Friday, August 21, 2020

Theo cộng sản có phải vì lý tưởng?

 
Phạm Minh Vũ

Trong cuốn hồi ký Tại sao tôi viết Tiến quân ca, nhạc sĩ Văn Cao đã kể lại rằng: “Tin từ Nam Định lên, cho biết mẹ tôi và các em tôi đang đói. Họ đang tìm mọi cách để sống qua ngày, như mọi người đang chờ đợi một cái chết thật chậm, tự ăn mình như ngọn nến. Tiếng kêu cứu của mẹ tôi, các em, các cháu tôi vọng cả căn gác, cả giấc ngủ chiều hôm. Tất cả đang chờ đợi tôi tìm cách giúp đỡ. Nhạc sĩ Văn Cao đã tự nhận rằng ông theo VM vì bản thân và gia đình quá đói. (Văn Cao, “Tại sao tôi viết Tiến quân ca”, viết ngày 7-7-1976, đăng lại trong sách Thiên Thai, tuyển tập nhạc Văn Cao, TpHCM: Nxb Trẻ, 1988, tt. 14-17.)

Qủa thực trong nạn đói năm Giáp Thân- Ất Dậu ở Miền Bắc ngoài nhiều lý do như chúng ta đã biết, một phần gây nghiêm trọng nạn đói là do Việt Minh, mục đích là để lôi kéo thêm nhiều người theo Việt Minh. Và ta cứ thẳng thắn mà nói rằng, nhiều người theo Việt Minh thời đó chẳng có mấy ai là vì lý tưởng yêu nước, cao đẹp gì sất, trong đó Văn Cao là một minh chứng.

Khi nạn đói xảy ra bắt mùa Đông năm Giáp Thân (1944) kéo dài qua năm 1945, Chính Phủ Trần Trọng Kim mới thành lập tháng 17-4-1945 có nhiều chương trình hành động khẩn cấp để giải quyết nạn đói ở Miền Bắc. Nạn đói bắt đầu từ mùa đông năm 1944, lúc đó còn Pháp thuộc. Ngày 9-3-1945, Nhật đảo chánh, Pháp ở Đông Dương.

Việc làm đầu tiên của Chính phủ Trần Trọng Kim là ra lệnh bãi bỏ việc bắt buộc nông gia bán lúa gạo cho nhà nước, và để cho dân chúng tự do buôn bán gạo (Lúc Nhật chưa đảo chánh Pháp thì Pháp bắt nông gia bán lúa gạo cho nhà nước). Điều nầy có nghĩa là những quy định trước đây về số lượng lúa gạo phải bán cho nhà nước theo diện tích canh tác cũng bị bãi bỏ. Người dân được tự do vận chuyển buôn bán gạo dưới 50 kí lô mà không cần phải có giấy phép của chính quyền.

Ở các tỉnh, những ngân hàng nông nghiệp sẽ phụ trách mua gạo cho nhu cầu quân sự hay nhu cầu thực phẩm của chính quyền dưới sự kiểm soát của tỉnh trưởng. Những người nghèo đói còn sống sót và những người vô gia cư được chính phủ tập trung vào những nhà nuôi dưỡng đặc biệt để phục hồi dần dần.

Chính phủ thành lập ty “Liêm Phóng Kinh Tế”, tức cảnh sát kinh tế, và giao cho Nguyễn Duy Quế điều khiển, kiểm soát gắt gao giá gạo, nhằm ngăn chận những vụ đầu cơ hay buôn lậu. (Vũ Ngự Chiêu, Phía bên kia cuộc cách mạng 1945: Đế quốc Việt Nam (3-8/1945), sđd. tt. 95-96.)

Nhờ thế, việc đầu cơ tích trữ hay buôn lậu gạo giảm hẳn. Tình hình nông gia được cải thiện nhờ giá bán cho nhà nước cao gấp 5 lần so với thời gian trước đó dưới thời còn Pháp.

Vua Bảo Đại ra sắc chỉ ngày 23-5-1945 hủy bỏ nợ nần do các tiểu nông vay tiền nhà nước trước đây. (Nguyễn Thế Anh, “The Great Famine of 1945″, The Vietnam Review 4, Spring-Summer 1998, Hamden, Connecticut, USA, tr. 469.) Chính phủ cho hạ thấp mức thuế nông dân phải đóng góp. Bộ trưởng bộ Tiếp tế Nguyễn Hữu Thí đến Sài Gòn vào đầu tháng 6-1945 để thương thuyết với người Nhật nhằm thay đổi phương cách chở gạo từ Nam ra Bắc.

Để tránh bị phi cơ Đồng minh oanh tạc, gạo sẽ được chở bằng các đoàn thuyền buồm thuê của thường dân. Bộ trưởng Nguyễn Hữu Thí còn đề nghị đưa 1.000.000 dân từ Bắc bộ và Trung bộ vào định cư ở Nam bộ. (Nguyễn Thế Anh, bđd. tr. 469.) Những chuyến xe hay những chiếc ghe chở gạo từ Nam ra Bắc, khi quay trở về, thì chở di dân vào Nam lập nghiệp. (David G. Marr, sđd. tt. 102-103.)
Ngày 30-6-1945, chính phủ Trần Trọng Kim cho đánh thuế du hý (vui chơi, giải trí) để lấy tiền tài trợ cho những hoạt động cứu đói ở Bắc bộ. Chính phủ mở chiến dịch báo chí thông tin về những bất hạnh của đồng bào Bắc bộ để kêu gọi dân chúng tiếp tay cứu trợ. Những cuộc lạc quyên được tổ chức trên toàn quốc. Chiến dịch nầy đem đến nhiều thành quả giúp phần cứu đói hiệu quả.

Tại Hà Nội, vào tháng 5-1945, Tổng hội Cứu tế quyên được 782.403 đồng. Với số tiền nầy, Tổng hội đã mua được từ kho nhà nước 1.476 tấn gạo phát chẩn cứu đói. (David G. Marr, sđd. tt. 102-103.) Uỷ ban Cứu tế Trung ương giúp đỡ Bắc bộ tại Huế và Uỷ ban tương trợ giúp đỡ những nạn nhân Bắc bộ tại Sài Gòn, được thành lập. Số tiền quyên góp được dùng mua gạo chở ra giúp đỡ đồng bào đất Bắc. (Nguyễn Thế Anh, bđd. tr. 469.)

Tại Nam kỳ, chỉ nội trong tháng 5-1945, hơn 20 hội chẩn tế ra đời ở Saigon và các tỉnh thành phố lớn, và trong vòng một tháng đã quyên được 1.677.886 đồng, kể cả 481.570 đồng mua và chuyên chở 1.592 tấn gạo ra Bắc giúp cứu đói. (Báo L’Action [Hành Động] các số 24-5 và 22-6-1945, Vũ Ngự Chiêu trích dẫn, sđd. tr. 96.)

Lực lượng tham gia các phong trào cứu đói chủ chốt là thanh niên, sinh viên, học sinh và các đoàn thể đã được thành lập trong thời toàn quyền Decoux, như Hướng đạo sinh, Gia đình Phật tử… vì đã có kinh nghiệm đoàn ngũ hóa. Đây là lần đầu tiên giới trẻ Việt Nam thực sự bắt tay vào hoạt động xã hội. Những nhân vật nổi tiếng của phong trào nầy là Hoàng Đạo Thúy, Tạ Quang Bửu (Hướng đạo), Lê Đình Thám (Gia đình Phật tử) …

Những biện pháp của chính phủ cùng sự tiếp tay của đồng bào toàn quốc, đã làm cho tình hình Bắc Bộ nhanh chóng trở lại bình thường. Vẫn còn một vài nơi người nghèo sắp hàng trước các điểm phân phối thực phẩm miễn phí, nhưng nói chung tình hình khá ổn định vào tháng 6-1945. (Nguyễn Thế Anh, bđd. tr. 470.)

Nạn đói tưởng đã qua đi. Mặc dù “Uỷ ban Bảo vệ và Giám sát đê điều” được thành lập để lo việc giữ đê, ngăn ngừa nước dâng lên gây lụt lội, nhưng bất ngờ những cơn mưa như thác đổ vào tháng 8-1945 đã tràn ngập tất cả các cánh đồng các tỉnh Hà Đông, Bắc Ninh, Sơn Tây, Phúc Yên, Vĩnh Yên, Hải Dương. Nạn mất mùa trở lại. Vài nơi thiếu gạo, dân chúng đã phải ăn cả lúa giống để dành làm vụ mùa sau. (Nguyễn Thế Anh, bđd. tr. 470.)

Lúc này, Khi nạn đói quay trở lại trầm trọng hơn năm 1945, đảng Cộng Sản Đông Dương và Việt Minh (VM) lên án Pháp và Nhật là tác nhân gây ra nạn đói, và chống việc trưng mua lúa gạo.
Ngày 17-4-1945, chính phủ Trần Trọng Kim được thành lập và lo chuyện cứu đói, thì VM lợi dụng nạn đói để tuyên truyền và phát triển lực lượng. Việt Minh đả kích chính phủ Trần Trọng Kim, kích động dân chúng lăng nhục những viên chức chính quyền lo việc cứu tế. Khi biết được Đức rồi Nhật sắp đầu hàng Đồng minh, một mặt VM xúi giục dân chúng đánh phá các kho lúa. (Vũ Ngự Chiêu, sđd. tr. 96.) Một mặt khác, VM đứng ra tổ chức cướp các kho gạo. (Philippe Devillers, Histoire du Viêt-Nam de 1940 à 1952, Paris: Éditions Du Seuil, 1952, tr. 131.)

Người cộng sản hôm nay như những loài ký sinh trùng, nó bám vào Nhân dân, ăn hết tất cả của cải, bán cả biển đảo biên cương, họ quyết nắm quyền mặc cho đất nước nghèo nàn lạc hậu, họ ăn tới cái lai quần cũng không buông.

Việt Minh còn âm thầm chận bắt những chuyến xe hay những chuyến ghe chở gạo từ miền Nam ra, rồi VM đem tiếp tế cho những mật khu của họ. (David G. Marr, sđd. tt. 102-103.)

Việt Minh hợp tác và cung cấp tin tức cho phe Đồng minh, chính là cho Hoa Kỳ, dùng máy bay bắn phá các trục giao thông, khiến việc tiếp tế thực phẩm rất khó khăn. Ngày 23-7-1945, bác sĩ Vũ Ngọc Anh, bộ trưởng bộ Y tế, trên đường đi công tác, từ Thái Bình trở về Hà Nội, đến gần Bần Yên Nhân thì bị máy bay Đồng minh bắn chết. (Trần Trọng Kim, sđd. tr. 78.) Sự đi lại khó khăn đến nỗi chính phủ Trần Trọng Kim phải dùng xe đạp để chuyển công văn. (Vũ Ngự Chiêu, sđd. tt. 96-97.)

Từ đó, nạn đói trầm trọng trở lại. Nạn đói càng trầm trọng thì VM càng dễ tuyên truyền, vừa phản đối chính quyền, vừa chiêu dụ dân chúng bằng cách dùng gạo cướp được để cứu đói những ai chịu theo VM. Đây là một trong những lý chính mà thế lực VM nhanh chóng phát triển mạnh ở các vùng rừng núi và nông thôn vùng đông bắc Bắc Kỳ trong thời gian nầy.

Văn Cao là một trong số đó, vì đói quá, bỗng một hôm Văn Cao gặp đồng chí Vũ Quý trước ga Hàng Cỏ. Vũ Quý liền đưa Văn Cao đến nhà một người thợ giày ở đầu ngõ chợ Khâm Thiên để ăn cơm, và giao nhiệm vụ đầu tiên là soạn một bài hát cho quân đội cách mạng. Bài “Quốc ca” hùng tráng đã được khởi đầu như vậy. Văn Cao viết ca khúc này trong một căn gác nhà người bạn tại 171 phố Mông – grăng, nay là phố Nguyễn Thượng Hiền. Lúc này VM cho Văn Cao tiền, gạo vậy là Văn Cao gửi về nuôi mẹ nuôi em. Thế là theo VM.

Sau đó anh Vũ Quý giao cho Văn Cao một khẩu súng và kêu Văn Cao thành lập lực vũ trang có tên là “đội danh dự Việt Minh“ do Văn Cao chỉ huy, đội này chuyên đi giết người, khủng bố. Tiến Quân ca ra đời trong hoàn cảnh này nên bài hát mang tính đẫm máu [http://giadinh.net.vn/giai-tri/nhac-si-van-cao-tung-di-tru-khu-viet-gian-2010052711077417.htm]. Bài hát đó của riêng đảng cộng sản, mang tính chất man rợ, máu me đúng ra phải lấy làm đảng ca cho đảng cộng sản, sao lại lấy làm Quốc Ca?

Tưởng quốc ca ra đời trong hoàn cảnh khí thế yêu nước hào hùng thế nào, ít ai ngờ, vì đói quá nên Văn Cao theo VM để có cái ăn. Quốc ca VN nó ra đời một cách hào hùng thế đấy!

Nói tóm lại, những người theo cs và tin mù quáng chẳng mấy ai là có lý tưởng sống cả, họ theo cs chỉ vì đói quá, khi họ nắm quyền thì cũng chỉ biết ăn và ăn, nỗi ám ảnh sợ đói ấy, có chăng nó vẫn đi theo người cộng sản đến hôm nay sau 75 năm? Người cộng sản hôm nay như những loài ký sinh trùng, nó bám vào Nhân dân, ăn hết tất cả của cải, bán cả biển đảo biên cương, họ quyết nắm quyền mặc cho đất nước nghèo nàn lạc hậu, họ ăn tới cái lai quần cũng không buông. Vì nếu người cộng sản sống có lý tưởng thì họ đã từ bỏ cộng sản từ lâu rồi!

Ký sinh… trùng?

 
Hoàng Hoành Sơn – VOA-21/08/2020

Đây không phải tên bộ phim Hàn Quốc trình chiếu năm 2019. Nó là phát ngôn từ một nhà đài có tiếng tại Việt Nam (VN): VTV1.

Trong bản tin Tài chính, sáng ngày 17/08/2020, vào phút thứ 24:24 đến 24:38, người phát ngôn VTV1 đã nói: “… dịch Covid 19 đã khiến cho những con phố du lịch, hay là chủ yếu phục vụ khách nước ngoài tại tp. HCM trở nên tiêu điều. Và khi những con phố không còn sức sống, những gánh hàng rong vốn được là xem sống ký sinh trùng bên trên những con phố này sẽ tồn tại ra sao?” (1).

Lời phát ngôn thoạt nghe có vẻ vô thưởng vô phạt, người phát ngôn muốn ví von những người bán hàng rong, luôn là hình ảnh quen thuộc khắp hang cùng ngõ hẻm ở VN, vốn gắn chặt với các con đường, tựa con ký sinh trùng nhan nhản nơi các vật chủ sống.

Tuy nhiên, hệ thống tuyên truyền VN hôm nay đã há miệng mắc quai. Họ mắc phải lỗi lầm không thể tha thứ khi ví von như thế. Trước đây, khi đả phá một người hay nhóm người bất đồng chính kiến, Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Thái Hà, vườn rau Lộc Hưng… mấy cái loa tuyên truyền của VTV1 rất chỉnh chu, ăn nói liến thoắng, không hề mắc phải lỗi nhỏ nào, để đưa thông tin một chiều xuyên suốt từ bộ thông tin truyền xuống. Tất tần tật được ban tuyên giáo nhà đài giám sát chặt chẽ. Vậy mà nay, có lẽ ban giám đốc kỹ thuật lo chống dịch Vũ Hán đã để lọt sổ hai chữ ký sinh.

Ký sinh trùng là “một sinh vật sống trong một sinh vật khác, được gọi là vật chủ và thường gây hại cho nó. Nó phụ thuộc vào máy chủ của nó để tồn tại. Không có vật chủ, ký sinh trùng không thể sống” (2). Như vậy, vật ký sinh là thứ gây hại, sống lệ thuộc. Nó không làm gì cả ngoài việc bám vào vật chủ và hút cạn sinh lực của nó. Nhưng anh chị em buôn bán hàng rong lại khác. Họ là những người thiện lương, sống bằng ý chí sinh tồn và bằng sức lao động chính đáng của họ. Chẳng qua họ nghèo không có tiền thuê mặt bằng, không đủ lực để mua sắm những bàn ghế, trang thiết bị như những hàng quán sang trọng khác. Nói gánh hàng rong là thứ ký sinh gây hại, hệ thống tuyên truyền đảng cộng sản VN muốn ám chỉ điều gì?

Khi ví von như thế, phải chăng nhà đài VTV1 muốn so sánh thể chế cộng sản kèm theo bộ máy nhà nước cồng kềnh ban – nghành – đoàn thể với hơn 5.2 triệu đảng viên, trong đó có hàng triệu “đồng chí chưa bị lộ”, hơn 10 ngàn người trong lực lượng 47… là vật chủ sống, người dân mà đại diện là những con người đầu tắt mặt tối, nghèo khổ bán hàng rong đều là vật ký sinh? Hiện thực cho thấy đất – nước thuộc quyền sở hữu của đảng. Còn dân chúng chỉ được phép sử dụng. Và lập luận như thế thì những con đường tựa khúc ruột dồi dào sinh lực kinh tế mà ai sử dụng chúng đều biến thành ký sinh trùng lúc nhúc trên đó?

Thứ đến, nhà đài này khi biên soạn kịch bản quên bén mất rằng: gánh hàng rong là một nét văn hóa ẩm thực truyền thống của người dân đen VN (3). Ai trong chúng ta lại không nhớ những gánh xôi cúc, bánh canh, khoai ngào, hủ tiếu chợ nổi, bánh bèo – nậm – lọc, bánh tráng đập dập… mà mỗi sáng các mẹ, các chị gánh dạo quanh những xóm nghèo khắp miền Bắc – Trung – Nam. Vâng, chỉ đơn giản đôi quang gánh và ít vật liệu dân dã đã tạo nên những món ăn khiến cả vua đầu bếp Gordon Ramsay kinh ngạc (4).

Đây chưa phải là lần đầu tiên, gánh hàng rong chịu cảnh miệt thị do đài tuyên truyền đảng cộng sản VN thực hiện. Đời thực nhiều lần minh chứng người bán hàng rong phải chịu đựng những ngược đãi từ kẻ cầm quyền: đạp đổ quang gánh, cán xe qua trái cây xếp bán. Từ chị bán rau ở Bãi Cháy, Hạ Long (5) đến việc một công an mặc quần đùi, áo cộc đi xe biển xanh bắt hàng rong ở Hà Nội khiến dư luận xôn xao (6). Ngay cả phát ngôn nhiều kẻ chức quyền khiến bao người muốn đổi nghề đi bán vé số, vì mức lương cả trăm triệu đồng/tháng (7).

Tại sao có sự kỳ thị với người hàng rong như thế. Mỗi người dân sống trên quê hương mình, bất kể người đó là ai, đều có quyền có công việc hầu lo cho gia đình, con cái. Biết bao người đã thành tài nhờ gánh hàng rong dãi dầu mưa nắng ấy… Mọi người đều có quyền được sống như một con người. Không ai có quyền xem thường nghề nghiệp của người khác, qua đó khinh chê luôn cả con người của họ. Tại sao lại tạo tâm lý miệt thị người bán hàng rong như thế? Nguồn cơn đẩy đưa các người tàn tật, các bà, các chị em ra đường tảo tần từ đâu ra? Câu trả lời không khó: Nó là hệ quả của một quốc gia độc tài toàn trị mà ra.

Thử hỏi nếu tình trạng người bán hàng rong tăng cao, xã hội cần phải lý giải: Vì sao cái thể chế được gọi là siêu việt, là sáng suốt, là mây đen bao phủ toàn cầu, mặt trời vẫn sáng trên đầu VN (8); thế mà tiếng rao của gánh hàng rong lại bơ vơ, mất hút giữa dòng đời vô vọng, nay khoác thêm biệt hiệu ký sinh trùng trên một nhà đài có tiếng của đảng? Nếu họ lười biếng không chịu lao động thì không cần bàn. Ở đây, họ lao động bằng chính mồ hôi nước mắt của mình. Xét về phương diện văn hóa và đạo đức, những người bán hàng rong còn thanh cao gấp ngàn lần những kẻ tham nhũng, hút máu mủ người dân nghèo để vinh thân phì gia. Đến mức phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan phải kêu toáng lên: “người ta ăn của dân không từ một cái gì” (9). Rồi tại sao có bằng đại học, cao học mà vẫn chạy Grab vậy (10)?

Tại sao biết bao người không lười biếng, họ mong có việc làm mà vẫn thất nghiệp? Họ là ký sinh trùng vì họ thất nghiệp chăng? Hay nhà cầm quyền VN chỉ xem họ là công dân hạng hai hèn kém, và tiếng nói họ đòi quyền làm người chực buông ra đã bị bịt lại bởi nắm đấm, dùi cui của kẻ cầm quyền độc tài. Ngay cả 62 ngàn tỷ hỗ trợ dân nghèo trong mùa đại dịch đợt I, đến nay vẫn còn là chiếc bánh vẽ hay con cá gỗ lơ lửng bỏ mặc người dân tự vượt khó!

Câu chuyện hệ thống tuyên truyền đảng cộng sản VN có những phát ngôn bậy bạ, miệt thị và thiếu tôn trọng người dân vốn chẳng hiếm họa gì. Hẳn chúng ta còn nhớ buổi phát trên VTV3, ngày 28/11/2017, cổ súy cho việc cải cách chữ quốc ngữ. Trong đoạn truyền hình đó, ông Bùi Hiền, phút thứ 37’03, nói: “Những người hoàn toàn không hiểu gì cả thì tất nhiên là không tán thành”. Bà TS Đoàn Hương, giảng viên Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn, tiếp lời: “…Vấn đề là ủng hộ cái mới…thậm chí cả Galilê cũng thế, và thậm chí người ta còn khiêng cả ông lên giàn hỏa thiêu đốt đi..” Cũng bà TS Hương: phút thứ 39’13, đã tuyên bố xanh dờn: “một cái đám quần chúng không hiểu gì cả ào ào vào ném đá.”

Vâng, đúng là “cái đám quần chúng không hiểu biết gì” hoặc là cái đám ký sinh trùng được hé lộ trên mấy cái loa, thuộc guồng máy tuyên truyền, đã cho thấy thái độ của kẻ cầm quyền độc tài coi thường người dân đến mức nào. Đảng cộng sản VN đã bịt mắt che tai 91 triệu người dân Việt (tôi đã trừ bớt hơn 5.2 triệu đảng viên khỏi đám “ký sinh trùng nhân dân” rồi đấy). Đối với đảng độc tài toàn trị, người dân chỉ là đàn gì gì đó, hứa phải ngoan, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu; kể cả những nhu cầu bản năng chăng?

Hai chữ “ký sinh” được thốt lên từ cặp môi một nam xướng ngôn viên điển trai, theo một kịch bản soạn sẵn chỉnh sửa từng câu từng con chữ, qua nhiều phòng ban kiểm duyệt, đủ nói lên suy nghĩ có sẵn trong tâm thức vật chủ: “lòng có đầy miệng mới nói ra”. Ở VN không hề có chuyện nói buông, các chương trình đều được lên khuôn soạn trước cho có vẻ đang diễn ra, chứ thực tế nó là chuyện của ngày hôm qua rồi. Ngay cả thủ tướng Phúc cũng cứ cầm giấy mà đọc cờ lờ mờ vờ (12) hay ông tướng Võ Trọng Việt đọc y văn gu gờ, pê tê bốc (13). Một ông thích chém gió công nghệ 4.0, một ông đòi dịch chuyển đám mây điện toán… xem nhiêu đó bi hài kịch ở chính trường VN đủ minh chứng họ xem nhân dân như đám ký sinh quả là chuyện dễ hiểu.

Một nền văn hóa miệt thị – trù dập – hủy diệt đã dần hiện rõ. Tuy nhiên, chưa biết ai ký sinh ai. Các cụ xưa vẫn dạy có biết bao kẻ vừa ăn cướp vừa la làng. Nhất là những kẻ cướp ngày, hiện đầy dẫy khắp trên quê hương đất nước Việt Nam. Có lẽ sẽ có người vặc lại, lỡ mồm thôi có gì to tát. Vâng chỉ mỗi từ lỡ ấy mà biết bao kẻ tham nhũng được đùn đẩy lên những chức vụ béo bở tha hồ tư túi, rút ruột công trình, đưa con cháu cánh hẩu vào hệ thống để táp đớp từ gốc lên ngọn. Rốt cuộc chỉ có mấy con tốt thí đi tù, chẳng thấy ông bổ nhiệm cán bộ nào từ chức hay xộ khám vì quyết định sai lầm của mình? Lần hồi đám ký sinh thực sự lại biến thành vật chủ, vật chủ bị hô biến thành ký sinh.

Quả đáng tội, bởi câm lặng để đám ký sinh cầm quyền mà không dám mở miệng. Cứ cong lưng ra mà chèo thuyền vì chí khí lật thuyền bị kiềm chặt. Hãy nêu một số tên tuổi: anh Nguyễn Hữu Tấn, cụ Lê Đình Kình, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thị Tâm, Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Anh Hùng, 8 người “nhóm hiến pháp”… Tất cả đủ nói lên ai là kẻ ký sinh đang dày vò, đàn áp vật chủ để gieo rắc nỗi khiếp sợ. Chính đám ký sinh đó đang tàn hại đất nước ngày một suy kiệt về mọi mặt, kinh tế, vị thế, tài nguyên, văn hóa, con người, biên giới, biển đảo…

Trở lại quang gánh hàng rong của những mẹ, chị VN hàng ngày tảo tần nắng mưa. Những tiếng rao “ai xôi không…? ai bánh đa bánh đúc không..?” đa phần lạc lõng giữa chợ đời, vốn đang khoác thêm gam màu ảm đạm do đợt bùng dịch Vũ Hán thứ hai này; bể khổ trần ai vốn chẳng thiếu dấm chua, mật đắng nay lại chất thêm phiền não lên đôi vai gầy guộc người con gái Việt Nam gồng gánh bao đời mãi chưa thôi. Xin gởi lại mấy câu thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh thay lời muốn nói:
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

Tài liệu tham khảo:

_________________________

Đằng nào thoát khỏi “ký sinh trùng“?

 

Nguyen Khan-20/08/2020

Không ít quan sát viên nhìn thấy sự vận hành chính trị, kinh tế, xã hội v.v… Giữa Việt Nam và Trung Cộng giống hệt nhau. Nhìn một cách tổng thể giống nhau như hai giọt nước, giống nhau đến cả màu áo lính.

Về kinh tế, cả hai đều vận hành theo kinh tế thị trường, lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo, phát triển dựa vào tiết kiệm và đầu tư, trong đó vốn đầu tư nước ngoài (FDI) là chủ đạo. Ví dụ, một mình Samsung đã đóng góp không nhỏ cho tăng trưởng GDP của Việt Nam. Và các doanh nghiệp FDI đóng góp chủ lực cho tăng trưởng GDP của Trung Cộng.

Nếu Mỹ tăng trưởng dựa vào tiêu xài nội địa, mức lương người lao động Mỹ rất cao, sức mua rất lớn nên thị trường nội địa rất mạnh có khả năng chống đỡ khi kinh tế thế giới suy trầm, vì hơn 80% hàng hóa sản xuất tại Mỹ đều được tiêu dùng trong nước.

Thì ngược lại, Việt Nam và Trung Cộng tăng trưởng nhờ tiết kiệm và đầu tư, nhà nước ấn định lương công nhân thấp để thu hút vốn đầu tư nước ngoài nên sức mua trong nước kém, thị trường nội địa yếu, sản phẩm làm ra chủ yếu là xuất khẩu, gặp rất nhiều khó khăn khi kinh tế thế giới suy trầm hạn chế nhập khẩu.

Đó là lý do Trung Cộng và Việt Nam đang vất vả chống đỡ kinh tế sa sút vì dịch cúm, số lượng lao động mất việc ngày một tăng, hệ thống an sinh xã hội kém, lúng túng trong việc hỗ trợ tài chính cho nhân dân gặp khó khăn vì dịch bệnh.

Ví dụ như các nước Âu Mỹ trợ giúp đại trà và rất nhanh cho dân với số tiền lớn. Còn Việt Nam và Trung Cộng yếu kém trong khâu hỗ trợ. Gói 62.000 tỷ của chính phủ Việt Nam hổ trợ với số tiền không nhiều cho một số đối tượng khó khăn nhất định được chọn lựa kỹ càng chứ không phải hổ trợ đại trà như Âu Mỹ, nhưng triển khai rất chậm.

Hiện tại, chẳng biết khi nào hết dịch bệnh, vaccin đến cuối năm mới có thể có, và ngay cả khi có vaccin cũng chưa chắc đầu năm tới có thể chủng ngừa đại trà trên toàn cầu. Cho nên, nếu Việt Nam và Trung Cộng kiểm soát được dịch cúm mà Âu Mỹ và thế giới chưa kiểm soát được thì cũng không xuất khẩu được hàng hóa. Viễn ảnh khó khăn phía trước của hai nước phần chắc vẫn chưa thể cải thiện trong ngắn hạn, thậm chí còn có thể khó khăn thêm trong trung hạn, nên chuyện người lao động mất việc phải làm “ký sinh trùng”, tức ra lề đường bán hàng rong kiếm sống là chuyện khó tránh.

Nói đâu xa, ngay lúc này, đúng hơn là từ tháng trước, thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường đã khuyến khích người lao động Trung Cộng ra hè phổ làm “ký sinh trùng”. Và một khi người lao động Trung Cộng ra lề đường làm ký sinh trùng kiếm sống, thì bản sao Việt Nam cũng không thể khác.

Cho nên, trong tương lai gần, những người nghèo như tôi, và có thể không ít bạn khó khăn khác, cũng phải ra vỉa hè làm “ký sinh trùng” kiếm sống, gắng gượng chờ đến khi kinh tế phục hồi bất kể thị phi. Chỉ là hiện tại tôi chưa biết sẽ bán mặt hàng nào trên hè phổ. Nhưng không sao, vì “cái khó ló cái khôn”, “đói đầu gối phải bò”. Thế thôi !!