
Friday, August 21, 2020
Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng

Sự giận dữ của thiên nhiên hay sự quở phạt của thần linh?

Nguyen Khan-21/08/202
Xây dựng chính nghĩa bằng hành động ăn cướp

Từ chủ quán nướng Hiền Thiện nghĩ về chuyện quốc gia

Mà thôi bạn khỏi phải tượng tượng. Nếu bạn tới quán đồ nướng Hiền Thiện ở phường Đại Phúc, thành phố Bắc Ninh thì điều đó sẽ thành hiện thực như một số người đã chụp lại màn hình. Quán Hiền Thiện còn cả gan phát trực tiếp luôn cảnh sỉ vả bạn cho thiên hạ coi. Chủ tịch thành phố Bắc Ninh hôm 19/8 đã ra công văn “hoả tốc” đề nghị công an xử lý vụ việc. Trang Nhà báo và Công Luận nói chủ quán đã bị tạm giữ.
Sự việc xảy ra ít lâu sau khi Bắc Ninh được công luận rọi đèn pha vì Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Nhân Chiến đẩy con trai Nguyễn Nhân Chinh về làm bí thư thành phố Bắc Ninh. Ông Chinh chỉ tại chức được có 13 ngày rồi được điều xuống chức quan nhỏ hơn.
Cách hành xử của ông chủ quán nướng làm tôi nghĩ ngay tới cách hành xử của ông ‘chủ tiệm nước’, cách dân mạng gọi một trong hai vai mà ông Nguyễn Phú Trọng đang đóng trong chính trường. Những người chỉ trích ông Trọng như nhà văn Phạm Thành đã bị ông bỏ tù hồi tháng Năm. Blogger Nguyễn Tường Thuỵ trước khi bị bắt, cũng trong tháng năm vừa qua, từng kể chuyện bị côn đồ được chính quyền bảo kê hành cho tới khốn khổ.
Thay vì cảm ơn thực khách đã chỉ ra vấn đề cần khắc phục, chủ tiệm nướng thuê côn đồ bắt khách về hành hạ và bắt phải xoá các thông tin trên mạng. Chủ tịch nước cũng chẳng khá gì hơn khi bỏ tù những ai chỉ ra các điểm sai trái của chính quyền. Dù người ta trang bị cho lực lượng bắt người những bộ cảnh phục và chính thức hoá cách hành xử sai trái bằng những điều luật võ đoán, bản chất của nó vẫn là bịt miệng những ai chỉ trích mình. Trước khi thay đổi chính sách, Đảng cộng sản từng cấm người dân tham gia buôn bán và cạnh tranh với nhà nước. Điều đó chỉ chứng tỏ họ lỗi thời thay vì chính đáng. Giờ họ cũng cấm lập đảng để cạnh tranh với đảng độc nhất. Mục tiêu cuối cùng chẳng phải để cho “dân giàu, nước mạnh” mà chỉ để họ được tiếp tục truyền lại quyền lực cho các thế hệ đảng viên mà không phải chịu sự giám sát và chỉ trích của các đảng đối lập. Họ muốn quản “tiệm nước” theo cách của họ thay vì theo cách mà người dân mong muốn.
Trong vụ chủ quán nướng ở Bắc Ninh, lực lượng công an đã nhanh chóng vào cuộc. Có lẽ vì sức nóng của dư luận mà họ buộc phải ra tay chứ hiếm có quán ăn, nhà hàng lớn nào mà không có sự bảo kê của công an. Còn những nhà hoạt động ở Việt Nam chỉ còn biết nhờ tới các tổ chức và các quốc gia coi trọng quyền lên tiếng của mỗi cá nhân. Nhiều người như Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Nguyễn Văn Đài, hay các blogger trong đó có “Mẹ Nấm” và “Điếu Cày” đã được những quốc gia như vậy cứu thoát khỏi sự trừng phạt của chế độ hà khắc tại Việt Nam. Thượng mà còn bất chính như hiện nay thì hạ tắc loạn âu cũng đâu có gì khó hiểu./.
Người bán hàng rong bị xem là “ký sinh” tự bao giờ?
Thân phận người bán hàng rong bị rẻ rúng, xúc phạm và mạ lị không phải là câu chuyện mới mẻ. Hình ảnh những người mẹ, người chị, người em gái, thậm chí có người đã lên tuổi cụ phải chật vật, vất vả từ sớm tinh mơ cho đến chiều tà, đến chợ đầu mối, đến ngã ba đầu làng mua từng trái dưa, trái cà, từng cụm hoa, bó sen… để mang lên thành phố bán kiếm chút tiền lãi, và cuộc đời của họ, cuộc sống của họ bị đẩy xuống tận đáy xã hội bởi chính cái xã hội họ đang sống, đây không còn là chuyện mới mẻ. Có mới mẻ chăng là sự cùng khổ của họ được điển cố hóa, được định dạng bằng mấy chữ của VTV, ấy là “ký sinh trùng”. Và câu chuyện cũng dậy sóng trên mạng xã hội. Nhưng giá như chúng ta nhìn ra điều này sớm hơn!
Sở dĩ có hai chữ giá như ở đây bởi vì không ai khác, chính những người làm việc trong bộ máy công quyền, rồi những chủ cửa hàng trẻ tuổi, những dân quân tự vệ, dân phòng cũng trẻ tuổi, toàn những người trẻ tuổi đã dùng hành động với người bán hàng rong ra sao? Họ đã không tiếc lời mắng nhiếc một người đáng tuổi mẹ, chị của họ chỉ vì người bán hàng rong ngồi bán hàng trên vỉa hè, trước cửa hàng của họ, mà theo luật pháp thì vỉa hè là của chung, không phải của riêng gia đình họ. Rồi hình ảnh các cô gái trẻ, ăn mặc sang cảnh đã chà bánh xe lên rổ dưa, rổ cà của người bán hàng rong, những thanh niên trai tráng khỏe mạnh trong lực lượng dân phòng đã giằng co, hất đổ, đá văng những trái dưa, trái cà, bó cải, bó rau muống, cành hoa của người bán dạo chỉ vì họ không kịp chạy trước khi nhóm này xuất hiện.
Tất cả chúng ta đã làm gì cho người bán hàng rong? Không, dường như xã hội rất hiếm người có đủ thời gian hay tỉnh táo để thương yêu, chia sẻ cho người bán hàng rong, chúng ta thấy bất bình, tức giận khi người bán hàng rong bị hắt hủi, bị tịch thu, bị chà đạp gánh hàng… Nhưng nếu giả sử họ đến ngồi trước nhà chúng ta để bán, không chừng chúng ta cũng thấy khó chịu vì bị án ngữ mặt tiền làm ăn. Đó là tâm lý chung, có thể chúng ta không phản ứng thái quá nhưng chắc chắn chúng ta không muốn chia sẻ hiên nhà để họ ngồi bán một cách tự nhiên và thân thiện được! Dường như xã hội này vốn vậy, bởi cái giá chúng ta bỏ ra để có được mặt bằng, mặt tiền trên phố mà làm ăn, kinh doanh không phải nhỏ, nên chúng ta phải tranh thủ, phải giữ để cái giá ấy bảo toàn (trong chừng mực kinh doanh và trả thuế, trả các loại phí, gồm phí thuê nhà). Chính vì mọi thứ đều khó khăn, quay cuồng nên dường như người ta phai nhạt và mất dần khả năng thông cảm, chia sẻ. Đó là sự thật!
Và, chính sự thờ ơ của mỗi người, chính sự nghi kị của mỗi người và cũng chính cả sự bất minh thân phận của người bán hàng rong ngoài đường bởi thiếu sự hỗ trợ, quản lý và giúp đỡ của nhà nước, chúng ta đâm nghi kị, không dám chìa tay san sẻ một cách trọn vẹn với người bán hàng rong. Và, cũng vì họ không được bảo trợ, họ bị xua đuổi bởi chính quyền địa phương, bởi bộ mặt thành phố, bởi nhiều thứ dường như không gần với đạo đức và nhân tâm nhưng lại sát với các văn bản hành chính… Đâm ra, người bán hàng rong bị lẻ loi, cô độc và họ mang một đời sống khác giữa xã hội này! Cho đến lúc một biên tập viên của VTV dùng từ “ký sinh trùng” để nói về họ, chúng ta thấy tức giận và phản ứng mạnh mẽ.
Đương nhiên, phản ứng của cộng đồng mạng là đúng, nếu không muốn nói là tín hiệu tích cực, đáng mừng rằng xã hội vẫn còn điều tốt đẹp để sống, để yêu thương và hi vọng. Nhưng giá như, chúng ta đều thấy rằng VTV đã sai về cách dùng chữ, đã hỏng hóc về kiến thức nhưng hình như đâu đó, họ lại vô tình làm toát lên bản chất, số phận và căn để của xã hội này, một xã hội thiếu vắng sự thông cảm và chia sẻ với những người có thân phận thấp cổ bé miệng. Khi theo dõi toàn bộ phim phóng sự, tôi lại cảm thấy người làm phim gửi gắm tình cảm, lòng yêu thương của họ dành cho người bán hàng rong, phải nói là phim chan chứa thông cảm và yêu thương, chỉ mỗi cái lỗi dùng đúng hai chữ “ký sinh”. Nhưng, không chừng anh ta lại đúng, bởi anh ta đã dấn thân, đã đi vào từng ngõ ngách đời sống của người bán hàng rong, thậm chí không chừng đã chảy nước mắt vì họ… Nên anh cũng nhận thấy thân phận “ký sinh” mà cái xã hội và hệ thống công quyền địa phương đã phủ lên số phận người bán hàng rong giữa thành phố.
Tôi xin nhấn mạnh là tôi không bênh vực cho hai chữ “ký sinh” đầy mạ lị và phi đạo đức kia. Nhưng nếu cho tôi được nói thật, tôi cũng nói rằng hình như những người bà, người mẹ, người chị, người em bán hàng rong nơi xứ sở của chúng ta cũng đã bị đẩy tới thân phận của ký sinh. Một đời sống chẳng còn được gắn vào xã hội mà chỉ có thể thụ động đeo bám, chịu đựng khó khăn, đau khổ, có thể bị chủ nhà trọ cho ra đường bất kì giờ nào vì thiếu tiền nhà, không làm gì có thu nhập giữa mùa dịch bệnh, vừa có thể bị bắt, bị hất văng gánh hàng, bị ngay cả người đáng con, đáng cháu của họ chà đạp lên rổ dưa, rổ cà… Biết bao nhiêu là đau khổ. Thử hỏi, đời sống như vậy thì liện có phải đã được “cộng sinh” hay chưa? Hay chúng ta không dám nói ra nhưng chúng ta biết rằng người bán hàng rong đã bị đẩy xuống đời sống của một loại ký sinh giữa thành phố?!
Ở đây, cái lỗi dùng chữ nghĩa của biên tập viên VTV khiến chúng ta nổi giận, nhưng cái lỗi của xã hội, của thế hệ, của nhà giàu không thông cảm, của chính quyền thờ ơ và chà đạp đã khiến cho chúng ta chảy nước mắt khi nghĩ về hai chữ này!
Gian thương tiếp tay cho Trung Cộng

Người viết: Anh Hoàng – Trang Vũ
Giao dịch thương mại với Trung Quốc vẫn là cần thiết trong bối cảnh tồn tại sự phụ thuộc giữa hai bên. Tuy nhiên, nhiều gian thương vì lợi nhuận đang tiếp tay cho Trung Cộng giết dần, giết mòn đồng bào mình.
Từ khi giao thương biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc mở cửa đến nay, vô số các mặt hàng đã tràn vào thị trường Việt Nam giúp sản phẩm ở Việt Nam thêm phong phú đa dạng, giá thành các sản phẩm không còn đắt như trước. Tuy nhiên, những mặt hàng thực phẩm, đặc biệt là hoa quả đang bị các gian thương lợi dụng kiếm lời và còn khiến người dân ăn phải những hoa quả có dùng chất bảo quản, gây nguy hại đến sức khỏe mà cứ ngỡ mình đang dùng những hoa quả thượng hạng từ Mỹ, Nhật hay Hàn Quốc.

Lê Trung Quốc bán tại thị trường Việt Nam
Nắm bắt được thị hiếu trên thị trường, người dân càng muốn ăn những hoa quả ngon lạ mắt, các gian thương tiếp tục nhập các sản phẩm Trung Quốc mà lấy giống từ Hàn, Nhật hay Mỹ.


Nho sữa hàng nội địa Trung Quốc đội lốt hàng Nhật Bản được rao bán tràn lan trên chợ mạng
Theo quan sát, với cùng 1 hình ảnh, mẫu mã sản phẩm nhưng giá loại nho sữa này lại khá chênh lệch và khác biệt. Người thì bán 550.000 đồng/kg, người lại bán 450.000 đồng/ thùng 2kg, thậm chí có người bán chỉ 390.000 đồng/ thùng trên 2kg, trong khi, giá một cân nho sữa của Nhật Bản nhập khẩu rơi vào khoảng 5.000.000 đồng (5 triệu).
Một số chủ hàng nói các chùm nho sữa này là hàng Trung Quốc nhưng lấy giống từ Nhật Bản nên giá rẻ hơn. Tuy nhiên, nhiều nhà buôn thì tìm cách nói dối là đang xả hàng nên giá mới rẻ như vậy.
Nhiều người tiêu dùng ham rẻ nên mua, kết quả nhiều người phải dùng sản phẩm kém chất lượng có chất bảo quản. Hệ quả, nhiều người Việt có thể mắc các bệnh nan y, vô sinh trong tương lai khi tiêu thụ quá nhiều hàng Trung Quốc giả dạng hàng Mỹ, Nhật, hay Hàn Quốc.

Hiện nay trên thị trường xuất hiện những quả lê nâu Trung Quốc gắn mác lê Hàn. Đây là những quả sử dụng nhiều hóa chất độc hại nhằm giữ được vẻ ngoài hấp dẫn trong khi chất lượng bên trong không được đảm bảo.

Cục quản lý thị trường làm việc còn thiếu trách nhiệm
Bên cạnh lỗi đến từ các gian thương thì bộ phận quản lý thị trường, hải quan, bộ đội biên phòng và các cấp chính quyền đang làm việc thiếu trách nhiệm để các sản phẩm kém chất lượng, không rõ nguồn gốc hoặc khai gian nguồn gốc được buôn bán tự do trên thị trường. Kết quả chỉ có người tiêu dùng là chịu thiệt. Thật đáng buồn.
