏi, tốt đẹp thế, hoàn mỹ thế sao người ta lại không thích? Khác gì một anh thắc mắc tôi đẹp trai thông minh, giàu có, tại sao cô không yêu tôi? Cô không lấy tôi thì đừng hòng tôi để cô lấy thằng khác. Như thế có phải là vô duyên không?
Nếu ai cũng có người tổ chức đại diện xứng đáng và được chăm lo chu đáo, tạo điều kiện hoạt động thì làm gì có sự ra đời của các tổ chức xã hội dân sự để cho họ lên án, giảng giải.
Mở đầu bản tuyên bố thành lập,  Hội Nhà Báo Độc Lập Việt Nam trăn trở:
“Làm thế nào để báo chí và các nhà báo cất được tiếng nói theo đúng nghĩa của hai từ “tự do”? Làm thế nào để báo chí được làm đúng thiên chức của mình, phản biện và xây dựng một xã hội công bằng, một đất nước thật sự độc lập tự chủ, không cúi đầu hoặc run sợ trước hiểm họa ngoại xâm đang quá cận kề? Đã đến lúc báo chí và các nhà báo Việt Nam cần có tư cách độc lập để trả lời những câu hỏi trên. Tuân theo kinh nghiệm của mọi xã hội dân sự tiến bộ nhất trên thế giới, một trong những giải pháp cần phải có là Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.”
Trong nhiều chục năm qua, báo chí VN chỉ là công cụ tuyên truyền, minh hoạ cho đường lối của Đảng CSVN, thậm chí nhằm phục vụ cho một nhóm lợi ích nào đó. Vì thế nên nội dung giao ban hàng tuần, hàng tháng được gọi là mục tiêu tuyên truyền: cần viết gì, không được viết gì. Vì thế, báo chí trở nên xơ cứng, mòn xáo, vừa thiếu thông tin, vừa thiếu độ tin cậy, tránh sao khỏi bị độc giả xa lánh.
Cho nên không có gì khó hiểu khi độc giả tìm đến các website, các blog và các trang facebook cá nhân để thoả mãn nhu cầu. Việc ra đời Hội NBĐL là tất yếu.
Hai bài báo ký tên Hồng Sâm và Minh Toàn chẳng khác gì những bản thu hoạch chính trị, khô cứng, giáo điều và nhạt hoét. Phần khoe khoang thì toàn thấy đúng, đẹp và vẹn toàn cả, điều này cả báo cáo trính trị của Đảng CSVN cũng chẳng đến nỗi trơ trẽn mà viết như thế. Chẳng lẽ, Hội NBVN hết người rồi sao?
Trong buổi làm việc ngày 29/7/2014 với Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng nói:
“Chính phủ hết sức quan tâm, mong muốn lắng nghe được nhiều ý kiến tư vấn phản biện từ xã hội, các nhà khoa học, giới trí thức... Phản biện khoa học, tranh luận, thảo luận dân chủ là những cách thức để đi đến chân lý”.
Thủ tướng thì nói thế, còn các người lấy tư cách gì mà giành cho mình cái quyền cao giọng, giảng giải, qui chụp, chẹn họng người khác - những điều mà tôi cho rằng chính các người cũng không tin.
Ca ngợi chán, Minh Toàn lại buông ra một lối so sánh “chết người” nhưng đúng, không hiểu tác giả có ý gì: gọi các tổ chức của đảng là cỏ còn các hội đoàn mới thành lập là lúa, theo đúng trình tự đặt câu:
“Dù ở một số tổ chức vẫn còn những mặt hạn chế nhưng so sánh với các hội, đoàn độc lập đang được rêu rao, vận động thành lập thì sẽ thấy chẳng khác gì so sánh cỏ với lúa vậy!”
Vâng, các đoàn thể do Đảng tổ chức ra là cỏ nhưng các hội, đoàn mới thành lập có được xem là lúa không thì cần phải có thời gian. Tin rằng dù được gieo trong môi trường khắc nghiệt nhưng nhờ hạt giống tốt chắc chắn cây lúa sẽ trổ đòng, kết hạt.
4/8/2014
Nguyễn Tường Thụy
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA

Cướp là quan - Quan là cướp...





Nguyễn Đức (Plo.vn) - Dù quỹ đất dành cho người dân diện giải tỏa, tái định cư nhưng lãnh đạo xã cấp cho nhiều cán bộ trong xã. Tỉnh chỉ đạo xử nghiêm nhưng huyện chỉ phê bình các cá nhân sai phạm.

Sự việc cán bộ xã Xuân Lập, thị xã Long Khánh (Đồng Nai) tự cấp đất cho nhau chỉ được phát hiện khi ông Tạ Minh Hùng (ngụ xã Xuân Lập) gửi đơn tố cáo lên cơ quan chức năng. Tuy nhiên, việc địa phương xử lý cán bộ sai phạm chưa nghiêm gây bức xúc cho người dân.

Cán bộ lấy suất tái định cư của dân

Năm 2000, Tổng Công ty Cao su Đồng Nai thanh lý cao su già. Sau khi thanh lý, toàn bộ diện tích thửa đất số 975 (gọi là thửa 4D) còn để trống. Năm 2007, UBND xã Xuân Lập có văn bản đề nghị Tổng Công ty Cao su Đồng Nai thỏa thuận địa điểm để thực hiện một số dự án xây dựng, như trung tâm văn hóa, trường học... Còn lại khu đất rộng gần 18.000 m2, xã đề nghị quy hoạch làm khu dân cư.

Theo đề xuất, UBND xã Xuân Lập sẽ bố trí tái định cư cho 17 hộ thuộc diện phải giải tỏa nhà, đất ở địa phương. Tháng 5-2009, Tổng Công ty Cao su Đồng Nai tạm bàn giao đất cho UBND xã Xuân Lập để bố trí tái định cư. Khi nhận khu đất trên, lẽ ra UBND xã Xuân Lập phối hợp với Phòng TN&MT thị xã Long Khánh để tham mưu cho lãnh đạo thị xã gửi văn bản trình UBND tỉnh Đồng Nai ra quyết định thu hồi, giao đất đúng quy định pháp luật. Đằng này, UBND xã Xuân Lập đã tự ý lập bản vẽ, phân khu đất làm ba dãy với tổng cộng 72 lô nền nhà, mỗi lô rộng 100 m2.

Danh sách chín cán bộ xã được ưu ái cấp đất trong khi không thuộc diện được cấp. Ảnh: N.ĐỨC

Tiếp đến, lãnh đạo UBND xã Xuân Lập tự ý bố trí đất tái định cư cho 17 hộ và giao đất cho 52 hộ, cá nhân (không thuộc diện bố trí tái định cư) mà không có quyết định của cấp thẩm quyền. Đáng chú ý, trong khi nhiều hộ dân chưa nhận được bố trí đất tái định cư thì chín cán bộ xã đã làm đơn xin được cấp đất với lý do “khó khăn về nhà ở, nhà xa”. Ngay sau đó các cán bộ xã được cấp 1-2 nền
(100 m2/nền). Theo người dân, các cán bộ này đều có nhà cửa ổn định, khang trang.

Các cán bộ được cấp đất gồm: Ông Phan Văn Hiệp - Chủ tịch HĐND xã, bà Vũ Thị Kim Thảo - Phó Chủ tịch UBND xã; ông Lê Hoàng Lâm - Trưởng Công an xã; Lê Quốc Trong - Phó Công an xã; Tạ Văn Hậu - chỉ huy trưởng xã đội; ông Vũ Đình Hòa, Nguyễn Nhật Trường - cán bộ địa chính xã, ông Nguyễn Văn Tài - cán bộ xã (anh trai của ông Nguyễn Việt Hùng, hiện là bí thư xã Xuân Lập), bà Lâm Thị Minh Nga - cán bộ xã.

Tỉnh chỉ đạo xử nghiêm, huyện chỉ phê bình

Tháng 9-2013, Thanh tra thị xã Long Khánh kết luận chỉ ra nhiều sai phạm của lãnh đạo UBND xã Xuân Lập. Kết luận nêu rõ: Trong khi chưa được cấp có thẩm quyền thu hồi, giao đất (Công ty Cao su Đồng Nai mới tạm bàn giao đất), không lập phương án sử dụng đất, phương án tái định cư… UBND xã Xuân Lập đã tự ý giao đất cho các hộ gia đình, cá nhân sử dụng là trái với pháp luật đất đai. Thanh tra đề nghị thu hồi diện tích đất đã giao sai cho các cán bộ, đồng thời UBND xã phối hợp với Phòng TN&MT thị xã lập các thủ tục trình UBND thị xã ban hành quyết định giao đất theo đúng quy định. Thanh tra cũng đề nghị làm rõ trách nhiệm, sai phạm của các cán bộ, Đảng ủy, UBND xã Xuân Lập trong việc quản lý đất đai xảy ra hậu quả nghiêm trọng. Kết luận thanh tra như vậy nhưng các cán bộ có liên quan sau đó vẫn không bị xử lý, kỷ luật.

Thấy việc giải quyết không đến nơi đến chốn, người dân tiếp tục gửi đơn tố cáo lên UBND tỉnh Đồng Nai, các cơ quan chức năng trung ương. Đến tháng 3-2014, ông Đinh Quốc Thái - Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai có văn bản yêu cầu xử lý nghiêm trách nhiệm tập thể, cá nhân sai phạm. Thế nhưng đến nay, ngoài việc thu hồi đất đã cấp sai cho cán bộ, những cán bộ có liên quan đến việc cấp đất chỉ bị kiểm điểm, rút kinh nghiệm.

Trao đổi với PV báo Pháp Luật TP.HCM về việc xử lý các sai phạm của lãnh đạo xã Xuân Lập, ông Hoàng Trọng Phương - Quyền Chánh Văn phòng UBND thị xã Long Khánh, Đồng Nai, khẳng định: “Lãnh đạo UBND thị xã đã chỉ đạo xử lý trách nhiệm các cán bộ xã liên quan. Về mặt Đảng, UBKT Thị ủy đã phê bình tập thể Đảng ủy xã, đồng thời phê bình tập thể UBND xã Xuân Lập đã để xảy ra vụ việc sai phạm”.

Khi PV đặt vấn đề lãnh đạo thị xã vì sao chưa xử lý nghiêm cán bộ có sai phạm, ông Phương cho rằng: “Do đã thu hồi số đất cấp sai cho chín cán bộ nên chỉ xử lý phê bình cá nhân cán bộ liên quan thôi đến việc cấp sai thôi. Hơn nữa chủ tịch xã thì cũng đã nghỉ việc rồi. Sai phạm thì có nhưng ở đây không có gì trục lợi gì nên không kỷ luật nặng”.

Về hướng giải quyết đối với các hộ dân thuộc diện giải tỏa, tái định cư chưa được cấp đất, ông Phương thông tin: Lãnh đạo thị xã Long Khánh chỉ đạo cho UBND xã Xuân Lập phối hợp với Phòng TN&MT thị xã nhanh chóng hoàn thành thủ tục trình các cấp có thẩm quyền ban hành quyết định giao đất cho các hộ dân để họ sớm ổn định cuộc sống. Theo thông tin PV nắm được, Ban Nội chính Trung ương vừa có văn bản gửi cho lãnh đạo UBND tỉnh Đồng Nai chỉ đạo, xử lý nghiêm vụ việc.


Ông Đinh Quốc Thái, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai:

Xử lý nghiêm cán bộ sai phạm

Chủ tịch UBND thị xã Long Khánh có biện pháp chấn chỉnh, khắc phục các sai sót trong việc giao, cấp đất không đúng đối tượng, không đúng pháp luật của UBND xã Xuân Lập. Đồng thời xử lý nghiêm trách nhiệm của tập thể, cá nhân về các sai phạm liên quan. Tổ chức kiểm tra, giám sát đối với việc xét duyệt giao đất và xét đối tượng giao đất; đảm bảo việc tổ chức thực hiện đúng theo quy định, thông báo công khai rộng rãi cho nhân dân xã Xuân Lập biết.


CSIS: Mỹ phải cứng rắn với Trung Quốc ở Biển Đông.

Hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson thăm vịnh Malina ngày 15/5/2011-REUTERS/Romeo Ranoco
RFI-Đức Tâm
Trong hai ngày, 10 – 11/07/2014, Trung tâm nghiên cứu quốc tế và chiến lược – CSIS – đã tổ chức một cuộc hội thảo về Biển Đông và sau đó cho công bố một tài liệu 22 trang với tựa đề : « Xu hướng gần đây tại Biển Đông và chính sách của Mỹ ».

CSIS là một tổ chức tư vấn có ảnh hưởng và đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy chính quyền Obama thực hiện chính sách xoay trục sang Châu Á.
Sau khi nhắc lại các sự kiện trong năm qua, như các vụ đối đầu nguy hiểm giữa tàu bè Trung Quốc và Việt Nam, Philippines, vụ Manila kiện Bắc Kinh lên tòa án trọng tài quốc tế, việc Mỹ ký Thỏa thuận tăng cường hợp tác quốc phòng với Philippines, các chuyên gia của CSIS cho rằng, Washington cần phải cứng rắn hơn và tập trung vào hai việc : Thiết lập cơ sở pháp lý để bác bỏ các đòi hỏi chủ quyền của Bắc Kinh và gia tăng sự hiện diện quân sự trong vùng.
Kể từ khi Washington thông báo chính sách xoay trục sang Châu Á, Hoa Kỳ vẫn giữ thái độ trung lập trong các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ ở Biển Đông và nhấn mạnh đến việc bảo đảm tự do lưu thông hàng hải. Với vụ Philippines kiện Trung Quốc lên tòa án trọng tài Liên Hiệp Quốc, Washington bắt đầu hướng tới việc bác bỏ các đòi hỏi chủ quyền lãnh thổ của Trung Quốc. Do vậy, CSIS kêu gọi Bộ Ngoại giao Mỹ thiết lập một bản đồ các tranh chấp trong vùng, bao gồm các vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa chồng lấn giữa các nước duyên hải, các quyền hàng hải của những hòn đảo đang có tranh chấp.
Mặt khác, CSIS kêu gọi ngưng tất cả các hoạt động xây dựng, san lấp, tại những khu vực đang có tranh chấp. Hoa Kỳ và Philippines lo ngại là Trung Quốc tiến hành các hoạt động này trong quần đảo Trường Sa nhắm biến các bãi đá thành đảo, thực hiện chính sách mở rộng lãnh thổ.
Trước thái độ hung hăng đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc, CSIS chủ trương là Hoa Kỳ đẩy mạnh sự hiện diện về quân sự trong vùng qua việc gia tăng hợp tác quốc phòng với Việt Nam và Philippines.
Các chuyên gia CSIS cho rằng cần phải xem xét lại lệnh cấm bán vũ khí cho Hà Nội, qua đó hỗ trợ Việt Nam trở thành « một vật cản khả tín chống lại sự hung hăng của Trung Quốc ». Ngày 17/06 vừa qua, ông Ted Ossius, người vừa được Tổng thống Obama bổ nhiệm làm đại sứ tại Việt Nam, đã phát biểu tại Tiểu ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ rằng không có lúc nào thuận lợi hơn năm nay do việc Việt Nam muốn tăng cường quan hệ đối tác với Hoa Kỳ.
Theo CSIS, Hoa Kỳ cần tuyên bố rõ ràng là sẽ tự xem xét nghĩa vụ của mình để thực hiện Hiệp ước phòng thủ chung, được ký với Philippines, nếu Trung Quốc có các hành động nhắm trực tiếp vào binh sĩ Philipines hoặc gây tổn hại cho lực lượng này, ở Thái Bình Dương và các quần đảo trong vùng. Tài liệu kêu gọi Mỹ dựa vào Thỏa thuận tăng cường hợp tác quốc phòng với Philippines để phát triển căn cứ quân sự tại vịnh Oyster, trên đảo Palawan, và qua đó, triển khai ngay lập tức binh sĩ Mỹ ở Biển Đông.
Cuối cùng, CSIS ủng hộ việc thiết lập thêm các cơ sở do thám trong khu vực nhằm giám sát tình hình trong toàn bộ vùng biển này.
Đối với CSIS, để răn đe có hiệu quả các hành động hung hăng của Trung Quốc, thì cần làm cho Bắc Kinh hiểu được là họ sẽ « phải trả giá ».
Trung Quốc và một số chuyên gia thân Bắc Kinh phê phán tài liệu này và cho rằng các khuyến cáo của CSIS có nguy cơ dẫn đến chiến tranh. Trong khi đó, nhiều nhà phân tích khác nhấn mạnh là sự mềm yếu, lưỡng lự của Hoa Kỳ càng khuyến khích Trung Quốc hung hăng và gây nghi ngờ về cam kết của Washington trong việc bảo đảm an ninh cho các đồng minh và đối tác, cũng như cho tự do an toàn hàng hải trong vùng.
Tài liệu của CSIS về chính sách của Mỹ ở Biển Đông được coi là bán chính thức. Theo một số nguồn tin, có thể Ngoại trưởng Mỹ John Kerry sẽ nêu nội dung bản báo cáo này nhân Diễn đàn an ninh khu vực (ARF), được tổ chức vào ngày 10 tháng tại Miến Điện.

Đằng sau chuyến đi Việt Nam của báo cáo viên LHQ về tôn giáo


Ông Heiner Bielefeldt, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về tôn giáo hoặc tín ngưỡng (ảnh UN/Paulo Filgueiras)
RFI-Thứ hai 04 Tháng Tám 2014
Trong cuộc họp báo ngày 31/07/2014, tại Hà Nội, kết thúc chuyến công tác tại Việt Nam, báo cáo viên (BCV) đặc biệt của Liên Hợp Quốc về tự do tôn giáo hay tín ngưỡng, ông Heiner Bielefeldt, than phiền rằng một số cá nhân mà ông "muốn gặp đã bị đặt dưới sự theo dõi chặt chẽ, cảnh cáo, đe dọa, sách nhiễu hoặc bị công an ngăn cản việc đi lại". Ngoài ra việc di chuyển của ông "cũng bị giám sát chặt bởi “những cán bộ an ninh hoặc công an”, đồng thời sự riêng tư và bảo mật của một số cuộc gặp gỡ cũng bị ảnh hưởng".

Ông Vũ Quốc Dụng, Giám đốc điều hành tổ chức VETO - Human Rights Defenders‘ Network - Phân ban Đức, có trụ sở tại Bad Nauheim, Đức, cho biết thêm một số thông tin:
- Theo lịch trình thỏa thuận với chính phủ Việt Nam, báo cáo viên đặc biệt của Liên Hiệp Quốc sẽ đi thăm các tỉnh và thành phố Hà Nội, Tuyên Quang, Sài Gòn, Vĩnh Long, An Giang, Pleiku và Kontum từ ngày 21 đến 31/7/2014.
Chúng tôi được báo rằng tình hình tại các nơi đó trong những ngày này rất căng thẳng, nghĩa là công an và an ninh mặc thường phục đã được gia tăng và có thái độ hăm dọa những người bị cho là có thể tiếp xúc với ông BCV.
Thí dụ ngay hôm đầu tiên ở Hà Nội ông BCV đã phải thay đổi chỗ họp với các nhân chứng vì địa điểm dự định ban đầu không còn an toàn. Các nhân chứng cho biết công an đã tăng cường nhân sự bao vây địa điểm này và có thái độ đe dọa họ. Đến hôm ông đi Tuyên Quang, tuy có bị theo dõi ngầm nhưng không bị cản trở. Tuy nhiên khi vào họp với các nhân chứng người H’Mông theo đạo Dương Văn Mình ở xã Hùng Lợi, tỉnh Tuyên Quang thì hành vi đe dọa đã thành rõ rệt. Hai cán bộ nhà nước đã ngang nhiên vào nhà dân để theo dõi cuộc trao đổi khiến cho các nhân chứng trở nên e dè. Ông BCV đã phải mời 2 cán bộ này ra nhưng họ cứ cãi bướng làm mất thời giờ của ông. Cuối cùng họ cũng phải đi ra nhưng sau đó lại đứng ngoài để ghi âm. Cuối buổi các tín đồ lại khám phá ra thêm hai người khác lẻn vào nhà lúc nào không biết và ngồi nghe. Họ là dân được các nhân viên chính quyền yêu cầu đến nghe để về báo cáo.
Như vậy ngay từ những ngày đầu đã có những bằng chứng không thể chối cãi về việc vi phạm những thỏa thuận với BCV LHQ. Ông Bielefeldt là một người rất nguyên tắc nên khó có thể chấp nhận những vi phạm như vậy.
Vì sao báo cáo viên đặc biệt của Liên Hợp Quốc hủy dự định đi thăm An Giang, Gia Lai và Kon Tum ? :
Buổi gặp gỡ các đại diện tôn giáo tại Dòng Chúa Cứu Thế ở Sài gòn cũng xảy ra trong tình trạng căng thẳng, nghĩa là có công an bao vây ở bên ngoài nhiều hơn bình thường và đôi khi còn bước vào phạm vi nhà thờ, nhưng không có gì đáng tiếc xảy ra. Một số nhà bất đồng chính kiến ở Sài Gòn cho biết công an đã cấm họ hoặc cản trở họ đi ra khỏi nhà mặc dù họ không là những người hoạt động tôn giáo.
Cuộc gặp gỡ ở Vĩnh Long tương đối xuông xẻ, có lẽ nhờ sự kiên quyết của các chức sắc Cao Đài, mặc dù trong những ngày trước đó họ bị công an theo dõi rất căng thẳng. Tuy nhiên khi vào địa phận An Giang thì tình hình đột ngột biến chuyển và dẫn đến quyết định hủy bỏ chuyến đi của ông BCV. Tại An Giang, công an đã bao vây hai địa điểm Phật giáo Hòa hào (PGHH) độc lập mà ông BCV dự định tới là Quang Minh Tự của tu sĩ Võ Văn Thanh Liêm và Đạo tràng Út Trung. Ngày hôm trước, cho đến khuya, công an đã cho ném đá, trứng vịt thối và xác mắm thối vào nhà Đạo tràng Út Trung, cũng như cho côn đồ kéo đến chửi rủa và khiêu khích.
Ném trứng và mắm vào nhà những người PGHH ăn chay trường ít nhất là bằng chứng của sự thiếu tôn trọng, bất bao dung tôn giáo. Cần biết rằng gia đình này có cha là Bùi Văn Trung, con là Bùi văn Thâm và rể là Nguyễn văn Minh đang ở trong tù. Trong ngày đó công an cũng đã tịch thu chiếc xe gắn máy của anh Nguyễn Hoàng Nam khi anh ta đang trên đường đi đến dự buổi niệm Phật ở Đạo tràng Út Trung. Khi ra về anh Nam đã bị công an vây đánh đổ máu đầu vào trói gô đem đi bỏ ở một quãng xa.
Sự kiện quyết định xảy ra vào buổi sáng ngày 28/7. Lúc đó ông BCV đang ngồi họp với các cộng sự viên thì khám phá một người nữ đến ngồi gần và thu âm lén. Ông đã cho gọi nhân viên của bộ ngoại giao và bộ công an đến để phản đối và sau đó quyết định hủy bỏ chương trình còn lại. Hành vi nghe lén nói trên chỉ là giọt nước làm tràn ly. Tối hôm trước đó ông BCV đã đi ra ngoài khách sạn để điểm mặt những nhân viên an ninh đang bao vây khách sạn.
Cần nói thêm là trên đường từ An Giang về lại Sài Gòn ông BCV lại được chứng kiện thêm một hiện trường nữa khi ông đi ngang qua nhà anh Nguyễn Bắc Truyển và chi Bùi Thị Kim Phượng ở huyện Lập Vò, tỉnh Đồng Tháp. Hôm đó công an đã dùng các xe tải lớn để chặn hai đầu của một đoạn đường quốc lộ dài khoảng 2 km dẫn vào nhà anh chị này. Truyển và Phượng là hai nạn nhân của vụ tấn công, bắt người, phá nhà và xúc phạm tôn giáo PGHH vào ngày 9/2/2014 khiến cho họ bây giờ phải bỏ nhà đi lên sống tại Sài gòn.
- Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Việt Nam tuyên bố chính phủ Việt Nam đã "đáp ứng tất cả các yêu cầu của báo cáo viên", điều này có đúng không?
Vấn đề là chính phủ Việt Nam đã đáp ứng thế nào chứ không phải chỉ là có hay không. Ở đây tôi phân biệt trách nhiệm của chính quyền trung ương và chính quyền địa phương. Có thể chính quyền trung ương có thiện chí nhưng rõ ràng các chính quyền địa phương thì không. Việc cử người đi theo hộ tống là cần thiết và các quốc gia khác cũng làm như vậy.
Nhưng hộ tống và giúp đỡ giải quyết các trở ngại trong chuyến thăm viếng rất khác với việc can thiệp thô bạo vào công việc của BCV. Theo cam kết BCV phải được gặp bất cứ người nào, cho dù người đó đang bị giam cầm, và phải được gặp riêng họ mà không chịu bất sự giám sát nào. Đây là điều mà Việt Nam không giải quyết được. Thà không gặp chứ ông BCV không chấp nhận nói chuyện với bất cứ tù nhân nào khi có quản giáo ngồi kề bên. Sự có mặt của quản giáo hay bất cứ người nào khác sẽ không giúp cho ông tìm hiểu đúng sự thật. Đó là một nguyên tắc bất di bất dịch của các BCV Liên Hiệp Quốc. Đã mời BCV thì Việt Nam phải biết chuyện này.
Việc để xảy ra những cản trở - với chứng cứ rõ ràng nên không thể xem là chuyện hiểu lầm – là sự xúc phạm đối với vị trí của BCV Liên Hiệp Quốc. Dù là lỗi của ai, trung ương hay địa phương, nhưng trách nhiệm vẫn là của nhà nước. Rất tếc các báo chí ở Việt Nam đã cắt xén phát biểu của BCV Liên Hiệp Quốc trong buổi họp báo ngày 31/7/2014 vừa qua để chỉ nêu lên một mặt của vấn đề là những lời khen, lời cá ơn lịch sự tối thiểu.
Nhận xét về thành quả của chuyến đi này của báo cáo viên Đặc biệt của Liên Hợp Quốc
Trong những năm qua đã có 6 BCV Liên Hiệp Quốc vào Việt Nam nhưng ông Bielefeldt là BCV đầu tiên về quyền dân sự và chính trị đến Việt Nam trong 16 năm qua. Đây là một điểm mới đáng khích lệ. Nhưng tôi cho rằng chính quyền Việt Nam chưa biết khai dụng mặt tích cực của chuyến viếng thăm.
Là những học giả, những chuyên gia độc lập các BCV luôn bảo vệ tính khách quan và vô tư của mình. Do đó những khuyến cáo của họ cần được trân trọng vì chúng sẽ giúp cải thiện tình hình nhân quyền. Bản báo cáo sơ khởi của ông Bielefeldt đã hé lộ một vài vấn đề cơ bản cần phải sửa đổi liên quan đến quan niệm về quyền tự do tôn giáo và các thức đối xử của nhà nước Việt Nam đối với những người có tôn giáo. Chúng ta chờ đợi bản báo cáo chính thức và đầy đủ của ông vào tháng Ba năm tới.
Điều cần nói thứ hai là ông BCV Liên Hiệp Quốc đã được chứng kiến để có thể cảm nhận một cách đầy đủ về một chính sách đàn áp tôn giáo một cách tinh vi và toàn diện. Chính quyền đã không biết ông sẽ gặp ai tại địa điểm nào nên đã cho bao vây trên địa bàn của toàn tỉnh hay thành phố. Nếu không đi và sống tại chỗ thì làm sao BCV Bielefeldt có thể hình dung được tình trạng này khi đọc các báo cáo. Đó là lợi thế của một chuyến đi thực địa.
Nhận xét cuối cùng là cách làm việc rất hữu hiệu của nhiều tôn giáo tại Việt Nam trong việc cộng tác với BCV. Theo tôi đây là một sự hợp tác trong tương kính và tin cậy. Không có hai yếu tố này tin tức về chuyến đi không thể giữ kín để bảo đảm kết quả và sẽ khó có sự thông cảm cho việc BCV phải cắt bỏ một phần chương trình. Là những người trong cuộc họ sẽ giúp chúng ta giải mã bản báo cáo sơ khởi của ông Bielefeldt. Qua tiếp xúc này Liên Hiệp Quốc không còn là xa vời và xa lạ mà là một cơ chế để họ tiếp tục giữ liên lạc
Nghe bài phỏng vấn:

Ông Vũ Quốc Dụng - Đức - 04/06/2014
(09:03)

Nạn bức cung, nhục hình vẫn phổ biến

 Ảnh minh họa. Đã có ít nhất 9 người chết trong đồn công an trong sáu tháng đầu năm nay ở Việt Nam.

Trong những năm gần đây nạn bức cung, nhục hình ở Việt Nam trở nên phổ biến một cách đáng ngại. Thỉnh thoảng báo chí trong nước lại loan tin có người chết tại đồn công an, mà vẫn được mô tả là do “tự tử”, do “đột tử”..., nhưng trên thực tế ai cũng biết đó là do bạo lực của công an đối với các bị can hay người bị câu lưu, tạm giữ.
Chẳng hạn như vụ anh Nguyễn Công Nhựt ở Bình Dương, bị cho là đã “tự tử” tại đồn Công an Bến Cát vào năm 2011, vì đã chết trong tư thế treo cổ. Cho tới nay, gia đình của anh Nhựt vẫn không chấp nhận kết luận điều tra cho rằng anh đã “tự nguyện” ở lại đồn công an, rồi sau đó tự tử, để lại một “lá thư tuyệt mệnh”, với nét chữ không giống với nét chữ bình thường của anh.
Một trong những vụ được dư luận chú ý nhất là vụ anh Ngô Thanh Kiều bị 5 công an đánh chết tại đồn Công an Phú Yên năm 2012. Dư luận càng phẫn nộ khi thấy là trong phiên xử sơ thẩm vào tháng 4 năm nay, 5 công an này chỉ bị tuyên án từ 12 tháng tù treo đến 5 năm tù giam. Trước sự phản đối mạnh mẽ của dư luận, vào đầu tháng 7 vừa qua, tại phiên tòa phúc thẩm, Hội đồng xét xử đã hủy án sơ thẩm để điều tra lại vụ này.
Nạn nhân thậm chí là những người chỉ phạm tội vặt vãnh, như trường hợp của anh Cao Văn Tuyên (thôn Suối Lách, xã Khánh Trung, huyện Khánh Vĩnh, tỉnh Khánh Hoà), đã bị công an xã dùng dùi cui đánh chết khi bị bắt về đồn để thẩm vấn vào đầu tháng 7 năm 2013. Nguyên nhân vụ bắt giữ chỉ là anh Tuyên thèm thịt gà mà không có tiền mua, nên ăn trộm gà hàng xóm.
Riêng trong năm 2014, chỉ tính đến tháng 6, đã có ít nhất 9 người dân chết trong đồn công an khi bị hỏi cung, căn cứ theo thông tin trên báo chí chính thức. Gần đây nhất, ngày 11/06, ông Trần Đình Toàn đã chết chỉ vài tiếng đồng hồ sau khi bị đưa về trụ sở công an phường Hạ Long, Nam Định, vì bị nghi tàng trữ ma túy.
Khi đưa xác ông Toàn về để mai táng, gia đình phát hiện trên ngực ông có nhiều vết thâm bất thường, nên nghi là ông đã bị đánh chết. Còn theo Công an Nam Định, các bác sĩ tham gia cấp cứu cho ông Toàn khẳng định, những dấu vết trên là do trong quá trình cấp cứu, các bác sĩ đã ép lồng ngực ông này.
Trong số những nạn nhân chết trong đồn công an từ đầu năm 2014 đến nay, ngoài ông Toàn, có một số người khác cũng được cho là « tự tử », như trường hợp của anh Đỗ Văn Bình tại trụ sở công an huyện Hòa Vang, Đà Nẳng vào tháng 4 hay, của cô Bùi Thị Hương ở trụ sở công an ở tỉnh Bình Phước vào tháng 3.
Trong số còn lại có một người « bò » về đến nhà thì chết, đó là ông Huỳnh N. , ở xã Đạo Nghĩa, tỉnh Đắk Nông. Vào tháng 2, ông đã bị bắt về trụ sở công an về hành vi trộm cắp. Theo gia đình, lúc đi thì ông khoẻ, nhưng lúc công an xã cho về nhà để hôm sau lên « làm việc » tiếp với công an, thì trên người ông có hơn 30 vết thương, vết bầm tím và sáng hôm sau, nạn nhân đã tử vong.
Có người thì chết bị cho là do « đột tử » như trường hợp của ông Đỗ Duy Việt, bị mời lên trụ công an huyện Thường Xuân để điều tra về vụ xâm hại tình dục trẻ vị thành viên. Gia đình nghi nạn nhân đã bị công an đánh chết vì sức khoẻ của ông rất tốt, nhưng không thể nào biết được chuyện gì xảy ra sau khi ông bị bắt giữ.
Vấn đề là ở chỗ đó. Những người bị bắt lên đồn công an chỉ có một mình đối đầu với những đại diện cơ quan công quyền, thường là cấp xã, huyện. Những gì xảy ra ở đó rốt cuộc chỉ do các công an tham gia thẩm vấn, hỏi cung khai báo, chứ không có lời chứng của một bên thứ ba như gia đình, bạn bè, luật sư.
Cách đây vài ngày, bộ Công an Việt Nam vừa ban hành một thông tư “về công tác điều tra hình sự trong Công an nhân dân”. Thông tư này, sẽ có hiệu lực kể từ ngày 25/08/2014, “nghiêm cấm bức cung, mớm cung hoặc dùng nhục hình dưới bất kỳ hình thức nào.”
Thông tin này đã mặc nhiên thừa nhận là tệ nạn này vẫn diễn ra phổ biến mà gần như không có công an nào bị trừng trị đích đáng, mặc dù Hiến pháp cũng như Luật hình sự nghiêm cấm bức cung, nhục hình, cũng như quy định những hình phạt rất rõ ràng đối với người vi phạm.
Mặt khác, như đã nói ở trên, một số vụ người chết là xảy ra ở trụ sở công an xã do bị công an xã hỏi cung « quá trớn », trong khi theo pháp lệnh công an xã (do Chủ tịch nước ban hành ngày 02/12/2008), công an ở cấp này chỉ có quyền « lấy lời khai ban đầu các vụ việc, nhưng không được tạm giữ hình sự, hỏi cung các nghi can, nghi phạm ». Nếu vụ việc có dấu hiệu tội phạm phải chuyển nghi can lên cơ quan công an cấp trên...
Thế nhưng, Dự thảo Luật tổ chức cơ quan điều tra hình sự - hiện đang được thảo luận - lại dự trù là công an xã sẽ có quyền « tiến hành kiểm tra, xác minh ban đầu », tức là có thể tiến trành một số hoạt động điều tra ban đầu. Việc « tản quyền » cho công an cấp cơ sở khiến nhiều người sợ rằng nạn bức cung, nhục hình gây chết người ở trụ sở công an xã sẽ xảy ra nhiều hơn nữa, nhất là tại nhiều xã, công an gần như nắm quyền sinh sát trong tay đối với người dân. Như thế chẳng khác gì tăng thêm « quyền nhục hình » cho công an xã.
Theo tờ Người Lao Động ngày 13/07 vừa qua, Phó chủ nhiệm Uỷ ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Đình Quyền, cho biết lả trong tháng 8, cơ quan này sẽ tổ chức điều trần về trách nhiệm của các cơ quan liên quan đến việc truy bức, nhục hình trong quá trình điều tra, truy tố, xét xử các vụ án hình sự trong thời gian qua.
Nhưng theo ý kiến của luật sư Hà Huy Sơn ở Hà Nội, trả lời phỏng vấn RFI ngày 28/07 vừa qua, một trong những giải pháp đầu tiên để ngăn chận nạn nhục hình, đó là phải tôn trọng quyền của người bị bắt được mời luật sư đến chứng kiến việc thẩm vấn tại trụ sở công an. Nhìn xa hơn, theo luật sư Hà Huy Sơn, chỉ có một Nhà nước pháp trị thật sự mới có thể ngăn chận nạn nhục hình tại trụ sở công an. Sau đây mời quý vị theo dõi bài phỏng vấn với luật sư Hà Huy Sơn.


LS Hà Huy Sơn, Hà Nội
(07:03)

Nhà vệ sinh dát vàng của Hà Nôi thua xa Thái Nguyên

(Baodatviet) - Trong khi HN xin 15 tỷ đồng để xây 14 NVS dát vàng, thì Bảo tàng Văn hóa các dân tộc VN tại Thái Nguyên đã có khu NVS 9,4 tỷ đồng.
Theo phản ánh của người dân, dù Bảo tàng đã có nhiều NVSCC trong khuôn viên nhưng vẫn tiếp tục đầu tư xây dựng một NVSCC trị giá cả chục tỷ đồng. Đáng nói, khu NVSCC này không được thường xuyên mở cửa để phục vụ du khách, người dân.
Đây là khu nhà vệ sinh được xây dựng nửa chìm nửa nổi, phần sử dụng được xây ngầm dưới đất. Phần công trình ngầm dưới đất 4m và trên mặt đất là 1,2m.
Được biết, công trình là một hạng mục thuộc dự án khu trưng bày ngoài trời và được đưa vào sử dụng từ năm 2012 với tổng vốn đầu tư 9,4 tỷ đồng. Công trình được xây dựng trên diện tích 500m2.
Giải thích trước sự việc này, bà Nguyễn Thị Ngân – Giám đốc Bảo tàng xác nhận giá trị đầu tư xây dựng công trình NVSCC là 9,4 tỷ đồng và cho rằng đó là “cái giá không đắt vì đầu tư để sử dụng trong 50 – 70 năm”.
Nhà vệ sinh công cộng được đầu tư gần chục tỷ đồng.
Nhà vệ sinh công cộng được đầu tư gần chục tỷ đồng. (Ảnh Dân Việt)
Giải thích về việc nhà vệ sinh phải đóng cửa, bà Ngân cho biết: “Khu NVSCC có người trông coi, dọn dẹp. Buổi trưa từ 11 giờ 30 đến 13 giờ 30 nhân viên nghỉ trưa nên tạm đóng cửa, không phục vụ khách chứ không có chuyện NVSCC đóng cửa thường xuyên”.
Dù bảo tàng đã có NVSCC ngoài trời và các NVS trong tòa nhà trưng bày nhưng theo bà Ngân, việc xây dựng khu NVSCC hiện đại là cần thiết.
Vụ việc làm nhớ tới đề xuất xây 14 nhà vệ sinh tiền tỷ của Hà Nội. Cụ thể, dự án NVS dát vàng của HN được Ban Quản lý Chỉnh trang đô thị HN đưa ra vào cuối tháng 10/2013. Dự toán cụ thể được Ban quản lý chỉnh trang đô thị Hà Nội đưa ra: chí phí xây dựng 1,1 tỷ đồng, chi phí thiết bị 11,3 tỷ đồng, chi phí quản lý dự án 235 triệu đồng, tư vấn 485 triệu đồng, chi phí khác 874 triệu đồng và chi phí dự phòng 904 triệu đồng. Chi phí đề xuất cho chuẩn bị đầu tư dự kiến khoảng 358 triệu đồng.
Tuy nhiên, ngay sau đó, dự án đã vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ từ dư luận. Nhiều đại biểu Hà Nội đã thẳng thắn chỉ rõ "đề án này là lãng phí vì nhiều nhà vệ sinh không sử dụng hết công suất, khóa cửa cả ngày; nhà vệ sinh có dát vàng cũng không đắt như vậy...". Nhiều ý kiến khác thì cho rằng nên để xã hội hóa và không thu phí.
Trước phản ứng của dư luận, Chủ tịch UBND Thành phố Nguyễn Thế Thảo đã yêu cầu Sở Xây dựng chủ trì phối hợp với các sở ngành, quận huyện rà soát hệ thống nhà vệ sinh công cộng đã xây dựng để khai thác sử dụng hiệu quả.
Ông Thảo cũng chỉ đạo việc xây dựng các công trình nhà vệ sinh công cộng phải đảm bảo hiệu quả, công khai, minh bạch, tiết kiệm và tránh lãng phí.
Bởi vì, hiện tại 4 quận nội thành cũ của Hà Nội có 310 nhà vệ sinh công cộng do Công ty Môi trường Đô thị Hà Nội quản lý, riêng khu phố cổ và xung quanh hồ Hoàn Kiếm (nơi tập trung đông khách du lịch) có 16 nhà vệ sinh đang hoạt động.
Vậy nhưng, sau khi dư luận đã bắt đầu yên lặng khi dự án này được dừng lại, bất chấp chỉ đạo của Chủ tịch UBND thành phố, Sở Xây dựng lại tiếp tục đề xuất xây 14 nhà vệ sinh công cộng tiền tỉ.
Thái Thụy (Tổng hợp)

Ông Putin chuẩn bị 'phủi tay' phe ly khai Ðông Ukraine

MOSCOW, Nga (NV) - Ông Andrei Kolesnikov, bỉnh bút gia tờ Kommersant, được Tổng Thống Nga Vladimir Putin ưu ái, trong bài viết đăng ngày 29 Tháng Bảy, có đoạn nói ông Putin đang chuẩn bị phủi tay đối với nhóm ly khai thân Nga ở Ðông Ukraine, theo tường thuật của Radio Free Europe/Radio Liberty.

Ông Kolesnikov thường được tháp tùng theo ông Putin mỗi khi tổng thống Nga đi ra khỏi điện Kremlin, và được xem là cái loa của chế độ.


Có tin nói Tổng Thống Vladimir Putin sẽ “phủi tay” phe ly khai miền Ðông Ukraine. (Hình: Chris Jackson/Getty Images)


Bài viết của ông rõ ràng là hoàn toàn một chiều nhưng đôi khi đọc xem ông viết gì cũng là điều hay.

Trong lần ông Kolesnikov phỏng vấn ông Putin vào mùa Hè 2010 khi theo tổng thống qua vùng Viễn Ðông của Nga, ông Putin bật mí rằng ông có ý định trở lại ghế tổng thống vào năm 2012 và muốn dẹp hết những người chống đối đòi dân chủ. Cả hai điều này đều đã xảy ra.

Ông Ben Judah, tác giả cuốn “Fragile Empire: How Russia Fell Out Of Love With Vladimir Putin,” gần đây viết rằng tổng thống Nga “quan tâm đặc biệt” đến mục bình luận của ông Kolesnikov, đến nỗi ông “luôn luôn đọc hết không sót một chữ.”

Vậy thì không thể bỏ sót không chú ý đến bài viết của ông Kolesnikov, khi nói rằng ông Putin sẽ bỏ rơi nhóm ly khai ở Ðông Ukraine, một khi giới điều tra chứng minh chính họ là thủ phạm bắn rơi chiếc máy bay của Malaysia Airlines.

Bài của ông Kolesnikov có đoạn viết: “Ở một điểm nào đó khi có đủ chứng cớ rằng nhóm ly khai có trách nhiệm thì trên căn bản ông Putin sẽ có thái độ thay đổi đối với họ, dù biết rằng họ bị nhầm lẫn.”

Bài viết tiếp, “Trẻ em không thể chết một cách vô ích, cả người lớn và người già cũng vậy, đây là vạch đỏ mà ông Putin sẽ không vượt qua. Ông sẽ không bao che cho kẻ ông biết là có hành động đó. Ông sẽ không để tội lỗi này ở trong tâm hồn ông.”

Ông Kolesnikov không viết do ngẫu hứng mà phải nói là ông không viết những gì chưa được Kremlin chấp thuận.

Vậy bài viết này rõ ràng là một lời thăm dò hay muốn thay ông Putin nhắn gởi rằng một sự thay đổi chính sách đang cận kề. (TP)

08-03- 2014 3:28:38 PM
Theo Người Việt

Việt Nam biến kiểm ngư thành lực lượng có vũ trang

 HÀ NỘI (NV) - Kể từ 15 Tháng Chín, lực lượng kiểm ngư của Việt Nam sẽ được vũ trang. Ngoài các loại vũ khí trang bị cho cá nhân (súng ngắn, tiểu liên), các tàu kiểm ngư còn có trung liên, đại liên. 

Quyết định vũ trang cho lực lượng kiểm ngư được đưa ra hồi cuối Tháng Bảy.

Một trong hai con tàu trị giá 50 triệu Mỹ kim/tàu vừa được cấp cho lực lượng kiểm ngư. (Hình: Ðất Việt)

Trước đó, lực lượng kiểm ngư của Việt Nam chỉ “tuyên truyền, bảo vệ pháp luật trên biển.”

Trong cuộc đối đầu giữa lực lượng thi hành công vụ của Việt Nam với cảnh sát biển và kiểm ngư Trung Quốc, ở khu vực quần đảo Hoàng Sa từ đầu Tháng Năm đến giữa Tháng Bảy, các tàu của lực lượng kiểm ngư Việt Nam thường xuyên bị các tàu của Trung Quốc rượt đuổi, đâm vào hông, vào mũi, tấn công bằng vòi rồng.

Theo một thống kê do lực lượng kiểm ngư của Việt Nam công bố hồi cuối Tháng Sáu, trước khi Trung Quốc rút giàn khoan HD981 khỏi khu vực quần đảo Hoàng Sa khoảng nửa tháng, thì chỉ trong hai tháng đối đầu, có tám tàu của lực lượng kiểm ngư Việt Nam bị hư hại nặng, như vỡ kiếng, mất antenna, mất liên lạc, vỏ tàu bị móp, thủng.

Ngoài ra còn có ba kiểm ngư viên của Việt Nam bị thương ở các mức độ khác nhau vì vòi rồng.

Ðó cũng là lý do chính quyền Việt Nam đầu tư thêm tàu cho lực lượng kiểm ngư.

Trong hai tháng qua, công ty đóng tàu Hạ Long của Việt Nam đã hạ thủy hai con tàu, mỗi tàu trị giá $50 triệu và cả hai tàu đã được chuyển cho lực lượng kiểm ngư.

Cả hai tàu vừa kể được đóng theo thiết kế của tập đoàn đóng tàu Damen, Hòa Lan, Mỗi tàu dài 90 mét, rộng 14 mét, cao 7 mét, có bãi đáp trực thăng, với 4 máy, công suất 12,000 mã lực, tốc độ tối đa 21 hải lý/giờ, có thể hoạt động trong phạm vi 5,000 hải lý, có thể chịu được sóng từ cấp 9 đến cấp 12.

Theo báo chí Việt Nam, hai tàu, một mang số hiệu KN 781, một mang số hiệu KN 782, là những con tàu lớn nhất và hiện đại nhất của lực lượng kiểm ngư Việt Nam.

Mỗi tàu được trang bị hai súng bắn nước có tầm hoạt động lên đến 150 mét và hệ thống LRAD. LRAD là hệ thống âm thanh do tập đoàn LRAD ở Hoa Kỳ sản xuất, vừa có thể dùng để phát các thông báo, vừa có thể dùng để tấn công bằng âm thanh như một loại vũ khí phi sát thương.

Vào đầu Tháng Bảy, thủ tướng Việt Nam loan báo thêm là sẽ trích 11,500 tỷ đồng trong số 16,000 tỷ, từng được loan báo là sẽ dùng hỗ trợ ngư dân, để đóng 32 tàu cho cảnh sát biển và kiểm ngư.

Theo đó, khoản tiền dành cho ngư dân đổi tàu vỏ gỗ thành vỏ sắt chỉ còn 4,500 tỷ.

Việc điều chỉnh cách thức sử dụng 16,000 tỷ được cho rằng vẫn bảo đảm mục đích của gói hỗ trợ.

Ðó là nâng cao năng lực của các lực lượng thực thi pháp luật trên biển, vừa bảo vệ chủ quyền, vừa bảo vệ sự an toàn của ngư dân, hỗ trợ ngư dân bám biển dài ngày, nâng cao hiệu quả khai thác hải sản.

Sau nỗ lực trang bị thêm tàu cho kiểm ngư Việt Nam, vũ trang cho lực lượng kiểm ngư là diễn biến mới nhất.

Báo chí Việt Nam bình luận rằng việc vũ trang cho kiểm ngư Việt Nam cũng nằm trong khuôn khổ “tăng cường khả năng cho lực lượng chấp pháp trên biển trước chính sách xâm lấn chủ quyền quyết liệt của Trung Quốc ở Biển Ðông.” (G.Ð.)

08-03- 2014 5:12:54 PM
Theo Người Việt

'Trăm năm trồng người...'

Một bản tin ngắn, rất tầm thường ở Việt Nam, không chắc làm cho bạn quan tâm, đau lòng, đó là bản tin từ Hà Nội, cho biết nạn bẻ kính chiếu hậu xe hơi bắt đầu tràn lan. Chỉ với một chiếc Porsch Panamera giá $200,000 đã được quân gian chiếu cố, chỉ trong hai năm, đã bị bẻ kính bảy lần. Ngay một sinh viên trường Cao Ðẳng Văn Hóa-Thể Thao Hà Nội, Ðặng Huy Việt, trước đây cũng từng là thủ phạm loại ăn cắp vặt này. Theo tôi, trong cái thời buổi tệ mạt này, rõ ràng là chuyện “trăm năm trồng người” đã có kết quả hay hậu quả đau lòng.

Một trong những “danh ngôn” của Hồ Chí Minh được CSVN ca tụng nhất là câu: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người,” nhưng trẻ em “quàng khăn đỏ” ít đứa nào biết tới ông Quản Trọng bên Trung Quốc là tác giả chính hiệu danh ngôn này, đã bị “bác” bứng nguyên cây về trồng trong vườn nhà “bác.” Câu này lấy từ ý của Quản Trọng trong sách Quản Tử, nguyên văn là: Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân. (Kế sách cho một năm, lấy việc trồng lúa làm đầu; kế sách cho mười năm, lấy việc trồng cây làm đầu; kế sách cho trăm năm, lấy việc trồng người làm đầu).

Những gì “bác” đã gieo giống, chăm sóc, tưới nước bón phân, ngày nay rõ ràng là đã có kết quả. Sách Minh Tâm Bảo Giám, chương Kế Thiện, có câu: “Trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu. (Chủng qua đắc qua, chủng đậu đắc đậu). Không ai gieo hạt chanh chua mà lại hái được giống cam ngọt, nói đơn giản, gieo nhân nào thì gặt quả nấy!

Hạt giống độc địa ấy từ ngày được Hồ Chí Minh mang về gieo trong khu vườn nhà đã như là “loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh; là loài trùng độc, sinh sôi nảy nở trên rác rưới của cuộc đời” như câu nói của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma, Tây Tạng, khi nhận xét về chủ nghĩa cộng sản. Sau ngày cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam, nơi Bắc Việt gọi là vùng tạm chiếm, tệ nạn xã hội càng ngày càng gia tăng, làm băng hoại đạo đức xã hội, luân thường đạo lý, như những chuyện băng đảng nhóm xã hội đen, cướp của giết người, mại dâm, ma túy, cờ bạc, hiếp dâm trẻ em, loạn luân, lừa gạt, chiếm đoạt tài sản.

Lúc đầu, nói về tình hình trật tự xã hội, đề cập đến những điều xấu xa đầy rẫy này, đảng cộng sản tránh né trách nhiệm, đổ lỗi cho đó là hậu quả, tàn dư của chế độ cũ để lại, chỉ đích danh là Mỹ, Ngụy, nhưng rõ ràng là sau hơn 39 năm “làm chủ” đất nước, thực tế ngày nay không thể còn đổ lỗi cho ai.

Sau nữa là cả nước từ 60 năm nay, dưới sự cai trị của đảng, do chủ trương của đảng, là “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh!” Vậy thì những gì được ghi nhận hôm nay là thành quả chiếu sáng từ tấm gương ấy, đó là chân lý, mà chân lý này không bao giờ thay đổi. Không ai dám hỏi Hồ Chí Minh thực sự có đạo đức hay không, và cả đất nước mù quáng tin theo những gì đảng nhồi nhét từ những đứa trẻ, làm đông đặc đầu óc thanh niên, bắt người ta tin vào những chuyện không có thật.

Hậu quả là ngày nay cả nước nói dối như cuội.

Hậu quả là ngày nay cả nước ai cũng gian dối để sống.

Hậu quả là ngày nay, lý tưởng của cuộc sống là đồng tiền.

Ở xã hội ấy cái gì cũng mua được bằng tiền, cái gì cũng được đem bán, và người ta sẵn sàng bán đi những
cái gì quý nhất.

Ở xã hội ấy, người ta không biết hổ thẹn vì nhân cách, nhưng cảm thấy hổ thẹn khi thua sút những người chung quanh vì cái nhà, cái xe, cái điện thoại, cái xách tay...

Ở xã hội ấy, ai cũng muốn bỏ đi, những ai còn ở lại là không đi được, hay đang còn kiếm được tiền để chuẩn bị đi hay lo cho những người đã đi.

Con người là vốn quý như ai đó đã từng nói, nhưng một mạng người không đáng giá bằng một con chó!
Con người là vốn quý, nhưng người ta coi rẻ sinh mạng của nhau, cầm dao giết nhau chỉ vì một cái nhìn, một chuyện tranh cãi hay để cướp đoạt tài sản của người khác.

Con người là vốn quý, nhưng công an, thế lực của chế độ, sẵn sàng đánh chết dân vì dân không chịu nhận tội mình không làm.

Xã hội chủ trương mình sống vì mọi người, nhưng người vá xe sẵn sàng rải đinh trên đường để cho tiệm mình đông khách, thêm lợi nhuận.

Xã hội chủ trương mình sống vì mọi người nhưng bọn phục vụ cho dân, ăn gian, làm dối, sống chết mặc bay.

Cộng sản đã từng ca tụng: “Chủ Nghĩa Xã Hội là đỉnh cao trí tuệ loài người!” Hà Nội là lương tri của nhân loại! Báo Quân Ðội Nhân Dân đã ca tụng “đỉnh cao của khí phách và trí tuệ Việt Nam,” nhưng ngày nay nhân dân Việt Nam đi đến đâu đều được mọi người có những cái nhìn thiếu thiện cảm. Nhật, Thái Lan, Nam Hàn, Singapore... kết án người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác, bán dâm... khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xa. Cả nhân viên nhà nước cũng buôn lậu, ăn cắp, hối lộ, vậy người Việt ra nước ngoài còn dám ngẩng mặt nhìn ai?

Ở trong nước dân Việt đã bày tỏ dân trí bằng cách ẩu đả, chửi bới nhau để chen lấn mua bánh Trung Thu ở Hà Nội, giành giật đạp lên nhau để giành được kiếm một miếng sushi miễn phí ở một cửa hàng mới khai trương, hỗn loạn trèo lên đầu nhau lên nhau để mua bằng được lá ấn trong lễ khai ấn đền Trần, hôi của khi có tai nạn qua đường như rơi tiền, đổ bia... Người ngoại quốc và các tòa đại sứ ở Việt Nam thì bắt đầu “sợ” dân Việt khi những cây anh đào được đem từ Nhật đến bị đám đông nhào đến vặt sạch, chính phủ Hòa Lan tổ chức phát 3,000 chiếc áo mưa cho dân chúng để tỏ tình hữu nghị thì đám đông ào ạt, hung dữ nhào lên sân khấu cướp từ tay các tình nguyện viên và nhân viên đại sứ quán.

Chính giới trí thức trong nước, như Giáo Sư Nguyễn Thanh Giang đã viết rằng, “Phải nói rằng kể từ khi đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam thì con người Việt Nam bấy giờ còn tha hóa hơn con người Việt Nam hồi thời phong kiến. Và tư chất, đạo lý của con người Việt Nam bây giờ còn thua cái thời Pháp thuộc. Cho nên điều đó là do ảnh hưởng của chế độ chính trị và của tổ chức xã hội. Tổ chức xã hội mà chủ yếu đẩy con người vào tình trạng không cạnh tranh lành mạnh, không cạnh tranh dựa trên đạo lý, không dựa trên pháp luật, mà bằng phe nhóm, ỷ thế, ỷ quyền, ỷ vào giai cấp, ỷ vào thành phần lý lịch, ỷ vào con ông cháu cha. Hơn nữa, kể từ khi đưa cái Chủ Nghĩa Mác vào, lấy chuyên chính vô sản vào, thì người ta không tôn trọng pháp luật nữa. Cho nên người ta sẵn sang giẫm đạp lên pháp luật, lên đạo lý, từ đấy ảnh hưởng đến tâm tính của con người Việt Nam. Rồi đời sống không cần đạo lý, không cần pháp luật. Thì đó là cái tội của chế độ chính trị và tổ chức xã hội này.”

Ai đưa Chủ Nghĩa Mác vào Việt Nam, phải chăng là công ơn “bác Hồ,” cho nên hôm nay, chưa đến một trăm năm, mà việc trồng người của “bác” đã có kết quả “khả quan,” đưa đất nước vào chỗ lụn bại, tha hóa. Muốn gieo lại hạt giống tốt thì phải quét sạch, khai quang, đào xới lại cả khu vườn, thay đất mới, và phải mất trăm năm nữa, con người hôm nay mới trở lại được cái tử tế, văn hóa, chỉ mong được tương đối như người miền Nam trước 1975, hay nói xa hơn là cả cái thời Pháp thuộc.

Chúng ta phải thẳng thắn nhìn vào sự thật đau lòng, đừng mang ảo tưởng quê hương giàu đẹp, văn minh, trí tuệ, có ai đụng vào thì giãy lên như đỉa phải vôi, kêu la là chống phá tổ quốc, tay sai ngoại bang, thù nghịch với nhân dân.

08-03- 2014 2:39:12 PM
Tạp ghi Huy Phương
Theo Người Việt