Monday, December 16, 2013

Những Con Số Nói Thật



poor-children
Theo Tổ chức Lao động Quốc tế, khoảng 17 triệu lao động Việt Nam có thu nhập dưới chuẩn nghèo 2 USD một ngày và khoảng 23 triệu người khác đang sống mấp mé trên ngưỡng đó. Có nghĩa là, khoảng 40 triệu lao động thuộc loại nghèo, thu nhập trên dưới 2USD một ngày (gần 50% dân số).
Nếu con số chuẩn định dao động lên 3 USD một ngày hay 90 USD một tháng (khoảng 19 triệu đồng) thì tỷ lệ dân lao động trong nhóm nghèo này là 67%.
Tổ chức Lao Động Quốc Tế chỉ quan tâm đến và tính số công nhân nghèo, còn chúng ta lại có thể đoán biết thêm về thu nhập của người nông dân và gia đình ở vùng quê. Đây là thành phần bị các con số thống kê mang bệnh thành tích bỏ qua vì khó định lượng. Phần lớn nông dân Đồng Bằng Sông Cửu Long (DBSCL) may mắn nếu kiếm hơn 1 triệu đồng mỗi tháng. Còn các vùng quê miền Bắc Trung Bộ và phía các tỉnh gần biên giới Tàu thì thê thảm hơn nhiều.
Không biết bao giờ các quan chức Việt mới quên được các chỉ tiêu hoanh tráng để tô hồng cho GDP hay đầu tư FDI và chăm chú vào một vấn nạn thực sự cấp bách và ích nước lợi dân? Sự nghèo đói trong xã hội Việt (nếu bỏ qua các lối sống vương giả của 5% dân số làm giàu nhờ…?) có thể so sánh với mức sống của các quốc gia nghèo nhất ở Phi Châu. Bọn mọi rợ đi chân đất, ăn thịt người…chỉ cần vài chục năm đã sắp qua mặt Việt Nam về “xoá đói giảm nghèo”. Ôi, những đỉnh cao trí tuệ của nhân loại! 2USD một ngày cho cả gia đình? Nhưng chúng ta vẫn tự hào là điểm đến hạnh phúc nhất của nhân loại?
Hoàng Lê Văn
Nhìn đại nạn tham nhũng từ 2 USD của người nghèo
17 triệu lao động có thu nhập dưới chuẩn nghèo còn có người phụ thuộc, cho nên, số người sống trong nghèo khổ của Việt Nam chắc chắn vượt quá con số đó nhiều.
Bất cứ ai cũng có thể tính được, dưới 2 USD, một người khó có thể sống đủ một ngày, nói chi đến việc nuôi con cái. Cuộc sống con người đâu chỉ cơm áo, còn bao nhiêu chuyện liên quan, hôn, tang, tế và các nhu cầu sinh hoạt khác. Vậy thì với 2 USD/ngày, đó là sự tồn tại.
Trong khi đa số dân mình đang sống nghèo khổ như vậy, thì nạn tham nhũng tồn tại như trêu ngươi. Phiên tòa xét xử vụ án tham nhũng liên quan đến nhân vật Dương Chí Dũng đang nóng lên từng ngày với những lời khai cho thấy họ đã phá tiền một cách khủng khiếp. Hành vi tham ô của họ đã gây thiệt hại cho nhà nước gần 400 tỉ đồng, số tiền tương đương 20 triệu USD có thể nuôi được bao nhiêu con người với mức sống 2 USD/ngày.
Chưa kể, cái ụ nổi 83M oan nghiệt mà tập đoàn tham nhũng này để lại tiêu tốn mỗi tháng 1 tỉ đồng tiền bảo vệ, trông coi, đảm bảo an toàn. Một đống sắt vụn chỉ gây ô nhiễm môi trường mà phải nuôi đến ngần ấy tiền hàng tháng thì đúng là chọc giận dân quá mức.
Những vụ án tham nhũng khác cũng tương tự. Vụ án vừa xét xử các quan tham ở Công ty cho thuê tài chính II có số tiền gây thiệt hại cho nhà nước lên đến 531 tỉ đồng. Một người lao động nghèo thu nhập dưới 2 USD/ngày, tức khoảng hơn 1.200.000 đồng/tháng. Vậy số tiền mà tham nhũng gây thiệt hại bàng bao nhiêu mồ hôi nước mắt của người lao động trên đất nước này.
Thu nhập của người lao động với tham nhũng là hai chuyện khác nhau, nhưng đưa ra so sánh này để thấy rằng sự bất công đang tồn tại trong xã hội. Một số không ít người có chức quyền đang vơ vét của cải của quốc gia trở thành đại gia tiền của như núi, trong lúc đại đa số dân chúng sống trong nghèo khổ.
Có những kẻ tham nhũng bị phát hiện, bị xử lý theo pháp luật, nhưng còn nhiều kẻ vẫn sống và hưởng thụ đồng tiền tham nhũng một cách ngang nhiên. Đó là tầng lớp quan chức đại gia xuất hiện trên đất nước này.
Có nhiều quan chức đại gia thì còn nhiều trường học tranh tre nứa lá, học sinh phải bơi sông đến trường.
Còn nhiều quan chức đại gia thì bệnh nhân còn nằm chồng nhau trong các bệnh viện quá tải.
Đất nước còn nghèo, dân còn khổ vì nạn tham nhũng.
Lê Chân Nhân
THEO DÂN TRÍ


Đánh thuế người nghèo, chia cho người giàu



quanba-tien

1.  Tỷ giá và người nghèo

Hai gia đình ở sát nhau nhưng hoàn cảnh khác nhau. Gia đình ông A dành dụm được chừng 2 tỉ đồng, dự trù sang năm cho con đi du học ở nước ngoài.
Gia đình ông B nghèo hơn chỉ tiết kiệm được 20 triệu đồng, cũng dự trù sang năm dùng để cho con đi học đại học tư trong nước. Cả hai gửi tiền vào ngân hàng vì năm đó lãi suất đang rất cao, chừng 20%/năm. Năm sau, tiền ông A lên thành 2,4 tỉ đồng, tiền ông B lên thành 24 triệu đồng.
Cả năm đó tỉ giá hầu như không thay đổi nên ông A đổi được thành 100.000 đôla cho con đi du học mà vẫn dư ra một khoản lớn. Trường con ông B vì học phí tính bằng tiền đồng nên đã điều chỉnh theo lạm phát, học phí thay vì 20 triệu đồng nay đã tăng lên thành 30 triệu đồng, ông B méo mặt vì hụt một khoản không nhỏ.
Câu chuyện trên chỉ là giả định với những con số cố ý làm tròn cho dễ hình dung. Trong bối cảnh con số thống kê ở Việt Nam bị chê là thiếu tin cậy, tốt nhất là dùng cách “tính rợ” của dân gian. Tính nhẩm kiểu như trên cũng cho ta thấy: khi lạm phát cao mà tỉ giá không điều chỉnh theo tương ứng thì tỉ giá đó có lợi cho những ai có liên quan đến ngoại tệ và có hại cho những ai chỉ biết dùng tiền đồng.
Gia đình ông C chuyên ăn thịt bò ngoại nhập dù đắt hơn thịt bò trong nước. Năm trước ông bỏ ra 350.000 đồng mua một ký thịt bò Úc, trong khi gia đình ông D chỉ phải bỏ ra 300.000 đồng mua thịt bò dưới quê.
Qua một năm, đồng bạc mất giá, giá thịt bò trong nước lên thành 350.000 đồng, trong khi đó vì tỉ giá hầu như không thay đổi, dân nhập thịt bò Úc vẫn giữ nguyên giá bán 350.000 đồng. Nay coi như ông C lợi hơn ông D vì trả cùng giá như nhau mà được ăn thịt bò ngoại. Ông D cũng không dại, bèn chuyển sang mua thịt bò Úc luôn, thế là thị trường thịt bò trong nước ngày càng tiêu điều vì không cạnh tranh nổi.
Ví dụ thứ nhì cho thấy vì sao nhiều chuyên gia kinh tế nói chính sách tỉ giá đang làm sản xuất trong nước ngày càng kiệt quệ, không cạnh tranh nổi với hàng ngoại nhập. Cứ thử làm những phép tính tương tự sẽ thấy không một mặt hàng nào, từ đường, sữa đến cả cây tăm cạnh tranh nổi với hàng nhập khẩu cùng loại nếu năm nào lạm phát cũng cao mà tỉ giá vẫn được giữ hầu như cố định.
Nhìn cách khác, có thể nói lạm phát làm chi phí sản xuất ở Việt Nam tăng lên quá nhanh, làm lần lượt nhiều mặt hàng mất tính cạnh tranh với hàng nhập khẩu.
Bây giờ chúng ta nhìn vào bức tranh ngược lại để xem tình hình này tác động như thế nào với những người hoạt động xuất khẩu. Giả dụ năm này ông nông dân E bán gạo cho công ty xuất khẩu với giá 21.000 đồng/ký, tức chừng 1 USD/ký (lấy con số giả định cho dễ hình dung). Một năm sau đó, ông vẫn phải bán với cùng giá này vì giá thế giới không đổi, tỉ giá không đổi.
Trong năm đó, chỉ số giá tiêu dùng trong nước tăng khoảng 25%, tức giá cả tăng thêm chừng một phần tư trong khi thu nhập ông E không đổi, biểu sao gia đình ông ngày không một nghèo thêm, bởi chỉ số giá tăng chừng đó mà chi phí cho y tế và giáo dục thường tăng vọt cao hơn nhiều lần.
Công nhân và nhân viên làm cho Nhà nước cũng nghèo như nông dân nhưng dù sao hằng năm lương còn được điều chỉnh theo sự trượt giá của đồng tiền. Còn nông dân, trừ phi bán sản phẩm cho thị trường nội địa, nếu cứ bám theo thị trường xuất khẩu sẽ chịu thiệt thòi, nhất là khi giá nông sản thế giới lại giảm.
Nói như thế không có nghĩa cổ xúy cho việc phá giá đồng tiền, dân ta mỗi khi nghe hai chữ phá giá lại càng lo ngại, lại tác động mạnh lên lạm phát, hóa ra lợi bất cập hại. Điều dễ làm nhất, mà cũng là chủ trương được nhắc đi nhắc lại nhiều lần, là điều chỉnh tỉ giá danh nghĩa sao cho linh hoạt, từng ngày, từng tuần chứ không phải tự nhiên làm một lần cho gây sốc.
Tỉ giá thật đang cho thấy tiền đồng đã và đang tăng giá so với đôla Mỹ, cần điều chỉnh tỉ giá danh nghĩa để tỉ giá trở về đúng giá thật của nó. Vấn đề là nói linh hoạt nhưng dường như ai cũng quên, có lẽ vì để nguyên tỉ giá như thế có lợi cho người có tiền, người sử dụng nhiều hàng nhập, nhất là người nợ nước ngoài nhiều.
Thêm nữa, tỉ giá giữ nguyên trong khi lạm phát cao tạo ra một ảo tưởng là thu nhập đầu người tính bằng đôla Mỹ đang tăng nhanh, làm mọi người an tâm rằng tình hình phát triển kinh tế đang tốt đẹp.
Tình hình cứ như thế này, ông H sẽ mua được xe hơi nhập từ Nhật. Giá nay còn cao nhưng thu nhập ông H đang tăng dần theo sự mất giá của tiền đồng. Cứ đợi thêm một thời gian, lấy mớ tiền đồng mà thực chất giá trị sử dụng chưa bằng một phần so với những năm trước, đổi sang đôla (được bảo đảm tỉ giá “ổn định”), ông H sẽ có đủ tiền đô mua xe như ông A cho con đi du học mà có lẽ vẫn còn dư kha khá.
THEO FB NGUYỄN VẠN PHÚ

2.  Đánh thuế người nghèo, chia cho người giàu

Khi tỉ giá danh nghĩa của một đồng tiền so với một ngoại tệ không được điều chỉnh kịp với mức chênh lệch giữa lạm phát của nước đó và nước có ngoại tệ đang so sánh, lúc đó đồng tiền này được xem là đã lên giá thực so với ngoại tệ kia.
Ví dụ 1 đôla Mỹ ăn 21.000 đồng vào đầu năm, cuối năm vẫn giữ nguyên như thế, tưởng đâu tỉ giá được giữ ổn định (đấy là tỉ giá danh nghĩa), nhưng nếu năm đó lạm phát ở Việt Nam là 7% trong khi lạm phát ở Mỹ hầu như không đáng kể thì tỉ giá thực giữa tiền đồng và đôla Mỹ đã tăng chừng 7% (một cách ví von đã được đơn giản hóa).
Tờ Economist dùng giá của một ổ bánh mì kẹp thịt (Big Mac) tại nhiều nước khác nhau để diễn đạt một dạng tỉ giá thực của những nước này. Trong ví dụ trên, chiếc Big Mac ở Mỹ giả dụ vẫn giữ nguyên 5 đôla, trong khi ở Việt Nam, đầu năm là 40.000 đồng, cuối năm lên 50.000 đồng thì rõ ràng tỉ giá thực của tiền đồng so với đôla Mỹ đã tăng mạnh.
Một chuyên gia tài chính cho rằng việc để tỉ giá thực tăng lên chẳng khác gì đánh thuế người nghèo rồi chia cho người giàu. Theo chuyên gia này, đã có những nghiên cứu kinh tế về vấn đề ảnh hưởng của tỉ giá lên sự bất bình đẳng.
“Người nghèo thường không mua hàng ngoại nhập và có tỉ lệ chi tiêu cho những nhu cầu thiết yếu (lương thực, y tế) cao hơn người giàu, nên khi tỉ giá thực tăng lên do lạm phát cao mà tỉ giá danh nghĩa không hay ít thay đổi thì họ bị ảnh hưởng nặng hơn nhiều người giàu” – chuyên gia này nói.
Sử dụng dữ liệu từ nhiều quốc gia, một số công trình nghiên cứu cho thấy có mối quan hệ rất rõ giữa tỉ giá thực và bất bình đẳng – tỉ giá thực càng tăng mạnh thì thu nhập thực tế của người nghèo càng bị ảnh hưởng, trong khi thu nhập của giới giàu có không bị ảnh hưởng mạnh như thế.
THEO TUỔI TRẺ

Bắt vụ vận chuyển gần 2 tấn thịt và nội tạng lợn thối

(TNO) Ngày 16.12, trên tuyến QL1A (đoạn qua địa bàn huyện Quảng Xương, Thanh Hóa), Chi cục Quản lý thị trường Thanh Hóa phối hợp với lực lượng CSGT Công an Thanh Hóa bắt giữ ô tô mang BKS 77C-04047 vận chuyển gần 2 tấn thịt lợn và nội tạng lợn đang trong quá trình phân hủy, bốc mùi hôi thối).
Bắt vụ vận chuyển gần 2 tấn thịt lợn và nội tạng không rõ nguồn gốc
Số thịt thối bị lực lượng chức năng thu giữ
Tiến hành kiểm tra, tài xế Võ Thanh Hoàng, ngụ tại huyện Hoài Nhân (Bình Định) không xuất trình được giấy tờ nguồn gốc hợp pháp của gần 2 tấn thịt lợn và nội tạng kể trên.
Bước đầu, ông Hoàng khai nhận đang chở số thịt và nội tạng trên từ miền Trung ra các tỉnh phía bắc để tiêu thụ.
Cơ quan chức năng đã tiến hành tiêu hủy số thịt và nội tạng lợn không rõ nguồn gốc theo đúng quy định.
Tin, ảnh: Ái Châu

Thu giữ gần 2.000 bao thuốc lá nhập lậu



TPO - Ngày 16/12, tại khu vực số 10 ngõ 421 Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, tổ công tác Đội chống hàng giả bắt quả tang đối tượng nam đang vận chuyển gần 2.000 bao thuốc lá ngoại không hoá đơn chứng từ.
Tại cơ quan công an, đối tượng khai tên Đỗ Quang Quý (SN 1981, quê Lập Thạch, Vĩnh Phúc), hiện hành nghề xe ôm ở khu vực cầu Vĩnh Tuy (Hà Nội).
Đối tượng Quý và tang vật
Đối tượng Đỗ Quang Quý và tang vật.
Sáng 15/12, khi Quý đang đứng chờ khách đi xe ôm, có một phụ nữ khoảng 50 tuổi đến thuê Quý chở 40 cây thuốc lá 555 và Esse từ QL5 đi bỏ mối tại phố Khâm Thiên và phố Minh Khai (Hà Nội) với tiền công 60.000 đ/thùng.
Đến chiều cùng ngày, Quý lại tiếp tục ra QL5 nhận 3 thùng thuốc lá từ người phụ nữ trên, rồi vận chuyển về phố Minh Khai thì bị cảnh sát bắt giữ. Trong 3 thùng thuốc lá bị bắt giữ trên, có 960 bao 555 và 480 bao Davidoff do nước ngoài sản xuất.
Từ lời khai của Quý, cảnh sát đã triệu tập một số người liên quan lên làm việc, đồng thời thu giữ thêm 400 bao thuốc lá mà Quý gửi bán tại một cửa hàng ở phố Khâm Thiên.
L.D

Ớn lạnh mứt Tết


Thứ Hai, 16/12/2013 22:43

Để mứt ngon, giòn, màu sắc bắt mắt và để được lâu, các cơ sở sản xuất thủ công không ngần ngại xử lý bằng hóa chất độc hại đang bán tràn lan ngoài thị trường

Hiện các khu vực chuyên sản xuất mứt Tết ở TP HCM đã khá sôi động. Hằng ngày, từng đoàn xe ba gác vận chuyển trái cây, củ quả, đường và nhiều loại nguyên liệu khác cho các lò mứt. Ban đêm, đèn chong sáng choang.
Ngon nhờ… hóa chất
Có mặt tại khu vực hẻm 290 đường Nguyễn Đình Chiểu, phường 1, quận 3 (khu cư xá Đường Sắt), nơi được mệnh danh là “thủ phủ” của mứt Tết thủ công, chúng tôi cảm nhận được ngay không khí nhộn nhịp của mùa sản xuất hàng Tết. Nhà nhà, người người đều đua nhau làm mứt bán Tết. Vỏ dừa, vỏ mít, mãng cầu… chất đống trước nhà nhưng xe rác chưa kịp gom đi bốc mùi hôi nồng nặc. Trong vai người mua hàng về bán, chúng tôi liên tục bị nhiều ánh mắt cảnh giác dõi theo. Bà B., chủ một lò mứt ở đây, dò hỏi rất kỹ xem chúng tôi đóng hàng đi đâu, mua những loại nào và mua bao nhiêu…, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu từ chối vì “hàng này đã được đặt trước, ứng tiền cả tháng nay rồi, giờ chỉ làm đủ giao cho mối, không có hàng bán ra ngoài...”.
Khoai lang làm mứt bị thâm đen được một chủ cơ sở ở đường Xóm Đất (phường 9, quận 11)
chuẩn bị ngâm vào thùng hóa chất để tẩy Ảnh: HỒNG THÚY
 
Ghé vào một quán nước trong hẻm, nhờ vào khả năng “buôn chuyện” của mình, tôi được chị H. “chỉ bảo” tận tình các công đoạn làm mứt. Chỉ tay sang những chiếc thùng phuy màu xanh lớn đặt trước cửa các nhà sản xuất mứt, chị H. cho biết đấy là thùng chứa cơm dừa. Nếu làm mứt dừa theo kiểu truyền thống thì người ta phải bào dừa, rửa sạch rồi ướp đường, “sên” trên lửa. Tuy nhiên, “công nghệ” này sẽ khiến mứt dừa không đẹp và dễ nổi mốc. Nay, để có sợi mứt dài (không bị gãy) và trắng muốt hoặc có màu xanh, vàng, hồng… hấp dẫn, người ta đều ngâm chúng trong thùng hóa chất tẩy trắng khoảng 24 giờ, sau đó mới ngâm phẩm màu.
Nhiều loại mứt được phơi trên mái nhà ở khu cư xá Đường Sắt (phường 1, quận 3) 
sau khi qua công đoạn sơ chế bằng hóa chất Ảnh: 
HỒNG THÚY
Quan sát, chúng tôi nhận thấy trong các thùng phuy ngâm cơm dừa, từng đám bọt màu trắng đục nổi lềnh bềnh, bốc mùi hôi rất khó chịu. “Loại hóa chất ngâm mứt này rất đáng sợ, nếu vô ý để dính vào da sẽ gây lở loét ngay. Chính vì vậy những người làm mứt bao giờ cũng đeo bao tay dày và đi ủng, nhất là ở công đoạn xả nước nguyên liệu, vốn phải dùng chân đạp kỹ lên cơm dừa để làm sạch. Nguyên liệu cơm dừa sau khi tẩy trắng sẽ được ngâm trong chất bảo quản để khi “sên” xong, sợi mứt dẻo, không bị khô và không mốc. Cứ thế, từng mẻ hàng được đóng gói chất lên xe ba gác đem giao cho bạn hàng nhanh cấp kỳ” - chị H. cho biết.
Tại một lò mứt cà rốt, chúng tôi chứng kiến toàn bộ cà rốt nguyên liệu đều là hàng Trung Quốc. Những củ cà rốt màu đỏ thắm, được sơ chế trước khi ngâm hóa chất. Anh C., đang làm công trong lò mứt này, tiết lộ: “Dùng cà rốt Trung Quốc để làm mứt có lợi là củ to dễ làm, lại ít hao hụt và đặc biệt khi “phối” với hóa chất, mứt sẽ có màu rất đẹp”.
Trái cây hư vẫn thành mứt ngon
Khu vực chuyên làm mứt trên đường Thái Phiên (phường 9, quận 11) vào những ngày này cũng tấp nập không kém. Tại đây, chúng tôi không khỏi rùng mình khi chứng kiến các công đoạn sản xuất mứt mãng cầu và mứt me. Cả đống mãng cầu, trong đó nhiều trái đã bị hư thối, được lột hết vỏ rồi cho vào máy chà để tách hột. Phần thịt mãng cầu xay nhuyễn chứa trong những thau lớn nổi bọt trắng nhờ nhờ, kích thích đám ruồi nhặng kéo đến vây đen. Thịt mãng cầu nếu để vài giờ là phải bỏ vì bị ôi chua. Nhưng ở đây, nhờ có hóa chất tạo dẻo, chống mốc và tạo độ trong, giòn nên thứ nguyên liệu tưởng như chỉ có thể đổ bỏ vẫn trở thành thứ mứt thơm ngon mà nhiều người vẫn thường dùng.
Nguyên liệu mãng cầu sau khi được xử lý bằng các loại hóa chất sẽ được trộn với đường hóa học, bột nổi, chất làm chua và hương liệu tạo mùi thơm… rồi được “sên” trên bếp than để cho ra thành phẩm. Sau đó, từng miếng mứt mãng cầu được gói trong các bịch ni-lông nhỏ, rồi đóng thành gói lớn. Chủ cơ sở không quên nhét vào gói mứt vài chiếc hột mãng cầu để minh chứng cho món mứt truyền thống.
Tương tự mứt mãng cầu, những trái me sau khi lột vỏ cũng được ướp hàn the để tạo độ dai, giòn. Để mứt me trong, thẳng và nhìn không thấy xơ, người ta nhúng qua bột và chất tạo màu vàng sáng, chất làm trong và chất bảo quản… được mua ở chợ Kim Biên với giá rất rẻ.
“Nhờ có những “thành phần hóa học đặc trưng” nên mứt mãng cầu, mứt me có thể để đến 6 tháng vẫn còn dẻo và không sợ bị mốc” - chị T., chủ cơ sở sản xuất mứt tại khu vực này, tiết lộ.
Đáng báo động
Tại chợ Kim Biên (TP HCM), vào những ngày gần Tết, mặt hàng tiêu thụ mạnh nhất là các loại đường hóa học, phẩm màu công nghiệp, chất tẩy trắng, chất tạo giòn... Theo các tiểu thương, đây là những hóa chất không thể thiếu trong công nghệ sản xuất mứt Tết.
Theo một cán bộ của Sở Y tế TP HCM, mức độ sử dụng các loại hóa chất độc hại làm phụ gia trong thực phẩm hiện nay đang ở mức báo động. Chúng ta đang buông lỏng quản lý hóa chất độc hại mà không biết nó độc hại ra sao với con người và quan trọng nhất là nguồn gốc từ đâu. Những loại hóa chất này xâm nhập cơ thể lâu ngày có thể phá hủy nội tạng, làm biến đổi tuyến giáp, gây ra tình trạng mất máu và là tác nhân gây ung thư.
NGỌC MAI - QUANG KHẢI

Trại giam K3, Xuyên Mộc – Bà Rịa – Vũng Tàu – Lần thăm Kha đầu tiên



Facebooker Đinh Nhật Uy 13/12/2013. Tôi lên trại tạm giam công an Tỉnh Long An thì nhận được tin báo rằng Đinh Nguyên Kha đã chuyển đi đến trại giam Bộ Công An tại Xuyên Mộc - Bà Rịa - Vũng Tàu vào ngày 11/12/2013. Gia đình tôi không nhận thêm bất kỳ một thông báo nào khác từ Kha hay từ nhà giam. Tôi chỉ biết hỏi thăm những gia đình tù nhân khác để có thêm chi tiết trang bị cho chuyến đi Xuyên Mộc vài ngày sắp tới.

15/12/2013. Tối, tôi và chị đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cần thiết cho chuyến thăm nuôi đầu tiên tại khu trại giam xa xôi, hẻo lánh. Bản đồ từ dẫn đường từ google được in ra giấy. Hai chị em nhìn nhau như muốn nói: “đường đi chua lét”.

16/12/2013. 5h sáng chúng tôi khởi hành bằng xe máy. Trời âm u, gió lạnh cóng cả đôi bàn tay. Phóng xe trên quảng đường dài nhưng không mệt mỏi. Vì tâm trạng bồn chồn, nôn nao muốn gặp lại người em đang đơn độc ở nơi xa xăm khắc nghiệt. Rừng cao su nối tiếp trùng trùng bao bọc lấy con đường nhựa hẹp teo loang lỗ bùn lầy. Mưa lất phất, mây xám dầy đặc làm không gian thêm ảm đạm. 

Vì không biết Kha bị đưa đến phân khu nào thuộc trại giam Xuyên Mộc, nên tôi đành phải đi hỏi và nhờ xác minh từng phân khu. Chạy dọc theo tỉnh lộ 764 đến Sông Ray, tôi đến một phân khu nằm men theo con lộ. Tôi vào hỏi thăm để xác minh thì họ bảo rằng không có ai tên Đinh Nguyên Kha cả. Họ hướng dẫn tôi đi tiếp đến khu K1 để biết thông tin. 

Tiếp tục theo tỉnh lộ 764 rồi đến tỉnh lộ 328, tôi đến được phân khu K1 trại giam Xuyên Mộc. Làm thủ tục tại phòng bảo vệ, tôi được hướng dẫn đi bộ vào sâu bên trong hơn 300m đến nhà thăm gặp. Tại đây, tôi tiếp tục hỏi thăm về tù nhân chính trị Đinh Nguyên Kha. Một cán bộ trại giam già trả lời rằng: “Ở đây không nhốt tù chính trị, lên khu K3 hỏi đi”. Tôi đi ngược ra cổng bảo vệ và nhờ anh này hướng dẫn đường lên phân khu K3. Theo tỉnh lộ 328, cách khu K1 khoảng 5km, tôi tìm gặp khu K3. Rẽ vào con đường nhỏ ngoằng nghèo, đi thêm 3km nữa, tôi đến được khu K3.

10h30. Khu trại K3 hẻo lánh, nằm giữa rừng cao su bạt ngàn, lạnh ngắt. Phòng thăm nuôi vắng tanh, đếm được khoảng 5 người. Chị tôi đi vào bàn làm thủ tục gặp mặt. Một cán bộ nữ cau có đòi hỏi thăm nuôi phải có “sổ thăm nuôi” thì mới làm được thủ tục. Nhưng chúng tôi chỉ mới đi lần đầu tiên thì làm gì có sổ. Tranh luật một ít phút, một anh cán bộ trung úy trẻ đến giải quyết và hướng dẫn chúng tôi ra ghế đá ngồi chờ. Khoảng 10 phút sau, anh này đề nghị chúng tôi giao chứng minh thư để làm thủ tục. Làm thủ tục xong, khoảng 5 phút sau, Kha được dẫn ra, trên người khoác nguyên bộ đồ “tút”. Ba chị em gặp nhau hớn hở, Kha cười nhe răng khoe cả lợi. (“Tút”: Đồ phạm nhân sọc trắng đen – trong trại giam, chúng tôi hay gọi vui bộ đồ này theo đồng phục đội bóng Juvetut – và chỉ những người tù đang thi hành án). 

Phòng thăm gặp rộng khoảng 40m vuông, ba dãy bàn kê sát vào nhau, người tù và người nhà ngồi đối diện, tay có thể trao tay. Dưới sự giám sát của 3 cán bộ trại giam, chúng tôi trò chuyện thân mật, vui vẻ, bình thường.

- Sao em trai, chuyển lên hồi nào mà không lời từ giã vậy?

- Họ chuyển em đi lúc 3h sang ngày 11/12/2013. Em có nhờ cán bộ nhắn giùm gia đình mình là em chuyển đi Xuyên Mộc. Không ai nhắn lại cho anh hả?

- Không, anh chẳng nhận được tin gì cả, ngày 13/12/2013 anh lên thăm em mới biết em chuyển lên đây. Lần mò đã mới biết em ở nơi này.

- Ở đây, tình hình ăn ở và sinh hoạt như thế nào?

- Sức khỏe em tốt, tự tập thể dục đều đặn nên không bị béo phì. Em bị nhốt chung với anh Cường (Nguyễn Ngọc Cường). Phòng giam cách ly, chỉ có 2 anh em ở chung. Còn anh Thức (Trần Huỳnh Duy Thức) thì bị nhốt 1 mình. Ở đây, anh Thức bị coi là nguy hiểm nhất đó (Kha cười).

- Sao em biết các anh đó vậy?

- Mỗi sáng, các anh em khu giam cách ly được ra phơi nắng. Em nhìn thấy được các anh ở phòng xung quanh. Anh Cường và các anh nơi đây dạy em rất nhiều điều hay và em học hỏi được rất nhiều từ họ.

- Vậy ở đây có khoảng bao nhiêu tù chính trị mà em biết?

- Dạ khoảng hơn 10 người. Anh Trí, anh Hùng, anh Tuấn và nhiều anh khác nữa. Khu giam cách ly này, họ nhốt riêng tù chính trị.

- Em không thắc mắc rằng hôm nay đi thăm nuôi mà không có Mẹ?

- Em biết Mẹ và bác Huỳnh đi Mỹ vận động nhân quyền nên em không hỏi. Thông tin trong này em cũng “update” liên tục thông qua các anh lân cận. Không bị lỗi thời đâu.

- Vậy thì hiện giờ em suy nghĩ như thế nào về trường hợp của mình và các anh em tù chính trị khác.

- Anh Cường và anh Thức đã dạy cho em biết phải cứng cỏi và luôn đặt niềm tin vào sự tiến triển dân chủ của Việt Nam hiện tại. Em và các anh không sợ ngồi tù đâu, vì nó sẽ kết thúc sớm trong nay mai. (Kha cười).

Chị tôi kể về những khó khan vấp phải trong suốt thời gian mà cả hai an hem tôi đều phải “nhập kho”. Rồi kể về những niềm vui, lòng tự hào về anh em tranh đấu. Chị tôi và Kha nói về cuộc sống gia đình, trao đổi về vấn đề gửi nhận đồ thăm nuôi. Đến đây Kha chợt nhớ gì đó và ngắt lời. Kha nhờ cán bộ trại giam đưa cho tôi một bao màu trắng chứa đồ của Kha:

- Đồ này bị trả về gia đình, ở đây họ không cho sử dụng những thứ này.

- Sao sách dạy kỹ thuật, tạp chí, tự học anh văn và bộ luật hình sự mà trả lại?

- Ở trại này không cho đọc sách và không cho gửi sách vào nữa. Cả lá thư cháu My gửi vào họ cũng trả lại luôn, mấy tấm hình nữa. Không hiểu sao nữa, tại sao trại Long An cho mà ở đây không cho? Cũng là trại của Bộ Công An hết mà, không lẽ có một thế lực nào khác ngăn cấm ha? Anh phải liên lạc cục quản lý phạm nhân giúp em, yêu cầu có văn bản trả lời nhé. Em đang thắc mắc và bực bội lắm.

- Cái gì cũng vậy, phải qua một thời gian dài tranh đấu mới đạt được kết quả. Anh sẽ làm rõ vấn đề này.

Đến đây, cán bộ trại giam giao cho tôi bao đồ của Kha, và Kha ký biên bản giao nhận. Thời gian thăm nuôi cũng đã hết. Khoảng 30p, tôi biết được em trai của mình đã tiến bộ lên rất nhiều. Hãnh diện về em.
Chúng tôi chia và gửi lời thăm sức khỏe đến các anh. Hẹn gặp lại.



Học sinh lớp 11 giết bạn gái vì ghen





ĐĂNG BỞI  - 
Ngày 16.12, Tòa án nhân dân tỉnh Đồng Nai mở phiên sơ thẩm xét xử và tuyên phạt bị cáo Võ Tuấn Dũng (sinh năm 1996, tại xã Trà Cổ, huyện Tân Phú, Đồng Nai) 15 năm tù về tội “giết người”.
Theo cáo trạng, đầu năm 2012, Dũng và cô V.N.K (sinh năm 1992, xã Phú Vinh, huyện Định Quán) có quan hệ tình cảm với nhau. Đến tháng 4.2013, K. thường xuyên tránh mặt không muốn gặp Dũng nên Dũng ghen tuông, nghĩ K. yêu người khác nên nhiều lần tìm cách gặp K., đe dọa đòi giết nếu cô nếu cô đòi chia tay.
Chiều ngày 22.5.2013, Dũng chạy xe máy đến khu vực gần nhà cô K. để gặp người yêu. Khi đến nơi, Dũng biết tin cô K. cùng bạn đi mua quà sinh nhật nên Dũng chạy ra chợ mua một con dao Thái Lan rồi giấu trong túi quần. Sau đó, Dũng quay lại gần nhà cô K. tiếp tục đứng chờ.
Đến 18 giờ cùng ngày, thấy cô K. và bạn đi ngang qua, Dũng liền lấy xe máy đuổi theo, đến khu vực ngã tư thuộc phố 3, ấp 5, xã Phú Vinh, huyện Định Quán thì đuổi kịp.  Dũng ép cô K. lên xe để đi nói chuyện riêng nhưng cô không đồng ý. Hai bên xảy ra cãi vã. Dũng bực tức dùng dao đâm 10 nhát vào người cô K.
Sau khi gây án, Dũng bỏ trốn lên TP.HCM. Cô K. được mọi người đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong.  
Huy Tuấn
(Ảnh: Võ Tuấn Dũng tại phiên tòa)

Bắt bác sĩ đưa kim vào tĩnh mạch tử tù là bậy




ĐĂNG BỞI  - 
Ngày 16.12, trong lúc tại Hà Nội diễn ra phiên xử vụ án tham ô tại Vinalines nóng hổi với hai án tử hình cho Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc thì tại TP.HCM, tử tù đầu tiên đã bị thi hành án bằng cách tiêm thuốc độc.
Trong khi đó, ngày 13.12, tại Phú Yên, các bác sĩ Bệnh viện đa khoa tỉnh Phú Yên đang hoảng cả lên vì ba ngày trước đó, một số bác sĩ, điều dưỡng bị Hội đồng thi hành án tử hình của tỉnh ép phải đưa kim vào tĩnh mạch của tử tù trong quá trình tiêm thuốc độc cho tử tù. Điều này chẳng khác gì bắt bác sĩ phải đi thi hành án tử hình đối với tử tù, hoàn toàn đi ngược lại lời thề cứu người của ngành y.
Ba câu chuyện ở ba nơi nhưng gom chung lại đều liên quan đến vấn đề tử hình và tử tù. 
Theo lý giải trên Báo Pháp Luật TP.HCM của ông Nguyễn Phi Đô, Phó chánh án, Chủ tịch Hội đồng thi hành án tử hình Tòa án nhân dân tỉnh Phú Yên, tòa căn cứ vào Luật Thi hành án hình sự, Nghị định số 82/2011/NĐ-CP của Chính phủ và Thông tư liên tịch 05/2013 để thi hành. Thông tư liên tịch 05/2013 quy định “bác sĩ của bệnh viện thuộc Sở Y tế đến địa điểm thi hành án tử hình để hỗ trợ việc xác định tĩnh mạch của người bị thi hành án tử hình trong trường hợp cần thiết”. “Khi tập huấn, người ta cũng có nói hỗ trợ ở đây là đưa kim vào tĩnh mạch. Với các quy định của luật hiện hành, ngành y tế phải biết trách nhiệm của mình, Sở Y tế phải biết và hướng dẫn cho bác sĩ”, ông Đô nói.
Cách lý giải của ông Nguyễn Phi Đô là suy diễn và hoàn toàn sai quy định của pháp luật. 
Tại Điểm d Khoản 4 Điều 59 Luật Thi hành án hình sự 2010 quy định: “Theo lệnh của chủ tịch Hội đồng thi hành án tử hình, cán bộ chuyên môn do cơ quan thi hành án hình sự cấp tỉnh, cơ quan thi hành án hình sự cấp quân khu chỉ định thực hiện việc thi hành án và báo cáo kết quả cho chủ tịch hội đồng”. 
Về quy trình tiêm thuốc độc tại Khoản 4 Điều 8 Nghị định 82/2011/NĐ-CP nêu rõ:
“4. Cán bộ trực tiếp thi hành án tử hình chịu trách nhiệm thực hiện các bước sau:
a) Chuẩn bị đủ 3 liều thuốc (trong đó có 2 liều dự phòng);
b) Xác định tĩnh mạch để thực hiện tiêm: trường hợp không xác định được tĩnh mạch thì báo cáo chủ tịch Hội đồng thi hành án để yêu cầu bác sĩ hỗ trợ xác định tĩnh mạch;
c) Đưa kim tiêm đã nối sẵn với ống truyền thuốc vào tĩnh mạch đã được xác định theo trình tự như sau:
- Bước 1: Tiêm 05 grams Sodium thiopental.
Sau mũi tiêm gây mê này, cán bộ chuyên môn thực hiện thi hành án tử hình phải tiến hành kiểm tra, nếu chưa bị mê thì tiếp tục thực hiện tiêm gây mê cho đến khi mê.
- Bước 2: Tiêm 100 miligrams Pancuronium bromide.
- Bước 3: Tiêm 100 grams Potassium chloride.
d) Kiểm tra hoạt động tim của người bị thi hành án tử hình qua máy điện tâm đồ. Trường hợp sau mười phút mà người bị thi hành án tử hình chưa chết, cán bộ kiểm tra phải báo cáo chủ tịch Hội đồng thi hành án để ra lệnh sử dụng thuốc dự phòng, tiếp tục thực hiện tiêm lần thứ hai.
Trường hợp đã tiêm hết hai liều thuốc mà người bị thi hành án vẫn chưa chết, thì đội trưởng Đội thi hành án phải báo cáo chủ tịch Hội đồng thi hành án ra lệnh tiêm lần thứ ba.
7. Sau khi bác sĩ pháp y kết luận người bị thi hành án tử hình đã chết, theo lệnh của chủ tịch Hội đồng thi hành án, cán bộ thi hành án tử hình ngừng truyền và đưa kim tiêm, đường ống dẫn ra khỏi người bị thi hành án tử hình”.
Điều 9 Nghị định 82/2011/NĐ-CP quy định trong khi thi hành án tử hình, Bộ Y tế có trách nhiệm cung cấp đủ số lượng và hướng dẫn bảo quản, sử dụng các loại thuốc tiêm để sử dụng cho thi hành án tử hình và cấp thuốc để thi hành án tử hình theo đề nghị của Bộ Công an, Bộ Quốc phòng. 
Bộ Y tế phải chỉ đạo các cơ quan nghiệp vụ, bệnh viện, cơ sở đào tạo y tế phối hợp với cơ quan thi hành án hình sự của Bộ Công an, cơ quan thi hành án hình sự của Bộ Quốc phòngđào tạo, tập huấn nghiệp vụ kỹ thuật chuyên ngành y tế có liên quan đến thi hành án tử hình cho cán bộ, chiến sĩ làm nhiệm vụ thi hành án tử hình. Chỉ đạo các bệnh viện thuộc ngành y tế cử bác sĩ hỗ trợ cán bộ thi hành án xác định tĩnh mạch trong trường hợp cần thiết theo yêu cầu của chủ tịch hội đồng thi hành án tử hình…
“Điều 17. Trách nhiệm của Bộ Công an
...
4. Hướng dẫn thực hiện chế độ, chính sách, đối với cán bộ, chiến sĩ công an làm nhiệm vụ thi hành án tử hình.
5. Xây dựng kế hoạch chương trình, đào tạo, huấn luyện cho cán bộ, chiến sĩ công an làm nhiệm vụ thi hành án tử hình…”. (Nghị định 82/2011/NĐ-CP)
Rõ ràng ở đây người đưa kim tiêm vào tĩnh mạch tử tù phải là cán bộ, chiến sĩ công an thuộc cơ quan thi hành án hình sự (công an cấp tỉnh) trực tiếp thi hành án tử hình, chứ không phải bác sĩ hoặc điều dưỡng đến hỗ trợ xác định tĩnh mạch của tử tù. 
Tiểu Ngọc
(Ảnh: Phòng thi hành án bằng thuốc độc tại Mỹ. Nguồn: Internet)