Tuesday, May 29, 2018

Tiền đâu tăng lương nuôi đảng?

Nguyễn Phú Trọng sẽ tìm đâu ra tiền để tăng lương và nuôi đảng khi ngân sách đang cạn kiệt và có thể vỡ nợ? Ảnh: AFP
Thiền Lâm
Việt Nam – Cali Today News – Rất tương đồng với động tác ‘Quốc hội ra nghị quyết để xử lý nợ xấu’ vào năm 2017 nhưng cho tới nay nợ xấu trong hệ thống ngân hàng thương mại vẫn gần nguyên trạng bế tắc, Nghị quyết số 27-NQ/TW về cải cách chính sách tiền lương đối với cán bộ, công chức, viên chức, lực lượng vũ trang và người lao động trong doanh nghiệp – được Tổng Bí thư Trọng ký ban hành vào ngày 21/5/2018 – đang vấp phải một bế tắc cực lớn: tiền đâu?
Với bản nghị quyết trên, chính thể độc đảng ở Việt Nam đang tiến vào lần thứ 5 cải cách chính sách tiền lương, sau 4 lần cải cách chính sách tiền lương vào các năm 1960, năm 1985, năm 1993 và năm 2003.
Bản nghị quyết trên mang một tham vọng lớn lao: Đến năm 2025, tiền lương thấp nhất của cán bộ, công chức, viên chức cao hơn mức lương thấp nhất bình quân các vùng của khu vực doanh nghiệp. Đến năm 2030, tiền lương thấp nhất của cán bộ, công chức, viên chức bằng hoặc cao hơn mức lương thấp nhất của vùng cao nhất của khu vực doanh nghiệp.
Giải pháp chủ yếu của bản nghị quyết trên là hàng năm dành khoảng 50% tăng thu dự toán và 70% tăng thu thực hiện của ngân sách địa phương, khoảng 40% tăng thu ngân sách Trung ương cho cải cách chính sách tiền lương. Và tăng cường quản lý, nâng cao hiệu quả chi ngân sách nhà nước; tiếp tục thực hiện tiết kiệm 10% dự toán chi thường xuyên tăng thêm hằng năm cho đến khi thực hiện khoán quỹ tiền lương trên cơ sở biên chế được cấp có thẩm quyền giao.
Tuy nhiên, ngân sách có cho phép có dư địa (tích lũy) để tăng lương hay không lại là một câu chuyện khác hoàn toàn.
Bởi hiện trạng, ngân sách lại đang ‘tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc’ vào thai kỳ kết thúc trước khi xuất ra một quái thai cuối cùng.
Vào năm 2017, nếu không tính đến phần bán vốn Tổng công ty Rượu bia – nước giải khát (Sabeco), thu được chẵn 5 tỷ USD, tương đương 110.000 tỷ đồng, kết quả thu ngân sách năm 2017 chỉ là 1.173 ngàn tỷ đồng, tức chỉ đạt 96,8% dự toán thu đầu năm 2017.
Kết quả 96,8% thu ngân sách năm 2017 không những không được xem là thành tích mà còn bị coi là một thất bại, bởi đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, thu ngân sách quốc gia không đạt so với dự toán. Cũng là năm thứ ba liên tiếp, thu ngân sách từ khối trung ương không đạt dự toán.
Đó chính là nguồn cơn sâu xa và cay đắng về việc tại sao trong năm 2018, Chính phủ phải tiếp tục đè dân thu thuế và tìm cách “bán mình” tại một số tập đoàn được xem là “bò sữa” luôn mang lại lợi ích cho chính thể và cầm hơi cho đảng cầm quyền, khiến cho tăng giá và thuế má trở thành một trong những biểu đạt cực đoan nhất trong giai đoạn cuối của một cơ chế cưỡng bức và cưỡng đoạt ở Việt Nam.
Nhưng đè đầu dân thu thuế là một biện pháp rất dễ dẫn tới phản kháng xã hội trên diện rộng, không chỉ ở tầng lớp dân nghèo mà cả tầng lớp cán bộ hưu trí. Trong năm 2017, âm mưu tăng thuế giá trị gia tăng (VAT) của ‘Bộ Bóp cổ’ (một cách gọi của dân về Bộ Tài chính) đã bị dư luận và báo chí phản ứng dữ dội. Sức dân đã cạn, chẳng còn gì để ‘khoan’ nữa.
Lẽ dĩ nhiên trong hoàn cảnh khốn quẫn ấy, đảng cầm quyền có thể ngầm chỉ đạo cho Ngân hàng nhà nước – cơ quan có chức năng in tiền – để in tiền ồ ạt và lấy tiền đó để trả lương cho đội ngũ công chức viên chức mà có ít nhất 30% trong đó ‘không làm gì cả nhưng vẫn đều đều lãnh lương’.
Vào năm 2008, tổng dư nợ cho vay của khối ngân hàng là 2,3 triệu tỷ đồng, nhưng đến cuối năm 2016 đã lên đến hơn 6 triệu tỷ đồng, chưa kể tồn khoảng 1,2 triệu tỷ đồng. Phải chăng một cách tương ứng, lượng tiền được Ngân Hàng Nhà Nước cho in và bổ sung vào lưu thông đã có thể vào khoảng 500,000 tỷ đồng mỗi năm, tức phần “lạm phát in tiền” đã chiếm đến 10 – 15% hàng năm – một tỉ lệ in tiền rất cao so với tỉ lệ in tiền bình quân của các nước phương Tây?
Tốc độ in tiền bất chấp lạm phát cũng lý giải việc tại sao trong những năm qua và đặc biệt trong mấy năm gần đây, giới cán bộ hưu trí lại thường phản ánh nhận được lương hưu với nhiều tờ tiền có mệnh giá 500.000 đồng, mới cứng và chắc chắn chưa được lưu hành ngoài thị trường.
Nhưng cơ chế in tiền ồ ạt tất yếu sẽ kéo theo một danh nghĩa mới: “kiến tạo lạm phát.”, dẫn đến lạm phát thực tế và cơn bão giá cả trên thị trường và khiến nền kinh tế mất thăng bằng nghiêm trọng.
Trong khi đó, bài toán ‘tinh gọn bộ máy’ và ‘tinh giản biên chế’ vẫn còn lâu mới được giải quyết, hoặc chẳng bao giờ được giải quyết.
Từ sau Hội nghị trung ương 6 vào tháng Mười năm 2017 khi đảng ra nghị quyết về giảm 10% biên chế, cho tới nay bộ máy của đảng và các cơ quan chính phủ vẫn tiếp tục phình to mà chẳng hề giảm đi chút nào.
Cùng lúc, phần chi thường xuyên (chủ yếu là chi lương cho công chức viên chức) vẫn chiếm đến hơn 70 trong tổng chi ngân sách.
Có nghĩa là trong lúc chỉ hô khẩu hiệu về giảm biên chế, đảng và chính phủ lại chăm chăm tìm mọi các để ‘bóc lột dân ta đến tận xương tủy’, hoàn toàn không quan tâm gì đến số người nghèo đang tăng phi mã ở rất nhiều địa phương. Và cũng không hề biết là đến một lúc nào đó, có lẽ không còn xa nữa, hàng triệu người dân và cả công chức hưu trí sẽ phải ồ ạt xuống đường để phản kháng chính sách thu cùng diệt tận giai đoạn cuối của chính thể ‘chỉ biết ăn không biết làm’ này.

Cào vào mặt đứa thu giá

Ông Nguyễn Văn Thể - Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải. Ảnh: VNTB
Ông Nguyễn Văn Thể - Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải. Ảnh: VNTB
Tức quá, nên đã định đếch nói nữa, lại cứ phải chửi bố chúng nó lên.
“Giá” là từ để chỉ giá trị bằng tiền của thứ gì đó, dùng trong trao đổi, mua bán. Khi đã bỏ tiền ra mua một vật thì món đó là của mình.
Dịch vụ là công việc, hoạt động phục vụ cho nhu cầu nào đó, ví dụ nhu cầu học tập thì có dịch vụ dạy học, nhu cầu đi lại thì có dịch vụ chuyên chở, dịch vụ giao thông, muốn đi du lịch thì có dịch vụ du lịch, thậm chí vì lý do nào đó không lấy vợ lấy chồng được thì có dịch vụ hôn nhân… Dịch vụ không thể mua được, bởi nó vô hình nên không trả tiền theo giá, mua đứt bán đoạn để sở hữu riêng được.
Vì vậy, dịch vụ chỉ có thể trả phí (tính bằng tiền, theo mức nhất định), gọi là phí dịch vụ. Chỉ cần hiểu chi phí tính trả cho dịch vụ thì gọi là phí. Tiền trả dịch vụ dạy học là học phí. Vào đảng để được hưởng dịch vụ thăng quan tiến chức, tiền trả cho dịch vụ ấy gọi là đảng phí, v.v.. Đéo ai lại gọi là giá dịch vụ bao giờ, chỉ có cu Thể và đám ngu dốt, tham lam, coi thường dân trí, cưỡng hiếp tiếng Việt thì mới gọi thế. Lại cứ bảo đã có luật về giá và phí dịch vụ từng được quốc hội thông qua và thủ tướng ký ban hành, vậy cứ quốc hội và thủ tướng là đúng tuyệt đối chắc, là không bao giờ sai chắc.
Đường sá làm bằng ngân sách nhà nước thì là công sản, của chung toàn dân, dân đi lại trên đó phải được miễn phí, nếu có hư hỏng sụt lún gì thì nhà nước phải lo sửa chữa, không thể áp thứ dịch vụ bố láo vào được. Cu Thể bảo là thu giá dịch vụ đi lại, thế dân bỏ tiền ra mua thì có quyền đào một đoạn đường đem về không. Giá là để bán thứ gì đó, mà đã bán thì người mua phải được sở hữu riêng. Tất nhiên không ai được quyền chiếm riêng quốc lộ bán thu tiền, chỉ có thằng khùng mới làm vậy.
Mọi thứ rõ ràng thế nhưng cả quốc hội cũng không mấy ai dám mở mồm. Lại cả hệ thống chính trị đui mù điếc cứ để quân ngu đục ngang nhiên treo cái biển trạm thu giá khắp nước, coi thường pháp luật, khinh bỉ nhân dân, phỉ báng ngôn ngữ, thật chả ra thể thống gì.
Có nhẽ phải dẹp hết, không phải chỉ những tấm biển, không phải chỉ lão Thể…

Vì sao Việt Nam vẫn nhập siêu kinh khủng từ Trung Quốc?

Thiền Lâm
Cali Today News – Việt Nam vẫn là quán quân về ‘thùng rác’ của Trung Quốc, biểu hiện ở góc độ hẹp là nhập công nghệ thấp và kể cả rác thải, còn trên bình diện vĩ mô là tình trạng nhập siêu thương mại vẫn lên đến ít nhất 45 tỷ USD mỗi năm, nếu tính cả giá trị nhập lậu qua đường tiểu ngạch.
Một báo cáo vào tháng Năm năm 2018 của Bộ Tài chính Việt Nam cho biết trong thời gian gần 6 năm qua, Việt Nam đã chi hơn 250 tỷ USD để nhập khẩu hàng từ Trung Quốc nhưng ở chiều ngược lại Việt Nam chỉ xuất khẩu được trị giá hơn 100 tỷ USD, điều này dẫn đến thâm hụt thương mại nặng nề gần 150 tỷ USD giữa Việt Nam với Trung Quốc. Đáng chú ý, lượng nhập khẩu này vẫn gia tăng hàng năm.
Việt Nam hiện có khoảng 24 cửa khẩu quốc tế 25 cửa khẩu song phương, 68 cửa khẩu phụ, 57 lối mở biên giới và 295 chợ biên giới, chợ cửa khẩu, chợ trong khu kinh tế cửa khẩu phục vụ cho hoạt động thương mại biên giới.
Về tổng kim ngạch xuất nhập khẩu giữa Trung Quốc và Việt Nam từ năm 2013 đến hết quý I/2018 là 362 tỷ USD, trong đó nhập khẩu hàng từ Trung Quốc về Việt Nam là hơn 250 tỷ USD bằng gần 70% tổng kim ngạch.
Xuất khẩu của Việt Nam sang sang Trung Quốc giai đoạn trên là 100 tỷ USD, chỉ chiếm 29% kim ngạch song phương hai nước. Nhập khẩu hàng Trung Quốc vào Việt Nam cùng thời gian trên là 250 tỷ USD, gấp 200% kim ngạch xuất khẩu.
Như vậy, qua gần 6 năm, quan hệ thương mại hai chiều giữa Việt Nam và Trung Quốc đã mất cân xứng, Việt Nam thâm hụt thương mại nặng nề với Trung Quốc khoảng 150 tỷ USD, bình quân khoảng 25 tỷ USD/năm.
Năm 2013, Việt Nam thâm hụt thương mại với Trung Quốc hơn 23 tỷ USD; năm 2014 là gần 29 tỷ USD; năm 2015 là hơn 33 tỷ USD; năm 2016 là hơn 28 tỷ USD và năm 2017 có giảm xuống còn hơn 22,7 tỷ USD.
Cơ cấu hàng nhập khẩu của Trung Quốc vào Việt Nam chủ yếu là máy móc, thiết bị linh kiện, điện, phân bón, than, nguyên liệu thuốc lá, trái cây tươi… Trong khi đó, Việt Nam xuất chủ yếu sang Trung Quốc các sản phẩm giá trị thấp như cao su, nông sản, sắn lát, gạo, trái cây và gỗ…
Trong lịch sử buôn bán hai chiều với các quốc gia trên thế giới, Việt Nam lại bị phụ thuộc vào Trung Quốc nhiều nhất. Từ nhiều năm qua, Trung Quốc đã trở thành thị trường nhập khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam, chiếm tỉ trọng khoảng 20% tổng kim ngạch xuất nhập khẩu.
Nếu tính cả con số 20 tỷ USD nhập lậu mà “không ai biết” được tuồn vào theo con đường nào và bị biến hóa ra sao, tổng giá trị nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc vào những năm trước phải lên đến khoảng 50 tỷ USD mỗi năm – gấp gần 300 lần so với mức nhập siêu của Việt Nam từ Trung Quốc vào năm 2002!
Ngay sau khi xảy ra vụ giàn khoan Hải Dương 981 vào giữa năm 2014, giới chuyên gia kinh tế Việt Nam bắt đầu phải bàn luận đến khía cạnh “kinh tế Việt Nam sẽ sống được bao lâu nếu không nhập khẩu từ Trung Quốc”. Trả lời câu hỏi này là lời tường thuật rất thành thật của nhiều doanh nghiệp ngành dệt may: nếu không được nhập nguyên vật liệu từ Trung Quốc, nhà máy của họ chỉ tồn tại được vài ba tháng!
Thói quen phụ thuộc nhập khẩu từ Trung Quốc đã trở nên quá khó bỏ. Nó không chỉ cột chặt giới doanh nghiệp nhỏ và vừa, mà còn xiềng xích giới quan chức “ăn dầy” của Việt Nam – những người có thẩm quyền ký hạn ngạch nhập hàng từ Trung Quốc. Tình thế càng trở nên nên khốn quẫn khi tại một số cuộc hội thảo về đầu tư, người ta cho biết giới doanh nghiệp Trung Quốc có thói quen chi dưới gầm bàn “thoáng nhất”!
Không cần nhắc lại, ai cũng biết giới quan chức Việt thuộc loại “ăn đủ” nhất trên thế giới.
Đặc biệt nếu những quan chức này nằm trong những bộ ngành kinh tế liên quan mật thiết đến TPP như Bộ Công thương, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông Vận tải, Bộ Kế hoạch và Đầu tư…, nhiều doanh nghiệp Việt Nam muốn chuyển đổi kênh nhập khẩu sẽ bị hành hạ không ít bởi chủ kiến chính trị của Bắc Kinh.

Bộ trưởng công thương Trần Tuấn Anh hiện thời có lặp lại cựu bộ trưởng công thương Vũ Huy Hoàng về hành vi ‘nối giáo cho giặc’ bằng cơ chế nhập siêu vô tội vạ từ Trung Quốc? Ảnh: NDH.vn
Một nghiên cứu của Trung tâm WTO cho thấy các nhà thầu Trung Quốc là tổng thầu EPC của 77/106 dự án lớn trong các lĩnh vực hóa chất, khai thác chế biến bauxite, xi măng, nhiệt điện… của Việt Nam. Đây là những dự án lớn, ảnh hưởng đến nền kinh tế nhưng do nhà thầu Trung Quốc thực hiện nên một phần đáng kể nguồn cung năng lượng, các hoạt động của nền kinh tế phụ thuộc vào năng lực, chất lượng và hiệu quả từ các hoạt động của nhà thầu nước này. Phần lớn các dự án lại sử dụng máy móc, vật tư, nguyên liệu nhập từ Trung Quốc càng khiến tình trạng nhập siêu của Việt Nam từ thị trường này thêm trầm trọng. Nhiều nhà máy sau khi đi vào vận hành lại gặp trục trặc, thời gian sửa chữa, bảo dưỡng kéo dài…
Những năm trước, Bộ trưởng Công Thương Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng, Bộ trưởng Xây dựng Trịnh Đình Dũng là những nhân vật phụ trách bộ ngành liên hệ quá môi răng với hàng nhập từ Trung Quốc.
Liệu những bộ trưởng sau này như Trần Tuấn Anh, Nguyễn Văn Thể… có nối gót những nhân vật trên?
Kinh tế lại quấn siết chính trị. Tương lai Việt Nam làm sao có thể “thoát Trung” về kinh tế nếu vẫn khư khư ôm chặt mối tình ngang trái giữa hai thân xác chính trị thỗn thện?

Ôi cuốc hội


Các ông bà nghị quốc hội CSVN

Fb. Phạm Đình Trọng|

việc nguy khốn của đất nước: Chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam ở biển Đông đã bị mất. Giặc Tàu Cộng hoàn toàn làm chủ biển Đông của lịch sử Việt Nam. Chúng bắn giết, cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Chúng cấm Việt Nam không được thăm dò khai thác dầu khí trên biển Việt Nam. Bằng sức mạnh quân sự và bằng ngoại giao gian dối và kẻ cả, chúng gây sức ép buộc các nước đã kí hợp đồng thăm dò khai thác dầu khí ở biển Đông với Việt Nam phải bỏ cuộc. Những đoàn tàu đánh cá của dân Tàu Cộng rầm rộ từ đảo Hải Nam, từ bờ biển Phúc Kiến được tàu chiến của chúng hộ tống tràn vào biển Đông đánh cướp hải sản của biển Việt Nam chỉ cách bờ biển Đà Nẵng chưa đến 50 cây số, khoảng 30 hải lí.
Những trái tim Việt Nam yêu nước bừng bừng phẫn nộ và đau thắt nỗi lo vận nước nhưng Cuốc hội Việt Nam đang nhóm họp ở Ba Đình Hà Nội vẫn xưng xưng tự nhận là đại diện cho ý chí, nguyện vọng người dân Việt Nam lại chỉ chăm lo vun vén cho những lợi ích cục bộ, chỉ nói ra những câu phù phiếm ngớ ngẩn về những chuyện vụn vặt của đời sống xã hội và dửng dưng vô cảm, câm miệng hến trước vận nước nguy khốn.
Máu tham bành trướng Đại Hán đã chiếm biển Đông của Việt Nam bằng hình vẽ lưỡi chó sói trên bản đồ từ năm 1947. Nay Tàu Cộng bằng sức mạnh hạm tàu, sức mạnh tàu sân bay, sức mạnh tên lửa, sức mạnh máy bay ném bom hạng nặng và sức mạnh của thế trận triển khai bao vây, cô lập, chia cắt đã xiết chặt. Đã đến giờ G Tàu Cộng thôn tính lưỡi chó sói trên thực tế biển Đông, đuổi Việt Nam ra khỏi hình vẽ lưỡi chó sói, độc chiếm biển Đông, vươn cánh tay thâu tóm cả Đông Nam Á. Đây chính là lúc cần thiết, gấp gáp, đúng lúc nhất đưa cái lưỡi chó sói phi pháp ra tòa án quốc tế. Một Quốc hội thực sự của giống nòi Việt Nam, của những dòng máu, những trái tim Việt Nam thì phải thảo luận và biểu quyết ngay điều này. Nhưng những ông nghị, bà nghị cộng sản với tầm văn hóa thấp kém, tầm chính trị giai cấp hẹp hòi, hoàn toàn thiếu vắng hồn dân tộc, hồn nước Việt đã dửng dưng câm lặng. Và những cuộc tụ tập của những ông bà nghị ở Ba Đình chỉ đáng gọi là Cuốc hội mà thôi.
Là cuốc nhưng không được như con cuốc cuốc biết nhớ nước thương nòi trong thơ bà Huyện Thanh Quan: Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc, mà chỉ là loài cuốc kêu theo kì hạn khi mùa hè về: Ai xui con cuốc gọi vào hè, chỉ là tiếng loài cuốc một năm hai kì kêu những tiếng lạc lõng.
Nỗi oan khiên ngút trời của hàng ngàn người dân bị quyền lực của đồng tiền và quyền lực nhà nước kết cấu với nhau cướp hàng trăm hecta đất của người dân ở Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội, ở Thủ Thiêm, Sài Gòn.
Bị cướp đất, cướp nhà, cướp cả chùa chiền, nhà thờ, người dân Thủ Thiêm, con người thể xác thì vật vờ, vất vưởng bới rác, lượm ve chai, lội sình dừa nước mò con cua con ốc kiếm sống từng bữa, con người tâm linh thì thành chúng sinh bơ vơ lạc lõng của kẻ vô loài suốt gần hai mươi năm đau đớn cả thể xác, cả tinh thần.
Không để bị cướp mảnh đất sống, người dân Đồng Tâm đã rào làng giữ đất, đã trở thành một pháo đài chống lại cả một hệ thống chính quyền tham nhũng. Đó là một hiện thực đã và đang diễn ra hơn hai năm nay ở Đồng Tâm, Mỹ Đức cách Ba Đình chưa đến 50 cây số và Đồng Tâm với Ba Đình lại càng gần gũi vì cùng trong một hệ thống loa phường của sở Thông tin truyền thông Hà Nội.
Hơn ngàn hộ dân, mấy chục ngàn người dân Thủ Thiêm đau đớn oan khiên. Dân oan Thủ Thiêm đội đơn kêu oan trên đầu, mang ba lô đơn kêu oan nặng trĩu trên vai ra Hà Nội lập làng Thủ Thiêm sát hội trường Cuốc hội ở Ba Đình gần hai chục năm nay.
Cuốc hội Ba Đình vẫn vỗ ngực tự xưng đại diện cho ý chí nguyện vọng của người dân Việt Nam mà hết khóa họp này đến khóa họp khác vẫn câm lặng, bịt tai, nhắm mắt trước nỗi oan khiên của dân Đồng Tâm, của dân Thủ Thiêm nhưng lại to mồm, lớn tiếng hè nhau đòi phải làm luật chống phản động.

Ai có quyền kêu gọi biểu tình ?



Câu này tôi tự hỏi đã rất lâu khi xuống đường tham gia vào các cuộc biểu tình trong những năm qua. Ngày 27/05/2018 an ninh trên khắp cả nước lại canh gác những người có khả năng xuống đường và lý do được cho là ông Trung Lĩnh Nguyễn ở Hà Nội kêu gọi.
Như thường lệ trên mạng lại có 3 luồng ý kiến khác biệt đó là ủng hộ, phản đối và sao cũng được. Dĩ nhiên, tranh luận xảy ra giữa những người ủng hộ và phản đối, còn sao cũng được ngồi xem đóng vai quần chúng nhân dân anh hùng.


Theo tôi, quyền biểu tình đã có trong hiến pháp Việt Nam và tuyên ngôn quốc tế nhân quyền 1948, như vậy ai cũng đương nhiên có quyền biểu tình cũng như công khai, hô hào, kêu gọi điều đó.
Quyền thì đã rõ nhưng vẫn có nhiều người phản đối với lý do là vô ích, làm mất uy tín phong trào, thời điểm không thích hợp, vân vân và mây mây…… Tựu trung, vấn đề tiếp theo là nên hay không nên kêu gọi biểu tình vào lúc này.
Dĩ nhiên, những người phản đối mà tôi nói ở đây đều là có ý tốt muốn biểu tình thành công nên góp ý. Nhưng thế nào là thành công thì mỗi cuộc biểu tình lại có đánh giá khác nhau, mỗi thành phần tham gia lại nhận xét khác nhau.
Chúng ta xuống đường đòi Trung cộng trả lại biển đảo, nó có trả không? Không, vậy xuống đường là thất bại nhưng có người thấy dân khí nâng cao như vậy là thành công, phía an ninh dập tắt được biểu tình mà chỉ có nhân dân anh hùng bị lỗ đầu chảy máu cũng là thành công.
Biết đâu mục đích kêu gọi biểu tình của ông Lĩnh chỉ muốn nhân dân nhìn vào sự hèn hạ bán nước của Việt cộng khi đi canh giữ những người phản đối Trung cộng xâm lược, như vậy lời kêu gọi của ông ấy đã thành công và ta nên ủng hộ. Giả sử một người vô danh kêu gọi biểu tình thì an ninh có canh không, như vậy canh hay không phụ thuộc vào an ninh họ tự đánh giá chứ người kêu gọi họ đâu có tội.
Còn những ai bị phiền toái thì phải đi trách thủ phạm là an ninh chứ sao lại trách nạn nhân là ông Lĩnh? Khi tôi xuống đường cả nhà trách tôi làm phiền toái đến cuộc sống của họ, ủa thủ phạm gây phiền toái là cộng sản còn tôi cũng là nạn nhân mà. Nếu lý lẽ như vậy thì những nhà buôn bán ở khu trung tâm bị ảnh hưởng của biểu tình cũng cản ta sao, những tài xế chấp nhận trả phí BOT cũng trách những tài xế khác đang phản đối BOT làm chậm trễ họ sao? THẾ QUYỀN BIỂU TÌNH CỦA TÔI VỨT VÀO SỌT RÁC À?
Nói đến đây cũng phải nói lại, ông Lĩnh có quyền kêu gọi biểu tình thì những người phản đối cũng có quyền kêu gọi không đi, nhưng không được sử dụng bạo lực để ngăn cản. Ví dụ, Đào Minh Quân mà kêu gọi thì chắc chắn tôi sẽ không đi mà còn nói nhiều người khác nữa.
Mong một ngày không xa hơn 90 triệu người Việt Nam xem quyền biểu tình cũng cấp thiết như quyền được sống, quyền mưu cầu hạnh phúc như chúng ta từng mơ ước vậy.
Ngày 04/06/2018 Việt cộng xử phúc thẩm những người con nước Việt thuộc Hội Anh Em Dân Chủ chỉ bởi họ yêu nước Việt và dám sống vì điều đó.
Năm tháng tù đày của những người yêu nước dài hay ngắn, dân chủ đến sớm hay muộn ở Việt Nam phụ thuộc vào suy nghĩ và hành động của chúng ta ngày hôm nay.
P/s: Có người cho rằng người kêu gọi phải xuống đường được, phải chuẩn bị phương án để thành công…… nói chung là phải đáp ứng được các tiêu chuẩn do họ đặt ra thì mới nên kêu gọi.
Họ đúng hay sai ? Họ đúng nhưng là cái đúng của riêng họ, giả sử theo tiêu chuẩn của tôi là chỉ cần xinh gái mà kêu gọi là tôi nghe liền thì sao?
Vậy lấy gì làm điểm chung? Xin thưa rằng lấy nhân quyền làm điểm chung, anh có quyền kêu gọi biểu tình, tôi thấy phù hợp với tiêu chí của tôi thì tôi đi còn không thì tôi ở nhà, chứ tôi không có quyền ngăn cấm anh biểu tình hoặc cấm anh không được kêu gọi biểu tình.
Như vậy, đối với những người phản đối thì đối tượng công kích của họ không nên là anh Lĩnh bởi như vậy sẽ xâm phạm quyền của anh ấy, mà nên thuyết phục là … nhân dân anh hùng. Nghĩa là bằng lập luận lý lẽ khẳng định anh Lĩnh không đủ khả năng tổ chức 1 cuộc biểu tình nên dân đừng nghe theo chẳng hạn.
Thế nhưng vẫn có người xuống đường để khẳng định quyền được biểu tình thì sao ? Thì tôi xin cảm phục họ vì họ đã góp một phần đời của họ vào quyền biểu tình ở Việt Nam./.

Ngư dân Việt bị uy hiếp, Tướng VC đánh võ mồm


Tàu thuyền của ngư dân ở Thừa Thiên Huế. 9/2017. AFP
Hoàng Trường
Vào ngày 15/5/2018 chiếc tàu cá của ngư dân Lê Văn Nam tỉnh Quảng Ngãi bị tàu vỏ sắt của Trung Cộng dùng súng uy hiếp, cướp đi 200 tấm lưới, 6 tạ hải sản và vứt tất cả những gì còn lại trên tàu xuống biển mà mãi đến 10 ngày sau, 25/5/2018, báo chí nhà nước mới được phép loan tin.
Thượng Tướng Nguyễn Trọng Nghiã, Phó Chủ Nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Đội Nhân Dân Việt Nam nói với báo chí rằng lực lượng chức năng như cảnh sát biển phải cương quyết bảo vệ ngư dân Việt Nam chống lại việc ngư dân các nước khác vào vùng biển Việt Nam đánh cá. Ông Tướng Nghiã cũng nói thêm rằng các cơ sở hậu cần của Việt Nam trên các đảo ở Biển Đông đang được củng cố, và không quân Việt Nam cũng thực hiện những phi vụ cứu giúp ngư dân.
Rõ ràng là một đàng ông Tướng Nghiã tuyên bố “phải cương quyết bảo vệ ngư dân” nhưng đàng khác đã chỉ thị cho quân đội phải án binh bất động không được can thiệp đối phó với kẻ cướp Trung Cộng.
Tướng Lê Chiêm, Thứ Trưởng Bộ Quốc Phòng thì nói rằng tình hình an ninh trên biển trong những tháng đầu năm 2018 rất phức tạp khi mà tàu đánh cá của Trung Quốc với sự trợ giúp của lực lượng chức năng của nước này đã vào sâu trong vùng biển của Việt Nam để đánh cá.
Như thế chẳng khác nào ông Tướng Chiêm đã mặc nhiên giơ tay đầu hàng giặc cướp.
Trong khi ngư dân Việt liên tục bị uy hiếp, bị cướp hải sản, bị cướp ngư cụ trong chính lãnh hải của Việt Nam thì các tướng lãnh CSVN có nhiệm vụ bảo vệ đất nước và người dân lại chỉ biết đánh võ mồm, tuyên bố nhăng nhít song song với những tuyên bố trống rỗng của những con vẹt Bộ Ngoại Giao.
Thật tiếc cho tiền thuế người dân để nuôi một lũ bất tài hèn nhát.
Trước đó 2 ngày, cũng tại vùng biển này, tàu cá của ngư dân Trần Quốc Vũ cũng bị tàu Trung Cộng truy đuổi, cướp nhiều hải sản và ngư cụ trên tàu.
Trong cả 2 trường hợp, ngoài việc thông báo chậm trễ, các bản tin đều không nêu rõ các tàu tấn công là của Trung Cộng trong khi ai cũng biết là ở khu vực đó, là nơi Trung Cộng đang chiếm đóng, chẳng thể có tàu nước nào khác ngoài tàu của Trung Cộng có khả năng uy hiếp những tàu đánh cá nước khác.

Có nhà, sao không về?



Dân oan không nhà
Fb. Đỗ Cao Cường|
Đây chỉ là vài ví dụ trong rất nhiều vụ án liên quan tới khiếu kiện, tố cáo về việc thu hồi đất mà tôi đã đồng hành cùng bà con.
Đây chỉ là vài ví dụ trong rất nhiều thân phận khốn khổ mà tôi quên lưu lại.
Có lẽ, sẽ chả có gì đau đớn bằng việc mảnh đất thuộc quyền sở hữu của gia đình bạn, do bao thế hệ cha ông bạn để lại, bao đời gắn bó, bỏ biết bao công sức khai hoang, lập nghiệp… đã bị lấy mất trong phút chốc, với giá đền bù rẻ chỉ bằng vài tô bún, để sau này không còn chỗ dung thân, và khi các bạn quay đầu nhìn lại, mảnh đất đã mất ấy nay đã được đội giá gấp ngàn lần.
Đối với người nông dân việt Nam, tấc đất được coi như tấc vàng. Đất cho ta mùa màng bội thu, hạt lúa ta trồng, căn nhà ta ở, có một chỗ để ta gửi gắm thân xác mà lìa khỏi cõi đời này.
Tuy nhiên, với thực trạng đáng buồn hiện nay, gần 80% khiếu nại, tố cáo liên quan tới việc thu hồi đất.
Không biết bao nhiêu người đã phải ngủ ngoài đường, không biết bao nhiêu người đã phải đánh đổi cả tuổi thanh xuân, đánh đổi cả đời mình chỉ để đi khiếu kiện đòi nhà, đòi đất, và không biết bao nhiêu mảnh đời cam chịu đến lúc cuối đời, cuối cùng một miếng đất chôn thân cũng chả có.
Cũng chỉ hy vọng một ngày đẹp trời nào đó, những người đứng đầu chính phủ, những nhà làm chính sách, những nhóm lợi ích về nhà những người nông dân xấu số trên dải đất hình chú cá ngựa này, chứng kiến toàn bộ quá trình họ canh tác, biến hoang mạc thành ruộng đồng, đắp ao thả cá, đắp biển nuôi tôm… vất vả ra sao rồi mới nghĩ tới việc cấu kết nhau, ra những quyết định thu hồi trái phép, trái lương tâm, đạo lý như vậy.
Đại biểu quốc hội là ai? Do ai bầu? Bầu ra sao? Đại biểu quốc hội là đại diện tiếng nói, nguyện vọng của những người dân địa phương nơi họ ở? nhưng tại sao phần lớn những người dân oan chưa một lần nhìn thấy họ?
Hay họ lên nghị trường chỉ để ngủ, sau hàng chục năm mới thức một lần, kể từ ngày lũ cướp đất đẩy người dân ra đường, báo chí được phép lên tiếng, họ mới lên tiếng cùng.
Điều đáng nói, gần 100% đại biểu quốc hội là đảng viên, nhiều đại biểu quốc hội lại chính là những người nắm các chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền như bà Phan Thị Mỹ Thanh, Phó bí thư Tỉnh ủy Đồng Nai (kẻ đã vun vén cho chồng mình, khiến bao gia đình nông dân rơi vào vòng oan nghiệt) thì thử hỏi những thân phận khốn khổ kia còn biết trông cậy vào ai?
Đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý, trong khi đó quyền chuyển mục đích sử dụng đất cũng nằm trong tay chính quyền địa phương, rồi không có lấy một tổ chức định giá độc lập, hỗ trợ tái định cư độc lập… thì thử hỏi điều gì có thể đảm bảo cho một sự công bằng?
Nếu các vị không thể sáng tạo ra một thứ gì đó hay ho, tốt đẹp hơn, thì xin hãy mạnh dạn từ bỏ, học theo những nước phát triển, những nước có xuất phát điểm thậm chí còn thấp hơn đất nước của các vị.
Sẽ không có ai bảo các vị ngu dốt cả, ai ra đời cũng phải học hỏi từ người này người kia, miễn là các vị học đúng người, đi đúng đường.
Miễn là những người đồng hương máu mủ của các vị không cảm thấy sống mà như đang ở trọ, miễn là để cho mồ mả, tổ tiên của họ được yên, đừng đào mồ mả họ lên, thay vào đó là các dự án giật gân, phục vụ cho lợi ích riêng của của các vị.
Đừng để cho bất kỳ người dân mất đất nào phải sống trong cảnh màn trời chiếu đất nữa, đừng để họ có nhà mà cũng không dám về./.

Băng đảng cộng sản đang cay như ăn ớt…

… vì việc toà án Đức đem các nghi can của vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ra xét xử.
Cuối năm ngoái, vào thời gian cơ quan tư pháp cộng sản rục rịch chuẩn bị cho công cuộc xử Đinh La Thăng và đặc biệt là Trịnh Xuân Thanh – tên tội đồ, thằng cháu hư đốn và phản phúc của bác Cả Trọng – phía Đức và Chính phủ Việt Nam đã có một quá trình tiếp xúc để đàm phán, thương lượng, nhằm tìm giải pháp cho khủng hoảng ngoại giao giữa hai nước xoay quanh vụ an ninh Việt Nam tổ chức bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ngay trên đất Đức.
Một trong các thỏa thuận đạt được giữa hai bên, là một số nhà hoạt động nhân quyền-dân chủ trong danh sách hàng trăm công dân Việt Nam bị công an cấm xuất cảnh sẽ “được phép” xuất cảnh trở lại. Trong số này, có Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Anh Tuấn.
Theo sau thỏa thuận đó, Minh Hạnh và Anh Tuấn quả thật đã được Bộ Công an trả hộ chiếu và “tạo điều kiện” cho xuất cảnh. Thiện chí này của công an Việt Nam là điều ta phải ghi nhận: Tức là thay vì tiếp tục lưu giữ hộ chiếu và cấm công dân ra nước ngoài thì nay, theo đề nghị của Chính phủ Đức, công an đã chiếu cố cho phép một số công dân thuộc diện “sổ đen” được xuất cảnh.
Tô Lâm
Tuy thế, vào cuối tháng 4 vừa qua, toà thượng thẩm Đức tại thủ đô Berlin lại đưa một trong các nghi can của vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ra xét xử. Trong quá trình mở rộng điều tra, xét xử, toà Đức còn nêu đích danh nghi can số 1 của vụ án là Trung tướng CA Đường Minh Hưng, đồng thời chỉ ra sự dính líu của Bộ trưởng CA Tô Lâm với vụ bắt cóc. Ít nhất Tô Lâm cũng bị phát hiện là đã dối trá khi ông tướng trả lời báo chí vào ngày 30/7 năm ngoái rằng ông không có thông tin gì về việc Trịnh Xuân Thanh về nước.
Quá trình xét xử phơi bày nhiều sự thật làm nhà nước công an trị của Việt Nam phải bẽ bàng. Những bộ óc công an bắt đầu sôi máu, những thằng mõ của công an bắt đầu nghiến răng chửi Đức không có thiện chí, cố ý bôi nhọ Đảng và Nhà nước Việt Nam, can thiệp thô bạo và cản phá công cuộc chống tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Đã quá quen với truyền thống “đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối”, toà án xét xử theo chỉ đạo, phán quyết theo nghị quyết, theo định hướng của Đảng, những cái đầu cộng sản không thể hiểu, không thể tin và không thể chấp nhận được rằng ở Đức cũng như mọi nền dân chủ khác, hệ thống tư pháp hoàn toàn độc lập với hành pháp, toà án không có nghĩa vụ xét xử theo chỉ đạo của chính phủ, càng không phải phục vụ mục đích ngoại giao hay vì cái “đại cục” nào. Vậy nên, đương nhiên những gì toà thượng thẩm Đức đang làm bị công an, đảng và nhà nước Việt Nam diễn giải thành một sự thiếu thiện chí đầy cố ý nhằm xúc phạm uy tín Việt Nam.
Cay như ăn ớt mà không làm gì được nước Đức, nhà nước công an trị bèn trút đòn trừng phạt lên đầu… dân. Lần lượt, Đỗ Thị Minh Hạnh và Nguyễn Anh Tuấn bị AN chặn giữ, câu lưu ở sân bay rồi Anh Tuấn bị cướp lại hộ chiếu, Minh Hạnh tiếp tục bị cấm xuất cảnh. Trường hợp Nguyễn Anh Tuấn, việc thu lại hộ chiếu chủ yếu là một sự dằn mặt, sau khi cán bộ của Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an cố ép anh gỡ bỏ một số bài viết chỉ trích tập đoàn mafia đỏ Vincom, nhưng anh từ chối.
Qua hành động này, cơ quan an ninh đã giáng một đòn trả thù phải nói là mạnh mẽ, đồng thời gửi một thông điệp phải nói là cứng rắn tới cả Chính phủ Đức lẫn giới hoạt động dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam: Đừng tưởng Đức mà to nhé. Nhà nước gì mà không chỉ đạo được toà án, không bảo được dân, cố tình chơi bố mày à, bố mày lấy hộ chiếu, cấm xuất cảnh, nhốt hết lại cho mà biết. Với lại, dân chủ, nhân quyền gì thì cũng phải né đế chế Vincom và Tổng bí thư anh minh ra, nghe chưa?

Monday, May 28, 2018

Trần Đại Quang đi Nhật ‘xin viện trợ và ủng hộ về Biển Đông’

Ông Trần Đại Quang xuất hiện tại phiên khai mạc “Hội Nghị Trung Ương 7” của đảng CSVN hôm 7 Tháng Năm, 2018, với sắc diện kém hẳn so với trước. (Hình: Báo điện tử Chính Phủ CSVN)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Dự trù Chủ Tịch Nước CSVN Trần Đại Quang sẽ có chuyến thăm Nhật Bản từ ngày 29 Tháng Năm đến 2 Tháng Sáu.
Chuyến thăm Nhật của ông Quang gây nhiều bàn tán trên mạng xã hội vì các báo “lề phải” không hề đả động chuyện ông này “đi chữa bệnh” nhiều lần tại Nhật trong thời gian qua.
Tờ InfoNet của Bộ Thông Tin-Truyền Thông hôm 27 Tháng Năm thuật lại ông Quang nói với truyền thông Nhật Bản trước chuyến thăm: “Nhật Bản là đối tác quan trọng hàng đầu của Việt Nam; nước cung cấp viện trợ phát triển chính thức (ODA) lớn nhất, đối tác thương mại song phương lớn thứ tư của Việt Nam. Năm 2017, Nhật Bản đã trở thành nhà đầu tư nước ngoài số một tại Việt Nam với số vốn đầu tư kỷ lục hơn $9.1 tỷ, gấp bốn lần so với năm 2016.”
“Chúng tôi mong muốn Nhật Bản coi Việt Nam là đối tác ưu tiên của chương trình ‘Đối tác cơ sở hạ tầng chất lượng0 ($200 tỷ) và ‘Sáng kiến kết nối Mê Kông-Nhật Bản’ ($6.8 tỷ). Tăng cường hơn nữa hợp tác trong những lĩnh vực hai nước có nhu cầu và tiềm năng lớn, như nông nghiệp công nghệ cao, y tế, văn hóa, giáo dục, tích cực hỗ trợ và đẩy mạnh hợp tác giữa các địa phương hai nước, qua đó thúc đẩy đầu tư, chuyển giao công nghệ cho Việt Nam. Bên cạnh đó, Việt Nam ủng hộ Nhật Bản phát huy vai trò tích cực, đóng góp vào hòa bình, ổn định và phát triển tại khu vực,” tờ báo dẫn lời ông Quang.
Cùng thời điểm, tờ Nikkei Asian Review của Nhật cho hay trong cuộc phỏng vấn dành cho phóng viên báo này tại Hà Nội, ông Quang “kêu gọi Nhật Bản đóng vai trò tích cực hơn ở Biển Đông” và “giúp giải quyết tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc.”
Tờ báo nhận xét rằng trong lần trả lời báo chí này, ông Quang “sử dụng ngôn từ mạnh hơn bình thường, dường như nhằm gửi cảnh báo tới Trung Quốc.”
“Các nhà lãnh đạo Việt Nam thường có khuynh hướng dùng từ ngữ mềm mỏng mỗi khi đề cập đến Biển Đông để tránh chọc giận Trung Quốc. Việc ông Quang không còn theo cách đó phản ánh mối quan ngại cao ở Việt Nam sau một loạt hành động của Trung Quốc, bao gồm các cuộc tập trận của các máy bay ném bom tại quần đảo Hoàng Sa và đưa các hỏa tiễn hành trình ra quần đảo Trường Sa,” theo Nikkei Asian Review.
Tờ báo cho biết thêm rằng Nhật Bản “đã tăng cường sự hiện diện khi cử các chiến hạm thường xuyên ghé thăm cảng Đà Nẵng và vịnh Cam Ranh.”
Chuyến thăm Nhật của ông Quang diễn ra trong bối cảnh Bắc Kinh tăng cường phô trương sức mạnh quân sự và hiện đại hóa các lực lượng vũ trang tại Biển Đông.
Gần đây nhất là vụ các phi công lái chiến đấu cơ của Trung Quốc thực tập đáp xuống hàng không mẫu hạm đầu tiên vào ban đêm, theo tờ China Daily hôm 26 Tháng Năm.
Trước đó, các hình ảnh vệ tinh cho thấy Bắc Kinh gia tăng xây cất trên Đá Subi thuộc quần đảo Trường Sa, với khoảng 400 tòa nhà kiên cố được xây cất tại đây từ 2014 tới nay. Đá Subi nay được giới quan sát đánh giá là đảo nhân tạo mà Trung Quốc bồi đắp trên Biển Đông có năng lực quân sự hùng mạnh nhất. (T.K.)

Sau ‘áo lưỡi bò’ sẽ là gì? Phạm Chí Dũng/Người Việt

Du khách Trung Quốc cố tình mặc áo in hình “lưỡi bò” nhập cảnh vào Việt Nam tại phi trường Cam Ranh hôm 13 Tháng Năm, 2018. (Hình: Facebook)
Từ sau thời “ngàn năm Bắc thuộc,” xã hội và lãnh thổ Việt Nam chưa bao giờ cận kề với nguy cơ bị Hán hóa như giờ đây.
Phép thử mới nhất mà Bắc Kinh tung ra, xem ra đã thành công bước đầu: “áo lưỡi bò.”
Cơ thể chính trị bại xụi
Ngày 13 Tháng Năm, 2018, 14 du khách Trung Quốc – được chuẩn bị như một hành vi tập thể, có tổ chức – đã đồng loạt cởi áo ngoài để lộ hẳn áo thun nổi bật hình “đường lưỡi bò” ngay tại sân bay Cam Ranh – một vị trí nằm trọn trong tầm ngắm của giàn tên lửa của Trung Quốc đặt tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa.
Trong khi đó, nhiều tàu cá Việt Nam vẫn bị tàu hải giám và tàu cá Trung Quốc tấn công, đâm chìm, còn ngư dân Việt bị hành hung và bị hất xuống biển.
Không chỉ đặt tên lửa, Trung Quốc còn tiến thêm một bước dài khi mang cả máy bay quân sự ra đảo Đá Subi ở quần đảo Trường Sa.
Đến lúc này, tình thế đã trở nên bi kịch hơn hẳn: không những các giàn phóng tên lửa của Việt Nam ở Trường Sa đã chẳng thể khiến Trung Quốc hoảng sợ, mà cả sự hiện diện của hàng không mẫu hạm Mỹ USS Carl Vinson ở Đà Nẵng vào đầu Tháng Ba, 2018 (theo lời “cầu viện” chính thức của Bộ Quốc Phòng Việt Nam) cũng chẳng mấy có tác dụng răn đe Trung Quốc.
Sau bi kịch quân sự là bi kịch xã hội. Phép thử chiến thuật “áo lưỡi bò” mang tính thách thức của giới chuyên gia tâm lý chiến Bắc Kinh đã khiến cho toàn bộ bộ máy đảng cầm quyền, chính quyền và chính sách “Ba không” của Việt Nam hầu như tê liệt.
Trong suốt hai tuần lễ từ ngày 13 Tháng Năm đến nay, đã không có bất kỳ một phản ứng ra hồn ra vía nào từ phía các cơ quan chức năng được xem là “có trách nhiệm” của Việt Nam. Trong khi phó giám đốc công an tỉnh Khánh Hòa nói như vớt vát “Chúng tôi phải điều tra, khi đấy mới có đủ cơ sở kết luận để có hướng xử lý,” thì cơ chế “phản ứng nhanh” đã được thể hiện thành văn bản giữa Tổng Cục Du Lịch, Bộ Ngoại Giao và Bộ Công An đã trở thành một cơ thể bại xụi.
Sau những cuộc họp liên ngành và chắc chắn vụ áo “lưỡi bò” đã được báo cáo cho thường trực Ban Bí Thư và Bộ Chính Trị, vẫn không có bất kỳ cơ quan nào dám chịu trách nhiệm để thực thi một động tác cảnh cáo nào, càng không xử lý du khách Trung Quốc, thậm chí còn không dám công khai nêu ra bất kỳ một đề xuất nào để xử lý vụ việc tưởng nhỏ nhưng đã lộ rõ nguy cơ mất nước này.
Cụm từ “cả hệ thống chính trị vào cuộc” mà giới quan chức từ cao cấp lan xuống cấp dưới của Việt Nam ưa khoa trương đã biến sạch khỏi đầu môi chót lưỡi. Thay vào đó là hình ảnh “trùm mền” và đùn đẩy trách nhiệm chính trị giữa các cơ quan.
Sau vụ khiêu khích công khai của các du khách Trung Quốc, điều rất dễ hình dung là các cơ quan như chính quyền Khánh Hòa, Bộ Công An, Bộ Ngoại Giao, Tổng Cục Du Lịch đã quyết liệt… họp. Nhưng cũng hệt như rất nhiều cuộc họp thậm chí được tổ chức ở cấp Bộ Chính Trị khi giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc lao thẳng vào vùng chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông như chốn không người vào thời gian từ Tháng Năm đến Tháng Bảy năm 2014, đã chẳng có nổi một giải pháp, càng không có lấy một hành động ra hồn nào được thực hiện.
“Giải pháp” duy nhất để xử lý vụ khủng hoảng trên té ra lại là “Không để sự cố nhỏ ảnh hưởng đại cục” – thuộc về Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch Nguyễn Văn Tuấn – một quan chức mà ngay sau phát ngôn này đã bị mạng xã hội phản ứng dữ dội và thái độ của Nguyễn Văn Tuấn bị lên án là không khác gì sự chuẩn bị cho hành vi bán nước.
Chỉ giỏi ‘hèn với giặc, ác với dân’
Rốt cuộc, bạc nhược và hèn yếu vẫn là đặc trưng lớn nhất của một chế độ luôn tuyên rao “bảo vệ chủ quyền lãnh thổ,” thêm một lần nữa minh chứng cho cái hiện thực khốn quẫn về chính quyền Việt Nam chỉ giỏi “hèn với giặc, ác với dân.”
Cho tới nay, tất cả những biểu thị và những cuộc xuống đường của người dân yêu nước phản đối “đường lưỡi bò” của Trung Quốc vẫn bị chính quyền và công an Việt Nam cấm đoán quyết liệt. Trong lúc rất nhiều cảnh sát mất dạng khi xảy ra những vụ cướp bóc mà phải để giới hiệp sĩ đường phố ra tay và chết thế mạng, người ta lại quá dễ chứng kiến đàn đàn công an sắc phục và thường phục nhảy xổ vào những người biểu tình phản đối Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt vào bất kỳ khi nào có một cuộc xuống đường hay chỉ là một cuộc biểu thị nhỏ.
Trong khi đó, quan hệ Việt – Trung đang “cải thiện” thấy rõ. Nếu trước đây, tàu hải giám và tàu cá Trung Quốc chỉ dừng ở mức độ áp sát, ngăn cản, hoặc tấn công đánh đập ngư dân Việt, húc lật thuyền Việt… chứ không trực tiếp bắn thẳng vào ngư dân Việt, thì gần đây hành vi “đám người lạ” nhảy thẳng sang tàu cá Việt Nam để bắn chết ngư dân là chưa từng thấy. Vụ ngư dân Trương Đình Bảy bị “tàu lạ” dùng súng AK bắn chết vào Tháng Mười Một, 2015 là một minh chứng quá đau đớn.
Vào năm 2017, Quảng Ngãi là địa phương phải chịu áp lực gây hấn nặng nề nhất. Rất nhiều tàu cá và ngư dân Việt đã bị một số lực lượng của Trung Quốc tấn công, trong đó ba tàu cá bị tông va, đập phá dẫn đến chìm.
Các vụ tàu Trung Quốc đâm chìm tàu cá Việt và bắn giết ngư dân Việt đột ngột tăng mạnh kể từ Tháng Bảy năm 2017 – thời điểm Việt Nam đưa giàn khoan Repsol – liên doanh với Tây Ban Nha – ra khu vực Bãi Tư Chính để khoan thăm dò dầu khí, cho đến nay.
Thái độ bị xem là quá phụ thuộc và quá ươn hèn của chính thể Việt Nam đã “di truyền” từ quá khứ đến tận hiện tại, khi cả chính phủ lẫn các bộ ngành liên quan của Việt Nam tuyệt đối “cấm khẩu” trước hàng loạt tàu cá Việt bị “tàu lạ” đâm chìm, còn ngư dân Việt tiếp tục bị người Trung Quốc bắn giết.
Trong mối quan hệ với Hải Quân Hoa Kỳ, có một sự thật trần trụi và đau đớn là giới chóp bu Việt Nam đã chỉ quan tâm đến việc bảo vệ những mỏ dầu và khí đốt phục vụ cho lợi ích cùng sự tồn tại của đảng cầm quyền, trong khi chẳng hề quan tâm đến nhiều cái chết của ngư dân Việt bị bắn giết bởi tàu Trung Quốc.
Hiện rõ mất nước!
Hình ảnh “đường lưỡi bò” lại xuất hiện ở Việt Nam gần như trùng với một sự kiện được xem là “nhục quốc thể”: vào Tháng Tư năm 2018, công ty khai thác dầu khí Repsol của Tây Ban Nha – liên doanh với Vietsopetro của Việt Nam – đã lần thứ hai trong vòng 9 tháng phải cắm mặt rút khỏi mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ ở khu vực Bãi Tư Chính phía Đông Nam Việt Nam. Nguồn cơn của vụ rút lui này, dù không hề được giới tuyên giáo và báo đảng Việt Nam thông tin, nhưng ai cũng biết đó là do sức ép và đe dọa của Trung Quốc.
Với bản đồ mới nhất được Bắc Kinh tự vẽ, “đường lưỡi bò” liếm qua đến 67 lô dầu khí, tức gần như toàn bộ các vùng biển có trữ lượng dầu khí mà Việt Nam đã hợp tác với Tây Ban Nha để khai thác, và đang định hợp tác với những công ty dầu khí của Mỹ và Nga để khai thác.
Nhưng “nhục quốc thể” không chỉ bởi vụ chính quyền Việt Nam phải “giương cờ trắng” trước Trung Quốc khi muối mặt yêu cầu Repsol rút khỏi mỏ Cá Rồng Đỏ vào Tháng Bảy năm 2017 và Tháng Tư năm 2018, mà còn là nỗi nhục không còn đất để chui trong phát ngôn “bán nước” của Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Du Lịch Nguyễn Văn Tuấn: “Không để sự cố nhỏ ảnh hưởng đại cục.”
Cuộc chiến không cần tiếng súng của Trung Quốc đã bắt đầu từ lâu và đang khởi động một giai đoạn mới. Từ nhiều năm qua, xã hội và toàn bộ thể chế đảng kèm chính phủ ở Việt Nam đã buộc phải quen với tình trạng thương lái Trung Quốc tung hoành ở khu vực đồng bằng sông Hồng và đồng bằng sông Cửu Long khi họ tìm cách vơ vét đến cả lá điều khô, dừa khô, rễ tiêu, rễ sim, rễ hồi, lá khoai mì, lá khoai lang và cả… đỉa.
Cũng hàng chục năm qua, lớp nông dân Việt Nam nhẹ dạ luôn lao từ nỗi bấn loạn này sang cơn điêu đứng khác khi phải chặt bỏ những cây nông nghiệp chính và lâm vào cảnh bị ngân hàng xiết nợ.
Nhưng khi thương lái Trung Quốc “xù” hợp đồng cũng là lúc nông dân lẫn ngư dân Việt Nam rơi vào cảnh điêu đứng vì nợ vay ngân hàng và sản phẩm không tiêu thụ được.
Đó là cuộc chiến và những thủ đoạn chiến tranh kinh tế của Trung Quốc.
Còn với chiến thuật áo “lưỡi bò,” hẳn là Bắc Kinh đã tính toán lấn từng bước và tự tạo hình ảnh “đường lưỡi bò” ngay trên lãnh thổ Việt Nam, ngay trước mũi các cơ quan bị xem là “cực kỳ vô trách nhiệm” của Việt Nam, và lâu dần sẽ khiến hình ảnh này trở nên bình thường hóa trong nhận thức và tâm lý của người dân, và khi đó sẽ là thành công của chủ trương “Hán hóa Việt Nam.”
Được “nội gián” bởi không ít quan chức của chế độ CSVN, có thể chẳng bao lâu nữa Bắc Kinh sẽ hoàn tất kế hoạch Hán hóa Việt Nam. Trạng thái vô cảm, cấm khẩu và có thể cả tê dại vì sợ hãi của các cơ quan “có trách nhiệm” ở Việt Nam sẽ là một nhân tố tích cực để xúc tác cho một phong trào du khách Trung Quốc, và cả một số người Hoa sinh sống ở Việt Nam, phô diễn “áo lưỡi bò,” cùng những hình ảnh và hành động biểu thị chủ quyền Trung Quốc trong vùng chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông, trong không bao lâu nữa.
Việt Nam, một đất nước vô luật.
Để đến lúc đó, thêm một lần nữa, trong rất nhiều lần của lịch sử “bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước,” nước Việt khốn khổ này bị đẩy vào nhà tù Bắc thuộc. (Phạm Chí Dũng)

‘Đại biểu Quốc Hội’ CSVN đề nghị đánh thuế người bán trà đá, người chết nợ thuế

Trà đá vỉa hè Hà Nội. (Hình: Bất Động Sản Việt Nam)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – “Riêng về vấn đề một số người nợ thuế đã chết, thì tôi có kiến nghị là đề nghị rà soát để xác định rõ là người chết thì người thừa kế vẫn phải nộp, vì theo quy định của Luật Thừa Kế thì không phải chết có nghĩa là đã hết nghĩa vụ, chết không có nghĩa là hoàn toàn xóa khoản nợ, mà đây là tiền ngân sách của nhà nước, là một vấn đề mang tính kỷ luật rất cao.”
“Đại biểu Quốc Hội” Lưu Bình Nhưỡng phát biểu tại nghị trường được báo Dân Trí hôm 26 Tháng Năm trích lời nói.
Theo Luật Quản Lý Thuế, một trong những trường hợp được xóa nợ tiền thuế, tiền phạt được quy định là: “Cá nhân được pháp luật coi là đã chết, mất tích, mất năng lực hành vi dân sự mà không có tài sản để nộp tiền thuế, tiền chậm nộp, tiền phạt còn nợ.”
Truyền thông Việt Nam cho hay, đến cuối năm 2017, số nợ thuế không có khả năng thu hồi là 31,500 tỷ đồng (hơn $1.38 tỷ) và đó là các khoản nợ thuế “của người chết hoặc mất tích, doanh nghiệp giải thể, không còn tài sản để thu hồi nhưng chưa được xóa và phải tính phạt chậm nộp 0.03%/ngày.”
Trong phiên họp một ngày trước, “đại biểu Quốc Hội” Nguyễn Văn Cảnh lại tiếp tục nhắc lại “chủ trương đấu giá biển số xe đẹp từ các kỳ họp trước.”
Báo Tuổi Trẻ tường thuật: “Ông Cảnh cho rằng quy định hiện hành chỉ mới đấu giá được một tỷ lệ rất nhỏ biển số xe trong kho biển số hiện có. Nếu quy định chặt chẽ, mở rộng số lượng biển số xe được đấu giá, số tiền thu được có thể lên gấp mười lần hiện nay, mỗi năm có thể thu cho ngân sách 5,000 tỷ đồng (hơn $219.6 triệu). Ông Cảnh đánh giá đó là một biểu hiện của sự lãng phí khi chính sách không phát huy hết được nguồn lực, thu triệt để cho ngân sách.”
Một quán trà đá vỉa hè. (Hình: Sao Star)
Trong khi đó, Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng được báo Tiền Phong dẫn lời chống chế rằng đề nghị đánh thuế nhà là “nhằm đảm bảo tính công khai minh bạch tài sản, phục vụ cho công tác phòng chống tham nhũng, còn mục tiêu tăng ngân sách chỉ là thứ yếu.”
Cùng thời điểm, mạng xã hội chỉ trích gay gắt phát ngôn của “đại biểu Quốc Hội” Nguyễn Mạnh Tiến, người cũng đang giữ chức phó chủ nhiệm Ủy Ban Đối Ngoại của Quốc Hội CSVN: “Người bán trà đá tại Việt Nam là có tỷ suất lợi nhuận cao nhất thế giới, 5,000% đến 7,000% nhưng lại không đóng đồng nào cho ngân sách, họ chỉ đóng tiền tượng trưng nào đó cho địa phương.”
Nhiều Facebooker cho rằng với đà này, các “đại biểu Quốc Hội” nên tiếp tục đề nghị đánh thuế với cả những người đang mưu sinh bằng cách lượm ve chai, chạy xe ôm…
Nhà báo Đào Tuấn của báo Lao Động bình luận trên trang Facebook cá nhân: “Sao tôi thấy dân biểu đề nghị giống cách ngân hàng đếm vàng, đô la trong dân, thấy giống Bộ Tài Chính đếm vịt thế cơ chứ. Nhiều thứ ở ta giờ cảm giác giống y như thuế cửa sổ ở Anh, đánh trên không khí và ánh sáng. Bn cái gì làm ra tiền chẳng bàn, toàn như bói cá với góc nhìn cách đặt vấn đề toàn là ‘cá thu!’” (T.K.)

Lấp suối xây nhà tràn lan, Phú Quốc ngập nặng

Nhiều tuyến đường trung tâm huyện đảo Phú Quốc bị ngập khi mưa. (Hình: Thanh Niên)
KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Người dân huyện Phú Quốc đang đối diện với tình trạng ngập nặng tại nhiều nơi trên đảo. Trong khi đó, tình trạng lấn suối, lấn kênh rạch vẫn tiếp tục diễn ra với sự thờ ơ, bất lực của chính quyền.
Theo báo Thanh Niên, tại những con suối ở xã Cửa Dương, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, người dân lấn mỗi bên khoảng 10 mét, khiến con suối có nhiều đoạn bị “thắt cổ chai,” mỗi khi trời mưa, nước không thoát kịp và gây ngập khắp nơi.
Giải thích việc này, ông Trần Văn Việt, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân xã Cửa Dương, cho biết ở xã hiện có 16 nhà dân lấn suối, nhưng tình trạng này là do khi đo đạc để cấp “Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (sổ đỏ), cơ quan chức năng đã bấm nhầm tọa độ, cấp luôn cả phần suối cho người dân.”
Cùng chịu chung tình trạng trên là những nhà dân sống dọc tuyến đường Trần Hưng Đạo, khu phố 7, thị trấn Dương Đông. Khi mưa lớn, đường ngập sâu, xe cộ qua lại gặp rất nhiều khó khăn.
Ông Nguyễn Tấn Trọng (ở khu phố 6, thị trấn Dương Đông) cho biết con rạch Ông Trì ngăn cách khu phố 6 và khu phố 10 trước đây rộng hơn 15 mét, nhưng giờ chỉ còn khoảng 3 mét. Dọc hai bên rạch, người dân lấn đất ra để bán. Hậu quả của việc lấn rạch Ông Trì là những lúc mưa lớn kéo dài, như hôm 30 Tháng Tư, đoạn đường Cách Mạng Tháng Tám đã “biến” thành sông.
Còn bà Trần Thị Lan, chủ một cửa hàng ở thị trấn Dương Đông, cho biết lúc trước tại đây có một con suối dẫn nước từ trên núi xuống biển, nhưng nay con suối đã bị lấp để xây nhà nên nước không thoát được.
Mới đây, trong buổi làm việc với Ủy Ban Nhân Dân xã Cửa Dương, ông Đinh Khoa Toàn, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Phú Quốc, cho biết đây là vấn đề “nóng” bởi chỉ qua vài cơn mưa trái mùa đã làm nhiều địa điểm của xã Cửa Dương ngập, không biết mùa mưa sẽ ngập khủng khiếp thế nào.
“Trước mắt đối với trường hợp lỡ cấp suối cho dân thì yêu cầu thu hồi ‘sổ đỏ,’ sau đó đo đạc rồi cấp lại giấy mới,” ông Toàn nói.
Trong khi đó, bà Trần Mỹ Hiệp, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân thị trấn Dương Đông, cho biết ủy ban đã xác định được bảy nhà dân lấn rạch Ông Trì. “Lãnh đạo thị trấn Dương Đông đang chờ bản trích đo của Văn Phòng Quản Lý Đất Đai huyện Phú Quốc, để xử lý vi phạm hành chính trước, nếu các hộ này không khắc phục sẽ tiến hành cưỡng chế,” bà Hiệp nói.
Riêng tuyến đường Trần Hưng Đạo, ông Huỳnh Quang Hưng, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân huyện Phú Quốc, cho biết “do Sở Giao Thông Vận Tải Kiên Giang quản lý, huyện vẫn đang tìm giải pháp khắc phục tình trạng ngập lụt trên tuyến đường này.” (Tr.N)