Monday, May 7, 2018

Bán rau, làm công an mà xây biệt phủ ở Hà Tĩnh, Thanh Hóa

Căn biệt thự giữa làng quê thuần nông xã Mai Phụ (huyện Lộc Hà). (Hình: Dân Việt)
HÀ TĨNH, Việt Nam (NV) – Một bà cụ 78 tuổi ở một làng quê “thuần nông” ở tỉnh Hà Tĩnh chỉ “ở nhà trồng rau” đem bán mà xây được biệt phủ nguy nga khiến dân địa phương vô cùng kinh ngạc.
Có lẽ cũng đáng kinh ngạc không kém, một ông đại úy công an ở một huyện của tỉnh Thanh Hóa đã thuê một miếng đất hơn 500 mét vuông để “kinh doanh thu mua nông sản” nhưng ông đã xây dựng một biệt phủ thêm thang trên diện tích đất lớn gấp 10 lần như thế.
Nhìn gần hơn, biệt phủ có những đường nét tinh xảo cầu kỳ. (Hình: Dân Việt)
Theo tờ Dân Việt hôm Thứ Bảy, mọc lên giữa một vùng làng quê sừng sững một tòa lầu đài nguy nga tráng lệ tại thôn Đông Thắng, xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh. Ký giả báo này đã phải giả làm phụ thợ quét sơn, theo chân một người dân địa phuong để vào bên trong. Thợ xây nhà hầu hết đến từ Thừa Thiên – Huế còn thợ điện thì đến từ Sài Gòn.
“Hệ thống hàng rào và các loại cây cảnh cổ thụ trồng trong khuôn viên biệt phủ này cũng đã có giá nhiều tỷ đồng. Người dân kháo nhau, biệt thự này có giá trị cả trăm tỷ chứ không ít.” Tờ Dân Việt dẫn lời ông V. – một người dân xã Mai Phụ cho biết.
Theo lời ông Nguyễn Đức Hậu, chủ tịch UBND xã Mai Phụ, công trình xây dựng biệt phủ kéo dài hơn hai năm đến nay mà mới chỉ gần hoàn tất. Căn biệt phủ này là của bà Từ Thị Loan, 78 tuổi.
Biệt phủ của đại úy công an xây dựng trên khu đất thuê 50 năm để kinh doanh thu mua nông sản. (Hình: Người Lao Động)
“Bà Loan có 3 con, 2 con trai ở miền Nam, một làm doanh nghiệp, một làm bên quân đội, con gái bà Loan thì lấy chồng về xã Thạch Châu,” ông Hậu cho hay.
Còn ông Phạm Trọng Hợp – phó chủ tịch xã Mai Phụ cho biết: “Bà Loan ở nhà trồng rau. Trước khi xây dựng, cùng với phần đất cũ, bà Loan mua thêm 8 lô đất liền kề của các hộ dân khác chuyển đổi sang đất ở. Nay toàn bộ khuôn viên căn biệt thự này gần 2,000 mét vuông. Chủ biệt thự này cũng đang xin chủ trương chuyển đổi hơn 3,000 mét vuông đất trồng lúa phía sau căn biệt thự sang hồ nuôi trồng thủy sản.”
Cổng vào biệt phủ của đại úy công an. (Hình: Người Lao Động)
Không thấy nói bà là chủ một nông trại trồng rau quy mô lớn lao gì để có lợi nhận tiền tỷ. Hiển nhiên, bà Loan, dù đã ở tuổi gần đất xa trời, chỉ đứng tên cho người chủ giấu mặt. Nếu người con “doanh nhân” của bà giàu có nhờ thành công lớn, cần gì phải làm phiền mẹ già đứng tên. Còn ông con trai “quân đội” thì ông cấp bậc gì, đơn vị nào, không thấy nhà báo nêu ra. Ngôi biệt phủ nguy nga này ẩn chứa những bí ẩn sẽ còn làm người ta sững sờ hơn nữa khi được biết.
Ngược về phía Bắc, tỉnh Thanh Hóa cũng có một biệt phủ khác bề ngoài không cầu kỳ như biệt phủ của bà cụ bán rau 78 tuổi Từ Thị Loan, nhưng quy mô cũng rất đáng nể.
Trong khuôn viên của căn biệt thự có hòn non bộ. (Hình: Người Lao Động)
Theo tờ Người Lao Động và VietNamNet, ông Phạm Văn Công, đại úy công an huyện Vĩnh Lộc thuê hơn 500 mét vuông đất nông nghiệp để “xây dựng khu kinh doanh nông sản và vật tư nông nghiệp” nhưng lấn chiếm đất gấp 10 lần để xây dựng khu biệt phủ “trái phép.”
Ngoài căn biệt thự lớn, người ta còn thấy có các công trình liên quan gồm sân chơi, hồ tắm, núi nhân tạo, hòn non bộ, vườn cây ăn quả… Rõ ràng, cái giấy phép xây dựng cơ sở thu mua nông sản trên diện tích nhỏ bé chỉ là cái bình phong để ông làm những gì ông chủ định.
Lương bổng của một ông đại úy công an được chục triệu một tháng hay không? Ông đào đâu ra bạc tỷ để xây dựng một dinh cơ to lớn trên diện tích 5,000 mét vuông?
Hồ tắm có mái che của biệt phủ đại úy công an ở Thanh Hóa. (Hình: Người Lao Động)
Không thấy nhà báo tìm hiểu xem ông đại quý công an Phạm Văn Công có “đi buôn chổi đót” như ông Phạm Sĩ Quý, giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi Trường tỉnh Yên Bái, hoặc đào đất “thối móng tay,” chạy xe ôm để có vài chục tỷ xây biệt phủ như nhiều quan chức khác?

Tờ Tuổi Trẻ ngày 22 Tháng Tư, 2018, thuật lời ông Tiến Sĩ Nguyễn Hoàng Chương cho rằng “xây nhà cửa tử tế không có gì xấu hổ. Nhưng với cán bộ, lương khoảng 30 triệu đồng/tháng, nhẩm tính cũng phải mất 277 năm mới có 100 tỷ. Vậy lấy tiền đâu xây biệt phủ hàng trăm tỷ đồng?” (TN)

Dân Cần Thơ lấy nước máy dội bồn cầu, múc nước sông… nấu ăn


Bà Bùi Thị Mỹ Trang cho biết lâu nay bà chỉ dùng nước máy để... dội bồn cầu, giặt giũ quần áo... (Hình: Dân Trí)
CẦN THƠ, Việt Nam (NV) – Từ nhiều năm qua, hàng ngàn người dân ở phường Tân Phú phải lấy nước sạch (nước máy) để dội bồn cầu nhưng lại múc nước sông lên để… nấu ăn.
Theo báo Dân Trí, chuyện không thể tin nổi ấy đang diễn ra ở phường Tân Phú, quận Cái Răng, thành phố Cần Thơ, bởi vì nước máy do Trung Tâm Nước Sạch và Vệ Sinh Môi Trường thành phố Cần Thơ cung cấp có hiện tượng nhớt, không dùng để nấu ăn, pha trà được.
Hằng ngày, bà Võ Thị Hà (khu vực Phú Lễ) phải múc nước từ con rạch đầy cỏ trước nhà lên dùng. Bà nói: “Từ ngày vô nước sạch đến giờ, nhà có dám xài gì đâu, chủ yếu là rửa chén bát, giặt giũ… Lý do không dám xài là vì nước bị nhớt, có vị mặn và có khi nước đục lắm.”
Nói xong, bà chỉ vào những xoong nồi nám đen, cho biết: “Theo tôi khi dùng nước sạch này hầm thịt thì rất nhanh mềm. Nhưng phần nước trong nồi đến đâu sẽ có ngấn đen tới đó. Thấy thế gia đình cũng lo nên múc nước sông lên, dùng phèn chua ‘khử trùng’ xài là chính.”
Gần đó, bà Nguyễn Thị Huệ cũng cho biết: “Tôi nói thật từ ngày phát hiện nguồn nước sạch bị nhớt, gia đình tôi chỉ dùng để dội bồn cầu. Còn hôm nào lấy nước nấu cơm, cơm ngả màu và ăn rất nhạt.”
Bà Bùi Thị Mỹ Trang (khu vực Phú Thành) cho biết: “Khi dùng nước tắm rửa, bà con đều thấy người bị nhớt nhưng chưa thấy hiện tượng ngứa hay ghẻ lở. Tuy nhiên bà con chẳng dám dùng nguồn nước vào việc nấu ăn.”

Từ 4-5 năm qua, cả ngàn người dân phường Tân Phú bất bình khi có “nước sạch” những vẫn phải xài nước sông. (Hình: Dân Trí)

Rất nhiều người dân khu vực Phú Lễ, Phú Thành xác nhận, dùng nước máy để tắm thì thấy người nhớt, dùng rửa chén bát thì chén bát nhớt, trơn trượt tay.
Bà Huỳnh Thị Tuyết (khu vực Phú Lễ) cho biết: “Dùng nước sạch xài bình thường đã nhớt nhưng khi có xà phòng vào còn nhớt và trơn trượt hơn. Bởi thế, mỗi lần rửa chén là tôi phải dùng đến cục phèn pha vào, nếu không chén đĩa vuột khỏi tay… Còn khi dùng nước pha cà phê hay trà, nước trà, cà phê chẳng còn mùi vị gì.”
Theo bà Tuyết, nguồn nước sạch có hiện tượng lạ, nhiều lần bà con phản ảnh với phường, quận thì được khuyên cứ an tâm xài, tuy nhiên người dân chỉ dùng nước bình, nước sông xài là chính.
Nói với báo Dân Trí, ông Đỗ Văn Được, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân phường Tân Phú, cho biết: “Hai nhà máy nước sạch của Trung Tâm Nước Sạch và Vệ Sinh Môi Trường thuộc Sở Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn thành phố Cần Thơ cung cấp cho khoảng 800 nhà dân ở ba khu vực Phú Lễ, Phú Thành, Phú Thuận. Mấy năm qua, bà con đã nhiều lần phản ảnh hiện tượng nguồn nước sạch bị nhớt, không nấu ăn hay pha trà gì được… Điều lạ là khi cán bộ Trung Tâm Nước Sạch và Trung Tâm Y Tế Dự Phòng lấy mẫu kiểm nghiệm trong năm 2016, 2017 đều đạt.” (TS)

Một công an huyện ở Thanh Hóa xây ‘biệt phủ’ lậu 5,000 mét vuông

Cổng chính của biệt phủ. (Hình: Dân Việt)
THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Chỉ được thuê 500 mét vuông đất nông nghiệp để xây dựng khu kinh doanh nông sản, nhưng một cán bộ công an huyện Vĩnh Lộc đã ngang nhiên xây cả khu “biệt phủ” không phép rộng hơn 5,000 mét vuông.
Theo báo Dân Việt, “biệt phủ” này của ông Phạm Văn Công, đại úy công an huyện Vĩnh Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Chủ của khu “biệt phủ” 5,000 mét vuông không phép nói được “anh em tạo điều kiện” và “khi có đoàn kiểm tra tới, có thể lách luật bằng việc mỗi gian cho vài bao gạo, ngô, khoai sắn.”

Từ thành phố Thanh Hóa tới xã Vĩnh Thành, huyện Vĩnh Lộc, hỏi khu “biệt phủ” của ông Công, người dân ở đây ai ai cũng biết, và tỏ ra rất bất bình. Từ xa, khu “biệt phủ” hiện rõ với cánh cổng đồ sộ. Trước biệt thự chính là một hòn non bộ lừng lững. Bên trong “biệt phủ” còn có bể bơi, núi nhân tạo trông rất đồ sộ.
“Chúng tôi xây cái chòi, huyện, xã còn nắm được thì hà cớ gì cả một ‘biệt phủ’ rộng hơn 5,000 mét vuông lừng lững không phép mọc ngay sát quốc lộ 217 lại không có một cơ quan chức năng nào vào cuộc xử lý triệt để,” ông T., cán bộ quân đội nghỉ hưu, bực tức nói.
Anh Q., một người thợ xây tại khu “biệt phủ” này, khoe: “Công trình đã được chúng tôi xây dựng từ hơn một năm nay. Cũng khá lâu rồi, tôi mới được tham gia xây dựng dự án lớn thế này.”
Một phần nhà chính. (Hình: Dân Việt)
Báo Dân Việt cho hay, ông Công chỉ được Ủy Ban Nhân Dân huyện Vĩnh Lộc cho phép xây dựng khu kinh doanh nông sản và vật tư nông nghiệp rộng 523 mét vuông. Thế nhưng, trên thực tế, tổng diện tích mà ông Công đã xây dựng khu “biệt phủ” là hơn 5,000 mét vuông.
Trên thực tế, cái gọi là “khu kinh doanh nông sản, vật tư nông nghiệp” của ông Phạm Văn Công thực ra là một nhà xưởng nhỏ lấn chiếm hành lang an toàn giao thông quốc lộ 217.
Ông Đỗ Trọng Xuân, chủ tịch xã Vĩnh Thành, cho biết: “Công trình của ông Phạm Văn Công xây dựng được hai tháng thì chúng tôi lập biên bản và xử phạt 3 triệu đồng (hơn $131). Thời điểm đó, ông Công nói với chúng tôi sẽ lo được đầy đủ thủ tục.”
“Tới thời điểm này, ông Công mới chỉ được phê duyệt 523 mét vuông để xây khu kinh doanh nông sản và vật tư nông nghiệp. 4,590 mét vuông mà ông Công trồng cây, đào ao nuôi cá, xây tường kiên cố vẫn hiện vẫn là diện tích đất sản xuất nông nghiệp kém hiệu quả chưa được chuyển đổi để xây những hạng mục trên,” ông Xuân cho biết thêm.
Nói với báo Dân Việt, ông Phạm Văn Công xác nhận: “Tôi thừa nhận, công trình này là của tôi. Khu đất nông nghiệp này, tôi mua của một số gia đình khác rồi gộp thành. Nói thật, không phải ai cũng dám mua ở đây. Cũng nhờ mấy năm qua, việc kinh doanh mỏ cát thuận lợi nên tôi mới tích góp xây dựng được cơ ngơi này để vợ chồng ở.”
Khu biệt phủ nhìn từ ngoài. (Hình: Dân Việt)
“Sai phạm của tôi là phần ngôi nhà nằm trên diện tích đất chưa được chuyển đổi (4,590 mét vuông), phần mái công trình xâm phạm hành lang an toàn quốc lộ 217. Công trình này, tôi xây đã hơn một năm nay nên nếu nói không có cơ quan chức năng nào biết thì không phải. Chẳng qua, tôi được các anh em tạo điều kiện. Nếu có đoàn kiểm tra tới, tôi có thể lách luật bằng cách cho vài bao gạo, ngô, khoai sắn… vào là thành kho chứa nông sản,” ông nói.
Một lãnh đạo công an huyện Vĩnh Lộc khẳng định: “Ông Công là đảng viên, không ai cấm đảng viên làm doanh nghiệp. Tuy nhiên, có làm gì thì làm cũng phải chấp hành đúng quy định pháp luật. Ông Công xây dựng công trình đó không báo cáo công an huyện nên sai thì cứ chiếu theo quy định của pháp luật mà phân xử. Công an huyện đang làm báo cáo giám đốc công an tỉnh về việc của ông Công. Quan điểm của chúng tôi là không bao che, xử lý nghiêm, khách quan.”
Còn ông Đào Trọng Quy, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường tỉnh Thanh Hóa, nói: “Dù là diện tích đất sản xuất nông nghiệp kém hiệu quả đã được chuyển đổi thì cũng chỉ được phép trồng cây chứ sao được phép xây nhà cửa kiểu vậy. Đằng này, đất mà ông Phạm Văn Công xây dựng công trình trên đó còn chưa được chuyển đổi hết thì lại càng không được phép. Nếu cán bộ nào cũng như ông Công thì loạn. Làm thế là sai.”
Trong khi đó, ông Phạm Văn Công tự tin nói: “Tôi nghiên cứu kỹ rồi, tới đây, chủ tịch huyện, thị sẽ có thẩm quyền ký quyết định chuyển đổi mục đích sử dụng đất sản xuất nông nghiệp kém hiệu quả từ 20,000 mét vuông trở xuống để cho thuê 50 năm. Tôi sẽ trình chủ tịch huyện Vĩnh Lộc chuyển đổi toàn bộ số diện tích 4,590 mét vuông này là được.” (Tr.N)

Friday, May 4, 2018

Giải pháp nào cho cờ Vàng và cờ Đỏ

Theo RFA-Phi Cảnh-2018-05-04  
Nhiều hội đoàn từ nhiều quốc gia khác nhau đã tụ họp trước tòa nhà Quốc Hội Âu châu ở Bruxelles, Bỉ để cùng biểu tình hôm 30/4/2015
 Nhiều hội đoàn từ nhiều quốc gia khác nhau đã tụ họp trước tòa nhà Quốc Hội Âu châu ở Bruxelles, Bỉ để cùng biểu tình hôm 30/4/2015-RFA
Cờ Vàng hay cờ Đỏ là chủ đề gây tranh cãi bao năm qua, đó không chỉ là sự tranh cãi giữa những người Cộng hòa và Cộng sản, mà còn là sự bất đồng trong chính những người đấu tranh dân chủ. Tình trạng này bao giờ mới chấm dứt?

Hiểu biết là một quá trình

Việc bị nhồi sọ từ bé khiến cho ác cảm về cờ Vàng rất khó phai nhạt. Người Cộng sản tô vẽ rằng “Cờ ba sọc” là biểu tượng của cái ác. Vì thế mà ngay chính những nhà hoạt động dân chủ - những nạn nhân của Chủ nghĩa Cộng sản cũng ngượng ngùng khi được trao cho lá cờ này.
Ban đầu thì những nhà dân chủ chỉ đơn thuần chỉ trích lãnh đạo hiện tại, cho rằng họ suy thoái đạo đức, tham nhũng, đi chệch hướng so với những gì mà thế hệ lãnh đạo đi trước mong muốn. Có nghĩa là lý tưởng Xã hội Chủ nghĩa vẫn tốt đẹp, những lãnh tụ như Hồ Chí Minh vẫn vĩ đại, và vì thế mà lá cờ đỏ sao vàng vẫn thiêng liêng. Có người còn giặt sạch sẽ, gấp phẳng phiu lá cờ để mang đi biểu tình chống Trung Quốc.
Nhưng mà dần dần rồi người ta hiểu thêm được nhiều thứ.
Cờ Đỏ sao vàng hóa ra không phải cờ dân tộc như mọi người vẫn nghĩ, nó giống đến 99% cờ của tỉnh Phúc Kiến – nơi có thể coi như điểm khởi đầu của Cộng sản Trung Quốc. Nhìn cờ Phúc Kiến khiến cho cảm tình với cờ Đỏ sao vàng giảm đi ít nhất 1 nửa.
Rồi cùng với thời gian, hàng bao nhiêu cái xấu xa được tìm hiểu. Rồi Nhà nước Việt Nam lập nên những Hội cờ Đỏ đi đàn áp tôn giáo, xỉ nhục những người lên tiếng vì chủ quyền đất nước… Với từng ấy điều xảy ra, ngày trước dẫu có yêu cờ Đỏ mấy thì bây giờ nhìn vào cũng thấy không đẹp nữa.
Cho dù lá cờ ấy có tung bay khi một người Việt nào đó giành được một thành tựu ở quốc tế, Nhà nước Việt Nam Cộng sản cũng chỉ tìm cách khuếch trương, tung hô quá đà với mục đích cho người dân và những nhà đấu tranh dân chủ thấy rằng: đất nước Việt Nam vẫn tươi đẹp lắm, đáng tự hào lắm, các anh đừng có quấy phá, chê bai làm gì.
Xin khẳng định đó đều là những thành tích nhỏ nhoi và phải lâu lắm mới có 1 lần, nó không giúp ích được gì nhiều mà còn làm che giấu thực trạng đáng báo động của đất nước với bao nhiêu vấn đề cấp bách cần phải quan tâm.
Các quốc gia dân chủ, tiến bộ hơn cũng có vấn đề, nhưng mức độ của nó thấp hơn, không đến mức “chết người”, không vô lý đến mức khủng khiếp. Người ta có lúc đấu tranh với các vấn đề xã hội, có lúc ăn mừng thành tựu, thì việc ăn mừng ấy là bình thường. Còn mình chẳng quan tâm đến những vấn đề ngay sát sườn tác động trực tiếp đến miếng cơm manh áo mà lại đi tung hô quá đà, tự hào mù quáng với thứ mà mình chẳng được hưởng thì đúng là kỳ cục.
Cứ mỗi một thành tích nhỏ bé ấy, Đảng thổi phồng lên, cho tung hô với cờ Đỏ ru ngủ người dân dù đất nước ngày càng tụt hậu. Việt Nam hiện nay đã thua cả Lào và Campuchia về năng lực cạnh tranh và trình độ sản xuất; thua Campuchia về thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài FDI, thua về Công nghiệp ô tô và thua cả những lĩnh vực nông nghiệp có thế mạnh như lúa gạo.
Chúng ta từ trước tới nay luôn “tự hào” là dẫn đầu nhóm 4 nước nghèo nhất Asean là Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar; nhưng nay đã bị Lào và Campuchia vượt qua nhiều mặt, nếu cứ tiếp tục tình hình này thì sẽ còn thua cả Myanmar.
Cái công lao “thống nhất đất nước” đến nay cho thấy không còn đúng nữa. Tại sao không nghĩ rằng đó là sự mở rộng cái nghèo đói cho cả 2 miền vốn chẳng đem lại lợi lộc gì ngoài bao nhiêu người chết?
Kết quả ấy chỉ đơn thuần là chiến thắng của Chủ nghĩa Cộng sản, hay nói đúng hơn là của một nhóm lãnh đạo Cộng sản. Nhóm người có chức có quyền ấy thắng, là vì sau khi cướp được chính quyền, họ có thể dễ dàng trở thành triệu phú, tỷ phú Đô la dễ như bỡn; còn phần thua thuộc về cả dân tộc, cả đất nước.
Người Đức có cách thống nhất mà không tốn một giọt máu. Mà nếu không mang Chủ nghĩa Cộng sản về Việt Nam thì còn độc lập dễ hơn nhiều, vì các nước thực dân đến một thời điểm đều trao trả thuộc địa. Hồng Kông rồi cũng được trả về cho Trung Quốc đấy thôi, nhưng dân Hồng Kông có lẽ chẳng bao giờ được tự do như thời còn làm thuộc địa nữa. Và một điều quan trọng: Hồng Kông giàu có văn minh là do thực dân Anh hay do Trung Quốc?

Có giải pháp nào dung hòa?

Nhiều người kêu gọi sự hòa giải từ hai phía, nghĩa là cần phải có giải pháp dung hòa cho cả hai, điều này nghe thì hay và tưởng chừng là khách quan, nhưng không hợp lý.
Hãy nhìn người Mỹ hòa giải như thế nào. Khi tướng Lee - chỉ huy quân đội miền Nam quyết định đầu hàng, vị tư lệnh miền Bắc là tướng Grant đã nghiêm cấm các sĩ quan và binh lính không được tỏ ra bất cứ hành động nào vô lễ với vị tướng miền Nam bại trận. Tướng Lee đến nơi hẹn trong tiếng kèn chào đón của lính miền Bắc.
Hai người nói chuyện thân mật về kỷ niệm từng sát cánh thời chiến tranh với Mexico. Tướng Grant (bên thắng) ngại ngùng không dám hỏi tướng Lee về quyết định đầu hàng. Thành ra câu chuyện kéo dài, đến nỗi tướng Lee (bên bại) sốt ruột, phải chủ động nói: mục đích buổi gặp gỡ ngày hôm nay là bàn về việc đầu hàng.
Tướng Grant (bên thắng) chủ động viết những điều khoản và trao cho tướng Lee, trong đó cam kết binh lính miền Nam không bị coi là phản quốc và không phải ở tù; chính phủ coi binh lính miền Nam là những công dân bình thường nếu họ chấp hành tốt luật lệ. Sau đó ông cũng chấp nhận cho bính lính miền Nam được đem lừa ngựa về nhà để giúp gia đình.
Khi quân miền Bắc định bắn đại pháo ăn mừng, tướng Grant ra lệnh ngưng ngay lập tức. Ông nói: “Chiến tranh đã kết thúc. Giờ đây họ đã là đồng bào của chúng ta”. Ông cho rằng cách tốt đẹp nhất để bày tỏ niềm vui của miền Bắc là không vui mừng trước thất bại của miền Nam.
Sau chiến tranh, có nghĩa trang chung cho binh lính hai miền, cờ miền Nam vẫn tung bay trên nước Mỹ. Và còn nhiều tình tiết cảm động nữa. Đáng chú ý, miền Bắc nước Mỹ - phe thắng trận, phe muốn xóa bỏ chế độ nô lệ, là phe có nhiều chính nghĩa hơn nhưng lại chủ động nhún nhường.
Nó trái ngược hoàn toàn với cách đối xử của Bắc Việt với Nam Việt sau 1975:  hàng trăm ngàn người bị bắt đi tù khổ sai với mỹ từ “học tập cải tạo”; cả triệu người bị tịch thu tài sản, bắt đi vùng Kinh tế mới; đó là chưa kể những nghĩa trang của quân đội Việt Nam Cộng hòa bị cư xử tàn tệ, còn cờ Vàng đương nhiên là bị cấm.
Thế cho nên những trường hợp nhắn nhủ với người Việt tị nạn rằng: “Ở đâu cũng là người Việt Nam, phải yêu thương lấy nhau, không nên hận thù”, thì đấy là những người chẳng hiểu gì cả. Họ cầm cờ Đỏ sang Mỹ “hòa giải” trong khi đáng lẽ phải cầm cờ Vàng ra Hà Nội mới đúng. Họ nói đồng bào hải ngoại đừng “thù hằn” trong khi người ở trong nước ai ai cũng được dạy phải căm thù “Mỹ - Ngụy”. Đã thắng rồi mà còn căm thù, vậy mà bắt những người bị tan cửa nát nhà, chết trên biển cả phải yêu quý mình sao?
Quân miền Bắc nước Mỹ nhiều lẽ phải hơn mà còn nhún nhường để hòa giải, còn Bắc Việt đã sai mà lại tìm mọi cách nhục mạ người bị hại. Hòa giải phải xuất phát từ bên đã làm việc không đúng, phải đi xin lỗi người mình đã gây hại chứ không thể nào xuất phát từ bên bị hại. Nhất là bên sai nhưng lại suốt ngày ca ngợi việc làm sai ấy thì làm sao xóa đi được nỗi đau.
Xin khẳng định là: Nếu không phân biệt được đâu là bên chính nghĩa sẽ không thể có sự hòa hợp dân tộc, không thể có giải pháp dung hòa. Dung hòa thế nào, rằng “chúng tôi đã có công thống nhất đất nước, các anh hãy quên chuyện cũ đi, quên cờ Vàng đi để yêu cờ Đỏ rồi đừng thù hằn nữa” chăng?
Chỉ khi nào bên Cộng sản thừa nhận rằng “chúng tôi đã dại dột làm anh lính xung kích cho Nga và Trung Quốc khiến bao người Việt chết oan để rồi đất nước nghèo nàn và lại bước vào một thời kỳ Bắc thuộc mới. Chính chúng tôi hiện nay cũng dị ứng với cờ Đỏ vì gợi nhớ lại thứ chủ nghĩa quái thai và mang ý nghĩa là 1 tỉnh của Trung Quốc. Mãi sau này chúng tôi mới biết được rằng cờ Vàng là cờ dân tộc có từ thời vua Thành Thái. Nay chúng tôi đồng ý đổi tên nước thành Việt Nam Cộng hòa, xóa bỏ chế độ độc đảng, đưa đất nước đi theo con đường tự do dân chủ. Chỉ xin giữ lại bài Tiến Quân Ca làm quốc ca (có thể thay lời), vì nhạc sỹ Văn Cao thật ra sau này cũng chẳng ưa gì Cộng sản và bị đóng dấu phản động”, thì khi đó người Việt tị nạn mới có thể bỏ qua hết mọi chuyện để chung tay xây dựng đất nước.
Nhưng điều này chắc chắn chẳng bao giờ xảy ra, nếu không tin, hãy nhìn cái cách họ ăn mừng ngày 30/4 thì rõ.
* Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do

Ai là "thực dân" trên đất nước hình chữ S

Paramita Thành Đỗ (Danlambao) - Trên FB có người tiếp tục và quen miệng gọi người Pháp là "thực dân", vậy ta cùng nhau xem "ai" mới chính thực là "thực dân" của nước Việt Nam? 

"Thực dân" là gì? Theo định nghĩa thì khi một chũ nghĩa áp đặt quyền cai trị lên một dân tộc và bóc lột tận xương tủy dân tộc nay thì gọi là "thực dân"Thực dân là một loại "dân ăn" cai trị, bóc lột và phá hoại đất nước. 
Với 80 năm tại Việt Nam, nhìn kỹ thì ta thấy những gì mà chúng ta có ngày nay, cái thành phố mà ta sống, con đường ta đi, công viên mà ta đi dạo, bờ sông thơ mộng, hoặc tất cả những gì được xem như một công trình lớn bình diện quốc gia thì tất cả đều do người Pháp đã xây dựng để lại, họ đã: 

- Xây dựng quy hoạch hầu hết các thành phố lớn nhỏ của VN, từ ải Nam Quan đến Cà Mau; 

- Xây dựng đường phố, đường xe lửa, đường cống rảnh, hệ thống nước uống sạch; 

- Họ để lại một hệ thống giáo dục tương đối hoàn chỉnh và văn minh; 

- Một đất nước mà văn hoá và bản chất dân tộc được phát triển, tôn sư trọng đạo, đạo làm người, làm trò, làm con, làm dân có bổn phận với xã hội trong nề nếp tôn ti trật tự. 

Tất cả, vâng tất cả những gì mà ta gọi là “văn minh” đều do người Pháp họ xây dựng để lại cho nước Việt. Ta cũng thấy là hầu hết các lãnh đạo VN, từ nhiều thế hệ cho đến ngày nay họ đều mơ ước được ở trong một căn biệt thự do người Pháp xây để lại. 

Người Pháp họ gìn giữ biển đảo VN, gìn giữ bờ cỏi VN giỏi hơn nhà cầm quyền CS từ 80 năm nay. Xin nhắc lại chuyện ai cũng biết là chính Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đã ký công hàm 1958 nhường biển đảo cho TQ. 

Người Pháp họ đem ánh sáng văn minh tự do đến cho dân Việt vào thời ấy. 

- Tự do ngôn luận: những cụ Phan Chu Trinh hay cụ Phan bội Châu vẫn diễn thuyết, kêu gọi chống Pháp trước dân chúng; 

-Tự do báo chí: ra đời nhiều tờ báo Việt độc lập và tư nhân như Đông Dương tạp chí vân vân; 

-Tự do lập hội đoàn: như nhóm Tự lực Văn đoàn, văn thơ nghệ sỹ hay phong trào yêu nước khắp nơi 

- Tự do tôn giáo: Đạo Cao Đài ra đời, Đạo Phật Giáo Hoà Hảo ra đời, Phật Giáo, Thiên Chúa Giáo hoạt động tự do. 

Nhưng từ 80 năm nay, người CS VN không ngừng kéo lùi dân tộc Việt vào bóng tối của u mê, sự ngu dân lên ngôi để cai trị độc tài và để trục lợi. Người Việt tự xây dựng đã không có gì mà phá bớt đi cũng nhiều từ 80 năm nay, phá bớt trong tình trạng chiến tranh và khủng bố đặt mìn lung tung, pháo kích hoặc bị bom thả, phá rừng, giết biển, bán cát cho ngoại bang. Đất mẹ Việt Nam đang từng ngày giẫy chết với người cs, văn hoá suy đồi, tài nguyên khánh kiệt 

Chỉ có một vài việc mà nhà cầm quyền CSVN hơn hẳn người Pháp: 

- Đem tiền tẩu tán gởi qua Thụy Sĩ; 

- Tuyên truyền láo toét; 

- Tàn ác với chính người dân Việt. 

Ngày nay, người CS kêu gào chuyện hoà giải với người Việt hải ngoại, mà mục đích chính ai cũng biết là vì thế hệ thứ 2 của người Việt tỵ nạn không còn tha thiết với VN, họ nghĩ đến viễn ảnh mất mỗi năm vài chục tỷ $US tiền kiều hối nên sót ruột, nhưng tuy sót đấy nhưng họ vẫn trịch thượng, ngạo mạn đến lố bịch và xem người Việt hải ngoại chỉ là loại ngu dân, nói sao cũng được. 

Nếu người người CS thực tâm muốn hoà giải hoà hợp dân tộc thì đơn giản thôi, học theo Miến Điện kià, có tấm gương đấy: 

- Họ rời khỏi qũy đạo của TQ và thả hết tù nhân lương tâm; 

- Xóa bỏ cái hiến pháp nô lệ chủ nghĩa Mác Lê; 

- Tổ chức tam quyền phân lập và đa nguyên đa đảng; 

- Bầu cử tự do để chọn người xứng đáng lãnh đạo đất nước; 

- Ngưng tức khắc việc tuyên tuyền láo toét, nhồi sọ, tẩy não thế hệ trẻ vì mục đích chính trị. 

Lời thật mất lòng, một vài thiển ý xin chia sẻ với các bạn. 

04/05/2018 

Thấy công bị vặt lông chết mà nghĩ tới dân tộc Việt

Thục Quyên (Danlambao) - Hôm 30/04/2018 tờ South China Morning Post phát hành tại Hongkong đưa tin (1) khách du lịch Trung hoa đã bắt bốn con công trong sở thú Liwan tại Yangzhou (Dương Châu) để nhổ lông đuôi của chúng. Nhân viên sở thú đã phát giác sự việc khi thấy có nhiều vết máu loang lỗ trên đất đá. Bản tin không cho biết tình trạng thương tích của những con công, nhưng nhấn mạnh đây là lần thứ hai sự kiện xảy ra tại vườn thú này, cũng trong cùng năm 2018.

Năm 2017 du khách Trung hoa đã làm như vậy trong một công viên động vật hoang dã gần Vạn Lý Trường Thành ở Bắc Kinh, và năm 2016, hai con công của sở thú Yunnan (Vân Nam) đã chết sau khi bị du khách Trung hoa bắt để chụp hình chung rồi nhổ lông (làm kỷ niệm hay đem bán?)

Chỉ một tuần trước sự kiện xảy ra tại sở thú Liwan, tại công viên động vật hoang dã Fujian (Phúc Kiến) một con kăng-gu-ru bị ném đá chết và một con khác bị thương nặng vì du khách Trung hoa có thói quen ném đá vào những con vật này để... xem chúng nhảy. 

Sự tàn bạo và mức độ nhận thức.

Chuyện lập đi lập lại từ nhiều năm nhưng những vườn thú Trung hoa không có biện pháp ngăn ngừa, cho thấy họ không có khả năng vật chất để làm điều này (tuy có đưa tin và kết tội những kẻ tàn ác) nhưng cũng cho thấy mức độ nhận thức của người dân và nhà cầm quyền Trung hoa về sự tàn bạo cũng như mức độ họ đánh giá những tàn bạo nào không cần bị ngăn cấm và những nạn nhân nào không cần phải bảo vệ.

Chống Trung Cộng nhưng không chống người Trung hoa.

Những nhà tôn giáo, những nhà đạo đức thường hay dạy không chống CON NGƯỜI. Đồng ý rằng ta không thể chống lại cái ÁC bằng cách thù oán mù quáng, biến chính bản thân mình thành cái ÁC: lo lắng bị Trung Cộng cướp nước rồi gặp bất cứ người Trung hoa nào tại Việt Nam cũng tìm cách đánh giết.

Nhưng chúng ta phải có quyền và có bổn phận lo tự bảo vệ, nhìn thấy hiểm nguy trước khi hiểm nguy đến, vì khi hiểm nguy đã tới rồi thì qúa trễ, trở tay không kịp.

Nhưng muốn thấy hiểm nguy thì phải đầu tư thời gian quan sát, phân tích, tìm hiểu, để thông tin chính xác cho đám đông những người cùng cảnh ngộ, thì mới có hy vọng cùng nhau tìm cách đối phó.

Ai cũng biết...

Một ý thức và câu nói sai lầm của nhiều người Việt Nam. 

Mỗi lần gặp một người Việt đi du lịch tôi đều hỏi thăm họ có gặp, có thấy người Trung hoa tràn qua sống tại Việt nam không và họ có lo ngại không, thì đại đa số lắc đầu, không thấy. Năm thì mười họa có người trả lời có nghe nói, nhưng chẳng thấy bằng chứng. Ngay cả những người Việt ở hải ngoại về thăm nhà cũng nói không thấy, hình ảnh họ chụp thì toàn danh lam thắng cảnh, (thấy còn không thấy thì làm sao chụp hình?). Gần đây mới có vài người than là du khách Trung hoa đông. Nhưng du khách Trung hoa bình thường như những du khách khác hay có những điều gì bất thường? Câu trả lời luôn luôn là không có thì giờ để quan sát!

Vậy thì qúa dễ cắt nghĩa tại sao những người bạn ngoại quốc của tôi qua thăm Việt Nam không thể hiểu được tại sao có những người bế con thơ dại đi biểu tình chống Trung Cộng làm gì để bị nhà cầm quyền Việt Nam bắt bỏ tù? 

Bằng chứng, bằng chứng, và bằng chứng.

Nói chuyện đạo đức, kể lể, nguyền rủa, không thể mang tới sự thay đổi trong xã hội.

Đọc thoáng qua chuyện con công hay con Kăng-gu-ru chết không làm người ta suy nghĩ như hình ảnh những bộ mặt nham nhở cười của những kẻ nắm chặt con vật đang dãy dụa cho đứa khác vặt lông sống, hoặc so sánh hình ảnh con kăng-gu-ru nằm chết trong sở thú Trung hoa với con kăng-gu-ru bao quanh bởi ánh mắt thân thiện của những đứa trẻ con trong một sở thú Âu Mỹ.

Cũng như trên một diễn đàn những bạn học cũ, bài nghiên cứu cả tháng trời về tình trạng thảm họa Formosa của tôi (để gửi cho những tổ chức quốc tế bảo vệ môi sinh) được đáp lại bởi tấm hình của một người bạn từ Mỹ về chơi Đà Nẵng chụp đĩa hải sản đầy ắp anh đang thưởng thức.

Đau xé ruột!

Nhưng không phải là lý do để nguyền rủa, mà là một bài học để suy nghĩ khi muốn đóng góp làm việc khai dân trí. Chính người dân phải trực diện với tình trạng thực, thì họ mới có thể phản ứng. Qúa nhanh chóng buộc tội "vô cảm" cho những người thật ra là thiếu hiểu biết, sẽ không giải quyết được vấn đề.

Dân trí người Trung hoa như vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra khi Việt Nam hoàn toàn rơi vào tay Trung Cộng?

Nếu biết những gì đang xảy ra thì sẽ biết những gì sẽ xảy ra.

Bao nhiêu người Trung hoa đang có mặt tại Việt Nam? Thái độ và cách sống của họ trên đất nước chúng ta như thế nào?

Chuyện gì đang xảy ra hàng ngày ở những hãng xưởng Trung hoa tại Việt Nam?

Chuyện gì đang xảy ra hàng ngày cho những người dân ở những xóm làng chung quanh những hãng xưởng đó?

Andrew Sheng, một người chuyên viết về những vấn đề toàn cầu dưới góc nhìn Á đông, đã nhận xét trong bài "Trật tự và hỗn loạn dưới bầu trời" của ông(2):

Giới tinh hoa giờ đây ngày càng mất liên lạc với những gì quần chúng đang suy nghĩ. 

Có lẽ những người hoạt động khai dân trí không được chỉ cơ bản vẽ ra hình ảnh lý tưởng của họ cho đất nước, mà phải thấm vào dân để thấu rõ những chi tiết khó khăn người dân phải trực diện và giải quyết hàng ngày. 

Gom góp tài liệu, lập hồ sơ, gạt cảm tính ra để phân tách tình hình. Đó là những việc làm cần thiết có thể làm một cách kín đáo, không nguy hiểm.



________________________________





Thống nhất và nhất thống

Theo VOA-Trân Văn/04/05/2018 
Thiên Hạ Luận 
Hai lãnh đạo Nam và Bắc Hàn thảo luận tại Nhà Hòa Bình, Bàng Môn Điếm, 27 tháng Tư.
Hai lãnh đạo Nam và Bắc Hàn thảo luận tại Nhà Hòa Bình, Bàng Môn Điếm, 27 tháng Tư.
Cho đến bây giờ, dư âm cuộc hội kiến giữa ông Moon Jae-in – Tổng thống Nam Hàn và ông Kim Jong-un – Lãnh tụ Tối cao của Bắc Triều Tiên vẫn còn ngân rất dài trên mạng xã hội Việt ngữ.
Chẳng phải tự nhiên mà nhiều người Việt đem cuộc hội kiến này so với sự kiện Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước, diễn ra cách nay tròn 43 năm (30/04/1975 – 30/04/2018)…
***
Không có cơ quan truyền thông chính thức nào của Việt Nam bỏ qua sự kiện Moon – Kim hội kiến, trong số này có Công An Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của Bộ Công an Việt Nam. Giống như tất cả các cơ quan truyền thông chính thức khác, Công An Nhân Dân cũng tỏ ra hết sức phấn khích trước viễn cảnh hòa bình đang trên đường đến bán đảo Triều Tiên.
Trong “Cơ hội hiếm hoi để người dân Bắc – Nam Cao Ly quyết định vận mệnh” đăng hôm 27 tháng 4, Công An Nhân Dân nhận định, sự đối đầu giữa miền Bắc và miền Nam của Triều Tiên từ sau Thế chiến thứ hai đến nay, đặc biệt trong cuộc chiến từ 1950 đến 1953 làm hàng triệu người thiệt mạng là… “MỘT CUỘC XUNG ĐỘT PHI LÝ” chỉ vì khác biệt… “Ý THỨC HỆ” . Theo Công An Nhân Dân, cuộc hội kiến giữa Moon và Kim đáng trân trọng, đáng chú ý vì đã tạo ra cho “dân tộc Cao Ly quyền tự quyết định vận mệnh và tương lai, bởi một giọt máu đào hơn ao nước lã”.
Những nhận định đó của Công An Nhân Dân không sai nhưng không may là nhận định của cơ quan ngôn luận thuộc ngành công an tại Việt Nam lại giống hệt như suy nghĩ của nhiều người, thuộc đủ mọi giới đang đòi xét lại bản chất cuộc cách mạng “Giải phóng miền Nam, Thống nhất đất nước”, thành ra một số facebooker như Nguyễn Chương khen là “lạ”. Những lời khen kiểu đó khiến Công An Nhân Dân tự ý đục bỏ bài viết vừa dẫn ngay lập tức để thay bằng một bài viết khác, không còn những chi tiết có thể dẫn đến sự liên tưởng về cuộc chiến giữa Bắc – Nam Triều Tiên với Bắc – Nam Việt Nam như “Miền Bắc được Liên Xô ủng hộ, miền Nam được Mỹ hậu thuẫn”.
***
Nhìn một cách tổng quát, cuộc hội kiến Moon – Kim diễn ra vào cuối tháng 4 là một sự ngẫu nhiên hết sức tai hại cho hệ thống Tuyên Giáo của Đảng CSVN trong việc duy trì nhận thức sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 như “đại công” của Đảng CSVN.
Xuân Sơn Võ kể rằng khi còn nhỏ, ông đã từng hỏi nhiều người lớn rằng, tại sao Đức và Triều Tiên cũng bị chia đôi như Việt Nam nhưng không có cuộc chiến “giải phóng dân tộc” nào và câu trả lời mà Xuân Sơn Võ nhận được là: Vì chúng ta yêu nước hơn họ! Nay, sau khi thống nhất, Đức là một trong những quốc gia nằm trong nhóm dẫn dắt thế giới. Nam Hàn thì vượt lên, trội hơn hẳn nhiều quốc gia khác với những Samsung, Huyndai... Nếu Triều Tiên thống nhất một cách hòa bình, khả năng Triều Tiên trở thành một quốc gia hùng mạnh rất cao. Xuân Sơn Võ so thực tế đó với thực trạng Việt Nam sau 43 năm “giải phóng dân tộc” làm hàng triệu người mất mạng: Đạo đức băng hoại, xã hội càng ngày càng bất ổn, những cá nhân là thành viên hệ thống công quyền càng ngày càng tham lam, độc ác, dân chúng càng ngày càng cảm thấy bế tắc, hoang mang... Xuân Sơn Võ than: Giá mà chúng ta phải trả cho thống nhất đất nước quá đắt. Chưa kể chúng ta đang trở thành những kẻ làm thuê với thù lao rẻ mạt và đang bị chính những kẻ “không yêu nước bằng chúng ta” sai khiến, bóc lột. Có nên vui không?
Theo xu hướng vừa kể, rất nhiều facebooker chia sẻ hàng loạt thống kê liên quan đến sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 như Đinh Tấn Lực: “444.000 thanh niên ‘sinh Bắc, tử Nam’. 282.000 quân nhân miền Nam tử trận. Hai triệu thường dân uổng mạng. Một triệu người phải vào các trại cải tạo, 165.000 người chết trong các trại cải tạo. 1,5 triệu người vượt biên, vượt biển. 200.000 người chết trên biển. 90 triệu người mất quyền làm người” và thay nhau nêu ra những câu hỏi kiểu như: Quang vinh hay tội ác? Giải phóng hay sát nhân uống máu để ăn mừng?
Đọc xong bài viết ca ngợi sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 trên báo Nhân Dân vào dịp này, có những facebooker như Đào Tuấn điểm lại các sự kiện mới nhất, vừa diễn ra sau 43 năm ngày “thống nhất” mà tính chất chẳng khác những tiếng thở dài: Nếu không có vụ Quốc Cường Gia Lai mua đất Thủ Thiêm, chúng mình không hề biết tại sao Thành ủy TP.HCM lại làm kinh tế, làm để làm gì, ai tiêu! Không có vụ trẻ em bị hiếp sống bởi một đảng viên 45 tuổi đảng thì không biết 43 năm qua, có tới chín đơn vị cùng giữ chức năng bảo vệ trẻ em. Không hề biết vì sao lại có Hội Phụ nữ khi họ im lặng lúc một phụ nữ đơn thân bị hiếp sống giữa đêm và công an thì bảo là thông dâm. Không biết có các hội chống hàng giả, khi xảy ra những chuyện như thuốc ung thư làm từ than tre, Capital H hay cà phê pin (giờ là tiêu pin). Không hề biết trên đời có Hội Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng khi nhà mạng đè nghiến con nhà người ta ra chụp ảnh. 43 năm và một phiên đại án (Oceanbank), khi các cổ đông tư nhân đòi bồi hoàn thiệt hại như cổ đông nhà nước, thẩm phán - chủ toạ bảo rằng: “Cũng có lý, nhưng khó khả thi”! 43 năm và Thành ủy TP.HCM chỉ đạo huỷ một hợp đồng kinh tế… Chúng mình đã ra khỏi rừng đâu!
Tịnh Văn Võ quy tình thế càng ngày càng nan giải, bi đát của quốc gia, dân tộc là do… thực dân Pháp. Nếu “bọn thực dân” đừng… cách chức cụ Sắc thì cháu Cung đâu có… đói meo tới mức phải bò lên tàu của Pháp xin làm Oshin. Nếu bọn lái buôn Pháp không tuyển dụng Oshin phụ bếp thì đâu có vụ “ra đi tìm đường cứu nước”. Giờ, Việt Nam thua cả Lào, Campuchia là vì… thực dân Pháp!
Tran Manh Hao trách thêm “tên tổng thống Pháp gian ác thời đó” không cho anh Nguyễn Ái Quốc vào học trường thuộc địa như anh ấy xin. Nếu được vào đó, học xong, anh Nguyễn Ái Quốc làm quan cho Pháp thì dân tộc Việt Nam hôm nay đã không bị chủ nghĩa cộng sản đầy đọa thảm khốc thế này! Nam Tran kêu Trời khi “miền Nam luôn ở trong trái tim” của ông Hồ Chí Minh nên ông xua hơn một triệu thanh niên miền Bắc đi cưỡng chiếm bằng được miền Nam trong suốt ba mươi năm, kể cả “phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn”. Theo Nam Tran, nếu ông Hồ Chí Minh không “yêu” miền Nam cuồng nhiệt đến thế thì ít nhất một nửa Việt Nam) đã hơn Nam Hàn. Thanh niên toàn quốc không phải tìm mọi cách lo lót để được ra đi làm nô lệ cho xứ Kim Chi như hiện nay!
***
Dẫu bên cạnh hoan hỉ, cuộc hội kiến giữa Moon và Kim không thể xóa sạch nghi ngại và không thiếu người cám cảnh, than như Truong Huy San: Nhà Kim giữ Bắc Hàn làm con tin hơn 65 năm, nay chỉ hứa “buông dao”, “Kim Đệ tam” đã được tung hô như một anh hùng.
Thế nhưng dõi theo lộ trình hòa giải của dân tộc Triều Tiên, so lộ trình ấy với tiến trình “giải phóng miền Nam” và tiến trình phát triển của Việt Nam sau thống nhất, giới sử dụng mạng xã hội ở Việt Nam vẫn nêu ra giả định, kiểu như Tran Nhat Binh: Nếu Bắc Hàn và Nam Hàn thống nhất không tốn giọt máu nào thì lại có thêm bằng chứng cho quan điểm, thống nhất không nhất thiết phải là huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt. Viễn cảnh Triều Tiên thống nhất còn “rất xa vời” nhưng giống như nhiều người, lộ trình ấy là nền để Bình nêu ra thắc mắc đang ám ảnh nhiều người: Có dứt khoát phải thống nhất bằng máu của đồng bào mình không?
Cũng tham gia bình luận về cuộc hội kiến giữa Moon và Kim, Chanh Tam cho rằng, hình ảnh Moon và Kim nắm tay nhau, đắt nhau qua lại lằn ranh phân đôi Triều Tiên là một thông điệp mà người Triều Tiên muốn chuyển cho thế giới, hoà bình - thống nhất trên bán đảo Triều Tiên phải đến từ sự dàn xếp của chính dân tộc Triều Tiên, chứ không phải là kết quả của một cuộc ngả giá giữa các thế lực. Hai chế độ xã hội thù nghịch dường như đều cố kiềm chế để thể hiện họ sẵn sàng cùng đứng về một phía, một bên - bên trong cuộc. Theo Chanh Tam, chính lựa chọn đó làm không ít người Việt chạnh lòng.
Chanh Tam lặp lại, 45 năm trước, Hiệp định Paris về lập lại hoà bình ở Việt Nam thiếu chữ ký của Việt Nam Cộng hoà. Giới lãnh đạo miền Bắc Việt Nam khi đó chọn tư thế đàm phán trực tiếp với Mỹ chứ không phải là với anh em khác chiến tuyến. Có thể lịch sử cũng từng có cơ hội cho một nền hòa bình chỉ còn một bên - bên trong cuộc - nhưng khi hòa bình đến Việt Nam thì đó lại là nền hoà bình được “phân công”. Chiến tranh chấm dứt bằng thắng – thua. Ý chí thống nhất đất nước đã biến dịch thành ý chí thống nhất chế độ xã hội. Cuộc đoàn tụ dân tộc trong khát vọng mãnh liệt của người Việt Nam đã đi quanh co trong lối diễn giải của bên thắng cuộc về ngày 30/04/1975.
Nhìn lại 43 năm vừa qua, Chanh Tam bảo rằng, chúng ta đang tái lập các tệ trạng vốn là lý do để tiến hành tiến trình “giải phóng”: Từ sự chi phối của ngoại bang cho đến sự xuất hiện của các thế lực đè đầu cưỡi cổ nhân dân, tham nhũng, bất công,... 43 năm sau, một phần lãnh thổ đã rơi vào tay “đồng chí” từng “phân công” chúng ta vào cuộc chiến… Khát vọng hoà bình, thống nhất không bao giờ nên là cuộc cờ chỉ còn bên thắng cuộc. Người Việt Nam dường như có sẵn sự đồng cảm này với người Triều Tiên song chọn cách nào để trở thành bên trong cuộc? Theo Chanh Tam, có lẽ người Việt phải chờ trải nghiệm tiếp theo của dân tộc Triều Tiên. Khó có thể hình dung khẩu khí bom hạt nhân lại mang đến hoà bình, thống nhất. Cũng không có thứ hoà bình, thống nhất nào làm tức mắt thiên hạ kiểu hồng hộc chạy bộ để che chắn cho chiếc xe chở lãnh tụ.