Thursday, September 13, 2018

Đất nước nhìn từ Thủ Thiêm


Những người dân Thủ Thiêm đã bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại (EriK Harms)
Blogger Tưởng Năng Tiến|

Từ Varsovie, nhà báo Mạc Việt Hồng vừa gửi đến độc giả của trang Đàn Chim Việt một câu chuyệ́n (nghe) hơi ngộ nghĩnh:
“Tôi đã từng đi xin giấy phép chặt một cây sồi trong chính mảnh vườn của nhà mình. Sự việc diễn ra vào năm 2011. Thủ tục này mất đúng 3 tuần. Khi tới quận kê khai đơn xin chặt cây, họ đã đặt ra những câu hỏi rất chi tiết như: Đó là cây gì, cao khoảng bao nhiêu, đường kính gốc bao nhiêu cm?
Nhưng có một câu hỏi, hoàn toàn bất ngờ và ‘đương sự’ ấp úng không trả lời được, vì thực sự không biết, không chú ý. Đó là: Trên cây có tổ chim hay không?
Sau đó vài tuần, một nhân viên hành chính quận tới thực địa. Ảnh ngó nghiêng chiếc cây rồi dùng một ống nhòm soi lên ngọn. Cây không có tổ chim. Và nhờ đó, gia đình tôi đã được phép chặt nó.
Vâng. Cơ quan hành chính Ba Lan ‘rỗi hơi’ vậy đó …”
Những di dân da trắng ở Hoa Kỳ đều có nguồn gốc từ Châu Âu nên dân Mỹ cũng “rỗi hơi” không kém. Năm 1996, tiểu bang California bán 90 mẫu đất – vốn là khuôn viên của bệnh viện tâm thần Agnews, nơi mà tôi đã được gửi đến thực tập cả năm thưở còn đi học – cho công ty Sun Microsystems khai thác.
Tiền trao, cho múc xong rồi thiên hạ mới khám phá ra là trong khu đất này có vài cây cổ thụ, vốn là nơi trú ngụ của một loài cú (burrowing owls) có tên trong danh sách cần được bảo vệ. Để giải quyết vấn đề chính quyền tiểu bang đồng ý mua lại một khoảnh đất thích hợp cho chim cú nương thân, với sự trự giúp tài chính của cả thành phố San Jose lẫn công ty Microsystems.
Phú qúi sinh lễ nghĩa chăng?
E cũng không hẳn thế đâu. Trong phim Seven Years in Tibet, tôi nhớ có đoạn Đức Đạt Lai Lạt Ma bầy tỏ sự quan ngại về sinh mệnh của giun dế khi ngài nhìn thấy phu phen đang đào đất làm nền để xây tu viện. Mà Tây Tạng thì có giầu sang hay phú qúi (mẹ) gì.
Năm ngoái, sau vài tháng đi giang hồ vặt (và tiêu sài đến đồng bạc cuối cùng) tôi buộc phải quay về với … mái ấm gia đình. Vì ở townhouse nên taxi đỗ sau nhà, ga ra đã mở sẵn, vừa xách ba lô ra khỏi xe đã thấy con gái đứng ngay cửa cười toe nhưng lại đưa ngón trỏ lên miệng, và bàn tay còn lại thì xua lia (xua lịa) ra dấu  im lặng và dừng bước …
Tôi đứng yên ngơ ngác… Gần cả phút con bé mới chạy ào ra đón bố, giọng hớn hở:
  • Có đôi chim gi đến làm tổ trong giàn bông giấy bố ơi. Chim con  nở rồi. Chim mẹ vừa tha mồi về nên nếu bố bước vào ngay sẽ làm nó sợ!
Sau đó, “ái nữ” phổ biến ngay qui luật mới của gia đình vì nhà chúng tôi vừa có thêm mấy “thành viên” nữa:
  • Từ nay, mỗi khi muốn ra sân sau tôi phải dòm chừng. Nếu chim bố hay chim mẹ đang tha mồi về tổ thì dừng bước ngay, chờ cho chim con ăn xong mới được tiếp tục…
  • Từ nay, tôi phải hút thuốc ở sân trước vì khói thuốc có thể ảnh hưởng đến sức khoẻ của lũ chim non.
  • Từ nay, tôi phải ….
Ah, đù!
Tôi mới rời nhà một khoảng thời gian ngăn ngắn mà khi quay lại đã bị “tịch thu” nguyên cả cái sân sau. Nói là cái sân (nghe cho nó bảnh) chứ thực ra chỉ là mảnh đất nhỏ xíu xiu, vừa vặn để giồng một cây ngọc lan và giàn bông giấy. Chấm hết.
Sân trước rộng nhưng là đất chung với nhiều căn khác. Chúng tôi chỉ sở hữu cái townhouse (cũng chung vách với nhà kế cạnh) bé tí teo, mua theo kiểu trả góp, và vẫn còn nợ ngân hàng cả đống tiền chứ không phải ít. Tài sản rất nhỏ hẹp, bấp bênh như thế mà con bé vẫn vui vẻ mang chia sẻ với lũ chim trời (ơi) không biết từ đâu đến.
Cái kiểu “rỗi hơi” của người dân Ba Lan, Hoa Kỳ (và ngay cả con cái trong nhà) khiến tôi cũng hơi bị … lây lan, rồi suy nghĩ lan man tới những vụ “thu hồi đất” ngang xương nơi quê hương đất nước của mình. T.S EriK Harms (tác giả cuốn Luxury and Rubble Civility and Dispossession in the New Saigon) nhận xét như sau:
“Những người dân Thủ Thiêm đã bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại.”
Cảnh sống tạm cư ở Thủ Thiêm. Ảnh: Lê Quân
Lạ nhỉ?
Trước khi cho phép nhà báo Mạc Việt Hồng đốn hạ một cái cây – trong khu vường của chính chủ nhân – nhà nước Ba Lan đã cử nhân viên đến tận nơi, dùng ống nhòm săm soi, sợ có dăm ba con chim mất ổ. Còn chính phủ Việt Nam hiện hành thì giải tỏa nguyên cả bán đảo Thủ Thiêm mà sáu chục ngàn cư dân ở phần đất này đều “bị phớt lờ và thường bị đối xử như thể họ không hề tồn tại” vậy!
Tác giả Lê Hồng Hà nhận diện:
“Ở TP HCM, ‘bộ tứ’ Lê Thanh Hải – Nguyễn Văn Đua – Tất Thành Cang – Lê Hoàng Quân cũng cùng nhau ‘xẻ thịt’ đất đai Sài Gòn, bất chấp tất cả.”
Bốn vị quan chức cao cấp này đều là đảng viên của ĐCSVN khiến tôi không khỏi tôi băn khoăn tự hỏi cái đảng này chủ trương thế nào, và giáo dục họ ra sao để tất cả đều có thể trở thành những kẻ “bất chấp” (và bất nhân) đến vậy?
Trước khi đốn hạ vài cái cây cổ thụ thiên hạ còn lo cho bầy cú, sợ chúng mất nơi nương náu. Vậy mà mấy ông đảng viên CSVN (“vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh”) lại có thể nhẫn tâm cướp đất của cả trăm ngàn lương dân, và đẩy họ vào cảnh bần cùng (hay màn trời chiếu đất) một cách lạnh lùng và thản nhiên như thế – được sao?
Gần hai mươi năm sau, sau khi cả đống nước sông – cùng nước suốinước mưanước mắt… – đã ào ạt chẩy qua cầu và qua cống, cho đến lúc vụ cưỡng chế đất Thủ Thiêm sắp chìm xuồng (tới đáy) thì thì bỗng có tin vui giữa giờ tuyệt vọng: Ban Bí Thư Thành Uỷ và Đoàn Đại Biểu Quốc Hội TPHCM đến thăm và làm việc  với dân chúng Thủ Thiêm.
Ông Nguyễn Thiện Nhân “vi hành” giữa vòng vây an ninh ở Thủ Thiêm hôm 16 tháng 7.
Thật là qúi hoá!
Thế là dàn đồng ca của Bộ Thông Tin thi nhau hợp xướng, cứ như thể là chuyện cưỡng chế đất đại ở Thủ Thiêm mới xẩy ra hồi tuần vừa rồi, hay tháng trước vậy thôi:
Không dưng, tôi cũng muốn “trào nước mắt” khi chợt nhớ đến một bản nhạc đã xưa:
Mùa Xuân trên thành phố Hồ Chí Minh quang vinh
Ôi
 hạnh phúc biết bao, bao năm vẫn đợi chờ
Mà niềm vui như đến bất ngờ
Niềm vui, cũng như ngày vui, thường ngắn. Hai tháng sau, sau “chuyến vi hành” của ông Nguyễn Thiện Nhân, bản tin của trang Tiếng Dân – đọc được vào hôm 8 tháng 9 năm 2018 – có đoạn (xem) rất não lòng:
“Thanh tra Chính phủ vừa công bố kết quả kiểm tra liên quan đến việc khiếu nại của người dân ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm, Sài Gòn. Sự việc liên quan tới nhiều vấn đề nhức nhối, người dân khiếu kiện suốt 20 năm qua, thế nhưng TTCP chỉ cho ra báo cáo đúng 10 trang giấy.”
Mười trang giấy sơ sài, cùng vài “đề nghị” rất chung chung và rất mông lung!
Ngay từ khi nhà đương cuộc Hà Nội có quyết định “lật lại hồ sơ Thủ Thiêm,” nhà báo Phạm Chí Dũng đã bầy tỏ nghi ngại rằng đây chỉ là một cách mà các đồng chí lãnh đạo “mượn lò” để tống tiền nhau thôi! Tương tự, FB Bùi Văn Thuận cũng vừa miảa móc: “Lại đánh nhau nữa à?”
Tôi không hoàn toàn chia sẻ với quan điểm bi quan của nhị vị thức giả thượng dẫn nhưng rất đồng ý (và “nhất trí”) với nhận xét của FB Trần Đức Anh Sơn:
“Câu chuyện ‘dân oan mất đất’ ở Thủ Thiêm, đã khiến họ đau đớn, cực nhục, oán hận trong suốt 20 năm qua không phải là duy nhất. Đã, đang và sẽ có hàng vạn vụ Thủ Thiêm khác diễn ra ở khắp mảnh đất hình chữ S này. Tất cả chỉ vì cái việc xác định ‘đất đai thuộc sở hữu toàn dân’, và bị những kẻ đại diện cho ‘quyền sở hữu đó’ ăn cướp để chia chác và bán cho những nhóm lợi ích. Chúng chính là kẻ cướp. Những kẻ cướp được cấp license để cướp.”

TNLT Nguyễn Trung Trực: Tôi đấu tranh thật chứ không lợi dụng




Phiên toà sơ thẩm xét xử ông Nguyễn Trung Trực diễn ra tại Toà án Quảng Bình sáng nay ngày 12/9/2018 là một phiên toà tốc hành lần đầu tôi được tham gia.
Phiên toà không có bị hại, nhân chứng, vật chứng.
Ông Trực đòi triệu tập bị hại, nhưng không được toà đáp ứng vì bị hại là hệ thống chính trị. Không chấp nhận xét xử vắng mặt bị hại, ông yêu cầu cắm một lá cờ đỏ để đại diện hệ thống chính trị trong phiên toà cũng bị Toà bác.
Luật sư yêu cầu trích xuất vật chứng để xem xét tại Toà theo quy định của Bộ luật TTHS cũng không được Toà đồng ý.
Chỉ có Nguyễn Thanh Tâm, con trai của ông Trực có mặt tại Toà với tư cách là người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan theo Giấy triệu tập.
Các hàng ghế trong phòng xử án được “điền vào chỗ trống” hơn 30 người vừa sắc phục vừa thường phục.
Sau khi nghe Đại điện VKS công bố Bản Cáo trạng, ông Trực nói: Tôi hoàn toàn bác bỏ Bản Cáo trạng vì nó suy luận quá tiêu cực, không đúng với sự thật bản chất của vụ án.
Trong phần tự bào chữa sau khi Đại điện VKS luận tội, ông Trực nói: Suy luận tiêu cực, ác ý; tưởng tượng vừa vừa thôi chứ; tôi không chấp nhận bản luận tội của VKS. Tôi chống phá cái gì? Thiệt hại cái gì? Tôi đấu tranh thật chứ không lợi dụng. Đề nghị đưa bằng chứng lật đổ chính quyền nhân dân ra.
Ông Trực bị truy tố lợi dụng cổ súy cho dân chủ, dân quyền, bảo vệ môi trường nhằm mục đích xoá bỏ chế độ cộng sản, xây dựng chế độ đa nguyên, đa đảng, tam quyền phân lập.
Nhưng chế độ cộng sản thì chưa có, “còn xây dựng CNXH còn lâu dài lắm, đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” (Lời TBT NPT góp ý Hiến Pháp năm 2013)
Lời nói sau cùng: “Tôi là Công dân Việt Nam Nguyễn Trung Trực. Tôi khẳng định tôi không lật đổ bất cứ ai. Tôi chỉ ủng hộ, cổ suý cho dân chủ, dân quyền và bảo vệ môi trường tại Việt Nam cho đến khi nào nó được thực thi tốt nhất.”
Bản án 12 năm tù và 5 năm quản chế không làm cho ông Trực ngạc nhiên. Ông bình thản đón nhận và nhếch mép cười.
Hàng trăm năm trước Quảng Bình, Luỹ Thầy, Sông Gianh nơi người Việt huynh đệ tương tàn.
Ngày nay người Việt vẫn đối xử với người Việt như kẻ thù.
Đây sông Gianh đây biên cương thống khổ
Đây sa trường đây nấm mộ trời nam
Đây giòng sông, giòng máu Việt còn loang
Đây cổ độ xương tàn xưa chất đống
Sông còn đây hận phân chia nòi giống
Máu còn đây cơn ác mộng tương tàn
Và còn đây hồn dân Việt thác oan
Bao thế kỷ chưa tan niềm uất hận
Ôi Việt Nam cùng Việt Nam gây hấn
Muôn đời sau để hận cho giòng sông
Mộng bá vương Trịnh Nguyễn có còn không
Nhục nội chiến non sông còn in vết
Đây sông Gianh nơi nồi da xáo thịt
Nơi gươm Hồng tàn giết giống Lạc Hồng
Nơi máu hồng nhuộm đỏ sóng giòng sông
Máu nhơ bẩn muôn đời không rửa sạch
(Hận Sông Gianh – Đằng Phương)
LS Nguyễn Văn Miếng

Hy vọng Thủ Thiêm hay tiếp tục bị lừa gạt?

Nước mắt của dân oan Thủ Thiêm đã đổ ra quá nhiều
Minh Quân (VNTB) – Nước mắt của dân oan Thủ Thiêm đã đổ ra quá nhiều, đã trở nên khô cạn và giờ đây nhường chỗ cho cặp mắt cảnh giác cao độ trước những động thái của chính quyền. Người dân luôn sợ họ bị biến thành nạn nhân của một trò lừa gạt mới.
***
Ngay sau khi cơ quan Thanh tra Chính phủ chính thức công bố kết luận kiểm tra vụ khiếu nại của công dân về Khu đô thị mới Thủ Thiêm ở Sài Gòn vào ngày 7 tháng 9 năm 2018, hy vọng tưởng như đã bị dập tắt của hàng ngàn dân oan Thủ Thiêm một lần nữa, sau rất nhiều lần, lại bùng lên.
Lê Thanh Hải
Sau vô số tiếng khóc xé ruột của người dân Thủ Thiêm và cả những cái chết tự treo cổ vì phẫn uất tột cùng của người dân nơi đây, cuối cùng những nạn nhân của nạn cướp đất cũng có hy vọng được bồi thường tạm gọi là ‘thỏa đáng’ trong thời gian tới, lấy lại một phần công lý đã bị cướp đoạt bởi ‘Hai – Ba – Sáu’… (Hai Nhật – tức Lê Thanh Hải, Ba Đua – tức Nguyễn Văn Đua, Sáu Cang – tức Tất Thành Cang).
Nhưng vào lần này, hy vọng đã kèm theo tinh thần cảnh giác cao độ.
Báo Pháp luật TP.HCM dẫn lời ông Lê Văn Lung, một trong số những hộ dân thuộc khu 4,3 ha khu phố 1, phường Bình An, cho hay “vẫn chưa vui”. “Có 120 hộ thuộc năm khu phố của ba phường đi kiện do nằm ngoài ranh quy hoạch nhưng bị thu hồi nhưng kết luận của TTCP chỉ đề cập tới khoảng chín hộ dân nằm trong khu 4,3 ha. Còn hơn 100 hộ dân thuộc phường An Khánh, Bình Khánh chưa đề cập tới” – ông Lung bày tỏ.
Lê Thanh Hải -Nguyễn Văn Đua
Chưa kể khu 4,3 ha nằm ngoài ranh thì dân được trả lại đất hay dự án vẫn tiếp tục và dân chỉ được bồi thường, hỗ trợ, tái định cư. “Tại kết luận chỉ nói rà soát từng trường hợp cụ thể để bồi thường, hỗ trợ, tái định cư phù hợp cho người dân” – ông bày tỏ. Ông Lung cho rằng thu hồi trái pháp luật thì phải trả lại đất, nhà cho người dân, nếu không phải hoán đổi với giá trị tương đương. “Ngoài ra, thừa nhận sai thì những cá nhân, tổ chức làm sai phải bồi thường thiệt hại và bị kỷ luật” – ông nhấn mạnh.
Ông Lê Liên Dân cũng nằm trong khu 4,3 ha khu phố 1, phường Bình An cũng không đồng thuận với kết luận này do không nhắc tới khiếu nại của hơn 100 hộ còn lại. Về xử lý khu 4,3 ha, theo ông đã nằm ngoài ranh quy hoạch tại sao không để dân ở tại chỗ mà lại tái định cư. “Nếu thành phố cần thì hoán đổi. Phải công bằng, giải quyết cho tất cả bà con” – ông Dân nhấn mạnh…
Tất Thành Cang
Bản kết luận kiểm tra vụ Thủ Thiêm của Thanh tra Chính phủ, tuy được xem là chi tiết hơn nhiều và cũng bắt đầu đề cập đến sai phạm của những cơ quan quản lý so với những lần thanh tra trước đây, nhưng ngoài những khoảng trống lớn như báo Pháp luật TP.HCM đã đề cập ở trên, cũng gây nghi ngờ không nhỏ vì đã không nêu cụ thể một cái tên quan chức nào thuộc Công ty Đo đạc Địa chính – Công trình, Kiến trúc sư trưởng, Sở Địa chính, Ủy ban nhân dân Quận 2 và Ủy ban nhân dân TP.HCM… – những cơ quan bị liệt vào dạng ‘cố ý làm trái’ và phải chịu trách nhiệm không chỉ về hành chính mà cả trách nhiệm hình sự đối với những sai phạm rất nghiêm trọng.
Mối nghi ngờ trên là có cơ sở khi kết luận thanh tra Thủ Thiêm đã nhiều lần bị giấu biến mà không công bố, đặc biệt vào thời Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ Ngô Văn Khánh ‘cầm đầu’ một đoàn thanh tra vào năm 2015. Vào thời gian đó, có những dấu hiệu khuất tất khiến nhiều người dân Thủ Thiêm nghi ngờ rằng đã có một sự móc ngoặc giữa đoàn thanh tra chính phủ của Ngô Văn Khánh với giới quan chức nhiều tiền lắm của ở Sài Gòn. Rốt cuộc, hàng núi hồ sơ khiếu kiện và tố cáo của dân oan Thủ Thiêm đã bị quẳng vào một xó xỉnh nào đó, nước mắt dân oan vẫn tiếp tục tuôn ra, máu của dân oan vẫn tiếp tục đổ, còn Ngô Văn Khánh trở về Hà Nội, để từ đó báo chí càng bất ngờ khi phát hiện những tài sản ngồn ngộn mới cứng của nhân vật này.
Ngô Văn Khánh
Sau đó, cùng với hiện tượng kết luận thanh tra Thủ Thiêm bị lần lữa hoãn công bố đến vài lần, hiện tượng vào tháng Năm năm 2018 báo chí nhà nước nước được bật đèn xanh và do đó được ‘mở miệng’ gần như không hạn chế, nhưng cũng những tờ báo vừa lên tiếng mạnh mẽ nhất về vụ Thủ Thiêm, đã im bặt như thể bị ai đó khóa miệng, đã khiến người dân nghi ngờ là sau khi đã có kết quả kiểm tra hoặc thanh tra, một thế lực chính trị – lợi ích sẽ lấy kết quả đó để tống tiền và ngã giá với những quan chức sắp bị tống vào ‘lò’. Lối thoát duy nhất của những quan chức tham nhũng là phải ‘ói ra’, tức phải nhả ra nhiều lô đất vàng tại khu vực Thủ Thiêm cho nhóm lợi ích mới với giá cực thấp hoặc ‘cho không’. Nếu chịu ‘ói ra’, sẽ chẳng có quan chức ‘ăn đất’ nào phải trả giá, hoặc cùng lắm chỉ bị ‘cách hết mọi chức vụ trong quá khứ’ như một động tác ma mị đối với dân chúng. Và cũng chẳng có đồng tiền bồi thường nào đến tay dân oan, mà tất cả sẽ chui vào túi của những kẻ tống tiền. Và phải chăng vào khoảng thời gian báo chí bị ‘khóa miệng’, một nhóm quyền lực – lợi ích mới đang bí mật đàm phán với nhóm quyền lực – lợi ích cũ để ‘chuyển giao với giá rẻ’ một phần lớn hoặc toàn bộ đất vàng ở Thủ Thiêm?
Nước mắt của dân oan Thủ Thiêm đã đổ ra quá nhiều, đã trở nên khô cạn và giờ đây nhường chỗ cho cặp mắt cảnh giác cao độ trước những động thái của chính quyền. Người dân luôn sợ họ bị biến thành nạn nhân của một trò lừa gạt mới./.

Lãnh đạo huyện ‘làm ngơ’ khi dân ngăn xe rác ô nhiễm bị ‘côn đồ’ đánh

Cảnh lộn xộn khi xe chở rác tới vào ngày 31 Tháng Tám. (Hình: VietNamNet)
HÀ TĨNH, Việt Nam (NV) – Ngăn xe chở rác gây ô nhiễm, người dân ở xã Đức Hòa, huyện Đức Thọ, bị một nhóm “côn đồ” bịt mặt đuổi đánh. Dù có mặt tại đó nhưng ủy ban, công an huyện “làm ngơ.”
Những ngày qua, trên mạng xã hội Facebook xuất hiện video clip dài khoảng 2 phút ghi lại cảnh trong đám đông, một nhóm thanh niên đeo khẩu trang bịt mặt đánh, dẫm, đạp lên một số người dân đang phản đối chống sự ô nhiễm tại khu vực cổng nhà máy rác Phượng Thành, xã Đức Hòa, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh, vào ngày 31 Tháng Tám, 2018.
Nói với báo Người Lao Động, ông Đoàn Văn Đường (66 tuổi), ở thôn Đông Xá, xã Đức Hòa, một trong những người bị đám côn đồ đánh bị thương, cho biết vào ngày 31 Tháng Tám, nhiều người dân trong thôn đã đến đường vào bãi rác Phượng Thành để chặn các xe chở rác vì gây ô nhiễm.
Khi người dân đến để chặn xe thì bất ngờ bị một nhóm thanh niên bịt mặt vào lôi kéo và đánh. “Nhóm thanh niên này có người xăm trổ ở tay, bịt kín mặt rồi vào lôi kéo, đánh tôi bị thương ở chân,” ông Đường nói.
Nhóm người bịt mặt, tay xăm trổ tham gia đuổi đánh người dân. (Hình: VietNamNet)
“Hôm xảy ra sự việc, có phó công an huyện Đức Thọ và nhiều cán bộ khác chứng kiến nhưng họ không ngăn cản,” ông nói thêm.
Theo nhiều người dân, việc họ bị đánh diễn ra công khai, có sự chứng kiến của nhiều người. “Chúng tôi không làm gì quá khích, chỉ đến để ngăn cản việc đưa rác vào bãi này nhưng bất ngờ bị hành hung. Một số người bị đánh ngất xỉu, nhập viện,” chị Đoàn Thị Tình, trú xã Đức Hòa, bất bình nói.
Nói với báo VietNamNet, anh Lê Xuân Hoài (trú thôn Đông Xá) cho hay, bãi rác Phượng Thành nằm đầu nguồn nước, gây ô nhiễm, đe dọa đến cuộc sống của người dân.
“Bãi rác tồn tại lâu đời và quá sức chứa, họ đưa lò rác về để vận hành đốt rác nhưng không hiệu quả nên lò đốt ngưng hoạt động. Bây giờ họ muốn biến bãi rác này thành nơi trung chuyển rác là không thể được,” anh Hoài được trích lời nói.
Tuy nhiên, ngày 11 Tháng Chín, ông Đặng Giang Trung, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Đức Thọ, cho biết vào thời điểm xảy ra sự việc, có rất đông người và lộn xộn. “Tuy nhiên, ông đứng phía sau cổng nên không nắm rõ sự việc,” báo Người Lao Động cho hay.
Liên quan đến vụ ẩu đả trên, Thiếu Tá Nguyễn Trường Thi, phó trưởng Công An huyện Đức Thọ, xác nhận sự việc xảy ra hôm 31 Tháng Tám tại đường đi vào bãi rác Phượng Thành.
Ông Đoàn Văn Đường (66 tuổi, trú thôn Đông Xá) cho biết ông bị nhóm người đánh gây thương tích ở chân. (Hình: VietNamNet)
“Hôm đó có nhiều thành phần, ngoài lực lượng của xã và huyện, còn xuất hiện những người dân vãng lai, nên việc xác minh danh tính cần có thời gian. Các lực lượng của xã và huyện được huy động để bảo vệ, song do đông người nên rất khó kiểm soát,” báo VietNamNet trích lời Thiếu Tá Thi nói.
Trong khi đó, cũng theo VietNamNet, ông Thái Sơn Vinh, phụ trách Phòng Tài Nguyên Môi Trường huyện Đức Thọ, cho hay: “Theo kế hoạch của huyện, xã nào đưa rác lên thì lực lượng của xã đó tham gia để bảo đảm an ninh đưa rác vào. Hôm đó lực lượng tham gia có cả công an huyện và xã. Do trước đó dân ném ớt cay vào người nên lực lượng tham gia ở đấy đều bịt khẩu trang.”
Báo Người Lao Động cho biết, từ đầu năm 2018 đến nay, do bãi rác Phượng Thành quá sức chứa, nhiều người dân sống quanh vùng đã tập trung phản đối nhiều lần, thậm chí kéo ra tỉnh lộ chặn xe chở rác.
Đến Tháng Tám, tỉnh Hà Tĩnh có văn bản gửi huyện Đức Thọ, cho huyện tạm thời sử dụng bãi rác Phượng Thành làm nơi gom rác để vận chuyển đi chế biến. Trước tình hình này, chính quyền địa phương đã tổ chức nhiều cuộc đối thoại, tuy nhiên vẫn chưa có sự đồng thuận của người dân.
Do vậy, người dân nghi ngờ chính quyền huyện đã “bảo kê” cho côn đồ, công an giả dạng để ra tay đàn áp, ép người dân bỏ cuộc. (Tr.N)

Một phó phòng công an tỉnh Thanh Hóa bị tố vay tiền không trả, lừa bán đất

Thẻ ngành công an được ông Quý “cắm” lại cho ông Hùng khi vay nợ. (Hình: Người Lao Động)
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Người dân vừa gửi đơn tố cáo ông Đào Xuân Quý, phó Phòng Hậu Cần-Kỹ Thuật (PH41) Công An tỉnh Thanh Hóa, vay tiền, lừa bán đất,… lừa số tiền lên đến gần 1 tỷ đồng (hơn $43,122).
Theo báo Dân Trí, trong đơn tố cáo, ông Nguyễn Văn Hùng (thôn Trường, xã Quảng Thịnh, thành phố Thanh Hóa) cho biết, ngày 20 Tháng Bảy, 2016, ông Đào Xuân Quý (52 tuổi, ngụ thị trấn Quảng Xương, huyện Quảng Xương), công tác tại Phòng PH41 Công An tỉnh Thanh Hóa, vay của ông 550 triệu đồng (hơn $23,717).
Để làm tin, ông Quý đã để lại chiếc xe Camry 2.5, biển số 36A-08485, và một thẻ ngành công an mang tên Đào Xuân Quý. Ông Quý hẹn một tháng sau sẽ hoàn trả số tiền.
Sau một tháng, ông Quý lên nhà ông Hùng mượn lại chiếc xe Camry nói trên để “đi thay bình và lốp xe, rồi đi lấy tiền trả.” Tuy nhiên, sau khi lấy lại xe, ông Quý tắt máy điện thoại và mang chiếc xe này đi bán. Sau đó ông Hùng đòi nợ nhiều lần nhưng ông Quý không trả.
Cũng theo đơn của ông Hùng, vào ngày 3 Tháng Bảy, 2018, ông Quý chủ động gọi điện cho ông nói rằng có lô đất 720 mét vuông ở khu vực thị trấn Quảng Xương đang cần bán và nhờ ông Hùng giới thiệu người mua để có tiền trả nợ cho ông Hùng. Sau khi kiểm tra quyết định trúng thầu thấy ghi rõ tên ông Quý sở hữu, ông Hùng quyết định mua luôn lô đất này của ông Quý với giá 2.35 tỷ đồng (hơn $101,337).
Sau đó, ông Quý đề nghị ông Hùng chuyển trước 350 triệu đồng (hơn $15,092) để làm trích lục sang tên và hẹn 20 ngày sau sẽ giao trích lục và ông Hùng giao tiền. Ông Hùng giao tiền như thỏa thuận nhưng 20 ngày sau lại không liên lạc được với ông Quý.
Giấy vay nợ viết tay của ông Đào Xuân Quý. (Hình: Dân Trí)
Sau khi tìm hiểu từ cơ quan chức năng, ông Hùng được biết lô đất này đúng là ông Quý trúng thầu từ năm 2014 nhưng do ông Quý không nộp tiền thuế đất và tiền trúng thầu nên đã bị hủy quyết định trúng thầu.
Bên cạnh đó, chỉ vì vướng ngôi nhà ông Quý xây trái phép nên chính quyền chưa lấy lại được lô đất để bàn giao cho người khác. Hiện tại, lô đất không thuộc sở hữu của ông Quý.
Nghi ngờ mình bị lừa đảo, ông Hùng đã viết đơn kiện ông Quý nhiều lần, tuy nhiên ông Quý vẫn cố tình không trả tiền cho ông Hùng.
Nói với báo Dân Trí, ông Đào Xuân Quý xác nhận việc ông có vay tiền của ông Hùng và “vụ việc trên đã được đưa về cơ quan để xử lý rồi.”
“Mình cũng có cam kết sẽ trả, khắc phục, giữa hai bên thỏa thuận dân sự nhưng hơi quá một tí,” ông Quý nói.
Việc cắm thẻ ngành ông Quý cho rằng mãi về sau mới đưa vào, hiện công an đã thu về rồi, đang tiến hành xử lý, có thể cảnh cáo. Về chiếc xe ông nói do xe hỏng nên mang về chứ không phải ông lừa.
Liên quan đến vụ việc, báo Dân Trí đã liên hệ với ông Lê Trung Hiếu, trưởng Phòng Tham Mưu Công An tỉnh Thanh Hóa. Tuy nhiên ông Hiếu cho biết đang bận họp nên không thể trả lời.
Ngày 12 Tháng Chín, 2018, xác nhận với báo Người Lao Động, một lãnh đạo Công An tỉnh Thanh Hóa cho biết ông Đào Xuân Quý là cán bộ công an tỉnh và đang giữ chức vụ phó Phòng Hậu Cần-Kỹ Thuật (PH41).
Vị này cũng khẳng định đã tiếp nhận được đơn tố cáo ông Quý vay nợ của nhiều người và đang tiến hành giải quyết. (Tr.N)

3 viện phó Viện Kiểm Sát Đắk Lắk bị ‘xem xét kỷ luật’

Hàng loạt cán bộ chủ chốt của Viện Kiểm Sát tỉnh Đắk Lắk bị đề nghị xử lý kỷ luật vì để xảy ra nhiều sai phạm. (Hình: VietNamNet)
ĐẮK LẮK, Việt Nam (NV) – Ba phó viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Đắk Lắk cùng nhiều lãnh đạo phòng, ban bị “xem xét kỷ luật” vì các sai phạm.
Ngày 12 Tháng Chín, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao cho biết đã có kết luận thanh tra bất ngờ tại Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Đắk Lắk, trong đó yêu cầu xem xét trách nhiệm đối với ba phó viện trưởng vì “để xảy ra sai phạm trong công tác và vi phạm quy định ngành.”
Theo báo Lao Động, ông Lê Quang Tiến – tỉnh ủy viên, phó viện trưởng – để xảy ra việc tòa án tuyên hủy án một số vụ án như đánh bạc và tổ chức đánh bạc, tham ô tài sản; để xảy ra vi phạm trong quá trình giải quyết án giết người, cố ý gây thương tích và án cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng. Ông Tiến “thiếu quyết liệt trong việc chỉ đạo giải quyết một số vụ án, để kéo dài thời gian.”
Các ông Trần Quốc Nhơn, Nguyễn Hồng Kỳ (cùng là phó viện trưởng) đã để xảy ra sai sót, vi phạm ở đơn vị được phân cấp phụ trách; chịu trách nhiệm cá nhân về việc xảy ra tòa tuyên hủy án điều tra, xem xét lại đối với một số vụ án cố ý gây thương tích, án lừa đảo chiếm đoạt tài sản, án lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa…
Ngoài ra, các trưởng Phòng Tổ Chức Cán Bộ; chánh và phó chánh Văn Phòng, kế toán trưởng; chánh Thanh Tra cũng bị yêu cầu xem xét trách nhiệm, xử lý do “để xảy ra thiếu sót, vi phạm trong công việc.”
Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao cũng chuyển kết luận thanh tra đến Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy Đắk Lắk để xem xét, xử lý kỷ luật đối với ông Trần Đình Sơn (cựu viện trưởng tỉnh, nghỉ hưu từ ngày 1 Tháng Ba, 2018) do “vi phạm dân chủ, để thất thoát hơn 1.5 tỷ đồng (hơn $64,678); chỉ đạo xử lý một số vụ án gây bức xúc dư luận,” báo Lao Động cho hay. (Tr.N)
Tòa nhà chính của “Bảo tàng Đồng quê.” (Hình: Báo Pháp Luật TPHCM)
NAM ĐỊNH, Việt Nam (NV) – Một cựu thiếu tướng quân đội CSVN bị người sử dụng mạng xã hội gọi là ‘trọc phú’ và nhiều từ ‘nặng nề’ khác khi hình ảnh của ông và căn ‘biệt phủ’ núp bóng ‘Bảo tàng Đồng Quê’ ở tỉnh Nam Định bị tung lên mạng.
Hôm 11 Tháng Chín vừa qua, trang ‘Facebook Võ Văn Tạo’ đăng một bài của ‘một cán bộ quân đội (giấu tên) tiết lộ một số thông tin và bình luận về cựu thiếu tướng Hoàng Kền và cơ ngơi của ông này.
Bài bình luận có tên “Biệt phủ tướng Kiền” của trên ‘Facebook Võ Văn Tạo’ xuất hiện ít giờ đã có hơn 700 người bình luận và hơn 1,700 người chia sẻ.
Chân dung cựu tướng Hoàng Kiền. (Hình: Facebook Võ Văn Tạo)
Trang facebook này cho biết, cựu thiếu tướng Hoàng Kiền cũng là người chủ soái nhóm đả phá kịch liệt cuốn sách “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử” do tướng Lê Mã Lương chủ biên. Cuốn này tiết lộ về vụ Trung Quố thảm sát 64 lính hải quân CSVN tại đảo Gạc Ma năm 1988.
Nhìn cách trang trí cùng các vật dụng trong cái “Bảo tàng Đồng quê” do vợ chồng ông Kiền nhiều người đã liên tưởng đến cơ ngơi và cách bài trí trong giang sơn của cựu tổng bí thư đảng CSVN Nông Đức Mạnh.
Theo báo ‘Tin Tức Nam Định”, “Bảo tàng Đồng Quê” do bà Ngô Thị Khiếu cùng chồng là thiếu tướng Hoàng Kiền lập nên cách đây 6 năm. Bảo tàng tọa lạc ngay tại quê quán của tướng Kiền là xã Giao Thịnh, huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định.”
Còn báo Công An Nhân Dân cho hay, “Diện tích bảo tàng là 6,000m2, trong đó có đủ các kiểu nhà: khu nhà địa chủ được xây dựng đầy đủ như một Tư Gia Trang, có đầy đủ nền nhà cao, sân vườn rộng, trong nhà có sập lớn, giường lớn, các đồ vật của một gia đình giàu có cách đây gần một thế kỷ hoàn toàn làm bằng gỗ lim; nhà trung nông, bần nông, có thư viện với sách quý, còn có cả đền thờ Hồ Chí Minh. Chung quanh trồng hàng trăm cây quý hiếm cùng nhiều cổ vật, tiền cổ…”.

Ông Hoàng Kiền và cơ ngơi. (Hình: Facebook Võ Văn Tạo)
Bảo tàng này cũng lập một trang mạng để thông tin, giới thiệu các hoạt động và bán hàng ăn uống.
Theo báo Tiền Phong thì, ‘thiếu tướng Hoàng Kiền sinh năm 1950, là cựu tư lệnh binh chủng công binh, trưởng ban “chỉ đạo xây dựng các công trình trên đảo Trường Sa”, tướng Kiền còn được bộ trưởng bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh giao làm chủ đầu tư “Dự án đường tuần tra biên giới” suốt từ năm 2007 đến khi về hưu năm 2014. Ông Hoàng Kiền còn được phong “anh hùng lực lượng vũ trang” và nhận “Giải thưởng Hồ Chí Minh” năm 2017.”
Trong bài “Biệt phủ tướng Kiền” trên ‘Facebooker Võ Văn Tạo’ cho hay thiếu tướng Hoàng Kiền, từng lớn giọng mạt sát tướng Lê Mã Lương và cuốn sách “Gạc Ma – Vòng tròn bất tử”…. Nhiều người tin rằng chỉ có hạng tay sai bành trướng Bắc Kinh tham tàn mới chống đối cuốn sách dữ dội đến vậy.’
Bài viết gọi chủ nhân “biệt phủ hàng trăm tỷ đồng” núp danh “Bảo tàng đồng quê” là “tự vênh vang, hợm hĩnh, trơ tráo.”
Bài viết nói “Ngà voi, sừng hươu, đầu bò tót, tượng và nội thất gỗ quý rừng tự nhiên chạm trổ cầu kỳ… phô trương một thứ văn hóa lùn kệch cỡm kiểu Nghị Quế, Nông Đức Mọi…”
Và, … “Dĩ nhiên, ai cũng biết, biệt phủ hoành tráng bao nhiêu, công trình quốc phòng mong manh bấy nhiêu…”
Ông Hoàng Kiền (trái) và cơ ngơi. (Hình: Facebook Võ Văn Tạo)
Còn bài “Thiếu tướng về hưu Hoàng Kiền – Tề Thiên Đại Thánh hóa thân!” nói thiếu tướng Hoàng Kiền có tài ngang Tề Thiên Đại Thánh!

“Không có tài sao khi chỉ là một thiếu tướng èng èng nghỉ hưu mà bỗng biến hóa ra cả tòa “bảo tàng đồng quê” cho tới phủ đệ, nhà vườn?!… Cuối cùng thì ông tướng “anh hùng mà không mấy ai biết” cũng lộ mặt tham nhũng. Không tham nhũng quyền lực thì cũng tham nhũng tiền bạc, vì dưới dạng nào thì tiền bạc cũng không thể từ trên trời rơi xuống. Cũng chưa nghe tướng Hoàng Kiền chạy xe ôm hay buôn chổi đót bao giờ!”
“Bảo tàng”, biệt phủ, nhà vườn xa hoa rực rỡ ấy, tất cũng từ những đồng tiền mồ hôi xương máu của nhân dân chắt chiu gom góp cho quân đội nuôi quân đánh giặc, rồi biến hóa ra thế mà thôi!”
Ông Hoàng Kiền (phải) giới thiệu bảo tàng với cựu bí thư Hà Nội Phạm Thế Duyệt. (Hình: FB Võ Văn Tạo)
Trong khi đó facebooker Trần Bang bình luận: “Tướng kền kền tay sai CS Trung Quốc, tham nhũng công trình quốc phòng là một cách cướp xương máu bộ đội, tiếp tay giặc Tàu, làm giàu kiểu trọc phú, cướp bóc…. Nhìn ảnh là biết thú chơi mọi rợ, tàn phá rừng khoe gỗ lâu năm…”
“Đồ đạc lộn xộn, thô thiển… chỉ là khoe của, không có thứ gì nhìn thấy trong ảnh gọi là đẹp, là văn minh. Chỉ là những “chiến lợi phẩm” của cuộc chiến ác độc, phá hoại môi trường tự nhiên mà có.” (UV)

Wednesday, September 12, 2018

Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Sau ngày im lặng 2/9 bạn viết cho tôi. Đó là những tâm sự nặng trĩu mối quan tâm nằm giữa nỗi buồn bã của một người đau đáu trước tương lai đen tối và vận mạng chỉ mành treo chuông của dân tộc. Và bạn kết: "Trách nhiệm thuộc về quốc nội. Nếu người dân trong nước vẫn hèn nhát, thờ ơ thì nước sẽ mất vào tay Tàu, họ và con cháu họ sẽ sống đời nô lệ của một công dân hạng hai như người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ. Mất Tổ quốc, mất danh dự giống nòi và mất đi niềm tự hào 4000 năm lịch sử." 

Tâm sự của bạn làm tôi tự hỏi: Chẳng lẽ chỉ cần bước chân ra khỏi đất Mẹ thân yêu là Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm không còn thuộc về mình? Chỉ cần bước qua lằn ranh biên giới là chúng ta có thể cho mình một chỗ đứng tự tại để vọng về với đồng bào lời khuyên răn: hãy đứng lên, thà hy sinh, thà chết còn hơn là để tà quyền Việt gian và quân xâm lược Tàu cộng giết chết từ từ?

Vấn nạn của đất nước và lối thoát cá nhân 

Chúng ta đã nói đến sự sợ hãi dẫn đến tình trạng đại đa số người dân Việt cam phận cúi đầu trước sự cai trị của bạo quyền. Chính nỗi-sợ-hãi-đại-đồng là tảng đá lớn nhất cản đường những đôi chân cùng một lúc bước ra khỏi nhà làm cuộc cách mạng giải phóng dân tộc ra khỏi ách độc tài đảng trị. 

Nhưng sợ hãi vẫn chưa là yếu tố chính. Khi đối diện với bất công, áp bức, chuyên quyền... cho dù sợ hãi bao trùm nhưng có lúc sẽ quá mức sức chịu đựng và nếu con người không còn chọn lựa nào khác thì buộc phải vùng lên. Do đó, một lý do khác là: mỗi người chúng ta khi đối diện với vấn nạn chung quá lớn đã quay lại đi tìm cho mình một lối thoát riêng cho bản thân và gia đình

Đi-tìm-lối-thoát-cho-riêng-mình khởi đi từ sau ngày 30/04/1975 và nó đã trở thành một hiện tượng chưa từng có trong lịch sử của giống dân có truyền thống bám chặt vào nơi chôn nhau cắt rốn, đã làm rúng động lương tâm nhân loại và từ đó ngôn ngữ loài người có thêm một danh từ mới: Boat people - Thuyền nhân. Cho dù chúng ta đặt cho hiện tượng này những tên gọi mỹ miều - hành trình tìm tự do, cuộc bỏ phiếu vĩ đại bằng chân... bản chất của việc rời bỏ quê cha đất mẹ vẫn là Đi-tìm-lối-thoát-cho-riêng-mình và bỏ lại sau lưng Tổ Quốc điêu tàn. Chúng ta chấp nhận đối diện với hiểm nguy, hãm hiếp, cướp bóc, chết chóc trên đại dương mênh mông, để hy vọng trong vô định tìm được lối thoát cá nhân, hơn là đối diện với tù đày mặc định khi đứng lên chống lại bạo quyền để tìm lối thoát chung cho dân tộc. 

Sau nhiều năm tháng, lối mở vượt biên giới, vượt trùng khơi thời vượt biên tị nạn cộng sản đã khép lại. Những người ở lại đi tìm cho mình những lối thoát riêng khác. Sau cái gọi là "đổi mới" và chính sách kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, người dân Việt Nam mưu cầu lối thoát cho mình bằng thái độ đành sống chung với lũ để tìm nguồn lợi bắt cá theo con nước dâng. Một hiện tượng mới xảy ra: trong tuyệt vọng chung của cả nước mỗi người bắt đầu mơ tưởng một "hy vọng" cho riêng mình

- Nhìn xung quanh nghèo khổ vẫn còn đầy nhưng lại thấy có thành phần cũng như mình nhưng bây giờ giàu có. Hy vọng mình sẽ là một trong những người đó. 

- Nhìn xung quanh thấy rõ tình trạng sinh viên ra trường đa số thất nghiệp, nhưng vẫn nhìn thấy thiểu số có việc làm trong guồng máy cai trị hay các công ty nước ngoài. Hy vọng con cái mình sẽ là một trong thành phần thiểu số đó. Cho nên mới có hiện tượng cho con học ngày, học đêm, đôn đáo tranh nhau vào "trường tốt" trong một hệ thống giáo dục thối nát, tệ lậu mà chính mình lên án. 

- Nhìn xung quanh vẫn thấy có nhiều người cho con du học nước ngoài, ở lại, định cư... Đó là một cách "vượt biên chính thức" an toàn. Gia đình mình sẽ tập trung công sức để biến hy vọng này thành sự thật... 

- Nhìn xung quanh vẫn thấy có nhiều người bị đối xử bất công, đàn áp, thực phẩm độc hại, môi trường bị tàn phá... nhưng gia đình mình sẽ cố gắng để sống theo đúng "luật pháp", kiếm tiền mua thực phẩm an toàn, rời xa những nơi mà môi trường bị nhiễm độc để hy vọng rằng cuộc sống gia đình ta yên ổn và sẽ thăng tiến.

...

Có gì khác nhau giữa những người Việt Nam từ nhiều thập niên trước bây giờ trở thành "người Việt Hải ngoại" và những "người Việt quốc nội" bây giờ trong những hy vọng về một cuộc sống khá hơn cho riêng mình? 

Lấy gì để những người đi tìm lối thoát riêng tư sau khi thực hiện được giấc mơ cá nhân thì quay lại "bàn giao" trách nhiệm hay đôi khi "trách móc" những người ở lại không hy sinh cuộc sống của họ để đứng lên tìm lối thoát chung cho dân tộc? 

Có những điều mà chúng ta không thể tìm lại được trong lối thoát cho riêng mình 

Viết gửi bạn những điều trên không phải để lại trách móc những người đi trước, đi sau, những ai đi tìm lối thoát cho riêng mình. Như câu viết mang nhiều ý nghĩa trong Tuyên ngôn Độc Lập của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà bạn và tôi cùng tâm đắc: "We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness." (Chúng tôi khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có Quyền Được Sống, Quyền Được Tự Do và Quyền Mưu Cầu Hạnh Phúc.) Nhắc lại với nhau câu này để chúng ta cùng thấy rằng chuyện mỗi người xây dựng cuộc sống, đi tìm tự do, và mưu cầu hạnh phúc cho mình là một nhu cầu đương nhiên và là quyền tất yếu của mỗi người.

Trong thế giới càng ngày càng thu hẹp này, nếu nỗ lực tối đa và nếu may mắn, mỗi người chúng ta có thể thành công trong việc xây dựng một đời sống tương đối tốt đẹp, có tự do và nhiều hạnh phúc cho bản thân. Trong mức độ tương đối, bạn cũng có thể hài lòng với những gì mà riêng cá nhân và gia đình bạn đang có được ở VN. Nếu chưa đủ, bạn tiếp tục mưu cầu những gì chưa đạt được ở một quốc gia khác. Bạn có thể tìm thấy tự do, dân chủ, nhân quyền cho riêng bạn tại một nước Bắc Âu. Bạn có thể xây dựng giấc mơ triệu phú, con cái học Harvard, tốt nghiệp ở Yale, đi làm cho Google tại Hoa Kỳ... Nói tóm lại, bạn có thể tìm thấy rất nhiều thứ đã bị cộng sản tước đoạt cho riêng bạn mà không cần Việt Nam phải thay đổi. 

Tuy nhiên, dù xoay sở khéo léo đến tột cùng ở VN, dù bôn ba tận phương trời nào đó, có một thứ mà bạn không thể tìm kiếm, mưu cầu cho riêng bạn nếu nó bị đánh mất: Đó là Tổ Quốc Việt Nam

Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm 

Bạn thân, 

Tôi viết những dòng kế tiếp này gửi bạn vì biết rõ Tổ quốc Việt Nam vẫn là căn cước của tâm hồn bạn, vẫn là nhịp đập đều đặn trong con tim bạn, vẫn là dòng máu, là hơi thở của bạn - dù bây giờ bạn đã cầm trong tay passport Hoa Kỳ. 

Vì Tổ quốc Việt Nam là như thế đối với bạn và tôi cho nên nó sẽ... như thế đối với những ai còn cảm nhận mình là người Việt Nam - dù ở Huế, Sài Gòn, Hà Nội hay Paris, Sydney, Washington DC... 

Nếu Tổ quốc Việt Nam không còn thì Danh dự Việt Nam sẽ biến mất. 

Đến đây hy vọng bạn có thể đồng ý với tôi và hiểu được lý do tôi viết bài này thân gửi đến bạn: 

Trách nhiệm đối với Tổ Quốc và Danh Dự của Dân Tộc không có sự phân chia biên giới. Trách nhiệm đó đều ngang nhau đối với những người mang dòng máu Lạc Hồng, dù đang sống ở bất kỳ quốc gia nào. Danh dự đó đều mang cùng một ý nghĩa, một giá trị ngang nhau cho những ai còn nói được 5 chữ Mẹ đẻ: Tôi Là Người Việt Nam. 

Có rất nhiều thứ quý báu bị tước đoạt mà chúng ta vẫn có thể tìm lại được cho riêng mình. Nhưng bạn và tôi sẽ không bao giờ tìm lại được cho mình di sản 4000 năm được gầy dựng bởi hàng hàng lớp thế hệ cha ông nếu di sản đó bị Việt cộng đem bán và Tàu cộng cướp mất: Tổ Quốc và Danh Dự

Vậy mong rằng chúng ta, trong nước hay ngoài nước, cùng chung vai, sát cánh, ngang như nhau với Trách Nhiệm. Trách Nhiệm đối với lịch sử, tổ tiên và giống nòi. Trách Nhiệm đối với Danh Dự và Tổ Quốc Việt Nam. 

13.09.2018