Friday, August 21, 2020

Ký sinh… trùng?

 
Hoàng Hoành Sơn – VOA-21/08/2020

Đây không phải tên bộ phim Hàn Quốc trình chiếu năm 2019. Nó là phát ngôn từ một nhà đài có tiếng tại Việt Nam (VN): VTV1.

Trong bản tin Tài chính, sáng ngày 17/08/2020, vào phút thứ 24:24 đến 24:38, người phát ngôn VTV1 đã nói: “… dịch Covid 19 đã khiến cho những con phố du lịch, hay là chủ yếu phục vụ khách nước ngoài tại tp. HCM trở nên tiêu điều. Và khi những con phố không còn sức sống, những gánh hàng rong vốn được là xem sống ký sinh trùng bên trên những con phố này sẽ tồn tại ra sao?” (1).

Lời phát ngôn thoạt nghe có vẻ vô thưởng vô phạt, người phát ngôn muốn ví von những người bán hàng rong, luôn là hình ảnh quen thuộc khắp hang cùng ngõ hẻm ở VN, vốn gắn chặt với các con đường, tựa con ký sinh trùng nhan nhản nơi các vật chủ sống.

Tuy nhiên, hệ thống tuyên truyền VN hôm nay đã há miệng mắc quai. Họ mắc phải lỗi lầm không thể tha thứ khi ví von như thế. Trước đây, khi đả phá một người hay nhóm người bất đồng chính kiến, Đồng Tâm, Thủ Thiêm, Thái Hà, vườn rau Lộc Hưng… mấy cái loa tuyên truyền của VTV1 rất chỉnh chu, ăn nói liến thoắng, không hề mắc phải lỗi nhỏ nào, để đưa thông tin một chiều xuyên suốt từ bộ thông tin truyền xuống. Tất tần tật được ban tuyên giáo nhà đài giám sát chặt chẽ. Vậy mà nay, có lẽ ban giám đốc kỹ thuật lo chống dịch Vũ Hán đã để lọt sổ hai chữ ký sinh.

Ký sinh trùng là “một sinh vật sống trong một sinh vật khác, được gọi là vật chủ và thường gây hại cho nó. Nó phụ thuộc vào máy chủ của nó để tồn tại. Không có vật chủ, ký sinh trùng không thể sống” (2). Như vậy, vật ký sinh là thứ gây hại, sống lệ thuộc. Nó không làm gì cả ngoài việc bám vào vật chủ và hút cạn sinh lực của nó. Nhưng anh chị em buôn bán hàng rong lại khác. Họ là những người thiện lương, sống bằng ý chí sinh tồn và bằng sức lao động chính đáng của họ. Chẳng qua họ nghèo không có tiền thuê mặt bằng, không đủ lực để mua sắm những bàn ghế, trang thiết bị như những hàng quán sang trọng khác. Nói gánh hàng rong là thứ ký sinh gây hại, hệ thống tuyên truyền đảng cộng sản VN muốn ám chỉ điều gì?

Khi ví von như thế, phải chăng nhà đài VTV1 muốn so sánh thể chế cộng sản kèm theo bộ máy nhà nước cồng kềnh ban – nghành – đoàn thể với hơn 5.2 triệu đảng viên, trong đó có hàng triệu “đồng chí chưa bị lộ”, hơn 10 ngàn người trong lực lượng 47… là vật chủ sống, người dân mà đại diện là những con người đầu tắt mặt tối, nghèo khổ bán hàng rong đều là vật ký sinh? Hiện thực cho thấy đất – nước thuộc quyền sở hữu của đảng. Còn dân chúng chỉ được phép sử dụng. Và lập luận như thế thì những con đường tựa khúc ruột dồi dào sinh lực kinh tế mà ai sử dụng chúng đều biến thành ký sinh trùng lúc nhúc trên đó?

Thứ đến, nhà đài này khi biên soạn kịch bản quên bén mất rằng: gánh hàng rong là một nét văn hóa ẩm thực truyền thống của người dân đen VN (3). Ai trong chúng ta lại không nhớ những gánh xôi cúc, bánh canh, khoai ngào, hủ tiếu chợ nổi, bánh bèo – nậm – lọc, bánh tráng đập dập… mà mỗi sáng các mẹ, các chị gánh dạo quanh những xóm nghèo khắp miền Bắc – Trung – Nam. Vâng, chỉ đơn giản đôi quang gánh và ít vật liệu dân dã đã tạo nên những món ăn khiến cả vua đầu bếp Gordon Ramsay kinh ngạc (4).

Đây chưa phải là lần đầu tiên, gánh hàng rong chịu cảnh miệt thị do đài tuyên truyền đảng cộng sản VN thực hiện. Đời thực nhiều lần minh chứng người bán hàng rong phải chịu đựng những ngược đãi từ kẻ cầm quyền: đạp đổ quang gánh, cán xe qua trái cây xếp bán. Từ chị bán rau ở Bãi Cháy, Hạ Long (5) đến việc một công an mặc quần đùi, áo cộc đi xe biển xanh bắt hàng rong ở Hà Nội khiến dư luận xôn xao (6). Ngay cả phát ngôn nhiều kẻ chức quyền khiến bao người muốn đổi nghề đi bán vé số, vì mức lương cả trăm triệu đồng/tháng (7).

Tại sao có sự kỳ thị với người hàng rong như thế. Mỗi người dân sống trên quê hương mình, bất kể người đó là ai, đều có quyền có công việc hầu lo cho gia đình, con cái. Biết bao người đã thành tài nhờ gánh hàng rong dãi dầu mưa nắng ấy… Mọi người đều có quyền được sống như một con người. Không ai có quyền xem thường nghề nghiệp của người khác, qua đó khinh chê luôn cả con người của họ. Tại sao lại tạo tâm lý miệt thị người bán hàng rong như thế? Nguồn cơn đẩy đưa các người tàn tật, các bà, các chị em ra đường tảo tần từ đâu ra? Câu trả lời không khó: Nó là hệ quả của một quốc gia độc tài toàn trị mà ra.

Thử hỏi nếu tình trạng người bán hàng rong tăng cao, xã hội cần phải lý giải: Vì sao cái thể chế được gọi là siêu việt, là sáng suốt, là mây đen bao phủ toàn cầu, mặt trời vẫn sáng trên đầu VN (8); thế mà tiếng rao của gánh hàng rong lại bơ vơ, mất hút giữa dòng đời vô vọng, nay khoác thêm biệt hiệu ký sinh trùng trên một nhà đài có tiếng của đảng? Nếu họ lười biếng không chịu lao động thì không cần bàn. Ở đây, họ lao động bằng chính mồ hôi nước mắt của mình. Xét về phương diện văn hóa và đạo đức, những người bán hàng rong còn thanh cao gấp ngàn lần những kẻ tham nhũng, hút máu mủ người dân nghèo để vinh thân phì gia. Đến mức phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan phải kêu toáng lên: “người ta ăn của dân không từ một cái gì” (9). Rồi tại sao có bằng đại học, cao học mà vẫn chạy Grab vậy (10)?

Tại sao biết bao người không lười biếng, họ mong có việc làm mà vẫn thất nghiệp? Họ là ký sinh trùng vì họ thất nghiệp chăng? Hay nhà cầm quyền VN chỉ xem họ là công dân hạng hai hèn kém, và tiếng nói họ đòi quyền làm người chực buông ra đã bị bịt lại bởi nắm đấm, dùi cui của kẻ cầm quyền độc tài. Ngay cả 62 ngàn tỷ hỗ trợ dân nghèo trong mùa đại dịch đợt I, đến nay vẫn còn là chiếc bánh vẽ hay con cá gỗ lơ lửng bỏ mặc người dân tự vượt khó!

Câu chuyện hệ thống tuyên truyền đảng cộng sản VN có những phát ngôn bậy bạ, miệt thị và thiếu tôn trọng người dân vốn chẳng hiếm họa gì. Hẳn chúng ta còn nhớ buổi phát trên VTV3, ngày 28/11/2017, cổ súy cho việc cải cách chữ quốc ngữ. Trong đoạn truyền hình đó, ông Bùi Hiền, phút thứ 37’03, nói: “Những người hoàn toàn không hiểu gì cả thì tất nhiên là không tán thành”. Bà TS Đoàn Hương, giảng viên Trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn, tiếp lời: “…Vấn đề là ủng hộ cái mới…thậm chí cả Galilê cũng thế, và thậm chí người ta còn khiêng cả ông lên giàn hỏa thiêu đốt đi..” Cũng bà TS Hương: phút thứ 39’13, đã tuyên bố xanh dờn: “một cái đám quần chúng không hiểu gì cả ào ào vào ném đá.”

Vâng, đúng là “cái đám quần chúng không hiểu biết gì” hoặc là cái đám ký sinh trùng được hé lộ trên mấy cái loa, thuộc guồng máy tuyên truyền, đã cho thấy thái độ của kẻ cầm quyền độc tài coi thường người dân đến mức nào. Đảng cộng sản VN đã bịt mắt che tai 91 triệu người dân Việt (tôi đã trừ bớt hơn 5.2 triệu đảng viên khỏi đám “ký sinh trùng nhân dân” rồi đấy). Đối với đảng độc tài toàn trị, người dân chỉ là đàn gì gì đó, hứa phải ngoan, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu; kể cả những nhu cầu bản năng chăng?

Hai chữ “ký sinh” được thốt lên từ cặp môi một nam xướng ngôn viên điển trai, theo một kịch bản soạn sẵn chỉnh sửa từng câu từng con chữ, qua nhiều phòng ban kiểm duyệt, đủ nói lên suy nghĩ có sẵn trong tâm thức vật chủ: “lòng có đầy miệng mới nói ra”. Ở VN không hề có chuyện nói buông, các chương trình đều được lên khuôn soạn trước cho có vẻ đang diễn ra, chứ thực tế nó là chuyện của ngày hôm qua rồi. Ngay cả thủ tướng Phúc cũng cứ cầm giấy mà đọc cờ lờ mờ vờ (12) hay ông tướng Võ Trọng Việt đọc y văn gu gờ, pê tê bốc (13). Một ông thích chém gió công nghệ 4.0, một ông đòi dịch chuyển đám mây điện toán… xem nhiêu đó bi hài kịch ở chính trường VN đủ minh chứng họ xem nhân dân như đám ký sinh quả là chuyện dễ hiểu.

Một nền văn hóa miệt thị – trù dập – hủy diệt đã dần hiện rõ. Tuy nhiên, chưa biết ai ký sinh ai. Các cụ xưa vẫn dạy có biết bao kẻ vừa ăn cướp vừa la làng. Nhất là những kẻ cướp ngày, hiện đầy dẫy khắp trên quê hương đất nước Việt Nam. Có lẽ sẽ có người vặc lại, lỡ mồm thôi có gì to tát. Vâng chỉ mỗi từ lỡ ấy mà biết bao kẻ tham nhũng được đùn đẩy lên những chức vụ béo bở tha hồ tư túi, rút ruột công trình, đưa con cháu cánh hẩu vào hệ thống để táp đớp từ gốc lên ngọn. Rốt cuộc chỉ có mấy con tốt thí đi tù, chẳng thấy ông bổ nhiệm cán bộ nào từ chức hay xộ khám vì quyết định sai lầm của mình? Lần hồi đám ký sinh thực sự lại biến thành vật chủ, vật chủ bị hô biến thành ký sinh.

Quả đáng tội, bởi câm lặng để đám ký sinh cầm quyền mà không dám mở miệng. Cứ cong lưng ra mà chèo thuyền vì chí khí lật thuyền bị kiềm chặt. Hãy nêu một số tên tuổi: anh Nguyễn Hữu Tấn, cụ Lê Đình Kình, Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Thị Tâm, Cấn Thị Thêu, Trịnh Bá Tư, Trịnh Bá Phương, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Anh Hùng, 8 người “nhóm hiến pháp”… Tất cả đủ nói lên ai là kẻ ký sinh đang dày vò, đàn áp vật chủ để gieo rắc nỗi khiếp sợ. Chính đám ký sinh đó đang tàn hại đất nước ngày một suy kiệt về mọi mặt, kinh tế, vị thế, tài nguyên, văn hóa, con người, biên giới, biển đảo…

Trở lại quang gánh hàng rong của những mẹ, chị VN hàng ngày tảo tần nắng mưa. Những tiếng rao “ai xôi không…? ai bánh đa bánh đúc không..?” đa phần lạc lõng giữa chợ đời, vốn đang khoác thêm gam màu ảm đạm do đợt bùng dịch Vũ Hán thứ hai này; bể khổ trần ai vốn chẳng thiếu dấm chua, mật đắng nay lại chất thêm phiền não lên đôi vai gầy guộc người con gái Việt Nam gồng gánh bao đời mãi chưa thôi. Xin gởi lại mấy câu thơ của thi sĩ Hồ Dzếnh thay lời muốn nói:
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi

Tài liệu tham khảo:

_________________________

Đằng nào thoát khỏi “ký sinh trùng“?

 

Nguyen Khan-20/08/2020

Không ít quan sát viên nhìn thấy sự vận hành chính trị, kinh tế, xã hội v.v… Giữa Việt Nam và Trung Cộng giống hệt nhau. Nhìn một cách tổng thể giống nhau như hai giọt nước, giống nhau đến cả màu áo lính.

Về kinh tế, cả hai đều vận hành theo kinh tế thị trường, lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo, phát triển dựa vào tiết kiệm và đầu tư, trong đó vốn đầu tư nước ngoài (FDI) là chủ đạo. Ví dụ, một mình Samsung đã đóng góp không nhỏ cho tăng trưởng GDP của Việt Nam. Và các doanh nghiệp FDI đóng góp chủ lực cho tăng trưởng GDP của Trung Cộng.

Nếu Mỹ tăng trưởng dựa vào tiêu xài nội địa, mức lương người lao động Mỹ rất cao, sức mua rất lớn nên thị trường nội địa rất mạnh có khả năng chống đỡ khi kinh tế thế giới suy trầm, vì hơn 80% hàng hóa sản xuất tại Mỹ đều được tiêu dùng trong nước.

Thì ngược lại, Việt Nam và Trung Cộng tăng trưởng nhờ tiết kiệm và đầu tư, nhà nước ấn định lương công nhân thấp để thu hút vốn đầu tư nước ngoài nên sức mua trong nước kém, thị trường nội địa yếu, sản phẩm làm ra chủ yếu là xuất khẩu, gặp rất nhiều khó khăn khi kinh tế thế giới suy trầm hạn chế nhập khẩu.

Đó là lý do Trung Cộng và Việt Nam đang vất vả chống đỡ kinh tế sa sút vì dịch cúm, số lượng lao động mất việc ngày một tăng, hệ thống an sinh xã hội kém, lúng túng trong việc hỗ trợ tài chính cho nhân dân gặp khó khăn vì dịch bệnh.

Ví dụ như các nước Âu Mỹ trợ giúp đại trà và rất nhanh cho dân với số tiền lớn. Còn Việt Nam và Trung Cộng yếu kém trong khâu hỗ trợ. Gói 62.000 tỷ của chính phủ Việt Nam hổ trợ với số tiền không nhiều cho một số đối tượng khó khăn nhất định được chọn lựa kỹ càng chứ không phải hổ trợ đại trà như Âu Mỹ, nhưng triển khai rất chậm.

Hiện tại, chẳng biết khi nào hết dịch bệnh, vaccin đến cuối năm mới có thể có, và ngay cả khi có vaccin cũng chưa chắc đầu năm tới có thể chủng ngừa đại trà trên toàn cầu. Cho nên, nếu Việt Nam và Trung Cộng kiểm soát được dịch cúm mà Âu Mỹ và thế giới chưa kiểm soát được thì cũng không xuất khẩu được hàng hóa. Viễn ảnh khó khăn phía trước của hai nước phần chắc vẫn chưa thể cải thiện trong ngắn hạn, thậm chí còn có thể khó khăn thêm trong trung hạn, nên chuyện người lao động mất việc phải làm “ký sinh trùng”, tức ra lề đường bán hàng rong kiếm sống là chuyện khó tránh.

Nói đâu xa, ngay lúc này, đúng hơn là từ tháng trước, thủ tướng Trung Cộng Lý Khắc Cường đã khuyến khích người lao động Trung Cộng ra hè phổ làm “ký sinh trùng”. Và một khi người lao động Trung Cộng ra lề đường làm ký sinh trùng kiếm sống, thì bản sao Việt Nam cũng không thể khác.

Cho nên, trong tương lai gần, những người nghèo như tôi, và có thể không ít bạn khó khăn khác, cũng phải ra vỉa hè làm “ký sinh trùng” kiếm sống, gắng gượng chờ đến khi kinh tế phục hồi bất kể thị phi. Chỉ là hiện tại tôi chưa biết sẽ bán mặt hàng nào trên hè phổ. Nhưng không sao, vì “cái khó ló cái khôn”, “đói đầu gối phải bò”. Thế thôi !!

Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng

 Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng | Chân Trời ...
Trần Trung Đạo-21/08/2020

Theo Wikipedia: “Ký sinh là một mối quan hệ cộng sinh không tương hỗ giữa các loài, trong đó có một loài là ký sinh, sống bám vào loài kia là vật chủ hay ký chủ.”

Chữ quan trọng trong định nghĩa là quan hệ “không hỗ tương” giữa loài ký sinh và ký chủ. Ký sinh không đem lại lợi lộc gì mà chỉ gây hại cho ký chủ.

Áp dụng vào chính trị, đảng CSVN đúng là một loài ký sinh trên thân cây Việt Nam.

Suốt 45 năm qua, đảng CSVN bám sâu vào cây đại thụ Việt Nam, sinh sôi nẩy nở bằng nhựa nguyên và nhựa luyện Việt Nam. Họ không làm gì cả, quanh năm chỉ đo mình trên thân thể ốm oi, gầy guộc của dân tộc Việt Nam để hưởng thụ.

Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội?

Chính họ cũng biết là không ai bầu.

Họ sinh ra, lớn lên trong bộ máy cầm quyền theo kiểu cha truyền con nối, thế hệ này qua thế hệ khác, và nếu không ai ngăn chặn sẽ đời này qua đời khác.

Đó không phải là kết án suông mà là sự thật. Một người có hiểu biết căn bản nào cũng biết thực tế đó đã và đang diễn ra tại Viêt Nam.

Trong chính trị học, mối tương quan giữa đảng chính trị lãnh đạo đất nước và quốc gia được chứng minh bằng chỉ số chính danh.

Theo khảo sát của Economist Intelligence Unit năm 2019, chỉ số chính danh thể hiện qua bầu cử tại Việt Nam là 0,00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có chính danh để lãnh đạo Việt Nam. (The Democracy Index compiled by the UK-based company the Economist Intelligence Unit)

Đó là về chính trị.

Về kinh tế, Việt Nam nghèo không phải vì người Việt lười biếng, thiếu thông minh, không cần mẫn nhưng vì làm được bao nhiêu lại phải nuôi một tầng lớp lãnh đạo sống xa hoa như các ông hoàng dầu hỏa Ba Tư trong một đất nước quá cần tích lũy để dựng xây và phát triển.

Bộ máy hành chánh cồng kềnh với không biết bao nhiêu bộ trưởng, thứ trưởng, cơ quan, ban ngành trùng lặp, chồng chất lên nhau. Những cơ quan này không phải lập ra do nhu cầu hành chánh mà do nhu cầu ký sinh, tức sống bám vào tài nguyên đất nước.

Hãy nhìn cách sống của những ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương đảng và cuộc đời của những người được gọi là “chủ nhân đất nước” đang suốt ngày đêm tần tảo, đang lây lất dưới gầm cầu để biết ai thật sự là ký sinh trùng.

Quốc gia nào cũng có đảng phái chính trị nhưng không có đảng nào sống bám vào ngân sách quốc gia như đảng CSVN. Từ một nhóm nhỏ, sau 90 năm sinh sôi thành nhiều triệu người chuyên ăn bám.

Với không ít tuổi trẻ lớn lên trong bộ máy tuyên truyền do Lenin và Mao để lại, sự có mặt của đảng Cộng sản trong đời sống chính trị và sinh họat xã hội Việt Nam tự nhiên chẳng khác gì bốn mùa xuân hạ thu đông.

Giống hệt như loài ký sinh, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam không hề nghĩ tới tương lai của thân cây dân tộc đang mỗi ngày thêm khô héo.

Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng nhưng chỉ để ăn.

Đất nước đang đứng bên bờ vực thẳm diệt vong không làm sáng mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng từ các đảo nhân tạo trên Biển Đông chỉ cách bờ biển Việt Nam hơn trăm dặm không làm thức tỉnh họ.

Muốn tách loài ký sinh CS đó ra mà không phải làm ung thối đi nguồn nhựa sống hay làm ngã cây cổ thụ dân tộc không phải là một chuyện dễ dàng. Cách mạng dân chủ phải bắt đầu từ tâm thức.

Phê bình đảng CSVN mà chỉ phê bình các tệ nạn tham nhũng, kinh tế nghèo nàn, suy đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu, v.v. có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn nhưng không sụp đổ.

Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính danh, tức chứng minh họ là chính là loài ký sinh trên thân cây Việt.

Trần Trung Đạo

Sự giận dữ của thiên nhiên hay sự quở phạt của thần linh?

 Image may contain: cloud and text

Nguyen Khan-21/08/202

Theo Báo Tuổi Trẻ, trận lũ lụt số 1 tại TC (Trung Cộng) được ghi nhận hôm tháng 7, đến nay 20/8 là trận lụt thứ 5 trên cùng một dòng sông. Trong vòng không đầy hai tháng, lũ lụt trên sông Dương Tử xảy ra 5 lần, một tần suất quá dày, và cũng chưa có gì bảo đảm đây là lần lũ lụt cuối cùng, liệu có còn lần thứ 6, lần thứ 6 +… nối tiếp ?

Với tần suất lũ lụt dày một cách khác thường, cơn lũ sau lớn hơn cơn lũ trước, không xảy ra bất cứ nơi đâu, chỉ “chăm bẵm” vào sông Dương Tử, chắc không ít người dân TC, và rất nhiều người quan tâm trên thế giới đều phải nhìn lên trời cao thầm nhủ, có phải đây là sự giận dữ của Thiên nhiên hay sự quở phạt của thần linh ?

Bởi thiên hạ có cảm giác Ông Trời có bao nhiêu nước đều mang đến đổ hết xuống lưu vực sông Dương Tử gồm cao nguyên Tây Tạng, tỉnh Tứ Xuyên và các tỉnh phụ cận, khiến tất cả những con sông nhánh nhỏ lớn trong lưu vực tràn ngập nước, nước thoát không kịp gây lũ lụt tại chỗ đã đành, còn tạo ra dòng chảy dữ dội, cuồn cuộn như thác đổ, tuông hết về sông Dương Tử, làm đôi bờ từ Tứ Xuyên đến Thượng Hải bị ngập nước nặng nề, gây thiệt hại nghiêm trọng và liên hoàn, trận lụt này chưa khắc phục hậu quả xong trận sau đã nối tiếp. Nhưng lạ đời là các khu vực khác của TC lại hạn hán đến nỗi nhiều nơi giới chức TC phải làm mưa nhân tạo để cứu hạn…

Nếu chỉ vậy đã là chuyện khó hiểu để mọi giải thích của con người dù hợp lý đến đâu vẫn khập khiễng, vẫn làm cho người ta nghĩ nhiều hơn đến yếu tố tâm linh ?

Bởi sông Dương Tử, còn có tên khác là sông Trường Giang, là một trong ba con sông dài nhất thế giới, có lưu vực rộng lớn chỉ kém sông Amazon của Brazil nên lượng nước chuyển tải rất lớn.

Ngoài việc dòng sông khá dài từ Tây Tạng ở phía Tây, băng qua rất nhiều tỉnh và thành phố sầm uất của TC trước khi đổ ra Biển Hoa Đông ở thành phố Thượng Hải lớn nhất TC… Thì có thể nói, sông Dương Tử không chỉ mang lại tôm cá, nguồn nước sinh hoạt và phát triển canh nông tạo ra nguồn lương thực chính yếu cho TC, mà còn là cái nôi phát triển chính trị, kinh tế, xã hội, khoa học và văn hóa bao đời cho Trung Hoa.

Dòng sông này đã ngàn năm đem lại phồn hoa và tăng trưởng cho nhân dân và đất nước Trung Hoa vĩ đại, nhưng hiện tại, và ngàn năm sau có còn là nét đẹp, là cái nôi phát triển Trung Hoa, hay chỉ luôn mang đến thảm họa, điêu tàn… Là một câu hỏi vẫn còn đang để ngỏ trước sự can thiệp thô bạo vào lưu vực và vào chính dòng sông của nhà nước TC, mà nổi bật hơn cả là quả bom nước Tam Hiệp.

Dù giới chức TC đã cố điều tiết nước trên ba con đập khổng lồ đầu nguồn sông Dương Tử để giảm lượng nước về đập Tam Hiệp, dù có thể phải xả lũ nhiều nơi ở thượng nguồn sông Dương Tử để giảm áp lực nước trên sông chính như những lần trước, thì hôm nay lượng nước đổ về đập Tam Hiệp cũng vượt quá 73.000 m3/s, một lượng nước không tưởng kể từ ngày con đập này tích nước, và hình như vẫn chưa có dấu hiệu đạt đỉnh.

Nếu 4 lần lũ trước TC đứng ngồi không yên vì sợ vỡ đập Tam Hiệp, thì lần này chắc mặt mày xanh như đít nhái khi nhìn thấy thiên nhiên nổi giận, Ông Trời quở phạt, tuông về một lượng nước kinh khủng như con ngựa bất kham, mà trên thượng nguồn vẫn chưa ngừng mưa tuông khi một cơn bão nữa kéo đến. Chắc đó là lý do quốc vương Tập Cận Bình không thể ngồi đung đưa trên ngai vàng được nữa, phải đến sông Dương Tử để tìm cách giải cứu quả bom nước Tam Hiệp khỏi bùng nổ.

Bởi lần đầu tiên TC xả mười cửa thoát để giảm nước trong đập Tam Hiệp, cho thấy tình hình lũ lụt trên sông Dương Tử của TC đã vô cùng đáng sợ, đòi hỏi hoàng đế phải quyết định kịp thời trước khi quá muộn, phải đối mặt với những vấn nạn :

– Một là, nếu đập Tam Hiệp không xả lũ tối đa và kịp thời, có thể tạo ra nguy cơ vỡ đập, và một khi đập bị vỡ sẽ gây ra sóng thần làm mất mạng hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu dân.

– Hai là, nếu xả lũ tối đa sẽ tạo ra hồng thủy phía sau đập Tam Hiệp, là nơi tập trung nhiều thành phố và khu dân cư sầm uất và giàu có nhất của TC, thiệt hại sẽ khôn lường.

– Ba là, nếu xẻ nách sông làm giảm lượng nước trong hồ Tam Hiệp, thì xẻ nách ở đâu có thể tạo ra sóng thần ở đó, khó lường hết hậu quả.

– Bốn là, nếu không may lượng nước đổ về quá nhiều, xả hết các cửa đáy vẫn không giảm được độ dâng cao của nước thì… !!

Nói tóm lại, tình hình lũ lụt sông Dương Tử hiện tại là bài toán đánh đố cho tham vọng độc chiếm nguồn nước, tham vọng bắt dòng sông phục vụ cho sự vĩ đại của TC, mà Thiên Nhiên hay thần linh gì đó đang nổi giận thử thách sự ngạo mạn ấy, đang đặt quả bom nước vào tay bạo chúa Tập Cận Bình. Có vẻ như mọi quyết định nào đó của Tập Cận Bình trong lúc này cũng chỉ làm giảm bớt thiệt hại chứ không thể có giải pháp lưỡng toàn.

( p/s: VTC.vn cập nhật sáng nay, lưu lượng nước về đập Tam Hiệp đã lên đến 75.000 m3/s, buộc phải mở thêm cửa xả nước thứ 11 )