Sunday, March 24, 2019

Lợi dụng hoạt động tín ngưỡng, hoạt động tôn giáo để trục lợi: hình sự hay dân sự?


Đại đức Thích Trúc Thái Minh lớn tiếng nói rằng: "Chùa lớn nên bị ganh ghét, ngoại đạo ác hại"
Thảo Vy – VNTB – Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo, tại Điều 5.5, nghiêm cấm việc lợi dụng hoạt động tín ngưỡng, hoạt động tôn giáo để trục lợi. Việc trục lợi này liệu có thể xử lý về mặt hình sự để gia tăng tính răn đe?
Đ
ó là câu chuyện chùa Ba Vàng nhận tiền cắt duyên nghiệp để chữa bệnh cho phật tử, thuyết giảng chuyện bị vong nhập… Trong buổi pháp thoại được truyền hình trực tiếp trên trang web, trang youtube và mạng xã hội facebook của chùa vào tối hôm 21-3, Đại đức Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng, nói rằng “Chùa lớn nên bị ghen ghét”. [kênh Youtube chùa Ba Vàng https://youtu.be/ia8hXgiQvjQ]
Họ đang choảng nhau!
Luật sư Nguyễn Thanh Bình nói rằng ông đang cảm nhận là hình như các đại gia bất động sản tâm linh giữa “Bái Đính – Tam Chúc” với “Yên Tử – Ba Vàng” đang bắt đầu choảng nhau.
Nhà báo chuyên về biên khảo du lịch, ông Phạm Hoài Nhân kể rằng cho đến nay, vẫn chưa có câu trả lời chính xác chùa Ba Vàng được khai sơn từ khi nào. Theo nội dung khắc trên cây hương đá trước cửa chùa, thì chùa xưa được dựng vào năm Ất Dậu, triều vua Lê Dụ Tông, niên hiệu Vĩnh Thịnh (tức năm 1706). Tuy nhiên, căn cứ vào những dấu tích di chỉ được các nhà khảo cổ thêm, thì ngôi chùa còn có thể được xây dựng từ sớm hơn, tức là vào thời Trần thế kỷ thứ 13.

“Thật ra hoạt động tâm linh của các vùng đều như nhau thôi. Nhưng trong cuộc chiến này, cuộc chiến giành dòng người u mê cuồng tín, phe nào mạnh, nhiều tiền thì phe đó thắng. Trong cuộc chiến ấy, công cụ và phương tiện cho các bên chiến đấu cơ bản, chủ yếu là giới truyền thông. Nhiều nhà báo sẽ gia nhập đám tay sai đầy mưu mẹo cho các đại gia bất động sản tâm linh. Bà con chú ý theo dõi nhé, hấp dẫn lắm đây!”. Luật sư Nguyễn Thanh Bình cảnh báo.
Theo năm tháng, chùa xưa chỉ còn là phế tích, để phát huy giá trị văn hóa lịch sử ngôi chùa liên tiếp được đầu tư tôn tạo. Ban đầu chùa được xây dựng bằng gỗ và sau đó năm 1993 chùa được trùng tu lại bằng xi măng. Hiện vật đáng chú ý nhất của chùa Ba Vàng còn sót lại tới hôm nay là một số di vật bằng đá, bao gồm 1 bia đá cao 0,52 m, rộng 0,38 m, dày 0,12 m, 2 con rùa đá và 1 cây hương bằng đá cao 1,2 m 4 mặt, mỗi mặt rộng 0,22 m. Theo dòng chảy thời gian, chữ Hán trên bia đá và cây hương đá đã mòn, rất khó đọc. Trên cây hương bằng đá, chỉ còn lại một số chữ lớn giáp đầu bia: Thành Đẳng Sơn, Bảo Quang tự, Thiên đài trụ, nghĩa là trụ đài đá chùa Bảo Quang, núi Thành Đẳng.
Theo một tài liệu riêng của người viết, thì từ phế tích như kể trên, Hòa Thượng Thích Thanh Từ, Phó Pháp chủ Hội đồng chứng minh Giáo hội Phật giáo Việt Nam cử một đệ tử là Đại đức Thích Trúc Thái Minh, thế danh Vũ Minh Hiếu sinh năm 1967 tại làng Sen, thôn Ngọc Quan, xã Lâm Thao, huyện Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh về gầy dựng lại chùa Ba Vàng.
Tuy nhiên người đứng đàng sau dự án này lại là Thượng tọa Thích Thanh Quyết, Ủy viên Thường trực Hội đồng Trị sự, Phó Viện trưởng Học viện Phật giáo Việt Nam tại Hà Nội, Trưởng Ban trị sự Phật giáo tỉnh Quảng Ninh. Trong buổi lễ động thổ xây dựng chùa Ba Vàng vào ngày 11-7-2010 còn có sự hiện diện của một chức sắc đến từ Trung Quốc được giới thiệu là Hòa thượng Chi-chộp.
Sau 3 năm xây dựng, chùa đã hoàn thiện một số hạng mục như: Ngôi Đại Hùng bảo điện rộng 4.500m2, Lầu Chuông rộng 112m2, Lầu Trống rộng 112m2, hành lang La Hán rộng 200m2, nhà bảo tàng rộng 700m2, thư viện rộng 700m2, khu nhà tăng rộng 1.600m2, thiền đường rộng 960m2, cổng đá, cổng tam quan trung, cổng tam quan nội và một số công trình phụ.
Ngày 9-3-2014, chùa Ba Vàng tổ chức đại lễ khánh thành và nhận bằng kỷ lục “Ngôi chùa trên núi có chính điện lớn nhất Đông Dương”.
Tháng 12-2014, trụ trì Thích Trúc Thái Minh bảo vệ thành công luận án “Ngôi chùa có chính điện lớn nhất Đông Dương” trước hội đồng giáo sư Đại học Kỷ lục thế giới thuộc tổ chức có tên Viện Hàn Lâm Khoa Học Sáng Tạo Thế Giới, trụ sở đặt tại thành phố Faridabad, New Dehli, Ấn Độ.
Đại gia xây chùa
Các nhà nghiên cứu và cả những phật tử chân tu đã cảnh báo, việc chính của chùa không phải là đua chen những kỷ lục về xây dựng mà là giáo hóa tâm linh, hoằng dương Phật pháp. Những chùa đua chen xây dựng to lớn chỉ làm tâm linh bị u mê hơn.
“Siêu dự án” tâm linh Tràng An – Bái Đính (Ninh Bình, doanh nghiệp Xuân Trường) với hàng loạt các kỷ lục hay ngôi chùa mới xây dựng được cho là lớn nhất thế giới bên cạnh ngôi cổ tự Tam Chúc (huyện Kim Bảng, Hà Nam). Theo thông tin công bố thì doanh nghiệp đã rót 11.000 tỷ đồng, mục tiêu là xây dựng ngôi chùa lớn nhất thế giới bên trong một khu du lịch rộng 5.100 héc ta. Điều quan trọng nhất và cũng tạo ra nhiều vấn đề bất thường nhất được dư luận đặc biệt quan tâm, chính là diện tích đất phục vụ dự án đều tính ở con số hàng ngàn héc ta đất.
Đơn cử, hệ thống dịch vụ tại Bái Đính là một vòng khép kín, và Xuân Trường là doanh nghiệp thâu tóm mọi chi phí, lượt khách… tại đây. Đáng quan tâm hơn là chưa ai trả lời được nguồn tiền công đức sẽ đi đâu về đâu?
Người viết ủng hộ các công ty tư nhân, các hội đoàn xã hội dân sự đầu tư xây dựng chùa chiền, tự viện. Đơn cử ở khu đô thị mới Thủ Thiêm, nếu như chính quyền đã có quyết định cuối cùng sau gần 20 năm tranh cãi, là giữ lại Nhà thờ Thủ Thiêm, các cơ sở của Dòng Mến Thánh Giá Thủ Thiêm, thì tại sao không đồng ý khôi phục lại chùa Liên Trì do Hòa thượng Thích Không Tánh là Viện chủ?
Một bài học ai cũng thấy, khu Phú Mỹ Hưng dân cư rộng lớn mới xây dựng ở TP.HCM, dường như không có một ngôi chùa nào được xây dựng bên trong. Người dân mua những căn hộ trong đó được đáp ứng đủ mọi thứ, siêu thị, trường học, bệnh viện, nhà trẻ…, trừ sinh hoạt tín ngưỡng tâm linh. Muốn đi chùa, thì chỉ có thể đến một số ngôi chùa nhỏ ngoài khu dân cư, xa hơn trong những khu vực hình thành đã lâu trong quận 7.
Người mua bất động sản cư trú ở đó có nơi thăm viếng lễ bái vào ngày rằm, mùng Một, ngày Tết, tạo thành một điểm di dưỡng tinh thần. Chùa kết hợp với cảnh quan vườn cây hay sông nước lại càng có tác dụng nâng cao giá trị của cảnh quan, tức là nâng cao giá trị của bất động sản, cũng là nâng cao phẩm chất đời sống tinh thần của cư dân.
Rất tiếc là tất cả giá trị nhân bản nói trên đã không hiện diện ở các “siêu dự án tâm linh” tại miền Bắc.
Trở lại việc chùa Ba Vàng: phạt hành chính hay xử lý hình sự?
Chùa Ba Vàng không chỉ thuyết giảng về duyên – nghiệp mà còn thu tiền để cắt duyên nghiệp, hóa giải duyên nghiệp từ kiếp trước để trị bệnh. Điều này được Giáo hội Phật giáo Việt Nam xác nhận là không đúng với giáo lý nhà Phật. Bởi, Phật phổ độ chúng sinh. Vậy nên Phật sẽ chẳng lấy tiền của những người mắc bệnh hiểm nghèo khi sử dụng Phật pháp để an ủi cho phần tinh thần của họ.
Việc cho rằng cắt duyên nghiệp để trị được mọi bệnh tật, có dấu hiệu của việc gian dối đối với người khác và thu lời, là một trong những dấu hiệu của tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản được quy định tại Bộ luật hình sự 2015.
Tuy nhiên cái khó ở đây là sẽ không dễ tìm được ai là bị hại. Những người đến nộp tiền để được giải nghiệp chữa bệnh mà không cho rằng mình bị lừa, không cho rằng mình bị thiệt hại, không bị sử dụng hành vi gian dối, thì pháp luật hình sự cũng khó xử lý được trách nhiệm của những người thu tiền của người bệnh.
Có lẽ do biết rõ những điểm lách ấy của pháp luật hình sự, đồng thời từ sự chống lưng của ai đó nên mới có việc trong buổi pháp thoại được truyền hình trực tiếp trên trang web, trang youtube và mạng xã hội facebook của chùa vào tối hôm 21-3, Đại đức Thích Trúc Thái Minh lớn tiếng nói rằng “Chùa lớn nên bị ghen ghét” (!?).
Thay lời kết
Bên lề vụ việc, cựu tổng thư ký báo Thanh Niên, nhà báo Hoàng Hải Vân kể: “Trước đây, mỗi khi được giao đất, doanh nghiệp nhận đất phải nộp cho cá nhân người đứng đầu địa phương một khoản tiền từ 8-10% giá trị lô đất tùy vị trí. Ông này từng nói thẳng với một nhà báo: “Tau không lấy tiền đó thì lấy gì chung cho mấy thằng ở trên”, tất nhiên là ông nói mồm không bằng không chứng. Sau đó, có lẽ thấy việc này dễ bị lộ nên ông đã dùng cái chùa kia để rửa tiền.
Chùa thì do ông cấp đất xây dựng, sư trụ trì là người ông sắp xếp đưa vào. Doanh nghiệp thay vì mang tiền phần trăm đến cho ông thì mang vào cúng chùa. Trụ trì được dùng một ít tiền đó để xây chùa đúc Phật, còn phần lớn chuyển lại cho ông. Ví dụ doanh nghiệp cúng vào chùa 10 tỷ thì phần chùa 1 tỷ còn phần ông 9 tỷ. Ông lấy tiền ra bất cứ lúc nào ông cần, để hối lộ các bộ, ngành ở trung ương và dùng riêng cho cá nhân ông…”.

Đổ thừa người khác

Như các bạn đã biết một vụ ầm ĩ dư luận lại vừa nổ ra ở Uông Bí, nóng hơn cả chuyện 200k trong thang máy, nóng hơn cả chuyện BOT bẩn, và đương nhiên nóng hơn nhiều chuyện giới cần lao vừa bị móc túi 8,36% vì giá điện sinh hoạt. Có nhiều người hồ nghi rằng đây là đòn truyền thông nào đó, nhằm đánh lạc hướng dư luận, kéo sự chú ý của dư luận khỏi chuyện Trung Quốc, chuyện môi trường, hay chuyện củi lửa lò tôn của ông đầu bạc… nhưng theo tôi thì không phải vậy. Đây chỉ là giọt nước tràn ly vì từ lâu đã có quá nhiều người bức xúc trước các vấn đề trong sinh hoạt Phật giáo mà chưa được giải toả. Nạn cúng bái tràn lan, chùa phủ xây nguy nga, sư tăng ăn chơi xa hoa người ta nói nhiều lần rồi. Nhưng mới đây, một sự việc còn nghiêm trọng hơn đã xảy ra ở chùa Ba Vàng làm không chỉ người dân bức xúc mà các cơ quan báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về tôn giáo không thể ngồi im. Trong một video đăng tải lên mạng xã hội, bà Phạm Thị Yến, một phật tử, chủ nhiệm CLB Cúc Vàng – Tập Tu Lục Hòa, đạo tràng trưởng đạo tràng Từ Tâm – chùa Ba Vàng đã có những giải thích về vụ nữ sinh Cao Thị Mỹ D. (Điện Biên) khi đi giao gà cho mẹ vào chiều 30 Tết đã bị sát hại.
“Nguyên nhân chính chưa phải là nguyên nhân đi ship hàng (gà) khiến bị hiếp như vậy, mà nguyên nhân chính phải do các ác nghiệp của bạn ấy trong tiền kiếp và duyên trong hiện tại bạn ấy lại sát sinh.
Hai cái này cộng vào nhau khiến cho bạn ấy bị như vậy. Ai làm gì cũng phải là do quả báo của chính mình.
Bạn ấy bị người khác xâm hại về thân thể, hãm hiếp, giết chết, Yến sẽ đưa ra cho quý đạo hữu để chúng ta tư duy.
Bạn ấy trong tiền kiếp phải có hai loại tội: tội thứ nhất là sát mạng chúng sinh dã man; tội thứ hai là về mặt thân thể, trinh tiết của người khác bạn ấy xâm phạm, cho nên bạn mới bị quả báo như vậy…”, bà Yến nói trong clip.
Dư luận đang nổi điên vì những phát ngôn rất hồ đồ, ác độc và xúc phạm đến người đã mất của bà Yến. Không chỉ trong clip đó, người ta còn phát hiện ra trong một clip khác, bà Yến nói “anh hùng chiến sĩ Việt Nam phải đi đánh giặc là vì trong tiền kiếp mắc nghiệp sát sinh…”. Tất cả những điều này không phải là chuyện nói riêng với ai ở đâu đó, mà là lời thuyết giảng của bà Yến trước hàng ngàn Phật tử ở chùa Ba Vàng, được thu hình cẩn thận để đăng lên internet cho hàng triệu người khác vào xem. Rồi còn chuyện “thỉnh vong”, “trả nợ cho vong” thu của Phật tử bốn phương mỗi người cả chục triệu đồng nữa… được rất nhiều tờ báo lớn đang tìm hiểu.
Một câu hỏi lớn đang được đặt ra là tại sao những lời nhảm nhí, thô thiển, áp đặt một cách rất ngô nghê giáo lý của nhà Phật vào các sự kiện trong đời sống này lại được ngang nhiên thuyết giảng trong chùa, cho hàng ngàn người nghe bên dưới, cho hàng triệu người vẫn theo dõi qua internet các sinh hoạt và lời Phật pháp từ chùa Ba Vàng? Rồi chuyện dẫn dụ Phật tử làm lễ gọi vong, trả nợ cho vong rất nhảm nhí, trái với Phật pháp lại diễn ra ngang nhiên nhiều năm nay trong ngôi chùa này? Nhiều tờ báo và dư luận đang lên tiếng đòi hỏi những người có chức trách ở chùa Ba Vàng, những ban Tôn giáo chính phủ hay Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải lên tiếng và phản ứng trước sự việc này. Nhưng theo tôi trước khi phán xét hay đòi hỏi những vị đó, chúng ta cũng cần nhìn sâu vào động cơ bên trong của câu chuyện này. Con người không bao giờ hành động nếu không cảm thấy có lợi ích. Không tự dưng hàng ngàn hàng vạn Phật tử kéo về đây nộp tiền cúng vong cho chùa Ba Vàng. Nếu không thể hiểu những gì xảy ra bên trong, thì ngoài chùa Ba Vàng còn hàng vạn ngôi chùa khác đang có hoạt động sinh hoạt tâm linh, ai mà biết hết được điều gì đang xảy ra?
Trong cuộc sống, chúng ta ai cũng từng có lúc gặp phải những chuyện buồn đau. Nỗi đau hay sự bất hạnh đến từ đâu, thực ra không phải lúc nào ta cũng có thể biết rõ một cách tường minh. Mình có lỗi hay không? Nguyên nhân nào gây ra tai hoạ? Sự dằn vặt đôi khi đeo đẳng rất lâu, tiếp tục làm khổ ta dù sự việc không còn mới. Tuy nhiên tâm lý con người sẽ luôn được xoa dịu khi ai đó chỉ ra rằng chuyện không may của mình đến từ một sự việc nào đó từ bên ngoài. Con người ta khi được rũ bỏ trách nhiệm sẽ cảm thấy nhẹ nhõm và bình an. Và rồi họ sẽ cảm thấy hạnh phúc và tự nguyện làm theo những chỉ dẫn để bằng mọi cách đẩy những lo lắng và đau khổ ra bên ngoài. Nếu sự lý giải đó được thể hiện trong màu sắc thần bí kỳ diệu của tôn giáo thì càng cuốn hút nhiều người tin theo. Đó chính là nút thắt cơ bản mà nhiều kẻ từ trước đến nay đã lợi dụng tôn giáo để mua thần bán thánh, lợi dụng vấn đề tâm linh để trục lợi cho mình.
Bàn về giáo lý nhà Phật thì rất dài, tu cả đời chưa chắc đã thành chính quả, nên tôi không dám lạm bàn nhiều. Nhưng xin hãy đọc kỹ một đoạn ngắn sau đây trên wikipedia khi tra tìm chữ “quả báo”:
<<<…Một trong các nguyên lý cơ bản của giáo lý Phật giáo là: Có luân hồi tất có nhân quả, hai việc ấy vốn liên tục nhau. Phật dạy: “Cha làm điều chẳng lành, con không chịu thế được, con làm điều chẳng lành, cha không chịu thế được. Làm lành tự được phước, làm dữ tự mang họa” (Phụ tác bất thiện, tử bất đại thọ, tử tác bất thiện, phụ bất đại thọ. Thiện tự hoạch phước, ác tự thọ ương). Lại có câu: “Ðiều lành dữ cuối cùng đều có trả, khác nhau chỉ đến chóng hay chầy, nhanh hay chậm mà thôi”
Cái Quả hay Nghiệp vốn là kết quả cái nhân hay duyên của con người tạo ra trong kiếp trước hoặc kiếp này. Rồi cái Quả ấy lại làm nhân cho cái Quả khác sẽ báo ứng về sau. Nhơn và Quả cứ tiếp tục tương ứng như vậy mãi như bóng với hình, mãi mãi là cuộc trả vay, vay trả của cõi luân hồi.
Nghiệp ở tiền kiếp làm con người đầu thai trong một cuộc đời, một hoàn cảnh nhất định. Nhưng điều này không có nghĩa là “số phận đã an bài từ trước”, mà thực ra hành động và lựa chọn của con người trong kiếp đó vẫn có sự tự do. Nghiệp sinh ra hoàn cảnh, nhưng sự phản ứng đối với hoàn cảnh này lại nằm trong tay con người, do con người lựa chọn. Phật dạy: “Ác nghiệp chính do mình tạo, tự mình sinh ra. Ác nghiệp làm hại kẻ ngu dễ dàng như kim cương phá hoại bảo thạch… Làm dữ bởi ta, mà nhiễm ô cũng bởi ta; làm lành bởi ta, mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay không tịnh đều bởi ta, chứ không ai có thể làm cho ai thanh tịnh được.”
Do vậy con người không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh khó khăn khiến bản thân mình sa đọa. Làm Thiện hay làm Ác, tạo Ác nghiệp hay Thiện nghiệp đều là do tự thân mình chọn lấy, quả báo thế nào là do chính mình làm ra chứ không phải do Thần Phật nào quyết định…>>>
Nếu những con người ốm đau, bất hạnh đang bấu víu vào chùa Ba Vàng hay những ngôi chùa khác chỉ cần hiểu một phần nào đó những điều ở trên thì quả là phúc cho họ. Những tai ương, bệnh tật, những nghịch cảnh ở đời xảy ra là điều không ai muốn. Nhưng những điều đó (quả) có một phần trách nhiệm lớn (nhân) của chính chúng ta chứ không phải là ai khác. Có thể chúng ta bỏ tiền của để thực hành những nghi thức tôn giáo nào đó nhằm đẩy mối lo hay nỗi khổ đau ra khỏi tâm trí mình, nhưng tồn tại xã hội vẫn còn nguyên đó. Và khi đó ta không khác gì con đà điểu khi gặp nguy hiểm chui đầu xuống cát.
Đất nước kiệt quệ. Môi trường bị hủy hoại. Con người bị bóc lột. Ai là người phải chịu trách nhiệm? Sức khoẻ và đời sống của chúng ta gặp phải tai ương vì lẽ đó chứ chẳng phải tà ma quỷ thần nào hết. Không tự chịu trách nhiệm về tất cả cuộc đời mình, lãnh nhận nghịch cảnh, và đấu tranh trực diện với nó, chẳng tiền bạc nào mua nổi sự bình an.
Sau tất cả, hãy biết tự hỏi mình như người đàn ông trong bức ảnh này các bạn ơi./.

Dự Luật Đặc Khu Kinh Tế đang hồi sinh?


CSVN bỏ tù thêm 30 người biểu tình phản đối dự luật Đặc khu.
Phạm Chí Dũng|

hông phải Trưởng ban tổ chức trung ương Phạm Minh Chính hay Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân – những đối tượng quan chức bị dư luận mặc định là tác giả kiêm đạo diễn chính của Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt (còn gọi là luật Đặc khu, hoặc ‘Luật bán nước’ như một tục danh mà nhân dân đặt cho dự luật Đặc khu) quá tai tiếng và gây nguy biến cho đất nước, mà vào lần này lại là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đứng ra thông báo: “Về Luật đơn vị hành chính kinh tế đặc biệt, Chính phủ cho biết: Thực hiện Nghị quyết số 64/2018/QH14 ngày 15/6/2018 của Quốc hội về Kỳ họp thứ 5, tại Thông báo số 116/TB-VPCP ngày 30/7/2018 của Văn phòng Chính phủ về kết luận tại buổi họp lần thứ 2 của Ban Chỉ đạo quốc gia về xây dựng các đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt, Thủ tướng Chính phủ – Trưởng Ban Chỉ đạo đã giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư phối hợp với Ủy ban Pháp luật và Ủy ban Kinh tế của Quốc hội xây dựng phương án chỉnh lý, hoàn thiện dự án Luật theo hướng xây dựng một luật chung”.
‘Thây ma’ sống lại!
Về thực chất, thông báo trên đã mở đường cho luật Đặc khu – bị hoãn vô thời hạn vào tháng Mười năm 2018 – nảy nòi trở lại. Ngay trước mắt, một chiến dịch ‘đánh’ giá đất đang bùng nổ ở các khu vực dự kiến ‘lên đặc khu’ là Vân Đồn (Quảng Ninh), Phú Quốc (Kiên Giang) và có thể cả ở Vân Phong (Khánh Hòa). Vô số đất mà giới quan chức đã ‘tậu giá rẻ’ ở những nơi này sẽ có cơ hội bằng vàng để ‘thoát hàng’ với giá trên trời.
Khái niệm ‘luật chung’ mà thủ tướng ‘Cờ Lờ Mờ Vờ’ thông báo lại khiến người ta càng nghi ngờ về việc đã từng tồn tại một thứ ‘luật riêng’ – luật Đặc khu mà nhiều nội dung của nó chứa đựng quá nhiều ưu ái cho Trung Quốc và cứ như thể đó là một hình thức trá hình mà chính thể độc đảng ở Việt Nam luồn lách nhượng địa hoặc nói trắng ra là bán đất cho kẻ ‘ngàn năm Bắc thuộc’.
Trước đó vào đầu tháng Bảy năm 2018, tức khoảng một tháng sau khi nổ ra cuộc biểu tình phản đối ‘Luật bán nước’ ở Sài Gòn với nhân số lên đến hàng trăm ngàn người và lan rộng trên 50% tỉnh thành trong cả nước, Nguyễn Phú Trọng – khi đó còn là tổng bí thư mà chưa ngồi hẳn vào ghế chủ tịch nước của kẻ quá cố là Trần Đại Quang – có gặp một ai đó và thốt lên ‘Nó lừa mình!’.Tại kỳ họp quốc hội tháng Mười năm 2018, bản dự luật Đặc khu – đối tượng đã tạo địa chấn biểu tình khổng lồ và gây sóng gió trong chính trường Việt Nam – đã bị Ủy ban Thường vụ quốc hội ‘quyết’ không mang ra bàn mà để ‘lùi lại’ nhưng không xác định thời hạn
‘Nó’ là ai?
‘Tứ trụ’ Huynh, Chính, Ngân, Phúc?
Trước khi dự luật Đặc khu trên được tung ra vào giữa năm 2018, quan chức Thường trực Ban bí thư Đinh Thế Huynh đã ký một thông báo thay mặt Bộ Chính trị kết luận về chủ trương ‘làm’ các đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc, chính thức mở đường cho một khung pháp lý mà sau này bị dư luận xã hội phản ứng quyết liệt vì cho đó là ‘luật bán nước’.
Đáng chú ý, bản thông báo do Đinh Thế Huynh ký được dựa trên đề xuất của bí thư tỉnh Quảng Ninh – một địa phương giáp biên giới với Trung Quốc – vào thời đó là Phạm Minh Chính.
Lại có một mẩu chuyện rất đáng mổ xẻ và cần thiết thì ‘hồi tố’ kể cả về sau này: sau những cuộc làm việc đầy ‘tình hữu nghị’ với trợ lý của Tập Cận Bình về đặc khu, Phạm Minh Chính đã nêu ra đề xuất cho thuê đất đặc khu đến 120 năm, chứ không chỉ là 99 năm!
Không biết có phải do ‘thành tích’ đề xuất ý tưởng và cả kế hoạch về xây dựng đặc khu Vân Đồn dành nhiều ưu ái cho nhà đầu tư cùng giới tài phiệt Trung Quốc và lại khá tương thích với ý đồ lấn dần lãnh thổ Việt Nam của Bắc Kinh, Phạm Minh Chính đã được Tổng bí thư Trọng tưởng thưởng và đưa quan chức này vào Bộ Chính trị kiêm Trưởng ban Tổ chức trung ương tại đại hội 12 của đảng cầm quyền vào đầu năm 2016.
Chỉ đến sát kỳ họp quốc hội tháng 5 – 6 năm 2018, ‘luật bán nước’ mới được công bố một cách chính thức như sự đã rồi. Trước đó, đã không có bất kỳ một động tác nào, dù là nhỏ nhất hoặc chỉ mang tính mị dân, nhắm đến việc thông báo cho dân hoặc lấy ý kiến của dân về dự luật đặc khu.
Nhưng ngay sau khi dự luật Đặc khu dược công bố, rất nhiều người dân và trí thức đã dậy lên một làn sóng phản kháng phẫn nộ, so sánh Dự luật về đặc khu kinh tế với hình thức nhượng địa mà chỉ đất nước nào nghèo đói lạc hậu mới cần đến, mặt khác họ cảnh báo nó có thể bị nước láng giềng Trung Quốc lợi dụng để di dân.
Chỉ đến khi không khí và tâm trạng bức xúc của dân chúng lên cao độ, Thủ tướng Phúc mới lộ hình để thanh minh: ‘Giao đất 99 năm không phải mấu chốt của luật đặc khu”.
Nhưng khi không khí bức xúc của dân chúng và trí thức không còn là mỉa mai hay chỉ trích đối với dự luật đặc khu mà đã bùng nổ thành rất nhiều văn thư, bài viết phản bác và phản kháng, đồng thời manh nha một làn sóng biểu tình phản đối dự luật này, ông Phúc lại ‘tự diễn biến’ khi tự thay đổi quan điểm trước đó của mình sang ‘Sẽ điều chỉnh cho thuê đất đặc khu xuống dưới 99 năm’.
Như một dàn đồng ca, giới dư luận viên của đảng và công an hô hào: “đừng để câu chuyện “đặc khu” bị các thế lực thù địch lợi dụng, với cái gọi là “hành vi bán nước”, “xây dựng thuộc địa kiểu mới”…phản đối dự thảo luật với những lời lẽ kích động, chia rẽ Đảng, Nhà nước với nhân dân; chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân; phá hoại sự nghiệp đổi mới đất nước”.
Việc lần đầu tiên Thủ tướng Phúc nhắc đến từ ‘dân’ lại giống như một sự xúc phạm tột cùng đến Hiến pháp.
Bởi là người đại diện cho một chế độ được xem là ‘chính danh’ và cho một đảng chưa có luật về đảng mà do đó hoàn toàn có thể bị xem là ‘hoạt động ngoài vòng pháp luật’, Nguyễn Xuân Phúc hay những quan chức trong đảng của ông ta đã không thèm đếm xỉa đến quan điểm, ý kiến và tinh thần dân tộc, ý chí thoát Trung của hàng chục triệu người dân khi âm thầm xây dựng dự thảo Luật đặc khu mà không hề trưng cầu ý dân.
Trong khi đó, Quốc hội Việt Nam một lần nữa chứng tỏ cái năng lực nổi bật của nó: không chỉ hùa theo các nhóm lợi ích để tăng vọt thuế và ‘bóc lột dân ta đến tận xương tủy’, ‘cơ quan dân cử’ này còn tiến xa hơn một bước bằng một kỳ họp châu đầu vào ‘luật bán nước’.
Trừ một số rất hiếm hoi dân biểu phát tiếng nói phản biện, tuyệt đại đa số còn lại trong số gần 500 đại biểu quốc hội vẫn tiếp tục thói ‘ngủ ngày’ trong cơn mộng du vong bản và vong dân.
Sau khi dự luật Đặc khu bị phản ứng dữ dội, người dân đã phát hiện ra nguồn cơn vì sao Chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân lại nhấn mạnh theo lối áp đặt ‘Bộ Chính trị đã quyết định về luật đặc khu rồi…’: vào thời gian hội thảo về chủ trương đặc khu Vân Đồn ở Quảng Ninh, Nguyễn Thị Kim Ngân nằm trong số quan chức VIP tham dự hội thảo này và đã ‘nhiệt tình vỗ tay’ dành cho ‘luật bán nước’!
Lại quên dân và gạt dân!
Trong lịch sử ‘làm luật’ ở Việt Nam, ‘luật bán nước’ là một minh chứng hùng hồn nhất về não trạng quên dân và gạt dân. Cho đến tận giờ đây, một trong những quyền dân đã được hiến định từ Hiến pháp năm 1992 là ‘trưng cầu dân ý’ vẫn chưa hề được luật hóa.
Bất chấp phong trào người dân, trí thức và cả nội bộ trong đảng phản ứng dữ dội về nhiều điều khoản rất bất lợi trong dự thảo luật này, cho tới nay dự thảo luật Đặc khu có thể vẫn chưa được chỉnh sửa một cách cầu thị thật sự, mà thậm chí chỉ được gia cố hết sức sơ sài và mang tính đối phó mà vẫn giữ nguyên quan điểm và quy định chi tiết về ‘cho thuê đất đến 99 năm’ hoặc gần như thế; ‘kiến tạo’ những điều kiện cực kỳ dễ dãi để người Trung Quốc có thể ồ ạt di cư vào các đặc khu, đặc biệt là đặc khu kinh tế Vân Đồn ở Quảng Ninh, một khi luật Đặc khu đực chính thức thông qua; vẫn giữ nguyên quyền tài phán nếu có tranh chấp và xử lý người di cư hoặc doanh nghiệp của Trung Quốc không thuộc về Việt Nam mà thuộc về ‘quốc tế’; vẫn không có những điều kiện chặt chẽ để loại trừ tương lai các đặc khu, nhất là đặc khu Vân Đồn, sẽ trở thành bãi thải công nghiệp khổng lồ của rác từ Trung Quốc đổ vào; và vẫn không có quy định chặt chẽ để lại trừ tương lai một số doanh nghiệp cá mập Việt Nam (chẳng hạn như Tập đoàn FLC của Trịnh Văn Quyết – nhân vật không biết là tỷ phú đô la thực hay giả) trở thành con nợ khổng lồ khi sẵn sàng đi vay của các ngân hàng Trung Quốc để đầu tư vào đặc khu nhưng lại không thể bảo đảm năng lực thanh toán, để cũng như nhiều phi vụ vay ODA nước ngoài, doanh nghiệp Việt Nam đẩy toàn bộ hậu quả mất khả năng thanh toán cho chính phủ…
Thủ tướng Phúc sẽ xử lý những khúc xương quá khó nuốt trên như thế nào khi tìm cách cho ‘thây ma’ hồi sinh?
Sau ‘luật riêng’ của Phạm Minh Chính và Nguyễn Thị Kim Ngân, vai trò ‘luật chung’ của Nguyễn Xuân Phúc có thể được hiểu ra sao? Liệu ông Phúc có lợi ích gì trong các phi vụ đầu cơ tài chính và chính trị của ‘luật bán nước’?
Ngay trước mắt, một nguy cơ rất hiển hiện đối với chế độ cầm quyền là nếu các nhóm lợi ích trong nội bộ đảng – với tư chất cố đấm ăn xôi – vẫn bằng mọi cách ‘đi đêm’ để thông qua luật Đặc khu, sẽ khiến làn sóng biểu tình chống ‘luật bán nước’ này trong dân chúng tiếp tục diễn ra sôi sục hơn, có thể biến thành một phong trào rất lớn trên mạng xã hội và cả trên đường phố trong năm 2019 và cả những năm sau đó./.

Cái lò cháy chậm


Dân Quê – Dân Luận

Cái chuyện chống tham nhũng ở ta là chuyện bàn mãi không hết. Trước kia cuộc chiến tranh chống Pháp thì phải tốn xương máu chỉ kéo dài 8 năm,cuộc chiến tranh chống Mỹ gian khổ hơn nhưng cũng chỉ kéo dài trên 20 năm. Còn cuộc chiến chống tham nhũng không đổ máu nhưng kéo dài ngót nghét nửa thế kỷ rồi mà mãi không xong, lại có tình trạng càng chống càng cao.
Sao lại thế? Chẳng nói thì ai cũng biết, đó là do “ta chống ta”, nghĩa ta “tay phải chống tay trái”, hay nói cách khác nghĩa là vừa đẻ ra tham nhũng lại vừa chống tham nhũng, tham nhũng là đảng viên, còn chống tham nhũng cũng là đảng viên, thế thì chống “cái con tự do”, chống thế đéo nào được.
Đảng đề ra luật công khai tài sản để chống tham nhũng, nhưng có thấy đảng viên nào công khai tài sản đâu? Sao lại thế? Chẳng lẽ lấy đá ghè chân mình hay sao?
-
Chương trình ti vi của Thông tấn xã VN đã nêu câu hỏi “Người tham nhũng có phải là người yêu nước hay không”, đến nay chưa thấy ai trả lời, chẳng lẽ có ai tự vả vào mồm mình hay sao?
Đến nay việc thu hồi tài sản của những người có dấu hiệu tham nhũng cũng chưa đưa ra được biện pháp nào và đành gác lại. Thế thì đưa ra chuyện bàn về chống tham nhũng chỉ là chuyện bàn cho vui thôi.
Hết chống tham nhũng lớn thì nay lại nẩy sinh ra khái niệm “tham nhũng vặt”, Thường những chuyện tham nhũng vặt là chuyên tham nhũng từng mảnh đất nhỏ của dân. Dân làm đơn kiện cáo nhưng chẳng có nơi nào giải quyết.
HÌNH NHƯ TRÊN CÓ CHỦ TRƯƠNG BẬT ĐÈN XANH CHO CÁC QUAN CHỨC ĐỊA PHƯƠNG CƯỚP ĐẤT CỦA DÂN.
HÌNH NHƯ BÁO CHÍ CŨNG ĐỰỢC LỆNH KHÔNG ĐƯA NHỮNG ĐƠN TỪ KHIẾU NẠI CỦA DÂN TRÊN CÔNG LUẬN VÌ QUÁ NHIỀU, THÀNH RA VAI TRÒ CỦA BÁO CHỈ BẤT LỰC TRƯỚC TÌNH TRẠNG NÀY.
Nghiã là báo chí nhận được đơn của dân thì báo lại cho cơ quan rồi để cơ quan muốn giải thích thế nào thì giải thích rồi báo lại cho dân là xong, chứ không hỗ trợ người dân để các cơ quan chức năng giải quyết. Tức là chuyện chính quyền cướp đất của dân chỉ được hạn chế trong 3 nơi: chính quyền cướp đất, người dân bị cướp đất và nhà báo, nghĩa là không tạo được dư luận lên án những điều oan sai mà chính quyền gây ra cho người dân.

Bất kỳ một nhà nước nào có tình trạng quan lại tham nhũng thì xã hội thối nát làm cho dân nghèo nước yếu rồi sẽ đi đến suy vong chẳng sớm thì muộn. Cái cây to không chết vì dao to búa lớn chặt phá, không bị bão to gió lớn quật đổ mà có thể chết do sâu mọt đục khoét bên trong. Đó là quy luật tất yếu.

Sự đốn mạt của Phật giáo quốc doanh: cần một cuộc chỉnh đốn?


Dâng sao giải hạn ở Hà Nội
Hoa Nghi – VNTB – Khi các quốc gia tiên tiến khác đang khám phá vũ trụ, đặt chân lên vùng tối trái đất, thám hiểm Sao Hỏa,… thì tại Việt Nam, vẫn tất bật các dự án bán và chia đất của các đại gia có tiền và quyền, và sự vươn lên của một nền Phật giáo đang mất dần thuộc tính hướng thiện của nó.
Nhiều chùa to được xây dựng, nhiều Phật to được dựng lên, hàng nghìn người xếp hàng, khúm núm, tay phì phạch, miệng phì phò “Nam mô A di đà Phật” để mong giải hạn sao Thái Bạch ở chùa Phúc Khánh với giá 150 nghìn đồng. Chùa Ba Vàng, nơi thêu dệt những mẩu chuyện mê tín dị đoan, đến mức lấy hậu quả của sự quản lý yếu kém của xã hội hiện tại (làm tội phạm phát sinh) để coi đó là tiền kiếp, các bệnh tật con người phải gánh chịu cũng là “khẩu nghiệp”, và kết quả người nào muốn hết phải nộp tiền triệu vào chùa.

Cả xã hội Việt Nam đang quay cuồng với thứ Phật giáo không những đồi bại mà còn đi đến tận cùng của sự khốn nạn, nơi lòng tin và hướng thiện của người dân bị lợi dụng để lợi nhuận hóa.

Một cuộc chỉnh đốn Phật giáo là điều cần thiết

Chúng ta cần một cuộc chỉnh đốn Phật giáo, một trong những tôn giáo đang làm chủ mặt trận buôn thần bán thánh tại Việt Nam, bằng việc tái thực hiện lại những chính sách như thời Hồ Quý Ly và thời vua Minh Mạng đã từng thực hiện. Bởi thực trạng chùa đang trở thành nơi lợi nhuận hóa, trốn thuế, nơi để hưởng thụ nhiều hơn tu đạo và phổ độ chính sinh.

Đối với thời Hồ Quý Ly, áp dụng chính sách sa thải Tăng đạo, buộc hoàn tục những người chưa trên 50. Những ai thông hiểu kinh giáo thì buộc phải thi, thi đỗ thì sẽ trở thành sư, không thi đỗ thì phải hoàn tục.

Việc quản lý đội ngũ tăng sĩ là yếu tố quyết định nhất trong chấn chỉnh tình trạng hổ lốn Phật giáo hiện nay, bởi không chỉ thời Hồ Quý Ly, mà đến thời nhà Nguyễn (cụ thể thời Minh Mạng), một tăng sĩ muốn được cấp độ diệp thì phải được Bộ lễ sát hạch và ghi nhận là bậc chân tu.

Thế nhưng, hiện nay, việc quản lý tăng sĩ, đạo đức tăng sĩ đã được chú trọng hay chưa, hay chỉ đơn thuần là biến đức tin người dân trở thành một đức tin mù quáng, cam phận với những rủi ro và áp bức thời cuộc, và tự gieo trong mỗi người tin Phật pháp là “vong oan, tiền kiếp”. Phật giáo từ một tôn giáo mà Đức Phật mong muốn con người thực hành giáo lý để tìm sự bình an, hạnh phúc thông qua sự giác ngộ thì nay đã trở thành một con đường để tự bày biện ra những thứ trói buộc quanh mình.
Phật giáo Việt Nam hiện nay đang trở thành một phiên bản mẫu của Phật giáo Trung Quốc, bởi cả hai đã và đang trở thành một công cụ kiếm tiền. Ở Trung Quốc, những nhà sư làm chính trị hoặc trở thành công cụ chính trị không hề thiếu, đổi lại, anh ta trở thành một nhà sư cộng sản siêu giàu, dựa trên sự lơ là quản lý của chính quyền, sự bành trướng của mê tín và tệ kinh doanh trong chùa, gắn với niềm tin mù quáng của người dân.

Những niềm tin mù quáng như thế này cần phải được loại bỏ bằng một cuộc vận động lớn trong xã hội, nơi mà cuộc cách mạng công nghệ thông tin với số người dùng internet của Việt Nam đã chiếm hơn ½ dân số. Nhưng ngay cả khi dư luận xã hội phê phán, thì quản lý nhà nước không thể đứng ngoài cuộc, do vậy, triệt để siết chặt các hoạt động mê tín – dị đoan tại chùa là điều nên làm, trong đó tiến hành kỷ luật hoặc trục suất và buộc hoàn tục những tăng ni có hành vi truyền bá những giá trị không phù hợp với triết lý đạo phật, cố ý lạm dụng tâm lý của người dân để trục lợi.
Không thể để tình trạng CEO (một thuật ngữ về người quản trị kinh doanh) xuất hiện trong chùa như tại Trung Quốc, không thể tiếp tục nhân nhượng tình trạng phát triển du lịch tâm linh một cách ồ ạt như hiện nay làm cho nền tảng Phật giáo nguyên thủy bị suy độ.

Tại sao Phật giáo lại được ưu ái?

Câu hỏi được đặt ra là tại sao Phật giáo lại được ưu ái đến như vậy, đến mức suy thoái về cả giáo lý và đạo đức, nhưng Nhà nước không thể làm mạnh?. Giống như Trung Quốc, trong các tôn giáo tại Việt Nam, Phật giáo được coi là có truyền thống lành tính và dễ dàng chiêu dụ như cách mà hệ thống Nhà nước thời phong kiến được tiến hành (thời Lý, Phật giáo trở thành Quốc giáo), trong khi Nhà nước vẫn coi các thành viên Kito giáo, hay sự mở rộng Kito giáo là một cơ hội để thâm nhập và gây bất ổn nền an ninh quốc gia. Và thực tế, bài học về vai trò của Giáo hội Công giáo trong việc chống lại chính quyền Cộng sản Đông Âu đã khẳng định những nỗi sợ này. Và trong những năm gần đây, các vấn đề liên quan đến phản ứng chính sách, chủ trương nhà nước thì cộng đồng Công giáo vẫn đi đầu, những tôn giáo khác (kể cả Phật giáo Quốc doanh) vắng bóng trong dòng chảy này. Sự cưng chiều của Nhà nước, và sự lệ thuộc của Phật giáo đối với Nhà nước được biểu hiện ngay trong lý tưởng của T.Ư Giáo hội Phật giáo Việt Nam: “Đạo Pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội”. Và đây có thể là một trong những mấu chốt khiến Phật giáo Việt Nam bị chỉ trích ngày càng nhiều, liên quan đến một loạt các vấn đề như thương mại hóa, tham nhũng, sự lạm dụng đức tin người dân để trục lợi.

Việt Nam có thể học theo Trung Quốc?

Tại Trung Quốc, sau sự kiện Shi Xuecheng, 52 tuổi, người đứng đầu Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc và trụ trì của chùa Long Tuyền nổi tiếng ở Bắc Kinh, người đã bị tố cáo quấy rối tình dục các đệ tử qua tin nhắn. Chính quyền Trung Quốc đã ra chỉ thị 10 điểm, trong đó nghiêm cấm thương mại Hóa phật giáo, và tất cả nơi thờ tự phải phi lợi nhuận. Cán bộ quản lý địa phương cấm quảng bá, trục lợi từ hoạt động tôn giáo dưới danh nghĩa thúc đẩy phát triển kinh tế. Cấm xây dựng các tượng Phật lớn ngoài trời. Các khoản thu nhập nếu có từ hoạt động tôn giáo chỉ sử dụng cho mục đích từ thiện, bảo trì; và các nhóm tôn giáo phải tuân thủ theo hệ thống thuế, có kiểm toán.
Những nội dung quản lý Phật giáo nêu trên của chính quyền Trung Quốc là thực trạng đang diễn ra tại Việt Nam, liệu chăng chính quyền Hà Nội cần nghiêm túc học tập và chỉnh đốn Phật giáo từ hôm nay, thay vì để xuất hiện một Shi Xuecheng phiên bản Việt Nam?.

Chùa Ba Vàng đột ngột ngừng ‘gọi vong, cúng oan gia trái chủ’

Người thưa thớt trước cổng chùa Ba Vàng sau mấy ngày dậy sóng dư luận. (Hình: Kiến Thức)
QUẢNG NINH, Việt Nam (NV) – Chùa Ba Vàng đột ngột ngừng “gọi vong, cúng oan gia trái chủ” sau mấy ngày dậy sóng dư luận vì bị báo chí trong nước xúm vào kể tội và bị nhà cầm quyền mở cuộc điều tra.
Nhiều báo tại Việt Nam cho hay từ ngày 23 Tháng Ba, chùa Ba Vàng thuộc thành phố Uông Bí tỉnh Quảng Ninh thông báo với các phật tử về việc tạm thời dừng các hoạt động “gọi vong” để cúng “oan gia trái chủ.”
Vì những lùm sùm dậy sóng dự luận hồi tuần qua, lượng người đổ về chùa Ba Vàng trong ngày Thứ Bảy 23 Tháng Ba, 2019 được ghi nhận là giảm hẳn, không còn cảnh chen chúc, đầy nghẹt người tới ghi danh để được “gọi vong.”
Đồng thời, bà Phạm Thị Yến, người nổi tiếng trong các clip video “giảng pháp vong báo oán, oan gia trái chủ” để “thu tiền giải nghiệp” từ hàng triệu tới hàng chục triệu đồng, đã không còn thấy xuất hiện tại chùa Ba Vàng, theo tờ Thanh Niên. Trước phản ánh của báo chí, công an Uông Bí, “đang trong quá trình điều tra, củng cố hồ sơ và chưa triệu tập bà Yến.”
Bà Phạm Thị Yến (chủ nhiệm câu lạc bộ Cúc Vàng chùa Ba Vàng) bị một số báo lôi đời tư của bà ra kể. Trước khi trở thành “người nhà chùa,” bà vốn là một thợ may ở Hải Phòng, gia đình lục đục vì chuyện mê tin dị đoan dẫn đến ly dị, bỏ con cho chồng nuôi. Bà cũng bị một số báo thuật lại lời hai người chị của bà kể chuyện chính bà Yến cũng không giúp mẹ bà thoát chết dù đã đến chùa Ba Vàng chữa bệnh bằng “trục vong.”
Nhiều báo dẫn văn bản của nhà cầm quyền thành phố Uông Bí buộc trụ trì chùa Ba Vàng “chấm dứt hoạt động không có trong danh mục hoạt động tôn giáo” vì “Việc tuyên truyền giảng pháp của phật tử Yến gây bất bình trong dư luận, tiềm ẩn nguy cơ gây mất an ninh trật tự trên địa bàn.”
Việc “thỉnh vong, cúng oan gia trái chủ” không thấy liệt kê trong danh mục các hoạt động của chùa Ba Vàng gửi cho nhà cầm quyền cũng như tới cơ quan có nhiệm vụ theo dõi hoạt động tôn giáo là “Ban Tôn Giáo Chính Phủ,” theo tờ Lao Động. Thêm nữa, cơ quan này nói các hiện tượng “trục vong,” gọi hồn” không có trong truyền thống Phật giáo, nếu các cơ sở thờ tự Phật giáo thực hiện việc trên là đang vi phạm Luật tín ngưỡng, tôn giáo.”
Bà Phạm Thị Yến thuyết giảng tại chùa Ba Vang. (Hình: chùa Ba Vàng)
Mấy ngày qua, báo chí trong nước cũng dẫn lời viên chức cấp cao của Giáo hội Phật giáo được nhà cầm quyền công nhận, thường bị gọi là “Phật giáo quốc doanh” lên tiếng phủ nhận những nghi thức “trục vong” và đền tội cho cái “ác nghiệp” trong tiền kiếp bằng những số tiền nhiều khi nạn nhân không đủ khả năng chi trả, là không có trong giáo lý Phật giáo.
Đại đức Thích Trúc Thái Minh tên thật là Vũ Minh Hiếu, năm nay 52 tuổi, quê ở xã Lâm Thao huyện Lương Tài tỉnh Bắc Ninh. Ông tốt nghiệp Đại Học Kinh tế Quốc dân (Hà Nội), ở lại trường làm giảng viên một thời gian rồi “chuyển công tác về Viện Nghiên cứu chế tạo máy của Bộ Công Thương, được bầu làm bí thư Đoàn. “
Giữa năm 1998, ông đến Trúc Lâm Thiền Viện tại Đà Lạt làm lễ phát bồ đề tâm và đến tập sự xuất gia tại chùa Diên Phúc (Hà Tây cũ). Sau hai tháng thực tập, giữa năm 1999, ông trở lại Thiền Viện Trúc lâm Đà Lạt xin xuất gia, lấy pháp danh là Thích Trúc Thái Minh.
Năm 2001, sư Thái Minh quay ra Bắc, cùng góp sức xây dựng thiền viện Trúc lâm Yên Tử. Ông được Ban Lãnh Ðạo Thiền Viện cử làm tri khách tăng. Năm 2007, ông làm trụ trì chùa Ba Vàng cho đến nay.
Khi ông mới về làm trụ trì, chùa Ba Vàng chỉ là một chùa rất nhỏ. Nhưng ông có công “vận động” Phật tử “đóng góp” để xây dựng được một ngôi chùa khi khánh thành năm 2014 được mô tả là có chánh điện lớn nhất Đông Nam Á, lớn hơn hẳn những nước có truyền thống Phật giáo gần như quốc giáo như Thái Lan, Myanmar, Lào, Cambodia.
Đại đức Thích Trúc Thái Minh từng xác nhận trong một bài giảng pháp về “trục vong,” giải oán, những tội lỗi trong tiền kiếp có hậu quả trong đời sống hiện tại cần phải được “giải nghiệp.” Hoạt động “trục vong” có vể giống như hoạt động “gọi hồn” “lên đồng” qua một người khác “nhập” để kể lể.
Tờ Trí Thức Trẻ dẫn lời đại đức Thái Minh nói trong một buổi giảng pháp tuần qua rằng Chùa Ba Vàng là chùa lớn nên “bị ganh ghét, đố kỵ.”
Một số báo cũng kể lại những quy định tu tập khác thường tại chùa Ba Vàng khiến nhiều tu sĩ phải bỏ đi. Ông Thái Minh cũng từng bị cấp trên của ông là ông hòa thượng Thích Thanh Quyết và nhà cầm quyền tỉnh “xử lý” sai phạm nhiều lần nhưng rồi “đâu lại vào đấy.”
Theo tờ Đất Việt “Sau khi có nhiều thông tin phản ánh về “thỉnh vong, oan gia trái chủ,” chùa Ba Vàng dừng hoạt đông này nhưng vẫn nhận đăng ký của các Phật tử. Điều này dẫn đến nghi vấn là rất có thể, hoạt động này rất có thể được rút vào “bí mật” vì “cá nhân nào có nhu cầu thực hiện “thỉnh vong, oan gia trái chủ” để chữa bệnh thì vẫn được cư sĩ phát cho tờ phiếu đăng ký, rồi nhà chùa sẽ chủ động liên lạc thông báo lại.”
Vụ việc tại chùa Ba Vàng đến đây chắc vẫn chưa hết chuyện. (T.N)

Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc lại muốn ‘đưa Việt Nam trở thành trung tâm đồ gỗ nội thất của thế giới’

Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc (giữa) dự sự kiện của Tập Đoàn Thaco Trường Hải hôm 24 Tháng Ba. (Hình: Thông Tin Chính Phủ)
QUẢNG NAM, Việt Nam (NV) – Thủ Tướng CSVN Nguyễn Xuân Phúc một lần nữa lặp lại lời nói “đưa Việt Nam trở thành trung tâm đồ gỗ nội thất của thế giới” vào sáng 24 Tháng Ba, khi dự một sự kiện của Tập Đoàn Thaco Trường Hải tại Chu Lai,
Cuối Tháng Mười Một, 2018, ông Phúc từng nói điều này khi ông tham dự hội chợ nhập khẩu quốc tế tại Thượng Hải, Trung Quốc.
Trang Thông Tin Chính Phủ dẫn lời ông Phúc hôm 24 Tháng Ba: “Đứng tại nơi đây, tôi đang hình dung rõ ràng về một Chu Lai không chỉ là khu sản xuất cơ khí ô tô nổi tiếng mà trong tương lai gần sẽ đóng góp quan trọng đưa Việt Nam trở thành trung tâm đồ gỗ nội thất của thế giới và một Chu Lai khởi nghiệp để trở thành trung tâm chế biến nông lâm sản chất lượng cao của cả nước, có khả năng vươn tới những thị trường tiêu dùng, có sức cầu lớn ở các nước ASEAN, Đông Bắc Á, G7 và G20…”
Phát ngôn của thủ tướng CSVN được đưa ra trong bối cảnh Việt Nam được ghi nhận là nước có tỷ lệ phá rừng nguyên sinh đứng thứ hai trên thế giới, chỉ sau Nigeria, theo báo cáo của Tổ Chức Lương Thực và Nông Nghiệp Liên Hiệp Quốc (FAO).
Theo tổ chức này, chỉ tính trong giai đoạn 1990–2005, Việt Nam đã tàn phá đến 78% tổng diện tích rừng của quốc gia và đây được coi là nguyên nhân chính gây lũ lụt và sạt lở đất, xói mòn tài nguyên với mức độ ngày càng nghiêm trọng.
Trước đó, báo điện tử VNExpress dẫn lời Thủ Tướng Phúc: “Phải tính toán lại diện tích rừng và đất rừng để Việt Nam là trung tâm đồ gỗ và nội thất của thế giới. Bên cạnh việc bảo vệ tốt rừng tự nhiên, rừng phòng hộ, cần tính toán không để tình trạng có 14 triệu hécta rừng nhưng đóng góp cho phát triển nông nghiệp thấp, người dân sống dưới rừng còn khó khăn. Lai Châu, Điện Biên, Đăk Nông có rừng và đất rừng lớn, nhưng đói nghèo và phá rừng cũng nhiều. Nếu rừng trồng với kích cỡ gỗ lớn, trong 10 năm thì 90% có độ che phủ. Khi đó, chúng ta có nguyện vọng xây dựng trung tâm nội thất thế giới từ gỗ rừng.”
Tờ báo ghi nhận ông Phúc đưa ra phát ngôn nêu trên sau khi một số người tại hội chợ nhập khẩu quốc tế Trung Quốc nói với ông rằng trong các sản phẩm Việt Nam, họ thích đồ gỗ nhất.
Cũng cần nhắc lại, Chính Phủ CSVN từng ra lệnh “đóng cửa rừng tự nhiên” vào ba năm trước nhưng nay giới hoạt động xã hội dân sự và bảo vệ môi trường liên tiếp đưa cáo buộc Chính Phủ CSVN phê duyệt cho Tập Đoàn Sun Group triển khai dự án khu du lịch phá nát rừng nguyên sinh Tam Đảo. Hiện tại, thông tin về dự án của Tập Đoàn Sun Group tại rừng Tam Đảo trở thành đề tài “cấm kỵ” trên báo nhà nước. (T.K)

Tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông: Chưa xong nhưng ‘phải’ chạy?

Nhiều hạng mục tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông trong tình trạng ngổn ngang và có dấu hiệu xuống cấp. (Hình: Tiền Phong)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Báo Tiền Phong hôm 24 Tháng Ba cho hay, tuyến đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông “dự trù chở khách trong Tháng Tư, 2019 nhưng nhiều hạng mục trên tuyến đường vẫn còn ngổn ngang và có dấu hiệu xuống cấp.”
Các ảnh chụp trong bài cho thấy tại các nhà ga, bạt che chắn công trình vẫn còn giăng đầy, những tấm kính bị nứt, các mảng bê tông bị vỡ, thang cuốn chưa được lắp mái che, rác vứt bừa bãi… Hiện trạng nhếch nhác được ghi nhận trong bối cảnh chỉ còn một tuần là bước sang Tháng Tư.
Báo Tiền Phong viết: “Ngày 15 Tháng Ba, Bộ Trưởng Giao Thông-Vận Tải (CSVN) Nguyễn Văn Thể đã thị sát dự án đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông và yêu cầu tổng thầu cùng các đơn vị liên quan nỗ lực để dự án đi vào vận hành thương mại vào cuối Tháng Tư, 2019, đảm bảo chất lượng, an toàn tuyệt đối cho hành khách. Tuy nhiên, sau nhiều lần lỡ hẹn khiến nhiều người dân không khỏi hoài nghi về ngày chính thức được đưa vào hoạt động của tuyến đường.”
Trước đó, mạng xã hội tràn ngập những lời chế giễu về chuyện tuyến đường sắt Cát Linh-Hà Đông “lỡ hẹn” và liên tục “đội vốn” từ năm này qua năm khác nhưng lại có bài hát truyền thống “Đoàn Tàu Mùa Xuân” với lời hát ca ngợi công trình “chở niềm tin và ước mơ xanh.”
Ông Trần Đăng Tuấn, cựu phó tổng giám đốc Đài Truyền Hình Việt Nam (VTV) và nay là tổng giám đốc Truyền Hình An Viên (AVG) viết trên trang cá nhân: “Đoạn đầu bài hát nên sửa lại như thế này: Đoàn tàu lỡ mùa nhịp nhàng đi qua phố. Dằng dặc tháng năm tiến độ giãn vô cùng. Mỗi nhà ga nhắc một lần đội giá. Chở niềm tin heo héo chứ không xanh…”
Theo báo Lao Động, đến nay, tuyến đường sắt đô thị Cát Linh-Hà Đông chỉ dài 13 km do Bộ Giao Thông-Vận Tải CSVN làm chủ đầu tư được ghi nhận đã “đội vốn” lên $868 triệu, tức là tăng đến $315 triệu so với dự trù kinh phí ban đầu và trở thành “dự án tiêu biểu về đội vốn và chậm tiến độ.”
Về chuyện tuyến đường sắt nêu trên đã chạy thử một số lần nhưng chưa biết khi nào vận hành này, báo An Ninh Thủ Đô lý giải nguyên do là “còn một số vướng mắc về hoàn thiện hồ sơ để nghiệm thu các hạng mục cũng như toàn bộ dự án.”
Nhà báo Mạnh Quân của báo Dân Trí bình luận trên trang cá nhân: “Việt Nam có lẽ là một trong những nước hứng những rác thải công nghệ, máy móc… lạc hậu nhất của Trung Quốc: Đó là những dây chuyền sản xuất nhiệt điện, sản xuất ethanol, dệt may, xi măng, đường… mà hậu quả chúng ta đều đã thấy ở hàng loạt công trình, dự án đã thua lỗ hoặc phá sản với qui mô cộng lại chắc đã lên tới hàng trăm ngàn tỷ đồng. Đỉnh cao là dự án đường sắt Cát Linh-Hà Đông không biết bao giờ mới vận hành.
“Và trong lúc đó, dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam đang có kế hoạch xây dựng với quy mô hàng tỷ đô la, mà có ông quan chức nào đó nói rằng, rất có khả năng Trung Quốc sẽ lại trúng thầu. Nếu câu chuyện đó xảy ra, đó có nguy cơ là thảm họa – bẫy nợ lớn nhất mà Việt Nam có thể sẽ rơi vào. Mong người ta sẽ nhìn lại hết tất cả các dư án, công trình mà Trung Quốc được làm trên đất Việt Nam và cả nhiều quốc gia khác để mà tỉnh ngộ,” theo Facebook Mạnh Quân. (T.K.)

Xây chưa xong, công trình hơn $62 triệu ở Hải Phòng đã sụt lún

Công trình đang được gấp rút xây dựng thì bị lún sụt ở vỉa hè. (Hình: Lao Động)
HẢI PHÒNG, Việt Nam (NV) – “Dự án Chỉnh trang sông Tam Bạc,” với số vốn đầu tư lên tới hơn 1,400 tỷ đồng, chưa hoàn tất, đã bị sụt lún.
Báo Lao Động ngày 23 Tháng Ba, 2019, cho biết liên tục nhận được ý kiến của người dân về việc công trình sửa đường vỉa hè nằm trong “Dự án chỉnh trang sông Tam Bạc Bạc” (đoạn từ cầu Lạc Long đến Công viên Tam Bạc, thành phố Hải Phòng), do Ủy Ban Nhân Dân quận Hồng Bàng làm chủ đầu tư, được khởi công ngày 14 Tháng Năm, 2018 và dự kiến xong hồi cuối Tháng Mười Hai, 2018, đang bị sụt lún.
Tin cho biết, mặc dù phần vỉa hè dành cho người đi bộ dọc theo đường Thế Lữ và đường Tam Bạc đã được lát xong từ Tết Kỷ Hợi 2019, thế nhưng hiện nay phần vỉa hè của đường Tam Bạc đang bị lún sụt, nhiều chỗ sụt xuống từ 5 đến 12 cm.
Nhiều chỗ lún sụt sâu tại dự án Chỉnh trang sông Tam Bạc. (Hình: Lao Động)
Đặc biệt, có nhiều đoạn mặc dù đơn vị đấu thầu đã đổ một lớp bêtông khá dày trên bề mặt, nhưng tại một số vị trí, phía dưới lớp bêtông cát đá bị lún sụt, tạo thành hố rỗng ngay dưới lớp bêtông này.
Cũng theo ghi nhận của báo Lao Động, hiện nay đơn vị thi công đang cho lát lại toàn bộ đá vỉa hè trên đường Tam Bạc. Tuy nhiên, việc lát lại cũng rất ẩu tả bằng cách không giải quyết tận gốc vấn đề lún sụt mà chỉ trét bù lớp bêtông trên bề mặt. Như vậy, thời gian sau công trình vẫn bị sụt lún trở lại.
Nói với báo Lao Động, ông Dương Đình Ổn, chủ tịch quận Hồng Bàng, xác nhận “có việc lún sụt tại vỉa hè công trình chỉnh trang Dự án sông Tam Bạc và cho biết, đơn vị thi công đang xử lý vấn đề này.”
Song, ông Ổn biện minh: “Công trình hiện vẫn chưa nghiệm thu, bàn giao nên trách nhiệm thuộc đơn vị thi công. Ủy ban quận sẽ kiểm tra chặt chẽ đến khi bảo đảm chất lượng mới nghiệm thu.”
Theo ông Ôn, đây là một trong những dự án trọng điểm của thành phố Hải Phòng, có quy mô nằm trên phạm vi các phường Hạ Lý, Phạm Hồng Thái, Phan Bội Châu (quận Hồng Bàng), với 13 gói thầu, bao gồm các hạng mục: Nạo vét lòng sông; kè bêtông cốt thép 2 bên bờ sông; cải tạo hè, đường Thế Lữ và đường Tam Bạc… Tổng mức đầu tư của dự án là 1,454 tỷ đồng ($62.66 triệu) từ ngân sách nhà nước. (Tr.N)

Thắng cảnh đầm Ô Loan bị phá nát để nuôi tôm, do chính quyền ‘yếu kém?’


Một gia đình chiếm đất rừng phòng hộ xây dựng nhà ở, nhà chứa máy phát điện và hồ nuôi tôm tại xã An Ninh Đông. (Hình: Tuổi Trẻ)
PHÚ YÊN, Việt Nam (NV) – Hơn 1/4 diện tích thắng cảnh quốc gia đầm Ô Loan, huyện Tuy An đã bị biến thành trang trại nuôi tôm khổng lồ mà phần lớn là xây dựng trái phép trên đất rừng, bãi bồi trong thời gian dài với sự tham gia của cả cán bộ huyện.
Báo Tuổi Trẻ ngày 23 Tháng Ba, 2019, dẫn tin cho biết, trong bảng quy hoạch của tỉnh Phú Yên, đến năm 2030 khu vực đầm Ô Loan sẽ có 291 hécta nuôi tôm. Thế nhưng, do quản lý yếu kém nên hiện nay diện tích nuôi tôm tại đây đã lên tới 414 hécta, với 1,039 hồ thuộc 752 gia đình.
Ủy Ban Nhân Dân huyện Tuy An, xác nhận tại đây chỉ có 65 hécta hồ nuôi hợp pháp, tức có quyết định giao đất. Còn lại 349 hécta do người dân và cả cán bộ tự lấn chiếm nuôi trái phép. Tình trạng này xảy ra ở cả 5 xã quanh đầm và kéo dài nhiều năm qua.
Theo mô tả của báo Tuổi Trẻ, nhìn từ trên cao, những dải đất ven đầm Ô Loan thuộc 5 xã: An Cư, An Hiệp, An Hòa, An Hải và An Ninh Đông gần như không còn chỗ trống. Thay vào đó là chi chít hồ nuôi tôm (hồ trên cạn, hồ nổi) xây dựng rất kiên cố.
Những khu rừng tiếp giáp với đầm thì nham nhở do bị người dân lấn chiếm, san ủi để xây dựng hồ nuôi tôm, lán trại. Toàn bộ nước thải nuôi tôm ở đây không được thanh lọc mà xả thẳng ra đầm Ô Loan và sông Lễ Thịnh, làm danh thắng quốc gia ngập ngụa trong ô nhiễm.
Để xây dựng hồ trên cạn, người ta đúc ống thoát nước cỡ lớn bằng bêtông, sau đó xếp dựng đứng cạnh nhau, rồi bơm đầy cát vào để tạo thành bức tường vững chắc. Cứ thế, các hồ nuôi tôm kiên cố nhanh chóng được hình thành và sẽ rất khó tháo dỡ.

Bơm cát trái phép vào các ống bêtông để làm hồ nuôi tôm ở xã An Ninh Đông. (Hình: Tuổi Trẻ)

Đặt câu hỏi vì sao các gia đình chiếm rừng, bãi bồi xây dựng hồ nuôi tôm cao triều rầm rộ, quy mô như vậy mà chính quyền không phát hiện ngăn chặn từ đầu? ông Phạm Ngọc Tuấn, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã An Ninh Đông, biện minh cho rằng “do địa bàn xã rộng, khu này cách ủy ban xã rất xa nên khó phát hiện. Mặt khác, cũng chưa có quy định xử lý việc chuyển từ nuôi thấp triều sang xây dựng hồ nuôi cao triều nên rất lúng túng.”
Tuy nhiên, tin cho biết năm 2015, các quyết định giao 65 hécta đất nuôi thủy sản của Ủy Ban Nhân Dân huyện Tuy An tại khu vực đầm Ô Loan đều hết hạn. Mặc dù không được giao đất tiếp, nhưng người dân vẫn tiếp tục nuôi, thậm chí góp tiền dẫn điện và xây dựng hồ nổi để nuôi tôm quy mô lớn hơn.
Trong khi đó, chính quyền các xã gần như “buông” cho dân bao chiếm bãi bồi và rừng để xây dựng hồ. Chỉ có một số hộ bị phát hiện lập biên bản phạt vi phạm hành chính, nhưng họ vẫn cứ xây.
Ông Hoàng Ngọc Mùi, trưởng phòng Tài nguyên và môi trường huyện Tuy An, cho biết có khá nhiều hộ ở nơi khác đến sang nhượng đất rừng, đất bãi bồi để xây hồ nuôi tôm. Trong đó có ông Vũ Ngọc Khoa, nguyên Huyện ủy viên, trưởng Phòng Tài Chính huyện Tuy An. Hiện ông Khoa có bốn hồ nuôi tôm với tổng diện tích gần 18,000 mét vuông chiếm từ đất rừng phòng hộ và đất bãi bồi.
Giải thích với báo chí, ông Khoa nói rằng vào năm 2015, khi hết thời hạn giao đất thì ông có làm đơn xin xã tiếp tục giao đất. Xã đồng ý và chuyển lên huyện. Huyện xin ý kiến tỉnh thì bảo chờ.
“Chờ biết đời nào, có biết mấy ổng cho phép hay không cho phép. Trước đây làm rồi, bây giờ chẳng lẽ bỏ. Cả vùng này nuôi hồ chìm không được nên buộc phải làm kiên cố để nuôi cao triều và phải đụng vô rừng dương 5-10mét,” ông Khoa nói.
Ủy Ban Nhân Dân các xã đều có xử phạt, nhưng mức phạt chỉ vài triệu đồng nên các gia đình vi phạm vẫn tiếp tục xây hồ. Hiện nay, các hồ nuôi tôm kiên cố ở quanh đầm Ô Loan hầu như đã hoàn chỉnh và hoạt động rầm rộ.
“Hệ thống hồ nổi tại đây được xây dựng rất kiên cố, muốn tháo dỡ không hề đơn giản,” ông Mùi nói.
Trước dư luận cho rằng, có người thân của lãnh đạo huyện Tuy An tham gia nên các người dân mới dám ngang nhiên chiếm đất, san ủi rừng xây hồ nuôi tôm, ông Bùi Văn Thành, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện, nói: “Gia đình tôi, kể cả bạn bè đều không có ai tham gia nuôi tôm ở đầm Ô Loan. Theo tôi biết, gia đình anh bí thư huyện cũng không có. Chỉ có anh Vũ Ngọc Khoa nuôi tại xã An Ninh Đông và có vi phạm. Tuy nhiên, bất cứ ai vi phạm thì chúng tôi cũng cương quyết xử lý.” (Tr.N)

Công an chỉ lo ‘bảo vệ trạm BOT’ nên trùm ma túy có dịp hoành hành

Lực lượng công an thường xuyên đóng chốt dày đặc tại BOT An Sương-An Lạc “để đảm bảo an ninh.” (Hình: Zing)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hai ngày sau vụ nhà chức trách bắt lô 300 kg ma túy đá ở khu dân cư phường Bình Hưng Hòa B, quận Bình Tân, hôm 23 Tháng Ba, nhà báo Trương Châu Hữu Danh, báo điện tử Làng Mới bình luận trên trang cá nhân: “Trong thời gian Bình Tân dốc toàn lực để bảo vệ BOT An Sương thì các ông trùm đã đem ma túy về quận này bán với số lượng rất lớn. Ngoài lô ma túy bắt được tại Bình Tân thì một lượng rất lớn cũng đã được chuyển sang Philippines và bị bắt. Nếu bí thư Bình Tân cho lực lượng bảo vệ BOT An Sương đi trấn áp các loại tội phạm nguy hiểm thì bảo đảm ma túy sẽ không bao giờ tồn tại.”
“Như vậy trong vòng 5 năm qua không biết là đã có bao nhiêu tấn ma túy được nhập cảnh vào ‘vương quốc Bình Tân.’ Xin chúc mừng Bộ Công An (CSVN) và bộ đội biên phòng. Nếu không có các anh, Bình Tân vẫn là cái ổ ma túy an toàn,” theo Facebook Trương Châu Hữu Danh.
Trước đó, hôm 10 Tháng Ba, một buổi thu thập chữ ký ủng hộ và đòi công lý cho ông Hà Văn Nam, tài xế bị bắt vì chống BOT “bẩn,” gặp sự phá rối vì công an quận Bình Tân buộc quán cà phê Bùi Văn Ngọ tọa lạc tại quận này phải treo bảng “quán tạm nghỉ để sửa chữa.”
Ông Nam, 38 tuổi, là chủ một doanh nghiệp và cũng là một tài xế nhiệt tình tham gia phong trào chống các BOT “bẩn” tại các địa phương.
Thoạt đầu, một nhóm nhà báo, blogger tại Sài Gòn thông báo trên mạng xã hội rằng họ tổ chức buổi thu thập chữ ký ủng hộ và đòi công lý cho ông Nam tại quán cà phê nêu trên. Nhưng đến khi chương trình diễn ra, họ phải đổi địa điểm sang quán khác vì sự can thiệp của công an quận Bình Tân.
Hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội hôm 10 Tháng Ba cho thấy tuy quán Bùi Văn Ngọ đóng cửa nhưng vẫn có một số người mặc thường phục ngồi theo dõi những người nào đến gần quán.
Hồi cuối Tháng Giêng, 2019, báo Pháp Luật TP.HCM dẫn lời ông Đỗ Đình Thiện, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân quận Bình Tân: “Ùn tắc ở BOT An Sương-An Lạc là do gây rối. Tại khu vực trạm thu phí thường xuyên có nhóm người lái xe đến trước các cabin không chịu đóng phí và quay video tung lên mạng. Cùng lúc, nhóm này thường lôi kéo nhiều tài xế khác tham gia gây rối. Hành động cố tình gây mất trật tự tại trạm của nhóm người này đã làm ảnh hưởng đến tình hình an ninh trật tự xã hội không chỉ của quận Bình Tân, Sài Gòn mà còn ảnh hưởng đến các tỉnh miền Đông, miền Tây Nam Bộ. Nhà chức trách sẽ có những biện pháp mạnh, xử lý dứt khoát những người gây rối.”
Đến nay, sau nhiều tháng xảy ra căng thẳng, nhà chức trách vẫn chưa làm sáng tỏ các cáo buộc xoay quanh BOT An Sương-An Lạc: trạm này “thu phí quá hạn 31 tháng,” các xe lưu thông cách xa bốn cây cầu vượt BOT cũng đều buộc phải trả tiền mua vé khi qua trạm, nhà chức trách điều động công an viên phối hợp cùng “lực lượng đeo khẩu trang” trấn áp các tài xế phản đối BOT “bẩn”… (T.K.)