Sunday, May 5, 2019

Có kinh tế thị trường là có tất cả

Theo RFA- Nguyễn Ngọc Già-3-5-2019  
Quán bán hàng rong ở gần khu du lịch Đồng Mô
 Quán bán hàng rong ở gần khu du lịch Đồng Mô-RFA
Nhiều năm trước, ông Nguyễn Tấn Dũng với tư cách Thủ tướng, đã đề nghị Hoa Kỳ công nhận Việt Nam có nền "kinh tế thị trường", nhưng bất thành.
Mới đây, ngày 8 và 9 tháng 4/2019, ông Nguyễn Văn Bình với tư cách Trưởng ban kinh tế Trung ương - Ủy viên Bộ Chính trị, trong chuyến thăm Hoa Kỳ [1], tiếp tục "công việc dở dang" của ông Nguyễn Tấn Dũng để lại, khi gặp Thứ trưởng Thường trực Bộ Thương Mại Hoa Kỳ Karen Dunn Kelly.
Ngắn gọn về kinh tế thị trường
Trước hết phải xác định, thế giới chỉ công nhân hai khái niệm "kinh tế thị trường" và "kinh tế phi thị trường".
"Kinh tế thị trường" là gì? Thật dễ hiểu, bởi nó dựa trên quy luật cung - cầu, cùng với việc nhà sản xuất phải biết sản xuất cái gì và sản xuất cho ai. Một khi không xác định rõ điều giản dị này, nhà sản xuất buộc phải bị đào thải.
Giáo sư Robert M. Dunn Jr. Giáo sư Kinh tế Đại học George Washington, Washington D.C đã chỉ rõ: "Kinh tế thị trường không phải là một ý thức hệ mà là một hệ thống các tập tục và thiết chế đã được kiểm nghiệm qua thời gian để làm sao mọi cá nhân và xã hội có thể sống và thịnh vượng về phương diện kinh tế".
Cũng theo vị giáo sư khả kính nói trên, kinh tế thị trường phải mang đặc tính: Phi tập trung, linh hoạt, thực tế và có thể thay đổi được, đồng thời nó không có một trung tâm điểm.
"Kinh tế phi thị trường" lại là nền kinh tế tập trung với bộ máy quản lý kinh tế nặng nề, cùng các chính sách kinh tế vĩ mô cho đến vi mô hầu như không thể thay đổi được. Nếu phải gọi là "thay đổi", nó chỉ làm bộc lộ rõ sự phản khoa học, vì thế luôn thất bại và làm xã hội ngày càng rơi vào khủng hoảng, đặc biệt khủng hoảng về niềm tin. Trong khi đó, niềm tin là một trong các "đòn bẫy" quan trọng của "kinh tế thị trường"!
Lý do làm cho "kinh tế phi thị trường" trở nên "đổ đốn" như vậy, bởi vì nó có một trung tâm điểm rất lớn - Bộ Chính trị - nơi có thể nói rằng, quy tụ toàn bộ những bộ não thủ cựu, xơ cứng, phản khoa học và chống lại các quy luật kinh tế - xã hội.
Tính khoa học của "kinh tế thị trường" đã làm cho nó tồn tại bất chấp thời gian và không gian.
Cho đến nay, giải Nobel Kinh Tế - một giải thưởng danh giá của thế giới - chưa bao giờ trao cho bất kỳ một người cộng sản nào. Điều đó chứng minh, "kinh tế phi thị trường" không thuộc về khoa học. Những gì không thuộc về khoa học luôn mang đến ngu dốt, đói nghèo và chết chóc.
"Kinh tế phi thị trường" vì phản khoa học, nên nó đồng thời chống lại loài người. Chính vì lẽ đó, một quốc gia có nền "kinh tế phi thị trường" cũng là một quốc gia vi phạm nhân quyền rất nặng nề.
Nói cách khác, những quốc gia vi phạm nhân quyền không bao giờ thật tâm muốn có một nền "kinh tế thị trường". Bởi kinh tế thị trường còn mang thuộc tính tự do.
Trong các dạng tự do, "tự do tư tưởng" là quan trọng nhất. Bởi nhờ nó mà con người luôn hứng khởi trong việc tạo ra những phát minh, làm ra những sản phẩm mới (không phải thứ đi ăn cắp như Trung Quốc đang bị cả thế giới chê cười). Kể cả lãnh vực văn hóa - nghệ thuật, vốn luôn đòi hỏi những sản phẩm mới hơn, lạ hơn và độc đáo hơn.
Ngoài ra, "tự do tư tưởng" cũng giúp con người tìm ra cung cách quản lý mới, cũng như các ứng dụng khoa học hiện đại nhằm phục vụ loài người ngày càng tốt đẹp hơn.
"Tự do tư tưởng" cũng giúp cho loài người tính đến những viễn cảnh xa hơn, nơi các vì sao trong vũ trụ còn đầy bí ẩn.
Có kinh tế thị trường là có tất cả
Trong Hiến pháp của nước CHXHCNVN, tại điều 51 nói rằng "Nền kinh tế Việt Nam là nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" (!). Trong khi đó, tại điều 52 lại cho hay "Nhà nước xây dựng và hoàn thiện thể chế kinh tế, điều tiết nền kinh tế trên cơ sở tôn trọng các quy luật thị trường". Thật nghịch lý!
"Quy luật thị trường" chỉ có ý nghĩa và có giá trị đối với "kinh tế thị trường". Vì lẽ đó,  không một nhà kinh tế nào (dù đoạt giải Nobel Kinh Tế) có thể "giải nổi" bài toán "Dùng quy luật thị trường để giải quyết các vấn đề của kinh tế phi thị trường", vốn do những bộ não "tuyệt luân" của các Ủy viên Bộ Chính trị ĐCSVN đưa ra (!).
Tính phản khoa học đã bộc lộ rõ và nó gây ra sự nhạo báng, không chỉ đối với trong nước mà lan rộng ra thế giới từ văn bản "cao thứ nhì" sau văn bản "cao thứ nhất" mang tên "Cương lĩnh ĐCSVN", vốn do ông Nguyễn Phú Trọng - Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước xác quyết một cách phản khoa học dù ông ta được biết là "giáo sư-tiến sĩ" chuyên ngành "Xây dựng đảng" (!).
Những ngày này, đông đảo người dân phẫn nộ dường như muốn "nổ tung lồng ngực" - không phải vì vui mừng cho ngày "giải phóng Sài Gòn" như ông Phạm Quang Nghị tuyên bố - mà là cho giá điện, giá xăng, giá dầu đang tăng đột biến, với phát ngôn vừa hàm hồ vừa tỏ ra thách thức và đe dọa người dân của Thứ trưởng Bộ Công Thương Đỗ Thắng Hải, ông ta nói [2]: "Nếu không tăng giá điện, EVN phá sản" (!).
Một quốc gia muốn phát triển hay bị suy thoái, trước hết từ lãnh vực năng lượng.
Việt Nam đang đương đầu với điều đó.
Người CSVN các cấp, họ không hiểu nổi, hậu quả giá năng lượng tăng vô lối, nguyên nhân chủ yếu là do Việt Nam không có nền "kinh tế thị trường", mặc dù hầu hết họ đều có đủ học hàm "giáo sư" và đầy học vị "tiến sĩ" (!) Đó là điều vô cùng mỉa mai cho Bộ Chính trị nói riêng và thể chế độc đảng toàn trị nói chung.
Liệu rằng, việc công nhận Việt Nam có "kinh tế thị trường" như người CSVN xin Hoa Kỳ, sẽ giúp họ giải quyết được những gì, khi mà "Cương lĩnh ĐCSVN là số 1" và "Hiến Pháp (phản khoa học) là số 2" (?)
Rất tiếc! Người CSVN - mãi đến nay - vẫn không nhận ra, tự thân họ đang chới với giữa "không trung" của "cái nền" "kinh tế thị trường định hướng XHCN", mà vốn dĩ ông Nguyễn Phú Trọng từng ta thán [3]: "Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa", mặc dù, không rõ sức khỏe của ông ta hiện nay ra sao nữa (?!).
Hay là người CSVN các cấp họ nghĩ rằng:
Giá xăng, giá điện, giá dầu
Ba giá tăng đều, chẳng đáng lo đâu (?!)
Hãy để "kinh tế thị trường" dạy cho người CSVN một bài học, đến nỗi không còn gì có thể cứu vãn thể chế độc đảng toàn trị! Không lâu đâu!
__________________________

Nguyễn Ngọc Già

An ninh ngăn chặn người đến đón và thăm Anh Ba Sàm vừa mãn hạn tù 5 năm

RFA-2019-05-05  
HÌnh minh hoạ. Blogger Anh Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh và cô Nguyễn Thị Minh Thuý (phải) tại toà phúc thẩm ở Hà Nội hôm 22/9/2016
 HÌnh minh hoạ. Blogger Anh Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh và cô Nguyễn Thị Minh Thuý (phải) tại toà phúc thẩm ở Hà Nội hôm 22/9/2016-AFP
An ninh đã được huy động đến nhà của Anh Ba Sàm - tức Nguyễn Hữu Vinh, ở Hà Nội sau khi ông mãn hạn tù 5 năm trở về nhà.
Ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ trang blog Anh Ba Sàm chuyên về điểm tin tình hình trong nước, thế giới và các bài viết về dân chủ, nhân quyền vừa mãn án 5 năm tù giam và ra khỏi trại giam vào chiều ngày 5/5/2019.
Trên trang facebook Phan Trí Đỉnh, một người hiếm hoi được có mặt ở nhà Anh Ba Sàm vào chiều ngày 5/5, blogger Anh Ba Sàm đã lên tiếng cảm ơn mọi người đã quan tâm và cho biết anh vẫn khoẻ, đồng thời cũng cho biết nhà của blogger bị an ninh ngăn chặn rất kỹ.
Chiều ngày 5/5, luật sư Trần Vũ Hải viết trên trang facebook cá nhân, cho biết ông cũng bị an ninh chặn khi mang hoa đến tặng Anh Ba Sàm.
Trước khi Anh Ba Sàm được mãn hạn tù, vợ anh là chị Lê Thị Minh Hà cho Đài Á Châu Tự Do biết an ninh đã nói với chị là sẽ không để các bạn bè của Anh Ba Sàm đến đón anh theo kiểu “Trống giong cờ mở” và doạ nếu gia đình vẫn làm như vậy thì họ sẽ thả Anh Ba Sàm ở giữa đường, nơi vắng vẻ.
Từ ngày hôm trước khi Anh Ba Sàm được tự do, một số nhà hoạt động viết trên Facebook cá nhân, cho biết họ được an ninh đến tận nhà "khuyên" và ngăn không cho đi đón blogger Anh Ba Sàm
Sau khi mãn hạn trở về, Anh Ba Sàm đã trả lời Luật Khoa Tạp Chí và cho biết trước khi ra tù, an ninh đã đến phòng giam của anh và đòi thu giữ khoảng 1.000 trang tài liệu mà blogger đã viết, bất chấp sự phản đối của blogger.
Ông Vinh và đồng sự Nguyễn Thị Minh Thúy bị bắt khẩn cấp vào ngày 05/5/2014 và phải đến 2 năm sau ngày 23/3/2016 mới đem ra xét xử sơ thẩm.
Ông Nguyễn Hữu Vinh bị Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội tuyên mức án 5 năm tù giam với cáo buộc tội danh "Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" theo điều 258 BLHS năm 1999.
Bà Nguyễn Thị Minh Thúy cũng bị tuyên 3 năm tù giam với cùng tội danh.
Theo cáo trạng của VKSND Tối cao, cơ quan An ninh điều tra xác định, từ khi được lập đến khi ông Vinh, bà Thúy bị bắt, blog "Dân quyền" do 2 người quản trị đã đăng 2.014 bài, 38.567 phản hồi và có 3.243.330 lượt người truy cập.
Blog "Chép sử Việt" đã đăng 383 bài, 3.401 phản hồi và có 480.353 lượt người truy cập.
Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an đã có quyết định trưng cầu giám định nội dung các bài viết.
Kết luận giám định do Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an trưng cầu cho thấy, có 24 bài viết được cho là "có nội dung sai sự thật, không có căn cứ; tuyên truyền xuyên tạc đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín, cơ quan, tổ chức".
Ngoài ra, các bài viết này cũng được nói là "đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước".
Nhiều vi phạm tố tụng trong vụ án của blogger Anh Ba Sàm được chỉ ra như: sau khi 2 người bị bắt 9 ngày sau VKSND mới phê chuẩn quyết định bắt người hay 2 công ty FPT và VDC bí mật theo dõi và lấy trộm dữ liệu thông qua đường truyền Internet của ông Vinh, bà Thuý một cách trái pháp luật; dữ liệu này sau đó được làm căn cứ để khởi tố vụ án...

Xe quân sự bị lật, 30 lính bộ binh gặp nạn

Chiếc xe quân sự bị lật ngửa. (Hình: Zing)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chiếc xe quân sự thuộc một sư đoàn của quân đội đã bất ngờ bị lật tại huyện Quốc Oai, khiến hàng chục lính bộ binh bị thương, phải đưa đi cấp cứu.
Theo báo Người Lao Động, vào khoảng 2 giờ chiều 5 Tháng Năm, 2019, chiếc xe quân dụng của Trung Đoàn 102 thuộc Sư Đoàn 308, Quân Đoàn 1 (hiện đang đóng tại huyện Quốc Oai, Hà Nội) chở 30 lính bộ binh chạy trên quốc lộ 21A, hướng đi Xuân Mai thì gặp nạn.
Khi đến địa phận thôn Long Phú (xã Hòa Thạch, huyện Quốc Oai), do tránh một xe hơi phía trước, tài xế xe quân sự bẻ lái khiến xe bị lật.
Nói với báo Zing, ông Phùng Đức Thắng, chỉ huy trưởng quân sự huyện Quốc Oai, cho biết tai nạn khiến nhiều lính bộ binh bị thương. Chiếc xe quân sự lật giữa quốc lộ, hư hỏng khiến đoạn đường bị tắc nghẽn.
“Sau khi được sơ cứu, các nạn nhân đã được đưa về đơn vị, không ai bị thương nặng,” ông Thắng cho hay.
Trung Đoàn 102 đóng quận tại xã Phú Mãn, cùng huyện và cách hiện trường tai nạn khoảng 5 km. (Tr.N)

Bắc Kinh ‘mập mờ đánh lận con đen’ sẽ dẫn đến xung đột trên Biển Đông

Nhóm tàu đánh cá “dân quân biển” của Trung Quốc có tàu hải giám hộ tống biểu dương sức mạnh tập thể trên biển. (Hình: globaltimes.cn)
HỒNG KÔNG, Trung Quốc (NV) – “Trò mập mờ đánh lận con đen” của Trung Quốc khi dùng các tàu bán quân sự và tàu đánh cá trong tranh chấp chủ quyền sẽ gia tăng nguy cơ xảy ra xung đột trên Biển Đông. Chính sách đó không phải là không ai nhìn thấy nên sẽ làm mất ổn định tại các vùng biển đang tranh chấp chủ quyền giữa các nước ở khu vực.”
Báo Soth China Morning Post (SCMP) hôm Chủ Nhật, 5 Tháng Năm, 2019 dẫn lời báo động của một chuyên viên về an ninh khu vực cho hay như vậy.
Thời gian gần đây, Bắc Kinh đã đưa tới 275 chiếc tàu đánh cá có sự hộ tống của các tàu hải giám đến vây quanh một bãi cát gần đảo Thị Tứ hiện do Philippines trấn giữ trong quần đảo Trường Sa. Manila đã phản đối gay gắt với Bắc Kinh về nguy cơ trở thành điểm nóng, gây mất ổn định, an ninh khu vực.
“Đội tàu đông nghịt với khả năng chịu đựng dài ngày tại một chỗ không phải là chuyện nhỏ nhờ khoảng cách không xa lắm với các đảo nhân tạo gần đó của Trung Quốc, chẳng hạn như đảo Su Bi. Nơi đây có thể cung cấp trú ẩn cho những tàu đó nếu thời tiết bão tố.”
Ông Collin Koh, một nhà nghiên cứu tại viện nghiên cứu quốc tế S. Rajaratnam School of International Studies thuộc đại học Nanyang Technological University ở Singapore nhận xét.
“Các tàu đó có thể dừng tại các cơ sở (trên đảo Su Bi), tiếp nhận nhiên liệu, thực phẩm rồi quay trở lại vây đảo Thị Tứ, chứ không cần phải trở về bến cảng tại lục địa,” ông Koh nói trên SCMP.
Những năm gần đây, đặc biệt từ lúc Bắc Kinh ồ ạt và gấp rút xây dựng 7 đảo nhân tạo trên Biển Đông, nhiều nhà phân tích thời sự đã báo động về sự hiện diện quá đông đảo của lực lượng bán quân sự và đội tàu “dân quân biển” của Trung Quốc, xuất hiện ngày mỗi nhiều hơn trước.
Cuối Tháng Ba, 2019, Sở An Toàn Hàng Hải của tỉnh Quang Đông loan báo sẽ bắt đầu đóng chiếc tàu cho hải giám lên tới 10,200 tấn, dự trù hạ thủy trước Tháng Chín, 2021. Chiếc tài này tương đương với một chiếc khu trục hạm cỡ lớn, được coi như tàu lớn nhất trong lực lượng bán quân sự của Bắc Kinh.
Cuối năm ngoái, Bắc Kinh loan báo 3 trung tâm quan sát hải dương đã bắt đầu hoạt động tại các đảo nhân tạo Đá Chữ Thập, Su Bi và Vành Khăn. Ba đảo nhân tạo này được coi là 3 đảo nhân tạo lớn nhất mà Trung Quốc bồi đắp tại Trường Sa, trên đó, có các phi đạo dài 3,000 mét cùng các giàn hỏa tiễn phòng không, hỏa tiễn chống tàu biển, các đài radar, hàng trăm cơ sở quân sự.
Đến Tháng Giêng năm nay, Trung Quốc loan báo đã xây dựng trung tâm cứu hộ hàng hải trên đảo nhân tạo Đá Chữ Thập nhằm hậu thuẫn cho các vài trò “cứu mạng người.” Trong khi Bắc Kinh khoe các cơ sở vừa kể sẽ giúp bảo vệ an toàn hàng hải, các nước khác nhìn thấy trong đó có sự mập mờ giữa nhu cầu dân sự và quân sự của Trung Quốc. Giới chuyên gia gọi đó là “chiến thuật vùng xám” nhằm đánh lừa các nước khác.
Hồi tuần trước, Tư lệnh Lực lượng Mỹ khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương cảnh cáo Bắc Kinh là sẽ đối phó với các tàu hải giám, tàu “dân quân biển” như tàu quân sự của Trung Quốc. Đô Đốc John Richardson được báo Anh Quốc Financial Times (FT) thuật lời như trên qua một cuộc phỏng vấn phổ biến trên mạng hôm Chủ Nhật, 28 Tháng Tư, 2019.
Trong cuộc phỏng vấn của báo Financial Times, Đô Đốc Richardson nói rằng ông “xác định rõ rệt rằng Hải Quân Hoa Kỳ sẽ không (thể) bị hiếp đáp và vẫn tiếp tục thực hiện các hoạt động thường lệ và hợp pháp trên thế giới.”
Năm ngoái, người ta thấy nhiều máy bay quân sự Trung Quốc đã giáp xuống đảo Đá Chữ Thập dù Bắc Kinh từng tuyên truyền nhiều lần là các đảo nhân tạo họ bồi đắp chỉ cho các nhu cầu dân sự. Những gì người ta nhìn thấy từ xa qua hình ảnh vệ tinh đã chứng minh ngược lại.
“Các tòa nhà (cao tầng) trên các đảo nhân tạo thường được mô tả là nhà tạm trú cho ngư dân và các mục tiêu dân sự khác, nhưng cũng có thể được lính sử dụng,” ông Koh nhận định.
Theo ông Koh, việc Bắc Kinh mập mờ gia tăng sử dụng các lực lượng hải giám và dân quân biển sẽ càng làm cho các nước ASEAN thêm âu lo, cũng như thêm khó khăn cho việc đàm phán một Bộ Quy Tắc Ứng Xử (COC) giảm thiểu nguy cơ xung đột võ trang. (TN)

Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Vũ Văn Ninh bị ‘sờ gáy’

Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Vũ Văn Ninh. (Hình: BaoChinhphu.vn)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 5 Tháng Năm, Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng CSVN phát đi thông cáo cho biết, Cựu Phó Thủ Tướng CSVN Vũ Văn Ninh (thời Nguyễn Tấn Dũng, nhiệm kỳ 2011-2016), bị đề nghị kỷ luật vì “có vi phạm, khuyết điểm trong việc quyết định chủ trương thực hiện cổ phần hóa, thoái vốn nhà nước tại một số doanh nghiệp thuộc Bộ Giao Thông-Vận Tải [CSVN].”
“Vi phạm của Ban Cán Sự Đảng Giao Thông-Vận Tải [CSVN] và các đồng chí nêu trên [ông Ninh và một số quan chức khác] đã gây thất thoát lớn tiền và tài sản của nhà nước, ảnh hưởng xấu đến uy tín của tổ chức đảng và ngành giao thông, gây bức xúc trong xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.”
Các báo nhà nước ở Việt Nam cùng ngày đăng lại nguyên văn thông cáo nêu trên mà không đưa bình luận hoặc có thêm chi tiết gì về “vi phạm” của ông Ninh.
Chuyện ông Ninh bị “sờ gáy” diễn ra trong bối cảnh người ta vẫn chưa rõ bệnh tình của Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước CSVN Nguyễn Phú Trọng thế nào sau ba tuần ông này vắng mặt liên tiếp tại các sự kiện quan trọng từ khi bị đột quỵ trong chuyến thăm tỉnh Kiên Giang.
Việc “cái lò” của ông Trọng “đốt” tới một cựu phó thủ tướng như ông Ninh cũng làm một số người hồ hởi, dấy lên suy đoán về khả năng ông Nguyễn Tấn Dũng rồi đây cũng sẽ nằm trong danh sách cựu quan chức có sai phạm “gây bức xúc trong xã hội, đến mức phải xem xét, thi hành kỷ luật.”
Trước khi ngồi vào ghế phó thủ tướng, ông Ninh từng làm thứ trưởng rồi sau đó là bộ trưởng Tài Chính [CSVN], chủ tịch Hội Đồng Quản Lý Bảo Hiểm Xã Hội Việt Nam; chủ tịch Hội Đồng Quản Trị (nay Là Hội Đồng Thành Viên) Tổng Công Ty Đầu Tư và Kinh Doanh Vốn Nhà Nước, trưởng Ban Chỉ Đạo Trung Ương Về Giảm Nghèo Bền Vững, trưởng Ban Chỉ Đạo Đề Án Cơ Cấu Lại Các Tổ Chức Tín Dụng.
Ông Ninh được ghi nhận có bằng cao học Tài Chính Ngân Sách, Quản Trị Kinh Doanh và bằng Lý Luận Chính Trị Cao Cấp.
Một bài trên trang tin tài chính CafeF.vn hồi Tháng Mười Hai, 2015, dẫn lời ông Vũ Văn Ninh: “Bộ Giao Thông-Vận Tải [CSVN] đã rất tích cực trong việc cổ phần hóa, có vướng mắc là bàn bạc và tìm giải pháp để tháo gỡ ngay. Một vấn đề cần phải rút kinh nghiệm đó là cần phải xử lý kịp thời những vướng mắc. Từ thực tiễn cổ phần hóa, rút ra điều quan trọng, đó là quá trình cổ phần hóa của Bộ này đạt được kết quả này là quyết tâm chính trị của người đứng đầu, mà cụ thể là Bộ Trưởng Đinh La Thăng. Bộ trưởng đã tích cực họp với các đơn vị có liên quan để tìm phương án tháo gỡ khó khăn của doanh nghiệp cổ phần hóa.”
“Quá trình cổ phần hóa, sắp xếp lại doanh nghiệp thuộc Bộ Giao Thông-Vận Tải [CSVN] hiện đã hoàn thành cơ bản và có những chính sách, trong đó có những đề xuất, cơ chế của Bộ đã chuyển thành cơ chế chung, ví dụ như cơ chế bán vốn theo lô đã tháo gỡ kịp thời những vướng mắc của việc bán vốn nhà nước. Đối với những doanh nghiệp mà nhà nước không cần nắm giữ tỷ lệ chi phối, bộ cũng đã cơ bản hoàn thành. Điều quan trọng là sau cổ phần hóa những doanh nghiệp này đã nâng cao năng lực hoạt động và hiệu quả sản xuất kinh doanh tốt, đã thể hiện rõ qua các chỉ tiêu như tổng tài sản, vốn chủ sở hữu, lợi nhuận đều tăng, trong khi nợ phải trả đã giảm mạnh,” ông Vũ Văn Ninh được trang tin dẫn lời thời điểm đó. (T.K.)

Công an xã ở Đồng Nai bị tố ép 2 cô gái quan hệ tình dục

Hai nữ nhân viên được giải cứu khỏi quán cà phê. (Hình: Báo Đồng Nai)
ĐỒNG NAI, Việt Nam (NV) – Một công an viên của xã Lộ 25, huyện Thống Nhất bị tố cáo nhiều lần dùng chức vụ để ép hai cô gái quan hệ tình dục với ông ta.
Ngày 4 Tháng Năm, 2019, báo Đồng Nai dẫn tin từ Công An huyện Thống Nhất (tỉnh Đồng Nai), cho biết đã nhận được phúc trình của Công An xã Lộ 25 về trường hợp chị TTKH (21 tuổi, quê Đồng Tháp) tố ông V.Q.T, công an viên xã Lộ 25 ép quan hệ tình dục.
Hiện trưởng Công An xã này đã tạm đình chỉ công tác đối với ông T. đồng thời báo sự việc lên huyện để điều tra.
Theo trình bày của chị H., do cuộc sống khó khăn sau khi từ Đồng Tháp lên Sài Gòn làm việc, thông qua một công ty môi giới việc làm, chị H. được một ông chở đến xã Lộ 25 và bị đưa vào làm việc tại một quán cà phê ở xã Lộ 25 (huyện Thống Nhất).
Chị T.T.K.H kể lại toàn bộ sự việc với báo chí. (Hình: Người Đưa Tin)
Chị H. cho biết, trong thời gian làm việc tại quán cà phê, hàng đêm chị bị chủ quán ép quan hệ tình dục với nhiều người. Do không được liên lạc ra bên ngoài nên chị H. không cầu cứu được và đã nhiều lần bị chủ quán đánh đập, bỏ đói và bắt nhốt.
Đặc biệt, trong số khách đến quán, có ông V.Q.T. đã nhiều lần bắt ép chị H. quan hệ tình dục và dọa nếu không làm theo ý ông ta thì sẽ “không cho tạm trú tại đây.”
Không thể chịu đựng được cuộc sống quá khắc nghiệt, chị H. đã tìm cách liên lạc với Câu Lạc Bộ Hiệp Sĩ Nhơn Trạch (tỉnh Đồng Nai) và được các “hiệp sĩ” đến giải cứu. Khi vừa được giải cứu ra khỏi quán, trên người chị H. có nhiều vết thương nghi bị đánh.
Ngoài chị H., còn một nữ tiếp viên khác là chị T.T.Y.,(22 tuổi, quê Cà Mau) cũng được giải cứu khỏi quán và tố cáo ông T. đã nhiều lần ép quan hệ tình dục. (Tr.N)

Sunday, April 28, 2019

Bộ Công Thương CSVN muốn đóng dấu ‘mật’ vào giá điện


Ngành điện đang gây xôn xao vì hóa đơn tiền điện của người dân tăng cao bất ngờ trong tháng đầu tiên tính theo mức giá điện mới. (Hình: Thanh Niên)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Trong khi người dân đang xôn xao vì hóa đơn tiền điện tăng cao bất ngờ trong tháng đầu tiên tính theo mức giá điện mới, Bộ Công Thương CSVN lại có tham vọng “đóng dấu mật” vào thông tin giá điện bán ra cho người dân.
Báo Thanh Niên hôm 27 Tháng Tư, 2019, cho hay, trong dự thảo “Danh mục bí mật nhà nước ngành công thương” mà Bộ Công Thương CSVN đang lấy ý kiến, “có 13 thông tin, tài liệu thuộc diện tối mật và 30 thông tin, tài liệu thuộc danh mục mật.”
“Đặc biệt, trong báo cáo điều hành kinh doanh và phương án chỉ đạo điều chỉnh giá điện chưa công bố sẽ là những thông tin được đóng dấu mật. Theo đó, phương án chỉ đạo, điều chỉnh giá điện chưa công bố vào thuộc danh mục tài liệu mật,” báo này dẫn chứng.
Nhận định với báo Thanh Niên, chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long, cựu viện trưởng Viện Nghiên Cứu Thị Trường Giá Cả, nói rằng những gì liên quan đến giá cả đều là vấn đề “hết sức nhạy cảm.” Nguyên tắc chung là những mặt hàng nhà nước điều chỉnh giá nên được giữ bí mật trước khi thay đổi nhằm tránh gây hỗn loạn thị trường, tránh đầu cơ…
Tuy nhiên, với mặt hàng điện là vừa sản xuất vừa tiêu thụ nên lo ngại tình trạng đầu cơ như xăng dầu là không có. Vậy vấn đề lo ngại gây hỗn loạn thị trường có thể là một trong những lý do khiến Bộ Công Thương đề nghị đưa giá điện vào danh mục mật.
Ông Long nhấn mạnh, “điều này cũng không thuyết phục và không cần thiết bởi với mặt hàng điện, công cụ quản lý lẫn lực lượng hàng hóa đều nằm trong tay nhà nước quản lý.”
“Không có gì là không giải quyết được. Theo tôi, cơ chế thị trường đòi hỏi sự minh bạch. Riêng với mặt hàng điện, hiện giá thành sản xuất điện còn rất mơ hồ, bởi hệ thống điện hiện được phát từ nhiều nguồn, giá thành lại chưa từng được tính toán công khai, cụ thể, cân đối thế nào thì càng ‘mật’ càng gây bất bình với người tiêu dùng,” ông Long nhận xét.
Theo ông Long, trong bối cảnh giá điện đang thiếu minh bạch mà còn muốn “mật” nữa thì Bộ Công Thương đang quá “nuông chiều” ngành điện.
Đồng quan điểm, chuyên gia kinh tế, Tiến Sĩ Nguyễn Minh Phong cho rằng muốn minh bạch giá điện, trước tiên phải minh bạch được giá thành sản xuất điện. Giá thành sản xuất điện hiện nay chưa được tính toán cụ thể và cân đối bù trừ đối với từng nguồn phát điện trên hệ thống khi mà Tập Đoàn Điện Lực VN (EVN) vẫn còn chiếm tới hơn 70% nguồn phát của toàn hệ thống.
“Yêu cầu quan trọng thứ hai là phải minh bạch được giá truyền tải và phân phối điện. Khi EVN còn độc quyền trong khâu truyền tải và phân phối điện thì các khoản chi phí do quản lý yếu kém, hao hụt đường truyền, hay lương, thưởng lớn…; người tiêu dùng điện vẫn phải cõng vào giá điện. Thứ ba là không được phân biệt đối xử trong đàm phán mua bán điện với các đối tác, dù đó là nhà máy sản xuất thuộc EVN hay ngoài EVN,” ông Phong nói.
Tiến Sĩ Ngô Đức Lâm, chuyên gia năng lượng thuộc Liên Minh Năng Lượng Việt Nam, đánh giá nhiều năm qua, giá điện luôn là nỗi bất bình của người dân và doanh nghiệp, không phải do quá cao mà do chưa công khai, minh bạch cách tính.

Giá điện luôn là nỗi bất bình của người dân và doanh nghiệp do chưa công khai, minh bạch cách tính. (Hình: Thanh Niên)

Theo ông Lâm, tổng chi phí theo từng loại giá có từ 7 đến 9 yếu tố được tính vào đầu vào, gồm: khấu hao, nguyên nhiên liệu, vật liệu; lương (thưởng); sửa chữa lớn; dịch vụ mua ngoài; chi phí tài chính (lãi vay, chênh lệch tỷ giá); chi phí phát triển khách hàng và các chi phí bằng tiền khác. Trong các chi phí trên, có chi phí khấu hao và chi phí định mức lương là do nhà nước quy định, còn các chi phí khác do EVN tự quyết định. Việc EVN tự quyết định dẫn đến khả năng có nhiều yếu tố không khách quan, có lợi cho bên sản xuất, không minh bạch, ảnh hưởng nhiều đến yếu tố giảm giá thành.
“Còn rất nhiều khoản như lượng nhân công, tiền lương, hiệu suất thiết bị… đang bị lờ đi. Quan trọng nhất của các loại giá là cần công khai các khoản đầu vào để tính toán chi phí. Không công khai tức là giá không thực, có thể còn có những yếu tố chưa minh bạch, chưa đúng mà người tiêu dùng cần biết vì chính họ bị thua thiệt,” ông Lâm nói.
Ông Lâm nói thêm, ngành điện luôn nhắc nhiều đến giá đầu ra mà ít đề cập đến đầu vào. Nhiều luật sư đã tìm hiểu và kết luận rằng trong khoảng 10 năm trở lại đây, không có văn bản nhà nước nào quy định không công khai cách tính giá điện, chi phí đầu vào.
Tuy nhiên thực tế các doanh nghiệp điện đã tự thống nhất với nhau đưa những thông tin này vào “vùng cấm.” “Nay, Bộ Công Thương đề nghị đưa kế hoạch điều chỉnh giá điện chưa công bố vào danh mục bí mật nhà nước, nghĩa là đang chính thức chặn đường giám sát giá điện của người dân. Ngoài ra, điều này trái với Luật Giá vì theo nguyên tắc, giá cả của các mặt hàng phải được công khai cho cả hai phía người mua và người bán, bảo đảm đủ điều kiện chi trả của người dân,” báo Thanh Niên dẫn chứng.
“Ngành điện hiện nay cũng có BOT như các công trình BOT giao thông nhưng còn tệ hơn vì với mỗi trạm thu phí BOT, người dân có thể biết được tổng số tiền đầu tư của dự án, đếm được số lượng phương tiện qua lại, nhân với số tiền để biết được thời gian thu hồi vốn cho doanh nghiệp là bao lâu, từ đó phản ứng với những trạm BOT thu trái quy định. Còn ngành điện thì ‘bó tay,’ thu bao nhiêu, tăng bao nhiêu cũng phải chịu. Điều này là quá vô lý,” ông Lâm bất bình nói.
Luật Sư Bùi Quang Nghiêm, phó chủ nhiệm Đoàn Luật Sư ở Sài Gòn, cho rằng hiện ngành điện đang được độc quyền, đã độc quyền thì bắt buộc phải công khai cách tính giá, chi phí đầu vào để khách hàng kiểm soát.
“Mỗi lần điện tăng giá có hàng ngàn lý do mà người dân không thể phản biện vì có biết gì đâu mà phản biện. Điều này không thể chấp nhận được,” ông Nghiêm quả quyết.
Theo ông Nghiêm, Bộ Công Thương thống kê giá điện tại 25 nước, trong đó có các nước trong khu vực như Lào, Philippines, Trung Quốc, Ấn Độ… và cho rằng giá điện của Việt Nam ở mức thấp nhất. Tuy nhiên cách so sánh này không thuyết phục vì muốn so sánh, phải so tỷ suất giá điện tính đối với tổng thu nhập quốc dân và trên thu nhập bình quân của mỗi người dân là bao nhiêu. Chưa kể ở các nước khác, đặc biệt là các nước phát triển, nhân công trả cho ngành điện rất cao và họ tính cả phí tổn tác động tới môi trường vào cơ cấu giá điện.
Báo Thanh Niên cho hay, việc mập mờ, không công khai cách tính giá điện diễn ra trong nhiều năm qua, gốc rễ vấn đề là do một thị trường không có cạnh tranh, do độc quyền ngành điện.
Chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long nói, chỉ có giải pháp duy nhất là sớm hình thành một thị trường điện, trong đó có sự cạnh tranh giữa các nhà cung cấp. Không thể cơ chế thị trường mà cho một doanh nghiệp nhà nước độc quyền phát đến 70% nguồn điện.
Theo các chuyên gia, cần cho phép nhiều doanh nghiệp bán buôn, phân phối cho nhiều đơn vị cơ sở bán lẻ. Khi đó, người mua sẽ được quyền mua điện từ bất cứ doanh nghiệp nào mà họ cảm thấy phù hợp. (Tr.N)

Saturday, April 27, 2019

Ông Lê Đức Anh và những đi đêm với Trung Cộng


Ảnh bên trái: Tàu HQ-604 của Việt Nam bị Trung Quốc bắn chìm tại phía Tây Nam bãi Gạc Ma ngày 14-3-1988. Ảnh bên phải: Lãnh đạo CSVN và Trung Quốc gặp gỡ tại Hội nghị Thành Đô ngày 3-9-1990. Ảnh: Internet
Lý Thái Hùng – Web Việt Tân

Ông Lê Đức Anh, nguyên Chủ tịch nước (1991-1997) vừa mới qua đời vào tối ngày 22 tháng 4 tại Hà Nội, thọ 99 tuổi (1920-2019). So với nhiều nhân vật lão thành ở trong đảng CSVN cùng thời như các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Cơ Thạch, ông Lê Đức Anh có một số dấu ấn lịch sử đặc biệt liên hệ đến vụ “không nổ súng trước” ở Gạc Ma vào năm 1988 và là người “tiền trạm” chuẩn bị Hội Nghị Thành Đô năm 1990, đẩy Việt Nam vào quỹ đạo Trung Cộng từ thập niên 90 kéo dài đến nay.

Ra lệnh không nổ súng ở Gạc Ma

Khi Đặng Tiểu Bình xua hơn 300 ngàn quân và đại pháo tấn công vào 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam vào tháng 2 năm 1979, ông Lê Đức Anh đang là Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân khu 7 kiêm chỉ huy trưởng Cơ quan tiền phương của Bộ quốc phòng ở mặt trận Tây Nam. Nghĩa là ông Anh lúc đó đang đóng quân ở Campuchia.
Từ năm 1981 đến năm 1986, ông Lê Đức Anh được cử làm Thứ trưởng Quốc phòng, kiêm tư lệnh quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia. Năm 1982, được bầu vào Bộ Chính Trị khóa 5; được thăng quân hàm Đại tướng năm 1984; giữ chức Tổng Tham mưu trưởng quân đội nhân dân Việt Nam từ năm 1986.
Dựa theo lời kể của Lê Đức Anh do Đại Tá Khuất Duy Hòa ghi lại, sau khi nhận chức Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng, ông Lê Đức Anh đã nhiều lần đi thị sát biên giới phía Bắc và thường xuyên nói với thuộc cấp rằng: “Anh em thôi không bắn, không chửi lại nữa”. Ông Anh còn nói: “Chừ họ chửi một, các đồng chí chửi lại mười; họ bắn một, các đồng chí bắn lại mười, cứ như thế này thì không làm được công tác tư tưởng, không giải quyết dứt điểm được tình hình”. Một cán bộ hỏi ông Anh rằng nếu không bắn, không chửi lại thì làm gì để giải quyết được tình hình. Ông Lê Đức Anh bảo, họ bắc loa chửi ta thì ta nhắc lại truyền thống và quá trình đoàn kết hữu nghị giữa hai nước; họ bắn sang ta bằng đạn pháo, thì ta “bắn lại” bằng tình hữu nghị!Sau Đại hội VI vào cuối năm 1986, ông Lê Đức Anh được đề cử giữ chức Bộ Trưởng Quốc Phòng vào tháng 2/1987. Chính từ thời gian này sự nghiệp chính trị của ông Lê Đức Anh đã thay đổi khi ông trực tiếp nhúng tay vào các quan hệ với Bắc Kinh.
Các chiến sĩ hải quân Việt Nam đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ chủ quyền Trường Sa năm 1988.
Quan điểm của ông Lê Đức Anh là chủ trương không bắn lại “quân xâm lược” Trung Quốc vào lúc đó, đủ để giải thích cho lý do vì sao ông Lê Đức Anh, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng đã ra lệnh “không nổ súng” trước sự hiếu chiến và quyết tâm chiếm đảo Gạc Ma của Trung Cộng vào ngày 14 tháng 3 năm 1988, khiến cho 64 bộ đội công binh, thuộc hạ của ông Anh đã bị tàn sát dã man.
Sự kiện nói trên đã bị giấu kín. Thay vào đó, quân sử của CSVN lại viết rằng ngay sau khi Trung Quốc gây ra vụ thảm sát Gạc Ma (tháng 3/1988), Đại tướng Lê Đức Anh đã có chuyến thị sát đảo Trường Sa. Tại đây, ông có bài phát biểu tôn vinh chiến công của hải quân Việt Nam và khẳng định chủ quyền Việt Nam với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa.
Sau này, trong cuộc tọa đàm kỷ niệm cuộc chiến Gạc Ma do Trung Tâm Minh Triết tổ chức vào năm 2015, Thiếu Tướng Lê Mã Lương, anh hùng lực lượng vũ trang đã kể lại rằng trong cuộc họp Bộ Chính Trị vào năm 1988, ông Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn và nói ai ra lệnh cho bộ đội không đuợc nổ súng. Tuy không ai trả lời cho ông Thạch, nhưng lúc đó ai cũng biết là Lê Đức Anh, trong vai trò không chỉ là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng mà còn là Ủy viên Bộ Chính Trị, đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng vì đang muốn lấy lòng Trung Cộng. Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu đại sứ tại Trung Quốc đã cho rằng chỉ thị không nổ súng của Bộ Trưởng Lê Đức Anh là hành động phản động, phản quốc.

Đi đêm với Trung Cộng vụ Thành Đô

Cũng theo lời kể của ông Lê Đức Anh với Đại Tá Khuất Duy Hòa, sau Đại Hội VI vào cuối năm 1986, Bộ chính trị có buổi họp thu hẹp tại Nhà con Rồng, tức tổng hành dinh Bộ Quốc Phòng, vào đầu năm 1987. Tại cuộc họp này, ông Lê Đức Anh sau hai chuyến thị sát mặt trận biên giới phía Bắc đã cho rằng, Trung Cộng tấn công các tỉnh biên giới không có tham vọng xâm lược mà với một mục tiêu khác. Vì lý do đó, ông Anh đề nghị là đã đến lúc nên lôi kéo khối ASEAN và “làm lành” với Bắc Kinh để chấm dứt thù địch. Ông Anh cũng cho biết là ý kiến của ông đã được Trường Chinh và Bộ Chính Trị chấp thuận và giao cho ông Lê Đức Anh làm đoạn “mở đầu”.
Để tiếp cận với lãnh đạo Bắc Kinh, ông Lê Đức Anh đã kể rằng việc thăm dò được thực hiện qua hai kênh. Một là qua cộng đồng người Hoa ở Chợ Lớn vốn có những quan hệ chặt chẽ với nhà cầm quyền Trung Cộng. Hai là qua Tòa đại sứ Trung Cộng tại Hà Nội. Thái độ của ông Lê Đức Anh là tìm mọi cách “xuống nước” với phía Bắc Kinh để chứng tỏ thiện chí và sự biết ơn của CSVN đối với những giúp đỡ của Trung Cộng. Cuộc gặp ông Trương Đức Duy, đại sứ Trung Quốc tại Hà Nội, tại nhà khách Bộ Quốc Phòng trong một buổi ăn tối cuối tháng 10 năm 1988 do ông Lê Đức Anh thiết đãi, được ông Anh đánh giá là bước ngoặt quan trọng, vì chính Bắc Kinh “không ngờ” phía lãnh đạo CSVN muốn nối lại quan hệ một cách “chân thành” như vậy, theo báo cáo của đại sứ Trương Đức Duy.
Ông Lê Đức Anh kể lại rằng sau cuộc gặp nói trên, hai phía đã xúc tiến các cuộc đàm phán để cùng nhau giải quyết vấn đề hòa bình tại Campuchia và bình thường hóa quan hệ giữa CSVN và Trung Quốc. Tuy những cuộc đàm phán có lúc gay gắt, nhưng theo ông Lê Đức Anh thì chủ trương của ông Nguyễn Văn Linh và của ông là cố nhượng bộ để vận động về “giải pháp đỏ”, tức là Trung Quốc chấp nhận lãnh đạo khối xã hội chủ nghĩa trong bối cảnh tan rã của khối Đông Âu và Liên Xô.
Lúc này trong nội bộ Bộ Chính Trị CSVN chia làm hai phe: Phe chủ trương nhượng bộ Trung Cộng với “giải pháp đỏ” gồm có Nguyễn Văn Linh, Lê Đức Anh, Đào Duy Tùng, Đỗ Mười. Phe dè chừng và cảnh giác thái độ ngạo mạn của Trung Cộng là Nguyễn Cơ Thạch, Võ Văn Kiệt. Do sự phân hóa này mà trong tập Hồi Ức và Suy Nghĩ, ông Trần Quang Cơ đã tiết lộ là suốt nửa cuối năm 1990, sau khi Hội Nghị Thành Đô diễn ra (hai ngày 3-4 tháng 9 năm 1990) đến hết năm 1991, Trung Cộng không coi Bộ Ngoại Giao CSVN ra gì, kể cả việc đưa ra áp lực đòi CSVN phải thay thế ông Nguyễn Cơ Thạch.
Ông Trần Quang Cơ cũng nói thêm là vào thời điểm trước và sau Hội Nghị Thành Đô, Trung Cộng chỉ làm việc với ông Lê Đức Anh và Ban Đối Ngoại, do ông Hồng Hà đứng đầu.
Hội nghị Thành Đô ngày 3-9-1990 tại Tứ Xuyên, Trung Quốc. Ảnh: Internet
Tháng 7/1991 cũng theo lời kể của Lê Đức Anh, sau khi được đề cử làm Thường vụ Bộ Chính Trị, ông Anh được cử làm Phát ngôn viên của Bộ Chính Trị đi cùng với Hồng Hà sang Bắc Kinh bàn bạc những vấn đề cụ thể về việc bình thường hóa quan hệ hai nước. Ông Lê Đức Anh cho biết là sau khi đến Bắc Kinh, ông làm việc với Kiều Thạch, Ủy viên thường vụ Bộ Chính Trị của Trung Cộng, chuẩn bị cho những văn kiện căn bản sẽ được dùng cho cuộc Hội đàm chính thức giữa Giang Trạch Dân với ông Lê Đức Anh vào chiều ngày 31 tháng 7 năm 1991. Ông Lê Đức Anh không kể chi tiết những vấn đề cụ thể hai phía đã đồng ý, mà chỉ nói chung chung là Trung Quốc đã rất “phấn chấn” về thái độ hợp tác của phía CSVN đưa ra vì đáp ứng nhu cầu cải cách, mở cửa của Bắc Kinh.
Sau chuyến đi “đàm phán” của Lê Đức Anh, ông Nguyễn Cơ Thạch thôi không làm Bộ Trưởng Ngoại Giao, thay thế bởi ông Nguyễn Mạnh Cầm, cựu đại sứ CSVN tại Liên Xô, để chuẩn bị cho chuyến viếng thăm Trung Quốc của hai ông Đỗ Mười (Tổng Bí Thư) và Võ Văn Kiệt (Thủ Tướng) từ ngày 5 đến 10 tháng 11 năm 1991. Với công lao này, Lê Đức Anh được nâng vào hàng tứ trụ, trở thành Chủ tịch nước từ tháng 9 năm 1992.
Lê Đức Anh được coi là nhân vật bảo thủ nhất và gần với Trung Quốc. Ông Anh thường xuyên phản đối tham vọng cải cách kinh tế của ông Võ Văn Kiệt và luôn luôn đứng về phía Đỗ Mười để xây dựng hạt nhân thân Trung Quốc trong nội bộ đảng CSVN. Mặc dù về hưu năm 1997, nhưng tiếng nói của Lê Đức Anh và Đỗ Mười có những ảnh hưởng rất lớn trong nội bộ, đặc biệt là đối với Nông Đức Mạnh (Tổng Bí Thư) và Nguyễn Tấn Dũng (Thủ Tướng) từ năm 2000 đến năm 2011.

Sự kiện ông Lê Đức Anh qua đời hôm 22 tháng 4 cho thấy là những nhân vật liên hệ trong vụ mật ước Thành Đô của phía CSVN đã không còn ai. Cho đến nay, nội dung mật ước chưa được tiết lộ, nhưng Giang Trạch Dân và Lý Bằng bên Tàu còn sống. Điều này cho thấy là những nội dung đàm phán hai bên, được thi hành vào năm 2020 như dư luận tố cáo từ nhiều năm qua, thì Trung Quốc sẽ nắm dao đằng chuôi. Rất bất lợi cho Việt Nam.

Có ai muốn ‘nuôi báo cô’ các sinh viên sĩ quan không?


Báo Người Đưa tin đăng danh sách 44 thí sinh được nâng điểm thi ở Sơn La. Photo Báo Người đưa tin.
Trân Văn – VOA

Tuy chưa có thống kê cuối cùng nhưng từ kết quả điều tra scandal sửa bài – nâng điểm trong Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông 2018 ở riêng Sơn La, có thể khẳng định, mục tiêu khiến đa số phụ huynh và học sinh tham gia kế hoạch gian lận trong kỳ thi vừa qua ở Sơn La, Hòa Bình, Hà Giang,… là trở thành sĩ quan “công an nhân dân” hoặc sĩ quan “quân đội nhân dân”.
Đến giờ, Bộ Công an đã trả về cho Sơn La 25 sinh viên sĩ quan (SVSQ) đang học tại: Học viện Cảnh sát nhân dân (16 SVSQ), Học viện An ninh nhân dân (7 SVSQ), Đại học Phòng cháy Chữa cháy (2 SVSQ) vì đã đủ bằng chứng để kết luận ba trường này đã tuyển lộn, nhận lầm những học sinh gian lận điểm. 55% (25/44) học sinh dính líu đến gian lận điểm chỉ nhằm trở thành sĩ quan “công an nhân dân” là tỉ lệ đáng ngẫm nghĩ (1).
Có một yếu tố khác cũng cần phải lưu ý: Do Bộ Quốc phòng không cho biết cụ thể số SVSQ của các học viện, đại học thuộc quân đội bị trả về địa phương cũng do tuyển lộn, nhận lầm những học sinh gian lận điểm, song theo báo chí Việt Nam, con số đó cũng không hề nhỏ. Sau khi sửa bài – nâng điểm bùng lên thành scandal, nhiều “Thủ khoa”, “Á khoa” của các trường đại học thuộc quân đội không làm thủ tục nhập học (2).
Ai cũng biết, học viện hay đại học không phải là chỗ để chơi, chơi chán, bước ra sẽ có một tấm bằng lận lưng. Nền tảng về học vấn không đủ vững, học lực không đạt yêu cầu, không thể đeo bám theo chương trình, nói gì đến tốt nghiệp. Thành ra gian lận điểm thi không đơn thuần chỉ để trở thành SVSQ của các học viện, đại học thuộc ngành công an, quân đội. Gian lận điểm thi là để tốt nghiệp, để trở thành sĩ quan “công an nhân dân”, sĩ quan “quân đội nhân dân”.***
Cần phải làm rõ, tại sao cả phụ huynh lẫn những học sinh mà học lực chỉ có thể giúp đạt điểm thi ba môn xét tuyển ở mức 0,45/30, 1/30 lại đủ tự tin để tham gia hoạt động gian lận điểm để vào các học viện, đại học thuộc ngành công an, quân đội? Thậm chí ngạo mạn tới mức sửa bài – nâng điểm nhằm trở thành những “Thủ khoa” của Học viện Cảnh sát nhân dân, “Thủ khoa” của Học viện Hậu cần, “Thủ khoa” của Sĩ quan Lục quân 1?…
Trong vòng mười năm gần đây, các học viện, đại học của công an và quân đội đột nhiên trở thành mục tiêu của nhiều học sinh và phụ huynh, đặc biệt là học sinh và phụ huynh cư trú ở các tỉnh phía Bắc. Lý do đầu tiên là nếu theo học tại những học viện, đại học này, sinh viên đã không phải đóng học phí lại còn được biệt đãi về ăn, ở, được chu cấp những chi phí như mặc, sinh hoạt phí,… Chưa kể khi tốt nghiệp sẽ có việc làm ngay lập tức.
Lý do thứ hai là sĩ quan “công an nhân dân” và sĩ quan “quân đội nhân dân” rõ ràng là những công việc có thể tìm kiếm bổng lộc từ vô số đặc quyền, đặc lợi. Thực tế cho thấy, “công an nhân dân” lẫn “quân đội nhân dân” đã và đang cố gắng nâng cao giá trị của mình thông qua hoạt động tuyển sinh vào hệ thống học viện, đại học của mình. Phải chăng đã đến lúc “công an nhân dân”, “quân đội nhân dân” đề cao học vấn, học lực?
Có vẻ là như vậy song không phải vậy!
Những người am tường lĩnh vực giáo dục tại Việt Nam đã từng nêu thắc mắc: Tại sao đa số học sinh mà quá trình học tập tại bậc trung học cho thấy học lực thật sự xuất sắc, không chọn các học viện, đại học của công an, quân đội nhưng cuối cùng, điểm thi tốt nghiệp trung học phổ thông của những học sinh này thường là kém hơn, may lắm mới ngang ngửa điểm thi tốt nghiệp của những học sinh vốn dĩ học hành làng nhàng nhưng xin dự tuyển vào các học viện, đại học của công an, quân đội?
Scandal sửa bài – nâng điểm trong Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông 2018 ở Sơn La, Hòa Bình, Hà Giang,… góp phần trả lời cho những thắc mắc vừa kể. Rõ ràng đó là một… phong trào. Đó cũng là lý do nhiều người am tường lĩnh vực giáo dục tại Việt Nam yêu cầu tổ chức thẩm định bài thi của các Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông những năm trước 2018. Yêu cầu này cho dù hữu lý nhưng bất khả thi vì thẩm định đại trà sẽ ngốn nhiều thời gian, công sức, kể cả tiền bạc.
Tuy nhiên, do đa số học sinh dính líu đến gian lận thi cử cùng xin dự tuyển vào các học viện, đại học của công an, quân đội, thành ra tổ chức thẩm định lại toàn bộ bài thi trong các Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông những năm trước 2018 của những SVSQ đang theo học tại tất cả học viện, đại học của công an, quân đội lại là điều hết sức cần thiết. Toàn bộ hoạt động của bảy học viện, đại học thuộc ngành công an và 19 học viện, đại học của quân đội được duy trì bằng ngân sách.
Dân chúng không chỉ đóng thuế để công an, quân đội vận hành 26 học viện, đại học đó. Dân chúng còn phải đóng thuế để trả chi phí ăn, ở, mặc, kể cả sinh hoạt phí cho vài chục ngàn SVSQ đang theo học tại các học viện, đại học đó. Sẽ hết sức vô lý khi thường dân vừa phải đóng thuế để nuôi những SVSQ mà họ nghi ngờ bất xứng từ học lực tới hạnh kiểm, vừa phải thắt lưng, buộc bụng để nuôi con cái của mình học đại học, sinh viên các đại học khác phải vừa học, vừa làm thêm để đi cho xong con đường học vấn.
Không ai biết mỗi năm, công quỹ chi bao nhiêu cho 26 học viện, đại học của công an, quân đội nhưng kết quả điều tra scandal sửa bài – nâng điểm trong Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông 2018 buộc người ta phải thắc mắc: 26 học viện, đại học của công an, quân đội đào tạo thế nào mà phụ huynh của những học sinh, học lực vốn chỉ có thể đạt 0,45/30 điểm, 1/30 điểm,… tự tin con họ có thể tốt nghiệp những học viện, đại học này để “chạy”?
Các học viện, đại học của công an cung cấp nhân lực cho công cuộc bảo vệ trật tự trị an, thực thi pháp luật. Các học viện, đại học của quân đội cung cấp nhân lực cho công cuộc bảo vệ lãnh thổ quốc gia, độc lập dân tộc. Nếu các học viện, đại học này chỉ là túi chứa, lò sản xuất những cá nhân khiếm khuyết cả về học vấn lẫn nhận thức, tư cách thì lấy gì bảo đảm cho quốc phòng, an ninh quốc gia, bảo vệ công lý, công bằng xã hội?
Nếu thật sự có trách nhiệm đối với vận mệnh quốc gia, tương lai dân tộc, thật sự tha thiết với mục tiêu “xây dựng xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”, giới lãnh đạo đảng, nhà nước, quốc hội, chính phủ cần phải yêu cầu lãnh đạo ngành công an và quân đội thẩm định lại toàn bộ bài thi trong các Kỳ thi Tốt nghiệp Trung học phổ thông những năm trước 2018 của những SVSQ đang theo học tại tất cả học viện, đại học của công an, quân đội. Thật sự tôn trọng dân chúng thì phải như thế. Phải như thế mới sòng phẳng về quyền và trách nhiệm.
Chú thích

Chỉ biết hút máu dân mà không lo cho dân

Thỉnh thoảng chúng ta lại đọc thấy tin một nghệ sĩ, một nhà văn, nhà báo có tiếng nào đó của VN bị lâm bệnh nặng hay qua đời. Và có nhiều người trong số họ khi lâm bệnh hay khi mất, đã phải nhờ cậy đến tình cảm và sự hỗ trợ từ bạn bè, đồng nghiệp, khán giả vì bản thân và gia đình không đủ sức cáng đáng viện phí hoặc chi phí cho đám tang.
Chẳng hạn, vào tháng 8.2018, thông tin về nữ diễn viên trẻ M.P, một người mẹ đơn thân đang chống chọi với căn bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối ở tuổi 33, khiến khán giả bàng hoàng. Ngay sau đó, bạn bè, đồng nghiệp, khán giả đã chung tay đóng góp tiền tỷ để cô có tiền chữa trị, giúp cô có thể trở lại với công việc và với đứa con gái bé bỏng. Sau nhiều tháng điều trị, nay M.P đã tạm có thể quay lại với công việc.
Cùng nằm điều trị với cô ở Bệnh viện Quân y 175, TP.HCM là diễn viên L.B bị ung thư phổi, phát hiện và âm thầm điều trị từ nhiều tháng trước, nhưng Lê Bình giấu giếm bệnh tình với khán giả và đồng nghiệp vì không muốn làm phiền đến mọi người. Chỉ đến khi hình ảnh ông nằm viện bị một bệnh nhân bên cạnh lén ghi lại và phát tán trên mạng thì dư luận mới biết. Tưởng đâu ông đã có hy vọng qua khỏi nhưng những ngày gần đây mọi người lại đọc thấy tin ông trở bệnh nặng, có những lúc hôn mê. Giới nghệ sĩ lại chia nhau đến thăm, chung tay giúp ông chữa trị. Tình cảm của khán giả, đồng nghiệp khiến nghệ sĩ L.B ứa nước mắt khóc mỗi lúc có người vào thăm.
Đây chỉ là hai trong vô số ví dụ về tình nghệ sĩ trong showbiz Việt. Còn nhiều, rất nhiều những câu chuyện khác. Như khi diễn viên hài Anh Vũ đột ngột qua đời trong một chuyến lưu diễn tại California, Mỹ tháng Tư vừa qua, đồng nghiệp đã tích cực đóng góp để đưa thi hài anh về nước, lo đám tang anh cho thật chu đáo, tình nghĩa. Trước khi qua đời vào tháng 1.2019 ở lứa tuổi 26 vì căn bệnh ung thư buồng trứng, người mẫu trẻ K.A. với hoàn cảnh khó khăn cũng nhận được sự hỗ trợ của bạn bè, đồng nghiệp. Hay diễn viên trẻ T.A, làm mẹ đơn thân, cảnh nhà đơn chiếc, túng thiếu, bị tai biến xuất huyết não sau khi sinh làm liệt nửa người cũng đang nhận được sự chia sẻ từ mọi người v.v…
Nhưng dù sao văn nghệ sĩ, nhất là nếu có tâm có tài, thì dù có rơi vào hoàn cảnh ngặt nghèo cũng còn có anh em, đồng nghiệp, khán giả chung tay chia sẻ, không chỉ vật chất mà quan trọng là tinh thần, tình nghĩa. Còn người dân thường?Nghệ sĩ, chỉ trừ giới ca sĩ, diễn viên hạng A hay giới hoa hậu, á hậu nhận được nhiều sô, đa phần thu nhập kiếm được chỉ vừa đủ trang trải cho cuộc sống, ít khi dành dụm được. Nếu lỡ bệnh nặng hay qua đời mà gia đình cũng không khá giả thì rất khó khăn. Chúng ta vẫn thường đọc được những tin anh em đồng nghiệp tổ chức đêm nhạc, buổi biểu diễn hay bán đấu giá tranh, bán sách để ủng hộ nghệ sĩ này, nhà văn kia đang bệnh hoặc mới qua đời.
Điểm sơ một số bài báo: “Không tiền cho con chữa ung thư, cha cắn răng đi vay nặng lãi” (VietnamNet), “Mẹ câm điếc, bé trai bỏng nặng cần được giúp đỡ” (VietnamNet), “Con nguy kịch cần 10 triệu đồng/ngày, mẹ khóc òa bất lực” (VietnamNet), “Lời khẩn cầu gấp gáp của bé gái bị ung thư xương”, (VietnamNet), “Cả gia đình bệnh nặng không tiền chữa trị” (Thanh Niên), “Hai trường hợp nhà nghèo, bệnh nặng mong được cứu giúp” (Đồng Tháp), “Con rớt nước mắt nghe cha ung thư nhường tiền chữa bệnh” (VietnamNet)…
Đó là những trường hợp lâm bệnh nặng, còn những người quanh năm phải sống trong những hoàn cảnh khốn khổ, cùng quẫn như “Xót xa mẹ già gần 70 tuổi nuôi con trai bệnh down và 2 cháu ngoại” (Nghệ An), “Mẹ già 86 tuổi lang thang bán vé số nuôi 3 con tâm thần” (Dân Việt), “Khốn cảnh cha què bán vé số nuôi con liệt giường” (Dân Trí)….
Cứ mỗi lần có một hoàn cảnh khó khăn, bi đát nào đó, báo chí lại đưa lên kêu gọi lòng hảo tâm của mọi người. Và người dân lại chia sẻ với nhau, như đã từng chia sẻ trong những lần bão lũ, thiên tai…Nhưng còn bao nhiêu số phận bi thảm khác mà báo chí, dư luận không biết đến? Đất nước quá nhiều mảnh đời bất hạnh, báo chí làm sao mà thông tin hết được. Lòng tốt của con người cũng có giới hạn. Nhưng quan trọng hơn, việc bảo đảm cho người dân, nhất là những người nghèo, thu nhập thấp, hoàn cảnh khó khăn có thể tạm đủ sống, hoặc khi đau ốm có được sự chăm lo về mặt y tế là trách nhiệm của nhà nước.
Ở VN lâu nay cả y tế lẫn giáo dục người dân đều phải trả tiền. Và số tiền không hề nhỏ, ngay với một người có thu nhập trung bình, nếu lỡ bị ung thư hay phải nằm viện lâu dài cũng khó mà chi trả nổi. Cứ bước chân vào các bệnh viện ở VN là cái gì cũng tiền. Chưa kể, lắm khi ngoài tiền còn phải “bồi dưỡng” thêm cho y tá, bác sĩ để được chăm sóc tốt hơn.
Mà các bệnh viện lớn ở các thành phố lớn của VN từ bệnh viện phu sản, bệnh viện nhi cho tới ung bướu, lúc nào cũng đầy người, nằm la liệt, vài người một giường là chuyện bình thường. Facebooker Oanh Bùi bức bối viết trên facebook: “Có một điều mà các sếp bộ y tế trước khi phát ngôn ko nhớ hay cố tình quên là :
4-5 bệnh nhân / giường mà 1 bệnh nhân vẫn phải trả tiền 1 giường.
Vậy là 1 cái giường lãi 4-5 lần.
Việc chăm sóc là của điều dưỡng, trong gói điều trị chăm sóc mà bệnh nhân phải trả rồi.
Lấy thêm tiền của người nhà là phí chồng phí.
Nhẽ ra bệnh viện phải trả công chăm sóc cho người nhà bệnh nhân
Đây là bóc lột người nhà bệnh nhân x lần…”
VN cũng chẳng có một hệ thống an sinh xã hội. Tất nhiên với một số hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật, chính quyền địa phương cũng có chính sách hỗ trợ nhưng số tiền thường rất ít ỏi, chả thấm vào đâu. Mà có phải người dân không đóng thuế đâu.
Người Việt phải đóng đủ loại thuế, phí trên đời, ví dụ, chỉ riêng phí cầu đường từ Nam ra Bắc đã có không biết bao nhiêu trạm thu thuế, lâu nay nhờ báo mạng chúng ta vẫn đọc được những tin tức người dân phản đối với các dự án BOT giao thông vì thu thuế cao và vô lý.
Nào “Dân Việt Nam “gánh” thuế và phí trên GDP gấp 1,4 – 3 lần quốc gia khác” (VOV), “Đủ thứ thuế đánh vào túi tiền: dân còn lại bao nhiêu tiết kiệm?”: “Rất nhiều loại thuế được đề xuất tăng gần đây, cùng với đề xuất đánh thuế tài sản của Bộ Tài chính, đang khiến nhiều người lo ngại trước gánh nặng thuế phí ngày càng lớn. Thuế, phí cao sẽ làm người dân không có khả năng tiết kiệm, hoặc chán nản không muốn tiết kiệm nữa, kinh tế sao phát triển” (VietnamNet), “Người dân phải nộp những loại thuế gì?”: “Hơn 100 thuế, phí, lệ phí có mặt trong mọi ngành nghề, lĩnh vực mà đích đến cuối cùng là người tiêu thụ.” (VNEXpress)…
Rồi nào tiền xăng dầu, điện nước cứ thường xuyên tăng v.v.. Mọi món hàng sản xuất nhỏ nhất cũng cõng bao thứ thuế, phí: “Người tiêu dùng bị móc túi: Đường đi của giá”: Một ký gạo, bó rau hay lạng thịt đều phải qua ít nhất 4 – 5 tầng nấc trung gian với nhiều loại thuế, phí, hao hụt… đã đẩy giá lên cao” (Ndh.vn), cuối cùng lại đổ lên đầu dân.
Chính quyền phải biết khoan sức dân, nhưng ở VN thì nhà cầm quyền tha hồ bóc lột dân.
Thử so sánh với Na Uy và Anh, hai quốc gia mà người viết bài đã và đang sống. Ở Na Uy, thuế cũng thuộc loại cao so với thế giới nhưng bù lại giáo dục miễn phí và hệ thống an sinh xã hội rất tốt. Khi đi khám bệnh, thử máu, kiểm tra ung thư, tiến hành các biện pháp ngừa thai v,v…người dân vẫn phải trả tiền, nhưng số tiền đó tính trên thu nhập không phải là cao, còn khi vào bệnh viện, bất kỳ vì lý do gì, thì hoàn toàn không phải trả tiền. Đám tang, nếu thu nhập thấp thì nhà nước sẽ hỗ trợ lo gần như toàn bộ. Thất nghiệp thì có trợ cấp thất nghiệp. Người già có tiền già. Người tàn tật hoặc sức khỏe kém không làm việc được thì nhà nước nuôi cả đời.
Ở Anh hệ thống y tế còn hay hơn nữa, tôi mới đến Anh sống, không phải là công dân, cũng chưa đóng bất cứ thứ thuế nào cho nhà nước nhưng khi đi khám bệnh, thử máu, kiểm tra các loại…hoàn toàn không tốn một đồng nào.
Người dân lúc còn khỏe mạnh đi làm đóng thuế cho nhà nước chính là để mong những khi đau ốm, giả cả, tai nạn được trông cậy vào những chính sách an sinh xã hội của nhà nước, còn những người có vấn đề về tâm thần hoặc sức khỏe, không làm việc được thì lại càng phải trông cậy vào nhà nước. Nhưng ở VN thì nhà nước chỉ chăm chăm bóc lột dân đủ mọi cách, đè đầu cưỡi cổ dân mà không lo cho dân được cái gì.
Một sự vô lý như vậy suốt bao nhiêu năm nay mà người dân vẫn chấp nhận, cho thấy sức chịu đựng của người Việt quá “giỏi”! Và đó là điều đáng buồn, vì nó giúp cho chế độ thất nhân tâm ở VN vẫn tiếp tục tồn tại bao lâu nay!