Friday, March 29, 2019

‘Sư đảng viên’ Ba Vàng từng gom tiền xây chùa Quảng Nam rồi ‘biến’

Động thổ xây dựng khu du lịch năm 2016, có mặt “sư đảng viên” Thích Trúc Thái Minh, đứng giữa, đeo kính trắng. (Hình: Tuổi Trẻ)
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Trụ trì chùa Ba Vàng đã từng mượn đất cho động thổ xây dựng dự án Khu Du Lịch Tâm Linh Thiền Trúc Lâm – Quảng Nam, hay còn gọi là chùa Ba Vàng Quảng Nam, ở huyện Phú Ninh hồi năm 2016, gom tiền các Mạnh Thường Quân quyên góp rồi… “biệt tăm.”
Theo báo Tuổi Trẻ ngày 28 Tháng Ba, 2019, cho biết hồi ngày 26 Tháng Năm, 2016, tại khu vực rừng phòng hộ Phú Ninh, xã Tam Đại, huyện Phú Ninh, Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Ba Vàng Quảng Nam tổ chức lễ động thổ khởi công xây dựng dự án Khu Du Lịch Tâm Linh Thiền Trúc Lâm – Quảng Nam (chùa Ba Vàng Quảng Nam) rất “hoành tráng.”
Dự án sẽ được khai triển trên diện tích 200 hécta nằm trong đất rừng phòng hộ với tổng kinh phí đầu tư 1,000 tỷ đồng (hơn $43.1 triệu), dự kiến hoàn thành sau 12 tháng thi công.
Tại lễ khởi công, chủ đầu tư cho hay việc xây dựng chùa Ba Vàng Quảng Nam nhằm “thúc đẩy phát triển du lịch, bảo đảm an sinh xã hội, xây dựng đạo đức con người đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng, đời sống tâm linh của người dân,” làm nhiều người dân ở đây phấn khởi vì sắp có một dự án du lịch tâm linh lớn.
Đồ án khu du lịch tâm linh thiền Trúc Lâm Quảng Nam. (Hình: Tuổi Trẻ)
Cũng tại buổi động thổ khởi công này, nhiều nhà hảo tâm, tập thể, cá nhân đã ủng hộ hàng tỷ đồng và nhiều hiện vật có giá trị để góp phần xây dựng chùa.
Trong đó, có những nhà hảo tâm đưa tận tay hàng trăm triệu đồng tiền mặt cho đại diện nhà đầu tư, một số trao bảng tượng trưng với số tiền rất lớn, có người tặng 1 tỷ đồng. Đáng chú ý, người trực tiếp đứng ra nhận số tiền và hiện vật trên chính là “sư đảng viên” Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng Quảng Ninh, ngôi chùa mà những ngày qua đang gây xôn xao dư luận bởi việc gọi vong, nhập hồn thông qua hình thức công đức.
Thế nhưng, sau lễ khởi công thì chủ đầu tư thông báo, báo cáo tỉnh Quảng Nam dừng thực hiện dự án do “gặp một số khó khăn, vướng mắc.”
Theo báo Tuổi Trẻ, cho đến hiện tại, khoảnh đất mà chủ đầu tư đã làm lễ động thổ nằm bên cạnh hồ Phú Ninh vẫn để trống, người dân thả bò trên phần đất ấy và trồng keo con.
Ông Nguyễn Xuân Phước, giám đốc Ban Quản Lý Rừng Phòng Hộ Phú Ninh, cho biết phần đất mà chủ đầu tư làm lễ động thổ và toàn bộ diện tích dự kiến xây chùa vẫn là đất rừng phòng hộ, chưa được chuyển đổi mục đích sử dụng từ rừng phòng hộ sang đất xây dựng chùa chiền.
“Sư đảng viên” Thích Trúc Thái Minh nhận văn bản tiền ủng hộ xây chùa. (Hình: Tuổi Trẻ)
“Họ xin mượn địa điểm là khoảnh đất trống ở rừng phòng hộ để làm lễ khởi công thôi chứ chẳng có văn bản gì hết, mình cũng thấy không ảnh hưởng gì nên để họ làm. Và từ khi làm lễ khởi công xong họ cũng chẳng làm gì hết, chưa tác động đến rừng phòng hộ khu vực này,” ông Phước nói.
Trước việc dự án xây chùa trên dừng thực hiện, rất nhiều người dân và chính quyền địa phương bất ngờ. Do vậy từ năm 2017, Ban Thường Vụ Tỉnh ủy Quảng Nam và Ban Chỉ Đạo Công Tác Tôn Giáo đã có ý kiến đề nghị Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam phúc trình cho biết rõ nguyên nhân dự án dừng triển khai.
Đến Tháng Tám, 2017, Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Quảng Nam có phúc trình giải đáp cho biết, trong quá trình khai triển dự án, chủ đầu tư gặp một số khó khăn, vướng mắc, như thủ tục pháp lý chuyển đổi mục đích sử dụng đất, bồi thường, giải tỏa mặt bằng, công tác bảo vệ môi trường, đầu tư cơ sở hạ tầng phục vụ khai triển dự án, nguồn vốn thực hiện. Trong đó, khó khăn lớn nhất là “không bảo đảm năng lực tài chính” nên chủ đầu tư báo cáo Ủy Ban Nhân Dân tỉnh không tiếp tục khai triển, dừng thực hiện dự án…
Điều đáng chú ý là sau khi chủ đầu tư dừng dự án này, dư luận cho rằng chủ đầu tư đã “vẽ” ra dự án để động thổ, khởi công rồi nhận tiền ủng hộ xây chùa của các nhà hảo tâm, bây giờ số tiền ấy đi đâu? Và đến nay vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng. (Tr.N)

Thursday, March 28, 2019

Công ty Trung Quốc cung cấp thực phẩm ‘bẩn’, công nhân bỏ ăn phản đối

Công nhân ngừng ăn trưa, tập trung phản đối với cơ quan hữu trách. (Hình: Thanh Niên)
NINH BÌNH, Việt Nam (NV) – Thấy thức ăn có mùi lạ, hàng trăm công nhân của công ty may mặc ở Khu công nghiệp Gián Khẩu, huyện Gia Viễn, bỏ ăn tập thể do nghi thức ăn “bẩn” không bảo đảm vệ sinh, yêu cầu cơ quan hữu trách làm rõ.
Ngày 27 Tháng Ba, 2019, nói với báo Thanh Niên, ông Nguyễn Anh Tuấn, phó chủ tịch huyện Gia Viễn, cho biết Chi Cục An Toàn Vệ Sinh Thực Phẩm Ninh Bình đã lấy các mẫu thức ăn, thực phẩm trong bếp ăn của Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Great Global International (Trung Quốc) ở Khu công nghiệp Gián Khẩu, huyện Gia Viễn, để đưa đi xét nghiệm theo đề nghị của công nhân.
Tin cho biết, khoảng 11 giờ 30 phút sáng 26 Tháng Ba, hàng trăm công nhân của công ty may mặc nói trên đến nhà ăn để ăn trưa và phát hiện các món ăn như: cá rim mắm hành, chuối om đậu, bắp cải luộc, canh bí đỏ “có mùi lạ.”
Công nhân nghi ngờ thức ăn không bảo đảm vệ sinh nên ngừng ăn cơm phản đối. Ngoài ra, công nhân còn cho rằng nhà bếp đã sử dụng bột ngọt, dầu ăn không rõ nguồn gốc… nên yêu cầu cơ quan hữu trách làm rõ.
Trong lúc nêu vấn đề với lãnh đạo công ty, một số công nhân nhìn thấy nhiều bao tải, thùng phuy bằng nhựa đựng gà đông lạnh được nhân viên nhà bếp chở ra ngoài nhằm phi tang. Nghi ngờ nhà bếp tẩu tán thực phẩm bẩn, các công nhân đã chặn bắt, giữ lại số thịt gà đã bốc mùi hôi chờ giới hữu trách đến lấy mẫu kiểm định.
Thịt gà đông lạnh trong các bao tải bị công nhân giữ lại để yêu cầu kiểm tra phẩm chất. (Hình: Thanh Niên)
Ông Tuấn cho biết thêm, Công Ty Great Global International đã ký hợp đồng với Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Việt Nam EOC (ở Hà Nội) để đơn vị này cung ứng bữa ăn trưa cho công nhân.
Sau khi cơ quan hữu trách lập biên bản sự việc, lấy các mẫu thực phẩm để mang đi thử thì công nhân mới trở lại làm việc bình thường.
Cùng ngày, Bác Sĩ Đinh Văn Tương, trưởng Khoa Lây Bệnh Viện Đa Khoa huyện Hương Khê (tỉnh Hà Tĩnh), cho biết tính đến 4 giờ chiều ngày 26 Tháng Ba, khoa đã tiếp nhận và điều trị cho 33 bệnh nhân ở xã Hòa Hải (huyện Hương Khê) bị nhiễm trùng đường ruột do ngộ độc thức ăn.
Theo Bác Sĩ Tương, tất cả các bệnh nhân nhập viện đều có chung biểu hiện sốt cao, rét run, nôn, đi ngoài.
Trước đó, trưa 24 Tháng Ba, gia đình ông Đặng Văn Anh (ở xã Hòa Hải) tổ chức đám giỗ. Rất đông người thân của ông Anh và hàng xóm được mời đến tham dự. Sau khi ăn tiệc, đến chiều cùng ngày, có hơn 50 người bị ngộ độc thực phẩm, đau bụng, buồn nôn, sốt cao, tiêu chảy… nên đến các cơ sở y tế để điều trị. Đặc biệt, có gia đình cả 7 người dự đám giỗ đều phải nhập viện.
Tin cho biết, toàn bộ các món ăn trong đám giỗ là do gia đình tổ chức tự nấu, trong đó có các món như gà, thịt heo, nộm, vịt quay, tôm… (Tr.N)

Nhà thầu Trung Quốc ‘quỵt’ $13 triệu của Dự Án Gang Thép Thái Nguyên

Một phần Dự Án Mở Rộng Gang Thép Thái Nguyên đang bỏ dở dang. (Hình: Thanh Niên)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một nhà thầu Trung Quốc đã “quỵt ” khoản tiền $13 triệu mà chủ đầu tư Việt Nam đã “thanh toán sai” khi thực hiện Dự Án Mở Rộng Gang Thép Thái Nguyên.
Thông tin trên được ông Nguyễn Đình Phúc, tổng giám đốc Tổng Công Ty Thép Việt Nam (VNSTEEL), cho biết tại cuộc họp “xử lý 12 dự án yếu kém ngành Công Thương,” do ông Vương Đình Huệ, phó thủ tướng CSVN, chủ tọa sáng 27 Tháng Ba, 2019.
Theo báo Thanh Niên, tại cuộc họp, ông Huệ yêu cầu lãnh đạo VNSTEEL phúc trình về việc đã thông tin đến nhà thầu là Công Ty Tập Đoàn Xây Lắp Luyện Kim Trung Quốc (MMC) hay chưa việc liên quan đến kết luận của Thanh Tra Chính Phủ, yêu cầu phía nhà thầu Trung Quốc này hoàn trả $13 triệu tiền mà Công Ty Gang Thép Thái Nguyên (TISCO), chủ đầu tư đã “thanh toán sai quy định” cho công ty này.
Ông Phúc cho hay, VNSTEEL đã chuyển yêu cầu cho phía MMC. “Tuy nhiên, phía đối tác không hứa sẽ trả,” ông Phúc nói.
Cũng theo ông Phúc, ít có triẻn vọng nhà thầu MMC quay trở lại hoàn thành nốt các phần việc dở dang bởi vì điều kiện tiên quyết của nhà thầu MMC từ rất nhiều vòng thảo luận trước kia là phải tăng giá trị hợp đồng thêm $100 triệu.
“VNSTEEL xác định không thể đàm phán nữa và sẽ xin ý kiến tư vấn của Bộ Tư Pháp để tiến hành các thủ tục pháp lý tiếp theo như khởi kiện,” ông Phúc cho biết.
Trước đó, báo chí Việt Nam đưa tin, trong kết luận thanh tra Dự Án Mở Rộng Gang Thép Thái Nguyên (giai đoạn 2), Thanh Tra Chính Phủ đã đề nghị thủ tướng CSVN “xử lý về kinh tế với số tiền sai phạm lên tới hàng ngàn tỷ đồng, bao gồm: thu hồi khoản tiền thanh toán cho MMC số tiền hơn $13 triệu; xử lý số tiền thanh toán sai cho các nhà thầu phụ hơn 876 tỷ đồng ($37.75 triệu), gần 10 tỷ đồng ($430,956) chi cho việc tiếp khách, đi công tác nước ngoài…”
MMC là tổng thầu EPC (thiết kế, cung cấp thiết bị công nghệ và thi công xây dựng công trình) tại dự án mở rộng Nhà Máy Gang Thép Thái Nguyên (giai đoạn 2), với trị giá $160,8 triệu. Hai bên xác định “đây là giá trọn gói không thay đổi trong suốt quá trình thực hiện hợp đồng.” Thời gian thực hiện dự kiến là 30 tháng.
Thế nhưng sau đó, TISCO và MMC đã ký với nhau nhiều phụ lục điều chỉnh nhiều nội dung quan trọng trong hợp động EPC đã ký. Theo số liệu của TISCO, tổng giá trị thanh toán tính đến cuối Tháng Mười Hai, 2016 là gần 4,500 tỷ đồng ($193.94 triệu), trong đó chi phí thiết bị hơn 2,100 tỷ đồng ($90.50 triệu), chi phí xây dựng gần 1,000 tỷ đồng ($43.09 triệu)
Theo ông Phúc, việc thu hồi $13 triệu thanh toán cho MMC thì tổng thầu EPC vẫn “không hứa sẽ thực hiện.” (Tr.N)

Wednesday, March 27, 2019

Tạm đình chỉ các chức vụ của sư đảng viên trụ trì chùa Ba Vàng

Đại đức Thích Trúc Thái Minh trụ trì chùa Ba Vàng. (Hình: Zing)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Đại diện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, khẳng định Ðại Ðức Thích Trúc Thái Minh và chùa Ba Vàng đã “làm tổn thương đến thanh danh giáo hội, tăng đoàn.” Thế nhưng, chỉ dám tạm đình chỉ tất cả chức vụ của sư đảng viên quốc doanh này.
Chiều 26 Tháng Ba, 2019, tại chùa Quán Sứ (Hà Nội), sau cuộc họp kéo dài từ 2 giờ trưa đến 5 giờ chiều cùng ngày của Trung Ương Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam về việc chùa Ba Vàng “thỉnh vong, cúng oan gia trái chủ”, Hòa Thượng Thích Gia Quang, phó chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, cuối cùng chỉ gởi Thông Cáo Báo Chí mà né không tổ chức họp báo.
Khoảng gần 100 phóng viên báo chí đã “bám trụ” tại chùa Quán Sứ ngay từ đầu giờ chiều. Các phóng viên chờ đợi một cuộc họp báo với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, tuy nhiên, cuộc họp báo không được diễn ra.
“Sự việc xảy ra tại chùa Ba Vàng gây ra xôn xao dư luận, bất bình trong giới Phật giáo, cộng đồng và phật tử. Do vậy, hôm nay Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Khu Vực Phía Bắc họp hội nghị Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự để xem xét sự việc,” Sư Quang thông báo cho biết nguyên nhân không tổ chức họp báo.
Theo Sư Quang, cuộc họp nội bộ nói trên “có mời đại diện Cục An Ninh Nội Địa và Ban Tôn Giáo Chính Phủ cùng tham dự.”
Báo VNExpress tường thuật cho biết, trong buổi làm việc kéo dài 3 giờ, các đại biểu chỉ nghe đại diện Ban Thư Ký Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam trình bày việc chùa Ba Vàng thuyết giảng, tổ chức lễ “thỉnh vong giải oan gia trái chủ,” chữa bệnh cho người dân và Phật tử.
Hòa Thượng Thích Gia Quang chỉ có mấy lời nói với báo chí rồi lẩn tránh. (Hình: Tuổi Trẻ)
Trong đó, người tham gia buộc phải “trả nợ cho vong” từ vài triệu đến vài chục triệu đồng do vong yêu cầu, thông qua hình thức công đức vào chùa Ba Vàng, hoặc làm công quả lao động tại chùa.
Sau các phát biểu và ý kiến đề nghị của đại biểu dự hội nghị, Ban Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Tỉnh Quảng Ninh, Văn Phòng Giáo Hội Việt Nam kết luận, việc chùa Ba Vàng tổ chức lễ “thỉnh vong, giải oan gia trái chủ,” chữa bệnh cho người dân và Phật tử, trong đó có việc “gọi vong, nhập hồn, phán số kiếp,” phải “trả nợ cho vong do vong yêu cầu” bằng tiền hoặc lao động không công là “không đúng với nghi lễ Phật Giáo truyền thống.”
Hội nghị kết luận: “Đại Đức Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng, phải chịu toàn bộ trách nhiệm vì để Phật tử Phạm Thị Yến (pháp danh Tâm Chiều Hoàn Quán, chủ nhiệm Câu Lạc Bộ Cúc Vàng) đăng đàn thuyết pháp tại chùa. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam yêu cầu chùa Ba Vàng chấm dứt việc tổ chức “thỉnh oan gia trái chủ.”
Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam và Ban Trị Sự Giáo Hội Tỉnh Quảng Ninh thừa nhận “đã buông lỏng trong công tác quản lý tăng sự tại chùa Ba Vàng.”
Do nghĩ là có họp báo nên rất đông phóng viên đến chùa Quán Sứ nhưng cuối cùng là họp nội bộ, phóng viên đành ngồi phòng khách chờ thông tin. (Hình: Tuổi Trẻ)
Sư Quang thông tin rằng, hội nghị kết luận Ðại Ðức Thích Trúc Thái Minh và chùa Ba Vàng đã vi phạm Hiến Chương Giáo Hội, “làm tổn thương đến thanh danh giáo hội, tăng đoàn.” Vì vậy, Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Khu Vực Phía Bắc đề nghị hòa thượng, chủ tịch Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam, ngay lập tức ra quyết định đình chỉ tất cả chức vụ trong Giáo Hội Phật Giáo với Đại Đức Thích Trúc Thái Minh.
Quyết định chính thức sẽ được đưa ra tại hội nghị Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo sắp tới. Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam yêu cầu Đại Đức Thích Trúc Thái Minh sám hối tại Đại Tăng. Thượng Tọa Thích Thanh Quyết được giao làm thầy giáo giới cho Sư Thái Minh theo Luật Phật.
Riêng bà Phạm Thị Yến, người thuyết giảng tại chùa Ba Vàng chỉ bị thành phố Uông Bí phạt hành chính đối với “hành vi vi phạm nếp sống văn hoá” phạt 5 triệu đồng. Đồng thời Cơ quan hữu trách “đang làm rõ các hành vi vi phạm tiếp theo như: Thông tin, trục lợi… của bà Yến.”
Tuy nhận trách nhiệm, nhưng kết luận của Ban Thường Trực Hội Đồng Trị Sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam lại không hề nêu những hình thức xử lý đối với vụ này.
Lúc 6 giờ chiều, Hòa Thượng Thích Gia Quang kết thúc buổi thông tin báo chí, từ chối trả lời tất cả câu hỏi. (Tr.N)

Công an Thanh Hóa bắn gãy đùi người dân ‘không cần biết đúng sai’

Đùi trái của anh Nguyễn Trọng Cường sau vụ nổ súng buộc phải mổ để lắp xương và khâu nhiều mũi. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Một thanh niên ở phường Đông Hương, đang ngồi uống nước chè ở nhà hàng xóm thì bị Cảnh Sát 113 của công an thành phố Thanh Hóa gọi ra ngoài cổng rồi bất ngờ nổ súng bắn gãy đùi mà không cần biết đúng sai.
Nói với báo Pháp Luật TP.HCM ngày 26 Tháng Ba, 2019, ông Nguyễn Trọng Vịnh (69 tuổi, ở phường Đông Hương, thành phố Thanh Hóa) cho biết đã gởi đơn tố cáo Cảnh Sát 113 thành phố Thanh Hóa, vô cớ bắn trọng thương con ông là anh Nguyễn Trọng Cường (32 tuổi, ở cùng nhà)
Ông Vịnh kể, khoảng 6 giờ 30 chiều ngày 14 Tháng Hai, anh Cường đi ăn đám tiệc ở nhà người thân về thì gặp một nhóm thanh niên để xe gắn máy chắn ngang trước nhà nên anh không thể vào nhà.
Anh Cường yêu cầu nhóm thanh niên dời xe thì đã xảy ra mâu thuẫn. Khi hai bên cãi nhau, nhóm thanh niên đã dùng gạch đá để đe dọa anh Cường. Do quá nóng giận, Cường cũng chạy vào nhà lấy hai con dao lao ra nhưng gia đình ngăn cản.
Cùng lúc đó, công an phường Đông Hương có mặt nên nhóm thanh niên bỏ đi, trong khi đó anh Cường sang nhà ông Lê Nguyên Bình, hàng xóm uống nước chè.
Tuy nhiên, khoảng 20 phút sau, Cảnh Sát 113 thành phố Thanh Hóa đến trước nhà ông Bình gọi “thằng Cường đâu ra đây.” Khi nghe có tiếng gọi, anh Cường đi ra ngoài cổng thì bị Cảnh Sát 113 đứng chờ sẵn, lúc này anh Cường liền nói “tôi có tội gì mà các ông bắt tôi.”
Khi vừa dứt lời thì từ phía Cảnh Sát 113 có người hô lớn “nó ngáo đá (say ma tuý), bắn đi.” Liền sau đó anh Cường bị một cảnh sát bắn thẳng vào đùi trái, khiến anh ngã gục xuống đất trong đau đớn.
Ông Lê Nguyên Hòa kể lại toàn bộ sự việc ông chứng kiến với nhà báo. (Hình: Pháp Luật TP.HCM)
Chưa hết, dù anh Cường đã bị thương, nhưng nhóm Cảnh Sát 113 vẫn kéo lê anh Cường ra khỏi nơi xảy ra vụ việc khoảng 100 mét rồi đưa lên xe chở đi trước nhiều người dân chứng kiến.
Cũng theo ông Vịnh, tại Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh Thanh Hóa, anh Cường được yêu cầu test ma túy. Tuy nhiên, toàn bộ các lần test đều cho ra kết quả không dính ma túy.
Nói với báo Pháp Luật TP.HCM, ông Lê Nguyên Hòa, một người dân chứng kiến sự việc Cảnh Sát 113 nổ súng bắn anh Cường cho biết: “ Hôm đó, tôi ở trong nhà thì nghe to tiếng bên ngoài. Tôi đi ra thấy một bên là 7-8 thanh niên tay cầm gạch, một bên là cháu Cường cầm dao, đang cãi nhau to lắm. Tuy nhiên, công an phường đến giải quyết xong nên cả hai bên đều ra về. Khoảng 20 phút sau, tôi lại nghe thấy to tiếng nên lại ra mở cổng, lúc đó tôi chỉ cách cháu Cường khoảng 1 đến 1.5mét. Tôi nghe tiếng la lớn của một người trong nhóm công an ‘thằng ngáo đá đấy, bắn đi’ rồi nghe tiếp một tiếng đoàng và cháu Cường đã nằm ngã gục dưới đất. Sau đó Cảnh Sát 113 mang cháu Cường đi.”
Một nhân chứng khác, ông Lê Nguyên Bình, kể lại: “Lúc đó Cường đang ngồi uống nước chè, hút thuốc lào với con trai tôi ở nhà tôi rất bình thường. Từ ngoài cổng có tiếng gọi thì lúc đó Cường mới đi ra ngoài. Sau đó, tôi thấy một người cứ chĩa súng vô người Cường. Chưa kịp dứt lời thì họ bắn thẳng vào người, không thèm bắn chỉ thiên. Những cảnh sát có mặc quần áo công an và mang theo khiên và súng kéo Cường đi nơi khác,” ông Bình kể lại.
Trả lời báo chí Việt Nam, ông Khương Duy Oanh, phó giám đốc Công An tỉnh Thanh Hóa, cho hay: “Công an tỉnh Thanh Hóa đã nhận được đơn thư tố cáo của ông Vịnh. Hiện chúng tôi đang giải quyết theo các trình tự, quy định của pháp luật. Sau khi hoàn tất điều tra, làm rõ thông tin đơn thư phản ánh của người dân, chúng tôi sẽ thông báo công khai về vụ việc.” (Tr.N)

Sunday, March 24, 2019

Từ “ĐM” tòa đến đả đảo cộng sản

5 thành viên của Liên minh Dân tộc Việt nam Tự quyết không nao núng khi đối diện tòa án CSVN và đồng thanh hô đả đảo khi quan tòa đọc bản án hôm 18/3/2019 tại Sài Gòn.
Những phiên tòa mà chế độ cộng sản dàn dựng để kết án người yêu nước mỗi ngày càng nhiều hơn, tàn ác hơn, nặng nề hơn. Những phiên tòa này còn cho chúng ta thấy rằng, người dân Việt dám đứng lên, sẵn sàng dự phần vào công cuộc canh tân đất nước nhiều hơn, bản lĩnh hơn, kiên cường hơn. Họ yêu nước bao nhiêu thì căm phẫn chế độ cộng sản bấy nhiêu. Họ công chính cao vời bao nhiêu thì những kẻ mang danh là quan tòa lại hèn hạ bỉ ổi bấy nhiêu.
Ngày 18/03/2019 vừa qua, trong phiên Phúc thẩm tại TP.HCM, CSVN đã đưa các chí sĩ yêu nước ra vội vàng kết y án sơ thẩm đối với họ. Ông Lưu Văn Vịnh: 15 năm tù, ông Nguyễn Quốc Hoàn: 13 năm tù, ông Nguyễn Văn Đức Độ: 11 năm tù, ông Từ Công Nghĩa: 10 năm tù, ông Phan Trung: 8 năm tù.
Đọc bài viết trên Facebook của Luật sư Đặng Đình Mạnh tường thuật thì chúng ta thấu hiểu được từng khí chất cụ thể của những con người yêu nước này. Họ không sợ hãi trước bạo quyền bất công, họ không xá bản án tù dài đằng đẳng áp đặt cho họ. Trước tòa họ đồng thanh hô to rằng: “Đả đảo phiên tòa”, “Đả đảo phiên tòa bất công, đả đảo Cộng sản”.
Những tiếng thét đanh thép làm rung chuyển cả khán phòng “Đả đảo phiên tòa”, “Đả đảo phiên tòa bất công”, “Đả đảo Cộng sản” khiến cho công an thì choáng váng, nháo nhác, quan tòa thì bối rối, vội vã trốn chạy mà không đọc hết được bản án viết sẵn.
Họ nói gì trước tòa? Ông Lưu Văn Vịnh nói: “Tôi không có tội. Chính cộng sản mới có tội, rồi sẽ có lúc các người sẽ phải trả lời về tội lỗi của các người trước nhân dân.” Ông Nguyễn Quốc Hoàn: “Tôi không có tội”. Ông Nguyễn Văn Đức Độ: “Tôi là nạn nhân của sự lưu manh của cơ quan điều tra.” Ông Từ Công Nghĩa: “Yêu cầu chính quyền cộng sản trả tự do cho chúng tôi. Chúng tôi vô tội.”
Thật lạ lùng, có nơi nào trên trái đất này, có phiên tòa nào diễn ra xét xử người được cho là có tội mà họ lại dám đối đáp với quan tòa đanh thép, rõ ràng như vậy. Thậm chí chính những con người đó lại đang kết án, xét xử các quan tòa: “Chính cộng sản mới có tội, rồi sẽ có lúc các người sẽ phải trả lời về tội lỗi của các người trước nhân dân.”
Hầu hết các phiên tòa xét xử người công chính yêu nước từ trước đến nay, phải nói là tâm thế của họ rất bình an, không xao xuyến. Chính nghĩa và sự mạnh mẽ luôn thuộc về những người đứng bục “bị cáo”, trong khi kẻ thua cuộc lại chính là những quan tòa đại diện cho chế độ ngồi ghế xét xử. Những người tù yêu nước từng trải qua giây phút đối mặt với tòa án cộng sản thì cảm nhận rất rõ ràng, ánh mắt của quan tòa thường không dám nhìn thẳng vào họ, thậm chí phải cúi gằm mặt xuống giả vờ nhìn vào bản án hoặc nhìn lơ đi nơi khác.
Những hình ảnh, diễn biến tại phiên tòa diễn ra tại TP.HCM năm 2019 lại khiến cho chúng ta liên tưởng đến phiên tòa Linh mục Tadeo Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng tại Huế hôm 30/3/2007 khi Ngài hô to “đả đảo cộng sản”.
Đối mặt với phiên tòa phúc thẩm ngày 10/7/2018 tại Hà Nội, sinh viên Trần Hoàng Phúc nói một cách mỉa mai đối với nền tư pháp, với chế độ cộng sản “Tôi rất ‘hài lòng’ về phiên tòa hôm nay. Phiên tòa hôm nay phản ánh đúng bản chất của nhà nước CHXHCN Việt Nam, phiên tòa hôm nay làm rạng danh chế độ chính trị Việt Nam, phiên tòa hôm nay cho cả thế giới biết rõ nền pháp chế và nhà nước pháp quyền Việt Nam!”
“ĐM Tòa.”- Đó là câu chửi của ông Nguyễn Văn Túc, một tù nhân lương tâm bị kết án 13 năm, trong phiên phúc thẩm hôm 14/9/2018 tại Thái Bình. Sự hiên ngang, đơn giản hơn nhiều, thái độ rõ ràng bằng “Một câu chửi vĩ đại/ Ngay ở chốn công đường/ Chửi bộ máy tư pháp/ Vớ vẩn và nhiễu nhương.” – Thơ Thái Bá Tân.
Những tinh thần thép, những thế hệ vàng cứ nối tiếp nhau trên con đường tìm kiếm tự do dân chủ, quyền con người và canh tân đất nước, dù là đang bị vùi dập, chà đạp, cầm tù hay tra tấn.Thật vậy, ai đã cho họ quyền lực mạnh mẽ, sự can đảm và kiên cường này nếu như đó không phải là quyền lực của lòng yêu nước.
Portland, OR 24/3/2019
Paulus Lê Sơn

Từ Ba Vàng đến Sao Vàng!

Chùa Ba Vàng, TP, Uông Bí, Quảng Ninh.
Thời sự trong tuần qua nổi bật chuyện chùa Ba Vàng (Uông Bí, Quảng Ninh) với nhiều tình tiết, nhiều diễn biến khác thường. Chuyện bắt đầu từ một câu nói bất nhân của một nữ “phật tử” của chùa, bà Phạm Thị Yến về chuyện cô gái Cao Thị Mỹ Duyên bị hiếp dâm và sát hại khi đi giao gà ở Điện Biên.
Trong một video đăng tải lên mạng xã hội vào ngày 19/3, bà Yến đã giải thích như sau: “Nguyên nhân chính chưa phải là nguyên nhân đi ship hàng (gà) khiến bị hiếp như vậy, mà nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp và duyên trong hiện tại bạn ấy lại sát sinh. Hai cái này cộng vào nhau khiến cho bạn ấy bị như vậy. Ai làm gì cũng phải là do quả báo của chính mình (…). Bạn ấy trong tiền kiếp phải có hai loại tội: tội thứ nhất là sát mạng chúng sinh dã man; tội thứ hai là về mặt thân thể, trinh tiết của người khác bạn ấy xâm phạm, cho nên bạn mới bị quả báo như vậy…”
Trong khi dư luận xã hội còn đang bàng hoàng về việc này, thì lời “giải thích” này của bà Yến đã khiến nhiều người rất sôi máu, đặc biệt là gia đình nạn nhân. Trao đổi với phóng viên vào tối 20/3, bà Trần Thị Hiền − mẹ nạn nhân − cho biết, bà đã xem đoạn clip này của bà Phạm Thị Yến và cảm thấy rất bực tức trước những lời giải thích đầy tính mê tín dị đoan về việc con gái bà bị sát hại dịp Tết vừa qua.
Bà Hiền đã nói: “Những lời nói của bà Phạm Thị Yến đã xúc phạm gia đình tôi, xúc phạm vong linh của con gái tôi nhằm lôi kéo những người nhẹ dạ, cả tin đi vào con đường mê tín dị đoan. Việc làm này không thể chấp nhận được. Họ hàng nhà tôi mấy đời nay không có ai làm nghề gì về giết gà, mổ gà hay thịt con nọ, con kia mà chỉ khi nào có việc, mới thịt vài con gà. Gia đình không có ai gây ra hành vi hiếp dâm, dâm ô và bản thân tôi chưa bao giờ lừa đảo ai, kể cả nợ 1.000 đồng cũng đi trả tử tế chứ không xin, lấy. Vậy mà bà Yến trong clip lại nói do nghiệp nọ, nghiệp kia gây ra, rõ ràng, đây là hành vi tuyên truyền mê tín dị đoan.”
Không đầy 24 tiếng đồng hồ sau, trên các trang mạng xã hội lẫn truyền thông nhà nước tràn ngập những lời chửi rủa, thoá mạ bà Yến, trong đó có cả các vị sư của Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Nhưng sau đó, các mũi dùi lại chĩa sang nhà chùa, và đặc biệt là sư Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng. Nhờ đó người ta mới biết để cái gọi là “pháp thỉnh oan gia trái chủ” mà chùa này kinh doanh bằng cách “gọi linh” (vong hồn) về giải tội cho người sống, với số tiền cúng dường lên đến chục triệu đồng cho mỗi lần “gọi linh”.
Trong một clip video phát tán ngày 20/3 thì mọi bệnh tật và xui xẻo trong cuộc sống đều được lý giải là bởi “oan hồn” gây ra. Muốn thoát nạn thì buộc phải “trả nợ” cho vong từ vài triệu đến hàng chục triệu đồng thông qua hình thức cúng “công đức” cho nhà chùa. Hoạt động này đã công khai diễn ra từ nhiều năm nay tại chùa Ba Vàng − và mỗi năm số tiền cúng vong lên đến hàng trăm tỉ. Thông tin vụ việc trục lợi từ các hoạt động thỉnh vong, gọi hồn tại chùa Ba Vàng khiến dư luận xã hội bức xúc về các hành vi lan truyền những chuyện dị đoan, ma quỷ.
Các ngày sau đó, nhà cầm quyền từ UBND TP Uông Bí, Công an, Ban Tôn giáo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam và đến cả Bộ trưởng Bộ Văn hóa cũng vào cuộc để yêu cầu trụ trì chùa Ba Vàng chấm dứt “thỉnh vong, cúng oan gia trái chủ” cũng như các hình thức mê tín dị đoan khác. Có điều lạ là chùa Ba Vàng và những hoạt động mê tín, dị đoan đã tồn tại từ bao lâu nay sao tự dưng cả một “hệ thống chính trị” như lên đồng, thậm chí có người còn đòi “xử lý”, làm như họ mới phát giác ra một cái gì ghê gớm lắm.
Ngay cả trong Giáo hội, cũng nhiều vị lên tiếng. Trả lời báo Lao Động, Thượng tọa Thích Nhật Từ nói rằng: “thỉnh oan gia trái chủ ảnh hưởng lớn tới tâm trí, thể chất, sức khỏe, các mối quan hệ xã hội của người dân. Thứ tà pháp ấy hoàn toàn phi Phật học, phi khoa học.”
Cũng nói về thói mê tín, giáo sư toán Nguyễn Ngọc Chu đã có những nhận định rất hay, xin được phép chia sẻ lên đây:
“Những người lạc vào mê tín không phải do tự chính họ. Họ là nạn nhân của một xã hội dưỡng sinh mê tín. Nếu một xã hội lành mạnh thì không thể để họ lạc vào mê tín. Nếu bạn không tin thì bạn tự trả lời câu hỏi, rằng tại sao cũng tín ngưỡng mà ở các nước khác lại không xảy ra hiện tượng mê tín dị đoan và buôn bán thần thánh đại họa như ở nước ta?
Muốn làm rõ hơn nữa nguyên do thì hãy đặt thêm câu hỏi: Tại sao nhiều người dân lại tin vào những điều mê tín dị đoan như bây giờ?
Từ một góc nhìn, câu trả lời thật đơn giản: Bởi họ không biết tin vào đâu!
− Họ biết tin vào đâu khi chính những người có chức quyền cũng đi chùa xin chức quyền.
− Họ biết tin vào đâu khi những kẻ có tiền lại xây chùa chiền, khuyến khích họ đi chùa cậy nhờ thần thánh.
− Họ biết tin vào đâu khi những bậc trụ trì khuyên họ cậy nhờ thánh thần.
− Họ biết tin vào đâu khi kẻ có quyền thay đen đổi trắng.
− Họ biết tin vào đâu khi kẻ có tiền mua trắng thay đen.
− Họ biết tin vào đâu khi quan tòa không bảo vệ lẽ phải.
− Họ biết tin vào đâu khi mọi việc phải dựa vào đồng tiền.
− Họ biết tin vào đâu khi kẻ có chữ bịt tai cúi đầu.
Bởi vậy họ phải cậy nhờ vào thần thánh và cả ma quỷ”.
Tuy nhiên đối với người viết, chuyện “lên đồng” của cả “hệ thống chính trị” là điều đáng nói nhất.
Các quan chức CSVN cao cấp nhất viếng thăm chùa Ba Vàng chụp hình lưu niệm cùng sư trụ trì. Ảnh: Facebook
Các quan chức CSVN cao cấp nhất viếng thăm chùa Ba Vàng chụp hình lưu niệm cùng sư trụ trì. Ảnh: Facebook

Chỉ trong 48 tiếng, người ta thấy hình ảnh của các lãnh đạo cao nhất của nhà nước đều có hình chụp chung với sư  Thích Trúc Thái Minh chùa Ba Vàng lan tràn trên mạng. Tất cả đều là hình thật, không photoshop. Nào là Lê Hồng Anh (nguyên Bộ trưởng Công an), Trần Đức Lương (nguyên Chủ tịch nước), Phạm Minh Chính (Trưởng ban Tổ chức Trung ương) và còn với nhiều quan chức khác.
Nhưng tấm hình đáng chú ý nhất, chụp với đương kim Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, cả hai đang dung dăng dung dẻ, trông thật vui vẻ và hạnh phúc. Người “phát tán” tấm hình này cũng không quên đằng sau hai nhân vật chính còn có thấp thoáng hình ảnh của Đỗ Mạnh Hùng, kẻ đã “cưỡng hôn” cô gái trong thang máy và bị phạt 200 ngàn hồ tệ khiến cả xã hội bừng bừng lên án. Nếu “hệ thống chính trị” lên án các hành động mê tín dị đoan của chùa Ba Vàng, thì những hình ảnh “tươi mát” này chắc phải có dụng ý ?
Điều này khiến nhiều người không khỏi làm một dấu gạch nối giữa lời phát biểu của ông Nguyễn Phú Trọng vào sáng 25/12/2018 trong Hội nghị lần thứ 9 Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa 12 chuẩn bị cho công tác nhân sự Đại hội 13. Ông Trọng nêu rõ: “Không để lọt vào quy hoạch những người không đủ chuẩn, nhất là những người có biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức.”
Tình trạng kinh tế không mấy sáng sủa, đồng hồ nợ công quay nhanh còn hơn chong chóng. Giáo dục, y tế, môi trường đâu đâu cũng xơ xác, tiêu điều. Dân chúng phản ứng với mỗi bước hợp tác với Trung Quốc, gần đây nhất là vụ đường cao tốc Bắc-Nam. Bước ra ngoài thì hết EVFTA đến UPR vây bủa… Đang trong thế “tứ bề thọ địch” thì lãnh đạo kẻ thì đi cúng sao giải hạn, người thì dung dăng dung dẻ và đám khác quay ra bêu xấu, cốt giành cho được phần thắng trong kỳ Đại hội 13 sắp tới.
Và đây cũng chẳng khác gì một đống hổ lốn!
Phạm Minh Hoàng

Chính sách lớn của đảng

Đỗ Văn Ngà|

Đã từ lâu, trên các băng rôn tuyên truyền của ĐCS, chúng ta thấy xuất hiện hình ảnh ông Hồ Chí Minh được gắn với hoa sen-một hình ảnh có tính biểu tượng của đạo phật. Chưa hết, trong khoảng 20 năm trở lại đây, chúng ta thấy hình ảnh ông Hồ Chí Minh được đôn lên thành bồ tát và được đưa vào các chùa chiền để thờ. Đây là chính sách, ghép một nhân vật chính trị chung với hình ảnh của một đấng chí tôn của tôn giáo ngàn năm nhằm biến lãnh tụ thành một thứ đức tin thần quyền để dễ dàng cai trị. Nhắc lại! Đây là một chính sách hẳn hoi, và là chính sách rất lớn của ĐCS. Nó quan trọng hơn mọi chính sách về phát kinh tế của đất nước. Để hỗ trợ cho chính sách này, đã có sự phối hợp vô cùng ăn ý từ các chính sách kinh tế đến sách lược giáo dục.
Để có tự do tôn giáo, thì nhà nước không được nhúng tay vào bất cứ hoạt động nào của tôn giáo. Giáo hội phật giáo phải được xem là một tổ chức dân sự độc lập với chính quyền, thì lúc đó tôn giáo mới được trả về với giá trị đích thực của nó. Nhưng với CS giáo hội phật giáo là nơi hoạt động của những đảng viên ĐCS đội lốt để thực hiện nhiệm vụ chính trị cho Đảng. Nói cho dễ hiểu thì Đảng đã dùng vỏ tôn giáo để lồng ruột Đảng vào nhằm biến chùa chiền thành nơi lừa đảo. Lừa đảo tiền bạc và lừa đảo lòng tin.
Nền giáo dục XHCN có mục đích dìm con người trong ngu muội, kết hợp với một xã hội nghèo đói đến cùng cực. Cả 2 yếu tố này xuất hiện đồng thời như là 2 bức tường sừng sững của một con đường độc đạo, chính con đường này đang lùa nhân dân tìm đến với sự giải thoát của thánh thần. Khi đã lùa được nhân dân tìm đến sự giải thoát ở thần linh, đảng cho đảng viên đội lốt sư xây chùa, đặt ra các loại phí để tận thu nhằm làm công tác kinh doanh cho Đảng. Chưa hết, để lùa được thật nhiều dân ngu vào chùa, đảng đã cho phép cho hệ thống báo chí Nhà nước viết bài PR cho những ông sư trụ trì, bịa đặt những chuyện tâm linh li kỳ để dụ dân ngu tụ đến ngày một đông. Và cuối cùng là hốt bạc để sư làm giàu và chia chác cho Đảng.
Nghèo đói do đâu? Do Đảng. Dân chúng dù có học cũng dốt nát, do đâu? Do Đảng. Nghèo đói cộng dốt nát thì đích đến của nhân dân là chùa chiền, xin giải hạn, xin gì gì đó vv… đủ thứ để tìm cảm giác giải thoát và cứ thế mà an tâm sống trong kiếp nghèo đói không có động lực phảng kháng để giúp Đảng được vững bền cai trị. Vậy dân biết bấu víu vào gì đây? Vào thánh thần, thế là đảng dựng lện một giáo hội đội lốt để hốt tiền. Chính sách đó thành công thì chẳng cần người giỏi để ra chính sách kinh tế tốt, chẳng cần người tài đức để vạch chính sách an sinh xã hội tốt như các nước khác, mà chỉ cần những kẻ tham lam cai trị thì xã hội Việt Nam vẫn ổn định như thường. Đó là cách mà Đảng đang xây dựng đế chế của mình. Và chắc chắn, đó là chính sách lớn mà Đảng sẽ không bao giờ thay đổi./.Phật giáo đích thực ở Việt Nam đã bị bức tử, thay vào đó là phật giáo đội lốt. Mục đích của chính sách này là họ muốn lợi dụng hình ảnh của đức phật để nâng ông Hồ Chí Minh hay ông Võ Nguyên Giáp lên thành phật. Họ làm thế để cấy vào đầu dân chúng ngu muội rằng “Hồ Chí Minh là bồ tát, là phật, hãy cúng nhường để mai sau được ông ta mang lại sự may mắn”. Như vậy nền giáo dục thối nát như hiện nay không hẳn là yếu kém của ĐCS mà nó chính là chủ trương. Nếu không nhờ nền giáo dục XHCN thì dân đâu có u mê như vậy? Và nếu không có giáo dục XHCN thì làm sao có những thằng bác sỹ bán rẻ lương tâm góp phần vào quảng cáo cho chùa lừa đảo Ba Vàng?

Xuất nhập khẩu Đà Nẵng: Kẻ chống lại loài người!



Ngày hôm qua (16.3), tại xóm 12, thôn Lĩnh Đông, xã Phạm Mệnh, huyện Kinh môn, tỉnh Hải Dương lại có thêm một người trung tuổi ra đi vì bị ung thư máu.
Đó là ông Đỗ Văn Đượm, sinh năm 1968, trước khi chết ông Đượm có nói với người hùng địa phương Ngô Văn Thuấn là nếu không đóng cửa nhà máy XNK Đà Nẵng, nhiều đứa trẻ trong làng sẽ sớm theo ông.
-
Trên thực tế, từ khi có nhà máy hóa chất này, số người chết trẻ, ung thư, tai biến, đột quỵ… tăng lên nhanh chóng.
Ông Ngô Văn Thuấn đã đại diện cho 500 hộ dân viết đơn kêu cứu khẩn cấp, Tổng cục Môi trường thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường cũng đã xuống thanh tra, xử phạt gần 1 tỷ đồng nhưng… chẳng thấm vào đâu.
Công ty Xuất nhập khẩu Đà Nẵng được cấp phép sản xuất muối công nghiệp nhưng thực chất sản xuất kim loại tổng hợp, niken, đồng, thiếc… không có giấy xác nhận hoàn thành công trình bảo vệ môi trường, tự ý xây dựng thêm nhà xưởng và nhà ủ sử dụng nguyên liệu không có trong nội dung ĐTM; không sấy, nghiền bã lọc làm tăng chất thải nguy hại, không thu gom nước mưa, khí thải có chứa các thông số vượt quy chuẩn nhiều lần, nước thải chảy trực tiếp ra sông Kinh Thầy đe dọa đến tính mạng nhiều người, nhiều loài sinh vật… nhưng không hiểu sao nó vẫn ngang nhiên hoạt động?
Ban đêm, khói đen phủ kín bầu trời, có người phải đeo khẩu trang ngủ, với mùi tanh của hóa chất, ban ngày cửa đóng then cài nhưng vẫn có mùi có bụi, tôi nhìn vào bên trong nhà máy XNK Đà Nẵng còn có những thùng hóa chất lạ khiến bản thân bị tức ngực, khó thở, vài kẻ lạ mặt bên ngoài hùng hổ canh chừng, hóa chất chảy ra ngoài rãnh khiến cây, cỏ chết theo, có những người dân trong làng phải thở bằng bình oxy và thường xuyên bị đưa đi cấp cứu.
Người dân còn tố cáo công ty XNK Đà Nẵng lừa dối họ, ở chính mảnh đất mà XNK Đà Nẵng đang hoạt động… trước kia tên là công ty 1369.
Cùng Công ty Trường Khánh, người dân Kinh Môn phát hiện thêm xưởng sản xuất chất Pro Niken của công ty 1369 hoạt động không phép, họ dựng lều phản đối, đòi đóng cửa 2 nhà máy này.
Sau một hồi đấu tranh căng thẳng, bị một số thanh niên lạ mặt dùng bom xăng ném, đập phá tài sản và đuổi đánh dân thường, một chiếc máy xúc tấn công người dân được cho là của con lãnh đạo huyện… cuối cùng nhà máy Trường Khánh phải dừng hoạt động, còn nhà máy 1369 vẫn hoạt động trá hình với cái tên XNK Đà Nẵng.
Sản xuất muối nhưng toàn mùi hóa chất, có phải họ đang chế biến MoS2 kết hợp hóa chất độc hại Axít HCL, Na2CO3, muối MgCL2, muối NH4CL… còn những chất nào khác? những chất nào thải trực tiếp ra sông? Tại sao không đóng cửa nhà máy để bảo vệ giống nòi?
Vi phạm pháp luật nghiêm trọng, có dấu hiệu của tội chống lại loài người nhưng vẫn cố tình bao che. Lợi nhuận bao nhiêu cho đủ… để đánh đổi con sông Kinh Thầy cùng tính mạng của rất nhiều thế hệ dân làng?
Thật chua xót !

Được và mất


Nguyễn Đình Cống FB
Vừa qua tôi đến thăm bạn già Nguyễn Võ Kỳ Anh, nguyên vụ trưởng giáo dục thể chất thuộc Bộ Dạy học, là bạn từ thời phổ thông. Kỳ Anh vừa biết được chuyện tôi từ bỏ ĐCS và chịu những tổn thất do an ninh của đảng gây ra. Bạn hỏi : “Ông thấy mất gì, được gì do chuyện công khai từ bỏ đảng”. Ngẫm nghĩ một lúc, tôi trả lời :
Nghĩ cho cùng, mọi việc đều phải trả giá. Trong việc này mình mất ít, được nhiều. Mất tất cả các hợp đồng về giảng dạy, làm khoa học, xuất bản sách. Tính ra tiền, cho đến bây giờ, thiệt hại (không được nhận) khoảng trên 500 triệu và còn tiếp tục, mất cơ hội giảng dạy trực tiếp những vấn đề khoa học quý giá. Nhưng đó là chuyện nhỏ.
Quan trọng là được nhiều thứ quý báu. Được tự do thể hiện sự trung thực trong việc phản biện những độc hại của Chủ nghĩa Mác Lê, phản biện những bất cập, những thiếu sót trong một vài nghị quyết của Đảng và Nhà nước. Được công khai truyền bá (đành rằng chỉ mới trong phạm vi hẹp) những tư tưởng, quan điểm mà mình cho là tiến bộ. Được trút bỏ mọi nỗi sợ hãi để sống chân thật hơn. Được nhận thêm lòng tin cậy của một số bạn bè, đặc biệt là của các bạn trẻ.
Nghe xong Kỳ Anh hỏi tiếp : Thế ông không lo bị đối xử bất công à, ví như bị khủng bố.
Tôi trả lời, không lo, chỉ chuẩn bị chấp nhận mà thôi. Đối xử bất công hoặc khủng bố có 2 dạng chủ yếu, về tinh thần và thể xác. Về tinh thần, đã có. nhiều hành động từ bỉ ổi đến tinh vi, nhưng không xúc phạm được đến mình. Về thể xác, chưa có gì quan trọng xẩy ra, nhưng hàng ngày mình vẫn luyện tập để đề phòng và chấp nhận. Mình tâm niệm câu thơ của tướng Trần Độ : “Ta phó thân ta với Đất Trời”.
Có một số người tưởng rằng sau khi từ bỏ ĐCS tôi bị mất nhiều thứ, nhưng ngược lại tôi rất sung sường nhận thấy rằng được nhiều hơn mất.

Mặt trận tư tưởng của chính trị

Luân Lê|

Đức Phật ở cõi Niết Bàn cũng phải buồn đau vái lậy các loại thầy, sư sãi và các ngôi chùa dưới thời xã hội chủ nghĩa khi mọi giá trị và triết thuyết nguyên nghĩa và tốt đẹp của Phật giáo đã bị huỷ hoại và tàn phá tới tận gốc rễ bởi những tâm trí tà đạo nhưng khoác áo nương tựa vào và tụng kinh nhà Phật.


Lấn chiếm đất làm chùa lớn, trang trí chùa một cách xa hoa và tráng lệ với đủ các vật phẩm, kiến trúc đồ sộ và đắt đỏ, kỳ dị; lấy chuyện vong báo oán để lừa đảo, cưỡng đoạt tiền bạc; dùng chuyện nghiệp kiếp tà ác để làm dân chúng sợ hãi, mê lạc; diễn giải kinh đạo nhà Phật trở nên méo mó và sai trái. Các ngôi chùa ngày càng trở thành biểu tượng của phép màu và những điều kỳ diệu, nhưng lại có thể hiện thực hoá được vào trong sinh hoạt đời sống nhằm thoả mãn các nhu cầu (dục vọng) vật chất, quyền lực của con người.
Không có gì là ngẫu nhiên cả. Đó không chỉ là một vấn đề chung của ý thức hệ xã hội do nhận thức của dân chúng còn thấp (tương xứng với mức sống kinh tế thiếu thốn, nghèo khó), mà nó còn xuất phát từ vấn đề bị chi phối của yếu tố chính trị. Khi các quan chức thường xuyên thăm viếng những nơi cửa Phật như một bảo chứng về mặt tâm lý khiến cho xã hội tin rằng những ngôi chùa đó là linh thiêng, có thể mang tới những điều may mắn, có thể đạt được quyền chức, bổng lộc, phát thịnh. Nó tạo ra tâm thức thần quyền và lệ thuộc vào sự ban ơn theo lối xin cho.
-
Trong cuốn “Dân trị và Chính quyền” tôi đã nói, dù ngắn gọn, nhưng tôn giáo sẽ trở thành một lĩnh vực mà quyền lực chính trị can dự làm cho dân chúng trở nên ngu muội, mê hoặc và khiến cho người ta rời xa các mưu cầu chính trị và cuộc sống hiện thực. Họ còn sẽ dựng nên những hình tượng lãnh tụ (của chế độ) toàn hảo như thánh thần để tôn giáo hoá hình tượng đó làm cho người dân lầm tưởng rằng tôn giáo là nơi con người có thể đạt được mọi giá trị mà họ thèm muốn.
Bên Trung Quốc, mật vụ và an ninh khoác áo nhà sư, tụng kinh niệm Phật và sống như một phật tử trong các ngôi chùa để kiểm soát tư tưởng và điều khiến tôn giáo là một vấn đề quan trọng hàng đầu trong chính sách kiểm duyệt tư tưởng. Không có thần thánh, Phật thế nào ngoài các lãnh tụ cộng sản được tôn xưng lên làm thánh, làm đại đức Bồ tát, có khả năng cứu nhân độ thế và ban phát mọi thứ cho dân lành tin tưởng vào. Trong chùa, các bức tượng lãnh tụ hoặc tướng tá cộng sản được trưng bày ngay cạnh các bức tượng Phật. Và rõ ràng, tuyên ngôn của Phật giáo còn bị gắn vào định hướng xã hội chủ nghĩa.
Trung Quốc đã tàn phá hầu hết các ngôi chùa và nền tảng Phật giáo ở Tây Tạng. Các nhà sư không khuất phục trước nhà cầm quyền cộng sản Bắc Kinh sẽ bị tra tấn, bắt nhốt, thậm chí mất tích không dấu vết nào. Hơn 8.000 ngôi chùa với các kiến trúc tuyệt đẹp, có tính lịch sử và văn hoá rất cao, được duy giữ và truyền tụng qua bao thế hệ, bỗng chốc bị đốt phá tan hoang không còn gì trên đất Tây Tạng. Đức Đạt Lai Lạt Ma phải sống tha hương và vẫn lên tiếng đấu tranh với nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc hòng phục dựng và chấn hưng lại nền tảng Phật giáo tinh tuệ đang bị diệt vong của vùng đất này.
Tôn giáo chính đạo, nếu không quy phục nhà cầm quyền, sẽ bị bêu riếu để dân chúng ác cảm, tiến đến là bị trấn áp dã man và bị phá huỷ đến tiêu vong, bằng không, khi biết tuân phục nhà càm quyền, tôn giáo đó sẽ bị thay thế bởi một thứ lõi tôn giáo khác mà nó có lợi cho nhà cầm quyền và họ có thể kiểm soát, chi phối được – một mặt trận tư tưởng và văn hoá quan trọng tiên quyết. Vì tôn giáo là niềm tin cuối cùng của con người, nếu nó bị phá vỡ hoặc đánh mất, nó sẽ làm sụp đổ mọi mưu đồ chính trị thống trị./.

Nợ nghiệp


Luân Lê|

hủ trọc: Này tín chủ, oan trái nhà ngươi kiếp trước nhiều nên kiếp này vong theo và oán hận. Ngươi không giải oán thì sẽ nghèo khó hoặc đau khổ, vận hạn suốt đời. Có khi chết không toàn thây. Ta không nói ác và vu oan giá hoạ cho ai bao giờ.
Tín chủ: Thưa bổn thầy. Con biết ạ. Vì kiếp trước con làm dân nghèo, kiếp này con làm quan tham nên đàn áp, tra tấn, cướp bóc của người hiền lành vô tội nhiều quá. Con cần bổn thầy chỉ cho con cách giải oán nghiệp chướng kiếp này con tạo ra.
Thủ trọc: Tín chủ phải tuyệt đối nghe ta. Tin vào lời giảng của ta thì mới mong toàn mạng và tốt lên được. Vong có nói với ta là nhà ngươi phải đưa tiền để làm lễ. Và phải là một số tiền rất lớn mới có thể hoá giải được. Nghiệp nhà ngươi nặng lắm. Nếu không thường xuyên dâng tiến, cúng dường và công đức mà chỉ lo vơ vét thì sẽ sớm bị vong ám mà chết bất đắc kỳ tử, không siêu thoát được. A di đà phật.
Thủ trọc: Phải 1,1 tỷ đồng. Tội lỗi nhà ngươi lớn lắm. Thật may là tín chủ gặp được ta kịp lúc và đúng người cần gặp.Tín chủ: Vậy bổn thầy cho con biết con phải cúng tiến bao nhiêu để con cân đối ạ.
Tín chủ: Ôi trời ơi! Vong này nặng quá, nặng quá. Không biết hội đồng định giá tính toán thế nào mà ra cái giá khủng khiếp thế này. Mà thưa, cái này có tính thuế VAT chưa bổn thầy?
Thủ trọc: Không có thuế vì vong không phải hàng hoá nên không có giá trị gia tăng. Cũng không có hao mòn. Bộ Tài chính còn đang loay hoay định mã ngành cấp 4 chưa xong còn Bộ Văn hoá thì không biết xếp vong ám và giải oán vào nét văn hoá đặc sắc nào. Đây coi như là phí ly hôn của nhà ngươi với vong. Mai ta còn phải đi gặp ông A, bà B để làm thủ tục xin đất xây thêm lăng, tượng, hòm công đức chứ cơ sở thế này vẫn còn chưa tương xứng vì con người ngày càng nhiều vong theo, có khi 96 triệu người đều có vong theo cả đấy con ạ. A di đà phật.
Tín chủ: Cảm ơn thầy. Để con về hạch toán lại, hoặc thiếu thì con phải cướp bóc thêm từ bọn tiện dân ngu độn mới có tiền cúng tiến thầy ạ. Mà bổn thầy có giảm cho con chút gì để tỏ lòng từ bi được không, đợt này con phải lo mở rộng địa bàn hoạt động nên mất nhiều tiền bảo kê, lo lót quá?
Thủ trọc: Không được. Vong ám ta chết. Vong không có mặc cả. Nếu nhà ngươi còn tiếc tiền thì ta mặc kệ để cho vong báo oán ngươi. Ta không thể rủ lòng thương với một kẻ tham lam mà cò kè bớt một thêm hai. Ta đây có phải phường giá áo túi cơm, thấy nạn mà làm ngơ và đem tâm trục lợi đâu. Vong ngày trước còn bảo ta là quy ra đô-la cho ổn định giá, nhưng là người Việt thì ưu tiên dùng hàng Việt. Nhà ngươi về đi. Ta không muốn nói nhiều với nhà ngươi nữa.
Tín chủ cuối cùng cũng lo được khoản tiền để cho Thủ trọc cúng bái giải oán và tách vong ra khỏi, mặc dù còn thiếu vài chục triệu đồng nhưng có ghi giấy nợ đàng hoàng và có người làm chứng, vì Thủ trọc nói là: không nên tin ai cả. Tiền bạc phải phân minh mà tình cảm phải dứt khoát. Mà muốn thoát nghèo thì càng phải cúng dường thật nhiều và công đức phải mạnh tay mới mong giải nghiệp và phát đạt được.
Trong giấy ghi một bên là Trái Chủ (chủ nợ), một bên là Thụ Trái (con nợ). Số tiền 29 triệu đồng, lãi suất theo giá qua đêm ngang ngửa với lãi suất tín dụng đen, nhưng thời hạn nợ không quá ba mươi ngày. Trên giấy cũng ghi số tài khoản để tiện đường thanh toán. Nếu không có thể chuyển qua hình thức trả nợ bằng thẻ cào điện thoại.
Tín chủ sau khi trả nợ xong liền tự làu bàu với mình: Có ai đời lại vừa bị cướp lại vừa phải mang ơn kẻ cướp không? Nhưng mà thôi, cũng chỉ là hắn cướp của kẻ cướp, không có gì ghê gớm cả.

Thủ trọc sau khi nhận đủ tiền nợ và lãi xong liền đắc chí nhủ thầm trong bụng: Đúng là loại ngu. Nhưng ta thích cái ngu của bọn chúng. Thật là nhàn hạ. Ta còn hơn cả Lã Bất Vi buôn vua, ta đây buôn thần, bán kiếp./.