Friday, August 21, 2020

Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng

 Đảng Cộng Sản Việt Nam mới thật sự là ký sinh trùng | Chân Trời ...
Trần Trung Đạo-21/08/2020

Theo Wikipedia: “Ký sinh là một mối quan hệ cộng sinh không tương hỗ giữa các loài, trong đó có một loài là ký sinh, sống bám vào loài kia là vật chủ hay ký chủ.”

Chữ quan trọng trong định nghĩa là quan hệ “không hỗ tương” giữa loài ký sinh và ký chủ. Ký sinh không đem lại lợi lộc gì mà chỉ gây hại cho ký chủ.

Áp dụng vào chính trị, đảng CSVN đúng là một loài ký sinh trên thân cây Việt Nam.

Suốt 45 năm qua, đảng CSVN bám sâu vào cây đại thụ Việt Nam, sinh sôi nẩy nở bằng nhựa nguyên và nhựa luyện Việt Nam. Họ không làm gì cả, quanh năm chỉ đo mình trên thân thể ốm oi, gầy guộc của dân tộc Việt Nam để hưởng thụ.

Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng làm chủ tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội?

Chính họ cũng biết là không ai bầu.

Họ sinh ra, lớn lên trong bộ máy cầm quyền theo kiểu cha truyền con nối, thế hệ này qua thế hệ khác, và nếu không ai ngăn chặn sẽ đời này qua đời khác.

Đó không phải là kết án suông mà là sự thật. Một người có hiểu biết căn bản nào cũng biết thực tế đó đã và đang diễn ra tại Viêt Nam.

Trong chính trị học, mối tương quan giữa đảng chính trị lãnh đạo đất nước và quốc gia được chứng minh bằng chỉ số chính danh.

Theo khảo sát của Economist Intelligence Unit năm 2019, chỉ số chính danh thể hiện qua bầu cử tại Việt Nam là 0,00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có chính danh để lãnh đạo Việt Nam. (The Democracy Index compiled by the UK-based company the Economist Intelligence Unit)

Đó là về chính trị.

Về kinh tế, Việt Nam nghèo không phải vì người Việt lười biếng, thiếu thông minh, không cần mẫn nhưng vì làm được bao nhiêu lại phải nuôi một tầng lớp lãnh đạo sống xa hoa như các ông hoàng dầu hỏa Ba Tư trong một đất nước quá cần tích lũy để dựng xây và phát triển.

Bộ máy hành chánh cồng kềnh với không biết bao nhiêu bộ trưởng, thứ trưởng, cơ quan, ban ngành trùng lặp, chồng chất lên nhau. Những cơ quan này không phải lập ra do nhu cầu hành chánh mà do nhu cầu ký sinh, tức sống bám vào tài nguyên đất nước.

Hãy nhìn cách sống của những ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương đảng và cuộc đời của những người được gọi là “chủ nhân đất nước” đang suốt ngày đêm tần tảo, đang lây lất dưới gầm cầu để biết ai thật sự là ký sinh trùng.

Quốc gia nào cũng có đảng phái chính trị nhưng không có đảng nào sống bám vào ngân sách quốc gia như đảng CSVN. Từ một nhóm nhỏ, sau 90 năm sinh sôi thành nhiều triệu người chuyên ăn bám.

Với không ít tuổi trẻ lớn lên trong bộ máy tuyên truyền do Lenin và Mao để lại, sự có mặt của đảng Cộng sản trong đời sống chính trị và sinh họat xã hội Việt Nam tự nhiên chẳng khác gì bốn mùa xuân hạ thu đông.

Giống hệt như loài ký sinh, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam không hề nghĩ tới tương lai của thân cây dân tộc đang mỗi ngày thêm khô héo.

Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có miệng nhưng chỉ để ăn.

Đất nước đang đứng bên bờ vực thẳm diệt vong không làm sáng mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng từ các đảo nhân tạo trên Biển Đông chỉ cách bờ biển Việt Nam hơn trăm dặm không làm thức tỉnh họ.

Muốn tách loài ký sinh CS đó ra mà không phải làm ung thối đi nguồn nhựa sống hay làm ngã cây cổ thụ dân tộc không phải là một chuyện dễ dàng. Cách mạng dân chủ phải bắt đầu từ tâm thức.

Phê bình đảng CSVN mà chỉ phê bình các tệ nạn tham nhũng, kinh tế nghèo nàn, suy đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu, v.v. có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn nhưng không sụp đổ.

Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính danh, tức chứng minh họ là chính là loài ký sinh trên thân cây Việt.

Trần Trung Đạo

Sự giận dữ của thiên nhiên hay sự quở phạt của thần linh?

 Image may contain: cloud and text

Nguyen Khan-21/08/202

Theo Báo Tuổi Trẻ, trận lũ lụt số 1 tại TC (Trung Cộng) được ghi nhận hôm tháng 7, đến nay 20/8 là trận lụt thứ 5 trên cùng một dòng sông. Trong vòng không đầy hai tháng, lũ lụt trên sông Dương Tử xảy ra 5 lần, một tần suất quá dày, và cũng chưa có gì bảo đảm đây là lần lũ lụt cuối cùng, liệu có còn lần thứ 6, lần thứ 6 +… nối tiếp ?

Với tần suất lũ lụt dày một cách khác thường, cơn lũ sau lớn hơn cơn lũ trước, không xảy ra bất cứ nơi đâu, chỉ “chăm bẵm” vào sông Dương Tử, chắc không ít người dân TC, và rất nhiều người quan tâm trên thế giới đều phải nhìn lên trời cao thầm nhủ, có phải đây là sự giận dữ của Thiên nhiên hay sự quở phạt của thần linh ?

Bởi thiên hạ có cảm giác Ông Trời có bao nhiêu nước đều mang đến đổ hết xuống lưu vực sông Dương Tử gồm cao nguyên Tây Tạng, tỉnh Tứ Xuyên và các tỉnh phụ cận, khiến tất cả những con sông nhánh nhỏ lớn trong lưu vực tràn ngập nước, nước thoát không kịp gây lũ lụt tại chỗ đã đành, còn tạo ra dòng chảy dữ dội, cuồn cuộn như thác đổ, tuông hết về sông Dương Tử, làm đôi bờ từ Tứ Xuyên đến Thượng Hải bị ngập nước nặng nề, gây thiệt hại nghiêm trọng và liên hoàn, trận lụt này chưa khắc phục hậu quả xong trận sau đã nối tiếp. Nhưng lạ đời là các khu vực khác của TC lại hạn hán đến nỗi nhiều nơi giới chức TC phải làm mưa nhân tạo để cứu hạn…

Nếu chỉ vậy đã là chuyện khó hiểu để mọi giải thích của con người dù hợp lý đến đâu vẫn khập khiễng, vẫn làm cho người ta nghĩ nhiều hơn đến yếu tố tâm linh ?

Bởi sông Dương Tử, còn có tên khác là sông Trường Giang, là một trong ba con sông dài nhất thế giới, có lưu vực rộng lớn chỉ kém sông Amazon của Brazil nên lượng nước chuyển tải rất lớn.

Ngoài việc dòng sông khá dài từ Tây Tạng ở phía Tây, băng qua rất nhiều tỉnh và thành phố sầm uất của TC trước khi đổ ra Biển Hoa Đông ở thành phố Thượng Hải lớn nhất TC… Thì có thể nói, sông Dương Tử không chỉ mang lại tôm cá, nguồn nước sinh hoạt và phát triển canh nông tạo ra nguồn lương thực chính yếu cho TC, mà còn là cái nôi phát triển chính trị, kinh tế, xã hội, khoa học và văn hóa bao đời cho Trung Hoa.

Dòng sông này đã ngàn năm đem lại phồn hoa và tăng trưởng cho nhân dân và đất nước Trung Hoa vĩ đại, nhưng hiện tại, và ngàn năm sau có còn là nét đẹp, là cái nôi phát triển Trung Hoa, hay chỉ luôn mang đến thảm họa, điêu tàn… Là một câu hỏi vẫn còn đang để ngỏ trước sự can thiệp thô bạo vào lưu vực và vào chính dòng sông của nhà nước TC, mà nổi bật hơn cả là quả bom nước Tam Hiệp.

Dù giới chức TC đã cố điều tiết nước trên ba con đập khổng lồ đầu nguồn sông Dương Tử để giảm lượng nước về đập Tam Hiệp, dù có thể phải xả lũ nhiều nơi ở thượng nguồn sông Dương Tử để giảm áp lực nước trên sông chính như những lần trước, thì hôm nay lượng nước đổ về đập Tam Hiệp cũng vượt quá 73.000 m3/s, một lượng nước không tưởng kể từ ngày con đập này tích nước, và hình như vẫn chưa có dấu hiệu đạt đỉnh.

Nếu 4 lần lũ trước TC đứng ngồi không yên vì sợ vỡ đập Tam Hiệp, thì lần này chắc mặt mày xanh như đít nhái khi nhìn thấy thiên nhiên nổi giận, Ông Trời quở phạt, tuông về một lượng nước kinh khủng như con ngựa bất kham, mà trên thượng nguồn vẫn chưa ngừng mưa tuông khi một cơn bão nữa kéo đến. Chắc đó là lý do quốc vương Tập Cận Bình không thể ngồi đung đưa trên ngai vàng được nữa, phải đến sông Dương Tử để tìm cách giải cứu quả bom nước Tam Hiệp khỏi bùng nổ.

Bởi lần đầu tiên TC xả mười cửa thoát để giảm nước trong đập Tam Hiệp, cho thấy tình hình lũ lụt trên sông Dương Tử của TC đã vô cùng đáng sợ, đòi hỏi hoàng đế phải quyết định kịp thời trước khi quá muộn, phải đối mặt với những vấn nạn :

– Một là, nếu đập Tam Hiệp không xả lũ tối đa và kịp thời, có thể tạo ra nguy cơ vỡ đập, và một khi đập bị vỡ sẽ gây ra sóng thần làm mất mạng hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu dân.

– Hai là, nếu xả lũ tối đa sẽ tạo ra hồng thủy phía sau đập Tam Hiệp, là nơi tập trung nhiều thành phố và khu dân cư sầm uất và giàu có nhất của TC, thiệt hại sẽ khôn lường.

– Ba là, nếu xẻ nách sông làm giảm lượng nước trong hồ Tam Hiệp, thì xẻ nách ở đâu có thể tạo ra sóng thần ở đó, khó lường hết hậu quả.

– Bốn là, nếu không may lượng nước đổ về quá nhiều, xả hết các cửa đáy vẫn không giảm được độ dâng cao của nước thì… !!

Nói tóm lại, tình hình lũ lụt sông Dương Tử hiện tại là bài toán đánh đố cho tham vọng độc chiếm nguồn nước, tham vọng bắt dòng sông phục vụ cho sự vĩ đại của TC, mà Thiên Nhiên hay thần linh gì đó đang nổi giận thử thách sự ngạo mạn ấy, đang đặt quả bom nước vào tay bạo chúa Tập Cận Bình. Có vẻ như mọi quyết định nào đó của Tập Cận Bình trong lúc này cũng chỉ làm giảm bớt thiệt hại chứ không thể có giải pháp lưỡng toàn.

( p/s: VTC.vn cập nhật sáng nay, lưu lượng nước về đập Tam Hiệp đã lên đến 75.000 m3/s, buộc phải mở thêm cửa xả nước thứ 11 )

Xây dựng chính nghĩa bằng hành động ăn cướp

 

Đỗ Ngà-21/08/2020

Muốn bảo vệ một thế lực tà ác thì người ta làm ác. Muốn bảo vệ sự chính nghĩa, người ta làm điều chính nghĩa. Công an cộng sản Việt Nam đảng bảo vệ đảng, tất nó phải làm điều ác, vì ĐCS là thế lực tà ác. Cảnh sát ở những nước dân chủ, họ bảo vệ luật pháp nên họ làm những điều chính nghĩa. Đó là sự khác nhau.

Với 2 năm mà giết đến 226 người trong khi tạm giam thì còn uy tín nữa đâu mà dân tin? Mượn danh “cưỡng chế đất đai”, nửa đêm tập kết vào nhà dân giết người thì dân nào tin? Làm công an mà cởi bỏ sắc phục cảnh sát giả dạng côn đồ để thực hiện những hành vi mà luật pháp nghiêm cấm thì dân nào tin? Hình ảnh công an CS có thể nói là vô cùng tệ hại, và công an họ biết điều đó. Chính vì thế hiện nay, lực lượng này đang nỗ lực tìm cách cải thiện suy nghĩ của người dân về họ, nhưng mọi nỗ lực như dã tràng xe cát. Vì sao? Vì công an làm tay sai cho ĐCS, mà ĐCS có bao giờ suy nghĩ điều gì thiện lành đâu mà công an có thể làm điều chính nghĩa?! Vì thế, công an không thể nào làm điều chính nghĩa để mà thay đổi suy nghĩ của người dân được. Không bao giờ.

Đứng trước sự thiếu thốn thì con người ta thường có 3 lựa chọn: một là nỗ lực cải thiện tình trạng hiện tại; hai là ăn xin; ba là ăn cướp. Nỗ lực thì đáng khen, ăn xin thì đáng chê, còn ăn cướp thì vừa đáng bị trừng trị vừa đáng nguyền rủa. Vậy câu hỏi đặt ra là, công an CS đang thiếu gì? Họ đang thiếu sự thừa nhận của người dân rằng, họ là một lực lượng hành động “vì chính nghĩa”.

Đã thiếu thốn, thay vì nỗ lực thì lại chọn cách ăn mày hoặc ăn cướp, đó là bản chất của công an CS. Chúng ta thường thấy, lực lượng công an hay dựng lên những vở kịnh rởm như: công an quét đường; công an gặt lúa thay dân, công an đỡ xe đạp cho người bán hàng rong (trong khi công an là hung thần của những người này) vv… thì đấy chính là cách ăn mày. Họ đang van xin xã hội nhìn nhận họ là lực lực lượng “hành động vì chính nghĩa”. Có lẽ việc làm này sẽ thành công nếu Việt Nam như Bắc Hàn. Nhưng không, Việt Nam bây giờ đã phổ cập Internet nên người ta dễ dàng bóc phốt trò giả dối này. Vì vậy mà hình ảnh người công an trong mắt người dân vẫn là con số zero tròn trĩnh.

Kẻ có tà tâm thì luôn có xu hướng hành động theo hướng tà ác. Và công an Cộng Sản cũng vậy, họ ăn mày không xong thì lại chuyển qua ăn cướp chứ không bao giờ hướng thiện. “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, vậy nên bảo công an CS đổi tính làm điều chính nghĩa thì khó vô cùng. Bảo họ cướp đất dân thì dễ, bảo họ toa rập BOT bẩn cướp tiền dân thì dễ, bảo họ làm luật bắt dân chung chi thì dễ, còn bảo họ thượng tôn pháp luật và thực thi công lý thì khó vô cùng.

Hôm nay, trên mạng xã hội rộ lên hình ảnh công an huyện Gia Lâm cướp công người dân về việc giải cứu một bé sơ sinh mắc kẹt giữa hai ngôi nhà tại thị trấn Trâu Quỳ, huyện Gia Lâm, TP Hà Nội. Là người sinh sống ở Việt Nam nên tôi không lạ gì chuyện tai nạn giao thông, người ta gọi đến 30 phút sau công an mới vác mặt đến. Rồi những đám ẩu đả đánh nhau, người ta gọi công an thì họ trốn biệt đợi đến khi tàn cuộc mới đến, đó là thực tế. Và trong chuyện giải cứu trẻ sơ sinh ngày 18/08 vừa qua cũng vậy, họ để cho dân tự cứu cháu bé rồi vác mặt đến và cướp công. Họ khốn nạn đến nỗi, người dân phải gọi họ là “Lý Thông cướp công Thạch Sanh”.

Là công an mà đến hiện trường sau khi tàn cuộc đã là quá nhục nhã rồi, ấy vậy mà công an Gia Lâm họ như bị hư mất dây thần kinh biết nhục, cho nên trắng trợn cướp công của người dân mà không một chút xấu hổ, không một chút nhục nhã. Biết rằng, công an CS rất đói khát một hình ảnh chính nghĩa, nhưng đói thì nhịn chứ ai lại đi ăn cướp? Ăn cướp mà là chính nghĩa sao? Làm ăn cướp để xây dựng hình ảnh vì chính nghĩa thì… chỉ có CS mới làm được. Cạn lời./.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://thanhnien.vn/…/ba-nam-co-toi-226-nguoi-chet-trong-t

https://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-53844908

Từ chủ quán nướng Hiền Thiện nghĩ về chuyện quốc gia

 

Hãy tưởng tượng bạn phát hiện đồ ăn bẩn ở một quán nướng rồi đưa lên Facebook để cảnh báo cộng đồng. Chủ quán ăn liền lập tức thuê giang hồ tới hốt bạn đưa về quán, bắt quỳ xuống để chửi bới, lệnh phải xoá bài đăng và viết lời xin lỗi theo yêu cầu.

Mà thôi bạn khỏi phải tượng tượng. Nếu bạn tới quán đồ nướng Hiền Thiện ở phường Đại Phúc, thành phố Bắc Ninh thì điều đó sẽ thành hiện thực như một số người đã chụp lại màn hình. Quán Hiền Thiện còn cả gan phát trực tiếp luôn cảnh sỉ vả bạn cho thiên hạ coi. Chủ tịch thành phố Bắc Ninh hôm 19/8 đã ra công văn “hoả tốc” đề nghị công an xử lý vụ việc. Trang Nhà báo và Công Luận nói chủ quán đã bị tạm giữ.

Sự việc xảy ra ít lâu sau khi Bắc Ninh được công luận rọi đèn pha vì Bí thư tỉnh uỷ Nguyễn Nhân Chiến đẩy con trai Nguyễn Nhân Chinh về làm bí thư thành phố Bắc Ninh. Ông Chinh chỉ tại chức được có 13 ngày rồi được điều xuống chức quan nhỏ hơn.

Cách hành xử của ông chủ quán nướng làm tôi nghĩ ngay tới cách hành xử của ông ‘chủ tiệm nước’, cách dân mạng gọi một trong hai vai mà ông Nguyễn Phú Trọng đang đóng trong chính trường. Những người chỉ trích ông Trọng như nhà văn Phạm Thành đã bị ông bỏ tù hồi tháng Năm. Blogger Nguyễn Tường Thuỵ trước khi bị bắt, cũng trong tháng năm vừa qua, từng kể chuyện bị côn đồ được chính quyền bảo kê hành cho tới khốn khổ.

Thay vì cảm ơn thực khách đã chỉ ra vấn đề cần khắc phục, chủ tiệm nướng thuê côn đồ bắt khách về hành hạ và bắt phải xoá các thông tin trên mạng. Chủ tịch nước cũng chẳng khá gì hơn khi bỏ tù những ai chỉ ra các điểm sai trái của chính quyền. Dù người ta trang bị cho lực lượng bắt người những bộ cảnh phục và chính thức hoá cách hành xử sai trái bằng những điều luật võ đoán, bản chất của nó vẫn là bịt miệng những ai chỉ trích mình. Trước khi thay đổi chính sách, Đảng cộng sản từng cấm người dân tham gia buôn bán và cạnh tranh với nhà nước. Điều đó chỉ chứng tỏ họ lỗi thời thay vì chính đáng. Giờ họ cũng cấm lập đảng để cạnh tranh với đảng độc nhất. Mục tiêu cuối cùng chẳng phải để cho “dân giàu, nước mạnh” mà chỉ để họ được tiếp tục truyền lại quyền lực cho các thế hệ đảng viên mà không phải chịu sự giám sát và chỉ trích của các đảng đối lập. Họ muốn quản “tiệm nước” theo cách của họ thay vì theo cách mà người dân mong muốn.

Trong vụ chủ quán nướng ở Bắc Ninh, lực lượng công an đã nhanh chóng vào cuộc. Có lẽ vì sức nóng của dư luận mà họ buộc phải ra tay chứ hiếm có quán ăn, nhà hàng lớn nào mà không có sự bảo kê của công an. Còn những nhà hoạt động ở Việt Nam chỉ còn biết nhờ tới các tổ chức và các quốc gia coi trọng quyền lên tiếng của mỗi cá nhân. Nhiều người như Luật sư Cù Huy Hà Vũ, Luật sư Nguyễn Văn Đài, hay các blogger trong đó có “Mẹ Nấm” và “Điếu Cày” đã được những quốc gia như vậy cứu thoát khỏi sự trừng phạt của chế độ hà khắc tại Việt Nam. Thượng mà còn bất chính như hiện nay thì hạ tắc loạn âu cũng đâu có gì khó hiểu./.

Người bán hàng rong bị xem là “ký sinh” tự bao giờ?

Nhìn người bán hàng rong ăn vội suất cơm hộp bên đường dưới tiết trời 11 độ, bạn nghĩ gì?

VietTuSaiGon’s blog- RFA

Thân phận người bán hàng rong bị rẻ rúng, xúc phạm và mạ lị không phải là câu chuyện mới mẻ. Hình ảnh những người mẹ, người chị, người em gái, thậm chí có người đã lên tuổi cụ phải chật vật, vất vả từ sớm tinh mơ cho đến chiều tà, đến chợ đầu mối, đến ngã ba đầu làng mua từng trái dưa, trái cà, từng cụm hoa, bó sen… để mang lên thành phố bán kiếm chút tiền lãi, và cuộc đời của họ, cuộc sống của họ bị đẩy xuống tận đáy xã hội bởi chính cái xã hội họ đang sống, đây không còn là chuyện mới mẻ. Có mới mẻ chăng là sự cùng khổ của họ được điển cố hóa, được định dạng bằng mấy chữ của VTV, ấy là “ký sinh trùng”. Và câu chuyện cũng dậy sóng trên mạng xã hội. Nhưng giá như chúng ta nhìn ra điều này sớm hơn!

Sở dĩ có hai chữ giá như ở đây bởi vì không ai khác, chính những người làm việc trong bộ máy công quyền, rồi những chủ cửa hàng trẻ tuổi, những dân quân tự vệ, dân phòng cũng trẻ tuổi, toàn những người trẻ tuổi đã dùng hành động với người bán hàng rong ra sao? Họ đã không tiếc lời mắng nhiếc một người đáng tuổi mẹ, chị của họ chỉ vì người bán hàng rong ngồi bán hàng trên vỉa hè, trước cửa hàng của họ, mà theo luật pháp thì vỉa hè là của chung, không phải của riêng gia đình họ. Rồi hình ảnh các cô gái trẻ, ăn mặc sang cảnh đã chà bánh xe lên rổ dưa, rổ cà của người bán hàng rong, những thanh niên trai tráng khỏe mạnh trong lực lượng dân phòng đã giằng co, hất đổ, đá văng những trái dưa, trái cà, bó cải, bó rau muống, cành hoa của người bán dạo chỉ vì họ không kịp chạy trước khi nhóm này xuất hiện.

Tất cả chúng ta đã làm gì cho người bán hàng rong? Không, dường như xã hội rất hiếm người có đủ thời gian hay tỉnh táo để thương yêu, chia sẻ cho người bán hàng rong, chúng ta thấy bất bình, tức giận khi người bán hàng rong bị hắt hủi, bị tịch thu, bị chà đạp gánh hàng… Nhưng nếu giả sử họ đến ngồi trước nhà chúng ta để bán, không chừng chúng ta cũng thấy khó chịu vì bị án ngữ mặt tiền làm ăn. Đó là tâm lý chung, có thể chúng ta không phản ứng thái quá nhưng chắc chắn chúng ta không muốn chia sẻ hiên nhà để họ ngồi bán một cách tự nhiên và thân thiện được! Dường như xã hội này vốn vậy, bởi cái giá chúng ta bỏ ra để có được mặt bằng, mặt tiền trên phố mà làm ăn, kinh doanh không phải nhỏ, nên chúng ta phải tranh thủ, phải giữ để cái giá ấy bảo toàn (trong chừng mực kinh doanh và trả thuế, trả các loại phí, gồm phí thuê nhà). Chính vì mọi thứ đều khó khăn, quay cuồng nên dường như người ta phai nhạt và mất dần khả năng thông cảm, chia sẻ. Đó là sự thật!

Và, chính sự thờ ơ của mỗi người, chính sự nghi kị của mỗi người và cũng chính cả sự bất minh thân phận của người bán hàng rong ngoài đường bởi thiếu sự hỗ trợ, quản lý và giúp đỡ của nhà nước, chúng ta đâm nghi kị, không dám chìa tay san sẻ một cách trọn vẹn với người bán hàng rong. Và, cũng vì họ không được bảo trợ, họ bị xua đuổi bởi chính quyền địa phương, bởi bộ mặt thành phố, bởi nhiều thứ dường như không gần với đạo đức và nhân tâm nhưng lại sát với các văn bản hành chính… Đâm ra, người bán hàng rong bị lẻ loi, cô độc và họ mang một đời sống khác giữa xã hội này! Cho đến lúc một biên tập viên của VTV dùng từ “ký sinh trùng” để nói về họ, chúng ta thấy tức giận và phản ứng mạnh mẽ.

Đương nhiên, phản ứng của cộng đồng mạng là đúng, nếu không muốn nói là tín hiệu tích cực, đáng mừng rằng xã hội vẫn còn điều tốt đẹp để sống, để yêu thương và hi vọng. Nhưng giá như, chúng ta đều thấy rằng VTV đã sai về cách dùng chữ, đã hỏng hóc về kiến thức nhưng hình như đâu đó, họ lại vô tình làm toát lên bản chất, số phận và căn để của xã hội này, một xã hội thiếu vắng sự thông cảm và chia sẻ với những người có thân phận thấp cổ bé miệng. Khi theo dõi toàn bộ phim phóng sự, tôi lại cảm thấy người làm phim gửi gắm tình cảm, lòng yêu thương của họ dành cho người bán hàng rong, phải nói là phim chan chứa thông cảm và yêu thương, chỉ mỗi cái lỗi dùng đúng hai chữ “ký sinh”. Nhưng, không chừng anh ta lại đúng, bởi anh ta đã dấn thân, đã đi vào từng ngõ ngách đời sống của người bán hàng rong, thậm chí không chừng đã chảy nước mắt vì họ… Nên anh cũng nhận thấy thân phận “ký sinh” mà cái xã hội và hệ thống công quyền địa phương đã phủ lên số phận người bán hàng rong giữa thành phố.

Tôi xin nhấn mạnh là tôi không bênh vực cho hai chữ “ký sinh” đầy mạ lị và phi đạo đức kia. Nhưng nếu cho tôi được nói thật, tôi cũng nói rằng hình như những người bà, người mẹ, người chị, người em bán hàng rong nơi xứ sở của chúng ta cũng đã bị đẩy tới thân phận của ký sinh. Một đời sống chẳng còn được gắn vào xã hội mà chỉ có thể thụ động đeo bám, chịu đựng khó khăn, đau khổ, có thể bị chủ nhà trọ cho ra đường bất kì giờ nào vì thiếu tiền nhà, không làm gì có thu nhập giữa mùa dịch bệnh, vừa có thể bị bắt, bị hất văng gánh hàng, bị ngay cả người đáng con, đáng cháu của họ chà đạp lên rổ dưa, rổ cà… Biết bao nhiêu là đau khổ. Thử hỏi, đời sống như vậy thì liện có phải đã được “cộng sinh” hay chưa? Hay chúng ta không dám nói ra nhưng chúng ta biết rằng người bán hàng rong đã bị đẩy xuống đời sống của một loại ký sinh giữa thành phố?!

Ở đây, cái lỗi dùng chữ nghĩa của biên tập viên VTV khiến chúng ta nổi giận, nhưng cái lỗi của xã hội, của thế hệ, của nhà giàu không thông cảm, của chính quyền thờ ơ và chà đạp đã khiến cho chúng ta chảy nước mắt khi nghĩ về hai chữ này!

Gian thương tiếp tay cho Trung Cộng

 

Người viết: Anh Hoàng – Trang Vũ

Giao dịch thương mại với Trung Quốc vẫn là cần thiết trong bối cảnh tồn tại sự phụ thuộc giữa hai bên. Tuy nhiên, nhiều gian thương vì lợi nhuận đang tiếp tay cho Trung Cộng giết dần, giết mòn đồng bào mình.

Từ khi giao thương biên giới giữa Việt Nam và Trung Quốc mở cửa đến nay, vô số các mặt hàng đã tràn vào thị trường Việt Nam giúp sản phẩm ở Việt Nam thêm phong phú đa dạng, giá thành các sản phẩm không còn đắt như trước. Tuy nhiên, những mặt hàng thực phẩm, đặc biệt là hoa quả đang bị các gian thương lợi dụng kiếm lời và còn khiến người dân ăn phải những hoa quả có dùng chất bảo quản, gây nguy hại đến sức khỏe mà cứ ngỡ mình đang dùng những hoa quả thượng hạng từ Mỹ, Nhật hay Hàn Quốc.

Lê Trung Quốc bán tại thị trường Việt Nam

Nắm bắt được thị hiếu trên thị trường, người dân càng muốn ăn những hoa quả ngon lạ mắt, các gian thương tiếp tục nhập các sản phẩm Trung Quốc mà lấy giống từ Hàn, Nhật hay Mỹ.

Táo Trung Quốc đội lốt táo Mỹ
Nắm bắt được thị hiếu trên thị trường, người dân càng muốn ăn những hoa quả ngon lạ mắt, các gian thương tiếp tục nhập các sản phẩm Trung Quốc mà lấy giống từ Hàn, Nhật hay Mỹ.

Nho sữa hàng nội địa Trung Quốc đội lốt hàng Nhật Bản được rao bán tràn lan trên chợ mạng

Theo quan sát, với cùng 1 hình ảnh, mẫu mã sản phẩm nhưng giá loại nho sữa này lại khá chênh lệch và khác biệt. Người thì bán 550.000 đồng/kg, người lại bán 450.000 đồng/ thùng 2kg, thậm chí có người bán chỉ 390.000 đồng/ thùng trên 2kg, trong khi, giá một cân nho sữa của Nhật Bản nhập khẩu rơi vào khoảng 5.000.000 đồng (5 triệu).

Một số chủ hàng nói các chùm nho sữa này là hàng Trung Quốc nhưng lấy giống từ Nhật Bản nên giá rẻ hơn. Tuy nhiên, nhiều nhà buôn thì tìm cách nói dối là đang xả hàng nên giá mới rẻ như vậy.

Nhiều người tiêu dùng ham rẻ nên mua, kết quả nhiều người phải dùng sản phẩm kém chất lượng có chất bảo quản. Hệ quả, nhiều người Việt có thể mắc các bệnh nan y, vô sinh trong tương lai khi tiêu thụ quá nhiều hàng Trung Quốc giả dạng hàng Mỹ, Nhật, hay Hàn Quốc.

Hiện nay trên thị trường xuất hiện những quả lê nâu Trung Quốc gắn mác lê Hàn. Đây là những quả sử dụng nhiều hóa chất độc hại nhằm giữ được vẻ ngoài hấp dẫn trong khi chất lượng bên trong không được đảm bảo.

Cục quản lý thị trường làm việc còn thiếu trách nhiệm

Bên cạnh lỗi đến từ các gian thương thì bộ phận quản lý thị trường, hải quan, bộ đội biên phòng và các cấp chính quyền đang làm việc thiếu trách nhiệm để các sản phẩm kém chất lượng, không rõ nguồn gốc hoặc khai gian nguồn gốc được buôn bán tự do trên thị trường. Kết quả chỉ có người tiêu dùng là chịu thiệt. Thật đáng buồn.