Wednesday, July 4, 2018

Ngu dân trí để giết dân sinh

Phạm Trần (Danlambao) - Luật An ninh mạng của Cộng sản Việt Nam, ban hành ngày 28/06/2018 và có hiệu lực từ ngày 01/01/2019, đã công khai tấn công và chà đạp lên tư tưởng “Khai dân trí - Chấn dân khí - Hậu dân sinh” của Chí sỹ, Nhà cách mạng Phan Châu Trinh (còn được gọi là Phan Chu Trinh).

Cụ Phan Châu Trinh sinh ngày 09 tháng 09 năm 1872 tại làng Tây Lộc, huyện Tiên Phước, phủ Tam Kỳ (nay thuộc xã Tam Lộc, huyện Phú Ninh), tỉnh Quảng Nam, hiệu là Tây Hồ Hy Mã, tự là Tử Cán. Cụ qua đời vì bệnh nặng lúc 21 giờ 30 ngày 24 tháng 3 năm 1926 tại khách sạn Chiêu Nam Lầu, Sài Gòn, hưởng dương 54 tuổi.

Chủ nhân khách sạn là Cụ Nguyễn An Khương, thân sinh của Nhà cách mạng Nguyễn An Ninh, một đồng chí của cụ Phan. 

Hồi sinh thời, Cụ Phan từng khuyên dân ta: “Chỉ nên trông cậy ở chính mình, chớ vọng ngoại vì vọng ngoại ắt là chết. Hãy coi trọng nền hòa bình của đất nước nếu chúng ta không muốn mua lấy cái chết. Sự giải thoát của chúng ta nằm chủ yếu trong sự học hành, mở mang trí tuệ.

Xét lịch sử xưa, dân nào khôn ngoan, biết lo tự cường tự lập, mua lấy sự ích lợi chung của mình thì ngày càng bước tới con đường vui vẻ. Còn dân ngu dại, cứ ngồi yên mà nhờ trời, mong đợi trông cậy ở quan, giao phó tất cả quyền lợi của mình vào trong tay một người hay một chính phủ muốn làm sao thì làm mà mình không hành động, không kiểm xét thì dân ấy phải khốn khổ mọi đường”. (Tuổi Trẻ.VN)

Trong giai đoạn có nhiều sỹ phu nước Việt hủ lậu bị thực dân Pháp nhiễm độc vọng ngoại, Cụ Phan Châu Trinh khuyên răn cả nước: “Xin có lời chính cáo cùng người nước ta rằng: Không bạo động, bạo động tất chết. Không trông người ngoài, trông người ngoài thì tất ngu! Đồng bào ta, người nước ta, ai mà ham mến tự do, tôi xin có một vật rất quý ban tặng cho đồng bào, là: Chi bằng học”.

Cụ cũng nói: “Thử xem các nước dinh hoàn/ Hai mươi thế kỷ ai còn như ta” (Tỉnh hồn quốc ca II, câu 263-264). 

Rồi cụ lên tiếng kêu gọi đồng bào: “Hỡi những người liêm sỉ, công trung/ Thương nhau mà bảo nhau cùng/ Học khôn học khéo để phòng hậu lai”. (Theo Lê Thị Hương Ban Xây dựng ND & HTTB - Bảo tàng Lịch sử quốc gia).

Chỉ lấy bấy nhiêu câu nói chí tình và tâm huyết với dân và nước của Nhà văn hóa, Nhà cách mạng Phan Châu Trinh cũng đủ để đánh giá cái trí đoản, lòng tham và tâm rỗng của đảng Cộng sản khi họ quyết chí cho ra bằng được Luật An ninh mạng để ngu dân mà tiếp tục cai trị độc tài.

Miệng lưỡi đảng

Luật An ninh mạng (ANM) gồm 7 Chương, 43 Điều do Bộ Công an soạn thảo, được Bộ Chính trị 18 người, cầm đầu bởi ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư thảo luận chấp thuận trước khi gửi cho Quốc hội gọi là thảo luận cho ra vẻ dân chủ để “dán tem” đồng ý ngày 12/06/2017. 

Ông Trọng khen các Đại biểu của đảng: “Đây là một thành công lớn của Quốc hội và thể hiện sự sáng suốt của cơ quan này khi đã biểu quyết thông qua luật với một tỉ lệ rất cao.” (86,86%). 

Ông nói với cử tri Hà Nội ngày 17/06/2018: “Nhiều thế lực xấu cũng đã lợi dụng điều này để kích động biểu tình, âm mưu làm “cách mạng màu”... Có những thế lực kích động lên là chúng ta xâm phạm tự do, xâm phạm nhân quyền, xâm phạm tự do thông tin, cứ kích động lên.”

Tổng Bí thư đảng CSVN còn tự đặt điều vu cáo người dân chống Luật an ninh mạng rằng: “Thông qua đây nhiều thế lực xuyên tạc, tuyên truyền, kích động biểu tình gây rối trên đường phố hòng làm “cách mạng màu” để lật đổ chính quyền. Phải có luật để bảo vệ chế độ này chứ, đâu phải cứ để chúng muốn phá gì thì phá, muốn chửi ai thì chửi được, nên mạng rất là nguy hiểm ở chỗ đó. 

Chúng ta khai thác tối đa lợi thế của công nghệ hiện đại, Việt Nam có đến hàng triệu người mở máy di động ra là có mạng, nhưng mà cũng phải cảnh giác, để kẻ xấu lợi dụng là rất nguy hiểm”.

Nhưng chế độ đương thời mà ông Trọng muốn bảo vệ có phải “của dân, do dân và vì dân” không hay chỉ của một nhúm người và các nhóm lợi ích muốn sử dụng vũ lực và mọi thứ luật bịt miệng, đàn áp dân để được tham quyền cố vị lâu dài? 

Đã có hàng chục ngàn người dân, bất chấp nguy hiểm đến tính mạng xuống đường biểu tình từ Nam ra Bắc trong hai ngày 10 và 11 tháng 06 năm 2018 phản đối Luật An ninh mạng, vì Luật này nhằm tiêu diệt quyền tự do ngôn luận và tự do tư tưởng của dân quy định tại Điều 25 Hiến pháp bổ sung và sửa đổi năm 2013.

Điều 25 minh thị rằng: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”

Nhưng nếu cái đuôi “Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định” được coi là lý do để ban hành Luật An ninh mạng là đảng CSVN đã lạm quyền và chà đạp lên Hiến pháp, bộ Luật cao nhất của quốc gia.

Những điều ngăn cấm

Để hiểu rõ tại sao nhân dân, trí thức, các chuyên gia kinh tế, nhà khoa học và nhiều Tổ chức về Nhân quyền Quốc tế, kể cả Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International) đã phản đối Luật An ninh mạng thì nên đọc một số điều ngăn cấm ngặt nghèo, rất mơ hồ nhưng lại mở đường cho nhà nước tùy tiện hại dân như sau:

Điều 8 quy định “các hành vi bị nghiêm cấm” mở đầu:” 

1. Sử dụng không gian mạng để thực hiện hành vi sau đây:

a) Hành vi quy định tại khoản 1 Điều 18 của Luật này.

Khoản 1 của Điều 18 viết gì? 

Đó là: 

“1. Hành vi sử dụng không gian mạng, công nghệ thông tin, phương tiện điện tử vi phạm pháp luật về an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội bao gồm:

a) Đăng tải, phát tán thông tin trên không gian mạng có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 và hành vi quy định tại khoản 1 Điều 17 của Luật này.”

Nội dung 5 khoản của Điều 16 quy định các loại hoạt động sẽ bị trừng phạt, đó là:

1. Thông tin trên không gian mạng có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bao gồm:

a) Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân;

b) Chiến tranh tâm lý, kích động chiến tranh xâm lược, chia rẽ, gây thù hận giữa các dân tộc, tôn giáo và nhân dân các nước;

c) Xúc phạm dân tộc, quốc kỳ, quốc huy, quốc ca, vĩ nhân, lãnh tụ, danh nhân, anh hùng dân tộc.

2. Thông tin trên không gian mạng có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng bao gồm:

a) Kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, gây chia rẽ, tiến hành hoạt động vũ trang hoặc dùng bạo lực nhằm chống chính quyền nhân dân;

b) Kêu gọi, vận động, xúi giục, đe dọa, lôi kéo tụ tập đông người gây rối, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức gây mất ổn định về an ninh, trật tự.

3. Thông tin trên không gian mạng có nội dung làm nhục, vu khống bao gồm:

a) Xúc phạm nghiêm trọng danh dự, uy tín, nhân phẩm của người khác;

b) Thông tin bịa đặt, sai sự thật xâm phạm danh dự, uy tín, nhân phẩm hoặc gây thiệt hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác.

4. Thông tin trên không gian mạng có nội dung xâm phạm trật tự quản lý kinh tế bao gồm:

a) Thông tin bịa đặt, sai sự thật về sản phẩm, hàng hóa, tiền, trái phiếu, tín phiếu, công trái, séc và các loại giấy tờ có giá khác;

b) Thông tin bịa đặt, sai sự thật trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng, thương mại điện tử, thanh toán điện tử, kinh doanh tiền tệ, huy động vốn, kinh doanh đa cấp, chứng khoán.

5. Thông tin trên không gian mạng có nội dung sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác.

Nhưng thế nào gọi là “tuyên truyền chống Nhà nước”? Và trong khi chưa có Luật biểu tình thì những cuộc đình công tự phát, bất bạo động của công nhân và biểu tình hòa bình của dân có bị khép vào tội “tụ tập đông người gây rối” hay “tổ chức gây mất ổn định về an ninh, trật tự” hay không?

Ngoài ra, cơ quan nào có thẩm quyền để điều tra quyết định của nhà nước đúng hay sai khi cho rằng thông tin trên mạng “có nội dung sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân”, hay sự quy kết không cần chứng minh có tội hay vô tội sẽ do Bộ Công an, Bộ Quốc phòng, Bộ Thông tin và Truyền thông và Ban Cơ yếu Chính phủ, Cơ quan trách nhiệm tin tối mật và mật mã của nhà nước, có toàn quyền xử lý tùy tiện theo Luật này phân công?

Thế nào là bí mật?

Về khoản 1 của Điều 17 cũng lơ-tơ-mơ khi Luật An ninh mạng quy định những vi phạm về điều được gọi là “bí mật” như: “Cố ý làm lộ thông tin thuộc bí mật nhà nước, bí mật công tác; bí mật kinh doanh, bí mật cá nhân, bí mật gia đình và đời sống riêng tư gây ảnh hưởng đến danh dự, uy tín, nhân phẩm, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.” 

Hay:

“Cố ý xóa, làm hư hỏng, thất lạc, thay đổi thông tin thuộc bí mật nhà nước, bí mật công tác; bí mật kinh doanh, bí mật cá nhân, bí mật gia đình và đời sống riêng tư được truyền đưa, lưu trữ trên không gian mạng; 

c) Cố ý thay đổi, hủy bỏ hoặc làm vô hiệu hóa các biện pháp kỹ thuật được xây dựng, áp dụng để bảo vệ thông tin thuộc bí mật nhà nước, bí mật công tác, bí mật kinh doanh, bí mật cá nhân, bí mật gia đình và đời sống riêng tư; 

d) Đưa lên không gian mạng những thông tin thuộc bí mật cá nhân, bí mật gia đình, đời sống riêng tư trái quy định của pháp luật; 

đ) Cố ý nghe, ghi âm trái phép các cuộc đàm thoại; 

e) Hành vi khác cố ý xâm phạm bí mật nhà nước, bí mật công tác, bí mật kinh doanh, bí mật cá nhân, bí mật gia đình và đời sống riêng tư.”

Điều mà Luật gọi là “bí mật nhà nước” cũng rất tùy tiện và phổ biến ở Việt Nam bấy lâu nay. Bằng chứng như những bản Kê khai tài sản của cán bộ, nhất là loại viên chức có quyền và có chức cao đã từ lâu bị coi là “bí mật” để cất vào hộc tủ hay giao cho Thủ trưởng cơ quan giấu đi nhằm che giấu tội phạm cho nhau. 

Nhân dân tuyệt đối không được soi mói. Rất nhiều hành động bê bối khác của cán bộ đảng viên cũng được xếp vào loại “bí mật”, sau khi có kết luận của Thanh tra, để che tai mắt dư luận, mỗi khi có ai hỏi tới. 

Như vậy, nếu không có Luật minh thị thế nào là “bí mật” thì Luật an ninh mạng cũng chỉ là tờ giấy thông hành lót đường cho kẻ phạm tội thoát thân và cho phép nhà nước ám hại dân theo ý muốn.

Riêng khoản (đ) nghiêm cấm hành vi “Cố ý nghe, ghi âm trái phép các cuộc đàm thoại”, là hành động trái phép và bị trừng phạt bởi Bộ luật Hình sự nhưng từ lâu hành động nghe lén và ghi âm trái pháp luật vẫn được lực lượng Công an thực hành và bị người dân, nhất là những người bất đồng chính kiến với đảng tố cáo. Vậy khi Luật An ninh mạng có hiệu lực từ ngày 01/01/2019 thì những vi phạm Luật của Công an có bị truy tố và xử phạt không? 

Thành tựu cách mạng của ai?

Ngoài những điều ngăn cấm khe khắt nêu ở khoản (a), Điều 8 còn cấm:

b) Tổ chức, hoạt động, cấu kết, xúi giục, mua chuộc, lừa gạt, lôi kéo, đào tạo, huấn luyện người chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam; 

c) Xuyên tạc lịch sử, phủ nhận thành tựu cách mạng, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xúc phạm tôn giáo, phân biệt đối xử về giới, phân biệt chủng tộc; 

d) Thông tin sai sự thật gây hoang mang trong nhân dân, gây thiệt hại cho các hoạt động kinh tế - xã hội, gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan nhà nước hoặc người thi hành công vụ, xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân khác;

đ) Hoạt động mại dâm, tệ nạn xã hội, mua bán người; đăng tải thông tin dâm ô, đồi trụy, tội ác; phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc, đạo đức xã hội, sức khỏe cộng đồng;

e) Xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội.

2. Thực hiện tấn công mạng, khủng bố mạng, gián điệp mạng, tội phạm mạng; gây sự cố, tấn công, xâm nhập, chiếm quyền điều khiển, làm sai lệch, gián đoạn, ngưng trệ, tê liệt hoặc phá hoại hệ thống thông tin quan trọng về an ninh quốc gia.

3. Sản xuất, đưa vào sử dụng công cụ, phương tiện, phần mềm hoặc có hành vi cản trở, gây rối loạn hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông; phát tán chương trình tin học gây hại cho hoạt động của mạng máy tính, mạng viễn thông, phương tiện điện tử; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.

4. Chống lại hoặc cản trở hoạt động của lực lượng bảo vệ an ninh mạng; tấn công, vô hiệu hóa trái pháp luật làm mất tác dụng biện pháp bảo vệ an ninh mạng.

5. Lợi dụng hoặc lạm dụng hoạt động bảo vệ an ninh mạng để xâm phạm chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân hoặc để trục lợi. 

6. Hành vi khác vi phạm quy định của Luật này.

Nhưng điều được gọi là “thành tựu cách mạng” là của ai, cách mạng nào hay chỉ nhằm bảo vệ cả những điều sai trái, tự biên và tự diễn để tâng bốc ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN do ông thành lập ngày 03/02/1930?

Hơn nữa điều được gọi là “lợi ích, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” cũng không rõ ràng và rất dễ cho phép cơ quan an ninh lợi dụng để đàn áp dân.

Luật cũng mơ hồ khi quy kết người sử dụng Internet vào tội “phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc” trên mạng, nhưng thế nào là đoàn kết, hay chỉ biết cúi đầu tuân theo lệnh đảng và làm những việc đảng muốn và không được phép từ chối mới là đoàn kết? 

Công an-quân đội chống mạng

Nên biết công tác được gọi là bảo vệ an ninh mạng của Việt Nam được giao cho hai Bộ đứng đầu lực lượng Võ trang gồm Bộ Công an và Bộ Quốc phòng. Không rõ có bao nhiên Công an đã được huấn luyện cho công tác này, nhưng Bộ Quốc phòng đã huấn luyện 10,000 Quân nhân, khoảng 2 Sư đoàn, được gọi là “hạt nhân đấu tranh trên không gian mạng, vừa hồng vừa chuyên” để đưa vào “chiến trường đấu tranh chống những cá nhân và các thế lực chống đảng”, theo lời Thượng tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội.

Bộ Quốc phòng Việt Nam gọi số quân nhân đặc biệt này là “Lực lượng 47”, làm theo Chỉ thị 47 của Tổng cục chính trị, cơ quan được coi ngang hàng với Ban Tuyên giáo của đảng, có nhiệm vụ bảo vệ tư tưởng trong quân đội để giữ cho quân đội không tan.

Trưởng Ban Tuyên giáo của đảng Võ Văn Thưởng cũng từng báo động hiện đang có tình trạng: “Cán bộ, Đảng viên đi tìm nhiều thông tin xấu trên mạng...” 

Ông Thưởng nói: “Tôi cũng băn khoăn lo lắng là cán bộ, Đảng viên của mình đi tìm kiếm thông tin xấu nhiều quá, chính điều này làm cho phức tạp tình hình.”(VNNET, ngày 25/12/2017)

Theo ông Thưởng, Việt Nam có: “60 triệu người sử dụng internet, 53 triệu người sử dụng facebook, 23 triệu người sử dụng mạng xã hội Việt Nam, một người sử dụng 2-3 mạng, với lượng người này trừ lực lượng cán bộ, chỉ cần 10%-20% đối tượng sử dụng này là những người cùng chúng ta làm công tác tuyên giáo, thì kết quả thu được tốt hơn rất nhiều.”

Đấy là giấc mơ của ông Thưởng, nhưng đồng thời cũng cho thấy đảng rất lo sợ các thông tin trên mạng. Vì vậy, ngoài hai Bộ Công an và Quốc phòng đóng vai chính, hai Bộ Ngoại giao và Thông tin-Truyền thông còn được tiếp sức của Ban cơ yếu Chính phủ, chuyên về tin tối mật và mật mã, tiếp tay thi hành Luật An ninh mạng. 

Ngoài ra Luật An ninh mạng cũng cho phép các Ủy ban nhân dân cấp tỉnh cũng có trách nhiệm bảo vệ an ninh mạng trong phạm vi quản lý của mình. 

Can thiệp thô bạo

Ngoài những ngăn cấm khe khắt đối người sử dụng Internet, Luật An ninh mạng (ANM) còn can thiệp thô bạo vào các hoạt động này qua các biện pháp ghi thêm trong Điều 16 gồm:

6. Chủ quản hệ thống thông tin có trách nhiệm triển khai biện pháp quản lý, kỹ thuật nhằm phòng ngừa, phát hiện, ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều này (Điều 16) trên hệ thống thông tin thuộc phạm vi quản lý khi có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng.

7. Lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng và cơ quan có thẩm quyền áp dụng biện pháp quy định tại các điểm h, i và l khoản 1 Điều 5 của Luật này để xử lý thông tin trên không gian mạng có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều này (Điều 16).

8. Doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet, các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng và chủ quản hệ thống thông tin có trách nhiệm phối hợp chặt chẽ với cơ quan chức năng xử lý thông tin trên không gian mạng có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều này (Điều 16).

9. Tổ chức, cá nhân soạn thảo, đăng tải, phát tán thông tin trên không gian mạng có nội dung quy định tại khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều này (Điều 16) phải gỡ bỏ thông tin khi có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng và chịu trách nhiệm theo quy định của pháp luật.

Vậy khoản 1 của Điều 5 Luật ANM đã cho phép lực lượng chuyên trách ANM và cơ quan có thẩm quyền can thiệp trắng trợn như thế nào?

Họ được:

h) Ngăn chặn, yêu cầu tạm ngừng, ngừng cung cấp thông tin mạng; đình chỉ, tạm đình chỉ các hoạt động thiết lập, cung cấp và sử dụng mạng viễn thông, mạng internet, sản xuất và sử dụng thiết bị phát, thu phát sóng vô tuyến theo quy định của pháp luật; 

i) Yêu cầu xóa bỏ, truy cập, xóa bỏ thông tin trái pháp luật hoặc thông tin sai sự thật trên không gian mạng xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội; 

k) Thu thập dữ liệu điện tử liên quan đến hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân trên không gian mạng; 

l) Phong tỏa, hạn chế hoạt động của hệ thống thông tin; đình chỉ, tạm đình chỉ hoặc yêu cầu ngừng hoạt động của hệ thống thông tin, thu hồi tên miền theo quy định của pháp luật; 

m) Khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử theo quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự; 

n) Các biện pháp khác theo quy định của pháp luật về an ninh quốc gia, pháp luật về xử lý vi phạm hành chính. 

2. Chính phủ quy định trình tự, thủ tục áp dụng biện pháp bảo vệ an ninh mạng, trừ các biện pháp quy định tại điểm m và điểm n khoản 1 Điều này. 

Riêng về Trách nhiệm của Bộ Thông tin và Truyền thông thì Luật ANM cho phép theo Điều 38: 

1. Phối hợp với Bộ Công an, Bộ Quốc phòng trong bảo vệ an ninh mạng.

2. Phối hợp với các cơ quan liên quan tổ chức tuyên truyền, phản bác thông tin có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định tại khoản 1 Điều 16 của Luật ANM. 

3. Yêu cầu doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng, chủ quản hệ thống thông tin loại bỏ thông tin có nội dung vi phạm pháp luật về an ninh mạng trên dịch vụ, hệ thống thông tin do doanh nghiệp, cơ quan, tổ chức trực tiếp quản lý.

Những ràng buộc xúc phạm khác

Ngoài ra, để có thể kiểm soát toàn diện lưu thông trên Internet, Luật ANM mới còn cho phép các cơ quan kiểm soát an ninh mạng được thi hành những quy định ghi trong Điều 26 nói về “Bảo đảm an ninh thông tin trên không gian mạng”, gồm có:

1. Trang thông tin điện tử, cổng thông tin điện tử hoặc chuyên trang trên mạng xã hội của cơ quan, tổ chức, cá nhân không được cung cấp, đăng tải, truyền đưa thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 của Luật này và các thông tin khác có nội dung xâm phạm an ninh quốc gia.

2. Doanh nghiệp trong và ngoài nước khi cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam có trách nhiệm sau đây:

a) Xác thực thông tin khi người dùng đăng ký tài khoản số; bảo mật thông tin, tài khoản của người dùng; cung cấp thông tin người dùng cho lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an khi có yêu cầu bằng văn bản để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng;

b) Ngăn chặn việc chia sẻ thông tin, xóa bỏ thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 của Luật này trên dịch vụ hoặc hệ thống thông tin do cơ quan, tổ chức trực tiếp quản lý chậm nhất là 24 giờ kể từ thời điểm có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông và lưu nhật ký hệ thống để phục vụ điều tra, xử lý hành vi vi phạm pháp luật về an ninh mạng trong thời gian theo quy định của Chính phủ;

c) Không cung cấp hoặc ngừng cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng cho tổ chức, cá nhân đăng tải trên không gian mạng thông tin có nội dung quy định tại các khoản 1, 2, 3, 4 và 5 Điều 16 của Luật này khi có yêu cầu của lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh mạng thuộc Bộ Công an hoặc cơ quan có thẩm quyền của Bộ Thông tin và Truyền thông.

3. Doanh nghiệp trong và ngoài nước cung cấp dịch vụ trên mạng viễn thông, mạng internet và các dịch vụ gia tăng trên không gian mạng tại Việt Nam có hoạt động thu thập, khai thác, phân tích, xử lý dữ liệu về thông tin cá nhân, dữ liệu về mối quan hệ của người sử dụng dịch vụ, dữ liệu do người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam tạo ra phải lưu trữ dữ liệu này tại Việt Nam trong thời gian theo quy định của Chính phủ. 

Doanh nghiệp nước ngoài quy định tại khoản này phải đặt chi nhánh hoặc văn phòng đại diện tại Việt Nam.

4. Chính phủ quy định chi tiết khoản 3 Điều này.

Trừng phạt ra sao?

Như vậy thì những hoạt động trên Internet mà nhà nước cho là vi phạm Luật ANM sẽ bị Bộ Luật hình sự sửa đổi ngày 20/06/ 2017 đã ban hành và có hiệu lực từ ngày 01/01/2018 xử lý ra sao?

Sau đây là những điều quan trọng:

- Điều 109 (Điều 79 cũ): Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân 

Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân, thì bị phạt như sau: 

1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình; 

2. Người đồng phạm khác, thì bị phạt tù từ 05 năm đến 12 năm; 

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm.

- Điều 115. Tội phá hoại việc thực hiện các chính sách kinh tế - xã hội 

1. Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà phá hoại việc thực hiện các chính sách kinh tế - xã hội, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm. 

2. Phạm tội trong trường hợp ít nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 03 năm đến 07 năm. 

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm. 

- Điều 116. Tội phá hoại chính sách đoàn kết 

1. Người nào thực hiện một trong những hành vi sau đây nhằm chống chính quyền nhân dân, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm: 

a) Gây chia rẽ giữa các tầng lớp nhân dân, giữa nhân dân với chính quyền nhân dân, với lực lượng vũ trang nhân dân, với các tổ chức chính trị - xã hội; 

b) Gây hằn thù, kỳ thị, chia rẽ, ly khai dân tộc, xâm phạm quyền bình đẳng trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam; 

c) Gây chia rẽ người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo, giữa người theo các tôn giáo khác nhau, chia rẽ các tín đồ tôn giáo với chính quyền nhân dân, với các tổ chức chính trị - xã hội; 

d) Phá hoại việc thực hiện chính sách đoàn kết quốc tế. 

2. Phạm tội trong trường hợp ít nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm. 

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm.

- Điều 117 (Điều 88 cũ): Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam 

1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thì bị phạt tù từ 05 năm đến 12 năm: 

a) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; 

b) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; 

c) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm gây chiến tranh tâm lý. 

2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm. 

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm. 

- Điều 118. Tội phá rối an ninh

1. Người nào nhằm chống chính quyền nhân dân mà kích động, lôi kéo, tụ tập nhiều người phá rối an ninh, chống người thi hành công vụ, cản trở hoạt động của cơ quan, tổ chức, nếu không thuộc trường hợp quy định tại Điều 112 của Bộ luật này, thì bị phạt tù từ 05 năm đến 15 năm. 

2. Người đồng phạm khác, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm. 

3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm. 

Thư tín-tự do ngôn luận-gây rối


Ngoài những Điều về chống nhà nước, gây rối và an ninh, nhiều ngăn cấm trong Luật ANM cũng bị Luật hình sự chi phối nghiệm trọng, như:

Điều 159. Tội xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín, điện thoại, điện tín hoặc hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác của người khác 

1. Người nào thực hiện một trong các hành vi sau đây, đã bị xử lý kỷ luật hoặc xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này mà còn vi phạm, thì bị phạt cảnh cáo, phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm: 

a) Chiếm đoạt thư tín, điện báo, telex, fax hoặc văn bản khác của người khác được truyền đưa bằng mạng bưu chính, viễn thông dưới bất kỳ hình thức nào; 

b) Cố ý làm hư hỏng, thất lạc hoặc cố ý lấy các thông tin, nội dung của thư tín, điện báo, telex, fax hoặc văn bản khác của người khác được truyền đưa bằng mạng bưu chính, viễn thông; 

c) Nghe, ghi âm cuộc đàm thoại trái pháp luật; 

d) Khám xét, thu giữ thư tín, điện tín trái pháp luật; 

đ) Hành vi khác xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín, điện thoại, điện tín, telex, fax hoặc hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác của người khác. 

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 03 năm: 

a) Có tổ chức; 

b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; 

c) Phạm tội 02 lần trở lên; 

d) Tiết lộ các thông tin đã chiếm đoạt, làm ảnh hưởng đến danh dự, uy tín, nhân phẩm của người khác; 

đ) Làm nạn nhân tự sát. 

3. Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng, cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ 01 năm đến 05 năm.

Điều 167. Tội xâm phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, quyền biểu tình của công dân 

1. Người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc thủ đoạn khác cản trở công dân thực hiện quyền biểu tình của công dân, đã bị xử lý kỷ luật hoặc xử phạt vi phạm hành chính về một trong các hành vi này mà còn vi phạm, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm. 

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 01 năm đến 05 năm: 

a) Có tổ chức; 

b) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn; 

c) Gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội. 

3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ từ 01 năm đến 05 năm. 

Đáng quan ngại là trong các Điều Luật kể trên có điểm mới hại dân khắc nghiệt là“Người chuẩn bị phạm tội này” cũng được áp dụng trước khi có hành động thực sự xảy ra. Đây là trường hợp nguy hiểm và hoàn toàn do nhà nước suy diễn để quyết định đơn phương, tùy tiện theo nhu cầu mà không cần phải có phép của Tòa án. Những hình phạt khác dành cho người sử dụng Internet cũng không cần có phép của Tòa án. Và đây chính là những vi phạm quyền con người của Luật ANM.

Trong lĩnh vực này, Bộ Luật hình sự mới còn có Điều 331 (258 cũ) trừng phạt người đòi thực hiện tự do ngôn luận vá các quyền tự do khác mà Luật đã xiên xẹo gọi là “tội lợi dụng”

Nguyên văn Điều 331 như sau:

“Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân 

1. Người nào lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, thì bị phạt cảnh cáo, phạt cải tạo không giam giữ đến 03 năm hoặc phạt tù từ 06 tháng đến 03 năm. 

2. Phạm tội gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm.

Ngoài Điều 118 nêu trên nói về “Tội phá rối an ninh”, Luật hình sự còn có Điều 318 quy định “Tội gây rối trật tự công cộng” đối với người truyền tải thông tin trên Internet, nếu nhà nước suy diễn hành động của họ phạm Luật ANM.

Các hình phạt sẽ như sau: 

1. Người nào gây rối trật tự công cộng gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội hoặc đã bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này hoặc đã bị kết án về tội này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm, thì bị phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm hoặc phạt tù từ 03 tháng đến 02 năm. 

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 02 năm đến 07 năm: 

a) Có tổ chức; 

b) Dùng vũ khí, hung khí hoặc có hành vi phá phách; 

c) Gây cản trở giao thông nghiêm trọng hoặc gây đình trệ hoạt động công cộng; 

d) Xúi giục người khác gây rối; 

đ) Hành hung người can thiệp bảo vệ trật tự công cộng; 

e) Tái phạm nguy hiểm. 

Từ lâu nhà nước vẫn quy kết phản dân chủ và bắt bớ hoặc bỏ tù những người dân xuống đường biểu tình hay đi khiếu kiện đòi công bằng trong việc đền bù khi nhà cửa và đất đai của họ chị giải tỏa, hay như chống Formosa Hà Tĩnh đã xả thải chất độc làm chết nhiều loại hải sản, tiêu diệt sinh thái biển và gây ô nhiễm nước biển cho 4 Tĩnh miền Trung gồm Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiện-Huế.

Như vậy, nếu những thông tin loan truyền trên mạng được phát tán kêu gọi biểu tình bất bạo động để đòi quyền lợi bị tiếm đoạt hay làm ngơ bởi nhà nước hay các doanh nghiệp mà vẫn bị coi vi phạm Luật ANM thì tất nhiên cũng sẽ bị xử lý bới 2 Điều 118 và 331 của Luật hình sự.

Đó là những hành động phản dân chủ, làm xáo trộn đời sống tinh thần và vật chất của dân. Những hình phạt của Luật hình sự dành cho người sử dụng dụng Internet để thể hiện quyền tự do ngôn luận và diễn đạt tư tưởng hoặc đối thoại bất bạo động với chính quyền là biểu hiện của một chính quyền độc tài.

Những hình phạt này cũng tước đoạt những quyền của công dân trong Hiến pháp 2013 và phản ảnh rõ tâm địa phản dân của một nhà nước chuyên chính lạc hậu. Biểu hiện này cũng chống loại tiến bộ của nhân loại và có chủ đích đặt quyền lợi riêng của đảng CSVN trên quyền lợi tối thượng của Tổ quốc. 

Như vậy rõ ràng là khi nhân dân cần được khai sáng, con dân cần được tự do học hành tiến bộ của nhân loại để đưa đất nước ra khỏi vũng lầy lạc hậu và chậm tiến thì đảng CSVN lại tìm mọi cách kìm kẹp dân, nhốt dân vào bóng tối, bịt miệng dân để được thỏa mãn tham vọng chính trị cường quyền.

Do đó, tất cả những biện bạch của nhà nước chỉ là ngụy biện khi nói rằng Luật ANM đem lại lợi ích cho mọi người và để chống lại hành động “tuyên truyền chống phá Nhà nước; xuyên tạc vấn đề dân chủ, nhân quyền, tự do báo chí, tự do tôn giáo ở Việt Nam; kêu gọi và kích động biểu tình gây rối loạn xã hội, cổ vũ thái độ cực đoan để phá hoại khối đoàn kết dân tộc, phá hoại quan hệ giữa Việt Nam với các nước trên thế giới.” (báo Nhân Dân, ngày 19/06/2018). 

Với thứ lập luận xảo ngôn như thế và với tuyên bố bảo thủ và giáo điều của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói ngày 17/06/2018 rằng “Phải có luật để bảo vệ chế độ này chứ” thì rõ ràng ông ta và đảng CSVN đã công khai chà đạp lên Tư tưởng “Khai dân trí - Chấn dân khí - Hậu dân sinh” của Chí sỹ Phan Châu Trinh. 

04.07.2018

CSVN: Một lũ quyền thế lưu manh, khốn nạn, giả dối, man rợ, tay sai cho Tàu và đĩ thoả với Mỹ

Đạo diễn Đỗ Minh Tuấn - Chưa có ở đâu trên trái đất này có một lũ người quyền thế lưu manh, khốn nạn, giả dối và man rợ như ở Việt Nam. Chúng vừa là tay sai số một của bọn cướp Trung Hoa, vừa khoe vú khoe mông ưỡn ẹo cùng Tây Mỹ. 

Liên Hợp quốc hay Hoa Kỳ cũng đã biến chất rồi, không thể tin được nữa, vì họ có còn giữ nguyên tắc nữa đâu. Họ như hệ máy tính cao cấp bị virus Việt-Tàu xâm nhập đảo lộn hết các nguyên tắc văn hoá và nhân văn. So với chế độ của Kim Jung un, đám cầm quyền Việt Nam hiện nay hèn hạ hơn và đáng khinh hơn gấp tỷ lần. Nhưng Mỹ và Liên Hiệp quốc lại nhẹ dạ tạo thế cho lũ quỷ đội người ở cái chính thể man rợ này ăn thịt nhân dân công khai nhân danh phát triển. Đến nỗi bọn ăn thịt người ngu dốt và lưu manh nhất quả đất này đang lăm le đòi vào Hội đồng Bảo An LHQ để thêm quyền lực ăn hối lô và ăn thịt người của các dân tộc khác. Nếu chúng chui vào được Hội đồng Bảo An để lên mặt với dân, róc tiếp xương tuỷ nhân dân VN thì LHQ cũng đáng vứt đi rồi. 

Trí tuệ nhân tạo có xử lý được virus chính trị văn hoá có tên là Việt Nam không? Trí tuệ nhân tạo chưa được dạy về lòng biết ơn nhân loại, sẽ đến một ngày chúng huỷ diệt nhân loại như con người huỷ diệt đám côn trùng mà không hề áy náy về đạo đức. Có ai trên thế giới này dạy cho trí tuệ nhân tạo thấy lũ người đang đày đoạ hơn 90 triệu nhân dân Việt Nam là đối tượng biến thái nguy hiểm nhất đáng tiêu diệt đầu tiên trên trái đất không? 

Tất cả bọn khủng bố trên trái đất đều đáng trọng hơn lũ quan quyền nhân danh phát triển và hội nhập ở Việt Nam, vì chúng ra mặt khủng bố công khai, chịu trách nhiệm công khai trước hành vi của mình, không trộm cắp, tham nhũng, gian manh, giả hình, lươn lẹo, núp dưới các khẩu hiệu vì nước, vì dân. 

Có ai dạy cho trí tuệ nhân tạo hiểu điều đó để nó ra tay tiêu diệt đúng tội phạm không? Hay chỉ dạy cho chúng tiêu diệt những dân tộc đàng hoàng, dũng cảm, mạnh mẽ và tự trọng như Bắc Triều Tiên? Sao nhân loại lại nông cạn đến mức đặt Việt Nam cao hơn Bắc Triều tiên? Bắc Triều tiên là một đất nước có những người lãnh đạo bản lĩnh, đàng hoàng, không à ơi nịnh bợ và đĩ điếm, không hèn với giặc ác với dân; không đem mấy cái tranh sơn mài và mấy lời gian xảo nửa dơi nửa chuột để bịp bợm toàn thế giới trong khi vẫn coi khinh tất cả mọi quy ước pháp lý và niềm tin văn hoá của các thể chế chính trị khác. 

Bọn tay sai Việt của Bắc kinh hèn hạ nhất trong tất cả bọn tay sai của Tàu, vì bọn tay sai khác chúng không cống nạp đất đai, quyền sống của nhân dân, môi trường và Biển Đảo như bọn "tay sai chui" trong đám cầm quyền người Việt hôm nay. 



* Nhan đề do Danlambao đặt.

Tự thiêu vì bị dồn vào thế cùng!

RFA-2018-07-03  
Ông Bùi Hữu Tuân tự thiêu trước cổng trụ sở Cơ quan tiếp dân của Thanh tra Chính phủ ở số 1, Ngô Thì Ngậm, phường Quang Trung, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội vào sáng hôm nay 2 tháng 7.
 Ông Bùi Hữu Tuân tự thiêu trước cổng trụ sở Cơ quan tiếp dân của Thanh tra Chính phủ ở số 1, Ngô Thì Ngậm, phường Quang Trung, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội vào sáng hôm nay 2 tháng 7.Courtesy of Facebook Giang Doan.
Sự kiện thêm một người dân đi khiếu kiện tự thiêu trước cổng trụ sở Ban Tiếp Công dân Trung Ương ở Hà Nội vào sáng hôm 2 tháng 7 lại dấy lên cầu hỏi vì sao người dân phải chọn giải pháp mang tính bế tắc như thế.

Tự thiêu vì ‘oan trái’

Người phải chọn giải pháp tự hủy thân thể vào trưa ngày 2 tháng 7 năm 2018 là ông Bùi Hữu Tuân, sinh năm 1960. Ông là nguyên trưởng thôn Đạo Ngạn, xã Hợp Đồng, huyện Chương Mỹ, Hà Nội. Trước khi đi đến quyết định tưới xăng lên mình và đốt, ông cùng một người cùng thôn đã có cuộc làm việc với cán bộ Ban Tiếp Công Dân Trung ương.
Nguyên nhân ban đầu được cho biết là vì bất bình trước bản án phúc thẩm 3 năm tù với cáo buộc ‘Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.’
Con trai ông Tuân cho biết trước ngày thi hành án, ông Tuân hỏi địa chỉ trụ sở Ban Tiếp Công Dân Trung ương rồi đến đó để kháng cáo lần cuối.
Lúc hơn 10 giờ thì tôi thấy lo nên gọi hỏi bố tới chưa. Bố tôi nói tới rồi và dặn dò nếu sau này bố có mệnh hệ gì, đi tù thì con làm đơn kêu oan giúp cho bố để bố được yên lòng.
Con trai ông Tuân nói trước đó thấy ông buồn và nhấn mạnh nguyên nhân dẫn đến hành động tự thiêu là vì quá uất ức.
Mấy hôm tôi thấy ông buồn buồn nên lúc ăn cơm có động viên với ông là cứ đi đi. Chắc 3 năm cải tạo tốt thì 2 năm được về rồi. Ở nhà tôi con lo lắng hết. Nhưng mà ông làm đơn xong không giải quyết được thì ông quẩn quá.
Truyền thông trong nước hôm 3 tháng 7 loan tin cho biết ông Tuân vào năm 2012 đã thay mặt 23 hộ dân trong thôn Đạo Ngạn mở cuộc họp và gửi đơn lên Ủy Ban Nhân Dân (UBND) xã Hợp Đồng để đề nghị xin đất làm lăng họ cho bà con.
Bố tôi dặn dò nếu sau này bố có mệnh hệ gì, đi tù thì con làm đơn kêu oan giúp cho bố để bố được yên lòng.
-Con trai ông Bùi Hữu Tuân
Tuy nhiên, UBND xã Hợp Đồng khẳng định ông Tuân cùng với hai Phó thôn là ông Nguyễn Đình Hoàn và ông Lương Kông Tính đã tự ý thu tiền và giao đất cho 20/23 hộ dân với tổng diện tích gần 1700 m2 khi chưa có giấy phép đồng ý của UBND.
Tòa Án Nhân Dân huyện Chương Mỹ trong phiên xử sơ thẩm tuyên ông Tuân 5 năm tù; ông Hoàn 30 tháng tù và ông Tính 12 tháng tù với cáo buộc ‘Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.’
Khác với thông tin từ phía chính quyền, gia đình ông Tuân cho biết chính cơ quan địa chính xã đã đo đạc và chia đất cho dân, và trong khi vụ án được đưa ra xét xử, thì địa chính và các bên liên quan đã chối bỏ hành động và đổ hết tội cho ông Tuân.
Bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của blogger Tạ Phong Tần tự thiêu và tử vong vào tháng 7 năm 2012.
Bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của blogger Tạ Phong Tần tự thiêu và tử vong vào tháng 7 năm 2012.Courtesy of Citizen.
Phiên phúc thẩm Ông Tuân được cho biết là phiên xử kín không có gia đình và người dân đến dự. Sau đó ông đi khiếu kiện khắp nơi nhưng đều bị khước từ. Con trai ông khẳng định cha mình hoàn toàn bị oan ức.
Ông giúp bà con nhân dân trong thôn để có đất lăng để người dân nếu có người nhà mất thì có đất để chôn cất, thờ cúng. Ông nhiệt tình giúp đỡ người ta nên có đi đo đất, đi thu tiền thì mình không rõ. Nhưng đến khi cơ quan điều tra vào thì xã lại khuyên bố tôi là không khai là đã có địa chính xuống đo đất. Rồi là bảo bố tôi cứ nhận hết trách nhiệm đi, không sao đâu. Nhưng mà đến khi có bản án sơ thẩm mà có bên địa chính kết luận thì bố tôi bất ngờ quá.

Điểm chung của các vụ tự thiêu

Trước đây đã xảy ra nhiều trường hợp phải tự thiêu tại Việt Nam liên quan chuyện khiếu kiện mà không được giải quyết. Đơn cử, hồi tháng 4 vừa qua, một phụ nữ tại Quy Nhơn tự thiêu phản đối cưỡng chế nhà; vào tháng 8 năm 2015, một phụ nữ tại Quảng Ngãi tự thiêu vì tranh chấp đất đai với chính quyền; chị Nguyễn Minh Tân tại Quảng Nam tự thiêu phản đối việc chính quyền xây chợ mới vào tháng giêng năm 2015. Vụ bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của blogger Tạ Phong Tần, bị chính quyền khủng bố tinh thần dẫn đến tự thiêu trước trụ sở Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Bạc Liêu và tử vong vào tháng 7 năm 2012.
Nhà hoạt động Nguyễn Trường Sơn nhận xét dù nguyên nhân của các vụ tự thiêu có như thế nào nhưng tất cả đều có điểm chung. Anh giải thích.
Con người ta chỉ tự thiêu khi người ta bị đẩy tới mức đường cùng, nghĩa là không còn bất cứ lựa chọn nào khác nữa. Họ quá tuyệt vọng rồi, và họ cho rằng chỉ còn cách tự thiêu thì mới giải thoát được cho họ. Thứ nhất là mong muốn giải thoát và thứ hai là mong muốn công lý sẽ được thực thi.

Lối ra

Từ thực tế đó, những nhà hoạt động xã hội như anh Nguyễn Trường Sơn cho rằng để không còn những người dân phải chọn phương thức cuối cùng là tự tử như thế, chính quyền cần phải lắng nghe người dân hơn nữa và phải có hệ thống tam quyền phân lập công minh, hữu hiệu.
Thứ nhất chính quyền cần có những kênh, những cơ chế, hoặc cá nhân đại diện cho dân thực sự để làm sao đối thoại với dân, lắng nghe người dân, trả lời câu hỏi cho người dân. Thứ hai là hệ thống tư pháp, cụ thể là hệ thống tòa án cần phải độc lập khỏi các nhánh khác của chính quyền để đưa ra những phán quyết mang tính vô tư, hoàn toàn dựa trên căn cứ của luật pháp.
Con người ta chỉ tự thiêu khi người ta bị đẩy tới mức đường cùng, nghĩa là không còn bất cứ lựa chọn nào khác nữa.
-Nguyễn Trường Sơn
Ngoài vai trò lớn từ phía chính quyền, anh Trường Sơn còn cho rằng các tổ chức xã hội dân sự cũng sẽ là cầu nối quan trọng giữa người dân và chính quyền. Đồng thời, các tổ chức nãy sẽ là nơi xoa dịu và lắng nghe nỗi oan ức mà người dân khiếu kiện đang gánh chịu.
Trong những trường hợp tự thiêu này thì vai trò của các tổ chức xã hội dân sự vô cùng quan trọng. Cái mà các tổ chức xã hội dân sự có thể làm là cần đem lại hy vọng cho người dân. Chí ít là lắng nghe câu chuyện của họ và nỗ lực đem câu chuyện của họ ra công chúng và cơ quan công quyền. Con người ta chỉ tuyệt vọng khi không có bất cứ sự giúp đỡ hay chia sẻ nào đến với họ cả. Tôi tin là chỉ cần một chút hy vọng thì người ta cũng sẽ bình tĩnh hơn và cũng sẽ không đi đến nước tự thiêu cháy bản thân.
Trong cuộc giải trình về vụ tự thiêu của ông Bùi Hữu Tuân, đại diện Công An Hà Nội nói đã bố trí lực lượng nắm tình hình và kịp thời giải quyết các vụ việc đột xuất nhằm ngăn ngừa, không để xảy ra trường hợp tương tự. Thắc mắc tiếp tục được đưa ra liệu đây có phải là giải pháp hữu hiệu từ phía cơ quan chức năng!

Gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh tiếp tục bị tấn công

 RFA-2018-07-04   
Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh
Phòng ngủ bị ném gạch tại nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh-Courtesy FB Minh Hanh Do Maria
Nhà của cô Đỗ Thị Minh Hạnh, nhà hoạt động về quyền của người lao động, ở thị trấn Di Linh, huyện Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng tiếp tục bị một nhóm người lạ mặt tấn công, xịt hơi cay vào đêm ngày 3/7. Cô Đỗ Thị Minh Hạnh cho Đài Á Châu Tự Do biết tin này vào ngày 4/7 từ nhà riêng của mình ở Di Linh.
vào lúc 11:30 phút khi hai cha con đang ngủ thì gia đình bị cắt điện và tấn công. Tấn công đầu tiên là căn phòng của ba Minh Hạnh, đập vỡ kính cửa phòng ba Minh Hạnh và xịt hơi cay vào. Rất may sáng hôm đó đã chặn một cái cửa để che cửa sổ cho nên họ chỉ xịt được hơi cay mà kính không văng vào đầu ba Hạnh. Ba Hạnh báo cho Hạnh là có hơi độc nên khi Minh Hạnh đi lấy khăn lấy nước giúp ba thì họ liên tục tấn công. Hai ba con Minh Hạnh tìm chỗ trú ẩn. Hơi độc làm ba Minh Hạnh cảm thấy khó thở. Minh Hạnh cảm thấy tay chân tê nóng rát, mặt cũng nóng rát. Họ ném đá nhiều hơn mọi ngày. Minh Hạnh thu một thùng gạch to
Vụ tấn công xảy ra ngay sau khi tổ chức Ân xá Quốc tế hôm 2/7 ra thông cáo báo chí lên án các vụ tấn công liên tục nhắm vào gia đình cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Theo tổ chức này “những vụ tấn công, ngày càng gia tăng về mức độ bạo lực, có nhiều khả năng là do các hoạt động dân sự gây chú ý của cô Hạnh” và kêu gọi chính quyền địa phương phải có những hành động ngay lập tức để bảo vệ cho sự an toàn của cô Hạnh và gia đình.
Trong vài tuần vừa qua, nơi ở của cô Hạnh và người cha của cô là ông Đỗ Ty, 76 tuổi, ở 19 Nguyễn Thị Minh Khai, thị trấn Di Linh, liên tục bị các nhóm người lạ mặt tấn công.
Thùng gạch nhặt được sau vụ tấn công vào nhà cô Đỗ Thị Minh Hạnh
Thùng gạch nhặt được sau vụ tấn công vào nhà cô Đỗ Thị Minh Hạnh Courtesy of FB Minh Hanh Do Maria
Hôm 24/6, một nhóm khoảng chục người đàn ông đã ném đá vào nhà cô. Ngày 26/6, một nhóm người lạ mặt tiếp tục ném đá vào nhà. Ngày tiếp theo, hai người bạn hoạt động dân sự khi đến thăm nhà cô Hạnh ra về đã bị tấn công bằng gậy gộc khiến một người bị thương. Sang ngày 27/6, những người lạ mặt ném bom xăng vào nhà của cô Hạnh. Theo Ân xá Quốc tế những tấn công nhắm vào nhà cô Hạnh trở nên nặng nề hơn các lần trước với nhiều hư hại cho nhà cửa, kính vỡ, gạch ngói vỡ và đồ đạc hư hại.
Cô Đỗ thị Minh Hạnh cho biết gia đình cô đã thông báo với công an thị trấn và huyện nhưng không nhận được sự trợ giúp nào.
Mình đã báo công an, cả công an huyện và thị trấn nhưng họ đều không vào. Công an thị trấn khẳng định họ có vào mà ở bên ngoài nên mình không biết. Họ trả lời rất vòng vo và cúp máy nửa chừng khi mà đang nói chuyện
Vào ngày 4/7, Đài Á Châu Tự Do liên hệ với trực ban công an thị trấn Di Linh về vụ tấn công gần nhất vào nhà cô Hạnh nhưng được cho biết công an không nhận được bất cứ thông báo nào từ gia đình.
Ngay sau khi vụ tấn công xảy ra, tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) hôm 4/7 đã lên tiếng gọi những vụ tấn công này là các hành động trả thù rõ ràng nhắm vào việc đe doạ và để làm cho các nhà hoạt động phải im lặng. Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức này thúc giục “chính quyền phải thực hiện ngay lập tức một điều tra công bằng và trừng trị những kẻ đã tham gia vào các vụ tấn công cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng, tướng Bùi Văn Sơn phải đối mặt với những trừng phạt nghiêm khắc vì cho phép những hành động như vậy xảy ra ngay trong địa bàn do ông ta phụ trách
Cô Đỗ Thị Minh Hạnh là một nhà hoạt động cho quyền của người lao động ở Việt Nam, người đã tham gia tổ chức một cuộc biẻu tình ôn hoà ở một nhà máy sản xuất giày dép thuộc tỉnh Trà Vinh hồi đầu năm 2010. Cô cùng hai nhà hoạt động khác là Đoàn Huy Chương và Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã bị bắt vào tháng 2/2010. Cô Đô Thị Minh Hạnh sau đó bị tuyên án tù 7 năm với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ Luật Hình sự cũ.
Dưới sức ép của quốc tế, chính quyền Việt Nam đã trả tự do cho cô Đỗ Thị Minh Hạnh vào tháng 6 năm 2014 nhưng cô vẫn phải chịu quản chế tại địa phương.
Theo Human Right Watch, các vụ tấn công nhắm vào các blogger và các nhà hoạt động dân sự ở Việt Nam tiếp tục xảy ra thường xuyên. Báo cáo của tổ chức này công bố vào tháng 6 năm ngoái ghi nhận 36 trường hợp các nhà hoạt động và blogger ở Việt Nam bị tấn công trong giai đoạn từ tháng 1/2015 đến tháng 4/2017.

Cả nhà cán bộ xã đánh hàng xóm trọng thương

Ông Hưng đang được điều trị tại bệnh viện. (Hình: Lao Động)
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Trong lúc cãi nhau vì một chuyện nhỏ, một ông cán bộ xã Dân Quyền, huyện Triệu Sơn, đã cùng vợ và con trai đánh người hàng xóm nặng đến mức phải đi cấp cứu.
Theo báo Lao Động, trưa ngày 3 Tháng Bảy, ông Nguyễn Văn Quyền, trưởng công an huyện Triệu Sơn xác nhận là công an đang điều tra đơn của gia đình ông Trần Quang Hưng (62 tuổi, xã Dân Quyền, huyện Triệu Sơn), tố cáo ông Lê Bá Lượng, cán bộ văn phòng Đảng Ủy xã Dân Quyền, huyện Triệu Sơn.
“Việc ông Lượng có tham gia đánh người hay không thì còn phải chờ kết luận của công an. Thế nhưng việc gia đình ông Lượng đánh người, mà ông Lượng không can ngăn là không được. Nhận thấy sự việc có liên quan đến đảng viên, cán bộ xã nên đã chuyển toàn bộ hồ sơ lên công an huyện để điều tra. Khi nào có kết luận, chính quyền sẽ có phương án để xử lý”, ông Nguyễn Xuân Quy, phó chủ tịch xã Dân Quyền nói.
Trước đó, khoảng 21 giờ 10 tối ngày 30 Tháng Sáu, ông Hưng có cãi vã qua lại với ông Lượng và bà Nguyễn Thị Mừng, vợ ông Lượng.
Sự việc chỉ có vậy, nhưng bất ngờ một lúc sau, bà Mừng cùng người con trai là Lê Bá Tâm (29 tuổi) đã  sang nhà ông Hưng, cầm gạch đá ném vào người ông này.
Ông Hưng sợ hãi cố bỏ chạy thì ông Tâm chạy theo, ôm cổ ông Hưng quật ngã xuống đất, đồng thời tiếp tay cho mẹ mình lấy gạch đá đập liên tiếp vào mặt ông Hưng.
Ông Hưng được người nhà đưa đi cấp cứu tại bệnh viên đa khoa tỉnh Thanh Hóa. Bác sĩ chẩn đoán ông Hưng “bị gãy xương sống mũi, rạn xương trên mí mắt và nhiều vết thương sâu khác trên đầu.”
Theo người dân địa phương chứng kiến cho biết, trước khi xảy ra xô xát, chính ông Lượng là người xúi giục vợ và con trai hành hung ông Hưng.
Bất bình trước hành vi côn đồ của gia đình ông Lượng, gia đình ông Hưng đã làm đơn tố cáo gửi lên  cơ quan xã. (Tr.N)